Khác LINGORM - Sinh Mệnh.

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
399313584-256-k209750.jpg

Lingorm - Sinh Mệnh.
Tác giả: Junvsone96er
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Về đặc vụ bí mật - bác sĩ



đặcvụ​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • LingOrm ♥️Liên Minh Máu
  • LingOrm - Những câu chuyện nho nhỏ
  • LINGORM | CON MA THỎ ĐẾ [COVER]
  • Lingorm - Sinh Mệnh.
    Chap 01


    SINH MỆNH – LingOrm

    -

    Chap 01

    Bên trong căn hộ của tòa nhà cũ tại vùng ngoại ô Bangkok Thái Lan, xung quanh không gian tĩnh lặng, không khí ảm đạm đầy lạnh lẽo, ánh sáng vàng phát ra từ chiếc đèn treo trên trần cũng không giúp cho bầu không khí ấm áp chút nào, nơi ghế sofa có âm thanh phát lên đều đặn, “ cạch cạch” từng tiếng động ma sát giữa những đồ vật từ kim loại trượt dài, càng làm mọi thứ trở nên đáng sợ…

    Nhìn lại từng đường nét trên thân cây súng đã được lau chùi cẩn thận, nó cũng đã trầy rất nhiều vì những lần đụng độ của tổ chức khát máu này, chiếc GLOCK 17 như là người bạn, người đồng hành cùng cô.

    Gạt mở khóa an toàn, nhắm vào một điểm, đạn đã đầy đủ cho cuộc mua bán ngày mai.

    “ Này LingLing, cô chuẩn bị mọi thứ cho ngày mai xong hết chưa?”

    Âm thanh phát ra từ một người đàn ông trung niên, giọng trầm, khô khan, cho biết người này cũng đã qua tuổi tứ tuần.

    Âm thanh đều đặn đó ngưng lại, nhường chỗ cho ánh mắt sắt lạnh của LingLing.

    “ Tôi không cần phải chuẩn bị gì cả, mọi thứ đều nằm trong kế hoạch rồi, tới thì chiến thôi”

    “ Đúng là LingLing Kwong mà tôi biết, tốt lắm, mai gặp cô”

    Bước chân người đàn ông vừa ra khỏi căn phòng, thì ánh mắt sắt lạnh của cô ngừng lại nơi người đàn ông vừa đứng.

    Nhìn xung quanh một cách kĩ lưỡng, rồi đứng dậy đi vòng quanh một lượt khắp căn phòng.

    Cảm nhận không có điều gì nguy hiểm, không có thiết bị nghe lén, bình thản tiếng về chiếc ghế sofa khi nãy cầm chiếc điện thoại nhắn một vài thông tin cho một bên bí mật.

    // Ngày mai, sẽ có mua bán vũ khí lớn ở huyện Lansaka, chưa rõ thời gian, có thể là chiều tối //

    Xác nhận tin nhắn đã được gửi đi, thì ngay lập tức được xóa, Ling đang cố thông báo cho bên mật vụ theo dõi về tổ chức mua bán chất cấm, vũ khí và còn nhiều thứ đáng sợ mà chính cô cũng chưa có thể rõ ở cái tổ chức này.

    Bên trong còn nhiều thứ cần phải điều tra.

    Đúng vậy, Ling hiện tại đang là đặc vụ công về án điều tra tổ chức mua bán vũ khí lớn này, đã từ rất lâu, đến tận bây giờ có rất nhiều vụ việc ảnh hưởng lớn đến tính mạng và cả cuộc sống của những người dân thường.

    Và có chính bản thân cô trong đó.

    .

    . .

    Mật vụ của bên cảnh sát đã có thông tin từ LingLing Kwong, đặc vụ bí mật mà bên cảnh sát cài cắm vào tổ chức, bên họ chỉ nhận thông tin và hạn chế bứt dây động rừng, vừa nguy hiểm đặc vụ, vừa nguy hiểm cho người dân và không thể nào có thể bắt triệt để tổ chức phi pháp đó.

    Họ đã chờ quá lâu, mất mát quá nhiều để có thể bắt trọn, không thể để một việc nhỏ gây ảnh hưởng đến công cuộc lớn này.

    “Sắp xếp đội đặc công giả thường dân, bảo vệ mọi người dân, tránh bứt dây động rừng, theo dõi toàn bộ kế hoạch của bọn mua bán, từng chi tiết, đừng để mọi thứ trở nên tệ hơn ”

    “ Rõ”

    Sau cuộc điều động, tất cả đặc vụ luôn mang bên mình trách nhiệm bảo vệ, nay càng nặng nề hơn, nhưng tinh thần không bao giờ lơ là một chút, mọi thứ luôn trong trạng thái sẵn sàng hành động.

    .

    . .

    Phòng khám Bệnh viện Huyện Lansaka.

    “ Bác nhớ là phải dùng thuốc hằng ngày theo đơn bác sĩ cho, đừng có bỏ nhé, nếu không bệnh sẽ dễ tái phát thành nặng đó ạ”

    “ Cám ơn cô bác sĩ”

    “ Dạ vâng không có gì ạ”

    Mỉm cười nhẹ đưa tay nắm lấy bàn tay gân guốc đen nhẻm vì thời tiết khắc nghiệt của vùng quê tỉnh Nakhon Si Thammarat.

    Bác gái cũng đan tay nắm lấy đôi tay bác sĩ mà bước ra ngoài.

    Rất lâu rồi Orm không còn nghe được sự ồn ào của bệnh viện lớn ở Bangkok, cũng đã từ 2 tháng trước, khi bệnh viện mà cô đang công tác có chuyến khám từ thiện về những vùng quê các tỉnh phía nam của Thái Lan, không cần ai đùng đẩy, cô tự đăng ký tên mình vào danh sách tình nguyện.

    Tỉnh mà cô được đưa đến là vùng quê xinh đẹp bình yên, cũng có nhiều khu du lịch với thiên nhiên và con người thân thiện, cứ xem đây là vừa làm việc vừa tận hưởng chuyến du lịch xa của mình, với công việc của một bác sĩ cô không thể dành nhiều thời gian nghỉ ngơi cho bản thân.

    Đất đai, núi rừng ở đây làm cô cảm thấy bản thân mình như được chữa lành.

    “ Bác sĩ ơi, chúng ta về thôi ạ, hôm nay tổ 2 sẽ trực cấp cứu”

    Orm ngước nhìn sang chị điều dưỡng cũng đã thân quen đang tay cầm túi xách chuẩn bị ra về, mỉm cười đáp lại.

    “ Hôm nay em phải ở lại làm ấy chị, vì tuần trước em có đổi với bác sĩ Bow rồi, chị về cẩn thận nha”

    “ Vậy chị về trước nhé, tạm biệt em”

    Vẫy tay tạm biệt rồi Orm bước ra bên ngoài khuôn viên bệnh viện.

    Ngồi đung đưa chân trên chiếc xích đu được buộc vào chiếc cây lớn nhất, chân thì cứ lấy nhịp đẩy cơ thể lên xuống, đầu thì cứ suy nghĩ, tối nay ăn gì.

    Từng ngày cứ trôi qua với Orm như vậy, nhưng có thể ngày hôm nay sẽ là một bước ngoặc mới thay đổi cuộc đời của cô.

    .

    Cung đường dài ngoằng rồi thẳng tấp có một chiếc xe màu đen bóng, nó vụt nhanh rít gió, với vận tốc chỉ có thể bắt gặp được hình ảnh mờ ảo của bóng đèn pha và dáng màu đen lướt qua trong chớp mắt, bóng chiếc xe lướt qua hoàng hôn đỏ cam trên bầu trời trong veo đầy nắng của một ngày dài.

    “ Tôi nghe, tôi đã đến nơi”

    “ …….”

    “ Ok gặp lại sau nhé”

    Tháo tai nghe ra, chân tiếp tục nhấn ga, chiếc xe lướt nhanh ra khỏi cung đường, chuẩn bị đến nơi có cánh rừng, đồi núi phía trước, nơi sắp có một vụ giao dịch.

    .

    Cánh rừng hiện ra trước mắt, bên cạnh có dòng nước chảy qua, đó là nước con thác của ngọn núi phía bên cạnh, khung cảnh hiện ra trước mắt, vẻ đẹp hùng vĩ của thiên nhiên, bầu trời dần dần sụp tối, sau bầu trời hoàng hôn đỏ lửa đó, là một bầu trời đen tối đầy nguy hiểm đang dần lộ ra, thời điểm cho những việc làm sai trái bắt đầu.

