Ngôn Tình Lĩnh Vực Bóng Tối

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Lĩnh Vực Bóng Tối
Chương 60: 60: Anh Ấy Chết Rồi


Cô muốn xem chuyện tiếp diễn sẽ như thế nào, trước đây vì không muốn gây chuyện mà đáp qua loa, nếu thực sự chuyện tiếp theo sẽ như thế nào?
Thật làm người ta tò mò.
“Cô, có bao nhiêu đó cũng tính toán, con người chẳng tốt lành gì.” Đổng Vị đứng phắt dậy, người bên cạnh muốn ngăn cản mà kéo tay cô ta ngồi xuống.
Thanh Anh cảm thấy chuyện này khá thú vị, im lặng ngồi một bên mà xem.
Nhuệ Luân lên tiếng khuyên ngăn: “Chuyện không lớn như vậy, mọi người bình tĩnh đi.”
Trương Oanh Oanh nhướng mày, xoay mặt sang hướng khác.

Nhuệ Luân lên tiếng khiến cô cảm thấy chẳng muốn đôi co tiếp, có lẽ chừa cho La Ứng Lan một chút mặt mũi.
“Không khí căng thẳng thế?”
Chân còn chưa di chuyển đã nghe thấy giọng nói quen thuộc, ban đầu nhầm tưởng chỉ mỗi bản thân nghe thấy.

Nhìn thấy bọn họ chỉ hướng mắt về một chỗ Trương Oanh Oanh cũng di dời ánh mắt của mình.
Thân hình quen thuộc kia với cái áo hoodie, chiếc kính đen che mất đi khả năng phán đoán của Trương Oanh Oanh, người kia giống với Hàm Nghiêm nhưng có chút khác.

Sự khác biệt này nằm ở khí chất, Hàm Nghiêm có khi nào lại nói ra một câu như thế?
Cô nghi ngờ gọi: “Hàm Nghiêm?”
“Cô cho rằng tôi và cậu ta giống nhau sao?” Số 0 ẩn chứa tức giận trong lời nói.
Trương Oanh Oanh cũng tức muốn chết, nếu chứng minh đôi mắt ẩn sau chiếc kính kia là màu đỏ vậy thì số 0 đích thị là Hàm Nghiêm.

Lượng thông tin này quá khủng khiếp, nó làm cho bộ não cô chẳng nghĩ gì được nữa.
Chỉ tồn tại một ý định, tháo chiếc kính kia xuống.
Cô còn để ý người xung quanh sao? Đương nhiên là bỏ qua sự tồn tại của những người đó, tay cầm con dao găm lao thẳng đến chỗ số 0.
Anh nhếch mép cười, tay không đối đầu với Trương Oanh Oanh: “Tiếp đón cấp trên của mình như thế, tôi có chút bực mình đấy.”
“Bớt phí lời, anh đùa tôi chắc.” Trương Oanh Oanh điên cuồng tấn công, những thứ học được chẳng là gì đối với vị cấp trên này, trong vòng năm phút cô đã ăn trọn hai cú đấm.
Con dao găm cũng bị số 0 cướp được, anh hỏi: “Đau không?”
Du Minh trong vô thức siết chặt góc áo của mình, lúc này phải nhịn.
Bỏ qua Trương Oanh Oanh bị đánh thảm thương, số 0 bước đến nhìn La Ứng Lan, nòng súng chĩa vào đầu cô ta: “Vai diễn kết thúc rồi, con đi3m.”
Cô nghe thấy ngữ điệu khác xa với Hàm Nghiêm liền biết hành động lúc nãy là dại dột mà, chạy nhanh như giành giật lại mạng sống của bản thân, chụp lấy tay đang cầm súng.

Số 0 chưa từng bắn hụt, viên đạn vừa rồi vậy mà lại bắn lên trần nhà.
Lần này quả thật chọc cho số 0 tức giận, anh bóp mặt Trương Oanh Oanh nghiêm túc hỏi: “Cô có biết bản thân đang làm gì không?”
“Anh đừng làm càn, mẹ nó!” Cô cũng tức giận mà quát lên.
“Tôi sai, tôi sai rồi.

Vừa nãy không nên có ý định vô lễ, tôi hứa sau này sẽ không như thế nữa.” Trương Oanh Oanh cuốn quýt nói.
Cô chưa bao giờ như thế, lần này cấp trên trị được cấp SS kiêu ngạo, Trương Oanh Oanh không có phản bác gì cả.
Trương Oanh Oanh có khác gì quả táo bị dập, khóe miệng chảy máu, trên mặt còn xanh xanh tím tím chưa nói đến vết thượng ẩn sau lớp vải.

Từng đòn của số 0 rất biết cách đánh, cô phải nhịn lại tiếng kêu đau, tức chết cô rồi.
Vừa rồi giết người trên mảnh đất này, tội tính cho ai đây?
Tề Bằng và Quan Nghi vẫn còn chờ cô về, nhiệm vụ lần này nhất định không thể xảy ra sai sót.

Vừa nghĩ đến bọn họ, bọn họ liền xuất hiện.
Gặp quỷ sao?
Trương Oanh Oanh thừa nhận vui thật đó, nhưng sao bọn họ lại đến đây?
Còn có cả số 15?
“Chị, Quan Nghi.” Trương Oanh Oanh kinh ngạc mở miệng.
Số 15 nhìn thấy tình cảnh là biết vừa rồi mới xảy ra chuyện gì, nghiêm túc nói: “Trương Oanh Oanh, đi với tôi.”
Ánh mắt lặng lẽ nhìn sang số 0, ngầm xin phép.

