Ngôn Tình Loạn Thế Phiêu Diêu Khó Như Ý

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,509,782
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AP1GczM7gYI165JRoOG-i3qs7WyXWDBtsOFZeweWlwvuzG1U18IPkkKCEWu5hnYbSQaESy24Ynpmsg6o53NeMONauH6Cgdds6IZuuhOA_nLCN8k2NrDxr_l35ULxfO_KWcSPYeVYbctGT0AoBlE1DcmiLevv=w215-h322-s-no-gm

Loạn Thế Phiêu Diêu Khó Như Ý
Tác giả: Hồi Sênh
Thể loại: Ngôn Tình, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Phương Như Ý tin rằng, vẫn luôn có tình yêu chung thủy, một đời không biến

Một tình cảm trung trinh, chân thành, tấm lòng chỉ hoàn toàn dành riêng cho một người, không thay không đổi

Người trong lòng cô,

Người cô mong đợi,

Người ấy như thiên thần, giáng xuống trần gian, cứu cô thoát khỏi cảnh hiểm nguy,

Người ấy chỉ dạy cô thật nhiều, nắm tay nói cho cô làm sao để có được khát vọng, làm sao có lý tưởng

Từng gắn bó bên cô trong thời thế loạn lạc này.

Anh đã từng hứa với cô.

Anh nhất định sẽ trở về.
Thường tồn bão trụ tín

Khởi thướng Vọng Phu đài.

* Chú thích: Đây là hai câu thơ trong bài Trường Can Hành kỳ 1 của Lý Bạch,

Bền vững lòng son sắt

Há lên Vọng phu đài

(Bản dịch của Trần Trọng San)

- ----------------------------------
Vai chính: Phương Như Ý, Thẩm Thiệu Nham

Vai phụ: Tần Kính Lưu, Dư Thi​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Xuy Bất Tán Mi Loan
  • Kim Loan Khải Hoàn Ca
  • Loạn Thế Có Giai Nhân
  • Loạn Thế Địch Sát
  • Loạn Thế Phiêu Diêu Khó Như Ý
    Chương 1: Ngũ tứ*


    *
     
    Loạn Thế Phiêu Diêu Khó Như Ý
    Chương 2: Thiệu nham


    *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

    Sinh viên nổi dậy càng ngày càng nhiều, phạm vi ảnh hưởng cũng ngày một rộng. Như Ý không chịu được bắt đầu gạt người nhà viết bài cho các tờ báo lớn, phiên dịch bình luận ở hải ngoại. Cô không ngờ lại được hưởng ứng nhiệt tình, thậm chí biên tập của một tòa soạn có tiếng còn hẹn cô ra gặp mặt.

    Như Ý không ngờ sẽ gặp lại người đàn ông mà mình đã vô tình gặp được trên phố.

    Trong quán cà phê thanh nhã yên tĩnh, người đàn ông đang đọc tờ báo trong tay, nhìn thấy Như Ý thì cũng có suy nghĩ như cô, anh chần chừ mở miệng: “Cô Phương Như?”

    Như Ý cũng ngạc nhiên: “Thẩm biên tập?”

    Xác nhận là không lầm người, cả hai đều thở phào.

    Người đàn ông này là Thẩm Thiệu Nham, biên tập kiêm tác giả nổi tiếng ở Bắc Kinh, đồng thời cũng là giáo sư ngành tiếng Trung của đại học Bắc Kinh. Trên phố hôm mùng 4 tháng 5 vừa rồi, anh đang tổ chức biểu tình cho sinh viên. Sau khi biết được Như Ý chính là tác giả Phương Như yêu nước có những phát biểu sắc bén dạo này, Thẩm Thiệu Nham híp mắt lại, âm thầm đánh giá cô một lát, cười nói: “Thẩm mỗ nhìn nhầm rồi*.”

    * Ý của Thẩm Thiệu Nham là không nghĩ Như Ý lại bản lĩnh như vậy.

    Hôm nay, Như Ý trước khi ra ngoài đã cố ý đổi trang phục, một chiếc sườn xám giáng sa màu xanh lơ, tóc dài xõa vai, tóc mái cắt ngang trán, vừa vặn tới chân mày, cặp mắt trong trẻo, sóng mắt lưu chuyển, trong vắt soi rõ bóng người. Nghe được sự khích lệ ẩn trong lời của anh, không hiểu sao trong lòng Như Ý lại có chút vui mừng, cô nở nụ cười ngại ngùng, lúm đồng tiền bên má phải càng sâu, trông càng ngọt ngào động lòng người.

    Thẩm Thiệu Nham trông thấy nụ cười của cô, nhất thời có chút mất hồn, tách cà phê bưng lên đã quên uống, thật vất vả mới hoàn hồn, anh sợ mình lại thất lễ nên đành ho khan một tiếng, bắt đầu nói rõ ý đồ đến đây của mình. Hóa ra tòa soạn mà Thẩm Thiệu Nham đang làm việc gần đây rất cần dịch một lượng lớn bản thảo, nhân lực không đủ, mà những bình luận từ nước ngoài của Như Ý lại được dịch rất tốt nên muốn mời cô tới hỗ trợ. Như Ý sảng khoái đồng ý, anh vì muốn bày tỏ lòng cảm kích nên kiên trì muốn đưa cô về nhà. Như Ý chối từ không được nên đành ngồi vào xe, đến chỗ gần Tần phủ thì nói lời cảm tạ rồi xuống xe. Vì cô sợ bị láng giềng nhìn thấy nên bước chân nhanh như bay.

    Thẩm Thiệu Nham đặt tay lên vô lăng, lặng im nhìn bóng dáng chạy trốn của Như Ý, vẻ mặt khó đoán.

    * * * * *

    Sau đó bọn họ thường xuyên gặp mặt, địa điểm lại đổi tới đổi lui. Thẩm Thiệu Nham đang ở trong tình cảnh tréo ngoe, một mặt thì được ca tụng, một mặt thường xuyên bị Chính phủ truy đuổi, do vậy anh làm việc cực kỳ cẩn thận. Anh chưa từng hỏi qua thân phận thực sự của Như Ý, vẫn xưng hô bằng bút danh của cô, điều này vừa hay lại hợp với tâm ý của Như Ý nên mỗi lần hẹn gặp cô đều không khước từ. Nhưng có đôi lúc, Như Ý cũng cảm thấy nghi ngờ, sao lại có nhiều bản thảo cần mình dịch như vậy?

    Lúc đó Thẩm Thiệu Nham sẽ giải thích là: “Tôi du học ở Nga, nên không thông thạo tiếng Anh lắm. Những người khác lại không bằng cô.”

    Như Ý bị lời ca ngợi thẳng thắn của anh chọc cười, nghi hoặc trong lòng cũng từ đó bay biến.

    * * * * *

    Đôi khi Thẩm Thiệu Nham cũng sẽ mời cô ăn gì đó. Toàn là đồ ăn vặt như bánh chiên vòng[1], bánh tai đường[2], hạt dẻ ngào đường[3], nóng hổi vừa ăn vừa thảo luận.

    *
     
    Loạn Thế Phiêu Diêu Khó Như Ý
    Chương 3: Biệt ly


    Trong lúc gặp mặt Thẩm Thiệu Nham, Như Ý từng bắt gặp Tần Kính Lưu và Dư Thi.

    Nói chính xác ra thì cô thấy bọn họ, còn họ không phát hiện ra cô.

    Ngày đó cô ngồi ở phía trong lầu một ở quán rượu nhỏ thường hay lui tới, trước mặt bày vài cuốn sách cùng hai quyển vở, Thẩm Thiệu Nham ở bên cạnh dùng tiếng Nga viết xuống điểm yếu, để cô trở về cân nhắc cho cẩn thận.

    Hôm nay, bọn họ không hẹn nhau vì chuyện ở toà soạn mà do Thẩm Thiệu Nham thấy cô học tiếng Nga mãi vẫn không khá lên bèn than năng khiếu của cô quá kém, thế nên từ bi tỏ vẻ có thể tranh thủ dạy cô vài ngày. Như Ý bị anh cười nhạo mấy ngày nay, hiện tại thấy anh cuối cùng cũng chịu chỉ bảo cho mình, nhẫn nhịn quay đầu không phục mà dùng vẻ cảm kích tới điểm hẹn.

    Thấy nội dung hôm nay sắp học xong, cô vừa ngẩng đầu đã thấy một nữ tử mặc sườn xám màu tím thêu hoa bước nhanh qua trước cửa quán rượu, khi sắp đi quá lại bị nam tử phía sau kéo giật lại. Là Tần Kính Lưu.

    Anh ta trưng ra biểu cảm lo lắng đầy sự khẩn thiết nhìn nữ tử trước mặt, không ngừng nói: “Tiểu Thi em hãy nghe anh nói, anh thật sự không biết mình đã làm gì khiến em mất hứng, em nói cho anh biết được không? Em nói cho anh biết, anh nhất định sẽ sửa!”

