"Tôi hứa, sẽ ở bên cậu tới hết cuộc đời này, chỉ cần cậu muốn tôi sẽ lập tức tới bên ...dù ở vai trò là bất cứ ai đi chăng nữa.
Tôi hứa."
Ngày 26 tháng 12, chỉ còn vỏn vẹn hai tuần nữa là đã bước sang một năm mới.
Một cảm xúc hồi hộp xen lẫn mong chờ lặng lẽ lan ra khắp khuôn viên trường, tràn qua từng con đường, len lỏi vào từng con ngõ nhỏ.
Trong thư viện trường, Linh Lan nằm ườn ra bàn, chán nản nhìn Nhật Minh đang chăm chú giảng bài cho cô mà cô chẳng nghe lọt tai một chữ nào.
Nhật Minh quay sang, chiếc bút trên tay anh cốc nhẹ vào đầu cô.
"Á, cậu làm gì vậy?"
Linh Lan ngồi thẳng dậy, khẽ xoa đầu, trừng mắt nhìn anh.
"Cậu tập trung vào đi, mặt tôi đâu có công thức."
Nhật Minh chống cằm nhìn Linh Lan.
"Hay do bị nhan sắc tôi hớp hồn nên cậu không tập trung được à?"
Vừa nói anh còn vừa vuốt tóc nháy mắt về phía Linh Lan.
"..."
"Đồ tự luyến."
Linh Lan đẩy mặt anh ra xa.
Nhật Minh bật cười khẽ, anh đẩy tờ đề mình vừa giảng về phía Linh Lan.
Đôi mày anh khẽ nhướng lên, ánh mắt lướt qua câu hỏi anh vừa giảng qua rồi dừng lại trên gương mặt cô như ngầm ra hiệu.
Linh Lan thở dài, cô cúi mặt nhìn câu hỏi trước mắt, bàn tay cầm bút của cô khựng lại, cô khẽ liếc nhìn sang anh.
"Hì hì, Nhật Minh..."
Linh Lan ngượng ngùng cười trừ, đôi mắt long lanh vẻ vô tội.
Nhật Minh cầm bút, cốc nhẹ thêm một cái lên đầu cô, anh đặt một tờ nháp ra trước mặt cô giảng lại một lần nữa.
Linh Lan chăm chú nhìn từng nét chữ của anh, đầu cô lại bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ.
"Nhật Minh này, chữ cậu đẹp thật đấy."
Linh Lan buột miệng nói ra, cô nhanh chóng lấy tay che miệng lại, ánh mắt chậm rãi nhìn lên anh.
Tay Nhật Minh khựng lại, quay sang nhìn Linh Lan.
"Cậu có nghe tôi giảng không đấy Linh Lan?"
"Tớ có mà..."
Linh Lan gãi nhẹ má, ánh mắt lảng tránh.
"Được rồi, tập trung vào, tôi giảng cho cậu lại lần nữa."
Linh Lan gật đầu mấy cái, cô ghé sát mặt gần anh, chăm chú lắng nghe khi Nhật Minh cất giọng giảng lại một lần nữa.
Giọng nói trầm ấm của anh vang lên bên tai khiến cô dần chìm đắm vào trong bài giảng, cho tới khi anh đã giảng xong bài, cô vẫn nhìn chăm chăm vào tờ giấy nháp trước mặt.
Nhật Minh thấy Linh Lan chỉ im lặng không nói gì.
"Cậu hiểu chưa?"
Nhật Minh bất chợt quay sang sau đó anh lập tức khựng lại, cô ngồi ngay sát anh, chỉ gần một chút nữa là đôi môi anh đã chạm vào má cô.
Linh Lan rời ánh mắt, ngồi thẳng dậy quay qua anh.
"Tớ hiểu rồi."
Linh Lan để ý thấy vành tai Nhật Minh đang đỏ lên còn quay mặt ra chỗ khác khi chạm phải ánh mắt cô.
Linh Lan nghiêng đầu cố ngó sang nhìn khuôn mặt anh, cô ngơ ngác.
"Ủa Nhật Minh cậu bị sao vậy?"
Nhật Minh đưa tay che vành tai đang nóng lên, vẫn không dám nhìn cô, anh lấy vội một tờ đề rồi đẩy tới chỗ cô.
"Không có gì, chỉ là hơi nóng chút thôi.
Cậu làm thử đề này đi, tôi đi mua nước."
Nói xong Nhật Minh vội vàng đứng dậy bước tới máy bán hàng ở cạnh cửa thư viện.
Linh Lan khó hiểu nhìn hành động kỳ quặc của Nhật Minh, cô lẩm nhẩm nhỏ.
"Nóng?
Nhưng giờ đang là mùa đông mà?"
Linh Lan lắc đầu nhẹ xua đi thắc mắc trong đầu, cầm tờ đề Nhật Minh vừa đưa cho rồi bắt đầu làm.
Nhật Minh đứng trước máy bán hàng một lúc lâu, anh nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu của chính mình trên tủ kính.
Trái tim anh vẫn đập nhanh liên hồi.
