Ngôn Tình Lời Nói Dối Đau Thương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 80: 80: Yêu


Mấy ngày sau đó, Giai Giai vẫn một lòng ở cạnh ba của mình không rời nửa bước.
Sức khỏe của cô dạo gần đây không được tốt.

Vừa phải chăm sóc ba lại còn suy nghĩ về chuyện tình cảm của mình.

Cảm giác vừa thương, vừa xót khó tả thành lời.
Không phải cô vô tình, quên ơn.

Nhưng bản thân cô đã đặt niềm tin vô cùng mãnh liệt cho Lục Đông.

Giờ phải nhận lại kết quả không mong muốn như vậy.

Làm sao cô có thể dửng dưng như không có chuyện gì xảy ra mà tha thứ cho cậu ấy được.
Lục Đông cũng đang rầu rĩ, không biết tìm lí do gì để giải thích cho cô ấy hiểu.

Tuy nhiên, cậu cũng không dám gặp mặt cô trong thời điểm nhạy cảm này.

Rất có thể sẽ bị đuổi không thương tiếc.
Vò đầu bức tóc mãi cũng không nghĩ ra được cách gì để vẹn cả đôi đường.

Nên giờ phút này cậu tạm thời từ bỏ.

Thế Khải cũng chẳng khá hơn là bao.

Từ lúc, nghe ba của mình nói về chuyện hai người họ, anh cảm thấy vô cùng hụt hẫng.

Họ hạnh phúc như vậy thì làm sao anh có thể cười tươi mà chúc phúc được.

Đúng là gần đây anh đã cố gắng từ bỏ mối tình đơn phương này.

Nhưng thật sự, càng cố quên lại càng nhớ.

Càng từ bỏ lại muốn đi tìm cô ấy ngay tức khắc.
Nhưng anh chùng bước vì sợ bản thân nhìn thấy hai người họ á.i ân bên nhau thì sao anh có thể chịu nỗi chứ.
Thôi! Dù sao cũng không ngăn được trái tim yếu đuối.

Cứ cố hoàn thành xong hết công việc hôm nay để đến gặp cô ấy.
Dù bị sỉ vã hay la mắng anh cũng ngậm ngùi chấp nhận.

Chỉ cần nhìn thấy Giai Giai để thỏa lòng nhớ nhung là đủ rồi...
Minh Châu không biết vì lí do gì mà càng né tránh Thừa Quân hơn.

Cứ có cảm giác hai người họ như cặp đôi yêu nhau mà đang giận lẫy vậy.
Từ khi sự cố ở nhà Minh Châu, cậu cảm thấy vừa ngại, vừa ngượng mỗi lần khi chạm mặt Minh Châu.
Dù chỉ nói chuyện với nhau về công việc, nhưng Thừa Quân lại không thể giấu đi sự thẹn thùng.
Minh Châu...!.

Cậu từ đâu xuất hiện phía sau Minh Châu.

Muốn nói gì đó nhưng lại ngập ngừng.
Minh Châu lúc đầu có chút giật mình vì sự xuất hiện của Thừa Quân.

Không phải bây giờ đang trong thời gian làm việc sao.

Tại sao anh ta có mặt ở đây.

Chẳng phải bình thường rất nghiêm khắc sao, giờ lại tái phạm nội quy công ty vậy.

Nhưng dù sao, nơi này cũng giống như là nhà anh ta, làm chủ thì có quyền.

Cũng không đáng để suy nghĩ vấn đề này cho lắm.
Giám đốc Mặc, anh có chuyện gì muốn nói với tôi sao? .

Tuy là không thích cậu nhưng Minh Châu vẫn giữ thái độ chuyên nghiệp.
Ờ, tôi...!.

Hôm nay, miệng cậu ăn trúng ớt hay sau mà cứ nói vấp như thế.
Minh Châu vẻ mặt trông đợi vào điều mà cậu muốn nói.
Tôi...!.
Ai lại gọi vào giờ này vậy chứ! Đúng thật là...
Dù không muốn nhưng cậu phải nghe.
Minh Châu thì tưởng tên náy bị dở hơi, rảnh rỗi quá không có gì làm nên chọc phá công việc của mình.
Thật là tốn ba phút nói chuyện với anh ta.
Tôi nghe...!.

Giọng nói có chút hậm hực.
Giám đốc...!.

Người đầu dây bên kia thông báo chuyện gì đó, có vẻ rất nghiêm trọng.
Thừa Quân thay đổi sắc mặt, không còn cau có khó chịu nữa.

Thay vào đó là sự bất ngờ như đã bỏ lỡ việc gì đó.

Được, cảm ơn .

Sau khi tắt máy, cậu nhanh chóng chạy đi.
Minh Châu cảm thấy lạ không biết có chuyện gì mà gấp ráp như vậy.

Thôi, chuyện của anh ta quan tâm đến làm gì.

Nhưng Minh Châu muốn nói ở đây là sự tùy tiện và thiếu phép tắc của anh ta.

Đi vào không rõ cửa, đi ra cũng chẳng nói một lời.
Thừa Quân chạy nhanh thật nhanh ra cửa hàng mua nhửng thứ cần thiết.

Tại sao bản thân lại có những xúc cảm đặc biệt trước Minh Châu.
Cậu tính mời Minh Châu đi ăn để xin lỗi, nhưng lại nhút nhát như con gái, không nói được một câu hoàn chỉnh.
Lại bất ngờ nhận được cuộc gọi của trợ lí, nói rằng hôm nay là giỗ một năm của Chu Linh.
Tại sao bản thân có thể bỏ quên cô ấy mà đến bên Minh Châu.

Hay là gần đây cậu cảm thấy có lỗi nên tìm cách để cho Minh Châu tha thứ mà quên luôn người thương.
Có phải cậu quá vô dụng không?
Một tháng nay, người cứ như trên mây, không làm việc gì nên hồn.

Cứ tưởng bản thân thích Minh Châu nữa đấy, trong đầu cứ xuất hiện hình bóng ấy.
Nhưng nghe tới chữ Chu Linh cậu lại bồi hồi khó tả.
Nhưng chắc chắn không phải tương tư Minh Châu đâu, cô ta hung dữ như vậy ai thèm yêu chứ.
Nhưng Chu Linh cũng chẳng hiền là bao.
....
Vốn Chu Linh đã thích cậu từ lâu, cứ như cái đuôi lúc nào cũng bám theo Thừa Quân lãi nhãi.
Cậu lại không thích cô nhóc trẻ con này, nên tuyệt tình từ chối.
Mặc dù rất buồn nhưng Chu Linh lúc nào cũng mặt dày đeo bám không buông.
Cậu lại vô cùng khó chịu, tìm cách để cắt cái đuôi này.
Biết là Chu Linh sẽ luôn theo mình, anh tìm cách để cho Chu Linh thất vọng và từ bỏ.
Thừa Quân đi đến quán bar tìm mấy cô chân dài ôm ấp.

Thấy bóng dáng bé nhỏ lấp ló, cậu quyết định kéo một cô bên cạnh mình tiền vào phòng VIP.

Tuy là không làm chuyện gì nhưng đủ để ngưới khác hiểu lầm câu làm chuyện không đứng đắn.

Chu Linh theo sau cảm thấy buồn tủi và đau đớn.

Lủi thủi ra phía ngoài, nỗi đau này làm sao có thể chịu nỗi.

Cứ như vậy Chu Linh cũng uống cho quên, bởi khi tỉnh sẽ nhớ chuyện đau lòng kia.

Nhưng không may trên đường lái xe, Chu Linh không tự chủ mà đánh mất mạng sống cúa mình.

Khi biết chuyện cô bị tai nạn, lúc đó cậu nghẹn đắng, bị nhà họ Chu làm cho lao đao.

Đánh đuổi không thương tiếc.

Họ không trách cậu, chỉ trách con gái quá dại khờ khi đã yêu nhầm tên đốn mạt này.
Dù là không yêu nhưng khi Chu Linh mất anh mới rung động trước sự chân thành của cô gái độ đôi mươi.

Về sau, cậu đã suy sụp rất nhiều.

La mắng nhân viên vô cớ.

Nhưng từ khi có Minh Châu, mỗi ngày đều được cãi nhau với cô ta làm cho cậu có thể vơi bớt nỗi buồn.

Lòng cậu cũng được xoa dịu đi không ít nỗi cô đơn.
Đứng trước mộ nhìn bức anh của Chu Linh cười tươi nhìn mình cậu cảm thấy nghẹn đắng.

Quỳ thụp xuống bên mộ, đặt bó hoa xuống, nước mắt cũng trực trào rơi ra.
Chu Linh, có phải anh đã yêu rồi không?...!.

Câu hỏi này Thừa Quân cậu phải hỏi lòng mình và chì có cậu mới có thể trả lời câu hỏi này....
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 81: 81: Sự Thất Vọng Của Hai Người Đàn Ông


Nói với lòng là muốn quên Giai Giai, nhưng trái tim lại một mực hướng về người con gái ấy.
Vừa tan làm, đã chạy ngay đến bệnh viện.

Đã bao lâu rồi không gặp Giai Giai, Thế Khải cũng không nhớ rõ nữa.
Cuối cũng cũng đến nơi nhưng anh lại do dự đứng ngoài cửa.

Có nên vào hay không?
Cố lấy hết can đảm để đi vào trong, vừa vào đã nhìn thấy thân ảnh yếu đuối đến đáng thương.

Anh muốn bảo vệ cô như lúc nhỏ, ngày trước với tư cách là một người anh trai nhưng bây giờ anh muốn được tiến xa hơn, nhưng chắc chắn sẽ không còn cơ hội.

