Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [LingOrm] Vì yêu quên hận

[Lingorm] Vì Yêu Quên Hận
80


Nửa tháng sau, đoàn người rời khỏi Phrae, sau khi đi du ngoạn một hồi nữa thì mọi người từ Tak đón máy bay về nhà.

"Có lẽ chúng ta nên lập một chút kế hoạch về chuyện phải làm sau này."

Lingling nắm tay Orm, vẻ mặt hạnh phúc.

Trải qua chuyện ngoài ý lần này, giữa hai người đã không còn gì bí mật cũng như không còn chướng ngại gì.

"Kết hôn?

Hay là mua nhà?"

Orm cười ha ha xoa xoa lên mũi Lingling.

"Mấy chuyện này đều là đương nhiên.

Còn có chuyện chị muốn bàn với em."

Lingling kéo tay nghịch ngợm của Orm xuống.

"Chuyện gì?"

"Lúc trước, ba em mời chị hướng dẫn tâm lý cho em, lúc ấy có nói chuyện thù lao.

Hiện tại, em đã hoàn toàn bình phục, trước khi chúng ta đến Mae Sot ba em đã vội vàng muốn thực hiện lời hứa, muốn chị nhận phần tiền thù lao kia.

Đối với việc chữa khỏi cho em, đã hoàn toàn không phải vì thù lao, chị không muốn lấy, dù sao, tình cảm của chúng ta là tinh khiết, chị không hy vọng bên trong mang theo bất kỳ lợi ích gì."

"Bao nhiêu tiền?

P'Lingling đó nha, chuyện gì cũng đều không nói cho em biết."

Sắc mặt Orm suy sụp, việc này tuy rằng mình đã biết, nhưng khi nghe tới đều muốn làm cho người ta nổi giận.

"Cục cưng ngoan, đừng buồn mà, chị bây giờ chẳng phải tự thẳng thắn với em sao?"

Lingling vội vã dỗ dành.

"Em biết.

Cũng không có trách P'Lingling, chỉ là nghe đến thì thấy không thoải mái.

Thù lao hai người bàn là bao nhiêu?"

Orm bĩu môi.

"Khoản đầu tư bảy mươi triệu, chị sẽ đưa ra cổ phần tương ứng của LLK.

Tuy nhiên sau đó...sau đó, ba em lại thêm vào một nửa, vì vậy, là một trăm bốn mươi triệu tiền đầu tư."

Lingling vội vàng hôn lên mặt Orm.

Orm nghĩ nghĩ, gật đầu: "Nhận lấy đi."

"Hả?

Như vậy sao được."

Trả lời của Orm thật là ngoài dự kiến của Lingling.

"Coi như là sính lễ nhà họ Kornnaphat cưới vợ thôi."

Orm hắc hắc cười.

"Vớ vẩn!

Chị nói thật, chuyện này, chị hy vọng chúng ta cùng nhau nói rõ với ba em, hơn nữa, chúng ta lần này trở về, cũng có thể thẳng thắn nói về mối quan hệ của chúng ta cho người nhà em biết.

Em thấy sao?"

Orm thu hồi biểu tình vui đùa: "Em nói nghiêm túc, tình trạng hiện tại của LLK không tốt lắm, cho dù lúc trước em đã cứu được, nhưng thực tế vẫn còn chưa đủ, nếu Sethratanapong thị đầu tư cho LLK một trăm bốn mươi triệu, tuy rằng kim ngạch không lớn, nhưng mà ý nghĩa vô cùng.

Lingling có biết, Sethratanapong thị đang vô cùng phát triển, mà LLK thì đang bên bờ vực thẳm, một khi tin tức Sethratanapong thị đầu tư vào LLK công bố ra ngoài, nó càng có ý nghĩa tác dụng thực tế xa hơn nhiều so với khoản đầu tư một trăm bốn mươi triệu này.

Trên thương trường sẽ càng có lòng tin hơn đối với LLK, như vậy năm tài chính này, LLK sẽ thuận lợi vượt qua."

"Em thật biết tạo thời thế nhỉ!"

Lingling cười rộ lên.

"Sẵn tiện, trước khi có báo cáo tài chính cuối năm, đuổi việc Phó tổng đang thay thế điều hành của P'Ling, rồi tuyển em làm Tổng giám đốc điều hành của P'Ling.

Mặc dù trong thời gian ngắn, em không thể thay đổi gì nhiều, nhưng với thân phận người thừa kế Sethratanapong thị của em giờ làm cho LLK, không chỉ mang đến ích lợi về mặt cải cách, mà còn có quan điểm thị trường.

Đương nhiên, em nghĩ cổ phiếu cuối năm của LLK sẽ có một bước nhảy vọt rất lớn."

Khi Orm nói về công việc, có vẻ rất giỏi giang chu đáo.

"Em nói có lý, nhưng mà chị dù sao cũng không muốn nhận tiền của ba em."

Lingling kiên trì đối với chuyện này.

"Được rồi, vậy cũng không phải lấy tiền của ba, mà đó chính là khoản đầu tư của Sethratanapong thị cho LLK, P'Lingling chẳng phải đã nói, cần phải đưa ra cổ phần công ty tương ứng sao?

Chuyện này quyết định như vậy đi.

Sau khi trở về, em sẽ cùng ba bàn bạc."

Về phương diện đầu tư kinh doanh, ba hẳn là rất vui tiếp nhận ý kiến của mình, không chỉ bởi vì mình là người thừa kế Sethratanapong thị đã bắt đầu tiếp xúc lại với công việc của Sethratanapong thị, và cũng là do trời ban phú cái tài thương trường của mình luôn khiến cho ba vui.

Lingling thấy Orm kiên quyết, suy nghĩ nói: "Chị thấy, vẫn là thế này đi, chuyện khoản đầu tư chúng ta để sau.

Sau khi trở về, em trước tiên đến LLK làm việc, bắt tay vào việc thay đổi nhân sự cuối năm.

Hoàn thành bản kế hoạch kinh doanh năm sau.

Chị nghĩ tuy rằng em không về Sethratanapong thị đi làm, nhưng chỉ cần em trở lại công việc kinh doanh, ba em nhất định sẽ rất vui.

Đợi chuyện LLK cơ bản sắp xếp thỏa đáng, chúng ta liền nói chuyện của tụi mình với ba em.

Sau khi được ba mẹ em đồng ý, sẽ bàn lại chuyện Sethratanapong thị có đầu tư vào LLK hay không.

Em thấy thế nào?"

"P'Lingling a!

