Ngôn Tình Lối Thoát Khó Đi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Lối Thoát Khó Đi
Chương 20: 20: Tôi Nợ Em Sao


Vào đúng chuyên môn bác sĩ tâm lí và Viện Trưởng nói không ngừng,cả hai giải thích tình trạng sức khoẻ và tình thần của Trần Y Y cho Cố Tử Phong nghe.

Một lúc lâu sau,Viện Trưởng nhận thấy sắc mặt Cố Tử Phong tối sầm,ông liền đổi sáng chủ đề khác.

" Ngài Cố! cho tôi hỏi ngài có biết cách liên lạc với người nhà hay người quen của cô Trần không?!.

.

có.

.

có thể cho chúng tôi phương thức liên lạc không?"
Chuyển chủ đề không biết có đúng không? Tại sao,khi nghe ông hỏi về người thân của Trần Y Y,mặt Cố Tử Phong lại càng đen hơn?
" Nếu! nếu ngài không biết cũng không sao! chúng! chúng tôi sẽ đưa cô ấy đến khoa thần kinh! "
Viện trưởng chưa nói hết câu,Cố Tử Phong đột nhiên đứng lên làm ông giật mình.

Cố Tử Phong không nói,không rằng khỏi phòng họp,đi đến phòng bệnh của Trần Y Y một lần nữa.

Viện Trưởng đang định đi theo sau thì bị bác sĩ tâm lý kéo lại, anh ta lắc lắc đầu,ý bảo Viện Trưởng cho Cố Tư Phòng thời gian,Viện Trưởng ngơ ngác làm theo.

Cố Tử Phong quay lại phòng bệnh,lần này anh nhẹ nhàng mở cửa rồi nhẹ nhàng đóng cửa,suốt quá hình hầu như không có phát ra âm thanh.

Cố Tử Phong ngồi xuống ghế cạnh giường,nắm lấy bàn tay trắng xanh,yếu ớt vì mất máu của Trần Y Y đưa lên môi, hôn nhẹ,rồi anh vừa xoa tay, vừa ngắm nhìn Trần Y Y bằng ánh mắt phức tạp.

1 Tuần sau.

Dưới bóng cây,một thân ảnh mảnh khảnh đang đang ngồi ngắm hoa,đuôi tóc được buột bằng một sợi dây vải.

Dây vải hơi lỏng,dần dần trượt xuống đuôi tóc, một làn gió mát thổi qua,mái tóc xuông dài lập tức bay theo gió,Trần Y Y vẫn ngồi mãi không có phản ứng gì, y tá chăm sóc cô bước đến nhặt dây vải từ nhành cây lên,bước đến sau lưng cô,định buột lại cho Trần Y Y thì có người ngăn lại.

Người đàn ông mang giày da lấy đi sợi dây vải sau đó phất tay,ra hiệu cho cô y tá rời đi, đôi giày bóng loáng bước đến sau gáy của Trần Y Y, anh đưa tay nhẹ nhàng buột lại tóc cho cô, Trần Y Y bất ngờ quay đầu.

Đôi giày bóng loáng đột nhiên lùi về sau, một chân khụy xuống,đầu gối chạm đất, tay anh nhẹ nhàng nắm tay Trần Y Y.

" Y Y,về thôi!
Chúng ta về nhà?!"
! !.

Trần Y Y nhìn anh với ánh mắt đờ đẫn, khó hiểu.

Nhìn cô như vậy, người đau nhất là anh ta, cho dù trước đây như thế nào,cho dù bị mọi người xung quanh ngăn cản,thì anh vẫn không thể nào bỏ mặc cô ấy vào lúc này được, một tuần!.

một tuần đã là giới hạn của anh rồi.

" Cậu Phong về rồi "
Quản gia trung niên dẫn theo một số người hầu đứng bên ngoài đón anh.

Cố Tử Phong bước xuống xe, đi vòng qua bên còn lại mở cửa, anh đưa tay bế Trần Y Y đang ngủ ra ngoài.

Nhẹ hơn rồi!.

Cố Tử Phong nhớ lại lần cô gặp tại nạn anh cũng bế cô nhưng cũng không nhẹ như bây giờ, chỉ gần hai tuần,cô ấy sụt kí không ít.

" Đi làm cho tôi một vài món bổ máu.

"
Dặn dò xong,Cố Tử Phong một mạch bế Trần Y Y lên lầu,đi đến căn phòng trên lầu 2 cách phòng anh không xa.

Cố Tử Phong đặt cô ngồi trên giường, một phút sơ suất,anh đã chạm vào cánh tay bị thương của Trần Y Y,anh lo lắng nhìn cô,miệng nhiều lần nói "tôi xin lỗi ",nhưng Trần Y Y lại im thinh thích,như không hề xảy ra chuyện gì,Cố Tử Phong cau mày.

Ngay cả đau cũng không cảm nhận được!.

người đó đối với em quan trọng vậy sao?
Người giúp việc mang thức ăn lên, gõ cửa "Cốc,Cốc,Cốc ",Cố Tử Phong ra mở cửa,từ tay người giúp việc đỡ lấy khay thức ăn,tự mình mang vào trong.

Cố Tử Phong cầm bát cháo tổ yến trong tay,anh múc một muỗng cháo đưa lên gần môi Trần Y Y,anh bảo cô há miệng,Trần Y Y như pho tượng,không có chút phản ứng nào,Cố Tử Phong lại lần nữa đưa muỗng thức thức ăn lên miệng của cô,Trần Y Y như cũ, không hề mở miệng.

Ba lần,bảy lượt kiên nhẫn,đút cô ăn,cô không ăn,không còn kiên nhẫn,Cô Tư Phong đứng dậy,tàn nhẫn quăng hẵng bắt cháo trong tay xuống đất.

" Xoảng!! "
Ở trước mặt anh,lại đau khổ vì một người đàn ông khác, tại sao cô luôn làm cho anh phải phát điên lên như vậy? Anh nợ cô sao?
Một tiếng " Xoảng " chói tai vang lên,Trần Y Y như cảm nhận được gì, cô co chân lùi về sau,hai tay ôm đầu gối,cơ thể không ngừng run rẩy,ánh mắt cô hoảng loạn,gương mặt lộ rõ vẻ sợ hãi.

Bộ dạng yếu đuối của Trần Y Y khiến Cố Tử Phong không thể nào tiếp tục tức giận, ngược lại anh cảm thấy,tức giận với một người tinh thần có vấn đề,vậy anh chẳng khác nào người bệnh thần kinh.

Cố Tử Phong vươn tay định xoa đầu cô, Trần Y Y liền biến thành con sóc nhỏ,cuộn tròn người lại.

Đối với tôi, em lúc nào cũng phòng bị.

Cố Tử Phong chua xót,ôm cơ thể đang cuộn tròn của Trần Y Y vào lòng, anh hết vỗ vai rồi đến xoa đầu của cô, giọng nói dịu dàng thỏ thẻ bên tai cô.

" Y Y ngoan,đừng sợ! Tôi chỉ lỡ tay, chỉ là lỡ tay làm rơi bát thôi!! tôi xin lỗi! "
"Đổi một bát khác được không? Lần này không rơi nữa! Y Y ngoan! Em phải ăn,biết không! Ăn rồi tôi sẽ đưa em đi ngắm hoa được không, chẳng phải trước kia em rất thích hoa sao?".
 
Lối Thoát Khó Đi
Chương 21: 21: Người Giàu Thật Kì Lạ!


Lời Cố Tử Phong nói, đối với Trần Y Y như gió thổi bên tai, cô giữ mãi tư thế ấy,run rẫy cuộn tròn, Cố Tử Phong tức khắc thay đổi sắc mặt, anh im lặng giây lát, sau đó tiếng đến vành tai của Trần Y Y, trầm giọng,nói:
"Nếu em còn không ăn,ngay lập tức tôi sẽ cho người đi giết tên cặn bã đã khiến em thành ra bộ dạng này!.

tên gì nhỉ!.

Hách Thiên?"
Rời khỏi vành tai nhỏ bé của cô,Cố Tử Phong múc một muỗng cháo đến gần miệng của cô,anh bất ngờ,Trần Y Y sỡ hãi,ngay lập tức ngậm lấy muỗng cháo.

"Ha!.

ha!.

Trần Y Y!! em nói xem tôi nên làm gì với em đây?!"

Cố Tử Phong tự giễu bản thân nhưng rồi anh vẫn tiếp tục đút cho Trần Y Y ăn hết cả bát cháo, sức khoẻ Trần Y Y chưa khỏi hẳn,vừa rồi lại hoảng sợ,thân thể rã rời,mệt mỏi,một lúc sau đã thiếp đi trong vòng tay Cố Tư Phong.

Anh chậm rãi đặt cô nằm lên gối,tỉ mỉ đắp chăn lại cho cô, sau đó,anh nằm xuống bên cạnh đưa tay kê đầu nằm nhìn Trần Y Y,lúc lâu sau anh cũng mơ màng,khép mi ngủ.

4 năm trước.

Ngày hôm ấy, thời tiết rất đẹp,bầu trời trong xanh,có nắng vàng và gió nhẹ,những làn gió thổi qua làm mái tóc của cô gái 20 tuổi bay bay, ở độ tuổi đôi mươi,trên mặt Trần Y Y tràn đầy nét ngây thơ, lúc ấy cô vẫn là một Trần Y Y hoạt bát,vui vẻ và rất năng động, cùng là một người nhưng ở hai thời điểm khác nhau, tính cánh lại có thay đổi lớn như vậy, Trần Y Y của hiện tại mất đi tính tình hoạt bát cũng không còn vui vẻ như trước.

Trần Y Y đến Cố thị phỏng vấn,với bộ não thông minh và trình độ chuyên môn xuất sắc,ngay lập tức được giám đốc giữ lại.

Vừa có nhan sắc,vừa có tài tính cách hoà đồng,dễ gần, cô nhanh chóng được lòng nhiều người.

Vỏn vẹn một tháng,khi chỉ vừa bắt kịp tiến độ làm việc,lại vì hiệu quả làm việc tốt,cô được chuyển lên làm việc trong tổ thư kí của Chủ tịch.

Trần Y Y học hỏi thêm được nhiều thứ,tuy nhiên vẫn có nhiều điều cô chưa hiểu,không tốt nghiệp đại học danh tiếng,không phải du học sinh,không kinh nghiệm, thời gian làm việc ngắn nhưng dễ dàng có được công việc nhiều người mong muốn,bầu không khí trong tổ thư kí có gia vị của sự chèn ép, một số người trong tổ không để ý cô, thậm chí tổ trưởng cũng không giao việc cho cô,họ cho rằng không giao việc cho Trần Y Y,đến lúc kiểm tra nếu tiến độ chậm trễ sẽ có cớ để sa thải cô.

vậy nên công việc hàng ngày của cô chỉ là những việc nhỏ, lặt vặt,do bọn họ sai bảo.

Cảm thấy bản thân quá nhàn rỗi,Trần Y Y xin được từ chức và trở lại vị trí cũ để làm,nhưng mọi chuyện không được như ý, ngày hôm đó Chủ tịch đến công ty với trạng thái rất kém, gương mặt lạnh như băng của anh khiến người khác không dám lại gần, chỉ sợ tránh chưa đủ xa.

Như thường lệ,sau khi Chủ tịch vào văn phòng nhiều nhất sau 10 phút phải mang cà phê vào, nếu muộn dù chỉ 5 giây,thì ngay lập tức sẽ bị đuổi việc.

Cho rằng đây là cơ hội tốt nên "dành riêng "
cho Trần Y Y,tổ trưởng tổ thư kí đợi quá 10phút sau khi chủ tịch vào văn phòng mới gọi Trần Y Y mang cà phê vào cho anh.

Trần Y Y nhận được việc,cô vừa vui,vừa lo lắng.

Lần trước nghe nói Chủ tịch rất khó gần,lạnh lùng lại có dính líu xã hội đen, nếu mình làm gì đắc tội với anh ta có khi nào đầu lìa khỏi xác không?
Nhưng nếu không đem,nhỡ đâu bị đuổi việc thì sau, tiền lương! tiền lương hấp dẫn quá mờ!
Phân vân hồi lâu,Trần Y Y quyết định chọn giữ lại tiền, cô hy sinh thân mình đi pha một tách cà phê mang đến văn phòng Chủ tịch.

CỐC CỐC CỐC!
" Chủ tịch?tôi mang cà phê cho ngài.

"
" Vào đi.

" - Một giọng nam trầm ấm,âm thanh quyến rũ truyền vào tai Trần Y Y.

Trờ ơi giọng hay quá!
Trần Y Y cẩn trọng đi vào, lần đầu vào văn phòng Chủ tịch,cô ngỡ ngàng vì sự hoành tráng của căn phòng,rộng rãi,góc nhìn lại đẹp,Trần Y Y đảo mắt nhìn xung quanh,đang đờ đẫn thì bị giọng nói trầm ấm lúc nãy làm cho giật mình.

"Ở đây không phải phòng triển lãm!"
Trần Y Y giật bắn người quay đầu lại,người đàn ông kia không có ngẩn đầu lên,vẫn đang xem tài liệu nhưng hàn khí xung quanh anh lại làm người ta không rét mà run.

Trần Y Y run tay mang tách cà phê đặt trên bàn,cô không dám ngẩn đầu.

" Chủ tịch,tôi xin phép ra ngoài "
Nhìn thấy anh ta không mấy để ý,cô quay đầu,bước đi đột nhiên thanh âm kia vang lên.

" Đứng lại!"
Trần Y Y không biết mình có làm gì sai hay không mà bị gọi lại,cô quay lại đứng trước bàn làm việc nhìn vị Chủ tịch kia nhâm nhi tách cà phê.

Uống cà phê thôi mà cũng bắt người khác đứng nhìn?Người giàu thật khó hiểu! m.
 
Lối Thoát Khó Đi
Chương 22: 22: Tách Cà Phê


Cố Tử Phong uống một ngụm lại một ngụm, tách cà phê đã vơi một nữa,anh mới ngước mặt lên nhìn Trần Y Y.

" Trần Y Y?"- Cố Tử Phong liếc nhìn bản tên trước ngực Trần Y Y
" Vâng ạ!" - Trần Y Y cũng nhìn theo ánh mắt của Cố Tử Phong,cô cầm lấy lật ngược mặt ngoài vô trong, tim cô bắt đầu đập nhanh hơn
THỊCH!.

THỊCH! THỊCH.

Trần Y Y.

sợ bản thân làm sau chuyện gì nên bị Cói Tử Phong chú ý, anh ta mà chú ý, thì cô có phải sẽ vị đuổi không.

||||| Truyện đề cử: Dụ Tình: Lời Mời Của Boss Thần Bí |||||
" Tổ thứ kí? Là người mới? " - Cố Tử Phong bắt chéo chân,tiếp tục đưa tách cà phê lên miệng uống, biểu cảm trên mặt lại rất khó đoán.

" Vâng ạ,tôi chuyển đến tổ thư kí chưa lâu!
Chủ tích có phải! ! "
Tim Trần Y Y càng lúc càng đập nhanh, với vẻ mặt lạnh lùng cùng mấy câu hỏi kia của anh ta khiến cô cảm thấy như mình sắp bị đuổi đến nơi, Trần Y Y đan hai tay lạnh cóng của mình lại, cố bình tỉnh mà nói, nhưng chưa hỏi hết câu, cô đã nhận được câu trả lời của Cố Tử Phong.

"! Cô đi đi!" - Cố Tử Phong nói
Trần Y Y ngơ ngác xin phép rời đi, trong lúc đi ra cửa cô tự hỏi.

! Cô đi đi! là đi đâu chứ,ra ngoài hay đang đuổi mình ra khỏi công ty?
Trần Y Y khó hiểu,ủ rủ,chán nãn đi ra ngoài, cửa phòng vừa đóng lại cô giật mình khi thấy một nhóm người đang đứng cách đó không xa nhìn cô, vẻ mặt đắc ý,hóng chuyện của họ càng khiến cô khó chịu.

Quay lại chỗ ngồi Trần Y Y tiếp tục làm việc, nhưng những người đồng nghiệp vẫn chưa muốn thôi,từng người,từng người cười khỉnh cô,một người lại một người đi ngang cô đều nói.

Sắp rồi, sắp rồi.

Trần Y Y tự đặt cho bản thân một đấu chấm hỏi to đùng trong đầu, cô không biết có phải bọn họ có vấn đề về thần kinh hay không?
Không lâu sau tổ trưởng mang một xấp tài liệu vào phòng chủ tịch nhưng chưa đầy một phút thì đã đi ra ngoài, hậm hực,tức giận,đi tới Trần Y Y,từ trên tay ném xấp tài liệu xuống bàn,cáu gắt nói.

" Mang tài liệu vào trong "
Trần Y Y ngây người giây lát,sau đó nhanh chóng đứng dậy ôm sấp tài liệu đi tới văn phòng chủ tịch, vừa định gõ cửa,cánh cửa liền được mở ra từ bên trong.

Thư kí Cố Chính từ trong đi ra, anh ta quan sát Trần Y Y một lượt, sau đó nhường đường cho cô đi vào, nhưng ánh mắt anh ta nhìn cô hiện rõ sự chán ghét.

" Thư kí Cố?" - Trần Y Y gật đầu chào Cố Chính
Cố Chính nghiêng đầu bảo cô mang tài liệu vào trong, Trần Y Y vẻ mặt đầy bất an, tay nắm chặt sấp tài liệu đi vào bên trong, đặt lên bàn làm việc.

" Chủ tịch, tài liệu ngài cần.

" - Cô dè dặt nói
" Ừm "
"! !.

" - Trần Y Y ngỡ ngàng.

Chỉ vậy thôi?
Vậy thì tổ trưởng sau lại cáu kỉnh như vậy,?
Ngây người giây lát cô mới phát hiện bên cạnh cô vẫn còn người.

