Cập nhật mới

Khác Loạn Triều Duyên Kiếp

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
401770698-256-k690497.jpg

Loạn Triều Duyên Kiếp
Tác giả: keochui09
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hòa Lan là cô gái rất thích học môn sử ,cô đã tìm hiểu về rất nhiều triều đại, những cuộc chiến tranh tàn khốc hay những thành tựu của những vị anh hùng , cô cũng có người bạn cùng chung sở thích nhưng không may cô ấy lại hôn mê sâu .

Cô đọc một cuốn sách về triều đại nhà Lý cô ngủ thiếp đi khi tỉnh lại thì cô đã ở một nơi không thuộc về thế giới mà cô đang sinh sống .

Liệu rằng cô sẽ trải qua những gì khi xuyên không về thời đại ấy ?

Hãy cùng chờ đón !



dasu​
 
Loạn Triều Duyên Kiếp
Chương 1 : Tiếng Gọi Từ Trang Sử Cũ(1)


Sáng sớm tinh mơ, đàn chim ríu rít cất tiếng hót vang khắp bầu trời.

Giọt sương còn vương trên lá, làn gió thoảng qua mang theo hơi thở trong trẻo của buổi ban mai.

Trong căn hộ nhỏ nơi tầng 12, gia đình Hòa An quây quần bên mâm cơm sớm.

"Con đã nghĩ sẽ đăng ký vào trường đại học nào chưa?"

- mẹ cô dịu dàng hỏi.

Cô gái mảnh mai ngẩng đầu, đôi mắt trong veo ánh lên niềm tin:

"Dạ... có lẽ con sẽ chọn Sư phạm Sử ạ."

Người mẹ lặng yên giây lát, rồi khẽ mỉm cười:

"Được, hãy cố gắng nhé con."

Lời động viên ấy như ánh nắng sưởi ấm trái tim Hòa An, khiến cô chỉ biết cúi đầu mỉm cười, tiếp tục bữa cơm giản dị.

Đêm xuống, căn phòng chìm trong yên tĩnh.

Trên màn hình điện thoại, dòng chữ "lịch sử trò chuyện - 4 ngày trước" khiến mắt Hòa An nhòa đi.

Bốn ngày nay, Châu Uyên - người bạn thân thiết nhất - vẫn còn hôn mê vì tai nạn.

Cả hai từng hứa sẽ cùng nhau bước chân vào giảng đường Sư phạm, và Hòa An nguyện thay bạn thực hiện lời ước ấy.

Cô khẽ mở cuốn sách dày đang dang dở.

Khi lật đến trang một trăm, tim cô chợt thắt lại: trên đó vẽ hình một chiếc ngọc bội hệt như vật cô từng thấy ở Hoàng thành Thăng Long.

Kỳ lạ thay, ngọc bội ấy giờ đang nằm ngay trong ngăn bàn học.

Chiếc vòng ngọc xanh biếc, hoa văn tinh xảo.

Khi vừa chạm vào, một luồng đau nhói dội lên óc.

Trước mắt cô, bóng dáng một chàng trai uy nghiêm vươn tay ra.

Bản năng thôi thúc, Hòa An đưa tay nắm lấy-ánh sáng vụt lóe.

Cả thân thể cô chao đảo, mắt nhắm dần.

--------

Năm 1072.

"Tiểu thư Hoài Vân thế nào rồi?"

"Bẩm... chỉ va đầu ngã xuống sàn, nhưng vẫn bình an.

Chỉ cần tĩnh dưỡng ít ngày sẽ khỏe lại."

"Ừ, tốt."

"Hoài Vân?

Nhưng... ta là Hòa An kia mà..."

- nàng choáng váng trong mớ suy nghĩ rối bời.

Một tia nắng hắt vào phòng, nàng khẽ mở mắt.

Trần nhà bằng gỗ lim rực rỡ, vững chãi, xa lạ mà lộng lẫy.

Một người đàn ông nghiêm nghị ngồi nơi ghế gỗ, chăm chú nhìn nàng.

"Con đã thấy ổn chưa?"

Hòa An - hay đúng hơn, Hoài Vân - ngơ ngác đáp:

"Ông là ai?"

Người đàn ông thoáng cau mày, quay sang một vị sư đứng cạnh.

Vị sư vội vã cúi đầu:

"Có lẽ vì chấn động mà tiểu thư tạm mất trí nhớ."

Nghe thế, gương mặt ông dịu lại, rồi ông rời đi.

Trong phòng chỉ còn nàng cùng tiếng cửa khép "cạch" khô khốc.

Bối rối, nàng soi vào gương đồng.

Gương phản chiếu gương mặt một thiếu nữ nhỏ nhắn, đôi mắt sáng trong, làn da mịn màng.

Nàng hoảng hốt đưa tay lên:

"Ta... biến thành trẻ con ư?"

Cạch.

Cửa lại mở.

Một cung nữ trẻ bưng chậu nước, lễ phép cúi đầu:

"Tiểu thư, xin cho nô tỳ được hầu rửa mặt."

"Khoan đã!

Cho ta hỏi, đây là năm nào?

Ta bao nhiêu tuổi?

Và ta tên gì?"

Cung nữ sững sờ, rồi khẽ đáp:

"Bẩm... tiểu thư cứ gọi nô là Ly.

Năm nay là niên hiệu 1072, ngày mồng mười tháng Giêng, Hoàng đế Lý Thánh Tông đang trị vì.

Còn tiểu thư... là Hoài Vân, con gái võ tướng Hoài Khang, năm nay vừa tròn bảy tuổi."
 
Loạn Triều Duyên Kiếp
Chương 1 : Tiếng Gọi Từ Trang Sử Cũ (2)


Trong căn phòng tĩnh lặng, Hoài Vân - hay đúng hơn là Hòa An - bàng hoàng nhận ra:

"Vua Lý Thánh Tông sao?

