Ngôn Tình Lỗ Ái (Bắt Yêu)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Lỗ Ái (Bắt Yêu)
Chương 20: Vì họ phục vụ (Phần sau)



 
Lỗ Ái (Bắt Yêu)
Chương 21: Chờ cô tan tầm



 
Lỗ Ái (Bắt Yêu)
Chương 22: Nửa đêm tìm nhà ở


Edit: Shyn

Khoảng mười phút sau, Đại Lận thay quần áo rời khỏi thuyền, Tiêu Tử ôn nhu mở cửa xe, hai người nhanh chóng rời khỏi bờ sông.

Tiêu Tử dẫn cô đi ăn, cố ý muốn bồi bổ để cho cô khỏe mạnh hơn một chút. Đại Lận cúi đầu tập trung ăn, cảm thấy đây là bữa ăn dễ chịu nhất trong ba năm qua.
Không phải giành giật cơm ăn như trong tù, không bị ép ăn rau đã rơi trên bàn, không phải trốn tránh ẩu đả; Ở trong ngục cho gì ăn nấy, không được đòi hỏi, không chậm chạp tốn thời gian, nếu làm trái lại sẽ là không tuân theo ‘giáo dục lao động’ nên bị mang đi ‘cải tạo’.

Trong tù, cô thường xuyên bị bạn tù cố ý hất đổ đồ ăn ra bàn, đến lúc nữ cảnh ngục xuất hiện, nói cô không thèm ăn cơm, liền vung gậy đánh cô, túm mái tóc đổ hết thức ăn dơ vào miệng cô.

Sau khi ra tù, cô ăn cơm ở nhà của ngài bí thư, cảm thấy nhạt như nước ốc. Bởi vì mọi người đều xem cô là kẻ ăn nhờ ở đậu, đến đây xin bố thí cơma ăn, mỗi mỗi miếng thức ăn nuốt vào tựa như đang nhai sự hèn mọn và chán ghét của họ nuốt vào bụng.

Còn Tiêu Tử, trong mắt anh không hề chán ghét hoặc khinh bỉ cô, mà là đau lòng, cưng chiều nhìn khuôn mặt cô. Anh đưa cô đến bệnh viện kiểm tra bao tử, cho cô mượn bờ vai để dựa vào, chờ đến lúc cô tan tầm dẫn cô đi ăn khuya.

Cô cảm thấy đây không phải là một bữa ăn bình thường, mà đây chính là cái ấm áp đầu tiên mà cô được nhận sau khi ra tù.

“Ăn xong nhớ phải uống thuốc.” Tiêu Tử cười cười gọi một ly Shimizu, lúc chiều bọn họ có ghé qua bệnh viện lấy thuốc, anh nhu tình nói:“Lúc chiều vào làm sớm nên em vẫn chưa uống thuốc, bây giờ ăn xong hãy uống nhanh, anh sẽ đưa em về nhà.”

Cô ngẩn đầu, mi nhướn lên kinh ngạc, đột nhiên lắc lắc đầu:“Anh Tiêu à, em không muốn về nhà của chú đâu, hay là đêm nay thuê phòng bên ngoài ở tạm đã.”

Đêm nay ngủ tạm bên ngoài, sẵn tiện tìm một nơi ở tốt, sau đó dọn ra khỏi Trâu gia, sáng mai đến thẳng chỗ làm, không thể làm phiền bác Trâu và bà nội mãi được. Hiện tại tài sản cô có vài trăm đồng, chắc sẽ đủ thôi.

Tiêu Tử nhìn cô khó hiểu, tại sao cô không muốn về nhà, sau đó dần hiểu ra, gật gật đầu:“Tốt, vậy đêm nay em có thể ở tạm nhà của anh, trong nhà còn có bà nội và ba mẹ, em không cần ngại cô nam quả nữ ở chung một chỗ.”

Bả vai Đại Lận rũ xuống, miệng nhỏ nhắn khẽ mím lại, hai hàng lông mày có một chút sầu bi, một chút tự ti len lỏi trong lòng. Cô không muốn thua thiệt người khác, không muốn đón nhận những ánh mắt kì thị muốn trục xuất cô ra khỏi thế giới này, cùng không muốn nhìn sắc mặt người khác mà sống.

Cô càng không muốn ăn nhờ ở đậu ở Trâu gia, không muốn tháay ánh mắt miệt thị của thím Trâu, không muốn là gánh nặng cho họ, cho nên hiện tại cô phải tìm cách rời khỏi đó, trước tiên phải tìm một gian phòng ở, kiếm tiền tự nuôi sống bản thân, sau đó đăng kí học lại, cô phải tốt nghiệp đại học để lấy lại tự tôn cho mình.

Ba năm trước đáng lẽ Đại Lận đã có thể thuận lợi tốt nghiệp đại học, lấy bằng cấp cao giống như Tiểu Hàm, sau đó xuất ngoại để học tập kế nghiệp của cha, bắt đầu cuộc sống hoàn toàn mới, nhưng chỉ sau một trận hỏa hoạn, tất cả đều tan biến trong chớp mắt.

Cô bị như vậy chính là cái giá phải trả cho những sai lầm ngu ngốc của mình, nhưng không có nghĩa là cô sẽ vĩnh viễn quỳ dưới chân người khác, nhận sự miệt thị của những kẻ giàu có. Đại Lận từ trước đến nay vẫn luôn kiêu ngạo.

Đêm đó, Đại Lận không đến Tiêu Gia ở nhờ, mà trực tiếp đi tìm phòng. Nhưng hầu như ai cũng đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn sót lại vài bản quảng cáo thuê nhà rải rác trên đường.
 