" Vương! Vương tổng!"

Vương Âu nhìn cô,rồi gật đầu.

" Cô đi pha 2 tách cà phê mang vào đây "
Cố Tử Phong đặt tài liệu xuống bàn, tựa lưng vào ghế,bắt chéo hai chân, tay đan vào nhau,vẻ mặt không nóng,không lạnh, nói.

Trần Y Y lại lần nữa đứng đực ra.

Cô không ngờ sếp mình lại soái như vậy,tuy có phần lạnh lùng nhưng khí chất này khó ai so được.

Lúc trước thường nghe nói Chủ tịch rất đẹp trai,nhưng cô nghỉ đã làm Chủ tịch chắc cũng đã tuổi trung niên, cho dù có đẹp trai thì cũng là ông chú, cho đến khi đến tổ thư kí Trần Y Y mới biết không phải, những lần đầu mang tài liệu vào, cho không dám nhìn thẳng Cố Tử Phong,chỉ là nghe thấy giọng nói của anh ta cô mới biết không phải ông chú trung niên, giọng anh ta rất hay.

Nên đến hôm nay cô mới biết nhan sắc của Cố Tử Phong nê người đến vậy.

"! ! "- Cố Tử Phong thấy Trần Y Y đờ đẫn không trả lời anh dùng hai ngón tay gõ bàn " Cốc,cốc,cốc ".

Ba tiếng này vang lên mới khiến Trần Y Y hoàn hồn trở lại, cô sau đó quay người đi ngay.

" Tôi.

.

tôi đi ngay đây ạ?".

Bên trong, Vương Âu ngồi quan sát tất cả,anh khẽ cười.

" Dạo này, tâm trạng anh khá tốt nhỉ?"
" Bình thường "- Cố Tử Phong đáp
" Thật à, nhưng em lại thấy dạo gần đây anh khá vui, tuy anh không hay cười nhưng tính khí anh cũng không có cáu gắt, điều đó chứng tỏ tâm tình anh rất tốt.

"
Trần Y Y từ bên ngoài mang hai tách cà phê vào, đặt trước mặt Cố Tử Phong một ly,trước mặt Vương Âu một ly.

" Chủ tịch, sếp Vương uống nước tôi xin phép "
Vương Âu đưa tay bưng tách và phê lên uống một ngụm, ngay sau đó lộ ra vẻ mặt bất ngờ.

" Ưm,khá ngon!"
" Đại ca, người khác không hiểu anh nhưng em còn chưa rõ anh sao?"
" Nói vậy rất hiểu tôi? Vậy cậu hẵng biết tôi không thích những người nói nhiều?"
" Uống xong rồi cút về phòng làm việc của cậu đi, dạo này rãnh rỗi quá nhỉ " - Cố Tử Phong nói.

Vương Âu uống ngụm cuối cùng của tách cà phê đứng lên rời đi, lúc đi anh nỡ một nụ cười bất lực
,.
 
Lối Thoát Khó Đi
Chương 23: 23: Xui Xẻo


Trở lại với công việc Trần Y Y cảm thấy như có ngàn cây dao đang bay quanh người cô, những ánh mắt sắc bén đang nhìn chằm chằm về phía cô.

Bỏ mặc công việc chỉ vì chút chuyện nhỏ nhặt thật ấu trĩ.

Không thèm để ý đến đám người đó,cô tiếp tục chăm chú vào số công việc cuối cùng được giao trong ngày.

RENG RENG RENG
"Alo,tôi nghe!" - Trần Y Y nghe máy.

" Được,được,tôi xuống ngay!"
Nhận được cuộc gọi hẹn đi ăn tối từ đồng nghiệp làm cùng trước khi bị chuyển lên tổ thư kí,vừa đúng giờ tan làm,không chậm giây nào,Trần Y Y nhanh chóng gom đồ đi ngay.

Trong lúc ra cổng,cô liên tục nhận được cuộc gọi hối thúc,vừa nghe điện thoại,vừa đi,cô cúi đầu lục lội thứ gì đó trong túi xách.

Đột nhiên cảm giác phần hông có chút ướt, cô cau mày,ngẩn đầu lên quay sang nhìn nơi bị ướt,một mãng màu đen lớn dính đầy trên chiếc áo sơ mi trắng và chân váy,trong vô cùng bẩn, cô ngửi thử,hình như là Cà phê sữa, Trần Y Y quay sang người đang cầm chiếc ly đứng bên cạnh,là người trong tổ thư kí,cô ta là người tích cực hành hạ Trần Y Y nhất,khỏi cần suy nghỉ cũng đủ hiểu cô ta là cố ý hay lỡ tay.

Cô ta trông thấy vẻ mặt Trần Y Y khó coi,ngược lại cô ta tỏ vẻ vô cùng hưng phấn nhưng lại làm như bản thân chỉ sơ ý đâm trúng.

" Xin lỗi, tôi không cố ý!"
" Tôi thật sự chỉ là lỡ tay, cô có cần nhìn tôi như vậy không?"
Cô ta ra sức tỏ vẻ bản thân yếu đuối,mong manh,dễ vỡ nói to lên " Bản thân không cố ý "
để ánh nhìn của mọi người xung quanh lần lượt dồn lên người Trần Y Y mà Trần Y Y hiện tại cảm xúc đang dần giảm xuống.

Cô không chấp nhất với họ,một mạch rời đi.

Trần Y Y bực dọc đi ra ngoài, từ xa nhìn thấy thân ảnh một cô gái thấp bé, đang ngồi trên chậu hoa, sắc mặt cô liền biến đổi,uất ức, oán hận,tủi thân,bao nhiêu cảm xúc cất giấu bấy lâu bất ngờ bọc phát.

" Tiểu Mộng!"- Trần Y Y đứng từ xa gọi lớn,rồi dang hai tay chạy về phía cô gái.

Hà Mộng bị tiếng gọi lớn kia làm giật mình,vừa quay lại chưa đứng vững thì đã bị Trần Y Y vòi đến ôm,suýt nữa thì ngã.

" Tiểu Mộng Mộng mình nhớ cậu quá đi!"
Trần Y Y mệt mỏi nhắm mắt lại kể lễ với Hà Mộng.

" Bọn họ rất đáng ghét "
Hà Mộng cũng đã nghe sơ sơ về chuyện tổ thư kí qua những lần call video với Trần Y Y tuy nhiên, nói chuyện qua điện thoại cũng không thể nào nói ra hết nỗi uất hận trong lòng cô.

Hà Mộng vỗ vỗ vai bạn hiền.

" Ngoan nha,ngoan nha mình thương!.

"
Đột nhiên động tác vỗ vai dừng lại, Hà Mộng nhìn thấy gì đó, hơi híp mắt.

" Áo cậu dính gì đấy?"
Hà Mộng dùng ngón tay trỏ đẩy vai Trần Y Y ra xa.

" Tránh xa mình ra "
Trần Y Y ngơ ngác giây lát.

!.

.

" Cậu cũng ăn h**p mình " - Cô vờ khóc lóc, rồi ngồi xổm xuống ăn vạ.

" Bọn họ cố ý hất cà phê vào người mình, còn định ra mách với cậu,vậy mà cậu!.

.

huhuhu, câu quá đáng quá!.

huhuhu"
Trần Y Y dùng sức dụi mắt.

Hà Mộng bất lực,kéo tay Trần Y Y đứng lên.

" Được rồi,được rồi,đi thôi để chị đây dẫn em đi ăn, cho quên hết sầu đời nha.

"

Trần Y Y đắc ý cười vì đã lừa được một chầu ăn, cô nhếch mày.

Hai người dắt tay nhau rời đi trong vui vẻ nhưng không biết, cách đó không xa, có một chiếc ô tô đang theo dõi hai người.

! ! !
Trước khi đi ăn Trần Y Y và Hà Mộng đi vào một shop quần áo gần đó mua một bộ đồ,sau đó mới tiếp tục đi ăn.

" Gần dây trời trở lạnh,ăn lẩu đi cho ấm áp "
" Dân FA như chúng ta vào lúc lạnh, cũng chỉ có lẩu là niềm an ủi.

" - Hà Mộng nói.

" Vậy cậu mau đi tìm gấu để ôm đi?"- Trần Y Y cười nói sau đó cả hai dắt tay nhau đi vào một quán lẩu lâu năm có tiếng ở gần đó.

Trong lúc ăn Trần Y Y vẫn là đem nỗi uất hạn của bản thân nói cho Hà Mộng nghe, cả hai nói đủ thứ trên trời dưới đất nhưng vãn không quên ăn, quét sạch hết cả nồi lẩu to,cả hai ngồi ưỡn bụng trên ghế,ợ một tiếng lớn.

" No quá đê!"- Hà Mộng nói.

" Quá sảng khoái!",- Trần Y Y nói.

Thanh toán xong,Hà Mộng gọi taxi về trước còn Trần Y Y, cô đi bộ đến bến xe bên cạnh ngồi đợi.

Thời tiết đêm nay đột nhiên càng lúc, càng lạnh Trần Y Y lại mặc đồ có phần mỏng, một cơn gió nhẹ thổi qua đã có thể khiến cô run người.

Xe chưa tới Trần Y Y đứng dậy,đi vài vòng,vận động làm ấm cơ thể, xe vẫn chưa tới,cô đi qua cạnh bảng quảng cáo đứng,nghỉ nó sẽ chắn gió được, sẽ đỡ lạnh hơn, đúng là đỡ lạnh hơn nhưng không phải chuyện gì cũng theo ý mình.

" Hửm!?" - Tràn Y Y cảm nhận được có thứ gì lành lạnh vừa rớt trên mặt mình, cô đưa tay lên sờ.

Là nước.

Chưa kịp phản ứng, những giọt nước rơi trúng người coi ngày một nhiều.

" Xui vậy sao?"
Trần Y Y lại phải chạy vào hàng ghế chờ ngồi trú mưa nhưng nơi đó nước mưa vẫn có thể tạc vào.

Đã lạnh rồi còn mưa.

Tràn Y T bị dính nước mưa lạnh đến thân thể lạnh như băng, run cầm cập, cô chờ một lúc lâu vẫn chưa thấy xe đến, cô đứng dậy nhìn thấy một chiếc taxi chạy đến liền vẫy tay.

Xe dừng lại, vừa định mở cửa đi vào thì bị bác tài từ chối vì cả người cô đều ướt, lại phải tiếp tục chờ, Trần Y Y không chịu nổi, liên tục hắt xì mấy cái.

Từ đây về nhà mất 15 phút đi xe, đi bộ khoảng 30 phút, nếu dầm mưa về khả năng bệnh rất cao.

Cô ấy nhìn ngó xung quanh xem có chỗ nào trú mưa được không thì từ xa có một chiếc xe màu đen chạy tới, dừng trước mặt cô.

" Lên xe "- Người ngồi bên trong mặt không biểu cảm nói
" À! cảm ơn ý tốt của chủ tịch! nhưng! nhưng mà! "
Nhưng mà tôi không dám!
Cố Tử Phong nhìn cô nói lắp ba, lắp bắp không biết cô lạnh đến mức nào mà đến nói chuyện cũng khó khăn, anh cau mày, nói lại lần nữa.

" Lên! xe!"
Trần Y Y nghe ngữ khí của Cố Tử Phong có phần bực dọc, cô lại càng rung, nhanh tay mở cửa xe,nhanh chân nhảy vào xe.

Ngồi cạnh người này còn lạnh hơn đi Nam Cực, khổ quá đi.

.
 
Lối Thoát Khó Đi
Chương 24: 24: Trần Y Y Biến Hình!


Cả đoạn đường,trừ lúc anh ta hỏi địa chỉ nơi cô ở ra,thì thời gian còn lại đều im thinh thích, bầu không khí rất u ám.

Anh ta không nói chuyện thì thôi, đằng này mặt mày xám xịt như đưa đám, làm cho cô cảm thấy ngượng ngùng,bản thân kêu người ta lên xe rồi quay sang làm lơ,vẻ mặt như chán ghét,đã vậy lúc nãy cứ xem như không thấy không phải tốt hơn sau.

Cả người Trần Y Y bị dính mưa, hứng gió lạnh khá lâu, tuy hiện tại ngồi trong xe nhưng vẫn cảm thấy lạnh.

HẮC!.

Hắc!Hắc!Xì!
Trần Y Y đưa tay che miệng,hắc xì một cái, cô khịt khịt mũi, như nhận ra cái gì, cô quay sang nói.

" Xin! xin lỗi sếp! tôi.

.

tôi hơi lạnh!"
Giọng nói mang theo chút giọng mũi,Cố Tử Phong nhíu mày.

Trần Y Y nhìn thấy sắc thái khó chịu của anh ta,cô nghỉ chắc anh ta lại càng chán ghét rồi, cô quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ,cô như chú mèo bị bỏ rơi, cả người rủ rượi, buồn tủi nhìn dòng xe đang chạy bên ngoài
Soạt! Soạt!
Phía sau phát ra tiếng động, Trần Y Y muốn nhìn nhưng lại không dám, đột nhiên có cái gì đó phủ lấy người cô, có hơi ấm, quay đầu nhìn, cô bất ngờ,nhanh chóng lấy ra khỏi người dùng hai tay cung kính trả lại Cố Tử Phong.

" Trời lạnh lắm sếp giữ đi, tôi,tôi không sao ạ!"
Cô không ngờ tới anh ta sẽ cới áo vest ngoài ra đưa cho cô.

Thấy Cố Tử Phong không nói gì, Trần Y Y lặp lại lần nữa.

"Sếp mặc vào đi ạ?!"
Cố Tử Phong nhìn chằm chằm cô rồi nói.

" Vứt đi.

"
"!.

.

"
Nhìn bộ dáng hách dịch,cao ngạo của anh ta,làm cô cảm thấy khó chịu, nếu vậy thì để cho anh ta chịu lạnh đi Trần Y Y cầm lấy áo mặc vào,không quên nói.

" Vậy tôi!.

tôi sẽ giặt sạch rồi trả cho Sếp!"
Dẫu không biết anh ta có cần hay không, nhưng người lịch sự mượn đồ thì phải trả, đến lúc đó nếu anh ta không cần thì tùy ý anh ta sử lý.

Cả một đoàn đường đầy gian nan, về đến nhà Trần Y Y quăng túi xách trên sô pha, chạy nhanh vào phòng,tắm rửa thay đồ,sau đó ngã sấp trên giường,ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Nữa đêm.

Cả căn phòng sáng rực ánh đèn, không có tiếng động, Trần Y Y quấn chặt tấm chăn co rúm người nằm trên giường, nhíu mày.

" Ưm!.

ưm.

.

"
Đôi lúc r3n rỉ vài tiếng.

Sáng hôm sau.

" Ưmmmm"
Thức dậy vươn vai, vận động một hồi, Trần Y Y mới phát hiện trễ giờ, cô gấp gáp,súc miệng, rửa mặt, rồi lấy đại một bộ đồ mặc vào.

Chạy nhanh như một vận động viên điền kinh, cũng may là vẫn đến sớm hơn một phút, Trần Y Y chóng tay lên hông thở hỗn hển, vừa đi vừa thở.

Chỉ chạy một đoạn tầm 500m thôi, không ngờ lại mệt như vậy.

ỤC ỤC ỤC
Trần Y Y lấy tay che bụng, vì đi quá gấp nên trên đường đến,cô vẫn chưa ăn sáng nhưng như vậy cũng xui quá r,ông chủ "mặt đơ " không biết từ lúc nào đứng ở ngay bên cạnh.

" Hi!.

chào buổi sáng Sếp "
Cố Tử Phong lẳng lặng nhìn cô giây lát rồi xoay mặt rời đi.

"!.

.

" - Trần Y Y bĩu môi nhìn hắn sau đó cũng lủi thủi đi theo phía sau.

Một bước,hai bước rồi ba bước cứ cúi đầu nhìn gót chân người kia mà đi,Trần Y Y như con rối bị thao túng bởi anh mắt của Cố Tử Phong,cô đi theo anh ta vào đến tận thang máy,lại như một con robot hình người tự động ấn đến tầng 32.

Phía sau đột nhiên truyền đến một loại khí lạnh kì lạ,cô cảm giác được hình như Cố Tử Phong và Cố Chính đang nhìn cô nhưng cô nào làm gì sai.

Cứ thích bắt nạt cấp dưới.

Nhưng có phải cô ngây thơ quá không,hay là do cô giả ngốc chỉ vì muốn quyến rủ Chủ Tịch Cố mà giả ngu,giả dại,ngay cả bản thân đặt chân vào thang máy chuyên dụng dành cho Chủ Tịch cũng không biết.

Cố Chính ngay khi thấy cô đặt nữa bàn chân đầu tiên vào đã cau mày,bước lên định đuổi cô ra,thì đã bị Cố Tử Phong đưa tay chặn lại,chuyện này Trần Y Y không biết vì cô đứng phía trước,chưa từng quay đầu lại.

Thang máy nhảy đến tần 20,lúc này một cô gái hoạt bát,năng động như Trần Y Y lại như một viên kẹo socola bởi vì ở gần đá lạnh nhiệt độ cao mà bị đông cứng,không nói,không cười,không cử động ngay cả thở cũng không dám.

TINH
Thang máy vừa mở cửa,cảm nhận như được cứu sống,Trần Y Y quay đầu cúi chào hai vị cấp trên rồi quay đầu chạy lẹ.

Cố Tử Phong đứng trong thang máy nhìn cô thục mạng chạy,không nhịn được,khẽ nhếch mép,nhưng chưa được năm giây anh liền trở lại trạng thái ban đầu, đưa tay lên sờ sờ môi mình.

Mình! vừa cười sau!.

chỉ vì như vậy mà cười?"
Anh bất ngờ vì đã khá lâu rồi anh chưa cười,cũng bất ngờ vì chỉ là thấy cô ấy chạy như vậy lại khiến anh cười.