Nếu nay là mồng mười tháng Giêng... chẳng lẽ chỉ ít lâu nữa ngài sẽ băng hà, và thái tử Càn Đức sẽ kế vị?

Như vậy, mình đã xuyên không về hơn một nghìn năm trước ư?"

Suy nghĩ dồn dập khiến nàng toát mồ hôi lạnh.

Cung nữ bên cạnh thấy tiểu thư mặt mày tái nhợt thì vội cúi người hỏi:

"Tiểu thư, người có ổn chăng?"

Câu hỏi ấy lập tức kéo nàng về thực tại.

Hoài Vân khẽ lắc đầu, gượng gạo mỉm cười.

-------

Trong khi đó, nơi hậu cung, ánh trăng bàng bạc phủ lên mái ngói thâm nghiêm.

"Chàng còn chưa nghỉ ư?"

- giọng nói dịu dàng vang lên.

Lý Thánh Tông quay lại, bắt gặp ánh mắt sâu lắng của Ỷ Lan Nguyên Phi.

Nàng lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, bàn tay đặt nhẹ lên tay ngài.

"Ỷ Lan... trẫm e rằng không còn được bao lâu.

Khi trẫm băng hà, ngôi báu sẽ truyền lại cho Càn Đức.

Xin nàng hãy dìu dắt nó, dạy con biết làm một bậc minh quân.

Nàng hiểu ý trẫm chứ?"

Ánh mắt Ỷ Lan rưng rưng nhưng nàng vẫn gật đầu:

"Thiếp hiểu rồi.

Chàng hãy yên lòng."

Vua khẽ mỉm cười, rồi thở dài:

"Trẫm còn muốn... gả Càn Đức cùng Hoài Vân - con gái tướng Hoài Khang.

Để nó có bạn bầu, cũng là để giữ mối gắn kết.

Nàng có đồng ý chăng?"

Ỷ Lan khẽ cúi đầu:

"Thiếp sẽ luôn thuận theo quyết định của bệ hạ."

Ngài nhìn lên bầu trời xa xăm, ánh mắt như gửi gắm.

Nhưng cả hai chẳng hề hay biết, bên ngoài cửa, một bóng người lặng lẽ nghe trọn vẹn lời dặn cuối cùng ấy...

------

Vài ngày sau, trong phủ Hoài Khang, tiểu thư Hoài Vân chán ngán cảnh quanh quẩn một chỗ.

Đêm xuống, nàng lén lút ra ngoài, lòng háo hức tự do.

Nhưng phố xá xa lạ, nàng chẳng quen đường.

Bóng tối phủ kín, Hoài Vân hoảng hốt bật khóc nức nở.

Tiếng nấc vang vọng giữa vườn hoang.

Từ bụi cây phía trước, tiếng sột soạt vang lên.

"Ai... ai đó?"

- nàng run rẩy hỏi.

Một cậu bé trạc tuổi, mặt mũi lấm lem bùn đất, từ từ bước ra.

Đôi mắt sáng ngời, nụ cười hiền hậu.

"Cậu tên gì?"

- cậu bé hỏi, giọng hồn nhiên.

"Ta... ta là Hoài Vân.

Còn cậu?"

"Tớ là Càn Đức.

Rất vui được gặp cậu."

Nghe đến cái tên ấy, tim nàng thắt lại, mặt mày tối sầm.

Đây chính là vị hoàng tử - tương lai sẽ là Lý Nhân Tông.

"Cậu bị lạc à?"

- Càn Đức ngập ngừng.

Hoài Vân gật đầu.

Cậu bé liền nắm tay nàng, dẫn đi xuyên qua vườn tược.

Cuối cùng, trước mắt mở ra một hoa viên rực rỡ, muôn hồng ngàn tía tỏa hương ngào ngạt dưới ánh trăng.

"Đẹp không?

Đây là hoa viên của hoàng thất đó!"

- Càn Đức cười, ánh mắt đầy tự hào.

Dưới vòm trăng sáng, hai đứa trẻ tung tăng chạy giữa hoa.

Cảnh sắc huyền hoặc, tĩnh mịch như chỉ dành riêng cho đôi bạn nhỏ.

"Muộn rồi, để tớ đưa cậu về.

Cậu ở cung nào?"

"Phủ của phó tướng Hoài Khang."

Càn Đức khẽ gật đầu, đưa nàng về tận nơi.

Chỉ khi thấy Hoài Vân đã yên ổn trong phòng, cậu mới lặng lẽ quay gót, để lại sau lưng một đêm trăng thấm đượm tình bằng hữu.
 
Loạn Triều Duyên Kiếp
Chương 2:Ngày Vua Băng Hà (1)


Sáng sớm, trong cung Thăng Long tấp nập khác thường.

Tiếng bước chân, tiếng gọi nhau hối hả của cung nhân hòa lẫn với tiếng chim ríu rít ngoài vườn, tạo nên một bức tranh nhộn nhịp mà bất an.

Hoài Vân khẽ mở mắt, trong lòng dấy lên một nỗi bồn chồn khó tả.

Hôm nay là ngày ba mươi mốt tháng giêng, nàng hiểu rất rõ, thời khắc băng hà của Lý Thánh Tông đã cận kề.

Dẫu biết bản thân có thể thay đổi lịch sử, nhưng nàng lại tự nhủ: cái gì đã gọi là lịch sử thì nên để nó diễn ra như vốn có, không nên cố chấp đảo lộn.

Một tiếng thở dài khẽ thoát ra từ đôi môi thiếu nữ.

Cả hoàng cung dường như phủ lên một màn sương mỏng, nhộn nhịp bên ngoài nhưng chất chứa bất an bên trong.

