Cập nhật mới

Truyện Teen Lời Thề Của Ánh Trăng!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
604,268
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
loi-the-cua-anh-trang.jpg

Lời Thề Của Ánh Trăng!
Tác giả: SinCutee
Thể loại: Truyện Teen
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Truyện không mang theo mô típ trường học quen thuộc.

Càng không có những xung đột dễ thương giống như phim Hàn.

Và cũng không êm đềm như một bộ phim tình yêu tua chậm.

Thế giới đen...

Của hắc đạo!​
 
Lời Thề Của Ánh Trăng!
Chương 1: Mặt trăng máu !


Trăng hôm nay rất tròn và rất sáng.

Ánh trăng chiếu thẳng xuống căn biệt thự màu trắng xóa thật xa hoa và lộng lẫy.

Từ đâu, bốn phía đều nghe thấy tiếng kêu cứu thất thanh, tiếng la inh ỏi của biết bao nhiêu người đã dần ngấm tắt trong căn biệt thự ấy. Trong căn biệt thự bước ra, một người đàn ông cao lớn đưa sự thờ ơ và lạnh lùng của mình đi ra khỏi nơi này, tay ông.... dắt theo một cô bé.

Cô bé có mái tóc đen tuyền, dài thật dài, khuôn mặt cúi gằm xuống, cơ thể cô run lên từng đợt, là vì lạnh hay thứ gì khác?

Bàn tay người đàn ông đang nắm lấy bàn tay mảnh khảnh yếu ớt của cô vẫn còn vương vãi thứ dung dịch màu đỏ tươi!

Đêm nay, ánh trăng thật sáng, thật đẹp!

Đêm nay, sự sống trong căn biệt thự... biến mất!

Đêm nay, trăng đẫm máu!

Đêm nay, một lời thề được trăng chứng giám!

Đêm nay, TẤT CẢ CHÌM TRONG IM LẶNG

SỰ IM LẶNG ĐẾN GHÊ SỢ.

-------------------------------------------------------

Một người đàn ông trung tuổi đang chiễm chệ trên chiếc ghế khảm trổ tinh xảo, trông vô cùng đẹp mắt, một tay ông cầm lấy thứ nước uống đỏ ngòm như máu tươi trong ly thủy tinh mà nhâm nhi thật thản nhiên, đôi mắt tràn đầy sự nguy hiểm hướng về một cô bé đang co ro đứng bên cạnh.

Mái tóc đen tuyền xõa xuống phủ kín khuôn mặt đang cúi gầm của cô, chiếc váy màu trắng ướm trên cơ thể nhỏ nhắn ấy dường như bị vung tấy bởi một màu đỏ tươi kinh hãi.

Từ cửa chính, một người con trai bước vào, gương mặt điển trai mê người đã chăm chú vào sự hiện diện của cô bé, rồi tự chủ tiến lại gần, nâng khuôn mặt cô lên, ngũ quan hơi nhíu chặt lại, rồi giãn ra và nở một nụ cười nửa miệng.

- Đừng nhìn như thế, ta chắc sau này cô bé ấy sẽ là một mĩ nhân động lòng người đấy! - NGười đàn ông kia lên tiếng, giọng ông khàn đục, ghê sợ đến vô cùng.

- Thật không hiểu, cha! Chẳng phải người từng nói..... - Người con trai ấy lãnh đạm lên tiếng đầy hiếu kỳ.

- Kẻ không có khả năng nuôi lấy bản thân cách duy nhất giúp đỡ là giết! - Ông ta ngắt ngay lời của hắn, đôi mắt ông lóe lên một tia đểu ý phức tạp.

- Nhưng lần này, ta có suy nghĩ khác!

- Cô bé này sẽ trở thành kẻ có thể làm "say" người nhìn từ lần đầu tiên, nên trong hai con, ai có thể giết nó vào lúc 18 tuổi thì sẽ có được vị trí này của ta.

Người con trai ấy nhếch môi kiêu ngạo, lại càng thấy thích thú khi thấy cô bé ấy...

Đúng là còn rất bé nên ngủ quan chưa được phác họa rõ ràng, nhưng đôi mắt màu nâu trong veo lóng lánh đã khiến người ta mê mệt.

- Em sẽ đẹp thế nào nhỉ, ta thật tò mò đấy, sẽ là một người tình tuyệt vời đấy! - Người con trai nâng cằm cô lên, khẽ buông một câu sát tai cô làm thân hình nhỏ run lê từng đợt.

Rồi người đàn ông tiến lại dắt tay cô đi, biệt thự này thật rộng, cô và ông đi một hồi lâu và tới trước mặt một cô gái trẻ, cô ta có khuôn mặt ủy mị lẫn chút giả tạo và chanh chua đáng gờm, vừa nhìn đã không có thiện cảm:

- Quản Gia Linh, chăm sóc cho cô bé này! - Giọng người đàn ông lạnh lẽo và trầm thấp tới bủn rủn chân tay.

- Ông chủ an tâm, tôi sẽ cố gắng chăm sóc cho cô bé này - Cô quản gia "dịu hiền" đưa tay dắt cô bên mình.

Người đàn ông quay lưng bước đi, ngay sau đó, cô quả n gia túm lấy tóc cô dã man, cất giọng chanh chua

- Đừng nghĩ được ông chủ đưa tới mà to, con khốn dám phá giấc ngủ của tao!

Cô ta túm lấy tóc cô giật mạnh, đôi mắt vô hồn vẫn thản nhiên như chưa có gì xẩy ra.....

Gần đấy, một người con trai khác trông thấy tất cả, khuôn mặt tuyệt hảo không có chút gọi là cảm xúc, tai cậu dắt headphone, đôi mắt màu cafe sẫm nhìn ra cửa sổ ngắm nhìn bầu trời của ánh trăng...

Hàng mi rũ xuống và từ từ khép lại, như cách cậu nặng nề buông bỏ tâm sự chưa từng nói ra....
 
Lời Thề Của Ánh Trăng!
Chương 2: Là cái xác không hồn !


4 năm trôi qua như một cái nhắm mắt của cô vậy!

Năm nay cô 16 tuổi rồi, cô vẫn là một con bé sống trong sự hành hạ của cô quản Gia nhưng 4 năm qua...

Cô sống như một cái xác không hồn.

Cô đã sớm trở thành một thiếu nữ mê hoặc lòng người, mái tóc của cô đã dài bây giờ lại dài thật dài, đôi mắt màu nâu trong veo mơ hồ đầy cuốn hút, khuôn mặt trắng hồng như tuyết, dôi môi anh đào đỏ mọng quyến rũ, chỉ một cái chớp mắt của cô đã khiến thiên hạ quỳ sụp dưới chân không lời cảm thán...

Chả là hôm nay là ngày 2 cậu chủ về nước, bốn năm trước sau ngày cô đến biệt thự một thời gian thì hia người đã đi Mỹ vì được một khóa huấn luyện từ ông chủ.

Mọi người trong nhà đều tưng bừng tất bật, có người thì mơ mộng vì sẽ được ngắm hau cậu, người thì cố làm tốt công việc của mình để được khen, thế là trong căn biệt thự đầy tấp nập, tiếng chuẩn bị đồ ăn... v...v

Đối với Băng, thì nó thật..... phiền!

Vì cô trước giờ đều bị sai bảo nhiều hơn người bình thường vì quản gia hình như không ưa cô,ngày hôm nay cô lại phải làm nhiều hơn gấp 10 và tất nhiên là không một lời cảm thán.

----------------------------------------------

- Mừng hai cậu chủ về! - Hai hàng nữ hầu gái xếp ngay ngắn đứng ở cửa cung kính chào.

Hai người con trai bước vào, bầu không khí im lặng vốn có rất nhiều lý do.

Vì mê mẩn trước vẻ đẹp quyến rũ chết người ấy?

Vì sợ sệt trước cái hàn khí băng lãnh ấy?

Với cô, vẫn bình thản, đôi mắt màu nâu trong veo cứ nhìn thẳng về tầm ã trước mắt như đang mải suy nghĩ thứ gì đó thật xa xăm.

Hai người con trai ấy bước và bước và chốc dừng lại ở vị trí cô đang đứng.

- Cậu cả!!! - Đám người hầu tròn mắt khi thấy hắn nâng cằm cô lên và cười khẩy.

- Cha ta nói không sai, là mĩ nhân động lòng người! - Rồi cô hạ tay xuống, bước đi đầy kiêu ngạo, ở phía sau một ánh mắt ghen ghét xuất phái từ cô Quản Gia Linh " dịu hiền ".

Cô quản gia đứng trước mặt nó, đáy mắt tràn lên sự khinh bỉ và ghét bỏ:

- Mày thì đẹp ở chỗ nào chứ? - Ả nắm tóc cô nhấc bổng lên, mắt ả nhìn sâu vào trong con mắt mị hoặc của cô tìm kiếm chút gợn sóng của sự sợ hãi nhưng không có, vẫn là cái nhìn thản nhiên đến lạ.

- Mày, nói với tao là mày sợ, mày sợ nhanh! - Ả gắt lên từng đợt, tay đang nắm cô dựt phắt lên ngày càng mạnh.

- Chát! Vào lấy kéo cho tao! - Ả dùng lực thật mạnh trên bàn tay ả đánh vào khuôn mặt cô làm vùng má in hằn 5 vết đỏ của ngón tay, mỗi vệt đỏ hoét như muốn rỉ máu.

Đám hầu nhanh chân lấy kéo và đưa cho ả, họ chờ xem kịch hay.

- Mày vẫn còn tỉnh bơ được nhỉ, vậy tao xem mày thế này được bao lâu - Ả nói, tay cầm những lọn tóc mà xẻo thật mạnh, không lâu thì lại sai người dùng roi gia quất mạnh vào người cô.

Đôi mắt vẫn thản nhiên, không chút gợn sóng sợ hãi hay phẫn nộ....