    *Két*

    Tiếng thắng gấp cua của chiếc xe vang lên, con xe MercedesAMG SL63 đầy mạnh mẽ với màu đen quyền lực nhưng cũng không kém phần tinh tế, chỉ cần nhìn chiếc xe cũng có thể biết người lái chiếc xe này như thế nào.

    Cánh cửa được mở ra, LingLing Kwong bước ra khỏi xe với dáng vẻ xinh đẹp, mạnh mẽ, với gương mặt sắc lạnh, đôi môi màu đỏ đầy cuốn hút.

    Mái tóc dài thẳng đã được buộc cao, đôi mắt màu đen sâu thẩm nhìn thẳng bước đi hiên ngang cũng làm cho một số người bên cạnh không dám nhìn thẳng vào.

    “ Tôi đến có vẻ hơi trễ rồi Lão Đại”

    Ling tiến đến bên cạnh chiếc xe màu trắng bạc, người ngồi bên trong là Lão Đại, đó là biệt danh của ông trùm khét tiếng HongKong, chuyên những vụ mua bán phi pháp, không chỉ là Hongkong hay Thái Lan, đến cả khu Tam giác vàng cũng có ông trong đó, nơi giao nhau giữa Thái, Myanmar và Lào đầy rẫy những tội ác.

    Ông là trùm, khi nhìn vào không có cảm giác nguy hiểm, nhưng bên trong không thể nào đoán được ông nguy hiểm đến mức nào, đến cả Mật vụ quốc tế cũng phải vào cuộc điều tra, nhưng vẫn không truy lùng được hành tung của ông.

    Tổ chức có rất nhiều đường dây và nhiều tổ chức nhỏ khu vực trong các nước, vì vậy không thể nào điều tra được hết gốc rễ.

    “ Không có trễ đâu Ling,…

    đến đúng lúc lắm”

    Vừa nói ông vừa mỉm cười, nụ cười của ông làm cho người xung quanh gợn tóc gáy.

    Theo hướng mắt nhìn của ông Ling quay lưng lại, phía trước là một nhóm người, với 5 chiếc xe 7 chỗ, lực lượng họ hiện tại đông hơn bên của cô.

    Lấy lại ánh mắt sắt bén của mình, cô cùng một người bên cạnh, tiến lên phía trước.

    Phía bên kia người đàn ông với hàm râu quai nón, bước đến với nụ cười mỉa mai, cười cợt khi thấy phía Ling.

    “ Bên kia có phải là Lão Đại không ??? haha có chuyện gì nghiêm trọng mà khiến ông phải ra mặt hôm nay”

    “ Hay là cô,… cô chưa có làm được gì cho ra hồn, nên mới dẫn Lão Đại theo sau, chắc cô cần dạy dỗ thêm”

    Nhìn sang Ling xong người đàn ông đó lại quay sang hướng Lão Đại cười lớn.

    “ Gà của ông nuôi còn non lắm”

    Âm thanh của gã râu ria đó vừa dứt, chưa kịp để Ling lên tiếng, thì Lão Đại đã cười lớn đáp lại.

    “ Ở đây chỉ toàn là người, chẳng có ai là Gà hết, cậu có muốn tiếp tục đàm phán để mua bán, hay muốn gây chuyện”

    “ Ok ok, tôi cũng chỉ giỡn một chút thôi mà, sao ông gắt như vậy”

    “ Tiến hành đi” Ling gằn giọng. nhận lại nụ cười gật đầu từ phía người đàn ông râu ria, 3 thùng hàng lớn được khiêng ra.

    Trong đó có rất nhiều vũ khí, từ súng ống cho đến bom đạn, tất cả đều nằm bên trong.

    Nhìn sơ qua, hắn tiến đến gần cùng với 2 tên thuộc hạ, mở thùng hàng kiểm tra ngoại quan, tưởng mọi chuyện có thể dễ dàng, nhưng bản tính của tên râu ria đó làm Ling không thể nào tha cho hắn.

    “ Này cô em, cô cũng xinh đẹp đó, về làm gái của ta, cô sẽ ….”

    Chưa kịp kết thúc câu nói, thì Ling đã ngay lập tức đẩy tay hắn ra khỏi vai của mình, hành động quá nhanh, hai bên đã có căng thẳng trước đó, nên ngay lập tức họng súng đã nóng lên, tiếng súng đã vang.

    Hai tên thuộc hạ của hắn đã ra tay trước.

    Đúng là không muốn sống, vậy thì Ling không nương tay.

    Không để hướng súng đó chỉa vào mình, Ling đã bẻ tay hắn trong chớp mắt, hướng súng quay thẳng vào người của thuộc hạ còn lại.

    *Đòang*

    Hiện trường ngay lập tức ồn lên, Hai bên không còn khoan nhượng đã bắt tay vào trận chiến, âm thanh súng ống vang khắp núi đồi, chẳng ai chịu thua ai.

    Ling ngồi xuống bên cạnh thùng chứa vũ khí, liên tục bắn về phía trước, từng tên bên đối phương ngã xuống.

    Mặc dù lực lượng của tên râu ria nhiều hơn, nhưng chẳng là gì so với tài năng bắn súng của Ling, quan sát tình hình đối phương không còn đủ trình, Ling được thế xông lên.

    Mọi thứ kết thúc, ngay từ ban đầu rõ ràng đã có sự chênh lệch lớn, mọi chuyện cũng có thể kết thúc trong êm đẹp, nhưng dường như họ không muốn nên cô đành ra tay.

    “ Cuối cùng cũng xong rồi, không cần đến sự ra tay của tôi” người đứng vỗ vai Ling, đó chính là người đàn ông tuổi tứ tuần hôm qua.

    Đó cũng có thể là câu nói tiếc nuối của ông khi đến trễ.

    Ling mỉm môi cười lạnh, nhìn người đàn ông đang vỗ vai mình.

    “ Ông đến trễ rồi Chue Jing”

    Lão Đại từ trong xe bước ra.

    Ông ngồi quan sát tất cả sự việc xảy ra, cuối cùng ông cũng có lý do chính đáng cho việc mình cần làm, khi đến tận đây.

    “ Chào Lão Đại, nhưng mà tôi không có đến trễ, tôi đến đúng giờ hẹn ”

    “ uhm, vì tôi nghĩ mọi chuyện sẽ được giải quyết trong khoảng đó thời gian.

    Chắc ông cũng đến đúng lúc xem được màn kết”

    “ Tôi đã thấy” Chue Jing trả lời.

    “ Đó cũng là lý do ngày hôm nay tôi có mặt ở đây”

    “ Khu vực này hiện tại đang có nhiều phiên vụ mua bán của bên tổ chức được giao dịch. cũng có nhiều tổ chức nhỏ lẻ khác”

    “ Tôi sẽ cắt địa phần này cho LingLing Kwong nắm quyền mọi thứ.

    Chắc ông cũng thấy đủ để không tranh giành hay phản bác quyết định của tôi”

    “ Tùy vào ông quyết định, tôi không có ý kiến”

    “ LingLingKwong, từ ngày hôm nay, huyện Lansaka một phần tỉnh Nakhon Si Thammarat, sẽ do cô quản lý, đừng làm tôi thất vọng”

    “ Đã rõ Lão Đại”

    Ling gật đầu, nhưng cũng không quên để ý ánh mắt và thái độ của người đàn ông “ không có ý kiến” trước mặt, mọi thứ không dễ như vậy, đây cũng chỉ là bước đầu mà thôi.

    “ Tôi đi trước”

    Nói rồi Lão Đại bước nhanh vào trong xe, chiếc xe lăn bánh, để lại bầu không khí ẩm ướt đầy máu và mùi của thuốc súng.

    “ Tôi cũng đi đây, Địa phận này hiện tại là của cô, nên cứ từ từ mà giải quyết nhé, còn nhiều điều chờ phía trước”

    Ling không đáp trả cũng không nói bất cứ điều gì, mặc kệ cho người đó bước đi.

    Cô còn nhiều việc cần giải quyết.

    Nhét súng vào trong áo vest, cô ra lệnh cho những thuộc hạ còn lại giải quyết những cái xác ngổn ngang này.

    Rồi bản thân leo lên con xe mà chạy đi.

    Trong đầu nhiều suy nghĩ nhưng có một điều chắc chắn hiện tại cô đã được lòng của Lão Đại, ít nhất có kết quả sau những gì đã trải qua, những năm tháng cô tưởng chừng bỏ cuộc.

    Tại Hội chợ Kamlon – Lansaka.