Từng đoàn ngự y vội vã ra vào, gương mặt ai nấy đều nặng trĩu lo âu.

Hoài Vân đứng tựa hành lang, đôi mắt vô thức dõi theo, trong lòng dấy lên dự cảm chẳng lành.

Khi ánh mắt nàng khẽ chuyển, một thiếu niên khoác bào xanh hiện ra dưới gốc long não.

Đó là Càn Đức.

Lần cuối cùng nàng gặp cậu vẫn còn là một tiểu hoàng tử vô tư, vậy mà giờ đây gương mặt ngây thơ đã nhuốm màu u uẩn, ánh mắt chất chứa nỗi buồn không thuộc về tuổi trẻ.

Nàng thoáng động lòng.

Nếu ở thế giới hiện đại, có lẽ giờ này Càn Đức đang tung tăng vui đùa cùng bè bạn, đâu phải mang trên vai gánh nặng giang sơn .

-------

Đêm xuống, Hoài Vân cùng Càn Đức được triệu kiến vào điện Trường Xuân.

Lý Thánh Tông nằm đó, thần sắc mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn hiền từ.

Nhìn thấy hai người, ông khẽ mỉm cười:

"Càn Đức, Hoài Vân… khụ… khụ…"

Thượng Dương hoàng hậu cùng Ỷ Lan nguyên phi vội bước đến, nhưng vua đưa tay ngăn lại, ánh nhìn vẫn dõi theo đứa con trai nhỏ.

"Càn Đức, trẫm trao cả giang sơn này cho con.

Con còn quá nhỏ, nhưng phụ hoàng mong rằng một ngày nào đó, con sẽ trở thành vị quân vương anh minh, biết chăm lo cho lê dân, giữ nước, chống giặc.

Con hứa với trẫm chứ?"

Càn Đức gật đầu, nước mắt lưng tròng.

Thấy vậy, ánh mắt Lý Thánh Tông cũng an lòng hơn phần nào.

Ông lại quay sang nhìn Hoài Vân, nắm lấy tay nàng, chậm rãi nói:

"Hoài Vân… ta ban con làm vị hôn thê của Càn Đức.

Khi cả hai tròn mười tám tuổi, hãy thành thân, cử hành một hôn lễ thật linh đình.

Có vậy, trẫm mới yên lòng nhắm mắt nơi cõi vĩnh hằng…

Các con nhớ lấy."

Hoài Vân chấn động, tim nàng khẽ run rẩy.

Dù đã biết trước lịch sử, nàng cũng chẳng thể ngờ số phận mình lại được an bài gắn chặt với cậu thiếu niên trước mặt.

Đôi mắt nàng thoáng gặp ánh nhìn ngấn lệ của Càn Đức, lặng lẽ gật đầu.

Cuộc trò chuyện ngắn ngủi kết thúc, hai người được tiễn ra ngoài.

Trên hành lang vắng, Hoài Vân thoáng thấy một bóng dáng cao lớn, tuổi độ ngũ tuần, bước vội vào tẩm điện.

Dáng vẻ uy nghiêm khiến nàng bất giác rùng mình.
 
Loạn Triều Duyên Kiếp
Chương 2: Ngày Vua Băng Hà (2)


Đêm mồng Một tháng Hai, bầu trời đen sẫm, mưa đổ rào rạt xuống mái hiên, như cũng cùng nhân gian khóc thương cho một bậc minh quân vừa khuất.

Trong cung, tiếng nức nở vang lên giữa bầu không gian tĩnh lặng:

“Thánh thượng Lý Thánh Tông… băng hà, năm 1072…”

Tin dữ truyền khắp, Hoài Vân bàng hoàng chạy đến cửa điện, bắt gặp cảnh Ỷ Lan Nguyên phi, Thượng Dương hoàng hậu và ấu quân Càn Đức nước mắt lưng tròng.

Đây là lần đầu tiên nàng tận mắt chứng kiến một nhân vật lịch sử bước vào cõi vĩnh hằng, lòng trĩu nặng nỗi đau thương, mất mát khó tả.

Sau lễ cáo, khắp thành Thăng Long, dân chúng đồng loạt đeo băng tang tưởng niệm minh quân.

Trong cung, mọi sự rộn ràng thường nhật đều lắng xuống, nhường chỗ cho khung cảnh tang thương ảm đạm, chuẩn bị an táng hoàng đế.

-------

Từ hôm ấy, Càn Đức chính thức nối ngôi, trở thành tân quân khi tuổi đời còn thơ ấu.

Thượng Dương được tôn làm Hoàng thái hậu, nắm quyền nhiếp chính cùng các đại thần.

Ỷ Lan Nguyên phi, với thân phận mẹ ruột của tân quân, cũng được sách phong Hoàng thái phi, đồng tham dự triều chính.

Từ đó, trong cung bắt đầu dấy lên những ngấm ngầm tranh chấp quyền lực.

Hoài Vân thở dài.

Nàng hiểu rõ lịch sử sắp diễn ra ra sao, nhưng là một đứa trẻ mới bảy tuổi, nàng chẳng thể chen vào vòng xoáy chính trị đang dần cuộn trào kia.

-------

Một đêm, khi đang ngồi lặng lẽ trong tẩm điện, nàng giật mình vì nghe tiếng bước chân khẽ khàng.

Quay lại, nàng thấy Ỷ Lan Hoàng thái phi đã đứng nơi ngưỡng cửa, ánh mắt sâu thẳm.

Hoảng hốt, nàng vội đứng dậy hành lễ, song Ỷ Lan khẽ cười, cất giọng dịu dàng:

“Không cần đa lễ.

Con hãy ngồi đi.”

Nàng e dè ngồi xuống, lòng bất an.

