Khác LOH: Lightning Of Hearts

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Loh: Lightning Of Hearts
phần 4: Nhiệm vụ, máu và hoạn lạc 4


Cái anh đã giúp chúng tôi bảo rằng cứ ở yên trong chỗ ở của ảnh.

Sau đó ảnh đi ra ngoài và bảo là kiếm vài vật dụng.

"Nhớ không đi lung tung với để ý cửa nhé, đừng cho ai khác vào!"

Tôi ngồi đó canh cửa và sờ vào vết thương trên miệng.

Tự hỏi rằng sau khi có vải chống nguyền thì Nhật có tỉnh lại không nữa.

Câu hỏi đó của tôi đã được trả lời sau 30 phút.

Bên trong góc phòng đột nhiên nghe tiếng động gầm gừ.

Tôi liền vội chạy vào phòng...

Cậu ta tỉnh lại rồi!

Nhưng, bộ dạng không khác gì lúc đó.

Một con sói đầy giận giữ, sẵn sàng lao đến xé xác tôi bất cứ lúc nào.

Cậu ta vồ lấy tôi.

Tôi nhảy thằng vào phòng bên trong rồi lùi lại.

Tôi ngã xuống cùng chiếc còi trắng tôi tìm được trên bàn rơi vào tay tôi.

Nhật đã ngay trước mặt tôi...

Làm sao đây?

Không có vũ khí phòng bị, sao mình ngu vậy cơ chứ!!!

Nhật tiến gần lại tôi, nhe bộ nanh sắc nhọn.

...

...

Một giọng nói ấm áp, thật kì lạ nhưng cũng rất quen thuộc...

"Thổi cái còi đi..."

Tôi lập tức làm theo và thổi mạnh cái còi.

...

Nhật đứng sững lại và con mắt trở nên vô hồn.

Tiếng của cái còi như tiếng hét của những con quỷ dữ bị tra tấn vậy.

Đến tôi là người thổi còi còn thấy chói tai!

Nhật nằm gục xuống mặt sàn.

Tôi loạng choạng chạy ra cửa.

Sợ rằng tiếng còi sẽ thu hút những thứ quái dị.

Chạy ra cửa thì là lúc cái anh hai đuôi đó trở về.

Tôi gục xuống.

Anh ấy đỡ tôi ra ghế và hỏi tình hình.

Sau đó anh vác Nhật lên lại giường và đeo cho cậu ta cái vòng cổ cùng với dọ mõm.

Đó là dụng cụ anh ấy mang về, trông hơi rỉ sét và cũ kĩ.

"Tiếng động lúc nãy là sao vậy em?"

"À, là do cái còi này ạ, tiếng của nó hơi đáng sợ nhỉ, nó khiến cậu ấy ngất lịm đi"

"Cái còi này trông khá kì lạ.... từ từ"

Anh ấy mượn tôi cái còi và nhìn kĩ xung quanh nó ngắm nghía kĩ càng.

"Vật liệu của cái còi này.... trông như xương người... hơn nữa, anh cảm nhận được cái còi này như được.... tinh luyện từ con người"

"Hả!?"

"Phải... mà kệ đi"

Ảnh đưa lại tôi cái còi.

"Mà anh ơi.... nãy, cho em cảm ơn vì đã cứu em.... em là Minh, là quân lực của cục ma pháp...

đây là đồng đội của em ạ"

"Vậy sao...hmm... mấy đứa trông trẻ như vậy, chắc cũng phải trung cấp chứ nhỉ.

Với lại, không phải từ cục trinh thám phải không?"

"Thú thật với anh, em mới vào làm thôi ạ, em làm nhiệm vụ xong bị rơi xuống đây"

"Hmm, may phết đấy, nếu anh không đến kịp thì chắc bị biến đổi rồi"

"..."

"À quên, anh là Linh, hoặc là Thanh.

Em thích gọi tên nào cũng được hết"

"Trông có vẻ mặt em nhiều dấu hỏi nhỉ, em muốn biết về anh và nơi đây phải không?"

"Vâng ạ"

Sau đó anh ta giải thích về nguồn gốc của nền văn minh underworld cũ.

Và truyền thuyết đằng sau nó.

"...vậy nên đó là nguồn gốc của lời nguyền"

"Bảo sao..."

Sau đó anh ấy đưa tôi một cuốn sổ, bản ghi chép số 189, thí nhiệm lời nguyền.

"Cái này là..."

"Hồi trước chiến tranh, miền Bắc và miền Nam (bị thuộc địa hóa bởi các nước phương Tây) , hai miền Nam Bắc bị chia cắt mà chiến tranh liên miên..."

"Một số kẻ vì lợi ích đã bán nước và hoàn toàn theo phương Tây, còn những người như anh..."

"Do thời đó, họ đối xử với những người chống lại bọn họ quá tàn nhận, họ giết bỏ hoàn toàn những người yêu nước..."

"Nên anh đã hèn nhát và đi theo bọn chúng..."

"Bọn chúng có âm mưu thống trị cả quốc gia mình..."

