Cập nhật mới

Khác LINGORM_The Silence

Lingorm_The Silence
Chương 20


Trong những ngày sau đó, Linh Linh vẫn đều đặn giữ liên lạc với Đinh Bảo Lâm.

Cô không tấn công hay hỏi han dồn dập mà chỉ nhắn tin, phần nhiều là những mẩu chuyện vặt vãnh về nhiếp ảnh, đôi khi là những câu hỏi lửng lơ về ánh sáng, bố cục, kỹ thuật máy film.

Lúc thì cô chia sẻ một tấm ảnh được giả vờ là chụp ở triển lãm nhỏ gần nhà, lúc thì nói về cảm giác lạ lẫm khi nhìn thấy một bức ảnh cũ không rõ người chụp.

Hắn vẫn trả lời, nhưng luôn cụt ngủn:

"Ừ"

"Không đẹp"

"Tấm này bị cháy sáng"

Dù có cố gắng gợi chuyện mấy đi nữa, hắn vẫn giữ đúng một kiểu trả lời ngắn gọn và lạnh lùng, như thể đang nhắn với một người xa lạ không đáng để tâm, và cố tỏ ra dửng dưng.

Cho đến một tối nọ, sau khi gửi một tin nhắn bình thường như mọi lần, chỉ là tấm ảnh có bóng người đứng lẫn vào khung cảnh mờ nhòe của một con hẻm cũ.

Gần hai tiếng sau, cô nhận được phản hồi từ anh ta.

Không phải là "được" hay là "xấu"

Mà là: "Rốt cuộc cô là ai?"

Linh Linh dừng lại ngay giữa lúc đang rót nước.

Tay cô khựng lại trên miệng ly, mắt chăm chăm vào màn hình điện thoại.

Một câu hỏi đơn giản nhưng chứa đầy ngờ vực.

Có lẽ hắn ta đã bắt đầu thấy không ổn.

Có lẽ hắn đã nhớ ra điều gì đó.

Cô không trả lời ngay.

Nếu đáp sai, thì hắn sẽ trở nên cảnh giác hơn.

Còn nếu tỏ ra biết quá nhiều, thì có lẽ hắn sẽ lại chơi trò 'biến mất'.

Cô cần một cách để kéo dài cuộc chơi mà không lộ ra con bài tẩy.

Sau một thoáng suy nghĩ, cô nhắn lại: "Em là người từng mất đi một thứ vô giá mà em không thể chụp lại bằng máy ảnh."

Một lát sau, cô gửi kèm thêm một dòng khác, như lời giải thích: "Bức ảnh đó... người trong ảnh... em chỉ muốn hiểu chuyện gì đã thực sự xảy ra.

Chỉ vậy thôi."

Không nói mình là ai, không khai rõ mục đích, nhưng cũng không hoàn toàn giấu diếm.

Một kiểu chơi chữ vừa đủ để gợi sự quan tâm.

Khoảng năm phút sau, chấm ba chấm hiện lên trên góc màn hình, dấu hiệu hắn đang gõ tin nhắn.

Linh Linh giữ nguyên điện thoại trên tay, nín thở chờ đợi.

Và rồi tin nhắn tới: "Cô không hiểu đâu."

Ngay lập tức, thêm một dòng khác hiện lên: "Đừng động vào quá sâu nếu cô còn muốn rút ra."

Linh Linh nhìn chăm chăm vào màn hình, cảm nhận rõ một sự dịch chuyển.

Đây không còn là những câu trả lời lạnh lẽo của một kẻ vô can nữa, mà là lời cảnh báo của người đã nhìn thấy trước được hậu quả.

Cô biết điều đó có nghĩa là gì.

Hắn đang sợ.

Và khi một người như Đinh Bảo Lâm bắt đầu cảm thấy sợ thì chứng tỏ, hắn biết nhiều hơn cô tưởng.

Sau khi đọc đi đọc lại những dòng tin nhắn của Đinh Bảo Lâm, Linh Linh ngồi lặng trong bóng tối phòng khách, chỉ có ánh sáng xanh mờ nhạt từ màn hình điện thoại chiếu lên gương mặt trầm ngâm của cô.

"Đừng động vào quá sâu nếu cô còn muốn rút ra."

Câu nói ấy cứ quanh quẩn trong đầu.

Liệu đó là một lời cảnh báo, hay là lời đe dọa?

Tuy nhiên, dù có là gì đi nữa, thì nó cũng giống như một cánh cửa vừa mở hé, vừa đủ để làm lộ một phần sự thật ẩn sâu mà hắn không muốn cô thấy.