Ỷ Lan chậm rãi nói:

“Con còn nhỏ, hẳn chưa hiểu hết sự đời.

Nhưng bổn cung mong con nghĩ thấu cho ta.”

Hoài Vân ngước mắt, chưa kịp thưa thì Ỷ Lan đã tiếp lời:

“Bổn cung muốn đưa con về Hoa Lư.

Ở đó tĩnh dưỡng, học hành, chờ đến khi trưởng thành…

ắt có ngày trở lại.

Con và Càn Đức là nhân duyên do tiên đế đã định, tương lai còn dài, con hẳn sẽ hiểu.”

Lời ấy vừa nhẹ nhàng, vừa cứng rắn.

Hoài Vân run rẩy, lòng ngổn ngang.

Nàng khẽ gật đầu, như thuận mệnh.

Ỷ Lan nhìn nàng chăm chú hồi lâu, rồi chậm rãi cất lời, từng chữ như gõ vào tim

“Ánh mắt con… chẳng giống một tiểu nữ bảy tuổi.

Trong đó có nỗi ưu tư, từng trải… như người đã qua bao dâu bể.

Con thực sự… không thuộc về nơi này"

Hoài Vân chấn động, bàn tay siết chặt vạt áo.

Nàng lúng túng đáp:

“Thái phi… sao lại hỏi vậy?”

Ỷ Lan khẽ cười, nhưng nụ cười ấy mang theo sự thâm sâu khó lường.

Bà không nói thêm một lời nào nữa, chỉ xoay người rời khỏi tẩm điện, để lại Hoài Vân ngồi chết lặng.

Trong đầu nàng, hàng loạt ý nghĩ vụt qua: “Bà ấy…

đã nhận ra điều gì ư?

Hay chẳng lẽ… bà cũng như ta, kẻ từ nơi khác đến?”

Ngoài kia, mưa đêm vẫn rơi, từng giọt lạnh lẽo rơi xuống, như dồn nén cả bí ẩn và dự cảm chẳng lành cho những ngày sắp tới.
 
Loạn Triều Duyên Kiếp
Chương 3 : Mưa Tiễn Biệt , Loạn Khởi Đầu


Tối hôm ấy, Hoài Vân đi dạo trong cung, lòng nặng trĩu.

Nàng cúi xuống nhìn mặt hồ nơi ánh trăng rọi xuống, mặt nước trong veo xen lẫn sự tĩnh lặng.

Nàng ngồi xuống ngắm nhìn vẻ đẹp lộng lẫy, sáng rực của hoàng cung khi màn đêm buông xuống.

“Cậu làm gì ở đây vậy?”

Hoài Vân giật thót quay lại, hóa ra là Càn Đức.

Nàng vội đứng dậy, cung kính chào.

Càn Đức tiến đến ngồi bên cạnh, nàng lặng lẽ đáp:

“Tớ mệt nên ra đây để thư thả.”

“Tớ cũng nghe tin rằng cậu sắp về Hoa Lư, đúng không?

Nơi đó thật sự rất tuyệt.”

Thấy cậu vui vẻ, lòng nàng cũng khẽ nhẹ nhõm.

Một lúc lâu sau, nàng quay sang, dịu dàng cất tiếng:

“Càn Đức, hẹn cậu năm mười tám tuổi.

Hi vọng lúc ấy, cậu sẽ là một vị vua trững trạc và uy nghiêm nhé.”

Càn Đức sững sờ trong giây lát, rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nở nụ cười rạng rỡ:

“Được, nhất trí!”

Đó là khoảnh khắc cuối cùng nàng gặp Càn Đức.

Trời chưa kịp sáng, nàng đã phải rời cung, trở về Hoa Lư.

Trên thuyền, lòng nàng vương nỗi buồn khó tả.

---

“Hoài Vân đã đi lên Hoa Lư rồi sao?”

“Dạ bẩm, đúng vậy ạ.”

“Được rồi, mọi chuyện cũng sắp bắt đầu rồi…

Cuộc tranh chấp uy quyền!”

Thượng Dương đứng dậy, vung áo bước đi thẳng đến sảnh chính.

---

Trên dòng sông mênh mông, Hoài Vân không thôi nhớ lại lời Càn Đức:

“Cậu đừng sợ khi đến đó, bởi nơi ấy còn có một cựu hoàng hậu – Yên Châu.

Người con gái ấy thuở ban đầu được phong làm Nguyên Phi, nhưng sau đó tự thoái ngôi vị, trở về Hoa Lư sinh sống.”

“Yên Châu ư?

Trong sử sách ta chưa từng nghe đến cái tên này…

Đó thật sự là một cựu hoàng hậu sao?”

“Tiểu thư, chúng ta đến nơi rồi.”

Hoài Vân giật mình.

Cung nữ Ly hấp tấp soạn đồ.

Nàng bước xuống thuyền, đi dọc theo con đường nhỏ hai bên rợp bóng cây.

Dù nơi đây đã bị bỏ hoang từ nhiều năm, nhưng cuộc sống của người dân vẫn nhộn nhịp.

Trước mặt nàng là một ngôi đền khang trang, rực rỡ.

Nàng khẽ cất tiếng:

“Xin hỏi… có ai ở đây không ạ?”

Không gian vẫn im lìm.

Khi nàng định gọi thêm lần nữa, một giọng thiếu nữ vang lên:

“Con là Hoài Vân phải không?”

Dù chưa biết người phụ nữ trước mặt là ai, nàng vẫn cung kính chào:

“Dạ, con là Hoài Vân.

Đây là Ly, cung nữ của con.”

“Ta là Yên Châu.

Hẳn con đã nghe nhắc đến tên ta từ miệng cậu nhóc Càn Đức rồi, đúng chứ?”