Bởi vì, tình yêu mà Giai Giai dành cho Lục Đông là quá lớn, anh cảm thấy bản thân như kì đà cản mũi.

Một người thừa thải không hơn không kém.
Mục đích lúc đầu đến đây chỉ muốn được nhìn thấy Giai Giai.

Giờ đã thành hiện thực thì cũng nên biết phận mà trở về.
Nhưng cái chân phản bội anh, cứ đứng yên một chỗ.

Lùi chẳng nỡ tiến cũng chẳng xong.
Thôi thì mặt dày lần nữa, tiến gần về phía cô.
Cô nằm gục trên giường cạnh ông Thẩm, Thế Khải thấy cô có vẻ mệt mỏi.

Nhưng chỉ có ngủ cô mới không ghét anh, còn khi tỉnh thì luôn tránh né.
Chạm nhẹ vào gương mặt có chút hốc hác, tiều tụy.

Cô vì bàn tay của anh chạm vào nên thức giấc.

Có ai con gái như cô chăm ba mà ngủ như chết.
Thấy bàn tay của ai đó chạm vào mình, cô gạt ra mà chưa nhìn người đó là ai.
Nhẹ nhàng mở mắt ra, người trước mặt là Thấ Khải.

Sao anh có mặt ở đây? .

Cô hỏi một câu khiến cho anh cảm thấy đau lòng.
Anh không được tới sao .

Anh bật cười hờ hửng, lúc nào cô cũng lạnh nhạt và chà nát trái tim anh.
Thật ra anh chỉ đến thăm chú một chút sẽ về, không làm phiền đến em đâu .

Anh nói dối nhưng cảm thấy như vậy tim sẽ đỡ đau hơn.

Vì anh nói đến đây là nhó cô thì chắc chắn Giai Giai sẽ không ngần ngại mà đuổi xua anh về.
Thấy mình không phải phép, tuy có thành kiến với anh là thật.

Nhưng người ta đã có lòng mà cô còn hạch sách thì có vẻ hơi thiếu phép tắc.
Anh có thể...!ụa .

Chợt cô muốn nôn khi chưa nói được một câu hoàn chỉnh với Thế Khải.
Cô chạy nhanh vào nhà vệ sinh để nôn ói.
Thế Khải lo lắng chạy theo sau.

Anh bây giờ rất thất thần, không biết mở lời nói gì nữa.
Ai nghĩ rằng dấu hiệu này chẳng phải của phụ nữ mang thai sao.

Chẳng lẽ, Lục Đông và Giai Giai đã...
Điều tồi tệ nhất cũng đã xảy ra với anh.
Bình thường anh đã thua thê thảm, bây giờ họ đã có con với nhau vậy anh chen chân vào kiểu nào đây.
Anh thất vọng tràn trề nhưng vẫn lo lắng cho Giai Giai.
Giai Giai, em không sao chứ? .

Anh chạy lại đỡ cô, vuốt dọc tấm lưng yếu đuối.
Cô không thích sự động chạm này, nên đã gạt tay anh ra.

Nhưng anh vẫn cố chấp giữ khư khư cô bên người.
Anh buông ra .

Cô vùng vằng, vì mất sức nên ngất lịm đi sau đó.
Giai Giai...!.

Anh lay lay người cô, liên tục gọi tên nhưng Giai Giai chẳng có dấu hiệu tỉnh dậy.
Anh đành bế cô ra ngoài kêu bác sĩ...
Bác sĩ, cô ấy thế nào rồi .

Chỉ cần tịnh dưỡng, ăn uống điều độ sẽ khỏe lại thôi, không cần lo lắng .

Bác sĩ nói chung chung như thế này làm cho Thế Khải lại hiểu sai.
Dạ, cảm ơn bác sĩ .

Được rồi, đây bổn phận của tôi.

Tôi xin phép .
Vừa rồi bác sĩ chẳng nói gì đến chuyện mang thai.

Nhưng nói cô ấy phải bồi bổ mới khỏe lại.

Thì cũng ngầm hiểu là cô ấy mang thai rồi.
Bây giờ, có buồn anh cũng chẳng còn sức.

Cứ lo cho Giai Giai trước đã.

Mọi chuyện cứ để tự nhiên.

Mà cái tên Lục Đông đó cũng thật lạ, Giai Giai nằm ở đây mà chẳng thấy anh ta đâu, lúc nãy cũng chẳng thấy.

Bình thường, anh ta chẳng phải luôn túc trực bên cạnh chú Thẩm sao.
Ưm...!.

Giai Giai cũng tỉnh dậy ngay sau đó.
Giai Giai, em cảm thấy sao rồi .

Anh vui mừng vì cô đã tỉnh dậy.
Ba em đâu .

Cô nhìn chỗ này lạ quá, cũng chẳng biết tại sao bản thân lại ở đây.
Chú ấy ở phòng kế bên, vừa nãy đã ngất anh mới đưa em đến đây .

Em muốn gặp ba .

Cô muốn thoát khỏi cái nắm tay của anh.
Được, nhưng em phải ăn chút gì đó mới có sức chăm chú Thẩm.

Với lại bây giờ còn có đứa bé trong bụng, em không nghĩ cho bản thân cũng phải nghĩ cho con mình .

Tuy giọng nói có vẻ buồn, nhưng những lời khuyên này rất chân thành.
Cô bàng hoàng khi biết tin này.
Đứa bé? Vậy cô mmang thai rồi sao.
Đâu có đúng? Cô chưa có quan hệ với ai, ngay cả với Lục Đông cô chỉ hôn là đã quá mức rồi.
Cô khẳng định bản thân vẫn là con gái.
Nhưng cũng chẳng muốn giải thích cho anh.
Cô nghĩ bản thân gần đây không ăn uống được gì nên mới bị đau dạ dày chút thôi.

Bác sĩ đã nói những gì mà làm cho anh ấy suy nghĩ như vậy.
Cũng tốt, cứ để cho Thế Khải hiểu lầm mình mang thai.

Vậy anh sẽ không đeo bám cô nữa.
Vì Giai Giai biết tính chiếm hữu của Thế Khải rất cao.

Anh sẽ không chấp nhận người phụ nữ mình yêu có con với người khác.
Vậy em ăn xong sẽ được gặp ba đúng không .
Tất nhiên...!.

Anh mỉm cười nhìn cô.
Giai Giai vô cùng hạnh phúc khi nhìn thấy nụ cười của Thế Khải đã trở lại.

Giống như thưở nhỏ anh chăm sóc cô vậy.

Chỉ có điều anh hơi cố chấp nên cô mới có khoảng cách với anh như vậy.
Cô ngoan ngoãn nghe anh, ăn hết cháo rồi uống thuốc.

Sau đó, anh dìu cô trở về phòng bệnh ông Thẩm.

Anh sợ chú Thẩm có chuyện gì nên đã nhờ y tá chăm sóc một lúc.
Tuy cô đã từ chối nhưng anh nhất quyết không chịu.

Cô đành chìu lòng nghe lời.
Em đi cẩn thận một chút .
Lục Đông nhìn thấy hai người họ liền khựng lại.

Cậu nhất quyết hôm nay nói cho ra lẽ.

Không thể để tình trạng chiến tranh kéo dài mãi được.
Nhưng bất ngờ thay, cậu lại thấy cảnh tượng cô ngả vào vòng tay của Thế Khải, chuyện gì đây đang xảy ra vậy?
Anh buồn bã theo sau hai người họ.

Nếu đi về thì coi như không còn gì hết.

Ở đây lại chứng kiến cảnh đau lòng như thế này.
Dù như thế nào cậu nhất quyết phải nói rõ ràng với Giai Giai mọi chuyện....
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 82: 82: Lời Nói Đau Lòng Chia Tay


Thế Khải dìu Giai Giai trở về phòng ông Thẩm.
Em ngồi xuống đi .
Cảm ơn anh .

Em đừng lúc nào cũng khách sáo với anh như thế .

Cô cứ như vậy chỉ làm cho anh đau lòng thêm mà thôi.
Cô cười trừ, cũng không biết nói gì với anh nữa.
Giai Giai, em thấy trong người mình như thế nào rồi .

Anh cũng lo lắng cho cô mà hỏi.
Em khỏe nhiều rồi, cảm...!.

Cô khựng lại, sợ Thế Khải sẽ bắt bẽ mình vì lời cảm ơn nghe có vẻ vô cùng khách sáo.
Được rồi, em cứ nghĩ ngơi.

Nên nhớ bây giờ không chỉ có em mà còn đứa bé trong bụng nữa.

Không nên lơ là chủ quan .

Anh căn dặn thật kĩ, vì sợ cô suy nghĩ nhiều mà làm ảnh hưởng đến đứa trẻ.
Cô cười thầm, làm gì có em bé nào chứ, anh ấy suy nghĩ quá nhiều rồi.
Tuy cô không có thai nhưng vì câu nói này, mà có lẽ cô đã suy nghĩ khác về Thế Khải.

Anh vẫn lo lắng dù biết đây không phải là con mình.

Đó mới chính là Thế Khải mà cô quen biết chứ.
Nhìn Giai Giai với khoảng cách như Thế này lòng anh xao xuyến không thôi.
Tuy cô ấy có chút hung dữ nhưng trong lòng anh Giai Giai là duy nhất, không có ai thay thế đước.
Anh...!.

Giai Giai định nói gì đó, nhưng Thế Khải đã bận nghe máy của ai đó gọi tới.
Anh xin lỗi,...!.
Anh nghe máy đi .

Thật ra, cô muốn nói với anh là về nghĩ ngơi đi.