"Nhưng vì cuộc chiến đã kéo dài hơn chục năm mà vẫn chưa xâm chiếm được nên đã âm mưu tạo ra những 'cỗ máy chiến đấu' khỏe hơn"

"Và từ đó thí nghiệm 'vũ khí hợp nhất' ra đời"

"Bọn chúng nhận thấy được tiềm năng của 'cái nôi' thứ sẽ là ác mộng đối với những người yêu nước..."

"Lời nguyền, thứ sẽ khiến dục vọng của kẻ dính phải tăng cao, khiến lí trí bị tác động mạnh mẽ, loạn thần, và không tỉnh táo"

"Khi mà mức độ thỏa mãn lên đỉnh điểm, cũng là lúc nồng độ dục vọng trong cơ thể vượt mức nguy hiểm"

"Cơ thể vật lí do không chịu được quá tải lời nguyền sẽ phá vỡ liên kết vật chất..."

"Như em thấy trong ảo giác anh tạo ra, cơ thể của bọn em sẽ tan chảy, và trộn lại vài nhau..."

"Và đó.... là trải nghiệm thực sự.... của bọn anh...."

"... vậy.... anh cũng là.... mấy thứ quái dị đó....!"

"Đừng sợ.... thực ra không phải do thí nghiệm...

để anh kể tiếp"

"Bọn chúng ép các tù binh phải giao phối với nhau bất kể giới tính.... tuổi tác"

"Tởm.... tởm...." tôi không thể tưởng tượng được sự bệnh hoạn của mấy bọn bán nước.

Nó quá sức... chịu đựng của tôi.

"Phải..... các kết quả thí nghiệm đều thất bại, các kết quả cho ra đều mất hoàn toàn nhân tính, thậm trí chỉ còn là một đống thịt vô định..."

"Do công trình này của nền văn minh cũ... nên vẫn còn những người bị biến đổi ở những tầng sâu hơn..."

"Quân phương Tây đã ra lệnh cho số tù binh còn lại phải đi xuống sâu bên dưới cái nôi"

"Nhưng mà anh Thanh trốn được hihi"

"Lắt léo dễ sợ"

"Mà... chính vì trốn đi như vậy nên mới ra như này..."

"Anh cũng bị ép làm.... có phải không ạ?"

"Thực ra là....

đó là một truyện khác

.." anh xoa tay nhìn đi chỗ khác, khá trốn tránh

"Ah... xin lỗi... em vô ý quá..."

"Không sao đâu, chờ Nhật tỉnh lại, sau đó lên ăn no rồi lên đường"

Còn tiếp....
 
Loh: Lightning Of Hearts
Ngoại truyện 1: nơi tối tăm không lối thoát


Gần 85 năm trước

Tôi, một người con miền Nam của đất nước.

Xuất thân từ một gia đình làm nông.

Nhưng từ khi được đi học.

Tôi, đã đặt cho mình một ước mơ.

Đó là được trở thành một người giáo viên.

Được các trò yêu mến và ngưỡng mộ.

Gia đình tôi rất ủng hộ việc đó.

Nhưng éo le thay, nhà tôi không đủ điều kiện để đi học.

Dù có bán cả mảnh ruộng và căn nhà cũng chỉ đủ cho tôi học trong ba tháng.

Một ước mơ hết sức xa vời.

...

Vào một ngày nọ.

Làng tôi nhận được tin phía Bắc đang bị xâm chiếm bởi quân Thiên Sứ từ phương Tây.

...

Theo thông báo.

Thì tất cả đàn ông đều phải ra chiến trường.

Tôi vẫn chưa đủ tuổi nên phải ở lại làng.

"Ba ơi!

Nhớ về sớm với con nhé!"

"Mẹ con em luôn chờ ở nhà, hứa nhé!

Anh phải về đó!"

"Ba hứa!

Ba sẽ về được thôi!

Nhớ lúc về thì soạn một bữa thịnh soạn nhé!

Con ở nhà, nhớ phải trông mẹ, không được để mẹ lăng nhăng nghe chưa"

Tôi cười sảng "Vâng!

Tuân lệnh" tôi dơ tay lên thái dương, như trong quân đội

"Cái anh này..."

Mặc dù nghèo, nhưng gia đình tôi vẫn luôn hạnh phúc như vậy đó....

Cho đến khi....

Hôm đó.... một kỉ niệm mà tôi vẫn luôn nhớ mãi cho tới giờ.....

Một buổi chiều âm u....đó là lúc tôi đi cầy ruộng về

Mẹ tôi gục bên cửa ngồi khóc trước một người....

Đó là trang phục của quân đội.

"Mẹ!"

...

"Mẹ!

Có gì...."

Nhận thấy mẹ đang đè tay lên một tờ giấy, đã ướt vài giọt nước mắt của mẹ....

Giấy báo tử

Cả thế giới tôi như sụp đổ.... khi cái tên trên tờ giấy đó chính là tên của ba tôi....

Giờ sẽ ra sao đây.... bố đi rồi.