Mắt thất anh thu súng lại, cô biết mọi chuyện có thể kiểm soát rồi, chân bước đi mà không để lại lời nào.
Từ khi quen biết nhau, Thanh Anh chưa từng nhìn thấy người nào đánh Trương Oanh Oanh thê thảm như vậy.

Cậu ta nhíu mày ánh mắt phán xét đặt trên người số 0, trong cái đầu nhỏ toan tính chuyện gì đó.

Căn nhà bị bỏ lại phía sau, Trương Oanh Oanh ngồi vào chiếc audi của số 15.
Có chút sợ hãi hỏi: “Chuyện là sao vậy?”
Số 15 đổ mồ hôi lạnh: “Quỷ Chúa sẽ thông qua mắt cô để kiểm soát tình hình.

Cô và hai cấp A khác với số 0, hoàn toàn khác nhau, nhiệm vụ lần này thất bại số 0 sẽ là người giúp các người siêu thoát.

Hắn không bị thiệt bất cứ thứ gì, đừng có chọc vào lửa.”
Trương Oanh Oanh sờ lên mặt, bản thân hiểu những gì số 15 nói, tên này đang cảnh báo cũng là đang lo lắng cho sự nông nổi của cô.
“Căn phòng đó vẫn còn một người, đâu rồi?” Đôi mắt Trương Oanh Oanh trở nên vô hồn.
“Chết rồi, sau này cô rời đi hắn trốn khỏi hòn đảo hình như muốn đi cùng.

Bà La Sát bắn chết rồi.” Số 15 thản nhiên đáp..
 
Lĩnh Vực Bóng Tối
Chương 61: 61: Đừng Chọc Số 0!


Sự thật này làm Trương Oanh Oanh điên tiết, cũng chính ở thời điểm này cái tên Bà La Sát đứng đầu trong danh sách tử.
Số 15 rời đi, cô liền nghe thấy một giọng nói trung niên.
【Tôi không có hứng thú với một cấp nhỏ, tự lo đi.】
Câu nói đó chấm dứt sự kiểm soát, Quỷ Chúa thật sự có khí chất của người đứng đầu.
Một ngày nào đó sẽ có người đến diệt sạch những thứ bẩn thỉu này, Trương Oanh Oanh không thể bậc khóc.

Nhận tin Hàm Nghiêm chết chỉ khiến cô càng thêm ý định giết người, ánh mắt căm hận kia làm bầu trời vừa dứt cơn bão lại hứng thêm một cơn bão khác.
Trương Oanh Oanh đứng bất động dưới cơn mưa như trút nước.
Lếch xác nào nhà, không khí này là thế nào?
Tất cả mọi người đều nhìn cô, thật khó xử.
“Đừng động vào bọn họ, em có lý do.” Trương Oanh Oanh mệt mỏi thốt ra mấy chữ.
Tề Băng tiến lên vài bước liền ôm trọn người trước mặt, không nặng không nhẹ mà nói: “Nếu đau thì khóc vài tiếng, chị có chê em phiền đâu.”
Trương Oanh Oanh nhẫn nhịn đến lúc này đã quá lắm rồi, cô ôm chặt Tề Bằng cảm xúc như con thác trút nước, cô run rẩy nói: “Anh ấy chết rồi, hai người vì sao không cản anh ấy lại, vì sao chứ.”

“Xin lỗi, đều tại chị vô dụng không thể bảo vệ người của em.” Tề Băng cứng rắn vỗ lưng an ủi.
Du Minh biết thế nào là người nhà với nhau rồi, khoảng thời gian sống chung Trương Oanh Oanh chưa từng để bộ mặt này cho cậu ta thấy.
Giọt nước mắt nóng ấm chảy trên má, Trương Oanh Oanh suy sụp nói: “Lời hứa đó anh ấy cũng không muốn thực hiện.”
Bọn họ từng nói sẽ thoát khỏi sự kiểm soát của “LA”, sống một cuộc sống của người bình thường.

An nhàn qua ngày, Trương Oanh Oanh khinh bỉ cái lời hứa đó, ai mà biết được cô chính là đứa trẻ tin vào lời hứa đó nhất.
Cô ngất đi dưới sự ngỡ ngàng của bao nhiêu người.
Số 0 đứng xem màn kịch này tâm trạng cũng trở nên phức tạp, có lẽ anh ra tay quá nặng.

Lúc này phải quyết đoán, những thế lực kia mới ra tay, bọn họ im lặng cứ trốn trốn nấp nấp khiến nhiệm vụ bị trì trệ.

Cái quy định không giết người là bởi vì sợ một con tốt ứng phó chẳng xuể.
Du Minh làm vài món cho bọn họ, trên bàn ăn có ai dám lên tiếng.

Ngay cả Tề Bằng và Quan Nghi còn dè chừng số 0, huống chi những người còn lại.
Tề Băng và Quan Nghi đều cảm thấy số 0 rất giống Hàm Nghiêm, nhưng ngoại trừ thân thể tất cả những thứ còn lại hoàn toàn trái ngược.

Chiếc kính kia luôn đeo trên mắt như muốn che giấu, có cho cũng không dám hoàn nghi.
Ngoại trừ Trương Oanh Oanh có cái gan muốn tháo nó xuống.
Du Minh để mắt thấy đã năm giờ ba mươi, nhấc thân người rời khỏi bàn ăn.
“Đi đâu?” Số 0 mang theo sát khí hỏi.
“Tôi xem em ấy dậy, dậy chưa.

