Khác Lời Đã Hứa, Phải Thực Hiện

Lời Đã Hứa, Phải Thực Hiện
Chương 40: Lắng nghe


Và một lúc lâu sau, khi cả hai đã một lần nữa rời khỏi khu vực tấp nập xe cộ và nhìn thấy được rõ hơn các dòng sông, các cánh đồng và các dãy núi trước mặt, giọng mơ hồ của bạn vang lên đâu đó phía bên trái Kathy cho cô nhận biết rằng Hannah đang mải ngắm những đám mây trên trời lướt qua từ đằng xa — đồng nghĩa cô đã bình tĩnh lại, và Kathy mừng vì điều đó —, "Không một ai là không thù hận, căm ghét và sợ cái băng đảng ấy vào thời điểm đó — và tôi nghĩ đây có lẽ là điều tốt nhất những thanh niên trai tráng nhưng nhát cáy có thể làm —" cô lẩm bẩm, và Kathy nghe rõ sự cay đắng và chán ghét trong đó, "nhưng ngoài việc chạy trốn, xây hầm trú ẩn, tìm cách vận chuyển lương thực, thực phẩm và hạn chế sanh đẻ ra — để đỡ khổ trong việc ẩn náu nhanh chóng và im lặng —, thì chính quyền cũng hết cách.

Họ cũng sợ hãi chẳng kém người dân của họ.

"Đây chỉ là sơ bộ về thời kỳ đó thôi, còn bây giờ," giọng Hannah đã trầm giờ lại còn trầm và u uất hơn nữa, "tôi sẽ kể cho cậu nghe, từ những gì gia đình tôi kể lại cho tôi và từ những ký ức còn sót lại trong tôi.

Cậu có thể lắng nghe nếu cậu muốn, nhưng tôi sẽ không bắt buộc cậu phải như vậy, hay phải đồng cảm, an ủi, chỉ cần cậu cho tôi cảm giác được cậu lắng nghe là được.

Nếu cậu không muốn nghe, thì cứ coi như tôi đang giải tỏa tâm trạng ra, đừng để ý gì hết."

"Không sao đâu.

Cậu cứ nói đi, tôi sẽ luôn lắng nghe cậu với cả hai tai."

Kathy nói, và bỏ lần lượt từng tay khỏi ghi đông, đưa lên và kéo cái đôi tai của mình.

Hannah cười khúc khích — lần đầu tiên cô cười sau khi cả hai trở về bưu điện.

"Cảm ơn nhiều nhé.

Tuy tôi vẫn còn nhiều điều chưa rõ về cậu. . . và vẫn còn nhiều thắc mắc cần cậu trả lời nhưng lại không tiện hỏi — nhưng tôi tin rằng tôi chưa bao giờ gặp hay có được một người bạn như cậu," Kathy nhẹ nhàng nói, thấy lòng mình nhẹ hẳn đi nhiều và gương mặt hơi nóng lên.

"Tôi đúng là chẳng thể nào nhớ lại được rõ rệt những ký ức trong quá khứ như thể coi lại một đoạn phim, nhưng những cảm giác hay hình ảnh quen thuộc mà tôi đã từng gặp, từng cảm nhận được, tôi biết ngay đó là một phần quá khứ của tôi, và những thứ xúc cảm mà tôi chưa từng trải qua, tôi nhận biết ngay được sự mới mẻ của nó.

Và, tôi chỉ muốn nói là, sự ân cần quan tâm của cậu đối với tôi — dù chúng ta chỉ mới gặp nhau gần đây thôi — là thứ mà trước giờ tôi chưa bao giờ biết đến.

Điều mà người bạn tôi nói, quả đã trở thành sự thật.

"Và rồi câu nói của cậu hôm trước, rằng tôi là bạn cậu, thì, khi nghe điều ấy, tôi thực sự rất bất ngờ và cảm động.

Tôi chưa từng được nghe điều gì tương tự từ trước đến giờ.

Cũng chưa từng gặp một người bạn như Hannah.

