Ngôn Tình Lời Nói Dối Đau Thương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 20: 20: Thay Đổi


Mười lăm năm sau
Thời gian chầm chậm trôi qua.

Tất cả ngoại hình đều thay đổi nhưng lòng thù hận của con người sẽ không bao giờ ngui ngoai.
Sau bao năm có ý định nung nấu trả thù.

Ông Chu nhận lại cái kết đắng đó là chưa làm gì được ông Thẩm.

Trái lại, ông ta có sự nghiệp thành công và gia đình viên mãn hạnh phúc.
Chỉ có ông vô phước! Thiếu nợ thì một ngày một nhiều, còn có đứa con trai làm chỗ dựa thì nó dần trở nên xa cách với mình.
Tại sao người lại có tất cả, còn tôi lại trở về với số âm.
Bao nhiêu năm trôi qua, mối hận thù chưa trả được.

Bởi ông Thẩm không phải người dễ đối phó.

Hơn thế nữa, ông Thẩm sau chuyện biết được Tô Lãng chính là Chu Dương thì sự đề phòng dành cho ông ta là thấy rõ.
Ông Chu vẫn sống ở khu vườn nhà họ Thẩm, nhưng cách đối đãi của ông Thẩm không còn cởi mở như lúc ban đầu.
Ông lo sợ mình đang nuôi một con sói dữ trong nhà, không biết lúc nào nó sẽ cắn ngược lại mình.

Đề phòng trước vẫn hơn.

- --------------------------
Thế Khải vẫn đang miệt mài học tập.

Tìm kiếm cho mình một cơ hội vươn xa.

Không còn những ngày tháng vất vả, chật vật vì thiếu tiền.

Hơn nữa khẳng định với ba mình rằng con không vô dụng, bất tài.
Không chỉ bao nhiêu lí do đó mà Thế Khải cố gắng từng ngày.

Điều quan trọng nhất đó là có thể xứng đôi vừa lứa với Giai Giai.

Thời gian trôi qua làm cho Thế Khải yêu Giai Giai nhiều hơn.

Có thể ngay từ lần gặp gỡ đầu tiên anh đã thích bây giờ lớn hơn nữa là thành yêu.
Cũng có thể nói Thế Khải yêu Giai Giai từ lâu.
Nhưng cô ấy không nghĩ vậy.

Cô đối với anh là người anh trai không hơn không kém.

Điều đó anh không tức bằng việc cô ấy lại yêu thương cái tên tài xế nghèo hèn, thấp kém Lục Đông đó.
Rõ ràng anh quen biết Giai Giai trước nhưng sao cô ấy chọn hắn mà không chọn anh.

Anh đẹp trai ưu tú vậy mà thua cái tên đó, hỏi có tức không chứ.
Nhưng mà anh không đồng ý hay cho phép bất kì tên nào dám ngang nhiên cướp Tiểu Giai ra khỏi tay anh.
Giai Giai chỉ có thể thuộc về một mình anh mà thôi .

Đó là câu nói khẳng định chắc nịch từ anh.
Đúng như lời anh nói Giai Giai đang quen với Lục Đông.

Giai Giai cũng thích chơi với cậu giống như là Thế Khải vậy.

Nhưng mà trong thời gian làm tài xế cậu chỉ làm đúng nhiệm vụ của mình là đưa Giai Giai đi học.

Càng lớn Giai Giai lại càng xinh đẹp động lòng người làm sao cậu có thể chịu nổi chứ.

Vì thế là tình cảm dần dần len lỏi theo trái tim mà càng yêu cô ấy nhiều hơn.

Cậu đã lấy hết can đảm cũng như là dũng khí của mình mà mở lời tỏ tình.

Kết quả ngoài sức tượng của cậu Tiểu thư đã đồng ý.

Và cho đến hiện tại hai người họ vẫn hạnh phúc.
Cậu phải nói là Giai Giai người con gái tuyệt vời nhất mà cậu từng gặp.

Cô ấy không chê cậu, không phân biệt chủ tớ mà cho cơ hội tìm hiểu.

Đối với Giai Giai cậu không chỉ có một tình yêu mà còn là lòng biết ơn vì có cô ấy cậu mới có thể bớt tự ti về bản thân mình.
Giai Giai cũng đã trở thành thiếu nữ.

Cô yêu Lục Đông bởi vì tích cách hòa đồng chứ không phải là gia thế gì cả.

Mấy thứ đó cô không quan trọng, càng không cần.

Lí do cô chọn Lục Đông chứ không phải là Thế Khải bởi vì anh trở nên lạnh lùng.

Không còn là anh Thế Khải lúc nhỏ mà cô quen biết nữa.

Biết là ai rồi cũng sẽ thay đổi.

Nhưng nhìn anh ấy của bây giờ cô không nhận ra Thế Khải nữa rồi.

Thật đáng thất vọng! Anh cũng nhiều lần tỏ tình với Giai Giai nhưng không lần nào cô đồng ý.

Lục Đông là người ấm áp chỉ cần bấy nhiêu thôi là cô đủ dành trọn trái tim cho cậu rồi.
Gần đây cô tránh mặt Thế Khải là vì anh đã xúc phạm đến Lục Đông.

Nên hai người đã chiến tranh lạnh một thời gian khá dài.
Minh Châu đối với Giai Giai chưa lúc nào là hết căng thẳng, hai người chưa bao giờ nhìn nhau quá ba giây.

Minh Châu thì nhìn bằng ánh mắt chán ghét sau đó nhanh chóng dời tầm mắt sang chỗ khác.

Còn Giai Giai thì luôn né tránh ánh mắt cô chị của mình.

Hai chị em sống chung nhà còn xa lạ hơn người cách biệt tận cuối chân trời.
Tình cảm chị em nhà họ Thẩm khó mà trở nên tốt đẹp.
Minh Châu lại yêu say đắm Thế Khải nhưng luôn bị anh từ chối.

Và Minh Châu cũng biết anh yêu ai.

Nên càng hận đứa em gái của mình.

Chị, em à nghe thôi là đã phát tởm...
- -------------- HẾT CHAP 20 -------------.
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 21: 21: Buồn


Kết thúc một ngày học tập vất vả, cuối cùng mình cũng có thể trở về nhà rồi.

Nhưng nụ cười chợt tắt hẳn vì nhớ ra rằng hôm nay cậu không đến đón.
Hôm nay ông Thẩm bỏ qua tình cha con với Giai Giai nhờ Lục Đông chở đi công tác.

Ông cũng biết hai đứa trẻ này quen nhau.

Dẫu sao ông cũng sống hơn nửa đời người rồi sau có thể để bọn trẻ qua mặt được.

Đương nhiên rồi, những gì cô lựa chọn thì ông luôn tin tưởng.

Không có ý định phản đối mà còn tác hợp.

Hơn ai hết ông mong đứa con gái rượu của mình về chung một nhà với Lục Đông.

Tuy cậu chỉ là tài xế cho gia đình ông nhưng thời gian dài ông cũng biết tính tình cậu có thể làm chỗ dựa vững chắc cho con gái mình.

Bỏ qua về giai cấp thì Lục Đông chính là lựa chọn tốt nhất của ông.

Cậu nhanh nhẹn, trung thực lại hết lòng vì công việc.

Phải nói ông Thẩm rất quý cậu thanh niên này.
Vẻ mặt Giai Giai đượm buồn.

Tuy là hằng ngày đều gặp được Lục Đông nhưng hôm nay không có cậu cô rất hụt hẫng.

Cảm giác cứ thiếu vắng một thứ gì đó như là thói quen khó bỏ.

Có xóa đi những gì quen thuộc nhất cũng khó.
Cô buồn bã ra về trên con đường với bước chân đầy nặng nhọc.

Tâm trạng vừa nặng nề vì buồn vừa mệt vì phải học tập.

Bao nhiêu thứ cứ đổ dồn vào sao cô có thể chịu nổi chứ.

Thật sự ngay lúc này cô ước có thể nhìn thấy Lục Đông, nói hết những muộn phiền trong lòng mình.

Cô biết chỉ có cậu mới giải tỏa hết căng thẳng trong lòng cô.
Két
Một chiếc xe dừng trước mặt không cho cô đi.
Cô tâm trạng đã không tốt còn gặp xui xẻo.

Không biết là ai dám chắn ngang đường cô đi.

Thật là quá đáng!
Người đàn ông nhanh chóng bước xuống mở cửa.

Nụ cười tươi như ánh nắng mặt trời nhìn thẳng vào cô gái đang vì mình mà tức giận.

Trời nắng gắt cộng với việc bị chắn ngang như vậy, cô bực dọc là đều không tránh khỏi.

Gương mặt đỏ hơn trứng lòng đào không phải là thẹn thùng đứng trước người yêu mà là do cô tức giận.
- Giai Giai.

Vừa bước xuống cậu đã dùng giọng nói trầm ấm kêu tên người con gái trước mặt bằng giọng điệu cưng chiều xen lẫn nhớ nhung.

Chỉ xa cô một tí là cậu chịu không nỗi rồi.

Sau này phải xa cô lâu hơn thế nữa sao cậu nỡ đây.
Cô vô cùng bất ngờ là cậu sao?
- Sao...!anh ở đây?.

Vì quá bất ngờ nên giọng nói trở nên lắp bắp.
- Sao? không muốn nhìn thấy anh à.

Cậu tiến từng bước chân lại gần người con gái đang đứng ngây ngốc ở đó.
- Anh nói chuyện không liên quan gì đến câu hỏi của em.

Cô có chút hờn trách.

Nhưng mặc kệ lí do vì sao anh ấy có mặt ở đây mà không phải đi với ba.

Chỉ cần thấy cậu là cô vui rồi.
Cậu đúng là bất lực trước cô gái này mà.
- Không muốn về với anh à .
- Muốn, em muốn mà.

Cô nhoẻn miệng cười, vui vẻ gật đầu đồng ý.

Mới lúc nảy còn buồn vì hôm nay cậu không tới đón.

Bây giờ, cậu lại làm một cách bất ngờ như vậy cô run và lo sợ hơn là vui.
Ba cũng thiệt là cứ tạo cho mình bất ngờ này đến bất ngờ khác.
Thật ra là đối tác dời cuộc hẹn đến tối nên ông mới nói Lục Đông đến đón cô trước.

Sau đó đến chở ông cũng không muộn.
Đã lâu không có cơ hội tặng quà gì cho con bé.

Nên ông có tạo một chút bất ngờ.

Ông chắc chắn con bé sẽ thích.
Sau khi hai người vừa đi thì đằng sau xuất hiện người thừa.
Vốn biết được hôm nay cô không có người đón, anh muốn nhanh chóng chớp lấy cơ hội này để làm lành với cô.

Không ngờ cảnh tượng lúc nảy làm cho anh thất vọng vô cùng.

Lần nào cũng là người đến sau bây giờ lại đến chậm hơn anh ta một bước.
Quá buồn bực mà trút giận trên chiếc xe.

Nhìn chiếc xe còn thua một đóng phế liệu, cũng đủ hiểu vì sao mình lại thất bại hết lần này đến lần khác.

Anh thở dài bất lực rồi cũng sảy bước ra về.

Tránh phải nhìn hai người họ tình cảm thân mật trước mắt anh.
Sau khi Giai Giai và Lục Đông cùng nhau đi ăn thì cũng đã đến giờ phải chở ông Thẩm đi gặp đối tác.

Cô có chút luyến tiếc nhưng không thể mè nheo mà làm lỡ công việc của ba.

Cô đành ngậm ngùi lên xe cho cậu chở về nhà trước.

Sau đó, đón ông Thẩm luôn.
Nhìn lén qua Giai Giai cậu thấy cô ấy có chút buồn.

Nhưng cậu cũng không biết làm sao để dỗ dành, an ủi.

Cậu đúng là làm đàn ông thất bại, chỉ có làm cho bạn gái mình hết giận mà không biết cách nữa.
Giai Giai cũng biết cậu là người ít nói, không quan tâm cô không có nghĩa là cậu không yêu cô.

Chỉ tại anh ấy không biết cách diễn đạt bằng lời nói.

Đó cũng là một phần lí do cô yêu người đàn ông này, không cần nói những lời ngọt ngào, chỉ cần ánh mắt và cử chỉ anh ấy dành cho cô là đủ hiểu người đó yêu mình như thế nào rồi.
Cô không cần người đàn ông chung tình, cô cần người luôn ở bên mình những lúc cô vấp ngã trong chính cuộc sống đầy rẫy áp lực.

Chỉ có hai ta không cần ai cả!
- ----------- HẾT CHAP 21-----------.
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 22: 22: Chuyện Xấu Bị Bại Lộ


Hai người vừa vào sân thì gặp ba đang đứng trước cửa nhà đợi.
Lục Đông nhanh chóng xuống mở cửa cho Giai Giai.

Cậu đỡ tay nhưng hình như Giai Giai không có ý định xuống thì phải.

Có lẽ cậu chiều cô nên cô sinh ra hư thì phải.
- Giai, xuống mau đi em, chú đang đợi chúng ta.

Cậu nắm tay cô dìu xuống.
- Không chịu, em không muốn xa anh.

Cô nào chịu để cho Lục Đông dẫn xuống, cứ dằn co nũng nịu nhất quyết không chịu xuống.
- Em xuống không?.

Cậu cũng buồn vì xa cô lắm chứ, như cứ lâu lắc như này thế nào cũng sẽ bị chú Thẩm mắng cho một trận.

Vì gái mà trễ công việc, có mất mặt không chứ.
- Không.

Cô vẫn kiên quyết không chịu nghe lời cậu.
Ai hết cách với cô bé này chứ cậu nắm hết điểm yếu của Giai Giai trong lòng bàn tay.

- Em chắc chưa?.

Đây là cơ hội cuối cùng cho cô, nếu còn ngang bướng thì đừng trách Lục Đông ra tay độc ác.
- Em chắc rồi mới nói, anh hỏi lạ vậy.

Cô cũng nói lại, còn bày đặt hỏi cô nữa.

Cô đã quyết thì không có chuyện sẽ thay đổi.

Không một ai có thể lay chuyển được Giai Giai này.
Lúc Đông kéo rì đầu cô lại hôn lên má đến nghẹt thở.

Vì hơi thở khó khăn nên cô liên tục đánh lên vai cậu.

Ngăn những hành động như thế này, hên là chiếc xe đã khuất tầm nhìn của ba, không thôi là xấu hổ chết mất.

Anh ấy cũng thiệt là chỉ cần năn nỉ một chút là cô đồng ý rồi.

Chỉ là người ta không muốn xa anh thôi mà, làm giá một tí có cần phải dùng hành động bạo lực vậy không.

Đúng là đáng ghét!
- Lục Đông buông em...ra.

Cô khó khăn vừa nói, vừa đánh nhưng có vẻ cậu bỏ ngoài tai mà liên tục hôn cô.
Hết cách nên cô hù dọa cậu.
- Ba phía sau lưng anh kìa .
Cậu hốt hoảng buông cô ra, đúng là cách này hiệu quả thật mà.

Cậu không sợ cô nhưng chắc chắn sẽ sợ ba cô.
- Con xin lỗi chú, xin lỗi chú.

Cậu cúi đầu lia lịa xin lỗi nhưng không thấy ai trả lời.

Thấy lạ nên cậu mới nhìn lên, làm gì có ai chứ.

Nhìn qua thì thấy Giai Giai cười nắc nẻ là anh biết mình đã bị cô bé này lừa rồi.
Nhìn anh rối rít như vừa làm chuyện xấu mà bị người ta phát hiện vừa thấy thương lại vừa buồn cười.

Nhưng tại anh cứ cố chấp với cô làm gì.

Cho đáng đời anh, cứ ức h**p cô.
- Giai Giai em giỏi lắm.

Đầu muốn xịt khói với cô bé lắm trò này mà.
- Chứ sao.

Cô lên mặt với anh, nhưng vẫn cười không ngừng làm ai đó đen mặt.

- Giai Giai con làm gì ở ngoài đó lâu vậy, không vô nhà.

Muốn bắt cóc Lục Đông của ba luôn hay sao.

Hai đứa trẻ này không biết giữ ý tứ gì cả, muốn làm gì cũng phải lựa nơi người ta không thấy chứ.

Lộ rõ như vậy mà tưởng qua mắt được ông già này sao, hai đứa con non lắm.
- Chết! chú kêu chúng ta rồi kìa, em mau xuống đi.

Lúc nãy chỉ là Giai Giai dọa thôi mà làm cậu toát cả mồ hôi hột.

Lần này chú ấy kêu rồi mà còn chậm trễ, nếu chú ấy lại đây thiệt thì làm sao.

Còn cô bé này cứ rề rà biết chừng nào mới bước vô tới nhà.

Cô không sợ ba nhưng cậu rất sợ!
Cô bĩu môi, làm gì như gà mắc đẻ vậy.

- Được rồi, được rồi em xuống là được chứ gì.

Cô cũng không chọc anh nữa, xuống xe nhưng không nắm tay anh sợ là ba sẽ phát hiện mối quan hệ bất chính của cô và Lục Đông.
Chắc đã làm cô bận lòng nhiều rồi.

Thật ra, từ lâu ba cô đã biết chuyện tình cảm giữa hai người.
Hai người cùng đi về phía ông Thẩm đang đứng.
- Ba à, tối ba mới đi mà.

Sao lại kêu con gấp gáp vậy chứ, hay là ba nhớ con gái?.

Cô nói với giọng nhõng nhẽo nhưng nghe kĩ lại giống như là hờn trách hơn.
Đúng là đứa con gái cưng của ông, nuôi nó lớn chỉ đi theo Lục Đông rồi quên luôn người ba này.

Chứ ngày xưa đi học về lúc nào cũng lẽo đẽo theo sau, muốn cắt cái đuôi này cũng thật là khó.

Còn bây giờ thì sao, có bạn trai là chỉ nghĩ đến bạn trai, kêu nó về thôi mà đã trách mình rồi.

- Ba nhớ con gái hay con là không nỡ xa Lục Đông.

Ông đã không trách thì thôi đằng này còn trách ngược lại.

Lần này phải cho con bé nếm mùi vị xấu hổ để lần sau không còn tái phạm nữa.
Lục Đông và Giai Giai không hẹn mà cùng bị mắc nghẹn trước câu nói đánh trúng vào điểm yếu của hai người.

Đã giấu kĩ rồi mà sao ba làm như đã biết trước chuyện hai người rồi nhỉ? Đây có thể gọi là bị vạch trần không.
Thấy Giai Giai im lặng không còn nói được từ nào ông bậc cười thành tiếng.