Nàng lặng im, chăm chú nhìn người phụ nữ trước mặt.

Đôi môi bà khẽ cười, nhưng trong ánh mắt lại ẩn chứa một nỗi buồn sâu lắng, cô tịch.

Thấy nàng im lặng, Yên Châu chỉ mỉm cười, dặn người chuẩn bị phòng để Hoài Vân nghỉ ngơi:

“Hẹn gặp con trong bữa tối nay.”

Nói rồi, bà xoay người bỏ đi.

Bóng lưng dần khuất sau hành lang, lúc ấy Hoài Vân mới chợt bừng tỉnh khỏi cơn ngẩn ngơ.
 
Loạn Triều Duyên Kiếp
Chương 4 : Song Trùng Kế Mưu (1)


Đêm ấy, hoàng cung tĩnh lặng như bị bao phủ bởi một lớp sương mù vô hình.

Tiếng trống canh ngân dài, vọng từ xa, rơi xuống nền gạch lạnh.

Tường gấm, mái ngói dát vàng dưới ánh trăng bạc, đẹp mà lạnh lẽo như một chiếc quan tài khổng lồ chứa đựng bao mưu kế.

Trong tẩm điện Thượng Dương, ngọn đèn dầu leo lét.

Bà ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trên án thư, đôi mắt lặng im như một mặt hồ đang dậy sóng.

Hoàng đế còn nhỏ, triều chính rối ren, quyền lực rơi vào tay những kẻ có dã tâm.

Từ ngày nhà vua băng hà, lòng bà chưa khi nào yên.

Một cung nữ trẻ bưng khay trà tiến vào, giọng run run:

“Muôn tâu Thái hậu, ngoài kia có nhiều lời bàn tán.

Họ bảo… người không được lòng dân.

Họ nhắc lại chuyện khi xưa, rằng chính Linh Nhân thái hậu từng cai quản quốc sự lúc vua thân chinh, được muôn dân kính phục.”

Thượng Dương nhắm mắt, mím chặt môi.

Bà hiểu rõ, từng câu chữ ấy không phải là tin đồn ngẫu nhiên.

Đằng sau những lời rỉ tai là bàn tay ai khác ngoài Ỷ Lan?

Trong giây phút ấy, bà bỗng nhớ lại ngày xưa – mình từng là bậc chính cung, được lập làm Hoàng hậu.

Nhưng rồi Ỷ Lan từ thân phận dân dã, chỉ nhờ một lần gặp gỡ nơi đồng nội mà được vua sủng ái, cuối cùng leo lên địa vị cao.

Bà ngậm đắng nuốt cay, nhưng chưa bao giờ nghĩ có một ngày người đàn bà ấy lại là kẻ đối đầu mình trong ván cờ sinh tử.

Ngoài cung, tiếng gió rít qua hành lang, mang theo tiếng xì xào, thậm chí cả tiếng cười khúc khích của đám cung nhân.

Lời đồn lan như lửa cháy đồng khô: Thượng Dương chỉ là kẻ hữu danh vô thực, còn Ỷ Lan mới thật sự xứng ngôi mẫu nghi.

Bàn tay Thượng Dương siết chặt tràng hạt, đôi mắt ánh lên tia lạnh lẽo.

Bà khẽ thì thầm:

“Ỷ Lan… nếu đã muốn tranh, vậy hãy để xem, ai là kẻ thắng cuộc.”

Không gian bỗng lặng đi, chỉ còn tiếng nến cháy tí tách.

Trong bóng tối, những bước chân lén lút vang lên, báo hiệu sóng gió hậu cung đã chính thức bắt đầu.
 
Loạn Triều Duyên Kiếp
Chương 4 : Song Trùng Kế Mưu (2)


Điện Linh Quang rực sáng ánh nến, khác hẳn sự u tối nơi cung Thượng Dương.

Linh Nhân thái hậu Ỷ Lan ngồi uy nghi trên ghế gỗ lim khảm ngọc, dáng vẻ thản nhiên như thể mọi chuyện trong thiên hạ đều đã nằm trong lòng bàn tay.

Bên cạnh bà, Hoàng đế nhỏ tuổi say ngủ, hơi thở đều đều.

Ỷ Lan nhẹ nhàng vuốt tóc con, ánh mắt chan chứa yêu thương.

Nhưng khi bọn cung nữ rón rén bế Hoàng đế lui vào trong, gương mặt bà lập tức đổi khác: nụ cười dịu dàng tan biến, thay vào đó là nét lạnh lẽo tựa băng.

Một thái giám thân tín quỳ rạp trước mặt, dâng tấu:

“Thái hậu, ngoài triều nhiều quan đã nghiêng về phía người.

Họ nhớ công đức khi xưa người thay vua trấn giữ quốc sự, dân chúng thì hết lời ca ngợi.

Ngược lại, Thượng Dương chỉ ngồi yên hưởng lộc, chẳng hề có thực quyền.

Thời cơ…

đã chín muồi.”

Ỷ Lan thong thả nâng chén trà, giọng nói ngọt mà rắn:

“Thời cơ chưa chín, là vì Hoàng đế chưa gọi tên ta.

Khi nó cất lời cầu mẹ cầm quyền, đó mới là danh chính ngôn thuận.”

Bà ngẩng nhìn bức rèm thêu rồng phượng, ánh mắt sâu thẳm:

“Ngai vàng không dành cho kẻ chỉ biết ngồi chờ.

Ta đi từ đồng ruộng, từ cánh cỏ, vậy mà leo lên được đến đây.

Bà ta có huyết thống cao quý, có danh vị chính cung… nhưng cuối cùng cũng chỉ là một con cờ trong tay ta.”

Thái giám cúi đầu, mồ hôi lạnh rịn ra sau lưng.