Chính là không muốn nhận thù lao, sợ ba em nhắm vào điểm ấy, bất mãn đối với P'Lingling phải không?

P'Lingling đừng lo lắng, em nghĩ, họ sẽ đồng ý.

Kỳ thật, ba mẹ em xem như có vẻ khai sáng, chỉ cần em vui, họ liền thỏa mãn.

Việc phản đối em và P'Lingling bên nhau, chẳng qua họ nghĩ em và con gái yêu nhau, em sẽ bị tổn thương mà thôi, họ không hiểu về tình yêu đồng tính."

Orm tỏ vẻ lạc quan.

Dù sao chuyện mình thích con gái thì ba mẹ đều biết.

Họ không muốn để cho Lingling và mình bên nhau suy cho cùng là vì hai năm qua mình bị như vậy là vì con gái, nên làm cho ba mẹ cảm thấy sợ hãi mà thôi.

"Vậy quyết định vậy!"

Lingling nói lời kết thúc, hai người hiện tại đã không còn khúc mắc gì, những ngày sau này chỉ là giải quyết tốt chuyện hai người, đối với Lingling mà nói, đó cũng không là vấn đề.

Có yêu, có tin tưởng, còn có gì không thể làm được nữa?

Trở lại thành phố đã xa cách hơn nửa tháng, nơi này vừa mới rơi một trận tuyết, ven đường giờ được phủ bởi một mảnh trắng xóa, nhưng vẫn không làm giảm được nét phồn hoa của thành phố này.

Orm và Lingling nói lời tạm biệt.

Đương nhiên có nỗi luyến tiếc không kể xiết, nhưng tương lai còn rất dài, chuyện cần làm còn rất nhiều, rất đáng để chờ mong tương lai dường như ngay trước mắt, xa nhau thế này không phải đau khổ, chính là sự luyến tiếc ngọt ngào.

Lingling về nhà tắm rửa, thay quần áo xong liền vội vàng đến LLK, trong khoảng thời gian này, cô đối với LLK quan tâm rất ít, bất luận tình huống thế nào, cô đều cần đi tìm hiểu một chút.

Cũng làm một ít chuẩn bị để điều chỉnh nhân sự sau này.

Freen thì trở về phòng cố vấn, nhanh chóng quét dọn, sau đó đem bảng "Chủ nhân ra ngoài" đổi lại thành "Mời vào".

Đương nhiên, trước khi nói lời tạm biệt với Becky, cô đã nhiệt tình mời Becky đến nhà, về phần nguyên nhân, đương nhiên mọi người đều biết.

Becky vui vẻ nhận lời, tuy nhiên điều đầu tiên nàng cần làm là đi theo Orm về Kornnaphat gia, báo cáo tình hình với Push Kornnaphat.

"Tình trạng của Orm vô cùng tốt, thực tế, chuyến đi ra ngoài lần này, không riêng gì thân thể cô ấy chuyển biến tốt, hơn nữa vô cùng rõ ràng thấy được cô ấy một lần nữa hòa nhập vào xã hội."

Ở thư phòng Push Kornnaphat, Becky bưng tách trà, đạm mạc cười hướng Push Kornnaphat nói, "Lingling, bác sĩ tâm lý của Orm là vị bác sĩ rất giỏi.

Tôi cùng cô ấy tiếp xúc trong khoảng thời gian này, bắt đầu hiểu được vì sao Orm có thể trong khoảng thời gian ngắn mà hoàn toàn hồi phục như vậy."

Push Kornnaphat vui mừng gật gật đầu: "Đúng vậy, tôi cũng đã nhìn ra, lúc nó vừa trở về, tôi thấy sắc mặt của nó tốt hơn rất nhiều, hơn nữa tựa hồ còn sáng sủa không ít.

Cám ơn bác sĩ Armstrong đã chăm sóc."

Becky lễ phép cười lắc đầu: "Tôi chăm sóc còn thiếu, nhưng thật ra bác sĩ Kwong chăm sóc nhiều lắm, cô ấy biết Orm cần cái gì, hơn nữa còn không ngừng dẫn dắt, hướng dẫn."

Push Kornnaphat trầm mặc trong chốc lát, sau đó mới mở miệng: "Bác sĩ Armstrong, cô biết lần này mời cô cùng Orm đi Mae Sot còn có chút nguyên nhân khác, chúng ta sẽ không vòng vo, tôi muốn biết quan hệ của Orm và Lingling."

Becky để tách trà xuống: "Giữa bác sĩ và bệnh nhân có vẻ thân mật là vô cùng bình thường.

Vì vậy, giữa hai người họ có tình cảm sâu hơn gì hay không, tôi nghĩ, làm người ngoài như tôi không thể nói lung tung.

Tuy nhiên, nếu họ thật sự là quan hệ người yêu, như vậy Orm và Lingling chắc chắn sẽ nói cho ngài biết."

"Tôi sợ là hai năm trước..."

Push Kornnaphat không nói gì tiếp, chỉ đốt điếu thuốc.

"Hai năm trước, Orm rơi vào vực sâu không đáy, nhưng mà hiện tại Lingling đã dẫn cô ấy ra ngoài, nếu nói hai người họ thật sự là quan hệ người yêu, như vậy tôi nghĩ, trên đời này, ai có thể làm cho Kornnaphat đổng yên tâm giao Orm cho, kia nhất định là Lingling.

Bởi vì Lingling hiểu Orm, biết thế nào mới có thể làm cho cô ấy ngày càng tốt hơn."

Becky nói rất thản nhiên, nội dung thì vượt quá dự kiến của Push Kornnaphat.

Push Kornnaphat gật đầu, không định nói tiếp việc này.

Ý của Becky thì ông đã hiểu, là một thương nhân ưu tú, cũng là ba của người ta, ông không cần thiết phải thuyết phục một bác sĩ không có liên quan đến chuyện này.

Tuy nhiên từ lời nói của Becky, cho ông biết, có lẽ không lâu nữa, ông phải cùng Lingling nói chuyện rõ ràng.

Lúc Push Kornnaphat và Becky nói chuyện, mẹ Kornnaphat đang cùng con gái bảo bối của bà trò chuyện.

"Mẹ, đây là Lingling mua cho mẹ.

Thích không?

Rất có phong cách đặc sắc của dân tộc đó.

Lingling nói, một bộ quần áo đẹp và đặc sắc như vậy, phải là người phụ nữ có khí chất và cao quý như mẹ mới mặc ra hiệu quả được, mẹ mặc thử xem?"