....

Ngày thăm mộ ba tôi.....

Tôi đã thề rằng mình sẽ phải bảo vệ mẹ bằng được.... tôi sẽ trở nên giàu có và để mẹ có cuộc sống hạnh phúc.

....

Sau khi kháng chiến tại miền Bắc.

Đất nước Angle đã thua cuộc và đề nghị hiệp ước hòa bình.

Tại hội đồng tối cao phía Nam.

"Cuộc chiến vừa rồi đã đổ rất nhiều nhân lực cho phía Bắc rồi, chẳng lẽ ông không đòi một khoản nào sao?"

"Phía bắc và phía Nam chúng ta đều là anh em, giúp đỡ nhau là hiểu nhiên rồi.

Tại sao phải đòi tiền từ họ"

"Hơn nữa, miền Bắc sau chiến tranh cũng bị thiệt hại khá nặng, đâu thể yêu cầu được ngay"

Ông Hổ, một con người liêm khiết, xuất thân từ nông dân, đã nỗ lực và học hỏi nhiều thứ.

Ông luôn đặt lợi ích của dân lên hàng đầu nên được nhiều người yêu mến.

Từ bên ngoài.

Hai thị về mở cửa ra giữa cuộc họp.

Một người giống gấu bước vào.

Ông ta là phó thống đốc.

Người có quyền chức đứng thứ hai trong hội đồng.

"Xin chào mọi người, tôi có một ý kiến nhỏ nhoi như này"

"Xin mời ạ"

"Cuộc chiến vừa rồi đã gây nhiều mất mát và cho dân ta.

Nhiều đứa trẻ đã mồ côi cha sau vụ này.

Nếu như ông nhắm mắt làm ngơ miền Bắc thì có phải đã không có thiệt hại không?"

Phải, vào thời này.

Đất nước mặc dù đã thống nhất.

Nhưng chỉ trên danh nghĩa.

Sau kháng chiến chống đô hộ của Trung Đông.

Vì hợp tác kháng chiến mà đã chống lại được ách đô hộ hàng nghìn năm của bọn chúng.

Nhưng sau khi thống nhất.

Một số người ủng hộ nhưng một số người lại có ác cảm với người phía Bắc do việc phải chia nửa lợi nhuận của khu chợ phía Tây nay là khu chợ dưới đại dương với phong cách độc đáo.

Hơn nữa cách đây 44 năm hai bên đã từng có chiến tranh giao thương dẫn đến cạnh mặt nhau sau đó.

"Tôi nghĩ vị thống đốc hiện tại thực sự đã không còn khả năng nữa.

Mọi người nghĩ xem?

Ông ta lại đi giúp phía Bắc, các người còn nhớ bọn Bắc đã làm gì chúng ta không?"

Mọi người bắt đầu xì xào.

"Nhưng nhờ họ mở lời, chúnh ta mới thoát khỏi Trung Đông mà phải không?

Hơn nữa bọn họ còn niềm nở đưa nhân lực để ta xây thành thị nữa.

Họ còn..."

"Xin phép cắt lời, các vị cứ nhìn vào khu này đi, những món quà của học liệu có chất lượng?

Khi mà những căn nhà thì mục nát chỉ sau vài năm.

Phong cách thiết kế thì thô sơ không thẩm mĩ"

"Có quà mà còn đòi..."

"Vậy tôi xin tuyên bố với mọi người, từ nay, tôi sẽ là thống đốc mới của miền Nam, xin phép ông Hổ, tôi đã cất công giúp ông được nghỉ ngơi sớm thì nên biết ơn đi nhé"

"Khoan đã, ai cho ông..."

Quân lính đã trói tay ông lại.

"Sao các người lại...!"

Và cứ như thế, vị thống đốc mới đã được đã 'lên ngôi' người cũ bị thay thế bất chấp việc chưa hết nhiệm kì.

Không lâu sau đó.

Vị thống đốc mới đã họp với quốc gia Angle, quốc gia đã cố chiếm đất nước ta từ trước.

Tổng thống bên đó đã chấp nhận và sẽ tiến quân vài nước ta dưới danh nghĩa ban phước lành.

Cơn ác mộng bắt đầu từ đây.

Phước lành mà họ nói lại không như tôi nghĩ.

Họ bắt người trưởng thành bất kể tuổi già hay gái trai.

Đều phải lao động cật lực.

Họ phải đi thu hoạch cao su.

Do nơi đó gây hại đến cơ thể rất nhiều nên mẹ tôi đã gày còm đi rất nhiều.

Vài năm sau.

Do bất mãn vì quá áp lực.

Sống như nô lệ.

Bị đối xử như một công cụ.

Một cuộc khởi nghĩa đã nổ lên....

Mẹ tôi cũng tham gia cùng bà con nhân dân.

Mẹ tôi sau khi chốn đi, cơ thể cũng khỏe hơn nhiều.

"Con à, kháng chiến nổ ra rồi sẽ thành công thôi, họ không thể phá vỡ hiệp ước hòa bình, phía Bắc sẽ không để yên.