Hít một hơi thật sâu, anh chọn một chai trà đào cam sả mà Linh Lan yêu thích.
Nhật Minh bước tới bàn, đặt chai nước đã mở nắp sẵn trước mặt cô gái nhỏ đang vò đầu bứt tai làm đề.
"Cho cậu."
Linh Lan rời mắt khỏi tờ đề, nhìn anh với khuôn mặt có chút nhăn nhó vì không hiểu bài.
Nhìn thấy chai nước trước mắt, khuôn mặt cô dần giãn ra, thay vào đó là vẻ thích thú.
"Nhật Minh, cảm ơn cậu nha.
Cơ mà còn cậu?"
Linh Lan ngó nghiêng chỉ thấy anh mua duy nhất một chai nước dành cho cô.
"Tự nhiên không muốn uống gì nữa nên mua cho cậu."
Nhật Minh ngồi xuống cạnh Linh Lan, cầm tờ đề Linh Lan đang làm dở lên.
"Linh Lan, câu này cậu đang làm phức tạp vấn đề lên đấy."
Nhật Minh chỉ vào lời giải loằng ngoằng, dài dòng của cô, sau đó anh giúp cô giải lại, lời giải của anh ngắn gọn, dễ hiểu.
Linh Lan nhìn cách giải của anh, ngắn hơn cách giải của cô vài dòng mà dễ hiểu và đơn giản hơn rất nhiều.
"Nhật Minh, tớ cảm thấy sự lựa chọn đồng ý để cậu dạy kèm lúc trước thực sự vô cùng đúng đắn."
"Điều hiển nhiên mà, cậu là người may mắn đấy."
Linh Lan bật cười, anh lúc nào cũng tự luyến như vậy, nhưng đúng thật, cô thực sự rất may mắn.
Linh Lan thu dọn sách vở trên bàn, cô chợt nhận ra chỉ còn vài ngày nữa là đã sang năm mới, cô quay sang hỏi Nhật Minh bên cạnh.
"Sắp sang năm mới rồi đó Nhật Minh, cậu có dự định gì cho ngày nghỉ chưa?"
Tay Nhật Minh đang cất sách thì dừng lại, anh suy nghĩ một chút rồi nhìn sang Linh Lan.
"Cậu muốn đi đón năm mới cùng tôi không?"
"Hả?
Chỉ tớ với cậu thôi?"
"Có cả Hoàng Phúc với người yêu của cậu ấy.
Hay cậu muốn chỉ có riêng hai chúng mình?"
"Ai thèm đi riêng với cậu chứ, bớt ảo tưởng đi."
"Được rồi, không trêu cậu nữa."
Nhật Minh bật cười dù có chút tiếc nuối, anh giúp cô thu dọn nốt sách vở rồi theo thói quen giúp cô luôn cầm cặp sách.
Cách Tết Dương lịch một ngày, Trường Chuyên Nguyễn Huệ phá lệ cho học sinh nghỉ lễ trước sớm hơn mọi năm.
Sáng ngày 30 tháng 12, không khí trong khuôn viên trường học nhộn nhịp hơn hẳn mọi khi.
Sau khi nghe thầy hiệu trưởng liên tục nhắc nhở về việc tuân thủ luật lệ để đảm bảo an toàn trong ngày nghỉ lễ, đồng hồ cũng đã chỉ quá tám rưỡi.
Thanh Lam uể oải ngáp rồi vươn vai một cái, cô quay ra sau thấy Linh Lan vẫn đang chăm chú đọc sách, Tham Lam lập tức vươn tay lấy quyển sách trên tay Linh Lan rồi kéo cô chạy về dãy lớp 11 Toán 1.
Nhật Minh đang giúp các bạn trong lớp thu dọn đống ghế, anh nổi bật ngay cả khi đứng giữa sân trường với hàng ngàn học sinh, tay áo được anh xắn tạm lên đến khuỷu tay, khuôn mặt anh mang theo vẻ lạnh lùng mà Linh Lan chưa thấy bao giờ, một cái vẻ ngông nghênh mà tự tại rất cuốn hút, vài bạn nữ đi ngang qua đều lén liếc nhìn anh một cái.
Khi có cô gái nào tiến thêm một bước tới gần anh, anh lại vô thức lùi xa hai bước không để ai tiếp cận.
Linh Lan nhìn anh, bước chân cô chậm lại.
Liệu giờ tiến đến gần anh, liệu anh có lùi bước lại không?
Mải suy nghĩ cô đã bước đến gần Nhật Minh từ lúc nào không hay, Thanh Lam cũng chẳng còn đứng cạnh cô, cô ấy đã chạy tới chỗ Hoàng Phúc ngay khi vừa tới dãy lớp 11 Toán 1.
Nhật Minh cảm nhận được một ánh mắt đang dán chặt vào anh, nhưng lại chẳng cảm thấy vẻ khó chịu như thường lệ, anh quay lại phía sau lưng, khóe môi anh liền cong lên, anh chủ động bước lại gần Linh Lan, vài cô gái đang định đến gần anh cũng bất chợt khựng lại nhìn theo bước chân anh.