Chỉ trêu chọc một tí là đã lộ rồi, mà muốn đòi giấu chuyện này với ông sao.
- Ba này, làm gì mà con...con nhớ anh Lục Đông được chứ.

Đối diện với ba như thế này cô hơi lạnh người, có hơi xấu hổ lại lộ rõ vẻ lúng túng.
- Không nhớ thật sao, vậy thì tốt.

Ba vốn định nói với Lục Đông đi ba ngày nhưng ba đổi ý rồi.

Dù sao Lục Đông làm cho nhà mình cũng đã lâu, ba cũng nên thưởng cho Lục Đông cái gì đó mới phải đạo.

Uh, ví dụ chuyến đi lần này từ ba ngày ba sẽ đi ba tuần cho Lục Đông có thời gian nghĩ ngơi du lịch, biết đâu chừng lần này về có bạn gái, con sẽ có thêm chị dâu nữa.

Con thấy ba nói có lí không Giai Giai .
- Con....
- -----------HẾT CHAP 22----------.
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 23: 23: Xa Nhau


- Con...".

Thật sự, không thể nói nên lời, ba đúng là làm khó cô.

Mặc dù, bây giờ cô đang rất là ghen khi mà ba nói sau khi công tác anh Lục Đông sẽ có bạn gái.

Không lẽ bây giờ cô nói mình không cho Lục Đông đi thì ba nói mình không biết điều với người khác, làm trái ý với ba, còn nếu nói ra chắc chắn sẽ lộ.

Aaa, nhức đầu quá đi mất.

Tình thế bây giờ cô tiến không được, lùi cũng không xong.
Lục Đông tâm trạng bất an hơn cả cô.

Tim anh sắp thòng xuống cả mét luôn rồi.
Trái ngược hoàn toàn với tình cảnh trước mắt.

Ông Thẩm ung dung trêu chọc, nhìn thái độ của hai đứa là biến đã tiến triển tới mức nào rồi.

Bài đặt e thẹn, che giấu nữa chứ.

Nhìn con gái ông mà coi, lộ rõ chữ ghen to đùng trên mặt còn giỏi chối.

Thử xem lần này có thoát được ông không.
- " Thôi được rồi, Lục Đông chuẩn bị đi chúng ta sẽ khởi hành sớm hơn dự định ".
Cái gì? Sao ba nói tối mới đi bây giờ mới xế chiều mà đã đi rồi.

- " Giai Giai con uất ức cái gì nói ba nghe.

Thấy con gái có nhiều điều muốn nói mà ấm ức không chịu nói ra.

Ông cũng tạo điều kiện cho cô mở lời rồi.

- " Ba chỉ ức h**p con thôi.

Cô sục sùi lên án ba mình.

Ai đời ba lại cứ thích đẩy con gái mình vào ngõ cục, người giỏi ăn nói như cô cũng đành chào thua trước người ba này.
- " Có Lục Đông ở đây làm chứng cho ta, nào có ức h**p con bao giờ, đúng không Lục Đông.

Tính là đùa một chút cho vui, không ngờ vui quá nên ông đùa tiếp.
- " Dạ...!Con không dám nói.

Nếu anh mà nói là thân xác này không còn trên người anh nữa, ai kêu anh yêu cô gái hun dữ trước mắt này làm gì.
- " Được rồi cô nương, tôi biết hai người yêu nhau quá rồi ".

Không đùa nữa, mình cũng có việc của mình, ai đâu lại nỡ làm con gái xấu hổ chứ.
- " Sao ba biết được.

Nhờ cô nói không kịp suy nghĩ câu này mà tất cả bí mật che giấu bấy lâu nay đều bị bại lộ hết.
- " Con nói.

Ông không nhanh không chậm mà đáp.
- " Không có.

Cô nói với ba lúc nào, sao cô không nhớ gì hết.
- " Vừa nãy con nói Sao ba biết được , vậy là không cần đánh cũng khai, ngầm thừa nhận rồi còn gì.

Nhưng không cần nói, chỉ cần nhìn nét mặt đã biết rồi.
Rõ ràng ba đã biết còn có ý định chọc ghẹo.

Làm nãy giờ cứ bất an trong lòng.
Còn chơi trò mèo vờn chuột làm cô rối cả đầu.

Không biết dây thần kinh còn hoạt động không nữa.
- Thôi được rồi, ta đâu phải là khó tính mà ngăn cấm hai đứa, cứ toàn nghĩ xấu cho ông già này .
Cô có đang nghe nhầm không? Lục Đông cũng vậy cứ tưởng tai mình bị Giai Giai la mắng nhiều quá mà gặp vấn đề.

Nhưng không, sự thật đúng là ông Thẩm cho hai người yêu nhau.
Lúc đầu cậu cũng sợ gia cảnh mình không xứng với Giai Giai sẽ bị ông Thẩm phản đối.

Nên mới nói cho Giai Giai đừng tiết lộ cho ai biết.

Nhưng không ngờ càng che bao nhiêu càng lộ rõ.
- Ba cho phép...cho phép thật sao ạ!.

Giai Giai níu tay ba hỏi lại.
Ông Thẩm xoa đầu đứa con gái ngốc này, giọng đầy nuông chiều:
- " Không cho thì cũng đã yêu rồi.

Nếu ta không cho hai đứa có chịu theo ý ta mà từ bỏ nhau không ".
Cô vô cùng cảm động, ba luôn là người yêu thương cô nhất.
- Con yêu ba nhất ".

Cô nhón chân hôn một bên má xem như lời cảm ơn.

- Chứ không phải Lục Đông à ".
Coi như những gì cô làm là không công rồi, ba không cảm động mà còn tiếp tục trêu mình nữa.
- Ba này...".
- Chú, con cảm ơn chú nhiều lắm ".

Không chỉ có Giai Giai mà cậu cũng cảm kích ông Thẩm rất nhiều.
- Được rồi, hai đứa đừng có một tiếng cảm ơn hai tiềng cảm ơn, nghe rất khách sáo ".
Lục Đông và Giai Giai không nói gì cũng ngầm hiểu là đồng ý những lời ba nói là đúng.
- " Vậy cho ba mượn tạm Lục Đông được chưa ".
- " Nhưng mà ba nhớ để ý anh anh ấy giúp con ".

Cô cũng sợ như những gì ba nói, rất sợ sẽ mất Lục Đông.
- " Con không sợ ba phản bội con mà nói Lục Đông tìm cô nào dễ thương để yêu, bướng bỉnh như con ai thèm chứ ".

Nói câu trước câu sau đều lo cho Lục Đông, còn người cha này thì sao, cô chỉ xem ông là không khí?
- " Ba cứ vậy không à, con cũng đâu có tệ như lời ba nói vậy chứ ".

Không ai chê, chỉ ba chê mình thôi.
- " Thôi, ba chỉ nói cho vui, con ở nhà nhớ giữ sức khỏe, ba vào trong lấy đồ.

Ông muốn trả lại không gian riêng cho hai đứa.

Ở đây ông giống kì đà quá.
- Dạ ".
Sau khi ông Thẩm vào nhà, Lục Đông đưa tay áp vào hai bên má cô, giọng có chút mệt mỏi.
- Anh đi...!em ở nhà nhớ chăm sóc bản thân, không để bị ốm có biết chưa ".
- Không được khóc đó ".

Cậu biết nếu không dặn thì thôi, chứ dặn dò cô cũng khóc.
- Em biết rồi, anh đi cẩn thận ".

Hai người từ nhỏ đã thân lớn lên lại thành một đôi, chỉ xa một chút là đã nhớ rồi đằng này tới ba ngày nữa mới có thể gặp lại anh.

Nhớ nhung là điều không tránh khỏi.
Ba và Lục Đông vừa rời khỏi, xe chạy khuất cánh cổng cô cũng bước vào nhà.
- " Giai Giai ".

Nghe có người gọi cô có chút giật mình, quay lại.
- Anh.....".
- ------------ HẾT CHAP 23 ----------.
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 24: 24: Hôn


- Anh Thế Khải, anh tìm em có việc gì sao?.

Cô cũng quên mình và anh đang chiến tranh lạnh.
Thế Khải chứng kiến được cảnh hai người thân mật lúc ở ngoài sân.

Đem tâm trạng bực tức vào muốn nói cho rõ, nhưng lấy tư cách gì đây.
Anh chạy lại nắm chặt hai bả vai cô như muốn nghiền nát.
- Em thật sự yêu anh ta mà từ chối tình cảm của anh sao?.

Anh thật sự không hiểu tại sao cô chọn anh ta mà không phải là anh.
Giai Giai có chút đau liền đẩy anh ra.

Nhưng càng chống cự thì anh càng xiết chặt.
- Anh buông em ra trước đã, em đau.

Cô không muốn phải tiếp tục đôi co với anh thêm nữa.

Nói với anh bao nhiêu lần vẫn cố tình không chịu hiểu.

Thật vô ít!
Thấy mình có chút quá đáng, Thế Khải từ từ nới lỏng tay nhưng không hoàn toàn buông cô ra.
- Anh đừng như thế được không, em nói với anh rất nhiều lần là... Em không yêu anh còn người em yêu anh cũng biết rồi, em không cần phải nói.

Cô thật sự không muốn vì chuyện này mà tình cảm anh em bị sức mẻ.

Cô yêu quý anh chứ không phải là yêu anh như tình cảm trai gái.

Có lẽ anh ấy vẫn đang lầm tưởng.
Anh như bị điếc với những lời cô nói.

Anh thật sự không muốn nghe những lời phủ phàng đó.

Nó chẳng khác gì là xát muối vào tim anh.

Rất đau!
- Em nói thật cho anh biết anh có có chỗ nào không tốt bằng cái tên Lục Đông đó, anh hứa sẽ thay đổi tất cả vì em.

Cho anh một cơ hội được không?.

Anh đã nói lời này không biết bao nhiêu lần nhưng Giai Giai cố tình né tránh, không chịu hiểu.
- " Anh Thế Khải em rất quý anh, nhưng em không yêu anh.

Em chỉ yêu duy nhất một người là Lục Đông mà thôi ".

Lời cô nói chỉ có bấy nhiêu thôi, còn anh không muốn hiểu hay không thì tùy vậy.
Tiếng nổ lớn vang trong đầu anh, vậy là hết thật rồi sao.

Tất cả đều không thuộc về Thế Khải này, gia đình, tình cảm tất cả chưa bao giờ đứng về phía mình.

Anh làm người quá thất bại rồi!
- " Em nói lại cho anh nghe, em vừa nói gì ".

Lần này Thế Khải mất khống chế thật rồi.
- " Em nghĩ mình đã nói rõ rồi, không cần nói lại làm gì ".
Cô không muốn nói chuyện với anh những lời phủ phàng, chỉ muốn vào trong nghĩ ngơi.

Một ngày nay cô thật sự mệt mỏi.

Phải đi học, rồi lại xa người yêu bây giờ Thế Khải lại đến làm phiền cô thật sự chịu không nổi.
Nghe cô nói lời tuyệt tình như vậy anh không cam tâm, dẹp hết sĩ diện kéo cô lại gần ôm chặt.

Giai Giai bất ngờ trước cái ôm cỉa anh, anh thật sự khác xưa rất nhiều.

Anh Thế Khải không cưỡng ép cô làm bất cứ điều gì, luôn chìu lòng theo cô.

Nhưng mà bây giờ anh ấy làm theo bản năng của mình, chẳng chịu nghe lời ai cả.
Cô lấy tay mình ngăn anh, liên tục đánh lên vai.

Nhưng cách đó không thể làm lay động được anh càng làm anh xiết chặt hơn mà thôi.
Hết cách, cô cắn mạnh vào cánh tay anh mong cách này có thể làm anh đau mà buông tha cho cô.

Đúng như Giai Giai nghĩ, vì lực cắn của cô rất mạnh và rất sâu nên Thế Khải có hơi buông lỏng.
Chát
- Anh đáng ghét.

Nói rồi cô tát thật mạnh vào một bên má của anh.

Thế Khải chưa hết đau ở cánh tay bây giờ lại nhận thêm cái tát của cô, làm anh đen mặt.

Ánh mắt chết chóc như muốn giết người.
Thấy thái độ của cô đối với anh vô cùng xa cách, còn Lục Đông thì, ôm hôn hưởng thụ.

Anh không cam tâm, được rồi nếu như cô muốn như vậy thì đừng trách Thế Khải này quá đáng.
Cái đôi môi hư hỏng vừa nãy mới cắn, anh sẽ hôn đến nát thì thôi.

Anh muốn cô phải cầu xin, thì mới vừa lòng hả dạ.

Không phải chờ đợi nhiều, anh lấy đôi bàn tay gắn chắc của mình giữ chặt sau gáy, ép cô phải nhận lấy nụ hôn từ anh.

Cô hơi hoảng loạn, không dám tin anh có thể làm ra những chuyện đồi bại như thế này.

Thấy cô không chịu phối hợp, cắn chặt răng không cho anh đưa lưỡi vào.

Anh buông một tay ra khỏi gáy còn tay còn lại vẫn giữ chặt.

Bóp chặt cằm, vì đau nên cô hé mở đôi môi.

Thế Khải cũng nhanh cơ hội trực tiếp lưỡi mình vào cuốn lấy cô.

Dù có đánh thì với sức của cô nhẹ như lông tơ làm sao có thể lay động được anh.

Nước mắt trực trào rơi xuống.

Vừa cảm thấy có lỗi với Lục Đông, anh ấy vừa đi khỏi là ở nhà cô bị tên nam nhân trước mặt chiếm tiện nghi.

Vừa cảm thấy bản thân mình bị chà đạp lên nhân phẩm.

Anh có thể tự tiện cưỡng ép mình trong khi anh lấy quyền gì chứ.

Cảm nhận được vị mặn từ đầu lưỡi, không còn hương vị ngọt ngào từ đôi môi lúc hôn.

Anh chợt khựng lại hành động của mình.

Nhìn lên cô gái đang ủy khuất.

Thế Khải vừa buông cô đã lùi ra xa anh, sợ anh lại giỡ trò.

Nên tránh càng xa càng tốt.

- Đồ tồi, đừng bắt tôi phải hận anh.

Nói rồi cô chạy thẳng vào nhà không cho anh mở miệng nói lời nào.
Biết là có hơi quá đáng nhưng anh không ngăn được cảm xúc khi đứng trước cô.
Tuy anh không biết mình đối với Giai Giai là hận hay yêu.

Nhưng chắc chắn một điều Giai Giai là của anh, bằng mọi giá phải có em ấy ở bên mình.
- ------------HẾT CHAP 24------------.
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 25: 25: Quá Khứ


Sau khi khi rời Thẩm Gia, anh mang tâm trạng bực tức về nhà.

Dù suy nghĩ rất nhiều nhưng không hiểu lí do vì sao mà Ngọc Giai lại ghét mình như vậy.
- Đi đâu mới về.

Ông Chu tuy có hơi men trong người nhưng vẫn còn nhìn thấy Thế Khải mặt thì bơ phờ, dáng người như kẻ ăn mày, nhìn chẳng ra làm sao.
- Đó là chuyện riêng của con không cần ba phải xen vào.

Rốt cuộc là ba có yêu thương mình không, sao cứ trách móc mình mãi vậy.

Không phải là anh so sánh nhưng nhìn mà coi, ông Thẩm với Giai Giai tình cảm tốt biết bao, còn nhìn lại Thế Khải này mà xem kể cả lúc buồn tủi nhất cũng chẳng có ba tâm sự, an ủi.

Chỉ biết hạch sách, nặng nhẹ đủ đều.

Trong khi anh đã cố gắng về mọi thứ, muốn làm ba vui và tự hào nhưng những gì anh làm chưa bao giờ được ba công nhận.
- Mày ăn nói với tao vậy sao?.

Nó chẳng xem người ba này ra gì.
- Nhìn lại mày coi có giống ai không, suốt ngày đi theo con của ông ta.

Đừng nói là yêu nó rồi.

Kể cả không thấy đường cũng biết thằng con trời đánh này yêu con kẻ thù của mình.
Nghe ba nói vậy, anh cảm thấy nực cười.
- Người mà luôn nói phải thân thiết với Ngọc Giai là ba, người không cho gần Ngọc Giai cũng là...ba.

Anh biết làm sao mới làm vừa lòng người ba này đây.

- Đúng là ta đã nói là thân thiết để chiếm được lòng tin sẽ thuận lợi cho kế hoạch, còn bây giờ thì sao? yêu nó luôn rồi.

Chỉ là kêu lợi dụng con bé, mà nó yếu lòng nên yêu luôn con nhà người ta.
- Lúc nào cũng kế hoạch, kế hoạch ba có bao giờ quan tâm con chưa? Không! Đúng là con yêu cô ấy thì đã sao.

Ba chỉ biết áp đặt người khác, mà chưa bao giờ đặt bản thân mình vào con mà cảm nhận.

Con là con người, chỉ muốn có một cuộc sống yên ổn như bao người lại khó khăn đến vậy sao.

Những uất ức giấu kín trong lòng, hôm nay anh nói một tràn dài có ra sao thì ra.

Cứ giữ mãi anh cảm thấy nặng nề và khó thở.

Anh không muốn nói chuyện với ba chút nào, hở gặp là cãi.

Chưa bao giờ hai ba con nói chuyện với nhau một câu đàng hoàn.

Anh đi thẳng vô phòng không muốn ở đây tiếp tục tranh cãi nữa.
Thấy Thế Khải phản ứng mạnh như vậy ông cũng có chút bất ngờ.

Từ nhỏ cho đến tận bây giờ ông nói gì nó cũng chưa cãi lại, chỉ biết nghe lời ông.

Thật không ngờ hôm nay lại dám nói chuyên tay đôi với ông, là đang muốn đòi lại công bằng cho mình hay sao.

Cứ tiếp tục lớn tiếng như vậy cũng không phải là cách hay, thôi thì cứ lùi một bước tiến ba bước với nó vậy.

Dù sao cũng chẳng có gì thiệt thòi cho Chu Dương này.
Ông cũng chợt nhói lòng, nhìn bộ dạng của Thế Khải ông cũng có chút thương xót.

Ông là con người chứ không phải là xúc vật.

Hơn hết, Thế Khải là người đi cùng mình lâu nhất hơn cả người đàn bà lăng loàn kia.
Tuy Thế Khải không phải là ruột thịt, nhưng ít nhất ở lâu cũng có tình cảm.

Tuy có hơi quá đáng và cũng chưa bao giờ đứng trên phương diện của nó mà xem xét.

