Thời điểm nhìn thấy đội trưởng Jaa – Tony Jaa.
Lingling Kwong và hắn chỉ có thể giao lưu với nhau bằng ánh mắt.
Hai người đồng dạng ăn ý, lát nữa sẽ chia nhau kiểm tra xung quanh khu biệt thự nhà họ Dyrendal.
Cúi đầu xem đồng hồ thông minh đeo trên tay, Lingling Kwong một lần nữa ghi nhớ các lối đi và cửa thoát hiểm của vùng cấm địa này.
Lần mừng thọ thứ tám mươi của Peter Dyrendal lão gia rất đáng vui mừng, mặc dù lão luôn dặn dò con cháu tổ chức nhỏ thôi.
Song việc này vẫn là chủ đề bàn tán say sưa của giới thượng lưu thành phố Chiang Mai.
Những người có thể tham gia lễ mừng thọ tám mươi của Dyrendal lão gia, thân phận đương nhiên là quyền quý.
Nếu không phải là người chức quyền thì cũng là kẻ có tài sản kếch xù.
Không nằm trong tầng lớp đó, đương nhiên sẽ không được tiếp đón.
Đúng vậy, đây là cuộc chơi của người giàu, là yến tiệc của người giàu.
***
Nawat Dyrendal mặc trên mình bộ đồ Tây màu đen vừa người, đeo một cặp kính trơn, khiến cho người nhìn cảm thấy một hình ảnh lịch sự nho nhã.
Hiện tại, hắn đang cùng một đám người đón khách ngoài cửa, mặt mũi tươi cười rạng rỡ, chu đáo vô cùng.
"Anh, Orm Kornnaphat đến rồi."
Một cậu con trai mặt mũi sáng sủa thanh tú cười nói, phỏng chừng còn ít tuổi, chắc cũng thuộc đời thứ ba giống như Nawat Dyrendal.
"Ừ."
Nawat Dyrendal nhìn một lượt rồi chầm chậm đi tới chỗ Orm Kornnaphat và Lingling Kwong, mỉm cười gật đầu.
"Orm, rất vui là cô có thể đến, ông biết cô đến nhất định sẽ rất vui mừng."
"Cảm ơn, mừng thọ của Dyrendal gia gia, tôi đương nhiên muốn đến nói lời chúc phúc."
Orm Kornnaphat khéo léo trả lời.
Ánh mắt của Nawat Dyrendal bấy giờ mới chuyển sang Lingling Kwong, đưa tay trái ra nói: "Thì ra đây là người bạn của Orm?
Xin chào, tôi là Nawat Dyrendal."
"Lingling Kwong."
Lingling Kwong vươn tay, vừa vặn đáp lại hắn.
Tròng mắt thâm thúy lạnh lùng giao nhau, mơ hồ phát ra tia lửa.
Lingling Kwong bỗng sinh cảm giác mặc định nam nhân trước mặt này là tình địch của mình...
Nawat Dyrendal rời khỏi tay cô, chuyển hướng về phía nàng: "Mau vào uống trà đi.
Jurkung sớm đã đến rồi."
Đúng lúc này, từng luồng ánh sáng chiếu đến, liền thấy một chiếc Hummer kiêu hãnh vọt qua, dù đến trước cửa quán rượu rồi cũng không có ý giảm tốc độ.
Theo sau chiếc Hummer là đủ các loại xe sang trọng, có BMV cứng cáp, có cả Ferrari Porsche màu sắc sáng đẹp, vẻ ngoài đầy phong cách.
Một đoàn xe đến mười mấy chiếc này giống như một con rắn dài đang trườn tới, vừa mới ra đã thu hút mọi ánh nhìn.
Két...
Chiếc Hummer đầu tiên kiêu hãnh dừng lại.
Cửa xe mở ra, một người đàn ông chừng ba mươi tuổi bước xuống.
Lông mày rậm, mắt một mí sắc lẹm.
Tóc ngắn dựng đứng, râu ở cằm mặc dù sạch sẽ, song chân râu thẫm thẫm còn lưu lại trên da khiến hắn trông rất ngông cuồng.
Trên người mặc một chiếc áo phông bó sát, bên ngoài khoác một bộ đồ Tây màu kem, quần bò, đôi giày leo núi màu nâu đậm, cho người ta cảm giác đầu tiên giống như một vận động viên leo núi xuất sắc.
Ánh mắt hắn ương ngạnh, vẻ mặt đầy hống hách, dáng điệu chuẩn xác của một thằng cha đệ nhất thiên hạ.