Nhật Minh: "Cậu qua từ lúc nào thế, sao không gọi tôi."
Linh Lan giật mình khi Nhật Minh đã bước tới ngay trước mắt cô trong lúc cô đang suy nghĩ vẩn vơ, cô hơi lùi lại sau một bước, đôi mắt lệ chi to tròn nhìn anh.
"Thanh Lam kéo tớ qua đây."
"Không phải cậu muốn ngắm tôi nên qua đây à?"
Nhật Minh nhìn đôi hàng mi thanh mảnh của Linh Lan khẽ rung khi bị anh trêu chọc khiến trái tim anh bất giác rung động theo.
Cái biểu cảm đáng yêu của Linh Lan mỗi khi bị anh trêu chọc khiến anh càng muốn trêu cô nhiều hơn.
Một hơi ấm lan nhanh trên đôi má Linh Lan, cô vội vàng chỉnh lại mái tóc che bớt đi đôi má đang ửng hồng của mình.
"Cậu đừng nói linh tinh, đồ tự luyến."
Cô không dám nhìn Nhật Minh, đôi mắt cô cố tìm một thứ gì đó, rồi chồng ghế phía sau lưng anh đập vào mắt cô.
"Nhật Minh, chẳng phải cậu đang xếp ghế sao, mau đi đi."
Một tiếng cười trầm ấm vang lên, Nhật Minh cúi người xuống ngang tầm mắt Linh Lan, ép cô nhìn thẳng vào anh.
"Linh Lan, cậu đây đang đuổi khéo tôi đi à?"
Linh Lan lập tức xua tay, cô có chút chột dạ.
"Không...không phải, tớ chỉ sợ làm lỡ dở việc của cậu."
"Vậy tôi đi cậu đừng có tiếc đấy nhé?"
Nhật Minh đứng thẳng dậy, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô gái nhỏ trước mắt.
"Ai thèm tiếc chứ..."
Linh Lan đưa ánh mắt ra chỗ khác, cô nói nhỏ như chẳng muốn anh nghe thấy.
"Cậu ở đây chờ tôi nhé, tôi sẽ xong nhanh thôi."
Nhật Minh xoa nhẹ đầu Linh Lan như sợ làm rối tóc cô, anh quay lại giúp các bạn trong lớp xếp nốt chỗ ghế còn lại.
Linh Lan sững sờ trước hành động của Nhật Minh, tay cô vô thức đặt lên đầu, cảm giác như hơi ấm từ bàn tay anh vẫn còn vương lại trên mái tóc, khuôn mặt cô bất giác nóng bừng lên.
Cô muốn tìm một chỗ trốn đi ngay lúc này, nhất là khi có vài người đã thấy hành động có chút thân mật của Nhật Minh dành cho cô ban nãy vẫn đang dán chặt ánh mắt vào cô.
Chỉ vỏn vẹn hơn năm phút sau, Nhật Minh quay lại chỗ Linh Lan.
"Qua chỗ Hoàng Phúc đi."
Linh Lan gật đầu rồi bước theo anh tới chỗ Hoàng Phúc cách đó không xa.
"Nhật Minh, xíu nữa không cần đưa tớ về đâu, tớ sẽ đi cùng Tham Lam."
Nhật Minh: "Hửm?
Sao vậy?"
Linh Lan lắc đầu.
"Không có sao hết, tớ với Tham Lam có hẹn đi mua chút đồ thôi."
Nhật Minh chỉ "ừm" một tiếng, anh im lặng một lúc như đang suy nghĩ điều gì đó rồi bất chợt kéo tay áo Linh Lan.
"Vậy tối nay tôi qua đón cậu nhé?"
Linh Lan bất ngờ bị kéo lại, đôi mắt cô nhìn xuống tay anh đang nắm nhẹ lấy áo cô rồi chuyển sang anh.
"Chẳng phải như vậy sẽ làm mất nhiều thời gian của cậu sao?"
Vành tai Nhật Minh hơi nóng lên, anh quay mặt đi, tay gãi nhẹ lên vành tai che đi sự ngại ngùng.
"Không mất thời gian, tôi chỉ là...muốn đón cậu."
"Hả?"
Gương mặt Linh Lan bỗng chốc ửng hồng lên.
Cô nhìn thấy vành tai anh đang mỗi lúc một đỏ hơn.
"Vậy...vậy cũng được."
Cô hơi cúi mặt xuống, tim bất giác cũng đập nhanh hơn.
"Linh Lan, Linh Lan sao nãy giờ cứ như người trên mây thế?"
Thanh Lam lo lắng nhìn qua Linh Lan ngồi bên cạnh, thường ngày mỗi khi đi đâu là Linh Lan sẽ nói khá nhiều, nhưng nay lại bỗng nhiên im lặng khiến cho bầu không khí trong xe cũng trở nên trầm xuống.
Thanh Lam để ý thấy từ lúc trên trường tới giờ Linh Lan có gì đó rất lạ, đặc biệt là khuôn mặt đỏ bừng của Linh Lan khi đứng cùng Nhật Minh.