Nhưng chính vì vậy, Linh Linh lại càng chắc chắn rằng cô cần gặp hắn.

Không còn qua tin nhắn, không qua hình ảnh hay lời bóng gió.

Cô cần nhìn vào mắt hắn, nghe chất giọng của hắn, cảm nhận từng cử chỉ, từng cái chau mày, từng khoảng lặng hắn cố tình để trống.

Chỉ có như vậy, cô mới xác định được hắn là ai trong bức tranh rối rắm này.

Linh Linh đánh cược một lần, cô đánh cược rằng hắn ta sẽ là chìa khóa để giải mã hết mớ rắc rối này.

Cô nhắn lại cho Bảo Lâm một tin nhắn trước khi đi ngủ: "Tôi muốn gặp anh một lần nữa".

Và đến tận ba giờ sáng, khi chuông tin nhắn vang lên... cô bật dậy.

Tin nhắn từ Bảo Lâm, không dài: "Cô vốn dĩ không nên dính vào chuyện này"

Ngay sau đó là một dòng khác: "Nhưng nếu cô vẫn cố chấp muốn biết được sự thật thì hãy đến kho xưởng cũ phía Tây thành phố S, cuối đường số 5 vào thứ Bảy, lúc chín giờ tối.

Lưu ý là cô phải đi một mình.

Và dĩ nhiên là cô cũng đừng mong là cô sẽ thích những gì mình nghe được."

Vào ngày hôm đó, khi trời đã bắt đầu sụp tối, Linh Linh thay áo khoác và nhét điện thoại vào túi, cô còn mang một gọng kính có khả năng ghi âm và ghi hình.

Bên cạnh đó, để phòng thân, cô còn đem theo một khẩu súng để được dắt ở lưng quần.

Thành phố lên đèn, ánh sáng của đèn đường hắt qua ô cửa sổ, trải một lớp màu cam mờ mịt lên nền gạch lát cũ trong căn hộ.

Tiếng bước chân nhẹ sau lưng khiến cô quay lại.

Mỹ Linh đang đứng trước cửa bếp, tay vẫn cầm chiếc ly sứ còn bốc hơi nóng.

"Trễ như này mà chị còn đi đâu vậy?"

Mỹ Linh hỏi, giọng đều đều nhưng ánh mắt lại có chút lo lắng, "Chị có cần em đi theo không?"

Linh Linh khựng lại một giây, rồi lắc đầu: "Không cần đâu.

Chị chỉ đi gặp một người bạn cũ thôi.

Tụi chị nói chuyện một chút thôi rồi về liền."

Mỹ Linh nhìn cô chằm chằm, như muốn đoán định điều gì, rồi gật nhẹ đầu: "Vậy chị đi cẩn thận."

Linh Linh mỉm cười, đặt lên trán Mỹ Linh một nụ hôn rồi nhẹ nhàng trả lời: "Chị biết mà.

Hôm nay em cứ ngủ trước đi, không cần đợi chị về đâu."

Cánh cửa khép lại sau lưng, để lại sau lưng ánh mắt còn lưỡng lự.

Cô bước nhanh xuống cầu thang, trong lòng chộn rộn không yên.

Địa điểm gặp mặt là tại một nhà kho nằm trong con hẻm vắng, cách xa khu dân cư.

Linh Linh dừng xe bên ngoài, đứng quan sát trong bóng tối một lúc lâu trước khi bước vào.

Không có ánh đèn nào được bật, không có tiếng động, và không một bóng người.

Cô bước vào, tiếng giày chạm nền bê tông vang vọng.

Và rồi... trống trơn.

Nhà kho này giống như đã lâu rồi không được quét dọn, không có dấu hiệu của con người tồn tại ở đây.

Cô rút điện thoại ra để kiểm tra, nhưng lạ thay là không có tin nhắn mới hay một cuộc gọi nhỡ nào.

Nhưng ngay khi cô định quay lưng rời đi thì màn hình điện thoại chợt sáng lên.

Một thông báo bật tới, đơn giản chỉ có một chữ "Cứu" đến từ số điện thoại của Đinh Bảo Lâm.

Ngay bên dưới là một đường link định vị và dấu chấm đỏ hiển thị vị trí hiện tại của hắn.

Không phải nhà kho mà là một địa điểm khác cách đó khoảng vài kilomet, gần một công trình bỏ hoang sát bờ kênh.

Tim Linh Linh đập mạnh.

Cô không rõ liệu đây có phải là một cái bẫy hay không, hay là hắn thực sự đang gặp nguy hiểm.

Không còn thời gian suy nghĩ.

Cô quay người, rút chìa khóa xe và lao thẳng vào màn đêm.