Nhưng sợ Thế Khải nói là muốn đuổi khéo anh về nên cô ngại mở lời.

Cũng may là tiếng chuông điện thoại giúp cô lần này.
Thế Khải thấy ba mình gọi đến thì mau chóng ra ngoài, tránh để cho Giai Giai nghe được chuyện không hay.
Con nghe đây ba .

Tuy có chút bực bội nhưng vẫn cố kìm nén vào trong.
Thế Khải, cứu ba...!.
Ba lại đi đánh bạc nữa sao? .

Thế Khải thật không còn biết làm gì để bào chữa cho ba mình.
Hết lần này đến lần khác, không bao giờ chịu thay đổi.
Giúp ba lần này đi .

Ông Chu xuống nước năn nỉ.
Con không còn gì để cho ba nữa đâu .

Anh muốn bản thân mình một lần dứt khoác.

Để cho ba sợ mà rút lui.

Nhưng ba chứng nào tật nấy càng đánh càng thua.

Lấy lại tiền đâu không thấy, bây giờ nợ chồng nợ thì làm sao mà trả nỗi.
Ông Chu nghe vậy liền tức giận.
Mày không giúp tao thì giúp ai, hả? .

Ông ta không còn giữ được bình tĩnh khi bị Thế Khải từ chối.
Mày chỉ biết đến gia đình họ Thẩm, người đã hại mày và tao thành ra thế này.

Đừng tưởng tao không biết mày ở bệnh viện với nó.

Mày không về thì đừng trách tao sẽ đến đó làm ầm lên.

Ông Chu có một chiêu khích tướng này mà dùng hoài nhưng lại hiểu quả đến không ngờ.
Thế Khải nghe mấy câu đó liền thay đổi sắc mặt:
Ba đang ở đâu? .
Nhà .
Ba đợi con một lát, con về ngay .

Quả thật, Thế Khải rất sợ ông ấy đến đây làm phiền Giai Giai.
Cô ấy mệt mỏi như vậy mà ở một mình lại còn chăm sóc cho chú Thẩm nữa, liệu có chịu nổi không.
Còn nếu ở đây không giải quyết được đống rắc rối mà ông ấy gây ra thì mọi chuyện còn tệ hơn nữa.
Thế Khải đi vào với tâm trạng luyến tiếc.
Giai Giai, anh có việc về trước.

Em phải biết chăm sóc cho mình biết không? .
Anh về sao? .

Tuy có một chút nuối tiếc, nhưng cũng không thể giữ chân người khác mãi được.
Ừm .
Nếu có việc bận, anh cứ về đi, em không sao .

Cô nói vậy để cho anh có thể yên lòng.
Anh không nói gì, chỉ đưa tay đặt lên má cô, ánh mắt luyến tiếc thấy rõ.
Anh về đây .
Cô chẳng biết vì sao, bản thân lại không bài xích với sự động chạm của Thế Khải.

Cô vẫn còn ngại, nên không đáp trả anh, chỉ mỉm cười và vẫy tay chào tạm biệt.
Thế Khải vừa đi lại có vị khách đặc biệt bước vào.
Giai Giai...!.

Lục Đông mệt mỏi gọi tên cô.
Sao anh...!.

Cô nghe nhầm, còn tưởng là Thế Khải quay trở lại.
Không ngờ lại là Lục Đông.
Lục Đông mất khống chế, chạy nhanh xiết chặt bả vai cô.
Tại sao em lại phản bội anh .

Đúng, lúc nãy cậu nghe được Thế Khải nói là Bây giờ, không chỉ có em mà còn đứa bé trong bụng .

Như vậy chẳng phải cô mang thai rồi sao.
Và chắc chắn nó không phải là con của cậu rồi.
Lục Đông lại nghĩ đến Thế Khải, chắc chắn là đứa bé trong bụng là con của cậu ta.
Bởi vì, Lục Đông hiểu rõ Thế Khải, một con người có tính chiếm hữu rất cao.

Nếu không phải con mình thì sẽ không bao giờ dịu dàng với Giai Giai như vậy đâu.
Và cậu khẳng định là cô đã thay lòng!
Giai Giai cảm thấy bùng bùng lỗ tai, không tiêu hóa kịp câu nói của Lục Đông vừa nói ra.
Thì ra là anh ấy không tin tưởng mình.

Còn áp đặt lên người khác một cách vô lí như vậy.
Có lẽ, Lục Đông giận quá hóa rồ.

Nói năng dần mất kiểm soát, làm cô thất vọng không thôi.
Rõ ràng, là em phản bội tôi có con với người khác.

Còn ở đây giả vờ như mình vô tội.

Thật là tức cười .
Cô hơi ngớ người trước thái độ của cậu.
Người đứng trước mặt cô, cô dùng bao nhiêu năm để theo đuổi, yêu thương anh ấy vô điều kiện.

Bây giờ, lại nói cô là phản bội, giả vờ.
Anh ấy gán cho cô tội danh mà cô chưa từng mắc phải.
Vậy có xứng đáng với tình yêu mà cô dành cho người hay không?.
Tại sao, Thế Khải không là gì của cô, mà khi nghe cô mang thai lại lo lắng khi biết đó chắc chắn không phải là con ruột của mình.
Còn đằng này, Lục Đông là người cô yêu lại nói ra những lời vô tình như thế.

Vậy nếu như cô mang thai con của người khác, anh ấy sẽ bỏ mặc không quan tâm sao.

Như vậy gọi là yêu hay sao?
Đủ rồi, là tôi sai, chỉ có anh là đúng được chưa Cô khó khăn mở lời, vì tức giận mà lồng ngực cô phập phòng đến khó thở.
Nếu anh không còn tin tưởng, vậy mình chia tay đi .

Cô không muốn đánh mất cậu nhưng lần này Lục Đông quá đáng khi không hỏi rõ ràng đã buộc tội cô.
Giai Giai cảm giác bản thân mình không được tôn trọng.
Em...!Giai Giai .

Cậu không nghĩ mọi chuyện lại đến bước đường như thế này, bây giờ xin lỗi liệu có còn kịp nữa không.
Anh không cần nói, từ này tôi chính thức chia tay với anh .
Em...!Có phải em coi tôi là trò đùa không.

Khi cần thì kêu đến.

Còn không thích lại vứt bỏ .
Ý anh là sao? .

Cô khó hiểu nhìn cậu.
Chẳng phải sao, những lúc cô cần, tôi đến chăm sóc ba cô, còn bây giờ có tình mới lại vứt bỏ tôi không thương tiếc .

Lục Đông bây giờ nói chuyện khó nghe hơn bao giờ hết, cậu cảm thấy lạc lỏng trước lời chia tay của cô.
Cô cười như không, anh ta là đang kể công với cô sao.

Giúp chăm sóc ba mình mà cần phải đòi công, biết trước như vậy thà bản thân cô tự lo liệu mọi chuyện sẽ tốt hơn bây giờ.

Cứ tưởng nhờ người yêu sẽ dễ hơn người khác nào ngờ lại chi li, tính toán.

Không còn một từ ngữ nào thích hợp để nói với người đàn ông đó ngay bây giờ.
RA NGOÀI .Cô bây giờ tức giận thật rồi, chỉ hai từ ngắn gọn, nhưng cô đã dùng hết sức lực còn xót lại trên người mà thét lên.
Vậy là chuyện tình cảm của cô, mối tình đầu của cô lại kết thúc chóng vánh như vậy.
Lục Đông biết bản thân đi quá giới hạn, chẳng còn con đường quay đầu nên lẳng lặng bước ra ngoài.
Cô ngồi bệch xuống, nước mắt lăn tròng nhìn qua ba mình.
Vừa cảm thấy thương ba lại vừa thương cho chính mình....
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 83: 83: Nụ Hôn Đầu


Ực...!.

Minh Châu ngồi uống rượu từ ly này qua ly khác, khóc đến mức đáng thương.
Có ai biết vì sao không?
Minh Châu đã đi theo Thế Khải từ công ty đến bệnh viện.

Kết quả là gì, anh lại một lòng chăm sóc cho con nhỏ đó.

Còn đối vời Minh Châu này thì sao? Vô tình và hờ hững.
Nhanh chân rời khỏi đó vì không muốn tiếp tục chứng kiến cảnh đau lòng như thế nữa.
Bản thân đã quý mến Thế Khải từ lần đầu gặp mặt.

Và đã yêu anh ấy đến tận bây giờ.

Nhưng đổi lại là gì trong lòng Thế Khải chỉ có Giai Giai.

Đứa em mà mình ghét nhất.

Làm sao có thể cam lòng đây.
Ngay cả mẹ cũng vô tâm.

Đi cả tuần rồi một cuộc gọi nhỡ cũng chẳng có.
Minh Châu vô thức gọi cho Thừa Quân.

Người có thể nói là vô cùng đáng ghét đối với mình.
Alo .

Giọng nói vô cùng khó chịu, cậu đang thảo luận dự án nhưng lại quên tắt âm.

Nên làm gián đoạn công việc.

Không được vui đó là điều hiển nhiên.

Còn chưa kịp nhìn tên người đã gọi...
Nhậu không? .

Minh Châu say mèm không còn biết gì mà rủ rê.
Gì chứ? .

Thừa Quân bừng tĩnh khi nhận ra giọng nói này là của ai.
Minh Châu cô đang ở đâu? .

Tuy hàng ngày hai người thường cãi nhau, nhưng khi nghe giọng Minh Châu say xỉn như thế này làm cho Thừa Quân không khỏi lo lắng.
Nhậu...!nhậu .