"Chẳng nhẽ trong lúc không để ý, hai người họ đã lén lút làm gì đó với nhau rồi sao?"
Cô nghĩ thầm.
"Cậu không khỏe chỗ nào à?"
Thấy Linh Lan vẫn không trả lời, Thanh Lam tiếp tục hỏi.
Bấy giờ Linh Lan mới giật mình hoàn hồn, suy nghĩ cô vẫn quẩn quanh câu hỏi của Nhật Minh suốt nãy giờ.
Cô gượng cười đáp lời Thanh Lam.
"Không sao, tớ chỉ đang suy nghĩ xem tối nay nên mặc gì thôi."
Thanh Lam vẫn không khỏi nghi ngờ, cô lườm Linh Lan một cái đầy sự nghi hoặc, nhưng rồi cô lại bất lực không thể trách được gì khi thấy vẻ mặt ngây ngô của Linh Lan ngay trước mắt.
"Có gì thì phải kể tớ đấy, giấu gì là tớ đánh chết cậu."
"Rồi, rồi tớ biết mà, tớ không giấu Thanh Lam điều gì đâu."
Linh Lan ngồi sát lại gần Thanh Lam, dựa đầu lên vai cô, ánh mắt long lanh vẻ vô tội.
"Tạm tin."
Thanh Lam đẩy đầu Linh Lan ra, ánh mắt đem theo chút dò xét.
Chiếc xe dừng trước cửa một trung tâm thương mại, nơi đây vẫn đông đúc như mọi khi.
Đến độ cận Tết, nơi đây còn được trang hoàng với những dải đèn led đỏ vàng sặc sỡ, rồi cả những mô hình bánh chưng, con giáp, hoa mai, hoa đào,...to lớn và nổi bật, thu hút mọi vị khách khi tới đây đều phải nán lại ngắm nhìn, chụp ảnh kỷ niệm.
Vừa bước vào bên trong Thanh Lam đã lập tức kéo tay Linh Lan khắp các tiệm quần áo, sau một hồi chọn lựa Thanh Lam cuối cùng cũng chọn ra được ba bộ mà cô ưng mắt nhất suốt bấy giờ.
"Linh Lan này, cậu xem xem giữa hai chiếc váy này tớ nên chọn cái nào?"
Thanh Lam ướm thử hai chiếc váy lên người, một bên là một chiếc váy với kiểu dáng dịu dàng dài ngang đầu gối, mang một tông màu tím nhạt, bên kia thì ngược lại, nó mang một tông màu đỏ nổi bật dài đến gót chân, tôn lên đường cong trên cơ thể Thanh Lam nhưng không quá bó sát.
Linh Lan ngắm nhìn một hồi lâu, đôi mày cô hơi nhíu lại chăm chú suy nghĩ.
"Cái màu tím đi, nghe vẻ hợp với cậu hơn."
Linh Lan đưa mắt nhìn sang chiếc váy đỏ bên tay trái Thanh Lam, sau đó nhìn lên dáng người đầy đặn, ba vòng chuẩn chỉnh của Thanh Lam, một dáng người khiến bao người mơ ước.
Cô dừng lại một lúc suy ngẫm rồi nói tiếp.
"Nhưng mà nếu cậu muốn thay đổi phong cách một chút thì cái màu đỏ cũng không tệ, dù sao dáng cậu cũng rất đẹp."
Thanh Lam gật đầu nhẹ một cái, cô đưa hai chiếc váy ra trước mắt, ánh mắt đảo qua lại giữa hai chiếc váy.
Sau một hồi lâu, cô đã đưa ra quyết định.
"Thôi thì lấy cả hai đi, cái váy đỏ này mình sẽ để sinh nhật sắp tới của Hoàng Phúc mình sẽ mặc cho cậu ta lóa con mắt."
Thanh Lam đưa ba bộ quần áo cho nhân viên rồi nhìn xung quanh chọn váy cho Linh Lan.
"Cậu không mua gì hả Linh Lan?"
"Cậu quên là tớ đi diễn suốt hả?
Váy trong phòng tớ chất cả đống rồi."
Thanh Lam khẽ gật đầu, ánh mắt cô vẫn đưa xung quanh cửa tiệm.
Rồi một chiếc váy trắng đơn giản nhưng thiết kế rất tinh tế đập ngay vào mắt Thanh Lam.
Thanh Lam nhìn Linh Lan rồi lại nhìn chiếc váy, khóe môi cô cong lên.
Cô bước nhanh tới kéo tay Linh Lan tới chỗ chiếc váy, sau đó ướm thử nó lên người Linh Lan.
Không để Linh Lan kịp từ chối, Thanh Lam lập tức gọi nhân viên gần đó tới.
"Chị lấy cho em size S nhé."
"Em đợi chị một chút nhé."
Nhân viên tươi cười nhận lấy chiếc váy.
"Thanh Lam à..."
Linh Lan kéo lấy vạt áo Thanh Lam.
"Tớ đã nói là không cần mà."
"Tớ tặng cậu, quà của tớ mà cậu từ chối là tớ nghỉ chơi với cậu đấy nhé."
Thanh Lam nhíu mày, giả làm bộ dạng tức giận.