Orm bắt đầu đưa quà tặng.

Mẹ Kornnaphat cười ha ha để cho con gái giúp mình thay quần áo, tựa hồ thật đúng là rất đẹp.

"Quả nhiên đẹp lắm, Lingling thật là khéo chọn.

Cái này...cái này nữa....mẹ xem nè....vòng tay phỉ thúy này là Lingling mua cho mẹ, mẹ đeo lên xem hợp hay không, con dùng tay của mình thử, hẳn là không khác lắm, Lingling nói ngọc dưỡng người, đeo ngọc càng lâu thì nó tiếp xúc nhiều với da, làm tăng độ ấm cho da, tốt hơn vàng bạc.

Con cũng thấy phỉ thúy rất đẹp.

Mẹ thấy sao?"

Orm lại đưa ra một vòng ngọc.

Mẹ Kornnaphat mỉm cười nhìn Orm, nửa ngày mới hỏi: "Lingling đâu, sao hôm nay không cùng con về đây?"

"Lingling?

Chị ấy bận công việc, đi cũng lâu như vậy, cần ghé công ty xem trước, kêu con mang mấy thứ này về nhà, xem mẹ và ba thích hay không, qua hai ngày nữa Lingling sẽ đến gặp."

Orm nhẹ nhàng bâng quơ nói, nhưng ánh mắt vẫn luôn chú ý biểu tình của mẹ.

Mình luôn đề cập đến Lingling, xem mẹ có phản ứng gì không.

"Đứa nhỏ này vừa thông minh lại biết quan tâm chăm sóc, con cũng không có bạn bè, nếu Lingling có rảnh, con đưa nó đến đây ngồi chơi.

Mẹ sẽ nấu món ngon cho mấy đứa."

Mẹ Kornnaphat nhìn thấy biểu tình của Orm, trong lòng đã đoán được ba phần.

Tuy rằng chồng bà vẫn phản đối, nhưng đối với mẹ Kornnaphat mà nói, chỉ cần Orm có thể vui vẻ lại, bà đã thỏa mãn.

Nếu con gái bà thích Lingling như vậy, bà sao có thể không nương theo?

"Mẹ thật tốt!"

Orm từ ánh mắt của mẹ đã hiểu được ý, dang tay ôm chặt mẹ, sau đó bên tai mẹ nhỏ giọng nói, "Về phía ba, mẹ phải giúp con nha!"

Mẹ Kornnaphat cười gật đầu: "Ba con cũng là vì tốt cho con, không có ý gì khác, con nghĩ thử xem, ông ấy là Tổng tài của Sethratanapong thị, con là người thừa kế, có biết bao nhiêu thanh niên tuấn kiệt đều muốn bước vào nhà chúng ta, có biết bao nhiêu người ở sau lưng ông ấy nghị luận, nhưng trước kia nghe nói con thích con gái, ông ấy đều có thể bỏ ngoài tai tất cả, nguyên nhân chính là hy vọng con hạnh phúc.

Vì vậy, chỉ cần con hạnh phúc, ba con làm gì mà không thể tiếp nhận nữa?

Ba con chỉ sợ con bị tổn thương mà thôi."

Orm gật đầu, nhẹ giọng nói:"Con biết.

Nhưng mà, Lingling thật sự tốt lắm.

Cô ấy sẽ không làm ba thất vọng đâu."
 
[Lingorm] Vì Yêu Quên Hận
81


Thời tiết rét đậm, bông tuyết tung bay, toàn thành phố như được khoác chiếc áo tuyết trắng.

Bọn trẻ trong tiểu khu vui vẻ chơi tạo người tuyết, trên đường lớn, mấy người trẻ tuổi bọc mình trong áo lông thật dày đội các loại mũ xinh đẹp, làm cho thành phố đầy tuyết trở nên trẻ trung đầy sức sống.

Lingling từ bỏ chiếc Corolla của cô, dùng chiếc Volvo ổn trọng đưa Orm đến LLK.

Ngay ngày đầu tiên, các trang báo tài chính và kinh tế lớn nhỏ đều đăng tin Kim Kibum, nguyên Phó tổng điều hành của LLK rời cương vị công tác, đồng thời, căn cứ vào tin tức nội bộ, trong khoảng thời gian ngắn gần nhất, LLK tiến hành điều chỉnh nhân sự quy mô lớn, trên là Phó tổng, dưới là cấp quản lý công ty, có không ít người nhận tiền bồi thường rồi rời cương vị công tác, trong thời gian ngắn phải rời khỏi LLK.

Tin tức này lập tức gây sốc ngay cả đối với những người vốn không xem trọng LLK, bình luận viên bâng quơ nói, LLK e là đã đến bước đường cùng, sụp đổ chỉ là vấn đề thời gian, phá sản có lẽ ngay trong năm nay.

Đương nhiên, LLK sụp đổ, rất nhiều người đang cầm cổ phiếu LLK trong tay chỉ đành khóc không ra nước mắt, sẵn sàng cho điều tồi tệ nhất.

Mà hôm nay, tin tức Orm, người thừa kế Sethratanapong thị chính thức tiếp nhận chức Tổng giám đốc điều hành của LLK nhanh chóng được truyền tải trên các trang mạng.

Hành động của LLK và Sethratanapong thị vào thời khắc mấu chốt này, làm cho tất cả mọi người mở to mắt, không thể nào lý giải, nhưng lại tràn ngập chờ mong.

Nghe nói, đây chỉ là bước đầu tiên trong việc hợp tác của MKO.

Sự giao thoa của cán bộ quản lý cấp cao khiến cho LLK và Sethratanapong thị không chỉ đơn giản là mối quan hệ hợp tác, mà trở nên thân mật như là hôn nhân chính trị.

Nhưng tất cả rất khó phân biệt, rốt cuộc là động thái trước khi thu mua, hay chỉ là đầu tư?

Bàn luận khắp nơi ùn ùn kéo đến, nhưng không ai có thể nhìn rõ ý của Sethratanapong thị, mà Tổng tài Push Kornnaphat của Sethratanapong thị chỉ mỉm cười: Rất nhanh sẽ có kết quả.

Tuy nhiên bất luận thế nào, một ngày này, cổ phiếu LLK lần đầu tiên tăng cao liên tục trong suốt thời gian qua.

Tại phòng họp ở LLK, Lingling tươi cười đứng ở trên bục chủ tịch nói với tầng lớp cấp cao tham dự hội nghị: "Từ hôm nay trở đi, tiểu thư Kornnaphat sẽ đảm nhiệm vị trí Tổng tài điều hành tập đoàn, đương nhiên, từ nay về sau, chúng ta và Sethratanapong thị càng có nhiều phương diện hợp tác làm ăn.