Thật ra, vì chưa chắc chắn nên không tiện hỏi, nhưng tôi thấy anh Harry quen lắm.

Thật sự, mỗi lúc gặp ảnh là tôi có cảm giác như chúng tôi đã từng thân với nhau trước đó rồi, chứ không phải mới bây giờ," giọng Kathy cao hơn một chút, và cô có cảm giác cô nghe được sự cay đắng đã được thêm vào một cách vô thức đâu đó trong đấy, và tự hỏi có nên cảm thấy tội lỗi về điều này hay không, "nhưng tiếc là tôi chẳng thể nhớ được một ký ức rõ rệt nào để xác nhận cái cảm giác quen thuộc ấy, và nếu hỏi thì anh ấy cũng chỉ nói rằng bọn tôi chỉ là người lạ thôi, anh ấy thấy tôi không có ai chăm sóc, giúp đỡ vì nơi đây hoàn toàn xa lạ với cả hai, nên anh mới quyết định giúp tôi, và chúng tôi thân nhau thôi, chứ không phải bạn từ trước."

Và khi nhận thấy Hannah không lên tiếng, cô nói tiếp, "Tôi nghe như vậy, lúc đó thì tin, nhưng càng về sau, tôi càng thấy anh ấy không đơn giản là người lạ với tôi như anh đã nói, vì tính cách, ngoại hình, và nhất là ánh mắt của ảnh những lúc nhìn tôi, hay đang suy nghĩ gì đó, tôi cảm thấy nó thật quen thuộc — đến nỗi dường như tôi đọc được cả cảm xúc và tâm sự trong đấy, nhưng lại không tiện hỏi.

Thực ra, nếu có hỏi. . . thì cũng chẳng biết hỏi gì."

Bầu trời ngày càng trở nên xám xịt, và đến khi nó đã đạt đến một màu tiệp với màu mắt của Hannah, Kathy đưa ra ý kiến rằng cả hai tốt nhất là nên tìm nơi nào đó để tránh mưa, và cô nàng đồng ý.

Thế là cô đạp xe chậm lại và ngó xung quanh — tìm chỗ trú ở đây có thể nói là chẳng dễ chút nào, vì khu vực mà cả hai đang đi đều được bao phủ bởi các dãy núi với các con đường ngoằn ngoèo, dài dằng dặc mà vắng người và những cánh đồng mênh mông bát ngát, khiến Kathy bắt đầu để ý rằng dường như thay vì lập biên giới là một thứ gì đó vững chắc, đảm bảo an toàn và an ninh giữa các thành phố khác nhau thì họ có vẻ chuộng sử dụng các cánh đồng để làm việc ấy hơn, và khi cô thắc mắc, Hannah bảo rằng đó là vì các thành phố đang cố gắng thiết lập các mối quan hệ mật thiết và chặt chẽ với nhau, vậy nên việc di chuyển qua lại cũng được thoải mái hơn trước thời kỳ Ansogrief bị khủng bố.

"Họ mong muốn hỗ trợ lẫn nhau khi — ờm, cậu biết đấy — sự việc đó diễn ra lần nữa, nhưng, có đang thật sự thực hiện nó một cách đúng đắn nhất hay không thì tôi không biết," Hannah nói thêm với giọng tiếp tục được thêm vẻ đắng cay, trong lúc chỉ Kathy một cái hang nhỏ hẹp và nông ở giữa dãy núi Aprimenta (theo như trên bản đồ đã ghi).

"Nhưng chuyện đó cũng đã qua rồi, chẳng phải sao?"

Kathy vừa hỏi vừa dừng lại ngay tại đó và dựng xe đạp trong tư thế nằm ngang so với mặt đất vào trong góc hang, vì độ sâu của cái hang này chắc chỉ được hai meter và độ cao chỉ được một meter là cùng — khiến cả hai phải bò vào trong và bất đắc dĩ làm đổ cái xe để kéo lê nó vào góc nên khá bất tiện —, nhưng nó lại vô cùng tuyệt nếu chỉ được dùng để trú mưa.