Từ khi nào anh lại dễ bị chọc cười như vậy,lúc trước cũng chưa từng vì chuyện nhỏ nhặt như vậy mà cười.

HỘC, HỘC, HỘC.

Chạy đến cửa phòng,Trần Y Y dừng lại thở hồng hộc,không biết là vì chạy nhanh quá hay là vì chưa ăn sáng,phần bụng đột nhiên truyền đến một cơn quặn đau khiến Trần Y Y cau mày,cô đưa tay vịn tường.

.
 
Lối Thoát Khó Đi
Chương 25: 25: Bệnh Rồi!


Cảm thấy bụng không còn đau nữa,Trần Y Y vào chỗ ngồi của mình,đặt túi xách xuống,như thường lệ cô đi pha cho Cố Tử Phong một tách cà phê và tiện tay pha luôn một ly sữa nóng cho mình,để lại ly sữa trên bàn,cô mang ly cà phê đến văn phòng chủ tịch.
Cốc cốc cốc.
"Chủ tịch tôi mang cà phê cho ngài! "
Bên trong vọng ra tiếng nói trầm thấp nam tính mê người.
" Vào đi."
Đặt cà phê trên bàn làm việc,cô cúi người chào rồi đi ra,Cố Tử Phong nghiêm túc làm việc cả quá trình không có ngẩn đầu lên, sau khi nghe tiếng cửa đã đóng lại,bàn tay đang gõ máy tính mới dừng lại, quay đầu nâng tách cà phê lên,đi về hướng cửa kính, nhìn ra ngoài,tay trái cầm tách cà phê,tay phải cầm thìa khuấy khuấy,rồi nhâm nhi từng ngụm,như đang hưởng lạc.
"Hôm nay,thời tiết rất đẹp!"
.....
Trần Y Y một hơi uống hết ly sữa nóng,mang ly lại bồn, rửa sạch sẽ,lau khô rồi đặt vào tủ,quay lại với công việc,lúc trước rãnh rỗi thì rãnh rỗi lắm chẳng có việc gì làm,nhưng từ khi dính liếu với Chủ tịch Cố" thân yêu" của họ,cô chưa ngày nào được về sớm,công việc chất thành đống, làm đến khuya cũng chưa xong.

Bận bịu cả buổi sáng,đến lúc cảm nhận bụng khó chịu Trần Y Y mới dừng các ngón tay đang đặt máy tính.

Đã quá giờ nghỉ trưa,không thể ra ngoai mua thức ăn được cô tiếp tục quyết định uống sữa,đỡ đói.
.......
Trên hành lang đến phòng trà,sắc mặt Trần Y Y bắt đầu biến sắc,phần bụng truyền đến một cơn quặng đâu khiến cô không trụ nổi,tay vịn tường từ từ khụy xuống,tay còn lại ôm lấy bụng,đôi môi hồng hào ngày nào giờ khắc này trở bên trắng bệch,mồ hôi lạnh từ trên trán từng giọt,từng giọt chảy xuống.Cơn đâu này vừa mới giảm,đột ngột một cơn đau khác ập tới,lần này còn đau hơn lần trước Trần Y Y ngồi bệch trên sàn, đôi mắt nhắm chặt,mồ hôi càng lúc càng nhiều,làm ướt cả mái tóc của cô, thời tiết 19độ C mà cơ thể cô nóng bừng như lửa đốt.
"Ưm.....ummm" - Trần Y Y không nhịn được r3n rỉ.
Ánh mắt bắt đầu mơ hồ,mọi thứ trở nên mờ mịch,rồi dần mất ý thức.
Cộp cộp cộp.
Tiếng bước chân dồn dập từ đâu đó bước tới,tiếp đó một tiếng Xoảng vang lên, là cái gì đó vừa rơi,không là vứt,hình như là một cái ly vừa bị vứt.
Cố Tử Phong vội vàng đi đến ôm ngang cô lên, bảo một nhân viên đi ngang qua gọi bác sĩ đến phòng mình.
" Là ai...ai đã cứu mình "
Chưa kịp nhìn rõ là ai,Trần Y Y đã hoàn toàn mất đi ý thức hoàn toàn bất tỉnh.
Đặt Trần Y Y lên giường,Cố Tử Phong tỉ mỉ đắp chăn cô,rồi ngồi trên mép giường nhìn người con gái hoạt bát,vui vẻ mỗi ngày giờ đây trở nên yếu ớt,thiếu sức sống như vậy,dường như chỉ cần chạm nhẹ,cô có thể tan biến.

Trên đường bế cô về phòng,Cố Tử Phong có cảm nhận được nhiệt độ trên người cô không bình thường,anh nhẹ nhàng đặt tay lên trán cô.
" Quá nóng "
Cố Tử Phong nhíu mày,tiếng gõ cửa bên ngoài truyền tới,chân mày của anh mới từ từ giãn ra.

Chap mới luô???? có tại ﹟ ????????u M????????????????eN.v???? ﹟
Cửa vừa mở ra,bác sĩ vội vàng vàng hỏi.
" Chủ tịch ngài bệnh à?,bệnh gì mau ngồi xuống tôi khám cho ngài! "
" Không phải tôi "
"Người bệnh bên trong."
Bác sĩ Lưu sững người vài giây,sau đó À một tiếng rồi đi theo phía sau Cố Tử Phong vào phòng nghỉ cá nhân của anh.
Trước khi cửa phòng được mở ra,Lưu Bá nhớ lại,trước kia khi giám đốc của công ty đối tác ngất đi do hạ đường huyết trong lúc bàn công việc cũng chỉ được đưa vào phòng y tế của công ty.

Người bệnh được đưa vào phòng nghỉ cá nhân của Chủ Tịch hẳn không phải người bình thường,có lẽ gia thế địa vị rất cao, ông phải nghiêm túc điều trị,nếu không chén cơm của ông cũng không còn.
Cửa Phòng mở ra,Cố Tử Phong tránh sang một bên hối thúc ông đến xem bệnh,lúc này Lưu Bá bất ngờ.
Đây không phải cô bé nhân viên tốt bụng hôm qua sao?
Hôm qua, khi thấy Lưu Bá làm rơi đồ,Trần Y Y đã nhanh chân chạy tới giúp đỡ nhặt đồ lên, trong lúc cúi người thẻ nhân viên treo trên cổ đung đưa trước mặt Lưu Bá, ông nhìn thấy rõ cô tên Trần Y Y của phòng thư kí, cho nên khi vừa nhìn thấy người bệnh nằm trên giường là Trần Y Y,ông không khỏi ngây người.

Lưu Bá cảm nhận được khí tức bệnh cạnh,chưa đầy hai giây đã hồi thần nhanh chân bước tới khám cho Trần Y Y.
"Thế nào?"
Cố Tử Phong đứng bên cạnh cau mày, giọng nói lạnh lùng,nhưng Lưu Bá nghe ra được có sự quan tâm và lo lắng trong từng câu anh nói.
" Lúc tôi tới có nhìn thấy cô ấy ôm bụng.

"
" Hạ đường huyết cộng thêm cảm lạnh đến sốt cao, theo như ngài nói, chắc là đau dạ dày, truyền nước hạ sốt trước,khi nào cô ấy tỉnh lại thì ăn ít cháo rồi uống thuốc."
Vừa nói Lưu Bá vừa lấy thuốc ra đặt trong một chiếc hộp nhỏ đưa cho Cố Tử Phong,rồi thu dọn đồ của mình đi ra ngoài..
 
Lối Thoát Khó Đi
Chương 26: 26: Bệnh Thêm Nặng


Đôi mắt nhắm chặt, bờ môi mỏng trở nên tái nhợt không chút máu,ngay cả đang mê mang nhưng chỉ nhìn qua có thể biết được,chắc chắn rất khó chịu,Trần Y Y nhíu chặt mày, mồ hôi lạnh không ngừng chảy ra, làm ướt đi mái tóc đang rối của cô ấy.

"!.

"
Cố Tử Phong ngồi nhìn cô một lúc,sau đó đứng lên rời đi,không biết anh ta đi đâu là có việc cần xử lí hay đã cảm thấy phiền nên rời đi, cho dù là thế nào thì cũng không ai có thể trách anh ta được bởi anh ta là một vị chủ tịch mỗi ngày bận trăm công nghìn việc, đưa một nhân viên vào phòng nghỉ cá nhân đã là giới hạn rồi.

Một lát sau, có người từ bên ngoài vào, bàn tay thon dài đang cầm một cái chậu, trên miệng chậu có thêm một cái khăn, người đàn ông đặt chậu nước trên bàn, lấy khăn cho vào nước,rồi lấy ra vắt vắt vài lần rồi lau mồ hôi đang chảy ra từ trán cô ấy.

Một người lạnh lùng, cao ngạo như Cố Tử Phong, dịu dàng, ân cần là một điều gì đó rất sa sỉ trong mắt mọi người, nhưng lúc này đây, anh lại dịu dàng như vậy, ân cần như vậy, điều này chứng tỏ chắc chắn Cố Tử Phong đã động tâm với Trần Y Y.

Ở lại bên cạnh Trần Y Y gần nữa tiếng, Cố Tử Phong đột nhiên nhận được một cuộc gọi, anh ta nhanh tay mở máy, nhận cuộc gọi, không muốn làm phiền Trần Y Y đang ngủ, anh ta mới cầm điện thoại đi ra ngoài, rồi nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại.

Đầu dây bên kia nói gì đó, Cố Tử Phong bắt đầu nghiêm túc trả lời.

" Đổi thành họp online cho tôi "
Vì không muốn ảnh hưởng đến Trần Y Y, anh ta căn dặn toàn bộ nhân viên công ty hôm nay không ai được đến phòng làm việc của anh khi không được gọi, vì vậy khi cuộc họp sắp bắt đầu, cũng chỉ có thể gọi điện thông báo trước.

Tuy vậy,nhưng anh không an tâm để Trần Y Y lại một mình, càng không muốn nhờ người ở lại trông chừng cô ấy, anh quyết định mở họp online thay vì đến phòng họp.

||||| Truyện đề cử: Ừ, Thì Cưới |||||
Trong suốt quá trình họp,thay vì ngồi ở bàn làm việc hay ở bàn trà,Cố Tử Phong tay cầm lop top,tay kéo chiếc ghế Chủ tịch của mình lê lết vào một góc cách xa phòng nghỉ nhất có thể để tránh làm ồn đến người bên trong.

Cuộc họp hơn một tiếng cuối cùng cũng kết thúc, Cố Tử Phong nhanh tay nhanh chân mang ghế và lop top trả về vị trí cũ,sau đó đi nhanh vào phòng.

Những cuộc họp như này vẫn thường diễn ra, ba tiếng là thời gian mặc định cho mỗi cuộc họp, trong lúc họp Cố Tử Phong rất kiên nhẫn về thời gian nghe cấp dưới đưa ra ý kiến,anh không vội hối thúc, anh muốn để mọi người đưa ra sách lược tốt nhất có thể, tuy nhiên, vẫn sẽ có những cuộc hợp ngắn gọn chỉ vỏn vẹn ba mươi phút,đối với trường hợp này là thuộc hàng hiếm ít dùng đến,chỉ khi ý kiến của các quản lí đưa ra bị Cố Tử Phong xem là vô dụng,anh tức giận rời đi trong lúc họp,mới xảy ra tình huống tan họp sớm hơn một tiếng, vì vậy lúc nghe Cố Tử Phong tuyên bố tan họp khi cuộc họp chỉ bắt đầu được một phần hai thời gian, tất cả mọi người trong phòng họp đều ngơ ngác, đều cảm thấy lo lắng,sợ hãi.

Cánh cửa vừa mở ra,sắc mặt Cố Tử Phong liền trở nên u tối, ống dẫn từ mu bàn tay của Trần Y Y đã bắt đầu có máu chảy ngược, lần này là anh đã sơ suất, Cố Tử Phong theo lời dặn của Lưu Bá, hai tiếng sau thay bình truyền dịch mới, cho nên trong quá trình truyền anh cũng lơ là việc phải canh chừng, dẫn đến khi hết dịch, máu chảy ngược.

Đưa tay vào túi lấy điện thoại ra, Cố Tử Phong gọi cho Lưu Bá, trong lúc đợi ông ấy,Cố Tử Phong đưa tay áp trán Trần Y Y.

Sao vẫn nóng như vậy? Không! là nóng hơn lúc nãy?
Cố Tử Phong cau mày, rút hẵng mũi kim đang cắm trên tay cô ra, anh lấy một miếng dán cá nhân, dán lại vết kim tiêm đang rỉ máu, sau đó hai tay anh luồng qua cơ thể nóng như lửa của Trần Y Y, sải bước lớn đi ra ngoài.

Lúc này Lưu Bá mới vừa lên tới, thấy Cố Tử Phong bế người đi, ông thở hỗn hển nói.

" Chủ tịch Cố, cậu đưa người đi đâu vậy?"
" Nè,nè?! ! "
Không nhận được câu trả lời nào, Lưu Bá cũng không hỏi nữa, dù sao, người ta đang bệnh, chẳng lẽ còn ức h**p được sao.

Cố Tử Phong cởi áo của anh ra khoát lên người Trần Y Y, một mạch bế cô ra xe, anh để cô dựa vào vai mình, một tay ôm Trần Y Y để tránh cô ngồi không vững, một tay cầm điện thoại gọi cho Cố Hạo, bác sĩ riêng, cũng là anh em của Cố Tử Phong.

" Đến nhà tôi ngay! "
Cố Hạo trẻ tuổi tài cao, ngoài là bác sĩ riêng của Cố Tư Phong, anh ta còn là bác sĩ chính trong nhiều cuộc phẩu thuật ngoại khoa có độ khó rất cao, có tiếng trong nghề, nhưng hiện tại anh chỉ làm bác sĩ riêng cho mỗi Cố Tử Phong,ngoài ra Cố Hạo còn mở ra một phòng thí nghiệm không nhỏ những lúc rãnh sẽ chăm chú nghiên cứu ra những lại thuốc mới có ích cho y học.

"À! được!"
Cố Hạo nghe ra giọng Cố Tử Phong không bình thường, vừa âm lãnh lại khàn khàn, cho rằng anh ta đang tức giận,Cố Hạo bắt đầu sợ hãi.

.
 
Lối Thoát Khó Đi
Chương 27: 27: Lao Lực Quá Sức!


" Đại ca! đại ca! anh bị thương à?
Cố Hạo sốt sắng chạy vào, người chưa thấy đâu mà đã nghe thấy tiếng vang vọng khắp cả vinh thự.

Lão quãn gia vốn đứng đợi anh bên trong cửa, vừa nghe tiếng liền chạy đến đẩy anh lên lâu.

" Mau lên,ở trên lầu hai.

"
Cố Hạo,gấp rút chạy lên lầu, chạy vào căn phòng ngủ duy nhất trên lầu 2, đó là phỏng ngủ của Cố Tử Phong.

Cửa không đóng, hắn đẩy cửa đi thẳng vào mà không hề báo trước.

" Đại ca! em tới!.

rồi!"
Gì Đây?
Nữ nhân sao? Phòng ngủ của đại ca có nữ nhân?
Cố Hạo không tin vào mắt mình, anh trợn mắt đứng nhìn.

" Còn đứng đó làm gì, mau vào khám cho cô ấy!"

Anh bị một câu nói lạnh lẽo của Cố Tử Phong làm cho hoàn hồn.

Xách hòm thuốc đi nhanh lại giường, Cố Hạo không dám đặt mông ngồi xuống giường,chỉ có thể khụy một chân xuống sàn nhà, nữa quỳ nữa ngồi đặt ống nghe lên người Trần Y Y.

" Ở công ty đã truyền dịch,nhưng vẫn không hạ sốt ngược lại càng nóng hơn "- Cố Tử Phong đứng phía sau cau mày nói.

Cố Hạo không trả lời, tay vẫn di chuyển ống nghe,anh tập trung nghe gì đó từ trong ống nghe.

Lấy nhiệt kế ra khỏi người Trần Y Y, Cố Hạo nhìn xem kết quả mới bắt đầu trả lời Cố Tử Phong.

" Sốt hơn 39 độ, hạ đường huyết, đau dạ dày,một lần nhiều bệnh như vậy cũng không xin nghỉ, mạnh mẽ!"
" Em truyền dịch hạ sốt và giảm đau cho cô ấy nhưng phải kết hợp với lau người bằng cồn, như vậy sẽ giảm sốt nhanh hơn, việc này giao cho anh nhé! "
Cố Tử Phong dùng ánh mắt giết người nhìn anh, cảm thất bất ổn anh quay về chủ đề chính.

" Khi nào tỉnh dậy,thì cho ăn thanh đạm một chút, rồi uống thuốc là được, bên cho cô ấy nghỉ ngơi một hai ngày để dưỡng bệnh, đừng có mà làm cho người ta lao lực quá sức nha đại ca!"
Cố Hạo lại có suy nghĩ không đứng đắng,anh dùng khuỷu tay huých vào cánh tay Cố Tử Phong một cái, chưa kịp xem sắc mặt của người kia anh đã ôm hòm thuốc của mình chạy như bay.

" Em đi trước đây!"
Chạng vạng tối, bên ngoài mặt trời đã lặng, đèn trong vườn bắt đầu sáng lần lượt sáng lên, Cố Tử Phong ngồi làm việc ngoài ban công nhìn vào bên trong phòng, anh đặt laptop và giấy tờ trên tay xuống bàn, đi thẳng đến công tắt, rồi ấn mở đèn trong phòng sáng lên.

" Ưm! "
" Tỉnh rồi sau?.

"- Cố Tử Phong mặt không biểu cảm đi đến cạnh giường nhìn Trần Y Y nói, theo bản năng anh giơ tay ra sờ trán cô, làm cô bất ngờ.

