Ngôn Tình Long Đô Binh Vương

Long Đô Binh Vương
Chương 60: Vậy thì lên xe


Đáng tiếc La Tranh vừa xuống xe đã nhìn thấy Dương Thiên cũng ở đó, sắc mặt hän lập tức tái xanh.

Quả nhiên là nhà ở ven hồ được hưởng trước ánh trăng, Dương Thiên đi bộ thế mà còn đến nhanh hơn cả người lái xe sang, đến bên cạnh Ninh Thanh Thanh trước!

Tuy nhiên đám con gái xung quanh bu lại tâng bốc đã giúp La Tranh tăng thêm không ít điểm. Những cô gái này từ lâu đã chán ngấy với việc thức khuya tăng ca, vì thưởng chuyên cần mà không dám đến muộn, và thời gian khổ cực bị cấp trên chèn ép!

Nếu như có thể gặp được một thanh niên tài tuấn, một lang quân như ý, chớp mắt là có thể thoát khỏi cái cảnh đó rồi!

Sẽ tuyệt vời biết bao nếu được sống cuộc sống làm vợ của một người giàu có, không cần lo lắng cơm ăn áo mặc, có thể tùy tiện đi mua sắm đi đánh bài? Để có được một cuộc sống như vậy, họ thậm chí có thể trả bất cứ cái giá nào, kể cả lừa dối con cái, lừa gạt cha ruột và quay lưng lại với bạn bè!

Cho nên dù đám người này biết rõ tâm tư của La Tranh với Ninh Thanh Thanh nhưng vẫn chạy theo như vịt thế này cũng hợp tình hợp lý.

Chỉ là, đáng tiếc chính là trong mắt La Tranh chỉ có Ninh Thanh Thanh, mà trong mắt Ninh Thanh Thanh... Chỉ có Dương Thiên.

"Ây dô, La Tranh, anh lái xe đến đây là để đón ai?" Một người cố ý nói.

La Tranh cười lúng túng: "Cô là Vương Thiên đúng không? Tôi đón cô, được không?"

"Hi hi... Đương nhiên là được! Tôi biết ngay anh đến đây là để đón tôi!" Vương Thiên chanh chua cười một tiếng rồi lập tức dẫn đầu bước vào chiếc xe Land Rover sang trọng.

Hai người còn lại, một người tên là Lý Manh Manh, người kia là Phương Na.

Cô gái Phương Na mũm mĩm này gần như không hề thay đổi, vẫn giống như lúc còn đi học, tốt bụng nhưng lại có chút rụt rè, không dám gây rắc rối, bây giờ vẫn như vậy.

Về phần Lý Manh Manh và Vương Thiên, hai người này quả thực là người sau so với người trước còn chanh chua hơn, so với lúc còn đi học chỉ có hơn chứ không kém!

Thấy Vương Thiên lên xe, Lý Manh Manh nói là cái gì cũng không thể để Vương Thiên nhanh chân đến trước, một nhân tài trẻ tuổi lại còn đang độc thân như La Tranh đầu năm nay thật sự là càng ngày càng ít, cho nên cô ta cũng vội vàng lên xe.

"Phương Na, các cô cũng có thể lên xe. Vừa vặn tôi đưa tất cả mọi người đến buổi họp lớp, đã n‹ ¡ nay sẽ cùng tụ lại, không thiếu người nào!" La Tranh thúc giục.

Phương Na liếc mắt nhìn hai người Ninh Thanh Thanh và Dương Thiên, không biết có nên lên xe hay không.

La Tranh cười nhẹ: "Ha ha, lên xe đi, lên xe đi, chúng ta cùng đi, nào, Thanh Thanh, em dẫn Tố Tố lên xe, đêm nay gió rất lớn, bên ngoài trời lạnh..."

"Nào Tố Tố, dì ôm con ngồi ở ghế sau..." Sau khi Phương Na lên xe, cô nàng vẫy tay gọi Dương Tố Tố đến.

Ninh Thanh Thanh muốn nói gì đó nhưng La Tranh lại thúc giục: "Thôi nào, Thanh Thanh, tất cả lên xe đi, chỗ này rất dễ bắt xe, qua hai ngã tư là đến rồi, đạp ga một cái là tới..."

Lúc này, Ninh Thanh Thanh nhìn Dương Thiên.

Cô đang hỏi ý kiến của Dương Thiên.

Nói cách khác, cô đã lặng lẽ tiếp nhận Dương Thiên, những chuyện trong cuộc sống mà cô không thể quyết định đã bắt đầu để Dương Thiên làm chủ.

Lúc này, trong lòng Dương Thiên cảm thấy ngọt như ăn mật.

Anh mỉm cười và nói: "Vậy thì lên xe... Đi thôi, cùng đi, chúng ta đi chơi mà, chơi thì phải chơi đến vui vẻ!"

"Ha ha ha, đúng!!"

La Tranh cười lạnh một tiếng: "Anh Dương nói đúng, nếu đã chơi thì phải chơi đến vui vẻ! Tối nay tôi bao hết! Chỉ cần là bạn học cũ là có thể tùy ý chơi! Đi thôi, đi thôi, Thanh Thanh, em ngồi phía trước..."

"Này... Được."

Ninh Thanh Thanh cũng không suy nghĩ nhiều, Dương Thiên đã đồng ý rồi nên cô lên xe.

Chẳng mấy chốc, Dương Thiên cũng chuẩn bị lên xe. Ở đây chỉ còn lại Dương Thiên chưa lên xel

Thế nhưng... Vào lúc này, Dương Thiên đã bị chặn lại! Là La Tranh!

"Cậu Dương, chờ một chút." La Tranh trực tiếp ngăn Dương Thiên lại.

"Có chuyện gì?" Dương Thiên hỏi.

La Tranh cười lạnh, vỗ đầu một cái, làm ra vẻ mặt áy náy ngăn Dương Thần lại rồi nói:

"Ha ha, cậu Dương, coi đầu óc của tôi này, chỉ biết có Thanh Thanh, Na Na, Vương Thiên và Manh Manh đang làm việc ở đây nên tôi đi xe năm chỗ đến mà quên mất cậu cũng đã trở lại, nhìn này... Không còn chỗ ngồi cho cậu nữa, là lỗi của tôi, thật là..."

"Ồ?" Dương Thiên vui vẻ nhìn chăm chăm vào mắt La Tranh: "Thú vị đấy."
 
Long Đô Binh Vương
Chương 61: Đây rõ ràng là cố ý!


Mắt La Tranh đảo một vòng rồi nói: "Như vậy đi, cậu Dương, cậu cầm hai trăm đồng này rồi chịu khó đợi ở đây một lát để bắt taxi, nhà hàng Kim Phúc Nguyên ở ngay ngã tư phía trước thôi, rất gần, chúng tôi lái xe qua đó trước, được không?"

"Phì..."

Lý Manh Manh và Vương Thiên ngồi trong xe nhịn không được trực tiếp bật cười.

La Tranh thật sự lấy ra hai trăm đồng mà hắn đã chuẩn bị từ trước rồi đưa cho Dương Thiên, cử chỉ, vẻ mặt và động tác đều không khác gì bố thí.

Đây rõ ràng là cố ý!

Cố ý làm nhục! Biểu hiện như thế ai mà nhìn không ra chứ??

Hơn nữa, hắn còn sỉ nhục Dương Thiên trước mặt vợ của Dương Thiên!

Không thể không nói La Tranh hiện tại rất biết chơi, lại còn chơi rất vui vẻ!

Ngoài mặt La Tranh tràn đầy xin lỗi nhìn thẳng vào mắt Dương Thiên, kỳ thật trong lòng hắn rất vui vẻ!

Đây vốn là kết quả hắn muốn thấy nhất!

Hắn thầm nói trong lòng: Dương Thiên, không phải mày rất lợi hại sao? Tao thật sự rất muốn xem mày làm thế nào có thể tranh phụ nữ với người sở hữu hai công ty đã niêm yết như taol

Tuy nhiên, lúc này, trong mắt Dương Thiên lơ đấng lóe lên một tia lửa dữ tợn và bá đạo.

Dương Thiên là một người không thích để bản thân chịu uất ức.

Nếu có người muốn làm nhục anh vậy thì phải trả giá bằng máu!

Có người lấn lướt anh, anh sẽ hoàn lại gấp trăm lần!

La Tranh tự tin vào mấy cái mánh khóe và thực lực của mình, nhưng lại chưa từng ý thức được về thực lực của Dương Thiên.

Thực lực cấp S3 với một quyền tương đương sáu trăm ký, nếu một quyền đánh vào đầu La Tranh, hộp sọ nổ tung óc bay tứ tán đã là kết quả nhẹ nhất!

Thậm chí, Dương Thiên còn đặc biệt muốn biết là cần cần bao nhiêu cú đấm sáu trăm ký để hủy đi con xe này? Ba đấm? Hay là năm đấm? Nếu đấm trực tiếp vào động cơ thì có lẽ chỉ cần một cú là con xe này đã trực tiếp báo. hỏng!

Đúng lúc này, một âm thanh ù ù từ bên hông Dương Thiên và La Tranh vang lên, có một chiếc xe màu trắng đột nhiên lao tới.

Geely Emgrand.

Bề ngoài đẹp mắt, là pháo thép nhỏ nội địa, phanh lại ở khoảng cách chưa đến ba mươi mét, “két” một tiếng rồi

dừng lại bên cạnh Dương Thiên!

Một cái đầu thò ra ngoài cửa sổ xe, vẻ mặt vui mừng khôn xiết, hưng phấn trực tiếp nhảy xuống xe:

"Này? Anh Thiên? Đúng là anh thật sao? Từ xa tôi đã nhìn thấy La Tranh đang nói chuyện với một người, tôi cảm thấy bóng lưng có chút quen thuộc, không ngờ tới thật sự là anh?"

Dương Thiên sững sờ.

Người này có bộ dáng cao lớn thô kệch, có chút dáng vẻ của Viên Thiệu thời Tam Quốc, nhưng cậu ta rất hào sảng, to gan lớn mật, có ba phš lĩnh l* m*ng của Trương Phi. Người này đáng để kết giao, nhìn lên nhìn xuống chưa đến nửa hơi thở, Dương Thiên đã xác định được thân phận của người này - Triệu Ngạn!

Là bạn học cấp ba, mặc dù không học cùng khoa ở trường đại học nhưng cậu ta thường xuyên đến tìm Dương Thiên chơi, làm đàn em của Dương Thiên, như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, rất có nghĩa khí, coi trọng tình nghĩa, không bao giờ tính toán thiệt hơn, đương nhiên, cho tới bây giờ Dương Thiên cũng chưa từng để Triệu Ngạn chịu thiệt.

Bây giờ nhìn thì có vẻ xe của Triệu Ngạn không có giá trị lắm, một chiếc xe nội địa khoảng một trăm ngàn, trang phục cũng không đắt tiền, chỉ có thể coi là đàng hoàng, nhưng biết thỏa mãn thì mới thấy hạnh phúc, trên mặt cậu hiển nhiên không có oán niệm như La Tranh. Đoán chừng là cậu ta lập nghiệp buôn bán nhỏ, thời gian qua cũng sống không tồi.

Bạn cũ gặp lại, sát khí trên mặt Dương Thiên dần dần tiêu tán.
 
Long Đô Binh Vương
Chương 62: Không thể lẫn lộn!


Ngược lại... Người phụ nữ trang điểm đậm ngồi ở ghế phụ bên cạnh Triệu Ngạn sau khi nhìn thấy Dương Thiên thì †âm trạng cô ta không tốt lắm.

Hai phút trước.

Triệu Ngạn và bạn gái cậu ta là Dương Phi Phi đều thấy được La Tranh đang nói chuyện với ai đó, rõ ràng là đã xảy ra tranh chấp.

Ai mà không biết La Tranh bây giờ đã khác xưa nhiều rồi? Sở hữu hai công ty niêm yết và có rất nhiều tiền?

Dương Phi Phi chủ động thúc đẩy Triệu Ngạn quay xe tới xem một chút, trong lòng tính toán xem nếu mượn cơ hội này mà có thể giúp La Tranh thì có thể coi là kéo gần quan hệ hơn một chút. Trong tương lai nếu có hợp tác kinh doanh thì La Tranh chỉ cần tùy tiện nói một câu, chiếu cố một lời, vậy thì Triệu Ngạn có thể kiếm được rất nhiều tiền!

Thế nhưng khi đến gần hơn thì phát hiện là Dương Thiên, thứ bạn bè cá mè một lứa của Triệu Ngạn?!

Dương Thiên là cái thứ gì?

Trong mắt Dương Phi Phi, Dương Thiên có thể so sánh được với vị chủ tịch bá đạo của La Tranh không?

Nếu Triệu Ngạn vì Dương Thiên mà đắc tội La Tranh thì đây sẽ là một hành động cực kỳ ngu xuẩn, cực kỳ buồn cười!!!

Nhìn thấy Triệu Ngạn hớn hở ra mặt, Dương Phi Phi lạnh lùng ho khan một tiếng: "E hèm, Triệu Ngạn, chúng ta sẽ tham gia buổi họp lớp do La Tranh tổ chức, trong lòng anh tốt nhất nên có chút tính toán, được chứ?"

Hàm ý rất rõ ràng, Dương Phi Phi biết rất rõ nên đắc tội ai, nên nịnh nọt ai

"Xéo đi! Biết cái khỉ gì!" Triệu Ngạn không muốn chơi cái kiểu này! Triệu Ngạn và Dương Thiên là anh eml

Năm đó Triệu Ngạn và Dương Thiên đã kết bái làm anh em sống chết có nhau!

Trong những năm qua La Tranh dần dần lăn lộn làm ăn khá khẩm, tiểu nhân đắc chí, ai mà không biết La Tranh đặt ra tiêu chuẩn vượt quá khả năng của hắn, tâm cao như trời? Gặp ai cũng nghĩ bản thân hắn vượt trội hơn người ta? Đám bạn cũ nhìn hắn không vừa mắt, nhưng lại giận mà không dám nói gì.

Hơn nữa, La Tranh nhớ mãi không quên chị dâu Ninh Thanh Thanh, còn thường xuyên quấy rối cô, các bạn học. cũng đều biết hết! Triệu Ngạn từ lâu đã khó chịu với La Tranh! Nhưng mà đại ca Dương Thiên không có chút tin tức nào, cậu ta cũng khó mà có thể đứng ra nói cái gì.

Bây giờ thì khác!

Triệu Ngạn phớt lờ lời nhắc nhở của bạn gái Dương Phi Phi, ánh mắt quét qua chiếc Land Rover đã kín chỗ, cộng thêm hai trăm đồng buồn nôn trên tay La Tranh, cậu ta hiểu ngay cái tâm địa gian xảo của La Tranh đang tính toán cái gì!

Nghĩ đến đây, Triệu Ngạn chủ động vỗ vỗ xe, xuống xe mở cửa: "Đây, anh Thiên, đừng ghét bỏ, ngồi xe của tôi đi!"