"Ừ, nhưng ai biết được tương lai," Hannah ngồi xuống góc bên trái và tựa lưng vào vách đá, nơi cô có thể nhìn rõ mồn một những tảng đá rắn chắc và gồ ghề trên đầu.

Kathy cũng làm tương tự, và cô nhíu mày.

"Đừng nói vậy chứ.

Giờ đây. . . tôi đã không còn — và sẽ không bao giờ, có lẽ thế — quan trọng hóa những suy đoán rằng tôi đã biết Harry từ trước lên nhiều nữa, bởi vì tôi đã nhận ra rằng, thứ đáng được tôi để tâm và giữ gìn nhất, không phải những ký ức mờ nhạt khó có thể lấy lại trọn vẹn kia, mà chính là tình cảm và sự quan tâm giúp đỡ của cả cậu và Harry."

Cô dừng lại một chút để lắng đọng cảm xúc lại, hiểu rằng mình đã nói lạc cả đề, nhưng vì Hannah không phản ứng gì, nên tiếp tục, "Thật sự, tôi không biết nói gì hơn với sự tốt bụng và nhiệt tình của cả hai cả, nên tôi. . . chỉ muốn nói là, cảm ơn, Hannah," và Kathy nhìn thẳng vào mắt bạn, thứ giờ đây bắt đầu trở nên khó nhìn hơn do trời ngày càng tối hơn nữa.

"Chỉ cần cậu luôn coi tôi là bạn, tôi cũng sẽ không bao giờ bỏ cậu một mình, và sẽ coi cậu là tri kỉ của tôi, là gì đó đặc biệt.

Vậy nên, bất cứ chuyện gì xảy đến với cậu, cứ nói tôi, tôi sẽ luôn bên cậu và lắng nghe mọi thứ, chỉ cần được là bạn Hannah thôi."
 
Lời Đã Hứa, Phải Thực Hiện
Chương 41: Chuyến dạo đầu tiên


Sau khi nghe Kathy nói thế, Hannah cũng không biết nên bày tỏ cảm xúc như thế nào, chỉ đưa mắt nhìn ra ngoài hang, hít vào một hơi thật sâu, và vừa không cố gắng không nhìn Kathy, cô vừa bắt đầu kể.

Vào ngày mười hai tháng mười một của mười bốn năm trước, một bé gái với đôi mắt màu xám hiếm thấy và mái tóc vàng hoe chào đời.

Nhưng khác với những đứa trẻ khác sinh ra ở thời điểm bốn năm về trước, ngay sau khi ra đời là cô bé được bọc trong một cái giỏ đựng trái cây bằng một miếng vải thưa, che kín lại và nhanh chóng đưa ra khỏi bệnh viện ngay sau khi sức khỏe của bé đủ tốt để chịu một số điều kiện khác biệt, còn người mẹ vì đã không đủ sức để chạy trốn cùng con nên đến giờ vẫn chưa rõ tung tích.

Cô lớn lên trong một bầu không khí u ám và tăm tối hệt như màu mắt của cô trong một căn hầm nằm sâu dưới lòng đất và được thông với các khu hầm khác, và phải sống trong một bầu không khí vừa căng thẳng, vừa ngột ngạt, vừa khó chịu lại vừa tràn ngập sự sự hãi.

Dù cho là vậy, cô bé đã chứng tỏ mình có thể tồn tại trong những điều kiện xấu và vẫn giữ được tinh thần vui vẻ cùng với một tâm hồn trong sáng, vô tư.

Cô luôn sẵn lòng giúp bất cứ ai cô có thể giúp và không hề sợ hãi, trốn tránh hay kì thị bất kì ai cả, mà luôn đối xử công bằng và cố gắng truyền những năng lượng tích cực cho mọi người.

Cũng vì vậy mà tất cả mọi người đều yêu mến cô bé ấy, dẫu cho cô chỉ mới bốn tuổi.