Linh Lan thở dài một tiếng.
"Thôi được, nghe cậu hết."
Linh Lan thấy Thanh Lam lập tức tươi tỉnh trở lại, cô bất lực mỉm cười.
Chỉ một, hai phút sao nhân viên đã mang ra chiếc váy theo yêu cầu của Thanh Lam.
Thanh Lam lập tức đẩy Linh Lan vào trong phòng thử đồ.
Khoảng khắc Linh Lan bước ra với chiếc váy trắng tinh khôi, Thanh Lam hơi khựng lại, ánh mắt sáng lên.
Cô đã từng thấy Linh Lan mặc vô vàn dáng váy với nhiều kiểu màu sắc khác nhau, ngay cả màu trắng cũng vậy.
Nhưng lần này thực sự khiến cô ngạc nhiên, chiếc váy sinh ra như để dành riêng cho Linh Lan vậy, nó giúp tôn lên làn da trắng hồng cùng vẻ ngoài thuần khiết của cô.
Linh Lan bước tới, xua tay trước khuôn mặt đang ngẩn ra của Thanh Lam.
"Này, Thanh Lam, sao cậu không nói gì hết vậy?
Nó không hợp với mình hả?"
Thanh Lam lắc đầu nguầy nguậy, lập tức phủ nhận.
"Không, Linh Lan, tớ cảm giác hình như mình vừa gặp được tiên nữ ngoài đời rồi."
Cô nhân viên đứng gần đó cũng ngẩn người một lúc lâu, vô thức gật đầu khi nghe Thanh Lam nói.
Đôi má Linh Lan khẽ ửng hồng, khóe môi cong lên thành một nụ cười nhẹ.
"Đừng trêu tớ."
Linh Lan tiến tới chiếc gương gần đó soi xét một hồi.
"Vậy lấy cái này đi, tớ thấy cũng ổn."
Thanh Lam đứng bật dậy.
"Ổn gì chứ?
Là rất đẹp đấy, tớ mà là con trai thì cậu xong đời rồi đó Linh Lan."
Sau một hồi mua sắm, màu trời cũng đã ngả sang ánh vàng cam, bóng cây nằm ườn dài trên mặt đất một cách lười biếng.
Xung quanh trung tâm thương mại cũng dần nhộn nhịp hơi, đường xá tầm này cũng đông đúc, tắc nghẽn đến ngán ngẩm.
Thanh Lam không để Linh Lan phải xách bất cứ thứ gì, mặc cho Linh Lan có cố gắng ngỏ ý muốn giúp đỡ Thanh Lam cũng thẳng thừng từ chối.
Chẳng biết đây là lần thứ bao nhiêu họ như vậy.
Thanh Lam từ nhỏ đã được gia đình cực kỳ yêu thương, có thể nói là sống trong nhung lụa, không phải đụng đến bất cứ điều gì, nhưng chính vì vậy mà cô lại xây dựng cho mình mong muốn bảo vệ người khác, đặc biệt nhất vẫn là Linh Lan, Thanh Lam luôn đối xử với Linh Lan như cách mà bố mẹ đối xử với cô.
Mười chín rưỡi tối hôm ấy, chỉ còn ba mươi phút nữa là đến giờ Nhật Minh đã hẹn trước với Linh Lan.
Linh Lan đứng trước gương ngắm bản thân mình, cô chỉ mặc đơn giản một chiếc áo hồng nhạt điểm thêm họa tiết hoa nhí, bên ngoài khoác thêm một chiếc cardigan trắng trơn, phối cùng một chiếc chân váy trắng dài ngang bắp chân.
Khuôn mặt được trang điểm nhẹ nhàng, tôn lên nét đẹp vốn có của cô.
Nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong gương, khóe môi cô khẽ cong lên, trái tim cũng bất giác đập nhanh hơn.
Một sự háo hức thôi thúc bên trong Linh Lan, dù còn mười lăm phút nữa mới tới giờ hẹn nhưng cô đã vội vàng xuống dưới cổng để chờ Nhật Minh.
Vừa mở cánh cổng ra, Linh Lan đã thấy Nhật Minh đang đứng ở phía đối diện, chẳng biết anh đã tới từ khi nào.
Anh dựa hờ vào xe, đôi chân vắt chéo, ánh mắt anh chỉ chăm chú vào chiếc điện thoại trên tay chẳng hề quan tâm đến bất kỳ điều gì xung quanh.
Anh đứng ngược ánh đèn đường, bóng của anh đổ dài về phía Linh Lan, dáng vẻ ung dung tự tại của anh khiến gương mặt có chút lạnh lùng của anh càng thêm phần cuốn hút.
Nghe tiếng một bước chân rất khẽ đang tiến dần về phía mình, Nhật Minh chậm rãi rời ánh mắt khỏi màn hình điện thoại.
Khi nhìn thấy cô gái nhỏ trước mắt đang nhìn anh với nụ cười rạng rỡ, tim anh hẫng lại một nhịp.
Mái tóc tóc được Linh Lan búi gọn lên, khoe trọn chiếc cổ thon dài, cùng làn da trắng nõn mềm mại.