Sắp qua sáu giờ rồi.”
Cái điệu cười nhếch mép làm Du Minh khó xử.

Tề Băng vội nói: “Không sao đâu, cứ để nó ngủ.”
Du Minh bị ép phải ngồi trở lại, dùng bữa xong cũng qua sáu giờ.

Cậu ta có nấu cháo cho cô dễ tiêu, thuốc hạ sốt cũng chuẩn bị đầy đủ, một lần nữa định đi lên lầu thì bị Quan Nghi chặn lại.
“Tôi làm được rồi, không cần chăm sóc nó như trước nữa.” Giữ ánh mắt khó chịu cậu nói tiếp “Trương Oanh Oanh không có yếu ớt như vậy.”
Quan Nghi đem những thứ Du Minh chuẩn bị đem thẳng lên phòng cô, cửa khóa một chân đã có thể làm cho nó bật mở.
“Mày có thể nhẹ nhàng không? Hư cái khóa luôn rồi còn đâu?” Trương Oanh Oanh nhíu mày nói.
Cậu đặt những thứ kia xuống giường: “Có sốt không?”
“Tao làm bằng đá, còn biết bệnh tật gì?”
Quan Nghi khẽ cười, cô vẫn như trước đây.

Cho dù là nói như thế vẫn đưa tay lên trán đối phương cảm nhận nhiệt độ, xác nhận vẫn ổn mới yên tâm.
Trương Oanh Oanh khó xử nói: “Đút tao.”
Trước đây đương nhiên sẽ cười nhạo Trương Oanh Oanh, nhìn thấy một màn số 0 đánh cô không chút nương tay biết là phế thật rồi.
Cậu đỡ cô tựa lưng vào giường, tay nâng bát cháu cẩn thận đút từng thìa.
Nhịn không được mà nói: “Mày đừng chọc số 0, nó đến đảo đã giết một nửa người ở đó rồi.”
“Tao có biết anh ta mạnh như thế đâu.” Trương Oanh Oanh mở miệng thôi cũng thấy đau.

Vết thương được Tề Băng xử lý qua rồi, vài vết xước vài vết bầm khác gì cái bao rác bị tác động vật lý.

Trương Oanh Oanh ngoan ngoãn ăn, mà quên đi thời gian đã quá sáu giờ tối.
Quan Nghi nhìn thấy dáng vẻ khổ sở, muốn nhịn lại không muốn kể, một lúc cũng nói ra: “Mày rời đi mà không thèm chào tạm biệt, có chuyện gì sao? Hàm Nghiêm nó có đầu óc, lý nào lại nằng nặc đòi đi tìm mày.”
“Không có gì.”
“Tối hôm đó nó còn qua giường Tề Băng xin xỏ, muốn thuận tiện chăm sóc mày.

Bởi vì tao ham ngủ cũng không muốn làm phiền Tề Băng, nhất định là có gì rồi.” Quan Nghi chần chừ “Thôi đi, người cũng đã chết rồi.”
Ánh mắt hụt hẫng của Trương Oanh Oanh khiến cậu lui một bước, nhưng cậu biết người trước mặt đang hối hận vì sự ngu dốt của bản thân.
Cô hiểu nhầm sự quan tâm của Hàm Nghiêm thành tình cảm của anh dành cho Tề Băng.

Bao nhiêu suy diễn trong đầu hóa ra tự làm bản thân đau khổ, gián tiếp khiến Hàm Nghiêm chết.
Ngày đó anh muốn giải thích điều gì?.
 
Lĩnh Vực Bóng Tối
Chương 62: 62: Làm Sao Bây Giờ


Quan Nghi xoa đầu cô.
Trương Oanh Oanh đắm chìm trong hối hận, vẫn lên tiếng: “Mày là em tao đấy, ranh con.”
“Tháng sinh là do tổ chức sắp xếp, chưa chắc đâu.” Cậu cười khiêu khích.
Vốn nghĩ sẽ yên ổn qua đêm nay, ai ngờ số 0 ghé qua mà không báo trước, anh ra tay nặng như thế khiến Trương Oanh Oanh nể rồi.
Số 0 im lặng đứng quan sát một lúc, cô nói không sợ là giả, cũng lâu rồi mới nếm lại dư vị của kẻ thua cuộc.
“Tôi muốn ngủ lại đây.”.
Trương Oanh Oanh suýt thì giật mình vì câu nói của đối phương, vội vội vàng vàng bước xuống giường cung cung kính kính nhường lại chiếc giường.

Trước khi rời đi còn tiện tay lấy gói thuốc ở đầu giường, ai mà ngờ số 0 lại ban tặng một ánh mắt chết chóc.
Cô biết khó mà buông bỏ ý định đó, vòng qua giường.
“Cô đi đâu? Tôi muốn ngủ cùng cô.” Số 0 bình thản nói.
“Anh có muốn tôi quỳ xuống xin lỗi không? Mặc dù hơi mất mặt nhưng tôi muốn giữ lại cái mạng này.” Trương Oanh Oanh giữ một khoảng cách nhất định.
Hiện tại số 0 lên cơn điên thì cô trốn không khỏi số phận làm bao cát.

Người sống trên mảnh đất này bức cô muốn điên, cấp trên lại làm khó làm dễ, cuộc sống đúng là chưa bao giờ đơn giản.
Số 0 thở dài một hơi.
Một hành động nhỏ cũng đủ khiến Trương Oanh Oanh cảnh giác lùi mấy bước chân, ruột gan của cô vẫn còn đau.