Biết là mình ích kỉ, hẹp hòi nhưng không thể làm gì khác.

Vì chỉ duy nhất có Thế Khải mới trả thù được cho ông.

Ông thầm xin lỗi người con không ruột thịt với mình.

Nói về mối duyên cha con với Thế Khải cũng thật buồn cười.

Khi xưa ông cũng là người chồng tốt của vợ, một người cha mẫu mực của các con.

Đó là đều hãnh diện vô cùng.

Ông chí thú làm ăn để cho vợ con có cuộc sống đầy đủ, không phải chịu vất vả như thế này.
Ông tìm đủ mọi cách để làm giàu nhưng ông trời không thương xót.

Làm gì cũng thất bại, lại càng mang nợ vào người nhiều hơn.

Ông vô cùng chán nản, tự trách.

Cũng may mắn ông được ông Dương ba ruột của Thế Khải giúp đỡ trả hết số tiền đã nợ.

Còn chỉ cách làm ăn nhưng ông Dương có một điều kiện là phải nuôi thằng bé Dương Thiếu Hạo nên người.

Toàn bộ tài sản ông có được sẽ giao toàn bộ cho ông Chu.

Bởi vì ông Dương biết sức khỏe của mình ra sao.

Ông cũng là gà trống nuôi con hai, ba năm nay rồi.
Điều mong muốn trước khi từ giã cõi đời là cho đứa con của mình có nơi nương tựa.

Ông tin tưởng ông Chu có thể lo Thiếu Hạo nhà mình.

Bởi con người có chí làm ăn sẽ không bao giờ là người xấu được.

Ông Chu thấy cũng tốt, ai lại chê tiền bao giờ.

Thiếu Hạo như là quý nhân của ông vậy.

Sao đó mới đem về nuôi.

Thiếu Hạo này cũng trạc tuổi tiểu Quân nhà mình.

Chỉ thêm một miệng ăn chắc không sao đâu.

Điều quan trọng là có tiền để làm ăn.

Mối làm ăn tốt này sao có thể bỏ lỡ được chứ.

Nên ông đã chấp nhận lời đề nghị vừa rồi của ông Dương.
Ông Dương cảm thấy yên lòng mà nhắm mắt.

Chỉ có điều cho đến lúc chết ông không thể ngờ được mình đã đặt lòng tin sai người.
Cứ như thế, ông đem Thiếu Hạo cũng chính là Thế Khải về nhà.

Bà Chu lúc đầu có vẻ không ưng bụng nhưng ai lại nỡ lòng chối bỏ đứa trẻ đáng yêu như vậy.

Dần dần bà chấp nhận và yêu thương Thế Khải không khác gì con ruột của mình.
Ông Chu thì miệt mài làm ăn như người ta.
Nhưng may mắn lần này không một lần nữa đứng về phía ông.

Thua lỗ từ lần này đến lần khác.

Đã hơn một nửa tài sản bị thua lỗ, không cánh mà bay.
Được bạn bè rủ rê, vì buồn bực mà mặc cho họ dẫn mình đi đâu thì đi.

Dần dần, ông trở thành con sâu rượu lúc nào chẳng hay.

Đám bạn nhậu liên tục dụ dỗ ông vào sòng bài để gỡ nợ nếu may mắn có thể làm giàu.

Và số tiền còn lại cũng chôn vào nơi đỏ đen không có chút tính người này.
- --------HẾT CHAP 25---------.
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 26: 26: Quá Khứ 2


Ông Chu càng ngày càng chìm đắm vào men say.

Không lo gì đến sống chết của vợ con.
Về nhà thì nhìn ai cũng không vừa mắt.

Hôm thì mắng chửi, hôm thì xỉn quá nói không nổi, gục thẳng lên giường không cần nghĩ đến sống chết của ai.
Nhìn chồng mình càng ngày càng tệ bạc, nhiều lần bà Chu cũng khuyên ngăn chồng mình Anh đừng sáng say chiều xỉn nữa .

Nhưng nhận lại từ ông bằng nhưng từ ngữ khó nghe, chói tai vô cùng.
Đồ đàn biết gì mà xen vô, không giúp được gì cho tôi thì thôi còn nặng nhẹ đủ điều, nghe mà phát chán .

Mỗi lần tỉnh bà Chu mới nói vài tiếng, sau những lần cãi vả thì ông tiếp tục ra ngoài.

Vì không muốn nghe vợ lãi nhãi và mấy đứa con khóc um xùm cả lên, một đám phiền phức.

Đã về mệt, không nói được từ nào lọt vào lỗ tai thì thôi, đằng này lại muốn làm cha mẹ ta mà dạy dỗ à.

Nhức hết cả đầu!
Bà lắc đầu vừa bất lực, vừa bất mãn.

Bà không phải là người vợ không hiểu chuyện mà hạch sách với chồng.

Nhưng cứ nhìn ông ấy mà coi, bê tha suốt ngày không ai chịu nổi.

Bà cũng biết yêu chồng, thương con vậy.

Sao ông không hiểu nỗi lòng của bà mà chỉ biết trách bà không biết điều, đàn bà chỉ giỏi cái miệng.
Ông Chu thì tiếp tục theo cuộc vui của mình.

Bỏ lại phía sau muộn phiền.

Nhậu mới làm ta quên, đánh bài làm cho ta vui.

Ngại gì từ chối!
Hôm đó, ông thua bài quá nhiều đâm ra uống nhiều hơn cả thường ngày.

Vợ ở nhà lo lắng không biết chồng mình có sao không.

Bình thường giờ này đã có mặt ở nhà để chửi mắng ba mẹ con bà rồi.

Vì lo lắng cho chồng mà bà có ý định ra ngoài tìm.

Chứ ở nhà suy đoán linh tinh lại cảm thấy bất an hơn nữa.

Nghĩ là làm bà nhìn hai đứa con Thế Khải thì đã ngủ không nên đánh thức, chỉ còn Tiểu Quân là khóc oe oe thôi.

Bà nhanh chóng bế thằng bé lên, Thế Khải một mình ở nhà chắc không sao đâu.

Mình đi một lát rồi về liền mà.
Bà đi tìm theo dọc các quán rượu, nếu may mằn cũng sẽ tìm được ông.

Hai mẹ con đi cũng đã lâu nhưng không thấy người cần tìm.

Chợt thấy có một người phụ nữ la mắng inh ỏi, bà cũng tò mò lại xem.

Không phải kia là chồng bà sao? Sao bà ta lại mắng ông ấy như thế.

Bà sao lại mắng chồng tôi .
Bà chủ quán đang bực mình vì cái tên Chu Dương này ăn uống thiếu, lại không chịu vác cái mặt này đi chỗ khác.

Nằm lì ở đây không để ai buôn bán.
Bây giờ, lại có người đến đây như là đang hỏi tội bà.

Trong khi bà có làm gì sai.
Đây là chồng cô sao?, tốt! Vậy trả tiền xong rồi hốt xác nó về đi, nằm ở đây chật chỗ không để ai buôn bán làm ăn gì cả .
Thấy bà nói vậy nên bà cũng không biết nói gì hơn, tiền sao? Làm gì còn chứ, tất cả những gì giá trị trong nhà ông đã nướng vô mấy cái quán như thế này cũng như là sòng bạc rồi.
Hết cách đành năn nỉ bà ta khất lại.
Bà chủ mong bà hãy cho tôi nợ, tôi hứa sẽ trả tiền mà .

Khi nào mới trả .

Bà ta quát thẳng vào mặt, hai vợ chồng y chang mặt dày cả đôi.
Làm ăn không được còn gặp thứ gì đâu không.

Ngày gặp ba bốn người như này có nước mà phá sản.
Bà Chu bỏ Tiểu Quân xuống, chấp hai tay lạy bà:
Bà chủ mong hãy thương xót cho tôi, tôi còn con nhỏ phải lo .
Thương thằng nhỏ, vậy thằng già nằm đây cũng phải thương xót luôn à, tôi đây ở không làm mấy việc bao đồng như vậy .
Không còn cách nào khác, bà quỳ xuống nắm lấy hai tay bà ta năn nỉ một lần nữa, mong bà ta thương tình bỏ qua.
Nhưng sự hạ mình như vậy cũng chưa đủ làm bà ta hài lòng.

Liên tục dùng tay xua đuổi.
Thất vọng tràn trề nên bà lê hai đầu gối lại gần chồng lay nhẹ cho ông tỉnh Anh mau dậy đi .

Bà nói trong tiếng nấc và buồn tủi.

Nhưng không hề hấng gì với ông ta.
Đúng rồi đó mau nhanh chóng đưa con sâu này về dùm đi
Được nếu không về thì tôi về, tôi còn lo cho con cái nữa.

Thế Khải một mình ở nhà bà không an tâm chút nào.

Ông ta ở đây thì sáng cũng biết đường mà về.

Lo hai đứa nhỏ trước đã rồi tính tiếp.
Tiểu Quân về thôi con .

Bà lên tiếng kêu, nhưng nhìn qua không thấy Tiểu Quân đâu cả.

Quá hốt hoảng bà lại nắm tay bà chủ hỏi:
Có thấy con...!con trai tôi ở đây không.

Có phải bà đã giấu rồi không.

Mau trả lại, tôi hứa sẽ trả tiền sớm cho bà mà .

Bây giờ, bà nói trong nước mắt, thật sự bà rất rối cứ nghĩ trong đầu bà ta vì tiền nợ mà bắt con trai mình làm tinh.

Trời! Bà đây rảnh chứ không có ác.

Ai đời lại giấu đứa trẻ để uy h**p ba mẹ nó trả tiền.
Thấy cũng tội, bà đưa tay đỡ bà Chu dậy.

Nhưng do cú sốc quá lớn lại khóc nhiều quá nên bà ngất lịm xuống đất.

Ôi trời! Sao lại xỉu trước quán của bà, lở bà ta chết mình chẳng phải mang họa sao.

Thôi thì làm người tốt lần này đi.

Tụi mày đỡ bà ta đi vô bệnh viện coi .

Bình thường nói phát lương thì nhanh lắm, sao tới có chuyện toàn thân bà hưởng không vậy.
Sao vậy, ai chết hả bà chủ .

Người ta lo làm ai rãnh như bà ta suốt ngày mắng chửi nhân viên.
Mày còn hỏi nữa, vô duyên giống ai vậy.

Đừng nói là giống tao, tao có duyên thấy bà luôn đó.

Nhìn làm gì nữa mau phụ tao gánh của nợ này vô bệnh viện, nhanh lên .

Giây phút nào rồi còn nói mấy chuyện này nữa.
Có duyên đến nỗi không ai thèm nhìn đến tận bây giờ.
- -----------HẾT CHAP 26------------.
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 27: 27: Quá Khứ 3


Sau khi được đưa đến bệnh viện, bà ta cũng coi như xong trách nhiệm bỏ mặc bà Chu nằm ở đó.

Ở đây chỉ chuốt họa vào thân mà thôi.

Lúc bác sĩ bảo vợ của tên bịp rượu mang thai, phận là phụ nữ với nhau thì cũng có chút đồng cảm, vô phước mới lấy trúng phải tên đó.

Ở giá như mình coi bộ sướng hơn à.

Khỏi phải lo gì hết, tiền bạc phủ đầy người có chồng làm gì để chịu khổ.

Nói là nói vậy thôi chứ bà ta có kiếm cũng không bao giờ được.
Bà Chu hôn mê năm tiếng mới tỉnh lại, miệng thì thều thào gọi tên Tiểu Quân .

Có ai trong hoàn cảnh mới hiểu, bản thân đi lo cho chồng bỏ mặc con, không biết bây giờ ra sao nữa.
Tiểu Quân .

Bà tỉnh dậy người đầu tiên bà gọi là đứa con trai tội nghiệp của mình.

Người mẹ này đáng trách không chăm sóc được con.

Bà nghẹn ngào, không cầm được nước mắt.

Nhưng ở đây là đâu? Sao bà thấy lạ quá, đây không phải là nhà bà.
Chị tỉnh rồi sao? .

Nữ y tá vô tiêm thuốc cho bà lên tiếng.
Cô y...!y tá, sao tôi ở đây .
À, do chị mang thai, sức khỏe yếu nên ngất xỉu.

Có một người phụ nữ trung niên đưa chị vô đây .

Y tá cũng nhỏ nhẹ mà giải thích cho bà hiểu.
Vậy bà ta đâu rồi? Tôi muốn cảm ơn người ta một tiếng .

Là ai đưa mình vô đây chứ.

Không lẽ là bà chủ quán.

Không đúng, bà ta không hất mình ra đường là may lắm rồi.

Nhưng vò đầu, bức tóc cũng không thể nghĩ ra ai là người đã giúp mình.

Thôi, ai giúp cũng được miễn sao còn giữ lại cái mạng là mừng lắm rồi.
Nhưng dây thần kinh dựt dựt, nghe kĩ lại hình như lúc nãy cô y tá nói mình mang thai .

Không phải bà nghe nhầm chứ...!Không được, phải hỏi lại một lần nữa.
Cô y tá, cô vừa nói tôi mang thai sao? .

Bà rất hồi hợp chợ đợi câu trả lời, bà muốn xác nhận, để không phải mừng hụt.
Đúng vậy chị mang thai được năm tuần rồi, nên đừng nghĩ ngợi gì nhiều sẽ ãnh hưởng đến cái thai trong bụng.

Vậy chị nghĩ ngơi đi tôi xin phép ra ngoài .
Được rồi, cảm ơn cô .
Chào chị, nhưng mà khoan đã chị tự thanh toán tiền viện phí hay kêu người nhà vào đóng.

Người mà đưa chị vào đây xong rồi cũng ra về, chưa làm thủ tục gì cả .
Chưa hết cú sốc thất lạc con, lại nhận tin mình sắp làm mẹ.

Giờ đây, lại phải đóng tiền.

Sao niềm vui chưa được bao lâu thì tai họa lại ập đến.

Tiền sao? Làm gì có chứ.
Được, tôi sẽ đóng sau .

Cứ dùng kế trì hoãn trước đã, nợ được lúc nào thì hay lúc ấy.
Cô y tá gật đầu rồi cũng rời đi, bỏ bà một mình trong căn phòng ngột ngạt mùi thuốc khử trùng.

Tâm bà lạnh còn hơn thanh sắt của chiếc giường bệnh này.
Lúc bệnh chồng không chăm sóc, con đi đâu cũng không biết.

Cần một người an ủi dỗ dành cũng không có.

Bà khóc đến độ không còn cảm nhận vị mặn của giọt nước mắt nữa rồi.
Nhưng dù sao cũng phải mạnh mẽ vì con.

Không thể suốt ngày khóc lóc mãi được.
Sau khi sức khỏe đã ổn định, bà bước xuống giường để đi xin người ta nợ tiền viện phí.

Chứ bây giờ tiền đâu mà có trả cho người ta được đây.
Đến phòng lễ tân, bà cũng vô cùng ngại phải mở miệng xin thiếu.

Dù sớm hay muộn cũng phải nói.

Thôi thì làm liều, mất mặt một chút có là gì đâu.
Cô...!.

Lúc nãy còn mạnh miệng nhưng tới rồi mới biết cảm giác sợ hãi như thế nào.

Rất khó để mở lời.

Chị cần gì .

Hằng ngày phải tiếp bao nhiêu người, dù không ra thái độ gì nhưng bên trong rất bực mình.
Tôi, có...!có thể...cho tôi thiếu...!tiền viện phí được không .

Bà lấy hết can đảm để mở lời, cơ thể mệt mỏi, lời nói cũng đầy nặng nhọc.
Mặt người y tá cười méo mó, đây là bệnh viện chứ không phải là nhà từ thiện, muốn làm không công cũng phải nhìn trước ngó sau nơi mình đứng là ở đâu chứ.

Không được, em cũng làm công ăn lương, không có quyền quyết định.

Mong chị sớm thanh toán đúng thời hạn.

Bây giờ, không còn gì mời chị ra ngoài .

Nhưng mà...!.

Bà cố nài nỉ thêm nữa, mong y tá có thể thương mà bỏ qua.

Nhưng không phải ai lúc nào cũng có lòng thương người.

Đây là bệnh viện, nơi mà cứu người là cái phao cứu vớt tính mạng người khác.

Nhưng không có tiền đầy đủ thì cũng không ai giúp nổi mình đâu.
Không phải cô y tá vô tình, mà là nhiệm vụ của cô ta là như vậy không làm khác được.

Ra ngoài .
Nhưng...
Đi ra...!.

Lần này, y tá có hơi lớn giọng.

Người đàn ông vừa bước vào cũng có chút giật mình.

Nhưng vừa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Tôi sẽ thanh toán giúp cô ấy .
Phải anh đến sớm một chút thì đây phải gặp con người phiền phức này rồi .
Nói rồi cô ta liếc xéo bà Chu.
Bà Chu bất ngờ quay lại, anh ấy giúp mình thật sao?.

Bà vô cùng biết ơn, tuy vì sỉ diện muốn từ chối nhưng không nhận thì hai mẹ con bà làm sao ra khỏi nơi đây.

Không còn cách nào khác nên quay sang nói lời cảm ơn.

Cảm ơn anh .

Cô cúi nhẹ đầu bày tỏ lòng biết ơn.

Nếu không có anh ta không biết mình có thể làm gì nữa.
Nghe những lời xiên xỏ vừa rồi, không lẽ ông tán một cái chứ, là con người với nhau mà cứ thích gây khó dễ cho người khác làm gì.
Chợt lại nghe âm thanh mềm mại, có thể xua tan mọi ưu phiền trong đầu, cũng đáp trả lại lời cảm ơn vừa rồi.
Không có gì đâu, cô đừng khách sáo ...
- -----------HẾT CHAP 27-----------.
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 28: 28: Quá Khứ 4


Không có gì đâu, cô đừng khách sáo .
Vốn định đóng tiền viện phí cho Minh Châu, nhưng gặp được tình huống trớ trêu như vậy làm sao có thể bỏ mặt được chứ.
Nhìn người phụ nữ tiều tụy, chắc cũng chịu nhiều áp lực không riêng gì về chuyện tiền bạc.
Bà Chu sau khi cảm ơn cũng rời khỏi, đứng đây lâu cũng chỉ lảm trò cười cho người khác mà thôi.

Chỉ bằng rời đi để giữ chút sỉ diện cho mình.
Anh ấy cũng giúp đỡ mình lần này, còn lần sau thì có ai giúp nữa không.

