Hài Hước Literature teacher's pants

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
275212055-256-k830907.jpg

Literature Teacher'S Pants
Tác giả: Duckie_Layer
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Summary: Park Jimin - học sinh ưu tú của đại học Seoul.

Vào một ngày nắng đẹp em sơ ý kéo tụt quần của giáo viên dạy môn ngữ văn - Thầy Jeon Jungkook ngay giữa giảng đường.

Liệu đó là một tai nạn ngoài ý muốn hay là sự cố ý có kế hoạch của trò Park?

Category: Socialmedia

By DK - LAYER

[không mang đi khi không có sự cho phép của tôi]



đam​
 
Literature Teacher's Pants
Character introduction


Park Jimin

Sinh viên năm hai trường đại học Seoul, Jimin vốn là một trong số những sinh viên tự do đầu tiên lọt vào top 5 của trường đại học.

Với tính cách ngang bướng của bản thân em không nhận được nhiều thiện cảm từ những người cũng tuổi và các hậu bối của mình cho là mấy.

Tuy nhiên em lại được các tiền bối lớn tuổi và các thầy cô yêu mến

Jeon Jungkook

Jungkook được coi là giáo viên trẻ nhất của trường đại học Seoul, với khuôn mặt tuấn tú, và một cơ thể vạm vỡ cùng bàn tay phải được xăm kín, Jungkook thường bị dính nhiều tin đồn không hay ho về quá khứ, cũng như những lời bàn tán sau lưng của các giáo viên về hình xăm trên tay phải của mình.

Họ cho rằng Jungkook không hợp với cái danh giáo viên dạy văn mà nên đi làm đầu gấu thì sẽ tốt hơn

Kim NamJoon

NamJoon là giáo viên thể dục của trường đại học đồng thời cũng là người anh em thân thiết nhất của Jungkook.

NamJoon vào làm tại trường trước Jungkook hai năm, theo những gì mà các giáo viên và sinh viên của trường kể lại.

NamJoon trong mắt sinh viên của mình là một thầy giáo vô cùng quyến rũ, nụ cười của anh vô cùng hiền và anh rất tinh tế, lịch thiệp với các học sinh nữ.

Còn đối với giáo viên của trường NamJoon rất được họ quý mến và thường được nhận xét là khá vụng về

Min Yoongi

Giáo viên dạy hoá của trường, nổi tiếng là người khá ít nói và lạnh lùng trái ngược với vẻ ngoài có phần nhỏ nhắn đáng yêu.

Yoongi thân thiết với NamJoon và Jungkook cùng một giáo viên nữa là thầy Hoseok.

Nói theo một cách đơn giản Thấy Yoongi chỉ thân thiết với đúng ba người họ

Jung Hoseok

Hoseok là giáo viên dạy Toán của trường đại học.

Với tính cách vui vẻ hoà đồng, Hoseok được nhận xét rất tốt và được mọi người yêu quý.

Tuy nhiên thầy Jung lại là người rất nghiêm khắc trong việc dạy học ,cũng vì thế mà các sinh viên vô cùng sợ việc bị trượt môn của y

Kim Taehyung

Trái với tính cách của Jimin, Taehyung lại vô cùng hiền lành và ngây ngô.

Cậu nhóc bám theo Jimin như một cái đuôi nhỏ và là người duy nhất mà Jimin yêu mến .

Với nụ cười đẹp và tính cách mềm mại Taehyung rất được yêu quý, không kém gì Jimin Taehyung cũng là một trong số những sinh viên tự do đạt top 5 của trường

Kim SeokJin

SeokJin là thầy dạy thanh nhạc của trường, y vô cùng vui tính cùng những trò đùa có phần hơi thiếu muối.

Vì tính cách mở của mình SeokJin lại khá thân với hội của Jimin và Jungkook

Mọi người chắc giờ cũng nắm bắt được tính cách nhân vật rồi nhỉ?

DK chào mừng các cậu đến với literature teacher's pants

"Mày đã tụt quần của thầy Jeon thật sao?

Jimin mày chết chắc rồi!"
 
Literature Teacher's Pants
still school


Cuộc sống sinh viên của Jimin vốn dĩ đã không hề "ổn" một chút nào và giờ thì nó đã trở nên "bất ổn", chính từ cái giây phút mà em vô tình làm tụt quần giáo viên dạy văn của mình Jeon Jungkook

Nó là một tai nạn, ít nhất đó là những gì ta thấy, đúng có vẻ nó chính là một tai nạn.

Khi đó Jimin chỉ vùng vằng đi vào lớp và đi qua chỗ thầy Jeon đang đứng để tìm cho mình một góc khuất trên giảng đường

Tuy nhiên...

Phải tuy nhiên Jimin đã vấp phải cái gì đó và ngã rầm một cái, trong giây phút cố tìm kiểm một điểm tựa.

Jimin chính xác đã bám víu vào cái cạp quần chun của thầy Jeon

Thứ mà ta biết đấy, chỉ có thể kéo lên chứ không nên kéo xuống ở nơi đông người, hay là làm vật bám vào khi ta chuẩn bị ngã

Sau phút choáng váng Jimin vẫn chưa nhận ra mình đã làm gì.

Em bình tĩnh ngước lên sau cú ngã đến ê người, thở một cái dài và tự chửi rủa ngày thứ hai của bản thân

Nhưng dù có thế nào Jimin cũng không thể né tránh được tội lỗi mình đã tạo nên.

Cái giây mà ánh mắt Jimin và đũng quần sịp Jungkook chạm mặt nhau, đó là lúc cuộc sống của Jimin bước sang một trang mới

Chưa kịp trắng đã bị vẩy mực đen

"Park..JIMIN!!"

Đầu Jimin ong ong và đôi mắt em cứ ngụ lại nơi chiếc quần sịp đang bao lấy.

Nó to!

Phải nó rất to, lậy chúa nếu như đây không phải là giảng đường nơi mà có hàng trăm sinh viên đang nhìn về phía cả hai người.

Sẽ có hai điều xảy ra

Một là Park Jimin sẵn sàng bj cho Jeon Jungkook

Hai là Jeon Jungkook sẽ đánh gẫy chân Park Jimin

Jeon Jungkook vội vàng kéo quần lên và khuôn mặt hắn tối xầm lại.

Còn Park Jimin thì đã chuẩn bị tư thế để trốn thoát khỏi người trước mặt mình

Hôm đó là một ngày nắng đẹp, ngày đầu tiên sinh viên tự do Park Jimin đến trường, gặp gỡ thầy Jeon Jungkook cùng với cái cái quần bị kéo xuống và thứ to lớn ẩn sau chiếc quần sịp.

Thứ mà Jimin sẽ không thể quên và có thể coi nó vô cùng thành tựu, lần đầu tiên Jimin chạy nhanh đến thần kì...
 
Literature Teacher's Pants
Can you gues?