Cuộc khởi nghĩ mau chóng nổ ra nhưng cũng tàn lụi nhanh chóng.

Kháng chiến thất bại.

Toàn bộ mọi người đều bị treo cổ.

Đứng trước đôi bàn chân lạnh toát lơ lửng trước mắt.

Con mắt sáng trong ngày ấy của tôi giờ đã đen thẳm, không còn hi vọng.

Một bà sơ đi đến trước mặt tôi và ôm tôi.

"Ta sẽ cứu rỗi con, không để con trở thành tội đồ như họ đâu"

Phía Bắc đã không thể làm gì được.

Vì cuộc kháng chiến này được coi là 'phản động' thống đống đã kí khế ước "phước lành" với đất nước họ nên người phía Bắc chẳng thể làm gì được...

Sau đó là những năm tháng sống trong tuyệt vọng và sự lừa rối bản thân.

Mặc dù là người phương đông nhưng...

"Thưa cô, dân tộc của con là người Phăng, các vị anh hùng của chúng ta là Hiliom và ALaoe, họ đã dũng cảm hi sinh trên chiến trường ạ!"

"Tốt lắm"

Là người Phương Đông nhưng phải nhận mình là một dân tộc lạ lẫm.

Những người mà tôi được dạy ở trường giờ toàn những cái tên lạ lẫm, vị anh hùng này còn chẳng có tên giống chúng tôi nữa.

Năm tháng trôi đi.

Tôi đã trở thành một quân y, một người nghiên cứu vũ khí sinh học.

"Linh!"

"Tuân lệnh"

Tôi thực sự ghét cái tên của tôi.

Những ngày tháng nhàm chán trong văn phòng , với những thí nghiệm tàn nhẫn lên đồng bào mình.

Tôi chỉ có thể hèn nhát, ngồi khóc một góc và lặng lẽ nôn những bữa ăn sau những thí nhiệm khủng khiếp.

...

Dự án lần này là tận dụng "cái nôi của dục vọng" trong việc nghiên cứu phản ứng của lời nguyền lên con người.

Mặc dù là nghiên cứu phản ứng....

Nhưng thực sự họ dùng những tù binh chống phá và ném họ xuống đó.

Đối xử với họ như súc vật.

...

Hôm đó là một hôm đi về muộn...

Có người đứng chặn đường tôi muốn hỏi chuyện....

Là Thanh

"C-cậu!"

Cậu ta nắm lấy cổ áo tôi và kéo mạnh

"Cậu định phục vụ cho bọn chúng đến khi nào????

Ngoan ngoãn như một chú cáo bị xích cổ sao???"

"T- tôi"

"Ngày mai tại nơi này, hãy gặp tôi cùng vài loại vũ khí.

Chúng ta hãy nổi dậy một lần nữa, hãy nhớ mẹ cậu đã vì ai mà hi sinh!"

Tôi đã làm theo và âm thầm làm phản.

....

Nhưng rồi cũng bị phát hiện.

Tên Trâu, quân trưởng khu đoàn của tôi đã phát hiện ra.

Hắn ta đánh đập tôi, tôi đã bị dập vài nội tạng sau khi bị dẫm mạnh vào bụng.

"Mày nghe tao nói không.

Giờ, mày tiết lộ vị trí của nó.

Thì tao còn tha cho mày.

Không thì hôm nay mày không sống nổi với tao đâu"

Nói rồi hắn ném tôi vào tường.

Tôi đành phải nói ra.

Những lời thoát ra cổ như những chiếc dao lam cứa chảy máu cổ của tôi.

Tôi thấy đau lòng khi phải phản bội lại người bạn thơ ấu của mình.

...

Những ngày sau đó ở dưới chiếc nôi, tôi đã phải nói lên những yêu cầu hết sức biến thái đối với tù nhân.

Sau đó phải trực tiếp chứng kiến cảnh giao phối và hợp nhất kinh dị của họ.

Ghi lại toàn bộ quá trình.

Nhiều ngày ở dưới đây cũng đã khiến tôi trở nên suy kiệt và mất ý chí.

....

Ngày hôm đó thật sự là định mệnh của tôi.

Không biết có thật là vô tình hay không.

Tôi đã phải khám sức khỏe cho nhóm tù nhân trước khi họ bị thí nghiệm.

Người vào cuối cùng chính là Thanh.

Tôi ngớ người nhìn cậu ấy.

Khuôn mặt vô hồn, thất thần.

Với những vết roi dài trên lưng....

Tôi lại cành chạnh lònh.... nhớ lại tội ác của mình....

Tôi quay định lấy thuốc thì cậu ta nắm lấy vai tôi rồi hất tôi xuống đất.

Cậu ấy đá liên hồi vào bụng tôi cho đến khi tôi ngất đi.

Cướp chìa khóa rồi chốn mất.

Lúc tôi tỉnh lại.

Tôi đã ôm bụng chạy ra ngoài.

Binh lính đã không còn thấy đâu.