" Hạ sốt rồi, còn thấy khó chịu ở đâu không?"
Trần Y Y ngơ ngác mở to mắt nhìn bức tường trắng xoá phía trước.

Cố Tử Phong thấy cô như vậy lại cau mày, hỏi tiếp.

" Không thoải mái ở đâu?, dạ dày đau?"
Trần Y Y không nói gì cũng không nhìn anh,chỉ lắc đầu.

Cố Tử Phong xoay người hướng ra ban công,anh cầm tài liêu và laptop lên rồi quay người đi ra.

" Đồ để bên trong, sữa soạn một chút đi rồi xuống ăn cơm.

"
Trần Y Y vẫn chưa hoàn toàn hiểu chuyện gì cô cứ thế ngơ ngác lếch thân xác đi tắm rửa.

Đồ ăn đã được chuẩn bị, Cố Tử Phong cũng đã ngồi vào bàn nhưng anh ta chưa hề động đũa, anh ta đang cầm điện thoại lướt xem gì đó, cô chỉ vừa đi tới định kéo ghế thì giọng nói của anh lại vang lên trong tai cô.

" Dầm mưa, nhịn đói dẫn đến sốt cao, hạ đường huyết, đau dạ dày, ở một thân một mình, nên biết tự chắm sóc mình, đừng khiến người khác phải lo lắng.

"
Trần Y Y nhìn phần thức ăn của mình rồi nhìn sang Cố Tử Phong, cô ủ rủ trả lời.

" Tối biết rồi!"
Cố Tử Phong nghe ra giọng điệu không vừa lòng của cô, anh buông chén nhìn cánh tay cầm thìa của cô, cứ mãi khuấy chứ chưa múc lên được muỗng nào.

" Không muốn ăn?.

Trần Y Y giật mình nhìn anh, đáng thương mà hỏi.

" Không phải, nhưng mà anh có thể cho tôi chút gì mặn mặn ăn chung được không?"
" Có thể cho tôi một chút dưa muối được không?"
Vừa mới bước vào nhà bếp, Trần Y Y đã nhanh mắt nhìn thấy món ưa thích, cô nhìn thấy một hủ đưa muối trộn được đặt một góc trong bếp, không nhịn nổi cô chỉ có thể mở miệng hỏi xin.

"!.

.

"
Bốn mắt nhìn nhau được một lúc, Cố Tử Phong vẫn không có trả lời, Trần Y Y đỏ mặt gục đầu tiếp tục ăn.

Thân là khách được chủ nhà chăm sóc, tiếp đãi như vậy là quá tốt rồi, còn đòi hỏi nữa chắc ngay lập tức bị đá ra đường quá
Nhạt quá thật sự rất khó ăn mà, Chủ tịch có cần keo vậy không? - Trần Y Y thầm nghĩ
CẠCH
"!.

?"
" Không cần nữa?"
Không biết Cố Tử Phong đi từ lúc nào, anh đặt một cái bát trước mặt cô, trong đó có chứa một ít dưa muối.

Trần Y Y nhìn cái bát trước mắt, rồi chớp chớp mắt nhìn Cố Tử Phong,đôi mắt bắt đầu phát sáng, nhanh miệng nói " Cần chứ, cảm ơn Chủ tịch "
Có thêm món yêu thích ăn kèm, tô cháo nhanh chóng thấy đáy,ăn uống đầy đủ, Cố Tử Phong bảo cô lên phòng uống thuốc.

.
 
Lối Thoát Khó Đi
Chương 28: 28: Cửa Hàng Tiện Lợi


Sau bữa tối, tận mắt nhìn thấy Trần Y Y uống thuốc,qua tận 30 phút sau Cố Tử Phong mới đồng ý cho cô trở về nhà.

Dưới phòng trọ của Trần Y Y.

" Nghỉ 3 ngày,tự chăm sóc tốt cho mình đừng lại làm phiền người khác.

"
Giọng nói lạnh lùng, ngôn từ trách móc,cảm giác có được ông tốt bụng vừa rồi đều bị những câu nói này đánh bay,Trần Y Y "Vâng" một tiếng rồi cúi người chào rồi đi lên tầng, chẳng thèm nhìn mặt người kia một cái.

Hiếm khi được nghỉ phép cho dù là vì bệnh mới được nghỉ,cô vẫn không chịu ở yên dưỡng bệnh,buổi trưa hôm sau cô xách đồ về nhà thăm ba mẹ.

Nhà ba, mẹ Trần Y Y.

" Ba, mẹ, con về rồi! ".

" Ba!! Mẹ!! "
Không ai trả lời, Trần Y Y đặt túi trái cây nặng trĩu xuống bàn, đi vào phòng ngủ.

" Mẹ?! Ba?! "
Vẫn không có, cô chuyển hướng đến phòng anh trai.

" Anh ơi?! "
Cơ thể chưa khoẻ hẵn, Trần Y Y cũng lười vận động, không tiếp tục tìm, cô ngồi xuống sô pha, lấy điện thoại từ trong túi xách ra ấn gọi cho "Mẹ".

Tiếng chuông reo mấy hồi,sau đó là một chuỗi tiếng "Tút, tút, tút,! "
Trần Y Y có chút hụt hẫn, cô tiếp tục gọi,lần này là gọi cho "Anh".

Từ trong điện truyền ra tiếng chuông dài đăng đẳng, Trần Y Y vừa định tắt máy thì nghe thấy giọng nói quen thuộc.

"Gọi anh làm gì?.

"
Trần Y Y mừng rỡ, nhanh miệng hỏi.

" Hôm nay em về, không thấy mọi người đâu hết, ba, mẹ, đâu rồi anh?"
" Ba, mẹ, đi chơi rồi, chắc là chiều sẽ về, em mới về thì nghỉ ngơi đi, chiều anh về.

"
"Vâng.

"
Tắt máy Trần Y Y cầm túi trái cây đi rửa sạch sẽ, cất vào trong tủ lạnh rồi đi về phòng, ngủ.

Dưới bếp có tiếng "lụp cụp, leng keng" làm Trần Y Y thức giấc, cô bước ra xem thử thì thấy có bóng người đang loay hoay dưới bếp.

"Thức rồi à, ra ăn cơm thôi, mẹ nấu mấy con mà con thích ăn đây này.

"
Trần Y Y chạy lại, từ sau lưng ôm tới, hôn vào mặt Tô Phụng.

"Cảm ơn mẹ.

"
Bên kia bàn truyền đến một giọng nam, khàn khàn trầm ấm.

" Mau qua đây ngồi, lâu rồi không ăn cơm cùng con gái.

"
" Anh tương mày ghét anh nên đi luôn rồi chứ!"
Trần Thanh lên tiếng.

" Ăn nói bậy bạ, mau ăn cơm đi.

"
Tuy rằng thường xuyên call video với gia đình nhưng tính lại thì cũng nữa năm rồi Trần Y Y chưa về nhà, nữa năm rồi cô chưa được rồi chung bàn ăn cùng ba, mẹ và anh trai, nghĩ đến thế cô liền không kìm được nước mắt.

"Con bé này khóc gì chứ, mau ăn đi, ăn nhiều vào, dạo này con gầy đi nhiều quá.

" Tô Phụng lau nước mắt cho Trần Y Y rồi nói
Bữa cơm kết thúc trong tiếng cười đùa của cả nhà, sau bữa cơm Trần Y Y đeo dính người Tô Phụng, cả hai tậm sự cả một buổi.

" Mẹ, đây là tiền lương tháng này của con, mẹ giữ nha.

"

"Nhiều vậy à? Con có giữ đủ cho bản thân chi tiêu hay chưa?.

" Tô Phụng cầm xấp tiền trên tay,vui vẻ xoè ra đếm.

" Có ạ, con đã giữ lại một phần đủ để chi rồi.

"
Trần Y Y ôm cánh tay bà dựa đầu vào vai đáp.

" Mẹ không cần lo cho con đâu.

"
Từ nhỏ đến lớn, tuy không sống cuộc sống giàu sang, muốn gì được nấy nhưng Trần Y Y chưa từng sống thiếu thốn nhất là tình cảm gia đình, ba mẹ yêu thương chiều chuộng cô hơn cả anh trai, còn anh trai tuy mạnh miệng nhưng cũng rất quan tâm cô.

Trần Y Y cảm thấy bản thân voi cùng hạnh phúc, có lẽ kiếp trước cô tích đức lắm vậy nên kiếp này mới có cuộc sống hạnh phúc như vậy.

3 Ngày sau.

Hôm nay có chuyến công tác đột suất lúc 11h, Cố Tử Phong tranh thủ thời gian làm một số việc nên đến công ty khá sớm, anh đút tay vào túi,chân sải bước lớn đi vào văn phòng ngay cả Cố Chính cũng sắp theo không kịp.

" Cố tổng?.

"
Cố Tử Phong đột nhiên dừng lại giây lát nhìn đồng hồ rồi đi tiếp, trong lúc đi ngang qua văn phòng thư kí anh có quay đầu nhìn.

Mới hơn 7h00.

Cố Tử Phong cau mày.

Như thường lệ, sau khi Cố Tử Phong vào phòng làm việc sau năm phút nhất định phải có cà phê, anh biết hôm nay anh đến sớm nhưng không ngờ cô đến còn sớn hơn cả anh, đã vậy thì cà phê cũng không thể thiếu.

" Gọi họ mang cà phê vào cho tôi.

"
Cố Tử Phong không kêu thẳng Cố Chính đi pha cà phê, chỉ kêu gọi"họ", họ ở đây là ai?
Đã thấy rồi chi bằng nói thẳng ra luôn đi.

Cố Chính hiểu ý Đại ca, ra ngoài đi thẳng đến văn phòng thư kí, nơi đó chỉ có mỗi bóng dáng Trần Y Y, cô đang loay hoay dọn dẹp vị trí của mình, nghe thấy tiếng bước chân, ngẩn đầu lên nhìn.

" Thư kí Cố? Anh cần gì sao?"
" Mang vào phòng chủ tịch một ly cà phê.

"
" À, được.

"
Cố Chính vừa xoay người đi Trần Y Y không nhịn được liền nói
" Bình thường gần 10h mới đến, sao hôm nay đến sớm thế? "
" Không để yên cho mình dọn dẹp.

"
Trần Y Y đến phòng trà pha cà phê cho Cố Tử Phong không bất ngờ mà tự nói.

"Wow, như một cửa hàng tiện lợi.

"
Phòng trà chỉ trong ba ngày cô vắng mặt trở thành một cửa hàng tiện lợi, Trần Y Y bất ngờ nhìn xung quanh, có rất nhiều thứ đồ ăn vặt, thức ăn nhanh, Trần Y Y phấn khích từ nay cô không cần phải sợ đi trễ không mua được thức ăn nữa, vì công ty đã có.

.
 
Lối Thoát Khó Đi
Chương 29: 29: Chu Đáo Quá Rồi Đấy!


Trần Y Y mang cà phê đến.
CỐC CỐC CỐC.
"Vào đi."
"Sắp xếp một chút, trưa nay đi nước X công tác cùng tôi."
Trần Y Y vừa bước vào, Cố Tử Phong liền nói.
" Trưa nay?...Gấp quá, tôi không có chuẩn bị hành lí....."
" Không cần chuẩn bị, đến đó tôi sẽ nhờ người đi mua cho cô."
" Giờ cô chỉ cần chuẩn bị những thứ lên quan đến chuyến công tác là được."
Cô còn chưa nói hết câu anh đã lên tiếng đánh gãy lời của cô.
" Nhưng mà...Chủ tịch Cố, tôi....có thể đổi người được không? Tôi....tôi vẫn còn nhiều thứ chưa học tới, tôi sợ sẽ làm hỏng việc của ngài".
"Thư Kí Cố cũng sẽ đi, cô chỉ cần đi theo cậu ta học hỏi thêm.

Tôi biết rõ năng lực cô tới đâu, tôi cũng sẽ không tùy tiện dùng người."

Trần Y Y cũng chỉ có thể im lặng.
Nước X.
Sau khi đến nước X, bọn họ được xe rước thẳng đến khách sạn, mỗi người một phòng.

Công tác 4 ngày, Cố Tử Phong và Cố Chính biết lịch trình từ trước nên có chuẩn bị, mỗi người đều kéo theo một chiếc vali nhận lấy thẻ phòng xong liền đi, còn cô tay trống không, chậm rãi bước theo sau, đang cảm thấy ngượng ngùng thì phía trước có một nữ lễ tân đi tới.
" Chào cô, đây là quần áo anh Cố nhờ tôi chuẩn bị, trong này gồm 3 bộ quần áo công sở, 3 mẫu đầm, 3 bộ đồ ngủ và cả đồ lót đều trong này."
Trần Y Y nghe nói có cả đồ lót, lại thấy xung quanh đang có nhiều người thậm chí có người đang nhìn cô mà cười, cô liền ngượng ngùng đỏ mặt, giật lấy túi đồ và thẻ phòng hướng nữ lễ tân nói "cảm ơn" xong liền rời đi.
Vào phòng cô liền quăng túi đồ sang một bên nhanh chân chạy lên giường đắp chăn phủ kín đầu, một lúc sau thò đầu để lộ ra hai con mắt.
" Cũng chu đáo quá rồi đấy, có cả đồ lót luôn."
Trần Y Y là người năng động hoạt bát tuy vậy, nhưng đối với việc thủ thân cô rất xem trọng, luôn nhạy cảm với những hành động hoặc ngôn từ bất chính.

Nhớ đến từ " Đồ lót" lúc nãy cô liền cau mày.
" Anh Cố?...Cố tổng?...Cố Tử Phong?".
Cô nghỉ đến anh đầu tiên vì buổi sáng lúc gọi cô vào anh có nói "Không cần chuẩn bị, đến đó tôi sẽ nhờ người mua cho cô."Mày cô một lúc một nhăn.
" Nhờ mua cả đồ lót.....đồ lót đấy!".
Nghỉ đến chuyện này tâm tình Trần Y Y liền không mấy thoải mái.

Trước giờ cô ghét nhất là những tên nhà giàu thiếu đạo đức, d*c vọng tràn lên não.

Cô cho rằng chỉ có những ông già đầu hói, xấu xí, khó tính mới h@m muốn d*c vọng, mới ức h**p nhân viên nữ, lại không ngờ rằng ông chủ mà cô tôn sùng ngưỡng mộ cũng vậy.
" Có tài, có sắc nhưng lại không có đạo đức, không có nhân tính, không có liêm sỉ, đồ bạo quân."
Trần Y Y mắng mỏ anh.
Sáng hôm sau, đi ăn, đi họp, đi giám sát công ty con, Trần Y Y đều giữ một khoảng cách nhất định với Cố Tử Phong, nhìn cũng không muốn nhìn, hỏi thì đáp không hỏi thì chẳng nói tiếng nào.

Cố Tử Phong nhìn ra được điều bất thường, chỉ là anh không có thời gian để quan tâm.
Công tác mấy ngày liền, tuy chuyện riêng không mấy ổn nhưng quả thật không thể chối Trần Y Y học hỏi được rất nhiều điều hay từ hai vị Sếp này.
Sau khi về nước.
" Có gì bất mãn về tôi sao?".
Cố Tử Phong cho gọi Trần Y Y vào hỏi.
" Không có ạ."
Trần Y Y mặt không cảm xúc đáp lời Cố Tử Phong
"....."
Sau chuyến đi công tác đó, Trần Y Y dần học hỏi được nhiều điều, năng lực làm việc của cô vô cùng tốt, chỉ trong vài tháng từ một nhân viên thực tập lại có thể vượt mặc cả nhân viên lâu năm trở thành thứ kí chính thức thứ 2 của Cố Tử Phong.

Trần Y Y dần dần được giao vài dự án quan trọng và thường xuyên đi công tác cùng Cố Tử Phong và Cố Chính.
" Cố tổng ngài gọi tôi có gì không ạ?"
" Chi nhánh ở nước C vừa thành lập, xảy ra một số chuyện bất thường, cô cùng tôi đến đó quan sát, về chuẩn bị đi, ngày mai xuất phát."
Cố Tử Phong mệt mỏi, ngồi ngã ra sau tự lưng vào ghế tay dai dai trán.

"...Được, tôi hiểu rồi."
Nhưng chuyến công tác trước đều có Cố Chính tham gia, lần này thì không, áp lực Trần Y Y gánh lần này hơi nặng.

Làm tốt thì không sao nhưng nếu làm hỏng việc có khi nào bị đuổi không?.
Tuy ông chủ nhân cách không đàng hoàng nhưng hậu đãi của công ty lại khá tốt, cô không muốn nghỉ việc đâu, vậy nên chỉ có thể cố gắng...cố gắng.
"...Haizz"
Tình hình công ty con ở nước C càng ngày càng tệ, nữa đêm Cố Tử Phong gọi điện thoại kêu Trần Y Y đổi vé, bay chuyến sớm nhất có thể.
Trần Y Y nhìn đồng hồ, 1 giờ khuya,tình hình có vẻ khá căng thẳng, trong mơ màng cô chỉ có thể lật đật ngồi dậy vả mặt mình vài cái cho tỉnh ngủ, lên tinh thần gọi cho hãng hàng không yêu cầu đổi chuyến bay sớm nhất cho ngày mai.

Nhận được thông tin chuyến mai vừa mới đổi được Trần Y Y nhanh chóng gọi lại cho Cố Tử Phong.
" Sếp chuyến bay được dời lại, bay lúc 5h sáng mai ạ."
Nghe thấy bên kia "Ừm" một tiếng, Trần Y Y buông xuôi điện thoại nằm nhoài ra ngủ..
 