Tôi nghĩ, LLK sẽ đạt được tiến bộ lớn hơn nữa trong sự cố gắng của tất cả mọi người."

Nhóm quản lý cấp cao ở LLK đã sầu khổ suốt thời gian qua giờ bắt đầu thấy được hy vọng, mỗi người đều bắt đầu nâng cao tinh thần, quyết định phấn đấu vì sự nghiệp của mình, bởi vì kỳ tài thương trường trong truyền thuyết là Orm đã đến đây, càng bởi vì trước khi Orm đến, ngay cả Tổng tài Lingling lúc trước không làm được gì cũng ra tay hạ sát, dọn dẹp sạch sẽ sâu mọt trong tập đoàn.

Cảm giác đẩy ra mây mù gặp trời sáng làm cho mỗi người đều tràn đầy nhiệt huyết.

LLK sống.

Đó là một kỳ tích.

Mặc dù về mặt kinh doanh sản xuất còn rất nhiều vấn đề cần giải quyết, nhưng mấy thứ đó đều là chuyện sớm muộn.

Thiếu tiền?

Không ai dám hoài nghi sau khi Orm gia nhập LLK, Sethratanapong thị sẽ bỏ mặc LLK.

Thiếu nhân tài quản lý?

Không ai dám hoài nghi năng lực của Orm.

Tuy rằng nàng thoái ẩn hai năm, nhưng nàng dù sao từng là ngôi sao ưu tú trên thương trường một thời, đương nhiên không thể bỏ qua thân phận người thừa kế Sethratanapong thị của nàng.

Không ai hoài nghi gì, tất cả mọi người chỉ là không nghĩ ra, Orm vì sao đến LLK.

Nhưng rồi cũng qua, vì dù sao nàng cũng đã đến, không phải sao?

LLK ồn ào huyên nào suốt nửa tháng, sau đó bắt đầu chậm rãi hồi phục, trên mạng, báo chí bắt đầu tìm kiếm mấy tin tức nhạy cảm linh tinh khác.

Mà Orm táo bạo mạnh mẽ thực hiện các ý tưởng chỉ đạo trong nội bộ LLK như một cuộc tái sinh.

Tuy rằng đối với một công ty đã hình thành thói quen lười nhác, cần nhanh chóng đổi mới không phải dễ dàng như vậy, nhưng tầng lớp quản lý ở LLK đã thống nhất ý kiến hơn nữa sau khi tập trung quyền lợi, mảnh đất khô cằn bắt đầu chấp nhận ý tưởng mới.

Tất cả đều phát triển theo chiều hướng tốt.

"Chúng ta đi chụp hình cưới đi!"

Trong văn phòng, Lingling ôn nhu nhìn Orm.

"Ai hứa kết hôn với P'Lingling!"

Orm kiêu ngạo.

"Đang chờ em nói câu này đó, em không kết hôn với chị, chị mới có thể đi tìm cô gái khác chứ.

Hôm qua, với lại hôm kia nữa, lúc chị tan ca, mấy em gái đẹp trong công ty cứ luôn đi theo chị hỏi han ân cần, chủ động đòi làm tài xế cho chị, còn chủ động nói tự tay làm đồ ăn cho chị lúc chị tăng ca nữa kìa."

Lingling bâng quơ nói.

"Ai!"

Nét kiêu ngạo của Orm sớm bị quăng xa tám ngàn dặm, bây giờ là một đôi mắt muốn ăn thịt người nhìn chằm chằm vào Lingling.

"Em muốn làm gì?"

Cả người Lingling dựa về sau ngã vào lưng ghế.

"Hừ, ai dám trêu chọc Lingling, em làm cho cô ta sống không được!"

Orm trong nháy mắt biến thành cọp cái, "Còn Lingling nữa, dám đi cùng mấy tiểu yêu tinh không đứng đắn kia, xem em trừng trị Lingling thế nào."

"Chị rất sợ đó nha..."

Khuôn mặt Lingling tỏ vẻ rất muốn nếm thử.

"Nếu không tin P'Ling cứ thử xem!"

"Chị mới không thử, em là đại tổng tài, ở trong công ty là lão đại, về nhà em vẫn là lão đại, chị làm sao dám!"

Lingling vui cười, "Thôi mà, chị nói nè, buổi tối đến nhà chị ăn cơm.

Bữa tối dưới ánh nến."

Orm gật đầu, sau đó lại lắc đầu: "Đến nhà của em đi."

Lingling để tách cà phê xuống, thu hồi vẻ trêu đùa: "Ừ, đi, chị nghĩ thời cơ cũng đến rồi, chị hẳn là nên cùng ba em nói chuyện.

Chuyện của chúng ta không thể kéo dài."

"Cái gì gọi là không thể kéo dài?"

Orm cảm thấy lời này nghe không được tự nhiên.

"Chị muốn cùng em danh chính ngôn thuận ở bên nhau á.

Mỗi ngày cùng em ăn cơm, mỗi ngày ôm em ngủ, mỗi ngày thức dậy vừa mở mắt là có thể nhìn thấy em."

Trong lời nói Lingling tràn ngập khát vọng.

Orm gật đầu, chuyện như vậy, ai không muốn a!

Sau khi tan sở, Lingling liền đi theo Orm về nhà.

Sớm đã nhận được điện thoại của con gái báo tình hình nên mẹ Kornnaphat đã cố ý chuẩn bị một bữa tối phong phú.

"Lingling lại đây ngồi con.

Orm nói con muốn tới, dì cố ý chuẩn bị món con thích ăn đây." mẹ Kornnaphat vô cùng nhiệt tình.

Lingling chào hỏi mẹ Kornnaphat và Push Kornnaphat, sau đó liền cùng mẹ Kornnaphat tán gẫu: "Dì nấu ăn thật giỏi, sắc hương vị đều đầy đủ hết."

"Nhưng Orm nhà dì nói tay nghề của con giỏi lắm, khen con không dứt lời.

Được rồi, tụi con đi rửa tay trước đi, sau đó chuẩn bị ăn cơm."

Mẹ Kornnaphat bưng thức ăn lên bàn.

"Vậy hôm khác dì nghỉ ngơi, còn con sẽ làm đầu bếp, để dì chấm điểm ạ."

"Con sống một mình, cũng chỉ tự lo cho bản thân, ở nhà có ăn uống đầy đủ không?