Hắn đỗ xe giữa đường, rồi mặc kệ, cũng chẳng cần quan tâm xem xe có cản đường không, khiến cho đám đàn em đằng sau không có lối mà đi, cứ nghênh ngang như thế bước về phía Nawat Dyrendal.
Nawat Dyrendal cũng nhìn người đàn ông đang bước tới, ánh mắt gặp nhau rừng rực trên không.
"Thế nào?
Không hoan nghênh à?"
Gã bước tới trước mặt Nawat Dyrendal, cười nói.
"Hoan nghênh chứ, mọi người đến đều là khách."
Nawat Dyrendal vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhã nhặn cười nói.
"Phi phi phi, giả dối."
Gã đàn ông nói: "Mặc dù tôi không thích anh, nhưng tôi lại rất kính trọng Dyrendal lão, hôm nay là đại thọ tám mươi của lão gia – cả đời người cũng chỉ có một ngày này, dù sao thế hệ sau như tôi cũng phải tới cúi đầu nói vài câu chúc mừng."
"Anh Apiwatsayree có lòng quá."
Nawat Dyrendal cười nói cảm ơn.
"Nói chuyện với cậu thật chẳng thú vị gì cả."
Gã đàn ông nhún vai nói.
Sau đó quay mặt sang Orm Kornnaphat, nói: "Orm, lâu rồi không gặp, đúng là càng ngày càng trổ mã xinh đẹp."
"Cám ơn."
Orm Kornnaphat cũng gật đầu với hắn.
"Cùng nhau vào trong thôi, đừng đứng đây mất thì giờ."
Nawat Dyrendal ôn hòa cười, sau đó vươn tay tỏ ý mời.
Orm Kornnaphat chậm rãi ghé môi vào tai Lingling Kwong, nhàn nhạt nói: "Đó chính là Pond Apiwatsayree."
Lingling Kwong ánh mắt sắc lẹm liếc qua nàng: "Cô cũng không cần gần gũi tôi như vậy."
" Sao...?"
Orm Kornnaphat nhướn mày.
"Muốn bỏ cuộc giữa chừng?"
Lingling Kwong hừ một tiếng, không so đo với nàng.
***
Hai người Pond Apiwatsayree và Nawat Dyrendal công khai tranh chấp mấy năm nay, sớm đã không còn là chuyện xa lạ ở thành phố Chiang Mai nữa.
"Ô ô ô... nghe nói Nawat Dyrendal cậu em bị đào góc tường?"
Pond Apiwatsayree đột nhiên cười ha ha nhìn Nawat Dyrendal.
"Pond Apiwatsayree, anh có ý gì?"
Một thanh niên đằng sau Nawat Dyrendal sắc mặt khó chịu, nói.
Lúc này Nawat Dyrendal không tiện nói, nhưng bọn họ lại không chịu được kiểu khiêu khích của Pond Apiwatsayree.
"Còn chuyện gì có thể khiến người ta cảm thấy sỉ nhục hơn chuyện bị người khác đào góc tường?"
Pond Apiwatsayree ý vị cười.
"Hơn nữa a, còn là một nữ nhân."
Dứt lời, hắn ngẩng đẩu liếc nhìn cậu thanh niên kia một cái, bĩu môi khinh thường nói: "Third Dyrendal phải không?
Ớ đây có chỗ cho cậu nói à?
Khi chúng tôi ra ngoài lăn lộn rồi cậu vẫn còn đang mặc quần thủng đũng nghịch bùn đấy."
"Anh nói láo."
"Thế nào?
Tôi nói không đúng sao?"
Pond Apiwatsayree cười nhạt nói.
Third Dyrendal đỏ mặt muốn gào thét, lại bị Nawat Dyrendal giơ tay ngăn lại, cười nói: "Người đến là khách, sao có thể để khách cứ đứng ở đây om sòm?
Nào, chúng ta nhanh nhanh vào trong đi thôi."
Đoạn, hắn liếc qua Orm Kornnaphat và Lingling Kwong đi phía xa, ánh mắt thâm sâm ý vị.
Pond Apiwatsayree nói mình bị đào góc tường... rốt cuộc là có ý gì?
("Đào góc tường" : bị người khác chiếm mất ưu thế. )
Dưới sự hướng dẫn của Nawat Dyrendal, ba người Orm Kornnaphat, Lingling Kwong và Pond Apiwatsayree cùng nhau đi tới phòng khách của bữa tiệc.