- Tụi bây,tất cả đồ ả cho nó giặt, giặt tất cả, không xong đừng hòng ngủ! - Ả tức chết buông chiếc roi da xuống sàn và đẩy mạnh nhỏ làm nhỏ mất lực ngã về phía sau...

Những viết thương của roi da in sâu vào da thịt cô, từng vết thương đỏ lằn, chi chít, nhỏ đi về phía nhà bếp, một đống quần áo chờ đợi nhỏ...

Cô cầm từng chiếc áo lên giặt, trời về đêm càng lạnh, gió thôi qua như cắt cái tay lạnh buốt của nhỏ ra từng mảnh, giặt xong, tay nhỏ như rã rời thì phát hiện cửa đóng...

Cô đi dọc theo hành lang tìm chỗ ấm hơn nhưng mãi vẫn không thấy, đi mãi, đi mãi, nhỏ thấy một phòng đề sỗ 101, nhỏ đứng nhìn một lúc rồi khom người xuống, co ro nơi góc cửa, khuya rồi, nhiệt độ trong biệt thự lạnh buốt, lạnh đến mức như cắt từng tấc da thịt.

Mơ hồ, nhỏ thấy một bóng người cao lớn tiến về phía nhỏ, khuôn mặt yêu nghiệt cúi xuống nhìn nhỏ, nhìn rất lâu vào những vết thương chi chít trên tay, chân nhỏ:

- Người đẹp! Sao em phải khổ thế này, nhìn em thế này, ta.... đau lòng đấy! - Người con trai ấy nhún vai nói lời chọc ghẹo cô, đôi môi nhếch lên đểu ý vừa nhìn, người ta đã cảm thấy ghê sợ, cậu ta là Triệu Dĩ Khang con trai cả Của Triệu Dĩ Đông.

-.....

- Chi bằng làm người phụ nữ của ta...

-....

- Hừ, em còn bình thản được như vậy đến bao giờ nhỉ, 12h đêm nào, ta cũng sẽ... đợi em ở đây! - Khang đã tức giận, khuôn mày đẹp nhíu lại nhìn người con gái trước mặt đang dương đôi mắt vô hồn nhìn cậu không chút cảm xúc.

Bóng lưng người con trai đó khuất dần sau cánh cửa, trong ý tưởng cô nghe thấy tiếng la hét của gia đình mình ù đi bên tai....
 
Lời Thề Của Ánh Trăng!
Chương 3: Trăng và rung động !


Càng về khuya, nhiệt độ trong biệt thự càng giảm, một thân ảnh nhỏ đang nằm co ro trước cửa phòng của hành lang, thân hình cô khẽ run lên từng đợt, bất chợt, cô tỉnh dậy, xung quanh cô là một màu đen u ám, đôi mắt vô hồn cứ nhìn theo hướng dài sọc của hành lang, cố gắng nâng cơ thể mình đứng lên, cô sải từng bước rất chậm, thật chậm trên dãy hành lang xuyên suốt, từng bước chân chạm xuống,cô cảm nhận được một bức tường băng vô hình đang đi theo mình.

Cô thấy từng bước chân trở nên nặng nề, mắt cô mờ dần trong màn đêm, lập lò có màu vàng nhạt của ánh trăng....

Cô dùng bàn tay mình mò mẫm và chạm được tới vách cửa khác, không quan tâm điều gì khác, cô chỉ biết rằng, bây giờ cơ thể mình cần được sưởi ấm.

Mở cửa, cô mò mẫm tìm công tắc mở điện.

Một căn phòng thật lớn hiện lên trên mắt cô, mọi thứ khá đơn giản nhưng rất tiện nghi. Cô bước ngay tóm lấy chiếc chăn mỏng manh mà phủ lên cơ thể mình, vóc dáng nhỏ run lên cầm cập trên chiếc giường xa lạ, mà gương mặt cô vẫn không có chút biến đổi, nó tựa như chưa có cảm biến gì vậy...

Đột nhiên, cô cảm thấy một nguồn phân tử của người đang ở gần đây, nó đang lại gần cô, gần, gần và gần hơn nữa...

Theo phản xạ cô quay người, bắt gặp một khuôn mặt tựa như thiên sứ của một người con trai thật cao, anh ta đứng cao hơn cô hơn một cái đầu, cô thấy ngủ quan anh có chút biến đổi khi thấy cô, nó hơi co lại mạnh mẽ, gằn như cơn giận tột độ sắp bùng nổ.

Cô cứ nhìn vào đôi mắt của anh, đôi mắt màu phách hổ tuyệt mãn nhưng cô lại cảm thấy có gì đó không ổn.

Đôi mắt nâu vô hồn cứ nhìn thẳng vào người con trai trước mặt, không chút cảm xúc..

Cô chợt cảm thấy người mình nhẹ bẫng, cảm giác đang bị nhấc lên...

Tay người con trai ấy bóp chặt cổ cô, nâng bổng lên không trung.

Từng ngón tay anh nắm mạnh, dí chặt như cây dao đâm vào cổ cô không thương tiếc...

Từ ngón tay, dần hiện rõ những vệt đỏ ngần, tựa như muốn bức máu.

Mặt cô đã trắng bệch, chân cô vùng vẫy nhưng đôi mắt vô hồn vẫn không rời nơi khuôn mặt kia.

Anh nắm lấy cổ cô ném mạnh vào góc tường như một con búp bê vô lực.

Lại một lần nữa, nâng cô lên, đôi mắt phách hổ gằn mạnh đã xuất hiện vài tia đỏ ngàu như muốn muốn nuốt lấy người con gái trong gang tấc này.

Cũng một lần nữa, đôi mắt vô hồn cứ nhìn vào mắt anh, như muốn nhìn thấutâm tư của anh vậy, điều đó làm cơn lửa bộc phát của anh tăng cao nhưng.....

Từng ngón tay cô chạm nhẹ lên khuôn mặt anh, vuốt từ đôi môi đến sống mũi hoàn mĩ và dừng lại tại đôi mắt đang tung lửa giận, anh thấy.... cô khẽ cười

Anh thấy, giây phút đó như có một dòng điện chạy qua cơ thể, nó khiến tim anh bất giác đập nhanh hơn.

Anh thấy, bàn tay ấy thật mềm mại, nó dịu dàng và thanh thoát như một cơn gió nhẹ mùi mẫn lướt qua khuôn mặt anh làm bao nhiêu lửa giận bất ngờ bị dập tắt hết...

Anh thấy, nụ cười đó thật đẹp, đẹp hơn bất kỳ thứ gì trên đời anh từng thấy....

Anh thấy, trái tim vốn đã đóng băng bao nhiêu năm qua, đã rung động.

Từng ngón tay anh giãn mở, dịu dàng hạ xuống, trả lại bầu không khí vốn đang nghẹt thở cho người khuôn mặt chú mèo nhỏ đang trắng bệch trong tay anh.

Anh thấy cô ho khan vài tiếng, rồi dựa vào khuôn ngực rắn chắc của anh.... và khóc.

Từng giọt nước mắt như hạt pha lê trong veo lăn xuống, thấm vào áo anh, thấm vào từng tấc da thịt của anh, nó còn có vài vệt đỏ máu của vết thương nơi cổ của cô đang rỉ máu.

Mà người tạo nên vết thương đó lại là anh.

Cảm giác hơn gấp vạn lần chữ " đau "....

Tại góc phòng, ánh trăng dọi vào lung linh đến mê mẩn, bức tranh chỉ có một người con gái và một người con trai dựa vào nhau, bỏ qua cái lạnh giá ở bên ngoài, cùng một nhịp thở, cùng một bầu không khí.....

----------------------------------

Anh ở đây là nv khác: Triệu gia có 2 người con trai nhé: Triệu Dĩ Khang ( xem lại chap 2) gọi thông thường là cậu cả và Triệu Dĩ Phong gọi là cậu hai ( anh ta đó mấy mị)
 
Lời Thề Của Ánh Trăng!
Chương 4-1: Chớp mắt mị hoặc !


Sáng, hai cô hầu chịu trách nhiệm thu dọn phòng cậu hai dĩ nhiên thực hiện trách nhiệm của mình, nhưng.....

Một mảng hỗn độn.

Mọi thứ tại phòng không cần ở vị trí như trước. Chăn gối bị vứt vật vã trên sàn,.... v. vv

Một trong hai cô, tìm thấy chiếc sơ mi tối qua của Phong và cuộc tranh dành xẩy ra.

- Của tao, tao nhìn thấy

- Của tao, ăn nói xằng bậy....

............

Chiếc áo bị dành dựt, rơi trên mặt đất

Từ trong nhà tắm, một bóng hình cao lớn tiến vào.

Dừng cặp mắt đã hằn vài tia giận dữ lên hai cô hầu gái.

Cảm nhận được sự run rẩy của cơ thể mình, hai cô liên tục cướp lời nhau:

- Cậu hai..... chúng em dọn phòng cho cậu

- Dạ... đúng, đúng ạ .

Phong nhìn chăm chăm vào chiếc áo sơ mi màu trắng trên tay một cô hầu gái, và tức thì....

Đoàng.....

Cô hầu chết trân tại chỗ, buông chiếc áo ra.

Phong cúi người, lượm chiếc áo:

- Ra-Ngoài - Phong gằn từng chữ, các bạn đã nghe giọng nói có thể giết đứng tim ngời khác chưa? Bây giờ có rồi đấy.

Cô hầu lúng ta lúng túng chạy ra khỏi chốn địa ngục ấy, trong đầu cô còn phảng phất lại hình ảnh ấy, nó mờ ẩn hiện lên trong mắt cô,.... cảnh một người con gái nằm dưới viên đạn chết trân, không kịp khép hờ đôi mắt.....

Có lẽ cô không biết mình đã phạm sai lầm lớn nhất...

Chiếc áo đó không đơn thuần là chiếc áo của Phong....