Phải tự cứu lấy mình không nên dựa giẫm vào người khác mãi được.
Bà lê từng bước nặng nhọc, cơ thể thiếu sức sống không chịu đựng được nhiều áp lực.

Nên đi chưa đầy ba bước đã ngã khụy, cũng may ông Thẩm nhìn theo bước đi của bà, thấy bà gần như sắp ngất ông mới đỡ kịp.
Nữ y tá cũng có chút hoảng hốt, trơ mắt ra nhìn.
Ông Thẩm quát lớn:
Còn đứng đó làm gì, kêu bác sĩ...mau lên .

Hai từ cuối ông như thét ra lửa.

Dù chỉ mới gặp nhưng nhìn thấy người phụ nữ yếu ớt này ông có cảm xúc rất đặc biệt.

Không phải là ông có vợ rồi còn mơ tưởng đến người phụ nữ khác.

Nhưng gặp bà ông có chút rộn ràng trong lòng, không thể nào diễn tả bằng lời được.

Nghe ông Thẩm nói vậy, nữ y tá cũng hớt hãi chạy đi tìm bác sĩ.
Ông cũng nhanh chóng đưa bà đến phòng chăm sóc đặc biệt.
- ------------------------
Anh Lý sao chỉ có anh ở đây, chồng tôi đâu .

Bà Thẩm - mẹ của Minh Châu sau khi rời khỏi khách sạn cũng về đóng vai là người mẹ tốt vào thăm con gái.
Dạ, ông chủ đóng tiền viện phí cho tiểu thư rồi bà chủ .

Không phải ông là người làm mà thích lo chuyện bao đồng, ông chủ rất đáng thương vừa phải chăm con lại phải gánh vác chuyện công ty.

Nhiều lúc ông chủ kiệt sức phải truyền nước biển.
Tiểu thư Minh Châu nhập viện hai ngày mới thấy bà ta vô thăm một lần.

Mà còn tỏ thái độ, có ý trách móc nữa chứ.
Trong khi đó, từ lúc Minh Châu được đưa vô đây một tay ông chủ lo mọi chuyện.

Bà ta có nhúng tay vào đâu mà nói.
Cứ chứng tỏ như mình là người có trách nhiệm không bằng.
Vậy sao? Đi lâu chưa .

Bà Thẩm bị hớ, nên có chút nhẹ giọng lại.

Cứ tưởng là ông ta cũng giống như mình không lo cho con cái, nên mới lên mặt một lúc, nào ngờ lại quê như vậy.
Được một lúc rồi bà chủ .
Ừm .

Cứ có cảm giác là ông Lý với ông chồng nhà mình cứ mờ ám, thông đồng với nhau để qua mặt mình vậy.
Đừng bao giờ để tôi phát hiện ra chuyện gì, nếu mà đến tay tôi thì các người khó lòng mà yên thân.

- ---------------------
Bác sĩ, tình hình của cô ấy như thế nào rồi? .

Ông có chút lo lắng hỏi thăm.
Cô ấy không sao, tôi nhìn cách chăm sóc của anh là đủ hiểu người chồng biết yêu thương vợ con.

Nhưng cũng cần chú ý cái thai trong bụng, anh nên khuyên cô ấy nghĩ ngơi, tránh để tinh thần mệt mỏi vì phải suy nghĩ nhiều.

Anh cũng biết phụ nữ mang thai họ rất nhạy cảm .

Bác sĩ cũng rất ngưỡng mộ người chồng biết quan tâm vợ như thế này.

Nhìn ngoài kia mà xem, có biết bao nhiêu người đàn ông đánh đập vợ con.

Còn anh này thì lại biết hỏi thăm tình trạng sức khỏe của họ, thật đáng quý và trân trọng.
Cái gì? Cô ấy đang mang thai sao? Vậy tại sao lại một thân, một mình nơi này? Chồng của cô ấy đâu.

Đó là những câu hỏi đặt ra trong đầu ông.

Nhưng không có lời giải đáp.
Một người phụ nữ phải tự mình vượt qua, không có người thân nào làm chỗ dựa.

Mang thai cũng không được chăm sóc cẩn thận, phải ngất lịm vì mệt mỏi.

Thật đáng khâm phục!
Nếu không có vợ, ông sẽ không ngần ngại dang tay bảo vệ, che chở cho cô ấy.
Bà Chu đã tỉnh lại khi vừa kịp nghe bác sĩ nhầm anh giúp mình trả tiền viện là chồng, chỉ tại ngại nên nhắm nghiền mắt giả vờ ngủ.

Càng làm cho bà nghẹn đắng, chỉ mới gặp mới đây thôi đã giúp lần này đến lần khác.

Còn chồng mình thì sao, sống chết như thế nào cũng không biết.
Không phải bà có tư tưởng phản bội chồng nhưng nếu như lời bác sĩ nói, anh ấy là chồng mình thì tốt biết bao.
Nhưng đó không bao giờ trở thành hiện thực được.
Điều ông lo lắng lúc này, không biết Minh Châu bảo bối của ông như thế nào rồi.

Nhưng nếu quay về với con bé thì ai chăm sóc cho cô ấy.

Không có người thân ở đây sao mình nỡ bỏ mặt
mà đi được.

Như vậy rất thiếu tình người! Thật sự rất khó để quyết định.

Thôi thì cứ ở lại đây đến khi cô ấy tỉnh lại.

Về phần Minh Châu cũng có anh Lý lo, cũng yên tâm phần nào.
Một chút nữa thì quên, không biết cô ta làm gì mà bỏ bê con cái, Minh Châu bệnh cũng mấy ngày rồi mà không có một tiếng hỏi thăm, như vậy mà coi cho được.
- ----------------------
Anh Lý, sao anh nói chồng tôi đóng viện phí mà lâu như vậy không thấy về.

Hay là đưa phí vào mấy cái kỹ viện.

Anh nói đi hai người có chuyện gì giấu sau lưng tôi đúng không .
Giấu sau lưng bà cũng có thấy đâu mà hỏi.

Ông chủ cũng thiệt là, đi cũng nửa ngày trời rồi mà không điện cho mình lấy một cái.

Nếu mình điện lỡ như ông chủ đang có chuyện gì quan trọng thì sao, lại thành ra làm phiền chuyện người khác.
Nhưng bây giờ làm sao có thể mở miệng giải thích cho bà chủ hiểu.

Bà ta còn nghi ngờ ông chủ nuôi mèo bên ngoài nữa chứ.

Quá mệt mỏi với sự ghen tuông vô cớ của bà chủ nhà này.
- -------------HẾT CHAP 28-------------.
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 29: 29: Quá Khứ 5


’ Ông chủ còn rất nhiều chuyện rất giải quyết đó thưa bà chủ ’.

Ông Lý chỉ nói lên những gì mình nghĩ, chứ không có ý định bao che, qua mặt ai cả.
’ Vậy ý anh là tôi ở đây là rảnh rỗi à, vậy được rồi anh cứ tiếp tục ở đây chăm sóc Minh Châu đi tôi về trước để làm người bận rộn.

Bà ta lúc nào cũng chỉ biết nói xuyên nói xỏ người khác mà không biết nhìn lại mình.
’ Bà chủ không đợi Tiểu thư Minh Châu tỉnh dậy sao? ’.

Mặc dù, hỏi là hỏi như vậy, nhưng cũng biết chắc là không ở lại.

Đúng là con người xảo biện vừa đẩy tội hết cho ông chủ, còn mình thì đóng vai nạn nhân.
Chỉ thấy ông chủ vô phước mới rước bà ta về.

Chồng làm việc thì không hỏi thăm lấy được một tiếng, ngược lại còn trách mắng, nặng nhẹ đủ đường.

Tối ngày ăn diện, đi chơi.

Ta đây là người làm còn hơn vợ ông chủ nữa, tất cả những gì ở trong nhà đều do ông quáng xuyến hết.
Đó chưa là đều đáng nói, bà ta ngoài có công sinh Minh Châu ra thôi.

Còn việc cho ăn, tắm tuốt đều do ông chủ làm.

Ngay cả việc cho Minh Châu một giọt sữa thiêng liêng của người mẹ cũng không có.

Cứ nói lí do là sẽ bị xệ, không còn hấp dẫn nữa.
Đúng là hết nói nỗi!
’ Tôi còn phải làm việc của mình, không thời gian ở đây đôi co ’.

Chỉ là người làm trong nhà mà muốn cấm đoán, phán xét chuyện mình phải đi đâu sao.
- ----------------------
Bà Chu sau khi bác sĩ đi mới dám cựa ngậy, dùng hết sức lực để ngồi dậy.
’ Cô tỉnh rồi sao, đây … để tôi đỡ cô ’.

Ông Thẩm nhiệt tình giúp đỡ vì biết bà còn yếu không thể tự mình ngồi dậy.
’ Cảm ơn ’.

Người đàn ông mà mọi người phụ nữ đều muốn có được.

Anh ấy như là ân nhân cứu lấy mình một mạng.

Chỉ biết nói lời ’ Cảm ơn ’ đầy khách sáo chứ không biết còn cách nào khác để trả ơn.
Bà nợ ông ta không chỉ một lần, hai lần có thể nói là cả một đời.
’ Cô đừng lúc nào cũng luôn miệng cảm ơn tôi như thế, nghe xa lạ vô cùng ’.

Ông Thẩm vô cùng khó chịu khi bà nói những lời cảm ơn vô nghĩa.
’ Tôi sẽ không nói như vậy nữa, nhưng làm sao mới trả được ơn giúp đỡ.

Anh nói đi! ’
’ Chỉ cần cô tịnh dưỡng cho thật khỏe đã trả ơn cho tôi rôi ’.
Bà mỉm cười bày tỏ lòng cảm kích.

Nhưng mà cứ làm phiền người ta mãi cũng không phải chuyện tốt.

Biết đâu anh ấy còn có việc cần làm.

Nếu vì mình mà bỏ lỡ việc, có phải tội càng nặng hơn không.

Ai mà vướng vào mình cũng chịu khổ, thật đáng trách.
’ À, anh …nếu có việc bận thì về trước, tôi có thể tự lo cho mình được ’.
’ Không được! Cô cứ nghĩ ngơi trước đã, còn công việc của tôi thì đã sắp xếp ổn thỏa hết rồi, việc quan trọng bây giờ là cô nghĩ ngơi cho thật khỏe, như vậy tôi mới yên tâm mà rời khỏi ’.

Nói vậy thôi, nhưng khi nghe anh ấy sẽ rời đi khi mình khỏe lại thì có chút mất mác.
Thôi, đành chịu, không phải lúc nào gây họa cũng để cho người khác gánh.

Cứ cố gắng vài hôm rồi mình cũng sẽ rời khỏi nơi đây.

Tiểu Quân không biết như thế nào rồi, tại bà mà con trai phải chịu vất vả.

Còn Thế Khải nữa, đúng rồi phải mạnh mẽ sống tiếp để về bên các con.

Mất Tiểu Quân rồi bây giờ Thế Khải là niềm an ủi cùng với đứa con chưa chào đời của bà.
’ Vậy tôi cảm ơn anh nhiều nhé! ’
’ Lại cảm ơn, cô không còn từ nào khác ngoài hai từ đó à ’.

Nhắc rồi mà vẫn còn tái phạm.
’ Nhưng thật lòng tôi cũng đang có việc bận.

Con gái tôi cũng nằm ở gần đây.

Tôi đi thăm con bé một lát rồi sẽ quay lại đem cháo vào cho cô ’.
’ Anh mau đi đi, con gái anh thế nào rồi ’.

Bà có chút bất ngờ, nh ta vì lo cho mình mà không đến thăm con.

Càng làm bà trân trong nhưng cũng tự trách chính mình.
’ Yên tâm tôi có nhờ người chăm sóc con bé rồi ’.

Nhìn bà có vẻ mặt lo lắng hối thúc nên ông nói như vậy cho bà được an tâm.
’ Vậy anh đi đi, không cần lo cho tôi đâu ’.
’ Tôi đi trước, cô lo nghĩ cho bản thân mình một chút còn có đứa bé trong bụng cô nữa.

Đừng suy nghĩ nhiều mà ảnh hưởng cả mẹ và con ’.

Ông đối đãi, lắng bình thường chứ không có ý nghĩ gì khác.
’ Tôi nhớ rồi ’.
Ông mĩm cười hài lòng rồi rời đi.
Cũng thật là, người ta đâu là gì của mình mà khi anh ấy đi mình lại thấy cô đơn.
- -----------------------
’ Bà chủ ở lại một lúc nữa thôi ’
’ Anh Lý là đang có ý gì đây, muốn tôi ở lại để kéo dài thời gian cho anh ta du hí bên ngoài à.

Tôi đã cảnh báo nhiều lần rồi, đừng có qua mặt tôi ’.
’ Tôi nào dám thưa bà chủ ’.

Bà ta lúc nào cũng nóng tính tự cho mình là đúng.
’ Hừ, tốt nhất là như vậy ’.
’ Em vừa nói ai du hí bên ngoài nói một lần nữa xem ’.

Vừa bước vào chưa kịp hiểu chuyện gì đã nói những lời khó nghe khi không có mặt mình.
’ Em nói gì sai sao, anh bỏ ra ngoài lâu như vậy còn Minh Châu thì sao? Anh làm vậy mà vẫn nghĩ mình đúng à ’.

Tuy có chút giật mình không biết ông Thẩm xuất hiện hiện từ lúc nào nhưng vẫn kịp bình tĩnh đáp trả.
’ Anh có biết chuyện gì xảy ra đâu mà đúng với sai.

Từ nãy giờ do em tự suy diễn rồi đổ hết trách nhiệm lên đầu anh ’.

Đối với cô vợ không lí lẽ này dù giải thích đến mỏi miệng, xưng răng cô ta vẫn không chịu hiểu.
’ Thôi được rồi, tôi nói không nói lại anh.

Nếu đã về rồi thì ở lại đây với con đi, tôi xả stress đây, ở đây nhức đầu quá ’.

Bà ta tìm có rời đi.
’ Mẹ ’.

Giọng nói yếu ớt khẽ gọi mẹ, lúc nào trong nhà cũng nghe tiếng cãi nhau của ba mẹ, đã đến nơi này rồi cũng không được yên.
’ Minh Châu con tỉnh lại rồi sao? ’.

Ông Thẩm vừa lo không biết con đã khỏe hẳn chưa, vừa mừng vì con bé đã tỉnh lại.
Minh Châu mong muốn nhận lời quan tâm của mẹ hơn là với ba.

Nhưng lúc nào ba cô cũng là người lo lằng, quan tâm mình nhất.
’ Anh thôi đi, con bé vừa tỉnh đã hỏi dồn dập như vậy, con bé lại càng mệt thêm ’.

Bà ta lại diễn đạt vai người mẹ biết quan tâm con.
Thấy vợ mình nói cũng có lý nên nghe lời tránh sang một bên nhường chỗ cho hai mẹ con.
’ Minh Châu con phải nghỉ ngơi nhiều mới mau khỏe, bây giờ mẹ có việc bận rồi không ở lại với con được ’.
Bà ta lúc nào cũng nói những lồi ngon ngọt khiến cho Minh Châu siêu lòng.

Không trách Minh Châu được, con nít ai thích lời đường mật.

Bà ta nói xấu về ông Thẩm, con bé đều tin và có thành kiến vời ba mình.

Nào là ba con có người phụ nữ khác và chỉ biết công việc bỏ bê hai mẹ con.

Nhưng thật ra những lúc Minh Châu này gặp chuyện toàn là ba ở bên cạnh còn mẹ thì chẳng thấy đâu.
’ Em không ở với con được sao, lúc nào cũng chỉ biết làm đẹp, nghĩ cho bản thân mình, em không coi cái gia đình này ra gì sao? ’.

Từ trước đến nay ông vẫn luôn nhường nhịn để gia đình yên ổn.

Nhưng bà ta lại càng quá đáng hơn thôi.
’ Vậy còn anh thì sao, con bé có ba để làm gì? ’.

Bà ngang ngược cãi lí với ông.
’ Em… ’.

Thật sự không còn lời nào để nói.
’ Tôi nói rồi con anh tự mà chăm sóc, tôi không việc gì phài ở đây ’.
Minh Châu khóc nghẹn, không thể níu kéo mẹ lại.
Ông thấy xót xa cho con gái, tuy nó thương mẹ xa cách với người ba này.

Nhưng bổn phận là ba ông rất mực yêu thương cưng chiều.

Nhưng bấy nhiêu đó chưa đủ để con bé hiểu được tình thương của ông.
Chạm nhẹ vào vai Minh Châu an ủi ….
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 30: 30: Quá Khứ 6


Ông chạm nhẹ vào vai Minh Châu an ủi.
Nhưng con bé lại gạt tay ông Thẩm ra khỏi người mình.
’ Tại ba mà mẹ mới bỏ đi, con ghét ba ’.

Có bé hét lớn đổ lỗi hết lên người ba mình.
Ông cũng không biết làm gì để tình cảm cha con có thể vun đắp lại được khi mà Minh Châu quá tin tưởng và nghe lời của mẹ mình.
Ông Lý đứng bên cạnh cũng lắc đầu ngao ngán.
Thật sự phải phục ông chủ vì đã chịu đựng được hai mẹ con nhà này.
Cưới vợ mà khổ sở như thế này ông thà để kiến nó bu còn hơn.
’ Con nghe ba nói …’.

Chưa kịp nói là không phải như điều con nghĩ, là Minh Châu đã lớn tiếng đuổi ra ngoài rồi.
’ Không cần, đi ra ngoài đi ’.

Minh Châu khóc sướt mướt, uất ức khi tại ba mà mẹ bỏ mặt một mình ở nơi này.
Tất cả đều là lỗi của ba!
’ Thôi được rồi, con ở lại với chú Lý ba sẽ đi ra ngoài ’.

Nếu con bé muốn thì ông cũng chiều lòng.

Tránh để con bé xúc động mạnh mà ảnh hưởng đến sức khỏe.
Nói với Minh Châu xong, ông lại quay qua nói với chú Lý.
’ Anh ở đây coi Minh Châu giúp tôi, lát tôi sẽ quay lại ’.
’ Dạ ông chủ cứ đi, Tiểu thư để cho tôi chăm sóc ’.

Biết là nói vậy thôi, nhưng ông chủ cũng rất buồn lòng vì đứa con gái cứng đầu không hiểu chuyện.
’ Cảm ơn anh ’.
Ông Lý mĩm cười, ý bảo là không có gì.
Nếu Minh Châu không cho ông ở lại thì đi qua xem cô ấy như thế nào rồi.