Lỗ Ái (Bắt Yêu)
Chương 23: Không cho phép cô và Tiêu Tử ở cùng nhau



 
Lỗ Ái (Bắt Yêu)
Chương 24: Trở lại Tô gia



 
Lỗ Ái (Bắt Yêu)
Chương 25: Gặp mặt Diệp Tố Tố



 
Lỗ Ái (Bắt Yêu)
Chương 26: Anh ấy thực sự muốn kết hôn


Edit: Shyn

Đêm hôm đó, cô gặp lại Cố Lả Lướt, trên người chị ta toát lên một khí chất yêu mị, đứng trước cửa phòng cản chân cô, sau đó lượn một vòng quanh cơ thể Đại Lận cao thấp đánh giá, chậc chậc mấy tiếng: “Ôi, Tô đại tiểu thư thật là xinh đẹp, cô có một b* ng*c no đủ giống như hai túi nước nặng trịch, lại trơn mềm như đậu hủ, vô cùng mịn màng; Eo của cô lại thon như vậy? Tôi có đem xương cốt thu nhỏ lại cũng không được như vậy nha!”

Đại Lận hiểu rõ ý tứ châm biếm của chị ta, cúi đầu đi về phía trước, Cố Lả Lướt nhanh nhẹn cản cô lại:“Tô tiểu thư đừng vội đi, tôi đang cần một người bầu bạn nói chuyện phiếm! Lại đây, chúng ta sang bên kia ngồi!”

Sau khi ngồi xuống, Cố Lả Lướt bảo phục vụ mang tới hai ly nước giải khát, bảo Đại Lận để quần áo xuống, nâng cốc bảo cô uống, sau đó cũng chị ta cũng nhấp một ngụm:

“Cô đừng tưởng làm hồng nhan tri kỉ là việc dễ dàng, tôi ở Phong Nguyệt lăn lộn vài năm nay mới được bọn họ gọi một tiếng chị Lả Lướt, chưa kể còn rất nhiều đàn chị khác. Đây là nơi dành cho những nhân vật tầm cỡ, hồng nhan được lựa chọn đương nhiên phải trải qua một cuộc khảo hạch, bao gồm gia cảnh, bằng cấp, tu dưỡng, học thức, bên ngoài, dáng người, lại phải biết đối nhân xử thế. Những kẻ có chức quyền đến đây không phải để uống rượu, mà là để thổ lộ tâm sự, thả lỏng thể xác và tinh thần, nhiều lúc không cẩn thận đem chuyện cơ mật ra nói, thì cô phải giữ bí mật cho họ, bằng không xem như cuộc đời kết thúc.

Đằng gia nắm giữ quyền lực cao nhất, ít ai sánh bằng, Đằng Duệ Triết một vai gánh vác, ngoài việc đỗ thành tích cao nhất trong công ty ra, còn có giao thiệp rất tốt với các công ty bất động sản, tài chính, khách du lịch, tài sản riêng của anh ấy cũng đã đứng trong top 5 phú hào bản Forbes; Cha anh ấy còn là quan lớn ở Cẩm thành này… Ha ha, chắc hẳn điều này Tô tiểu thư còn rõ hơn cả tôi chứ?”

Người phụ nữ ném cho Đại Lận một tràng, mày nhếch lên vui vẻ.

Đương nhiên Đại Lận biết gia thế Đằng Duệ Triết giàu có, tuấn mỹ, hơn nữa cô còn biết chuyện Xá Dật không đưa cô vào khách sạn thành công là do có sự can thiệp của Duệ Triết, nhưng cô không hiểu ý của Cố Lả Lướt là gì?

Thoạt nhìn Cố Lả Lướt tầm 27 tuổi, là một người chắc chắn thuộc thành phần tri thức.

“Tôi nói với cô chuyện này, chính là muốn nói tôi rất thích Đàng Duệ Triết.” Cố Lả Lướt tựa vào ghế uống một ngụm rượu, tao nhã uống, đôi mắt đẹp hiện lên một tia cô đơn,“Bất quá tôi biết mình sẽ chẳng có cơ hội đến với anh, anh ấy muốn cưới một người vợ trong sáng thuần khiết, người đó sẽ không bao giờ đến những nơi như thế này, sẽ không dùng thân thể để quyến rũ anh, sẽ không vì vẻ bề ngoài mà cãi nhau với anh, làm cho anh mệt mỏi nhưng vẫn không buông tha...”

Chị ta nhìn Đại Lận bằng ánh mắt đau thương, cười nhẹ:“Anh ấy thích kiểu phụ nữ hiền lành như một con thỏ trắng, không ngừng gọi "Anh Duệ Triết", nhìn thấy con gián đã sợ, đụng chuyện sẽ khóc nhè lên, bình thường giống như một công chúa nhỏ, cái gì cũng không bộc lộ, ben đêm lại biến thành một người phụ nữ xinh đẹp, để cho anh bắt nạt… Tô tiểu thư đoán xem, người như vậy anh ấy có dễ dàng gặp không?”

Đại Lận thở nhẹ một cái, không nói lời nào. Hiện tại người gọi anh ấy là "anh Duệ Triết’’ chỉ có Tiểu Hàm.

Cố Lả Lướt đứng dậy, đem chai nước đưa cho phục vụ, cười nói:“Cô tính ở đây làm bao lâu? Nếu sau này Lả Lướt tôi không còn được yêu thích, sẽ để cho cô thế chỗ, làm hồng nhan của Đằng Duệ Triết, cô thấy sao? Tôi cũng đã lớn tuổi, phải nhanh chóng lập gia đình, nếu chậm trễ sẽ không còn người tốt, phải tìm một người gần giống như ông chủ Đằng để cưới. Khi nào có tin vui sẽ báo cho cô.”