    Một buổi tối mát mẻ cho một ngày nóng bức, lễ hội Kamlon diễn ra không khí vui vẻ, náo nhiệt, phù hợp với tất cả mọi người. người dân tràn ra những con đường đầy âm thanh sôi động, lễ hội vui nhộn cũng làm cho không gian yên ắng bình yên tràn đầy năng lượng.

    Lái chiếc xe màu đen dạo quanh khu vực, xem xét hết tất cả tình hình hiện tại, Ling bắt gặp lễ hội, chân tính nhấn ga để chạy đi, nhưng có cảm giác thôi thúc không ngừng, làm cho cô phải quay đầu lại bước vào xem lễ hội đó.

    Bước đi vào khu vực náo nhiệt, tiếng cười đùa vui vẻ cũng làm cho Ling không còn căng thẳng, khi cứ phải nhíu hàng chân mày.

    Tưởng chừng mọi thứ có thể an ổn mà bước ra thì lại có chuyện xảy ra.

    Tiếng súng vang lên và cả Tiếng hét thất thanh, Mọi người bắt đầu quay đầu chạy ngược về hướng cô, xô đẩy, xung quanh hỗn loạn chỉ có tiếng la hét và tiếng khóc.

    Tiến đến xem sự việc phía trước mặt, có tên xả súng.

    Nhìn tình hình hoảng loạn nơi này, cô phải ngăn tên đó.

    Xung quanh có những người đang cố gắng can ngăn, ngoài ra còn có những người hiếu kì dùng điện thoại quay lại, phải cẩn thận không để hình ảnh của mình lọt vào.

    Sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến kế hoạch sau này của cô.

    Đứng phía bên dưới gốc cây lớn, nhìn toàn bộ các hướng đi xung quanh, quan sát đi theo tên xả súng đang bỏ chạy.

    đúng như dự đoán của cô, Ling đã dùng kĩ thuật để khống chế, cùng lúc đó có cả người dân, cùng nhau bắt được tên xả súng.

    Ling lẩn vào đám đông người đang chen lấn và từ từ tiến ra xa khu vực đó, vì cảnh sát đã đến.

    Nghĩ trong đầu Cảnh sát khu vực này cũng làm việc nhanh chóng đó chứ, thông tin cô báo cho Mật vụ về Lansaka đã được tiếp nhận đúng theo hướng cô muốn.

    Không cần ồn ào, không cần phô trương chỉ cần bảo vệ người dân tốt nhất có thể vì cô cũng không thể nào lường trước tất cả mọi thứ xung quanh mình.

    Nhìn thấy sự việc đã được giải quyết ổn cô xoay người bước ra khỏi đám đông.

    Tiếng kêu gọi tránh đường của bác sĩ đã làm cho mọi người chú ý, nhưng vẫn không thể tách đường để đi, mọi thứ vẫn chen lấn, nhưng cô không quan tâm.

    Cơ thể luồng qua từng khe hở bước nhanh ra bên ngoài tưởng chừng như đã thoát được đám đông thì cô lại đụng phải một người, người đó ngã xuống đất.

    Lắc đầu ngao ngán nhưng theo phép lịch sự Ling đưa tay đỡ người đó đứng dậy, thì ra là bác sĩ khi cô nhìn vào chiếc áo xanh có tên bệnh viện, trong lúc nắm tay người con gái đó kéo lên, ánh mắt cô gái hoảng hốt vì cây súng được nhét bên trong áo vest của Ling xuất hiện trước mắt, không thể nào sai được.

    Ling ngay lập tức hiểu vấn đề, che miệng cô bác sĩ và ngay lập tức kéo đi qua khỏi đám người, cô gái cứ liên tục giãy giụa, hết cách cô đành lên tiếng.

    “ Nếu cô làm ồn, tôi sẽ nổ súng”

    Cô gái im lặng, bước chân dù không muốn nhưng cũng phải bước theo Ling đến chiếc xe ô tô.

    “ Nhanh, bước lên xe”

    Cô gái chỉ biết hoảng sợ làm theo mọi thứ Ling nói, trong cái rủi có cái may, vì mọi thứ quá ồn ào về vụ việc xả súng, nên cũng chẳng ai bận tâm quá nhiều về Ling, lái xe trên quãng đường dài, cô cũng không biết nên giải quyết cô gái đang khóc trong im lặng như thế nào.

    Chẳng thể thả ra vì dù gì cũng đã thấy gương mặt cô, cũng chẳng biết giải thích như thế nào để mà cô ấy tin.

    An toàn thông tin mật vẫn là trên hết...

    Chẳng thể giữ lại vì bên cạnh cô chỉ là nguy hiểm…

    Chẳng thể nào ra tay với cô gái này được, vì cô không phải là kẻ giết người như bọn họ, chỉ khi cần thiết mới bắt buộc động thủ, còn cô gái này... không thể ….

    Đành chở cô ta về khu vực của riêng cô rồi tính tiếp những bước sau, hôm nay quả là một ngày dài mệt mỏi của LingLing.

    .

    .

    --------------------------------

    End Chap 01.
     
    Lingorm - Sinh Mệnh.
    Chap 02


    Chap 02.

    .

    Orm's POV

    Từ khi chuyển về tỉnh này, sinh hoạt theo lối sống ở đây, tôi dần quen với không khí trong lành, không gian bình yên đến lạ và cả cách sống bình dị của mọi người, không bao lâu nữa chuyến công tác cũng sẽ kết thúc, rồi lại phải quay về Bangkok, nghĩ đến thôi đã thấy chán nản, đầy mệt mỏi rồi, cứ ngồi nghĩ vu vơ thì đột ngột có cuộc điện thoại đến, chị điều dưỡng trực điện thoại, ngay lập tức gọi với sang tôi bằng gương mặt hoảng hốt.

    “ Có chuyện gì vậy chị ? nói em nghe”

    tôi cũng có thể cảm nhận được sự việc nghiêm trọng qua ánh mắt của chị điều dưỡng.

    “ Chúng ta phải nhanh đến cấp cứu cho nạn nhân ở hội chợ Kamlon, ở đó có vụ xả súng, có người tử vong và cả bị thương."

    “ Nhanh lên chị, chị gọi bên xe cấp cứu, em đem túi dụng cụ ra là đi ngay” nhanh chóng sốc tinh thần của mọi người đang trực tại bệnh viện.

    Tôi cũng nhờ mọi người điều động những phòng ban khác có thể xuống cứu chữa, vì có thể tình hình rất xấu khi chở bệnh nhân về bệnh viện huyện.

    Chiếc xe cấp cứu ngay lập tức vang còi inh ỏi, vang cả những làng xóm bình yên tĩnh lặng trong chiều tối buồn bả, âm thanh như xé cả bầu không khí.

    Hình ảnh của hội chợ hiện ra trước mắt tôi và mọi người, một bầu không khí ồn ào, có tiếng khóc, tiếng hét thất thanh của mọi người, có đau đớn, có hoảng sợ, có cả sự mất mát đau thương bao trùm toàn bộ nơi khu đáng lẽ là vui tươi này.

    Bước đi cùng với chiếc túi xách dụng cụ y tế để có thể sơ cấp cứu nhanh nhất cho những người bị thương, nhưng hiện trạng khu vực này, mọi người chen lấn có cả xô đẩy nhau, rất khó có thể vào bên trong được, nhóm bác sĩ, điều dưỡng đi chung đã có thể tiến vào bên trong khu vực hiện trường, chỉ còn có một mình tôi với chiếc túi đang cố gắng luồng lách người vào bên trong.

    “ á ” tôi bị té ngã bởi dòng người, xây xẩm mặt như tối đen lại.

    Đang hình dung mọi thứ xung quanh để tìm cách đứng dậy thì có một bàn tay nắm lấy tôi, dìu đứng dậy, may quá, tôi cũng với tay sang mong chờ sự giúp đỡ đó thì ánh mắt tôi lại nhìn thấy cây súng đang được nhét bên trong áo vest của cô gái đó.

    Không còn biết được điều gì xảy ra, cũng không thể phản kháng, chỉ còn sự run sợ vì bàn tay cô gái đó đang che miệng tôi lại. cố gắng giãy giụa để thoát khỏi vòng tay, có một giọng trầm ấm vang lên bên tai, đầy khiếp sợ.

    “ Nếu cô làm ồn, tôi sẽ nổ súng”

    Tôi buộc im lặng, bước chân dù không muốn nhưng cũng phải bước theo người cô gái mặc vest đen đó tiến đến chiếc xe ô tô.

