Vĩnh An ở bàn đối diện khi nghe đến lúc công bố kết quả thì thong thả đứng dậy.
Trong lúc không ai kịp phản ứng, thì họ chỉ có thể nhìn bóng lưng gã đàn ông kia rời đi, tấm áo màu xanh đậm đung đưa theo từng bước chân.
Ánh đèn lồng lay động, bóng hắn kéo dài trên nền gạch rồi dần biến mất nơi cửa lớn.
Vân Như nhìn theo, đôi lông mày cô nhíu lại.
Trong lòng cô, sự tò mò và bực bội quấn lấy nhau thành một khối nghèn nghẹn.
Với cô, cuộc thi đấu trà này là danh dự, là niềm tự hào của cả tiệm trà, là cơ hội chứng minh bản thân trước bao con mắt nhìn vào.
Cô đã chuẩn bị từng cánh trà, từng lời thơ, từng nụ cười sao cho không chút sơ suất.
Thế mà hắn... kẻ kia lại coi mọi thứ chỉ như một trò tiêu khiển.
Đối với hắn thắng thua dường như chẳng màng, chẳng để tâm.
Cái cách Vĩnh An rời đi không lời, không quay đầu, lạnh nhạt như thể tất cả nơi đây chẳng đáng một cái liếc mắt, càng khiến ngực Vân Như thêm phần khó chịu.
Sự im lặng chỉ kéo dài một thoáng rồi vỡ òa thành những tiếng lao xao.
Cả hội quán như mặt nước bị khuấy động, từng câu hỏi nổi lên, chen lấn nhau trong không khí:
"Hắn là ai vậy?"
"Không biết tên này lai lịch ra sao nữa."
"Chắc hắn biết hắn sẽ thua nên đi trước ấy mà"
Vị chủ trì hắng giọng, ra hiệu mọi người im lặng.
Ông cất giọng tuyên bố.
"Cuộc thi đấu trà năm nay, Vân Trà giành chiến thắng, đồng thời sẽ có quyền định giá trà cho thị trường năm tới."
Tiếng vỗ tay vang lên, nhưng thưa thớt, thiếu hẳn khí thế thường thấy.
Người ta nghe tên Vân Trà, song ánh mắt vẫn hướng ra phía cửa, nơi bóng người kia vừa biến mất.
Sự hứng khởi về chiến thắng bị lấn át, chỉ còn lại sự hiếu kỳ chưa có lời giải.
Vân Như nghe tên tiệm mình được xướng lên, lòng không khỏi dậy sóng.
Cô đáng lẽ phải hân hoan, nhưng khi thấy bao ánh mắt chẳng dành cho mình mà chỉ dõi theo bóng dáng đã rời đi kia, một nỗi hụt hẫng âm thầm len lỏi.
Cô siết chặt tay áo, cố giữ nụ cười nhưng sâu trong đáy mắt là một đốm lửa không dễ nguôi.
Sáng hôm sau, khắp kinh thành xôn xao.
Từ quán trà bên bờ sông Hương đến những gian hàng nơi chợ Đông Ba, đâu đâu cũng rộ lên chuyện trận đấu trà hôm trước.
Nhưng điều người ta bàn tán nhiều nhất không phải là chiến thắng của Vân Trà, mà là về gã nam nhân tên Vĩnh An.
Có kẻ bảo hắn từng qua lại với người Tây Dương, lại là một trong những thương nhân buôn trà lừng lẫy đất Nam Kỳ.
Không rõ vì lẽ gì, dạo gần đây hắn đột ngột ra Huế, xuất hiện trong cuộc thi đấu trà khiến ai nấy đều bất ngờ.
Người khác lại quả quyết từng tham gia thương vụ cùng hắn.
Theo lời kể, Vĩnh An vốn tính bất cần, lời lẽ thường pha chút bỡn cợt, nhưng khi bàn chuyện làm ăn thì dứt khoát, không chút nhân nhượng.
Một khi đã ra giá, hắn tuyệt không lùi dù chỉ một đồng.
Trà do hắn buôn bán luôn bị chê là "hét giá trên trời", vậy mà vẫn có kẻ tranh nhau mua.
Lạ thay, các thương vụ hắn nhúng tay vào, chưa lần nào thất bại.
Vân Như cũng chẳng tránh khỏi tò mò, thỉnh thoảng lại lén nghe những lời bàn tán ngoài phố.
Trong lòng, cô âm thầm ghép từng mảnh chuyện vào để hình dung về con người ấy.
Vốn dĩ cô không ưa gì những kẻ thân thiết với Tây Dương, nay thêm chuyện đấu trà hôm qua, ấn tượng của cô với Vĩnh An lại càng kém đi.