đỐ aNh ĐoÁn đƯợc 🙂
 
Literature Teacher's Pants
teachers association


Tao khoái cái tên gúp ghê
 
Literature Teacher's Pants
Goodday


Jimin vẫn không hiểu tại sao bản thân phải xách đít đến trường vào ngày thứ hai đầu tuần, việc mà em chưa bao giờ làm kể từ khi lên đại học, với tư cách là một sinh viên tự do vô cùng ưu tú, em cảm thấy thời gian của mình đang bị lãng phí vào những điều không cần thiết

Chẳng hạn như việc gửi tài liệu cho tên thầy Jeon Jungkook, nó chỉ là một thao tác nhấn gửi thông thường, thậm chí Jimin có thể nhấn nó bằng chân khi đang nằm để gửi cho tên phiền phức đó

Thế nhưng với thầy Jeon thì công dụng của mạng xã hội hoàn toàn bị rũ bỏ, cái giây phút mà tên điên đó bắt em mang cái máy tính của mình đến phòng giáo viên, đặt nó bên cạnh cái máy của hắn và click gửi, thề có chúa lòng lành Jimin nghĩ hắn điên rồi

" Cảm ơn em Jimin, tôi sẽ xem xét nó kĩ lưỡng" Jungkook nở một nụ cười không.cần.thiết với Jimin, còn em chỉ phủi đít đứng lên và hướng cả cơ thể ra khỏi cửa của căn phòng, lậy chúa cuối cùng th-

"Và Jimin ngày mai tôi muốn em đến giúp đỡ tôi cho dự án của trường"

Jimin đứng hình, quay ra nhìn hắn một cách chậm rãi, mắt em mở to như muốn rơi ra chỉ để cố gắng xác định những gì mình nghe thấy có phải là thật.

Cho đền cuối cùng của năm giây em nhìn hắn, Jimin biết bản thân đã rơi vào cái gì, chính xác là rơi vào cái hố đen của Jeon con mẹ nó Jungkook

"Em xin lỗi thưa thầy!

Nhưng cái này có phải là trả thù cho việc tụt quần của thầy mấy hôm trước không?"

Jungkook có vẻ nóng máu khi Jimin nhắc nhớ lại về vụ việc đang xấu hổ đó của bản thân, hắn khó chịu quay ra nhìn Jimin

"Nếu tôi nói đúng, em tính làm gì?"

Bộ dạng của hắn bây giờ nhìn đến chướng mắt, hai chân vắt tréo, trên khuôn mặt đẹp trai là nụ cười đầy thách thức.

Nhưng thách thức Jimin, chưa bao giờ là điều nên làm

"Em?

Em làm gì được thầy chứ?

Em chỉ cảm thấy thầy thật trẻ con khi đi tính sổ với em mà thôi.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, việc bị tụt quần cũng khá là nhục nhã đó ạ" Jimin nhếch môi, hai tay khoanh vào nhau " nhưng em ấn tượng lắm đó" Jimin cúi xuống thì thầm vào vành tai đỏ rực của người thầy giáo " thứ đó của thầy thật sự rất lớn"

Mặt Jungkook đen ngòm, cả cơ thể bất động vì tức giận, Jimin vẫn đứng đó cười đến đau bụng.

Khuôn mặt tươi cười đó trông thật đáng ghét " chúc thầy một ngày tốt lành!

Thầy Jeon"
 
Literature Teacher's Pants
information


Jimin bực mình ném điện thoại sang một bên, quyết định mình nên có một giấc ngủ sau một ngày làm việc đầy mệt mỏi.

Đôi khi cứ để những thứ tồi tệ ở đằng sau và kệ con mẹ nó đi là tốt nhất

Nhưng có thực sự dễ vậy không?

"Alo?

Taehyung hả?

Cậu gặp tớ có được không?"

Điều khiến Jimin phải bật dậy lúc mười hai giờ đêm, chính là do dòng tin nhắn vô cùng khó hiểu của Taehyung.

Dạo này Taehyung hay nói đi nói lại về cái kế hoạch ngớ ngẩn gì đó của cậu ta, Jimin nghe đã chán từ lâu rồi.

Và vì không thực sự hứng thú với nó ,cho nên cứ mỗi khi Taehyung mở đầu câu chuyện với một tập đựng tài liệu màu đỏ đô cùng với cái bút bi đen của cậu ta, khuôn mặt Jimin lại đen kịt

"Cuối cùng cậu cũng chịu lắng nghe tớ rồi" Taehyung cười hà hà rồi vỗ mạnh lên vai Jimin một cái, nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt như muốn giết người của em , cậu ta lập tức xin lỗi và lôi cái laptop của mình ra trước mặt hai người

"Như cậu biết đấy, tớ khá thích tìm hiểu sơ yếu lý lịch các giáo viên của trường mình" cậu ta điêu luyện click vào từng tệp thông tin để tìm kiếm thứ gì đó " và cả các cựu học sinh của trường mình cũng không phải ngoại lệ, cho dù cậu coi nó là việc ngu ngốc hay phí thời gian Jimin"

Jimin đảo mắt " đâu phải ai cũng lo chuyện bao đồng như cậu?"

Phải rồi không ai giống Taehyung cả, cậu ta thật kì quặc đặc biệt là khi cậu ta rất thích lôi móc khoá khứ của người khác lên và soi mói nó vô cùng kĩ lưỡng

" đôi khi chuyện bao đồng cũng rất vui" cậu ta lại cười hà hà, sau đó réo lên như đã tìm được thứ gì vô cùng quý giá "đây rồi!"

Jimin lại đen mặt - như mọi khi, cố gắng kìm nén khao khát giết người của mình lại và nhìn thẳng vào mắt Taehyung " cậu chán sống rồi phải không?"

Taehyung lắc đầu liên tục " gì chứ?

Không nhé tớ vẫn muốn sống để có thể tiếp tục lo chuyện bao đồng mà!"

Nhảm cứt!

"Thôi nào Jimin, hãy dành ra ít nhất là năm phút và đọc nó đi" Taehyung kéo em lại gần, quay màn hình máy tính về phía Jimin, sau đó hất cằm ý bảo Jimin tập trung vào nó

"Cậu muốn tớ làm gì với cái thông tin ngớ ngẩn của tên thầy dạy v- đéo thế nào!?"

Taehyung cười sảng khoái, trên mặt lộ rõ cái vẻ đắc ý của mình " tớ đã nói rằng lo chuyện bao đồng cũng rất vui mà.. phải không?"

"Ha.. phải!"
 
Literature Teacher's Pants
sketchy article


Bài báo của 4 năm trước

" Vụ án mạng thảm khốc diễn ra tại biệt thự của Jeon gia"

Sáng nay ngày xx,tháng xx , năm xxxx cảnh sát đã tìm được thi thể của một người đàn ông, và hai thi thể khác ở sân sau vườn của một ngôi biệt thự, mà theo các nguồn thông tin thì nó thuộc sợ hữu của tập đoàn Jeon.

Người đàn ông được xác nhận là ông Jeon xxx còn hai thi thể sau vườn được xác định là bà Jeon xxx vợ của ông Jeon xxx, cùng với quản gia của căn nhà ông Lee xxx .