Lối Thoát Khó Đi
Chương 30: 30: Là Rắc Rối Là Gánh Nặng


Công ty con ở nước C thành lập cách đây 5 tháng, chưa gì đã bắt đầu lục đục nội bộ.
Vài ngày trước, khi xem báo cáo tài chính từ nước C gửi tới, Cố Tử Phong đã nhìn ra vấn đề.

Không cảnh cáo hay nhắc nhở gì trước, anh trực tiếp đến nước C kiểm tra, đánh đòn tâm lí cho những kẻ làm việc bất chính.
Vừa tới công ty, Trần Y Y và Cố Tử Phong đã bắt đầu vào kiểm tra sổ sách chi thu và các báo cáo liên quan.

Để có thể diệt trừ được đám côn trùng sâu bọ đang tác oai, tác quái trong công ty.

truyện tiên hiệp hay
Những việc như này Cố Tử Phong có thể giao cho các cấp cao khác ở trụ sở làm hoặc ngay cả Cố Chính cũng có thể đi thay anh, tại sao phải tự mình đi?
Trần Y Y nhớ lại vẻ mặt mệt mỏi của anh ngày hôm qua, cô luôn thắc mắc tại sao đã mệt mỏi như vậy rồi lại còn tự chuốc rắc rối vào người, ở lại trong nước đúng giờ tan ca không phải nhàn hạ hơn sao, Chủ tịch không phải nhạn hạ như vậy sao?.
Trần Y Y suy nghỉ đủ điều nhưng thật không biết là cô đang suy nghĩ cho Cố Tử Phong hay đang oán trách anh tự muốn tìm rắc rối còn lôi cô theo.
Do không có sự chuẩn bị nên khi tới nước C, Trần Y Y không có vị trí làm việc của mình, lại vì công việc khá gấp rút Cố Tử Phong cho cô cùng vào văn phòng Chủ tịch làm việc với anh tiện cho việc trao đổi.
" Cố tổng anh xem cái này...."
Trần Y Y cầm sắp tài liều đang định đứng lên mang qua cho Cố Tử Phong thì đột nhiên từ dưới bụng truyền đến một cơn đau, khiến cô không nhịn nổi, cau mày.

Gắng gượng hết sức đứng thẳng người, cô tiếp tục đi đến bàn làm việc của Cố Tử Phong nhưng chưa đầy ba bước trước mắt trở nên tối sầm lại, cô loạng choạng như sắp ngã, hoảng loạn cô vơ tay định bấu víu đại vào thứ gì đó để giữ thăng bằng thì bất ngờ có thứ gì đó ấm nóng đang giữ hai vai cô lại.
Anh sáng dần được khôi phục, Trần Y Y giật mình khi thấy Cố Tử Phong đang đỡ cô, lòng phòng bị đột nhiên trỗi dậy, cô vùng vẫy muốn tráng khỏi lòng bàn tay của anh.
" Không ăn sáng?"
Giọng nói lạnh lùng, âm trầm từ trên đỉnh đầu truyền đến tai, làm Trần Y Y sợ đến nỗi tim đập thình thịch, bỗng dưng cô rùng mình cũng không còn kháng cự nữa.
" Tôi...!hôm nay tôi dậy trễ...sợ đến muộn nên..."
Cố Tử Phong dường như không nghe lọt lời giải thích của cô mày cứ như bị dính lại.

Anh đưa tay nhìn đồng hồ đã hơn 13h, đã quá giờ ăn trưa.
" Không ăn sáng cũng không ăn trưa? Sức khoẻ bản thân như thế nào chẳng lẽ cô không biết?"
" Cô cho rằng vào thời điểm này sẽ có người đến chăm sóc cô?
Đừng suốt ngày mang rất rối đến cho người khác."
Trần Y Y nghe xong sắc mặt cũng bắt đầu tối đen, vốn cô đang chột dạ vì cái lí do dậy trễ nên không ăn sáng, phát bệnh ảnh hưởng đến tiến độ công việc, nhưng bữa trưa không ăn là vì công việc quá nhiều, bữa trưa cũng đã được dâng đến tận cửa rồi,lại không có thời gian nghỉ để ăn, từ lúc bắt đầu đã làm xuyên suốt không ngừng nghỉ, đến quên luôn giờ giất, dốc sức làm việc như vậy là vì cái gì, không phải là vì lợi ích công ty hay sao?
Toàn tâm toàn lực làm việc để rồi bị xem là gánh nặng, mang đến rắc rối cho người khác.
Trần Y Y dùng toàn bộ sức lực đẩy hai tay Cố Tử Phong ra, lạnh lùng nói.
"Xin lỗi vì đã làm phiền ngài, tôi nghỉ ngơi một lát là có thể tiếp tục làm việc, sẽ không để châm trễ công việc, hay làm phiền đến người khác đâu, ngài yên tâm."
Cố Tử Phong nhìn người con gái trước mặt trong lòng rối bời, Trần Y Y cúi đầu anh không nhìn ra được biểu cảm trên mặt của cô, tuy nhiên qua ngữ điệu nói chuyện của cô, Cố Tử Phong nhận ra được cô đang tức giận.

Bình thường nói chuyện với người khác vui vẻ, ngọt ngào như vậy nhưng hôm nay lại lạnh lùng, âm trầm như vậy, từ sau đợt công tác trước trở về Trần Y Y đã lạnh nhạt, né tránh anh, lần này cách nói chuyện càng lạnh lùng hơn, Cố Tử Phong hối hận vì đã kích động, nặng lời với cô.

Không đợi Cố Tử Phong trả lời, Trần Y Y xoay người chậm chạp đi đến bàn lấy ra một phần thức ăn, ngồi ăn trong ấm ức, bực tức, đôi mắt cô dần đỏ, không lâu sau liền ươn ướt, ngấn lệ, mà toàn bộ quá trình lần này Cố Tử Phong đều nhìn thấy.
Cảm xúc của anh thay đổi liên tục, từ lạnh lùng chuyển sang rối bời, giờ lại chuyển sang lúng túng, anh nhìn Trần Y Y đang ăn cơm trong ấm ức liền thở dài.
Người con gái này sao lại như vậy chứ? Sao lại khiến anh phiền lòng như vậy?.
" Xin lỗi! "
Trần Y Y sững sốt dừng đũa.
Cái gì? Một nhân viên nhỏ bé như cô lại nhận được lời xin lỗi từ chủ tịch Cố người người ngưỡng mộ sao? Sao có thể, cô nâng đũa, im lặng tiếp tục ăn.
" Là tôi nặng lời.".
 
Lối Thoát Khó Đi
Chương 31: 31: Sức Trâu Cũng Không Chịu Được Đâu


" Đừng khóc nữa."
Trần Y Y lại lần nữa sững sốt, anh ta biết cô khóc?.
Lấy lại bình tĩnh Trần Y Y cầm lấy chai nước vặn vặn nắp.
" Tôi không có."
Nắp chay dễ dàng được mở, cô ngửa đầu ra hóp một ngụm to, phồng cả hai má như một chú cá nóc.
" Thật không khóc?."
Cố Tử Phong gặng hỏi một lần nữa, môi anh khẽ động, đưa tay vào túi dường như lấy thứ gì đó, sau đó đi đến sô pha phía đối diện ngồi xuống.
Trần Y Y không dám nhìn thẳng người đối diện, nếu cô nhìn thẳng vào anh vậy thì lời nói dối của cô sẽ bại lộ ngay lập tức, vậy nên cô chỉ có thể vừa cúi đầu ăn, vừa nói " Không có".
Cố Tử Phong duỗi tay thẳng về phía cô, bàn tay đang cầm nắm của từ từ thả ra, từ dưới lòng bàn tay nhảy ra hai viên kẹo được bọc trong một lớp bao bì hình dáng một chú heo rất đáng yêu.

Trần Y Y vừa thấy đã ưng, cô nhìn kẹo rồi dần năng mắt lên nhìn anh.
" Ăn xong rồi thì lấy nó ngậm vào."
Nói xong anh với tay lấy phần thức ăn còn lại được đặt trên bàn, mở ra ăn.
Trần Y Y biết vì sao Cố Tử Phong cho cô kẹo, đối với người hạ đường huyết, đồ ngọt là một loại thuốc cấp tốc.

Bản thân là người bệnh, trong túi cô lại chẳng có lấy một cái vỏ kẹo nói gì đến viên kẹo, ngược lại một vị Chủ tịch bình thường mạnh khoẻ như anh lại mang theo bên mình hai viên kẹo " hình heo".
Nhìn thấy mất viên kẹo đáng yêu như vậy, nỗi lòng uất ức của cô liền tan biến.

Dù gì người ta cũng là Chủ tịch, hạ mình xin lỗi một nhân viên như cô đã là "chuyện lạ có thật" rồi nếu còn làm mình làm mẫy e là đến công việc cũng mất luôn.
Thôi vậy, vì công việc, vì tiền lương mình nhịn.
" Cảm ơn."
Cố Tử Phong nghe thấy, tâm tình cũng thoải mái hơn, chỉ trong mấy phút cô chần chừ suy nghỉ mà anh đã ăn hết phần thức ăn của mình, anh đứng dậy, chỉnh lại cà vạt.
" Vào trong nghỉ ngơi đi, 1 tiếng sau tiếp tục làm việc."
" Vào trong" là đâu? Cô đang ở văn phòng của anh ta, bây giờ kêu cô " Vào trong" là vào phòng nghỉ riêng của Chủ tịch sao? Cô nào dám.
" Tôi ngồi đây một lát là được, ngược lại ngài cũng nên nghỉ ngơi một lát đi, cũng đã 3 ngày rồi.

Tôi biết sau khi tan ca trở về khách sạn ngài còn phải sử lí công việc ở trụ sở Cố thị, cứ tiếp tục như vậy, sức trâu cũng không chịu được đâu."
Cố Tử Phong nghe đến đây không khỏi cười thầm.
Bản thân vừa tức giận vì bị mắng không biết lo cho bản thân, bây giờ lại khuyên người người khác giữ gìn sức khoẻ?.
Cuối cùng thông qua đoạn đối thoại anh nhận ra được một điều, Trần Y Y biết lo lắng và quan tâm người khác hơn là bản thân.
Nhưng như vậy có phải ngốc quá rồi không, bản thân không chắm sóc cho tốt thì lấy ra sức lo cho người khác.
Bốn mắt nhìn nhau hồi lâu, Trần Y Y ngại ngùng chớp chớp mắt rồi quay sang chỗ khác, không nhìn anh nữa.
Không nghỉ thì thôi, dù sao cũng đã nhắc nhở rồi, coi như có qua có lại, lỡ mà có đỗ bệnh đừng để lão thư kí Cố Chính kia mắng cô là được.
Trần Y Y bĩu môi ngồi tựa lưng vào sô pha, nhắm mắt thư giãn.
" Vào trong đi, tôi nghỉ ngơi ở đây."
Trần Y Y vừa nhắm mắt, giờ lại mở to hai mắt.

.

????hử đọc t????????yệ???? khô????g q????ả????g cáo tại + ???????????? ????????????????y????????.???????? +
" Không, không cần đâu, phòng nghỉ là của ngài, ngài vào trong nghỉ đi ạ!"
"....." Cố Tử Phong im lặng, cứ vậy đứng nhìn cô.
Trần Y Y lại chớp chớp mắt nhìn rồi đứng dậy cúi đầu nói" Vậy tôi vào trong.".
" Ừm"
Anh ngồi xuống sô pha nhìn theo bóng lưng của người trước mặt cho đến khi cánh cửa khép lại.

Cố Tử Phong nhắm mắt ngã dựa vào thành sô pha, anh lấy tay dai dai trán, dường như thật sự mệt rồi, giống như Trần Y Y nói "Sức trâu cũng không chịu được đâu.", nhưng vào thời điểm này anh chưa thể nghỉ ngơi.Cố Tử Phong đứng dậy hướng bàn làm việc đi tới.
Đợi sau khi chuyện này giải quyết xong thì cho bản thân kì nghỉ bù vậy.
Cố Tử Phong ngồi vào ghế tiếp tục xem tài liệu và sử lí công việc.
Bên trong, Trần Y Y nằm lăn lộn qua lại không tài nào chợp mắt được, trong lòng cô dân lên một cảm giác khó tả.
Lúc thì dịu dàng, lúc thì lạnh lùng, lúc lại.....
rốt cuộc anh ta là người thế nào?.Trần Y Y thầm nghỉ.
Nữa tiếng sau.
Nằm mãi vẫn không ngủ được, Trần Y Y lấy điện thoại ra nghịch một lát rồi ra ngoài.
Trong phòng cách âm rất tốt, bên trong không nghe thấy gì cả nhưng khi cánh cửa vừa hé mở cô liền nghe thấy Cố Tử Phong đang trách mắng ai đó, giọng nói âm trầm lại lạnh lùng, giường như rất tức giận.
Trần Y Y nghe như không nghe, giả vờ không biết gì đi hướng đến bàn trà, vị trí ngồi làm việc của cô trong văn phòng Chủ tịch.

Bước chưa đến 3 bước, thì Trần Y Y nghe thấy giọng nói đầy lạnh lùng của Cố Thử Phong quát lớn, làm cô cũng giật mình.
" Đi Ra Ngoài."
Trong lòng Trần Y Y nghĩ, từ nãy đến giờ nói chuyện với anh ta là người kia hẵng là anh ta bảo người kia ra ngoài không phải cô, nghỉ vậy Trần Y Y đi thẳng đến sô pha, ngồi xuống cầm bút định xem báo cáo.
Giọng nói của Cố Tử Phong càng thêm lạnh lùng, quát lại lần nữa.
" Tôi nói, ĐI RA NGOÀI."
Đột nhiên một tiếng " Rầm" phát ra từ bàn trà chuyển hướng chú ý của hai người kia đến trên người cô.Trần Y Y đập mạnh cây bút đang cầm trên tay xuống bàn, bực dọc đứng lên rời đi.
Nãy giờ cô có làm gì đâu chứ, muốn cô ra ngoài không thể nói chuyện tử tế hơn à, lúc này dịu dàng được một chút giờ lại máu cún lên rồi?.
" Thứ kí Trần, cô đi đâu?"
Cũng là giọng nói lạnh lùng ấy nhưng lúc nãy 10 phần lạnh thì còn lại 4 phần.
Trần Y Y không thèm quay đầu, nói
" Đi ra ngoài."
"Người tôi bảo ra ngoài là anh ta, cô ở lại."
Trần Y Y bất ngờ quay đầu thì thấy người kia mặt mày bí xị đang đi tới cạnh mình, sau đó là mở cửa ra ngoài..
 
Lối Thoát Khó Đi
Chương 32: 32: Anh Đến Phòng Tôi Làm Gì


Cô ngượng ngùng quay lại, trở về vị trí của mình, xấu hổ đến mức không dám nhìn anh một cái.
Đuổi ai thì nói thẳng ra chứ nói vậy thì biết đuổi ai.

Trần Y Y oán trách anh ăn nói không rõ ràng làm cô cứ tưởng người anh nói là cô, lúc nãy còn đập bàn, đập ghế, thật mất mặt biết bao.
Cố Tử Phong vốn bị người quản lí kia chọc tức đến nổi có thể đông đá vạn vật, bây giờ thấy cô đỏ mặt, ngượng ngùng như vậy tảng băng lạnh như anh cũng bắt đầu tan chảy.
Cố Tử Phong cho rằng lần này đi công tác ít nhất là 5 ngày nhưng không ngờ chiều ngày thứ 3 mọi thứ đã được giải quyết ổn thoả.
" Haizzz,cuối cùng cũng xong!" Trần Y Y vươn vai, vặn vẹo cơ thể.
Trần Y Y vui mừng vì ngày mai có thể về nhà, Cố Tử Phong có nói sau khi chuyến công tác kết thúc sẽ cho cô nghỉ phép, cô cũng đã lên kế hoạch quay về nhà thăm ba mẹ, nào ngờ vui mừng chưa đầy 5 phút cô bất ngờ nhìn Cố Tử Phong.
" Không thể về."
" Tại sao?"
TING TINH
Thông báo từ điện thoại vang lên, Trần Y Y sững sờ đọc kĩ dòng chữ trên điện thoại.

Cái gì? Chuyến bay bị hủy vì bão lớn.
Aaaaaaa Nội tâm Trần Y Y gào thét
Cuối cùng vẫn chấp nhận số phận, Trần Y Y sau khi về khách sạn thì ở lì trong phòng không ra ngoài đến tận tối.
Đã hơn 19h, bình thường 17h30 Trần Y Y đã gõ cửa mang thức ăn đến cho Cố Tử Phong nhưng hôm nay đã giờ này rồi anh vẫn chưa bị làm phiền, trong lòng anh liền cảm thấy bất an, bỏ bút xuống bàn anh cầm điện thoại bên cạnh lên.
Tút, Tút, Tút.
Không nghe máy, anh ấn gọi thêm vài lần, vẫn là không nghe máy.
Anh trầm tư suy nghĩ, cho rằng cô ấy chắc là đã đi chơi xả stress, rồi ngay sau đó lập tức thay đổi suy nghĩ.
Đi chơi có cần phải tắt máy.
Trong lòng Cố Tử Phong càng thêm lo lắng, anh đi thẳng ra ngoài mở cửa, bước vài bước đến phòng đối diện, nhìn thấy ánh đèn phát sáng qua khe cửa dưới mặt sàn, anh thở phào.
Anh đưa tay gõ cửa.
1 lần
2 lần rồi 3 lần vẫn không ai lên tiếng, Cố Tử Phong cau mày, ấn điện thoại gọi ai đó.
" Xin chào, tôi ở phòng 588, tôi muốn biết bạn tôi ở phòng 589 từ khi trở về lúc 15h hơn, có đi ra ngoài không?"
" Anh Cố đợi một lát, chúng tôi sẽ kiểm tra lại ngay."
Lễ tân nghe đến khách ở phòng 588 liền biết là khách quý, sau khi cúp máy cô gái lễ tân gọi hỏi quản lí, quản li liền nhanh chóng bảo phòng an ninh kiểm tra lại camera ngoài hành lang trước cửa phòng 588 và 589.