Thật sự là sợ đến run chân rồi, số 0 có đánh Tề Bằng và Quan Nghi cũng không cản nổi.
“Ngày mai đi học, ổn chứ?”
“Boss muốn thì tôi đi.”
Chính là nói nghe lệnh làm việc, có lựa chọn khác đâu?
Số 0 kéo ngăn tủ lấy chiếc mặt nạ mà kẻ kia nói là phần thưởng, từng bước tiến lại gần Trương Oanh Oanh.
Số 0 bình tĩnh hỏi: “Muốn đi trút giận không?”
Cô ngơ ngác nhìn chiếc mặt nạ được đưa đến trước mặt, thật sự muốn quỳ xuống gọi một tiếng ba.

Thân thể này chưa đủ thảm hay sao? Vẫn còn muốn đi trút giận, là cô trút hay đối phương?
Lắc đầu hay gật đầu?
Trương Oanh Oanh nén lại dòng cảm xúc đang chảy siết, chớp mắt đáp: “Đi.”
Số 0 cầm chiếc mặt nạ trên tay cùng cô rời khỏi nhà, khí lạnh lùa qua mọi ngóc ngách, giọt nước lắng đọng trên lá, mọi thứ đều mang màu sắc u buồn.
Bầu trời không trăng một màu đen tăm tối bủa vây, trong tưởng tượng của Trương Oanh Oanh số 0 sẽ dễ chịu hơn gấp trăm nghìn lần, ai mà ngờ vừa gặp đã đánh, lời nói không dễ nghe chút nào.
Cô đi phía sau, càng đi càng cảm thấy con đường này quen thuộc là con đường đi đến chợ mà cô vẫn thường hay đi.
Nơi này chưa đủ kỳ quặc hay sao? Còn ra ngoài vào ban đêm, Trương Oanh Oanh cho dù có không nguyện ý, chân vẫn bước theo sau số 0.
Số 0 đi vào chợ luồn lách vào con hẻm nhỏ, ngọn đèn le lói hệt như ngôi nhà phù thủy đang mời gọi vị khách qua đường.

Trương Oanh Oanh mang ý chí sắt đá đến đây, giây phút hiện tại đã bị mảnh đất này bào mòn không ít.
“Anh rành đường ở đây như vậy, từng sống ở nơi này à?”
Câu hỏi không tự chủ mà ra khỏi miệng, cô vội ý thức được cấp trên chưa từng vui vẻ cho cô biết chuyện đời tư.

Quả nhiên câu hỏi qua một thời gian vẫn chưa nhận được hồi âm, có chút ái ngại.
Không trả lời thì không trả lời.

Càng nhìn bóng lưng của số 0, cô lại càng cảm thấy giống Hàm Nghiêm.
Vóc dáng, giọng nói ngoại trừ hai cái đó thì không còn điểm nào nữa.

Cô cảm thấy con người trước mắt quen thuộc nhưng cũng xa lạ, lấy lý do giao tiếp bấy lâu nay lấp li3m cho qua.
Cứ để bản thân day dứt, tò mò về chuyện số 0 có phải Hàm Nghiêm hoài cũng chẳng có gì tốt.

Ngược lại còn ảnh hưởng đến nhiệm vụ, mất đi một người lại không muốn mất thêm hai người nữa.
Số 0 tự nhiên như ở nhà, anh dùng một ít lực đã làm cái khóa trở thành sắt vụn.

Mở cửa đi vào trong, ánh mắt dò xét xung quanh, chiếc mặt được anh đặt lên bàn, câu vừa ra khỏi miệng là ra lệnh cho người khác.
“Sửa mặt nạ này thành hình dạng khác.”
Trương Oanh Oanh dòm ngó xung quanh, tìm một chỗ sạch sẽ ngồi xuống.

Chân run dữ lắm rồi, xương ít nhiều cũng bị ảnh hưởng, cô cũng biết đau.
Một người đàn ông bước ra từ phòng, im lặng đeo tạp dề rồi lấy dụng cụ ra bắt đầu công việc.

Ông ta không hỏi người đến là ai, không hỏi gì cả cứ như vậy mà làm theo lời số 0.
Trương Oanh Oanh có hơi tò mò, đây là người số 0 quen sao? Nghĩ thôi đã thấy vô lý, một người như anh sao có thể đến vùng đất này?

Người đàn ông kia tẩy tẩy rửa rửa cái gì đó màu sắc của chiếc mặt nạ đen đúa lại mang màu sắc vàng chối, cô biết nó được làm từ chất liệu gì rồi, là đồng nguyên chất.
Nhìn có vẻ chiếc mặt nạ này không đơn giản chút nào, sao ba tiếng đồng hồ chiếc mặt nạ ban đầu biến thành một chiếc mặt nạ hoàn toàn mới.
Tay người của người này cũng rất lợi hại, nhìn nơi này tồi tài nhưng đồ nghề của ông ta lại không tồi chút nào.
Đến nơi này bao lâu vậy mà chẳng biết gì.
Số 0 đưa chiếc mặt nạ đến trước mặt, Trương Oanh Oanh theo phản ứng mà tránh né.