Theo khám nghiệm tử thi cái chết của bà Jeon được chuẩn đoán là do bị bắn một phát ngay đầu và chết tại chỗ, ông Lee có thể vì phát hiện ra tiếng động bất thường, nên đã ra vườn xem xét, không may bị hung thủ bóp cổ dẫn đến nghẹt thở .

Ông Jeon xxx bị bắn một phát vào chân trái và bị đâm liên tục năm nhát dao vào lưng dẫn đến mất máu và tử vong

Khi đến hiện trường, cảnh sát phát hiện đồ đạc trong nhà có dấu hiệu bị xâm phạm và mất cắp.

Theo suy đoán có lẽ đây là một vụ án giết người cướp của.

Cho đến giờ vẫn chưa có thêm bất cứ một manh mối nào

Người duy nhất may mắn sống sót, là cậu con trai út

Jeon Jungkook
 
Literature Teacher's Pants
Min Yoongi


"Cái đống này điên rồ vãi!"

Jimin lật từng trang giấy trong quyển sổ còng to bự của Taehyung, vì chúa cậu ta đã dành ra chắc phải đến gần nửa cuộc đời để tìm và có được đống thông tin gây sốc này

"Cậu tìm hiểu cả các thầy cô tiểu học đấy à?

Taehyungie, rốt cuộc cậu bắt đầu chơi cái trò thu thập và tìm kiếm đời tư của người khác từ khi nào vậy?"

Jimin khẽ rùng mình nhìn sang người bạn thân với vẻ mặt vô cùng phòng bị " từ khi tớ học lớp 2 hoặc sớm hơn"

Taehyung nhún vai tỏ vẻ suy nghĩ, nhưng nếu như cậu ta thực sự tìm hiểu cuộc đời người khác từ cái thời mà Jimin chỉ mới biết vẽ người que và lên google để search xem con cá có hình thù như thế nào, thì cậu ta đúng là một tên khốn lắm điều đúng nghĩa

" Cậu biết gì không?

Cậu là một thằng khốn lập dị" Jimin cốc vào đầu Taehyung một cái, sau đó quay lại với đống thông tin trong tay mình.

"Tớ lập dị nhưng tớ giỏi, là vô cùng giỏi đó Jimin.

Đâu phải ai cũng điều tra được đời sống của người khác" Em đảo mắt, sau đó lại lật lật các trang giấy.

Khi ánh mắt Jimin vô tình chạm vào dòng chữ được in đỏ trên tờ giấy trắng ngà, khuôn mặt của người trong sổ đập thẳng vào mắt em.

Jimin há hốc mồm

"Oh, chúa ơi, cậu đúng là thằng khốn lập dị cực kì giỏi" Taehyung ngó vào và mỉm cười, thứ Jimin nhìn thấy chính là báu vật vô cùng quý giá của Taehyung, cậu ta vô cùng vất vả để có thể kiếp ra được thông tin của người này.

" tớ đã nói rồi, đây đâu phải chuyện mà thằng lập dị nào cũng có thể làm được"

Vậy thứ Jimin nhìn thấy là gì?

Là thông tin của thầy giáo dạy hoá - Min Yoongi.

Cho dù em và thầy Min có một mối quan hệ khá tốt, và dù cho Jimin ít khi vác cặp đến trường, nhưng những tin đồn xung quanh vị giáo viên họ Min kia luôn văng vẳng bên tai em

Có người cho rằng Min Yoongi là người bị bệnh về nhân cách, cụ thể hơn là nói đến tính nết của thầy Min.

Mấy năm trước, trong trường lan ra một tin đồn về việc có ai đó bị gã ta bóp cổ đến gần chết.

Nghe đâu nguyên nhân là do cãi vã mà thành.

Nhưng đó là một chuyện, còn vấn đề lại nằm ở thái độ sau khi hành hung của thầy Min

Cậu học sinh đó vừa sợ hãi vừa lo lắng khi nhắc đến nụ cười hiền đến đáng sợ của gã ta.

" Thầy ấy lại gần và bóp lấy cổ tôi, mặt thấy ấy đen lại và tôi cảm giác như thầy ấy thực sự muốn giết chết tôi vậy.

Sau khi tôi thoát ra khỏi cái siết cổ đầy đau đớn ấy, cố lấy lại tinh thần của mình.

Lậy chúa tôi thấy thầy ấy mỉm cười, một nụ cười hiền đến đáng sợ, thậm chí thầy ấy còn tỏ ra như không hề có chuyện gì và hỏi tôi sao lại thở hổn hển như bị ai bóp chết ở đó.

Cảm giác như tôi đang đối diện với một người khác, điều đó ám ảnh tôi đến tận bây giờ"

" thật điên rồ phải không?

Ý tớ là, thầy ta lúc nào cũng vô cùng ít nói và còn có phần nhút nhát.

Tớ đánh giá cao việc thầy ta luôn giúp đỡ cậu khi cậu thực sự cần ai đó giảng dạy cho mình, về chuyên môn thầy ta là một người tốt và tận tâm" Sau đó Taehyung nhìn vào tấm ảnh của thầy Min rồi thở dài "nhưng so với thực tế và các tim đồn có kiểm chứng, thầy ta chắc chắn là một tên tâm thần"

" cậu có gom nhặt thông tin của các thầy giáo khác có quan hệ cùng với thầy Min không?"

Jimin lật từng trang một, nhìn vào từng cái tên được bôi đỏ

" có, nhưng tất cả những người còn lại có một đời sống khá sạch, đặc biệt là thầy Kim, thầy NamJoon ấy!

Bố thầy ấy là cảnh sát, còn mẹ là tiếp viên hàng không.

Thầy ấy du học Anh khi 16 tuổi, sau đó tốt nghiệp đại học sư phạm và làm giáo viên của trường mình.

Một người vô cùng xuất sắc đó!"

"Cậu không thấy lạ sao?

Một người giỏi như thầy ấy, vào trường mình nhưng lại làm giáo viên thể dục?"

Jimin nghiêng đầu, còn Taehyung gật đầu tỏ vẻ đồng tình với Em

"Đúng là kì lạ"

"Rù sao th-"

Bạn có một cuộc gọi đến từ " Thầy Min"

"Vãi?

Bây giờ là hai giờ sáng, thầy ta gọi cho cậu làm cái khỉ gì vậy?"

Taehyung run bần bật đá nhẹ vào người Jimin " chắc là nhắc tớ nộp bài, dạo này thầy ấy và tớ hay trao đổi vào ban đêm, thấy ấy bận bịu cả ngày nên chỉ rảnh vào cái giờ này thôi"

"Làm gì thì làm, cúp máy sớm đi"

Jimin cười cười rồi mò lại gần laptop, mở màn hình và chấp nhận cuộc gọi

"Jimin hả em?

Taehyung đang ở đó phải không?"
 
Literature Teacher's Pants
Lose


" đéo thể nào" Taehyung rít lên một cái khe khẽ, Jimin thì rợn cả tóc gáy, vậy chúng ta nên làm gì đây?