    “ Nhanh, bước lên xe” ra đến bên ngoài khu vực để xe phía trước, tôi chỉ biết hoảng sợ, ánh mắt như trực trào nước mắt và làm theo.

    Chiếc xe đó dần dần chạy xa ra khỏi khu vực dân cư ban nãy, tiến đến khu vực khác, con đường dài như vô tận, chẳng còn có thể làm gì ngoài trừ cầu nguyện mọi thứ bình an.

    Nước mắt cứ vô thức rơi không kiểm soát được, tôi không dám phát ra tiếng động.

    đành cắn môi chịu trận, ngăn tiếng khóc của mình.

    Chiếc gương chiếu hậu giữa nơi phía trước của chiếc xe, phản chiếu một chút hình ảnh của người bên cạnh, tôi không dám nhìn trực diện chỉ thấy ánh mắt người đó qua gương, cứ mãi nhìn tôi, càng làm cho tôi run sợ.

    Và rồi thế là... vẫn bầu không khí tĩnh lặng đáng sợ đó, chiếc xe cứ vút nhanh tôi mệt mỏi đến gục ngã, thiếp đi lúc nào tôi không hay biết.

    End POV

    Ling đang tìm trên đường một khách sạn bên trong khu vực dân cư nhỏ của huyện, hiện tại Ling vẫn chưa có thể chạy về Bangkok được vì còn nhiều việc phải giải quyết khu vực này, tưởng chừng nhỏ bé nhưng những chuyến hàng có thể vận chuyển liên tục trong vòng một tháng, nếu giao dịch và đàm phán thuận lợi.

    Cô còn phân ra từng khu vực nhỏ để có thể kiểm soát được, chắc chắn sẽ không có sự đồng tình nào khi một người từ nơi xa, đến chiếm đóng và quản lý.

    Cần có thời gian, quan trọng nhất là cung cấp thông tin về cho tổ chức mật vụ, không thể để tình hình bất ổn này cứ kéo dài, vì cô đã quá mệt mỏi rồi.

    Nhìn sang cô bác sĩ bên cạnh đang thiếp đi vì mệt, chẳng có ai mà bị bắt giữ mà ngủ ngon đến như thế này.

    Trong một lúc sơ suất, đã làm người con gái này bị liên lụy phải đi chung với cô, cô càng phải giải quyết ổn nhất mới có thể tiếp tục cuộc chiến với tổ chức mafia.

    Mắt cô đang khó khăn trong việc điều tiết, nhìn cô bác sĩ, cô nghĩ nên ngừng, tìm nhanh một khách sạn trong an toàn rồi nghỉ lại…

    để mai tính.

    Ngừng trước một khách sạn nhỏ, có khuôn viên đổ xe, tìm một góc khuất đậu vào, thật ra cũng không cần, nhưng bản chất của một đặc vụ bí mật, còn thêm là một trong nhóm người của tổ chức, đã tập cho cô thói quen làm mọi việc đều thận trọng, kĩ lưỡng, gọn gàng nhất có thể.

    “ Này, vào bên trong nghỉ ngơi thôi”

    Đưa tay sang phía cô bác sĩ, chạm nhẹ vào, gọi cô ấy tỉnh dậy vào trong nghỉ ngơi, chưa kịp nói gì thêm, Ling giật mình bởi tiếng la.

    “ Á … cứu tôi, đừng bắn”

    “ Cô mà la nữa là tôi bắn thật đó” nhanh chóng thay đổi nét mặt giật mình sang nghiêm túc và sắc lạnh.

    Làm cho Orm hoảng loạn thêm.

    Khoác nhanh chiếc áo vest của mình cho cô bác sĩ để che đi chiếc áo của bệnh viện. cô kéo người Orm đi.

    “ Nhanh đi,…”

    Cả hai bước vào bên trong một khách sạn nhỏ, không quá cũ kĩ, chỉ là không được sang trọng hay 5 sao, mà chỉ là một khách sạn bình dân.

    Dành cho khách du lịch lỡ đường, vì dù gì khu vực này cũng chỉ là vùng huyện, tỉnh nhỏ.

    Ling đi phía sau, cố gắng huýt vào vai Orm, đẩy cô ta đi nhanh vào bên trong, đến quầy tiếp tân, Ling nhẹ giọng lên tiếng.

    “ Cho chúng tôi 1 phòng 2 giường nhé”

    “ Xin lỗi, chúng tôi chỉ còn 1 giường đôi thôi ạ”

    Không suy nghĩ quá nhiều Ling giật đầu và xác nhận thông tin với tiếp tân, chỉ qua một chút xíu trao đổi, cuối cùng cũng hoàn tất việc nhận phòng.

    Vì dù gì cả hai cũng không thể đưa chứng minh, chỉ còn cách lương lẹo và trả tiền gấp nhiều lần để thuê một căn phòng, Ling cần nghỉ ngơi ngay lúc này.

    Từ lúc bước vào bên trong khách sạn cho đến bên trong căn phòng, Orm không mở môi nói một câu nào, mọi thứ theo sự sắp đặt của Ling, cô cũng không phải khó khăn gì, nhưng nhìn sang cô bác sĩ lại càng thấy vừa tội vừa buồn cười.

    “ Cô ồn ào lắm mà, sao nãy giờ không nói, hay la lên”

    Ling ngồi vào chiếc ghế đơn bên phòng mà nhìn Orm đang đứng đối diện cô, nép trong góc phòng nhìn ra.

    Thấy không khí cứ tiếp tục căng thẳng và im lặng như vậy càng thêm khó chịu, Ling quyết định sẽ đi tắm, vị trí phòng tắm ở chỗ Orm đang đứng. cô cũng chẳng ngại ngùng gì mà cứ bước đến thôi.

    “ Này, cô tính làm gì tôi, cô cởi áo ra làm gì”

    Orm la lên, mặt nghiêm lại lo lắng hơn khi thấy Ling tiến đến gần mình, tay thì đang mở từng cúc áo sơ mi màu trắng bên ngoài… từng cúc áo một được mở ra.

    “ Cô này ngộ nghĩnh nhỉ??

    Tắm mà không mở áo thì làm sao ??”

    Vừa nói tay Ling vừa treo chiếc áo sơ mi lên trên sào phơi, ánh mắt bờ môi, khuôn mặt xinh đẹp nhìn thẳng vào Orm, làm Orm càng sợ thêm, lấy 2 tay kéo áo vest sát người không kẻ hở, để nhầm che chắn.

    “ Thôi không nói nhiều nữa, cô không tính đi tắm à”

    “ Tôi tắm trước đây, cô cũng đừng mơ mà thoát khỏi tay tôi, thẻ từ phòng, tôi đang giữ, bên ngoài cũng không ai dám mở cửa cho cô đâu, đừng mong chờ cứu viện”

    Tiếng Ling cứ vọng từ bên trong phòng ngày càng nhỏ dần, rồi im lặng, Orm định sẽ xoay người đi lại giường thì Ling đột ngột xuất hiện phía sau cánh cửa phòng tắm.

    “ Đừng dại mà biến mất nhé, tôi ra mà không thấy, thì khẩu súng của tôi sẽ tìm đến cô đó”

    Orm giật mình quay ngoắc lại nhìn Ling, rồi cũng thôi, mọi việc để cho số phận quyết định vậy, ngồi lên giường nhìn vào phòng tắm suy nghĩ, hiện tại mọi thứ cũng chưa có gì quá bất lợi cho cô, chỉ là cô không biết mình đang rơi vào trường hợp nào.

    Cứ suy nghĩ mãi thì âm thanh tĩnh lặng, tiếng động của vòi nước chảy, tiếng máy lạnh phà phà, làm cô rơi vào giấc ngủ mệt mỏi. không còn phòng bị gì cho bản thân mình.

    30 Phút sau, Ling bước ra ngoài với chiếc áo choàng tắm màu trắng hửng hờ, với mái tóc đen dài đầy nước, bước đến bên cạnh Orm.

    Lại chạm nhẹ vào cô gái đang ngủ như bất tỉnh đó.

    “ Orm, đi tắm đi nào”

    Xoay nhẹ người rồi tỉnh dậy, ánh mắt Orm ngay lập tức nhìn chằm chằm vào con người đang quấn áo tắm đó mà không dám nói gì, chỉ trong đầu nhiều thắc mắc, vì sao biết tên cô.

    Nhìn Orm không trả lời rồi tự đi vào phòng tắm, Ling mỉm cười nhẹ nhàng, cô gái này thú vị thật, tưởng sợ nhưng cũng không sợ lắm, vẫn thoải mái với Ling như vậy mà, với lại Ling cũng có làm gì Orm đâu.