Nó còn có máu.... và vị mặn trong nước mắt của Băng.

-----------------------------------

Khiết Băng😀

-----------------------------

- Cô, dậy ngay đi! - Giọng Khang vảng bên tai một cô tiếp viên xinh đẹp đang tr*n tr**ng trên chiếc giường Kingsize.

- Em ngủ thêm chút nữa! - Cô tiếp viên người oẵn ẹo, giọng ngọt xớt.

- Lập tức! Không có ai ở phòng tôi quá 2 tiếng! - Khang vứt xấp tiền cho cô tiếp viên, giọng anh nguy hiểm vê cê lờ.

Cô tiếp viên rung người nhẹ, luống cuống mặc quần áo và đi ngay, trong đầu cô phảng phất những lời nói k*ch t*nh tối qua, họ là cùng một người đó sao?

- Thay ra giường! - Tiếng khang nói vọng qua chiếc điện thoại, rồi nhanh chóng cúp máy.

Khang đi xuống gian bếp chính, mục chủ yếu là tìm Băng.

Khang thấy phía cuối bếp, Băng bị một cô hầu lớn tuổi túm lấy tóc dựt mạnh

Khang thấy vẻ mặt của Băng có chút khác lạ

Bị như thế mà vẫn thờ ơ sao?

Đám hầu gái nhìn thấy Khang, lần lượt xếp hàng hô to:

- Cậu cả, bữa sáng vui vẻ!

NHưng có lẽ Khang không chú ý mục tâm lắm, cái nhìn của anh vẫn đứng im ở ngươì con gái góc bếp.

Cô ấy cố chịu đựng sao? Nhưng có vẻ không giống

Gương mặt đó như không nhận thấy được sự việc trước mắt và không có cảm giác đau đớn.

Đôi mắt vô hồn khẽ đảo qua nhìn Khang, nhẹ nhàng chớp mi một cái....

Tim Khang như ngừng đập, chỉ một giây thôi, nhưng cái chớp mắt đó đã mê hoặc lòng người, vẻ đẹp ấy ma mị tựa như một nhất cử nhất động đã làm " say " người khác....

Đó không phải là cái nhìn cầu cứu, chỉ là cái nhìn để nhận biết sự có mặt của Khang.

Hụt hẫng ư? Không đời nào....

Cắt đứt dòng suy nghĩ trong mình, Khang tiến lại gần Băng, đỡ cô dậy, cơ thể cô như vô lực, tựa vào ngực Khang, mặc anh nâng đỡ, đôi mắt tựa hồ nước trong vắt vô hồn vẫn không mảy may gì....

Băng cứ nhìn vào con người đứng trước cửa từ bao giờ, đôi mắt phách hồ lãnh đạm nhìn cô, lại liên tục chuyển sang Khang vài tia phẫn nộ, là Phong

Chương 4.1

.........................

Fic: Lời Thề Của Ánh Trăng

Au: Sin Cuteee

Fic khác: Tiểu Nha Đầu! Anh Yêu Em
 
Lời Thề Của Ánh Trăng!
Chương 4-2: Trăng ảm đạm


Đôi võng tử màu nâu nhẹ nhàng mở ra rồi khẽ nhíu lại vì bắt gặp ánh sáng bất ngờ, Băng dùng tay dùi dụi hai mắt, cô không biết sự xuất hiện của một người khác trong này.

Băng chỉ thấy, cô vừa trải qua một giấc ngủ thật đẹp và cô không có ý tưởng quan tâm thứ gì khác.

Đôi chân trần của Băng rời khỏi chiếc giường Kingsize xa hoa đê mễ, hướng người bước tới cánh cửa.

Băng bước chậm rãi, từng bước nhẹ tênh mơ hồ như lướt qua sàn gạch.

- Đứng lại!

Băng quay người tại chỗ vừa phát hiện âm thanh, một người con trai thật đẹp, đẹp và dũng mãnh như một vị thần quyền năng, Băng thấy mặt anh có sự phẫn nộ.

Đôi mắt màu nâu trong veo không chút gợn sóng, nhìn người con trai trước mặt.

Mặt anh giãn ra, trong đáy mặt lộ rõ tia tán thưởng

Cô ấy không sợ hắn sao?

Hắn, Triệu Dĩ Khang! Là con người sinh ra để người khác phải run sợ quỳ rạp dưới chân nhưng có lẽ...

Hắn thấy trong mắt cô luôn giữ nguyên sự bình thản không rõ tên

Bất cứ lúc nào? Cô ấy vẫn bình thản được sao

Thật thú vị....

- Em trả ơn với ân nhân như thế sao, người đẹp? - Khang tiến lại vuốt mái tóc mềm mại của Băng, mắt anh nhíu lại khi thấy vài lọn tóc có dấu cắt của kéo.

-..... - Băng nhẹ nhàng chớp mắt, như muốn nói: về điều gì cơ?

Nhưng nó vô tình làm tim ai đó lỡ nhịp, cô bé này là đang thử thách lòng sói của hắn sao?

Hắn bất động, có ai biết hắn đang phải đấu tranh ác liệt chứ, cái dạng cừu non này làm hắn muốn nuốt gọn không thôi nhưng làm cô sợ thì sao.... khoan đã!

Từ khi nào hắn quan tâm người khác?

- Em thật là! Đồ ăn ở trên bàn, dùng đi, tôi sẽ cho người đến sửa tóc cho em! - Khang nói từng câu khó khăn, xong quay người bước đi, trời ơi, cái kìm nén lửa bùng này không giống hắn chút nào!

-----

- Zen người ở xó nào rồi, kêu gái Pady (*) co tao, còn nữa, sửa lại tóc cô gái trong phòng cho tao! - Khang quát, khó nhọc, chết tiệt, đây mới đúng là hắn.

Con mèo kia đúng là biết cách khơi dậy d*c v*ng của hắn mà.

--------------------------------------

Băng ngồi trước gương, phía sau, quản lí của Khang đang từ từ sửa tóc cho cô.

Đưa bàn tay lên vuốt nhẹ, thật mềm nga~

- Người tình của cậu cả nhiều vô số, nhưng cô cần biết thân phận, ương ngạnh và thấy nhàm chán là chuyện bình thường, nên nhớ, đừng chọc giận cậu cả, khi tức giận, việc cậu thấy làm là giết người! - Zen liếc cô gái bình thản trong gương bỗng toát cả mồ hôi, ánh mắt của cậu dần trở thành si mê khi nhìn vào khuôn mặt mị hoặc ấy.

Cô ta không run sợ như nữ nhân khác

Cô ta không hoảng hốt

Cô ta bình thản

Cô ta khác biệt

Vẻ đẹp ấy mê hoặc lòng người, dễ dàng có thể khiến người ta " say "...

-----------------

Đêm nay trăng khuyết, thứ ánh sáng đó không huyền bí nữa, nó dịu dàng đầy ảm đạm.

Đôi chân trần nhẹ nhàng lướt qua hành lang không hề nghe tiếng tiếng động, tựa như lướt qua mặt hồ êm ái, đôi mắt vô hồn trống trải ma mị, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như tuyết, đôi môi anh đào khép hờ đỏ mọng, khuôn mặt Băng tựa như một bức tranh vẽ được phác họa tỉ mỉ, chân thật đến mê hoặc lòng người.

Từ xa xa, dưới ánh trăng ảm đạm, Băngnhìn thấy người một người con trai và một người con gái áp sát quấn lấy nhau tựa vào bức tường, nồng nhiệt như ngọn lửa bùng cháy, Băng nhận ra người con trai đó là Khang.

Vẻ mặt đó, đôi mắt đó vẫn thờ ơ như vậy, mơ hồ như chưa có chuyện gì xẩy ra.

Băng lướt qua họ.

- Dừng lại! - Giọng của một người phụ nữ chanh chua trông thấy vang lên nghe chói tai, õng ẹo đến mức buồn nôn.

Khang nghe thấy thì cũng dừng lại, hắn phát hiện ra Băng.

- Dĩ Khang, em ghét những người phá đám kinh khủng, anh cũng vậy đúng không? - GIọng cô vẫn ẻo dẻo, nũng nịu đến phát nôn.

..............
 
Lời Thề Của Ánh Trăng!
Chương 5: Trăng cũng say


Khang nhìn Băng, cái liếc hờ hững không rõ ý, cúi đầu tiếp tục việc của mình nhưng....

Có lẽ là cô tiếp viên không vừa mắt, thể nào mà Khang lại dung túng cho cô ta như vậy?

Cô dùng tay đưa mặt Khang ra xa, liếc thân ảnh bé nhỏ đang đứng yên không quay đầu bên cạnh, mắt Băng nhìn ra ngoài cửa sổ, đáy mắt trong veo vô hồn không lẫn chút tạp chất.

- Khang, em luôn không thích những kẻ phá đám, anh.....- Ngữ điệu mềm dẻo, tay cô ta vuốt vuốt bờ ngực rắn chắc của Khang, nhưng

- Nhiều lời! Tiếp tục hay cút - Khang ngắt luôn lời cô ta, ánh mắt sắc bén nhìn nữ nhân tóc tai lòe loẹt, đồ thiếu vải trong lòng mình, lạnh lùng nói.

Người ngoài ai nhìn vào mà không cảm thấy Khang đây là dung túng cho Băng, chỉ có điều Băng vốn không quan tâm đến điều đó, bàn chân nhỏ lại bước, từng bước, từng bước thờ ơ, ánh mắt vẫn dán khung cảnh nơi cửa sổ, cái nhìn nhàn nhạt vô hồn bí ẩn.

Khang chính thức bỏ cuộc, sức chịu đựng có giới hạn, Khang buông ả nữ nhân trong lòng mình, bước hừng hực đến Băng, hung hăng áp sắt thân hình nhỏ nhắn nơi vách tường.

Khang nhìn Băng, cái nhìn đầy phẫn nộ.