"Này."
Pond Apiwatsayree đột nhiên nhỏ giọng vỗ vai cô.
Lingling Kwong cước bộ chậm lại, vân đạm phong khinh nhìn hắn: "Có chuyện gì?"
"Đừng giả bộ nữa, cô chính là hôn phu nữ nhân của nhà họ Kornnaphat?"
Pond Apiwatsayree cười cười, để lộ đôi mắt sắc lẹm tò mò.
"Phải thì sao mà không phải thì sao?"
"Ây ya, tiểu cô nương đúng là dễ sinh khí nha.
Tôi chỉ thuận miệng nói vậy thôi.
Thực ra tôi không thích đám người Dyrendal gia.
À...
Nawat Dyrendal hắn thích Orm Kornnaphat lâu lắm rồi, thật không ngờ hiện tại cô lại xuất hiện, hahaha..."
"..."
"Tôi đùa chút thôi, cô đừng tưởng thật.
Pond Apiwatsayree tôi trời sinh thô nhưng mà thật.
Kẻ nào không thuận mắt thì tôi chửi, chửi không thỏa thì chà đạp.
Ví dụ tôi dám mắng Nawat Dyrendal ngốc, hắn cũng không dám mắng lại tôi, là vì sao?
Bởi vì hắn muốn giữ hình tượng đấy."
Pond Apiwatsayree cười ha hả nói.
Lingling Kwong cảm thấy vô cùng kỳ quặc.
Chẳng lẽ Pond Apiwatsayree dựa vào tính cách chẳng giống ai này của hắn để chinh phục đàn em?
Giọng nói của Pond Apiwatsayree không nhỏ, càng không có ý né tránh Nawat Dyrendal.
Bởi vậy Lingling Kwong nghe thấy, Nawat Dyrendal đi bên cạnh đương nhiên cũng nghe thấy
Nhưng vẻ mặt tủm tỉm của hắn không có bất kỳ biến đổi gì, giống như một lớp da giả bên trên vậy, điềm đạm mà gần gũi, khiến cho người khác không hề phản cảm.
Orm Kornnaphat xoay đầu nhìn Lingling Kwong một cái, sau đó không biểu tình tiếp tục theo sau Nawat Dyrendal.
***
Dyrendal lão gia tử sớm đã ở phòng khách sang trọng chờ mọi người.
Toàn thân lão vận một bộ đồ tây vừa vặn, không đeo cà vạt, giày da bóng loáng, mặt mũi tươi cười niềm nở, mái tóc đen nhánh không biết là nhuộm hay tự nhiên, đôi mắt sáng có thần, sắc mặt hồng hào mạnh khỏe, đúng là một dáng vẻ tràn đầy tinh lực.
Trông thấy tướng mạo của ông già này, Lingling Kwong liền biết thành công của Dyrendal gia cũng không phải là ngẫu nhiên.
Nawat Dyrendal chào hỏi mấy cụ già trong phòng trước, sau mới nói với Dyrendal lão gia: "Ông, tiểu Orm và Pond đến chúc thọ ông."
Pond Apiwatsayree tiến nhanh một bước, quỳ phịch xuống trước mặt lão, nói to: "Chúc Dyrendal lão gia phúc như Đông Hải thọ tựa Nam Sơn."
Dyrendal lão gia vội bước khỏi ghế sofa, vươn tay nâng Pond Apiwatsayree đứng dậy, vừa cười vừa nói: "Hài tử này, có lòng là được rồi, đâu cần phải hành lễ như vậy?"
"Lạy trời, lạy đất, lạy cha mẹ là đương nhiên.
Khi còn nhỏ đi chúc tết cũng đều như vậy."
Pond Apiwatsayree cười nói.
"Tốt."
Dyrendal lão gia hình như rất yêu quý Pond Apiwatsayree, kéo tay hắn, nói: "Nghe nói mấy ngày trước cháu chạy đến rừng Phong Vân săn gấu hả?"
"Dyrendal lão cũng nghe rồi à?
Con gấu đó cũng được mấy tuổi rồi đấy.
Nó bỗng nhiên từ trong rừng nhảy ra, thân hình cao lớn, làm cháu giật cả mình."
Pond Apiwatsayree vẻ mặt hoan hỉ kể.
"Nghe nói cháu dùng cung bắn chế.t nó hả, sao không mang sú.ng?
Thật quá nguy hiểm."
Dyrendal lão gia nhắc nhở.