    Nhìn vào thông tin trên báo trí Online, rồi nhìn vào những tin nhắn thông báo của tổ chức, trong tin nhắn có hình ảnh/video được quay lại, có thể người thường không để ý điều khác lạ. nhưng nếu người tinh ý sẽ thấy hành động lạ của người trong video, và người đó chính là cô và Orm.

    Trả lời một số tin nhắn trong nội bộ, rồi Ling off, cô cũng không muốn suy nghĩ gì thêm nữa, hôm nay quá dài với cô rồi.

    Orm bước ra cũng với chiếc áo choàng tắm, cơ thể của cô sau khi tắm nhẹ nhõm, như buông bỏ hết mệt mỏi hiện tại, tiến đến gần người đang nghiêng đầu ngủ gục một bên giường, Orm nhìn rồi suy nghĩ cô ta cũng không đáng sợ lắm.

    Sự can đảm trong cô xuất hiện, ngồi nhẹ nhàng xuống bên cạnh giường còn lại, nằm xoay mặt qua bên cạnh rồi đi vào giấc ngủ ngon, sau tất cả chẳng còn điều gì cho việc sợ hãi, đề phòng ngay lúc này, một ngày đầy mệt mỏi.

    .

    Vẫn buổi sáng trong veo, nơi miền đất bình yên của núi rừng Lansaka, Orm và Ling vẫn còn ngủ, bỗng có tiếng chuông điện thoại vang lên inh ỏi, đó là điện thoại của Ling.

    Với tay lấy chiếc điện thoại bên mình.

    “ Alo, Tôi nghe”

    “……………”

    “ à, tôi hiểu rồi”

    “………………..”

    “ Tôi biết điều đó, tất cả tôi sẽ giải quyết êm đẹp, ông không cần lo lắng”

    “ ………………”

    “ Tôi sẽ về BangKok sau khi giải quyết xong việc ở đây”

    Tắt máy rồi trầm tư suy nghĩ về những gì đang diễn ra và các hướng sẽ giải quyết, vì hiện tại thông tin và hình ảnh của cô đã bị những người quen trong tổ chức nghi ngờ và phát hiện, có thể đó sẽ là vấn đề, là lỗ hỏng để những người ghét cô sẽ hạ bệ, làm giảm uy tín của cô trước Lão Đại và tổ chức.

    Bên kia đầu giường, Orm cũng đã tỉnh dậy, cố tình nghe lén cuộc đối thoại của Ling, nhưng cô không ngờ, chính cô mới là người bị Ling theo dõi hành động lén lút nãy giờ của mình.

    “ Tỉnh dậy rồi sao ?? cô có nghe được gì không ? cô bác sĩ lén lút??? ”

    “ Tôi không có lén lút gì cả, tôi nghe công khai mà, vì cô nói chuyện quá lớn”

    “ à !! vậy sao cô lại cố tình nhắm mắt giả vờ thở đều, cô là bác sĩ chứ không phải là diễn viên, diễn tệ quá đi”

    “ không mà”

    Nhìn gương mặt xinh đẹp của Orm, xinh đẹp và ngọt ngào, tươi sáng, nhìn vào body chuẩn không cần chỉnh trong chiếc áo choàng hửng hờ, làm Ling đỏ mặt.

    Đây là lần đầu tiên Ling có cảm xúc đó, ánh mắt của Ling cũng làm Orm phải giật mình kéo tay che lại.

    Bầu không khí ngượng ngùng đó bị phá vỡ bởi cuộc điện thoại tiếp theo của người đàn ông tên Supattra.

    “ Alo, tôi nghe đây, có chuyện gì nữa vậy?”

    “………………..”

    “ À ok, vậy nhé”

    Tắt máy, với tay sang bên cạnh Orm đang nằm, trên tab đầu giường có remote tivi, cô cần coi một số tin tức thời sự mà ông Supattra lại báo với cô rằng, có tin tức vụ xả súng vào buổi sáng.

    Mở kênh thời sự, sau khi tổng hợp một số tin quan trọng, thì tin của vụ xả súng đã được nêu chi tiết.

    “ // Theo Bangkok Post, vụ tấn công xảy ra đêm 29/7 tại Lễ hội Kam Lon thường niên lần thứ ba.

    Các nhân chứng cho biết, tay súng - được xác định là Ek Wangsai (41 tuổi) - đã lao vào ẩu đả với một người đàn ông khác có tên Wannit Kanchanaphairote.

    Khi những người qua đường cố gắng can thiệp, Ek nổ súng loạn xạ với khoảng 10 phát đạn được ghi nhận.

    Ông Chatree Markkarach (53 tuổi, thành viên ban tổ chức lễ hội), đã tử vong vì bị bắn trúng cổ họng.

    Danh tính của nạn nhân thứ hai vẫn chưa được công bố.

    Ít nhất bảy người khác đã bị thương.

    Trong đó, ông Wannit (42 tuổi) đang trong tình trạng nguy kịch.

    Ông Praphat Srisangkajorn - chỉ huy đồn cảnh sát Lansaka - cho biết tay súng vừa kết thúc thời gian thụ án về tội sử dụng vũ khí và ma túy, có tiền sử gây rối khi say rượu.

    Sau vụ việc, tay súng cố gắng bỏ trốn nhưng bị cảnh sát bắt giữ.

    Người này cũng bị thương và hiện đang được điều trị tại cơ sở y tế của cảnh sát.

    Trước đó hôm 28/7, một tay súng đã bắn tử vong nhiều người tại một chợ thực phẩm tươi sống nổi tiếng ở thủ đô Bangkok của Thái Lan, sau đó tự sát.

    Các nạn nhân bao gồm bốn nhân viên bảo vệ tại khu chợ.

    Một người bán hàng cũng đã thiệt mạng và hai người khác bị thương.

    Vụ nổ súng được cho là xuất phát từ thù hận cá nhân.

    Bạo lực súng đạn không phải chuyện hiếm ở Thái Lan.

    Quốc gia có quy định khá nghiêm ngặt, nhưng tỷ lệ sở hữu súng vẫn ở mức tương đối cao. //”

    Thông tin cần nghe cũng đã nghe xong, bây giờ chuẩn bị bắt đầu giải quyết từng chuyện nhỏ xung quanh mình trước, nhất là cái cô bác sĩ này.

    Bước đến lấy bộ quần áo được treo trên sào ngày hôm qua, bước ra từ nhà vệ sinh là một người nghiêm túc hoàn toàn khác.

    Cất tiếng gọi Orm.

    “ Cô vào trong vệ sinh đi, tôi có chuyện muốn nói”

    Sau khi Orm ra ngoài thì đã thấy Ling ngồi chiếc ghế đơn đối diện chiếc giường cùng với cây súng nằm trên bàn, nó làm cho cô bắt đầu căng thẳng trở lại, Ling đưa tay chỉ vào vị trí chiếc giường, yêu cầu Orm ngồi ở đó.

    “ Tôi vào câu chuyện nhanh luôn nhé.

    Rõ ràng cô cũng đã nghe tin tức, vụ xả súng đó không phải là do tôi gây ra, chỉ là do trùng hợp nên tôi mới có mặt ở đó”

    “ Vì tính chất nghiêm trọng nên tôi không thể để cô quay lại cuộc sống bình thường của cô được nữa cô Orm”

    “ Điều tiếp theo là, việc đi bên cạnh tôi rất là nguy hiểm, tôi không tiện tiết lộ, nhưng cô cũng hiểu vấn đề mà đúng không ? tôi sẽ di chuyển cô đến nơi ở của tôi, nơi an toàn cho cô nhất lúc này… có thể sự việc mất tích của cô sẽ lên báo chí”

    “ Mọi thứ sẽ càng phức tạp thêm khi hình ảnh của tôi và cô đã bị quay và xuất hiện, sẽ có nhiều thứ phiền hơn, nên tốt nhất cô nên nghe theo tôi”

    “ Tôi sẽ trở cô về bệnh viện của mình và xin nghỉ phép dài hạn, lý do là gì cô tự mà nghĩ nhé, thời gian từ từ trôi qua, rồi mọi việc sẽ ổn”

    “ Hiện tại tôi chỉ có thể làm như vậy để mọi việc lắng xuống, nếu cô không nghe, hậu quả sau này, tôi không có thể nghĩ ra được nó sẽ tệ như thế nào, có thể mạng sống cũng không còn”

    Nhìn sự nghiêm túc, ánh mắt sắc lạnh của LingLing xoáy vào trong Orm, làm cô biết sự thật mình đang thật sự có thể gặp nguy hiểm, nhưng làm sao cô có thể tin con người đang ngồi trước mặt mình chứ.