Đôi mắt anh bị thứ khác che đậy nhưng cái khí thế kia dường như biết nói, có muốn bị đánh nữa không?
Chiếc mặt nạ ôm lấy mặt cô một cách triệt để, phần môi và cằm bị lộ ra nhưng đây là do số 0 muốn, vừa nãy anh lấy bút viết cô còn nghĩ viết di nguyện gì đó, hóa ra vì muốn tự tay mình thiết kế.
“Ổn không?”
Trương Oanh Oanh cảm thấy rất thoải mái, dáng vẻ và màu sắc cũng thuận mắt hơn trước kia, cô gật đầu.
“Vậy thì trả tiền đi.” Số không nhẹ nhàng thả ra mấy chữ.
Đột ngột như vậy cô đào đâu ra tiền.
“Không đem theo.” Cô cũng nhẹ không có gì mà nói.
“Làm sao bây giờ?” Số 0 nhìn cô hỏi..
 
Lĩnh Vực Bóng Tối
Chương 63: 63: Mục Đích Của Du Minh


Thân người vừa đứng dậy anh lại đưa súng đến trước mặt, ý định quá rõ ràng.

Chưa gặp nhau anh tâm niệm khuyên cô hướng phật làm việc thiện ngay cả một hành động bất chính cũng càm ràm.
Hiện tại hở chút là muốn giết người.
“Đây là mệnh lệnh.”
Bốn chữ này phát ra khỏi miệng, Trương Oanh Oanh đột nhiên cầm lấy súng thuần thục bóp cò.
Nhịn quá lâu rồi.

Tay chân đã không sạch sẽ che giấu cách mấy cũng không giấu nổi bản chất.

Trương Oanh Oanh giết người quen tay cũng không cảm thấy tội lỗi, mà người đàn ông kia cũng không cảm nhận được đau đớn.
Có cần ngụy tạo cái chết không?
Trong lúc cô phân vân số 0 sải bước vào phòng người đàn ông kia.

Căn phòng đơn giản này không có điểm nào khác biệt.

Anh dường như đang muốn tìm kiếm gì đó, Trương Oanh Oanh đứng yên bất động chờ xem cấp trên phát điên cái gì.
Đúng là điên thật rồi, anh vậy mà lật cái giường của người đàn ông kia.

Tấm sắt được che đậy, đoán không nhầm nó dẫn xuống một căn phòng khác.
Số 0 đeo bao tay mở tấm sắt kia, bậc thang dẫn xuống, cũng chẳng bất ngờ nhưng cái mùi tanh của máu khiến Trương Oanh Oanh nhíu mày.

Quá đậm đặc như đang ở một lò mổ vậy, cô ghét cái mùi này.
Ghét luôn cả sự dơ bẩn mà nó đem lại.
“Cô từng thắc mắc vì sao cảnh sát lại để người chết dễ dàng như vậy.” Số 0 nhìn cô nói “Có muốn xem thử không?”.

Ngôn Tình Sắc
Trương Oanh Oanh nhấc thân người dẫn đầu xuống căn hầm bí mật.
Cô biết vì sao nó lại tồi tàn như vậy rồi, hóa ra đầu tư cho bí mật này, hệt như một căn phòng chuyên dùng để ướp xác.
Toàn là thiếu niên cỡ Du Minh.
Số 0 mỉa mai nói: “Du Minh muốn lợi dụng bản thân bị xâm phạm để dẫn cô đâm đầu vào tên sát nhân này, tự tìm đường chết.

Cô phụ lòng câu ta, ngoảnh mặt làm ngơ.”
“Tôi cũng đâu phải bị ngu, cậu ta bị xâm phạm thì liên quan gì đến tôi.” Trương Oanh Oanh thẳng thắn nói tiếp “Ngay cả bản thân còn không tin được huống chi là người ngoài.”
“Anh làm sao biết chuyện này?” Trương Oanh Oanh thắc mắc hỏi.
“Có tay chân.”
Cô nhíu mày hỏi tiếp: “Là ai?”
“Một nhân tài.”
Trương Oanh Oanh bị chiếc mặt nạ che giấu đi một phần cảm giác chỉ thấy nụ cười đểu của cô, nếu không có mặt nạ chắc lại bị ăn đập rồi.
Trút giận mà anh nói là đi giết người sao? Hay là là vì điều gì? Những thi thể ở trong căn phòng này tính làm sao?
Cô cũng đâu có thánh mẫu đến nổi an táng giúp bọn họ.
Cứ như thế rời khỏi hiện trường gây án.

Những thứ bọn họ chạm vào đều xử lý sạch sẽ, chuyện này Trương Oanh Oanh làm đến lờn rồi.
Vì mệt mỏi cô vùi đầu vào chăn ngủ một mạch đến sáng, mặc cho số 0 ngồi bên cạnh đọc sách.

Sợ thì sợ nhưng vẫn cô ngủ, bị đánh, nhận tin dữ, dầm mưa, tản bộ lúc nửa đêm, để giấc ngủ này chôn vùi tất cả luyến tiếc và tội lỗi của cô đi.
“Trương Oanh Oanh cấp S, còn 343 ngày để thực hiện nhiệm vụ.” – [Thứ 2]
Đây là câu đầu tiên cô nhận được khi vừa mở mắt, số 0 có chết cũng không quên gây áp lực cho người khác.
Nhìn kỹ lại một chút hình như cấp trên cao thêm vài xăng, có lẽ nhỉnh hơn Hàm Nghiêm.

