Hài Hước [List OneShot Fanfic Haibara Ai] Những điều ngọt ngào nhất!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[List Oneshot Fanfic Haibara Ai] Những Điều Ngọt Ngào Nhất!
20. [ Oneshot] Bữa trưa bận rộn


Kính Kong!

Cô gái nhỏ đang cuộn mình trong chăn ấm đệm êm, chậm rãi hơi thò đầu ra ngoài để lộ ra mái tóc màu nâu ánh đỏ mềm mại có phần bù xù.

Lông mày nheo lại vì bị quấy rầy giấc ngủ của ngày cuối tuần.

Đó là nhà khoa học đã teo nhỏ, người đã thức tới 4 giờ sáng chỉ để thực hiện thí nghiệm với chuột bạch ở dưới tầng hầm.

Mấy đứa nhóc nhóm thám tử nhí chăng.

Haibara thầm nghĩ, đưa tay lên vuốt mái tóc bù xù và liếc mắt nhìn đồng hồ treo tường.

Đã chín giờ rưỡi, bảo sao cô thấy bụng hơi réo gọi rồi, có lẽ nên dậy để chuẩn bị đồ mang vào bệnh viện cho tiến sĩ.

Đã ba ngày nay tiến sĩ phải nằm lại viện để bác sĩ theo dõi vết thương bị đạn bắn.

Đó là khi tiến sĩ cùng Conan và nhóm thám tử Mori đến tiệc nhà hàng pháp và vô tình bị bắt cóc vì nhầm với vị tỷ phú nào đó.

Đúng là họa vô đơn chí. *

(*Chapter 1075, tiến sĩ Agasa bị bắt cóc nhầm và bị bắn, sau đó phải nằm viện vài ngày)

Kính Kong!

Tiếng chuông cửa lại một lần nữa reo vang.

Haii Haii~ Haibara rảo bước nhanh gần về phía cửa không quên che miệng ngáp.

Vừa đi qua vừa quan sát, một chiếc nồi còn đang bốc khói trên bếp, rau củ chưa được cắt gọt vẫn dang dở trên thớt, bát đĩa vẫn còn trong bồn, thể hiện rằng chủ nhân của chúng mới chỉ vừa rời khỏi nơi đây.

"Ai đó!"

Haibara vừa hỏi vừa vặn nút mở cửa.

Hỏi cho có lệ thôi chứ cô đã đoán được người đang ở bên ngoài cánh cửa là ai.

"Cô ấy" quên chìa khóa sao.

Nhưng bên ngoài lại là một người khác.

Sự nghi hoặc đánh tan cơn buồn ngủ, Haibara bất giác lùi lại khỏi cánh cửa.

Cánh cửa khẽ bật mở.

Cô ngước tầm mắt lên cao để nhìn gã khổng lồ phía trước, đó là vị nghiên cứu sinh đang sống nhờ nhà bên.

Chưa kịp hỏi "Anh tới đây làm gì?", lời nói đã lại nuốt vào trong khi cô nhận thấy thứ trên tay anh ta.

Subaru ôm một chiếc túi giấy khá lớn.

Nhãn hiệu trên túi là siêu thị quen thuộc gần nhà, nơi mà cô cũng thường xuyên ghé qua.

"Cô ấy có nhờ anh..."

"Vậy anh để đó được rồi."

"Thật ra, không phải chỉ cái túi này, mà là..."

"Nếu về việc phụ bếp, tôi nghĩ mình tôi là đủ."

"Thật ra là anh muốn nhờ cô ấy!"

"..."

Ba chữ "Không quan tâm" hiện lên trên mặt cô bé, đôi tay đưa ra toan đóng cửa nhà lại thì...

"Okiya-san cậu đã tới rồi à?

Nhanh vào đi" Một giọng nữ cao cất lên phía sau lưng anh ta, chất giọng lanh lảnh mà dễ nghe vô cùng.

Nó đến từ một người phụ nữ xinh đẹp đang đeo kính râm và đội mũ, trông như thể một ngôi sao thế giới đang ẩn thân.

Cũng không sai vì đây quả thực là minh tinh màn bạc một thời - Kudo Yukiko.

"Aichan, ngủ dậy rồi à?

Là cô nhờ Okiya lái xe mua đồ đến đây".

Nói xong, Yukiko đẩy Subaru đang ôm túi đồ đi thẳng vào bếp.

Haibara nghẹn họng, liếc nhìn gã hàng xóm cứ thế đánh chiếm căn bếp nhà mình.

Subaru bày đồ trong túi giấy ra bàn bếp, nào là bắp cải, cà chua, sốt salad, khay thịt gà, bột gia vị...