- Tại sao? Tại sao? Tại sao em lại như thế? Tại sao có thể thờ ơ như thế? Tôi chính là không thể chịu nổi em, nếu muốn ch**m l** th*n th* em thật dễ dàng, nsoi cho ta biết, làm thế nào để có được trái tim em?

-..... - Mắt Băng vẫn không rời ánh nhìn nơi cửa sổ, vô hồn và hờ hững đến lạ.

Khang hung hăng nâng chiếc cằm nhỏ hướng về phía mình, ngũ quan anh tuấn nhíu chặt đẩy lên tia tức giận tột cùng.

- Em nhìn tôi, nhìn vào mắt tôi! - Khang gằn từng chữ mạnh mẽ, cho đến khi

Đôi mắt màu nâu trong veo đảo qua, nhìn thẳng vào mắt Khang, hơi chớp mắt không hiểu. Bộ dáng như đứa trẻ bị bắt nạt không hiểu lý do.

Lực siết ở tay Khang như bẫng đi, cách Băng nhìn vào mắt hắn như cuốn theo mị hoặc.

- Nói... gì vậy? - Giọng Băng trong veo, nhẹ tênh và du dương như một bản nhạc nhẹ, khiến người nghe cuốn theo nó bằng sự si mê không rời.

Nhanh chóng, ngũ quan dãn ra nhu hòa, đánh mắt hiện lên sự si mê, sự phẫn nộ như bị mờ đi, lúc này, Khang chỉ biết mình bị quấn theo những gì hiện tại.

Những gì mà Băng có, đó chính là quyền lực của cô gái nhỏ này.

Từ đôi mắt, đôi môi đến vòm cổ trắng muốt như khiêu khích lòng kiên nhẫn của Khang.

Khang thừa nhận, suy nghĩ hiện tại của mình là không đứng đắn.

Khang đảo đôi mắt nhìn người con gái nhỏ nhắn trong lòng mình đầy nhu tình, rồi bế bổng cô lên, chân Khang theo dọc lối hành lang, đưa Băng về phòng.

Lần đầu tiên, Khang được nếm mùi vị "say ".

Lần đầu tiên, Khang thấy được trong mắt mình có những suy nghĩ không thể kìm chế.

Lần đầu tiên, Khang nghe thấy một âm thanh trong trẻo, du dương và mê mẩn đến lạ kỳ.

Lần đầu tiên, tim Khang rung động.....

Đêm nay, ánh trăng khuyết.

Đêm nay, trăng cũng "say ".

--------------------------------------

Chào mí bros, khỏe chứ? haha😀

Thông báo khẩn ạ😀 Ta chuẩn bị vào khuôn khổ ôn thi, không có thời gian nhiều cho lắm, cùng lắm 1 tuần được 2 chap là nhiều ạ, không thì 1 chap, mọi người thông cảm nga ~

Còn tùy lúc rảnh Sin sẽ cố viết cho các bạn😀 Sin đi học xuyên tuần nên bận lắm, xin lỗi mọi người a ~

Còn nữa....

Cầu view ~

Cầu đề cử a ~

Cầu cmt ~
 
Lời Thề Của Ánh Trăng!
Chương 6: Không cho phép bất cứ ai !


Trong căn phòng xa hoa, tráng lệ....

Thân ảnh một người con gái thật mảnh mai, một chiếc váy trắng kín đáo tới đầu gối, mái tóc đen xõa dài buông thả như một ngọn thác đen tuyền sống động ma mị, đôi môi anh đào diễm lệ nhu hòa với sống mũi cao ngộ nghĩnh, đôi mắt khép hờ mơ màng, thực hoàn thiện với hình ảnh của một thên sứ thoát tục.

Một vòng tay cường sĩ ôm nhẹ nơi vòng eo nhỏ nhắn mê người, nam nhân nằm cạnh dùng cánh tay chắc khỏe chống lên gối, mái tóc cư nhiên hơi rối bù, ngũ quan anh tuấn xuất kiệt, đôi mắt xám tro quyến rũ thủy chung nhìn người con gái trong lồng ngực, thật đáng yêu!

Khang đưa tay gạt đi những lọn tóc rối vô ý xõa trên gương mặt xinh đẹp, đáy mắt phơ phảng chút ấm áp đầy si mê triệt lạ thường. Khang đang "say".

Mi mắt cô khẽ rung nhẹ, mỏng manh tựa như muốn ứ nước mắt,.

Khang nhướng người, nhẹ nhàng hôn lên khóe mi mọng mĩ, tự kéo chăn cẩn thận cho cô, lặng lẹ ra khỏi.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Phù.... Thật là!Có ai biết Khang đang khổ sở như thế nào!

Hắn sắp phát điên lên rồi, cô không biết bộ dáng thỏ non ấy triệt quyến rũ như thế nào không cơ chứ! Cách cô dẫn Khang vào h*m m**n quả không thể lý giải nổi.

Vừa khiêu khích, vừa ngây thơ, vừa quyến rũ, vừa khiến người ta sợ làm tổn thương.

- Chiết tiệt! - Khuôn miệng quyến rũ cắn chặt, trên trán lấm tấm mồ hôi, kiềm nén phun ra hai chữ th* t*c.

- Gọi gái Pady cho tao! - Khang nhấc máy, vô tình tuôn ra một câu cộc lốc đầy nộ khí.

KHuôn miệng phát ra mấy tiếng hừ hừ, cách kìm chế này không giống Khang chút nào!

Hắn là ai? Triệu Dĩ Khang, cậu cả Triệu Gia nổi tiếng, trùm buôn vũ khí lớn nhất Thượng Hải.

Đàn bà? Đàn bà đối với hắn là công cụ phát tiết, cho tới nay, hầu như không thể đếm được hắn đã qua tay bao nhiêu người, chỉ biết họ là những người chỉ để thỏa mãn Khang, tình nhân của hắn nhiều vô số, nhưng không có ai tiếp xúc với hắn quá 3 tiếng.

Có lẽ... với Băng

là ngoại lệ!

Khang không thể tổn thương Băng, không nỡ nhìn Băng chịu đau, không thể không quan tâm Băng.

Khang nhận ra, hắn biết chăm sóc một người. Hắn có thói quen ngắm nhìn một người.

Hắn biết mình si mê cô, nhưng không biết si mê tới mức nào!

" Say " là cảm giác tuyệt vời, và Khang không cho phép bất cứ ai có quyền say ấy cả.

-------------------------------------------------

Cắt đứt dòng suy nghĩ

------------------------------------------------

- Anh gọi gái Pady ạ? - Bên tai Khang vang lên một giọng ẻo lả, ngọt xớt.

Khang đảo đôi mắt nhìn, vẽ lên một nụ cười tự mãn:

- 80 - 62 - 83. Không tệ, tên? - Giọng ranh mãnh, lạnh lẽo đến run người.

- Hanna Quyên ạ! - Cô tiếp viên bấp bẹ uốn lượn nói, đôi mắt sáng lên nhìn Khang như bắt được vàng, thực ra thầm tán thưởng.

- Cởi hết ra....!

- Dạ...?

- Nghe không rõ? - Khang nhíu mày, gằn.

- Dạ dạ....! - Cô tiếp viên hành động như cái máy, tiên tục cởi bỏ mọi thứ.

Trận h**n ** điên cuông bắt đầu!

----------------------------------------------------------------------

Băng đứng trước một cái bàn lớn, ngắm nhìn một khẩu súng lục, đáy mắt hiện lên tia tán thưởng, thủy chung nhìn vào khẩu súng K14 (*) nguy hiểm.

- Đừng nhìn như thế! Nó nguy hiểm - Phía sau cô vang lên một giọng nói lạnh lẽo, nhàn nhạt.

Sau lưng cô, một chàng trai tướng mạo hạ phàm, ngũ quan yêu nghiệt mê người, đuôi phượng sắc bén, sống mũi cao ngạo mạn, đôi môi quyến rũ nhàn nhạt, mơ màng như một vị thần quyền năng.

Không bối rối, một lúc sau, Băng mới xoay người, nhìn chăm chú vào người con trai ấy. Đôi môi anh đào kiều diễm mấp máy:

- Tôi biết!

Kiểu như cảm thấy thông tin trễ vì bộ não không tiếp thu kịp hoặc bộ não đang tiếp nhận hay xử lí một thông tin khác mới phản ứng chậm như vậy.

Cậu hai, Triệu Dĩ Phong!

--------------------------

Khẩu K14: Khẩu súng đặc biệt do Khang tự chế tạo và cũng nhờ sự giúp đỡ của Phong, có 1 không 2, xác nhận mục tiêu và bắt trúng triệt để trong bán kính 1000m

Thứ lỗi a ~ ra chap muộn
 
Lời Thề Của Ánh Trăng!
Chương 7: Hôm nay, không có trăng!


- Ở đây... làm gì? - Một bản nhạc nhẹ mê hoặc lòng người vang lên bên tai Phong, anh nhìn Băng, cười nhu hòa

- Tôi... nhớ em - Cổ họng có chút khản đặc, lãnh đạm, như đã rất lâu về trước không hề nói chuyện.

Phong bước tới bao trọn thân hình mĩ lệ vào lồng ngực mình, cằm gục xuống nơi tóc Băng, tham lam hít lấy mùi hương nhè nhẹ đầy mê luyến.

Không giống một mùi nước hoa đắt tiền, không giống một mùi tinh dầu hay sữa tắm nào khác, mùi hương này dịu dàng mê hoặc đến không tưởng.

Chiếc cằm nhỏ của Băng lề lên vai Phong.

Băng cười nhạt.

Trong căn phòng, có một nam nhân yêu nghiệt hai tay ôm trọn nữ nhân trong lòng mình, đuôi phượng dịu dàng mềm mại, ánh mắt ôn nhu khác thường, nữ vận một chiếc váy trắng, mái tóc đen tuyrnf cư nhiên xõa ra, áp khuôn mặt mĩ miều vào vai nam nhân.