Nói rằng " vâng thưa thầy, em và Taehyung đang ở đây điều tra về thầy đó" hay "không thưa thầy thầy nhầm rồi"

"Haha nhìn em căng thẳng vậy Jimin?" y cười lớn, Jimin cảm giác như mình bị vạch trần vậy

"Không thưa thầy, đúng là có Taehyung ở đây, nhưng em chỉ đang gọi điện cho cậu ấy" Jimin cười nhẹ một cái, Taehyung ở bên cạnh như sắp tắt thở mà chết vậy

"Vậy hả?

Vậy thôi tôi không làm phiền hai trò nữa" Yoongi cúp máy, một khoảng lặng diễn ra sau đó giữa Jimin và Taehyung.

Cả hai đang quá đỗi sợ hãi để có thể mở miệng ra nói thêm câu nào

"Tớ đã nghĩ rằng..."

Taehyung vuốt ngực mình ấp úng "ừ tớ cũng nghĩ chúng ta tiêu rồi" Jimin tiếp lời rồi nhìn chằm chằm vào máy tính của mình.

Cảm giác như bị theo dõi vậy

"Tớ nghĩ tớ cần đi sửa máy tính"

._

" Thằng bé nói dối" Yoongi nhẹ nhàng đứng dậy khỏi ghế của mình, vỗ vào vai người đang ngồi đối diện.

Cả hai người khuôn mặt đều bình thản, nhưng điều đó không hề nói lên bất cứ điều gì về tâm trạng của họ

"Anh lén theo dõi Jimin" Yoongi nhướn mày, nhìn cậu em của mình "vậy..

đó là vấn đề sao?"

"Phải" người kia đứng dậy tiến lại gần Yoongi, bàn tay bóp mạnh vào vai trái của y, gã thì thầm " Dừng cái việc biến thái đó lại, hoặc em sẽ khiến thứ quan trọng của anh biến mất"

" Anh có gì để mất sao?"

Y cười hà hà, ánh mắt kinh dị nhìn bóng lưng người nọ, gã ta cũng không vừa chẳng thèm để tâm lấy người sau lưng mình là mấy.

Gã nhẹ nhàng cầm lấy áo khoác da của mình, khẽ nghiêng sang một bên

"Yoongi thì không có, nhưng anh thì có Agust"
 
Literature Teacher's Pants
Ex


Vấn đề là cái app chó chết để tôi làm fic nó tự cập nhật và hạn chế mỗi lần sử dụng chỉ được nhắn 4 dòng tin, 2 bài post và 2 bình luận còn muốn nhiều hơn thì phải trả tiền💔💔💔💔 nên nếu bạn nào biết còn app nào làm fake social mà kiểu giới hạn nhiều nhiều chút không mất tiền ở trên dòng máy ios xin hãy ib với tui qua instargam cãm ưn

Íntagram: gnas.che__
 
Literature Teacher's Pants
forever


Jimin nằm lăn ra sau khi cất điện thoại lên bàn gỗ, cơ thể bất giác co lại như cố bảo vệ bản thân khỏi điều gì đó

Từ nhỏ Jimin đã là một đứa trẻ nhậy cảm, ít nói và dễ bị tổn thương.

Em trai Jimin thường hay doạ em về những con ma dưới gầm giường, điều đó ảnh hưởng khá lớn đến một đứa trẻ có phần hay suy nghĩ như Jimin

Ông Park luôn là người bố tốt, người mà Jimin tin tưởng tuyệt đối vào những lời khuyên ông dành cho em khi Jimin còn thuở nhỏ cho đến khi đôi chân em vững vàng

" bố chẳng nói sai bao giờ nhỉ ?"

Em nhìn lên trần nhà, đôi mắt có chút lay động như sắp khóc, cuối cùng thì vẫn sẽ có lúc đứa con trai mà bố yêu thương phải rơi lệ

"Con không thể mạnh mẽ như bố mong đợi được, chỉ là con không thể trở thành người mà bố muốn"

Ông Park là thanh tra, ngày ngày đối mặt với nguy hiểm và cái chết cận kề.

Ông vốn là người cổ hủ, khi còn trẻ ông thường hay đánh vợ, có xu hướng trọng nam khinh nữ và có thói vũ phu khó bỏ

Ngày Jimin ra đời cũng là lúc ông Park quyết định thay đổi bản thân, vứt đi cái tôi to lớn để học cách yêu thương và trân quý gia đình của mình

Nhưng dù cho ông có thay đổi như thế nào ở hiện tại, Ông Park vẫn quyết định từ mặt đứa con trai mà ông đã nâng niu, chăm sóc, khi phát hiện ra Jimin có xu hướng tính dục khác với mọi người

" tao không có đứa con trai như mày, tao đã cho mày cuộc sống và nuôi mày khôn lớn thành người, nhưng tao không nuôi mày để mày trở thành một thằng đồng tính"

Chấp nhận với sự thật nghiệt ngã, Jimin thi đỗ đại học và bỏ nhà lên Seoul với không có gì trong tay.

Thứ duy nhất em còn mang theo mình từ mảnh đất quê hương Busan đậm mùi biển mặn, là những lời nói như đâm thẳng vào trái tim em của người cha mà em tin tưởng hết lòng

" đôi khi... người con tin tưởng nhất

" đôi khi... người con tin tưởng nhất

sẽ là người làm con đau"

sẽ là người làm con đau"

Giọt nước mắt ấm nóng tràn ra khỏi mi mắt, lăn dài trên bầu má em ,lặng lẽ nhỏ xuống gáp giường và thấm vào từng sợi vải, y như cái cách mà nỗi ám ảnh quáy rầy tâm trí Jimin

mẹ vẫn hay nhắn tin hỏi tình hình của em mỗi tuần, bà vẫn lén lút lên Seoul thăm em mỗi tháng.

Nhưng ánh mắt có phần miệt thị của bà khi nhìn em vẫn ở đó suốt một năm trời

vì thương hại đứa con mình đứt ruột đẻ ra nên bà Park vẫn dành chút thời giờ trong cái cuộc đời nhỏ bé của mình để quan tâm đến Jimin.

Cho đến tận bây giờ em vẫn chẳng biết mình nên khóc hay cười

Bởi vì Jimin nhỏ bé của tôi ơi không có gì là mãi mãi
 
Literature Teacher's Pants
Thông báo


Mình là DK đây mình có một thông báo buồn đó là app mình dùng làm socialmedia giờ không càn khả dụng ở Việt Nam nữa, và mình cũng hết cách rồi.

Trân thành xin lỗi mọi người, phần còn lại của Literature teacher's pants sẽ là văn xuôi thông thường

Các cậu có thể ở lại cũng có thể đi mình trân thành xl nhưng mình không thể làm gì hơn
 
Literature Teacher's Pants
Bj


Jimin mất đến 15 phút để tìm đến được ngôi nhà của tên thầy giáo đáng ghét, tuy nhiên em lại khám phá ra được một điều khá thú vị, Jimin không ngờ làm giáo viên có thể giàu đến vậy

Nhà của thầy ta nằm ở một dãy nhà toàn biệt thự là biệt thự, nhà của gã ta đương nhiên cũng là một cái biệt thự.