Còn Yukiko san ở bên luôn miệng khen ngợi khả năng chọn nguyên liệu ngày một nâng cao của anh ta.

Haibara lười biếng nhìn hai người "kẻ tung người hứng", rồi đi về phía ghế sofa phòng khách bật tivi lên.

Tất nhiên không quên thưởng thức miếng bánh Castella nhỏ và trà matcha thơm ngon mà Yukiko chuẩn bị.

Cô bé cảm thấy khẩu vị của mình đã được nâng cấp trong suốt những ngày mà vị minh tinh màn bạc ở ngôi nhà này.

Cô bé vừa ngáp vừa chuyển kênh tới bộ phim mà mình đang theo dõi, cố gắng làm lơ những âm thanh bát đĩa xoong nồi từ phía căn bếp phía sau.

Trong khu vực đảo bếp lớn tròn to kia, vị nghiên cứu sinh đeo tạp dề đang vô cùng căng thẳng cắt mỏng miếng thịt heo vừa được rửa sạch lau khô.

Anh nâng niu miếng thịt như thể nó là một tác phẩm nghệ thuật, cách đưa dao mượt mà, từng miếng thịt heo từ phần lườn nạc dần hiện ra trên đĩa.

Tay áo được xắn lên để lộ ra cơ bắp và gân xanh đầy nam tính, Yukiko-san đưa tay lên ôm hai má cười vô cùng thích chí.

Quả nhiên dáng vẻ tập trung anh chàng FBI khi vào bếp thật là quyến rũ mà.

Từng miếng thịt mỏng được ướp với tiêu và một chút rượu nhẹ, bóp đều cho ngấm gia vị.

Sau đó, anh đặt một chiếc chảo ngập dầu lên bếp đun lửa nhỏ.

Yukiko chỉ dẫn rất tận tình cho Subaru từ bước đặt chảo dầu lên bếp, thử nhiệt, cho đến việc lăn bột chiên.

Từng miếng thịt heo được lăn qua bột sau đó nhúng lòng đỏ trứng, cuối cùng là lăn qua một lớp bột chiên xù.

"Món Tonkatsu?"

Cô gái tóc nâu nhỏ ngồi ở ghế sofa xa xa, không khỏi bức xúc vì mùi gà chiên giòn thơm nức đang lan tỏa, nên đã mon men ngồi lên ghế ở khu đảo bếp.

"Là cơm cà ri và Tonkatsu" (Cơm cà ri và gà chiên xù)

Yukiko nhanh chóng đáp lời và còn giải thích thêm "Là thực đơn bữa trưa cho tiến sĩ đó Aichan".

Nằm viện cũng biết cách hưởng nhiều đãi ngộ quá ta, Haibara âm thầm tính toán lượng món ăn mà vị tiến sĩ cùng nhà đã và đang nạp vào trong suốt thời gian nhập viện.

Sơ hở là người bác lại muốn ăn, mà mỗi lần ăn thì đều là những món khác nhau, như thể tiến sĩ đang ăn bù chỗ thức ăn mà mình đã phải kìm nén bấy lâu nay.

Bác yên tâm, sau khi trở về nhà lượng thức ăn của bác sẽ được nhà khoa học này cân đối lại vô cùng chi tiết.

Đúng lúc này tại căn phòng trong bệnh viện Beika, vị tiến sĩ tóc bạc ngồi trên giường bệnh, đang đưa lên miệng món bánh takoyaki nóng hổi, bỗng thấy lạnh run.

Một miếng thịt heo chiên xù vàng giòn được đặt lên đĩa và cắt thành miếng nhỏ, đẩy đến gần Haibara.

Cô bé đang nhìn Subaru với ánh nhìn phức tạp, rồi lại rời tầm mắt qua miếng gà mỏng có lớp bột xù vàng óng kia.

"Lần đầu tiên làm có thể chưa ngon, có phiền nếu em góp ý...?".

"Phiền!"

"Vậy phiền em..."

Subaru vẫn hết sức kiên nhẫn

"Ý anh là tôi làm chuột bạch?"

"..."

Đó là trọng điểm mà em ấy chú ý sao?

"Thịt chiên hơi quá lửa, thịt hơi khô, vị tạm được... rau ăn kèm đâu" - Nói vậy nhưng miếng thịt vẫn được xử lý bởi nhà phê bình ẩm thực xuất thân từ tổ nghiên cứu khoa học thế giới ngầm.

Vậy là ta thấy cảnh tượng một người đàn ông cao lớn đang căng thẳng cắt lát bắp cải thật mảnh sợi trên thớt, bên cạnh là một cô bé gái đang ngồi vắt chéo chân trên ghế.