Nhật Minh nuốt khan một cái, vành tai anh bỗng chốc nóng lên, anh đứng sững lại một lúc lâu.
"Cậu đến từ bao giờ thế?"
Linh Lan nghiêng đầu nhìn anh, chẳng thấy anh đáp lại, ánh mắt anh vẫn cứ chăm chăm nhìn cô.
"Này, Nhật Minh?
Sao đứng đờ ra thế?"
"À, không có gì, sợ cậu phải chờ nên tôi đến sớm chút."
Nhật Minh quay mặt đi, tay gãi nhẹ lên vành tai đang đỏ lên.
Anh cảm nhận nhịp tim mình càng lúc càng đập nhanh hơn, anh khẽ hắng giọng như muốn che lấp đi tiếng đập liên hồi trong lồng ngực.
"Còn sớm cậu có muốn đi uống chút gì trước không?"
Linh Lan không để ý thấy vành tai ửng đỏ của Nhật Minh, tiếng nhịp tim đập điên loạn bên trong anh cũng bị tiếng xe xung quanh lấn át hết.
Nghe lời đề nghị của Nhật Minh, Linh Lan suy ngẫm một chút rồi khẽ gật đầu, đáp lại anh.
"Ừm cũng được.
Tớ đang muốn uống chút matcha latte."
Khóe môi Nhật Minh cong lên, anh nhẹ nhàng đội mũ bảo hiểm lên cho Linh Lan.
Hai người họ đi dọc con đường, những quán ăn hay quán nước tầm này đều chật cứng người, ngay cả những quán thường ngày chỉ lác đác vài bóng người giờ đây cũng đông đúc đến kinh ngạc.
Đi một hồi cũng chẳng tìm được bất kỳ quán nào còn trống chỗ, cả quán nước Linh Lan yêu thích cũng không còn chỗ để chen vào.
Linh Lan kéo nhẹ áo Nhật Minh.
"Nhật Minh, hay thôi đi."
"Chẳng phải cậu muốn uống matcha latte à?"
Linh Lan hơi mím môi, cô quan sát những quán nước đông nghịt người ra vào, thở dài một tiếng.
"Thôi đành để hôm khác đi, nay đông quá."
Nhật Minh im lặng một hồi lâu.
Sau một lúc suy nghĩ gì đó, Nhật Minh bất chật quay đầu xe lại, một nụ cười thoáng qua trên môi anh.
"Linh Lan, tôi đưa cậu tới chỗ này."
"Chỗ nào cơ?"
Cô hơi ngó đầu về phía trước thắc mắc hỏi anh.
"Cậu cứ chờ đi."
Nhật Minh rẽ vào một một con ngõ khá vắng vẻ, đi một hồi cũng tới nơi.
Hiện ra trước mắt là một quán nước nhỏ, mang đậm nét cổ kính với mấy ánh đèn vàng ấm áp.
Bên trong quán chỉ có vỏn vẹn chưa tới mười người.
"Bật mí cho cậu nhé Linh Lan, quán này đồ uống rất ngon đấy, trước tôi hay qua đây lắm."
Vừa nói, Nhật Minh vừa đỗ xe gọn trước quán, sau đó cởi mũ bảo hiểm cho Linh Lan, bàn tay anh còn nhẹ nhàng chỉnh lại mái tóc giúp cô.
Linh Lan quan sát xung quanh, quán nước không quá lớn, chỉ có một tầng duy nhất, tuy vậy sân trước lại khá rộng, những dây đèn led được trang trí xung quanh quán làm tăng lên vẻ yên tĩnh của nó.
Bà chủ nghe tiếng chuông reo ngoài cửa, lập tức tươi cười chạy ra tiếp đón, khi thấy Nhật Minh, một khách quen đã lâu không ghé quán, nụ cười của bà càng trở nên rạng rỡ hơn.
"Bà Phương, cháu chào bà."
Nhật Minh mỉm cười, bước chân anh tiến dần về phía bà Trần Phương.
Linh Lan đi sau anh, cô khẽ cúi đầu chào bà chủ.
"Nhật Minh đấy à?
Lâu lắm không gặp cháu."
Bà chủ ngó nhìn cô gái sau lưng anh, ánh mắt bà sáng rỡ.
"Nay cháu dẫn bạn gái tới đấy à?"
Linh Lan nghe hai tiếng "bạn gái" gương lập tức đỏ bừng, cô lén liếc nhìn sang Nhật Minh, anh vẫn giữ vẻ bình tĩnh, không giải thích bất cứ điều gì, chỉ có điều vành tai anh đã đỏ lên, vô tình phản bội vẻ ngoài bình tĩnh mà anh đang cố giữ.
Trái tim Linh Lan đập càng lúc càng nhanh hơn, ánh mắt cô vẫn dán chặt vào vành tai anh.
Bà Trần Phương tinh ý nhận ra không khí có chút ám muội giữa hai bạn trẻ, bà nhìn cô gái với ánh mắt hài lòng.
"Thôi, đừng đứng ngoài này nữa, mau vào trong đi, hai cháu muốn uống gì?"