    “ Tại sao ? tôi không có liên quan gì đến cô, sao tôi có thể tin những lời mà cô nói được chứ ”

    “ Tôi cũng sẽ không tiếc lộ bản thân mình gặp cô, cô có thể thả tôi ra được không ? tôi hứa sẽ không tiếc lộ bất cứ điều gì, làm ơn đừng như vậy, tôi chỉ muốn cuộc sống bình yên thôi”

    Ánh nhìn của Ling như dịu lại, cô cũng không muốn Orm phải gặp những chuyện này, càng nhiều người biết, càng nhiều người dính vào, thì càng tệ hại cho họ mà thôi, nhất là những người dân vô tội.

    “ Tôi đã nói rồi, cô không tin những gì tôi nói thì thôi, tôi cũng không có trách nhiệm hay quyền lợi, lợi ích gì từ cô, mà nói cho cô nghe, để cô tin những gì mà tôi nói là sự thật”

    “ Tôi cho cô thời gian để suy nghĩ, từ đây đến bệnh viện nơi cô làm việc, rồi cô quyết định như nào tùy nhé”

    Ling đứng dậy, nhìn vào khẩu súng mà mình vừa mới lau chùi và nạp đạn nhét lại vào trong áo sơ mi. từ từ bước ra bên ngoài phòng.

    Orm cũng theo đó mà bước ra.

    Trả tiền phòng, lái chiếc xe vút nhanh đến địa điểm làm việc của Orm, chỉ còn nghe tiếng rít của gió, tiếng âm thanh của động cơ xe, không có bất cứ câu nói nào giữa hai con người này, tất cả chìm trong im lặng...

    Sự im lặng đáng sợ…

    .

    .

    .

    ------------------------------------

    End Chap 02.

    Tác giả: Có thể thời gian này Fic sẽ ra chap ổn.

    Nhưng nếu lâu thì có thể 1 tuần 1 chap .

    Mọi người đọc hoan hỉ nhé.

    Thanks.
     
    Lingorm - Sinh Mệnh.
    Chap 3


    Chap 03

    -

    Bệnh viện huyện Lansaka.

    Chuyện cả hai người nói trong phòng khách sạn và không khó để đoán, Orm đã đưa ra quyết định đó là làm theo ý của Ling.

    Không nhận được câu trả lời là yes or no từ Orm nhưng Ling vẫn thoải mái đứng bên ngoài bệnh viện, ngồi trong chiếc xe đen của mình và chờ.

    Vừa vào bên trong bệnh viện, tất cả như hoảng hốt khi nhìn thấy Orm xuất hiện, có những người thở nhẹ ra vì không có bất kì chuyện gì xảy ra với cô gái này, vì họ biết tình hình chính trị đất nước rất phức tạp, Orm chào mọi người rồi tiến đến phòng của trưởng khoa, cô nhanh chóng xin phép nghỉ việc dài hạn vì lý do cá nhân gia đình.

    Bước ra bên ngoài bệnh viện sau khi trấn an mọi người rằng cô cần về gấp Bangkok, cũng không quên chào tạm biệt nhanh chóng bước đi, cố gắng không để bất cứ điều gì về tin tức thông tin cô biến mất xuất hiện.

    “ Tôi đã xong rồi"

    Nhìn Orm mở cửa bước lên xe, thông báo đã xong rồi, mà không hề trốn, Ling vẫn gương mặt lạnh lùng, nhưng trong lòng cô không thể ngừng cười vì cái con người bên cạnh.

    “ Không trốn nhỉ?”

    “ Tôi không muốn mình bị biến mất thật sự đâu”

    “ Cô thông minh đó, bây giờ chúng ta đến nơi ở của tôi”

    .

    Một căn biệt thự village theo phong cách mộc mạc, nằm bên sườn đồi, nơi đó chính là chỗ ở của Ling, tất cả đã được cô sắp xếp vào tuần trước.

    Vì cô biết sẽ đến lúc mình sẽ cần.

    Chiếc xe đen của cô ngừng ngay trước cửa của căn biệt thự, mặc dù nó không có cổng nhưng xung quanh có rất nhiều người canh gác, mọi thứ đều được bảo vệ an toàn Ling không cần, nhưng đó là mệnh lệnh của Lão Đại. có thể là ông ấy vẫn còn muốn theo dõi và quan sát Ling thêm vì chưa tin tưởng vào cô hoàn toàn tuyệt đối.

    Orm ngước nhìn căn biệt thự sang trọng trước mặt mình mà ngạc nhiên, cô không nghĩ nó lại lớn và đẹp như vậy, cô nghĩ chỗ ở của những người như Ling phải lẩn trốn hoặc ở nơi tồi tàn, hay đại loại như vậy. khi ở những huyện nhỏ lẻ, Ling cất giọng kéo Orm về thực tại.

    “ Này vào đi, đừng cứ đứng đó, tôi còn phải giải quyết một số chuyện gấp nữa”

    Vào bên trong Ling đến từng phòng, nhìn mọi thứ xung quanh, kiểm tra từng chút về vấn đề camera ẩn hay máy nghe lén, tất cả đều được Ling kiểm tra.

    “ Xong rồi, đây là phòng của cô, hiện tại cô cứ ở đây nhé, phòng kế bên là của tôi”

    “ Có việc gì cứ nói với tôi, à đừng tự ý ra bên ngoài, hay đi ra khỏi tầm mắt của tôi”

    “ Tôi biết rồi. cô yên tâm”

    Sau khi Ling đi, trả lại không gian tĩnh lặng, thì bình yên một phút ít ỏi cuối cùng cũng thuộc về cô, không suy nghĩ gì nhiều, cô đi đến giường và ngủ một chút, vì ngủ là điều cô có thể làm lúc này, chẳng còn có thể làm gì khác ngoài việc ấy.

    Bên ngoài phòng khách Ling thông báo cho thuộc hạ bên cạnh, thông báo bảo vệ Orm an toàn.

    Rồi Ling đi về phía phòng của mình.

    Cũng như những động tác kiểm tra bên phòng Orm, Ling cũng đã có thể nghỉ ngơi, nhưng chưa kịp chợp mắt thì một cuộc điện thoại video call đã réo lên.

    “ Alo tôi nghe”

    “ Vào chiều hôm nay sẽ có một cuộc gặp mặt giữa các thành viên trong tổ chức, sẽ gặp nhau trong biệt thự cô đang ở”

    “ ok tôi đã hiểu”

    “ Sẽ có thêm vấn đề về cô gái đêm hôm qua có mặt trong video chung với cô ở vụ xả súng, tôi chỉ nhắc như vậy, chắc sẽ có người tò mò”

    “ Ok ông yên tâm” Ling nói rồi cúp máy của ông Supattra.

    Từ lúc mà cô làm đặc vụ mật theo dõi tổ chức Mafia này, cô cứ nghĩ là chỉ có thù địch, tranh nhau quyền lợi, quyền sống còn trong tổ chức nhưng cô không biết đây có phải là may mắn hay không, cô gặp được một cộng sự, phải gọi chính xác là một người bác rất tốt với cô, đó là ông Supattra, ông luôn bảo vệ, đỡ lời, che giấu nhiều thứ cho cô khi cô làm việc tại tổ chức này, mọi thứ thuận lợi đến thời điểm hiện tại có thể một phần cám ơn ông Supattra.

    .

    .

    .

    Buổi chiều tại căn phòng kín rộng lớn dưới tầng hầm đầy rượu của căn biệt thự village, những người đứng đầu tổ chức nhỏ lẻ ở huyện Lansaka đã đến, ngồi đầy đủ, có cả ChueJing, chỉ chờ có LingLing, ngưởi chủ trì cuộc họp.

    Cánh cửa phòng gồ dày khép kín đã được mở, Ling bước vào với gương mặt lạnh lùng, đôi môi màu đỏ đầy ma mị, không còn búi tóc hay cột mà là một mái tóc xõa dài thẳng, với bộ vest trắng quần Jean, vừa năng động, vừa mang sắc thái của một người đứng đầu khu vực này.

    Bước đến chiếc bàn sofa lớn, ngồi vào vị trí trung tâm với ánh mắt soi xét, coi thường của mọi người, Ling không biểu hiện trên mặt bất cứ điều gì, chỉ thận trọng nhìn từng người.