Mình còn nói là mua cháo cho cô ấy, xém chút nữa là quên.

Đây có thể nói là dấu hiệu của người già.
Nhưng đi ngang qua sảnh có quầy thuốc, bán nhiều loại sữa cho trẻ em mau chóng khỏe.

Ông cũng không ngần ngại đi vào.

Chỉ cần Minh Châu mạnh khỏe, dù con bé ghét mình như thế nào ông cũng chấp nhận.
Đúng rồi còn giấy xét nghiệm nữa, mình bận nhiều việc chưa kịp đi lấy.

Sẵn tiện ghé thăm cô ấy lấy luôn cũng không muộn.
Ông bật cười, đến bây giờ còn chưa biết tên của cô ấy là gì.

Cứ xưng ’ tôi ’ với ’ cô ’, thấy cứ cấn cấn chỗ nào đó.
- --------------------
’ Cho tôi lấy giấy xét nghiệm của bệnh nhân Minh Châu ’.
’ Ông đợi một lát ’.

Một nữ bác sĩ lên tiếng trả lời.
’ Được ’.
Sau một lúc cũng nhận lại được giấy từ bác sĩ.
’ Đây … của ông ’.

Bác sĩ đưa cho ông sau khi tìm thấy.
’ Cảm ơn cô ’.
’ Không có gì ’.

Ba từ này như được lập trình sẵn và mỗi ngày đều phải nghe.
Một bác sĩ nam nãy giờ mới lên tiếng:
’ Nhìn ông ta có vẻ rất yêu thương con mình, tôi cũng có chút ghen tị ’.
’ Thôi đi, lớn già đầu lại đi ghen tị với con nít vậy mà coi được ’.

Nữ bác sĩ tỏ vẻ khinh thường.
’ Già thì cũng muốn được ba mẹ yêu thương vậy ’.
’ Nhưng mà cũng thật tội nghiệp anh ta có cái sừng một thước mà không biết.

Ai đời cha nhóm máu O còn con gái lại là nhóm máu B ’.

Mở lời chu ngoa, phán xét chuyện người khác.
Sợ trữ lượng máu ở bệnh viện không đủ dùng, bác sĩ mới nói đi lấy mẫu máu của ông.

Có chuyện gì thì cũng kịp dùng, không thôi xem như ông hiến máu nhân đạo.

Nhưng khi thấy hai mẫu máu này không cùng nhóm thì cũng đã rõ phần nào.
’ Cái này phải hỏi vợ anh ta mới biết được.

Nhưng mà không phải một thước mà mấy chục thước luôn ấy chứ.

Thật đáng thương mà ’.

Bác sĩ nam vô cùng hứng thú trêu chọc m
Hai người không hẹn mà cùng bật cười.
’ Mà thôi, chuyện người ta khi không hai đứa ngồi bàn như việc này là của mình vậy.

Lo làm việc đi, không thôi bị đuổi có nước mà húp cháo nguyên tháng ’.
’ Chỉ nói vui thôi mà, làm việc cũng phải cho tinh thần thoải mái thì công việc càng thuận lợi ’.
Cái gì tên này cũng nói được.
Những gì hai người bác sĩ kia nói đều thu vào tầm tay ông, không nghe xót một chữ.
Vốn định vào hỏi bác sĩ mấy cái viết trên đây là có ý nghĩa gì.

Ông có thể kí hợp đồng trong tích tắc nhưng đối với hồ sơ bệnh án như thế này ông cũng chào thua.

Nào ngờ phát hiện được một ’ sự thật ’ khủng khiếp.
Không nhờ ông vào đây đúng lúc thì có lẽ cả đời này ông cũng không thể biết được.

Người con gái ông yêu thương bấy lâu nay không phải là con ruột của mình.

Cũng tiện thể biết rằng vợ mình đã ngoại tình.

Cùng một lúc nhận hai cú sốc, tiếng lòng đã nói lên cho ông biết hai từ ’ thất bại ’.

Trong khi đó trên thương trường hai từ đó không bao giờ dành cho ông.
Ông như cái xác vô hồn lặng lẽ rời đi, nếu cứ tiếp tục nghe họ nói ông sẽ ngất mất.

Ông đã cố trụ vững khi nghe họ nói hết đã là may mắn lắm rồi.
’ Anh đến rồi sao ’.

Bà cũng có chút ngạc nhiên sao ông đi thăm con gái mình lại nhanh như vậy.

Tuy nhiên, cũng rất vui là ông vẫn còn giữ đúng lời hứa.
Nhưng sao trên gương mặt anh ấy có gì đó đượm buồn.
’ Cơm tôi mới mua, còn nóng cô mau ăn đi ’.

Ông với giọng nói đầy mệt mỏi, bất lực.
’ Anh có sao không? ’.

Bà cũng có chút lo lắng mà hỏi ông.
’ Không có gì đâu, cô đừng lo cho tôi ’.
’ Không phải tôi lo chuyện bao đồng nhưng nếu có chuyện gì thì cứ nói với tôi, tuy không giúp được gì tôi vẫn có thể nghe anh tâm sự để giải tỏa ưu phiền trong lòng anh ’.
’ Cảm ơn cô ’.
’ Chẳng phải anh nói tôi lúc nào cũng chỉ biết cảm ơn, bây giờ anh có khác gì tôi sao? ’.
Dù mệt mỏi cũng phải bật cười trước những lời bắt bẻ của bà.
’ Tôi xin lỗi …’..
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 31: 31: Quá Khứ 7


’ Tôi xin lỗi ’.
’ Có gì đâu chứ, mà nè anh chỉ biết nói tôi, còn bản thân thì sao tiều tụy hốc hác như vậy ’.
Ông thở dài, vô cùng cảm động trước những lời nhắc nhỡ của bà.

Nếu như vợ ông cũng được như vậy thì tốt biết mấy.

Bà ta suốt ngày chỉ chưng diện cho bản thân có thời gian đâu chăm sóc cho chồng, cho con chứ.
’ Tôi biết rồi ’.

Ông nở nụ cười gượng gạo chứng tỏ mình không có vấn đề gì hết.
Không phải bà không nhận ra ông chỉ làm cho bà vui chứ thật chất ông không ổn một chút nào cả.
Hai người chìm vào những suy nghĩ của mình, trong căn phòng không còn tiếng nói của người nào cả.
- -------------------------------
Ông Chu tỉnh dậy bị bà chủ quán đuổi đi ngay khi chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Thôi thì cố lê từng bước về nhà.
Đến nhà, không thấy bóng dáng của ai duy chỉ có tiếng khóc lớn của Thế Khải.
Người đàn bà đó suốt ngày chỉ giỏi lãi nhãi với chồng, còn bây giờ lại bỏ mặt con cái ở đây.

Còn bóng dáng thì chẳng thấy đâu.
Vừa về mệt mà nghe tiếng khóc dài triền miên của Thế Khải làm ông tức giận mà quát thằng bé, trông khi cậu chẳng hiểu chuyện gì.
’ Có nín đi không ’.
Ông càng nói thì thằng bé càng khóc lớn hơn, không có dấu hiệu nín.
Thở một hơi rồi cũng chấp tay chịu thua trước độ cố chấp không chịu nín của Thế Khải.
- -------------------------
Cũng đã hai ngày trôi qua nhưng vẫn không thấy hai mẹ con trở về, đi đâu được chứ.

Ông Chu cũng có chút lo lắng không yên.

Mặc kệ, sống hay chết gì cũng có liên quan gì tới ông sao.
’ Đứng lại ’.

Ông Thẩm khi thấy bà ta về thì lớn giọng.
Bà ta nhíu mày, có đôi chút bực dọc.

Đi chơi cả ngày về mệt cũng không được yên với ông ta.
’ Có chuyện gì thì nói đi ’.

Giọng nói có đôi phần uể oải.
’ Có phải bà đã phản bội tôi không? ’.

Ông hỏi trong tiếng thở dài bất lực.

Mặc dù đã biết nhưng vẫn muốn chính tai nghe bà ta thừa nhận.
Trong lòng bà ta dậy sóng có chút run sợ trước câu hỏi của ông Thẩm.
Sao ông ta có thể biết được chứ?
’ Anh theo dõi tôi? ’.

Trong lúc hoảng loạn bà không khống chế được lời nói của mình.

Hỏi như vậy chẳng khác nào là ngầm thừa nhận là đã vụng trộm bên ngoài.

Bây giờ có muốn rút lại lời nói cũng không kịp nữa rồi.
Vậy là bà ta đã thừa nhận.
Hết thật rồi, một mình ông cũng không thể cứu vãn nổi cái gia đình không thật sự hạnh phúc.
Vốn dĩ là ngay từ đầu bà ta là gượng ép lấy ông.

Nên cũng không trách được bà ta.

Tất cả là lỗi của Thẩm Đình này.
Ông không trả lời bà ta, gương mặt khó coi bước thẳng về phía cầu thang lên phòng, ông không muốn đối mặt với bà ta một chút nào cả.
Cái gì vậy? Giống như ông ta là đang bỏ rơi mình.
Đang nói chuyện mà tự ý bỏ đi.

Trông khi cái người mà gây hấng cho cái cuộc nói chuyện ngắn ngủi này là ông ta.
Nhưng khoan đã, tại sao ông ta biết được chuyện mình vụng trộm bên ngoài.

Tuy vẻ bên ngoài tỏ ra vô cùng bình thường nhưng bên trong có chút âm ỉ lo lắng.
Hay lí do là ông ta cũng có tình nhân bên ngoài, về đây kiếm chuyện với mình.

Mắc gì mình phải lo sợ.
Không được mình phải điều tra cho thật kĩ chuyện này.

Không để cho ông ta lấn lướt được.
- -----------------------
Sao một hồi nghĩ ngơi lấy lại bình tĩnh ông cũng đã đến bệnh viện để thăm cô ấy và cả … đứa con không cùng chung huyết thống.
Ông có thể nói rằng vì không cùng dòng máu mà hai ba con ông từ lâu đã xa cách.
Thôi không suy nghĩ nhiều nữa, chuyện trước mắt là lo cho Minh Châu.

Dẫu sao, cũng không thể nào tuyệt tình với con bé được.
’ Ông chủ mới đến sao? ’.

Ông Lý thấy ông cũng không có gì bất ngờ mà chào hỏi.
Đối với ông chủ của mình, ông Lý vô cùng cung kính và nể phục.

Vừa tài giỏi lại yêu thương vợ con.

Vậy mà bà ta và Minh Châu tốt số nhưng không biết hưởng.
Minh Châu lại không thích ba mình nhưng ông vẫn không so đo.

Lúc nào cũng làm tròn nghĩa vụ.
’ Uh ’.

Ông Thẩm cũng đáp lại lời chào.
Đúng là ông Lý giao cho chuyện gì cũng xong hết.

Nếu không có ông Lý lo cho Minh Châu không biết giờ này con bé sẽ ra sao nữa.
Cứ cảm thấy đã làm phiền anh ấy quá nhiều, nên có nói là về nghĩ ngơi đi.

Nhưng ông Lý nhất quyết ở lại.
Ông Thẩm thấy như vậy cũng chấp nhận không nói gì nữa.
’ Minh Châu à, con khỏe lại chưa? ’.

Ông vẫn còn quan tâm và yêu thương con bé như ruột thịt.

Nhưng Minh Châu còn nhỏ vẫn chưa hiểu chuyện luôn nghe lời mẹ nghĩ xấu về ba mình.
Minh Châu thờ ơ, vô cảm mà không đáp lại lời của ba mình.
Nhưng khi Minh Châu mở lời toàn là hỏi về mẹ.
’ Mẹ sao không vô thăm mà lại là ba ’.

Con bé cau có không vui người cần gặp thì chẳng thấy, người không cần gặp thì xuất hiện hoài.
Đúng là bực cả mình.
Không nhắc thì thôi, nhắc đến bà ta chỉ thêm bực mình.
Ông không chỉ buồn lòng về bà ta mà còn buồn lòng với đứa con gái này.

Mình làm tất cả vì nó mà nó vẫn xem như không khí, không hỏi thăm được một tiếng mà toàn nói về mẹ.
Cũng phải, sao lại trách khi hai người họ mới là ruột thịt, mình chỉ là người ngoài.
Ông chỉ nói để tự an ủi lòng mình nhưng bản thân đau đớn hơn bao giờ hết.
’ Mẹ con bận mới không đến, lát mẹ sẽ vào với con ’.

Ông rất nhiều lần tìm lý do vắng mặt của bà ta.
’ Mẹ bận vậy ba rảnh rỗi lắm sao? ’.

Lúc nào cũng nói là bận không còn một lí do nào khác à, Minh Châu nghe những lời nói này mà phát chán.
Đây là câu nói tổn thương ông sâu sắc nhất.

Đâu phải ông giống như bà ta rảnh rỗi đi chơi.

Dù bận việc ở công ty nhưng vẫn giao hết cho nhân viên.

Để có thời gian chăm sóc và ở bên con nhiều hơn.
Vậy mà con bé nỡ nói lên những lời xát muối vào lòng ông như thế này.
Ông cứ thế lặng thinh, không còn từ nào để nói.
Ông Lý nhìn đứa con gái nói ba mình như vậy cũng lắc đầu bất lực.

Chỉ thấy thương cho ông chủ mà thôi.
Chỉ một lời nói của Minh Châu mà đâm trúng nhiều người.

Nói khác nào ông rảnh rỗi nên mới ở đây với nó.
Nhờ ơn của ông chủ mới ở lại với con bé thôi.

Chứ ông còn có bao việc phải lo..
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 32: 32: Quá Khứ 8


Nhờ ơn của ông chủ mới ở lại với con bé thôi.

Chứ ông còn bao việc phải lo.
Ông Thẩm trầm mặc một lúc lâu cũng rời khỏi nơi chứa đựng đau thương.

Nhưng không thể bày tỏ nỗi niềm này với ai.
Sau khi đi ra từ phòng Minh Châu, ông cũng đến tìm bà Chu.
Cũng may, những lúc như thế này vẫn còn có người để mình giải bày nỗi ưu phiền trong lòng.

Tuy không nói ra, ít nhất nhìn thấy nụ cười như có ánh nắng mặt trời gọi xuống mặt hồ trong veo.
’ Anh đến rồi sao? ’.

Bà ngoài mặt tỏ ra rất bình thường nhưng khi không có ông ở đây bà vô cùng trông đợi.
Nếu biết được suy nghĩ trong lòng bà có lẽ ông sẽ có được hơi ấm giữa tuyết trời lạnh giá.

Nhưng làm sao ông có thể nghe được tiếng lòng của bà đây? Đó là đều không thể, bởi hai người đều là người đã có gia đình!
’ Đúng vậy, cô đã khỏe hẳn chưa? ’.

Mặc dù, vẫn còn chưa thể phục hồi sau những cú sốc quá lớn.

Nhưng ông vẫn vô cũng bình tĩnh đứng trước mặt bà.

Đó là một câu hỏi thăm sức khỏe bình thường nhưng nó là một niềm an ủi, động viên rất lớn.

Chưa bao giờ chồng mình hỏi thăm như vậy.
Trước khi ông Chu bê tha bỏ mặc vợ con.

Rất yêu thương nhưng chưa bao giờ nói những lời như thế này.

Có tiền thì đưa, như một trách nhiệm của một người chồng, người cha.

Không có chứa đựng một tia ngọt ngào nơi sâu thẳm trái tim của bà.

Có vẻ bà đã quá mong đợi vào chồng có thể sẽ thay đổi.

Nhưng ông ấy càng ngày, càng tát tệ.

Những niềm hy vọng của bà dành cho ông ta là không đáng.
’ Tôi khỏe rồi ’.
Bà ngập ngừng một lúc rồi cũng lấy hết can đảm nói với ông Thẩm.
’ Thời gian qua tôi đã làm phiền anh nhiều rồi, ngày mai tôi sẽ xuất viện, cảm ơn anh nhiều lắm ’.

Bà với giọng nói đầy trân trọng và biết ơn.

Có lẽ đi suốt cuộc đời cũng không tìm được người đàn ông như thế này.

Nhưng dẫu sau gặp gỡ là định mệnh, tạm biệt cũng là lẽ thường tình.
Ông gần như bị điếc khi bà nói ra những lời chia xa.
Ông liên tục nhận nhiều tin sốc.

Mấy hôm nay tâm trạng đã xuống dốc nay lại nghe bà nói như vậy nữa sao ông có thể vượt qua đây.
Đúng là không có lý do gì để giữ cô ấy ở lại.

Nhưng cũng không để rời đi như vậy.
Bà niềm an ủi cuối cùng như một người bạn có thể chia sẽ bất cứ chuyện gì.
Giờ đây bà cũng theo họ mà đi.

Ông như đứa trẻ bị mẹ bỏ rơi.

Các hướng đi đều là một, không biết đường ra, ông phải làm sao mới phải đây?
’ Nhưng cô chưa khỏe hẳn, ở lại đi ’.

Ba từ cuối ’ ở lại đi ’.

Nó không đơn giản là câu nói bình thường, bà nghe ra được ẩn ý trong giọng nói của ông có sự nuối tiếc như sắp bị lấy đi thứ gì đó vô cùng quan trọng.
Dù về tình hay về lí bà cũng không nên ở đây.

Thứ nhất, là vì mình đã làm phiền anh ấy quá nhiều.

Thứ hai, người ta còn phải chăm sóc cho gia đình riêng của mình.
’ Tôi…’.
Giọng nói lớn từ cánh cửa làm cho bà không thể nói những lời tiếp theo.
’ Rõ như ban ngày rồi, tôi bắt tại trận ông khỏi cần chối ’.
Bà Thẩm đột ngột xuất hiện, xông vào định tội người khác làm không ai hiểu đang xảy ra chuyện gì.
’ Em sao lại tới được đây? ’.

Ông Thẩm cũng bất ngờ trước sự xuất hiện của khách không mời mà đến.

Tự tiện xông vào, nói không đầu không đuôi làm ông khó hiểu.
’ Tôi có chân để đi ’.

Bà ta cũng không cần sĩ diện của chồng, không nể mặt một ai trong bệnh viện mà lớn tiếng trả lời.
’ Ý là tôi có chân mà ông còn mèo mã gà đồng với con nhỏ này, tôi mà nằm một chỗ ông còn làm tới chuyện gì sau lưng tôi ’.
’ Hừ, anh cũng tốt đẹp gì, đã thấy nghi khi anh hỏi tôi rằng đã phản bội phải không? Đúng thật là, nhờ tôi thông minh mới có thể nhận ra ý đồ trong lời nói của anh ’.
’ Hóa ra là anh đi tò te với con nhỏ này mà bỏ mặt Minh Châu một mình, lại còn về nhà vu oan nói vợ mình ngoại tình.