Nó to và vô cùng hiện đại, trước sân là bể bơi và cái cổng sắt thì được tráng một lớp bóng nhìn như phát sáng vậy

"Cái này.. chắc không thể hét lên rồi gọi thầy ta ra mở cửa nhỉ?"

Jimin loay hoay một lúc để tìm cái chuông cửa, thế đếch nào mà nhà to như vậy lại không có chuông?

" Mình có số điện thoại của tên thầy giáo đ-"

"Chào"

"Á đù cái đ*i mẹ"

Trái tim Jimin lập tức rơi vào trạng thái chết lâm sàng, mắc gì đi không phát ra tiếng vậy?

Tính hù chết em hả?

"Này, em vừa nói xấu tôi bây giờ lại chửi bậy trước mặt tôi đấy hả?

Trò Park em quá đáng rồi nhé!"

Mặc dù hắn đang mắng mỏ em, nhưng cái giọng hắn thì bỡn cợt rồi còn cười hà hà nữa chứ

"Ai bảo thầy đi không phát ra tiếng chứ?

Làm tôi tổn thọ"Em khó chịu bước theo sau gã, vừa chửi vừa ngắm nhà.

Chậc không phải dạng vừa đâu

"Sao mê rồi chứ gì?

Muốn sang đây ở không?"

Jungkook thoáng nhìn thấy Jimin lườm gã liền cười nhẹ một cái.

Người đâu mà đánh đá

" Ê làm giáo viên lương bao nhiên tiền một tháng vậy?"

Jimin vui vẻ ngồi vô cái sofa đắt tiền mềm mại, u chu chu dễ chịu quá đi mất thôi

" 5 - 6 triệu"

Chắc anh đây tin Jimin nghĩ rồi đảo mắt, từ đâu một chú chó chui ra, bé chó con bé tí ti vụng về nhảy lên người em, dụi dụi vào tay của Jimin "uwu bé con đáng yêu, em ở đâu ra vậy?

Hửm"

"Gâu gâu!"

Tình huống gì đây?

Rõ là sang nhà gã để ôn bài sao bây giờ lại có thể thoải mái như chủ nhà thế kia?

Đúng là Park Jimin mà

"Chào buổi sáng Jungmin con đã ăn gì chưa?"

Jungkook ngồi xuống sofa cả thân thể bao bọc lấy Jimin, cằm hắn tựa lên vai em tay xoa xoa chủ chó nhỏ.

Ai nhìn vào lại tưởng họ đang hẹn hò lãng mạn với nhau mất

"N-này, gần quá rồi" Jimin bất ngờ bởi hơi ấm đột ngột từ người lớn hơn, cả cơ thể em run lên nhưng lại không hề phản ứng được, chỉ có thể ngoan ngoãn cho Jungkook dựa vào

"Jimin ssi, trước khi đến đây em có ghé quán bar nào không?"

Gã vừa nói tay vừa lần mò vào trong áo của Jimin, tình huống gì đây?

"Th- thầy nói gì vậy.. ha.. bỏ tay ra"

"Jimin này, có phải hôm em tụt quần tôi giữa giảng đường, em có ý định ngậm nó phải không?"

Tim Jimin lệch đi một nhịp, đầu ngửa ra sau thở hổn hển, dương vật nhỏ đã bán cương.

Mẹ nó đáng lý ra em không nên đến bar trước khi vào đây, mà tại sao hắn biết chứ

"Hay là em phục vụ tôi đi, rồi tôi sẽ bao nuôi em như tôi đã nói?hmm~ em thơm thật, em dùng dầu gì vậy, có thể chia sẻ cho tôi không?"

"T-thật chứ?"

Não của Jimin bắt đầu rối loạn, em không biết tại sao em lại hỏi hắn như thế.

Quả thật gia cảnh Jimin không được tốt, trước đây em từng qua lại với nhiều giáo viên để có đủ tiền đóng học.

Không đến mức quan hệ tình dục nhưng đại khái Jimin vẫn có thể kiếm tiền từ việc trở thành "người yêu"của họ

"Thật!

Tôi sẽ cưng nịnh em như bảo bối, có được không tình yêu?

Bé con?"

Như một đòn tâm lý đánh thẳng vào não bộ Jimin, em lập tức quỳ xuống lấy răng kéo khoá quần hắn ra, đôi tay bé nhỏ xinh đẹp đã tụt quần thầy giáo của mình xuống lại bắt đầu nghĩa vụ của nó

Nhưng lần này khác, không phải là giữa giảng đường đông người, mà chỉ có em và gã trong một cái phòng khách lặng thinh

"Nào làm những gì em muốn đi Jimin, ngậm lấy nó về rên rỉ tên của tôi"

Jimin cầm lấy dương vật to lớn, đầu khấc tấy lên ,cả thân dương vật gồ lên thấy rõ những dây thần kinh.

Chúa ơi nó trông thật đáng sợ

Em bắt đầu liếm nhẹ lên đầu khấc, sau đó là thân dương vật và dừng lại ở tinh hoàn, em hôn lên trên nó rồi ngước lên nhìn Jungkook mỉm cười.

Jimin lại quay về điểm xuất phát, miệng há to rồi cho phần nửa dương vật vào bên trong miệng của mình, đầu lưỡi em quấn quanh nó miết lên trên lỗ tiểu của Jungkook khiến hắn bất giác nắm lấy tóc em giật mạnh về phía mình

Mắt Jimin õng nước vì nghẹn, nhưng cái lưỡi vẫn linh hoạt mà mút mát, em đưa đẩy dương vật ra vào trong miệng, tay thì xoa nắn phần gốc.

Mắt Jungkook dại đi vì dục chỉ có thể kêu rên vì sung sướng

"Mẹ nó Jimin cái miệng em thật ấm"

Sau đó Jimin luồn tay xuống nơi nhạy cảm của mình mà sục mạnh, mắt nhắm nghiền lại cảm nhận khoái cảm đến tê người.

Cạnh đẹp thu hết vào mắt gã, Jungkook mỉm cười lấy lực thúc mạnh vào miệng em.

Jimin cao hứng lập tức bắn ra ngoài còn gã thì bắn thẳng vào họng em khiến Jimin sặc sụa nuốt hết vào trong

"Babe em giỏi lắm"
 
Literature Teacher's Pants
Cai quan 🙂


[ 2 ngày trước khi Jimin đến nhà Jungkook]

"Vậy cậu đã ngỏ lời nhờ tên thầy giáo ấy hả?"

Taehyung gặm cái bánh quy của mình, lấy chân khều khều vào lưng Jimin đang nằm ườn ra trên giường.

Em check lại vài thứ trên máy tính đầu gật gật

"Cậu biết đấy, mẹ tớ sẽ không bao giờ tha thứ nếu như tớ thực sự phải học lại một học kì và ra trường muộn một năm" Taehyung gật đầu hưởng ứng, ai mà chẳng biết gia đình Jimin nghiêm khắc thế nào

Mẹ Jimin là một người phụ nữ truyền thống, gia đình ai cũng học các trường đại học danh giá (mỗi mình Jimin là không) bà Park đương nhiên sẽ nổi cơn lôi đình mà cầm đầu Jimin về Busan nếu như em thực sự không đủ điểm lên lớp, đặc biệt là trong hoàn Jimin đang trốn nhà lên thành phố

" cái này không phải quá rõ sao?"