"Ấy, dùng sú.ng không hay, đối với con gấu ấy mà nói thì không công bằng, một phát sú.ng là chế.t thì còn gì là thú vị?
Nó có răng có vuốt, cháu dùng cung tên, mặc dù cũng vẫn là không công bằng, nhưng dù sao cháu cũng đã cho nó cơ hội."
Pond Apiwatsayree cười nói.
"Hay cho cái không công bằng, thằng nhỏ này làm cái việc khiến người ta nhìn bằng cặp mắt khác, điểm này ta rất thích."
Dyrendal lão gia vỗ mu bàn tay Pond Apiwatsayree nói.
Một già một trẻ gần gũi thân tình, người không biết còn tưởng Pond Apiwatsayree là cháu yêu của Dyrendal lão gia ấy chứ?
Orm Kornnaphat cũng bước lên trước, khẽ cười: "Orm Kornnaphat chúc Dyrendal gia gia mạnh khỏe, vạn sự như ý."
Vừa nói vừa đưa món quà sinh nhật mà mình chuẩn bị: một mảnh ngọc phật cực đẹp.
"Hay cho một thân thể khỏe mạnh, già rồi cũng muốn mạnh khỏe, con cháu hạnh phúc.
Orm này, lâu lắm rồi cháu không tới thăm Dyrendal gia gia của cháu đấy nhé."
Dyrendal lão gia nhìn Orm Kornnaphat cười hề hề.
Không biết có phải bản thân quá nhạy cảm hay không, bởi vì Lingling Kwong bỗng cảm thấy khi Dyrendal lão gia nói chuyện với Orm Kornnaphat.
Thật ra là đang dùng khóe mắt quan sát mình.
Nghe nói lão rất yêu mến Orm Kornnaphat, cũng rất cố gắng cưới nàng cho Nawat Dyrendal.
Bây giờ một người xa lạ như cô đứng bên cạnh nàng, đương nhiên sẽ khiến lão hoài nghi.
Bởi vì Orm Kornnaphat hầu như không có bạn bè.
"Xin lỗi Dyrendal gia gia."
Orm Kornnaphat thành thật đáp.
Mặc dù ngoài mặt phải tỏ ra hài lòng, song bên trong cảm thấy phi thường khó chịu.
Không đến chỉ vì không muốn đến.
Dyrendal lão biết tâm tư của Orm Kornnaphat, cũng rất thích phong cách làm việc độc lập của nàng.
Lão cười nói: "Xin lỗi cái gì?
Ta đã dõi theo sự trưởng thành của cháu và Nawat.
Bây giờ chúng ta già rồi, thế giới sau này là của các cháu, nhìn các cháu vùng vẫy trên thương trường, ta cũng vui mừng yên tâm."
Đoạn, lão đánh mắt nhìn mặt Lingling Kwong, cười hỏi: "Cô gái này là...?"
"Cô ấy là Lingling Kwong, bạn của cháu."
Orm Kornnaphat trả lời.
"Hậu bối Lingling Kwong, chúc Dyrendal lão mừng thọ vui vẻ, càng sống càng trẻ".
Lingling Kwong cười chúc phúc nhưng lại không đưa ra món quà gì.
Thực ra cô không nghĩ ra mình có gì hay để tặng, đắt quá thì tiếc, rẻ quá thì cầm không bõ.
Tóm lại cũng không thể mang tặng bao lì xì một nghìn tệ được.
Dyrendal lão gia nhìn Lingling Kwong một cái, lại nhìn Orm Kornnaphat, cười nói: "Cảm ơn cháu, rất vui được biết người trẻ tuổi ưu tú như cháu tại đây."
Dứt lời, lão quay sang nói với Nawat Dyrendal: "Cháu dẫn khách ra sân sau chơi đi, những người trẻ tuổi đều ở đấy, ở cùng những người già chúng ta sợ lại khiến các cháu không tự nhiên."
"Vâng thưa ông."
Nawat Dyrendal đáp lời, dẫn đoàn người đi ra ngoài.
Trước khi rời khỏi, Lingling Kwong rõ ràng cảm nhận được đôi mắt sáng quắc đằng sau đang chăm chú nhìn mình.
***
Sân sau là một khu lớn, bày ra không ít bàn, trên bàn trải vải đỏ, có đầy đủ rượu, trái cây, bánh ngọt.
Còn có mấy người thanh niên túm năm tụm bảy ngồi uống rượu nói chuyện, không khí vô cùng náo nhiệt.