Chiếc xe phóng vun vút trong đêm, đèn pha rạch những vệt sáng dài trên con đường mòn phủ đầy cỏ dại.

Linh Linh không nhớ nổi mình đã vượt qua bao nhiêu biển cấm, bao nhiêu ổ gà.

Cô chỉ còn biết một điều: nếu đến trễ một giây, Đinh Bảo Lâm có thể sẽ chết.

Chiếc điện thoại rung khẽ, định vị chỉ còn cách vài chục mét.

Cô dừng xe, lao xuống và men theo lối đi nhỏ giữa bãi đất hoang, nơi từng là công trình xây dở đã bỏ không từ nhiều năm trước.

Tiếng gió rít qua khung bê tông đổ nát, tiếng bước chân của cô chìm trong hơi lạnh đang rút kiệt hơi thở.

Rồi cô nghe thấy tiếng động, một tiếng va chạm nhỏ, rên rỉ, tiếng giằng co nghẹn ngào trong góc khuất sau bức tường gạch đổ.

Cô rút súng trong tích tắc, trái tim đập thình thịch.

Và rồi cô thấy hắn, Đinh Bảo Lâm, đang bị ép sát vào tường, bàn tay bị giữ chặt, khuôn mặt hoảng loạn nhễ nhại mồ hôi.

Một người khác đứng trước hắn, tay cầm vật gì đó lấp lánh dưới ánh trăng.

Là một lưỡi dao?

Linh Linh không nghĩ gì thêm.

Bản năng nghề nghiệp của cô bùng lên.

Cô hét lớn, giọng sắc lạnh vang dội khắp khoảng trống: "Cảnh sát đây!

Bỏ vũ khí xuống và giơ tay lên!"

Người kia giật mình, khựng lại.

Ánh mắt hắn quay về phía cô, và trong khoảnh khắc ánh sáng lướt ngang khuôn mặt ấy, toàn thân Linh Linh như đông cứng.

Đó chính là Hoàng.

Anh ta nhìn cô... không hoảng loạn, cũng không bất ngờ, mà chỉ lạnh như băng.

Như thể đã biết trước mình sẽ bị cô phát hiện.

Một giây.

Linh Linh đứng sững người trong một giây.

Và như thể đã đoán được phản ứng ấy, Hoàng chớp lấy thời cơ, đạp mạnh vào một chồng gạch bên cạnh.

Bụi mù bốc lên che khuất tầm nhìn.

"Đứng lại!" cô hét lên, lao theo hướng anh chạy, nhưng đã quá muộn.

Bóng Hoàng biến mất sau những bức tường đổ nát, như chưa từng tồn tại.

Linh Linh quay lại tìm đến Bảo Lâm.

Hắn đang run lẩy bẩy, khuỵu xuống nền đất, ánh mắt kinh hoàng khi nhìn thấy cô.

Cô gỡ trói, kiểm tra vết thương trên tay hắn, đó chỉ là vài vết xước ngoài da, nhưng tâm lý hắn thì rõ ràng đã bị chấn động.

Cô siết chặt súng trong tay, tay kia đặt lên vai hắn: "Bây giờ anh đã an toàn rồi.

Nhưng giờ anh phải nói cho tôi biết vì sao hắn lại muốn giết anh."

Chiếc xe rung nhẹ khi Linh Linh đóng cửa lại.

Gió vẫn thổi ào ạt bên ngoài, nhưng bên trong khoang xe, không gian như đông đặc.

Cô liếc nhìn gương mặt của Đinh Bảo Lâm, hắn có lẽ vẫn chưa hoàn toàn hoàn hồn sau cuộc đối đầu ban nãy.

Nhưng ánh mắt đã có chút gì đó như là lạ, có một chút gì đó... nhẹ nhõm?

Như thể cuối cùng cũng có ai đó bắt hắn phải kể ra sự thật.

Linh Linh không nói gì, chỉ lặng lẽ chờ.

Sau vài phút im lặng, Bảo Lâm thở dài, giọng khàn đục: "Cô biết không... những người trong bức ảnh mà cô đưa tôi xem, mười một năm trước, từng là một liên minh hùng mạnh đến mức có thể vươn tay che kín cả thế giới ngầm.

Cờ bạc, buôn rượu, môi giới người, gài người vào các tổ chức lớn.

Chúng tôi có tất cả.

Cảnh sát?

Báo chí?

Không một ai dám động đến chúng tôi cả."

Linh Linh không chớp mắt, mắt dán vào hắn qua kính chiếu hậu.