Họ đã truy đuổi cậu ấy trước, còn với mình thì họ chẳng quan tâm....

Tại sao!?

Tại sao mình lại phục vụ cho bọn chúng chứ.

Bọn nó chỉ coi mình như rác.

Không dùng nữa thì vứt!

Tôi đã vô cùng phẫn uất.

Mọi sự dồn nén bấy lâu giờ đã tuôn trào, tôi cầm đồ và định tư sát.

Bằng cách đau đớn nhất chính là chạy thẳng xuống 'cái nôi'.

Tôi chạy trong bất định cho đến khi gục xuống.

Tôi định đứng dậy đi tiếp....

Một con dao đã kề vào cổ tôi.

"Đứng im, nếu không muốn chế..."

"GIẾT TAO ĐI!"

"..."

"TAO KHÔNG CÒN GÌ ĐỂ SỐNG CẢ..."

"Cả cuộc đời tao như cứt vậy.

Sống hèn, bố và mẹ cũng không cứu được, lại còn phản bội cả bạn bè lẫn tổ quốc..."

"Tao chả còn lương tâm mẹ gì nữa.

Tao là thằng rác rưởi, rác rưởi...."

Tôi bật khóc và cầm lấy con dao định kết liễu cuộc đời tôi luôn.

Cậu ta đã khống chế con dao ấy và đẩy tôi ra.

Tôi gục vào bức tường ấy mà khóc.

Tôi cứ khóc vậy....

...

"T- tôi xin lỗi" giọng nói nhỏ nhẹ thốt lên giữa nơi tối tăm này ...

"Mặc dù rất ghét cậu nhưng tôi hiểu, cậu chẳng thể làm gì, nhưng, thôi, đành để cậu lại đây vậy.."

Cậu ấy quay đầu định rời đi.

Tôi vô thức bám lại áo cậu ấy.

"T-Thanh... tôi.... tôi muốn theo ông"

Thanh gạt tay tôi ra.

Nhưng đột nhiên có ngọn lửa sáng từ góc.

Cậu ta chạy đi và tôi cũng chạy theo.

"Theo tôi làm cái gì, tôi không thể tin tưởng ông được"

" giờ tôi còn nơi nào nữa đâu ..."

Tôi và cậu ta cứ chạy vậy đến khi cắt đuôi và chốn vào một phòng nhỏ.

"Cậu còn theo tôi làm gì nữa"

"Xin cậu đấy, hãy cho tôi đền lỗi với cậu đi!"

Cậu ấy đặt hai tay vào hai bên vai tôi.

"Cậu có biết bọn họ đã làm gì với tôi không?!

Vì cậu mà tôi đã bị đánh đập với tra tấn đủ kiểu, đến mức tôi suýt chết đấy!

"Tôi cũng bị đánh mà.

Cậu biết không?!

Tôi luôn bị đánh đập dù có làm tốt nhiệm vụ hay không.

Hơn nữa..."

"Tôi đã sống trong sự dồn nén của tội ác, tôi lạc lõng, mặc dù sống nhưng tôi thực sự như đã chết vậy...."

Hai mắt nhìn nhau.... cả hai đều nước mắt lưng tròng và đều có nỗi khổ riêng.

"T-tôi tha thứ cho cậu..."

"Tôi cũng vậy..."

Chúng tôi ôm nhau và sau đó....

Mặc dù biết đây là điều cấm kị.

Nhưng .....

Sau một lúc, khi cơ thể chúng tôi đã hòa hợp làm một.

Sau khi hôn cậu ấy, tôi đã không còn nhớ gì nữa....

"Thanh à, tại sao giày của cậu lại trông bé ... hơn."

Tôi vô thức vuốt chân tôi lên đùi.

Cảm giác trang phục chúng tôi bé đi khá nhiều.

"Linh à, cậu.

Là hợp thể!"

Phải.

Thay vì trở thành những con quái vật dị dạng xấu xí.

Chúng tôi đã hợp nhất lại thành một mà không gặp phải chút biến dị nào.

Và tôi đã lấy chiếc áo khoác để làm chiếc khố đơn giản.

Tôi nhận ra rằng khi hợp thể.

Cơ thể tôi cảm thấy khỏe hơn và cũng nhạy bén nữa.

Lời nguyền cũng không có tác dụng với tôi.

Giờ tôi và Thanh đã là một.

Nhận thức đã hòa vào nhau.

Tôi đã chốn xuống sâu dưới để chốn khỏi sự truy bắt của bọn chúng.

Cho đến 80 năm sau.

-Hết-
 
Loh: Lightning Of Hearts
phần 5: lối thoát


Sau khi Nhật tỉnh dậy.

Anh Linh đã đè cậu ta xuống và chói chặt.

"Á!"

"Con thú này khỏe ghê á"

"Thả ra!

Thả ra!"

"Cậu suýt thịt thằng đệ của cậu, làm sao có th..."

Cậu ấy vùng lên và đẩy anh ta ra.

"Nè, dù thế nào tôi cũng kh.."

Một cây kiếm katana cùn đã ở ngay phía sau kề vào cổ Nhật.