Lingling Kwong đi cuối cùng, thuận tiện cúi đầu nhìn đồng hồ thông minh hiện tại đang hiển thị tin nhắn của Tony Jaa.
– Khởi động thiết bị liên lạc.
Lingling Kwong đảo mắt nhìn quanh.
Tony Jaa lúc này đang đứng ở nơi dành riêng cho vệ sĩ, ánh mắt thâm thúy phóng về phía cô.
Lingling Kwong nhấc tay, bấm vào cái khuyên thứ hai trên tai mình.
Đây là thiết bị liên lạc do Pinkploy tự tay nghiên cứu và chế tạo.
Bên ngoài trông giống như một khuyên nhỏ bình thường.
Song thực chất nó có thể nghe và trao đổi được với nhau.
Thậm chí sau vài lần nỗ lực cải thiện, cái khuyên tai nhỏ này còn có chức năng định vị chủ nhân của nó.
Lại nhớ vào đêm sinh nhật năm mười tám tuổi, Pinkploy mặt mày hớn hở đem nó đưa cho cô, tự hào nói: "Bởi vì cô bấm quá nhiều lỗ tai, cho nên tôi đây vì cô mà đặc biệt cất công nghiên cứu.
Hảo hảo bảo vệ tâm huyết của chị đây thật tốt a~"
Pond về sau, Lingling Kwong một tấc chưa bao giờ rời.
***
Ở khu căn cứ, sau khi Lingling Kwong khởi động định vị, màn hình lớn tại phòng họp bí mật lập tức hiện lên bản đồ khu đất nhà họ Dyrendal và các tuyến đường xung quanh.
"Có thể chuyển thành bản đồ dạng 3D không?"
Người trực tiếp chỉ đạo hỗ trợ là Freen Sarocha.
Nàng nhìn chằm chằm vào màn hình, đôi mắt hơi nhíu lại.
"Có thể."
Pinkploy gật đầu, sau một tràng gõ bàn phím liên tục, rốt cuộc bản đồ toàn cảnh khu đất nhà họ Dyrendal chuyển thành 3D.
Freen Sarocha chuyển kết nối tới thiết bị liên lạc của Lingling Kwong, sau đó nói: "Lingling, lát nữa Pinkploy sẽ gửi bản đồ cho em.
Nhân lúc không ai chú ý hãy đi một vòng thị sát."
"Rõ."
Lingling Kwong nhàn nhạt đáp lại.
***
Tiện tay cầm ly rượu vang đỏ mà người phục vụ mang tới lên, Lingling Kwong trầm mặc đứng ở một góc, toàn thân tỏa ra khí chất cao ngạo lãnh đạm.
"Làm sao vậy?"
Rời khỏi sự chào hỏi của mọi người, Orm Kornnaphat lại gần cô, hỏi.
"Không có gì, chỉ là đang quan sát xung quanh mà thôi."
Lingling Kwong thành thật đáp.
Hơn nữa còn bổ sung một câu: "Bệnh nghề nghiệp."
Orm Kornnaphat bật cười: "Như vậy đã tìm ra điểm đáng ngờ chưa?"
Lingling Kwong liếc qua nàng.
Lại thấy Orm Kornnaphat đang dùng ánh mắt tựa tiếu phi tiếu nhìn mình.
Nhất thời không thể thấu nổi nội tâm sâu như biển kia.
Lingling Kwong trấn định bản thân, dời tầm mắt về phía đám hoa hoa công tử, nói: "Kornnaphat đại tiểu thư không tham gia cùng mọi người sao?"
"Không có hứng thú."
Orm Kornnaphat thẳng thắn trả lời.
Lingling Kwong cúi đầu, vừa vặn che đi nét khác thường trên khuôn mặt...
Bởi vì Tony Jaa vừa thông báo với cô: "Ở trong Dyrendal gia tàng trữ chất cấm."
Lingling Kwong day day thái dương, thầm nghĩ điều quan trọng nhất bây giờ là phải tìm cách tách khỏi Orm Kornnaphat.
Thế nhưng trớ trêu thay, khi cô còn chưa kịp mở miệng, đại gia hỏa Jurkung đã không biết từ đâu xuất hiện, nhoẻn miệng thân thiện cười gọi: "Lingling."
Lingling Kwong xém chút nữa là ch.ết vì đột quỵ...
Lingling???
Xú nam nhân lần trước bị cô chỉnh cho thừa sống thiếu ch.ết bây giờ lại thân thiện gọi cô như vậy ư?