Taehyung ngồi dậy khi tay vẫn còn móc bánh trong bình thủy tinh.

Sự kết hợp giữa một tên hay có vấn đề với đường ruột của mình và một lọ bánh với 50 cái bánh, trong số đó đã bị Taehyung ăn mất hết đến 15 cái

Jimin không dám tưởng tượng đến viễn cảnh tương lai

" hey, dừng lại đi !"

Em giựt lại lọ bánh, lắc lắc nó mấy cái rồi lườm Taehyung với ánh mắt sắc lẹm " cậu.nên.dừng.lại.đi" Jimin nhấn mạnh từng chữ, tay gõ gõ mấy cái vào đầu cậu ta

" được rồi tớ không ăn là được chứ gì" Taehyung nhõng nhẽo giẫy giụa ở trên giường, rồi úp mặt vào gồi chổng đít lên trời " nhưng mà.."

Cậu ta dừng lại sau khi đã kêu la thoả mãn, sau đó chống tay lên gối nghiêng người và vắt hai chân vào nhau " cậu tụt quần thầy Jeon là có lý do đúng không?

Cậu cố tình phớ hôm?"

Jimin quay ngoắt lại mắt mở to môi mím chặt " im mẹ cái miệng cậu lại đi" đây là thói quen khó bỏ của Jimin mỗi khi bị lật tẩy, em sẽ có các kiểu mở to giác quan và sau đó là đủ thể loại nóng giận Taehyung quen rồi

"Cậu mới là người nên im lặng đó, thiệt tình, lộ hết cả ra rồi kia kìa.

Nè~ nói xem?

Tại sao vậy??

Hửm??"

Taehyung tưng tửng xung quanh Jimin, nhún lên nhún xuống, tay đập bẹp bẹp vào chân cậu

"Im đi, im điii" u là trời Jimin xấu hổ mặt vùi vào gối, vệt đỏ ánh lên trên tai em khiến Taehyung thích thú " nè, đừng nói là bởi vì mày... nứn-"

" IM ĐIIII" Taehyung cười lớn hoá ra là vậy thiệt.

" chàng gay của chúng ta, cậu đã xác định con mồi của mình rồi đúng không?"

Jimin lắc đầu dữ dội, nhưng sau 15' vật vã với Taehyung, em đành phải rời khỏi lớp vỏ của mình và mấp máy

" t-tớ chỉ muốn check h-h-hàng thôi mà"

Taehyung bùng nổ, Taehyung cười đái,Taehyung sặc sụa, Taehyung msjsjdjss

"Cậu thèm khát đến vậy hả?"

" khô-"

Reng,reng,reng tiếng chuông điện thoại vang lên.

Điện thoại hiện lên một dòng tên dài " Thầy Jeon đáng ghét đang gọi bạn"

"Linh quá nhì"
 
Literature Teacher's Pants
Bust


" Linh quá nhỉ?"

Taehyung cười lớn, với lấy điện thoại của Jimin rồi ném về phía em "kìa bắt máy đi, ông thầy nóng bỏng đang đợi babi tương lai của ổng nghe điện thoại đó"

Mặt em đỏ ửng lên, tay phải dơ ngón giữa tay trái nhấn chấp nhận cuộc gọi

"Alo?

Có việc gì mà thầy gọi tôi?"

Em căng thẳng, tay nhỏ bấu lấy vạt áo, cố lờ đi Taehyung đang chật vật với việc nhịn cười.Cậu ta đập đập vào gối ôm, vẻ mặt vô cùng thích thú khi thấy tận mắt một Park Jimin bối rối

"Về việc dạy kèm, em nên đến nhà của tôi" Giọng Jungkook hơi khàn, có vẻ như hắn vừa ngủ dậy, Jimin có thể nhận thấy rõ điều đó.

Em luôn lắng nghe giọng nói của vị thầy giáo nóng bỏng kia

Nó luôn luôn vô cùng trầm và dễ nghe, Jimin cảm giác chất giọng đó đang vuốt ve em khiến em thấy được vỗ về và bảo vệ.

Kể cả khi có những lúc hắn ta trở nên vô cùng cợt nhả và trêu chọc

"Tôi hiểu rồi"

Cuộc trò chuyện kéo dài được năm phút và Jimin nghĩ rằng có lẽ hắn chỉ gọi cho em để thông báo về việc này, tuy nhiên Jungkook không hề cúp máy, hắn ngân nga cái gì đó và nói khẽ vào điện thoại " giọng em nghe thật mềm mại"

Tim Jimin như ngừng đập, cả cơ thể lâng lâng và mắt mở to.

Em cố quay đi chỗ khác để Taehyung không phát hiện ra rằng trong cuộc hội thoại đang dần trở nên kì lạ hơn ban đầu

"Taehyung đang ở đấy sao?hmm?"

Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt! hắn bỗng "hmm" một cái và thề có chúa tim Jimin như nhảy ra ngoài, không phải vì lo lắng rằng hắn đã phát hiện ra Kim Taehyung cười như thẳng dở hơi ở bên cạnh em.

Jeon Jungkook nói một cách không hài lòng, như rằng hắn đang trách mắng và chất vấn em.

Jimin cảm giác như mình đã làm điều gì sai với Daddy của mình vậy, và mẹ nó cái suy nghĩ ấy thật nóng con mẹ nó bỏng

" kêu cậu ta về đi sau đó gọi lại cho tôi" Jungkook cúo máy khi Jimin chưa định hình được chuyện gì đang xảy ra.

Taehyung vỗ một cái vào vai em, khó hiểu hỏi " cái gì vậy?

Alo Park Jimin?"

Em gục đầu xuống tay của mình đầy ngại ngùng, sau đấy đá Taehyung ra khỏi giường " cậu về nhà đi!

Mai gặp lại nhé?

Tớ thấy không ổn cho lắm" cậu ta chưa ú ớ được câu gì, chỉ vội vàng lấy cặp và áo khoác sau đó Jimin đẩy cậu hẳn ra ngoài

"Cậu ấy tức giận sao?"

Taehyung nghiêng đầu rồi thở dài bỏ đi.

Jimin ở trong phòng mồ hôi chảy không ngừng, bây giờ em có hai lựa chọn

Một là gọi cho " daddy" của em

Hai là kệ mẹ nó và đi ngủ

Nhưng Jimin là một đứa trẻ ngoan với một tâm hồn đã bị Jeon Jungkook nắm giữ từ sau cái thở dài đầy bất mãn kia.

Tay em run lên khi áp điện thoại vào tai, hai chân cọ vào nhau.

Lậy chúa hãy giết con đi

"Ohh cậu bạn đó của em về rồi?"

Jungkook cười một cái ròn tan.

Hắn ta muốn gì đây?

Gạ tình em bằng hơi thở và tiếng cười sao?

Đ*t mẹ Jeon Jungkook

"Thầy muốn gì?"

Jimin cau mặt, từ xấu hổ bỗng trở nên giận dữ.