    Dư Thi vừa giãy giụa vừa nói: “Anh chả làm gì khiến tôi không vui cả. Chỉ là tôi không muốn nhìn thấy anh! Nhìn thấy anh là tôi lại bực! Anh đừng quấn lấy tôi nữa!”

    “Tiểu Thi…”

    Từ lúc bọn họ xuất hiện trước cửa quán là Như Ý liền cúi đầu, vô cùng chăm chú nhìn sách vở trước mặt, đầu cũng sắp chạm tới mặt bàn.

    Sao lại thế này? Với tình hình hiện giờ, bọn họ đang cãi nhau sao? Thành Bắc Kinh lớn như vậy, làm sao lại ầm ĩ chạy đến tận đây.

    Thân là vợ cả bị ghét bỏ không muốn nhìn đến, chính mình hiện tại thật sự là không có hứng thú đi phân giải những yêu hận dây dưa này nọ của bọn họ.

    Thẩm Thiệu Nham bỗng nhiên cầm tay cô, kéo cô tránh sang một bên đàn mộc phía sau bình phong. Như Ý ngẩng đầu lên, ngỡ ngàng nhìn anh, đã thấy nét mặt không chút thay đổi của anh, trông còn nghiêm túc hơn cả mình.

    “Anh dẫn tôi tới nơi này làm gì?” Cô hỏi.

    Thẩm Thiệu Nham quay đầu lại, chăm chú nhìn cô một cái rồi bỗng nhiên cười xòa: “Không phải bên ngoài có người không muốn gặp sao?”

    “Anh biết ư?” Cô kinh ngạc.

    “Tôi không biết bọn họ là ai, nhưng tôi nhìn ra là cô không muốn gặp gọn họ.” Thẩm Thiệu Nham ôn hòa nói.

    Con ngươi đen láy của anh cứ như vậy dõi theo cô vô cùng chuyên chú, mang theo sự bao dung không màng hết thảy. Như Ý nhìn đến ánh mắt này, bỗng nhiên cảm thấy trong lòng thật mềm mại.

    Vào lúc chật vật không chịu nổi, thất thố không kịp chuẩn bị, có một người như thế, ở vào thời điểm cô cần nhất đã gặp được anh, bảo vệ cô, thuận theo cô.

    Bên ngoài, giọng nói của Tần Kính Lưu và Dư Thi vẫn còn truyền đến khi cao khi thấp. Quán rượu này vốn ở tại một hẻm nhỏ rất yên tĩnh, giờ phút này ngoài hai người họ ra có lẽ chẳng còn ai khác, bọn họ cũng có phần mặc kệ, bất cứ giá nào cũng phải nói ra bằng hết.

    “Có phải bởi vì Như Ý không?” Tần Kính Lưu hỏi: “Bởi vì anh cưới cô ta, không thể cho em danh phận, cho nên em mới tức giận đúng không? Đối với em là bất đắc dĩ mà! Trước đây anh đã nói với em, anh và Như Ý có hôn ước, không thể bội tín. Chỉ cần hai năm nữa, nhiều nhất là ba năm thôi, anh nhất định sẽ ly hôn với cô ta. Bây giờ là thời dân quốc, ly hôn cũng không phải chuyện to tát gì. Em tin anh đi, anh sẽ không lừa em!”

    “Anh có ly hôn với cô ta hay không cũng đâu có liên quan gì đến tôi? Tóm lại tôi chỉ là không muốn trông thấy anh, anh đừng tới tìm tôi nữa!”

    Bỏ lại những lời này, Như Ý nghe thấy tiếng cộp cộp của giày cao gót đạp lên tảng đá. Là Dư Thi chạy đi, sau đó Tần Kính Lưu cũng đuổi theo, rất nhanh hai người họ đã rời khỏi ngõ nhỏ.

    Như Ý chậm rãi bước ra từ sau bình phong, ngồi trở lại chiếc bàn, trầm mặc không nói. Thẩm Thiệu Nham cũng im lặng theo cô, ngồi xuống chỗ bên cạnh, bàn tay phải thon dài sạch sẽ cầm chiếc bút máy vẽ lên vở, bộ dáng vô cùng nghiêm túc.

    Một lúc lâu sau, anh nghe được tiếng nói nhỏ nhẹ của Như Ý: “Anh xem, đoạn này tôi dịch như vậy, có được không?”

    Thẩm Thiệu Nham ngẩng đầu, nhìn thấy Như Ý tươi cười đưa quyển vở trong tay lại đây, dùng bút chỉ vào câu mà mình vừa viết.

    Anh nhìn chằm chằm vào cô một lúc lâu, sau đó cũng để lộ một nụ cười rồi vỗ cằm nhìn đoạn văn cô vừa dịch, lắc lắc đầu.

    “Làm sao vậy?” Như Ý mở to hai mắt, “Không đúng sao?”

    “Không phải, tôi chỉ nghĩ nếu cô có thể lĩnh ngộ thấu đáo như vậy, vậy thầy giáo như tôi đây chỉ sợ cũng không làm lâu được…” Khi nói lời này, Thẩm Thiệu Nham tỏ ra rất nghiêm túc.

    Như Ý bị anh dọa cho nhảy dựng, lúc này mới biết là mình bị trêu đùa, lập tức cầm quyển vở định đánh anh. Thẩm Thiệu Nham hời hợt cản một chút, rồi cũng tùy ý để cô đánh mình hai cái cho hả giận.

    “Cô đừng tưởng mình biết mấy thứ này là đã giỏi lắm, tiếng Nga cũng không đơn giản như vậy đâu. Chỗ này của tôi còn có vài cái đặc biệt khó, cô xem xem nên dịch như thế nào?” Nói rồi đem quyển vở của mình giao cho Như Ý.

    “Tôi thật muốn xem có cái gì khó hơn.” Như Ý nhăn mặt nhăn mũi, phản đối. Đây là biểu cảm mà cô thích, Thẩm Thiệu Nham vẫn cảm thấy nhìn cô như vậy rất giống một chú heo con, có chút buồn cười, lại có chút đáng yêu.

    Như Ý tràn đầy lòng tin xem đề khó mà Thẩm Thiệu Nham cho mình, nhưng khi ánh mắt chạm đến nội dung trên cuốn vở lại ngưng tại đó.

    Thẩm Thiệu Nham bắt gặp vẻ mặt của cô, cười lại gần: “Thế nào, có phải rất khó hay không? Phương Như tiểu thư thông minh lanh lợi cũng không biết giải như thế nào đi.”

    Trên trang giấy trắng, dùng nét bút màu đen để vẽ hoa mai trên bình phong, mà ở cạnh bình phong là một người phụ nữ tóc dài mặc sườn xám. Người ấy cúi đầu, vẻ mặt không vui, ở bên là bút tích mạnh mẽ của Thẩm Thiệu Nham mà Như Ý quen thuộc: Thấy người cau mày, làm sao an ủi?

    Cô biết Thẩm Thiệu Nham có tài hội họa, nhưng lại không biết anh vẽ đẹp đến mức này. Rõ ràng đây chỉ là bức tranh anh tuỳ ý vẽ, nhưng mặt mày nữ tử trong bức tranh vậy mà lại khá giống mình.

    Như Ý xem bức họa, lại nhìn Thẩm Thiệu Nham vẻ mặt nghiêm trang, rốt cuộc cũng bật cười.

    Tuy rằng cô được giáo dục theo kiểu Tây, trước đây cũng tự cho là tác phong phương Tây, nhưng hơn một năm nay ở Tần phủ tính tình đúng thật đã bị mài mòn đi không ít, đã lâu chư cười thành tiếng như vậy.

    Chút buồn còn sót lại cũng tan đi theo tiếng cười trong trẻo.

    Thẩm Thiệu Nham nhìn nữ tử cười thoải mái trước mặt, dường như tảng băng nào đó trong lòng đang chậm rãi hòa tan.

    Cảm giác này vừa làm anh thấy thích, cũng khiến cho anh cảm thấy mù mịt, bất an.

    * * * * *

    Buổi tối một ngày nào đó của nửa tháng sau, Tần Kính Lưu hoảng hốt ôm Dư Thi toàn thân đầy máu trở về. Khi Như Ý biết tin là lúc cô đang dịch tin từ tờ báo “The Times”, đã sắp hoàn thành bản dịch nhưng mãi không xong được đoạn cuối.

    Không phải không buồn, chỉ là nỗi lo lắng chất chứa trong lòng còn lớn hơn. Lo cho Tần Kính Lưu, lo cho cả Dư Thi nữa.

    Cô biết lần này nhất định không thể lừa được Tần lão phu nhân, quả nhiên sáng ngày hôm sau, cô bị gọi vào phòng lão thái thái. Nhưng chờ đợi cô không phải một hồi trò chuyện giữa mẹ chồng nàng dâu về ngoại thất của con trai mà là những tấm hình. Trên hình là nam tử và nữ tử đang cùng xem một tờ báo, hai mái đầu dựa vào nhau hết sức gần gũi, vẻ mặt thân mật.

    Là cô với Thẩm Thiệu Nham.