Trong mắt màu xám ấy, thế giới này luôn mang một màu hồng, và màu hồng đó được tạo nên từ chính sự tích cực của cô.

Tất cả những người gặp và trò chuyện hoặc chơi bời với cô được một lúc đều cảm thấy yêu đời hẳn lên, và có thêm niềm tin rằng đâu đó, vẫn còn tồn tại một thứ gì đó rất tươi đẹp, trong sáng và đẹp đẽ.

Thế nhưng, vào một ngày nọ, Hannah bốn tuổi bé nhỏ đã bắt đầu nhận thức được mặt tối của thế giới tưởng như là thiên đường của cô.

Sáng hôm ấy, vì bố và người nhà cô đều bị bệnh và không thể mua thức ăn được như mọi ngày, cô lén rời khỏi căn hầm ở dưới lòng đất, mò mẫm tìm đường leo lên mặt đất, nơi được ngăn cách với căn hầm bằng một cái lỗ cống giả.

Cầm vài đồng xu ít ỏi trên tay, cô cố gắng mua được cái nào hay cái nấy.

May mắn là ai cũng biết đến cô bé bởi sự đáng yêu, tích cực và thơ ngây của mình, nên nhiều người đã sẵn sàng giảm giá bán hoặc cho luôn.

Xách những giỏ hoa quả và thức ăn trên cả hai tay, cô nhảy chân sáo vui vẻ về nơi ở tăm tối của mình.

Không hiểu do cao hứng muốn đi lòng vòng xung quanh, hay do cô chỉ đơn giản muốn ngắm nhìn đường phố bên ngoài sau mấy năm chui rúc dưới hầm và sống trong một bầu không khí ảm đạm — vì đây là lần đầu tiên cô được ra ngoài —, mà khi về nhà cô chỉ đưa đồ cho đứa em trai chỉ mới hai tuổi khệ nệ mang vào trong, rồi đóng nắp cống lại và tiếp tục đi dạo quanh thành phố.

Lần đầu tiên sau một thời gian rất dài (cụ thể là bao nhiêu thì cô không nhớ), càng đi, tâm trạng cô bé càng chùng xuống.

Trước đôi mắt màu xám của Hannah, khung cảnh mang một màu xám xịt y hệt — nhà cửa thì tan hoang hoặc chẳng có ai ở; cây cối, hoa cỏ đều héo úa, chết khô và bị dẫm nát hết, và xung quanh cô, người đói khổ nằm và ngồi la liệt đầy ngoài đường.

Thế nhưng, điều khiến cô bất ngờ nhất — và gần như là sốc nhất, đó là dường như cô là đứa trẻ duy nhất trong khu vực này.

Những ánh mắt nhìn cô bé mỗi khi cô đi ngang qua đều hiện rõ sự ngạc nhiên u ám đến lạ lùng.

Càng đi, Hannah bé nhỏ lại càng chú ý đến điều đó, dù cô vẫn không thể giải thích được lý do vì sao.

Khi cô mạnh dạn tiến tới và hỏi vài người về điều này, họ chỉ lắc đầu không nói gì, thậm chí còn phẩy tay với ý muốn đuổi cô đi và đừng (bao giờ) hỏi về chuyện đó.

Không biết có phải do quá ngây thơ và vô tư hay không, nhưng phải sau một lúc lâu, Hannah mới nhận thức được rằng dường như nơi đây đang xảy ra một chuyện gì đó, có lẽ vô cùng khủng khiếp và đáng sợ, vì thái độ và tâm trạng mọi người xung quanh rất khác lạ so với những người cùng sống trong căn hầm tối tăm kia với cô — và cô bắt đầu tự hỏi, 'Nếu nơi đây yên bình và hạnh phúc thật, chúng ta sẽ không cần phải sống dưới lòng đất, phải không nhỉ?'.

Những người lạ cô bé gặp đều không hề thân thiện chút nào, thậm chí nhiều người tỏ ra chán ghét cuộc sống và còn đập phá, quăng ném mọi thứ trong tầm tay chỉ để xả cơn giận và khó chịu trong lòng.