Cô không phải đem người cũ so sánh chỉ là hy vọng nhỏ nhoi người trước mặt là Hàm Nghiêm.
“Bao nhiêu phòng anh không ngủ, sao cứ ngủ cùng giường cùng chăn với tôi?” Trương Oanh Oanh tức giận hỏi.
“Cô giết người rồi, 343 ngày cô nghĩ bản thân đối phó nổi sao?” Số 0 đem lý lẽ ra nói.
Cô phục rồi, chỉ biết ngậm miệng.
Trương Oanh Oanh biết không chỉ mỗi “LA” cử người đến, lại chẳng ngờ chuyện nghiêm trọng đến số 0 cũng phải đề phòng.
Cốc! Cốc! Cốc!
Cửa vừa mở đã thấy một đám người đứng trước cửa phòng.

Phải nói là đầy đủ không thiếu một ai, Tề Băng vừa mở miệng lại bị tiếng của La Ứng Lan lấn át.
“Cô không sao chứ? Ngày hôm qua bị thương nặng như thế, tôi lo lắm.” Vẻ mặt mười phần sợ hãi nhìn đến chỗ số 0.
Cũng phải, ngày hôm qua La Ứng Lan bị cấp trên dọa đến trắng nhợt.
Trương Oanh Oanh nghe kiểu gì cũng không lọt tai, đối phương cũng đâu thật tâm đ ến hỏi han rõ ràng muốn cười nhạo cô bị đánh đến thảm vậy mà.
Gương mặt giả tạo này Trương Oanh Oanh nhìn qua vô số lần, nhìn đến chán.

Giữ mạng cho La Ứng Lan đến giờ phút này là vì số 0 can ngăn, nay lại có thể tự do giết người cô lại không thể ra tay.
Trước mặt nhiều người như vậy, vẫn nên là bỏ đi.

“Chưa đến mức bị liệt.” Trương Oanh Oanh bình thản đối đáp.
Thanh Anh sải bước vào trong, cậu thiếu niên vô tư cười nói: “Trường cho nghỉ thêm một tuần.”
Thông qua cửa sổ Trương Oanh Oanh nhìn thấy bầu trời trong xanh, có lẽ cơn mưa hôm qua chỉ là trùng hợp.
Cậu ta nói tiếp: “Mới phát hiện ra kẻ sát nhân, hắn tự tử rồi.

Bởi vì phải điều tra diện rộng nên trường cho nghỉ.”
“Lý do nhảm nhí.” Trương Oanh Oanh Oanh khẽ cười.
Sao cũng được, chỉ là không có cách nào gặp mặt Sở Dật.
Nhuệ Luân nhìn thấy số 0 ở trong phòng cô một cách tự nhiên bản thân thấy khó chịu, nhưng chẳng muốn bỏ cuộc, buông tay một cách dễ dàng.

Nhìn màn xuất hiện của đối phương Nhuệ Luân biết mối quan hệ cả hai chẳng tốt mấy.
Quan Nghi nhìn một lượt căn phòng của cô, sách trong căn phòng này cũng nhiều thật.
“Mày bỏ bùa gì mà bọn họ cứ bám lấy mày hoài vậy?” Cậu hỏi.
Trương Oanh Oanh lắc đầu: “Không biết nữa, đến đây rồi thì đi làm chút chuyện đi.”
Quan Nghi phớt lờ những người khác, hỏi: “Mày nói đi, tao sẽ làm.”.
 
Lĩnh Vực Bóng Tối
Chương 64: 64: Quá Khứ Của Du Minh


Trương Oanh Oanh thì thầm vào tai Quan Nghi mấy chữ, cậu nhấc chân rời đi nào ngờ La Ứng Lan kéo tay cậu lại, vẻ mặt vừa lo lắng vừa sợ hãi.
“Cảnh sát điều tra thì bọn tôi phải làm sao? Mọi người vừa đến tên sát nhân liền tự vẫn, chẳng phải sẽ bị tình nghi sao?”
“Chị hai à? Trương Oanh Oanh nó không đụng vào chị nhưng tôi có thể đấy.” Quan Nghi dứt khoát hất tay La Ứng Lan “Giờ thì không còn tình nghi nữa rồi, trực tiếp đến đồn cảnh sát luôn thấy thế nào?”
La Ứng Lan vừa khóc thút thít vừa ủy khuất, cái hất tay kia hình như biết tiết chế lực, nào có đau như cô ta đang diễn.

Nhuệ Luân tiến lên một bước liền nghe thấy giọng nói của cô.
“Lo lắng sao? Đau lòng sao? Mày thừa nhận thì không cần ở lại đây nữa.”
Số 0 thở ra một hơi, căn nhà này vốn dĩ thuộc quyền sở hữu của Trương Oanh Oanh từ khi nào lại biến thành trại trẻ mồ côi, cho ăn cho mặc.

Bầu không khí yên tĩnh cứ như vậy bị phá vỡ, anh gập sách rời khỏi giường.

Trước khi đi còn cho Trương Oanh Oanh một ánh mắt, cô biết anh khó chịu rồi lập tức đi theo phía sau.
Tề Băng cũng đi theo Trương Oanh Oanh, dẫn đến việc một cái đuôi dài ngoằn.

Từ phòng Trương Oanh Oanh đi xuống phòng khách có khác gì đâu chứ, La Ứng Lan còn thút thít xem đến chán.
Tề Bằng khinh thường nói: “Em không đuổi loại người này ra khỏi nhà.”
“Trong nhà có chó có mèo vẫn vui hơn.” Trương Oanh Oanh có chút bất lực, đuổi đến khô cả cổ mà người vẫn chưa chịu đi.