"Ừ, được." Dương Thiên gật gật đầu, trực tiếp đi tới xe của Triệu Ngạn.

"Này! Triệu Ngạn, anh mẹ nó có phải điên rồi không?!?"

Dương Phi Phi cảm thấy Triệu Ngạn quả thực là đồ ngu dốt đần độn!

Cho dù không muốn đắc tội Dương Thiên thì cũng có thể trực tiếp lái xe rời đi, không muốn đắc tội cả hai bên thì ít nhất cũng có thể làm người hai mặt!

Nếu nhất định phải đắc tội một bên, sao có thể lựa chọn đắc tội La Tranh chứ?! Sao có thể lựa chọn giao hảo. với tên phế vật rác rưởi Dương Thiên này?!

Thế nhưng Triệu Ngạn lại chính là người như thết

Anh em là anh em, không liên quan gì đến công việc hay các mối quan hệt

Không thể lẫn lộn!

Triệu Ngạn quay đầu nhìn chằm chằm Dương Phi Phi: "Nếu còn nói nhảm thì cứ xuống xe, nghe hiểu không? Hôm nay, chỉ cần anh Thiên bằng lòng, anh ấy nhất định phải ngồi xe của tôi!"

"Mẹ nó, anh.." Ánh mắt chanh chua của Dương Phi Phi quét qua Dương Thiên, đột nhiên cười lạnh một tiếng:

"Được, được, Triệu Ngạn, anh thì hay rồi, còn dám mắng tôi? Được, để tôi xem anh đắc tội La Tranh thì có ích lợi gì, đừng quên, dự án mới của anh mà không có sự ủng hộ của La Tranh thì nhất định sẽ bị đem đi ngâm nước!! Đến lúc đó, anh ngủ đầu đường xó chợ, bà đây không muốn cùng anh chịu tội!!!"

"Ha ha... Nếu cô chê nghèo yêu giàu, ở cạnh tôi là vì tiền thì không bằng cô sớm xéo đi, Triệu Ngạn tôi dù đẹp hay xấu, dù giàu hay không thì cũng không hiếm lạ gì loại phụ nữ rác rưởi như cô!"

"Được, được, tôi xuống xe, hài lòng chưa? Triệu Ngạn, anh đừng quên những lời hôm nay anh nói, tôi tin tưởng chẳng mấy chốc anh sẽ gặp báo ứng, chẳng mấy chốc anh sẽ biết lựa chọn hôm nay của anh ngu xuẩn như thế nào!! Đúng là ngu không ai bằng!!"

"Ha ha, cô cút đi, xuống xe!" Triệu Ngạn điên cuồng vỗ vỗ vô lăng, tức giận đến mức toàn thân run rẩy.

"Bà đây cũng không muốn ngồi trên cái xe nát này của anh!" Dương Phi Phi đẩy cửa, trực tiếp xuống xe!

Dương Phi Phi và Triệu Ngạn, Dương Thiên, La Tranh và những người khác là bạn học nhiều năm, nhưng Dương Thiên không có ấn tượng gì về Dương Phi Phi, hôm nay gặp nhau là ấn tượng đầu tiên, thật sự không tốt.

Dương Thiên cười khổ hỏi Triệu Ngạn: "Này, người anh em, gia đình cậu không hòa thuận lắm nhỉ?"

"Ha ha." Triệu Ngạn lắc đầu bất đắc dĩ cười cười: "Anh Thiên, làm anh chê cười rồi, nhưng mà, loại phụ nữ này đi thì đi thôi, không đáng tiếc chút nào!"

"Cậu tin tưởng tôi thế sao?" Dương Thiên nhíu mày: "Với tình huống hôm nay, bất cứ ai có lý trí đều biết thà đắc tội tôi còn hơn đắc tội La Tranh... Đây là một cơ hội tuyệt vời để kết giao với La Tranh."

"Không, anh Thiên, tôi tin vào ánh mắt của mình!!" Triệu Ngạn thề son sắt nói!
 
Long Đô Binh Vương
Chương 63: Lá gan của anh đúng là đủ lớn


Một lời của anh em thắng cả một tòa thành.

Nghe Triệu Ngạn nói như vậy, Dương Thiên như nhớ lại ký ức cùng nhau chơi game trong quán net, cùng nhau quần ẩu với mấy tên nhìn ngứa mắt ở trường, từng ký ức hiện lên rõ mồn một như đang xảy ra ngay trước. mắt.

Nghĩ đến đây, Dương Thiên nghiêm túc nhìn Triệu Ngạn, nói: "Anh em tốt, ha ha, ánh mắt của cậu không tồi"

Triệu Ngạn xấu hổ cười một tiếng, im lặng xua tay: "Ha ha, anh Thiên, anh vẫn giống như hồi đó, thích khen ngợi bản thân."

"Chẳng mấy chốc cậu sẽ biết quyết định của mình ngày hôm nay đúng đắn như thế nào! Ha ha, phụ nữ ấy mà, nấu là loại chê nghèo yêu giàu thì thực sự không có gì đáng để trân trọng cả."

Đây là lời từ đáy lòng của Dương Thiên, anh không quan tâm Dương Phi Phi có nghe thấy hay không.

Triệu Ngạn gật đầu: "Tôi đã sớm không muốn ở cạnh cô ta nữa rồi, khi dự án của tôi thành công, cô ta giống như keo dán vào tôi. Lúc tôi đang gặp giai đoạn khó khăn, cô ta liền tỏ thái độ cho tôi xem, cho rằng tôi làm lãng phí thanh xuân của cổ, kỳ thật tôi cũng đã rất mệt mỏi. Vì vậy chuyện hôm nay tôi và Dương Phi Phi hoàn toàn tách ra không liên quan gì đến anh Thiên hết."

"Những điều tốt đẹp hơn đang chờ đợi cậu ở tương lai, tin tôi đi." Dương Thiên nói.

"Vâng!" Triệu Ngạn mạnh mẽ gật đầu: "Tôi cũng tin mà! Anh Thiên sẽ niết bàn!"

Bên ngoài cửa sổ xe, Dương Phi Phi nghe rõ cuộc đối thoại giữa Dương Thiên và Triệu Ngạn, trong lòng cô ta không nhịn được muốn mắng “mẹ nớ” một ngàn lần!

"Triệu Ngạn ha Triệu Ngạn, hóa ra anh coi Dương Phi Phi tôi như vậy, cho rằng tôi chê nghèo yêu giàu sao? Ha ha, vậy tôi nói cho anh biết, tôi đúng là chê nghèo yêu giàu đó, anh có thể làm gì tôi?! Tôi cũng nói cho anh biết, cái dự án điện thoại di động AR mà anh làm là vô nghĩa, cả đời cũng không thể thành công! Anh là đồ rác rưởi, là phế vật, người ở cạnh anh cũng là loại phế vật rác rưởi! Các người sẽ luôn ở dưới đáy xã hội, mãi mãi là cái loại nghèo mạt rệp!"

"Cô đúng là đồ phụ nữ đê tiện!" Triệu Ngạn hai mắt đỏ bừng.

Dương Phi Phi một chút cũng không nhượng bộ, ngay sau đó, ánh mắt cô ta quét qua Dương Thiên, cười lạnh một tiếng: "Anh là Dương Thiên đúng không? Đúng là anh đã từng rất lợi hại, nhưng bây giờ thì sao? Anh thậm chí còn không có nổi một chiếc xe bốn bánh, anh còn mặt mũi nào đến tham gia họp lớp? Anh có biết xấu hổ không? Tôi cảm thấy mất mặt dùm anh! Loại như anh, tôi thực sự không biết cô nàng hoa khôi Ninh Thanh 'Thanh phải mù mắt tới cỡ nào mới thích anh cơ chứi!"

"Dương Phi Phil!"

Triệu Ngạn cuối cùng cũng không nhịn được!

Năm tay siết chặt phát ra âm thanh răng rắc, nhìn chăm chằm Dương Phi Phi với ánh mắt khát máu: "Mẹ nó cô đừng có mà nói chuyện quá đáng, có tin tôi đánh cô không!"

"Đánh tôi? Triệu Ngạn, lá gan của anh đúng là đủ lớn, anh thử động một ngón tay vào bà đây xem?! Tôi cho anh biết mặt ngay!"

"Cô"

Triệu Ngạn thật sự không dám động vào cô ta.

Bởi vì, Triệu Ngạn quá tốt với Dương Phi Phi, giấy tờ bất động sản, giấy đăng ký xe mà cậu ta cực cực khổ khổ vất vả mới mua được đều đứng tên Dương Phi Phi.

Hai người còn chưa kết hôn mà Triệu Ngạn đã làm được đến mức đó, chẳng khác gì là tặng không tài sản trước hôn nhân cho Dương Phi Phi, về mặt pháp luật không có lý do gì phải phân chia tài sản này cả.

Hiện tại nếu hoàn toàn chia tay, Triệu Ngạn sẽ phải tay không rời đi.

Tiếc nuối chính là những gì Triệu Ngạn làm không hề được đáp lại chút nào, ngược lại, Dương Phi Phi còn cảm thấy bản thân cô ta nhận được quá ít.

"Ha ha..."

Lúc này, Triệu Ngạn bỗng nhiên nở nụ cười lạnh, đẩy cửa ra nhảy xuống xe, "Chát!" một tiếng, một cái tát vang đội trực tiếp giáng lên mặt Dương Phi Phil

Một tát này, thanh thúy vang dội, đau rát.

Ngay cả La Tranh xem đang kịch vui ở một bên cũng bị bất ngờ bởi hành động bạo lực đột ngột của Triệu Ngạn!

Dương Phi Phi lấy tay bụm mặt, giật mình nhìn Triệu Ngạn, hai mắt mở to, há to miệng, không thể tưởng tượng nổi mà nhìn chằm chằm.
 
Long Đô Binh Vương
Chương 64: Sấm sét giữa trời quang


Thật lâu sau rốt cục mới mở miệng nói chuyện, lúc này khóe miệng cô ta đã rỉ máu.

"Triệu Ngạn... Sao mày dám đánh tao?! Mẹ nó mày muốn chết đúng không?!"

Triệu Ngạn cười lạnh một tiếng: "Đúng vậy, tôi muốn chết, cô có bản lĩnh giết tôi à?"

"Được, được lắm! Tao sẽ cho mày biết cái tát của mày đắt như thế nào! Xe, nhà, mày không có được bất cứ cái nào! Triệu Ngạn, mày sẽ phải hối hận! Từ hôm nay mày coi như vô dụng rồi!!"

"Tôi mẹ nó đều chả cần cái gì hết được chưa? Đầu cho cô hết đó được chưa?!"

Triệu Ngạn cười ha ha: "Ông đây có thể ra tay đánh cô thì đã không định muốn xe muốn nhà gì nữa, ông đây cho cô hết đó được chưa? Thật nực cười, cách nhìn của đàn bà, tâm mắt hạn hẹp, ông đây thực sự hối hận đã yêu đương với cô hơn ba năm, mẹ nó toàn bộ quãng cho. chó ăn rồi! Cho cô nhiều như vậy mà cô còn cảm thấy chưa đủ, ha ha, cũng phải tới mấy triệu t*ng trùng đó chứ? Cô còn muốn gì nữa?! Ha ha ha..."

"Mày"

"Được rồi!" Lúc này, La Tranh lên tiếng.

Là người có trình độ cao nhất, làm ăn được nhất và có khí thế nhất ở hiện trường, La Tranh đương nhiên muốn trở thành người hòa giải.

La Tranh ra vẻ như một người anh lớn, vỗ vỗ bả vai Triệu Ngạn: “Triệu Ngạn, đừng hung ác với phụ nữ như: vậy chứ? Phụ nữ là để yêu thương chứ không phải để đánh đập."

"Biến! Đừng giả vờ thân thiện phong độ với ông đây!"

Triệu Ngạn vốn đã ngứa mắt con hàng La Tranh này, trực tiếp gạt bỏ phong thái quân tử đạo đức giả của La Tranh.

"Khụ.."

La Tranh lúng túng xua tay: "Vậy được, chúng tôi lái xe đi trước, mấy người ở đây tùy tiện chơi đùa đi..."

Trên thực tế, trong mắt La Tranh, Ninh Thanh Thanh mới là quan trọng nhất, còn những người còn lại, bất kể là Triệu Ngạn hay Dương Thiên thì bọn họ có đi họp lớp. tối nay hay không cũng không quan trọng! Một chút cũng không quan trọng!!

Lời vừa dứt, La Tranh nhảy lên chiếc Land Rover bạc triệu của mình, chuẩn bị lái xe đi.

"Chờ một chút!"

Đúng lúc này, giọng nói của Ninh Thanh Thanh truyền đến.

"Mọi người lái xe tới đó đi, tôi sẽ đi cùng Dương Thiên."

Nói rồi Ninh Thanh Thanh không chút khách khí mở cửa xuống xe, dẫn theo cô bé Dương Tố Tố, trực tiếp đứng bên cạnh Dương Thiên.

"Hả?"

Lần này, La Tranh thật sự là lật thuyền trong mương!

Hản lập tức bối rối, sự đắc ý của hắn trong nháy mắt không còn sót lại chút gì!

Nếu nhân vật chính đã xuống xe thì kế hoạch giả ngầu tối nay sẽ hoàn toàn thất bại, mà còn là thất bại rối tỉnh rối mù! Nhân vật chính là ai? Chính là Ninh Thanh Thanh!

La Tranh hoảng, vội vàng chạy tới: "Không phải...

Thanh Thanh, sao thế? Không phải đã nói là anh sẽ đưa bọn em đến buổi họp lớp sao?"

Ninh Thanh Thanh cười nhẹ nhìn La Tranh: "Không phải sao anh La, chúng ta là bạn học, đi họp lớp là chuyện đương nhiên, nhưng chồng tôi vẫn chưa đi mà tôi đã đi theo anh? Chuyện này không thích hợp đúng không? Ngoài mối quan hệ bạn học của chúng ta ra thì anh là gì của tôi? Ha ha, có phải anh đang suy nghĩ hơi nhiều không?"

Lời này hơi thô nhưng không hề cẩu thải! Giống như tiếng sấm!

Ý của Ninh Thanh Thanh rất rõ ràng, nói rõ ra là trong mắt Ninh Thanh Thanh thậm chí không hề có La Tranh chứ đừng nói là có ấn tượng tốt hay không, cho. tới bây giờ trong lòng cô cũng chưa từng cân nhắc tới La Tranh!

Chẳng lẽ trong lòng Ninh Thanh Thanh chỉ có chỗ cho một mình tên phụ bạc Dương Thiên?!

Vào lúc này, La Tranh đang đứng cạnh xe gần như phát điên!!! Nắm đấm của hản siết chặt, phẫn nộ, đôi mắt đỏ như máu nhìn chằm chằm Dương Thiên... Dường như có thể phun trào bất cứ lúc nào!

"Em, em vừa nói cái gì?!" La Tranh cảm thấy đây chính là sấm sét giữa trời quang!!
 