Với tính hồn nhiên và thân thiện, không ngại người lạ bẩm sinh, nên Hannah đánh liều tiến lại gần một người đàn ông ốm o, gầy guộc, mang nhiều vết bỏng trên người đang cầm chai rượu cạn queo trên tay và ngồi tựa lưng vào góc tường của một ngôi nhà đổ nát, mảnh kính vỡ và gỗ vụn đầy sàn nhà, ấp úng hỏi tại sao nơi này hoang vu và ảm đạm như vậy nhưng chú lại vẫn ngồi đây, sao không đến nơi khác và uống rượu sẽ hại cho sức khỏe, nhưng tất cả những gì cô bé nhận được là câu quát, "Cút!" và một cái đồng hồ đã gỉ sét bị ném một cách mạnh bạo vào người.

Nhưng vì bản tính giỏi chịu đựng và giàu lòng nhân ái, cô bước xa ra một bước, và vẫn can đảm lặp lại câu hỏi vừa nãy.

"Tao không muốn đánh con nít, BIẾN khỏi mắt tao!"

Hắn trở nên điên tiết hơn nữa và quát lớn vào mặt cô, nhưng Hannah vẫn lì.

Lần này, bình tĩnh hơn, cô nhặt cái đồng hồ lên, đưa cho hắn ta và ân cần lặp lại một lần nữa, lần này với giọng run run, "Chú. . . có chuyện gì không vui sao —?"

Vẻ hồn nhiên và dịu dàng trong ánh mắt của cô bé cuối cùng cũng xoa dịu lại được một tâm hồn u tối đang giận dữ.

Nhưng anh ta không trả lời câu hỏi của thiên thần bé nhỏ, mà dang rộng vòng tay ôm thật chặt cô bé vào lòng và làm ra âm thanh nghẹn như thể muốn nói điều gì đó mà không được.

Vì đã lâu không tắm, cùng với môi trường chẳng sạch sẽ chút nào làm cơ thể hắn có mùi vô cùng khó chịu và kinh khủng, nhưng thiên thần ấy vẫn mỉm cười rạng rỡ và sung sướng ôm lại hắn.

"Cháu không biết sẽ giúp được gì, cũng như chú đã phải trải qua những gì, nhưng chỉ mong chú hãy vui lên," cô nói, với giọng thánh thót và hơi ngọng.

"Vui lên, và mỉm cười, vì thế giới này rất đẹp.

Cháu sẽ. . . tặng chú bông hoa này."

Cô bé hái một bông tulip bên đường và đưa cho hắn ta, nụ cười rạng rỡ vẫn còn trên môi.

Hắn thoáng suy nghĩ, nhìn cô chăm chú bằng đôi mắt thâm đen, có nhiều vết nhăn và sâu hoắm với vẻ ngờ vực, nhưng rồi cũng nhận lấy bằng cả đôi tay khẳng khiu, mang nhiều vết bỏng và thả cô bé ra.

Hannah mừng lắm, cô chúc anh hạnh phúc rồi đi tiếp, miệng hát một giai điệu Giáng Sinh.
 
Lời Đã Hứa, Phải Thực Hiện
Chương 42: Kẻ đáng sợ


Nhưng dù đã làm được một điều tốt, thứ khiến tâm trạng Hannah tốt lên rất nhiều, nụ cười trên gương mặt cô vẫn không giữ được lâu, vì sau đó cô lại bắt gặp một gã khác; tên này có vẻ đáng sợ và nguy hiểm hơn người đàn ông lúc nãy nhiều và chẳng hề biểu lộ cảm xúc gì trên mặt.

Hắn to lớn, vạm vỡ, trên người đầy sẹo và đang cầm một con dao đi về phía cô bé, có vẻ đang trong cơn say xỉn.

Hẳn là vì vẻ ngoài rất không thân thiện như thế nên khi vừa nhìn thấy hắn, cô bé cảm thấy lạnh toát sống lưng.