Theo dì thấy, dù sao Orm bây giờ cũng cùng con đi làm, nhà ở đây cũng lớn, hay là con đến đây ở đi, cùng đi làm cùng tan sở có thể giúp đỡ nhau dễ hơn, hơn nữa, cũng giảm bớt chuyện nấu nướng, dì thì đã về hưu, vừa vặn có nhiều thời gian làm chuyện đó."

Mẹ Kornnaphat bắt đầu quan tâm cuộc sống của Lingling.

Push Kornnaphat đang ở phòng khách xem TV nghe mẹ Kornnaphat nói vậy, mặt mày nhăn lại thành một đoàn.

Từ khi nào mà vợ mình và Lingling có quan hệ tốt như vậy?

Nói chuyện vài câu xong, cả nhà bắt đầu ăn cơm, mẹ Kornnaphat vẫn luôn nói chuyện với Lingling, cũng nhìn ra được, bà cực kỳ hài lòng đối với Lingling.

Chỉ là Push Kornnaphat không nói gì, gương mặt già nua không nhìn ra biểu tình gì.

Sau khi ăn xong, Lingling không có ý rời khỏi, ngược lại ngồi xuống đối diện Push Kornnaphat: "Chú Kornnaphat, chúng ta nói chuyện được không?"

Trong lòng Push Kornnaphat lộp bộp một chút, vẫn không muốn nghe những lời này của Lingling, nhưng dường như bản thân ông cũng đang chờ nghe những lời này lâu rồi - chuyện gì nên đến thì cũng phải đến.

Push Kornnaphat có đôi khi cũng không biết sao mình lại chấp nhất đối với chuyện này như vậy.

"Đương nhiên."

Push Kornnaphat bảo trì phong độ thương nhân.

"Chính là liên quan đến chuyện của con và Orm."

Lingling nói xong nhìn Push Kornnaphat.

Đây là chuyện mọi người đều biết, chính là hôm nay đâm tầng cửa sổ giấy này, mở ra mà nói thôi.

"Như vậy tôi trước tiên cho cô thấy thái độ của tôi, tôi không muốn Orm đi theo một cô gái cả đời."

Push Kornnaphat tựa hồ có chút vội vàng.

Điểm quan trọng khi đàm phán là lúc bắt đầu cần nói ít nghe nhiều, nhưng ông ngay từ đầu đã lập tức nói thẳng.

"Vì sao ạ?"

Lingling cũng không sợ bị Push Kornnaphat cự tuyệt.

Thực tế Lingling biết, khi Push Kornnaphat nói những lời này cũng là đã cho mình cơ hội.

Một người kinh doanh thâm sâu thông thường khi nói lời này không phải là để kể lể ý muốn của bản thân, mà là đặt ra vấn đề này để mong muốn đối phương có thể đưa ra câu trả lời thuyết phục làm hài lòng mình.

Lingling là bác sĩ tâm lý, và cũng coi như là một nửa thương nhân.

"Tôi không cảm thấy con gái tôi đi theo một cô gái có thể được hạnh phúc."

Push Kornnaphat nói lời có chừng mực.

Lingling gật đầu, dùng ngữ điệu vô cùng thành khẩn mà nói: "Chú Kornnaphat, về vấn đề này, con muốn nói cách nhìn của con, nếu chú Kornnaphat thấy có nghi vấn hoặc là có ý kiến phản đối, chúng ta có thể nói chuyện lại."

Push Kornnaphat gật đầu, lời nói của Lingling không gay gắt không phản kháng, lại cho hai người có đường lui, là một thương nhân, Push Kornnaphat không tìm được lý do để từ chối cô nói tiếp.

"Hơn hai năm trước chú chỉ biết Orm là đồng tính.

Khi đó chú không có cực lực phản đối mà lựa chọn tôn trọng.

Con nghĩ, ý nghĩa này là chú coi trọng hạnh phúc của Orm, lúc ấy chú cảm thấy chỉ cần Orm thích, chỉ cần Orm thấy hạnh phúc, như vậy thì chúc phúc cho em ấy, nhưng mà hai năm trước Orm xảy ra biến hóa lớn làm cho chú hối hận, cảm thấy mình đối với Orm quan tâm không đủ, không làm tròn trách nhiệm của người cha mà bảo vệ con gái của mình.

Vì vậy hôm nay chú phản đối em ấy và cô gái khác ở bên nhau.

Đây là bởi vì chú cảm thấy con gái sẽ mang đến tai nạn cho em ấy, đồng thời, chú chấp nhất là vì trong lòng có một phần áy náy đối với em ấy.

Con hiểu như vậy đúng hay không?"

Ngữ điệu lúc nói chuyện của Lingling thong thả mà nhu hòa, tràn ngập tha thiết chân thành.

Push Kornnaphat châm điếu thuốc, xuyên qua làn sương khói nhìn Lingling, thật lâu sau mới gật đầu: "Tôi rất tự trách."

"Như vậy, chú Kornnaphat, để con nói cho chú biết, hai năm trước, Orm sở dĩ lâm vào tình trạng như vậy là vì người em ấy yêu nhất đã chết, chết vì tai nạn xe, em ấy chính mắt nhìn thấy hiện trường tai nạn, vì vậy em ấy bị đả kích rất lớn.

Đây là chuyện ngoài ý, cùng tình yêu không có liên quan.

Có thể nói thế này, nếu lúc đó bạn gái em ấy còn sống, em ấy nhất định là hạnh phúc.

Lựa chọn của chú Kornnaphat lúc đó cũng không sai.

Vì vậy, không phải đồng tính luyến ái làm cho em ấy bị đau khổ lớn như vậy, mà là một tai nạn ngoài ý mang đến."

Push Kornnaphat không nói gì, chỉ là động tác hút thuốc đã dừng lại.

Chuyện ngày đó ông vẫn không hiểu được nguyên do, nay từ miệng một người ngoài nghe được, cảm giác của Push Kornnaphat khá phức tạp.

"Chú lo lắng con không thể cho em ấy hạnh phúc, con nghĩ khi một người cha giao con gái của mình vào tay một người khác đều có nghi ngờ này, không chỉ là nhắm vào con, mà là nhắm vào việc con lấy gì để chứng minh có thể cùng Orm sống bên nhau đến già.

Với tình thương vĩ đại của người cha tất nhiên sẽ tràn ngập cảm giác bất an.

Nhưng mà chú Kornnaphat, con hy vọng chú có thể tin tưởng con."