    “ Chào mọi người, theo yêu cầu của Ông trùm Lão Đại, tôi sẽ là người nhận nhiệm vụ trực tiếp từ ông ấy, là người trực tiếp quản lý tất cả mọi cuộc giao dịch, mua bán,… tất cả ở huyện Lansaka”

    Sau câu nói của Ling, không khí vẫn không có gì khác biệt, vẫn im lặng chỉ có tiếng ly tách đặt lên mặt kính bàn, tiếng rít thuốc lá, tiếng gió từ họng máy lạnh nơi phòng rượu kín.

    “ Tôi không biết vì sao Ông Trùm lại chọn cô, mà không phải là một ai khác ở địa bàn này, hay ít nhất là ông ChueJing ?? mà là một đứa con gái như cô”

    Âm thanh ồ ồ từ một người đàn ông vang lên, kéo theo những tiếng thì thầm to nhỏ.

    Ling vẫn không nói gì, chỉ nhìn ly rượu đang cầm trên tay mình, lắc xoay viên đá vài vòng cho chúng hòa quyện vào nhau.

    Nhấm một chút ít vào khoang miệng, vị cay, vị the mát của rượu, cái mát của viên đá, làm Ling tỉnh táo, chờ xem phản ứng tiếp theo của những con người đó.

    “ Mọi người cũng không nên làm khó LingLing Kwong như vậy, cô ta đã được Lão Đại tin tưởng, giao phó hết tất cả các quyền quản lý khu vực, thì cũng nên tôn trọng”

    Ngưng một nhịp ChueJing nói tiếp.

    “ Có chuyện gì xảy ra thì cô ta sẽ giải quyết hết, nếu không ổn thì sẽ bị đào thải thôi, Lão Đại mất mặt cũng sẽ đứng ra giải quyết.”

    “ Không có gì phải lo lắng, đúng không LingLing”

    ChueJing cười khẩy trước mặt Ling cùng với tất cả những người trong đó, Ling vẫn từ tốn trả lời. không chút lo sợ.

    “ Các ông không cần lo cho Lão Đại mất mặt hay không? hay lo cho tổ chức này ở đây sẽ thế nào, tôi nhận nhiệm vụ từ trên xuống, nếu các ông không tin tưởng có thể rời tổ chức. tôi sẽ báo cáo lại phía trên”

    “ Dù gì, khoảng thời gian nữa tôi cũng sẽ lọc máu cái địa bàn khu vực này thôi.

    Làm không được việc thì, Bấm nút …..”

    * Đoàng*

    Sau từ bấm nút đó là âm thanh tan nát của ly rượu trên quầy bị cây súng trên tay Ling cho vỡ tan.

    Mọi người im lặng nhìn ly nước trên quầy bar nát bươm, không ý kiến nhưng trong mắt họ vẫn không tôn trọng Ling.

    “ Thôi nào, bình tĩnh chứ Ling, mọi việc khu vực này dựa vào cô cho anh em kiếm cơm, nhưng trước tiên cô phải giải thích đoạn video xả súng, nó đang lan truyền trong tổ chức”

    “ À không quên nói với mọi người, sẵn đây tôi thông báo”

    “ Đoạn video đó là tình cờ tôi bị quay trúng và tất nhiên nó không ảnh hưởng gì đến tổ chức còn …”

    “ Người đi bên cạnh cô thì sao ? giải quyết cô ta chưa ??” có một người đàn ông lớn giọng cắt ngang ý của Ling thì nhận ngay ánh mắt sắc lạnh của cô hướng đến.

    “ Còn người trong video đó, là người của tôi, người của LingLing Kwong này, tôi không cho phép bất kì ai được phép đụng vào với bất kì hình thức gì, đừng để tôi nói nhiều.”

    “ Chốt lại, những gì mà LingLing Kwong này làm sẽ không ảnh hưởng đến bất kì ai, tôi ở đây là làm việc, tốt nhất, nước sông không phạm nước giếng”

    “ Việc ai nấy làm….

    Xong, tôi không tiễn mọi người, tôi có việc đi trước”

    Nói rồi cô bước đi ra khỏi phòng, để lại bầu không khí ồn ào, lời qua tiếng lại, cô cũng chẳng quan tâm vì đây cũng chỉ là cuộc gặp mặt trước những sự việc lớn xảy ra sau này thôi, để biết mặt nhau, để cô lọc máu thay cái tổ chức ở huyện này, chứ cũng chẳng có gì mà phải giải thích, họ không có trình để mà Ling quan tâm quá nhiều.

    Nhưng trong đó vẫn có một người đáng để theo dõi, đó là ChueJing, người luôn cố gắng phá cô trong mọi thứ.

    ông ta đang cười thâm ác.

    Nụ cười báo trước sắp có việc xảy ra.

    .

    .

    Ở căn phòng đối diện phòng của Ling, vẫn có người đang ngủ ngon, không hay biết chuyện gì đang xảy ra, Orm cũng trở mình thức dậy, bởi chiếc bụng đói kêu lên của mình.

    Mở cửa xuống tìm cái gì đó để bỏ bụng, vì cũng đã từ sáng đến giờ cô chưa ăn, nhìn vào đồng hồ lớn của biệt thự, đã 7 giờ tối rồi, mon men lại bếp dưới tầng trệt, cô thấy có dáng người, mặc áo sơ mi trắng, mái tóc đen xõa dài đứng trong bếp.

    Chẳng qua là Ling cũng muốn vào bếp làm một chút gì đó, cô cũng chưa ăn gì vì luôn phải làm việc liên tục, nào là việc tổ chức Mafia cả việc của bên Mật vụ vừa được quản lý một địa bàn mới thì công việc càng nhiều thêm nữa, mọi người cũng đã về hết, Ling cởi vest trên ghế ăn, chuẩn bị nấu thì Orm đã xuống đến nơi, thuận lời mời ăn chung.

    “ Cô dậy rồi à, có muốn ăn gì không?

    Tôi nấu thêm phần” Ling nói tay thì vẫn đang thái thịt nguội.

    “ Cho tôi ăn chung, đói quá đi thôi” Orm ngồi cong người lên vì đói.

    “ Chờ một chút, cô không cần phụ giúp gì đâu, ngồi đó đi”

    Thấy Orm đứng dậy, Ling có thể tự làm còn nhanh hơn có người giúp, Orm nghe vậy cũng không đến mà ngồi chờ, nhìn nét mặt nghiêm túc của Ling khi nấu làm Orm cứ nhìn mãi không thôi, thật sự Ling rất đẹp, khi cười cô ấy chắc xinh lắm, cứ mãi suy nghĩ vu vơ, cũng gần xong.

    Ling dọn bát, thìa, cho vào bát Orm một chút súp cô nấu và một chút salad.

    Vừa dùng vừa nhìn Ling, Orm ăn trong im lặng.

    “ Orm, cô thấy ăn ok không ? sao không nói gì hết vậy ?”

    Ling vừa nấu, vừa dùng chút salad, hướng mắt nhìn Orm hỏi.

    “ hmm cũng ok, mà sao cô biết tên tôi ?”

    “ Thì hôm gặp nhau, cô mặc áo có bảng tên cô, cả tên bệnh viện, cô Orm

    Kornnaphat ạ"

    "Những điều đó cơ bản mà, không khó với tôi”

    “ Vậy cô tên gì ? cô biết tên tôi rồi, tôi cũng muốn biết”

    “ Tôi tên là LingLing Kwong, là một người bình thường”

    “ Cô bình thường quá, tôi cứ nghĩ mình sẽ bị khử khi cô bắt tôi tối hôm đó”

    Orm vẫn nhìn Ling bằng ánh mắt dè chừng.

    “ Cô thấy tôi có khử cô chưa ?? sao cô hay suy nghĩ quá lên”

    “ Mà hình như cô suy nghĩ vậy, nhưng cũng đâu có sợ tôi”

    Ling bật cười, mắt cười của cô cong lên như vần trăng khuyết, nụ cười tràn ngập ánh nắng, Orm ngây người ra khi thấy được nụ cười của Ling.

    “ Tôi đã nói rồi, cô chỉ cần ngoan, theo sắp xếp của tôi, thì mọi chuyện sẽ ổn, vì tôi cũng không muốn thêm ai dính vào chuyện này”

    Ánh mắt của Ling lại nhìn vào một vùng xa xăm, không điểm tận sau câu nói đó, Ling ăn nhanh không nên nói cho Orm biết quá nhiều.

    “ Từ giờ, cô không được rời khỏi tầm mắt tôi nhé, cứ ở đây, mọi việc sẽ ổn, rồi tôi sẽ cho cô quay lại cuộc sống bình thường khi tôi đã sắp xếp xong mọi thứ … nghỉ ngơi đi nhé.