Đang mải suy nghĩ, cô nghe tiếng cửa mở.
Một vị khách bước vào.
Vân Như cúi đầu chào, ngẩng lên thì sững lại.
Chính là gã nam nhân vừa đối trà cùng cô hôm trước.
Dù không mấy thiện cảm, cô vẫn giữ lễ, giọng điềm đạm nhưng xa cách.
"Anh đến đây có việc gì?"
Vĩnh An đang thảnh thơi đảo mắt quanh tiệm.
Nghe câu hỏi của Vân Như, hắn khép quạt cái "xoạch" và chẳng buồn quay lại mà bước lùi ra cửa, ngửa cổ nhìn bảng hiệu treo cao.
Khóe môi hắn nhếch nhẹ.
"Chỗ này chẳng phải để bán trà sao?"
Cách hỏi vặn làm Vân Như nghèn nghẹn.
Cô cảm thấy máu nóng đang dâng lên nhưng vẫn cố giữ nụ cười nhã nhặn, giọng dịu đi nửa phần mà lạnh đi nửa phần.
"À, không phải vậy.
Chỉ là tôi nghe đồn anh là thương nhân buôn trà có tiếng, nên không nghĩ hôm nay anh đến tiệm nhỏ này chỉ để mua trà."
Vĩnh An nghiêng đầu, ánh mắt liếc qua cô, ánh lên ý cười nhưng chẳng rõ là đùa hay thật.
Hắn phe phẩy quạt, giọng thong thả như kẻ đang kể chuyện gió trăng.
"Trà ngon, chẳng phân quý tiện.
Người uống mới là kẻ định giá cho tách trà ấy.
Huống hồ..."
Hắn cố ý dừng lại một chút, đưa tay chạm lên mép bàn, ánh nhìn như lướt qua khắp không gian tiệm trà, từ ấm đồng cổ đến những kệ gỗ xếp đầy bình sứ men lam.
"Kẻ buôn trà như tôi lặn lội khắp sông dài núi rộng, chỉ mong có nơi dừng chân mà uống một chén.
Mua trà hay không, đôi khi đâu quan trọng bằng việc xem thử hương vị nơi này có đáng để lưu tâm."
Lời nói nghe như khách sáo, nhưng ẩn trong đó lại thấp thoáng ý gì sâu xa.
Vân Như chau mày.
Trong giọng hắn, cô cảm thấy vừa có vẻ tự phụ của kẻ dày dạn thương trường, vừa như có sự dò xét khó mà nắm bắt.
Cô chưa kịp đáp, Vĩnh An đã bật cười, lắc nhẹ cây quạt.
"Còn nữa," hắn nghiêng đầu rồi hạ giọng.
"Khiêm tốn là mỹ đức, nhưng nếu trà đã ngon, lại cố che giấu đi, ấy chẳng phải là phụ lòng đất trời và người thưởng trà sao?"
Nói rồi Vĩnh An tiến gần lại quầy, tay cầm lấy một hộp trà được đặt trang trọng ở kệ giữa, nhấc nhẹ như đang cân đo điều gì đó.
Hắn nghiêng đầu, khẽ hít vào, mùi trà dìu dịu lan ra, quyện với mùi gỗ cũ trong tiệm thành một dư hương khó tả.
"Bạch Phong Hương."
Hắn gọi tên, giọng như một tiếng thở dài mà cũng như câu cảm thán.
"Hôm trước, đã có dịp nếm thử.
Một vị thanh khiết nhưng lắng sâu, uống vào rồi dư vị chẳng dễ quên."
Hắn đặt hộp trà xuống, ngón tay gõ nhẹ lên kệ gỗ, ánh mắt xoay về phía Vân Như, vừa như tán thưởng, vừa như trêu ghẹo.
"Có điều, vị ngon ấy không chỉ nằm trong lá trà.
Nó còn ở bàn tay người pha và cả tâm ý người dâng trà.
Đáng tiếc, không phải ai cũng biết cách giữ cho hương ấy bền lâu."
Lời hắn nói nghe bâng quơ, chẳng rõ là khen hay là chê.
Trong lòng Vân Như bỗng dâng lên nhiều cảm xúc lẫn lộn, một phần tự hào vì trà nhà mình được công nhận, nhưng nhiều hơn là bực bội trước giọng điệu mập mờ, vòng vo mà chẳng chịu nói thẳng.
Vân Như lần đầu tiếp đãi một vị khách mà chẳng biết nên nói gì, cũng chẳng dám giới thiệu thêm.