Đúng, tôi chưa giới thiệu.

Đây là anh Nguyên.

Trước anh Linh quên luôn anh Nguyên vì 1 lí do nào đó.

Anh Nguyên bảo ảnh đi tìm lối ra rồi mà không thấy.

Giờ quay lại.

Sơ lược qua về ngoại hình.

Anh ta là người giống sói xám.

Chỉ mặc duy nhất một chiếc áo choàng .

Và cuốn ở bụng một cái đai.

Phong cách ăn mặc anh ta theo tôi là hoei hở.

Tại cái áo choàng như cái áo choàng ngủ ấy dài qua đầu gối một chút.

Hơn nữa còn ít che ngực.

Phải, anh ấy bị mù.

Mặc cho con mắt đang mở nhưng thủy tinh thể đã đục.

Tôi không biết cái kiếm cùn đó thì làm hại được ai nữa.

"Bình tĩnh, họ tới để giúp"

"Thực sự thì, cậu đã suýt thịt tôi...."

"..."

Sau đó Nhật mới chịu ngồi xuống.

Tôi ghé vào tai cậu ta và kể về lúc ấy~...

"T.t...t.....tôi..... thật á!?"

"...u..ừm... cậu không nhớ gì sau"

Cậu ta thò lưỡi liếm cái mũi...

"....."

"Đúng là mùi của cậu...."

"Cậu đã 'chinh phục' tôi ngay khi tôi mất cảnh giác"

"Nếu không có anh Linh giúp thì giờ tôi đã ở trong dạ dày của ông rồi, có khi thành luôn "đồ chơi" của ông nữa"

Cậu ta dúc đầu thẳng vài góc... và không nói gì nữa.

"Anh Nguyên?

Vậy tại sao anh ở dưới này?"

"À thì, anh ở đội Róse, cục quân sự, anh nhận được ủy thác từ cấp trên yêu cầu thăm dò cơ sở nghiên cứu cũ thời chiến tranh.

Nhưng mà giờ bị lạc ở đây rồi..."

"Anh đã dựa vào bản đồ của Linh nhưng mà vẫn không tìm được"

Mù vậy mà tìm được đường thì cũng ạ đấy.

Sau khi chuẩn bị đầy đủ dụng cụ cần thiết và thực phẩm.

Chúng tôi lên đường và chọn con đường an toàn nhất.

Nhưng cũng dài nhất.

"À, anh Nguyên, nếu như anh là người của tiểu đội khác vậy....

"Ừm em?"

"Tiền bối cho em xin chút kinh nghiệm!"

"Ờ thì... cũng chỉ vào điểm danh xong ngồi chờ ủy thác thôi..."

"Không thì sẽ đi tuần vào buổi đêm..."

"...ờm... chắc là hết rồi..."

Tôi đã rất trông chờ một cái gì đó bùng lổ.

Nhưng mà ảnh làm tôi thất vọng rồi.

...

Chúng tôi đi đến một khu đô thị, theo anh Linh thì từ xa xưa thì nơi đây là khu buôn bán sầm uất đa tầng.

Anh Nguyên giải thích đơn giản hơn thì nó giống như trung tâm thương mại hiện đại vậy.

Công nhận người xưa có nền văn minh phát triển ghê.

...!

Ở phía trên tầng có tiếng gầm lớn!

"Nấp đi!"

Chúng tôi lẻn sau những cây cột trụ lớn.

Một con quái vật phi từ tầng trên xuống và đáp xuống mặt đất.

Nó mở cái miệng với cái hàm bị tách làm đôi đó ra.

Từng dòng nước dãi chảy xuống cùng với 2 cái mũi đang chăm chú ngửi.

Thấy con quái đó đã quay ra chỗ khác.

Chớp lấy thời cơ.

Chúng tôi chạy vội một cách khẽ nhất có thể vào cái cửa gần đó.

Xui thay....

Đang đi thì té dập mặt...

Con quái đó lao ra từ cửa.

Chúng tôi vội chạy đi thì nó đã nhảy vồ lên phía trước chúng tôi!

Con quái vật đó đang đứng dậy bằng hai chân và cái mồm đầy răng đần thu lại và biến đổi thành một khối thịt với 4 cặp tai và sáu con mắt.

Hai tay nó dài ra và dần trở thành những lưỡi kiếm bằng xương.

Nó từ từ tiến lại gần và ngay lập tức vồ thẳng vào chúng tôi.

Tôi nhanh chí cầm cây kiếm rỉ đỡ lấy đòn.

*Kengggh!*

Tôi bật ra và định lao đến bổ vào đầu nó theo chiều dọc.

*Vụttt!*

Chết thật nhanh quá!

Keng!**

Anh Linh và Nhật đỡ đòn kéo đó cho tôi.

Tận dụng cơ hội đó.

Tôi đã bổ vào đầu con quái một phát

Nhưng bất ngờ nhận ra rằng.

Cái vết tôi chém vào giờ đã có những chiếc răng ghim chặt vào lưỡi kiếm.