Họ cùng im lặng.

-----------------------------------

Màu đen bao trùm căn biệt thự xa hoa, đê mễ, căn phòng khác....

Hình ảnh hết sức ám muội, một đôi tình nhân tr*n tr**ng đang quấn lấy nhau trên chiếc giường kingsize, nam thì tuấn tú, nữ thì quyến rũ, bốc lửa.

Bên tai Khang nghe thấy tiếng điện thoại.

Khang phơ tay tìm kiếm điện thoại trên chiếc bàn gần đó, nhanh chóng nhấc máy trả lời.

-....

- Biết rồi - Khang cúp máy, mày kiếm hơi nhíu lại, trong căn phòng nữ hàn khí.

Đôi võng tử màu tro xám lạnh lùng đảo qua nhìn nữ nhân bên cạnh, đáy mắt hiện lên sự ngán ngẩm.

- Dậy ngay, cô ở phòng tôi quá 4 tiếng rồi! - Giọng hắn trầm lãnh, khí thế ngạo mạn bức người

- Cho em ngủ chút nữa - Cô tiếp viên uốn ẹo, giọng ngọt đến buồn nôn.

Cạch!

Bên tai cô tiếp viên vũ trường nghe thấy tiếng nạp đạn, vội bật phắt dậy, gương mặt trang điểm lòe loẹt kinh sợ nhìn người con trai vừa rồi ân ái với mình đang dương súng chỉa vào cô, run khẽ...

Ngoài cửa, quản lí của Khang - Zen đã đứng đó từ bao giờ, Khang mở cửa, lạnh lùng nói:

- Thay ra giường!

Lập tức, Zen tieến lại cô tiếp iên đang run sợ trên giường, vất ra một tờ chi phiếu, nói nhàn nhạt:

- Cầm lấy, an phận đi!

Cô tiếp viên hoảng loạn, vội nhặt lấy tờ chi phiếu, nhanh chân rời khỏi căn phòng ám khí.

- Cậu cả, cuộc xã giao này rất quan trọng, nếu không chú ý hành xử sẽ tổn thất tới lô hàng tiếp theo của ta - Zen đứng bên cạnh, lạnh lùng nói.

Khóe môi Khang vẽ lên một đường cong cao ngạo, cười như không cười, bước đi.

Ở đâu đó gần cuộc trò chuyện của Zen và Khang, Băng đứng cạnh cửa sổ, đôi mắt vô hồn nhìn lên bầu trời không có chút ánh sáng, xoáy sâu vào một điểm xa xăm nào đó, Băng ngoảnh mặt, nhìn theo bóng lưng Khang, khẽ cười.

Hôm nay, không có trăng!

-----------------------------------

Phòng 101

Đập vào mắt Khang là một thiên thần đang xử lí bữa ăn của mình, nói là ăn những thực chất Băng chỉ uống sữa, mọi thứ còn y nguyên. Khang thấy miệng Băng chép chép vỗ ngọt.

Ôi trời! Nhìn cái môi nhỏ kia đi, đỏ mọng, diễm lệ và mỏng manh tựa như có thể vỡ mất.

Thật muốn một lần nếm thử a ~

Khang lắc đầu, đi về phía Băng, hôn lên tóc cô, nói:

- Ngoan, sẽ về sớm!

Băng cầm chiếc khăn giấy lên lau nhàn nhạt, hờ hững đến cạnh người con trai đang chỉn chu cà vạt, ôm eo hắn, áp sát má lên lưng Khang:

- Đừng đi!

Băng chủ động làm va chạm b* ng*c đầy đặn trước tuổi của mình ma sát lên lưng Khang, lập tức trong người hắn bùng lên một ngọn lửa.

Khang sững người, quay phắt lại chăm chăm vào Băng, hồi lâu, phía sau cánh cửa vang lên tiếng thúc dục của Zen.

- Cậu cả, cuộc họp rất quan trọng, nhanh lên!

Khang đương nhiên là phải đi! Nhưng... còn Băng

Khi nào Băng mới chịu chủ động tiếp đây?

...

Băng nhìn Khang, cái nhìn dò xét.

Khang thua, chính thức thua, nói vọng ra cửa:

- Hủy!

Khang điên cuồng ngấu nghiến môi Băng.

Vị... rất ngọt a~

1s. 2s. 3s

Lực ở người Khang bẫng đi, vô lực ngất xuống.

Băng hờ hững bước đi, dừng lại ở chiếc gương cỡ lớn, đê mê nhìn vào cô gái kiều diễm trong gương.

Đôi môi nhỏ mấp máy hai từ: SẬP BẪY!

Hôm nay, không có trăng!

-------------------_-------

Cầu đề cử a~

Cầu view a~

Cầu cmt a~
 
Lời Thề Của Ánh Trăng!
Chương 8: Cẩn thận, buổi tiệc?


- Khốn nạn! Mày làm hỏng chuyện của tao! - Giọng một người đàn ông hung tợn, mạnh mẽ đầy khí chất cao ngạo.

Triệu Dĩ Đông thét gào trước người con trai trước mắt.

- Thằng ranh! Mày có biết cuộc họp đó quan trọng đến mức nào không, mẹ kiếp! lô hàng của tao sẽ không cập bến vì mày đấy, vì con ả nha đầu chết tiệt kia! - Ông đập bàn, dí sát đôi mắt đang đỏ ngàu hung dữ vào Khang.

Đôi mắt lạnh lùng vẫn nhìn như vậy, nhìn vào cái người tức giận kia, thoáng khinh bỉ rồi biến mất.

- Buổi dạ tiệc ngày mai, nhớ! cố mà làm cho tốt! - Triệu Dĩ Đông xoay ghế vào trong, khoát tay ra hiệu Khang ra ngoài.

Khang lãnh đạm bước đi, môi dương lên kéo thành một đường cong nhẹ.

-------------------------------------------

Băng trong thư phòng, mắt nhìn nơi quyển sách đang mở, vài giây lại lật, Băng đang xem hay đọc đây?

Gấp quyển sách lại,khóe môi Băng nhếch nhẹ, cái cười yêu mị vô cùng.

Băng bước đi, hướng cửa.

Bước, bước, bước và bước nữa..... Băng chợt dừng lại, dương đôi mắt nhìn nam nhân trước mắt, Băng thấy có gì đó lạ lắm.

Phong chợt cười, nữ nhân này thật lạ!

- Em không đơn giản chút nào! - Phong vén lọn tóc xõa trên mặt Băng, ôn nhu nói.

Băng vẫn dương đôi mắt vô hồn lên nhìn Phong, khóe mặt gợn chút ấm áp rồi thoáng chốc lại biến mất.

- Biết rồi.... còn hỏi ư? - Đôi môi anh đào thoáng mấp máy, nhẹ buông ra mấy từ êm ái, mê hoặc lòng người.

- Ngày mai, hãy nhập tiệc! - Phong tiến gần Băng, nói.

Băng mông lung gật nhẹ, lại tiến gần Phong, đặt lên đôi môi anh một nụ hôn nhẹ.

- Cẩn thận, dạ tiệc! - Băng bước đi, bỏ lại một câu cộc lốc khó hiểu.

1s 2s 3s Phong sững người, thoáng lại thu về dáng vẻ uy nghiêm, lãnh đạm thường ngày, khóe môi cong ên một đường kiêu hãnh, nhìn theo bóng lưng nữ nhân nhỏ nhắn kia, trong lòng không khỏi dâng lên một luồng cảm xúc lạ.

-----------------------------------------------------------------------------

Trời về khuya, căn biệt thự u ám đầy khí lạnh, nhiệt độ giảm xuống chóng mặt, mơ hồ như đóng băng toàn bộ căn biệt thự.

Khang đi vắng, quy luật cư nhiên có sự thay đổi!

Băng hờ hững ngồi trên bàn ăn sang trọng, bàn tay nhỏ nhắn xử lí bữa ăn nhàn nhạt dưới cái ánh mắt khinh miệt của đám hầu gái không chịu an phận.

Buông dĩa và dao ra, đôi môi anh đào nhấp nháp li sữa nóng hấp dẫn, tay Băng áp lấy chiếc cốc thủy tinh nóng bẩy, cảm giác này cư nhiên khiến Băng thích thú!

Đôi mắt vô hồn yêu mị vẫn thủy chung nhìn hướng nơi cầu thang, ánh mắt lạ xoáy vào khoảng không xa xăm, thoáng chút rồi bời.

- Ai thế kia? - Một nữ nhân, miễn cưỡng cũng có thể nói là xinh đẹp, da trắng bóc nhiễm phấn quá nhiều, môi đỏ chót khiêu dụ, thân hình lồi lõm nóng bỏng, ả ta quyết để ra nơi đẫy đà của mình. Hiên ngang bước vào phòng ăn, kiêu hãnh lên tiếng.

Ả ta nhìn Băng, đáy mắt hiện lên sự ương nạnh, ganh tị và quỷ quyệt. Nhìn đi! Con nhỏ đó đẹp hơn cả ả, ả không cam tâm, nhưng ả vẫn phải gật đầu là rất đẹp.

Cô quản gia Linh " dịu hiền " sáng mắt lên, cái nhìn nơi Băng thâm ý khó lường.

- Liểu tiểu thư, cô đây là người tình của cậu cả....

Gương mặt ả vặn vẹo, thoáng khó chịu rồi nở một nụ cười sắc bén, tiến gần cô, buông một câu thục nữ:

- Vị tiểu thư này, tối hảo! tôi là bạn gái anh Khang, rất vui được gặp cô - Ả nhẹ nhàng nói, coi như cũng là một Bạch Liên Hoa âm hiểm.

Cái từ " bạn gái " ả ngân dài rõ ngọt, nhìn Băng khiêu khích.

-.....- Băng nghiêng đầu, đôi măt snaau lạnh lùng dò xét nữ nhân trước mặt, một mực không nói lời nào.