Trong đầu Minh Châu bây giờ chỉ biết một từ duy nhất là nhậu .
Cô phải nói địa chỉ, tôi mới đến được .

Lòng cậu bây giờ khá bất an, nôn nóng muốn biết Minh Châu đang ở đâu.

Nhưng cô gái này lại say như thế không biết còn nhớ gì không.
Sadly...!S .

Minh Châu cũng ậm ờ nói ra được địa chỉ.
Được rồi, cứ ngồi yên đó tôi sẽ tới ngay .

Thừa Quân hoãn lại cuộc họp, chạy nhanh đến địa chỉ mà Minh Châu đã nói.
Những người có ở cuộc họp nhìn mặt nhau cười trừ.

Vì không biết sắp tới sẽ có chuyện gì xảy ra.
- -----------------
Thừa Quân đến đã thấy Minh Châu kèo nèo với một ông lão nào đó, nhìn đã biết không đàng hoàng rồi.
Ông đi được rồi đó .

Cậu đi đến đuổi ông ta đi.
Mày...!ơ Mặc tổng sao lại đến đây.

Cô gái này tôi thấy trước, có gì cậu đi tìm mấy em khác vui vẻ đi .

Ông ta cười đểu cán, gương mặt tà *** hiện lên rõ là con người chẳng tốt đẹp gì.
Nghe những lời như vậy, cậu cũng chẳng trả lời ông ta, vơ lấy một chai bia nằm ngổn ngang trên sàn giơ lên cao đập mạnh xuống.
Một là đi, hai là máu chảy .

Thừa Quân nghiến răng kèn kẹt uy h**p.

Ông ta sợ xanh mặt mà bỏ chạy.
Tôi đi, tôi đi .

Ông ta vẫn còn luyến tiếc nhìn Minh Châu.

Con mồi ngon như vậy mà để vuột mất, nhưng thôi giữ được cái mạng mới quan trọng.

Gái thôi mà, không có cô ta, cũng có đứa khác ngon hơn.
Xác định ông ta đã rời đi, cậu mới lại đỡ Minh Châu.
Tay đã rướm máu do vết cắt từ mảnh vỡ của chai bia.

Không biết vì sau lúc nảy bản thân lại mất khống chế mà bảo vệ cô ta như vậy.

Thừa Quân nghĩ chắc mình đã bị điên rồi.
Thế Khải, mau...!ngồi xuống .

Minh Châu do tiếng ồn ào mà tỉnh dậy nhưng đôi mắt lại nhắm chặt.
Thế Khải? .

Nghe đến đây cũng biết vì sao Minh Châu lại ở đây, thì ra là thất tình mới tìm đến bia rượu, chắc chắn là như vậy.
Bản thân Thừa Quân cũng từng như vậy nên cậu biết.
Được rồi, tôi đưa cô về .

Cậu đưa tay muốn đỡ Minh Châu.
Không về, muốn uống .

Minh Châu gạt tay cậu không thương tiếc.
Mặc cho Minh Châu vùng vẫy, cậu vẫn nhất quyết bế bỏng cô gái bướng bỉnh này lên.
Minh Châu sau một lúc làm loạn không chịu về, cuối cùng cũng chịu thỏa hiệp.

Say giấc nồng trên bờ ngực khỏe khoắn của chàng trai trẻ, tay thì choàng qua cổ xiết chặt.
Ây, ngột thở .

Cậu kêu than, nhưng nể tình cô ta đã giúp đỡ những lần trước bên cũng không chấp nhất.

Yên lặng để cho Minh Châu muốn làm gì cũng được.
Bây giờ mới khó, không biết là đưa cô ta đi đâu.
Về nhà cậu thì sợ sáng dậy cô ta lại nói mình ***** ***.

Còn về nhà Minh Châu lại càng không được, dù sao cũng là con gái đượ cmột chàng trai trẻ đẹp như mình đưa về trong bộ dạng say khước như vậy thì khó tránh khỏi dị nghị.
Thôi, coi như cậu hi sinh đưa cô ta về nhà mình.

Còn băng bó vết thương nữa.
...............
Để Minh Châu trên phòng, cậu cũng đi tắm rửa và băng bó bàn tay bị thương vừa nãy của mình.
Đi lên phòng thì thấy Minh Châu vẫn bình lặng yên giấc.

Nếu cô ta bình thường mà như lúc ngủ thì sẽ đáng yêu biết bao nhiêu.
Cậu lại chỉnh lại tư thế cho thoải mái, cầm khăn nóng lau sơ lên mặt Minh Châu cho dễ ngủ.

Nào ngờ vì nhột nhạt mà mở mắt.

Thấy người trước mắt cứ tưởng là Thế Khải nên đã kéo cậu xuống, đặt lên môi cậu nụ hôn cuồng nhiệt.
Dù chỉ là mơ Minh Châu cũng tự nguyện.
Cô ta sau khi xỉn lại bạo như vậy, không thể thoát ra được.

Đành để cho cô ta làm loạn.
Sau khi không còn hơi nên Minh Châu buông ra, nhưng không dừng lại ở đó, Minh Châu ôm chặt Thừa Quân không buông.
Cậu cũng không bài xích cái ôm này.

Để cho Minh Châu làm càn và cả hai chìm sâu vào giấc ngủ.
Thừa Quân thầm cảm thán, cũng may chì mất nụ hôn đầu chứ không mất đi lần đầu.

Nếu không là đời trai này bị hủy trong tay cô ta rồi.

Cứ cảm giác ở gần Minh Châu là bản thân lại dễ giải.....
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 84: 84: Từ Chối


Lục Đông bần thần ra về.

Đến tận bây giờ cậu vẫn không hiểu tại sao mình lại nói những lời khó nghe như vậy và cũng không tránh khỏi cú sốc chia tay.
Bất ngờ, trước mắt anh là hình dáng của một cô gái.

Rất quen mắt nhưng nhất thời cậu không nhớ người này đã từng gặp ở đâu.
Chào anh .

Cô gái lên tiếng chào hỏi trước.
Cô là...!.
Anh không nhớ tôi thật sao .
Nhìn một lúc, cậu cũng biết người này là ai rồi.
Cô là y tá .

Đúng rồi, chính là cô y tá lúc đưa thuốc cho ông Thẩm.

Nhưng kì lạ ở chỗ, cậu chỉ gặp đúng lần đó.

Còn những lần sau không thấy nữa.
Đúng, anh có trí nhớ tốt đó .

Bạch Diệp hài lòng khen ngợi.
Nhưng tôi đến đây mục đích không phải khen anh, có người quen muốn gặp anh .

Bạch Diệp không vòng vo nữa mà đi thẳng vào vấn đề.
Người quen sao? .

Ngoài Giai Giai và chú Thẩm, Lục Đông chẳng biết ai nữa.

Cứ đi rồi sẽ biết.

Anh có vui khi mình bị chia tay không .

Giọng của Bạch Diệp lạnh nhạt đi hẳn.
Hỏi cũng bằng thừa, Lục Đông khá bất ngờ khi người này lại biết rõ việc chia tay của cậu.

Tuy giọng nói của cô ta có chút nguy hiểm nhưng vì tò mò người muốn gặp mình là ai nên cũng chấp thuận đi theo...
Thế Khải...!Thế Khải .

Ông Chu thấy anh cứ đi một mực mà không đợi.

Nên cố ý kêu lớn.
Ba, lại là chuyện gì nữa .

Anh bây giờ khó chịu ra mặt.
Sao lại không giúp ba .
Ba à, con đã giúp ba bao nhiêu lần rồi biết không? .

Thật sự, anh đã chịu không nổi rồi.
Anh có nhiều việc phải làm, không phải lúc nào cũng từ bi mà trả nợ giúp ông ấy mãi được.
Con đã trả tiền gốc, còn muốn trả tiền lãi thì con không còn khả năng đó đâu .
Không trả là bọn nó sẽ giết ba mày .

Ông Chu lo lắng cho bản thân.
Vậy tại sao ba lại đi bài bạc .

Anh cũng rất bức xúc mà lên tiếng.
Lòng anh bây giờ nóng hơn lửa, không muốn nói với ba mình bất kì một lời nào nữa.

Anh đi nhanh rời khỏi, để ông ta đứng muốn làm gì thì làm.
Mày...!.

Ông Chu không còn từ nào để biện minh cho mình.

Đúng là ông sai khi đã cờ bạc, và không có lí do gì để trách nó cả.
Lần đầu tiên trong cuộc đời, ông lại thất thế trước đứa con nuôi này...
Minh Châu lờ mờ mở mắt.

Do say xỉn hôm qua mà người mệt rã rời.
Ánh mắt mơ hồ nhìn người đàn ông bên cạnh.
Minh Châu sốc đến nỗi không nói thành lời.
Không lẽ?
Nhìn xuống người, đồ hôm qua mặc vẫn còn nguyên trên người, chắc không xảy ra chuyện gì đâu.
Không cần biết người đàn ông quay lưng với mình là ai.

Minh Châu bước chân xuống đất định bỏ chạy.
Minh Châu...!.

Giọng của Thừa Quân vang lên.

Đáng lí ra cậu đã dậy từ rất sớm, tự tay nấu ăn, pha một ít nước chanh để cô gái này giải rượu.

Nhưng mà, vì mê nữ sắc mà đã chạy lên đây ngủ cùng với Minh Châu lần nữa.

Lúc đầu thì còn ôm ấp, nhưng gần sáng thì lại mỗi người một hướng dù nằm chung một giường.
Nhìn cũng giống như vợ chồng son vậy.
Giọng nói này? Dù rất sợ bị phát hiện, nhưng có chết Minh Châu vẫn biết người này là ai.
GIÁM ĐỐC .