"Cho tôi một lý do đầy đủ."

"Con có thể làm cho em ấy thoát khỏi bóng ma, có thể làm cho em ấy vui vẻ, làm cho em ấy cảm thấy an toàn.

Con hiểu được lòng của em ấy, hiểu được em ấy cần cái gì.

Quan trọng nhất là, con yêu em ấy.

Mà em ấy cũng yêu con."
 
[Lingorm] Vì Yêu Quên Hận
82. END.


Lúc Lingling đi ra khỏi thư phòng, Push Kornnaphat vẫn còn ngồi hút thuốc.

Trong phòng khách, Orm và mẹ đang nói chuyện, nhưng đã có chút khẩn trương không yên lòng.

Nhìn thấy Lingling đi ra, một đôi mắt đầy ý hỏi liền chuyển sang người cô.

Lingling cười, không nói gì.

Orm nhìn không ra ý của cô.

Trước mặt mẹ Kornnaphat, Orm cũng không tiện hỏi nhiều.

Chẳng qua làm cho Orm tức giận là, Lingling không chút gợn sóng nào bình tĩnh ngồi xuống, bắt đầu cùng mẹ Kornnaphat nói chuyện nhà, dường như hoàn toàn không biết nàng muốn biết kết quả cỡ nào.

Nửa tiếng sau, Push Kornnaphat mới từ trong thư phòng đi ra.

Lingling vô cùng thản nhiên bình tĩnh.

Orm thì khẩn trương không ngừng.

Mẹ Kornnaphat nhìn thấy tình hình này có gì đó không đúng, muốn giải vây nhưng lại không biết nói vào lúc này là tốt hay không nữa, phòng khách lớn như vậy nhất thời lâm vào yên tĩnh lại có chút hồi hộp.

"Hai ngày này hai đứa đi xem nhà đi, gần đây một chút."

Push Kornnaphat thấp giọng nói một câu, biểu tình trên mặt có chút phức tạp.

Hai mắt Orm đột nhiên sáng ngời: "Cám ơn ba."

Mẹ Kornnaphat nhẹ thở ra, nhưng lại nhìn Orm vui vẻ thì lại có chút không nỡ, con gái phải có gia đình của mình rồi.

Lại không thể mỗi một ngày đều ở lại nhà, sau này trong nhà chỉ còn hai người già, có chút tịch mịch, có lẽ người làm mẹ trên đời này đều như vậy, muốn con gái tìm được người yêu thích hợp, có thể hạnh phúc sống cuộc sống của mình, nhưng thấy con mình thật sự phải rời khỏi nhà, ai lại có thể không luyến tiếc.

Lingling đứng dậy, vừa rất chân thành vừa lại có chút ngượng ngùng nói với Push Kornnaphat: "Cám ơn ba."

Cảm xúc trong mắt Push Kornnaphat có chút biến hóa, tiếng gọi ba xa lạ này, không ngờ lại mang đến một chút niềm an ủi ấm áp.

Có lẽ mình cũng không phải mất đi con gái, mà là được thêm một đứa nữa.

Có lẽ cũng không phải đem Orm giao cho một người mình hoàn toàn không quen biết, mà là thế giới này lại thêm một người danh chính ngôn thuận yêu thương con gái mình.

"Vậy hai đứa muốn đi xem nhà thì nói cho ba biết, ba sẽ tìm một chỗ có hoàn cảnh tốt.

Quản lý vật tư nhất định phải tốt, hai đứa là con gái, trong nhà bất luận chuyện lớn chuyện nhỏ gì, cống thoát nước bị nghẹt hay là bóng đèn bị hư, quản lý tốt thì phục vụ cũng sẽ chu đáo hơn."

Nói xong câu này, Push Kornnaphat cũng thấy bản thân mình có chút dài dòng.

Nhưng mà lời nói như vậy lại làm cho người ta cảm thấy ấm áp.

Lingling ngồi lại bên cạnh mẹ Kornnaphat: "Đợi chuyện nhà mới ổn định rồi, con và Orm sẽ thường xuyên về thăm nhà, ba mẹ cũng có thể thường xuyên sang chỗ tụi con."

Bầu không khí khẩn trương bất tri bất giác tràn đầy tình cảm.

Sắc trời dần dần chuyển tối, Lingling đương nhiên được mẹ Kornnaphat giữ lại.

Trở lại phòng Orm trên lầu hai, Lingling vào cửa, nhất thời tràn ngập cảm khái.

Căn phòng này mình quen thuộc cỡ nào, lúc đầu tràn ngập màu tím ưu thương, đến bây giờ thì đầy cảm giác ấm áp như ánh mặt trời, lúc đầu mình luôn chơi xấu tìm cách tiến vào, sau đó lại mỗi ngày ở phòng này ôm lấy Orm đi vào giấc ngủ.

Mà nay, mình đường hoàng lấy thân phận người yêu của Orm ở nơi này, hồi tưởng chuyện trước kia, kỳ thật tất cả đạt được thật sự không dễ dàng.

Tắt đèn, kéo bức màn ra, ngọn đèn đường ngoài cửa sổ chiếu vào ánh sáng mờ nhạt ôn nhu.

Bầu trời có chút đỏ lên, từng mảnh bông tuyết lớn nhỏ lãng mạn lặng yên bay xuống.

Toàn bộ thế giới yên tĩnh không tiếng động, lại vô cùng xinh đẹp.

"Orm, hôm nay nói với em chuyện chụp hình cưới, em thấy thế nào?"

Orm đứng ở trước cửa sổ thủy tinh nhìn bông tuyết bay bên ngoài, Lingling ở phía sau ôm nàng, cằm đặt trên vai nàng.

"Thật sự phải chụp sao?

Nhưng mà chúng ta mặc cái gì?"

Orm nghiêng đầu cọ cọ trên mặt Lingling.

"Chị mặc âu phục, em mặc áo cưới?"

Lingling nhẹ cười bên tai Orm.

"Vì sao không phải em mặt tây trang còn P'Lingling mặc áo cưới?"

Orm bĩu môi tỏ vẻ không công bằng.

"Chị đẹp trai hơn em a!"

Lingling nói ra điều tất nhiên, sau đó lại tà ác thêm một câu, "Hơn nữa, em phải làm rõ vấn đề ai là thụ này."

"P'Lingling đây là nhắc nhở em, ở bên nhau lâu như vậy mà vẫn chưa cho P'Ling hưởng thụ lạc thú phải không?"

Trong thanh âm Orm cố ý có chút trêu ghẹo.