Lả Lướt quay đầu liếc Đại Lận một cái, đi dọc theo lan can thuyền, vừa đi vừa nói vọng lại:“Hình như hôm nay ông chủ Đằng có hẹn, đối tượng là một cô gái trẻ, hình như là nhân viên mới của anh ấy, mẹ của cô ta còn mời anh ấy ăn cơm, anh không suy nghĩ mà đồng ý. Hình như là ăn ở nhà của ngài bí thư của Cẩm thành này a… Ha ha, không ngờ nhà bí thư cũng ẩn giấu một thiên kim như vậy, hai bên đúng là môn đăng hộ đối, trai tài gái sắc, lần này chắc là ông chủ Đằng thực sự muốn kết thúc cuộc sống độc thân rồi.”

Người phụ nữ cười kiều thúy, bóng dáng thướt tha biến mất sau mạn thuyền, để lại bóng Đại Lận đơn độc.
 
Lỗ Ái (Bắt Yêu)
Chương 27: Tình ý của Tiêu Tử



 
Lỗ Ái (Bắt Yêu)
Chương 28: Đêm khuya kéo đến nhà cô


Edit: Shyn

Tiêu Tử nhẹ nhàng mang đôi ủng vào cho cô, trong lòng dâng lên một mớ cảm xúc hỗn độn thương tiếc nồng đậm, gần như tràn ra ngực khiến anh suýt đem tất cả cảm xúc bao năm qua ra thổ lộ, cầu xin cô gả cho anh. Nhưng anh chỉ có thể yếu ớt xoa xoa má cô, mềm nhẹ nói: “Đại Lận, em còn có anh, anh sẽ luôn ở cạnh em.”

Đại Lận không hề phòng bị với anh nữa, nên mới cùng anh tâm sự chuyện ‘Ăn nhờ ở đậu’, giải quyết nỗi cơ khổ trong lòng, tìm một chốn an ủi. Cô thật sự rất mong manh, nếu anh nói đến chuyện đương hẳn là quá sớm, lỡ như làm cho cô sợ hãi, bỏ chạy mất thì anh phải làm sao?

Cho nên bọn họ cần thời gian để thấu hiểu, lấy được sự tôn trọng và tín nhiệm của đối phương. (mưa dầm thấm lâu đây mà! :3)

Đại Lận dựa vào vai anh nghỉ ngơi một lúc, không nói gì thêm nữa, đứng dậy đi về phía biệt thự nhỏ. Tiêu Tử đi theo sau cô, anh muốn đêm nay ở lại chăm sóc Đại Lận, giúp cô dọn dẹp phòng ốc, sửa lại cửa sổ để kiên cố lại, phòng ngừa trộm cướp và bò sát, côn trùng lẻn vào nhà. Đợi đến sáng mua giường đệm mới về, kêu bảo vệ phun thuốc diệt cỏ để thoáng mát sân.

Phòng đã ba năm không có người ở, một cô gái nhỏ đơn độc ở đây, nhất định rất nguy hiểm. Cho nên sáng mai anh còn phải tìm quản gia và người bảo hộ đến, thuê cả bảo mẫu để chăm sóc Đại Lận.

Anh không thể yên tâm rời mắt khỏi Đại Lận, thật sự lo lắng Đại Lận không chịu nổi mẹ của Tiểu Hàm nhưng không hé răng oán than nửa lời, đem bao nhiêu ủy khuất nuốt vào bụng.

Hai người xoay người đi vào nhà, ngoài sân đột nhiên truyền đến tiếng động cơ xe, trước cửa nhà cô, tiếng nói nũng nịu của Tiểu Hàm vang lên,“Đại Lận, thì ra cô ở đây, cuối cùng cũng tìm được cô !” Tiểu Hàm mặc lễ phục màu trắng, yểu điệu bước ra khỏi xe, mái tóc đen dài như tác nước được kẹp một chiếc nơ bướm, trông như tiểu công chúa theo vương tử bước xuống xe.

Cô thật sự rất vui khi nhìn thấy Đại Lận, mở cửa xe ra liền chạy một mạch vào trong, giày mày trắng dẫm nát cỏ dại, váy trắng tinh lướt qua cỏ dại dưới chân, giống như một tinh linh khiêu vũ dưới ánh trăng. Phía sau là một bóng dáng cao lớn anh tuấn, trìu mến nhìn bóng dáng cô, trên môi mỉm cười.

Nhưng Trâu Tiểu Hàm chạy vài bước, đột nhiên phát hiện có một con rắn nhỏ chui qua giữa giày cao gót của cô, sợ tới mới hét lên một tiếng, nhảy vào lòng Duệ Triết sợ hãi,“Anh Duệ Triết, có rắn!”

Cô toàn thân run rẫy nhào vào lòng Duệ Triết, bị dọa đến phát khóc, đôi mắt to hoảng sợ nhìn chằm chằm bụi cỏ dưới chân, đi cũng không được, trốn cũng không xong, chỉ đừng một chỗ, quả nhiên là sợ hãi.

Đằng Duệ Triết nhẹ nhàng ôm tiểu thiên sứ, ánh mắt mang ý cười, khóe môi nhếch lên, liếc mắt nhìn chân Tiểu Hàm, không chần chừ mang cô đến trước mặt Đại Lận, thản nhiên quét qua một lần, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt nhỏ nhắn, lạnh nhạt nói: “Tôi nghĩ chỗ này nên dọn sạch cỏ mới có thể ở. Nghe nói hôm nay cô dọn ra khỏi Trâu gia, cả đêm cũng chẳng gọi về một cú điện thoại, Tiểu Hàm lo lắng muốn đi tìm cô.” (Tiểu Hàm tốt bụng nha : "">)

Mi tâm Đại Lận khẽ giãn ra, ánh mắt buông xuống, nhẹ nhàng nói: “Nhà của tôi vẫn còn, đương nhiên tôi phải ở đây, không thể làm phiền Trâu gia. Ngài Đằng, cám ơn anh đã giúp tôi chuộc nhà lại.”