Minh Châu hét lớn không tin đây là sự thật.
Nhỏ thôi .

Mới sáng sớm đã la lớn như vậy.

Chắc là còn rất khỏe, uổng công thức sớm làm đồ ăn cho cô ta.
Anh là đang lợi dụng tôi .

Minh Châu uất ức mà lên tiếng.
Cô mới là người lợi dụng tôi chứ .

Cậu bật cười, có phải vì còn hơi men nên mới nói linh tinh như thế không.
Ý anh là sao? .Tại sao mình có thể lợi dụng anh ta trong lúc không còn tỉnh táo như thế này đây.
Thấy người con gái đứng ngơ ra đó.

Cậu cũng thương tình mà kể hết những sự việc hôm qua.
Là cô gọi cho tôi .

Cậu nhất mạnh.
Vậy sao anh không từ chối mà đến làm gì .

Tuy có chút xấu hổ nhưng vẫn còn mạnh miệng.
Nếu không đến bây giờ cô đã trở thành phụ nữ chứ không còn là con gái nữa đâu.

Không chừng còn khóc lóc thê thảm, chẳng còn đủ hơi sức ở đây để chất vấn tôi như thế này đâu.

Nhưng mà, tôi phải nói điều này, cô không có chỗ nào hấp dẫn đàn ông luôn đó.

Tất cả đều nhỏ...!Tôi cứ tưởng mình là gay không đó, nhìn cô tôi chẳng Lên nỗi .

Cậu lên tiếng trêu chọc.
Biế.n thái, vậy mà nói không làm gì mình.

Còn nói nhỏ với to, đã sờ rồi nên mới biết.
Nhưng dù sao cũng cảm ơn anh ta vì giúp mình.

Nên không truy cứu làm gì.
Cảm ơn anh, vậy đã được chưa .
Tuy không có thành ý lắm nhưng tôi tạm chấp nhận lời xin lỗi vừa rồi .
Minh Châu mặc kệ anh ta nói gì, dứt khoác rời khỏi.
Tự dặn với lòng, dù có xảy ra bất kì chuyện gì cũng không bao giờ dùng rượu để giải quyết.
Cô không ở lại ăn sáng rồi mới đi à .

Thấy Minh Châu có ý định rời đi, cậu cũng muốn giữ chân lại.
Không cần, nhìn anh tôi no rồi .

Minh Châu từ chối thẳng, kèm theo lời chê bai Thừa Quân.
Nhưng cậu lại cố tình hiểu sai ý.
Mình trông ngon đến vậy sao .

Thừa Quân cười tự đắc, chọc cô ta cũng thú vị quá chứ.
Chưa kịp trả lời, Minh Châu đã chạy mất hút.
Không sao, nếu có ý rời đi, cậu cũng không muốn giữ lại để làm gì..
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 85: 85: Cái Ôm Ấm Áp


Thế Khải không khống chế được bước chân của mình.

Lặng lẽ đến bệnh viện gặp Giai Giai, dù anh đã đi ngày hôm qua rồi.
Mỗi lần trả nợ cho ba, Thế Khải cảm thấy rối rắm vô cùng.

Mong tìm được nơi nào bình yên để ở lại.
Không cần suy nghĩ nhiều anh tiến đến nơi mà có người con gái anh yêu.
Hơn mười giờ đêm, không biết cô ấy còn thức hay không.

Dù sau cũng phải đến, cứ âm thầm nhìn cô ấy bình yên ngủ anh cũng đủ vui lòng rồi.
Thế Khải cảm thấy rất vui vì Giai Giai hình như là không còn định kiến với anh nữa.

Cô ấy không còn cáu gắt mỗi khi nhìn thấy anh, giọng nói thì cũng nhẹ nhàng hơn trước.
Điều này, làm cho anh hy vọng rất nhiều.
Đến nơi, không ngoài dự đoán.

Giai Giai ngủ gục bên cạnh ông Thẩm.

Cô gái này có vẻ tiều tụy đi rất nhiều.

Anh không thấy được nụ cười hồn nhiên như trước nữa thay vào đó là nụ cười gượng gạo chứa rất nhiều nỗi ưu phiền.

Thật lòng, anh muốn cùng Giai Giai gánh vác, là điểm tựa vững chắc để khi mệt mỏi cô ấy có thể tựa vào.

Nhưng anh biết, người con gái này khá bảo thủ trong chuyện tình cảm.

Hơn nữa, Giai Giai cũng đã mang thai con của người đàn ông kia rồi.

Thế Khải này thất bại thật rồi sao.
Bước chân nặng nề tiến về phía cô đang say giấc.

Nhẹ nhàng lấy áo khoác choàng lên người cô để giữ ấm.

Dù sao cũng là mùa đông nhưng cô bé này lại không biết quan tâm cho sức khỏe mình gì hết.
Ưm...!.

Vì sự động chạm này, cô có vẻ đã tỉnh giấc.
Đúng là một mình cô khó mà trụ nỗi.

Cũng may, vài ngày nữa chú Lý sẽ trở lên thành phố.
Có chú ấy cô đỡ lo đi phần nào.
Cô từ từ vươn mình thức dậy, tuy uể oải nhưng cũng mong muốn gặp Lục Đông.

Dù đã chia tay sáng nay, nhưng trong lòng cô sao có thể quên người cũ được đây, chắc là phải mất một thời gian khá dài.
Nhìn thấy người đàn ông trước mặt, cô cũng không biểu hiện rõ sự thất vọng của mình.
Là Thế Khải sao, anh ấy đến đây làm gì vào giờ này.
Thế Khải...? .
Là anh thì em thất vọng lắm sao .

Anh hiểu mà, tuy cô không biểu hiện gì.

Nhưng từ giọng nói cũng đủ chứng minh sự hụt hẫng của Giai Giai khi người có mặt ở đây không phải là Lục Đông.
Em...!.

Cô cũng không biết nên nói gì.

Đúng là cô có chút thất vọng thật.
Được rồi, anh chỉ đến thăm chú ấy một lúc rồi về, không làm phiền đến em .

Giọng nói của anh có chút giận hờn.

Nếu cô ấy không muốn tiếp, vậy anh ở lại để làm gì nữa.
Em không phải có ý đó .

Cô vội xua tay, ý bảo bản thân không phải muốn đuổi anh về.
Em đừng suy nghĩ nhiều quá, dù sao em cũng đã thức, phải biết giữ sức khỏe của bản thân và con em, đã làm mẹ rồi phải biết suy nghĩ phần của bé con nữa.

Anh về trước đây .

Anh quan tâm dặn dò.
Nhưng hình như cô đã hiểu sai ý.

Nghe có vẻ, anh đang trách mắng cô vậy.

Nhưng Giai Giai vô cùng cảm động trước những lời nhắc nhở cho cái thai giả này.

Còn người cô yêu thì sao.

Nghe tin ở đâu, lại về nói cô ngoại tình, phản bội.
Cô đúng là dần mất niềm tin với cậu rồi.
Anh quay lưng, buồn bả muốn rời đi.
Giai Giai nhanh chân kéo nhẹ tay anh lại.
Anh ở lại đi, về lúc này rất nguy hiểm .

Cô thật lòng khuyên anh.
Không biết nói gì hơn, trong lòng vui như hội.

Nhưng bên ngoài lại muốn làm giá để sau này cô không còn thái độ như vậy với anh nữa.

Buông anh ra .

Thế Khải có hơi lớn tiếng nhưng rất hy vọng cô níu kéo mình lại.
Không thể ngờ rằng cô buông tay anh ra thật.
Giai Giai, buông lỏng tay anh ra.
Anh không còn gì để bao biện cho cô nữa.

Bóng lưng cô độc rời đi.
Bất ngờ, Giai Giai ôm trọn anh từ phía sau.
Có lẽ, cô có chút hững hờ với anh.

Nhưng thật ra từ trước đến nay người luôn quan tâm cô chỉ có Thế Khải anh.
Chỉ một chi tiết, anh hiểu nhầm cô mang thai, khi biết đó không phải con mình mà vẫn quan tâm cô.

Điều đó chứng minh anh là một người đàn ông tốt.
Hy vọng Giai Giai cô sẽ không nhìn nhầm người một lần nữa.
Cái ôm ấm áp này là lần đầu tiên anh cảm nhận từ cô.

Tuy có hơi ngượng ngịu, nhưng anh biết đây là cái ôm chân thật không phải giả tạo.
Lòng anh rộn ràng, hưng phấn.

Anh gỡ bỏ tay cô, cô không hiểu ý cứ tưởng là Thế Khải muốn gạt tay mình ra, liền xiết chặt không buông.

Buông anh ra trước đã, anh khó thở .

Chẳng phải lúc trước tránh né anh lắm sao, bây giờ lại ôm chặt thế kia.
Thấy bản thân thất thố, liền ngại ngùng buông tay ra.
Xin lỗi .
Không sao, anh sẽ ở lại .

Cơ hội tốt như vậy, anh mà từ chối thì đúng là ngốc rồi.
Cô mỉm cười không nói gì.

Tự nhiên cô cảm thấy xấu hổ khi không lại ôm người con trai này.
Tình cảm ngày bé tự khắc lại ùa về trong tâm trí cô.
Không muốn có bầu không khí ngột ngạt, cô vội đổi sang chủ đề khác.
Anh ngồi đây với ba một lát, em sẽ đi mua đồ ăn cho hai chúng ta .