Con quái đẩy bật hai người bên cạnh tôi.

*Rách!*

Lưỡi kiếm trên tay tôi đã vỡ vụn.

Rồi chợt thấy con quái đang vung lưỡi đao.

Không Kịp rồi !!

*XOẸTTTT!*

Tôi chậm rãi mở mắt ra đã thấy con quái vật bị cắt làm đôi.

Đằng sau nó là anh Nhật.

Từ khi nào??

"Mọi người không sao chứ?"

"E....em ổn, sao anh..."

"Anh tận dụng lúc em đang giữ nó thì anh luồn rồi chém, may mà chém kịp..."

Anh cười nhẹ, dịu dàng...

Anh Linh có giải thích cho tôi về lí do anh ấy làm được vậy là do một kỹ thuật trung cấp là Ma Trận.

"Nghe rất mạnh phải không, ban đầu anh cũng bất ngờ với năng lực ấy, chính anh ta đã cứu anh lúc gặp nguy, anh ta chém một con quái to đùng trong một nhát chỉ với thanh kiếm cùn"

"

Ma trận được tạo ra với mục đích giống như những công thức trong toán học.

Chỉ việc viết công thức rồi thay số rồi tính.

Tương tự, ma trận có mục đích để khuếch đại kỹ thuật hoặc tạo dung môi ma lực cho kỹ thuật.

"

Đi thêm một đoạn chúng tôi đến một căn phòng lớn dẫn xuống một lối đi xuống.

Nơi đây trông giống như một khu chợ với những quầy đồ trống trơn.

*oe oe!!*

"Là tiếng khóc của trẻ em!!"

Chúng tôi vội vã lao xuống và lần theo tiếng và lần theo tiếng khóc đến một căn phòng.

Anh Nguyên vội đạp tung cánh cửa.

!!

Kinh khủng quá!!!

Một bông hoa khổng lồ với chiếc miệng nhô lên nhọn hoắt như nụ hoa ly.

Xung quanh bông có nhiều xúc tu với những chiếc lá

Trên nhành cây của nó có bông hoa nở với cái mặt của trẻ sơ sinh và nó đang khóc!!

*AAGHHHH*

Nó mở cái miệng khổng lồ đó và gầm vào mặt chúng tôi

Thân cây mọc ra những chiếc xúc tu to và nó bắt đầu di chuyển như một con rết.

Luộn lách và anh Linh bị vướng và cái bờm của.

Những xúc tu ngay lập tức cuốn chặt lấy anh và nhét anh vào miệng con quái vật.

Nhanh quá.

Tôi định dùng bùa nhưng nó đã chui vào nhiều cái lỗ trên tường.

*Bụp!*

Tôi cảm thấy đau lườn như bị cái gì đó đập vào.

Quay ra nhìn rõ thấy chiếc xúc tua cây của quái vật chuẩn bị xiên thẳng vào người.

Tôi nhanh chân né ra chỗ khác.

"Con quái kia!!!"

Con quái vật chuyển hướng tấn công sang anh Nguyên.

Tôi tranh thủ niệm bùa và dùng chiêu tụ điểm với 3 lá bùa ít ỏi.

Nhật cũng không rảnh tay khi đang dùng ma lực tạo hình chóp nhọn thành mũi khoan đá.

Thời cơ đến rồi!!!

SHOCK!!!***

Ngay khi anh Nguyên dụ con quái vào thời điểm thích hợp.

Tôi tung ra kỹ thuật và khiến nó lùi lại.

Khối đá lao như đạn bắn đến con quái vật.

BÙM!**

Khói bụi mờ mịt nhưng nhận ra.

Cánh hoa của con quái đã đóng lại và chặn hoàn toàn khối đá của Nhật.

Khi nhận ra điều đó.

Nhật đã lao đến không suy nghĩ với cây xẻng của mình.

"Nhật!

Không có tác dụng đâu !!"

Cậu chọc thật mạnh như cách ta hay đào đất.

Nhưng cánh hoa chỉ lõm vào như silicon rồi bật ra.

Những cánh hoa bật ra để lộ lớp miệng hoa ly của nó với những chiếc rằng li ti.

Xúc tu bờm của nó ngay lập tức chói chặt lấy Nhật và sẽ ăn tươi nuốt sống cậu.

"Chết tiệt, Không!!"

"Không đủ rồi!!"

Anh Nguyên cũng bất lực.

*BÙNGGG!!!*

Một xoáy lửa chém cháy xém những chiếc xúc tu cuốn lấy Nhật!

Một cô gái với khuôn mặt kì lạ xuất hiện....

Với thanh đao to đó.

Chị ta chém cùng ngọn lửa bùng trên thanh kiếm.

Con quái đã kịp khép cánh hoa lại.

Nhưng nhát chém của chị ta đã để lại một vệt cháy xém trên cánh hoa.

Nó vội chuồn đi.

"Hưởng, đội hình kích phá!"

"Vâng!"

Một anh chàng với bộ đồ rộng.

Một chiếc mặt nạ trống tia lửa.

