Hài Hước Literature teacher's pants

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Literature Teacher's Pants
hurt


Jimin mơ hồ thấy cơ thể mình được nâng lên và đặt vào lòng gã, hai chân em vòng ra sau eo Jungkook bàn tay vô lực chạm nhẹ vào lòng ngực nóng hổi.

Jimin áp tai mình vào nơi ngực trái của người kia.

Trái tim Jungkook đang đập vô cùng mạnh mẽ, em có thể cảm nhận được cái bồi hồi, sự lo lắng sâu bên trong hắn

"baby..' gã thì thầm " chúng ta lại gặp mặt nhau theo một cách có phần khác biệt em nhỉ?"

Jimin run lên, em thấy mắt mình mờ đi, sống mũi cay nhẹ và mi mắt em õng nước.

Bao nhiêu là tổn thương em gánh trên mình từ những ngày đầu em biết thương một chàng trai, Jimin đã luôn ngờ vực

Liệu em có là gay?

Liệu em sẵn sàng đánh đổi những gì em có trong đời để một ngày nào đó rũ bỏ đi phận của một người con cả phải cưới vợ đẻ con cho cha cho mẹ

Và rồi em tổn thương vì một thằng khốn nạn, cơ thể em linh hồn từng thuộc về hắn.

Em chân trọng và rồi em bị vứt bỏ, nhưng gã đến...

Gã hôn lên môi em những cái hôn vụn vỡ,gã dịu dàng chạm lên cơ thể em khiến trái tim em rung động

" tôi ghét thầy... rất rất nhiều" Jimin đấm mạnh vào lòng ngực gã một cách vô lực.

Rồi em lại yên thân mình để hắn chạm vào vuốt ve và hôn lên đôi vai trần

"Tôi yêu em... rất rất nhiều" Jungkook thì thầm, nhưng hắn không muốn em nghe thấy.Quá khứ của Jungkook vẫn là một dấu chấm hỏi lớn đối với Jimin, những vệt máu đỏ vẫn còn vương trên mi mắt hắn, nỗi ám ảnh và sự kinh hoàng vẫn còn sống trong tâm hồn hắn

Hắn gần như héo mòn và hắn không muốn em chạm vào nơi tăm tối nhất của mình.

Càng hiểu kĩ về quá khứ tăm tối của gã, rồi một ngày nào đó em cũng sẽ mệt mỏi và bỏ hắn đi

" em mệt chưa?"

Jungkook cười khẽ khi Jimin cứ lấy móng tay bấu vào ngực gã rồi em lại hôn lên đó.

Rốt cuộc thì hắn cũng chẳng muốn hiểu em đang làm gì, Jungkook bế em lên rồi đưa vào phòng tắm

Jimin im lặng không nói gì, em cuộn hai chân vào lòng, nghiêng đầu ra ngắm nhìn Jungkook chuẩn bị nước tắm cho mình.

Em đang đắm chìm đây, trông hắn thật đẹp, những hình xăm lỗ liễu và trần trụi bỗng nhiên nóng bỏng đến kì lạ.

Người đàn ông này một ngày nào đó liệu sẽ thuộc về em?
 
Literature Teacher's Pants
Kim Taehyung


Taehyung bỏ về nhà sau khi hoàn thành hết ca làm của mình, trời bắt đầu mưa và cậu ta phải nhanh chân chạy vào một quán cafe gần đó.

Miếng thảm chùi chân giống như nột thảm hoạ, có quá nhiều những đôi giày ướt đặt lên đó và giờ nó còn tệ hơn cả mớ bùn đất đang dính chặt lấy miếng đế giày

Taehyung quyết định sẽ không chùi vào đó và bước thẳng vào quán, tìm một chỗ ngồi và lôi laptop của mình ra.

Y còn đống thứ phải làm trước khi một ngày mới bắt đầu

Taehyung là nhân vậy có quá khứ có thể gọi là đơn giản nhất ở đây.

Một cậu thanh niên học đại học có công việc tạm ổn và lối sinh hoạt lập dị của một tên mọt sách, chỉ khác là cậu ta đẹp trai hơn cần thiết

Sống cùng ông bà ở một miền quê đâu đó tại Daegu, cậu ta quá đơn giản và ngây thơ nhưng những gã như cậu ta lại có một cách sinh tồn khác người.

Ví dụ như cậu ta miễn dịch với mấy lời đàm tiếu, trong thực tế cậu ta thậm chí còn không biết có người nói xấu sau lưng mình

Tốt nhất là đừng để cậu ta nghe thấy mấy lời đó.

Vì một tên mọt sách cùng với sở thích bới móc đời tư người khác không phải kẻ dễ bị bắt nạt.