"Dạ."
Nhật Minh gật đầu.
Bà Trần Phương vừa quay đi, Nhật Minh cũng quay ra sau nhìn cô gái đang ngại ngùng hơi cúi mặt không dám nhìn thẳng anh.
Anh đưa tay nắm lấy một góc tay áo của Linh Lan kéo nhẹ.
Linh Lan ngước mắt nhìn anh, thấy anh khẽ hất cằm về phía trước.
Nhật Minh: "Đi thôi, cậu định đứng đây luôn à?"
Nhật Minh thấy đôi má Linh Lan vẫn vương chút sắc hồng, anh khẽ cúi xuống nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh của cô.
"Sao vậy?
Bị nhan sắc của tôi làm cho đứng hình rồi à?"
Anh tay anh chọc nhẹ lên trán cô.
Linh Lan vô thức gật đầu rồi giật mình lắc đầu.
"Không có!"
Một tiếng bật cười trầm ấm vang lên, Nhật Minh xoa nhẹ đầu Linh Lan.
"Được, được không có.
Mau vào trong thôi."
Anh cố nhịn lại tiếng cười khi thấy Linh Lan nhanh chóng bước nhanh qua anh vào bên trong quán.
Suốt cả buổi, Linh Lan thậm chí chẳng dám đưa ánh mắt về phía Nhật Minh lấy một cái, nghĩ lại hành động ngốc nghếch của mình vừa rồi, gương mặt cô lại ngay tức khắc nóng bừng lên.
Nhật Minh ngồi đối diện Linh Lan thì chỉ chăm chú nhìn cô, đôi mắt anh vẫn mang theo ý cười, mỗi lần gương mặt cô đỏ lên, anh lại cảm một chút ấm áp len lỏi vào trong tim.
Đồng hồ điểm gần mười một giờ, Thanh Lam liên tục nhắn tin thúc giục không dừng lại một giây để Linh Lan kịp trả lời.
Những tiếng "ting, ting" vang lên ồn ào lấn át đi vẻ yên tĩnh trong quán nước, Linh Lan lúng túng, đôi má cũng hơi nóng lên.
Cô nhanh chóng tắt tiếng điện thoại rồi trả lời lại tin nhắn từ Thanh Lam.
Linh Lan: "Cậu bình tĩnh đi, giờ tớ qua liền."
Thanh Lam: "Lẹ đi."
Thanh Lam: "Tớ chờ ở cổng nhé."
Thanh Lam: "Nhanh lên nhé."
Linh Lan: "Biết rồi mà."
Linh Lan ngước lên nhìn Nhật Minh, bốn mắt chạm nhau khiến Linh Lan có chút ngại ngùng, cô gãi nhẹ lên má.
"Nhật Minh, đi thôi nhỉ, Thanh Lam với Hoàng Phúc đang chờ ở Hồ Văn Quán rồi."
Nhật Minh chỉ "ừm" nhẹ một tiếng, sau đó đôi chân dài của anh bước tới quầy thanh toán.
"Nhật Minh, để tớ."
Linh Lan kéo nhẹ vạt áo anh.
Nhật Minh bật cười, anh giữ lấy tay Linh Lan khi thấy cô định lấy ví ra.
"Cậu coi thường tôi đấy à?"
Linh Lan ngơ ngác không hiểu ý của anh.
"Hả?
Không có."
"Vậy thì phiền cậu đứng yên đó để tôi làm tròn vai trò của một thằng con trai đi."
"Nhưng mà..."
"Không nhưng nhị gì hết, cậu ra xe chờ tôi nhé."
Linh Lan vẫn còn chút bối rối nhưng cô vẫn nghe theo lời anh mà bước ra bên ngoài chờ.
Từ quán nước nhà bà Trần Phương tới Hồ Văn Quán thường chỉ đi mất mười lăm phút, nhưng nay hai người họ phải đi hơn ba mươi phút mới tới nơi.
Con đường ùn tắc khó di chuyển, xung quanh ồn ào tiếng còi xe lẫn tiếng nói cười háo hức của mọi người trước thềm năm mới.
Nhật Minh khó khăn lắm mới tìm được một chỗ để xe.
"Linh Lan, cậu có thể nắm lấy tay áo tôi để không bị lạc."
Linh Lan gật đầu, bàn tay nhỏ bé của cô nắm lấy một góc nhỏ trên tay áo anh.
Hai người đi một vòng xung quanh tìm kiếm cặp đôi Thanh Lam và Hoàng Phúc.
Hồ Văn Quán càng lúc càng đông đúc hơn, dù cho Thanh Lam đã liên tục gửi định vị cùng hình ảnh nơi cô đang đứng cùng Hoàng Phúc nhưng hai người họ chẳng thể nào tìm ra được.
Tìm suốt mấy vòng bốn người họ cũng đành phải chấp nhận một sự thật rằng họ không thể tìm được nhau giữa chốn đông đúc này.
Chỉ còn năm phút nữa là bắt đầu bắn pháo hoa, Nhật Minh nắm chặt lấy cổ tay Linh Lan kéo cô đến một nơi mà anh cho là có thể ngắm trọn vẹn toàn cảnh pháo hoa.