Lúc trước bỏ qua vài chi tiết với Du Minh, cùng sống với nhau cảm thấy rất yên bình, hệt như một người anh trai.

Mặc dù niềm tin, tình cảm chưa bằng một phần mười đối với bọn người Hàm Nghiêm nhưng hiện tại cô cảm thấy khó mà lờ đi được.
Biết rõ thì làm sao mà giả vờ?
Du Minh cất giọng nhắc nhở: “Đã mười một giờ hơn rồi, Tiểu Trương có muốn dùng bữa không?”
Trương Oanh Oanh vô thức sững người vài giây, bản thân chưa tìm được lý do để đối mặt với Du Minh.

Đối phương tìm đến cô sớm như vậy, chỉ sợ bản thân không được tự nhiên.

Đắn đo một lúc quyết định tạm gác chuyện này sang một bên, động vật đói thì tìm thức ăn quy luật đơn giản như vậy cô biết chứ.

Ánh mắt chậm rãi nhìn qua chỗ số 0, người này im lặng như Hàm Nghiêm nhưng sự hiện diện vô cùng vô cùng cao.
Mắt số 0 giữ mãi ở một điểm, cất giọng hỏi: “Đói thì ăn.”
Cô vui mừng nhấc bước chân rời đi, ngồi vào ghế tự khắc Du Minh sẽ mang thức ăn ra.

Thân thể tồi tàn của Trương Oanh Oanh có thể hoạt động bình thường, bình thường đến nổi phải rít vài hơi để nén cơn đau mỗi khi di chuyển.
Trong khi mọi người dùng bữa số 0 ngồi lỳ ở phòng khách, Trương Oanh Oanh chẳng biết là chuyện gì, trước mắt là quên mời cái vị cao cao tại thượng kia dùng bữa rồi, cô muốn đứng rồi lại thôi.
Vết thương trên người là do ai? Nhịn một bữa có thể chết sao?
Rồi cô chợt nhớ đến cái hôm trước khi rời đi, hoàn cảnh này khiến cô nghĩ nó giống nhau.

Nếu là Hàm Nghiêm có đau cũng phải bật dậy mời anh đi ăn, chung quy anh đã chết rồi.
Càng nghĩ ngợi hành động của Trương Oanh Oanh càng chậm chạp, Tề Băng ngồi cạnh bên đã phát giác ra cô em gái này giữ suy nghĩ gì, cô ấy đặt đũa xuống nhẹ nhàng mở lời: “Vẫn còn buồn sao?”
Cô khẽ cười rồi lắc đầu: “Vẫn còn chị và Quan Nghi, buồn không lâu.”
La Ứng Lan lại chĩa mũi vào câu chuyện của bọn họ hỏi: “Cô, cô buồn chuyện gì thế, nói ra để mọi người còn có thể an ủi.”
Sau một khoảng thời gian dài rốt cuộc cái người này cũng nói được một câu chạm đến trái tim Trương Oanh Oanh, suýt nữa đã cảm động đến rơi nước mắt.

Câu này quan tâm đấy nhưng cũng đụng đến chỗ khó nói, cô giải thích thế nào mới hợp lý?
Nói cái người thích thầm chết rồi hay sao? Liệu bọn họ có hỏi đến hoàn cảnh của cô hay không là điều không thể nói trước, tránh được thì tránh Trương Oanh Oanh tỏ ra bình thản đối đáp: “Người nhà mất.”
Khuôn mặt La Ứng Lan tỏ rõ sự đau thương lời nói thì xát muối không ít: “Cô không về để tang sao?”
Trương Oanh Oanh biết, đều biết cả, đối phương chẳng bao giờ để tâm rồi an ủi hay đại loại giống như vậy, thời gian qua biểu hiện và hành động đã nói lên điều đó.

Nếu mục đích không phải an ủi thì thật quá đáng lắm rồi, đối với cô nó càng nhạy cảm hơn.
Tuy người chết thi thể đều được xử lý rất sạch sẽ nhưng cô biết để tang là gì, một lần mọi người bàn luận về chủ đề này nên Trương Oanh Oanh nhớ đến tận bây giờ.

Không khí trên bàn ăn cực kỳ tệ, bàn tay Du Minh vô thức siết chặt dưới bàn đến mức trắng nhợt.

Ngay khi cái người đeo kính râm bước vào nhà cậu ta đã cảm nhận được một điều không đúng, đối phương chắc chắn là người không tầm thường, ngay khi đối phương ra tay với Trương Oanh Oanh, cậu ta xém chút nữa đã lộ ra bản chất thật.
Ngay khi thấy Trương Oanh Oanh như cái xác không hồn Du Minh mơ hồ đoán cái người mà Trương Oanh Oanh thích thầm đã chết rồi, cậu ta từ khi sinh ra chưa biết được tình cảm gia đình như thế nào, nó là một điều vô cùng nực cười khi nghe người khác nhắc đến.

Bản thân Du Minh càng căm ghét mà chẳng bao giờ để những từ ngữ đó phát ra khỏi miệng.
Khi lợi dụng hai chữ ‘Người nhà’ để tiếp cận Trương Oanh Oanh, cậu ta phải che giấu cái cảm giác sởn gai ốc của mình.
Ngay khi cô bỏ qua vô số điểm hiềm nghi để tiếp nhận Du Minh, cậu ta lập tức bày ra vẻ mặt đáng thương, rụt rè ẩn sau đó là một trạng thái hoàn toàn khác.