Rồi sao thì cậu ta bận bịu với công việc yêu thích của mình

và đối với Taehyung đời tư của Jungkook chính xác như một miếng mồi ngon, gã có một quá khứ quá phức tạp gia đình bị sát hại, tuổi thơ Jungkook nhuộm đầy màu máu tươi.

Thế nhưng gã chưa bao giờ bị tha hóa, ở thời điểm khi hắn bắt đầu có suy nghĩ và biết nhận thức, những điều gã phải chứng kiến khi ấy còn tồi tệ hơn cả cơn ác mộng lúc nửa đêm

ta có thể thức dậy sau một giấc mộng dài nhưng ta không thể thức dậy khi nó không còn là cơn ác mộng nữa.

Nó là sự thật đáng sợ và lạnh lẽo đến nghiệt ngã, khi chỉ trong một đêm đứa trẻ nhỏ mất hết đi tất cả.

Jeon Jung trở thành đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa, gánh vác trên mình nỗi ám ảnh phải chứng kiến cảnh cha mẹ bị sát hại .

" tội nghiệp" Taehyung khẽ thở dài, tập hồ sơ của Jungkook nằm ngổn ngang trên bàn cafe.

Sau bài báo mà cậu ta tưởng rằng sẽ là một khởi đầu tốt cho cuộc hành trình mở ra quá khứ đen tối của Jeon Jungkook, Taehyung cuối cùng chẳng tìm thấy gì, cảm giác như gã ta của hồi bé và Jeon Jungkook của bây giờ là hoàn toàn khác nhau

Quá khứ hắn là một con đường nhiều hướng đi, còn Taehyung là kẻ gặp phải ngõ cụt.
 
Literature Teacher's Pants
Agust


Yoongi cau mày, cái nóng nực của căn phòng kín khiến hắn ta muốn điên lên.

Khác với những kẻ thái nhân cách,Yoongi và Agust không giết người

Hai kẻ sống song song nhau trong một cơ thể.

Min Yoongi là tên kì dị và miu mô, hắn luôn u ám ít nói và trông có vẻ hiền lành, nhưng đấy chỉ là vỏ bọc mềm dẻo để gã giấu đi sự tàn độc và bạo lực trong gã

Trái với Yoongi, Agust có phần người và biết yêu thương, biết đúng sai.

Agust yêu Taehyung và gã luôn bảo vệ cậu ta hỏi Yoongi.

Trong mắt Yoongi, Agust là cái gai khiến hắn đau nhói là chướng ngại to lớn khiến hắn không thể làm những điều hằn muốn

Đáng buồn thay nhân cách thực thụ của cơ thể kia là Min Yoongi còn Agust chỉ là một phần lương thiện nào đó trong con người y

[ lời thoại của Agust là chữ ngang]

"Đáng lý ra anh không được trở nên thảm hại và yếu đuối như vậy?

Không, nói đúng hơn là tôi đâu có tạo ra anh đồ dị hợm bẩn thỉu, anh ngày càng giống bọn người rẻ tiền đó, trao đi tình yêu một cách nhanh chóng cho một người con chẳng yêu mình.

Chấp nhận đi anh sẽ không bao giờ lên giường được với tên xinh đẹp đó!"

Yoongi nhìn vào gương và cười lớn, nụ cười toát ra mùi ô uế, tanh tưởi.

Đôi tay y nắm chặt lại và đấm thẳng vào bụng mình, đó là Agust

"Nếu mày còn mở miệng nhắc đến em ấy theo cách đó một lần nữa, tao sẽ nhốt mày lại vào trong "gương" đấy thằng chó đẻ"

Mặc dù là nhân cách cốt cán trong cơ thể nhưng Yoongi không kiểm soát được chính tiềm thức của mình.

Đôi khi Agust sẽ nhốt hắn lại và giữ hắn ở trong "gương" để ngăn cách hắn với xã hội loài người

"Mày kinh tởm như một thằng đầu khấc hung hăng vậy, đó là lý do tao ở đây để bịt cái miệng thối tha và bơm cho mày chút máu lên cái não cứt trâu của mày "

Cứ đêm xuống căn hộ của gã lại vang lên tiếng chửi rủa, chỉ có giọng hắn mà thôi.

Bầu không khí ám muội bám vào trong từng mảng tường xi măng dày đặc

Cứ ngỡ như một người, nhưng lại chẳng phải thế
 
Literature Teacher's Pants
LTP - Leave The Pain


Bắt nguồn từ câu chuyện một cậu sinh viên tụt quần giáo viên của mình giữa giảng đường, đến nhưng sự bất công khó hiểu của tên thầy giáo với vẻ ngoài hung hăng.