Đằng Duệ Triết nghe hai chữ ‘Ngài Đằng’, khẽ giật mình, mày kiếm đen tuyền như nhíu lại, ánh mắt chớp động nhìn Tiêu Tử có chút đăm chiêu. Tiêu Tử cũng theo dõi anh, ánh mắt sắc lạnh như băng, lộ rõ địch ý.
 
Lỗ Ái (Bắt Yêu)
Chương 29: Nước mắt của Tiểu Hàm



 
Lỗ Ái (Bắt Yêu)
Chương 30: Anh quan tâm


Edit: Shyn

“Tiêu Tử, con đang ở đâu?” Cha của Tiêu Tử gọi điện tới,“Hôm nay là sinh nhật của con gái Trâu bí thư, sao con lại không ở trong hội trường mà chạy ra ngoài? Lần này Trâu bí thư đã cố ý mời cả nhà ta và Đằng gia cùng ăn cơm, tự tay mình xuống bếp làm vài món đơn giản, sao con không biết thế nào là cấp bậc lễ nghĩa? Lập tức trở về cho ta!”

“Ba, bây giờ con không về được.”

“Trở về ngay! Sau khi mẹ con dự tiệc sinh nhật, vẫn còn nhiễm trùng, máu chảy ra, bệnh còn nặng hơn trước, bây giờ bác sĩ đang kiểm tra, chẳng biết tình hình ra sao.”

--

Đại Lận nằm lên giường mà Tiêu Tử đã giúp cô trải ra tươm tất, nhắm mắt mở mắt đều làm bóng đêm, lăn qua lộn lãi cũng chỉ có biệt thự nhỏ yên tĩnh.

Tiêu Tử nhận được điện thoại của người nhà nên đã trở về, trước đó còn giúp cô đóng chặt cửa sổ.

Cô nhắm mắt lại, trong bóng tối luôn hiện ra khuôn mặt của cha và dì Hàn. Tô gia này, không hề lạnh lẽo như thế, nó đã từng tràn ngập tiếng cười của ba người, một nhà hòa thuận vui vẻ. Baba vội vã công tác trở về để dự sinh nhật của cô, yêu thương cọ xát gương mặt chai sạn của ông vào gương mặt non mịn của con gái, ôm cô vào phòng phòng, chiều chuộng nói:"Nhìn bảo bối của cha được tặng nhiều chú mèo Kitty đáng yêu này, con nói xem chú Kitty nào là của cha tặng? Cái nào của Duệ Triết tặng?"

Lúc đó dì Hàn sẽ đứng một bên cười ôn nhu, sai quản gia Dung dọn đồ ăn ra, bảo những người làm ở lại cùng ăn cơm. Sau đó múc cho cha con cô mỗi người chén canh xương hầm, cười bảo là do chính tay dì nấu, phải xuống cho hết, sau khi uống dì sẽ tặng quà cho Đại Đại.

Cho nên cô và cha sẽ vui vẻ uống hết canh, rồi một nhà 3 người ôm chặt nhau hạnh phúc.

Nhưng hiện tại, dì Hàn không muốn nhìn thấy cô, bà ngoại xem cô như người xa lạ.

Cô trở mình, đột nhiên cảm thấy dưới lưng có một vật rất cứng và lạnh, cầm di động lên.

Cô từng khát vọng cha sẽ chăm sóc cô nhiều hơn nữa, tuy nửa tháng cha sẽ về nhà ba bốn ngày nhưng tuyết đối vẫn không đủ, chỉ muốn đến cơ quan tìm cha; Đến ba năm sau, trong nhà chỉ còn lại một người, ngay cả lần cuối gặp cha cô cũng không có được.

Do cô tham lam, vừa muốn cha yêu thương mình, vừa muốn có được Duệ Triết, gây cho anh ấy nhiều đau khổ nên mới có hôm nay.

Cốc ! Cốc! Bên ngoài có người gõ cửa, lực đạo mạnh mẽ, hình như đang mất khiên nhẫn. Cô bừng bỉnh, có chuyện gì mà Tiêu Tử gấp như thế, nương theo ánh sáng di động, cô vội vàng mở cửa, nhưng Tiêu Tử chẳng thấy đâu, người gõ cửa lại là Duệ Triết.(tên nam chính đúng là khó hiểu mà)

Anh đặt hai cái túi lớn dưới chân, một gái gara giường, một cái quạt và đền tiết kiệm năng lượng, một chai nước tẩy, xa xa là chiếc xe của anh, đèn xe vẫn chưa tắt. Anh trưng ra khuôn mặt tuấn mĩ lạnh lùng như băng,“Đem gara giường trải ra, bọc lên tấm nệm trên giường mà ngủ, đống đồ này lấy từ nhà của tôi. Chai tẩy rửa này dùng để dọn vệ sinh, tẩy bồn cầu, sáng mai sẽ đêm đến cho cô một bộ dụng cụ để sửa sang lại sân.”

Cô thật sự kinh ngạc, ánh mắt buông xuống, không hề bổ nhào lên người anh như ba năm trước, không gọi anh là "anh Duệ Triết", mà chỉ im lặng.
 
Lỗ Ái (Bắt Yêu)
Chương 31: Phải nhận đồ của anh



 
Lỗ Ái (Bắt Yêu)
Chương 32: Cùng sống dưới một mái nhà


Edit: Shyn

Chạng vạng, cô tản bộ quanh khu biệt thự, đi vòng qua các biệt thự cao cấp rồi quay lại trước sân mình.

Những thứ lung tung trong viện đã được dọn, cỏ dại được quét không còn một mống, mấy công nhân đã bắt đầu trang hoàng lại phòng ở, tâm trạng phấn khởi trước công việc. Cô không bước vào phòng, mà là ngồi xuống ghế dài trước nhà, nhìn mặt trời đang dần chìm xuống, gió đêm như v**t v* khuôn mặt cô.