Yukiko bên cạnh cười tủm tỉm, quấy nồi cà ri đang sôi ùng ục, bốc khói thơm lừng.

Món cơm cà ri thịt heo chiên xù đã sắp hoàn thành.

Cùng lúc này, Subaru đang mở tủ lạnh để cất số nguyên liệu còn dư vào trong hộp trữ lạnh, đập vào mắt là một hộp đựng bánh sandwich trông khá quen mắt.

"Cái này là..."

Anh cầm hộp bánh lên nhìn với ánh mắt phức tạp.

Kính Kong!

Yukiko chợt nhớ ra điều gì đó nên vội vã ra mở cửa đón khách.

"Trứng gà tươi và bột mì đặc chế của tiệm Poirot đây!"

Quả nhiên, không ngoài dự đoán của Subaru, người bên ngoài lại là một "chân chạy việc" khác của quý cô Yukiko.

Amuro Tooru xuất hiện như một vị thần với đôi tay giơ cao túi trứng gà và bột mì giống như chiến tích vĩ đại của anh ta.

Khóe miệng Haibara khẽ giật giật "Rốt cuộc Yukiko-san đã nhờ bao nhiêu người đi mua đồ vậy?"

Yukiko hào hứng với phần nguyên liệu Amuro mang đến.

Vì trước đó Yukiko được nếm thử món bánh kem của tiệm nên đã xin cách làm, cậu nhân viên của Poirot không những viết giấy công thức còn nhiệt tình tài trợ hẳn bột dư từ tiệm.

Và thế là...

"Làm nghiên cứu sinh có vẻ khá nhàn, anh còn nghiên cứu thêm cả lĩnh vực ẩm thực"

"Tôi thấy làm việc tại Poirot cũng khá nhàn, nên có vẻ anh đang làm thêm rất nhiều việc khác phải không?"

"Tôi không ngại nếu có công việc giới thiệu từ nghiên cứu sinh cao học anh đâu, vì tôi tin sẽ không phải là mấy công việc như hoạt động trái phép trên địa phận Nhật, phải không?"

"Tôi chỉ sợ anh sẽ quá sức vì chạy 3 công việc cùng lúc thôi, liệu có thời gian và sức lực để tiêu tiền không?"

Cuộc khẩu chiến sặc mùi hành tây và bột mì giữa 2 thanh niên trong trang phục tạp dề được diễn ra ngay tại mặt bằng của căn nhà bác tiến sĩ.

Một người đeo kính mắt vừa cắt thái hành tây, còn một người da nâu cách đó không xa đang đến công đoạn ủ bột.

Những đôi tay thoăn thoắt làm việc và miệng họ cũng không hề nghỉ ngơi, anh một câu tôi một câu.

Cuộc chiến này có lẽ sẽ còn kéo dài mãi nếu như không có sự ngắt lời từ cô gái nhỏ đội mũ đeo khẩu trang, đang xách chiếc túi đứng tựa lưng vào cửa.

"Yukiko san cháu đi đây ạ".

Mắt cô bé liếc nhìn đồng hồ treo tường gần đó, đã 11 giờ 10 phút.

Tiện thể đá xéo mắt về phía hai gã đàn ông trong bếp, "Mời hai anh về sớm cho".

Giữa lúc cuộc chiến đầu bếp đang diễn ra nảy lửa, Haibara đã cùng Yukiko chia suất ăn vào các khay hộp nhỏ và bỏ vào túi giữ nhiệt, sẵn sàng mang đến cho bác tiến sĩ ở bệnh viện.

Vừa nói dứt lời, 3 đứa nhóc nhóm thám tử nhí đã đến trước cửa và háo hức được xách theo túi.

Genta không quên ló đầu vào vì đã đánh hơi được mùi thức ăn thơm nức trong nhà.

Phải mất một khoảng thời gian để Ayumi và Mitsuhiko có thể kéo cậu nhóc ham ăn này rời khỏi nhà trong ánh mắt đầy lưu luyến.

Bọn trẻ vừa rời đi, trong nhà chỉ còn lại tổ hợp 3 người, bầu không khí dần trở nên khác lạ.

Bộp!

Vậy, chúng ta đã có kết luận của buổi tiệc trà hôm trước rồi phải không?"

Minh tinh Yukiko chắp tay phá tan bầu không khí, nháy mắt về phía 2 vị mật vụ đang đứng trong bếp...

Cả hai dừng lại, lau khô nước trên tay, và nhìn nhau đầy ngụ ý...

-Hết-
 
Back
Top Bottom