    Trong lòng Như Ý trầm xuống, sắc mặt nháy mắt trắng bệch.

    Kế tiếp đó là đòn roi, chửi mắng không hỏi nguyên do. Không cần thẩm phán, cô đã bị xét xử. Tần lão thái thái nhận định đây là ngoại tình, vừa đánh còn vừa mắng quả nhiên loại đàn bà đi lại với giặc Tây đều một bụng ý nghĩ xấu xa mà. Như Ý từng phân trần về mọi việc, nhưng không ai tin tưởng. Cô mang theo một thân đầy thương tích, quỳ một ngày một đêm trên phiến đá thấm lạnh cho đến khi ngất đi. Sau khi tỉnh lại thì lão thái thái liền sai người đưa tới một bức hưu thư*.

    *
     
    Loạn Thế Phiêu Diêu Khó Như Ý
    Chương 4: Gần nhau


    Năm Trung Hoa Dân Quốc thứ tám, Phương Như Ý theo Thẩm Thiệu Nham đi đến Thượng Hải.

    Thẩm Thiệu Nham không cho Như Ý thời gian để xuân đau thu buồn, vừa đến Thượng Hải đã tiện tay vào làm báo xã*. Như Ý bị ép đến mức ngay cả thời gian ăn cơm cũng không có, chỉ có điều như thế này cũng tốt, một khi đã bận rộn thì sẽ không phải nghĩ đến những chuyện cũ kia nữa.

    *Báo xã: hay còn gọi là tòa soạn báo.

    Chỉ là làm báo xã cần rất nhiều tiền nên Như Ý thường nghi ngờ không biết tiền của anh từ đâu ra. Thẩm Thiệu Nham không chịu được sự truy hỏi của Như Ý nên mới nói cho cô biết rằng anh có mấy cửa hàng ở đường Hà Phi, hiện đang giao cho một người bạn quản lý, trong Tô giới* Pháp và Tô giới Anh cũng có phòng ốc của anh.

    *Theo luật quốc tế, một Tô giới là một phần đất nằm trong một quốc gia có chủ quyền nhưng bị một thực thể khác quản lý.

    Sau khi Như Ý biết thì sửng sốt một hồi lâu rồi thở dài, nói: “Thật không nhìn ra, vốn liếng của công tử khá dồi dào đó! Vậy xem như em đã tìm được chỗ dựa rồi nhỉ?” Cô nói xong thì cũng tự cảm thấy mập mờ, bèn nhìn trộm Thẩm Thiệu Nham để dò xét, thấy sắc mặt của anh vẫn như bình thường thì gánh nặng trong lòng liền vơi đi, thế nhưng lại có cảm giác mất mát thoáng qua.

    Hai người chuyển vào căn nhà của Thẩm Thiệu Nham ở Tô giới Pháp. Cô rất không khách khí mà chọn lấy căn phòng có tầm nhìn đẹp nhất, vừa kéo màn cửa sổ thì có thể ngay lập tức nhìn thấy bụi lớn bụi nhỏ hoa hồng đỏ trồng trong sân. Thẩm Thiệu Nham ở ngay sát vách phòng Như Ý, có đôi khi cô đang ngồi đọc sách trên ban công, vừa nghiêng đầu thì thấy anh đang ở ngay ban công kế bên tô tô vẽ vẽ.

    Những thời điểm như thế này luôn làm Như Ý cảm thấy vô cùng yên tâm. Thời niên thiếu cô đã phải một mình lẻ loi xuất ngoại du học, lúc tha hương nơi đất khách quê người cảm thấy rất cô đơn, còn khi vừa về nước thì Như Ý đã được nghênh đón bằng một tin dữ: cả cha và mẹ cô đều đã qua đời. Ngay sau đó cô gả vào nhà họ Tần, nhưng cái nhà trên danh nghĩa kia của Như Ý, cho dù cô đã ở hơn một năm vẫn luôn cảm thấy mình chẳng qua chỉ là một vị khách. Còn là một vị khách không được hoan nghênh.

    Mãi đến khi cô ở cùng với Thẩm Thiệu Nham.

    Giống như một con thuyền nhỏ phiêu bạt bên ngoài rốt cuộc đã tìm được một bến đỗ, cho dù đang trong thời buổi loạn lạc, thân như lục bình nhưng Như Ý lại cảm thấy mình đã không còn là một người bơ vơ không nơi nương tựa nữa.

    Cô đã có Thẩm Thiệu Nham.

    * * * * *

    Như Ý ăn mừng cái sinh nhật đầu tiên từ khi đến Thượng Hải, Thẩm Thiệu Nham tổ chức rất long trọng. Ngoại trừ những đồng nghiệp viết báo thì còn mời rất nhiều người bạn thân của anh. Có vài người cô đã từng gặp, có vài người chưa từng nhìn thấy bao giờ. Như Ý nhăn mặt nhíu mày với Thẩm Thiệu Nham, nói anh quá phô trương, nhưng trong lòng lại không khỏi mừng thầm. Cho dù là thế nào, việc Thẩm Thiệu Nham đã nguyện ý giới thiệu cho cô gặp mặt bạn của anh đã thể hiện sự coi trọng của anh với cô.

    Trong số bọn họ có một người khá đặc thù, là một người đàn ông tên Cố Tử Khiêm, mang kính mắt màu vàng, bộ dáng thập phần nho nhã. Như Ý vốn chỉ muốn bắt tay nhưng anh ta lại cười cười, nâng bàn tay thon của cô lên hôn nhẹ lên mu bàn tay một cái. Như Ý hơi kinh ngạc, nhưng chỉ trong một cái chớp mắt ngắn ngủi thì cô đã phối hợp nâng váy, cong chân, trả (lễ) về một cái cong gối.

    Thẩm Thiệu Nham đứng bên cạnh cô, thấp giọng nói, “Gia đình của Tử Khiêm và gia đình anh rất thân thiết, anh và cậu ấy đã cùng nhau lớn lên. Cậu ta có tác phong phương Tây, thích nói giỡn. Một lát nếu cậu ta có gì mạo phạm em thì nể mặt anh, đừng thấy lạ nhé.”

    Cô liếc mắt nhìn anh một cái, “Anh nói như em không phóng khoáng vậy. Em cũng là người tiên tiến, đi du học ở Anh về đấy! Tuyệt đối không chênh lệch với bạn anh bao nhiêu đâu.”

    Thẩm Thiệu Nham nhíu mày cười một tiếng, không nói gì.

    * * * * *

    Lúc thổi nến, Phương Như Ý chắp tay trước ngực, hai mắt nhắm lại, sau đó thừa dịp mọi người không chú ý thì lặng lẽ hé ra một đường nhỏ, nhìn gương mặt anh tuấn mỉm cười của Thẩm Thiệu Nham đang đứng đối diện ánh nến chập chờn, trong lòng lặng lẽ thì thầm, “Chúa ơi, xin ngài phù hộ cho con, phù hộ con và Thiệu Nham, phù hộ chúng con nếu như có một ngày không thể không chia cắt, thì nhất định cũng sẽ có ngày trùng phùng.

    Thời buổi này là lúc loạn lạc, con người ăn cơm bữa nay thì phải lo bữa mai, nên cô đã không còn dám có yêu cầu xa vời vợi rằng sẽ được giờ giờ phút phút bên cạnh Thẩm Thiệu Nham không rời, chỉ mong ông trời phù hộ, nếu bọn họ phải xa cách trong phút chốc thì nhất định phải được đoàn tụ. Nếu như thế thì cô cũng không có gì phải tiếc nuối.

    * * * * *

    Sau khi cắt bánh kem thì Như Ý vốn định cầm một miếng đưa cho Thẩm Thiệu Nham nhưng tìm khắp nơi cũng chẳng thấy anh đâu. Cô bưng cái dĩa nhỏ đến bên ban công thì nhìn thấy anh và Cố Tử Khiêm đang đứng nói chuyện.

    Ma xui quỷ khiến Như Ý lại núp ở một bên, muốn nghe xem bọn họ đang nói gì.

    “Cậu kêu tôi từ Hàng Châu xa xôi tới đây chính là vì để gặp cô ấy một chút?” Là giọng nói của Cố Tử Khiêm, mang theo vài phần ý cười.

    “Là vì đã rất lâu tôi chưa được gặp cậu nên cực kỳ nhớ.” Thẩm Thiệu Nham nghiêm túc nói.

    “Thôi miễn đi, mắc công cô nàng Như Ý nhỏ bé của ông lại hiểu lầm.” Cố Tử Khiêm kéo dài giọng, “Nếu cô ấy cho rằng giữa tôi và cậu có gì đó thì tôi thật sự phải chịu nghiệp chướng nặng nề rồi…”

    Như Ý nghe đến đó thì lắc đầu, nở nụ cười, sau đó lại cảm thấy bản thân rình góc tường nghe lén như thế thật sự không quang minh lỗi lạc chút nào nên nhún vai, bước đi.