Bảo Lâm dựa lưng vào ghế, tiếp tục:

"Mọi chuyện thay đổi khi một cảnh sát trong lĩnh vực phòng chống tội phạm gia nhập nhóm.

Hắn không giấu diếm thân phận gì cả, hắn bảo rằng đã chán cái bộ máy thối nát và muốn đứng về phía chúng tôi.

Muốn làm người bên trong giúp bọn tôi tránh bị sờ gáy.

Và hắn làm được.

Không ít vụ bịt miệng báo chí, tiêu huỷ hồ sơ, đều có dấu tay của hắn.

Và liên minh của chúng tôi thì ngày càng lớn mạnh."

Hắn quay sang nhìn cô, ánh mắt có vẻ như để dò xem phản ứng.

Linh Linh không cần hỏi.

Trái tim cô đã đập loạn lên từ câu đầu tiên.

Cô biết đó là cha mình.

Đinh Bảo Lâm nhìn ra ngoài cửa kính một lát, rồi giọng trầm xuống:

"Mọi chuyện có thể đã êm đẹp nếu không có cái chuyện xảy ra vào năm đó.

Lúc ấy, bọn tôi đang mở rộng đường dây buôn người, chủ yếu là từ Đông Âu, Trung Á, và Đông Nam Á.

Một ngày, Triệu Vĩnh Phát 'bắt' được một cô bé, chắc độ mười bốn tuổi, tóc nâu đỏ, và có vẻ sống ở nước ngoài lâu năm nên không rành tiếng cho lắm."

Hắn dừng lại, nuốt khan một cái: "Con bé đó... rất xinh.

Đẹp kiểu dễ bị người ta nuốt chửng trong cái thế giới này.

Phát nói là để con bé lại cho thằng Phạm Tuấn, cái thằng bẩn nhất trong bọn, đứa chuyên kinh doanh rượu giả, gái bao và mấy trò đồi bại khác."

Giọng hắn nhỏ hẳn, gần như run lên:

"Nhưng cái tên cảnh sát già đó lại phản đối.

Hắn bảo con bé chỉ là một đứa nhỏ, không đáng phải chịu như vậy.

Hắn nổi điên thật sự, đập bàn, lớn tiếng chửi Phạm Tuấn trước mặt bao nhiêu người.

Hắn còn đánh nhau tay đôi với Tuấn.

Đây cũng là lần đầu tiên có người dám đứng lên chống lại lệnh của 'liên minh'.

Hắn đã cố gắng cứu đứa nhỏ ấy... nhưng thất bại."

Linh Linh cảm giác như có ai bóp nghẹt tim mình.

Cô không dám tưởng tượng.

"Hắn bị đánh đến gãy xương, rách mặt.

Bị quăng ngoài hành lang, ngay cửa phòng nơi đứa nhỏ bị đưa vào.

Hắn nằm đó, bất tỉnh... và khi tỉnh dậy thì..."

Hắn không nói tiếp, nhưng ánh mắt nặng nề như cả ký ức ấy vừa quay về:

"Khi mẹ của con bé tìm đến chuộc, đưa cả một va li tiền mặt, thì mọi thứ đã quá muộn.

Cô ta thấy con gái mình tàn tạ, lạnh ngắt, chỉ còn là một cái xác không toàn vẹn.

Cô ta gào khóc rồi ngất xỉu."

Một khoảng lặng dài.

Chỉ còn tiếng quạt gió trong xe và tiếng gió hú ngoài trời.

Linh Linh cứng người, lòng quặn lên.

Cô nhớ lại có một khoảng thời gian khi cô vẫn còn trong trường cảnh sát thì nghe tin bố bị tai nạn đến mức phải bó bột.

Nhưng khi cô đến thăm ông chỉ nói rằng là ông bị tông bởi một tên tài xế say rượu.

Đôi tay cô siết chặt tay lái.

Cô cũng biết rằng...

đây chỉ là phần đầu của một quá khứ đẫm máu.

Linh Linh tiếp tục ngồi im lặng lắng nghe lời kể của Đinh Bảo Lâm trong ánh đèn yếu ớt từ xe chiếu ra.

Bầu không khí như đặc quánh lại, gió đêm lùa qua khe cửa xe khiến mọi thứ trở nên lạnh lẽo và rờn rợn hơn bao giờ hết.

Hắn tiếp tục kể bằng giọng khàn khàn, như đang bị bóp nghẹt bởi những ký ức cũ.

"Người mẹ ấy sau khi ôm tro cốt đứa con gái về nước ngoài đã đâm đơn kiện khắp nơi.

Nhưng cô biết không?" hắn ngừng lại một chút, ánh mắt trôi về khoảng tối mù mịt phía trước "Không có ai dám đụng đến tụi tôi.