Đúng là nực cười ’.
Bà ta nói một tràn dài không vấp một chữ.
Vừa nói vừa giơ tay có ý định tát bà Chu nhưng ông Thẩm đã nhanh tay kìm chặt lại.

’ Buông ra ’.

Bà ta vì đau mà tức tối hét lớn.
Ông cũng thật nể phục trước tài ăn nói khéo léo của bà ta, buộc tội người khác không một khe hở.

Làm cho mình trở nên đáng thương trong khi bà ta suy bụng ta ra bụng người.

Nói như vả vào mặt chính mình, không biết ngượng mà còn ở đây lên mặt.
Thật ra tại sao bà ta biết ông Thẩm ở đây là vì muốn làm người mẹ tốt.

Sợ đi ra ngoài nhiều sẽ bị ông chồng phát hiện.

Có lẽ anh ta đã nghi gì đó mới hỏi mình như vậy.
Nhưng đâu có ngờ, đứng ở phía xa nhìn đã thấy ông bước ra khỏi cửa phòng bệnh của Minh Châu.

Bà ta cũng có tính tò mò nên đi theo phía say, đó là hướng đường để vào thăm bệnh mà, không phải là đường đi ra.

Vậy là đi thăm ai? Anh ta cũng đâu có người thân nào ngoài người vợ này đâu chứ.

Thôi cứ đi theo, biết đâu anh ta hú hí với ai trong này không chừng, đi để biết chứ hôm qua tới giờ cứ tự hù dọa chính mình.
Ôi! Thật là nhứt đầu mỏi óc!.
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 33: 33: Quá Khứ 9


Ôi thật nhức đầu mỏi óc.
’ Bà đừng có ăn nói lung tung ’.

Những lời vu khống của bà ta làm cho ông tức nghẹn.
Ai đời đã làm chuyện xằng bậy sau lưng mình rồi còn hống hách tỏ vẻ mình là người đáng thương.
’ Cái gì mà lung tung, nếu tôi không tận mắt chứng kiến ông với con hồ ly này, ông định giấu tôi suốt đời sao? ’.

Bà ta được nước lấn tới, áp đặt mọi tội lỗi lên đầu ông.
Bà Chu thấy vừa bị xúc phạm về danh dự, lẫn nhân phẩm nên có chút ủy khuất.

Nhưng nhìn lại bà ta rất hun dữ, lại còn hồ đồ nên bà không dám lên tiếng, tránh để cho ông Thẩm khó xử.
Anh ấy đã giúp đỡ mình nhiều rồi chưa kịp trả ơn đã chuốt lấy thêm chuyện phiền phức này nữa.
Ông Thẩm thấy tình hình không ổn nếu cứ ở đấy đấu khẩu.

Ảnh hưởng đến rất nhiều người, nên ông nắm chặt bà ta lôi đi.
Nhưng trước khi đi còn gửi lại bà Chu một câu xin lỗi.
’ Tôi xin lỗi, vợ tôi có chút nóng giận nên nói vậy thôi, cô đừng suy nghĩ nhiều làm ảnh hưởng đến hai mẹ con ’.

Không để cho bà có cơ hội trả lời ông đã đi mất hút.
Bà ta bị ông Thẩm lôi đi nên có chút bực dọc cộng với việc ông Thẩm xin lỗi bà Chu nên bà ta cáu gắt.

Vậy ý nói bà là người sai trong chuyện này rồi.
’ Anh buông ra ’.

Muốn gỡ tay ông Thẩm ra nhưng lực nắm rất mạnh, không thể làm gì được ngoài những tiếng hét vô nghĩa.
’ Im lặng cho tôi ’.

Ông còn nóng giận hơn cả bà.
Vô duyên vô cớ lại gây sự.

Mất khống chế chửi bới người khác ngay bệnh viện, không nể mặt ai cả.

Ông cảm thấy vô cùng xấu hổ khi có người vợ chẳng hiểu chuyện lại không biết điều.
Bà ta nhíu chặt đôi mày lại, tỏ ra ngạc nhiên trước thái độ của ông.
Bao năm chung sống, có lẽ đây là lần đầu tiên mà ông Thẩm lại xưng ’ tôi ’ với bà ta.

Nếu lúc trước dù có chuyện gì ông Thẩm cũng là người chịu thiệt thòi nhẹ nhàng xin lỗi.
Còn bây giờ lạnh nhạt đến thấu tận tâm can.
Bà ta cũng có chút lo sợ nên không còn cựa nguậy muốn thoát khỏi tay ông Thẩm nữa.
Không khí căng thẳng đến mức không nhìn cũng có thể cảm nhận được khí lạnh bao quanh.

Rõ ràng là nóng giận nhưng tâm trạng bà ta lúc này bí bách vô cùng.
Đến nhà, ông không cần vào sân mà trực tiếp kéo bà ta xuống đi thẳng vào nhà.
Ông đã cố nhịn và điều chỉnh lại tâm trạng mới lái được về tới nhà.

Chứ bây giờ toàn thân ông đều run rẫy.

Không phải vì bệnh mà là tức giận với những hành động thô lỗ và lời nói thiếu tôn trọng người khác.
’ Anh từ từ, đừng kéo mạnh như vậy ’.

Đúng thật là, có chuyện gì cũng phải bình tĩnh có đâu lại kéo người ta sồng sộc không kịp thở.
Ông quăng bà ta thẳng vào ghế sofa.
Lần đầu tiên, ông mạnh tay với một người phụ nữ chân yếu tay mềm.
Sau khi để bà ta yên vị trên ghế, ông không hé răng nửa lời mà trực tiếp lên phòng lấy bản ’ Báo cáo xét nghiệm ’.
Ông không tin chính tai mình nghe thấy nên đã lén lấy mẫu tóc của Minh Châu để kiểm tra một lần nữa.
Nhưng hi vọng nhỏ nhoi của ông đã bóp nát trái tim không còn một mảnh vỡ.
Đây có lẽ là điều bà ta mong chờ nhất.
Ngày kết thúc cuộc hôn nhân địa ngục này không còn xa nữa.
Ông cảm thấy mừng mới đúng, nhưng có lẽ cảm xúc đã chai sạn khi biết Minh Châu đứa con gái ông yêu thương bấy lâu nay không phải là con ruột của mình.
Bà ta ngồi ở dưới phòng khách thầm mắng chửi.
’ Lôi người ta cho đã rồi chẳng thấy mặt mũi đâu.

Bộ nói đúng quá nên chột dạ đi trốn hay gì ’.
Cũng may chỉ là lời nói trong lòng, chứ nói ra sợ rằng ba ta sẽ bị tự nhục một lần nữa.
Suy nghĩ vừa kết thúc cũng là lúc ông Thẩm từ tốn bước lại.
’ Xin lỗi, vì chắc em cũng chờ tôi hơi lâu.

Nhưng tôi cũng có tặng cho em món quà đặc biệt.

Vì đã làm đau tay em ’.
Nghe nói được quà hai mắt bà ta sáng lên hẳn.

Quên đi chuyện vừa xảy ra lúc nãy.
Cũng rất tò mò không biết là nhẫn kim cương hay là túi xách hàng hiệu.
Bà ta vô cùng trông chờ.
’ Nể tình anh có thành ý như vậy, tôi coi như bỏ qua cho anh lần này ’.

’ Hừ, sẽ không có lần sau nữa đâu ’.

Ông nở nụ cười đầy châm biếm.
’ Ý anh là sao? ’.

Cứ có cảm giác sẽ có gì đó xảy ra nhưng nghĩ đến món quà một lúc nữa sẽ được tặng.

À không, phải nói là ngay bây giờ mới đúng thì mình đây cần gì phải lo lắng cho nhọc lòng.
’ Mở ra xem đi ’.

Không biết ông lấy ra đủ dũng khí để làm chuyện này nữa.
Bà ta cũng vui vẻ nhận lấy.

Không biết trong này có gì quý giá mà bao bọc kĩ như vậy không biết.
Thôi thì cứ từ từ cần gì phải gấp gáp.
’ Anh là đang giỡn mặt với tôi.

Làm gì có quà gì, chỉ là một tờ giấy ghi nhiều chữ thôi ’.

Bà ta nhìn lên ông Thẩm kháng nghị.
Mình đây không có thời gian để xem ông ta có thể bày mấy trò con nít.
Sức chịu của ai cũng có giới hạn.
Làm nãy giờ mong ngóng vô ích.
’ Nhìn ở phía cuối trang, rồi từ từ đọc.

Coi có gì thú vị không? ’.

Ông trong lòng đau đớn nhưng có thể nói ra được những lời cay đắng này.
Nghe ông nói vậy bà ta cũng ráng nhịn, nhìn về phía cuối trang.
Nhìn mấy cái thông số, tỉ lệ phần trăm rối mắt quá nên đọc dòng chữ cuối cùng cho đỡ tốn thời gian.
" KHÔNG CÙNG CHUNG HUYẾT THỐNG ".
’ Đưa mấy cái này thì có liên quan gì đến tôi ’.

Dù có chút bực dọc nhưng vẫn cố kiềm chế.
’ Đâu có, phải nói là rất liên quan chứ ’.

Ông cũng nhẹ nhàng giải thích.
’ Đây là bản xét nghiệm ADN của tôi và … Minh Châu ’.

Ông cố tình nhấn mạnh hai từ cuối.
Gương mặt bà ta tái mét, tự hỏi mình ’ Sao anh ta lại biết? ’.
Bà quên mất ông ta cũng là người đứng đầu một tập đoàn hùng mạnh.

Có thể nói mình là đang đùa trên đóng lửa hay không?
’ Minh Châu là con ruột của tôi sao? ’.

Ông muốn chính miệng người phụ nữ này phải thừa nhận.
’ Chứ không lẽ là con của tôi ’.
Vì rối quá mà bà ta ăn nói chưa kịp suy nghĩ.
Ý thức lại lời mình nói, bà ta tiếp tục biện minh:
’ Là con của chúng ta ’.

Câu nói nghe như thắm đậm tình nghĩa vợ chồng.

Nhưng đối với ông nó ghê tởm vô cùng.
’ Anh là sao đây, muốn đem mấy tờ giấy này để buộc tội tôi.

Rồi sau đó đường đường chính chính rước nó về chứ gì? Đừng có nằm mơ, sẽ không có chuyện đó xảy ra đâu ’.

Bà ta lại suy diễn mong có thể che giấu chuyện của mình …
- --------HẾT CHAP 33------.
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 34: 34: Quá Khứ 10


Ông không còn từ nào để nói với bà ta.

Đã sai còn ngoan cố chối cãi.

Đẩy mọi tội lỗi cho người khác, còn mình như là người vô tội.
Bà ta không làm nghề diễn viên quả là có thể giải Oscar sẽ bớt đi thêm một đối thủ.
’ Đừng nói nữa, kí đi ’.

Ông tiếp tục cầm một tờ giấy nữa đưa cho bà ta.
Lần này, còn hốt hoảng hơn lúc nãy nữa.
Trước mắt bà ta có thể nhìn thấy dòng chữ in nghiêng rất rõ ’ Đơn Ly Hôn ’.
Như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào người.

Làm sao có thể như vậy?
Quá tốt rồi, không cần phải tốn công phí sức chơi trò trốn tìm nữa.

Đúng! Anh ta giàu thật nhưng rất tiếc bà cần tình yêu hơn.
Nếu ly hôn có thể đến được bên cạnh người mình yêu thì còn gì bằng.

Không cần lén lén lút lút sợ bị người ta bắt gặp.
Với lại người mình yêu đâu thua gì anh ta.
Mắc gì mình phải ủy lụy cầu xin chứ.
Có vẻ đã làm cho anh thất vọng rồi.
’ Được, tôi kí ’
Đâu phải ông đưa ra quyết định này là dễ.

Phải đắn đo suy nghĩ nhiều lần.
Tại sao bà ta có thể vô tâm như thế.

Không một chút suy nghĩ.

Mà gật đầu ngay lập tức.
Bà ta vốn là người mà ông Thẩm yêu sâu đậm.

Chỉ là ông đơn phương, không biết vì lí do gì nhưng chỉ muốn cưới bà ta về làm vợ.

Ông Thẩm quyết tâm đến cùng để có thể đưa người con gái này về nhà.
Nên ông Thẩm nhờ ba mẹ mình sang hỏi cưới.
Ba mẹ bà Thẩm cũng thuộc dạng ham hư vinh nên đánh đổi đứa con này.
Khi biết tin mình sẽ lấy người không yêu.

Bà Thẩm phản đối kịch liệt.
Vô cùng tức giận nhưng không thể làm gì được.
Cuộc sống hôn nhân của gia đình ông Thẩm vốn không thể như câu mưa dầm thấm đất.

Bà đối với ông càng ngày càng lạnh nhạt hơn.
Luôn đi ra ngoài vào buổi tối để tránh mặt.

Vì tính chất công việc của ông Thẩm có thể sẽ làm xuyên đêm.
Lúc đăng kí kết hôn bà ta do dự nhưng khi ly hôn thì không cần suy nghĩ mà chấp nhận ngay.
Có lẽ ngoại tình là cách trả thù duy nhất dành cho ông.
’ Đây là do ông lựa chọn, sau nàu nếu có hối hận thì cũng không thể nào cứu vãn.

Đây là tôi tự tìm thoát thân cho mình chứ ông không có cơ hội để đuổi được tôi, nhớ đó ’.

Tuy nói là có thể rời đi một cách công khai thoải mái nhưng sâu trong lòng bà vẫn có chút bức rứt, khó chịu chỉ là miệng nói cứng thôi.
Bà ta nói xong cũng quay mặt bước đi, để lại ông Thẩm một mình đứng trơ ra suy nghĩ.
Ha, ’ tìm đường thoát thân ’, ông thật sự không hiểu, mình đối xử với vợ tệ lắm sao?.

Khi rời đi lại nói bốn từ gây đau xót trái tim người ở lại như vậy.
Thôi thì cứ coi như hết duyên, đến đây coi như là kết thúc một cuộc hôn nhân một phía.
Bà Chu ngồi một mình trong căn phòng suy nghĩ, không biết anh ấy như thế nào rồi.

Có giải thích cho chị ấy hiểu rõ mối quan hệ của cả hai hay chưa.
Mọi chuyện cứ ập lên đầu mình một lúc vậy, sao có thể vượt qua nỗi đây.
Tiếng mở cửa làm đánh thức những suy nghĩ hỗn độn của bà.
’ Anh… anh, chị như thế nào rồi, đã giải thích cho chị ấy đừng hiểu lầm chúng ta chưa? ’.

Vì hồi hộp lo sợ rằng không biết vì mình mà họ có lục đục không.

Nên bà chưa kịp nhìn rõ gương mặt nhợt nhạt mà nhanh chóng hỏi.
Ông Thẩm trầm mặc một lúc lâu cũng trả lời:
’ Tôi và vợ đã ly hôn ’.

Hơi thở nặng nhọc, giọng nói nhỏ dần.

Từ khi nào ông lại yếu đuối trước mọi việc như vậy.
Như có tiếng sét đánh ngang tai, ai nói cho bà đây không phải là sự thật đi.

Nếu như họ ly hôn thì mình là người đáng trách nhất.
’ Là tại tôi sao? ’.

Biết bản thân mình đã gián tiếp hủy hoại một gia đình hạnh phúc, bà tự trách bản thân nhưng không thể làm gì để chữa lại những lỗi lầm đã gây ra.
’ Không, chuyện này không liên quan đến cô hay một người nào khác.

Là do tôi! ’.

Ông nhận lỗi sai hết về phía mình.

Cũng đúng, nếu ngay từ đầu ông không vì phút rung động nhất thời ép buộc con gái người ta lấy mình thì đâu ra nông nổi như thế này.
Bây giờ, có nói gì thì mọi chuyện cũng đã kết thúc, chỉ tội cho Minh Châu, ba thì không biết mặt, mẹ thì bỏ đi.
Bà Chu có chút lo lắng cho ông Thẩm, ngẫm nghĩ lại không biết tâm trạng của anh ấy như thế nào?.

Biết là sẽ rất buồn, nhưng nhìn lại nét mặt của ông, đó giống như là đều hiển nhiên.

Không có gì gọi là nuối tiếc hiện lên trên mặt.
Tuy ông Thẩm sắc mặt có hơi phờ phạc nhưng không phải là buồn phiền về chuyện ly hôn.

Ông chỉ lo cho cuộc sống sau này sẽ đảo lộn như thế nào ở gia đình ông.
Còn đối với bà ta ông xem như là đã hết tình.

Nhưng tình nghĩa vợ chồng bao năm ông sẽ chăm sóc Minh Châu thật chu đáo.

Vì cũng là con gái của người phụ nữ ông từng yêu.
Bà ta cũng thật là tệ, rời đi cũng không nhắc đến con mình mang nặng đẻ đau.
’ Anh cũng đừng tự trách, bởi tôi biết lỗi của tôi cũng không ít ’.
Ông mỉm cười chua xót, tại sao tất cả những người quen biết mình lại hiểu chuyện đến mức đau lòng.

Còn bà ta là vợ nhưng chưa bao giờ thấu hiểu, chỉ biết trách cứ ông đủ đường.
Vì giải quyết chuyện ly hôn với bà ta mà một chút nữa ông quên mất, việc lúc sáng bà Chu có nói là ngày mai sẽ xuất viện.

Vậy cô ấy sẽ đi đâu?
’ Cô nè, còn chuyện lúc sáng cô nói ngày mai sẽ xuất viện, cô nên suy nghĩ lại ’.

Ông nói ra lời khuyên nhưng thật chất là đang ẩn chứa sự níu kéo.
’ Tôi suy nghĩ kĩ mới đưa ra quyết định.

Khi nghe chuyện của anh và chị ly hôn thì tôi càng khẳng định rằng mình sẽ rời đi.

Thứ nhất là tránh cho anh gánh những rắc rồi không đáng có và thứ hai là không làm phiền anh ’.

Bà cũng nói thật lòng mình, rất muốn ở lại nhưng nhìn lại mình thấy không có tư cách nên không thể ở lại được.
Ông Thẩm nhíu mày, hai lí do bà nói ra như một, đều là muốn né tránh ông.

Lúc nãy ông rất mong chờ bà sẽ suy nghĩ lại.
Tất cả những người bên cạnh đều rời xa ông.