Bất cứ ai chứng kiến cũng sẽ hiểu rằng người đàn bà này, một khi đã ra tay, sẽ không để sót đường sống cho đối thủ.

Trong bóng tối, mạng lưới của Ỷ Lan bắt đầu chuyển động.

Kẻ tung tin ngoài chợ, kẻ dò xét trong cung, kẻ thì đêm đêm len lén mang vàng bạc đi mua chuộc quan lại.

Những lá thư nặc danh xuất hiện trong phủ đại thần, những lời xầm xì vang lên khắp ngõ ngách.

Đêm nối đêm, Thượng Dương dần bị cô lập.

Các cung nữ thân cận run rẩy, không dám hé răng.

Quan triều thì lần lượt bỏ về phe Ỷ Lan.

Chỉ còn vài kẻ trung thành, nhưng tiếng nói nhỏ bé của họ chẳng khác gì tiếng ve giữa cơn giông bão.

Ỷ Lan nhìn tất cả, mỉm cười.

Trong trò chơi cung đấu này, bà chính là người giăng cờ, còn Thượng Dương – chỉ là quân tốt đang chờ bị hi sinh.
 
Loạn Triều Duyên Kiếp
Chương 4 : Song Trùng Kế Mưu (3)


Đêm ấy, trăng bị mây đen che khuất, gió nổi rít từng cơn.

Toàn bộ hoàng cung như chìm vào một lớp sương mù nặng nề.

Trong cung Thượng Dương, ngọn đèn vụt tắt bất ngờ.

Trước khi kịp kêu lên, hàng loạt bóng người áo đen đã ập vào, nhanh như gió, trói chặt từng cung nữ.

Tiếng la hét, tiếng khóc lóc vang rền, nhưng chỉ trong thoáng chốc đã bị dập tắt bởi lưỡi dao lạnh lẽo.

Thượng Dương bước ra, sắc mặt bình tĩnh đến lạ.

Bà khoác áo gấm, nhìn thẳng vào toán quân áp giải, giọng kiêu hãnh

:

“Ỷ Lan sai các ngươi đến giết ta phải không?

Được, ta không sợ.

Chỉ tiếc, ngai vàng kia rồi cũng nhuốm máu, chẳng kẻ nào có thể ngồi yên.”

Một tướng lĩnh cúi đầu, không đáp, chỉ ra hiệu.

Dây trói siết chặt, kéo bà cùng bảy mươi sáu cung nữ ra pháp trường bí mật ngay trong cung.

Gió thổi, trăng lóe sáng.

Giữa khoảng sân gạch rộng, tiếng khóc than dậy khắp.

Nhưng Thượng Dương vẫn ngẩng cao đầu, đôi mắt sáng ngời.

Bà khẽ cười, như lời nguyền:

“Ỷ Lan, ngươi thắng ngày hôm nay… nhưng từ nay, oán hồn của ta và bảy mươi sáu mạng này sẽ mãi mãi bủa vây lấy ngươi.”

Lưỡi gươm chém xuống, máu bắn tung tóe.

Tiếng trống canh lại ngân dài, như hồi chuông tiễn đưa.

Ở cung Linh Quang, Ỷ Lan ngồi yên, lắng nghe tin báo.

Khi biết mọi chuyện đã xong, bà khẽ thở ra, nhấp một ngụm trà.

Gương mặt bình thản như thể vừa tiễn đi bảy mươi sáu cánh hoa rụng, mà không chút thương xót.

Đêm ấy, hoàng cung chìm trong máu và nước mắt.

Và từ đó, chỉ còn một Thái hậu duy nhất nắm quyền – Linh Nhân Ỷ Lan.
 
Loạn Triều Duyên Kiếp
Chương 5 : Chống giặc ngoại xâm (1)


Khi trời vừa ửng hồng, Hoài Vân thức dậy với tâm thế thoải mái.

Nàng bước ra sân đầy tao nhã.

Trước mắt, nàng thấy Yên Châu đang đứng ngắm nhìn xa xăm.

Thắc mắc, nàng tiến lại gần và khẽ hỏi:

“Cựu Hoàng hậu không được khỏe ạ?”

Yên Châu thoáng giật mình nhưng vẫn im lặng.

Một lúc sau, bà mới khẽ khàn đáp:

“Trong triều vừa xảy ra một chuyện…

Thượng Dương cùng hơn bảy mươi hai cung nữ đã bị xử tử, còn Ỷ Lan thì được lập làm Hoàng Thái hậu.”

Hoài Vân hoảng hốt nhìn Yên Châu.

Nàng không ngờ mọi việc lại đến nhanh hơn so với những gì mình từng đọc trong sử sách.

Trong lòng, nàng thầm nghĩ: "Ỷ Lan Hoàng Thái hậu giống như một người xuyên không từ thời đại khác."

Yên Châu thở dài, ánh mắt nhuốm buồn:

“Hoài Vân à, con cũng thấy đấy, trong cung lúc nào cũng xảy ra những chuyện hiểm ác.

Vì vậy, ta mong con sớm rời khỏi chốn nguy hiểm này.”

Nàng hiểu rằng trong triều, tranh chấp là chuyện khó tránh.

Nhưng Hoài Vân vẫn nhớ rõ khoảnh khắc mình nhìn thấy Thượng Dương Cố Hoàng hậu ở trước cửa phòng Tiên Hoàng đế, nhớ cả những lời bà nói.

Nàng chắc chắn Thượng Dương đã biết trước cái chết bi thảm sẽ đến với mình.

Đưa mắt nhìn ra xa, Hoài Vân chợt tự hỏi: "Liệu số phận của ta sẽ đi về đâu?

Có phải rồi cũng sẽ chết thảm hại như họ?"