Nơi này thật im lặng, người thân đều rời bỏ cô mà đi, còn ai mới có thể để cho cô chờ đợi ?

--

Tiêu Tử vội vã cho xe đỗ dưới ánh tịch dương, chỉ thấy bóng anh cầm một đống sách vở, vui sướng gọi ‘Đại Lận’. Anh không mang kính đen, bỏ đi sự trầm ổn, khuôn mặt tuấn mĩ lộ ra, nụ cười quyến rũ luôn luôn thường trực, “Đại Lận, anh mang đến giúp em sách giáo khoa này, anh đã ủy thác trường học chiếu cố em thật tốt rồi...”

Quần áo trắng tinh của anh đã xuất hiện nhiều nếp nhăn, hình như cả đêm qua anh không ngủ; Mái tóc ngắn rũ xuống vài sợi trước trán, vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt không che giấu nổi sự vui mừng, “Đại Lận, có phải em rất muốn tiếp tục học không? Chúng ta cùng nhau hoàn thành chương trình đại học nhé!” (Awwww Tiêu Tử đáng yêu quá
 
Lỗ Ái (Bắt Yêu)
Chương 33: Chạy trốn lúc nữa đêm



 
Lỗ Ái (Bắt Yêu)
Chương 34: Hôn cô


Edit: Shyn

Anh ép tới chỗ cô, dùng ánh mắt xem cô như con mồi, nguy hiểm áp bách.

Cô sợ hãi co người lại, túi hành lí trong tay rớt xuống thật mạnh.

Ngay sau đó, thân hình cường tráng thoắt cái xuất hiện trước mắt, nâng cánh tay lên, ép chặt bàn tay đang mở khóa cửa của Đại Lận xuống.

Đôi mắt thâm thúy lạnh lẽo như đâm xuống, hơi thở mát lạnh phun lên chóp mũi, áp trụ cô dưới cằm, môi gợi cảm vẽ lên một đường cong, “Đã trễ thế này, muốn đi đâu?” Tiếng nói trầm thấp, ẩn chứa bão tố bên trong, cúi đầu xiết chặt bả vai Đại Lận.

Hai vai của cô mạnh mẽ run lên, “a” một tiếng, sợ hãi rụt người lại.

Nhưng người đàn ông này đè nặng phía sau gáy cô, cánh tay tráng kiện nhanh nhẹn, thoáng cái đã vòng quanh thắt lưng thon thả của cô, lực bàn tay càng mạnh sau ót, lưỡi bá đạo cạy hàm răng đang cắn chặt của Đại Lận, ở trong miệng của cô công thành chiếm đất, hút trọn ngọt ngào.

Cô bị hôn đau, tay nhỏ bé nắm lấy anh, muốn kéo tóc anh xuống. Anh chẳng hề muốn buông tha, lưu luyến sự non nớt mềm mại, quấn lấy cái lưỡi thơm tho, muốn cô đáp lại, cô càng giãy giụa hơi thở anh càng gấp gáp, cuối cùng than nhẹ một tiếng, để cho cơ thể cô tựa lên người mình, hai chân dán lên hông anh, phía sau lưng dán lên cánh cửa thủy tinh lạnh băng.

Cô ra sức chống cự, hoảng sợ hình lửa dục của anh đang cháy lên trong ánh mắt.

Ba năm trước đây cô làm Diệp tố Tố bị thương, anh tức giận phát tiết trên người cô, làm cô nhục nhã, trừng phạt cô, biến cô trở nên hạ lưu; Nhưng còn bây giờ thì sao, cô không hề làm phiền anh, cũng không hại người phụ nữ nào của anh, vì sao lại còn đối xử với cô như vậy?

Nước mắt ủy khuất đã đảo quanh hốc mắt, tay của anh đã sớm bao phủ trên b* ng*c đầy đặn.

Tròng mắt âm lãnh của anh tỉ mỉ đánh giá cô, dùng v*t n*m t*nh to lớn ngăn chặn cử động, bên môi lộ ra vẻ lo lắng nhưng vẫn không từ thủ đoạn, ánh mắt lộ ra vẻ muốn chinh phục con mồi; Ở phía trên giữ khoáng cách nhất định với cô, bàn tay to lớn cầm cả vai cô, ép cô dán lên tấm cửa thủy tinh, x** n*n ngực tròn trịa; Nửa dưới thân lại thân mật g*** h*p, dùng đùi cường tráng của mình để đỡ lấy thân thể mỏng manh, nhấn mạnh cho cô biết đây chính là d*c v*ng của nam đối với nữ.

Cô bị làm cho đau đớn, quơ tay đánh anh, nhưng người này chẳng mảy may tí nào, tròng mắt lạnh buốt dừng trên xương quai xanh và ngực quyến rũ, bàn tay to x** n*n đường cong, phát họa vẻ đẹp tuyệt mĩ, ánh mắt ngày càng trầm xuống, sau đó đem mông của cô đẩy lên thật mạnh, vòng ra phía sau vót ve tấm lưng cô, xoa dịu cơ thể đang run rẩy.

Lúc này anh không hề có ý định dừng lại, chủ động đem đùi của cô quấn lên lưng anh, ngực cường tráng đè ép ngực non mềm, môi hôn lên môi cô rồi từ từ trượt xuống cổ trắng noãn, nam tính nóng rực đánh tới cô, làm cho toàn thân cô phát run, cô khóc lên, tay nhỏ bé nắm lấy quần áo anh không ngừng cấu xé, không cho anh hôn cổ cô, không cho anh cởi áo cô. (Cái bà này sao ngây thơ thế kia, làm thế chi bằng đứng im còn hơn :v *mất máu* không edit nổi luôn, cứu ta T,,T)

Lửa nóng lưu luyến trên cổ của cô, nhất quyết ghì chặt tay nhỏ bé, tham lam đoạt lấy sự non nớt của cô. Điên cuồng như dã thú chuyến xuống xương quai xanh, ôm chặt cơ thể cô, bàn tay to lớn nhanh chóng lột bỏ trang phục phía dưới của cô, lỗ ra cảnh xuân kiều diễm... Anh không hôn nữa, mà là dừng lại đánh giá bộ dạng run rẩy của cô... Sau đó bàn tay to bỗng nhiên buông ra, cảnh xuân cũng theo đó mà ngã “phịch” xuống, cái rét lạnh lại truyền tới, bóng dáng đồ sộ chăm chú nhìn cô, d*c v*ng trong mắt cũng nhanh chóng tản đi mất, thay vào đó là một chút chán ghét.