"Không, đương nhiên không phải.

Orm trời sinh là thụ, vạn năm thụ, ôn nhu thụ, các loại thụ, em thụ là được rồi, chị công thật sự rất vui, rất thỏa mãn."

Lingling vội vàng phủ định.

"Thỏa mãn?

Này, em nói nè, về chuyện này em vẫn muốn hỏi, chẳng lẽ chỉ có tay P'Ling là có thể thỏa mãn?"

Orm chớp mắt tỏ vẻ không hiểu.

"Đương nhiên không thể.

Thỏa mãn là tâm lý.

Sự hưng phấn của em sẽ làm chị tràn ngập cảm giác hạnh phúc và tự hào.

Đương nhiên, cũng làm cho chị tràn ngập cảm giác thỏa mãn."

Lingling cảm thấy mình không nên khơi mào đề tài này.

"Em cảm thấy, em cần phải cho P'Lingling nếm thử cảm giác thỏa mãn khi tay và tâm hợp nhất."

Lời nói của Orm làm Lingling có chút khiếp đảm, "Hay là, chúng ta lên giường đi."

"Nhưng mà vụ chụp hình cưới kia..."

Lingling cố ý đổi đề tài.

"P'Lingling sắp xếp là được."

Tâm tư Orm không đặt ở chuyện này.

Lingling nhìn Orm, ánh mắt có chút thay đổi, trầm mặc vài giây, cô cười nhẹ: "Thật ra chị đổi ý rồi."

"Hửm?

Đổi ý gì?"

Orm nghiêng đầu hỏi.

"Chị không mặc tây trang nữa."

Lingling chống cằm lên vai Orm, giọng nói dịu dàng, "Chị cũng muốn mặc váy cưới.

Một bộ thật đẹp, thật lộng lẫy...

đứng bên cạnh em."

Orm hơi sửng sốt, sau đó là một nụ cười ngọt ngào hiện lên trên mặt: "Vì sao lại đổi ý?"

"Vì chị nghĩ, thời đại bây giờ, hai cô dâu cùng mặc váy cưới là chuyện quá đỗi bình thường.

Váy cưới không phải để phân vai nam – nữ, mà là để đánh dấu giây phút cả hai đẹp nhất, hạnh phúc nhất.

Mà chị cũng muốn, trong giây phút đó, được nhìn em, tay trong tay, cùng nhau bước trên thảm hoa, làm cô dâu của nhau."

Orm khẽ nắm tay cô, ánh mắt vô cùng dịu dàng: "Vậy thì em sẽ chuẩn bị cho chị một chiếc váy cưới thật đẹp.

Một bộ váy khiến ai nhìn vào cũng biết chị là người hạnh phúc nhất."

Lingling cười hạnh phúc: "Vậy quyết định rồi nha, chị váy trắng, em váy đỏ.

Hai cô dâu đẹp như giấc mơ."

"Không phải đẹp như mơ," Orm nhấn giọng, "mà là... hiện thực còn đẹp hơn mơ."

"Được rồi, chúng ta quyết định vậy đi."

Lingling kiên trì chủ đề của mình, lại trong lúc lơ đãng bị Orm đẩy ngã xuống giường.

"Cởi đi!"

Orm nói một câu, làm cho Lingling nhịn không được cười sặc sụa.

Tuy nhiên Orm nhanh chóng hiểu được đã phá hư bầu không khí.

Vì thế vội vàng đền bù, ôm lấy Lingling hôn môi quyến rũ, làm cho ba hồn của Lingling bị đánh mất hai hồn, mới đem quần áo của cô cởi ra sạch sẽ.

Đêm tuyết trắng, bầu trời phá lệ sáng ngời, làn da trắng nõn của Lingling bại lộ rõ ràng trước mắt Orm, làm cho người ta nhịn không được muốn vuố.t ve, nhịn không được muốn hôn lên.

Đầu ngón tay dịu dàng, chậm rãi ở trên thân người yêu xoa dịu vô cùng tình ý, vuố.t ve lặp lại trong đêm tuyết yên tĩnh không chút tiếng động làm phát ra thanh âm da thịt ma sát khiến người ta động tâm, làm cho người ta nghe không chán, làm cho người ta tâm huyết sôi trào.

Từng nụ hôn mềm nhẹ nhỏ vụn rơi xuống, không muốn bỏ qua một mảnh d.a thị.t nào, từng đóa từng đóa hoa trên d.a thị.t mề.m mạ.i trắng nõn của người yêu n.ở r.ộ trong đêm đông, tạo nên một cản.h sắ.c tìn.h làm cho người ta say mê.

Trong u cốc thần bí nhất, ngó.n ta.y mềm nhẹ đụng vào, muốn tìm kiếm sự tồn tại của người yêu, từng cái từng cái thăm dò, lại làm cho người dướ..i thâ.n toát ra hô hấp triề.n miê.n,một nỗi run sợ nho nhỏ...

Lần đầu tiên, để lại cho em.

Nhiều năm như vậy, luôn chờ đợi một người có thể làm cho mình bỏ hết tất cả mà trao ra, cùng nhau dun.g nhậ.p.

Mà giờ khắc này, người này đang ở bên cạnh mình, vô cùng chân thành và thận trọng tìm cách đi sâ.u hơ.n nữa và.o c.ơ th.ể mình.

Đây thật sự là một nỗi đau đớn xé lòng nhưng đồng thời cũng mang đến một niềm hạnh phúc vô tận.

Không có bí mật, không có ngăn cách.

Cả đời chính là đang chờ đợi người này lấy hết tất cả của mình đi.

"Em yêu P'Lingling."

Khi nỗi đau đớn tập kích thân thể, thanh âm đau xót mang theo run sợ của người yêu trở thành niềm an ủi sâu sắc nhất, không còn gì có thể đáng giá hơn.

Bông tuyết rơi bên ngoài cửa sổ như một bài ca chúc phúc, cứ như vậy, chị trở thành người phụ nữ của em.

Đây là một đêm tuyệt vời và say tình...

Trong cái ôm ấm áp tiến vào giấc mộng, nghe tiếng hít thở của người yêu, mãi cho đến bình minh, sau đó tỉnh dậy trong ánh mắt của người yêu, không bao giờ tách khỏi nhau!

"Chị sẽ đi liên hệ cửa hàng áo cưới."

Lingling nhìn dấu vế.t trước ngự.c mình, quyết định phớt lờ để bản thân không bị ngượng ngùng.

"Em nghĩ là chúng ta nên đi xem nhà trước đã."