-------

Đã ba năm trôi qua kể từ ngày Thượng Dương Hoàng hậu qua đời.

Hoài Vân nay đã lên mười, trở thành một cô gái nhỏ nhắn, xinh xắn và đáng yêu.

“Nhanh thật, mới đó đã ba năm.

Ta được dạy đủ điều: cách làm một Hoàng hậu tốt, những phép tắc, những nghi thức… tất cả khiến ta thấy mệt mỏi rã rời.”

Nàng thở dài, rồi nhấp một ngụm trà.

“Chỉ còn tám năm nữa thôi, ta sẽ quay trở lại Thăng Long.

Nhưng trước mắt, một trận chiến sẽ nổ ra ngay trên sông Như Nguyệt.”

------

Trong cung, một buổi yết kiến diễn ra:

“Cung kính chào Ỷ Lan Hoàng Thái hậu.

Không biết Người gọi thần đến có chuyện gì dạy bảo ạ?”

Ỷ Lan nhìn vị quan ấy, khẽ nếm một ngụm trà rồi mỉm cười:

“Chắc ngươi cũng đã nghe chuyện rồi phải không?”

Người ấy cúi mình đáp:

“Thưa Hoàng Thái hậu, giặc Tống đang có ý định xâm lược nước ta, với mưu đồ mở rộng lãnh thổ của chúng.”

Nụ cười trên môi Ỷ Lan dần biến mất.

Bà đưa mắt nhìn về góc sân vườn, trầm ngâm rất lâu.

Bỗng một tiếng cạch vang lên từ phía cửa.

Cả hai cùng quay lại.

“Càn Đức?

Con làm gì ở đây?”

Càn Đức nhìn chằm chằm vào Ỷ Lan, rồi chỉ tay về phía vị tướng vừa bẩm báo.

Giọng cậu vang lên kiên quyết:

“Con muốn bác Ngô Tuấn chỉ huy lần này, để chống giặc Tống!”

Câu nói quả quyết ấy khiến Ngô Tuấn hoảng hốt.

Nhưng trái lại, Ỷ Lan vẫn giữ bình tĩnh một cách lạ thường…
 
Loạn Triều Duyên Kiếp
Chương 5 : Chống Giặc Ngoại Xâm (2)


" Được cứ nghe theo lời Càn Đức bảo "

Tiếng " dạ " vang lên rồi sự im lặng bao chùm trong căn phòng của Ỷ Lan Hoàng Thái Hậu.

Bà thở dài " Lý Thánh Tông ta xin lỗi chàng vì đã làm điều sai trái với Thượng Dương đây nhưng ta mong chàng hiểu cho ta , lịch sử đã vốn có như vậy nếu như ta không giết Thượng Dương thì lịch sử sẽ thah đổi như thế nào đây , việc đó thì ta không biết nhưng nếu làm thay đổi đi vốn có của nó thì ta e rằng sẽ rất khó cho tương lai phía sau "

" Cô bé Hoài Vân ấy...." bà ngẫm nghĩ lại lần cuối khi bà nói chuyện với Hoài Vân rồi bất giác khẽ cười " Quả thật rất giống người bạn của ta "

-------

Trận Bắc phạt 1075

Cuối năm 1075, sau khi biết nhà Tống đang chuẩn bị xâm lược, triều đình Đại Việt quyết định "tiên phát chế nhân" - đánh trước để phá tan thế chuẩn bị của giặc.

Lý Thường Kiệt cùng Tông Đản chỉ huy hơn 10 vạn quân, chia thành hai cánh:

Tông Đản dẫn 3 vạn quân bộ đánh thẳng vào Ung Châu - nơi hiểm yếu, giữ vai trò như cửa ngõ phía Nam của Tống.

Lý Thường Kiệt dẫn thủy quân và kỵ binh đánh vòng sang Khâm Châu và Liêm Châu ven biển.

Cờ xí rợp trời, trống trận dồn dập.

Khí thế quân Đại Việt cuồn cuộn như thác lũ.

-------

Liêm Châu

Đạo quân của Lý Thường Kiệt tấn công nhanh như vũ bão.

Từ chiến thuyền, quân ta bắn hỏa tiễn, phóng lửa vào doanh trại và kho lương của địch.

Quân Tống ở Khâm Châu rối loạn, nhiều tướng bỏ chạy, thành bị hạ chỉ trong vài ngày.

Tiếp đó, Liêm Châu cũng nhanh chóng thất thủ.

Lửa cháy đỏ trời, kho lương, khí giới của Tống bị phá hủy, khiến kế hoạch xâm lược lung lay tận gốc.

---

Ung Châu

Trong khi đó, Tông Đản mang 3 vạn quân vây hãm Ung Châu.

Thành này kiên cố, tường cao dày, quân Tống chống cự quyết liệt.

Nhiều đợt xung phong của quân ta bị đẩy lùi, thương vong chất đống dưới chân thành.

Lý Thường Kiệt sau khi hạ Khâm, Liêm Châu liền kéo quân đến tiếp ứng.

Ông cho đào hào, cắt nguồn nước, dùng thang mây, hỏa công liên tiếp uy hiếp.

Sau hơn 40 ngày vây hãm, viện binh Tống bị đánh tan, tinh thần thủ thành suy sụp.

Cuối cùng, thành Ung Châu thất thủ, tướng giữ thành tử trận, hàng vạn quân Tống bị giết.

Máu chảy đỏ ngầu sông ngòi, xác chất thành núi.

Đây là một trong những trận công thành dữ dội và khốc liệt nhất thế kỷ XI.

--------

Sau khi tiêu diệt lực lượng Tống ở biên giới, Lý Thường Kiệt chủ động rút quân về nước.

Ông hiểu rằng mục tiêu là phá thế chuẩn bị của Tống, chứ không phải chiếm đất lâu dài.