Anh lấy lại sự bình tĩnh, đôi mắt lóe lên tia hàn quang, hơi thở trầm ổn như chưa từng rối loạn. Sau đó không nói một lời, khuôn mặt trầm xuống, xoay người rời đi.

Đại lận ngồi dưới đất cúi đầu, nước mắt không ngừng tuôn ra
 
Lỗ Ái (Bắt Yêu)
Chương 35: Tiểu Hàm ghé thăm



 
Lỗ Ái (Bắt Yêu)
Chương 36: Bọn họ tình cảm


Edit: Shyn

“Tô tiểu thư, người ăn một chút gì đi.” Đằng quản gia gõ cửa phòng Đại Lận không dưới mười lần, nhưng trong phòng vẫn im lặng như cũ.

Đại Lận khóa trái cửa phòng, khuôn mặt nhỏ nhắn khốn khổ áp lên mặt kính thủy tinh lạnh lẽo.

Cô không muốn biến thành một con chim nhỏ bị Duệ Triết giam trong lồng sắt, chịu đựng nhục nhã mà anh ban cho cô. Cô ngồi tù ba năm, mất cha mất mẹ, mất cả nhà cửa, xem như đã trả đủ nợ cho anh rồi, đã rất đủ rồi, sao còn phải chịu thêm nhục nhã...

“Giúp tôi nhốt lại đám chó săn trước cửa được không? Tôi muốn đi làm.” Cô bước đến, nhẹ nhàng mở cửa ra, khuôn mặt ưu thương tái nhợt, trên cổ non mịn còn lưu lại chằn chịt những vết hôn sâu, kéo dài từ xương quai xanh đến ngực, quần áo cũng không che nổi.

Quản gia chỉ liếc một cái liền rõ sự tình, khó xử nói: “Bọn chó săn đó chỉ nghe lời của cậu chủ... Tô tiểu thư, trước tiên hãy ăn chút đã!”

Đại Lận lập tức đóng cửa lại, không cho quản gia đem bất cứ thứ gì vào.

Ngoài cửa truyền đến một chuỗi âm thanh gọi tên Đại Lận, nhắm mắt cũng biết là Trâu Tiểu Hàm, giọng nói thanh thanh rất dễ nghe: “Đại Lận ở trong phòng sao? Em là Tiểu Hàm đây!” (mình đổi cách xưng hô cho hợp nhé ^^)

Đại Lận tựa lưng lên cánh cửa, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, nhìn về phía cửa sổ.

Tiểu Hàm ở ngoài gõ cửa một lúc, không nghe thấy Đại Lận trả lời liền sợ rối cả lên, thương tâm khóc nức nở: “Duệ Triết, có phải chị Đại :ận đã xảy ra chuyện? Quản gia mau lấy chìa khóa mở cửa ra, Đại Lận không thể gặp chuyện gì không hay!”

Cho nên âm thanh mở khóa leng keng ngoài cửa truyền tới.

Đại Lận xoay người mở cửa ra, không hề nhìn Tiểu Hàm mà trực tiếp nhìn Duệ Triết, lạnh nhạt nói: “Để cho tôi ra ngoài, tôi muốn đi làm!”

Môi mỏng Duệ Triết khẽ nhếch lên, ánh mắt thâm thúy dừng lại trên vết ngôn in trên ngực cô, liếc mắt một cái, khóe môi nâng lên: “Cô muốn đi ra ngoài thì cứ việc. Không ai cản cô.”

Tiểu Hàm cũng nhìn thấy dấu vết hồng hồng sưng đỏ, còn mang theo vết hằn, hình như không phải muỗi cắn, cô hấp một ngụm khí lạnh, hoảng hốt nói: “Đại Lận, có phải chị mắc bệnh sởi? Để em dẫn chị đi khám!”

Sống trong gia giáo nhiều năm, cô gái ngoan ngoãn Trâu Tiểu Hàm chưa từng tiếp xúc quá thân mật với người khác phái, không biết rằng vết hồng hồng đó là do bị đàn ông hôn mà ra. Cô nhìn vết thương chằn chịt trên ngực Đại Lận mà đau lòng, nắm tay Đại Lận muốn dắt đi bệnh viện.

Cho đến lúc Duệ Triết mất kiên nhẫn hô một tiếng ‘Tiểu Hàm’, cô mới bối rối ngưng lại, xoay người nhìn anh Duệ Triết của mình. (Của mình… Ái chà chà… 🇳🇴 )

Ánh mắt Duệ Triết thâm trầm, tuấn nhan trầm duệ, ý bảo không cần xen vào chuyện của Đại Lận, mau buông tay ra.

“Duệ Triết, chị Đại Lận bị thương...” Tiểu Hàm vẫn rất lo lắng cho Đại Lận.

“Đó không phải bị thương, không ảnh hưởng gì đến sức khỏe.” Anh hung ác liếc Đại Lận một cái, khuôn mặt tuấn tú lạnh đi vài phần, nhìn về phía Trâu Tiểu Hàm: “Em đã thăm xong Đằng trạch* rồi, chúng ta mau đến khách sạn Lira, ông nội chắc cũng đến rồi.”