" Anh Cố, theo camera ghi lại bạn anh cô Trần từ khi về phòng lúc 15h hơn thì không có ra ngoài."
Cô gái lễ tân gọi lại trả lời anh.
"Mang chìa khoá lên đây."
" Vâng, anh đợi một lát."
Chưa đầy 2 phút quản lí khách sạn đã mang theo chìa khoá chạy nhanh tới, không nghi ngờ mà bước lên trước mở cửa phòng 589.
Cố Tử Phong đứng phía sau nhìn người quản lí mở cửa mà lòng như lửa đốt.

Cánh cửa chỉ vừa mới hé mở, anh đã ngay lập tức xong vào gọi tên Tràn Y Y, anh lo cô lại đau dạ dày hay hạ đường huyết mà ngất xỉu, lo đến chính bản thân mình cũng đau dạ dày, nhưng lại không quan tâm.
Căn phòng cũng khá to, anh bỏ qua nhưng nơi khác đi thẳng đến phòng ngủ, nhìn thấy cảnh tưởng trước mắt, sắc mặt anh trầm xuống nhưng trong lòng lại nhẹ nhõng bội phần.
" Anh Cố bạn anh không sao chứ?"
Người quản lí đứng bên ngoài cũng có phần lo lắng, anh đứng ngoài cửa, hỏi lớn.
" Không sao, làm phiền rồi."
Bên trong phòng, Cố Tử Phong trầm mặt nhìn người con gái mặt đồ ngủ đang nằm sải cánh ngủ trên giường.

Tướng ngủ vô cùng khó coi, thân chỉ nhỏ con mèo lại có thể nằm chiếm hết cả một chiếc giường lớn, lại còn đang ch ảy nước miếng, Cố Tử Phong thở hắt ra một hơi, cau mày.
Trên giường, Trần Y Y mơ mơ màng màng ngọ nguậy, đưa tay duỗi thẳng người, vươn vai.

Dường như vẫn chưa ngủ đã, cô ngáp một cái rồi lại lim dim muốn ngủ tiếp.
Trong lúc lim dim, cô nhìn thấy một thân cao gầy,mặc quần tây đen áo sơ mi trắng, cô muốn nhìn xem là ai, lại không tài nào mở nổi đôi mắt, cô đành cố gắng nhướng nhướng mày để kéo kí mắt lên.
Nhìn mặt, mờ quá không nhìn rõ, bỏ qua khuôn mặt, Trần Y Y nhìn quả đầu người kia.
Trông cũng đẹp đấy chứ.
Tổng thể quần tây đen, sơ mi trắng với quả đầu đó, đúng mẫu cô thích, Trần Y Y khẽ cười, rồi nhắm chặt mắt ngủ tiếp.
Lúc này người kia đứng đó khoanh tay nhìn rõ một màng mơ sảng của cô mặt mũi đen xì.

Nụ cười vừa thu lại Trần Y Y liền cảm giác nguy hiểm, cô nằm mơ sao, sao lại có đàng ông trong phòng, hay là có người đột nhập vào phòng muốn trộm gì đó của cô, nghỉ đến đây Trần Y Y lập tức bật dậy, đôi mắt nhìn dưới sàng nhà liền thấy đôi dép đi trong khách sạn đang được người mặt quần tây đen mang,cô bắt đầu sợ có phải người ở gần phòng có ý đồ quấy rối.

Trần Y Y từ từ nhìn lên,cho đến khi thấy rõ mặt người này cô giật mình.
" Áaaaaaaa"
" Chủ...chủ tịch...ngài đến phòng tôi làm gì?"
Trần Y Y nhìn bộ dạng của anh, cô sợ hãi lùi về sau.

Bình thường anh ta ăn mặc nghiêm chỉnh, cô chưa từng thấy qua bộ dạng này của anh, không đeo cac vạt, áo sơ mi cũng không cài cho đàng hoàng, để lộ ra phần ngực đầy rắn rỏi và gợi cảm kia trong rất phong lưu, ph óng đãng.
Càng nhìn, càng sợ, Trần Y Y ôm chăn lui về phía sau, cách Cố Tử Phong xa nhất có thể.

Đây là phòng của cô, cô không biết làm sao anh vào được, là mua chuộc nhân viên khách sạn sao?.
Cố Tử Phong vẫn giữ tư thế đứng khoanh tay trước ngực nhìn cô, một hồi lâu mới buông tay xoay người rời đi..
 
Lối Thoát Khó Đi
Chương 33: 33: Không Gọi Được Cho Cô Sau Nhiều Cuộc Gọi


Trở về phòng, Cố Tử Phong đi thẳng vào phòng tắm, lòng anh nhẽ nhõm hơn khi thấy cô đang nằm trên giường, không phải ngất mà là ngủ.

Tuy tâm trạng không còn căng thẳng nữa nhưng trong cơ thể lại cảm giác như có luồng khí nóng dâng trào.

Ngày giông bão, nhiệt độ giảm không ít dưới vòi nước, Cố Tử Phong đứng thẳng người, ngửa mặt lên hứng những giọt nước lạnh, thấu xương.
Trần Y Y sau khi bị doạ giật mình cũng tỉnh ngủ hẵng, cô thay đồ chảy chuốt đôi chút rồi ra ngoài định mua đồ ăn tối.

Là người sợ lạnh, nhiệt độ vừa mới giảm đôi chút, cô đã quấn mình như đòn bánh.

Cô mặc một chiếc quần tây rộng cùng một chiếc áo len tay dài bó sát, nhưng không để lộ ra body mảnh mai, Trần Y Y khoát thêm một chiếc áo khoát long tai gấu cô vừa mới mua ban chiều.
Sảnh khách sạn.
Ở nước C, vào đêm rất lạnh lại thêm bão vừa bước ra ngoài Trần Y Y đã cảm thấy rất lạnh, cô kéo dây kéo áo khoát lên đến tận cổ, kéo mũ trùm kín đầu để 2 tai gấu dựng lên trông rất dễ thương, tai đút vào túi Trần Y Y đi ra ngoài.

Đến sảnh người quản lí thấy cô, liền biết cô là người " bạn" trong miệng Cố Tử Phong tìm, liền chạy đến bắt chuyện.
" Cô Trần! Cô Trần!"
Trần Y Y nghe có người gọi tên mình ngoáy đầu lại nhìn, người này cô không quen, nhưng người ta biết cô, thôi thì xem thử tìm cô làm gì.
" Anh là...?"
" Tôi là quản lí khách sạn."
Trần Y Y " oh" một tiếng sau đó hỏi tiếp.
" Anh tìm tôi có việc gì sao?."
" À cũng không có gì, chỉ là tôi muốn hỏi cô có sao hay không, lúc nãy anh Cố rất lo lắng cho cô."
Trần Y Y nghe đến bất ngờ,"Hả" một tiếng.
" À tôi không có sao?"
" Nhưng sao anh biết anh ấy lo lắng cho tôi?".
Trần Y Y nghi hoặc nhìn người quản lí.
" Không gọi được cho cô sau nhiều cuộc gọi, anh Cố lo cô tái phát bệnh cũ nên nhờ chúng tôi xem lại camera trước hành lang phòng của cô, anh Cố không nói gì sao?".
Trần Y y nghe đến đây liền ngớ người, sau đó trả lời qua loa với người quản lí, rồi viện cớ rời đi.

Trần Y Y nhớ lại hình ảnh Cố Tử Phong đứng trong phòng của cô, rồi nhớ lại lời người quản lí kia nói "Không gọi được cho cô sau nhiều cuộc gọi" Trần Y Y thò tay vào túi moi móc lấy điện thoại ra, sau khi từ công ty về điện thoại của cô đã hết phin đến tắt nguồn, trước khi ngủ cô có mang đi cấm sạc nhưng không có mở nguồn, vậy nên cô không hề nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo.
Tìm được điện thoại từ trong túi lúc này cô mới ấn mở nguồn, màn hình vừa sáng, điện thoại liền rung lên không ngừng, một chuỗi thông báo được gửi đến.
3 Tin nhắn.
Hơn 10 cuộc gọi.
Tất cả đều đến từ Cố Tử Phong.
Trần Y Y lúc này cảm thấy tội lỗi dù cô không có làm gì hết á, nhưng vẫn cảm thấy mình vô tình phạm sai rồi.

Quay đầu đi vào thang máy, cô ấn tầng 30.
Trên hành lang trước cửa phòng 589.
CỐC CỐC CỐC.

Cánh cửa mở ra, một thân ảnh cao lớn phong trần xuất hiện, Cố Tử Phong mặc trên người bộ đồ ngủ màu xanh đen đứng trước mặt cô, mái tóc dường như mới vừa gội vẫn còn ẩm ướt rũ xuống mặt anh, khác với vẻ nghiêm túc, lạnh lùng thường ngày, ngay bây giờ Cố Tử Phong lại là một dáng vẻ khi3u gợi, lãng tử.
" Có chuyện gì?"
Đang ngây người nhìn Cố Tử Phong, Trần Y Y bị tiếng nói khàn khàn của anh ta làm cho giật mình, cô cúi đầu cảm thấy mặt mình nóng lên.
Cố Tử Phong thấy cô không trả lời, không kiên nhẫn anh nhíu mày lùi một bước đóng cửa lại.
Chỉ còn chút nữa là cánh cửa sẽ đóng lại,Trần Y Y quay đầu lại thấy thì đột nhiên đưa cánh tay nhỏ nhắn trắng nõn vào ngăn lại.

Đứng bên trong, nhìn thấy cánh tay nhỏ đưa vào, Cố Tử Phong bất ngờ nhíu mày, nhanh chóng kéo cánh cửa ra.
Anh trừng mắt nhìn cô, không nói gì.
Trần Y Y thấy anh mở cửa vui vẻ cười mà quên luôn nổi sợ hãi lúc nãy.
" Chủ tịch Cố, ngài đã ăn gì chưa?"
Đến giờ mới nhớ đến anh đã ăn hay chưa à, mấy giờ rồi chứ?
20h30 rồi! Đến giờ ăn tối luôn rồi!.
" Cô đoán xem."
Nói xong anh xoay người đi lại sô pha ngồi.

Trần Y Y đi theo sau anh, vẻ mặt bất ngờ, hỏi.
" Đừng nói là ngài thực sự chưa ăn đấy nhé?!"

Cố Tử Phong im lặng, nhắm mắt tựa người vào ghế.
Trần Y Y nhìn thấy bộ dạng mệt mỏi của anh lòng cũng không mấy vui vẻ, cô nghiêm túc đi lại trước mặt anh.
" Xin lỗi ngài, mệt quá nên tôi ngủ quên, không hiểu tại sao lại ngủ sâu như vậy, điện thoại lại hết pin tắt nguồn,nên khi ngài nhắn tin hay gọi cho tôi tôi đều không nghe thấy, chứ không phải cố ý không nghe điện thoại đâu".
Trần Y Y cúi đầu.
" Xin lỗi."
Cố Tử Phong nghe thấy lời nói oan ức của cô, anh mở mắt ngồi dậy nhìn cô.
" Tôi định xuống nhà hàng dưới lầu ăn gì đó, ngài....ngài có muốn đi không?"
Đã qua một phút, bốn mắt nhìn nhau nhưng anh mãi không trả lời, Trần Y Y nhìn vào đôi mắt hờ hững, lạnh lùng của anh, cô tự hiểu.
" Vậy...!vậy ngài ăn gì tôi bảo khách sạn mang lên."
Cố Tử Phong vẫn không có trả lời, đột nhiên anh đứng lên đi thẳng về phòng ngủ.
" Ra ngoài, tôi thay đồ."
" Hả?"
Trần Y Y lúc này mới hiểu vui vẻ nói " Tôi ra liền!"..
 
Lối Thoát Khó Đi
Chương 34: 34: Chủ Tịch Cố Bệnh Rồi


Vừa vào đông khí trời bắt đầu chuyển biến, ở thành phố C về khuya lại càng lạnh hơn, mấy ngày nay thời sự liên tục đưa tin bão lớn cận kề, nhiệt độ mùa đông cùng gió lốc của bão gặp nhau, khiến nhiệt độ giảm mạnh.
Trần Y Y nhìn người đàn ông trước mặt, cô thầm đặt câu hỏi với bản thân.
Người lạnh như băng cũng biết lạnh nữa à?
Cố Tử Phong mặc một chiếc áo len cổ lọ tay dài màu đen cùng quần tây đen, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác dài ngang gối màu nâu.

Một outfit ấm áp nhưng không thể che nổi khí lạnh toả ra từ người anh.
Trần Y Y nhìn thấy ánh mắt lạ thường, luôn nhìn chằm chằm vào mình của Cố Tử Phong, cô ngượng ngùng đảo mắt, cầm menu lên xem.
" Chủ tịch? Ngài muốn dùng gì? Tôi mời."
Đưa menu lại cho anh, trên mặt cô liền lộ ra vẻ mặt nịnh bợ, xám hối, miệng luôn cười hề hề.

Cả người được bộc lại bởi một lớp áo khoác lông màu hồng, cùng hai cái tai gấu mọc trên nón, vẻ mặt cô lúc này trong vô cùng ngốc trái ngược với thư kí Trần của anh.
Nhìn thấy gương mặt ngốc nghếch của cô, anh lại chẳng hề thay đổi chút sắc thái nào.

Không hẳn là không có thay đổi, bề ngoài lạnh lùng, trầm tĩnh là vậy nhưng thật ra bên trong đang thầm cười trộm, đang rất hài lòng.
Chuyện hôm nay coi như bỏ qua vậy.
Khụ...khụ...
Đánh bay không khí lạnh lùng là tiếng ho phát ra từ Cố Tử Phong.

Trần Y Y thấy vậy ngồi thẳng lưng vẻ mặt nghiêm túc có phần căng thẳng nhìn anh.
" Cố tổng, ngài bệnh sao?"
"Tô....."
Còn chưa kịp trả lời, Cố Tử Phong bất ngờ cảm giác trán mình trở nên mát lạnh.
Anh ngây người nhìn Trần Y Y.
" Ngài sốt rồi?! ".
" Không sao, chỉ bị cảm thôi."
Trần Y Y nhìn anh không nói gì.
Tại sao lại không để ý chứ, giờ nhớ lại lúc nãy khi đến phòng, giọng nói ngài ấy đã khàn vậy rồi, vậy mà mình lại không chú ý, nếu để thư kí Cố biết mình không chăm sóc tốt cho Chủ tịch để ngài ấy bị bệnh, không những bị mắng mà tiền lương, tiền thưởng cũng sẽ bay đi theo bão luôn.
Mắt thấy người phục vụ mang ra hai món đầu tiên, Trần Y Y liền nhanh miệng bảo mang thêm một bát cháo.
" Trời đang lạnh, ngài ăn cháo đi cho ấm người "
" Một lát tôi sẽ bảo khách sạn mời bác sĩ đến khám cho ngài "
Trần Y Y vừa nói vừa đặt bát cháo xuống trước mặt anh.
Nhìn bát cháo được đặt ngay ngắn trước mặt, trong lòng Cố Tử Phong dâng trào một cảm giác lạ thường, mất khoảng một phút anh mới nâng muỗng.

Quả thật rất ấm lòng.
" Chủ tịch Cố, anh mau ăn đi, trờ lạnh như này cháo sẽ nhanh nguội lắm."

Trần Y Y đang cúi đầu ăn món mì của mình cũng không quên nhắc nhỡ Cố Tử Phong.
Cố Tử Phong không có trả lời cô, anh im lặng nhìn con gấu lông màu hồng đang ăn, miệng khẽ nở nụ cười.
Trở lại phòng.
Đứng trên hành lang trước cửa phòng của Cố Tử Phong, Trần Y Y không quên nhắc nhở.
" Chủ tịch Cố, ngài nghỉ ngơi một lát đi, tôi nhờ khách sạn mời bác sĩ đến khám cho anh ngay."
Cố Tử Phong không có trả lời, chỉ im lặng nghe cô nói rồi im lặng mở cửa đi vào phòng.
15 phút trôi qua cuối cùng bác sĩ đã được nhân viên khách sạn đưa lên, nhìn người bác sĩ trung niên đang tiến tới Trần Y Y lịch sự gật đầu chào.
" Chào cô."
Trần Y Y gõ mạnh cửa phòng, gọi Cố Tử Phong ra mở cửa, thật không ngờ chỉ trong mấy giây ngắn ngủi cánh cửa đã được mở ra.
Trần Y Y nghi ngờ từ nãy đến giờ anh không có nghỉ ngơi mà là sử lý công việc, như vậy cho nên vừa gõ cửa anh đã nhanh chóng mở cửa.
Bước nhanh đến đẩy lưng Cố Tử Phong đi vào phòng ngủ, Trần Y Y bảo anh nằm xuống cho vị bác sĩ kia khám bệnh.
Đặt ống nghe lên ngực Cố Tử Phong đảo đảo vài vòng, ông mới lấy xuống, đứng dậy xoay người lấy thuốc trong hộp thuốc ra.
" Chỉ bị cảm "
" Uống thuốc xong thì nghỉ ngơi."
" Cậu ấy có chút sốt nhẹ, buổi tối nhớ để ý một chút nếu cảm thấy nóng lên thì uống viên hạ sốt màu vang này vào, còn ho nhiều thì uống viên con lại."
Bác sĩ trung niên phân chia thuốc ra làm 3 một là để vào một cái lọ nhỏ đưa Cố Tử Phong uống, 2 loại còn lại bỏ vào túi zip xoay người đưa Trần Y Y.