Ngay cả người bạn mới quen này cũng tìm cách thoát khỏi ông.
Không lẽ cuộc đời bắt mình phải lựa chọn giữa không hạnh phúc và cô đơn.

Hai thứ đó có khác nhau sao?
Nhìn ông có chút không vui, bà cứ nghĩ là ông sẽ buồn vì vợ của mình nhưng bà đâu biết rằng ông là lo cho bà, à không, kể cả đứa con trong bụng.

Ở đây cũng đã lâu nhưng chẳng thấy người nhà của cô ấy đâu, kể cả chồng.

Vậy cô ấy còn có lí do gì để rời đi, lại muốn quay những ngày tháng khổ cực đó.
’ Nếu rời đi, vậy thì cô ở đâu? ’.
Bà bất chợt nợ nụ cười tự giễu, làm gì có nơi nào cho mình về.
Nếu về với ông Chu thì bà mãi mãi sẽ bị vùi dập, càng nhớ lại chuyện của Tiểu Quân vì đi tìm ông ta mà thất lạc con.

Nhưng mà còn Thế Khải bà rất lo cho thằng bé, không biết nó sẽ sống như thế nào nếu không có bà.
Dù thế nào bà cũng không về lại nơi chôn đi cuộc đời và những giọt lệ chảy quanh khóe mắt.

Chắc chắn là không thể!
’ Chỉ cần có nơi nào lựa chọn tôi, thì tôi sẽ ở đấy ’.

Bà như vô cảm khi nói ra câu này.
Những lời nói như cay xé vào tâm hồn con người.

Mọi thứ đều trở nên vô hình, không chút phương hướng.
’ Nếu vậy thì ở lại với tôi.

Tôi cần cô ’ ….
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 35: 35: Quá Khứ 11


’ Nếu vậy thì ở lại với tôi, tôi cần cô ’.

Đây là những lời thật lòng từ tận sâu trong trái tim ông, nó không hoa mĩ, ướt lệ.

Chỉ là lời nói chân thành xuất phát từ một người đàn ông.
Bà thoáng bất ngờ trước câu nói của ông.
Cuộc sống này quả là trêu ngươi.

Một người tốt với mình như vậy lại không có thể ở cạnh.

Còn người mang tiếng là chồng lại đi hạch sách, để cho bà phải dằn vặc với mớ hỗn độn mà ông gây ra.
Tuy biết chuyện này trái với luân thường nhưng trái tim và cảm xúc của bà đã ngự trị hình bóng của ông.
Đâu phải muốn ở lại là dễ, khi mà anh ấy vừa mới ly hôn vợ mình.
Chẳng khác nào là mình đi công khai phá hoại gia đình người khác.
Không được! Nhất định không làm những việc trời đất bất dung.
’ Xin lỗi anh, tôi không thể ở lại ’.

Chắc chắn là như vậy, bởi không người phụ nữ nào có chồng rồi mà lại đi theo người đàn ông khác.
Nghe bà nói vậy, tuy ông có hơi thất vọng nhưng không thể ép buộc một ai nghe theo lời mình được.
Cuộc hôn nhân với bà ta đã đã làm cho ông thức tỉnh.
’ Vậy thì đành vậy, tôi không ép cô ’.

Khi ông níu kéo thì bà quyết liệt từ chối, khi mà ông chấp thuận theo ý bà thì cảm giác trống trải vô cùng.
’ Vậy bây giờ tôi xin phép anh ’.

Đã đến lúc bà chào tạm biệt nơi này cũng như người đàn ông đã cưu mang mình những ngày không chốn dung thân.
’ Được ’.

Tuy là nói vậy nhưng ông cảm thấy mình bị hụt hẫng, chênh vênh trước lời tạm biệt của bà.
Bà bước xuống giường bệnh, cuối đầu như thay lời cảm ơn sâu sắc gửi đến ông.

Bà không biết cách nào để trả ơn, chỉ biết làm như vậy.
Ông cũng gục đầu xuống không muốn nhìn thấy hình ảnh của bà rời đi.

Rất muốn níu giữ bà lại nhưng lí do đưa ra là gì đây?
Ông nhắm mắt từ lúc bà lướt ngang qua đến khi bà rời đi khuất cánh cửa ông mới mở mắt ra.
Tại sao bà đi ông như đánh mất thứ gì đó vô cùng quý giá trên đời.
Không thể cứ như thế để cô ấy rời đi, nhưng chỉ còn cách là âm thầm quan sát, bảo vệ.

Vì em ấy phải sống cho hai người.
Sau khi rời khỏi bệnh viện, bà đứng chôn chân, không biết mình đi về hướng nào mới là lựa chọn đúng đắn.
Thôi thì cứ đi về phía con đường đau thương, nơi đó mới là dành cho bà.
Bà lang thang từng bước về nơi tâm tối đó, nếu không cần ông ta thì bà cũng không thể bỏ rơi Thế Khải được.
Cứ như thế bà tiếp tục đi về nhà …
Đến nơi mình cần, bà lặng lẽ quan sát, sau hôm nay nhà vắng lặng như thế, anh ta và con đã đi đâu.
Bà mở cửa đi vào, vô cùng bất ngờ khi đồ đạc trong nhà đều vỡ nát.

Cứ như vừa xảy ra trận hỗn chiến vậy.

Bây giờ, bà rất lo không biết Thế Khải sẽ như thế nào nữa.
’ Biết đường về rồi sao? ’.
Đang thẩn thờ trong suy nghĩ của chính mình, đột nhiên từ phía sau phát ra giọng nói tức giận của người đàn ông mà bà rất hận.
’ Anh bế Thế Khải đi đâu? ’.

Cũng không vì lời lớn tiếng vừa rồi mà bà thất thế trước ông ta.

Bà đã nhịn nhục đủ rồi.
Ha, đúng là đồ đàn bà lăng loàn, trắc nết.
’ Cũng biết lo cho con như vậy, còn chồng mình thì sao? Về thì không hỏi câu nào nghe lọt tai ’.
’ Anh chỉ biết ăn nhậu, cờ bạc tôi lo để làm gì? ’.

Bà cũng bộc lộ cảm xúc của mình đã kìm nét bấy lâu nay.
Không nhắc đến thì thôi, nhắc lại bà mới nhớ đến cảnh vì lo tìm ông ta mà làm mất đi Tiểu Quân.
Bây giờ còn dám mở miệng trách cứ nói là không quan tâm ông ta sao.
Nhưng lời nói của bà đã vô tình chạm vào lòng tự ái của ông ta.

Ai đời lại để người đàn bà này sỉ nhục như vậy.
’ Cô nói cái gì, nói lại cho tôi nghe ’.

Giọng nói đáng sợ thét vào mặt bà.
’ Anh không phải điếc, tôi hỏi lần nữa Thế Khải đâu rồi? ’.
Ông có chút thắc mắc, sao bà ta không hỏi đến Tiểu Quân.
’ Con trai bà thì không lo, đi lo cho thằng đó làm gì ’.

Ông thật sự không biết là Tiểu Quân bị mất tích.
’ Tiểu Quân vì ông mà bị thất lạc, anh vừa lòng chưa ’.

Bà khóc nghẹn khi nhắc đến đứa con trai tội nghiệp của mình.
Cái gì? Con trai của mình sao lại … Cũng tại con đàn bà này mình mới thành con người nghiện cờ bạc, bây giờ lại còn trách ngược lại nữa chứ.

Đúng là không biết hai từ ’ xấu hổ ’ viết như thế nào mà.
’ Anh suốt ngày chỉ nghĩ đến những thứ tệ nạn đó, rồi cũng sẽ có ngày người vợ này cũng sẽ biến mất ’.
’ Đừng nói nữa ’.

Cùng với tiếng gằn giọng là những âm thanh đổ bể của mảnh ly.
Những suy nghĩ phức tạp của cơn cuồng ghen làm cho ông ta mất khống chế xiết chặt lấy cổ bà như muốn nghiền nát.
Vừa bị đám giang hồ đến đòi nợ, nó đã đập hết những đồ có ở trong nhà.

Ông không muốn rước thêm thằng nhỏ Thế Khải này, chỉ chuốt lấy phiền phức nên gửi cho một ông lão hàng xóm trông hộ.

Lại nghe tin con trai bị thất lạc.

Đáng nói hơn nữa là bị bà nói nặng nhẹ.
Cơn tức này sao lại không thể có chứ.
’ Con đàn khốn khiếp dám qua mặt tôi đi ăn tạp bên ngoài, thật đáng chết ’.

Càng nói lực xiết của tay ngày càng mạnh hơn.
’ Anh ăn nói bậy bạ gì thế ’.

Bà khó khăn cất lên tiếng nói vì ông quá mạnh tay.

Không ngờ anh ta có thể nói mình là người như vậy.

Nhưng mà, bà lo cho đứa bé trong bụng, không biết phải làm sao với anh ta.
Bà không thể nói chuyện mình đang mang thai vì có thể làm cho ông ta càng sỉ nhục mình hơn.
Nỗi uất ức không thể kìm nén.
Ầm
’ Buông tay ra ’ ….
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 36: 36: Quá Khứ 12


Ầm
’ Buông tay ra ’.

Giọng nói đầy tức giận từ ngoài cửa vọng vào.
Cả hai người đều nhìn ra bên ngoài.
’ Chuyện này không liên quan gì đến cậu, mau tránh ra.

Nếu không sẽ bị liên lụy lúc đó đừng có trách ’.

Ông Chu buông lời cảnh cáo, khó chịu ra mặt khi có người đến ngăn cản mình ’ dạy vợ ’.
Những lời đó cũng chẳng ăn thua gì với cậu, ông ta tưởng có thể đe dọa cậu bằng những lời đó sao? Ông sai rồi!
’ Buông chị ấy ra ’.

Cậu nhắc lại một lần nữa.
’ Thằng nhóc này, mày chán sống rồi sao? ’.

Ông gằng giọng, đầy tức giận trước thái độ không chịu nghe lời lại còn mạnh miệng ra lệnh của thằng nhóc.
Bà Chu đôi mắt ngập nước, vô cùng mang ơn người trước mặt đã giải vây.

Nếu không bà sẽ không còn cảm nhận được nhịp đập của con vào ánh bình minh rực rỡ ngày mai nữa.
’ Là tôi hay là ông? ’.

Cậu cũng dần mất hết kiên nhẫn để đợi ông ta.
’ Con đàn bà khốn kiếp, có đồng minh rồi đó chắc là nhân tình chứ gì? ’.

Ông quay lại tức giận tát bà và buông những lời mỉa mai.
’ Anh đừng nói bậy ’.

Khi không lại bị vu oan nỗi uất ức này sao bà có thể nuốt trôi.
Thật lòng mà nói đây là người bà lần đầu gặp cũng không biết lí do vì sao lại giúp mình.

Nhưng bà rất mang ơn!
Cậu nhìn và nghe một lúc thầm đánh giá ông ta.

Tại sao bây giờ lại có người chồng vô tâm, tệ bạc như thế này.

Đúng là thương cô ấy quá.
Anh chủ cũng thật là sao lại để cho mình làm nhiệm vụ khó khăn như vậy chứ.

Về phải đòi thêm tiền lương mới được.
’ Nè, không phải chị ấy quen tôi mới giúp, mà là người như anh ai thấy cũng muốn đánh.

Một người đàn ông lại đi đánh một người phụ nữ, thật mất mặt ’.
Giận quá mất khôn ông muốn đánh thằng nhãi này một trận, dám ở đây phán xét ta.
Buông bà ra ông ta tiến lại giơ nắm đấm muốn đánh cậu, nhưng đâu dễ như vậy bị cậu giữ chặt và đánh ngược lại.
Sau khi trực tiếp nhận mấy cú đấm hơn thép của cậu ông ta cũng mệt nhoài ngã ra sàn.
’ Mày … ’.

Ông Chu không nói nên lời, biết nếu nói nữa sẽ bị đánh nên ông không dám nói những từ phía sau.
Bà muốn đỡ ông ta nhưng lại bị gạt ngang.
’ Giả tạo ’.
’ Sao anh lại nói như vậy ’.

Bà vô cùng thất vọng, tại sao lại có thể hiểu lầm mình là loại phụ nữ chẳng ra gì.
Muốn đỡ ông nhưng lòng tốt không được chấp nhận.
Cậu nhìn bà như thế này tức đến bốc khói.

Ai đời người ta đánh mình lại còn tốt bụng đỡ dậy.

Chỉ có bà là người đầu tiên.
’ Chị nè, còn không mau chạy ’.

Cậu hối thúc bà nhanh chóng đi theo.
Bà ngơ ngác không biết cậu nói gì.
Tại sao kêu bà đi trông khi chẳng biết cậu ta là ai.
Thấy bà không hiểu ý, cậu nhanh chân bắt lấy tay bà kéo đi.

Cứ chần chừ mãi như vậy sẽ bị giảm tuổi thọ vì đôi co với ông ta.
’ Bỏ ra ’.

Bà Chu tuy biết ơn cậu, nhưng lấy tư cách gì để lôi kéo bà như vậy.
’ Không lẽ bây giờ chị lại muốn ở đó để bị đánh à ’.

Cậu thật sự tức giận.
Thấy bà im lặng không nói gì nên cậu tiếp tục mở lời:
’ Thật ra anh chủ kêu tôi bảo vệ chị vì biết chị mang thai ’.

Cậu cũng tận tình giải thích.
Vốn người đứng ở đây phải là ông Thẩm nhưng do anh chủ phải lo việc của cô chủ Minh Châu không đến được.

Cả Minh Châu và bà đều quan trọng, không thể bỏ mặt một trong hai được.

Nên anh chủ mới nói trợ lí như mình đi theo để bảo vệ.
Nào ngờ lại bắt gặp cảnh ông chồng đánh bà không thương tiếc.

Nếu chuyện này mà báo cho anh chủ lại nổi lên sóng gió nữa quá.

Nhưng mà mặc kệ dù sao cũng hoàn thành tốt công việc được giao.

Còn kết quả tốt hay không thì để ông Thẩm quyết định.
’ Ông Thẩm sao? Là ai vậy? ’.

Bà không biết ông Thẩm là ai cả.

Đó giờ chỉ quen một người là cái anh giúp mình trong bệnh viện nhưng chưa hỏi tên là bà đã rời đi.

Không lẽ là …?
Cậu nghệch mặt ra, có phải không vậy, ông Thẩm mà không biết là ai, có phải vô lí lắm không.

Cậu đang nghi ngờ là bà ở trên núi mới xuống hay ở trong chùa mới ra mà lại không biết người đàn ông siêu tài giỏi, đẹp trai, giàu có như mình, à không là anh chủ mình chứ.
Hỏi một câu mà khó trả lời thật đó.
’ Là ông Thẩm, người mà ai cũng biết chỉ chị là không ’.

Cậu cũng không biết nói như thế nào.
’ Nhưng mà cứ đến gặp ông chủ đi rồi sẽ biết ông Thẩm là ai ’.
Dù có không muốn đi nhưng hai cái chân lại không nghe lời, phản bội lại chủ mà bước từng bước chậm rãi theo cậu.

Bà cũng có chút nuối tiếc nhìn lại.
Có lẽ bà và ông Chu đã hết tình, cạn nghĩa.

Đứa con này coi như ông ta tặng mình làm quà chia tay.
- --------------------
Sau khi cậu và bà rời đi một lúc, ông tiếp túc ném hết những gì còn nguyên vẹn ở nhà này thành những miếng thủy tinh nhỏ.
Dù những vết cắt khứa vào tay ông rất đau nhưng sao có thể so sánh được với nỗi đau trong lòng.
Con mất tích vợ lại bỏ đi.

Ông phải làm sao đây.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại người đàn bà bỏ chồng theo người đàn ông khác thì có gì để cho mình vương vấn hay nuối tiếc.

Chỉ thương cho Tiểu Quân con trai của mình không biết ở nơi nào.
Từng giọt nước mắt cay xé lăn dài trên mí mắt.
Ông … một người cô độc đến đáng thương..
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 37: 37: Quá Khứ 13


Ông Thẩm vì chú Lý gọi điện bảo là Minh Châu quấy khóc đòi tìm mẹ.

Biết là ông Lý giỏi về mọi chuyện nhưng còn về trẻ em thì ông xin đầu hàng.
Vì quá hiểu rõ nên ông Thẩm quyết định đến chỗ Minh Châu thay vì bà Chu.
Vừa bước vào đã thấy tiếng khóc inh ỏi.

Ông lắc đầu ngao ngán vốn Minh Châu là đứa bướng bỉnh không biết nghe lời ai.

Nhưng lại cực kì thương mẹ nên không thấy mẹ vô thăm là con bé cứ giãy nãy đòi gặp cho bằng được.
’ Minh Châu … ’.

Giọng ông nhẹ nhàng vang lên có thể nói đúng hơn là sự bất lực.
Thấy ông Minh Châu gạt đi những giọt nước mắt, liền chạy lại nắm tay ba mình:
’ Mẹ đâu rồi ’.

Ánh mắt vô cùng đáng thương hỏi ông.
Ông rất vui vì Minh Châu thấy ông mà nín khóc.

Lại còn nắm tay ông.

Nhưng lại làm ông thất vọng, con bé chỉ cố kìm nén tiếng nấc là chỉ để hỏi đến mẹ.

Còn ông là gì ở trong lòng của Minh Châu đây?
Dù không phải là con ruột, nhưng ông đã cố gạt bỏ hết những gì trong đầu để hoàn thành tốt trách nhiệm của mình.

Tuy nhiên, vẫn không thể làm cho Minh Châu có thiện cảm với ông.
Làm sao bây giờ ông biết bà ta đang ở đâu.
’ Ba … không biết ’.

Ông đành nói sự thật chứ không có ý định che giấu bất cứ chuyện gì, dù con bé có buồn thì cũng đành chịu.
’ Ba nói dối, tại sao mẹ ở đâu mà ba không biết.

Hay ba không cho mẹ vô thăm con, ba đúng là độc ác ’.

Minh Châu buông hai tay đang nắm chặt ông Thẩm, vô cùng thất vọng trước câu trả lời của ba mình.
Ông là người độc ác sao? Dù muốn cũng khó, bởi ông là người rất mong muốn bà ấy đến đây nhất.
Nhưng làm gì có chuyện đó xảy ra.
’ Ba không có làm những chuyện như vậy ’.

Ông thật sự hết cách, không còn từ nào để biện minh.
’ Ai cũng nói dối, kể cả ba ’.