Dường như cảm nhận được ánh mắt nghi hoặc của người đối diện.
Jurkung gãi gãi đầu cười: "Lingling, chuyện lần trước thật lòng xin lỗi.
Chị Orm đã nói tất cả mọi chuyện với em rồi.
Thật không ngờ chị chính là người cứu chị ấy."
"Không thành vấn đề."
Lingling Kwong một cái liếc mắt cũng keo kiệt.
"Đây là trách nhiệm của đặc công chúng tôi."
"Chị vẫn còn giận ư?"
"Tôi đâu có nhỏ nhen tới mức ấy."
"Vậy... chúng ta... chúng ta hòa nhé."
Jurkung cúi đầu lí nhí nói.
Nom dáng vẻ thật giống tiểu hài tử bị khi dễ nhà bên.
Lingling Kwong nhíu mày.
Đều là chị em cùng cha cùng mẹ, vậy mà sao khí chất giữa nữ nhân rắn rết Orm Kornnaphat lại bỏ xa em trai đến mức này?
"Jurkung, đừng ở đây nói hươu nói vượn nữa."
Orm Kornnaphat lên tiếng cắt ngang.
Giọng nói không giấu nổi sự cưng chiều.
"Nhưng mà..."
Jurkung luyến tiếc nhìn Lingling Kwong.
"Được..."
Lingling Kwong gật gật đầu.
"Tôi chấp nhận lời xin lỗi của cậu."
"Thật?"
"Tôi chưa từng nói dối."
"Lingling, chị nhất định sẽ là một người chồng tốt của chị em."
Nà ní?
Người chồng tốt?
Lingling Kwong khuôn mặt tái dần.
Ngay bây giờ chỉ hận không thể rút chủy thủ hoặc ám khí.
"Cậu... nếu đổi lại là người khác, e rằng cái lưỡi của cậu sớm đã không còn trong miệng nữa rồi."
Lingling Kwong liếc về phía Jurkung, đôi con ngươi sắc bén vô cùng hung hãn.
Jurkung da thịt trắng nõn cúi đầu.
Mà Orm Kornnaphat – nữ nhân vừa bị em trai đem bán thành vợ người ta chỉ nhàn nhạt đáp: "Đừng biến chị thành tâm điểm nữa, Jurkung."
Nói mới thấy kì lạ nha.
Lingling Kwong kiên nhẫn đợi Orm Kornnaphat dứt lời, sau đó nâng mắt quan sát xung quanh, lại phát hiện quả nhiên có rất nhiều người đang hiếu kỳ hướng về phía này.
Nguyên nhân do đâu?
Do Orm Kornnaphat là một sự tồn tại rất đặc biệt, bất kể là nam hay nữ đều có thể tự hiểu khoảng cách giữa nàng và chính bản thân mình.
Có rất nhiều người thầm yêu nàng, cũng có rất nhiều người không dám yêu.
Song song đó, còn có những người vì không yêu được nên đem lòng sinh hận...
Vì thế, nơi nào có mặt nàng, nơi ấy đều sẽ có rất nhiều ánh mắt dõi theo.
"Khụ..."
Jurkung đỏ mặt.
"Chị, em không có ý đó...
Chỉ là... em hưng phấn quá mà thôi."
Lingling Kwong trông Nawat Dyrendal đang nhìn mình chằm chằm, nhất thời cảm thấy chán nản.
Nếu không vì nhiệm vụ, cô đã không lợi dụng Orm Kornnaphat để đi tới nơi này chuốc nhục.
Đoạn, Lingling Kwong bắt đầu viện lý do: "Tôi đi vệ sinh một lát."
Orm Kornnaphat nhìn theo: "Có cần tôi dẫn đường không?"
"Không cần."
Sau khi cuộc hội thoại nhạt nhẽo kết thúc.
Lingling Kwong tiêu sái rời khỏi hậu viện, chuẩn bị tiếp tục nhiệm vụ.
***
"Đội trưởng Jaa, anh đang ở đâu?"
Núp vào một góc tối vắng người, Lingling Kwong kết nối tín hiệu với Tony Jaa, lạnh giọng hỏi.
"Phía Bắc biệt thự."
Tony Jaa nghiêm túc đáp.
"Cô có biết phá mật mã không?
Lúc nãy tôi thấy một người xách theo hai rương bạch phiến đi vào trong biệt thự.
Tôi lặng lẽ theo dõi hắn.