Tuy cô nói bình thương nhưng anh lại hiểu thành một ý khác.
Quả là Thế Khải có trí tưởng tượng rất cao.
Cô ấy nói Hai chúng ta , vậy là Giai Giai không còn phân biệt đối xử với anh nữa.
Đây có thể coi như là thành công bước đầu không?
Để anh .
Không cần, để em đi cho .

Anh gật đầu, coi như là đồng ý.
Cô rất mong anh đừng giống như Lục Đông.

Kể công với cô vì đã chăm sóc cho ba....
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 86: 86: Lo Lắng


Khi Giai Giai đi rồi, Thế Khải thở dài mệt mỏi nhìn qua ông Thẩm.
Nhìn ông, anh lại nhớ lại quá khứ khó khăn.

Nếu đúng như lời ba nói thì ông Thẩm chính là nguyên nhân làm cho gia đình anh tan nát.
Nhưng mâu thuẫn ở chỗ, chính ông ấy đã giúp đỡ cha con anh khi đói khổ, có cơm ăn có chỗ ở đầy đủ.
Đưa mắt nhìn sang ông Thẩm, anh chậm rãi ngồi xuống, thều thào tâm sự.
Chú, con phải làm sao đây, một bên là nghĩa một bên là tình.

Không bao giờ là dễ chọn đối với con cả.

Cứ nhìn Giai Giai hạnh phúc bên người khác, trái tim lại âm ỉ khó tả, chú lại còn ngăn cấm cô ấy không được gặp con, tại sao vậy?.

Dù ngày mai có bão tố gì, chỉ cần hôm nay sống tốt là được, con không hối hận gì cả .
Một dòng tâm sự không quá dài, nhưng nó chất chứa nỗi buồn vô tận.
Anh cũng là con người bình thường, cũng biết vui, biết buồn, biết giận và biết hờn.
Nghe những lời tâm sự ấy, nếu như trong một hoàn cảnh khác, ông Thẩm còn đủ tỉnh táo thì chắc ông cũng sẽ vỗ vai cậu mà an ủi.

Nhưng rất tiếc, ông lại bất động mà nghe trong vô thức.
Có thể cậu không để ý, giọt nước đang rơi xuống từ khóe mắt ông Thẩm.

Là vì xúc động trước Thế Khải hay là còn lí do nào khác...
Chắc là Giai Giai đi lâu quá hoặc có thể anh đã quá mệt mỏi cho ngày hôm nay mà Thế Khải đã thiếp đi.
Giai Giai trở về nhìn anh đang yên bình trong giấc ngủ, cũng không gọi anh dậy.

Nhẹ nhàng để hộp thức ăn lên bàn, cô cũng chẳng lấy chăn choàng lên anh vì sợ Thế Khải sẽ thức giấc.
Anh cứ bình lặng đánh một giấc đến hai giờ sáng.
Thấy không gian yên tĩnh, anh mới nhớ ra được việc gì đó.

Giai Giai đi đâu lại lâu như vậy không biết.
Anh lo lắng tìm kiếm xung quanh nhưng chẳng thấy bóng dáng cô đâu.
Lòng anh bồn chồn lo lắng hơn bao giờ hết...
Lục Đông chẳng thể chợp mắt nỗi khi nhớ đến lời nói của bà ta.
Phải, lúc chiều theo chân Bạch Diệp đến nơi mà có người muốn gặp cậu.
Bất ngờ thay người này đúng là cậu khá quen, đây chẳng phải là mẹ Minh Châu, bà ta với cậu đâu có thân thiết đến mức gặp nhau mà trò chuyện.
Bà...!.
Cậu bất ngờ lắm sao, cứ bình tĩnh mà ngồi xuống, không cần phải gấp gáp làm gì .

Bà ta vô cùng bình thản mà nói.
Cậu không muốn biết ai là người hại mình bị chia tay à .

Bà ta nở nụ cười thâm độc, không vòng vo, dài dòng đi thẳng vào chủ đề.
Nghe đến đây cậu mới suy nghĩ đến việc chia tay giữa mình và Giai Giai.
Nhưng sao bà ta lại biết đến chuyện này.

Cứ ngồi xuống để nghe bà ta nói gì trước đã.
Bà nói đi .

Cậu nôn nóng muốn biết.
Bà ta nghe vậy liền nở nụ cười đắc thắng.
Được rồi .

Bà ta đưa mắt sang Bạch Diệp.
Nhận tín hiệu từ bà ta, Bạch Diệp liền đưa một tấm ảnh cho Lục Đông.
Cậu đưa mắt nhìn, nhưng chỉ một tắm ảnh này thì nói lên được điều gì.
Cậu biết người trong bức ảnh này là ai không? .

Bà ta từ từ thăm dò.
Biết .

Không quá khó khăn để cậu biết người này là ai.
Rất tốt .

Bà ta khen ngợi.
Thế Khải đang làm gì mà cầm hộp thuốc một cách lén lút như vậy.

Chính là...!nhân lúc cậu không có mặt đã tráo toàn bộ số thuốc.

Hại cậu bị Giai Giai hiểu lầm .
Bà ta thật may mắn khi không làm gì cũng đạt được mục đích, phải cảm ơn Thế Khải vì đã giúp mình một tay.
Bạch Diệp thấy bà ta nói dối trắng trợn như vậy thì cảm thấy thương cậu thanh niên này.

Nhưng bản thân hèn mọn không dám lên tiếng, còn hùa theo bà ta làm càn.
Đúng là như vậy, cậu bị tráo thuốc mà không hề hay biết.

Để rồi Giai Giai dần lạnh nhạt với cậu.
Thế Khải đúng là thủ đoạn mà.
Vậy mà bản thân lại sơ xuất để cho cậu ta đến gần Giai Giai, đúng là sai lầm tai hại.
Khi hiểu ra mọi chuyện, cậu lê bước nặng nề ra về và nhất định sẽ đợi đến lúc sáng để nói rõ cho Giai Giai biết người hại ba cô ấy là ai.
Còn về phần bà ta vô cùng hả hê vì sắp đạt được mục đích...
Thế Khải thì như ngồi trên đóng lửa khi không thấy Giai Giai đâu.
Giai Giai đi rửa mặt vào thì thấy cậu bần thần ngồi đó vò đầu bứt tóc, không biết là xảy ra chuyện gì.
Thế Khải...!.
Nghe tiếng quen thuộc gọi mình, Thế Khải bật dậy.

Đúng là cô ấy rồi, nhanh chân lại ôm cô xiết thật chặt, không còn khe hở nào cả đủ biết cái ôm này mãnh liệt như thế nào.
Thế Khải, anh sao vậy .

Dù rất đau nhưng cô vẫn cố hỏi anh.
Thế Khải không nói, im lặng một lúc lâu.

Anh giống như đứa trẻ bị mẹ bỏ rơi, vô cùng ủy khuất.
Được rồi, buông em ra trước đi .

Cô vỗ nhẹ lên vai anh.
Sợ cô đau nên anh nới lỏng, nhưng không hề có ý định sẽ rời khỏi cái ôm này.
Em đừng tự ý biến mất nữa .

Bây giờ, anh mới lên tiếng.
Anh rất sợ .
Thì ra là anh đang lo lắng cho cô.

Người này đúng là trẻ con quá rồi.
Không có, em chỉ đi rửa mặt cho tỉnh táo thôi .

Biết được nguyên nhân nên cô cũng vỗ về an ủi anh.
Ừm...!.
Thế Khải, em đói rồi, buông em ra trước được không .
À, được .

Có lẽ, lúc đầu ôm cô là lo lắng, nhưng khi ôm lâu càng thấy nghiện nên chẳng muốn buông ra.
Thoát khỏi cái ôm từ anh, cô lại mở hộp cháo cũng đã dần nguội đi.
Anh ăn một ít đi ...
Cả hai sau khi ăn uống trò chuyện vui vẻ với nhau thì mỗi người ngủ một góc sofa.

Nhưng vì lạnh mà anh lẻn sang nằm cạnh cô.

Có được hơi ấm, cô liền ôm chặt, tựa đầu vào bờ ngực rắn chắc.
Thế Khải vui vẻ đặt lên trán cô một nụ hôn, thay lời chúc ngủ ngon....
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 87: 87: Khó Hiểu


Thế Khải thức dậy rất sớm, chủ yếu là tận hưởng khoảnh khắc bình yên cùng cô.
Nhìn cô ngủ đúng là rất đáng yêu.

Đôi má hồng hào, trắng trẻo, anh không cưỡng lại được mà hôn cô.
Cái gì nhột quá vậy .

Vì cái hôn này mà làm cô thức giấc.
Anh giật bắn người vì sợ cô phát hiện.
Thế Khải .

Giọng cô còn ngái ngủ.
Em dậy rồi sao .
Ừm...!.

Có lẽ, cô không thấy có gì bất thường từ gương mặt của anh.
Vì xấu hổ nên anh tìm cách đi trước.

Nói vậy thôi, chứ anh còn nhiều việc phải làm là thật.
Em dậy rồi thì rửa mặt cho tỉnh táo.

Anh có việc nên về trước đây .
Nghe anh nói câu này, cô không rửa mặt cũng có thể tỉnh táo ngay.

Hôm qua, cô còn muốn đuổi anh về.

Nhưng khi nghe anh nói vậy cô có chút không nỡ, còn có ý định níu kéo anh lại.
Anh phải về sao .
Đúng rồi, anh còn phải đi làm nữa .

Nghe giọng cô có chút buồn, nhưng điều này làm anh cảm thấy rất vui.
Cũng đúng, ai cũng có việc riêng phải làm, đâu thể cứ ở bên cô hoài được.
Vậy anh có trở lại không .