Long Đô Binh Vương
Chương 65: Ông đây một chút cũng không hối hận


Trong lòng Dương Thiên cảm thấy rất ấm áp.

Triệu Ngạn cảm thấy rất buồn cười, càng thêm bội phục chị dâu Ninh Thanh Thanh hơn!

Phụ nữ không hề thua kém đàn ông, ngay cả khi Dương Thiên biến mất sáu năm, cô ngậm đắng nuốt cay để nuôi con gái, nhưng cũng chưa từng làm trái m tin của mình, chưa bao giờ thay đổi tình yêu của mình!

Cứ như vậy, tiêu chuẩn về những việc sau này Dương Thiên phải làm tất nhiên cũng nâng lên!

La Tranh nhìn chằm chằm Ninh Thanh Thanh: "Thanh Thanh, em chắc chắn muốn cùng con gái tự đi bộ?"

Những lời này của La Tranh gần như mang theo gail Nói cách khác, đây là cơ hội cuối cùng!

Nếu Ninh Thanh Thanh cũng không nể mặt mũi ở cơ hội hắn cuối cùng này, vậy đêm nay, La Tranh nhất định sẽ phát điên! Nhất định sẽ làm cho tất cả mọi người không dễ xuống đài!

La Tranh thầm thề trong lòng, Dương Thiên, Triệu Ngạn! Hai người tụi mày, tao nhất định sẽ khiến tụi mày quỳ trên mặt đất mà cầu xin tao! Đến lúc đó đừng trách La Tranh tao lòng dạ độc ác!

Nhưng mà...

Thế sự khó liệu... Tạo hóa trêu ngươi...

Ninh Thanh Thanh thật sự không cho La Tranh chút thể diện nào.

Không phải là cô không nghe được hàm ý trong lời nói của La Tranh, thời khắc này dù là người bình thường cũng có thể nghe hiểu hàm ý trong lời La Tranh.

Chỉ là Ninh Thanh Thanh thầm nghĩ trong lòng, thể diện? Tại sao tôi phải cho anh?

Anh đã làm nhục người đàn ông của Ninh Thanh Thanh tôi như thế này, đưa hai trăm đồng để anh ấy bắt †axi, ha ha, anh đã từng nghĩ đến mặt mũi của người khác chưa? Có coi người khác là bạn bè sao? Mặt mũi đều là chuyện có qua có lại, nói cách khác, tất cả đều là do bản thân cư xử đổi lấy! Không phải do người bên ngoài cấp cho!

Đây chính là thái độ của Ninh Thanh Thanh!

Sự kiên quyết của cô đối với Dương Thiên là: "Trong nhà, em sẽ thái độ với anh, sẽ giận dỗi linh tinh, sẽ cáu kỉnh để anh phải dỗ dành, để anh thể hiện là anh yêu em, đây là bản năng của phụ nữ! Tuy nhiên, ra khỏi cửa nhà, em chính là người phụ nữ của anh, anh là trung tâm của emlI Em nói gì làm gì cũng sẽ vì anh mà suy nghĩ, thậm chí, dù em có ghét anh uống rượu nhưng trên bàn rượu trước mặt những người khác em sẽ tự tay rót rượu cho anh! Anh uống bao nhiêu em rót bấy nhiêu! Em ghét anh hút thuốc, nhưng em sẽ không ngăn cản anh khi đang ở bên ngoài, em sẽ châm lửa cho anh, đó là bản năng của một người phụ nữ!"

Ninh Thanh Thanh liếc nhìn Dương Thiên đầy ẩn ý, sau đó bế con gái Dương Tố Tố lên, quay đầu nhìn La Tranh: "Đúng, tôi tự đi!"

Dương Thiên cười ha ha, kéo Triệu Ngạn tới cạnh. Ánh mắt La Tranh phun ra lửa! Đỏ như máu! Sau đó, hắn thế mà lại bật cười ra tiếng.

"Ha ha ha... Được, rất được, các người thật sự rất được, vậy thì tôi sẽ đi trước, qua hai cái ngã tư là tới nhà hàng Kim Phúc Nguyên, tôi tới trước chờ các người ở đó! Nhất định phải tới, tối nay, chúng ta không say không vềt"

"Được, không say không về!" Dương Thiên khế cười một tiếng, gật đầu.

Vẻ mặt Triệu Ngạn vừa ước ao vừa ghen tị, lúc thì nhìn Dương Thiên lúc thì chuyển mắt đảo qua nhìn Ninh Thanh Thanh, tấm tắc lẩm bẩm: "Chậc chậc, anh Thiên, tôi thật sự ghen tị với anh, lại gặp được bà xã tốt như chị dâu Thanh Thanh..."

Dương Thiên nhân cơ hội tiến lên, thuận tay nắm lấy tay Ninh Thanh Thanh: "Ha ha, đừng nói thằng nhóc cậu ghen tị, cả tôi cũng ghen tị với bản thân đây này, có thể gặp được một người vợ tốt như cô ấy chính là kỳ tích."

"Xê ra!" Ninh Thanh Thanh vẻ mặt nghiêm túc: "Tôi còn chưa tha thứ cho anh đâu, tôi chỉ là không muốn để người ngoài chê cười, buông ra." "Tuân lệnh!"

Dương Thiên làm động tác cúi chào rồi trực tiếp buông Ninh Thanh Thanh ra, cô gái nhỏ Dương Tố Tố bật cười khúc khích, Triệu Ngạn cũng không nhịn được bật cười, không ngừng la lên là cậu ta rất ghen tị!

Bạn gái Dương Phi Phi của Triệu Ngạn vẫn còn đang đứng ở bên cạnh, à không, bây giờ cô ta đã là bạn gái cũ rồi.

Dương Phi Phi vội vàng nhào vào ghế tài xế, trực tiếp khởi động xe, sau đó nhìn chăm chằm Triệu Ngạn cười lạnh một tiếng: "Ha ha, Triệu Ngạn, cái thứ như mày, không phải mày muốn chia tay với tao sao? Được, xe và nhà đều là của tao, cái tát của mày thật đắt đúng không? Có hối hận không?"

Triệu Ngạn lắc đầu: "Ông đây một chút cũng không hối hận!!"
 
Long Đô Binh Vương
Chương 66: Lòng hiếu thảo đáng khen ngợi


"Ha ha, được, được lắm!" Dương Phi Phi nói: "Vậy thì mày cứ đi theo anh trai và chị dâu tốt của mày đi bộ đến buổi họp lớp đi. Để tao nói cho mày biết, với tình huống vừa rồi, chỉ cần là người sáng suốt vừa nhìn liền hiểu, nếu tụi mày biết sợ thì tốt nhất là không nên đi. Hiện tại La Tranh một tay che trời, ở Long Thành này có địa vị không hề thấp, tụi mày đắc tội La Tranh mà còn đi tham gia tiệc rượu của La Tranh, đừng trách tao không nhắc nhở mày, tối nay sẽ rất vui đó!"

"Ha ha..." Triệu Ngạn cười khẩy: "Không phiền cô quan tâm, nếu La Tranh có thể làm gì anh Thiên của tôi, tôi sẽ trực tiếp đớp cứtI!"

"Được, tao chờ! Nhưng mà sợ là mày còn không có nổi cơ hội đớp cứ đâu, bị đánh gấy tứ chỉ cho chó ăn đã là may mắn rồi!!"

Dương Phi Phi chanh chua nói xong thì đạp ga, chiếc xe vù một tiếng vọt thẳng đi, một đường bụi mù biến mất ở ven đường.

Còn lại bốn người, ba người lớn và một trẻ em, bất đắc dĩ cười khổ.

Ninh Thanh Thanh nhìn Triệu Ngạn: "Xin lỗi Triệu Ngạn, là lỗi của bọn tôi, làm cậu trong nháy mắt đã không còn gì trong tay rồi."

"Không thành vấn đề, anh Thiên vừa hứa với tôi rồi, xe và nhà sẽ sớm có lại thôi!" Triệu Ngạn cười nói.

"Anh ấy?"

Ninh Thanh Thanh liếc mắt: "Chính bản thân anh ấy còn chưa có nhà có xe kìa."

"Tôi tin anh Thiên!" Sự tin tưởng của Triệu Ngạn đối với Dương Thiên dường như là bẩm sinh.

Dương Thiên cười nhẹ: "Được rồi, chúng ta đừng ở đây mèo khen mèo dài đuôi nữa, nhà hàng Kim Phúc Nguyên ở phía trước thôi, La Tranh cũng đã phát ra chiến thư, chúng ta mau đi thôi, đi bộ thì đi bộ, nào, em đưa Tố Tố anh bế cho."

Dương Thiên chuẩn bị ôm lấy Dương Tố Tố.

kết quả là cô bé Dương Tố Tố muốn tự chạy, vừa chạy vừa liên tục nói với vẻ mặt nghiêm túc: "Con cũng có thể đi bộ á ba bai"

Một khắc này, Dương Thiên cảm động dào dạt.

Đúng vào lúc này, phía sau mấy người Dương Thiên có một chiếc Porsche Panamera dẫn đầu, theo sau là ba chiếc Bentley Bentayga, chạy như bay đến.

Hai mươi phút trước, tại trụ sở công ty giải trí Tiếu Anh, văn phòng Chủ tịch.

Giang Tiếu Anh thấy mới nửa ngày mà chỉ phí tìm Dương Thiên đã lên tới mười lăm triệu, trong lòng cô vô cùng lo lắng.

Cũng không phải là cô đau lòng chút tiền này, ít ra thì mười lăm triệu đối với một doanh nghiệp cỡ vừa cũng không đến mức thương tổn gân cốt, cũng chỉ là chỉ phí đầu tư vào một dự án nhỏ thôi, không có vấn đề gì.

Tuy nhiên điều đáng lo ngại nhất chính là số tiền lớn như vậy được tiêu đi quá nhanh mà lại không hề có một chút tin tức gì về Dương Thiên! Cô có thể bỏ tiền, cũng có thể chờ đợi, nhưng tình trạng của cha cô thì không thể chờ đợi được...

Mà đúng lúc này, Giang Tiếu Anh nhận được tin có người nhìn thấy một nhóm người trên đường XX, mà một người trong số đó, theo mô tả, nghi ngờ chính là Dương Thiên!

Tình thế bây giờ rất cấp bách, bất kể như thế nào, Giang Tiếu Anh cũng sẽ không buông tha một chút hy vọng nào!

Cho nên, trong vòng chưa đầy hai phút sau khi nhận được tin tức, Giang Tiếu Anh lập tức dẫn người hành động, trực tiếp đích thân lái xe hướng về vị trí của Dương Thiên...

Dương Thiên, Ninh Thanh Thanh, Dương Tố Tố và Triệu Ngạn đang đi về phía nhà hàng Kim Phúc Nguyên, không nghĩ tới vừa đi chưa được năm trăm mét thì phía sau có mấy chiếc xe sang trọng kèm theo tiếng gầm rú vọt tới...

Chưa đầy mười giây, vài chiếc xe sang bạc triệu đã chặn đường...

Triệu Ngạn, Ninh Thanh Thanh và Dương Tố Tố còn chưa kịp phản ứng gì đã thấy một người phụ nữ mảnh khảnh mang giày cao gót, váy hông màu đen phối với tất đen, đầy gợi cảm bước xuống từ chiếc Porsche Panamera, khiến mấy người đều sững sờ...

Triệu Ngạn cảm thấy người phụ nữ này thật sự quá đẹp! Lại còn rất trẻ nữa! Đẹp không gì sánh được, không thể bắt bẻ, đúng chuẩn “bạch phú mỹ”, như thể Thượng

Đế đã ban cho cô tất cả những điều tốt đẹp...

Ninh Thanh Thanh cảm thấy... Sao xe của cô ấy lại vừa vặn dừng ở chỗ này? Đừng nói là tìm Dương Thiên chứ? Cô lẩm bẩm trong lòng.

Chỉ có Dương Thiên là rất bình tĩnh.

Sau khi thấy rõ người đến là Giang Tiếu Anh, trong lòng anh cảm thấy bất đắc dĩ cộng thêm một chút bất ngờ, thầm nói: "Không ngờ cô gái này lại tìm tới nhanh như vậy, mình còn nghĩ ít nhất cũng phải mất ba ngày... Ha ha, vậy mà mới nửa ngày đã tìm thấy mình... Lòng hiếu thảo đáng khen ngợi nha!"
 
Long Đô Binh Vương
Chương 67: Tôi đều sẽ đáp ứng


Tuy nhiên, quan niệm không bao giờ để bản thân và người thân phải chịu uất ức đã ăn sâu vào xương tủy của Dương Thiên.

Đừng chỉ nhìn vào khí chất oai phong đang lái xe sang của Giang Tiếu Anh vào lúc này, nếu cô muốn nhận được sự tha thứ của Dương Thiên thì phải xem cô có thể cho đi những gì, và những thứ quý giá mà cô sẵn sàng lấy ra làm con bài để mặc cả.

Nhìn thấy Giang Tiếu Anh xinh đẹp động lòng người chậm rãi đi đến trên đôi giày cao gót màu đen và dáng người kiêu ngạo, dường như cô đè xuống tất cả khí thế của mọi người, đi về phía Dương Thiên.

Ninh Thanh Thanh mỉm cười, quay sang nhìn chằm chằm Dương Thiên, hỏi: "Tìm anh?”

Dương Thiên gật đầu: "Hắn là thế."

"Vậy... Tôi đi họp lớp trước, hai người ở đây từ từ nói chuyện?" Ninh Thanh Thanh nhướng mày một cái, mỉm cười hỏi.

"Không liên quan, đây không phải là xe sao, vậy chúng ta không cần đi bộ nữa." Sau khi Dương Thiên nói xong, anh chào hỏi Giang Tiếu Anh.

Triệu Ngạn vui vẻ.

Cậu ta không thể kìm được niềm vui, lại còn vô cùng phấn khích!

Triệu Ngạn ngạc nhiên nhìn Dương Thiên: "Phải không, anh Thiên, anh thật sự quen biết sao? Người đẹp này, xe sang này, rõ ràng là bạch phú mỹ đói!"

Dương Thiên im lặng.

Ánh mắt Triệu Ngạn từ khi Giang Tiếu Anh xuống xe thì không hề di chuyển, cậu ta vẫn trơ tráo như hồi đi học, thiếu điều nước miếng chảy xuống tận chân.

Chỉ là trong mắt Giang Tiếu Anh chỉ có Dương Thiên.

Trên thực tế, khi nhìn thấy Dương Thiên chào hỏi mình, cô có cảm giác như được ân xá vậy! Giống như cô vừa nhận được một món quài!

Phải biết cả ngày hôm nay cô đã phải bỏ ra bao nhiêu nhân lực và tài lực để tìm kiếm tin tức về Dương Thiên, cũng không quá đáng khi nói cô kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần!

Tuy nhiên, ngay cả như vậy, vẫn không thu được tin tức gì, như thể đã bốc hơi khỏi thế giới, ở Long Thành này chưa bao giờ xuất hiện một người như vậy.