*Đằng trạch: Biệt thự nhà họ Đằng

Tiểu Hàm vui sướng đứng lên, buông tay Đại Lận rồi nhanh chóng nhảy đến bên cạnh anh, mừng rỡ ôm lấy cánh tay, ngưỡng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, môi mắt cười đến híp lại, lộ ra hàm răng trắng tinh:“Anh Duệ Triết, ông nội Đằng có khó tính không?”

Đằng Duệ Triết rất ít khi cười, giờ phút này lại buông mắt xuống, cưng chiều nhéo nhéo mũi cô nói: “Có.”

Cái miệng nhỏ nhắn của Tiểu Hàm lập tức cong xuống.

Đại Lận đứng một bên nhìn, chợt nhớ đến mình trước kia.

Trước kia cho dù cô có quấn lấy anh thế nào, anh cũng sẽ không nhéo nhéo mũi cô như thế, sẽ không dịu dàng nói chuyện với cô như vậy. Bởi vì cô không thể hiểu anh, chỉ luôn chọc cho anh tức giận.

Mà Tiểu Hàm cũng cư xử rất đứng mực, không hề khóc lóc bỏ chạy như những người phụ nữ khác, mà là chỉ làm nũng với anh, ngây thơ cái gì cũng không hiểu;

Lúc anh và Diệp Tố Tố yêu nhau, Tiểu Hàm không hề làm phiền anh, theo đuổi anh, mà chỉ lặng lẽ ở cạnh anh... Cô ấy thuần khiết, vừa thông minh vừa gia giáo, cũng chẳng nhiễm thói hư tật xấu của tiểu thư, mà chỉ trầm tĩnh nhẹ nhàng;

Tiểu Hàm chính là một tờ giấy trắng, còn không biết đó là dấu hôn. Cô tốt bụng, hiền thục, trí tuệ hơn người, quả là một cô gái xứng đáng.

Mà Đại Lận chỉ là một kẻ thiếu suy nghĩ.

Cô hơi cúi đầu, không muốn để ý đến hai người trước mặt, xoay người khóa cửa phòng lại.

Ba năm trước, khi anh phát tiết trên người cô trong biệt thự trên núi, cô mới biết được dấu hồng hồng như thế là dấu hôn, là dấu vết h**n ** của nam và nữ, không phải do kiến cắn, cũng không phải do bị sởi .

Mà lúc đó cô mang danh ác độc, điêu ngoa tùy hứng, thử hỏi nếu cô nói cô không biết cái vết hồng hồng đó là gì, Đằng Duệ Triết nhất định sẽ mắng cô: Cô đúng là loại phụ nữ đáng chết, còn không biết xấu hổ mà giả vờ thanh cao! Nhìn xem tôi yêu cô như thế nào!

Anh vẫn luôn nghĩ rằng cô dùng thân thể này để giao dịch với Xá Dật, cho rằng cô là loại con gái dễ dãi. Bởi vì, cô đã từng theo đuổi anh.
 
Lỗ Ái (Bắt Yêu)
Chương 37: Về hôm nay đổi mới


Hôm nay không thể càng , ngày mai canh bốn!o[∩_∩]o~
Hôm nay không thể càng , ngày mai canh bốn!o[∩_∩]o~
Hôm nay không thể càng , ngày mai canh bốn!o[∩_∩]o~
Hôm nay không thể càng , ngày mai canh bốn!o[∩_∩]o~
Hôm nay không thể càng , ngày mai canh bốn!o[∩_∩]o~
Hôm nay không thể càng , ngày mai canh bốn!o[∩_∩]o~
__________________
RT: Đây là chương 37 (Má Hương nhà mình chắc cũng không được bình thường T.T), ngắn quá nhỉ? Thế nên tớ đã edit luôn chương 38 cho cả nhà đâyy ~~
 
Lỗ Ái (Bắt Yêu)
Chương 38: Tiêu Tử đến đây



 
Lỗ Ái (Bắt Yêu)
Chương 39: Trân trọng cô


Edit: Shyn

Cha Tiêu Tử là một thủ trưởng cấp cao, thuộc hàng có quyền lực, danh môn vọng tộc ít ai bì kịp, ở Cẩm thành này hợp tác vững vàng với Bí thư và ngài thị trưởng, mẹ Tiêu Tử là chủ một công ty lớn, chi nhánh rộng rãi cả trong và ngoài nước, là một nữ thương nhân xuất sắc.

Đại Lận tắm rửa xong, im lặng bước trên lầu xuống, nhìn quang cảnh xa hoa nhà Tiêu Tử, chân tay có chút luống cuống.

Cô cứ tưởng sẽ gặp người nhà của anh ở đây, không ngờ Tiêu gia này chẳng có một bóng người, chỉ có cô và Tiêu Tử. Tiêu Tử đứng ở phòng khách nghe điện thoại, nói chuyện công việc với đối phương, vừa quay đầu lại, liền thấy cô áo váy rộng thùng thình, tóc dài ướt sủng bết dính trên mặt.

Mái tóc đen mượt dài ngang lưng, khoát lên bờ vai trắng mịn như tuyết, mắt to như trong suốt, lông mi cong dày, môi đầy đặn hồng phấn, da thịt vừa mới tắm xong trở nên căng bóng, lộ ra vết hôn sâu ngấn in trên ngực.

Trên người cô tỏa ra mùi hương nữ tính, khuôn mặt nhỏ nhắn buông xuống, miệng nhỏ nhắn khẽ mím lại, có chút ngượng ngùng và xấu hổ.

Anh nhất thời nhìn đến thất thần, chạm rãi buông điện thoại trên tay xuống.