Và cầm một cái cưa.

Là người đã giết con quái lúc trước.

Tiếng bò của con quái từng bước của nó khiến tôi rợn tóc gáy, không biết nó sẽ...

Ngay bên phải tôi!!

Chỉ một vài giây trước khi tôi nhận ra...

Nó đã mở rộng cái miệng của nó ra và chuẩn bị đớp lấy tôi.

Anh cầm cưa phi vút đến và chém xoáy vào đầu con quái.

Nó liền đóng chặt cành hoa.

Anh cầm cưa bật ra và lao đến với lưỡi chém vòng từ dưới lên khiến con quái không phản ứng kịp.

Sau đó anh ta xoáy người cùng với lưỡi cưa đang quay mạnh rồi nhảy lên và đè cây cưa xuống đầu con quái.

Lúc này cánh hoa của nó đã bị tung ra.

Anh cầm cưa.

Nhảy sang một bên cùng với chị múa lửa nhảy vào và tung một nhát chém xoáy lửa mạnh mẽ.

Chị ta biến mất trong phút chốc và xuất hiện phía trên con quái cùng với một nhát chém xoáy nữa cắt đầu con quái vật.

Con quái vật đã chết.

Chỉ với vài đòn.

"

Cây kiếm to đó có thiết kế lạ kì.

Đầu của nó hình chữ nhật chứ không như những cây kiếm thông thường, nó tối ưu cho việc tạo ma sát tối đa.

"

"Các người làm gì dưới này?

Đạo tặc hay đi lạc?"

Chị ta dơ cây kiếm còn đang nóng rực chĩa về chúng tôi.

Anh Nguyên thủ thế.

Nhật cũng đã đứng phía sau chuẩn bị chiến với anh cầm cưa.

*XẸTTTT*

Tiếng máu chảy ra từ con quái khiến tất cả chúng tôi phân tâm.

Mổ bóng người chui ra từ con quái vật.

Là anh Linh nhưng....

"MẶT ANH!!!"

Cơ thể và khuôn mặt anh ta gàn như bị ăn mòn đến nỗi lỗ ra cả mảng xương.

Với những miếng thịt và cơ đang nhão ra như cháo trên mặt.

"Ahh!"

Cô gái đó đã chém luôn đầu anh ta xuống.

"Tch"

"Cô làm cái gì vậy!!!!"

"Đó là quá..."

"Anh ta là con người!!!"

"Thôi, thôi anh không sao. ...Bình tĩnh"

Lời nói khàn đặc của anh ấy đã ngăn chúng tôi choảng nhau.

Xong anh ấy phủi hết acid trên người và gắn đầu lại vào thân.

Cơ thể dần dần hồi phục lại.

"Sao có thể..."

"Như anh nói, quái dị dưới này chỉ chết khi bị chém vào lõi thôi"

"Bảo sao con quái này lại chết, tôi còn chưa chém vào lõi mà.

Là anh làm đúng chứ?"

"Phải phải, mà quý cô đây là ai?"

"Tôi là Hoa.

Nhân viên cục điều tra chiếc nôi, thuộc cục quân sự"

"Em cũng là cục quân sự này!"

Tôi hứng khởi dơ thẻ tên ra.

"Hở.... tôi đâu có được báo cáo nào về có người đi lạc đâu ha?"

"Em và cậu Nhật kia bị rơi xuống đây ạ, còn hai người này...."

"À... thực ra là có tin báo về một điều tra viên bị lạc trong lúc thăm dò.

Là anh Nguyên của đội Róse" anh Hưởng lên tiếng.

"Sao tôi không nhận được tin nhỉ?

Chắc là ngủ nhiều quá rồi...."

Cô gái nói nhỏ dần...

"Hai cậu có thẻ nhân viên thì chắc chắn là rơi xuống đây r..."

"Cô!

Là người Phăng!!"

"Nè!!..."

KENG!!

Anh Linh lao đến cùng hai cái dao găm.

Chị Hoa đã đỡ kịp.

"Ý anh là sao đâ..."

Anh Linh nhảy lên và đá xoáy vòng từ trên xuống thành hình tròn với một chiếc dao bật ra từ chỗ gắn dao trên giày của anh ta.

Lưỡi dao xoẹt qua và cắt đi ít tóc của Hoa khi chị ấy đang né.

"Tôi đã cứu các người và đây là thứ tôi nhận được sao?"

Hết...

Thông tin thêm: Người Phăng là tộc người của đất nước Angle.

Đất nước từng xâm chiếm quốc gia của nvc.

Đặc điểm về ngoài hình của họ phân hóa theo môi trường và khí hậu:

Với những cá thê ở khí hậu ôn hòa.

Con người nơi đó sẽ có đặc điểm của con người như khuôn mặt và ít lông.

Chỉ có vài đặc điểm của thú như tai, đuôi.

Còn với môi trường khắc nhiệt như vùng nhiệt đới hay hàn đới sẽ có nhiều đặc điểm thú hơn.
 
Back
Top Bottom