Bố cô nói Dương Thiên này là kỳ nhân dị sĩ, ban đầu cô không tin, nhưng chỉ với một viên thuốc đã cầm được máu do xuất huyết nặng sau khi phẫu thuật thất bại, vết thương cũng nhanh chóng lành lại, điều này với Lý Hạo. là chuyện khó mà tin nổi, nhưng Dương Thiên đã làm được.

Cho nên, trước khi đi tìm được Dương Thiên, Giang

Tiếu Anh đã quyết định trong lòng rằng, dù bất kể Dương Thiên đưa ra điêu kiện gì, chỉ cần Dương Thiên có thể đưa cho cô hai viên thuốc màu đen còn lại, cô sẽ đáp ứng bất cứ điều kiện nào, mặc kệ là cái gì cô đều sẵn sàng nỗ lực hết sức để làm!

'Trong lòng Giang Tiếu Anh không có gì quan trọng hơn sức khỏe và tính mạng của bố cô.

Cộp cộp cộp... Tiếng giày cao gót càng ngày càng gần.

Giang Tiếu Anh đứng trước mặt Dương Thiên, cúi người xuống, thành khẩn cúi đầu: "Anh Dương Thiên, cuối cùng tôi cũng tìm được anh. Tôi xin lỗi anh vì sự thiếu hiểu biết sáng nay của mình, mong nhận được sự tha thứ của anh..."

Vẻ mặt Dương Thiên vẫn vô cảm, sắc mặt giống như mặt hồ tĩnh lặng trong đêm, cho dù có gió thổi qua cũng không có một gợn sóng.

Sau vài hơi thở, Dương Thiên hỏi: "Đan dược tôi để lại đã dùng rồi?"

Giang Tiếu Anh sợ hãi gật đầu: "Anh Dương suy đoán như thần, đúng vậy, đã dùng hết."

Dương Thiên cười khổ lắc đầu, thật ra không phải là anh suy đoán như thần, nhưng buổi sáng Giang Tiếu Anh khăng khăng muốn để bác sĩ Lý Hạo đó tiến hành phẫu thuật cho Giang Nguyên Sơn, kết quả đã có thể đoán trước được, một khi động dao thì nhất định sẽ chết người.

Cũng chính vì vậy mà Dương Thiên đã tốt bụng để lại một trong ba viên đan dược.

Nếu Giang Nguyên Sơn không uống thuốc kịp thời, Giang Tiếu Anh sẽ không cần phải vất vả tìm anh mà là vất vả chuẩn bị hậu sự.

"Cô tìm tôi cả ngày?" Dương Thiên hỏi.

"Vâng." Giang Tiếu Anh đột nhiên trở nên sốt ruột, giật giật, rất khó chịu: "Anh Dương, hy vọng anh có thể tha thứ cho sai lầm của tôi, cho tôi cơ hội sửa chữa sự tự phụ của mình, bố tôi bây giờ đang cần anh chữa trị gấp, vậy nên, anh có thể đưa ra điều kiện, bất kể là điều kiện gì, tôi đều sẽ đáp ứng!"

Dương Thiên không nói gì mà chỉ giơ tay lên nhìn thời gian.

Đã chín giờ rưỡi rồi.

Buổi họp lớp sẽ sớm bắt đầu, nếu đến trễ, không chừng thằng nhóc La Tranh kia sẽ vội.

Đối với chuyện của Giang Tiếu Anh, Dương Thiên tạm thời không muốn nhiều lời với cô nàng chỉ tin tưởng vào khoa học này.

Nếu không cho cô ăn chút thiệt thòi thì cô sẽ không biết được trời cao đất dày là gì.
 
Long Đô Binh Vương
Chương 68: Xe sang tụ tập


Hơn nữa, Dương Thiên tự tin vào Hồi Nguyên Đan của mình, dù Giang Nguyên Sơn chỉ mới ăn một viên thì trong thời gian ngắn cũng sẽ không chết được.

"Trước tiên đưa mấy người chúng tôi đến nhà hàng Kim Phúc Nguyên ở đằng kia trước đi, những chuyện khác nói sau đi." Dương Thiên phân phó.

"Được, không thành vấn đề!"

Giang Tiếu Anh còn muốn nói thêm gì nữa, nhưng lại do dự, cuối cùng cưỡng ép nuốt xuống lời nói vừa ra đến miệng.

Cô là người làm ăn, cũng là người thông minh, cô biết lúc này nếu cứ lấn tới thì sẽ không tốt cho cô, ít nhất Dương Thiên cho phép cô chở họ, đây cũng coi như là một loại tiếp nhận.

Giang Tiếu Anh cảm ơn còn không kịp, tạm thời cô cũng không dám đòi hỏi thêm những yêu cầu xa vời khác.

"Mời lên xe!"

Porsche Panamera đạp ga, âm thanh bá đạo lan xa, thu hút người qua đường xôn xao nhìn sang rồi nhao nhao thầm nói: không biết bắp cải tốt như vậy tối nay sẽ bị đầu heo nào ủn mất!

Dương Tố Tố và Ninh Thanh Thanh nhanh chóng lên chiếc Bentley Bentayga ở phía sau.

Triệu Ngạn trực tiếp ngồi vào ghế phụ của chiếc. Panamera, vừa lên xe liền v**t v* nội thất sang trọng với ánh mắt hy vọng và mong đợi: "Chậc chậc, chiếc xe sang này quả nhiên có cảm giác khác với xe của tôi, đây mới là cuộc sống chứ...

"Anh đi xuống đi." Giang Tiếu Anh nhìn chằm chằm Triệu Ngạn nói.

"Hả?" Triệu Ngạn sững sờ, cậu còn chưa kịp nếm đủ cảm giác của chiếc xe sang trọng này mà, đã trực tiếp bị

Giang Tiếu Anh buông lời lạnh lùng.

"Anh ngồi ở hàng ghế sau, để anh Dương ngồi ở ghế trước, được chứ?"

"Cô.."

Mắt Triệu Ngạn đảo một vòng, nói: "Tôi là đàn em của anh Thiên, cô tôn trọng anh Thiên thì không thể không tôn trọng tôi nha người đẹp?"

"Tôi sợ anh chảy trước miếng lên xe tôi." Giang Tiếu Anh nghiêm túc nói.

"Phì.. Sau khi giúp Ninh Thanh Thanh và Dương Tố Tố ổn định chỗ ngồi, Dương Thiên đi đến đây, vỗ võ vai Triệu Ngạn: "Cứ để cậu ấy ngồi ở chỗ này, tôi ngồi ở xe sau."

"Chuyện này... Được."

Giang Tiếu Anh cố ngoái đầu lại nhìn thoáng qua hai người phụ nữ một lớn một nhỏ.

Cô nhìn ra được Dương Thiên ân cần đi theo người phụ nữ đó.

Cúng có thể nhìn ra một chút quan hệ của ba người. Rơi vào đường cùng, Giang Tiếu Anh không còn cách nào khác ngoài việc ở cùng một chiếc xe với Triệu Ngạn.

Trong lúc lái xe, Giang Tiếu Anh hỏi Triệu Ngạn: "Anh Dương và hai cô gái kia là người một nhà đúng không?"

"Ha ha... Triệu Ngạn thay đổi tư thế, cười khẩy, không nói gì. Giang Tiếu Anh: "..."

Tên nhóc Triệu Ngạn này chiếm được chỗ tốt lại còn thái độ, không thèm nói gì hết.

"Két!" Giang Tiếu Anh đạp phanh: "Thái độ với tôi, tôi có thể cho anh biến khỏi đây bất cứ lúc nào, hiểu không?”

"Cô... Đúng là đồ độc tài! Ức h**p một người bình thường nho nhỏ như tôi thì vui vẻ gì, có bản lĩnh thì cô đi mà ức h**p anh Thiên ấy, tôi nhìn ra được, cô không dám, đúng không?"

Triệu Ngạn không còn lựa chọn nào khác, muốn ngồi xe sang thì không thể khiêu khích chị đại này, vì vậy cậu ta đành phải thỏa hiệp, miệng mồm mau lẹ nói.

Triệu Ngạn gật gật đầu: "Cô đoán đúng rồi đó, đó là chị dâu của tôi và con gái của anh Thiên, Ninh Thanh Thanh và Dương Tố Tố."

"Anh nói gì?! Anh ta đã kết hôn rồi sao?!" Cho dù Giang Tiếu Anh đã sớm đoán được, nhưng khi nghe được lời xác nhận thì vẫn có chút không thể tin được, dù sao Dương Thiên nhìn cũng bằng tuổi cô, làm sao có thể có con gái lớn như vậy? Trong lúc nhất thời, Giang Tiếu Anh rơi vào trầm tư.

Sau vài hơi thở, Triệu Ngạc vui vẻ trở lại, đung đưa chân: "Sao vậy, người đẹp, cô thất vọng à?”

"Hả?...A, không có không có!"

Giang Tiếu Anh lấy lại tinh thần, vội vàng lắc đầu: "Anh nghĩ đi đâu vậy, tôi thất vọng gì chứ!"

Nói xong, "Két!" một tiếng dừng xe lại, lên tiếng: "Đến nhà hàng Kim Phúc Nguyên rồi!"
 
Long Đô Binh Vương
Chương 69: Nữ thần quốc dân


Triệu Ngạn còn chưa ngồi đủ, đành lưu luyến không rời mà xuống xe, vẻ mặt lưu luyến, thậm chí còn dõng dạc nói với Dương Thiên:

"Anh Thiên, thật ra hôm nay tôi thật sự không muốn tham gia buổi họp lớp của cái tên La Tranh đó chút nào, hay là thế này, anh nói với chị đại bạch phú mỹ này một chút, để cô ấy chở tôi lạng vài vòng quanh Long Thành trên chiếc xe sang này, chờ mọi người họp lớp xong thì chở tôi trở lại, được không?"

"Phì...

Dương Thiên vốn luôn nghiêm túc cũng bị bộ dạng vừa thấy xe sang là sáng mắt của Triệu Ngạn làm cho buồn cười, Dương Thiên chân thành nói:

"Cậu biết để một nữ chủ tịch giá trị bản thân hàng trăm triệu làm tài xế cho cậu thì phải cần bao nhiêu can đảm không? Ai cho cậu lá gan để nói mấy lời đó vậy??"

"Cái gì chứ!?"

Triệu Ngạn nghe Dương Thiên nói vậy thì suýt bị dọa tới mức hồn phi phách tán, xém chút ném luôn điện thoại trong tay đi, nói chuyện cũng không còn rõ ràng nữa, ấp a ấp úng:

"Chuyện này, Anh Thiên, anh nói cái gì? Bao... bao nhiêu cơ? Hơn trăm triệu á? Anh đùa gì thế, Long Thành có được mấy người giá trị con người lên tới trăm triệu đâu? Đường Khánh Nguyên của Tập đoàn Dầu khí Đường thị là một, Tào Hồng Đức của Tập đoàn Thép là hai, Giang Tiếu Anh của Giải trí Tiếu Anh là ba... La Tranh cũng được xem như nửa người, còn ai nữa đâu? Anh đang đùa gì vậy..."

"Được rồi, được rồi...

Dương Thiên võ võ bả vai Triệu Ngạn: "Vừa rồi nghe Dương Phi Phi nói cậu dự định làm dự án điện thoại AR gì đó, nếu cậu thật sự muốn làm, tốt nhất nên nói chuyện với chị đại bạch phú mỹ này nhiều một chút, lưu lại số điện thoại, đỉnh cao nhân sinh trong tầm tay cậu đó"

Trên thực tế, lời nói của Dương Thiên có hàm ý.

Triệu Ngạn vì tình nghĩa anh em năm xưa mà từ bỏ Dương Phi Phi, trong nháy mắt từ một thanh niên tiểu tư sản có xe có nhà biến thành một kẻ tay trắng, Dương 'Thần nhìn ở trong mắt, ghi ở trong lòng.

Dự án trong tay cậu ta đối với người khác là chuyện viển vông, nhưng nếu là một người phụ nữ thông minh và có năng lực như Giang Tiếu Anh để mắt tới, đầu tư một chút, thay đổi chiến lược và phương thức kinh doanh, cậu ta lập tức có thể lắc mình trở thành phú ông cũng không phải là chuyện kẻ khờ nằm mộng, như Triệu Ngạn vừa nói, Giang Tiếu Anh là một trong những người có giá trị bản thân hàng trăm triệu.

Chỉ là cậu ta chỉ mới nghe nói đến cái tên Giang Tiếu Anh nhưng chưa từng thấy người, cho nên lúc này người †a đứng trước mặt cậu ta nhưng cậu ta lại không thể nhận ra.

Vậy nên, giờ phút này, mặc dù bản thân Dương Thiên cũng không có gì trong tay giống như Triệu Ngạn, thế nhưng anh nói một câu cũng có thể khiến Triệu Ngạn lên như diều gặp gió, đây cũng không phải là ăn nói lung tung.

Giang Tiếu Anh là một người thông minh, cô lập tức hiểu được ý tứ trong lời nói của Dương Thiên.

Cô trực tiếp gật đầu: "Được, anh Thiên, không thành vấn đề, đây là danh thiếp của tôi."

Nói xong, Giang Tiếu Anh đưa một tấm danh thiếp của mình cho Triệu Ngạn.

Sau khi nhận được danh thiếp, Triệu Ngạn nhìn qua một lượt sau đó mới trợn to hai mắt, hối hận đến xanh cả ruột! Hối hận vì vừa rồi đã không nghiêm túc tỉ mỉ tận hưởng tư vị ngồi cùng một chiếc xe với nữ thần quốc dân Giang Tiếu Anh, lại còn là Giang Tiếu Anh lái xe chở cậu taI!

"Thì ra... Là Giang Tiếu Anh"

Giang Tiếu Anh, 24 tuổi, là chủ tịch của Công ty Giải trí Tiếu Anh, và cũng là người đưa ra quyết định của Công ty Đầu tư Tiếu Anh, nói cách khác, cũng là người đứng đầu.

Tuổi còn trẻ như vậy mà cô đã là có gia tài bạc triệu và sự nghiệp thành công, hơn nữa còn vô cùng xinh đẹp, được mệnh danh là nữ thần quốc dân, là nữ chủ tịch lạnh lùng xinh đẹp nhất, Triệu Ngạn sao có thể không biết tới Giang Tiếu Anh?!

"Cô chính là Giang Tiếu Anh, nữ thần quốc dân... Nữ thần trong lòng tôi, cô thật xinh đẹp, quá xinh đẹp..."

"Anh Thiên thế mà quen biết với Giang Tiếu Anh, đại ca của tôi lợi hại dữ vậy!? Anh Thiên, anh là anh trai ruột của tôi!"

Triệu Ngạn thầm tính toán trong lòng, vô cùng hưng phấn, coi danh thiếp của Giang Tiếu Anh như báu vật mà cất vào, cậu ta càng thêm tin tưởng quyết định hôm nay. của mình là hoàn toàn đúng đắn!!