Cô nói câu này giống như là sắp chia xa người yêu vậy.
Ờ, tùy người ta có muốn chờ đợi anh không .

Thấy Giai Giai như vậy, anh có chút buồn cười.
Cô biết anh chỉ trêu cô thôi.
Được rồi, anh đi, em nghĩ ngơi nhé.

Anh sẽ thăm em và chú sau .
Tạm biệt .
Không còn thấy anh trong tầm mắt, cô cũng ngồi xuống nghĩ ngợi điều gì đó.
Từ đâu, Lục Đông xuất hiện làm cho cô có hơi bất ngờ.
Giai Giai .

Giọng nói mang theo sự cô độc của cậu.
Thật ra, cậu không chờ đợi nỗi đến sáng, mà đã đến đây từ lúc hai người họ đang ăn uống vui vẻ bên nhau.
Tự khắc, lòng Lục Đông lại trống trải hẳn đi.
Vốn dĩ, vị trí đó phải thuộc về cậu chứ không phải tên Thế Khải kia.

Nhưng lần này, cậu sẽ không đánh mất Giai Giai và không cho Thế Khải có cơ hội được ở gần Giai Giai nữa.
Tuy nhiên, Lục Đông không biết rằng dù bản thân có làm gì cũng không lay chuyển được trái tim đã không thuộc về cậu.
Lục Đông, chúng ta đã chia tay, anh đến đây để làm gì .

Thái độ của cô đối với Lục Đông đã khác xưa mấy phần.

Không còn trông đợi, và vui vẻ khi nhìn thấy cậu.
Chẳng hay cô đã thay lòng.
Giai Giai, anh muốn đến đây để giải thích .

Ngập ngừng một lúc lâu, cậu cũng quyết tâm nói rõ mọi chuyện.

Và cũng mong sau khi giải quyết chuyện này, tình cảm của cả hai sẽ trở lại như xưa.
Về việc gì? .

Cô vô cùng tò mò, không biết Lục Đông muốn giải thích việc gì nữa đây.

Làm cho cô đau lòng, rồi lại muốn giải thích sao.
Đây, em xem đi .

Cậu lấy bức ảnh của bà ta đưa cho cô xem.
Cũng như cậu lúc đầu, nhìn vào cô chẳng hiểu gì.
Là sao .
Em có biết nhân lúc anh không có ở đây, Thế Khải đã lén lút tráo đổi thuốc để đổ tội thuốc lên đầu của anh .

Lục Đông vội vàng kể ra mọi chuyện, mong muốn giải oan cho mình.

Không muốn Giai Giai tiếp tục hiểu lầm.
Nghe nói vậy, cô có hơi cứng người.
Không tin vào mắt mình và cả lời cậu nói.
Nhưng vì sự lén của Thế Khải làm cho cô không tin cũng khó.
Chuyện này...!.
Thấy cô có vẻ không tin những điều nói.

Làm cậu có chút không phục.
Hình ảnh rõ như thế này em lại không tin, vậy có công bằng cho anh không .
Em...!.

Cô bây giờ thật sự không sáng suốt được chuyện gì.
Để khi gặp Thế Khải, cô sẽ hỏi rõ.

Tránh để cho Lục Đông phân bì.
Em sẽ hỏi Thế Khải về việc này, anh cứ yên tâm .
Cô hy vọng Thế Khải sẽ không làm ra chuyện hại người như thế này.

Còn nếu đúng như lời Lục Đông nói, thì hiển nhiên cô đã nhìn nhầm anh một lần nữa.
Được, anh mong em sẽ làm đúng như lời mình đã nói .

Biết cô đã không còn như xưa, nói xong cậu cũng ra về, không còn ở lại cùng cô nữa.
Cô thật sự không biết mình nên làm gì vào lúc này.
Hỏi thì sợ, còn không hỏi thì bức rức trong lòng.
Thật sự, cô muốn mọi chuyện đều phải rõ ràng...

Sau ngày xảy ra chuyện đó, tâm tình của Minh Châu càng rối loạn.
Trong đầu chỉ toàn là hình ảnh của Thừa Quân.
Mỗi lần, khi gặp cậu, Minh Châu tỏ ra vô cùng cao ngạo.
Nhưng gần đây cứ gặp anh ta là Minh Châu cứ cảm thấy thẹn thùng.
Bản thân cũng tự hỏi vì sao lại như vậy.
Minh Châu, cô đang suy nghĩ gì mà ngồi thừ ra vậy .

Thấy cô ta hôm nay kì lạ, nên Thừa Quân mới đứng trước mặt Minh Châu mà hỏi.
Đang suy nghĩ thì nghe tiếng của người luôn hiện hữu trong đầu của mình, Minh Châu có vẻ lúng túng.
Không...!không có gì .
Không có gì thì thôi .

Cậu nhìn kĩ thì cô ta lạ thật, bình thường rất tự tin và không hề nói vấp.

Lại nói chuyện rất dịu dàng nữa, đây không phải Minh Châu mà cậu quen biết.
Hay là thất tình nhiều quá rồi có vấn đề luôn.
Mà thôi, mặc kệ cô ta, khi không rảnh rỗi lại quan tâm đến cô ta làm gì không biết.
Nói rồi cậu cũng rời đi.
Minh Châu thầm cảm ơn trời, cũng may anh ta hôm nay rời đi sớm, không chọc ghẹo mình như mọi khi.

Nếu không sẽ thấy vô cùng ngượng nghịu khi đối mặt với anh ta.
Minh Châu đưa tay tự sợ trán mình Chắc mình đã suy nghĩ nhiều rồi, có chết cũng không thích anh ta đâu .
Minh Châu tự an ủi chính mình với những suy nghĩ viễn vong...
- --------HẾT CHAP 87-------.
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 88: 88: Nghi Ngờ


Chương bị lỗi vui lòng thông báo tới dịch giả để sửa lỗi!.
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 89: 89: Lòng Người Thay Đổi


Minh Châu đang ngồi rầu rĩ, bỗng tiếng chuông điện thoại vang lên.
Con nghe đây mẹ .

Minh Châu chẳng còn cảm xúc gì khi mẹ mình gọi đến.

Nếu là trước kia chắc hẳn rất vui mừng.
Không lẽ lòng người dễ thay đổi đến thế sao?
Minh Châu chột dạ khi đặt câu hỏi cho chính mình.

Bản thân cũng đang rơi vào hoàn cảnh mập mờ.
Không biết trong lòng còn Thế Khải không, nhưng bây giờ cứ nghĩ mãi đến hình bóng của tên Thừa Quân đáng ghét kia.
Con vẫn khỏe chứ .

Đáng lí ra sẽ không bao giờ có cuộc gọi này diễn ra đâu.

Nếu không vì con bé này còn giá trị lợi dụng thì đừng hòng mình mất thời gian cho nó.
Đúng vậy, đó chính là lời nói của một người mẹ dành cho con mình.
Con vẫn ổn, khi nào mẹ sẽ về .

Minh Châu hỏi cho có lệ, chứ cũng không còn mặn mà muốn nói chuyện với ba ta.
Đây có thể nói là xa mặt cách lòng không?
Nói vậy cũng không đúng, xa bà ta hơn hai mươi năm đến khi bà ta trở lại Minh Châu vẫn vô cùng vui mừng và hạnh phúc.

Nhưng khi tiếp xúc một thời gian Minh Châu lại không cảm nhận được nhiều tình thương của mẹ mình.
Mẹ sẽ ở một tháng hoặc hơn nữa .

Hừ, nói vậy thôi chứ bà ta có đi nơi nào đâu.
Mẹ chơi vui vẻ nhé! Con phải làm việc rồi, tạm biệt .

Dù bà ta đi bao lâu, có lẽ điều đó không còn quan trọng với Minh Châu nữa.
Minh Châu này không còn là cô bé khóc thầm mỗi đêm vì nhớ mẹ.
Có lẽ, người tốt với Minh Châu này nhất cũng chỉ có ba.
Nghĩ lại, mình cũng thật tệ.

Một thời gian dài, không đến thăm ba một lần nào nữa.

Nếu có thời gian chắc chắn sẽ đến thăm ba.
Minh Châu đột ngột tắt máy làm ba ta không khỏi ngạc nhiên.
Tại sao thái độ của con bé dạo gần đây rất khác lạ .

Bà ta thầm nghĩ.
Mặc kệ nó, bây giờ mình phải hoàn thành mục đích để còn tận hưởng tháng ngày hạnh phúc .

Niềm hạnh phúc trào dâng trong lòng bà ta.
....
Minh Châu đi ăn trưa thôi .

Thừa Quân dạo gần đây rất thích được ở gần Minh Châu.

Dù trong công việc hay ở ngoài đều muốn tạo cơ hội để gặp riêng Minh Châu.
Đương nhiên, Minh Châu sẽ từ chối lời mời này rồi.
Lúc trước, tuy rất ghét tên này.

Nhưng Minh Châu đi chung với một tâm thế thoải mái.

Còn gần đây cứ nhìn Thừa Quân là bản thân tự động ngượng ngùng.

Đi ăn chung với anh ta chắc mình ngất mất.
Tôi có việc rồi anh...!anh đi đi .

Tuy là từ chối, nhưng thâm tâm lại rất muốn đi.
Không đi sao, sẽ không hối hận? .

Hơi buồn vì lời từ chối, nhưng cậu cũng phải có giá của mình chứ.

Sẽ không .

Giọng Minh Châu nuối tiếc nhưng vẫn mạnh miệng mà từ chối.
Được rồi, cô không đi tôi mời người khác .