Cô rõ ràng là đang sợ hãi — sự can đảm cô đã thể hiện lúc nãy dường như đã bay biến đâu hết —, dù Hannah không tài nào hiểu được vì sao bản thân lại sợ trong khi rõ ràng hắn ta chưa làm gì hết, thậm chí còn chưa nhìn thấy cô bé.

Nhưng rồi thì hắn cũng nhìn thấy.

Ánh mắt của hắn vừa lướt qua Hannah thì ngay lập tức dừng ngay trên cô bé, người lúc này nổi da gà khi nhìn vào ánh mắt lạnh lùng và không cảm xúc ấy và bước lùi lại vài bước.

Vậy mà càng sợ, Hannah càng nhìn hắn chăm chú hơn, gần như là nhìn trừng trừng, và rồi thì cô không dám nhìn đi hướng khác luôn, dù rằng đang sợ muốn khóc.

Tuy nhiên, hắn vẫn đứng đó, nhìn chằm chằm cô bé, không nói gì, cũng không làm gì.

Cuối cùng, sau khi nhìn xung quanh và nhận ra không có ai — thật ra tất cả những người dân sống gần đó đều quá sợ hãi mà trốn hết trong nhà, chỉ dám hé mắt nhìn ra —, cô lại càng quýnh quáng hơn, và tuy muốn bỏ chạy lắm, nhưng đôi chân cô chẳng có vẻ muốn di chuyển gì cả.

Hannah nhận ra sự trống trải ấy, và lần đầu tiên trong đời, cô thấy tim mình nhói lên đau lòng và tủi thân, nhưng bây giờ thì không phải thời gian để buồn bã. . .

Sau một lúc, hắn quyết định tiến lại cô bé.

Hắn đi từng bước chậm rãi, vẫn nhìn cô, dường như đang suy nghĩ gì đó, và Hannah co rúm lại sợ hãi.

Cô muốn hét lên lắm rồi, nhưng từ nhỏ đến giờ cô chưa từng biết hét là gì, cách biểu lộ sự hoảng sợ và giải quyết như thế nào trong trường hợp cả hai chân đều không hề hoạt động như ý chủ nó muốn.

"Này nhóc!

Chạy đi!

MAU!"

Một giọng nói bất chợt vang lên, phá vỡ sự im lặng đáng kinh hãi ấy.

Cả hai đều giật mình quay sang ngó xung quanh để tìm nguồn xuất phát, nhưng người vừa lên tiếng dường như hối hận với quyết định liều mạng của mình nên không dám ló mặt ra, vậy mà không ngờ lời cảnh báo ấy lại cứu được một mạng người.

Hannah dường như thức tỉnh.

Cô đứng ngớ ra một lúc — chỉ một lúc thôi — rồi ngay lập tức co chân, quay lưng lại về phía gã đàn ông kia mà chạy bán sống bán chết về phía trước.

Hồn vía lên mây, cô nhắm tịt mắt lại và cứ chạy không ngừng, chẳng biết và cũng chẳng quan tâm mình đang chạy đi đâu hay đã đi được bao lâu, ý nghĩ duy nhất trong đầu của cô chỉ là chạy càng nhanh, càng xa, càng lâu, thì càng tốt.

Cô sợ đến mức dù rằng tim đang đập mạnh đến nỗi có cảm giác muốn nhảy ra khỏi trong lồng ngực, cả hai chân đều mỏi nhừ, phần bẹ sườn cô đau nhói và cả cơ thể đều đang phản kháng ý định chạy tiếp, nhưng Hannah vẫn không giảm tốc độ, thậm chí khi nghe tiếng chân bình bịch đằng sau, cô hoảng hồn và còn chạy nhanh hơn.

Một lúc sau, Hannah không còn nghe tiếng chạy đằng sau lưng nữa, và vừa ngoái lại sau lưng nhiều lần để chắc chắn mình đã an toàn, cô vừa chậm chạp giảm tốc độ lại.