    * * * * *

    Rốt cuộc Như Ý cũng đợi được bọn họ bước vào từ bên ngoài ban công, vội vàng đưa bánh kem cho anh, “Anh đi đâu vậy? Nè, em có cắt bánh cho anh đây, trên mặt còn có xoài mà anh yêu thích.”

    Ánh mắt của Thẩm Thiệu Nham rơi xuống trên miếng bánh kem, lại lướt lên cánh tay Như Ý nhìn mặt cô. Không biết có phải là ảo giác của bản thân hay không mà Như Ý luôn cảm thấy ánh mắt của anh hơi mê man, lúc nhìn về phía cô, tựa hồ như đang rơi trên người cô, lại giống như xuyên qua cô nhìn ra nơi phương xa.

    Cô không khỏi vì thế mà cảm thấy hốt hoảng.

    “Thiệu Nham?” Như Ý thử gọi.

    Thẩm Thiệu Nham dường như vừa phục hồi tinh thần, miễn cưỡng nở nụ cười với cô, “Cảm ơn”, sau đó nhận lấy đĩa bánh kem, “Chỉ có điều bây giờ anh không cảm thấy ngon miệng, một lát nữa rồi ăn.”

    Như Ý lẳng lặng nhìn bóng lưng vừa rời đi của anh, giống như không rõ đã có chuyện gì xảy ra.

    * * * * *

    Đêm hôm đó cô nằm lật qua lật lại trên giường thế nào cũng không ngủ được, cuối cùng chịu không nổi dứt khoát khoác áo lên, đẩy cửa ra bước ra ban công muốn hóng gió.

    Ngay ban công thế mà lại có một ánh sáng hồng lúc ẩn lúc hiện.

    “Thiệu Nham?” Như Ý chần chờ hỏi, “Anh còn chưa ngủ?”

    Thẩm Thiệu Nham dập tắt điếu thuốc trong tay, “Chẳng phải em đang ngủ sao?” Anh dừng một lát, hỏi, “Sao vậy? Em có tâm sự?”

    Như Ý rũ mi mắt, “Không có gì, chỉ là đêm nay vui quá nên em vẫn còn hơi kích động.”

    “Thật sao?” Tuy đang trong bóng tối nên cô không thấy rõ được thần sắc của anh nhưng Như Ý lại có trực giác hẳn là anh đang cười cười, “Vẫn là nên nghỉ ngơi sớm một chút. Anh đi ngủ trước.”

    “Thiệu Nham…” Cô chợt gọi anh lại.

    Thẩm Thiệu Nham dừng bước, quay đầu nhìn cô.

    Bỗng nhiên Như Ý đã hiểu cảm xúc khiến mình bối rối đến tận nửa đêm là gì. Cô suy nghĩ một chút, vẫn không muốn bản thân suy nghĩ lung tung như một thiếu nữ u oán nên thở sâu, nói, “Tối nay anh và Cố tiên sinh đứng ở ban công nói gì thế? Em thấy lúc anh đi vào tâm tình không tốt lắm? Đã xảy ra chuyện gì sao?”

    Hình như Thẩm Thiệu Nham không ngờ cô sẽ hỏi trực tiếp như vậy, nghe được thì trầm mặc một lát. Anh vốn muốn trả lời qua loa có lệ, nhưng khi ngẩng đầu lại thấy đôi mắt trong suốt, lấp lánh của cô dưới ánh trăng, sâu bên trong còn chất chứa tình cảm chân thành, tha thiết.

    Ánh mắt quen thuộc như thế, anh không thể lại tự lừa mình dối người rằng bản thân không hiểu gì.

    Thẩm Thiệu Nham ngẩng đầu nhìn lên ánh trăng sáng trên bầu trời, giọng nói mang theo sự đau xót và đắng chát đến vô tận, “Hôm nay là sinh nhật vị hôn thê đã khuất của anh.”

    “Vị hôn thê? Sinh nhật?” Như Ý chỉ cảm thấy đời này cô chưa từng nghe được một câu nói nào khiến bản thân khó có thể lý giải được như thế này.

    “Là em gái của Tử Khiêm.” Thẩm Thiệu Nham nói, “Cũng là vị hôn thê của anh. Bốn năm trước bọn anh đã chuẩn bị tiến đến lễ kết hôn, thế nhưng cô ấy lại bị quân phiệt hại chết. Sinh nhật của cô ấy cũng là ngày hôm nay.”

    “Cho nên em…” Như Ý cảm giác như giọng nói của mình tựa hồ như đang dừng lại ngay cổ họng.

    Thẩm Thiệu Nham lập tức nói, “Em đừng hiểu lầm. Anh đối xử tốt với em không có liên quan gì đến cô ấy cả. Anh cũng là đến sau này mới biết sinh nhật của em trùng với sinh nhật cô ấy.”

    “Vậy đêm nay anh thay em tổ chức sinh nhật, anh không sợ…”

    Như Ý còn chưa nói hết thì anh đã hiểu ý cô, cười cười, “Cô ấy sẽ không ngại. Cô ấy là cô gái rộng lượng nhất trên đời. Chỉ cần anh cảm thấy vui vẻ thì cô ấy sẽ mặc kệ tất cả.”

    Ánh mắt của anh như lạc vào trong hồi ức, “Đêm nay thay em tổ chức sinh nhật, thật ra anh rất vui vẻ. Cảm giác giống như quay về những năm trước, lúc đó anh cũng tổ chức sinh nhật cho cô ấy như thế.”

    Như Ý trầm mặc hồi lâu, thật sự không biết bản thân nên phản ứng thế nào.

    Như Ý vốn cho rằng anh đối với cô…

    Thế mà cô lại cho là như vậy!

    Tình cảnh đêm hôm đó quỳ gối trên bàn đá xanh tuyệt vọng khóc không ra nước mắt một lần nữa lại dâng lên trong lòng cô. Hình ảnh Tần Kính Lưu săn sóc Dư Thi nằm trên giường thêu của cô cũng hiện lên trước mắt Như Ý.

    Sai lầm giống hệt nhau, chẳng lẽ còn phạm phải lần thứ hai sao?

    Cô nở một nụ cười trấn an, ngữ khí bình tĩnh nói, “Chuyện cũ đã qua rồi, anh đừng quá khó chịu.”

    Thẩm Thiệu Nham nhìn cô, “Anh biết.”

    Như Ý nhẹ nhàng ngáp một cái, “Hình như em hơi buồn ngủ. Em đi ngủ đây, anh cũng đi nghỉ sớm đi.”

    Thẩm Thiệu Nham gật đầu, ánh mắt chăm chú nhìn Như Ý mở cửa vào phòng, kéo rèm cửa lại.

    Ánh mắt của anh bình thản như mây trôi trên trời, nhưng khi cúi đầu thì trong nháy mắt lại lộ ra tiếng thở dài nhỏ đến không thể nghe thấy.

    Phía sau rèm cửa trong phòng, Như Ý dựa lưng vào cửa sổ, đôi mắt nhìn thẳng về phía trước. Một hồi lâu, rốt cuộc cô từng chút từng chút trượt ngồi xuống đất.

    Hai tay Như Ý ôm lấy đầu gối, thân thể co lại, muốn xua đi cái giá lạnh xông đến từ bốn phương tám hướng.

    Lạnh đến thấu xương.

    * * * * *

    Quan hệ của bọn họ sau đêm hôm đó rõ ràng đã xảy ra sự biến hóa.

    Trước kia hai người mặc dù trên danh nghĩa là bạn bè nhưng đôi khi vẫn lơ đãng có những hành động mập mờ, tình cảm, ngay cả người ngoài cũng có thể nhìn ra được. Thế nhưng sau đêm đó thì cả hai đã thật sự trở thành bạn bè tri kỷ, không ám chỉ lẫn nhau về phương diện kia nữa.

    Mà buổi tối hôm đó cũng trở thành sự cấm kỵ hai người ngầm hiểu với nhau.

    Rốt cuộc bọn họ cũng không nhắc đến.

    Điều duy nhất chứng minh đêm đó thật sự tồn tại, chính là việc từ lúc đó Như Ý không còn tổ chức sinh nhật nữa. Mỗi năm đến ngày này cô sẽ chủ động chạy đến cô nhi viện, ân cần thăm hỏi trẻ con nơi đó đến tận đêm khuya mới về.

    Thẩm Thiệu Nham từ chối cho ý kiến về việc này.

    Bọn họ vẫn cùng nhau viết báo, chạy tin tức, tránh né sự truy đuổi của chính phủ, sớm chiều ở chung, vô cùng ăn ý. Thời gian dần trôi qua đã bắt đầu có người cho rằng bọn họ là vợ chồng. Mỗi khi như thế, Như Ý kiểu gì cũng sẽ chém đinh chặt sắt, làm sáng tỏ trước mặt Thẩm Thiệu Nham, khiến anh đứng yên tại chỗ, thần sắc khó lường.

    Xuân đi thu đến, hoa nở hoa tàn, thời gian như dòng nước chảy qua kẽ tay, dù cố gắng thế nào cũng không nắm lại được.