Chú mèo nhỏ xù lông trên giường, Jungkook có thể cảm nhận rõ điều đó

" hm.. tôi muốn gì? tôi muốn em..."

Jimin chết lặng em phả một hơi mạnh vào loa của điện thoại, tên đểu cáng Jeon Jungkook cười lớn " thú vị thật đấy, em phản ứng như một con mèo đang động tình"

" anh quá đáng rồi đấy thầy Jeon, những gì anh làm có thể quy vào tội quấy rối tình dục đấy anh có biết không?"

Với chút lý chí còn xót lại, Jimin cố gắng để có thể hiểu được rốt cuộc thì hắn ta muốn gì

"Em đáng uy hiếp tôi đấy à?

Em có chắc không?

Jiminie nhỏ bé.

Không phải em và tên kì dị họ Kim đó đã thu thập thông tin trái phép của tôi sao?"

Jugkook huýt sáo

"Tôi.."

Cổ họng em nghẹn lại , không sai em thực sự đã làm vậy.

" em làm sao?

Hửm?"

Jungkook gõ nhẹ lên màn hình điện thoại, hai chân vắt vào nhau thưởng thức những cái gầm gừ vụn vỡ trong giọng nói của em

" xinh đẹp của tôi, em cũng biết rồi, rằng thầy giáo của em là người như thế nào.

Tôi sẽ không giấu giếm em, không bae à~ em đáng nhận dược nhiều hơn cả thế" hắn đứng dậy đi vòng ra sau ghế tay miệt nhẹ lên tấm ảnh nhỏ

"Thấy.muốn.gì?

Jungkook cau mày tỏ vẻ vô cùng không vừa lòng " tôi muốn gì?

Tôi muốn em là chính em khi em ở bên cạnh tôi...

có phải không Jimin, rằng em cũng muốn vậy.

Muốn tôi thoả mãn em?

Hmm?

Em đang run lên và bối rối, em có nhận ra rằng em thích việc được nghe tôi nói không?

Tình yêu em muốn hôn tôi không?"

Màn hình điện thoại tối đen, và Jimin như chính thức bị Jeon Jungkook lật tẩy, em nắm chặt lấy điện thoại " được thôi tên khốn, đ*t mẹ anh!"

Đêm đó, là đêm đầu tiên Jimin không thể ngủ nổi vì cái cảm giác run rẩy mà Jeon Jungkook ban cho em
 
Literature Teacher's Pants
BCS


" bạn có năm cuộc gọi nhỡ từ TaeTaeie"

"Mẹ kiếp" Jimin chạy vội đến cửa hàng tiện lợi, em chỉ mới vừa mở mắt khoảng tầm mười lăm phút trước, đánh răng rửa mặt rồi phi thẳng đến chỗ làm việc

Tất cả là vì Jeon Jungkook, tối hôm qua Jimin hoàn toàn mất ngủ và cũng chỉ vừa thiếp đi được có hai tiếng gì đó " Thằng cha già khốn nạn" em rít lên, Jimin biết chắc rằng mình sẽ đến làm muộn và bị phạt mất một ngày lương vì điều này

Nhắc lại tất cả là do Jeon Jungkook

" muộn mười phút Park Jimin" cô gái với mái tóc đỏ đô dựa lưng vào tủ đồ lạnh nói với ra, YeonHe đồng nghiệp của Jimin, lớn hơn em hai tuổi và cao hơn em hai phân.

Y lại gần xoa đầu em sau đó kéo lê Jimin vào phòng nhân viên

"Em nên thấy may vì quản lý không có ở đây đấy" YeonHe ném cho Jimin bộ đồng phục, trong khi đó em đang mải thở hổn hển vì mới chạy bộ như trâu đến cửa hàng.

Đúng rồi may là quản lý không đến vào giờ này, coi như em thoát được một mạng

" Taehyung đã rất lo cho em, nó nói rằng có lẽ đã làm em giận vì tối quá bị em đuổi thẳng cổ về nhà, gọi cho em thì thuê bao mãi " y lại dựa lưng vào tủ quần áo miệng nói không ngừng

Jimin lột nhanh cái áo phông trắng của mình rồi khoác chiếc sơ mi cộc tay đồng phục vào ngừoi " Tên đó chỉ giỏi suy diễn, em có tức gì đâu" em đội mũ vào và cùng y đi ra quầy thu ngân.

Sáng nay vội quá hình như em chưa ăn sáng

"Chị tính tiền cho em hai cuộn cơm đi, em đói quá" Jimin nhặt vội hai quận cơm rồi đặt lên quầy, YeonHe cười nhẹ rồi dí nó vào máy tính tiền.

Mới kịp mở vỏ thì đã có khách

"chào mừng đã đến vơ-"

*bụp*

Cơm nắm chưa kịp cho vào mồm rơi thẳng xuống đất, YeonHe giật mình quay ra nhìn Jimin, em có vẻ vô cùng hốt hoảng khi nhìn thấy vị khách mới bước vào.

"Jiminie?"

Y lay nhẹ người em

"E-em đây.. xin lỗi" Jimin hoàn hồn nhặt nắm cơm bỏ vào thừng rác, ánh mắt thấp thỏm nhìn về phía người kia.

"Người quen em à?"

Y huých tay vào lưng Jimin, em chỉ im lặng.

Tên đó cười đểu một cái rồi đặt cái gì đó lên quầy

" tính giúp tôi hai cái bao cao su với ạ" phải rồi, gã cười rõ tươi, mà người duy nhất nở cái nụ cười tươi roi rói khi mua bao cao su thì chỉ có Jeon Jungkook mà thôi

"Của an-"

" Tôi tặng thầy" Jimin đập mạnh hai vỉ bao cao su từ tay YeonHe lên bàn, em thấy rõ lông mày hắn nhếch lên thích thú.

Hắn có ý định lấy hai chiếc bcs từ tay em liền bị Jimin nắm lấy tay kéo về phía mình.

Em thì thầm

" Mong rằng lần sau thầy sẽ sử dụng hai cái bao này khi chơi với tôi"

Rõ rằng đó là sự báo thù cho những cơn râm ran mà Jeon Jungkook để lại cho Jimin tối hôm qua.

Nhưng hả hê được cái miệng nhỏ nhanh nhẹn, cũng đồng nghĩ với việc phải đánh đổi đi một điều gì đó

Chẳng hạn như, lần đầu tiên của mình
 
Literature Teacher's Pants
VIP


" em liều quá rồi" YeonHe nhìn mãi vào bóng lưng Jungkook rồi lắc đầu, y gõ nhẹ vào đầu Jimin một cái " em biết cậu ta là ai không?"

"Thầy dạy văn của em,đương nhiên?"

Jimin xoa lên nơi bị gõ rồi nhăn mặt,em khều cái ghế sắt ở gần đó rồi ngồi xuống bên cạnh y.

YeonHe lắc đầu

"Em không nhớ phải không!" y nhìn Jimin với ánh mắt thất vọng

" thế thì nói cho em biết đi" Jimin bắt đầu mất bình tĩnh, sau đó em quay hẳn người về phía y khuôn mặt cực kì muốn biết rốt cuộc thì Jeon Jungkook là ai"quan trọng lắm sao mà muốn biết?"