Tiếng đếm ngược vang lên, xung quanh đông nghịt người, che gần hết tầm nhìn của Linh Lan khiến cô phải liên tục nhón chân lên.
Bỗng người bên cạnh cô khẽ ngồi xuống.
Cô ngơ ngác nhìn anh, anh chỉ mỉm cười, ánh mắt liếc ra sau lưng như ngầm ra hiệu cho cô leo lên lưng mình.
Linh Lan: "Nhưng mà...có...có phiền cậu không Nhật Minh?"
Nhật Minh: "Cậu còn không nhanh lên là bỏ lỡ pháo hoa đấy."
Nhật Minh thấy Linh Lan có chút chần chừ, anh vẫn ngồi đó kiên nhẫn chờ cô.
Rồi từng bước chân chậm rãi của cô bước tới sau lưng anh, một hơi ấm mềm mại áp vào lưng anh, cánh tay cô dịu dàng vòng qua vai anh.
Một mùi hương hoa linh lan nhè nhẹ bao quanh khiến trái tim anh hẫng lại rồi đập loạn nhịp, anh cảm thấy vành tai mình lại nóng lên.
"Cậu ngồi chắc nha Linh Lan."
Vừa nói anh vừa từ từ đứng dậy.
"Cậu có mỏi thì bảo tớ nhé."
Linh Lan nói nhỏ bên tai anh, gương mặt cô nóng bừng vì ngại ngùng, cũng may sao người xung quanh không ai để ý đến họ.
Nhật Minh không đáp lại cô, anh cảm nhận được hơi thở ấm áp của cô lướt nhẹ qua tai, anh nuốt khan một tiếng.
Chưa bao giờ anh với cô gần nhau như vậy, anh chẳng thể tập trung vào bất cứ thứ gì khác, anh không nghĩ rằng cơ thể con gái có thể mềm mại tới vậy, cả đôi chân trắng nõn của cô hơi lộ ra dưới chân váy khiến anh càng mất tập trung.
Đồng hồ đã gần chạy đến điểm đích, những tiếng đếm ngược thời gian còn lại bắt đầu vang lên đều đều.
"3"
"2"
"1"
"Đùng" cả bầu trời như bừng sáng, từng đóa hoa đủ màu sắc nở rộ trên nền trời đen rồi như một cơn mưa sao rơi dần xuống nhường lại cho những đóa hoa khác bung nở.
Một khoảng trời lặng thinh giờ đây tràn ngập bởi những âm thanh rộn rã.
Cả trái tim của Nhật Minh cũng vậy, từng nhịp đập vội vã chẳng thể ngăn lại cứ thế vang lên trong lồng ngực anh.
Tâm trí anh bấy giờ chỉ xoay quanh cô gái nhỏ trên lưng, anh có thể cảm nhận rõ trái tim của cô lúc này cũng đang rung lên từng nhịp rộn ràng.
Nhật Minh: "Linh Lan, năm mới vui vẻ, mong rằng tất cả những điều tốt đẹp nhất sẽ đều đến với cậu."
Ánh mắt Linh Lan ngập tràn những chùm pháo hoa rực rỡ, cô ghé lại gần tai Nhật Minh, khẽ nói nhỏ.
"Nhật Minh, chúc cho cậu luôn dành được những điều mà cậu hằng mong ước.
Chúc cho tất cả chúng ta đều có được hạnh phúc."
Nhật Minh: "Linh Lan, có thể hứa với tôi một điều nhỏ được không?"
Linh Lan: "Được."
Nhật Minh khẽ bật cười.
"Cậu đồng ý nhanh vậy, thôi còn chưa nói nó là gì mà.
Cậu không sợ bị tôi lừa à?"
"Tớ tin cậu."
Linh Lan vùi mặt lên vai cậu, lời nói cô tựa như một làn gió, nhỏ nhẹ chỉ đủ để anh nghe thấy.
Vành tai Nhật Minh lại nóng lên, yết hầu anh trượt lên xuống, trong đôi mắt anh vẫn phản chiếu những ánh sáng rực rỡ trên bầu trời nhưng tâm trí anh đã sớm chỉ để ý tới mình Linh Lan.
Nhật Minh: "Vậy, cậu hứa với tôi sau này sẽ luôn sống thật tốt nhé?"
Linh Lan thoáng chút sững sờ trước câu hỏi của anh, cô cảm giác lời hứa này có một sức nặng vô hình nào đó khiến cô khó trả lời, cô im lặng một lúc rồi mới trả lời anh.
"Cậu cũng phải hứa với tớ, có được không?"
"Được, tôi hứa, sẽ ở bên cậu tới hết cuộc đời này, chỉ cần cậu muốn tôi sẽ lập tức tới bên...dù ở vai trò là bất cứ ai đi chăng nữa.
Tôi hứa."
Nhật Minh bỗng nhiên nghiêm túc lạ thường.
"Ừm, vậy tớ cũng hứa với cậu."
"Cảm ơn cậu, Linh Lan."