Lúc này, ánh mắt của Giang Tiếu Anh đều tập trung vào Dương Thiên.

Bởi vì có cái gọi là có qua có lại.

Giang Tiếu Anh cho Dương Thiên đủ mặt mũi, mà đây cũng không phải chỉ là chuyện có cho nhau mặt mũi hay không, nếu thật sự đầu tư vào dự án của Triệu Ngạn, vậy có nghĩa là trong nháy mắt chỉ ra hàng chục hàng trăm triệu.
 
Long Đô Binh Vương
Chương 70: Mọi việc đều phải cẩn thận


Nếu Giang Tiếu Anh đã làm đến mức này mà thậm chí còn không thể lấy được thông tin liên lạc của Dương Thiên thì Dương Thiên cũng quá không biết điều.

May mắn, mọi người đều là người thông minh.

Dương Thiên chủ động lấy chiếc iPhone 7p màu đỏ. từ tay Giang Tiếu Anh, lưu lại số điện thoại di động của mình, nói: "Đợi tôi rảnh rồi gọi."

"Được! Vậy tôi sẽ gọi cho anh sau. Đây là số của tôi."

Lông mày Giang Tiếu Anh chớp chớp, không thể che giấu vẻ mừng rỡ và sự hài lòng trên mặt...

Cả ngày cố gắng và mọi nỗ lực, vào lúc này, cuối cùng cũng xứng đáng, ít nhất, hy vọng mong manh đến bây giờ đã có thể nhìn thấy ánh bình minh.

"Ừ," Dương Thiên gật gật đầu, dẫn Ninh Thanh Thanh và Dương Tố Tố nhanh chóng xoay người đi vào nhà hàng Kim Phúc Nguyên.

Triệu Ngạn nhận lấy danh thiếp, vừa quay đầu liền "Póc!" một tiếng hôn lên tấm danh tiếp, Ninh Thanh Thanh nhìn thấy cảnh này thì mở to hai mắt, không thể †in nổi mà nhìn chằm chằm Triệu Ngạn.

Dương Thiên cũng nôn khan một lúc rồi hỏi: "Không thấy gớm hả? Cậu là b**n th** à?"

"Không..." Triệu Ngạn lắc đầu: "Anh Thiên, anh đừng hiểu lầm tôi, không phải tôi “thơm thơm” nữ thần quốc dân mà là đang “thơm thơm” số tiền dùng mãi không hết dùng hoài không cạn của tôi đó... Đây đều là tiền thật bạc thật đó, anh có biết muốn lấy được danh thiếp của nữ thần quốc gia Giang Tiếu Anh và thông tin liên lạc cá nhân của cô ấy khó đến mức nào không? Quá lợi hại... Dương Thiên, sao anh lại có thể quen biết một người lợi hại đến vậy chứ..."

Dương Thiên không nói gì, ngược lại là Ninh Thanh 'Thanh lên tiếng.

Chỉ thấy Ninh Thanh Thanh cầm lấy danh thiếp, nhìn lướt qua số điện thoại di động có số cuối là 8888, nói: "Được ghê nha Dương Huyền Cơ, anh mới về có mấy ngày đã trở thành người quen với một đại mỹ nhân như vậy, anh đúng là vạn người mê ha?”

"Không có, chỉ là hợp tác làm ăn một chút thôi." Dương Thiên xấu hổ cười cười, lấy ra một tấm thẻ ngân hàng có số dư một trăm chín mươi ngàn, thần thần bí bí nói: "Số tiền này chính là kiếm được từ tay cô ấy, giao hết cho em, hiện tại anh không có một xu dính túi! Anh lấy nhân cách của mình ra đảm bảo!!"

"Chậc, vậy còn tạm được." Ninh Thanh Thanh cười lớn, cầm lấy thẻ ngân hàng, giả vờ tức giận nhét vào túi.

Dương Tố Tố hưng phấn nói: "Ma ma, ở đằng kia có món tráng miệng, con muốn ăn tráng miệng..."

"Đi đi, em dắt con gái qua đó, chút nữa anh qua." Dương Thiên nói.

"Được rồi, tôi dân con bé qua trước... Ninh Thanh Thanh nói xong liền nhanh chóng rời đi.

Thấy chị dâu đi rồi, Triệu Ngạn thần bí nghiêng người, dùng bả vai đụng đụng Dương Thiên: " y da, Anh

Thiên, vừa rồi anh nộp cho chị dâu bao nhiêu?”

"Hơn trăm mấy." Dương Thiên thản nhiên nói.

"Hơn trăm ngàn á!?" Giọng nói của Triệu Ngạn lập tức tăng lên vài decibel: "Tất cả đều kiếm được từ cái cô Giang Tiếu Anh đó?”

"Ừ." Dương Thiên cũng không nghĩ nhiều, gật đầu nói.

"Dễ kiếm như vậy hả?" Triệu Ngạn nhìn chằm chằm Dương Thiên với vẻ hoài nghi, nghi ngờ hồi lâu mới lẩm bẩm nói: "Anh sẽ không phải là bán...?"

Dương Thiên sững sờ một lát, sau đó lập tức đá qua một cước: "Cút đi! Trong đầu toàn mấy thứ gì đâu!"

"Ha ha ha... Triệu Ngạn cười lớn: "Không có không có, đùa thôi mà anh Thiên, đừng coi là thật..."

"Đi thôi, mọi người bên trong đều đang đợi chúng †a..." Dương Thiên nói, nhanh chóng đi vào trong.

Triệu Ngạn đi theo phía sau, chân thành nói: "Anh Thiên, vừa rồi tôi đều nghe hiểu, rõ ràng là anh để Giang Tiếu Anh chiếu cố tôi, phần ân tình này Triệu Ngạn tôi ghi tạc trong lòng, anh yên tâm, dù là lúc nào, tôi vẫn giống như khi còn đi học, anh chính là anh trai ruột của tôi!"

Dương Thiên vừa đi vừa nói: "Giang hồ hiểm ác, bây giờ khác với môi trường nhỏ đơn thuần lúc còn đi học. Mọi việc đều phải cẩn thận"

"Ừm!" Triệu Ngạn trọng trọng gật đầu: "Nhưng tôi tin tưởng anh Thiên, anh luôn đối xử với anh em như thế
 
Long Đô Binh Vương
Chương 71: Làm sao còn khả năng đấu với hắn!


Thời điểm Dương Thiên và Triệu Ngạn bước vào phòng bao đang tổ chức tiệc tùng xa hoa, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào hai người họ.

Sau khi có người nhận ra Dương Thiên, họ đều giật mình, khoai tây chiên và đồ uống trong miệng đều phun ral

Lập tức có tiếng bàn tán xôn xao.

"Đó không phải là Dương Huyền Cơ sao? Hắn sao lại trở về..."

"Đúng rồi, tôi nhớ cậu ta dường như đã biến mất nhiều năm... Tại sao lại đột ngột quay trở lại? Trở lại khi nào vậy?"

"Nhưng mà, trận tối nay... Là lễ cầu hôn do La Tranh sắp xếp vì Ninh Thanh Thanh mà, hắn đến thế này, chuyện này thật lúng túng..."

Có người có khứu giác rất nhạy, đã cảm thấy buổi họp lớp tối nay không bình thường.

Ai cũng biết La Tranh vừa mới có hai công ty được niêm yết, giá trị con người đã tăng gấp đôi, đã trở thành nhân vật có tầm ảnh hưởng trong thế hệ trẻ ở Long Thành, và đã từng xuất hiện trên Tin tức buổi sáng Long Thành và Tuần San Nhân Vật Long Thành vài lần.

Chính vì điều này mà mục đích của buổi họp lớp tối nay của La Tranh là gì đã quá rõ ràng, nhân vật chính là Ninh Thanh Thanh! Là chuyện ván đã đóng thuyền, La Tranh nhất định sẽ giành chiến thắng tối nay, có thể ôm người đẹp về nhà!

Nhưng lúc này, tại sao Dương Thiên lại trở về?!

Là “chính thất” của Ninh Thanh Thanh, đã biến mất năm sáu năm trời, bây giờ lại đột nhiên trở lại, lại còn trùng hợp xuất hiện trong buổi họp lớp này?

Hơn nữa, vừa đúng ngay lúc La Tranh chuẩn bị đào góc tường?

Tất cả mọi người đều cho rằng trên đời này làm sao có thể có chuyện trùng hợp như vậy!

Cái kịch bản này quả thật quá khéo!

Chỉ là không có ai lên tiếng chào hỏi Dương Thiên, cũng không có ai chào hỏi Triệu Ngạn.

Ngay cả Triệu Nhất Lê - bạn học có quan hệ không †öi và còn từng hợp tác làm ăn với cậu ta, hôm nay nhìn thấy tình huống này, cũng rất "thông minh" mà né tránh Dương Thiên và Triệu Ngạn, không ai muốn vì một hai lời chào mà đắc tội với La Tranh - người sở hữu hai công ty đã niêm yết vốn đang đắc ý thì bị lật thuyền trong mương!

La Tranh ngược lại cũng không có gì ngạc nhiên. Hắn đã lường trước tình huống này rồi.

Hơn nữa, hắn rất hài lòng, rất rất hài lòng với tình huống này!

Nhìn thấy cảnh tượng này, La Tranh ngồi trong góc nhấp một ngụm rượu vang, trong lòng rất sảng khoái, oán hận lẩm bẩm: "Ha ha, Dương Thiên, tao muốn nhìn xem hôm nay mẹ nó mày làm sao đấu với taolI"

"Anh Thiên, chúng ta tìm một chỗ ngồi đi." Triệu Ngạn cũng nhìn rõ sắc mặt mọi người, vừa nản lòng thoái chí vừa cảm thấy nực cười, đồng thời cũng cảm thấy rất sảng khoái!

"Nếu không nhìn thấu thì sẽ xem nhẹ. Anh Thiên, đến đây ngồi đi."

Triệu Ngạn vừa nói vừa kéo Dương Thiên ngồi xuống sô pha ở một góc.

"Hừ" Cách đó không xa, Dương Phi Phi lạnh lùng khit mũi.

“Triệu Ngạn, bây giờ mày hối hận cũng còn kịp, thế nhưng cái đầu gỗ của mày nghĩ mãi cũng không thông!! Nhìn tình huống tối nay đi, ai còn dám qua lại với tên phế vật Dương Thiên đó? Sợ rằng mày là người duy nhất còn lại! Tao đoán chừng lát nữa mày chết thế nào cũng không biết!! Bà đây nhất định phải tận mắt nhìn mày bị chơi chết, sau đó quỳ trên mặt đất cầu xin tao, ha ha hal"

Tuy nhiên, Triệu Ngạn thậm chí còn không thèm liếc. nhìn Dương Phi Phi, một người phụ nữ không phù hợp, bị vứt bỏ như đôi guốc cũ nát, không đáng trân trọng.

- Là chuyện xấu của quá khứ.

Một vài bạn học từng có mối quan hệ tốt đi tới, mặc vest đi giày da, bộ dáng như những người thành đạt, chào hỏi Dương Thiên.

"Ha ha, Dương Huyền Cơ, đã lâu không gặp, bây giờ nhìn cậu có vẻ lăn lộn không tệ, cậu làm bên nghệ thuật à”

Không đợi Dương Thiên lên tiếng, một gã mặc bộ vest hàng hiệu khác cười ha ha nói: "Tôi thấy hẳn là như vậy, quần áo cậu Dương mặc rất đặc sắc, đây không phải là nghệ thuật biểu diễn thì còn gì nữa, ha ha... Nhưng mà, thành thật mà nói, tôi coi thường những người được gọi là nghệ sĩ nhất, trên thực tế không phải tất cả họ đều là ngoài mặt thì giống người nhưng đằng sau hậu trường đều là rác rưởi bắt nạt đàn ông khi dễ phụ nữ à? Đầu năm nay, làm nghệ thuật đều là lũ b**n th**... Tôi nghe nói rằng những kẻ ăn cắp đồ lót của phụ nữ đều làm nghệ thuật, phải không, cậu Dương?"

"Ha ha ha... Vương Hạo, cậu thật biết đùa... Hai người kẻ xướng người hoạ, khiến mấy người khác cười ha ha.

Đây là người do La Tranh sắp xếp trước, hôm nay hắn muốn cho mọi người thấy Dương Thần là kẻ thua cuộc.

Làm sao còn khả năng đấu với hắn!

La Tranh đứng ngoài theo dõi trò đùa này.
 
Long Đô Binh Vương
Chương 72: Đã lâu không gặp


Hắn vừa xem vừa tự lẩm bẩm: "Hừ, tốt, rất tốt, làm nhục nó, thằng nhãi mặc giẻ rách đi giày thủng, xem như nó đang biểu diễn nghệ thuật, ha ha, thật sự là cười chết!"

Triệu Ngạn có chút không vui.

Cậu ta cầm ly rượu lên nói: "Tôn Long, Vương Hạo, hai tên chó săn các người thế này trông giống như mấy. con tôm tép nhãi nhép có biết không? Chủ nhân chỉ chỗ nào thì đánh chỗ đó, nhưng mấy con chó trung thành thường chết rất thảm, có từng nghe nói vậy chưa?”

Sắc mặt Tôn Long và Vương Hạo thay đổi: "Mày nói cái mẹ gì đó?"

'Vương Hạo cười lạnh một tiếng: "Ha ha, Triệu Ngạn, †ao biết mày, tao nghe nói hai năm qua mày lăn lộn rất tốt? Cũng mua được cái xe nội địa, ha ha ha... Coi như không tệ, chiếc xe đó của mày cũng có giá mấy chục. ngàn đúng không? Chậc chậc, đúng là tốt hơn năm đó sống ở khu ổ chuột, ăn dưa muối, ha ha, tao thật sự thấy mừng cho mày, nhưng mà, để tao nói cho mày biết, cuộc. sống hạnh phúc không dễ dàng có được, phải học cách trân trọng nó, coi chừng mẹ nó ngày nào đó mày lại phải quay về ăn dưa muối đói!"

Triệu Ngạn lắc đầu, cười khổ nói: "Nói thật, giờ tôi không còn xe nội địa mà lái nữa, nhưng mà tôi đứng để ăn cơm, còn hai người quỳ mà ăn cơm, hai người nên thấy mừng cho tôi, đúng không? Ha ha." Triệu Ngạn nói xong thì thoải mái nhàn nhã cầm ly rượu vang lên nhấp một ngụm.

"Mày!!! Mày nói ai quỳ ăn cơm?" Mặt Tôn Long và Vương Hạo đỏ lên.

"Sao? Muốn ra tay? "Triệu Ngạn một chút cũng không sợ, khi còn đi học cậu ta là một tay đánh nhau giỏi, còn có tiếng là ra tay hung ác! Tôn Long và Vương Hạo lập tức héo.

"Phế vật!!"

La Tranh ở bên cạnh gắt gao siết chặt nằm đấm: "Ngay cả Triệu Ngạn cũng không giải quyết được, hai người tụi mày còn chỗ nào để dùng chứ!"

