Đêm mồng Một tháng Hai, bầu trời đen sẫm, mưa đổ rào rạt xuống mái hiên, như cũng cùng nhân gian khóc thương cho một bậc minh quân vừa khuất.
Trong cung, tiếng nức nở vang lên giữa bầu không gian tĩnh lặng:
“Thánh thượng Lý Thánh Tông… băng hà, năm 1072…”
Tin dữ truyền khắp, Hoài Vân bàng hoàng chạy đến cửa điện, bắt gặp cảnh Ỷ Lan Nguyên phi, Thượng Dương hoàng hậu và ấu quân Càn Đức nước mắt lưng tròng.
Đây là lần đầu tiên nàng tận mắt chứng kiến một nhân vật lịch sử bước vào cõi vĩnh hằng, lòng trĩu nặng nỗi đau thương, mất mát khó tả.
Sau lễ cáo, khắp thành Thăng Long, dân chúng đồng loạt đeo băng tang tưởng niệm minh quân.
Trong cung, mọi sự rộn ràng thường nhật đều lắng xuống, nhường chỗ cho khung cảnh tang thương ảm đạm, chuẩn bị an táng hoàng đế.
-------
Từ hôm ấy, Càn Đức chính thức nối ngôi, trở thành tân quân khi tuổi đời còn thơ ấu.
Thượng Dương được tôn làm Hoàng thái hậu, nắm quyền nhiếp chính cùng các đại thần.
Ỷ Lan Nguyên phi, với thân phận mẹ ruột của tân quân, cũng được sách phong Hoàng thái phi, đồng tham dự triều chính.
Từ đó, trong cung bắt đầu dấy lên những ngấm ngầm tranh chấp quyền lực.
Hoài Vân thở dài.
Nàng hiểu rõ lịch sử sắp diễn ra ra sao, nhưng là một đứa trẻ mới bảy tuổi, nàng chẳng thể chen vào vòng xoáy chính trị đang dần cuộn trào kia.
-------
Một đêm, khi đang ngồi lặng lẽ trong tẩm điện, nàng giật mình vì nghe tiếng bước chân khẽ khàng.
Quay lại, nàng thấy Ỷ Lan Hoàng thái phi đã đứng nơi ngưỡng cửa, ánh mắt sâu thẳm.
Hoảng hốt, nàng vội đứng dậy hành lễ, song Ỷ Lan khẽ cười, cất giọng dịu dàng:
“Không cần đa lễ.
Con hãy ngồi đi.”
Nàng e dè ngồi xuống, lòng bất an.
Ỷ Lan chậm rãi nói:
“Con còn nhỏ, hẳn chưa hiểu hết sự đời.
Nhưng bổn cung mong con nghĩ thấu cho ta.”
Hoài Vân ngước mắt, chưa kịp thưa thì Ỷ Lan đã tiếp lời:
“Bổn cung muốn đưa con về Hoa Lư.
Ở đó tĩnh dưỡng, học hành, chờ đến khi trưởng thành…
ắt có ngày trở lại.
Con và Càn Đức là nhân duyên do tiên đế đã định, tương lai còn dài, con hẳn sẽ hiểu.”
Lời ấy vừa nhẹ nhàng, vừa cứng rắn.
Hoài Vân run rẩy, lòng ngổn ngang.
Nàng khẽ gật đầu, như thuận mệnh.
Ỷ Lan nhìn nàng chăm chú hồi lâu, rồi chậm rãi cất lời, từng chữ như gõ vào tim
“Ánh mắt con… chẳng giống một tiểu nữ bảy tuổi.
Trong đó có nỗi ưu tư, từng trải… như người đã qua bao dâu bể.
Con thực sự… không thuộc về nơi này"
Hoài Vân chấn động, bàn tay siết chặt vạt áo.
Nàng lúng túng đáp:
“Thái phi… sao lại hỏi vậy?”
Ỷ Lan khẽ cười, nhưng nụ cười ấy mang theo sự thâm sâu khó lường.
Bà không nói thêm một lời nào nữa, chỉ xoay người rời khỏi tẩm điện, để lại Hoài Vân ngồi chết lặng.
Trong đầu nàng, hàng loạt ý nghĩ vụt qua: “Bà ấy…
đã nhận ra điều gì ư?
Hay chẳng lẽ… bà cũng như ta, kẻ từ nơi khác đến?”
Ngoài kia, mưa đêm vẫn rơi, từng giọt lạnh lẽo rơi xuống, như dồn nén cả bí ẩn và dự cảm chẳng lành cho những ngày sắp tới.