Toàn quân rút lui trong trật tự, chuẩn bị cho một cuộc phản công lớn từ phương Bắc.

Chiến thắng năm 1075 làm chấn động nhà Tống, nhưng cũng mở màn cho cuộc đối đầu quyết liệt sau đó tại sông Như Nguyệt (1076-1077).
 
Loạn Triều Duyên Kiếp
Chương 5 : Chống Giặc Ngoại Xâm (3)


Sau thất bại 1075, triều Tống quyết rửa hận.

Từ mùa hè 1076, khắp Quảng Tây, Quảng Đông, tiếng rèn đúc khí giới vang dội.

Ngựa chiến tập kết, lương thảo tích trữ, kho tàng mở rộng.

Vua Tống sai Quách Quỳ làm Tổng chỉ huy, cùng Triệu Tiết cầm quân, lại huy động nhiều tướng khác.

Theo Toàn thư, quân Tống lên đến 30 vạn; sử Tống ghi ít hơn, nhưng rõ ràng là một lực lượng khổng lồ so với Đại Việt.

Đạo thủy binh theo đường biển, đạo bộ binh theo Lạng Sơn, cánh khác men núi phía Tây.

Trên danh nghĩa, đây là chiến dịch “chinh Nam” quy mô lớn nhất mà nhà Tống từng tiến hành.

-------

Ở Thăng Long, Lý Thường Kiệt hiểu rõ sức mạnh quân Tống.

Nếu để chúng tràn vào đồng bằng, đất nước ta mà khó chống đỡ.

Ông quyết định lấy sông Như Nguyệt (một nhánh sông Cầu, Bắc Giang ngày nay) làm ranh giới tử chiến.

Trên bờ sông, quân ta dựng chiến lũy bằng tre dày đặc, cắm chông dưới nước, bố trí cung nỏ thành từng lớp.

Thủy quân mai phục trên sông, sẵn sàng đốt thuyền giặc.

Đêm đêm, ánh lửa trại sáng rực, tiếng tù và dội khắp bãi sông, làm không khí thêm rùng rợn.

Dân phu, nông dân quanh vùng cũng tham gia vận chuyển lương thực, cắm chông, giăng lưới.

Toàn dân một lòng.

-------

Cuối năm 1076, quân Tống kéo đến bờ sông.

Doanh trại trải dài, cờ xí phấp phới.

Tiếng trống, tiếng kèn dậy đất.

Quách Quỳ tin rằng với binh lực gấp nhiều lần, chỉ cần vài ngày là đánh tan Đại Việt.

Nhưng dòng Như Nguyệt lấp lánh ánh thép, ngăn cách hai đạo quân.

------

Khi trời vừa sáng, quân Tống bắt đầu thả cầu phao, chuẩn bị vượt sông.

Hàng vạn quân hò hét, giáo mác rợp trời.

Nhưng vừa ra giữa dòng, mưa tên từ bờ Nam như bão táp trút xuống.

Nỏ liên châu của Đại Việt bắn như chớp, giết hàng loạt binh sĩ Tống.

Cầu phao vỡ, xác người ngựa chìm nổi.

Nhiều toán quân vừa chạm bờ thì bị phục binh đánh bật.

Tiếng gào thét vang vọng, dòng Như Nguyệt đỏ ngầu máu.

Quách Quỳ tức giận, lệnh tiếp tục dựng cầu, song mỗi lần tiến sang đều bị đẩy lùi.

Hai bên giằng co, thương vong chất đống.

-------

Mùa đông khắc nghiệt, gió bấc thổi cắt da.

Quân Tống phải đóng trại trong nhiều tháng.

Lương thực vận chuyển từ xa cũng dần cạn kiệt.

Bệnh tật hoành hành, từng toán lính ngã xuống vì sốt rét, kiết lỵ.

Tinh thần sa sút, trong trại rộ lên lời oán than.
 
Loạn Triều Duyên Kiếp
Chương 5 : Chống Giặc Ngoại Xâm (4)


Trong đêm yên ả, khi giặc đang mệt mỏi, từ đền thờ ven sông bỗng vang tiếng ngâm sang sảng:

“Nam quốc sơn hà Nam đế cư,

Tiệt nhiên định phận tại thiên thư.

Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm,

Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư.”

Quân Đại Việt nghe mà sục sôi, sĩ khí bừng bừng.

Quân Tống thì hoang mang, cho rằng thần linh phù hộ người Nam.

Từ đó, mỗi lần vượt sông, chúng càng run rẩy.

-------

Đầu năm 1077, khi thế giặc đã mỏi, Lý Thường Kiệt tung quân vượt sông, tập kích thẳng vào trại Tống.

Đêm tối, lửa cháy đỏ trời, tiếng hò reo vang dậy.

Quân Tống kinh hoàng, nhiều doanh trại tan vỡ.

Quách Quỳ bất lực, thương vong nặng nề, buộc phải xin giảng hòa, rút quân về nước.

Cả chiến dịch rầm rộ của Tống sụp đổ.

--------

Tháng 4 năm 1077, quân Tống rút hết về biên giới, bỏ lại vô số xác chết và khí giới.

Đại Việt giữ vững độc lập.

Chiến thắng sông Như Nguyệt đã:

Đập tan dã tâm bành trướng của Tống.

Khẳng định trí tuệ, bản lĩnh của Lý Thường Kiệt – một nhà quân sự kiệt xuất.

Để lại bản hùng ca “Nam quốc sơn hà” – tuyên ngôn độc lập đầu tiên của dân tộc.

------

Nguồn :

Ytb: Ez Sử

Sách : Đại Việt Sử Ký Toàn Thư

Web : Wikipedia

-------
 
Back
Top Bottom