Người lạ với nhau ít nhất sẽ trưng ra trạng thái thương cảm khi nhìn thấy người khác bị xâm hại, Trương Oanh Oanh làm cậu ta ngạc nhiên đến ấm ức.
Mặc dù kế hoạch là tự mình dựng lên rồi tự mình chịu cảm giác bị lờ đi, như thể nói bản thân cậu ta bị điều đó là bình thường.
Năm tám tuổi Du Minh bị người ba dượng xâm hại không chút thương tiếc, cậu ta sống trong cảnh bạo lực đến khổ sở.

Một ngày nọ đến khi thân thể cậu ta không khác gì cái nùi giẻ thì người mẹ Du Minh yêu thương nhất đã bán cậu ta đi để đổi lấy tiền.
Cậu ta khóc lóc van xin để cậu ở lại cho dù là có chịu đựng những gì đi nữa đều nguyện ý chấp nhận, thứ Du Minh nếu kéo là mối quan hệ có sự ràng buộc với bà ta, chỉ cần có mẹ bên cạnh cậu ta đều không màn, muốn đánh muốn mắng đều được cả.

Muốn cậu ta ngoan ngoãn nằm dưới thân người ba dượng để ông ta thỏa mãn cơn d*c vọng cậu ta đều nghe theo.
Đứa con trai không bằng số tiền nhỏ nhoi kia, rốt cuộc Du Minh phải sống trong những ngày huấn luyện nghiêm khắc, đối với cậu ta mà nói chỉ đổi từ địa ngục này sang địa ngục khác chỉ là thiếu đi một người mẹ.
Tám năm không bằng mấy ngày ngắn ngủi, sự vô tâm của Trương Oanh Oanh khiến Du Minh tức giận, khiến cậu ta muốn cô chú ý nhiều hơn, muốn làm nhiều thứ để cô nhìn đến chỗ cậu ta.

Hiện tại, Du Minh bất giác nhận ra một điều có một đứa em gái thật tốt.
Cái hình tượng cậu thiếu niên ôn nhu, yếu đuối này Du Minh sắp không diễn được nữa rồi.
“Câm miệng lại đi.” Giọng nói khác hẳn ngày thường, khi lời này phát ra khỏi miệng Du Minh, người bên cạnh đã cảm nhận được rồi.
Càng chắc chắn hơn Du Minh là một trong những thế lực được cử đến đây để thăm dò thứ được gọi là ‘Thủy Ngân Đỏ’.

Trương Oanh Oanh từ đầu đã lườn trước được loại chuyện này, cô không hay nghĩ đến nhưng không có nghĩa là không biết.

Nụ cười miễn cưỡng biểu hiện rõ trên khuôn mặt, mấy ngày ngắn ngủi đã lún sâu như thế rồi sao? Trương Oanh Oanh tự chế giễu chính mình, biết trước đã mặc xác đối phương ở nơi đáng sợ kia rồi.
La Ứng Lan sững người khi bị Du Minh trừng mắt, cô ta ngạc nhiên như vậy chắc là không đoán được trước thân phận của Du Minh.
Thanh Anh mặc kệ những người này đấu đá cái gì, buồn bã cái gì cậu ấy ăn cái đã.

Mặc dù buổi sáng được Du Minh tiếp đãi rồi nhưng cậu ấy đang ở độ tuổi phát triển, gì cũng được phải ăn ngủ mới có thể yên tâm.
Sau khi ăn xong một nửa đi rửa bát, Trương Oanh Oanh phải công nhận rất thích cái điểm này.
Cô ngồi ở ngoài phòng khách chỗ đối diện với số 0, bên trái là Tề Bằng bên phải là Du Minh, phía kia còn có Đổng Vi.

Nhìn cái hoàn cảnh ở hiện tại thì biết được trong bếp có người làm kỳ đà cản mũi rồi, Thanh Anh đúng là tên nhóc cực kỳ đáng yêu khiến La Ửng Lan tức chết mất thôi.
Choang!
Trương Oanh Oanh đang tận hưởng thứ niềm vui mà Thanh Anh mang đến rồi phải nhíu mày một cái, bát nhà cô có tội tình gì đâu sao bọn người này cứ trút giận lên nó vậy?
Du Minh vừa động cô đã kéo người lại, nhẹ giọng nói: “Anh không cần tức giận vì bọn họ, có khi phải tức chết đó.”
Lời nói đều tốt, biểu đạt vô cùng xuất sắc có điều Du Minh nghe ra không còn chút quan tâm nào đối với cậu ta cả.

Số 0 ngồi ở phía đối diện mắt nhìn vào sách nhưng cũng chú ý đến điều này, mặc dù không có phản ứng gì nhưng bản thân anh đã tường tận.
Nhiệt tình của Trương Oanh Oanh đối với Du Minh đều ném cho chó ăn mất rồi, trước đây vô tâm là do bản năng hiện tại là hoàn toàn cố ý.
Hành động của Du Minh là vì cô mà ra mặt, cô ngăn cản nhưng chẳng ra thể thống gì.

Nói thẳng ra thì giống như kiểu đừng làm cái gì cho tôi nữa, thật đấy!
Người bên cạnh nghe đau một thì người được tặng cái câu đấy đau mười, cái cách cô nói câu đó khác gì La Ứng Lan lúc nãy, học tập nhanh về khoảng này có lẽ khá tốt đấy chứ.
Ánh mắt của Du Minh nhìn xuống, để bọn giết người không chút ghê tay biểu lộ cảm xúc thật, người nhìn vào đánh chết cũng không tin..
 
Back
Top Bottom