Trong lòng nàng hiểu rõ, nam nhân trước mặt không phải kẻ tầm thường.
Chỉ cần nhớ lại cuộc đấu trà hôm đó, Vân Như thừa biết sự am tường về trà của Vĩnh An thậm chí còn vượt xa cô.
Đối thủ mình sâu cạn thế nào, lẽ nào cô không rõ hay sao?
Cô lặng lẽ đứng bên, để mặc hắn dạo một vòng quanh tiệm, lúc ngắm chiếc bình cổ men ngọc, khi cúi xem hòm trà trên kệ thấp.
Cuối cùng, hắn dừng lại trước quầy, mang đến hai hộp trà sen.
Vân Như thoáng sững người, chưa vội tính tiền, cô ngẩng lên rồi hỏi.
"Anh chẳng phải nói, mình ưa Bạch Phong Hương sao?"
Khóe môi Vĩnh An cong lên, giọng hắn vẫn lơ đễnh mà câu chữ lại mang vẻ bỡn cợt lẫn triết lý.
"Nhưng tôi cũng từng nói rồi đấy thôi, trà ngon còn nhờ người pha.
Tôi chỉ là kẻ múa rìu qua mắt thợ, làm sao pha được một ấm Bạch Hào Ngân Châm tinh tế như cô Vân Như chứ?"
Biết mình bị trêu, sắc má Vân Như ửng hồng.
Cô cắn nhẹ môi mà không đáp lại, chỉ lặng lẽ tính tiền rồi tự tay gói hai hộp trà trao cho hắn.
Vĩnh An nhận lấy, cúi người chào nhè nhẹ, đoạn xoay bước rời đi.
Bóng hắn vừa khuất ra ngưỡng cửa, Vân Như bất giác cất giọng.
"Khoan đã..."
Hắn dừng lại rồi ngoảnh đầu, ánh mắt dò xét.
Vân Như hít vào một hơi, giọng cô giữ vẻ điềm đạm nhưng từng chữ như đã được cân nhắc kỹ lưỡng.
"Nếu anh có chút rảnh rang, xin mời nán lại uống một chén.
Cũng là để nói thêm đôi lời về cuộc thi hôm trước."
Cách nói của cô mượn cớ trà và lễ mà giấu đi ý định thực sự muốn trò chuyện, vừa không thất lễ, vừa giữ được sự đoan trang.
Vĩnh An im lặng nhìn cô một lúc, khóe môi hắn cong lên, một nụ cười nhàn nhạt mà chẳng rõ là vui hay chỉ trêu ngươi.
Rồi không để cô phải thấp thỏm đợi chờ, Vĩnh An gật nhẹ đầu.
"Đã vậy, tôi xin rửa tai lắng nghe."
Vân Như nghiêng nhẹ người, mời Vĩnh An đi theo mình.
Căn phòng tiếp khách nằm phía sau chính sảnh, không quá rộng nhưng thoáng đãng, cửa sổ mở ra vườn sau, nơi có bụi trúc lay nhẹ trong gió.
Hai bên vách treo vài bức thủy mặc vẽ cảnh sông núi, bàn ghế gỗ lim sẫm màu được xếp ngay ngắn.
Gian phòng đơn sơ, không cầu kỳ nhưng lại toát lên vẻ thanh nhã, đủ để khách cảm nhận sự trân trọng mà không thấy gò bó.
Ở góc phòng đặt một chiếc án trà.
Vân Như khom người, nhẹ nhàng nhóm bếp than.
Khói trắng mỏng bay lên hòa vào hương trà dìu dịu như tơ, phảng phất khắp căn phòng.
Nước sôi, cô nâng ấm tráng men, từng động tác chậm rãi, điêu luyện.
Vĩnh An ngồi yên bên bàn, tay chống cằm, mắt dõi theo từng cử động của cô.
Ánh nhìn hắn không quá thẳng thừng, cũng chẳng hời hợt, như đang quan sát mà cũng như đang thử thăm dò điều gì.
Trên gương mặt ấy, không rõ là tán dương, thích thú hay chỉ là trò tiêu khiển trong phút nhàn rỗi.
Khi hương trà bắt đầu lan đậm hơn, Vân Như ngẩng đầu và bắt gặp ánh mắt hắn.
Trong khoảnh khắc cô có chút bối rối, vội cụp mi mắt xuống, tiếp tục công việc.
Vân Như rót trà ra chén, động tác cẩn trọng, hai tay nâng chén dâng về phía Vĩnh An.
Hắn đưa tay đáp lễ, rồi thong thả nâng chén lên.