Minh Châu lại òa khóc đến thương tâm.
Tuy Minh Châu rất ngang bướng nhưng ông lại cảm thấy con bé vô cùng đáng thương.

Không biết cha là ai, có mẹ thì cũng như không.
’ Ba … ’.

Lời ông chưa kịp nói thì tiếng chuông điện thoại vang lên.
Minh Châu mắt sáng rỡ lên, cứ tưởng là mẹ mình nhưng nụ cười lại chợt tắt khi người gọi không phải là người mà con bé luôn trông ngóng.
’ Alo, tôi nghe ’.

Giọng ông có vẻ trở nên uy nghiêm hơn.
’ Dạ, tôi đã đưa cô ấy về rồi ạ ’.

Cậu cũng lạnh người khi nghe thấy tiếng ông chủ.

Ông Thẩm trở nên vui vẻ hẳn ra khi cậu trợ lí nhắc về bà.
’ Được rồi, cậu ở yên đó tôi về liền ’.

Ông cũng muốn nhanh chóng kết thúc cuộc gọi để đi đến với bà.

Ở lại với Minh Châu chắc ông sẽ điên lên vì tức.
’ Nhưng mà …ơ khoan ’.

Làm gì mà gấp vậy không biết, tự nhiên lại kêu ngồi ở đây.

Để chị ấy ngồi đây đợi đi, còn mình phải đi hẹn hò nữa chứ.
’ Nè chị, ở đây một mình ngồi đợi nhé, nhưng không được nói với người một lát đến gặp chị là em đi trốn việc ’.

Cậu nghiêm túc dặn dò.
’ Được rồi, cậu đi đi.

Tôi ngồi một mình vẫn được mà ’.

Đối với việc cậu đi hay ở thì cũng đâu liên quan gì tới bà.
Nghe thấy vậy cậu vui vẻ chào tạm biệt bà rồi cũng rời đi.
- ---------------------
’ Anh Lý …’.
’ Dạ, có gì cứ căn dặn ạ ’.

Ông cũng có chút giật mình khi nghe ông chủ gọi.

’ Anh ở lại với Minh Châu, tôi có chút chuyện ở công ty cần phải xử lí ’.

Vừa nói vừa nhìn qua Minh Châu, thấy con bé có vẻ không quan tâm đến mình.

Vậy ông còn gì nuối tiếc để ở lại.
’ Dạ được, cô Minh Châu cứ để tôi chăm sóc ’.

Ông Lý cũng thấy mệt mỏi thay ông chủ khi phải dỗ dành đứa con gái ương bướng.

Nhìn ông chủ tỏ ra bất lực trước Minh Châu ông cảm thấy vừa thương, vừa tội.
’ Tốt lắm, vậy tôi đi trước ’.

Ông nói với ông Lý nhưng lại nhìn Minh Châu, muốn nói với Minh Châu lời tạm biệt nhưng đành thôi.

Bởi vì, con bé quay mặt đi hướng khác, không nhìn lấy ông đến một cái.
Thấy ba đi, Minh Châu trùng xuống nhưng vẫn còn giận chuyện ba không cho gặp mẹ.

Gương mặt méo mó không nhìn ai.
Ông Lý nhìn thấy vậy cũng đi ra ngoài ngồi, ở đây có nhiều áp lực quá, ông chịu không nổi ….
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 38: 38: Quá Khứ 14


Bà Chu ngồi một mình trong căn nhà rộng lớn, nói đúng hơn là một căn biệt thự xa hoa, lộng lẫy.
Bà bước đi lại đến gần một bức tranh bản to được đặt cạnh cầu thang.

Một nhà ba người vô cùng hạnh phúc.
Nhưng lại thấy người đàn ông này vô cùng quen mắt.

À, đúng rồi! Chính người này đã giúp đỡ rất nhiều những lúc khó khăn và cả chị vợ đã đánh mình ngay phòng bệnh.
Vậy đây là nhà của anh ta sao?
Rõ là một gia đình hạnh phúc như vậy mà, bây giờ không còn nữa.
Có lẽ gia đình ông và bà giống nhau ở điểm là đều chia xa.
’ Cô đang làm gì đó ’.

Ông Thẩm nhàn nhạt lên tiếng.

Ông đã đứng đây rất lâu để xem bà làm gì.

Nhưng bà chỉ chăm chú vào bức tranh nên ông mới lên tiếng đánh tan bầu không khí im lặng.
Bà có chút giật mình quay người lại nơi phát ra âm thanh.

Nhưng cũng không bất ngờ vì bà biết giọng nói này là của ai.
’ Anh về rồi sao? ’.

Bà không biết nên nói gì khi đứng trước người đàn ông này.
Câu nói của bà như là hỏi thăm bình thường nhưng đối với ông nó như là một người vợ đang chờ chồng về vậy.

Điều này, làm cho ông cảm thấy an ủi đi phần nào những gì thiếu xót của bà ta trong những năm tháng làm vợ.
’ Tôi về lâu rồi nhưng thấy cô cứ nhìn bức tranh nên tôi không dám làm phiền ’.

Ông cũng thành thật mà nói.
’ À, vậy sao ’.

Bà cảm thấy rất ngại khi tự ý đi xem bức tranh.
’ Cô cảm thấy ở đây như thế nào? Có ưng ý không ’.

Ông lên tiếng hỏi, xem ý kiến của bà như thế nào.
Ông hỏi như vậy thì bà cũng trả lời theo những gì mình cảm nhận, chứ không có những ý nghĩ sâu xa khác.
’ Ở đây rất đẹp, lại còn rộng rãi nữa, tôi rất thích nó ’.
’ Chỉ vậy thôi sao? ’.

Ông nửa hài lòng, nửa không, trước câu trả lời của bà.
’ Chứ anh muốn tôi nói gì nữa ’.

Ông cũng thiệt là, ông hỏi thì người ta cũng trả lời rồi.

Bây giờ, lại còn muốn sao nữa.
Trời ơi, sao cô ấy lại không chịu hiểu ẩn ý của mình vậy chứ.
Không vòng vo nữa, ông nói thẳng ra luôn.

Bà mà không chịu hiểu nữa ông xin chịu thua.
’ Em có muốn trở thành chủ nhân của căn nhà này không? ’.

Ông không biết từ bao giờ mình đã thay đổi cách xưng hô.
Không được! Chắc chắn là như vậy.
Có thể nói bà chính là nguyên nhân gián tiếp dẫn đến gia đình họ tan vỡ.

Bây giờ, còn nhận được lời đề nghị này từ ông.

Nếu chấp nhận chẳng khác gì đã ngầm thừa nhận bà là kẻ thứ ba.
Như vậy, rất mất tư cách.

Còn bị người đời mỉa mai người đàn bà chẳng ra gì.
Còn nữa bà và chồng chưa ly hôn.

Chỉ là bà giận vì ông Chu bê tha cờ bạc, bỏ con cho người khác.

Hơn thế nữa, là ông đã đánh bà không thương tiếc nên mới bỏ đi.
Ông Thẩm không thể nào hiểu nổi tại sao lúc nào ông nói gì bà đều từ chối.
’ Hay em muốn quay về với người chồng tệ bạc đó ’.

Ông vì tức giận mà nói ra những gì không nên nói.

Có lẽ những lời này làm bà rất buồn lòng.

Nhưng không thể không nói vì bà quá cố chấp.
Tại sao ông Thẩm lại biết chuyện gia đình bà?
Mặc dù cậu trợ lí rất sợ ông chủ la mắng khi nói ra những chuyện đã xãy ra ở gia đình bà Chu.

Nhưng bản tính là con người không thể kín tiếng.

Cứ để trong lòng nó bức rức, khó chịu làm sao.

Nên cậu đã kể hết cho ông chủ nghe, có ra sao thì ra.
Nghe nói như vậy, ông mới suy nghĩ rất nhiều, và đã đưa ra quyết định như thế.

Nhưng không ngờ bà lại từ chối một cách không cần suy nghĩ một giây nào.
Vốn ông có ý định sẽ bù đắp lại những gì mà người chồng đã gây ra.

Và yêu thương bà thay luôn phần của ông ta.
Nhưng bây giờ ông đã không còn gì để nói nữa rồi.
’ Không có ’.

Bà biện minh cho mình.

Thật lòng bà không muốn trở lại đó.
’ Không có, nhưng tại sao lại từ chối tôi ’.

Ông có hơi lớn tiếng.
’ Nhưng tôi lấy lí do gì để ở lại đây ’.

Ông nói gì thì bà cũng mặc kệ.

Chỉ cần biết bà ở lại nơi này là hoàn toàn sai.
Ông thở dài, lòng đầy nặng nề không biết làm sao mới vẹn toàn cả đôi đường.

Cứ quay quẩn, dằn co như vậy mãi cũng không phải là cách.
’ Thôi được rồi, em không muốn tôi cũng không ép.

Nếu có thay đổi ý định thì nói với tôi một tiếng ’.

Ông đành chiều lòng bà trước.
’ Cảm ơn anh ’.

Bà thở phào vì ông cũng đã hiểu.
Tuy ông có hơi khó hiểu, xoay bà như chong chóng nhưng tấm lòng cao cả của ông bà xin ghi nhận.
Nhưng mà phải có đều kiện, chứ ông không thể cứ vậy mà chịu thiệt thòi.

’ Em khoan cảm ơn đã, anh muốn em ở lại đây một thời gian.

Sau khi, em nghĩ kĩ, nếu em lựa chọn ra đi.

Anh sẽ vui vẻ chấp nhận.

Còn bây giờ thì … xin lỗi, anh không thể … cho em đi được ’.

Đây cũng như ông tự dành cho mình một cơ hội để ở cạnh bà.

Dù bà có lựa chọn như thế nào ông cũng đồng ý.
’ Anh đừng tốt với tôi có được không ’.

Ông cứ tiếp tục như vậy làm sao bà có thể yên lòng rời khỏi.
’ Anh không chỉ tốt với em mà còn tốt với cả chính mình nữa ’.

Không biết lúc bà lựa chọn một nơi nào đó không phải nơi này ông sẽ có tâm trạng như thế nào.

Nhưng ít nhất ở thời điểm hiện tại, ông ở gần bà là đủ rồi.
Bà chợt im lặng, suy nghĩ một điều gì đó của riêng mình.
Ông nói thêm:
’ Yên tâm, thời gian ở đây em sẽ được thoải mái.

Anh sẽ ít về đây ’.

Nhìn bà như vậy cũng đủ biết bà đang lo lắng điều gì.
Bà ngạc nhiên khi ông lại nói đúng những suy nghĩ trong lòng.
Nhưng chỉ đúng một nửa, còn điều bà quan tâm lúc này, chính là …?.
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 39: 39: Quá Khứ 15


Chỉ đúng một nửa, còn đều mà quan tâm nhất lúc này chính là hai đứa con trai của mình và cả đứa bé trong bụng.
Tiểu Quân thì bà không đặt kì vọng cao sẽ tìm thấy.

Vì bà chẳng có một tung tích hay manh mối nhỏ nhoi nào cả.
Còn về phần Thế Khải bà không thể bỏ mặc thằng bé được.

Bởi ông ta là người cha vô trách nhiệm, nếu để cho ông ta chăm sóc có ngày cũng sẽ xảy ra chuyện.
Nhưng nếu về đó ngay lúc này có lẽ đứa bé trong bụng cũng sẽ không giữ được.

Bởi ông ta sẽ đánh đập bà không một lí do.
Cứ nghe lời ông Thẩm ở đây một thời gian, sau khi ông ta trở lại là người đàn ông trụ cột của gia đình như trước kia.

Bà sẽ từ chối lời đề nghị của ông Thẩm không cần tốn một giây phút nào suy nghĩ cả.
Nói ra cũng thật xấu hổ, chuyện gia đình mình lại để cho nhiều người biết đến như vậy.

Khi đứng đối diện với ông Thẩm bà có chút hổ thẹn.
Cũng thật lạ, bà quen biết người đã giúp đỡ mình cũng một thời gian.

Nhưng tên anh ấy là gì bà còn chưa biết.

Thôi thì nhân cơ hội người ta có mặt ở đây bà hỏi cũng không muộn mà.
’ Anh … ’.

Bà ngập ngừng, không dám hỏi thẳng.
’ Em có chuyện gì muốn nói sao? ’.

Ông nhận ra trên nét mặt của bà.
’ Tôi … Thật ra, chỉ là muốn hỏi tên của anh ’.

Tuy là câu hỏi bình thường nhưng bà có chút ngượng ngùng khi nói ra.
Có lẽ, bà là người đầu tiên và duy nhất không biết đến ông trong cái thành phố A này.

Nhưng không sao, người ta có ý hỏi thì ông cũng không cần gì suy nghĩ nhiều mà trả lời:
’ Tôi tên Thẩm Đình, em cứ gọi ngắn gọn là chồng hay ông xã gì cũng được.

Tùy sở thích của em ’.

Ông cũng có ý trêu đùa, nhưng những lời ông nói ra không chỉ là câu nói bông đùa.

Mà là một hàm ý khẳng định sự chắc chắn.
Lúc đầu, trước sự ngập ngừng của bà, ông cứ tưởng bà sẽ suy nghĩ lại và quyết định chọn ở nơi này.

Thay vì, sẽ về với người đàn ông kia.
Bà có hơi hoang mang khi ông nói ra từ ’ chồng ’.

Làm sao có thể xảy ra chuyện đó được chứ.
’ Anh … Anh đừng nói như vậy ’.

Người phụ nữ đã có chồng như bà không nên mơ mộng thì hơn.
’ Được rồi, không nói với em nữa.

Anh lên phòng đây.

À, em cứ chọn đại một phòng để nghĩ ngơi ’.

Nhà ông rất rộng nên bà có thể lựa chọn bất kì căn phòng nào vừa ý nhất.
’ Được, cảm ơn anh Thẩm ’.

Bà khách sáo nói lời cảm ơn.
Ông Thẩm có chút không vui trước câu trả lời của bà, ’ anh Thẩm ’ nghe vô cùng xa lạ.
Ông chỉ muốn cho bà có thời gian suy nghĩ, nếu cứ làm phiền như vậy bà sẽ không tập trung vào việc gì.

Nên ông chọn cách là rời đi.
Nếu bà có quyết định về với người chồng tệ bạc đó, ông cũng sẽ vui vẻ chấp nhận.

Chỉ mong bà suy nghĩ thật kĩ!
Ông Thẩm đã đi lên lầu, chỉ còn mình bà ngồi ở dưới căn nhà rộng lớn.

Nó cũng như tâm trạng của bà lúc này, cô đơn và trống trải.
Ông Chu thì càng ngày, càng sa đọa.

Không phân biệt được ngày lẫn đêm.

Đối với ông ta ngày đêm như một, chẳng khác nhau ở điểm nào.

Vì ông cứ nướng bản thân vào sòng bạc.

Nhấn chìm theo những số nợ không thể trả nổi của mình.
Nếu bà Thẩm biết được ông tát tệ như thế này, có lẽ là bà sẽ không cần đắn đo suy nghĩ mà ngay lập tức gật đầu đồng ý trước lời đề nghĩ của ông Thẩm.

Bà đã đặt kì vọng quá cao vào ông Chu rằng một ngày ông sẽ thay đổi trở lại là con người biết chăm lo gia đình như trước kia.
’ Ăn rồi chỉ biết khóc, mày lo gì được cho tao ’.

Ông ta nhìn vào Thế Khải đang bập bẹ khóc vì đói sữa.
’ Tao còn chưa có gì trong bụng thì làm gì đến lượt mày, còn người đàn bà kia nữa, nói tới là bực cả mình ’.

Ông quát lớn, trút mọi lỗi lầm cho vợ, con.
’ Đã nghèo rồi còn rước thêm cái của nợ như mày về, xui càng thêm xui.

Tống mày cho người khác nuôi thì không ai nhận ’.

Ông lèm bèm trách móc, trong khi lúc đầu ông đã đồng ý với ba ruột Thế Khải sẽ nhận lấy số tiền để nuôi thằng bé nên người.

Ông Chu đã biến số tiền không hề nhỏ vào thẳng sòng bài và những đồng bạc lẻ cho mấy bà ở quán rượu.

Bây giờ, quay ngược lại trách móc.
Thôi thì cứ vác cái mặt dày này qua năn nỉ người ta trông ít hôm.

Để còn kiếm vốn để gỡ gạt lại.

Cứ thua hoài sao ngốc đầu dậy nổi đây.
Minh Châu bây giờ thì cứ như vậy, khóc đòi tìm mẹ.

Nhưng bà ta có quan tâm gì đến con bé đâu.
’ Alo ’.

Đầu dây bên này ông Thẩm đang đi kí hợp đồng thì nghe thấy cuộc gọi đến từ ông Lý.
’ Ông chủ, cô Minh Châu khóc suốt cứ đòi gặp mẹ cho bằng được ’.

Ông Lý không biết làm cách nào mới cầu cứu ông Thẩm.
Chiều nay là con bé xuất viện, nếu cứ tiếp tục như vậy chắc phải ở bệnh viện thêm mấy hôm nữa quá.
’ Thôi được rồi, ông đợi tôi một lát tôi qua ngay ’.

Ông đã quá mệt mỏi với con bé.
’ Dạ, ông chủ nhớ đến sớm ’.

Ông Lý cũng liên tục nhắc nhỡ là phải đến sớm.

Nếu không ngày Minh Châu xuất viện cũng là ngày bệnh viện thần kinh sẽ tiếp nhận thêm ông.
’ Alo, tôi nghe đây ạ ’.

Cậu trợ lí của ông Thẩm hôm nay được nghĩ là đi quẩy.
Anh chủ này cũng thật là, ngày nghĩ cũng không cho người ta yên nữa.
’ Cậu đến giúp tôi kí hợp đồng ’.

Ông ngắn gọn nói với cậu trợ lí.
’ Nhưng mà … ’.

Làm sao cậu có thể từ chối đây?
’ Tháng này lương cậu gấp năm ’.

Không để cho cậu trợ lí nói hết, ông đưa ra một con số.

Chịu hay không cũng phải đi.
Cái gì? Gấp năm lần đó.

Quá hấp dẫn nhưng mình đâu phải người mê tiền mà có thể dễ dàng đồng ý.

truyện ngôn tình
’ Dạ, em chấp nhận ’.

Nói vậy thôi không có tiền làm sao đi cua gái được.
’ Tốt lắm ’.
Sau khi bàn giao mọi việc cho trợ lí ông cũng đi thẳng đến bệnh viện xem Minh Châu như thế nào ….
 
Back
Top Bottom