Ta mở ra những mảng quá khứ đen tối cùng với những mặt khác nhau của một con người

Vẻ ngoài của một cuốn truyện có thực sự tươi đẹp và thần kì như ta cảm nhận thấy?

Hay đó chỉ là mở đầu cho những cuộc đời mới mà ta chưa từng trải qua

Đọc đến đây đồng nghĩa với việc bạn đã đồng hành và hiểu được đa số các sự kiện xoay quanh mình.

Liệu tình yêu của Jimin cậu sinh viên bị gia đình ruồng bỏ cùng với Jeon Jungkook đứa trẻ sống sót sau thảm hoạ đẫm máu sẽ có kết thúc tốt đẹp?

Và mặt nào trong con người Min Yoongi sẽ chiến thắng để đấu tranh bảo về người mình thương khỏi chính mình?

Những nhân vật phụ vẫn chưa được khai thác và phổ biến, phải chăng ta thấy được cái đen tối sâu thẳm trong một câu truyện.

Rằng không có cuộc đời nào là giản đơn, không có cái kết nào là cái kết của tình yêu tuổi học trò

Cùng DK khám phá thêm về Literature teacher's pants hay Leave The Pain

Kiu là 00h00 nhưng hum nay tui có việc không đăng được nên giờ tui đăng luôn:3 do mải chạy dl học hành nên có gì mng thông cảm:3 DK đã cố hết sức để đăng tại 5 chap fic mừng snht Jimin của chúng ta òi, chúc Jimin của em hạnh phúc và vui cười mỗi ngày nhé yêu anh
 
Literature Teacher's Pants
Lost


" cậu ấy không đi làm" tôi khó chịu cố gắng phân loại đồ hết hạn vào một cái thùng, bận bịu với chiếc điện thoại được kẹp giữa tai và vai mình,cố giải thích với YeonHe rằng tôi không hề cáu giận vì biết rằng Jimin đang ở với Jungkook, mặc dù đúng là vậy

" em không cằn nhằn nhưng em phải làm mọi thứ một mình chị biết rằng nó rất khó khăn"

rất rất khó khăn, mọi việc ở cửa hàng tiện lợi luôn là quá nhiều đối với một người, đặc biệt là vào cuối tháng khi đồ ăn thi nhau hết hạn và bạn phải phân loại nó vào những chiếc thùng giấy nâu bị ẩm và bốc mùi

gần đây Jimin tỏ ra rằng mình chẳng thèm quan tâm đến bất cứ thứ gì, cậu ta chỉ mơ hồ và như bị Jeon Jungkook làm mê muội đến phát ghét.

" cậu ấy còn chẳng thèm nộp luận văn cho thầy giáo và bị gọi đến trường để kiểm điểm" và tôi chắc chắn đó không phải Park Jimin mà tôi quen

" cái đấy nghiêm trọng đấy" cuối cùng thì YeonHe cũng đồng tình với tôi, mọi thứ như bị đảo ngược Jimin như biến thành ai đó khác, và khác theo một cách bất bình thường.

Cũng phải thôi có gì mà dính với Jeon Jungkook là ổn đâu cậu ta bị nghi là sát hại gia đình mình khi là kẻ duy nhất sống sót

ý tôi là cậu ta lúc đó còn rất nhỏ và cũng có thể may mắn mà thoát nạn, nhưng kể cả vậy chẳng có lý gì nếu một tên trộm tham lam, lục lọi mọi thứ nhưng lại chẳng tìm thấy một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch và để cho bằng chứng sống của mình thoát khỏi đấy một cách dễ dàng

Thật là mâu thuẫn

" em nên nói chuyện với Jimin em đã không nói gì với nó từ khi nó nhận ra Jungkook là ai Taehyung, chị nghĩ nó không thay đổi là mấy đâu, em mới là người thay đổi"

" em sao?" tôi bất ngờ hai tay vẫn đặt các gói bim bim lên kệ.

Tôi thì kì lạ ở đâu

" phải em đang nóng giận một cách vô cớ, em cằn nhằn và bình thường em không như thế, em từng bình tĩnh hơn thế này Taehyung và ai đó phải nói cho em biết rằng em không ổn"

cái gì? chị ấy đang nghiêm túc sao

" wao giờ thì em mới là kẻ không bình thường sao, chị nói rõ ra xem em thay đổi thế nào đi chứ" Mặt tôi đỏ bừng và những thùng hàng bị tôi đá một lực không quá mạnh cũng không quá yếu, đủ để nó văng ra cách xa tôi vài cm gì đó

"Như vậy" YeonHe nói, như rằng chị ấy biết hết những hành động tôi vừa làm.