Nhưng là... hắn bước vào trong căn phòng cài mật mã."
"Anh đợi chút, tôi sẽ tự mình tới xem."
Lingling Kwong vừa nói vừa cảnh giác nhìn quanh.
Sau đó thu chậm cước bộ, khôn khéo lách khỏi camera, tìm tới phía Bắc biệt thự nhà họ Dyrendal.
***
Bởi vì trước đó Pinkploy đã gửi bản đồ dạng 3D cho cô.
Cho nên Lingling Kwong tương đối nắm chắc đường đi nước bước tại nơi xa lạ này.
"Kwong đặc công."
Tony Jaa ở trong góc tối lên tiếng gọi qua thiết bị liên lạc.
Lingling Kwong nhón chân, bật cao lên ban công tầng 2, khẽ đáp: "Tôi tới rồi.
Tiếp theo làm gì?"
"Cứ cách 10 phút sẽ có bốn bảo an đi tuần tra.
Chúng ta còn 6 phút để phá cái khóa ch.ết tiệt này."
Tony Jaa ở sau bình hoa lớn bước ra, khuôn mặt vô cùng nghiêm túc dọa người.
Lingling Kwong gật đầu: "Vậy còn bên chúng ta?"
"Đã phong tỏa thành công từ Dyrendal gia tới bến cảng."
Lingling Kwong "ừ" trong cổ họng.
Sau đó rút trong người ra tua vít nhỏ, nhìn chằm chằm vào bảng mã điện tử.
Khẽ chuyển kênh thiết bị liên lạc, cô gọi cho Pinkploy.
"Pinkploy."
"Dạ... lão đại."
"Có thể đánh sập hệ thống camera ở Dyrendal gia được không?"
"Được thì có được, nhưng mà..."
Pinkploy ngập ngừng.
"Kỹ thuật viên của nhà họ Dyrendal trình độ rất cao, bởi vậy ta chỉ có thể khiến nó nhiễu loạn trong 5 phút thôi."
"Lập tức tiến hành."
Lingling Kwong lạnh lùng ra lệnh.
Tony Jaa lo lắng nhìn cô: "Lingling, cô... sẽ hoàn thành trước khi bảo an đến chứ?"
"Tất nhiên."
Lingling Kwong mặt không biểu sắc đáp.
"Đội trưởng Jaa nếu không tin người đồng đội này, anh có thể rời khỏi đây."
"Tôi... tôi không có ý đó."
Tony Jaa dở khóc dở cười.
"Pinkploy đã gây nhiễu camera rồi, chúng ta lập tức bắt đầu.
Anh ở phía sau canh chừng cho tôi."
Lingling Kwong nhìn đồng hồ, sau đó ngẩng đầu đối diện với cánh cửa cài mật mã, môi đỏ hơi nhếch lên.
Dyrendal gia, bây giờ chúng ta cược với nhau một phen.
***
Orm Kornnaphat trên tay cầm ly rượu vang, thỉnh thoảng khách sáo trả lời vài người tới làm quen hoặc bắt chuyện với mình.
"Orm."
Nawat Dyrendal lại gần, tựa tiếu phi tiếu gọi nàng.
Orm Kornnaphat hướng mắt về phía hắn: "Dyrendal thiếu có chuyện gì?"
"Tôi?
Chẳng lẽ không có chuyện thì không được phép tới tìm em sao?"
Nawat Dyrendal nâng ly rượu trên tay về phía nàng.
"Có thể hay không cùng nhau cạn một ly?"
Orm Kornnaphat cũng không keo kiệt.
Nàng nâng ly lên cụng nhẹ vào ly của hắn.
"Người bạn đi cùng em đâu rồi?"
Nawat Dyrendal vừa thưởng thức rượu vừa hỏi.
"Tôi không quản nhiều chuyện như vậy."
Orm Kornnaphat trầm mặc đáp.
"À..."
Nawat Dyrendal gật gật đầu.
"Orm, nhiều khi em thật kì lạ.
Lại nói chúng ta quen biết đã nhiều năm, tôi chưa từng thấy em qua lại với bất cứ ai.
Huống chi là bạn...?
Cho nên, người hôm nay em dẫn tới đây, có phải hay không rất đặc biệt, hửm?"
"Cô ấy là hôn phu của tôi."
Orm Kornnaphat thản nhiên trả lời.
Tựa hồ như đang kể một câu chuyện không liên quan đến mình.
Nawat Dyrendal đôi đồng tử lóe sáng.