Ả thầm nghiến răng, tay không tự chủ mà mạnh mẽ vồ lấy tóc Băng, xốc bổng lên không trung, trơ trọi như một viên thạch quý có thể rời bất cứ khi nào.

Ả hoa lệ tiến gần sát tai Băng, thì thầm:

" Mày nghe cho kĩ, Khang là của tao, chỉ tao thôi "

Ả buông Băng ra, cơ thể vô lực ngã dưới sàn, đôi mắt vẫn cô hồn như vậy, khó có thể tìm ra chút gợn sóng!

Cạch!

Bên tai ả nghe thấy tiếng nạp đạn, thân hình run lên một cái, ngu ngơ ngước lên tìm kiếm nơi xuất hiện thanh âm man rợ kia.

...

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~`

Xin lỗi bros ta ra muộn a ~
 
Lời Thề Của Ánh Trăng!
Chương 9: Chính là động đến Băng


Đám hầu gái im bặt, khuôn mặt cứ xan rồi trắng, có kẻ còn không đứng vững.

Nhìn đi! Là cậu hai.

Mái tóc bạch kim kiêu hãnh, mắt ưng thâm hiểm, đuôi phượng mê mị, sống mũi cao ngạo mạn, môi bạc thờ ơ lạnh nhạt, quyến rũ khó cưỡng, ngũ quan yêu nghiệt, khí thế bức người.

Nâng lên cánh tay cương sĩ chắc khỏe, hờ hững hướng nòng súng áp sát thái dương ả ta, mày kiếm hơi co lại, nổi lên một hồi tức giận khôn lường.

Phong cắn chắc răng ken két, kiềm chế hạ tay xuống, ôn nhu nhìn người con gái kia, trong lòng không khỏi dâng lên cỗ đau xót, nhẹ nhàng bế cô, cơ thể bé nhỏ, yếu ớt như một con búp bê vô lực, không phản kháng bể anh ôm vào lồng ngực, khóe mắt gợn chút biến đổi, nhưng nhanh chóng là biến mất.

Ả ta căm ghét nhìn bóng lưng Phong khuất dần sau cánh cửa sang trọng, tay nắm chặt, ngón tay sắc bén đâm sâu vào da thịt, miệng lẩm bẩm vài chữ thô bỉ: "Con đ**m chết tiệt! ".

Bùm!

Căn phòng mờ mịt sương khói, trong ý tưởng, ta nghe thấy tiếng xẹt xẹt của dòng diện chạy qua.

Cư nhiên bỗng xuất hiện đâu đó mùi tanh tưởi, bức chết của máu, lại còn rất, rất gần....

Khói tan đi, trên sàn nhà trắng muốt, một nữ nhân chết trân tại chỗ, khóe mắt chưa kịp khép lại, một bàn tay bị cháy đen huyết, hoàn toàn như một cục thịt thừa thối rữa, tanh tưởi mà ghê sợ.

Có lẽ ả không biết, bàn tay ấy, chính là động đến Băng!

----------------------------------------------------------------

- Người đẹp! Anh v.....- Khang bước vào phòng, nhưng thật nhanh lại sững sờ vì cái thứ mà hắn vừa thấy.

Trên giường lớn, thân ảnh một cô gái kiều diễm mơ màng yêu giấc trên giường, khuôn mặt thiên thần ngọt ngào, mà lại lạnh lùng xa cách, khuôn mặt hơi ửng hồng, đôi môi nới lỏng khép hờ quyến rũ, cái đó là chuyện không nói đến đi, đương nhiên là Băng!

Chưa hết, cái hình ảnh này mới làm Khang phát tiết lên, thế đ*o nào mà cái thằng kia lại ở trong này?

Một loạt suy nghĩ viển vông hiện lên trong đầu Khang, làm ngũ quan anh tuấn lại nhíu chặt, dâng lên một cỗ tức giận.

- Chẳng hay đến đây làm gì sao, em trai? - Cái từ " em trai " Khang ngân ra thập phần hơi hướng viển vông khinh thường, anh đã từng coi nó là em trai sao?

Phong hơi nâng đầu, dáo diết nhìn chăm chăm nơi Khang, cư nhiên lại nổi giận.

- Mày....- Gát gao nắm chặt bàn tay cương sĩ, răng cắn chặt, nhưng lại chừa cho cái sát khia nguy hiểm bay luẩn quẩn.

.....................
 
Lời Thề Của Ánh Trăng!
Chương 10: Ánh trăng êm dịu, trăng bán nguyệt


Khang hung hăng lao đến nắm lấy cổ áo Phong, kẻ hùng hổ, sắc khí lấn áp, nhưng để lại một cái nghiêng đầu hờ hững né được.

Chính là không cam lòng, mà thêm đã, Khang tức giận vì cái gì cơ?

Ngưng lại mà ngẫm lấy, đúng là không ổn thật, thể nào lại khiến hắn Khang không kiềm chế như vậy?

Liếc thân ảnh mĩ miều đang yên giấc, trong lòng Khang lại nổi lên một cỗ cảm xúc khó tả.

Rời đi... 1 ngày, lại cảm thấy như 1 năm đi! lại cứ nhớ về cái khuôn mặt kiều diễm lạnh lùng kia, 1 giây lại khiến hắn lơ đễnh, không thể không bỏ vào trí óc được.

Cười lạnh một cái, tự mình cho cái quyền mà lên tiếng rất lạnh nhạt:

- Ra ngoài! - Cắn chặt răng mà nói, thật không phải là gầm đi. Lại nữa, không thể kiềm chế, không thể kiềm nổi có kẻ muốn tiếp cận người phụ nữ của hắn.

Không gát gao nói một lời, liếc Băng nhu hòa, Phong lạnh nhạt rời khỏi, khí thế không giống bị ép buộc, nhìn thế nào cũng là cái kiêu hãnh, lạnh lùng, vốn không đặt Khang vào mắt đi!

Đôi mắt nâu lim dim như muốn mở, khóe môi dương lên cái cười ma mị, đấy ẩn ý. Rồi khóe mặt lại yên tĩnh, ngưng đọng như đã ngủ thật say....

----------------------------

Lim dim đôi mắt nâu xinh đẹp, khẽ mở ra, chớp chớp thức ứng ánh sáng, mê muội tầm 1 phút sau, bước xuống giường, cư nhiên khóe môi anh đào diễm lệ câu lên cái cười mỉm nhìn nam nhân gục lên chiếc ghế cạnh giường, khuôn mặt điển trai khi ngủ có chút giãn mở, nhu hòa và ấm áp hơn nhiều, khóe mắt hơi thâm quầng mệt mỏi, môi bạc lạnh lùng khép hờ.

Cô lấy phần chăn trên giường gấp gọn gàng đắp nhẹ lên thân thể Khang, cười một cái, ra khỏi.

Dừng lại trước chiếc cửa sổ cạnh căn phòng, Băng tiến gần, chống gập tay lên nhìn bầu trời đầy sao mơ màng của màu vàng huyền bí, hôm nay, trăng hình bán nguyệt, thật đẹp, thật sáng!

Băng tự dưng có một ý nghĩ hơi ngu ngốc một chút, Băng dơ tay đếm những ngôi sao trên bầu trời, càng nhìn, người ta càng thấy hành động đó rất giống một đứa trẻ. Lát sau, Băng hạ tay, lẩm bẩm thứ gì đó, rồi lại thưởng thức ánh trăng êm dịu, trăng bán nguyệt!

Nó không sáng huyền bí như trăng tròn, nó thiếu đi một nửa, nó không hoàn hảo, thế nhưng nó vẫn đem lại thứ ánh sáng êm dịu hơn bất cứ thứ gì.

- Rất nhiều, em không đếm được - Khang vòng tay qua eo Băng, tựa cằm lên tóc Băng, nhu tình nói.

Khang nhìn Băng đếm sao mà không kiềm cười một cái, không phải nói quá đi, Khang đã tỉnh khi Băng rời khỏi...

Mất đi hình tượng một Triệu Dĩ Khang lạnh lùng, mở lòng hơn, nhu hòa hơn, chỉ với người con gái này.

- Trong tầm mắt, 1025 ngôi sao! - Thản nhiên mở ra một câu cực kì khôn ngoan, lại thành công khiến Khang sừng sờ, rồi lại nhu hòa như thế, nhắm khóe mắt, môi bạc câu lên một câu thâm ý:

- Em là ai? Khiết Băng? - Mơ hồ như trêu đùa, lại nảy lên cho Băng cái phản xạ quay phắt lại, nhìn vào Khang, cái nhìn lạnh lùng mà nghi hoặc.

- Haha, là anh đùa! - Đê mê cái mùi hương mê mị của làn tóc Băng, lại khi biến mất đi, Khang tỉnh người, lại nhận thấy mình vừa buông ra vài câu hơi vô lý, lập tức cười xòa, đánh lảng đi.

Băng thấy Khang phủ nhận rất trẻ con như thế, mặt hơi đỏ, vô ý mỉm cười, kẻ cười, người cười, cho đến khi Khang ngẩng đầu, bắt gặp cái nụ cười yêu mị mà ngọt ngào kia, tim lại rộn lên mà ngu ngơ theo cái cười ấy, mĩ lệ có, quyến rũ có, kiêu hãnh có, mơ màng có thể nói rằng " vi diệu ".

- Em sẽ dự tiệc cùng tôi chứ? - Tỉnh mộng, Khang hít lấy một hơi nghiêm túc, nói.
 
Lời Thề Của Ánh Trăng!
Chương 11: Không ai ... điều khiển được tôi


Băng nhàn nhạt lắc đầu, đáy mắt vẫn không một tia biến đổi, chỉ là Băng cảm thấy không an toàn.

- Em... dám cự tuyệt tôi? - Khang buông băng ra, ngũ quan anh tuấn nhíu chặt, lửa giận bốc lên nghi ngút, nhưng lại phải đối diện với một cái nhìn hờ hững...