    Thời thế thay đổi mỗi ngày, Thượng Hải biến đổi đến không ngờ. Chỉ có thứ duy nhất không thay đổi chính là hai người họ từ đầu đến cuối vẫn duy trì quan hệ bạn bè.

    Tuy thân mật nhưng không có gian tình, sống chết có nhau, chính là bạn bè.

    Như Ý không biết cảm giác trong lòng mình là như thế nào nữa.

    HẾT CHƯƠNG 4
     
    Loạn Thế Phiêu Diêu Khó Như Ý
    Chương 5: Thì ra


    Tình trạng như vậy đã kéo dài tận năm năm.

    Ngày sinh nhật hai mươi bảy tuổi của Thẩm Thiệu Nham, Như Ý đến cửa hàng bánh ngọt kiểu Tây Âu quen biết đặt bánh, định buổi tối sẽ ăn mừng với anh, không ngờ trên đường lại gặp người quen.

    Mấy năm nay trông Cố Tử Khiêm trưởng thành hơn nhiều, nhưng tính tình vẫn không thay đổi gì, lại lần nữa nắm tay cô rồi hôn thay cho lời chào. Chỉ tiếc Như Ý hôm nay mặc một thân sườn xám thêu hoa màu ngọc lưu ly*, thật sự không phù hợp với một thân tây trang của anh.

    *Ngọc lưu ly: một loại ngọc trong suốt, lóng lánh.

    Hai người ngồi xuống quán cà phê gần đó, Như Ý gọi cho mỗi người một ly cà phê, lại gọi điểm tâm nổi tiếng của nơi này, sau đó cười hỏi: “Đã lâu không gặp, dạo này anh đang làm gì vậy?”

    “Chỉ chạy việc cho Thẩm Thiệu Nham mà thôi, không có gì đặc biệt.” Cố Tử Khiêm nói: “Nhưng em đó, hôm nay đúng ngày kỉ niệm lại chạy ra đường, em muốn tổ chức sinh nhật cho cậu ta à?”

    “Em mới không rảnh rỗi chuẩn bị sinh nhật cho anh ta đâu! Chẳng qua em chỉ tới đặt bánh kem mà thôi.”

    “Nói đến cái này, tôi nghe nói mấy năm nay em cũng không tổ chức sinh nhật?” Cố Tử Khiêm vuốt cằm nói: “Trước kia thì không nói, sao năm trước tôi đặc biệt từ Quảng Châu trở về mừng sinh nhật cho em, em lại trốn tránh không gặp?”

    “Ngày ấy em thật sự có việc……”

    “Còn không phải là đi cô nhi viện tặng quà cho bọn trẻ con? Ngày nào đi mà chẳng được, việc gì phải chọn hôm đó?” Cố Tử Khiêm nói: “Hôm nay em phải giải thích rõ ràng, bằng không tôi sẽ cho rằng em không nể mặt tôi đấy.”

    Như Ý im lặng chớp mắt một cái, sau đó nói: “Ngày hôm đó dù sao cũng là sinh nhật của em gái anh, em thật sự không muốn gợi lên càng nhiều chuyện thương tâm của hai người…”

    “Khoan đã, ngày giỗ của em gái tôi?” Cố Tử Khiêm nhíu mày: “Tôi có em gái thật, con bé cũng đã mất, nhưng sinh nhật của con bé tận tháng 12, làm sao trùng sinh nhật của em được.”

    Như Ý ngạc nhiên: “Nhưng, em gái anh không phải là vị hôn thê của Thiệu Nham sao? Còn cùng một ngày sinh nhật với em…”

    “Vị hôn thê của Thiệu Nham? Cậu ta đâu có vị hôn thê nào!” Cố Tử Khiêm nghi hoặc: “Huống hồ em gái anh năm mười tuổi đã qua đời…”

    Anh ta khựng lại: “Thiệu Nham nói với em như vậy?”

    Như Ý im lặng.

    Âm nhạc của quán cà phê du dương, nhưng mà hai người không có hứng thưởng thức, ngồi đối diện nhau mà chẳng biết nói gì.

    * * * * *

    Tối hôm đó, Như Ý đã làm rất nhiều đồ ăn, sau đó ngồi ở trên ban công nhìn về phía cửa, lẳng lặng chờ đợi người kia. Nhưng cô đợi từ lúc mặt trời lặn đến khi sao đầy trời, anh vẫn không trở về.

    Cô muốn ra ngoài đi tìm, lại sợ rằng lát nữa anh trở về nhà không có ai, sốt ruột đến độ đi đi lại lại trong phòng khách. Anh trở lại vào giữa đêm, vừa vào cửa đầu liền dựa vào người cô. Cô dìu anh nằm xuống giường, mùi máu tươi nồng nặng làm cô run rẩy, nhưng vẫn ép mình bình tĩnh.

    Việc bọn họ làm rất nguy hiểm, khi phát sinh tình huống như vậy, cô đã sớm thành thói quen, nhưng lúc này lại đặc biệt sợ hãi.

    Không thể gọi bác sĩ, cô lấy hộp sơ cứu, run tay cắt quần áo của anh, vừa thấy vết thương liền khóc.

    Không có âm thanh, chỉ có nước mắt không ngừng rơi trên vết thương của anh, cả máu cũng đã phai. Anh cố hết sức nâng tay lên, xoa mặt cô. Như Ý sợ anh động vào miệng vết thương, vội đặt tay anh trở lại chỗ cũ, anh thuận thế cầm tay cô, đặt lên môi, nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay. Môi anh khô khốc, da môi nứt nẻ cạ lên tay cô, đau nhói.

    Cô nhắm mắt lại, biết mình xong rồi.

    Cô yêu anh.

    Yêu người đàn ông đã mang cô ra khỏi vực sâu tuyệt vọng. Yêu người dạy bảo cô lấy lại lý tưởng khát vọng của mình. Yêu người đàn ông mà cô không bao giờ hiểu được.

    Cô biết trong lòng anh cũng có cô. Mặc dù anh lấy lý do không tưởng lừa gạt cô để cắt đứt ý nghĩ của cô về anh, nhưng cô vẫn tin rằng trong lòng anh có cô. Sự tự tin đáng sợ này không biết từ đâu tới, dường như từ sau buổi chiều khi nghe được lời của Cố Tử Khiêm.

    Cô từng bị anh lừa dối, cho rằng anh thật sự có một vị hôn thê mà anh không nào thể quên. Anh đã vô tình như vậy, cô đương nhiên cũng sẽ không chịu thừa nhận tình cảm của mình. Nhưng hiện tại cô biết điều đó là giả, tình cảm của cô cũng không có cách nào che giấu nữa. Anh là xương máu trong cô, cho dù trời đất sụp đổ cũng không thể thay đổi.

    “Hôm nay em đã gặp Tử Khiêm.” Cô cầm tay anh, lẩm bẩm hỏi: “Thiệu Nham, vì sao….”

    Cô hỏi không đầu không đuôi, nhưng anh lại hiểu rõ, im lặng một lúc lâu, mới chậm rãi nói: “Anh từng thề, chưa diệt được kẻ thù, vĩnh viễn không lập gia đình.”

    Như Ý cả người chấn động, không ngẩng đầu. Sau một lúc, cô lấy lại bình tĩnh băng bó vết thương cho anh.

    Đây không phải lý do thực sự. Cô biết.

    Mùa xuân năm Dân quốc thứ mười lăm*, tin tức về cuộc Bắc phạt lan truyền khắp cả nước. Như Ý tìm được một phần lớn thông tin trong phòng Thẩm Thiệu Nham, đọc xong để lại chỗ cũ. Cô biết anh muốn đi lính, nếu không có cô, anh có lẽ đã sớm ở trong quân đội. Chỉ là anh không nói tới, cô cũng không nói. Cô cũng biết chính mình hiện giờ đã trở thành gánh nặng của anh, nhưng câu nói đó trước sau vẫn không thể nói ra.

    *Năm Dân quốc thứ mười lăm là năm 1919.

    Dù có bao nhiêu giấu giếm lừa dối, cô vẫn không nỡ rời khỏi anh.

    * * * * *

    Như Ý không ngờ cô sẽ gặp lại Dư Thi.

    Ngày hôm đó vốn là sinh nhật hai sáu tuổi của cô. Cô như thường lệ sắp xếp kín lịch trình của mình, đang ngồi ở trước bàn trang điểm tự hỏi búi tóc kiểu nào thì thấy Thẩm Thiệu Nham bước vào qua gương.

    Cô nhìn hình ảnh trong gương một chút rồi cười mắng: “Quân tử sao có thể tự tiện xông vào khuê các?”

    Thẩm Thiệu Nham bật cười, tự nhiên đi đến phía sau Như Ý bắt đầu giúp cô chải đầu.

    Như Ý không có ý ngăn cản mà cứ để tuỳ anh. Thẩm Thiệu Nham rất giỏi búi tóc cho phụ nữ, Như Ý đã cười nhạo anh không ít lần, luôn nói nhìn vẻ mặt anh lạnh lùng, không ngờ lại ngầm là một Giả Bảo Ngọc.