Tôi trầm ngâm, vuốt mặt và đặt điện thoại lên bàn, điều vừa rồi thật xấu tính và đúng nó kì lạ theo một cách nào đó

"Không sao" chị ấy thở dài và tôi biết chị ấy cảm thấy tổn thương song song đó là nỗi lo lắng "em đang lạc mất chính mình Taehyung, em nổi cáu và tự mình tách bản thân khỏi Jimin.

Em ấy chỉ bị khiển trách một lần vì không giao đúng hạn và sau đó thì không còn nữa, em ấy nghỉ làm vì bị ốm nhưng em không đủ bình tĩnh để hiểu cho em ấy"

Tôi nghe thấy tiếng chị ấy thở một cách nặng nhọc " Chị biết em lo lắng cho Jimin" và chị ấy im lặng.

Tôi cảm thấy thật bối rối

"Chị khuyên em nên đến tìm thằng bé, vì Jimin cũng đang rất tuyệt vọng"

________

Như đã hứa thì mình đã quay lại rồi đây, một thời gian dài và mình xin lỗi vì đã để mọi người đợi!

Từ bây giờ mình sẽ thật chăm chỉ nhé ạ!!
 
Literature Teacher's Pants
Pain


"Mình đã đứng đây được năm phút" tôi cau mày vuốt mặt.

Tôi vừa phát tiết với Jeon Jungkook - người mà cả đời tôi nghĩ rằng sẽ chẳng bao giờ gặp lại.

Cơn ác mộng đẹp đẽ và nóng bỏng nhất cuộc đời mà tôi không muốn chạm đến

Cảm giác như hơi ấm ấy vẫn đang kề bên

Bỗng dưng điện thoại tôi reo lên, nó rung bần bật trong túi áo và dòng chữ chạy lướt qua " chết thật"

Taehyung gọi đến, và tôi không biết phải làm gì

Tôi có thể giấu cậu ấy rằng mình chỉ đơn giản là đi dạo quanh những con phố gần khu chung cư của tôi, hoặc cứ nói rằng tôi đã gặp Jeon Jungkook thầy dạy văn của chúng ta, và rồi nhận ra đó là người mình thầm thương từ rất lâu

Taehyung vốn đã ghét Jungkook ngay từ đầu, nhưng là sau khi vụ án của Jungkook khiến cho cậu ấy bận bịu và tươi tắn, Taehyung chỉ là không thể chấp nhận việc mình bị đánh bại bởi quá khứ đen tối của thầy dạy văn

Cậu ấy giống như vị cảnh sát bị bắt phải điều tra một vụ án khó nhằn, cứ đâm đầu và đâm đầu cho đến khi gặp phải ngõ cụt.

Tức nước vỡ bờ và cậu ấy chỉ biết chửi mắng

"Tớ đây" giọng tôi có chút khàn, tay tôi xoa nhẹ cổ mình mân mê những vết hôn nhỏ mà người thương để lại.

Ran rát nhưng lại thật dễ chịu

"Cậu không ở nhà?

Cậu đi đâu thế?

Đã rất muộn rồi.." tôi cứ nghĩ cậu ta là tên ngốc và đơn giản, nhưng quả thật sức ép từ Taehyung là rất lớn, tôi đã mất tập trung và suy nghĩ đến việc nói dối cậu ấy.

Chỉ là không muốn cậu ta lo lắng cho mình

"Buổi học thế nào" có chút chột dạ, tôi dần nhớ ra mình đã kể cho cậu ấy trước khi đi, rằng tôi có một buổi học và một vài rắc rối cần phải làm rõ.

Tầm mắt tôi mờ đi, chân tôi bắt đầu bước, tôi quay lưng về phía cửa nhà Jungkook nhìn thẳng vào con đường dài trước mặt.

Sự im lặng chắc chắn đã giết chết tâm trạng và ruột gan của Taehyung gấp mười lần, má tôi ướt đẫm và

tôi run lên bần bật, nén lại đau thương và sự cô đơn khó hiểu

" Tớ tìm thấy anh ấy rồi...

"

Và cậu ấy cúp máy.

Tim tôi lại quặn thắt, đau đớn, thất vọng và nỗi buồn cùng nhau kéo đến bao vây tôi giống như cái cách mà lũ bạn cùng lớp đã làm

Chúng vây tôi lại trong một vòng tròn, lấy chân đạp vào bụng tôi , chúng nói những lời nói khắc nghiệt, những lời nói mà tôi chẳng thể nào quên.

Để nhắc nhở rằng " mày chỉ là một thằng gay bệnh hoạn và gớm ghiếc"

Một người không thể buông bỏ những nỗi đau, ngu si đần độn.

Và có lẽ Taehyung rồi cũng sẽ dần rời xa tôi, bỏ tôi lại một mình trong mớ cảm xúc này
 
Back
Top Bottom