Thôi được rồi, nếu chị đã không muốn nói thì em không thèm tra hỏi, từ bây giờ chúng ta sẽ được hiểu rõ hơn về lợi ích của việc có người bạn thân lập dị thích bới móc đời tư người khác là như nào

"Em không kiên nhẫn gì cả" YeonHe lại cười rồi lấy ra một tấm ảnh " em thấy rõ chứ" y chỉ vào người đứng giữa sau đó gõ lên đó hai cái " một năm trước, tại bar lie"

Đương nhiên là em biết tấm ảnh này, nó là tấm ảnh em chụp cùng với một VIP của bar.

Jimin từng làm bồi bàn cho Lie, không giống các quán khác kinh doanh của lie tập trung vào việc tìm đối tượng phát triển quan hệ hơn là làm tình như những con vật động dục

Mỗi tháng khách VIP sẽ được lựa chọn chụp một tấm ảnh với ngừoi nhân viên họ quý mến, và Jimin đã được lựa chọn lần đầu tiên và cũng là duy nhất bởi một người.

Nhưng thật sự nó đã là chuyện từ rất lâu, em còn chẳng nhớ rõ khuôn mặt hắn vì khi đấy bị chuốc rượu đến say mèm và bộ dạng Jimin thì... kinh khủng

"Người đứng giữa là Jeon Jungkook còn người đang ôm hắn là em"

"..."

Một khoảng lặng kéo dài đến đáng sợ, mắt Jimin tối sầm lại đầu em lâng lâng như bị ai đánh.

Một năm trước em đã ôm hôn với một gã VIP và một năm sau hắn ta trở thành thấy giáo của em

"Đéo thế nào!"

Jimin thét lên

"Rõ ràng là có thể, em đứng ở đó và ôm hắn còn hắn thì vùi mặt vào hõm cổ em, nó rõ quá mà đây là đống hình xăm của hắn còn đây, eo em lộ hẳn ra hình xăm của em nữa này"YeonHe thấy Jimin có vẻ nghiêm trọng hơn khi y đưa ra các bằng chứng

"Jimin..?"

"Không thể thế được.."

Jimin vuốt mặt rồi gục đầu xuống bàn,YeonHe bắt đầu lo lắng

"Chỉ là hôn và ôm thôi m-"

"Không không, nó không chỉ dừng lại ở đó

em không chỉ làm thế

mẹ kiếp

em đã làm tình với hắn..."
 
Literature Teacher's Pants
presents🎉


[don't take pictures] hãy đón đợi nhé🥺
 
Literature Teacher's Pants
reality


Sẽ rất khó để diễn tả thành lời những gì đang thực sự xảy ra trong đầu Jimin.

Đầu tiên là cảm giác bất an đến đáng sợ và thứ gì đó đang cồn cào trong cơ thể em,Jimin không thể tập trung vào bất cứ thứ gì và điều đó khiến đống bài tập của em ngổn ngang trên bàn học

[ quay lại thời điểm trước khi Jimin đến nhà Jungkook ở tập Bj]

Ngày mai em sẽ gặp hắn, đó là một buổi hẹn gặp mặt để Jeon Jungkook có thể giúp em giải quyết một số môn học mà Jimin cho rằng nó sẽ khiến em phải ở lại và nhìn mặt Jungkook một năm nữa.Vấn đề là...

Chỉ có em và hắn trong một căn nhà

Và rồi mọi thứ xảy ra quá nhanh khi Jimin thức dậy vào lúc bảy giờ ba mươi sáng, hoạt động như một con rô bốt được lập trình.

Em cần một ly rượu và em không quan tâm nó sẽ biến em thành một mớ hỗn độn

Ít nhất em muốn mình xuất hiện theo một cách khác, chứ không phải một Park Jimin bừa bộn rối bời nó chỉ càng khiến Jimin dễ dàng bị Jeon Jungkook hạ gục mà thôi

*keng keng*

Tiếng va đập của cửa gỗ và chiếc chuông vang lên, Jimin vào một quán bar nhỏ order một ly soju.

Mẹ kiếp em chỉ có thể nốc mỗi thứ đồ uống có cồn này nếu như không muốn mình nôn mửa và phá phách linh tinh suốt đoạn đường em đi đến nhà hắn

Jimin trở nên bê bết vì Jeon Jungkook, cảm giác như cả cuộc đời.

Sự ràng buộc giữa em và hắn thật sự bắt đầu khi Jeon Jungkook cắn môi dưới của gã và thúc vào sâu bên trong em.

Sự ướt át và cảm giác ấm áp được lấp đầy khiến Jimin khóc ra nước mắt, tay em bấu chặt vào lưng gã và hôn lên vai gã những cái hôn của sự run rẩy

Giống như cách Jungkook làm rách bao và vô tình bắn hết vào trong em.

Nó làm Jimin chết lặng, thứ đó tràn ra hai bên mép mông em, gã sau khi phát tiết liên kêu lên đầy thoả mãn

Gã cười khà khà thủ thỉ vào tai em những thứ đại loại như "cưng có cảm nhận được không?

Tinh trùng của tôi đang chiếm lấy cơ thể em đó baby.

Em thật dễ thương"

Cái cách hắn bỏ chiếc bao cao su đáng thương bị rách lớn sang một bên và sau đó trực tiếp đâm vào bên trong Jimin, sự rung động cùng cái cảm giác ấy bỗng nhiên ùa về và chân thật đến lạ kì

Cho đến bây giờ, quay lại thời điểm khi Jimin bước vào căn nhà đó và bị gã khuất phục bởi sự dịu dàng hay mùi thơm chocolate ngọt ngào trên đầu môi ấy ,giống như em cần phải nghe theo lời người đàn ông trước mặt mình,và rồi đến cuối cùng em lại để mình phải quỳ xuống dưới chân Jungkook mà liếm láp thứ vĩ đại em vẫn luôn nhớ về trong những giấc mộng xuân trần trụi

Tâm trí Jimin dường như thuộc về gã

"babe em giỏi lắm"

Jungkook bế Jimin ngồi lên lòng mình, tay gã mân mê má đùi trong của Jimin.Jungkook quyết định cho em vài phút để ổn định lại tinh thần.

Mùi tình dục bao lấy họ, nó khiến cho Jimin cảm thấy nôn nao và không thể không nhớ về lần đầu tiên của em và gã

" baby..."

Jungkook dụi vào hõm cổ Jimin như thể rằng hắn đã đợi giây phút này quá lâu,nơi bình yên mà hắn yêu, hắn nhớ em rất nhiều,nhiều đến mức hắn chẳng thể âu yếm ai sau cái đêm định mệnh ấy.

Hắn yêu cái cách em gọi tên gã mỗi lần đạt đến khoái cảm, thương cái cách em chạm mắt gã trong những ngày cuối tuần đầy mệt mỏi gã chẳng thể tìm thấy lối ra

" chúng ta lại gặp mặt nhau theo một cách có phần khác biệt em nhỉ?"
 
Back
Top Bottom