    Thẩm Thiệu Nham cầm tóc cô, bỗng nhiên nhớ tới việc anh cắt tóc cho cô vào bảy năm trước. Khi đó bọn họ vừa mới đến Thượng Hải, Như Ý cả ngày rầu rĩ không vui. Vì thế anh liền đưa ra đề nghị cắt tóc ngắn, thay đổi tâm trạng. Trước tấm gương lớn, cô vò mái tóc đen mượt như thác nước, tay anh v**t v* sợi tóc của cô, mềm mại vô cùng. Một mái tóc dài được vén lên, anh nhìn thấy cần cổ trắng ngần, mái tóc rối tung và gương mặt hồn nhiên như con trẻ, bỗng thất thần, chiếc kéo trong tay suýt rơi xuống đất.

    Hiện tại nghĩ lại mới thấy lúc đó còn trẻ người non dạ. Bây giờ bảy năm đã trôi qua, anh đã có thể che dấu mọi tình cảm của mình.

    Nếu như có thể, anh sẵn sàng ở bên cô như thế này, nhưng…

    Nghĩ đến chuyện kia, trán Thẩm Thiệu Nham nhăn lại.

    Qua tấm gương, Như Ý nhìn thấy đôi mắt phức tạp của anh, trong lòng bỗng có cảm giác sợ hãi bất an.

    Cùng ngày, nhiệm vụ quan trọng nhất của cô là đi thuyết phục vợ của quân phiệt* đã mất chấp nhận cuộc phỏng vấn của cô, nhưng mở cửa ra lại thấy cố nhân nhiều năm không thấy bị trói ngồi ở trên ghế, gương mặt quen thuộc làm cô thoáng giật mình. Cùng lúc đó, bảy tám binh lính xông lên áp chế cô. Cô không vùng vẫy, chỉ ngơ ngác nhìn Dư Thi, vẻ mặt ngạc nhiên.

    *Quân phiệt: là tình trạng quân nhân dựa vào lực lượng quân đội cậy thế lực chiếm binh quyền trong nước đàn áp dân thường. (hoặc có thể hiểu là bọn quân nhân phản động dựa vào lực lượng quân đội để nắm lấy quyền chính trị).

    Trong phòng điều tra, cô dùng không ít bạc để khơi thông, cuối cùng cũng được cho phép nói chuyện với Dư Thi.

    Sau bảy năm, gặp lại người phụ nữ lúc trước đã lấy đi mọi thứ của mình, trong lòng Như ý chỉ còn lại kinh ngạc cùng cảm khái. Dư Thi cũng cười, thở dài duyên phận thật kỳ diệu. Như Ý truy hỏi việc hoả hoạn năm đó rốt cuộc là như thế nào, Dư Thi thoáng do dự, cuối cùng đem tất cả nói cho cô.

    “Lúc đầu cô bị mẹ chồng oan uổng, Kinh Lưu cố ý mặc kệ cô. Anh ấy chỉ muốn làm cô hoàn toàn quên anh ấy, yên tâm rời đi. Bởi vì mối quan hệ của tôi, Tần gia không thể nào bảo vệ cô….”

    Nhìn thấy vẻ mặt nghi hoặc của Như Ý, Dư Thi cười tự giễu: “Tôi vốn gĩ không gọi là Dư Thi. Dục Thi, đây mới là tên của tôi. A mã tôi là Vương gia thời Tần cũ.”

    “Lúc đầu Kính Lưu không biết, tôi không muốn làm liên luỵ đến anh ấy, còn từng cố ý chọc giận, trốn tránh không gặp anh ấy, hy vọng anh ấy có thể từ bỏ. Nào ngờ anh ấy nhìn thì ôn hoà nhưng tính tình lại cố chấp, thế nào cũng không chịu buông tay. Sau này tôi bị kẻ thù của A mã đuổi giết, anh ấy mới biết được tất cả. Anh ấy mang tôi đến gặp mẹ, muốn mẹ chăm sóc tôi, vừa lúc đó cô xảy ra chuyện, cho nên… Vì tránh né kẻ thù, mẹ chồng tôi đốt Tần phủ, giả mạo cái chết của chúng tôi, sau đó ba người chúng tôi đổi họ, rời khỏi Bắc Kinh…

    “Kính Lưu nói trái tim của cô rất chân thành, anh ấy không gánh nổi. Nhiều năm như vậy, anh ấy vẫn luôn cảm thấy áy náy với cô…”

    Như Ý nhắm mắt lại, nhớ lại anh Kính Lưu nho nhã của mình, khẽ mỉm cười.

    Anh ấy trước sau vẫn quan tâm đến cô. Ngay cả khi chỉ xem cô là em gái, anh vẫn quan tâm. Khúc mắc nhiều năm của cô cuối cùng cũng được gỡ bỏ.

    Dư Thi nhìn ánh nắng ngoài cửa sổ, tiếp tục nói: “Tháng trước Kính Lưu vào quân đội, tôi hiện tại đang làm việc cho đảng cách mạng, quân phiệt kia là mục tiêu gần đây của tôi. Chúng tôi đều không muốn con của mình trải qua cuộc sống như vậy, tình yêu nam nữ chỉ có thể để ở trong lòng….”

    Không để ý vẻ mặt khiếp sợ của Như Ý, cô ấy tiếp tục hỏi: “Cô và Thẩm Thiệu Nham ở bên nhau?”

    Như Ý lắc đầu, trong lòng lấy làm lạ, không biết tại sao cô ấy biết Thẩm Thiệu Nham.

    “Khi Kính Lưu nhắc tới cô, có nói cô là người con gái tân tiến, cởi mở. Cho nên Như Ý à, tôi đã không còn hận, cô việc gì phải hành hạ mình như vậy?”

    Rốt cuộc cô ấy đang nói gì? Như Ý chỉ cảm thấy bối rối.

    Dư Thi bấy giờ mới thấy không đúng, kinh ngạc trừng to mắt: “Chẳng lẽ cô không biết? Kẻ thù tôi nói kia, chính là Thẩm Thiệu Nham!”

    HẾT CHƯƠNG 5
     
    Loạn Thế Phiêu Diêu Khó Như Ý
    Chương 6: Lời thề


    Dư Thi chỉ ở tại phòng tuần bộ bảy, tám ngày là được thả ra, hình như có một nhân vật tai to mặt lớn nào đó bảo đảm cho cô ta. Lúc Dư Thi rời đi còn cười với Như Ý, sắc mặt tái nhợt không che giấu được dung mạo tuyệt trần. Như Ý thầm thở dài. Cô biết, đây vốn là cách cách cẩm y ngọc thực của tiền triều, hiện giờ lại muốn bước đi trên con đường máu đầy dao, mà hai người lần này từ biệt, có lẽ vĩnh viễn sẽ không gặp lại.

    Ngày thứ mười lăm, cuối cùng Thẩm Thiệu Nham cũng đưa cô ra ngoài. Như Ý bước ra khỏi phòng tuần bộ liền trông thấy nam tử anh tuấn đứng chờ mình trong gió, cô kéo chặt áo khoác, lạnh nhạt nhìn anh.

    Dọc đường không ai nói gì.

    Cô chân trước vừa bước vào nhà đã tiện tay ném bình hoa về phía anh. Không đủ chuẩn nên không đáp trúng người anh mà rơi mạnh xuống đất, phát ra tiếng vang kinh thiên động địa. Mảnh nhỏ lưu ly cùng nước vương vãi khắp nơi, kể cả bách hợp thơm ngát bên trong nhìn thật ngổn ngang.

    Thẩm Thiệu Nham chẳng hề biến sắc nhìn cô rồi hỏi: “Em biết hết rồi?”

    Phải, cô biết hết rồi.

    Thẩm lão tiên sinh bị một Vương gia của tiền triều hại chết, Thẩm Thiệu Nham vì báo thù cho cha mà tìm kiếm hậu nhân của Vương phủ ở nơi nơi, cuối cùng tìm được Dục Thi, cũng biết quan hệ giữa cô ta và thiếu gia của Tần gia Bắc Kinh. Mà lúc anh tra rõ tư liệu về Tần gia, lại biết được Tần thiếu phu nhân vẫn dùng tên giả để liên hệ với mình, đóng góp cho tòa soạn báo. Vì thế mới có ngày hẹn ở quán cà phê sau đó.

    Một màn lợi dụng.

    Nhưng mà nếu sự tình chỉ đơn giản như vậy thì tốt rồi. Dư Thi nói cho cô biết, con trai của Thẩm lão tiên sinh cũng có liên quan đến phụ thân cô. Phương gia đột nhiên xảy ra biến cố không phải vì không gặp thời vận, mà là bị người khác hãm hại. Thù oán trong thời buổi loạn lạc luôn dây dưa phức tạp một cách khác thường.

    Cô phải làm gì đây? Chấp nhận nghiệp của Thẩm Thiệu Nham, báo thù cho cha, giết anh ta rồi đợi bạn bè thân thích của anh ta tìm tới mình báo thù? Một vòng tuần hoàn, không ngừng không nghỉ.