Ngay cả cảnh sát, tòa án hay truyền thông, tất cả đều bị mua chuộc hoặc bị bịt miệng.

Mọi con đường đều bị chặn."

Linh Linh siết chặt tay, bàn tay cô run lên vì phẫn nộ, nhưng vẫn giữ im lặng để hắn tiếp tục.

"Bẵng đi vài năm," Bảo Lâm nói tiếp, "tưởng mọi chuyện đã chìm xuống.

Thì bỗng một ngày, có một cô gái trẻ, rất đẹp, tìm đến tên Triệu Vĩnh Phát và nói rằng cô ta muốn gia nhập đội.

Cô ấy nhìn chỉ chừng hai mươi tuổi, nhưng lại vô cùng sắc sảo, nhất là trong lĩnh vực IT và công nghệ.

Bọn tôi vốn đang mở rộng hoạt động sang mảng lừa đảo và hack, nên rất cần người như cô ta."

Hắn hít một hơi dài, ánh mắt thấp thoáng vẻ tiếc nuối.

"Trong một năm, cô gái ấy không chỉ làm ăn rất tốt mà còn xây dựng được một vị thế trong nhóm.

Có vệ sĩ riêng, có danh tiếng trong cộng đồng ngầm.

Nhưng rồi..." giọng hắn trầm hẳn xuống "cái bản chất dơ bẩn của hắn thì không bao giờ thay đổi."

"Phạm Tuấn?"

Linh Linh khẽ hỏi, như thể đã đoán ra điều gì đó.

Bảo Lâm gật đầu: "Phải.

Tên khốn đó lại dòm ngó cô ấy.

Có lẽ vì cô ấy quá nổi bật.

Nhưng lần này thì khác.

Cô gái ấy không dễ bị bắt nạt như đứa nhỏ năm xưa.

Khi hắn giở trò, đã có một cuộc đụng độ ngay trong nội bộ.

Vệ sĩ của cô ta cũng không phải dạng vừa.

Cả hai bên đánh nhau kịch liệt và cuối cùng là Phạm Tuấn bị ép phải nhượng bộ.

Tên Vĩnh Phát cũng ra mặt can thiệp để dừng chuyện lại.

Nhưng từ hôm đó, Phạm Tuấn ghi thù.

Mất mặt giữa đám đàn em, hắn bắt đầu âm thầm lên kế hoạch loại trừ cô ấy."

Linh Linh nghiêng đầu, lặng lẽ suy nghĩ: "Và anh đã biết?"

"Tôi tình cờ nghe được" Bảo Lâm nói, giọng hắn như rút cạn sinh khí "Tôi đã biết kế hoạch của hắn.

Nhưng tôi hèn... tôi chỉ biết sợ.

Tôi sợ bị giết, sợ bị kéo vào mớ hỗn loạn đó.

Tôi không lên tiếng, cũng không cảnh báo.

Tôi chỉ đứng im nhìn như một người ngoài cuộc."

"Vài ngày sau..." hắn nói như tự nguyền rủa bản thân "tôi nghe tin cô ấy gặp tai nạn giao thông.

Tai nạn?

Tất nhiên ai cũng nói như vậy.

Cô ấy và cả gia đình, ba mẹ gì đó đều chết hết.

Không một ai điều tra, không ai làm gì cả.

Cái chết đó cứ thế mà chìm vào quên lãng."

Linh Linh cảm thấy ngực mình nghẹn lại.

Cô nhìn Bảo Lâm.

Trong ánh mắt hắn không chỉ có sự hối hận mà còn là nỗi sợ, sự hoang mang, và một chút gì đó như sự chuộc lỗi muộn màng.

Cô cất giọng chậm rãi nhưng lạnh băng: "Tên của cô gái đó là gì?"

Bảo Lâm lắc đầu, nhìn cô một lúc rồi nói nhỏ: "Đã lâu lắm rồi, tôi không còn nhớ rõ nữa.

Tôi chỉ nhớ mọi người gọi cô ta là 'Cáo Trắng'.

Đó là một biệt danh, không phải tên thật.

Và tôi nghĩ... nếu có ai đó đang đứng sau những cái chết gần đây, rất có thể là người có liên quan đến cô ta."

Linh Linh ngả người ra ghế, ánh mắt đăm đăm nhìn ra ngoài cửa kính, mưa bắt đầu rơi lộp độp trên nóc xe.

Cô không nói gì thêm, nhưng trong đầu đã có một kế hoạch mới.

Lần này, cô sẽ không để bất kỳ ai phải chết thêm nữa.
 
Back
Top Bottom