Nở nụ cười có phần đểu nhưng vẫn đẹp trai ngút trời.
Minh Châu có chút lưu luyến, cứ có cảm thấy khó chịu khi nghe anh ta nói mời người khác, là nữ sao?
Tôi đổi ý rồi, tôi sẽ đi cùng anh .

Thừa Quân lắc đầu bó tay, con gái quá khó hiểu.
Nhưng anh chỉ mời tôi thôi .

Minh Châu ra điều kiện, cứ cho là bản thân mình có giá đi.
Tôi cũng không dư tiền để mời ai khác nữa đâu .

Thừa Quân trêu ghẹo nhưng nó chứa hàm ý là sự đồng ý với lời đề nghị của Minh Châu.
...
Thế Khải đi ngang qua hai người họ, do bực tức mà chẳng để ý những gì xung quanh.
Nè, Thế Khải của cô kìa .

Thấy anh, cậu cũng muốn xem biểu hiện của cô gái này như thế nào.
Tại sao anh biết .

Tình cảm của bản thân với Thế Khải đã giấu kĩ như vậy, sao anh ta lại biết.
Đoán thôi .

Thì khi cô say đã nhắc đến tên Thế Khải còn gì.
Đi mau thôi .

Minh Châu muốn lãng tránh câu hỏi vừa rồi.

Nhưng trong lòng lại thắc mắc, không biết Thế Khải gặp phải chuyện gì mà tức giận đến như vậy.
...
Từ hôm qua, sau khi từ chỗ Giai Giai trở về.

Anh mang một gương mặt xác khí.

Ngay cả ông Chu cũng không dám động vào.
Đúng là Giai Giai, cứ luôn làm mình đau hết cả đầu.

Cô ấy lại dám nghi ngờ mình.

Thử hỏi lòng tin cô ấy đặt lên người Thế Khải này là bao nhiêu .

Tự hứa với bản thân sẽ không mềm lòng với ai nữa.
Có thể đã quá dễ giải nên người khác cứ coi thường.
Từ nay, cô ấy có như thế nào cũng mặc xác, anh không quan tâm nữa.
Yêu làm gì, thương làm gì để người ta tìm cơ hội để hạ bệ mình.
Anh muốn một lần tự chủ cuộc đời mình, không nghe lời ai và cũng không mềm lòng trước ai nữa...
- -----HẾT CHAP 89 ------.
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 90: 90: Tìm Anh


Giai Giai tựa mình lên ghế để ngẫm nghĩ lại mọi việc.
Có phải mình đã quá nặng lời rồi không?
Mấy hôm nay chẳng thấy anh ấy đến nữa.

Chắc là giận mình thật rồi.
Trầm tư một lúc lâu cũng chẳng biết làm gì cả.
Giai Giai à .

Chú Lý xuất hiện làm cô không khỏi bất ngờ.

Vừa vào đã nhìn thấy cô thẩn thờ ngồi ra đó.

Chú cũng hiểu được lòng của cô, một mình phải trải qua nhiều chuyện nên cảm thấy rất thương và thấu hiểu.
Chú...!.

Cô lật đật ngồi dậy, cứu tinh của cô đến rồi.
Cô mong chú Lý lên thành phố từng ngày, có chú ấy cô cũng đỡ lo đi phần nào.
Cô có thể nghi ngờ tất cả nhưng chú Lý thì không.
Chú Lý cũng vậy, rất vui khi gặp lại cô chủ nhỏ của mình.
Thật không ngờ, vì mẹ ở quê gặp biến cố nên ông phải ở lại thời gian dài.
Nào ngờ nghe tin ông chủ bị như vậy càng sốc hơn.
Nhiều cú sốc đến như vậy, ông già như chú còn chịu không nỗi huống hồ là Giai Giai.
Giai Giai, con vẫn khỏe chứ .

Chú Lý xoa đầu đứa trẻ lớn xác này.
Không có chú con chẳng khỏe tí nào .

Cô nhoẻn miệng nịnh nọt, nhưng cũng một phần là sự thật.
Chỉ giỏi dẻo miệng .

Chú Lý đã quá hiểu cô rồi.
Chú à, chú ở lại với ba.

Con có việc cần đi ra ngoài một lát .

Cô sựt nhớ đến chuyện của Thế Khải.

Dù như thế nào cũng phải xin lỗi anh ấy một tiếng, cứ để như vậy lòng cô khó chịu vô cùng.
Chú Lý thở than:
Vậy mà nói thương, nói nhớ tôi.

Vừa mới gặp đã vội vàng rời đi .
Nghe giọng chú Lý có mùi trêu chọc hơn là oán trách.

Cô cười trừ vì biết chú không vì chuyện này mà giận Giai Giai bé nhỏ này đâu.
Không phải vậy đâu, chú...!.

Cô liện giải thích.
Con bé này, chú nói vậy thôi.

Con có việc thì cứ đi, ông chủ cứ để chú chăm sóc .
Chú là nhất .

Giai Giai vui vẻ chạy ton đi.
Chú Lý lắc đầu, mỉm cười vui vẻ nhìn Giai Giai rời đi...
Sau mấy tháng mà mọi chuyện lại chuyển biến bất thường như thế.
Nhìn ông chủ nằm yên bất động, chú Lý không khỏi chạnh lòng.
Ông chủ phải mau tỉnh dậy, Giai Giai lo cho ông lắm và cả tôi nữa .

Hơn ba mươi năm trung thành đi theo ông Thẩm, chưa bao giờ chú Lý phải suy nghĩ đến hai chữ thiệt thòi .
Người như ông chủ sao lại phải gặp nhiều chuyện không may như thế.
Sự nghiệp thăng hoa bên ngoài xã hội không đồng nghĩa với việc sẽ hạnh phúc trong đời sống hôn nhân.
Bà chủ trước đây vì không yêu mà luôn tìm cách rời bỏ.

Những tường bà chủ sau này sẽ đồng hành cùng ông chủ trong suốt quãng đời còn lại nào ngờ bà ấy lại hồng nhan bạc mệnh ra đi quá sớm để lại ông chủ với những ngày tháng cô đơn lẻ bóng.
Minh Châu cũng chẳng khá hơn là bao luôn làm cho ông Thẩm phiền lòng.

Bây giờ, lại nằm ở đây.
Cũng may, ông chủ vẫn còn có Giai Giai là niềm an ủi cuối cùng...
Giai Giai đến Mặc thị để tìm anh.

Giờ này, cô tin chắc sẽ gặp được anh.

Vì đang là giờ nghĩ trưa.
Cô không dám đi vào, vì biết nơi này không thể nào tùy tiện ra vô được.

Cô đứng đợi chỉ mong sẽ gặp được anh.
Nhưng gần ba mươi phút chẳng thấy người mà cô cần gặp.
Cô tìm ai sao .

Thừa Quân đi ăn vào thì thấy cô đứng ngóng vào công ty của mình, không biết là có mục đích gì xấu xa không.
Tôi...!Chị Minh Châu .

Không ngờ cô lại gặp được Minh Châu ở đây.
Minh Châu nhíu mày vì sự xuất hiện này của Giai Giai.
Cô chưa trả lời câu hỏi của tôi .

Thừa Quân quan sát kĩ nhìn cô sao lại đẹp dữ vậy, hình như có nét rất giống cậu.
Có vẻ Giai Giai biết Minh Châu chẳng quan tâm gì đến mình nên cô không có ý định sẽ hỏi.
Xin lỗi, tôi thất lễ rồi.

Tôi muốn gặp...!Thế Khải .

Cô cũng không giấu diếm mà nói mục đích của mình đến đây.
Thừa Quân nhìn sang Minh Châu.
Cậu thầm nghĩ Minh Châu đã có thêm tình địch mới nữa rồi.
Cậu ta mệt, đã xin nghĩ buổi chiều rồi,.

Thừa Quân từ tốn giải thích cho cô gái bé nhỏ trước mặt.
Giai Giai có chút hụt hẫng.

Đã cất công đến đây nhưng chẳng thể gặp được người cần gặp.
Vậy sao .
Anh ở đây mà tiếp khách đi, tôi vào trước .

Minh Châu không muốn nghe cuộc trò chuyện nhạt nhẽo này, nên tìm cách tránh né.
Ơ...!.

Thật là chẳng có chút kiên nhận nào cả, Thừa Quân thầm trách.
Đã làm phiền anh rồi .

Cô cúi đầu coi như thay lời xin lỗi kèm theo đó là lời chào tạm biệt.
Ở đâu ra có một cô gái xinh xắn lại đáng yêu như thế này chứ.

Chẳng bù lại cho Minh Châu, hung dữ hết phần người ta.
Cậu muốn gặp lại cô.
Ngày mai cô quay lại được không .
Chuyện này tôi cũng không biết .

Cô không thể tự kiểm soát thời gian của mình như trước đây được nữa.
Hôm nay có chú Lý chăm sóc ba, còn ngày mai thì sao? Cô không thể nói trước được điều gì.
À, Minh Châu là gì của cô .

Cậu không muốn cô rời đi sớm nên cố bắt chuyện để níu chân cô lại.
Là chị của tôi .

Cô và Minh Châu nên nói là wuan hệ gì mới đúng nhỉ.
Thừa Quân có hơi sốc với mối quan hệ này.
Tôi phải về rồi, tạm biệt anh .

Nếu không gặp được anh, cô cũng không cần mất thời gian ở đây làm gì nữa.
Tôi...!Cô .

Cũng thật là, chưa kịp nói gì nữa là bỏ đi rồi.

Không sao, để hỏi Minh Châu về cô gái này cũng được..
 
Back
Top Bottom