Nói xong, La Tranh trực tiếp đứng lên, cầm lấy micro võ vỗ.

Phòng bao nhanh chóng rơi vào im lặng.

"Mọi người yên lặng một chút, chào mọi người, người cũng đã đến đông đủ, tôi là La Tranh..."

Tâm mắt của mọi người dồn về phía La Tranh, rất nhiều trai xinh gái đẹp, có người nịnh nọt, có người xu nịnh, có người thờ ơ, nhưng bọn họ cũng không dám không cho mặt mũi, từng người một hoan hô, giống như có minh tinh lớn đến.

"La Tranh bây giờ thật sự càng ngày càng đẹp trai, là một thiên tài kinh doanh, là được tổ nghề độ, thật ghen tị...

"Đúng vậy, đúng vậy, La Tranh hẳn là người giỏi nhất trong số các bạn học của chúng ta đúng không? Thành thật mà nói, nếu là trước đây, tôi sẽ không bao giờ dám nghĩ tới!"

"La Tranh, anh đã kết hôn chưa?" Một cô gái mạnh dạn chạy lên phía trước hỏi.

"Ha ha..."

Hiện trường lập tức vang lên tiếng cười.

La Tranh cầm lấy micro, nho nhã lễ độ, làm ra vẻ quân tử: "Vương Thiên, đừng có gấp, cô vẫn còn cơ hội, tôi còn chưa có bạn gái làm sao có thể kết hôn, ha ha..."

"Wow, tôi rất vui, lát nữa tôi nhất định phải lưu

WeChat của anh, nhóm bạn cũ chúng ta đã nhiều năm không gặp nhau rồ

Xung quanh xôn xao náo nhiệt

Triệu Ngạn kéo Dương Thiên vào trong góc, cười lạnh một tiếng, hoàn toàn chướng mắt cảnh tượng này.

"Tôi nói này anh Thiên, chúng ta tốt nhất không nên tới đây, nhìn phát phiền, chết tiệt, người ta công thành danh toại, chúng ta đến đây làm gì!" Vẻ mặt Triệu Ngạn không vuil

"Đừng lo lắng, sẽ trở thành nhân vật chính." Dương Thiên cười nói.

"Anh có ý gì?" Triệu Ngạn vẻ mặt khó hiểu.

Đúng lúc này, không đợi Dương Thiên lên tiếng, micro của La Tranh đột nhiên chĩa về phía Dương Thiên!

La Tranh: "Ha ha, mọi người tuyệt đối đừng khách khí với tôi như vậy, ban đầu tôi tổ chức buổi họp lớp này là để tăng cường tình bạn, lấy lại tình cảm thuần khiết trước đây của chúng ta, sau này ngày ngày đều gặp! Ha ha, nhưng mà, nếu nói tới đã nhiều năm không gặp thì tôi nghĩ lời này không thích hợp với tôi, thích hợp với một người khác ở đây hơn..."

Những lời này vừa nói ra đã dẫn tới rất nhiều lời bàn tán.

"Người khác? Ai thế..."

"Ở đây còn có ai có quan hệ tốt với La Tranh như vậy? Đã nhiều năm không gặp? Rốt cuộc là ai thế?”

Tất cả mọi người nghĩ không ra La Tranh sẽ lôi người nào ra.
 
Long Đô Binh Vương
Chương 73: Muốn đấu rượu


"Dương Huyền Cơ, cậu Dương!"

La Tranh có thể tăng âm lượng micro lên, ánh đèn nhanh chóng chiếu vào Dương Thiên và Triệu Ngạn!

Tất cả mọi người đều sửng sốt, mấy chục mấy trăm đôi mắt, "AI" một tiếng rồi toàn bộ đổ dồn lên người Dương Thiên!

Cùng lúc đó, có người hít một hơi khí lạnh, đổ mồ hôi hột thay Dương Thiên.

Phải biết rằng, nếu La Tranh gọi người khác lên sân khấu thì còn có khả năng là có quan hệ rất tốt, dự định kéo người đó một phen, nhưng nếu là gọi Dương Thiên lên sân khấu là sao? Vì có quan hệ tốt à? Rõ ràng muốn làm cho Dương Thiên xấu mặt đúng không?

Có thể nói, La Tranh chính là người không muốn Dương Huyền Cơ lại lần nữa xuất hiện ở Long thành nhất!

Năm đó, Ninh Thanh Thanh chọn Dương Huyền Cơ, chớp mắt đã qua sáu năm, con gái cũng đã hơn năm tuổi, hôm nay, sáu năm sau, La Tranh công thành danh toại, tay mắt khắp trời! Lại thêm việc Dương Thiên biến mất nhiều năm không có chút tin tức, trong lần lựa chọn thứ hai này của Ninh Thanh Thanh, hẳn là La Tranh có cơ hội rất lớn đúng không?

Tuy nhiên, Dương Huyền Cơ lại trở về!

Tất cả mọi người đều không thể rời mắt, cũng không dám phát ra âm thanh nào, nhìn Dương Thiên bước lên sân khấu.

Nhìn bề ngoài, vẻ mặt La Tranh thoải mái và biểu cảm tự nhiên, hắn ta không chút nào tỏ ra vẻ muốn làm khó dễ hay thể hiện cả hai đã có mâu thuẫn từ trước.

La Tranh nói: "Ha ha, cậu Dương, hồi đó cậu đặc biệt chiếu cố tôi, tôi luôn nhớ trong lòng, bây giờ cậu đột nhiên trở về, nói thật, tôi rất bất ngờ, vì vậy nên tôi mới muốn cậu nhất định phải tham gia buổi họp lớp hôm nay...

Vừa nói, La Tranh vừa búng ngón tay, hai người phục vụ ở bên cạnh trực tiếp đưa lên hai chai rượu vang.

La Tranh nói: "Tôi đoán là, cậu Dương, cậu đã rời đi nhiều năm như vậy, rất nhiều người không quen cậu, vậy nên tôi mời cậu một ly, hai chúng ta uống một chút, để †ất cả mọi người làm quen với nhau lần nữa, được. không? Phục vụ, khui hai chai rượu mà tôi mang đến, cảm ơn."

"Vâng, anh La..." "ỒI Lafite 60 năm?!"

Có người để ý thấy hai chai rượu vang này đều đã 60 năm tuổi!

Một chai có giá hàng trăm ngàn!

Dữ dội!

Rất nhiều người ghen tị, khóe miệng sắp chảy cả nước miếng, ước gì mình chính là người được La Tranh gọi lên sân khấu!

Uống một hớp nuốt luôn một năm tiền lương là kiểu trải nghiệm gì? Chính là trải nghiệm kiểu này!

"Chậc chậc, Dương Huyền Cơ thật may mắn..."

"La Tranh thật sự là có ơn tất báo nha, năm đó điều kiện sinh hoạt của La Tranh khó khăn, quả thật Dương Huyền Cơ đã giúp đỡ hắn rất nhiều, hiện tại Dương Huyền Cơ thành ra thế này, La Tranh kéo cậu ta một tay cũng là hợp tình hợp lý..."

"Uống đi, Dương Huyền Cơ, rượu này uống một ngụm thôi cũng đủ để cậu khoe cả đời đó..."

"Ha ha ha, đúng rồi, một ngụm rượu bằng cả năm tiền lương..."

"Ha ha, quả nhiên là ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây, Dương Huyền Cơ hiện tại sao lại thành ra thế này... Thật đáng tiếc!"

La Tranh đắc ý khoát tay, ra hiệu cho người phục vụ trực tiếp khui rượu.

Đúng lúc này Dương Thiên lên tiếng. "Chỉ uống cái này thôi sao?", Dương Thiên hỏi.

La Tranh sững sờ.

Hắn đã nghĩ tới cả mười ngàn cách Dương Thiên giải quyết tình huống, nhưng không ngờ Dương Thiên lại không hài lòng với rượu?

Chẳng lẽ Dương Thiên hoàn toàn không biết nhìn hàng?

Lafite 60 năm, bảo tồn nhiều năm như vậy, bề ngoài quả thực có chút hư hại, quả thực nhìn không tươm tất lắm, nhìn không đẹp mắt, thế như đối với mặt hàng xa xỉ như rượu, không phải bề ngoài càng hư hao thì mới thể hiện rõ niên đại xa xưa sao? Dương Thiên sẽ không ngu dốt như vậy chứ?

"Nếu không thì uống cái gì?" La Tranh mỉm cười hỏi Dương Thiên: "Anh Dương, không bằng tôi không nhờ người phục vụ phổ cập giá trị về Lafite 60 năm cho cậu nhé? Hình như cậu không hiểu gì cả, ha ha..."

"Ha ha, cũng không phải vậy." Dương Thiên lắc đầu: "Cậu không phải muốn uống rượu với tôi sao, tối nay tôi còn có việc khác phải làm, tạm thời ở chỗ này một lát cũng không tồi, cho nên hai chúng ta uống cho đủ đi, thế nào?"

"TốtII"

La Tranh lập tức hưng phấn!

Đúng thật là đi mòn gót giày tìm chẳng thấy, đến khi thấy được lại chẳng tốn công!

Phải biết rằng La Tranh rất có lòng tin vào tửu lượng của mình!

Sau nhiều năm bàn chuyện làm ăn, lượng rượu mà hắn uống sợ là không phải mấy trăm cũng phải hơn cả ngàn lít!

Chưa nói đến trình độ ngàn ly không say nhưng ít nhất cũng phải ở cấp độ ba trăm ly không say!

Muốn đấu rượu với hắn?

Chỉ có thể nói, Dương Huyền Cơ, Thiên Đường có lối mày không đi, Địa Ngục không cửa mày lại vào! Mày lọt hố rồi!

"Vậy chúng ta uống cái gì?" La Tranh chỉ vào rượu đế trên bàn: "Phi thiên Mao Đài cũng rất khó mua, 56 độ, rất mạnh, không biết cậu Dương có thể uống được bao nhiêu ly?"

"Uống chai đi." Dương Thiên nói ngắn gọn: "Vậy cứ uống rượu đế đi."
 
Long Đô Binh Vương
Chương 74: Uống chưa đủ à


"Ha ha, được rồi, vậy cất rượu vang vào thôi, dù sao cậu cũng không hiểu cái từ “nho nhã” này." La Tranh ngả ngớn nói xong thì trực tiếp bảo phục vụ đem tới hai chai phi thiên Mao Đài. Tất cả mọi người đều kinh hãi.

Mọi người trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng này.

Phải biết, rượu đế 56 độ, uống bằng chai? Đùa cái gì vậy! Uống cho vào bệnh viện luôn hả!?

“Tôi đoán Dương Huyền Cơ cũng không biết một chai Mao Đài có nghĩa là gì..."

"Đúng vậy, cậu ta vẫn đặt tiêu chuẩn vượt quá khả năng hệt như hồi đó, nhưng giờ cậu ta đâu còn là phú nhị đại năm đó nữa, còn ai sẽ nhường cậu ta chứ..."

"Đúng vậy, La Tranh đã lăn lộn bàn chuyện làm ăn bao nhiêu năm nay, đều là bàn chuyện trên bàn rượu, tôi đoán Dương Thiên hoàn toàn không phải là đối thủ...

Tuy nhiên, Dương Thiên mắt điếc tai ngơ trước tất cả những lời bàn luận này.

Triệu Ngạn ở bên cạnh cũng nhắc nhở Dương Thiên: "Anh Thiên, rượu Mao Đài này rất mạnh, hay là uống từng ly đi?”

Uống quá nhiều thực sự sẽ làm tổn thương thân thể, nếu thực sự uống kiểu này, một lát nữa sẽ phải nằm cho. người ta khiêng ra ngoài mất.

Dương Thiên lắc đầu nói không sao, anh nhìn chằm chằm La Tranh, hỏi: "Ai uống trước?"

"Không bằng cậu uống trước đi, người đến là khách, cậu đã nhiều năm không trở về mà."

La Tranh cười cười, nghĩ thầm, tao muốn xem xem Dương Huyền Cơ mày có thể giả vờ được bao lâu!

"Được!" Dương Thiên cũng không nhùng nhằng.

Trước mặt mọi người, anh lấy một chai Mao Đài và trực tiếp đưa lên miệng nốc!

Ánh mắt mọi người mở to, không thể tin được, bọn họ đều sửng sốt trước một màn này, nghẹn họng nhìn trân trối, ấp úng nói: "Cái này... Cứ như vậy mà uống?!"

Một chai rượu đế 500ml nặng khoảng nửa ký.

Trong phòng bao hoàn toàn yên tĩnh, một chút thanh âm cũng không có, kim rơi xuống đất cũng có thể nghe. thấy.

Một giây...

Ba giây...

Năm giây...

Chai rỗng!!

Lúc mọi người còn đang ngơ ngác thì Dương Thiên trực tiếp ném ra một cái chai rỗng!

Quá dễ dàng! Đơn giản, thô bạo và bá đạo!

Một chai rượu đế, sạch bách!

"Mẹ nó?! Thật hay giả vậy?”

"Cái này... Thật sự uống sạch?!"

La Tranh càng giống như lọt vào trong sương mù, bị dọa đến mức phải thận trọng nhặt chai rỗng lên nhìn, hỏi người phục vụ với vẻ mặt nghỉ ngờ:

"Không phải là cô lấy chai chỉ còn một nửa chứ?" "Không có, ngài La, đây là biên lai rời hầm rượu, ngài

có thể xem qua, tất cả đều là những chai đầy được đóng gói hoàn hảo." Nhân viên phục vụ đáp.

La Tranh l**m l**m môi: "Cái đó, vậy được rồi... Khui một chai khác cho tôi.

'Trên thực tế, một chai rượu đế cũng có chút đáng sợ, nhưng không đến mức dọa được La Tranh, sau nhiều năm lăn lộn trên bàn rượu, một chai rượu đế vẫn không phải là vấn đề lớn.

Tuy nhiên, sau khi mở ra, không đợi La Tranh cầm chai lên, Dương Thiên đã cầm lên.

"Sao thế?" La Tranh nhìn Dương Thiên: "Ha ha, cậu Dương uống chưa đủ à?”

"Không phải tôi chưa uống đủ, mà là quá không đủ, rượu ngon thì nhiêu đó mới là ngửi chút mùi thôi." Dương 'Thiên cười nhẹ, cầm chai thứ hai lên, kề miệng uống!

Uống được một nửa, anh liếc nhìn La Tranh nhắc nhở: "Này, nhớ kỹ, tôi uống bao nhiêu thì cậu cũng phải bấy nhiêu, lát nữa cậu tuyệt đối đừng có mà sợ đó. Uống không trôi cũng ráng mà uống!"

Sau khi Dương Thiên nói xong, hướng gió ở hiện trường lập tức bắt đầu thay đổi dần dân...
 
Long Đô Binh Vương
Chương 75: Mày có tiền thì ngon lắm hả?


Mọi người ở hiện trường nhìn Dương Thiên uống rượu 56 độ mà như uống nước đun sôi để nguội, tất cả đều vô thức nuốt khan.