    Có lẽ còn chưa đợi được người khác tìm cô báo thù thì cô đã chết rồi.

    Không có anh, cô phải sống thế nào?

    Thẩm Thiệu Nham im lặng nhìn Như Ý, mắt lộ bi thương. Anh biết sẽ có một ngày như thế. Anh đã sớm biết.

    Từ đầu tới cuối, cô đều là người vô tội, nhưng anh lại không ngừng phá hủy cuộc sống của cô. Khi còn trẻ anh đã cố chấp bức tử cha cô, hại cô mất đi sự bảo bọc của gia tộc. Sau đó anh lại mơ hồ nhận ra sự may mê của mình dành cho cô, vì kinh hoảng nên để tỏ ra là mình căm hận cô, anh đã cố ý gửi những tấm hình kia cho Tần lão thái thái, lại khiến cô bị nhà chồng đuổi đi.

    Có lẽ là vì tấm hình kia, anh mới có cơ hội danh chính ngôn thuận để chăm sóc cô. Thậm chí anh còn không rõ liệu có phải là mình đã lường trước được một bước này nên mới gửi những tấm hình kia đi.

    Anh nhớ tới đêm hôm sinh nhật cô, mình đứng trên ban công với Tử Khiêm, đóa hồng vừa nở dưới trăng vừa diêm dúa lại diễm lệ, nhưng mỗi một câu của Tử Khiêm đều làm cho anh cảm thấy tuyệt vọng ngày càng nhiều.

    Cậu ta bình tĩnh nhìn anh, nói rõ từng từ: “Cậu đã quan tâm đến cô ấy thì nên hiểu có một số chuyện sớm muộn gì cô ấy cũng biết, đến ngày đó mọi chuyện sẽ không thể cứu vãn được.”

    Ánh sáng trong mắt anh cứ vậy mà biến mất, từ đó anh bắt đầu trốn tránh cô.

    Anh rất sợ. Bọn họ sống bên nhau càng hạnh phúc thì anh lại càng sợ hãi. Không dám nói thật chân tướng với cô, sợ sau khi cô biết sẽ rời đi, nhưng lại sợ nếu cô biết mình giấu giếm sẽ càng thêm tức giận. Quan trọng nhất chính là một khi chưa kể hết mọi chuyện cho cô, anh sẽ không có dũng khí để biểu đạt tình cảm của bản thân.

    Anh biết mình không có cơ hội. Thù giết cha, lại thêm sự lừa dối suốt bảy năm đủ để khiến cô hận anh đến suốt đời. Anh siết chặt tay đến nổi cả gân xanh.

    Như Ý nhìn vẻ mặt tuyệt vọng của Thẩm Thiệu Nham, đột nhiên hỏi: “Lần sinh nhật đó anh bị thương, là Dư Thi làm?”

    Anh hít sâu, phải dùng hết sức lực toàn thân mới có thể phát ra tiếng: “Phải, tôi sớm đã buông bỏ báo thù, lần đó là vô tình gặp nhau trên đường. Sau đó nổi lên tranh chấp, tôi hại Tần lão phu nhân, cô ta nói tôi đâm cô ta một đao, cô ta sẽ trả lại tôi một đao, từ nay về sau không ai thiếu nợ ai. Tôi đồng ý rồi.”

    Như Ý nhìn anh, bỗng nhiên giơ tay tát anh một cái. Anh không trốn, bị đánh đến nghiêng mặt sang một bên. Cô nhìn bàn tay đỏ lên, chậm rãi nói: “Em cũng không nợ gì anh, cái tát này không cần anh hoàn trả. Chúng ta từ nay về sau không ai thiếu nợ ai nữa.”

    Khi nói những lời này cô đã cười, nhưng khuôn mặt tươi cười cũng không ngăn được nước mắt rơi xuống. Thẩm Thiệu Nham nhìn cô, trong mắt không biết là bi thương hay vui sướng.

    Thật lâu sau, anh giang tay đem cô ôm vào trong lòng, ôm thật chặt.

    Dường như không muốn buông.

    * * * * *

    Đêm hôm đó, Như Ý hăng hái nói muốn ăn một bữa chúc mừng đôi bên cởi bỏ khúc mắc, đồng thời bù đắp cho sinh nhật của cô. Nói tới đây cô có hơi u oán nhìn về phía anh, ám chỉ bản thân vì sai lầm của anh mà suốt sáu năm qua không có sinh nhật.

    Thẩm Thiệu Nham đuối lý, vuốt mũi nói được không ngừng, ra vẻ chỉ cần em tha thứ cho tôi thì muốn cái gì cũng được.

    Bữa tiệc được tổ chức trong chòi nghỉ mát, khi Như Ý thay xong quần áo bước ra, Thẩm Thiệu Nham đang nâng một chén sứ men xanh tinh xảo, tự rót tự uống. Cô đoạt lấy chén rượu của anh, ghé môi vào nhấp một ngụm, sau đó cười nói: “Nhân vật chính còn chưa tới, sao lại dám trộm uống một mình?”

    Thẩm Thiệu Nham không chú ý tới lời cô nói, chỉ nhìn đôi môi mềm mại như cánh hoa của cô, nghĩ đến chỗ môi cô vừa chạm vào cũng chính là chỗ mình vừa uống, tưởng tượng như vậy, anh đã cảm thấy cổ họng căng thẳng, đêm tối mát lạnh cũng có chút khô nóng.

    * * * * *

    Một bữa cơm mà ăn không biết vị. Như Ý cả đêm đều liên miên đùa giỡn, hoạt bát đến lạ. Thẩm Thiệu Nham bị sự đụng chạm của cô làm cho thấp thỏm không yên, hận không thể lập tức ăn xong cơm tối mang về phòng. Thật vất vả mới ăn xong, Như Ý lại đi theo anh vào phòng, nhất định phải xem quà sinh nhật mà anh chuẩn bị cho mình. Thẩm Thiệu Nham cười cười, rút ra chiếc hòm gấm từ trong tủ, đưa cho cô.

    Trong hòm là một chiếc sườn xám nguyệt sắc giáng sa, Như Ý mới nhìn qua đã cảm thấy quen mắt, trầm ngâm một lát mới nhớ ra đây là bộ quần áo mà mình đã mặc vào lần đầu tiên gặp anh. Con tim chua xót, cô sụt sịt mũi, cố nén bi thương, ngẩng đầu cười tươi với anh: “Em thay cho anh xem nhé?”

    Thẩm Thiệu Nham xoay lưng lại, Như Ý ở phía sau anh thay quần áo. Anh nghe thấy tiếng quần áo rơi xuống, trán cũng đổ mồ hôi theo. Lúc đang cảm thấy mình ngốc không chịu được, chợt nghe thấy thanh âm mềm mại hỏi han của cô: “Anh xem em mặc như vậy có khó nhìn không?”

    Anh biết mình không nên quay đầu lại, nhưng thân thể lại không nghe sai khiến. Thẩm Thiệu Nham quay đầu lại, nhìn đến Như Ý tóc dài buông xõa trước gương, sườn xám xanh lơ để lộ da thịt trong suốt, nhưng nút thắt cổ áo lại không được cài cẩn thận, lộ ra một mảng da thịt trắng sáng. Còn đôi mắt to thuần khiết sáng ngời của cô đáng chớp mắt về phía anh, sâu thẳm trong đó là sự căng thẳng khó che đậy.

    Thẩm Thiệu Nham cuối cùng cũng hiểu Phương Như Ý muốn làm gì. Nhìn nữ tử trước mắt cực lực che giấu nỗi thấp thỏm, anh chợt cảm thấy mình hồ đồ cả đêm thật sự có chút chậm chạp.

    * * * * *

    Sáng hôm sau khi tỉnh lại, Như Ý đang mỉm cười dựa vào ngực anh. Anh bảo cô nhắm mắt lại, Như Ý chỉ cảm thấy có thứ gì đó lạnh lẽo xâm chiếm lấy cổ tay mình, mở mắt ra liền nhìn thấy một chiếc vòng ngọc màu trắng. Thẩm Thiệu Nham nắm tay cô, nhẹ giọng nói: “Đây là đồ của mẹ anh, đã muốn tặng em từ lâu.”

    Như Ý tựa vào lồng ngực anh, cười rất tươi nhưng khóe mắt lại rơi lệ. Cô ôm lấy thắt lưng Thẩm Thiệu Nham, gằn từng tiếng: “Thiệu Nham, anh đi tòng quân đi.”

    Thẩm Thiệu Nham không nói gì, chỉ dùng sức ôm cô thật chặt.

    * * * * *

    Như lời Dư Thi đã nói, trước đại nghĩa quốc gia, nhi nữ tình trường chỉ có thể gác lại một bên. Năm đó ở cửa đại viên Tần gia, bởi vì yêu, anh mới đồng ý mãi mãi không rời xa. Nhưng mà hiện giờ trước mặt lại xảy ra chuyện quan trọng hơn, khiến cho bọn họ cam tâm tình nguyện dùng sự chia ly để đánh đổi.