Nhận lấy 2 cái túi zip nhỏ, bên trong chứa một viên thuốc nhỏ màu vàng và một viên màu đỏ
" Vâng, tôi nhớ rồi."
Tiễn bác sĩ trung niên rời đi Trần Y Y quay trở lại phòng.

Cố Tử Phong ngồi tựa lưng trên thành giường nhìn cô không nói gì.
" Chủ tịch Cố ngài uống thuốc đi."
Nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi, đôi môi khô nức của Cố Tử Phong, Trần Y Y cảm thấy không thuận mắt.

Bình thường nhìn thấy anh lạnh lùng, hung tợn quen rồi giờ nhìn thấy bộ dạng yếu ớt này của anh lại có chút không quen mắt.

Tuy không phải bệnh nặng gì, thần sắc cũng không thay đổi nhiều, đối với cơ thể "Trâu " này, chút bệnh vặt này không có hề hấn gì, nhưng Trần Y Y nhìn thế nào cũng thấy, người này vào thời khắc này cần người chăm sóc và lo lắng..
 
Lối Thoát Khó Đi
Chương 35: 35: Quan Tâm Lo Lắng Cho Ông Chủ Mặt Lạnh


Cố Tử Phong một tay nhận lấy thuốc từ tay cô, tay còn lại nhận lấy cốc nước.

Cho thuốc và nước vào miệng, sau đó nuốt xuống một lần.
" Khụ…khụ…khụ…"
" Khụ…khụ…khụ…"
Đột nhiên cơn ho ập tới trong quá trình nuốt, Cố Tử Phong bị sặc, ho đến rát cả họng, đến nổi cả gương mặt đều đỏ cả lên.
Trần Y Y nhìn thấy cảnh này lo lắng chạy đến vỗ nhẹ lên lưng anh.

Cơn ho vừa dứt, Cố Tử Phong mệt mỏi thở hỗn hển ngồi tựa vào chiếc gối đã được Trần Y Y kê lên cho anh.
" Cô về phòng nghỉ ngơi đi, tôi tự lo cho mình được."
Cố Tử Phong dùng chất giọng khàn khàn, thô ráp nói với cô.

Giọng nói của anh đã hoàn toàn thay đổi, Trần Y Y nhận ra tuy anh chỉ bị bệnh vặt nhưng chắc cũng không thoải mái như cô nghĩ.
" Nhưng ngài…"

" Tôi không sao, muộn rồi về đi."
Còn chưa nói hết câu, Trần Y Y đã bị Cố Tử Phong cắt ngang lời.
Nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của cô, lòng anh cảm thấy thoải mái hơn nhiều, nhưng cô thân là con gái anh cũng không thể giữ cô ở lại quá lâu.
" Nếu có vấn đề gì tôi sẽ gọi cho cô."
Trần Y Y chần chừ giây lát, sau đó mới đồng ý về phòng.

Thân là con gái cô cũng biết nên giữ mình, mẹ cô từng dạy không nên ở nhà con trai vào buổi tối, như vậy sẽ nguy hiểm, cô hiểu ý của bà, cô cũng sợ người đàn ông này nhưng ngày hôm nay, giờ phút này, anh bị bệnh, thân là cấp dưới thấy ông chủ bị bệnh mà bỏ mặt không lo, như vậy thì làm sao coi được.
Trần Y Y nữa muốn ở lại nữa muốn đi, mang tâm trạng mâu thuẫn trở về phòng, đi tắm đi đánh răng rữa mặt cũng không yên lòng.

Trèo lên giường, đắp chăn phủ kín đầu, Trần Y Y muốn ngủ một giấc thật ngon tới sáng, kết quả lăn qua, lăn lại mãi vẫn không ngủ được.
“Aizzz, Cũng tại buổi chiều mình ngủ nhiều quá.”
Trần Y Y vò đầu bức tóc, bực dọc tự phàn nàn bản thân.
Tuy nói vậy, nhưng sâu trong tìm thức, bản thân cô cũng không biết là vì ngủ nhiều nên không ngủ được hay là do đang lo lắng cho ai đó đến mức không dám ngủ.
Trần Y Y cầm lấy điện thoại mở chế độ âm lương lớn nhất lên, lại kiểm tra pin có còn hay không.
" Ây, mình sạc cả buổi chiều rồi mà?"
Quăng điện thoại qua một góc giường, cô ấy nhăn nhúm mày nhắm mắt, ép bản thân phải ngủ.
Vẫn không được.
Lăn qua, lăn lại, xuống giường đảo tới đảo lui rồi lại leo lên giường.

Tận hơn 1 giờ, mắt Trần Y Y mới bắt đầu không chóng đỡ nổi, nặng trĩu sụp mí.
Khụ …khụ…khụ…
Trong lúc mơ màng Trần Y Y nghe thấy tiếng ho khan dữ dội, giật mình tỉnh lại cô đến tủ lấy chiếc áo lông màu hồng ra, một lần nữa áo lông phủ kín đầu chỉ để lộ ra hai ống quần ngủ có in hình gấu
Đi qua, đi lại ngoài hành lang trước cửa phòng 589, đến giờ cô mới nhớ ra bản thân làm sao có thể nghe được tiếng ho khi cả hai phòng đều cách âm.
Đã thanh tĩnh nhớ rõ mọi chuyện nhưng chân cô vẫn không có rời khỏi cửa phòng của Cố Tử Phong.

Khom lưng, áp tai vào mắt mèo trên cửa muốn nghe ngóng xem bên trong có tiếng động gì không, thì một tiếng “Xoảng” đập vào tai cô.
" Tiếng thủy tinh vỡ?!"
Nhanh chân đi về phòng lấy điện thoại, một lần nữa đứng trước cửa phòng 589, Trần Y Y ấn gọi số của anh.
Chưa đầy 5 giây đầu dây bên kia đã có tiếng trả lời.
" Chủ tịch Cố ngài vẫn còn thức sao?"
" Tôi vừa mới thức, uống chút nước."
" Vậy à! Vậy ngài còn thấy khó chịu chỗ nào không?"
" Khô…"
Hắn muốn nói dối để cô được an tâm, nhưng nghĩ lại vào giờ này cô vẫn còn tỉnh táo gọi cho anh chắc hẳn là lo cho anh đến nổi không ngủ được rồi.

Hay cứ để cô ấy vào xem tận mắt một chút, để có thể yên tâm đi ngủ.
Trong lòng anh lúc này dâng lên một cảm xúc khó tả.
“Có chút khó chịu, thuốc cô để ở đâu?.”
" Tôi đang ở bên ngoài, ngài ra mở cửa giúp tôi."
Cố Tử Phong nhếch mép, đứng lên, hướng cửa đi tới.

Gương mặt lạnh lùng lại mê hoặc, giờ phút này chẳng có chút nào giống một bệnh nhân ngoại trừ giọng nói khàn khàn của anh.
Đặt tay lên tay vịn cửa, vặn nhẹ, cánh cửa vừa hé mở.

" Khụ…khụ …khụ …"
Không phải anh giả vờ mà là ho thật.

Cái giả lúc này là biểu cảm trên mặt anh.

Mệt mỏi, yếu ớt, cô đơn, tất cả đều lộ rõ trên mặt Cố Tử Phong.
Trần Y Y nghe tiếng ho của anh, nhanh chân bước vào, sợ anh gặp phải gió độc, cô vội đẩy anh nhích vào trong, rồi tự mình đóng cửa lại.
Kéo anh quay lại giường, đặt anh ngồi xuống, cô xoay người lục lọi hộp tủ, lấy ra nhiệt kế đưa lên án anh ấn ấn.
37°6
Không sốt cao.
Yên tâm, Trần Y Y mở hộp tủ bên cạnh lấy ra viên thuốc màu đỏ đang nằm trong túi zip.
Một tay càm viên thuốc, một tay cầm ly nước đưa đến trước mặt Cố Tử Phong.
" Ngài ho nhiều quá, uống thuốc đi.".
 
Lối Thoát Khó Đi
Chương 36: 36: Cảm Giác Như Mình Bị Bỏ Rơi


Cầm lấy viên thuốc màu đỏ cho vào miệng, sau đó Cố Tử Phong điềm tĩnh dựa lưng vào thành giường nhìn biểu cảm ngây ngốc của cô.
" Ngài không thấy đắng à?"
Không nhận được câu trả lời từ người này, thay vì im lặng và tự hiểu, cô lại hỏi thêm.
" Không đắng thật sao? "
Cố Tử Phong tiếp tục nhìn ngắm gương mặt ngốc nghếch này, rõ ràng thường ngày lúc làm việc thông minh, sáng suốt vô cùng, vậy mà những lúc không công việc, không áp lực ngược lại, cô ấy trở nên ngốc nghếch đến đáng yêu.
" Khụ …khụ…khụ …"
Cơn ho kéo đến bất ngờ làm Cố Tử Phong nhớ ra, bệnh cảm “có thể lây”.
Do suy nghỉ không chu toàn, lại bỏ quên điểm quan trọng như vậy, anh nhắm nghiền đôi mắt, gắt gao cau mày, tự trách bản thân.
" Cô về phòng đi."
Nhìn thấy biểu cảm khó chịu trên mặt Cố Tử Phong, Trần Y Y cho rằng anh ta lại không khoẻ, cô liền không thể nhắc chân bước đi dù cho đã bị đuổi.
Thấy cô đứng bất động tại chỗ không nói, cũng không đi, Cố Tử Phong nhíu mày, nói thêm một câu.
" Đi đi, tôi buồn ngủ rồi "

Lần nữa Trần Y Y nhìn thấy biểu cảm khó chịu của Cố Tử Phong, cô lại lần nữa cho rằng anh là vì không muốn phô bày bộ dạng bệnh tật, yếu đuối trước mặt người khác nên đang gắng sức chịu đựng, giờ mệt rồi không chịu nổi nữa, nên muốn đuổi cô.
Chớp chớp đôi mắt nhìn Cố Tử Phong đang nhắm nghiền đôi mắt nằm trong chiếc chăn, Trần Y Y chớp mắt cái liền quay đầu, mở cửa ra ngoài.
Cạch
Mở mắt ra nhìn về phía cửa, rõ ràng là sợ cô ấy bệnh mới đuổi đi nhưng khi thấy cô đi, trong lòng anh lại dâng lên cảm giác mất mác.
Cánh cửa phòng ngủ đóng lại, Trần Y Y đứng bất động tại chỗ.

Sau một hồi đấu tranh suy nghĩ, thông suốt mọi thứ chân của cô mới bắt đầu di chuyển.
Căng thẳng đặt mông lên sô pha, nín thở nằm co ro trên ghế.
Chỉ lần này, lần này thôi, anh ta là sếp.

Sếp bệnh nhân viên duy nhất bên cạnh chăm sóc là chuyện đương nhiên.
Trần Y Y mang tâm trạng vừa căng thẳng vừa an tâm, tuy có phần mâu thuẫn nhưng thật sự là ở lại làm cô rất căng thẳng, không rời đi cô lại an tâm vì có thể chăm sóc anh ta, nếu bệnh tình có chuyển biến cũng có thể kịp thời điều trị.
Miên mang suy nghĩ đến lúc ngủ quên.
Cạch
Tiếng mở cửa vang lên, đôi dép mang trong nhà to lớn từ từ tiến đến gần sô pha.

Chiếc chăn mỏng phủ kín người cô gái nhỏ đang nằm trên sô pha.

Thân ảnh cao lớn gần 1m9 từ từ hạ thấp người, ngồi xổm xuống, bàn tay ấm nóng do sốt nhẹ vén tóc trên mặt cô xuống, để lộ gương mặt trắng hồng, xinh đẹp và non nớt kia ra.
Cố Tử Phong lộ ra một nụ cười dịu dàng, có phần cô đơn.
Sáng hôm sau.
Bác sĩ trung niên quay lại tái khám theo lời Trần Y Y.

Sức khoẻ Cố Tử Phong đã tốt hơn hôm qua, cơn ho đã giảm đi nhiều, nhiệt độ cơ thể chưa trở lại bình thường nhưng khí sắc đã tốt hơn nhiều.
“Ăn no rồi thì uống vào”.
Bác sĩ trung niên đưa một túi zip chứa vài viên thuốc bên trong căn dặn tỉ mỉ.
Trần Y Y gật đầu tỏ ý đã hiểu,sau đó tiễn bác sĩ trung niên ra về.

Theo lịch trình chuyến bay dời lại hôm nay nên Trần Y Y quay lại phòng Cố Tử Phong để thu dọn hành lý, nào ngờ vừa mới quay lại, cô lại nhìn thấy một cảnh tượng động lòng người.
" Tôi…tôi…tôi xin lỗi, tôi… không biết ngài đang thay đồ."
Trần Y Y vội lấy tay che mắt, tim đập thình thịch, lắp ba lắp bắp nói xin lỗi, rồi mang gương mặt đỏ bừng chạy ra ngoài.
Thay đồ sao không đóng cửa lại chứ?
Trần Y Y xấu hổ cau mày trách móc hắn, lại nhanh thay đổi sắc mặt.
Nhưng mà cơ bụng đó, vóc dáng đó cũng…cũng quá mê người rồi.
Bên trong phòng, Cố Tử Phong dừng lại động tác cài nút áo, gương mặt anh lộ ra một nụ cười vừa dịu dàng, quyến rũ lại có chút bí hiểm.
Trở về thu dọn hành lí của mình xong xuôi, Trần Y Y lần nữa muốn tiếp tục công việc thu dọn đồ cho sếp, vừa kéo vali ra khỏi cửa cô đã thấy Cố Tử Phong một tay cầm vali, một tay nghe điện thoại.
Anh ta đã ra trước và đang đợi cô sao?
Như lời bác sĩ căn dặn, Trần Y Y và Cố Tử Phong xuống lầu ăn sáng, sau đó uống thuốc rồi mới đến sân bay.

Sau khi về nước như lời hứa Cói Tử Phong phê duyệt cho Trần Y Y nghỉ phép 3 ngày.

Còn anh, bệnh mới khỏi vừa về nước không nghỉ ngơi lại tiếp tục đâm đầu vào đống văn kiện, tài liệu đăng chắt đống trên bàn
Nhà họ Trần.
Từ lúc về nhà, Trần Y Y chỉ gặp được ba mẹ mình vào khoảng 6 đến 7 giờ tối, cô biết rằng họ đang bận việc nhưng đi sớm về trễ như vậy thật không tốt cho sức khoẻ, quá vất vả.
Trần Y Y ôm lưng mẹ mình từ phía sau, rưng rưng, mếu máo nói thương mẹ, nhớ mẹ.
" Mẹ và ba đừng làm nhiều quá, sẽ rất mệt.

Hiện tại con đã có thể đi làm, tiền lương cũng không ít, cộng thêm tiền lương của ba được rồi.

Mẹ không cần phải đi làm nữa, ở nhà đi, mỗi lần con về đều không thấy mọi người đâu cả, con cứ có cảm giác như mình bị bỏ rơi vậy!".
 
Lối Thoát Khó Đi
Chương 37: 37: Tôi Xin Lỗi


Bà Trần xoay người, với lấy cái giá trong tủ ra đặt vào nồi canh khuấy khuấy, rồi m*t một ít đưa lên miệng nếm.
" Không tệ."
" Mau mang bát đũa ra bàn, ăn cơm thôi."
Trần Y Y nhìn thấy bà chẳng để tâm đến lời của mình nói, cô thở dài bất lực.
“Dạ.”
Cha, mẹ cực khổ nuôi lớn cô, đến khi đã lớn rồi cô lại không thể chăm lo cho cha, mẹ được an nhàn.
Trần Y Y tự trách bản thân vô dụng, cô mang tâm trạng buồn rầu, tự trách đến khi rời đi,trở về lại căn phòng lạnh lẽo, cô đơn một mình ngồi trên giường không còn ai nhìn thấy, Trần Y Y mới dám đỏ mắt, mới dám rơi lệ.
Sáng hôm sau.
" Tôi không hiểu tại sao chủ tịch lại để cô một người vô trách nhiệm như cô đi thay vì để tôi đi?
Từ một người khoẻ mạnh bao nhiêu năm không bệnh, chỉ trong một tuần liền bệnh.

Bệnh mất ngủ nhiều năm không tái phát, đi cùng cô liền tái phát bla…bla…"
Vừa đặt mông xuống ghế, Trần Y Y đã bị Cố Chính gọi vào chửi té tát một trận.

Cô biết ngay không tài nào tránh khỏi, chỉ có thể đứng im nghe tiền bối niệm chú.
Cố Chính càng nhìn cô càng thấy tức.

Người anh mình sùng bái nhất nay bị con ả này làm cho thân tàn ma dại như vậy, thật khiến anh ta tức điên lên.

Cố Chính đưa tay dai dai trán, cau mày, chán ghét, gằn giọng nói.
" Anh ấy từ khi về liền đâm đầu vào công việc, bữa sáng cũng chưa ăn, cô mang gì đến cho anh ấy đi."
Trần Y Y ngây người nhìn Cố Chính.
Tự dưng nói với cô cái này làm gì? Anh ta muôn làm việc sao cô ngăn được.
" Còn không mau đi!"
Còn đang ngây người đặt câu hỏi, Trần Y Y bị tiếng quát lớn của Cố Chính làm cho giật mình.
" Dạ, dạ, tôi…tôi đi ngay!"
" Haizzz"
Văn phòng Chủ tịch.
Theo lời của Cố Chính, Trần Y Y chuẩn bị một phần thức ăn nhẹ, kèm theo một tách cà phê mang đến phòng Chủ tịch.
CỐC, CỐC, CỐC.
Bên trong truyền ra tiếng nói trầm lạnh, nam tính
" Vào đi."
Trần Y Y đẩy cửa đi vào, chưa kịp đặt khay thức ăn xuống đã bị Cố Tử Phong truy vấn.
“Có chuyện gì?”
Trần Y Y không trả lời mà đặt khay thức ăn lên đóng văn kiện trên bàn, cô muốn đặt trước mặt anh, để anh ăn ngay.
Quá vô phép vô tắt, Cố Tử Phong tối sầm mặt đập mạnh cây bút đang cầm trên tay xuống bàn.
Cùng lúc với tiếng cây bút đập xuống bàn, Trần Y Y chỉ kịp nói hai chữ" Tôi nghe…"
Sau đó cũng ngay lúc đó Trần Y Y nghe thấy Cố Tử Phong tức giận hét.
" ĐI…"

Nhìn thấy cây bút vỡ đôi trên bàn và vẻ mặt chán ghét của Cố Tử Phong, Trần Y Y ấm ức cùng sợ hãi, đến độ rùng mình.
Cũng ngay lúc này Cố Tử Phong phát giác ra gì đó, anh ngước mặt lên nhìn người đứng trước mặt.