"Trước đây gia gia tôi nợ gia gia cô ấy ân huệ.
Cho nên chúng tôi hữu duyên, sớm đã lập hôn ước với nhau từ lâu."
Orm Kornnaphat làm như không thấy nét biến hóa của Nawat Dyrendal, nàng ghé môi nhấp một ngụm rượu.
"Bất quá...
Kornnaphat gia chúng tôi trước nay trọng chữ tín.
Cho nên đối với hôn ước này, tôi không có ý định thoái thác."
Nawat Dyrendal sống lưng lành lạnh.
Đột nhiên nhớ tới câu nói châm chọc của Pond Apiwatsayree.
Nawat Dyrendal cậu bị đào góc tường, hơn nữa còn là một nữ nhân.
Mà điều hắn không ngờ hơn, chính là việc Orm Kornnaphat như vậy nhưng không hề bài xích chuyện tình yêu đồng tính.
Thậm chí nàng còn vui vẻ chấp nhận loại chuyện hoang đường này...
Orm Kornnaphat, nữ nhân cao cao tại thượng đó...
đến tột cùng nàng đang nghĩ cái gì?
***
Nawat Dyrendal khôi phục tỉnh táo, cười nói: "Vậy Orm, em nói xem.
Không phải cô gái đó đã bỏ đi rồi chứ?"
Đoạn, hắn đảo mắt tìm xung quanh đám người đang chìm trong vui vẻ, cố ý châm chọc nàng.
Nào ngờ Orm Kornnaphat vô cùng tự tin mở miệng: "Anh yên tâm, cho dù trời sập, cô ấy cũng sẽ là người đầu tiên thay tôi chống đỡ."
Nàng cũng không hiểu mình lấy niềm tin dành cho Lingling Kwong từ đâu.
Dường như nàng có thể khẳng định Lingling Kwong chắc chắn sẽ không để nàng lại nơi này.
Bất quá Lingling Kwong, cô đã bỏ rơi tôi một lần, nếu hôm nay cô còn tiếp tục tái diễn.
Orm Kornnaphat tôi cũng không ngại tìm cô để thanh toán cả gốc lẫn lãi.
***
"Mở được rồi."
Lingling Kwong bình thản nhìn khóa điện tử đã chuyển sang màu xanh.
Sau đó quay lại nhìn Tony Jaa.
Tony Jaa ho khan một cái.
Chính hắn cũng không thể tin Lingling Kwong mặc dù tuổi đời còn trẻ, song bản lĩnh và hiểu biết lại cao thâm đến vậy.
"Anh nhìn tôi làm gì?"
Tony Jaa nhất thời cứng họng.
Hắn gượng gạo cười một tiếng rồi nhẹ nhàng nhấc chân lách vào bên trong.
Hai người nhìn căn phòng lớn trước mặt.
Bên trong căn phòng này lại chia thành ba phòng nhỏ.
Ánh đèn màu cam hắt xuống khiến bầu không khí tăng thêm vài phần quỷ dị.
Bỗng, Lingling Kwong nắm cổ tay Tony Jaa, sắc mặt tái nhợt.
"Có bom, nhanh trở ra ngoài.
Chúng ta mắc bẫy rồi."
Tony Jaa phản ứng rất nhanh.
Nghe cô nói vậy lập tức xoay người, cả hai lại cùng phi thân ra ngoài.
Nhất thời, căn phòng sạch sẽ lúc nãy không ngừng vang lên tiếng nổ.
Lingling Kwong mặt không đổi sắc, chỉ nhàn nhạt lên tiếng: "Quả nhiên chúng ta vẫn bị tung hỏa mù.
Tình hình bây giờ chắc chắn sẽ kinh động đến Dyrendal gia.
Anh tìm cách rời khỏi đây trước đi."
"Còn cô...?"
Tony Jaa ngẩn người.
"Không cần anh lo."
Lingling Kwong lạnh lùng cắt ngang.
"Anh thông báo với mọi người tăng cường canh chừng nghiêm ngặt.
8 rưỡi ở bến cảng, chúng ta vẫn còn nửa giờ."
"Được, bảo trọng."
Tony Jaa cũng không dây dưa nhiều.
Trực tiếp gật đầu rồi nhanh chóng ẩn mình vào bóng tối.
Lingling Kwong cúi đầu nhìn y phục màu trắng hiện tại đã nhiễm vài vết bẩn, đôi lông mày từ từ chau lại.
Cô ghét những thứ không sạch sẽ.