Ngón tay Orm ở trước ngự.c Lingling nhẹ nhàng vẽ tới vẽ lui.

Những đóa hoa kiều diễm này, làm cho người ta tràn ngập cảm giác hạnh phúc.

Thì ra Lingling nói thỏ.n mã.n chính là ý này.

"Em có muốn đãi tiệc rượu gì hay không.

Cưới em là chuyện lớn, không thể qua loa được."

Lingling tiếp tục tìm đề tài khác.

"Em nghĩ chúng ta không cần phiền phức như vậy, tiền tiết kiệm có thể giúp bọn trẻ ở Umphang."

Orm thuận miệng trả lời.

"Vợ của chị quả nhiên là người thiện tâm.

Vậy chị hẳn là nên tìm một cơ hội để cầu hôn em, đúng rồi, cho dù không làm theo nghi thức, nhưng chúng ta cũng nên chơi một chút vào đêm tân hôn."

Lingling kéo chăn, đem mình trùm kín lại.

"Ý kiến hay."

Orm tỏ vẻ đồng ý.

"Không biết sáng nay ăn gì nhỉ, có lẽ chị nên dậy sớm hơn mẹ, hơn nữa còn phải chuẩn bị bữa sáng ngon cho cả nhà."

Lingling nhìn thấy tia sắc lang trong mắt Orm, lập tức đổi đề tài.

"Mẹ làm là được rồi.

Về phần P'Lingling, sau này sẽ có cơ hội, hôm nay không cần vội."

Orm bắt đầu kéo chăn Lingling xuống.

"Không...

Chúng ta nên rời giường."

Lingling có chút sợ Orm.

"Em thấy thời gian còn sớm, P'Lingling xem, đèn đường ngoài cửa sổ còn chưa tắt mà."

Orm tìm một cái cớ.

"Được rồi, chúng ta tốc chiến tốc thắng, sau đó đi xem nhà."

Câu trả lời của Lingling ngoài dự kiến của Orm, tuy nhiên nàng rất nhanh hiểu được ý của Lingling.

Thông minh như Lingling dĩ nhiên ý thức được phòng thủ tốt nhất chính là tiến công!

Sau khi đèn đường đã được tắt thật lâu, hai người rốt cuộc mới rời giường.

Điện thoại Lingling vang lên, là Freen gọi đến.

"Hehe, Becky chấp nhận cùng mình yêu nhau rồi!"

Thanh âm Freen rất hưng phấn.

Lingling cũng vui vẻ cười rộ lên, nhưng lại miễn cưỡng hỏi: "Nếu mình đoán không sai, tối hôm qua cậu phá tan sự băng thanh ngọc khiết của bác sĩ Armstrong rồi, phải không?"

"Người sinh mình là ba mẹ, người hiểu mình là Lingling nha!"

Freen ở bên kia điện thoại vui sướng đến mức muốn hoa tay múa chân.

"Vậy, mình cũng có chuyện muốn khoe với cậu, mình và Orm comeout thành công!"

Lingling không kiềm chế được vui sướng trong lòng, quyết định cùng bạn tốt nhất chia sẻ hạnh phúc giờ khắc này.

"Có lẽ chúng ta có thể cử hành hôn lễ tập thể hen."

Freen đưa ra một chủ đề rất có tính khiêu chiến.

"Cậu có thể từ từ suy nghĩ về vấn đề này, nhưng mình phải lập tức cùng Orm đi ra ngoài xem nhà mới."

Lingling đối với chuyện hôn lễ cũng không có ham muốn gì lắm.

"Còn mua nhà nữa sao?

Cậu chẳng phải đã có một căn rồi à?"

Freen rất muốn mắng Lingling là phá gia chi tử.

"Nhưng mà nhà đó xa nhà của ba mẹ vợ mình quá.

Ba vợ kêu phải tìm một chỗ để cả nhà ở gần nhau."

Lingling thuận miệng trả lời, "Không nói nữa, mình phải ra ngoài.

À đúng rồi, nếu cậu có biết ai chụp ảnh đẹp, hẹn dùm mình nha, mình và Orm muốn chụp ảnh cưới."

"Được rồi, cứ giao cho mình."

Freen sang sảng trả lời.

Đến lúc rời khỏi nhà đã là giữa trưa.

Freen cũng đã hẹn thời gian chụp ảnh cưới cho hai người.

Orm lái xe, Lingling ngồi bên ghế phụ vô cùng nghiêm túc mà ghi lại lịch trình:

Trước ngày 12 tháng 11, xem xong nhà mới.

Tốt nhất là nhà ở được liền.

Sau đó bắt đầu trang trí.

Phong cách nhất định phải ấm áp, trang trí không nên quá nhiều, nhưng nhất định phải có ban công thật rộng, sàn lót gỗ, treo đèn kiểu cổ điển, Orm có thể ở trong đêm gió mà đi chân trần khiêu vũ.

Ngày 15 tháng 11, cầu hôn Orm.

Ghi chú: phải chọn một chiếc nhẫn đẹp nhất, chuẩn bị hoa tươi, rượu đỏ, nến đỏ, âm nhạc.

Địa điểm vẫn là ở nhà mình có vẻ tốt nhất.

Mình muốn tự xuống bếp, nếu món Orm thích nhất.

Ngày 16 tháng 11, chụp ảnh cưới.

Trước đó, chuẩn bị hai bộ áo cưới cho Orm, một bộ màu trắng một bộ màu đỏ, muốn đích thân tham gia thiết kế, ngày đó em ấy nhất định là cô dâu đẹp nhất.

Chụp ảnh cưới tốt nhất là trong cảnh tuyết trắng.

Đương nhiên cũng cần phải chụp ở khu ngõ phong cách cổ xưa mà lần đầu tiên gặp nhau kia.

Ngày 17 tháng 11, về Kornnaphat gia, nấu bữa cơm cho ba mẹ vợ, hưởng thụ một chút tiệc gia đình.

Về khoản đầu tư một trăm bốn mươi triệu kia, cần hỏi ý của ba một chút.

Hiện tại LLK không chỉ là của mình, cũng là của N'Orm.

Ý kiến của em ấy rất quan trọng.

Ngày 18 tháng 11, thuyết phục N'Orm chơi trò chơi tân hôn một lần nữa.

Kiểu Thái hẳn là tốt hơn kiểu Tây, như vậy phải chuẩn bị khăn voan đỏ, còn có cặp nến thật lớn.

Ừm, kết hôn thật tốt!

END.
 
Back
Top Bottom