Không! Chính là không muốn nhìn, Băng chính là lười cho Khang một cái nhìn.

- Đã là người của Triệu Dĩ Khang này, dù muốn hay không, cũng phải đáp ứng! - Khó khăn đè cơn giận trong lòng, Khang lạnh nhạt buông ra một câu thâm ý, xoay người, bước đi!

- Không ai... điều khiển được tôi.- Đôi đồng tử vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ, xoáy sâu vào nơi ánh trăng tỏa sáng, lâu lâu lại chớp mi, khí thế ma mị lại quyến rũ động lòng người.

Bước chân uy nghi khựng lại, quay người, điên cuồng áp sát Băng vào tường,lực mạnh làm thân thể Băng tê rợn lên không ít, nhưng vẫn dương đôi mắt địch ý lên nhìn Khang, nhìn sâu vào đôi mắt con người này, lại tìm thấy một tia tàn nhẫn, hiểm ác.

Cái đó thực tế là đúng! Nhưng nó lại khác đi, đối với Băng.

Khang cố tìm kiếm trong mắt Băng chút sợ hãi, nhưng lại cứ thất vọng não nề, cô gái này... thật lạ.

Cứ kể tới Khang, tập đoàn kinh tế, chính phủ cũng phải nhìn sắc mặt mà làm việc. Kể đến Khang, chỉ một cái nhăn mi, kẻ khiếp sợ người cuống quýt, lại đối với cô gái nhỏ này, cứ coi như không khí, không đáng trao một cái nhìn thực.

- Được rồi...! Bất cứ thứ gì em muốn, để đi cùng anh, được chứ? - Ngũ quan hơi giãn, nhượng bộ mà nói một câu không cam lòng.

Băng trầm tư hồi lâu, vẫn không trả lời, rồi miễn cưỡng gật đầu, nhưng vẫn từ chối cho thêm ý kiến.

-----------------------------------

Tại Triệu Gia, bữa tiệc diễn ra hoành tráng, khung cảnh xa hoa, quyền quý, một nơi tách biệt với thế giới bên ngoài, một nơi chỉ dành cho người giàu có, kẻ có địa vị mới được đặt chân, một nơi khác lạ!

- Lam thiếu, người đẹp này là ai đây? - Khang lạnh nhạt hỏi, mắt liếc nữ nhân đi bên cạnh Lam Huyền thầm đánh giá một cái, rồi lờ đi, chú trọng vào người con trai trước mắt.

- Dĩ Khang, đừng nhìn cô ấy như thế, cô ta - Lam Huyền nói giọng chắc nịch, ngũ quan tuấn dật, sắc sảo, kéo nữ nhân kia vào ngực, tiếp tục.

- Là người tình của tôi! - Lam Huyền cười nửa miệng, anh vốn là bạn của Triệu Dĩ Khang khi du học, cũng chẳng lạ lẫm gì cái hiện tượng này.

- Trông được đấy chứ. - Khang gật đầu.Cũng chỉ là một câu miễn cưỡng lấy lòng,nhìn đi, cô ta, chưa bằng cái móng tay của Băng Băng....

- Nói về người tình sao, tôi tham gia với. - Một nam nhân khác đi đến, tay ôm eo một người con gái, dáng dấp thanh tú, đôi mắt to tròn mọng nước, chỉ ra, cũng chỉ là loại giả tạo tiểu bạch thỏ ngây thơ, cũng chẳng so được với Băng Băng...

- Rất được! Nói xem, cho anh em mượn dùng ít bữa thế náo? - Lam Huyền giọng háo sắc, nhìn chăm chú vào nữ nhân của Mộ Dung tán thưởng, tay đã buông người tình của mình từ thuở nào.

- Tôi không hứng thú. - Khang lạnh lùng nói, không biết tiểu yêu tinh kia đã chuẩn bị chưa?

- Ồ, Vậy người tình cậu đâu, Triệu thiếu? - Mộ Dung thấy thái độ kia cho là coi thường mắt nhìn của hắn, buông ra một câu có chút tự ái.

- Cô ta không đi cùng cậu sao? - Lam Huyền cũng góp vào, ai mà chả biết Triệu Dĩ Khang người tình chất núi.

- Không, thực ra, nàng cũng thuộc dạng khó chiều. - Khang cầm lấy ly rượu, mắt nhìn phía cầu thang kia, có chút mong chờ.

- Hả? Khang nay lại có hứng chiều con gái nữa sao, trước kia tao thấy đám nữ nhân kia hầu mày như thánh thượng cơ mà? - Lam Huyền có chút ngạc nhiên, ai chứ, Triệu Dĩ khang kia, thay người tình như thay áo, một phút cũng không lưu tình, đời nào có chuyện sủng nịch kẻ khác.
 
Lời Thề Của Ánh Trăng!
Chương 12: David Uyliam


Khang nhíu mày, im lặng hồi lâu, cũng gật đầu đáp trả. Đúng vậy thật!

- Tránh đường, David tới! - Đám vệ sĩ đứng toán loạn dẹp đường, rồi lại cung kính nói quay đầu, nhìn về hướng ra vào.

Một nam nhân tay khoác một nữ nhân, cao ngạo mà bước, là một kẻ có quyền thế.

Môi bạc dương lên một nụ cười tự mãn, Khang bước đến gần nam nhân kia, đấy là kẻ mà Khang phải tạo dựng quan hệ.

- Chào ngài, David Uyliam! - Khang vòng tay cúi người, một cách chào người trang trọng, rất thành kính.

Nam nhân kia ngũ quan tuấn dật, đuôi phượng sắc bén, môi mỏng quyến rũ, tựa hồ một cái nhếch môi tỏa ra phong tình vạn chủng., tay khoác một nữ nhân săc sảo xinh đẹp, thân hình nóng bỏng mê người, có điều khuôn mặt rất tự cao tự đắc, hất cằm lên trời mà không biết một ai.

David nhếch môi, cái nhìn nơi Khang lạnh nhạt, có chút xem thường.

Đuôi mắt Khang dật dật, thầm chửi David hàng vạn câu trong lòng, nếu không phải dòng họ Uyliam sẽ tranh cử tổng thống mà tỉ lệ trúng cử rất cao, thì hắn đâu phải cực như vậy.

- Ngài David, chẳng hay Triệu Dĩ Khang tôi có thể kết giao với ngài? - Nhượng bộ nói một câu hết sức công kính, môi bạc đánh bật một câu trái với quy tắc.

Duổi bàn tay quàng cổ nữ nhân kia, lạnh nhạt nói:

- Chẳng hay, cậu cũng như bọn người hèn mọn kia, muốn kết giao với tôi? - David hất cằm về đám công tử bột kia, gia thế không có mấy nhưng vẫn thích đua đòi.

- Nhìn đi, người tình của tôi, cũng rất khác biệt, với lũ người như... cậu! - NHếch môi giễu cợt, David nhìn sắc mặt Khang biến đổi mà hài lòng cười thành tiếng.

- Ngài quá đánh giá cao mình rồi đấy, ngài David!

Dừng nụ cười cứng ngắc trên mặt mình, David quay đầu nhìn Khang, nhíu mày.

- Cậu không thể có hơn tôi, cậu có tư cách đánh giá ư?

Khán trường im lặng, chăm chú theo dõi màn đấu khẩu giữa hai dòng họ uy vũ nhất thời hiện đại.

- Đúng vậy! Cô người tình bên cạnh ngài sửa ngực một chút, cái mũi nâng cao một chút, cắt mí một chút cũng rất xinh đẹp mà, phải không ngài David Uyliam!
 
Lời Thề Của Ánh Trăng!
Chương 13: Yêu nghiệt, là yêu nghiệt !


Khuôn mặt tuấn mĩ lạnh đi, lặng nhìn Khang khó chịu thoát ra:

- Vậy, người tình của Triệu thiếu đây có thể hơn người của tôi?

Tay nâng ly rượu đỏ đục lắc lắc, đuôi phượng sắc bén lạnh nhạt nhìn bộ dáng của David, môi cong lên ảo nghiệt, nói:

- Không phải người tình, cô ấy là người phụ nữ của tôi... - Đưa li rượu lên nhấp nháp, môi bạc lạnh lùng nói tiếp.

- Cô ấy, đẹp hơn bất cứ nữ nhân nào.

- Lấy điều gì để khẳng định đây? - David ôm nữ nhân trong lòng, ngạo mạn nói.

- Ngài sẽ thấy ngay thôi, quý ngài Uyliam! - Nhếch môi cười, cái nhìn hờ hững nơi David làm hắn ta khó chịu không thôi.

Bụpppp!

Khán trường rối rém, đèn pha tắt rồi.

Nơi cửa chính biệt thự, ánh đèn dọi theo bước chân một nữ nhân khuynh quốc khuynh thành, vận một chiếc váy trắng cúp ngực xinh đẹp, eo có một chiếc đai nhấn đính một loài hoa tinh khiết như vạn trường, đôi chân thon dài theo đó mà lộ ra, khuôn mặt trắng sữa dưới ánh đèn lại càng ảo diệu, môi đỏ để hờ dụ người ta tham lam ngấu nghiến nhưng quyết không để bị vấy bẩn, nửa khuôn mặt che đi bởi chiếc mặt nạ màu tím thẫm, quyến rũ, đôi mắt nâu trong veo tinh khiết không lẫn một tia gợn sóng, mơ màng như tiên nữ hạ phàm, tà mị và chói lóa lại mỏng manh tựa muốn bức vỡ.

Bước đi nhẹ tênh, cao ngạo, cuốn hút, mơ màng như lướt trên sàn trắng, dịu dàng đầy huyền bí.

Khán trường như ngừng thở, từ nam đến nữ, già đến trẻ không bỏ lỡ một giây rời khỏi nữ nhân kia,yêu nghiệt, là yêu nghiệt, nếu để mộc toàn khuôn mặt, không biết mĩ miều đến mức nào?