Bởi vì chuyện này quá mức dọa người!

Cho dù bản thân là quỷ rượu thì cũng không thể nốc thẳng từ miệng chai rượu chứ, đây là không muốn sống nữa hả?

Huống hồ, cái loại rượu Mao Đài này mọi người đều biết, nó ở một cấp độ hoàn toàn khác, tốc độ phát tác cũng cực nhanh. Về cơ bản thì người bình thường uống †ầm ba ly là đã bắt đầu đầu váng mắt hoa, trong vòng ba phút thì không thể đi đường theo đường thẳng nữa, trong vòng mười phút thì không thể nào uống thêm rượu nữa, đúng là uống rất đã, nhưng người bình thường thật sự không chịu nổi.

Nhưng mà, loại tình huống này xảy ra khi uống khoảng nửa lít.

Nhưng hiện tại thì sao? Tận hai chail

Miệng đối miệng chai, một chai chỉ mất năm giây.

Chuyện này nghe qua kinh khủng đến mức nào? Nếu không phải hôm nay tận mắt nhìn thấy thì căn bản không ai tin tưởng có chuyện này xảy ral!

Nếu nói chai thứ nhất do không ai để ý, có thể là chai chưa đầy, Dương Thiên gian lận thì cũng được đi.

Nhưng chai thứ hai này, trước sự chứng kiến của tất cả mọi người, toàn bộ đều nhìn phục vụ khui rượu, là một chai đầy đủ, đảm bảo cả về chất lượng và số lượng! Vẫn trực tiếp uống sạch?

La Tranh sắp phát điên rồi.

Trong vòng mười giây bay mấy ngàn tiền rượu.

Tất nhiên, vài ngàn chẳng là gì cả... Điều quan trọng là Dương Thiên đã uống hai chai rồi, chẳng phải hắn cũng phải uống hai chai sao?!

Đây là muốn mạng hắn mà!

"Khụ khụ..."

Trong tiềm thức, La Tranh có chút xìu, hắn cười lạnh một tiếng rồi vỗ vỗ bả vai Dương Thiên:

"Ha ha, Tiểu Dương, tôi biết cậu chưa từng uống loại rượu cao cấp này, hôm nay tôi mời khách, cậu có thể uống tùy thích, phí tổn không thành vấn đề với tôi, nhưng mà cậu cũng đừng có uống nhanh như vậy chứ, không ai giành với cậu cả..."

"Ha ha..."

Ngay khi lời nói của La Tranh vừa thốt ra, tất cả mọi người ở hiện trường đều bật cười!

Mà La Tranh hiển nhiên là có ý định tự giải vây cho. bản thân, không định uống hai chai khi đến lượt mình.

Có người nịnh bợ La Tranh tiến lên một bước, vỗ võ vai Dương Thiên:

"Tiểu Dương, bây giờ cậu sống chẳng ra sao, cậu mê rượu này như thế, một hơi uống cả hai chai. Chúng ta là bạn học cũ, hay là thế này đi, trạm xăng dầu nhà tôi đang thiếu quản lý kho, cậu tới giúp tôi canh cổng đi? Ha ha, một tháng cho cậu năm ngàn, về sau, trừ Mao. Đài ra, các loại rượu khác cậu có thể uống một hai chai mỗi tháng cho đỡ thèm, thế nào? Sau này đừng nghĩ tới Mao Đài nữa, thân phận cậu thế này uống vào chỉ lãng phí thôi!"

"Ha ha ha..."

Sau ba vòng rượu, tất cả mọi người bắt đầu lớn mật, lúc nói chuyện lại càng thêm bạo dạn, thấy Dương Thiên không lên tiếng, từng người tất nhiên càng thêm lớn mật!

Hơn nữa, biết La Tranh đang cố tình làm khó Dương Thiên, vì để nịnh nọt La Tranh, có người bước lên phía trước chế giễu:

"Khụ khụ, tôi nói này Lưu Hồ, trạm xăng nhà cậu nói thế nào thì cũng là trạm xăng lớn có tên có tuổi, nhiệm vụ quản lý kho hàng vất vả thế mà cậu một tháng chỉ cho có năm ngàn? Đủ xài hả? Nói thế nào thì chúng ta cũng là bạn học cũ, cậu thế này thật quá không nể tình..."

"Vậy cậu cảm thấy một tháng bao nhiêu là phù hợp?"

Mọi người đều cười khiêu khích, như thể bỗng nhiên Dương Thiên đã trở thành trò cười lớn nhất trong phòng!

"Để tôi xem, vậy thì cho năm ngàn mốt đi, thêm một trăm, xem xét trên việc chúng ta là bạn học cũ, tôi thêm một đĩa đậu phộng vào mỗi bữa rượu, thế nào? Ha ha ha ha..."

"Ha ha ha, lợi hại lợi hại, thật sự rất hào phóng nha..."

"Đúng vậy, quá hào phóng rồi, ha ha, chết cười, mỗi tháng thêm một trăm? Cái này mẹ nó cũng tính là tăng lương hả? Ha ha ha..."

"Đương nhiên tính, một trăm cũng là tiền, tôi ước. chừng quần áo của Tiểu Dương còn không tới một trăm kìa. Mỗi tháng mua thêm một bộ quần áo cũng không tệ mà, ha ha ha..."

"Ha ha..." Tất cả mọi người đều cho rằng Dương Thiên say rồi.

Đúng vậy, hai chai Mao Đài vào trong bụng, nếu không say thì chính là thần!

Triệu Ngạn thật sự tức giận, đột nhiên giơ tay đấm ra một đấm, đấm thẳng vào mặt Lưu Hồ:

"Mẹ mày, Lưu Hồ, mày nói chuyện không cho người khác chút mặt mũi được à? Mày có tiền thì ngon lắm hả?!"

Lưu Hồ che mặt hồi lâu không nhúc nhích, tất cả mọi người đều im lặng, giật mình, lắng lặng nhìn cảnh này.
 
Long Đô Binh Vương
Chương 76: Một người hai chai


Sau vài hơi thở, Lưu Hồ "Phụt!" một tiếng, phun ra một búng máu.

"Mẹ nó... Triệu Ngạn, mày dám đánh anh Hồ? Có biết thân phận của anh Hồ bây giờ là gì không? Mày thế mà lại vì Dương Thiên mà đánh anh Hồ? Muốn chết sao?!"

"Mẹ kiếp tụi mày, tao đánh đó thì sao!" Triệu Ngạn chắn trước mặt Dương Thiên:

"Lưu Hồ, mày lợi hại, có ngon thì thử mở miệng phun phân một chút nữa xem! Coi tao có đánh chết mày không! Tụi mày có tiền thì lợi hại lắm đúng không? Bạn học đều là cái loại này hả?"

"Mái! Triệu Ngạn mày dám, mày chết đi! Hôm nay. tao chơi chết mày!!"

Lưu Hồ ở đây đúng là làm ăn không tệ, Triệu Ngạn trở mặt tại chỗ, một chút mặt mũi cũng không cho, còn trực tiếp ra tay, nếu Lưu Hồ không có động tĩnh gì thì thật sự không còn mặt mũi nữa, gã quơ tay túm lấy chai rượu trên bàn lên, muốn đánh!

"Dừng tay!!"

Lúc này, La Tranh đột nhiên quát lớn một tiếng, giọng nói cao lên vài quãng tám!

"Làm cái gì vậy! Lưu Hồ, đứng sang một bên đi!" La Tranh khiển trách.

"Anh La, tôi..." Lưu Hồ vẫn còn có chút tức giận, nhưng gã lại không dám không nghe theo lời La Tranh.

Lúc này, La Tranh quay đầu lại, nhìn Triệu Ngạn đang thở hổn hển, cười lạnh nói:

"Triệu Ngạn, thằng nhãi cậu thật sự muốn chống đối tôi à?"

"Ai không cùng đường với anh Thiên thì tôi không cùng đường với người đó!" Nguyên tắc của Triệu Ngạn rất đơn giản, đi thẳng một đường, chưa từng quanh co lòng vòng.

"Ha hạ, tốt, rất tốt."

La Tranh nghiến răng nghiến lợi gật đầu: "Vậy thì, tôi nghĩ tôi có thể trả lời câu hỏi vừa rồi của cậu, cậu hỏi tôi, giàu thì lợi hại lắm đúng không? Tôi nói cho cậu bi giàu có quả thực không có gì ghê gớm, nhưng một số người thậm chí còn không có tiền... phải không?”

"Ha ha ha... Đúng vậy, giàu có quả thực không có gì ghê gớm, nhưng ở đây có một số người thậm chí còn không có tiền nha!"

Không biết là ai nhịn không được mà bật cười, hiện trường lại bị rung chuyển, những lời chế giễu, mỉa mai, khiêu khích, tràn ngập toàn bộ phòng bao.

Ninh Thanh Thanh ở bên cạnh quan sát, cô hiểu Dương Thiên, trên thực tế, Dương Thiên không say chút nào, từ ánh mắt của anh cô có thể nhìn ra được.

Triệu Ngạn kéo Dương Thiên nói: "Anh Thiên, chúng ta đi thôi!"

Tất cả mọi người đều cho rằng Dương Thiên đã say rồi, bao gồm cả Triệu Ngạn.

Trên thực tế, Dương Thiên chỉ muốn nhìn xem đám người này có thể chơi đùa lạ mắt đến mức nào.

Hiện tại thời gian đã sắp hết, đã đến lúc Dương Thiên ra tay.

"Đi? Đi cái gì? Tại sao phải đi?"

Dương Thiên thờ ơ mỉm cười, vẫy tay gọi người phục vụ tới, hỏi: "Ở đây còn rượu Mao Đài không?"

"Thưa anh, vẫn còn."

"Đem lên hai chai nữa, vừa rồi không phải cá cược là tôi uống bao nhiêu cậu ta uống bấy nhiêu sao? Tôi đã uống cạn hai chai, đúng không?"

"Vâng thưa anh, tôi sẽ đi lấy ngay."

Nhân viên phục vụ xinh đẹp ngoan ngoãn gật đầu, cô chưa từng thấy có người uống cạn hai chai Mao Đài mà còn chưa gục, lại còn có thể giục rượu người khác, hôm nay thật sự là được mở mang tầm mắt.

La Tranh giật mình khi nghe thấy Dương Thiên không hề nói năng lộn xộn chút nào.

'Thằng này vậy mà còn chưa say?!

'Theo tình huống bình thường không phải đã phải bất tỉnh rồi sao!?

"Này, Tiểu Dương, cậu không sao chứ?" La Tranh cố gắng hỏi.

"Không sao, ha ha, tôi có thể có thể làm sao chứ? Tôi hai chai cậu hai chai, đúng không?”

Tên đã lên cung, không thể không bản!

La Tranh suy nghĩ miên man tìm cách trốn tránh, nhưng trong lúc nhất thời đâu óc không thể xoay chuyển ra biện pháp nào, đành phải gật đầu đồng ý.

Nửa phút sau, hai chai Mao Đài lại được mang lên...

"Thưa ngài, khui cả hai chai sao?" Nhân viên phục vụ xinh đẹp hỏi.
 
Long Đô Binh Vương
Chương 77: Chút rượu


"Không cần, tôi uống từ từ... La Tranh đang muốn trốn tránh, nhưng lời còn chưa kịp nói ra thì Dương Thiên đã vươn tay cầm lấy hai chai Mao Đài, đột nhiên dùng lực ở lòng bàn tay.

Chỉ nghe một tiếng "Ba!" vang lên.

Nhanh chóng, ổn định, chuẩn xác, hai chai rượu được mở cùng một lúc.

Thấy Dương Thiên như vậy, Triệu Ngạn cũng sững sờ, ngạc nhiên nhìn Dương Thiên: " y, không phải chứ, anh Thiên, anh không sao chứ?"

Dương Thiên gật đầu: "Chút rượu này không có tác dụng gì với tôi cả."

"Tuyệt vời!" Ánh mắt Triệu Ngạn sáng lên, cậu ta cực kỳ hưng phấn! Vốn dĩ còn tưởng rằng Dương Thiên quá cậy mạnh, sao tự nhiên lại trực tiếp uống hai chai rượu kia chứ!? Hóa ra anh Thiên đã nắm chắc trong lòng.

Sau khi hưng phấn, Triệu Ngạn trực tiếp giơ ngón tay cái lên: "Anh Thiên quá ngầu!"

"Nào, uống đi! Khí thế vừa nãy đâu rồi?" Dương Thiên trực tiếp ném chai rượu lên bàn.

La Tranh xấu hổ lau mặt, trên trán dần dần toát ra mồ hôi lạnh, trực tiếp uống hai chai Mao Đài, đây không phải là muốn uống chết luôn sao?

Tay La Tranh run run cầm chai rượu lên: "Thế này đi, tất cả chúng ta hãy cùng nhau nâng ly để ăn mừng đêm đẹp trời này, ăn mừng kỷ niệm buổi đoàn tụ của chúng ta sau nhiều năm, thế nào? Nào, hãy cùng nhau nâng ly!"

Mọi người có mặt ở đây đều biết đây là La Tranh đang tự cấp bậc thang để đi xuống, mọi người cũng không dám đắc tội La Tranh, vậy nên cùng nâng ly lên để chúc mừng.

Nhưng mà Dương Thiên hoàn toàn không nhúc nhích!

Không hề nhúc nhích!

Đừng nói đến việc nâng ly, thậm chí còn không chạm vào ly!

Trên thực tế, "trò đùa" đã đạt đến trình độ này, La Tranh cũng không ngại xé mặt với Dương Thiên, nếu thật sự nháo đến mức không thể xuống đài thì La Tranh cũng không ngại trực tiếp phế bỏ Dương Thiên!

Ở giai đoạn này, La Tranh hoàn toàn có đủ tự tin như vậy, dựa theo thực lực hiện tại của hắn, muốn khiến Dương Thiên không một xu dính túi, lưu lạc đầu đường, trong vòng một đêm không còn gì cả, là chuyện đơn giản đến không thể đơn giản hơn!

Bao gồm cả khu vực đang chờ phá dỡ kia, muốn lập tức phá dỡ mà có bồi thường hay không và bồi thường bao nhiêu thì với La Tranh cũng chỉ là một cú điện thoại.

Trên thực tế, La Tranh muốn hỏi một câu, mày mẹ nó dựa vào cái gì mà tranh với tao?

Lúc này, La Tranh cầm ly rượu trên tay, lông mày lộ ra vẻ tàn nhãn, hỏi Dương Thiên: "Sao? Dương Thiên, chút mặt mũi này cậu không cho tôi à?”

"Ha ha, cho cậu mặt mũi? Cậu có mặt mũi sao?" Dương Thiên cũng không nhún nhường, chưa nói xong đã cầm ly rượu trên bàn tạt thẳng vào mặt La Tranh!

"Ly rượu này coi như tôi nâng ly kính cậu!! Hai chai của cậu, không được để lại dù chỉ một giọt!"

"Má ơi?!"