Nhưng cô chỉ vừa mới dừng lại bên đường để thở lấy sức (sau khi chạy thêm đâu đó gần cả cây số), thì khi ngước lên, Hannah giật bắn và nhảy đến chục bước về phía sau, vì trước mặt cô, xuất hiện một gã đàn ông khác đang đứng ngay giữa đường với hai tay cầm hai con dao dài và nhọn, cũng vóc dáng hệt như tên vừa nãy nhưng mang một nụ cười hiểm độc hơn và một cái đầu trọc xăm hình một con đại bàng và đứng cách cô chỉ hai meter trước khi cô lùi lại; hắn sấn ngay tới cô bé một cách điên rồ với con dao chĩa về phía trước, nụ cười man rợ trên môi nở rộng hơn nữa, mắt hắn long lên và hắn hét, với một giọng khàn khàn và bị bể, "Mày mà vẫn còn được sinh ra khi bọn tao còn đang ở đây thì mẹ mày đã sai lầm rồi!".

Hannah ngả lưng vào bức tường cháy xém của một ngôi nhà nhỏ đằng sau mình, sợ đến líu lưỡi, và vì không còn sức để chạy nữa — cô bé vẫn đang vừa nhìn hắn trừng trừng vừa ôm ngực thở dốc —, Hannah đành bất lực nhìn hắn, nước mắt chảy dài trên má, môi mím lại.

Cô rất muốn hét lên cho những người sống xung quanh biết để giúp cô, nhưng lại nhớ đến người đã vừa gào lên bảo cô chạy đi rồi lại tiếp tục núp để gã đàn ông vừa nãy không thấy, Hannah hiểu rằng mình có cố cũng vô ích.

Cũng vì còn quá nhỏ, nên ngoài việc nghĩ đến hai giải pháp giờ đã đều vô ích kia, Hannah cũng chẳng nghĩ ra được cách đối phó nào khác — hoặc có nghĩ đến thì cũng không thể sử dụng được —, vậy nên, cô bé chỉ còn biết đứng trơ ra đó, sợ hãi nhìn gã điên với đôi mắt màu xám mở lớn đầy kinh hãi và bàng hoàng; chưa bao giờ thế giới lại trông xám xịt đến như vậy qua đôi mắt ấy, và bây giờ, cuối cùng, con người cũng đã lộ ra bộ mặt khác của mình, một bộ mặt mà cô chưa từng biết đến. . .

Và vì gã vẫn tiếp tục tiến tới, và Hannah vẫn đứng trơ như tượng, khoảng cách giữa cả hai ngày càng được rút gọn.

Chỉ đến khi lưỡi dao dài và sắc nhọn của hắn chỉ còn cách cô bé chưa đến một meter, và chỉ khi nụ cười kinh khủng của hắn nở đến một kích thước lớn đến mức không thể rộng thêm được nữa, đôi chân của Hannah mới chủ động thụt thêm nhiều bước nữa, xoay một góc vuông và khuỵu xuống một chút như thể đang lấy đà chạy.

Đến đây, cô bé hiểu rằng mình chỉ còn một lựa chọn duy nhất, và nó cần được quyết định ngay bây giờ, bằng không cô sẽ gặp nguy hiểm: cô xoay hẳn cả người lại và, hệt như lúc nãy, phóng về phía con đường dài và rộng nhưng không một bóng người phía trước với tốc độ tối đa, tự hỏi căn hầm nơi mình ở cách đây bao xa trong lúc quẹo vào tất cả các con đường ngõ hẻm lọt vào tầm mắt.

Cô mong cô đã thoát, cô cầu cho lần này cô sẽ thoát, cô ao ước thế giới này không tàn khốc và ác nghiệt đến vậy, và cô thuyết phục bản thân chuyện này chỉ là mơ. . .

"Nhưng không, giấc mơ nào trên đời này lại bao gồm một cơn đau cả về thể xác lẫn tinh thần thật cơ chứ?"
 
Back
Top Dưới