Võng tử màu phách đổ đờ đờ, ngẩn ngơ nhìn theo Băng, Khang đã chiêm ngưỡng qua rất nhiều, nhưng lại không ngừng biết nó lại chói lóa đến mức mê muội, mỉm cười ôn nhu tiến gần Băng.

Bữa tiệc lắng đọng, như thế giới chỉ có 2 người họ, nhường chỗ cho cặp kẻ huynh quốc người yêu nghiệt kia, chói lóa, thật sự rất chói lóa.

Đảo đôi mắt nâu xinh đẹp tìm bóng hình quen thuộc, vô hồn và lạnh lùng, lại quyến rũ yêu mị, không biết một cái chớp mắt có thể câu nhân đến mức nào...?

Mắt David đờ đẫn nhìn nữ nhân kia, một giây cũng lưu luyến không rời, cứ như sợ một cái chớp mắt, thân ảnh kia sợ sẽ mỏng manh mà vỡ mất, lại gát gao muốn chiêm ngưỡng toàn bộ khuôn mặt yêu nghiệt kia, cực phẩm!

Hung dũng nắm lấy bàn tay trắng nõn của Băng, ôm nữ nhân vào trong lòng, lại ôn nhu mỉm cười, khí thế dịu dàng khác thường, đáy mắt si mê thoảng chút hối hận.

Mẹ kiếp! Nhẽ ra chọn bộ váy kín kia, lộ liễu, quá lộ liễu!

Dìu nữ nhân trong lòng tiến gần David, lại nhíu mày khi thấy kẻ đó cứ chăm chú vào cô, đáy mắt đều là si mê, không giữ hình tượng mà tay đã buông nữ nhân cường điệu nóng bỏng của mình từ lâu!

- Thiếu chủ Uyliam, chẳng hay nữ nhân của ta có so được với người tình của người? - Hơi liếc mắt nữ nhân bên cạnh David bị bỏ rơi, xem thường không thôi.

- Cực phẩm! Ngươi nói xem, đây là khuê các của gia chủ nào? - Nâng bàn tay trắng nõn kia lên, thần kinh tê lên liên hồi, si mê lại càng si mê.

- Thiếu chủ, xin giữ cách ngộ, người của tôi! - Khang nhíu mày, lạnh lùng nhìn bàn tay kia nắm tay cô, tay vô thức mà siết chặt, bực tức dâng cao.

Luyến tiếc buông bàn tay kia ra, ngước nhìn Khang, giương khóe môi đểu ý:

- Ngươi nói xem, trước một người đẹp, ngươi muốn gì?
 
Lời Thề Của Ánh Trăng!
Chương 14: Trăng Khuất - Trăng Vô Dạng


Cung tay Khang nắm chặt, gân xanh nổi lên đầy rẫy, dương cao đôi mắt phách hổ cao ngạo nhìn David, khóe môi nhàn nhạt cong lên, nhìn David, lạnh lùng nói:

- Xem nào, ngài Uyliam đây chính là bỏ người bên cạnh rồi sao chứ... - Khóe môi âm trầm đùa cợt, thoáng nhìn nữ nhân nghiến răng nghiến lợi bên cạnh Uyliam, ánh mắt sắc bén nhìn Băng, hung dữ, âm hiểm..

Môi David cong lên nhàn nhạt, liếc nữ nhân bên cạnh khuôn mặt vặn vẹo đến biến dạng, khóe mắt không hẹn cũng nổi lên tia chán ghét cực hạn.

- Triệu thiếu xem ra rất coi trọng tiểu thư kia... - Mắt David đảo tới Băng, nhếch môi tà mị.

- Nói đi, đổi tiểu thư kia, lấy thẻ thông dụng hải quân? Thế nào? - Mày kiếm nhướng lên, David nhìn Khang tà ý.

- Ngài David là muốn khách khứa xem Triệu Dĩ Khang tôi buôn người sao? - Ngũ quan Khang nheo chặt, tay nắm nữ nhân kia càng siết đến mức nổi gân xanh, môi mím chặt, đáy mắt nổi lên tia nguy hiểm.

- Triệu thiếu nhần rồi, xem xem, giữa đàn bà và quyền lực, ngươi chọn gì?

Băng đứng cạnh Khang xinh dẹp tuyệt hảo, vẻ lãnh đạm như thị tiên hạ phàm, làn tóc khẽ bay ngược gió, phơ phất trên khuôn mặt kiều diễm, đầm trắng nhẹ nhàng, kiêu sa lại tà mị, quyến rũ khó tả. Đôi mắt nâu lạnh lùng nhìn trên cây tháp tùng đấy, đáy mắt xoáy sâu vào một điểm tối đen, hoàn toàn không biết là ý gì, lúc này mới lạnh nhạt nói:

- Thân thể là của tôi, không ai điều khiển được tôi...! - Giọng nói non nớt, mê muội như bản nhạc buồn man mác, ngân nga tựa tiếng đàn cầm lắng nơi hồ nước tĩnh lặng, quyến rũ, quỷ quyệt dao động làm người.

Không gian ngưng đọng, ý tưởng nghe thấy tiếng đong đưa của cây cối, chăm chú nghe từ ngữ từ khuôn miệng đó thốt lên, mỗi giây xao nhãng đều khiến người ta hận không thể bắt cóc Băng về cưng chiều.

Rầmmmmmmm...!

Khán trường một lần nữa náo loạn, khách khứa người ra kẻ vô, cực kì hỗn loạn, đèn pha rơi!!!

KHông biết từ đâu, chiếc đèn pha lớn tắt ngúm, rới thẳng xuống bên cạnh David làm thân thể hắn chật vật né qua, mọi người nhìn nhau rối rắm, hoảng sợ nhìn thân ảnh một người đàn ông khác chết trân khi một chiếc đèn pha rơi xuống.

Khang nắm tay Băng chạy vào trong biệt thự, thân thể yếu ớt, vô lực giống như con búp bê vô ý thức mặc cho Khang kéo.

Đôi mắt nâu trong veo thủy chung nhìn lên nơi cành cây kia, trong bóng tối, thoáng vẽ lên một đôi mắt cafe đục ngàu tức giận.

Băng nhoẻn miệng cười. Liếc lên bầu trời đêm nay đen kịt, mơ màng thấy có chút ánh sáng màu vàng sau đám mây đen kịt u ám, hôm nay, trăng bị khuất rồi.

Trăng Vô Dạng...!
 
Lời Thề Của Ánh Trăng!
Chương 15: Tốt nhất anh đừng yêu em !


Ý thức cô mơ hồ, tầm mắt mơ màng trông thấy một bóng dáng cao lớn bên cạnh mình, cặp mặt cafe đục chăm chú nhìn cô như thể đang nghiên cứu một sinh vật lạ, trong cái nhìn lạnh lùng của anh thể như còn có một chút cưng chiều khó thấy đột nhiên làm cô nở một nụ cười ngọt ngào, nhưng rất nhanh lại bình thản như trước..

Phong nhìn Băng, đôi mắt như tia X - quang đảo một lượt trên người cô, thấy cô không bị thương mới hơi gật đầu dang vòng tay khẽ ôm cô vào lòng, thở hắt ra một hơi.

Không, anh không thể mất cô, không thể!

Băng cười cười, bàn tay nhỏ vỗ vỗ lưng anh, nhẹ nhàng buông một câu:

- Là anh làm à?

- Ừ!

Trog nháy mắt, tảng băng ngàn năm của anh dường như tan rã, ánh mắt ngập tràn gío xuân nhẹ nhàng nhìn cô, cưng chiều trả lời, bàn tay vẫn siết chặt vai cô, nhưng lại cẩn thận từng tí một, như sợ cô đau, sợ tổn thương cô.

Băng không nói gì nữa, cả hai bỗng rơi vào trầm mặc, nhưng căn phòng lạnh lẽo đã tràn một màu hồng ngọt ngào mà trước giờ chưa từng có.

Băng cứ ôn Phong như vậy, cho tới khi cô dần cảm thấy lực bàn tay siết vai mình dẫn bẫng đi, mà lực anh đè lên vai cô càng nặng thì bỗng nhiên cười nhẹ.

Nè, ngủ rồi à!

Cẩn thận cho anh nằm ngay ngắn ngắn trên dường, ánh mắt cô dần lạnh đi, phức tạp nhìn anh.

Phong! Tốt nhất anh đừng yêu em!

**

- Triệu tổng, tra ra rồi...! - Đầu dây bên kia máy móc nói, giọng điệu không nghe ra là cái thể loại biểu cảm gì..

- Hửm....? - Triệu Dĩ Đông nhăn mày, điềm tĩnh lại đôi chút, mắt nhìn khung cảnh trăng thanh gió lộng ngoài kia, không rõ biểu tình.

- Về lai lịch của Khiết Băng tiểu thư, có chút phức tạp, thuộc hạ sẽ gửi cho ngài sau...

-..tút tút....

Chớp mắt tư liệu mật thiết của Băng đã ở trước mắt ông ta, tay lạnh nhạt lướt trên điện thoại, phím thoại bỗng cứng đờ, mắt thất thần nhìn cái tên trên điện thoại: Hạ Liễu.

Đôi mắt ông bỗng xao động, nổi lên một tia trầm mặc, lặng lẽ nâng ly rượu mạnh bên cạnh, tu một hơi mạnh mẽ, tựa đầu vào chiếc sofa sang trọng, thở dài một hơi....

Hạ Liễu, tôi nợ em!

Thần trí ông vang lên một hơi đau buồn man mác, rũ mắt, mảnh ghép về quá khứ chập rãi hiện lên, mập mờ trong con mắt ảm đạm của người đàn ông... hình như vấn đề về Băng, chả còn quan trọng nữa

Nhưng, có phải, ông đã bỏ lỡ gì hay không?
 
Back
Top Bottom