________________________________________

Đại Lận ngồi tù 3 năm, nhưng cũng chẳng mất đi sự ngây thơ thuần khiết, thực non nớt, đôi mắt ngập nước mê mang như một chút nai tơ, đầu nhỏ lúc nào cũng nhìn xung quanh cảnh giác, tìm kiếm phương hướng an toàn. Lúc cô ở trên du thuyền nhìn anh, sợ anh vứt bỏ cô, anh thật sự chỉ muốn đem cô nhốt vào lòng, cho cô cảm giác an toàn, cứ như vậy ôm cô cả đời.

Đại Lận bây giờ khuôn mặt tràn đầy vẻ căng thẳng, hẳn là ráat muốn được sống vui vẻ, hạnh phúc.

Ánh mắt anh dao động trên khuôn mặt trẻ trung của cô, kéo xuống một chút chính là phần ngực lốm đốm chấm đỏ.

Chấm đỏ chằn chịt đó chính là vết hôn, giống như đã khắc sâu vào người Đại Lận, mà người khắc lên, chính là Đằng Duệ Triết.

Đằng Duệ Triết là tên khốn!

Đại Lận cúi đầu, nhẹ nhàng lui lại, không ngừng dùng tay che lại cổ áo chữ V, muốn che lại dấu vết này. Cô không muốn để Tiêu Tuer nhìn thấy chúng, không muốn để anh biết mình đã từng bị nhục nhã.

Tiêu tử nhìn cô, bàn tay siết chặt lại, chậm rãi đi đến cạnh cô, lấy tay vuốt vuốt tóc của cô, làm như mình chưa thấy gì, cười nói: “Anh giúp em sấy tóc.”

Anh dịu dàng giúp cô sấy tóc, ngón tay thon dài xem kẽ trên tóc cô, yêu thích không muốn buông tay. Luồng khí nóng kia ôn nhu chạm đến, làm cho cô dần dần thả lỏng, nhẹ nhàng tựa vào trong lòng anh.

Sau khi giúp cô sấy khô tóc, anh dịu dàng hôn hôn lên mái tóc cô, rồi trượt xuống cái trán, nhưng vẫn không để cho cô cảm thấy trống rỗng, mà là ôm cô một cách thoải mái, rồi tự mình đưa cô đến chỗ làm.

Bà chủ Nhã Lan Cát (tên chỗ làm của ĐL) rất nể mặt Tiêu Tử, không để cho Đại Lận ra tiếp khách, mà chỉ để Đại Lận đi theo Cố Lả Lướt làm một số việc vặt vãnh.

“Đó là do chị đề nghị.” Cố Lả Lướt mở miệng cười, tóc dài phiêu dật đã biến thành tóc ngắn, làm cho khuôn mặt xinh đẹp càng tăng vẻ phong tình, khéo léo quyến rũ ,“Nếu Tô tiểu thư cứ chỉ làm chuyện vặt vãnh, sẽ bị đám phụ nữ ở đây giẫm nát dưới lòng bàn chân, vĩnh viễn không thể ngóc đầu lên. Ha ha, đây là nơi phong nguyệt, chỉ làm việc lao công thì làm sao kiếm ra tiền, cho nên thử tiếp khách uống rượu, em thấy sao?”

Ánh mắt cô lưu chuyển, lông mi như tơ lụa khẽ liếc Đại Lận một cái. Quả nhiên Đại Lận lập tức lắc đầu, sắc mặt hơi xanh lại.

“Đi thôi, ngay lúc này. Hôm nay sẽ là ngày tiếp khách đầu tiên của em.” Cố Lả Lướt cười phong tình vạn chủng, kéo tay cô, nháy mắt với Cố Hồng một cái:“Đêm nay Công tố viên của Cẩm Thành sẽ đến Nhã Lan Cát, chị dẫn Đại Đại sang đó, phải giới thiệu đây là người mới được coi trọng ở Lan hội.”

“Mà Đại Lận, em không cần nói nhiều, nghe người ta nói rồi châm trà là được.” Cô q** đ** lại sờ sờ tay Đại Lận, giống như một người chị, “Em là tô tiểu thư, về việc thưởng thức trà, tranh, nước uống chắc cũng biết rồi đúng không?”

Đại Lận dùng sức lắc đầu, cô không muốn tiếp khách uống rượu.

“Tô tiểu thư không cần lo lắng.” Cố Lả Lướt thở dài một tiếng, giọng điệu ôn nhu, lời nói thấm thía: “Chị Lả lướt sẽ không giới thiệu một kẻ hư đốn cho em, công tố viên này là một chính nhân quân tử, không uống rượu, cũng không ham mê nữ sắc. Anh ta chỉ muốn tìm người nói chuyện phiếm, giải quyết chuyện phiền muộn chốn quan trường. Mà Tô tiểu thư từng là con gái nhà quan, chắc hẳn sẽ có tiếng nói chung với anh ta.”

Đại Lận chậm rãi ngẩng đầu, răng trắng noãn cắn muốn nát cánh môi.

“Tô tiểu thư, em hẳn là đã tiếp xúc nhiều với xã hội này, nhất là đàn ông.” Cố Lả Lướt không cười nữ, nghiêm túc nhìn khuôn mặt sợ hãi của Đại Lận: “Chuyện cửa nát nhà tan em không thể thay đổi, nếu em muốn có thể sống yên ổn trong xã hội này, thì phải biết tự mình cố gắng. Chuyện Tiêu Tử có thật sự trở thành nơi chắn gió bão cho em không vẫn không thể chắc chắn, nếu em gả cho anh ta, chị Lả Lướt sẽ rất vui vẻ, sẽ chúc phúc cho em; Nhưng nếu không thể, thì em chỉ có thể dựa vào chính mình mà sống, không phải sao? Làm việc ở đây không phải đẩy em sa vào vũng lầy, mà là để cho em mở rộng mối quan hệ.”

“Em......” Ánh mắt Đại Lận chớp động, lông mi nhẹ nhàng nhướn lên.
 
Back
Top Bottom