Hắn khép mắt, nhấp một ngụm nhỏ, thần sắc ung dung khó đoán.
Một lát sau, chén trà được đặt xuống bàn, tiếng sứ chạm vào gỗ nghe thanh mảnh.
Vĩnh An ngẩng đầu nhìn thẳng cô gái trước mặt, cất giọng hỏi.
"Cô Vân Như đang băn khoăn điều chi, xin cứ nói."
Vân Như siết nhẹ tách trà trong lòng bàn tay rồi lấy hết can đảm để hỏi.
"Hôm qua... sao anh lại rời đi khi chưa công bố kết quả?"
Nghe vậy, Vĩnh An bật cười, tiếng cười nhẹ mà không lộ ý khinh nhạo.
"Trà vốn là để thưởng.
Người ta uống để gột rửa tâm, chẳng phải để tranh hơn thua đến một mất một còn.
Kết quả đối với tôi, vốn chẳng quan trọng."
Vân Như sững sờ.
Câu trả lời kia vừa thanh cao, vừa khiến lòng cô dấy lên muôn vàn điều chưa rõ.
Một lát sau, cô cất giọng.
"Vậy anh tham gia cuộc thi để làm gì?"
Vĩnh An xoay nhẹ chiếc quạt trong tay.
"Chỉ là muốn cùng những người yêu trà trong thiên hạ giao lưu một phen."
Vân Như ngồi im một lúc, rồi như nhớ ra điều gì, cô cất tiếng:
"Thế còn câu đối thơ hôm ấy, ý anh muốn ám chỉ điều chi?"
Vĩnh An nhướng mày, có hơi bất ngờ trước câu hỏi này.
Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt dừng nơi gương mặt cô.
"Cô Vân Như nghĩ nhiều rồi.
Khi ấy chỉ là ngẫu hứng đối theo chủ đề mà các vị giám khảo đưa ra, lại thêm đôi phần tâm ý của tôi về trà.
Tuyệt nhiên không có ý khinh bạc cô đây."
Hắn ngừng lại, nhấp thêm một ngụm trà rồi nói tiếp.
"Trà vốn thanh khiết, tôi chỉ muốn dùng lời để nói về nó, đâu dám đem những câu chữ vụng về kia mà làm tổn thương người yêu trà."
Vân Như dù hiểu rõ đây chỉ là lời khách sáo, lòng vẫn dịu đi đôi chút.
Thế nhưng, ký ức về những lời bàn tán khắp kinh thành sáng nay lại dấy lên.
Cô ngập ngừng, rồi lấy hết can đảm mà hỏi.
"Thế... anh nghĩ sao về người Tây Dương?"
Vừa dứt câu, Vân Như mới chợt nhận ra mình đã lỡ lời.
Câu hỏi ấy, với một nam nhân mà cô chỉ mới gặp đôi lần, thật chẳng hợp lễ nghi.
Nhưng điều này đã đè nén trong lòng cô từ lâu.
Cô không muốn sự nể trọng dành cho kiến thức và tài nghệ về trà của Vĩnh An bị nhuốm màu bởi những lời đồn rằng hắn thông đồng cùng người Tây Dương, đem thứ trà thanh nhã này thành món hàng đổi chác.
Vĩnh An chưa kịp lên tiếng, bên ngoài vang lên tiếng bước chân vội vã.
"Cô Vân Như" người làm cúi đầu bẩm báo.
"bên ngoài có một vị khách nói muốn gặp cậu Vĩnh An."
Vĩnh An nhìn Vân Như, ánh mắt vẫn điềm tĩnh, không lộ vẻ vui buồn.
Hắn đứng dậy, cúi đầu thi lễ, giọng ôn hòa.
"Xin thứ lỗi.
Chuyện cô vừa hỏi, để hôm khác tôi sẽ trả lời."
Dứt lời, hắn xoay người bước nhanh ra ngoài, dáng vẻ ung dung thản nhiên.
Vân Như đứng lặng một chút, lòng đầy do dự.
Cuối cùng, sự tò mò thắng thế.
Cô vén nhẹ tà áo, bước theo sau, giữ khoảng cách vừa đủ để không bị coi là thất lễ.
Trong lòng, bao câu hỏi xoay vần: người tìm Vĩnh An là ai và liệu có liên quan đến những lời đồn cô nghe sáng nay?
Tiếng guốc gõ nhè nhẹ trên nền gạch, khiến bước chân cô vừa gấp gáp vừa dè dặt.
Khi ra đến cửa, cô thoáng thấy một bóng người đang chờ sẵn ở mái hiên, dáng đứng nghiêm trang nhưng không kém phần căng thẳng.