Tất cả mọi người có mặt tại hiện trường khi nhìn thấy cảnh tượng này đều kinh ngạc hoảng sợ, trong nháy mắt giống như kiến bò trên chảo nóng, hai mắt điên cuồng trợn trừng!

"Chuyện gì vậy?!"

"Dương Thiên điên rồi sao?!"

"Hắn thật sự dám trực tiếp ra tay với La Tranh?!"

Bản thân La Tranh cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi!

Hất rượu thẳng vào mặt quả thực là đang vũ nhục! Là đang khiêu khích! Quá ngông cuồng!!

La Tranh tức giận đến mức toàn thân run rẩy!! Dương Thiên, từ đầu đến cuối, ông đây vẫn không xé rách mặt với mày, kết quả thế nào???? Mày thế mà lại không cho tao mặt mũi, xem ra tao quả thật là lo chuyện không đâu, tại sao phải để mặt mũi lại cho mày!!

Nghĩ đến đây, La Tranh đặt chai rượu xuống: "Dương Thiên, cậu muốn chết sao?"
 
Long Đô Binh Vương
Chương 78: Kết quả


"Đúng vậy! Dương Thiên, bây giờ mày có thân phận gì? Nói trắng ra, trong số tất cả những người ở đây, có ai mà không có thân phận hơn mày? Nếu không nể mặt năm đó chúng ta là bạn cùng lớp, mày thậm chí còn không thể bước vào cửa của căn phòng này, có biết không? Gọi mày một tiếng anh Dương rồi mày thật sự coi bản thân là anh hả?"

Người lên tiếng tên là Lưu Long, khi còn đi học, gã và Dương Thiên cũng là kẻ thù không đội trời chung, nhưng lúc đó bạn bè của Dương Thiên ở khắp mọi nơi, nhiều người bạn cũng có thân phận tương đối cao, cho nên không ai dám làm gì Dương Thiên.

Nhưng hôm nay, vật đổi sao dời, tình thế hiện tại đã xoay chuyển cực lớn!

Hơn nữa, ngoại trừ ân oán cá nhân, dọn dẹp Dương Thiên còn có thể kết bạn với La Tranh, với mọi người thì đây là chuyện tốt một mũi tên trúng hai con chim! Mắc gì không làm?

Nói thật, tối nay có rất nhiều người háo hức muốn làm khó xử Dương Thiên khiến anh xấu hổ mà không thể xuống đài!

Dương Phi Phi ở một bên cười lạnh một tiếng, nhìn chằm chằm Dương Thiên và Triệu Ngạn, nhấp một ngụm rượu vang: "Ha ha, cuối cùng hai người cũng tìm đường chết, ngàn người chỉ trỏ, trở thành mục tiêu công kích, để tao xem lát nữa xương cốt tụi mày còn có thể cứng cỡ nào, ha ha! Đồ ngul!"

Sở dĩ Dương Thiên vẫn luôn không ra tay là bởi vì... Những người này, năm đó, đều từng xưng anh gọi em với nhau!

Khi còn đi học, gia đình Dương Thiên khá giả, chưa bao giờ thiếu tiền để tiêu xài!

Những người khác, chỉ cần là bạn học, người nào không có tiền trả học phí hay gặp khó khăn gì trong cuộc sống, chỉ cần mở miệng, Dương Thiên xưa nay chưa từng nói không!

Hơn nữa, số tiền cho mượn đó dù nói là mượn nhưng thực tế là trực tiếp cho đi, bởi vì Dương Thiên chưa từng ghi lại, tiền đưa đi là xong, cho tới bây giờ cũng chưa có ai mở miệng nói trả lại cho anh, đám người này, ha ha, dường như cũng không có ý định trả lại.

Tất cả những điều này có thể gạt sang một bên!

Thậm chí, nửa giờ trước, khi Dương Thiên và Triệu Ngạn bước vào phòng, lo ngại mặt mũi của La Tranh nên không ai chào hỏi Dương Thiên, Dương Thiên cũng có thể không thèm để ý.

Dương Thiên đang chờ, chờ xem đám người này có thể quá phận tới mức nàolI

Bây giờ, Dương Thiên cuối cùng cũng hài lòng.

Vật đổi sao dời, cảnh còn người mất, lòng lang dạ sói, mượn gió bẻ măng, mỗi người đều suy tính cho bản thân... Thậm chí, từ khi bắt đầu còn gọi mấy tiếng anh Dương, đến cuối cùng, ngay cả xưng hô cũng đã thay đổi...

Tốt, tất cả các người, đều rất tốt!

Dương Thiên cười lạnh một tiếng, quay sang nhìn chăm chăm La Tranh.

La Tranh nhìn thấy ánh mắt của Dương Thiên, cười khinh thường: "Ha ha, Dương Thiên, nếu hôm nay chúng ta đã như vậy, vậy chúng ta nói trắng ra luôn đi, bạn gái của cậu, Ninh Thanh Thanh, cũng là bạn học của tôi, tôi thích cô ấy, tôi đã thích cô ấy mười năm rồi! Cậu đã bỏ rơi cô ấy sáu năm, bây giờ cũng nên đến lượt của tôi rồi đúng không?"

La Tranh nói tiếp: "Đã qua sáu năm rồi, tôi nghĩ giữa hai người cũng chả có tình cảm gì để nói nữa, nhưng tôi ngày nhớ đêm mong Thanh Thanh, tôi không yêu cầu Thanh Thanh có thể lập tức tiếp nhận tôi, yêu cầu duy nhất của tôi đó là cậu tiếp tục biến mất khỏi Long thành này, giống như chưa từng xuất hiện! Nếu cậu có thể đồng ý, với tư cách là bạn học cũ, tôi sẽ bồi thường cho cậu một chút, cụ thể là bao nhiều, ha ha, cậu yên tâm, tôi nhất định sẽ làm cậu hài lòng..."

"Con mẹ mày La Tranh! Mày còn chưa uống mà đã say rồi à?!" Triệu Ngạn nghe vậy liền nổi trận lôi đình, tức giận nhảy lên cao ba mét, chuẩn bị ra tay!

Kết quả là, La Tranh phất phất tay, hai người đàn ông vạm vỡ mặc vest đen xông lên, mỗi người tung ra một cước, tầm mắt Triệu Ngạn tối sầm, bị đá ra ngoài!

Ánh mắt Dương Thiên sáng lên: "Được nha La Tranh, cậu bây giờ còn có cả vệ sĩ cơ à?"

"Ha ha, nhờ phúc của cậu, tôi lăn lộn không tồi, đi ra ngoài phải có vệ sĩ là tiêu chuẩn thấp nhất rồi." La Tranh đắc ý nói.

"Nhưng... Tôi hỏi cậu một câu, vệ sĩ của cậu, có thể chết thay cậu không?" Dương Thiên hỏi.

"Cậu nói cái gì?" Sắc mặt La Tranh hoàn toàn thay đổi vì tức giận!

Những người xung quanh cũng nhìn rõ tình hình, bởi vì bọn họ đã đắc tội Dương Thiên rồi, chỉ bằng cứ hoàn toàn đắc tội đi!

"Dương Thiên!! Cậu có biết bây giờ bản thân thế nào không? Nói thật, cậu hoàn toàn không xứng với Ninh Thanh Thanh! Nếu cậu thật sự tốt với cô ấy, không bằng để cô ấy ở cạnh La Tranh đi!"

"Đúng, cậu làm cái quái gì vậy, lại còn dám mắng La Tranh? Tôi thấy cậu chán sống rồi... Cậu có biết vệ sĩ của La Tranh lợi hại cỡ nào không? Loại như cậu, anh ta có thể đánh một lúc ba người!!"

"Vậy sao?"

Đối mặt với những lời chỉ trích xung quanh, Dương Thiên lắc đầu: "Tôi cảm thấy, vệ sĩ có trình độ thế này, một mình tôi có thể đấu với năm mươi!"
 
Long Đô Binh Vương
Chương 79: Nói thì chậm, diễn ra thì nhanh


"Ha ha ha ha..."

Tất cả mọi người đều bật cười.

Đặc biệt là La Tranh, hắn cười tới mức ngã nghiêng ngã ngửa, bởi vì hắn cảm thấy đã nghe được một chuyện buồn cười nhất trên đời!

Một lúc lâu sau, La Tranh lên tiếng: "Dương Thiên, cậu thật sự muốn làm tôi cười chết sao, chỉ với một mình cậu, muốn đánh năm mươi người? Cậu có biết tôi thuê hai vệ sĩ này ở đâu không?”

"Đúng vậy, Dương Thiên, là bạn học cũ, tôi khuyên cậu một câu, lập tức nói xin lỗi La Tranh đi, chúng ta cũng có quan hệ không tệ, không đáng để mọi chuyện trở nên nghiêm trọng hơn. Cậu nói lời xin lỗi, La Tranh cũng cho mọi người ở đây chút mặt mũi, rồi cậu nhanh chóng rời đi đi, chuyện này coi như xong, được không?”

"Đúng vậy, chúng ta đều là bạn học, đâu cần tới mức phải nói đánh nói giết đúng không?"

Đã có người nhìn không nổi nữa, ít nhất lần này là do La Tranh quá đáng, rõ ràng là đang cố ý làm khó Dương Thiên, mọi người đều biết ý đồ của hắn.

Nếu bây giờ Dương Thiên nhanh chóng rời đi, có lẽ sẽ tránh được sự đau đớn về thể xác. Nhưng nếu vẫn khăng khăng không rời đi, có bậc thang mà vẫn không chịu bước xuống, chỉ sợ là hôm nay Dương Thiên không có cách nào bình an rời đi được.

Lúc này, Phương Na vội vàng chạy đến khu vực tráng miệng, tới gần Ninh Thanh Thanh và Dương Tố Tố.

"Chị Thanh Thanh, La Tranh xé mặt nói muốn cưới chị, cho nên lúc này hắn định ra tay với Dương Thiên, sao chị không đến đó khuyên nhủ một chút?" Phương Na nói:

"Dù sao đều là bạn học, tôi thật sự không muốn nhìn thấy chuyện đến mức này!"

"Tôi là người phụ nữ của Dương Thiên, anh ấy bảo vệ tôi nên ra tay với người khác, có gì không đúng sao? Cô muốn tôi đến khuyên ai?"

Từ đầu đến cuối Ninh Thanh Thanh đều rất bình tĩnh, bởi vì cô không cần khuyên nhủ, cô tin tưởng vào năng lực của Dương Thiên! Cô tin vào người đàn ông của mình, cũng tin vào ánh mắt của mình!

Trong mắt mọi người, nếu hôm nay chuyện này tiếp. tục náo loạn, nhất định là Dương Thiên phải chịu thiệt, chỉ có Ninh Thanh Thanh là không nghĩ như vậy, thậm chí còn nghĩ ngược lại.

Hơn nữa, sở dĩ Ninh Thanh Thanh không ra mặt không khuyên nhủ là bởi vì trong lòng cô tin rằng chuyện đàn ông bảo vệ cho người phụ nữ của mình là chuyện đương nhiên!

Khoảng thời gian dài mà Dương Thiên rời khỏi, La

Tranh đã quấy rối cô không phải một hai lần. Bây giờ Dương Thiên đã trở lại, nếu Dương Thiên không ra tay, vậy coi như cô đã nhìn lầm Dương Thiên rồi.

Nghĩ đến đây, Ninh Thanh Thanh nhìn Phương Na: "Nào, cô nếm thử cái bánh này đi, rất ngon..."

Phương Na: "...

"Chị Thanh Thanh, bây giờ là lúc nào rồi mà chị vẫn còn tâm trạng ăn bánh ngọt chứ?" Phương Na lo lắng đến mức muốn gọi cảnh sát.

"Cô vội về nhà sao?" Ninh Thanh Thanh hỏi.

"Tôi nóng lòng muốn kết thúc chuyện này càng sớm càng tốt. Nếu tôi rời đi mà chuyện này có thể kết thúc thì tôi thà rằng mình chưa bao giờ xuất hiện."

Phương Na không xinh đẹp nhưng tâm hồn cô nàng rất đẹp.

Ninh Thanh Thanh gật gật đầu, suy nghĩ một chút, sau đó trên hô to về phía Dương Thiên:

"Huyền Cơ, anh giải quyết mau lên, Tố Tố muốn về nhà ngủ, em cũng mệt."

"Phụt..."

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người ở hiện trường đều bất lực!

Chuyện gì đang xảy ra vậy? Sao hai vợ chồng này người sau còn hài hước hơn người trước vậy?!

Hơn nữa, Ninh Thanh Thanh cũng không hề lo lắng cho Dương Thiên chút nào sao?

Trong mắt những người khác, những lời này khiến họ im lặng đồng tình với lời nói vừa rồi của La Tranh, thầm than thở:

"Xem ra Ninh Thanh Thanh thật sự không còn chút tình cảm gì với Dương Thiên nữa... Một chút cũng không quan tâm đến sự sống chết của Dương Thiên."

Tại hiện trường, La Tranh cười lạnh, vỗ vỗ vai vệ sĩ hai bên trái phải: "Hai người các anh có nghe thấy không? Người bạn này của tôi nói cậu ta có thể đánh bại năm mươi người như hai anh, lên đi, đừng làm tôi mất mặt...

"Vâng, cậu Lai"

Hai vệ sĩ này cao một mét tám, nặng 90 kg, là dáng người chiến binh tiêu chuẩn, từng phục vụ trong một đại đội bộ binh của một đơn vị nào đó, sau khi xuất ngũ vẫn luôn làm vệ sĩ riêng. Vì cả hai có nắm đấm mạnh mẽ, tâm tư ngoan độc, dần dần đánh ra tên tuổi trên giang hồ, sau khi thành danh trở thành siêu vệ sĩ với mức. lương khởi điểm năm mươi ngàn mỗi tháng, danh tiếng cũng được nhiều người biết đến.

Nói thì chậm, diễn ra thì nhanh.

Hai tên vệ sĩ ngạo nghễ cười với Dương Thiên, đột nhiên, hai người ăn ý phối hợp, đấm ra một quyền!

Sát khí lạnh thấu xương, lạnh lẽo như dao, đột ngột xông tới, trong nháy mắt đã tới!

Cú đấm mạnh mẽ kèm với âm thanh xé gió! Càng ngày càng gần...

Khi còn chưa đây một bước chân, tim mọi người gần như nhảy ra khỏi cổ họng!

Phương Na và mấy cô gái nhút nhát nhìn thấy cảnh này thì vô thức nhắm mắt lại, ngay cả Dương Phi Phi cũng bị dọa trợn to hai mắt, chạy đến bên cạnh Triệu Ngạn, chế nhạo:

"Ha ha, Triệu Ngạn, mày có nhìn thấy không? Kết quả thế nào? Từ xưa đến nay, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, người nào không biết thời biết thế đều là phế. vật, mày chính là phế vật, Dương Thiên cũng là phế vật, hai người tụi mày là đống rác rưởi lớn hợp thành một chỗ, hôm nay nhất định không chịu đựng nổi!"
 
Back
Top Dưới