Anh sững người, tim anh bắt đầu đập nhanh khi thấy đôi mắt của cô gái ấy đã đỏ dần.
Trần Y Y đưa tay bê đi khay thức ăn lên, luôn miệng nói ba chữ" Tôi xin lỗi!".
Tim anh ta nhói đau khi nhìn người con gái ấy uất ức, sắp khóc.

Bàn tay to lớn giữ lấy khay thức ăn lại.
" Đem đến cho tôi, còn muốn lấy lại?"
Mắt thấy Trần Y Y mãi không trả lời anh nói thêm.
" Tôi kêu cô đến chỗ Cố Chính lấy văn kiện cho tôi."
Nhận thấy Trần Y Y vẫn chưa tin, anh xuống giọng nói thêm một câu.
" Sáng nay vẫn chưa ăn, có chút đói nên hơi nóng tính, đừng để ý."
Trần Y Y vẫn chưa hết sợ hãi, anh ta có nói gì cô cũng không có trả lời, đến khi nhìn thấy anh ta ăn hết phần thức ăn và bắt đầu nhăm nhi tách cà phê, cô mới lên tiếng.
" Không phải ngài nói, trở về sẽ nghỉ ngơi vài ngày sao?"
Cố Tử Phong dừng mọi cử chỉ, ngây người nhìn cô.
Đã nói về sẽ nghỉ ngơi đến khi hết bệnh, vậy tại sao không làm như lời đã nói, hại cô mới sáng sớm đã bị mắng, mang đồ ăn đến còn bị đuổi.
Trần Y Y ấm ức, càng nghỉ càng tức, tức đến nổi đôi mắt ngấn lệ.

Toàn bộ quá trình Cố Tử Phong đều nhìn thấy anh đặt tách cà phê trên tay xuống, dựa lưng vào thành ghế, hai tay đan vào nhau, mệt mỏi mà nhắm mắt lại.
Anh thở dài nói.
" Công việc rất nhiều, cũng không thể kéo dài mãi được, phải xử lí nhanh chóng thì mới có thể nghỉ ngơi thoải mái được."
Nghỉ cũng hay quá chứ, lúc bệnh thì điên cuồng làm việc, đến khỏi bệnh rồi thì nghỉ ngơi cái gì nữa.
Chỉ tội cho cô, việc anh làm nhưng cô lại là người ăn mắng thay cơm
“Nhưng cũng đâu cần làm tới nổi bỏ bữa, phát bệnh như vậy.”
" Phát bệnh " Người biết anh phát bệnh chỉ có Cố Chính và Cố Hạo.
“Cố Chính trách em” Cố Tử Phong cau mày, nói
Trần Y Y không trả lời, xị mặt đứng trước mặt anh.
Người con gái này hiện tại đang uất ức, anh nên dỗ cô ấy trước thay vì đi gọi cái tên kia vào mắng một trận.
Cố Tử Phong đứng dậy, đi vòng ra ngoài, đứng đối diện với người con gái ấy, nhẹ nhàng xoa xoa đầu cô, hành động an ủi này quá mức thân thiết, theo phản xạ Trần Y Y lùi về sau, tránh khỏi bàn tay to lớn ấm nóng kia.
Cố Tử Phong bất lực thở dài một hơi, hạ bàn tay đang ở không trung xuống.
" Được rồi, lần này tôi thật sự hứa với cô,tuần sau tôi sẽ cho bản thân một kì nghỉ được không? ".
 
Lối Thoát Khó Đi
Chương 38: 38: Nghỉ Phép


Trần Y Y sững người nhìn Cố Tử Phong giây lát
" Ngày có nghỉ hay không tôi không quản được, không cần phải hứa với tôi."
“…”
Lần này đến lượt Cố Tử Phong sững sờ, lời này của cô cũng có hơi lạnh lùng rồi.
Một tuần sau, Thành Phố A.
" Mọi người nhận lấy thẻ phòng rồi về nghỉ ngơi đi, 10h tập hợp."
Cố Tử Phong ngoài việc cho bản thân kì nghỉ, anh ta còn cho luôn các quản lí cấp cao và tổ thư kí chủ tịch của anh ta một kì nghỉ dưỡng 5 ngày.
Vì để không ảnh hưởng đến kế hoạch kì nghỉ nên thời gian khởi hành khá sớm, 5h sáng đã phải tập trung ở công ty để cùng đoàn xe khởi hành đến khu nghỉ dưỡng Kỉ Nguyên của thành phố A.
Vốn dĩ ngay khi đến nới sẽ bắt đầu tập hợp để đi tham quan một số địa điểm nổi tiếng, nhưng trên đường đi đến khách sạn, kế hoạch đã thay đổi chút ít.
" Haizzz".
Vì là thư kí thân cần nên Trần Y Y cùng Cố Chính đi cùng Cố Tử Phong, còn những người khác thì đi xe khác.

Trần Y Y ngồi phía sau bên cạnh Cố Tử Phong luôn miệng ngáp ngủ, rồi thở dài, giây lát lại gật gà, gật gù ngủ gục.
Cố Chính nhìn thấy coi không nghiêm túc liền chán ghét cau mày, gọi cô dậy.
" Trần Y …"
Chưa nói hết câu Cố Chính đã bị hành động của Cố Tử Phong chặng họng.
" Xuỵt…"
Anh ta ngồi phía sau đưa ngón trỏ lên gần miệng.

Ý kêu im lặng.
Cố Chính tức điên người, quay đầu tiếp tục lái xe.
Từ đó kế hoạch bị thay đổi.
10h, tất cả mọi người lần lượt tập trung dưới sảnh khách sạn, khởi hành xuất phát.

Như cũ Trần Y Y vẫn là đi cùng Cố Tử Phong nhưng lần này lại khác, không còn gật gà ngủ nữa,thay vào đó là phấn khởi gấp mười lần, chạy qua chỗ nào đẹp là mắt lại sáng lên, mồm o o a a không ngừng, y như đưa trẻ, lúc này Cố Tử Phong cho rằng quyết định anh đưa ra là không hề sai.
Xe dừng lại tại một khu du lịch cách khách sạn 15 phút đi đường, tại đây phong cảnh đồi núi cỏ mọc xanh ngát, không khí trong lành.

Tất cả xuống xe tiến sâu vào trong nhận lấy dụng cụ dựng lều từ nhân viên.
Nơi này nổi tiếng là địa điểm nghỉ dưỡng có nhiều hoạt động tập thể được mọi người yêu thích nhất.

Mỗi tối nơi này đều tổ chức các trò chơi ở giữa đồi, nơi được bao quanh bởi đồi búi và cây xanh, vừa tạo cảm giác như đang cấm trại trong rừng, vừa có thể tránh ảnh hưởng đến những người không thích ồn ào.

Thời gian sinh hoạt tại đây là 2 ngày 1 đêm, vì vậy tối nay mọi người sẽ dựng lều ngủ tại đây.
Hai người một lều, tất cả đã bắt cặp với nhau để bắt đầu dựng lều, chỉ mỗi Trần Y Y là loay hoay một mình cùng chiếc lều to lớn.

Trần Y Y rối rắm trong quy trình dựng lều, đến cuối cùng chỉ có thể nhờ đến sự giúp đỡ từ nhân viên công tác, cô và người thanh niên loay hoay giây lát kết quả cô là người hoàn thành đầu tiên.
" Hứ…đúng là thứ không biết xấu hổ, trong công ty thì câu dẫn sếp, ra ngoài thì dụ dỗ đàn ông?" Ả thư kí này là La Tinh là người tích cực gây sự với Trần Y Y cũng là người trong tổ thư kí, vì sau nhiều lần dùng cách của Trần Y Y để câu dẫn Cói Tử Phong không được, nên cô ta quay sang ghét cô gái nhỏ đáng thương này.
" Chi Tinh Tinh đừng tức giận loại người như cô ta thì sớm muộn gì cũng không được sống tốt đâu, hứ…" Một người khác cùng ở chung lều với La Tinh lên tiếng.
Ai sống tốt hơn ai còn chưa biết được đâu hén.
Không muốn phí lời tranh luận cũng những người không ra gì, Trần Y Y di chuyển đồ cần dùng vào trong lều, sau đó cùng những người khác chuẩn bị đồ ăn trưa.
Ở một nơi khác, trong một khu rừng nhỏ có một nơi vô cùng yên tĩnh và thoáng đảng.

Cố Tử Phong và Vương Âu đang ngồi nhâm nhi tách cà phê muộn trước một hồ nước xanh biếc có cả nhảy và chim nhỏ bay lượn, những là gió thổi nhẹ làm lá đong đưa tạo nên một khung cảnh vô cùng bình yên.
Người ta thường nói người nghèo thường thích nơi phồn hoa, người giàu lại thích nơi yên tĩnh, bình yên.
Quả không sai, bởi hai con người này từ lúc người khác bắt đầu dựng lều thì họ đã chuồn đi uống cà phê ngắm phong cảnh hữu tình tận 2 tiếng.
Uống ca phê tận 2 tiếng cơ?.
" Về thôi." Cố Tử Phong đứng dậy rời đi

" Sao? Nhớ cô bé đó rồi à?".

Vương Âu đứng dậy đi theo sau, nhàm chán nói.
" Từ khi nào chú nhiều lời vậy?" Cố Tử Phong không nhìn Vương Âu tiếp tục đi về phía trước, lên tiếng.
" Ồ! Vậy sao, là em nhiều lời sao?.

“Thư kí Cố, anh có thấy Chủ tịch Cố ở đâu không? tới giờ cơm trưa rồi, tôi muốn mang cơm đến cho ngài ấy nhưng tôi tìm mãi vẫn không thấy ngài ấy đâu.”
Cố Chính vốn là người thẳng thắn, nóng nảy, vốn anh ta nói chuyện với người khác đã cộc lốc, nhưng vẫn biết tiết chế, nhưng đối với Trần Y Y thì không.

Từ sau chuyến công tác đó, Cố Chính đã bắt đầu không ưa cô, nói chuyện vừa cộc, vừa thô, hình như cũng không có xem cô là con gái mà nhẹ lời một chút, anh ta không hề thương hoa tiếc ngọc, chỉ biết mỗi ông chủ Cố Tử Phong của anh ta..
 
Lối Thoát Khó Đi
Chương 39: 39: Lại Hiểu Lầm


" Biết điều thì tránh xa anh ấy một chút, đừng suốt ngày mang rất rối đến cho người khác.

"
" Hả?!’.

Chuyện gì vậy chứ, cô đã làm cái gì? Chẳng phải mới vừa nãy ngồi cùng giám đốc marketing nói cười rất vui vẻ sao? Tại sao người kia mới rời đi liền trở mặt như vậy?.

" Thư kí Cố, tôi rốt cuộc đã làm sai cái gì khiến anh ghét như vậy, anh có thể nói cho tôi biết được không?".

Cố Chính nghe Trần Y Y nói ra câu này anh ta liền cho rằng cô đang coi thường anh, cho rằng anh vô cớ kiếm chuyện, liền tức đen mặt lời nói thốt ra phía sau có phần khó nghe và cay độc.

" Ha…Trần Y Y đừng cho rằng được anh ấy để ý thì có thể muốn làm gì thì làm, càng đừng nghỉ đến sẽ leo được lên giường của anh ấy.

"
Cố Chính nghiêng người gần bên tai của Trần Y Y gằn nhẹ từng chữ.

" Biết điều thì ngoan ngoãn ở cạnh anh ấy đi, trước khi anh ấy chán cô thì cô đừng nên có ý nghĩ quyến rũ người khác, nếu không…"
" Cố Chính!"
Một giọng nói trầm ấm, lạnh lùng vang lên từ sau lưng Trần Y Y.

Trần Y Y trầm mặc không thèm để ý người sau lưng.

Con người ai cũng có giới hạn, dù biết đây chắc là hiểu lầm nhưng bản thân bị sỉ nhục như vậy cô vẫn là không thể chịu nỗi, cô nào có làm cái gì, sao cứ thích bịa đặt ra thế, có mắt để làm gì? trưng à?.

Mắt không phải để trưng, chỉ là nhìn thấy không đúng lúc thôi, những lúc Trần Y Y bị ức h**p Cố Chính không thấy, chỉ những lúc Trần Y Y đáp trả, lại trùng hợp bị Cố Chính nhìn thấy, lần đó Trần Y Y bị đồng nghiệp cố tình hất cà phê vào người anh không thấy, đến lúc cô ấy trả đũa, Cố Chính lại đi ngang nhìn thấy tất cả.

Trần Y Y cầm phần cơm trên tay xoay người rời đi, lúc đi ngang qua người đàn ông cao lớn ấy đột nhiên cánh tay của cô bị giữ lại.

Nhìn thấy cánh tay đang bị giữ lại bởi một bàn tay to lớn, trên ngón tay áp út có đeo một chiếc nhẫn bạc trơn đơn điệu lại cá tính.

Trần Y Y lấy tay nhỏ gạt tay lớn ra, rồi cúi đầu lùi về phía sau hai bước.

" Chủ tịch!.

"
" Cô tìm tôi?"
Vốn chẳng còn muốn đưa cơm nhưng vì muốn chọc tức tên Cố Chính kia cho hả dạ, cô liền thay đổi sắc thái ngay.

" Vâng, đến giờ cơm trưa rồi nên tôi đi tìm ngày, nhưng không thấy ngày đâu, gặp thư kí Cố ngồi đây nên tôi đến hỏi, không ngờ anh ấy…"
Trần Y Y cúi gầm mặt, hai tay nắm chặt túi đựng cơm, tỏ vẻ uất ức nói.

" Ha! đúng là loại…"
" Cố Chính!"
Lần này vẫn là giọng nói trầm tính nhưng không phải là giọng Cố Tử Phong mà là của Vương Âu.

Cố Tử Phong cau mày nhìn Cố Chính đứng đó tức giận.

Trần Y Y nghiêng đầu, liếc nhìn Cố Chính bị mắng, trong lòng đắc ý, nhướng mày, lè lưỡi chọc tức anh ta.

Toàn cảnh bị Cố Chính phát hiện, tức điên người, chỉ tay vào người Trần Y Y hét " Loại không biết xấu hổ nhà cô" vừa nói vừa xong đến, Vương Âu nhìn biểu cảm Cố Tử Phong cảm thấy tình hình không ổn, nhanh chân bước lên dùng tay bịt miệng không cho Cố Chính nói tiếp, sau đó kéo anh ta đi.

" Buông tôi ra…"
" Buông ra…"
Kéo đến một đoạn khá xa Vương Âu mới buông anh ta ra, vẻ mặt nghiêm trọng nói.

" Cậu điên rồi đúng không? Cậu không nhìn thấy sắc mặt của đại ca à?"
" Cô ta chính là một mầm hoạ.

" Cố Chính hét lớn.

" Nhưng đó là người đại ca thích, trừ khi anh ấy chán nếu không cậu nghỉ cậu sẽ đuổi cô ta đi được sao?"
" Cậu tự mình suy nghỉ lại đi.

"
Dứt lời, Vương Âu xoay người rời đi, từ phía sau liền truyền đến một tiếng " bịch" Nghe thấy tiếng động, Vương Âu không mấy để ý tiếp tục đi về phía trước.

Cố Chính dùng tay đấm mạnh vào thân cây vài cái, vài giọt máu từ từ nhỏ giọt xuống nên đất, thân người anh ta run lên từng hồi, nghiến răng, nghiến lợi, gằn giọng gọi tên" Trần Y Y “.


Dưới tán cây to lớn, một thân ảnh cao lớn đứng đối diện một thân ảnh nhỏ bé.

Ánh nắng xuyên qua tán lá, rọi vào bàn tay trắng nõn đang nắm lấy túi đựng cơm của Trần Y Y.

" Chủ tịch, tôi xin phép đi trước.


Vừa quay đầu bước được một bước, Cố Tử Phong liền lên tiếng.

“Tìm tôi làm gì?”.

" À? Tôi định mang cơm trưa cho ngài, nhưng giờ… chắc là nguội mất rồi, hay là ngài bảo thư kí Cố chuẩn bị một phần khác nhé, cái này tôi tự mình ăn.

" Trần Y Y nhìn thẳng vào mắt Cố Tử Phong trả lời, không có bất kì biểu cảm gì.

Không đợi câu trả lời của Cố Tử Phong, cô xoay người.

" Không đợi được.

"
Không đợi được?
Trần Y Y khó hiểu, rốt cuộc " không đợi được" cái gì?.

" Không đợi được… tôi đang rất đói, cứ đưa phần cơm đó cho tôi.

"
Cố Tử Phong đi đến trước mặt Trần Y Y, từ tay cô giật lấy túi đựng cơm đi đến chiếc bàn gần đó, đặt túi lên bàn rồi lấy ra hộp cơm đã nguội lạnh, mà Trần Y Y lúc này chỉ có thể ngơ ngác nhìn anh.

.
 
Back
Top Bottom