    Nửa tháng sau, Phương Như Ý và Thẩm Thiệu Nham cử hành một hôn lễ đơn giản. Hai người đều là người thời đại mới, hôn lễ cũng được tổ chức theo kiểu Tây Âu. Áo cưới màu trắng, âu phục màu đen, giáo đường là nơi bọn họ thường đi, hai người tay nắm tay, dưới sự chứng kiến của cha sứ bằng lòng lập lời thề cả đời.

    Sáng sớm ba ngày sau hôn lễ, Thẩm Thiệu Nham nhập ngũ, Như Ý ở bến tàu đưa tiễn anh. Bờ sông gió lớn, thổi mái tóc của cô trở nên rối bời. Thẩm Thiệu Nham dịu dàng sửa sang lại tóc cho vợ, in xuống môi một nụ hôn thật sâu, sau đó nói: “Chờ anh, anh nhất định sẽ trở về.”

    Như Ý cười gật đầu: “Em sẽ chờ anh, chờ đến khi anh quay về.”

    Còi hơi vang lên từng hồi, con tàu mang người chồng mới cưới của cô đi. Như Ý nhìn điểm đen trên mui tàu càng ngày càng nhỏ, rốt cuộc không còn thấy nữa.

    Biển hoà vào với trời xanh.

    HẾT CHƯƠNG 6
     
    Loạn Thế Phiêu Diêu Khó Như Ý
    Chương 7: Năm xưa (kết thúc)


    Phương Như Ý vẫn luôn đợi Thẩm Thiệu Nham.

    Lúc đầu anh vẫn thường viết thư, nhưng không có quy luật nào cả, có khi một tuần ba bốn bức, có khi đến hai ba tháng chẳng thấy tăm hơi. Như Ý đọc đi đọc lại mỗi một bức thư, rồi lại cẩn thận cất trong hộp gấm.

    Anh tham gia vào Quốc Dân đảng. Anh lập quân công. Tay phải anh bị súng bắn trúng. Qua những trang giấy viết thư mỏng manh, cô tưởng tượng cuộc sống của anh, vẽ nên hình bóng ấy trong lòng.

    Như Ý cũng thường viết thư cho anh kể về cuộc sống của mình. Hai người thường xuyên miêu tả cảnh tượng sau chiến tranh, về tương lai khi cả hai không còn phải mỗi người một phương. Viễn cảnh quá tốt đẹp khiến cô lắm lúc vừa nắm chặt trang giấy vừa bật cười.

    Sau này, thư ngày càng thưa đi, rồi dừng hẳn.

    Tháng thứ mười sau khi anh rời đi, vào mùa hoa đào nở rộ, Như Ý hạ sinh một cậu bé. Cô đặt tên cho con là Thế Bình, cầu mong sớm đến cảnh thái bình thịnh thế.

    Hai năm sau, khi Bắc phạt kết thúc, Thẩm Thiệu Nham vẫn không trở về. Như Ý vừa xử lý công việc ở thông tấn xã vừa chăm sóc cho nhóc Thế Bình, thường xuyên bận đến nỗi không kịp ăn bữa cơm. Nhưng mỗi ngày cô đều phải viết thư, đều như viết nhật ký, viết xong thì cất cẩn thận trong hòm. Rất nhanh cái hòm đã đầy hơn phân nửa.

    Lại chín năm nữa trôi qua, chiến tranh kháng Nhật bắt đầu. Như Ý bị bắt giữ bởi đã viết nhiều lời kích động trên báo. Có người tốn công tốn sức cứu bằng được cô ra, đến khi ra tù Như Ý mới kinh ngạc phát hiện đó là Dư Thi. Từ đó về sau, hai người thường xuyên lui tới, dần trở thành bạn tâm giao.

    Sau này, kháng chiến kết thúc, Như Ý cùng Dư Thi đến nhà ga đón Tần Kính Lưu. Giữa dòng người nhốn nháo rộn ràng, cô nhìn Tần Kính Lưu nay đã mất một chân ôm chầm lấy Dư Thi bấy giờ cũng chẳng còn trẻ, nở nụ cười bình tĩnh an yên.

    Ba năm lại trôi qua, chiến tranh hoàn toàn kết thúc, một thời đại mới đã đến. Như Ý đưa theo con trai Thế Bình, Dư Thi và Tần Kính Lưu đưa theo con gái Nhã Như cùng trở lại cố hương nhiều năm xa cách, trở thành hàng xóm nhà đối diện nhau.

    Sau nhiều năm cãi nhau ầm ĩ, Thế Bình và Nhã Như cuối cùng cũng tu thành chính quả, kết nghĩa phu thê. Ba người nhìn con trai con gái, cười cười cảm thán duyên phận đến mức này đúng là chẳng thể nào cắt đứt.

    Lại rất nhiều, rất nhiều năm qua đi. Tần Kính Lưu và Dư Thi lần lượt qua đời. Cố nhân từng người mất đi, Như Ý thấy cuộc đời ngày càng tịch mịch, bà bắt đầu suốt ngày nhớ lại hồi ức, thần người trong sân cả ngày.*

    * Vì đến đây Như Ý đã về già nên mình đổi xưng hô cho phù hợp nhé.

    Mùa xuân năm 1987, Như Ý đổ bệnh, bác sĩ xem bệnh xong chỉ thở dài lắc đầu. Sáng sớm hôm nọ, hiếm khi bà có tinh thần, cháu gái bèn đẩy bà ra ngoài giải sầu, trong vô thức lại đi đến đường Trường An. Như Ý thoáng thảng thốt trước con phố quen thuộc. Đây là nơi năm đó họ gặp nhau lần đầu, hai dãy nhà kiểu cũ đã bị lầu cao thay thế. Xuyên qua vườn hoa xanh um tươi tốt, Như Ý như thấy được đội ngũ diễu hành hiên ngang hùng dũng.

    Giữa đám đông nhộn nhịp, một thiếu nữ một thân y phục xưa cũ thẹn quá thành giận sốt ruột giải thích điều gì với người thanh niên, cậu ta nhíu chặt mày vẻ thiếu kiên nhẫn.

    Đó là niên đại của họ, là nơi câu chuyện bắt đầu. Cho dù cách bụi mù năm tháng, Như Ý vẫn có thể thấy rõ mồn một đôi mày sắc và hoa văn nơi cổ áo anh. Đến đó bà mới chợt nhận ra, hoá ra bà đã khắc sâu hình bóng người thanh niên ấy vào lòng từ thuở ban sơ ấy.

    Bà biết người khác đều không hiểu mình. Đã nhiều năm như vậy rồi, họ cho rằng Thẩm Thiệu Nham đã chết. Chỉ mình bà vẫn khăng khăng không chịu từ bỏ. Bà luôn nghĩ ông chỉ là không thể liên hệ với bà vì nhiều nguyên nhân. Có lẽ ông từng trở về tìm bà, hai người họ chỉ là đã bỏ lỡ nhau mà thôi. Hoặc có khi ông thối lui đến Đài Loan theo quân đội, để rồi chẳng thể trở về.

    Giang sơn nhuốm màu thời gian, dung nhan đã già, cố nhân đã tan, chỉ còn sót lại chấp niệm của một người con gái cô đơn.

    Gió nổi lên, Như Ý ôm lấy mình. Ngạc nhiên thay, bà chẳng hề thấy lạnh, chỉ thấy thân mình dần tê dại. Bà lờ mờ đoán được chuyện gì đang xảy ra, bèn v**t v* vòng ngọc trên cổ tay, nở nụ cười buồn bã. Cháu gái sợ bà cảm lạnh nên vội đẩy về nhà.

    Vừa xoay người, tiếng bước chân quen thuộc bỗng vang lên từ phía sau. Đó là âm thanh vô số lần xuất hiện trong giấc mơ của bà. Như Ý chỉ thấy như sét đánh ngang tai, bà khẽ run rẩy.

    Xe lăn từ từ quay lại, bà nỗ lực mở to mắt muốn nhìn thấy bóng người đang lại gần, chỉ thấy đầu nặng dần, tầm mắt cũng trở nên mơ hồ.

    Con đường rộng lớn mờ đi, trước mắt bà là bến tàu sương trắng mênh mang, người đàn ông tuấn tú dịu dàng nhìn người con gái trước mặt mình. Anh nắm tay cô, thề nguyền sắt son: “Chờ anh, nhất định anh sẽ trở về.” Cô cười đồng ý.

    Một câu đợi chờ, tháng năm đằng đẵng.

    Gió nhẹ mơn man mái tóc cô, thác nước đen nhánh chỉ còn lại tuyết trắng khô khốc, nhưng cô lại đang cười.

    Khép mắt lại, lời hứa năm xưa chưa bao giờ chìm vào quên lãng nay lại vang vọng bên tai, nước mắt đã nhẫn nhịn hơn sáu mươi năm cuối cùng cũng rơi lã chã.

    * * * * *

    Cuối cùng cô cũng đợi được rồi.

    TOÀN VĂN HOÀN
     
    Back
    Top Bottom