    Tôi làm việc”

    Nói rồi Ling bước về căn phòng của mình để cho Orm thoải mái, quả thật Ling vẫn bí ẩn, những lời nói của Ling dù không muốn tin cô cũng buộc chấp nhận sự thật đó, vì chính cô cũng không thể làm gì để thoát ra tình trạng này.

    Đối với cô Ling là người duy nhất hiện tại cô cảm nhận được sự an toàn tối thiểu mà cô có.

    Bước từng bật lên chiếc cầu thang, lên căn phòng mà mình không muốn, cô không có sự lựa chọn.

    .

    Cũng đã 05 ngày cô ở Biệt thự này cùng với LingLing Kwong, cô ấy cứ đi đi về về, và tận 02 ngày Orm không gặp Ling, mọi thứ vẫn bình thường, không có gì quá đặc biệt với cô, ngoài trừ sự biến mất của Ling.

    Buổi tối hai ngày trước,….

    “ Hôm nay, trong rừng phía tây của cánh rừng, có một phiên vụ mua bán vũ khí giữa tổ chức nhỏ trong địa bàn và bên ngoài luồng, tôi nghe thông tin từ những người thân cận, có thể họ lợi dụng việc này để gây sự với chúng ta, mục đích cũng để giành lại quyền quản lý khu vực này như lúc trước.”

    “ Muốn lật đổ tôi bằng những chiêu trò cũ rách như vậy sao, tôi không để chuyện đó xảy ra”

    “ Buôn bán trong địa bàn, bán hàng kém rồi nói tôi không quản lý hàng rồi gây sự, quá kém cỏi”

    Ling đang ngồi chung với ông chú Supattra từ Bangkok đến, ha người họ đang lái chiếc xe màu đen của Ling, chạy vút đi trong màn đêm đầy sương lạnh, khi vừa nghe thông tin xung quanh, ông Supattra ngay lập tức xuống hỗ trợ cô.

    Ánh mắt của cô khi nghe những lời của ông Supattra kể, nó chỉ thể hiện vẻ khinh thường, khó chịu đối với những tên đối đầu với cô, biết sẽ có những trở ngại khi quản lý địa bàn mới, nhưng không nghĩ lại phải giải quyết những chuyện này.

    .

    Việc giao dịch trao đổi cũng đã hoàn tất, Ling cũng không xen vào, nhưng vẫn phải nằm trên quy tắc của tổ chức, mọi thứ đang không như những gì cô đã nói với mọi người, nơi tổ chức buôn bán ngày hôm qua.

    Hôm nay lại có một cuộc giao dịch tiếp tục đó là vũ khí hạng nặng và nó đã xảy ra vụ việc Ling đã đoán trước, cuộc ẩu đả giữa hai bên.

    Trận đấu súng không ngừng nghỉ, tổn thất về bngười đã có, cuối cùng việc không may cũng đã xuất hiện.

    “ Mọi thứ hiện tại không thể nào ngừng lại, nó không còn kiểm soát được nữa rồi”

    “ Ling mau mau rút lui thôi” Tiếng của ông Supattra la lên thật lớn giữa tiếng súng đạn.

    “ Chúng ta không thể, bên đối phương đã chuẩn bị, họ mạnh quá” Ling vừa nói vừa nhặt súng của cái xác người bên cạnh, súng của cô đã hết đạn.

    Lượng người bên đối phương lấn hết về số lượng người của tổ chức Ling, hiện tại không thể cầm cự thêm lâu, chỉ còn Ling, Supattra và một số ít người còn lại. cây súng vừa cầm trên tay cũng đã hết, đành trườn người về phía trước.

    Hướng về phía thùng vũ khí….

    Thì …

    *Đoàng*

    Một phát súng găm sâu vào da thịt của Ling, nơi cánh tay của cô, bắp tay sưng cứng đỏ tấy, thịt nơi đó tét ra vì chứa viên đạn, thớ thịt run lên từng hồi, máu chảy rất nhiều ướt đẫm một vùng, cô cắn răng thật chặt, ngăn cơn đau của mình, … siết chặt cánh tay đến tím tái, ông Supattra cũng đã tiến lên và bên cạnh cầm máu cho Ling.

    Ngay lúc đó, bên người của tổ chức, ông ChueJing đã đến và cứu viện cho đội của Ling, tiếng súng vẫn còn vang cả khu rừng, nhưng đã ngừng hẳn trong tai của Ling.

    Từng lời gọi tiếng kêu của ông Supattra không còn, âm thanh xung quanh đầy hỗn loạn cũng không còn.

    Ling đã hoàn toàn bất tỉnh.

    “ Supattra, ông đưa cô ta vào xe, ở đây để tôi”

    Ông ChueJing với nụ cười khó hiểu tiến đến gần chỗ Ling, ngay lúc này, ông Supattra không còn suy nghĩ nhiều, chỉ muốn cứu Ling.

    Bế sốc Ling lên, dìu ra khỏi khu vực súng đạn, tiến thẳng đến chiếc xe của cô, ông hiện tại cũng không thể làm gì ở khu vực này, nó không phải là địa bàn hoạt động của ông, nên không biết phải đi đâu để cứu chữa, không thể đến bệnh viện, thì Ling xoay người, cất giọng nói.

    “ Tôi không sao đâu, ông cứ chạy thẳng về Village”

    Nhìn Ling đầy mệt mỏi, mồ hôi chảy cùng với máu, cánh tay tự bóp chặt lại vết thương, càng bóp thì nó lại càng chảy, không thể siết chặt hơn, quyết định chạy về hướng Ling yêu cầu, ông tin cô sẽ biết nên cần làm gì.

    .

    Chiếc xe chạy với vận tốc rất cao, chưa đến nhưng đã ngay âm thanh vang lên từ xa, tiếng động cơ xe quen thuộc làm Orm ở trong cũng phải chạy ra, vì âm thanh hỗn loạn bên dưới sảnh trước.

    “ Nhanh gọi người đến, với tình hình này, sẽ chết người đó” Ông Supattra la lớn nhìn những tên thuộc hạ chỉ biết đứng nhìn.

    “ Mau gọi cô …

    Orm xuống,…”

    “ cô ta là bác sĩ”

    Ling mắt nhắm nghiền, ngày càng khó khăn trong từng cử chỉ, tiếng nói của cô đứt quãng và nhỏ dần nhỏ dần.

    “ Tôi đây, nhanh chóng đưa cô ta vào bên trong trước” Orm đến gần Ling với ánh mắt lo lắng, tình trạng này nếu không làm sớm, sẽ mất máu, tử vong.

    Người Ling đầy máu, một bên cánh tay sưng to, máu chảy ướt cả băng ghế trắng nơi chiếc xe, càng làm hình ảnh đáng sợ.

    Ling nghe giọng nói quen thuộc từ một người mới quen. nhưng lại cho cô cảm giác an toàn, mở mắt lên nhìn Orm, mỉm cười vì cô ấy xuất hiện, cô có thể an tâm giao mọi thứ nơi đây cho Orm quyết định, cô sẽ một lần không làm người ra quyền quyết định nữa, cô quá mệt mỏi rồi.

    “Orm”

    Cô dìu Ling bên tay bị thương, nghe giọng nói nhẹ nhàng gọi tên mình từ Ling, làm cho cô có cảm giác khó tả, có điều gì đó khó nói nên lời, mọi điều không còn quan trọng, điều duy nhất hiện tại cô muốn là cứu Ling.

    “ Tôi đây.

    Mọi chuyện sẽ ổn thôi”

    .

    .

    ------------------------------

    End Chap 03.
     
    Lingorm - Sinh Mệnh.
    Chap 04


    Chap 04

    -

    Cơ thể Ling hiện tại không có dấu hiệu của co giật hay bất cứ tình huống xấu nào, thân nhiệt và mọi thứ theo cô nhìn nhận thì vẫn ổn trong mức cho phép, nhưng nếu kéo dài thì cô không thể biết trước chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, an toàn nhất là sơ cấp cứu và lấy đạn ra khỏi vết thương, tránh gây viêm loét nguy hiểm nhất là mất máu và hoại tử sau này.

    “ Đẩy cô ấy vào bên trong căn phòng, mọi người chuẩn bị cho tôi tất cả dụng cụ y tế có sẵn, nên tìm cho tôi những dụng cụ chuyên dụng, tôi cần lấy viên đạn”

    Đôi tay Orm chuẩn không một động tác thừa, ngay lập tức dùng kéo, cắt chiếc áo sơ mi trắng đầy máu ra khỏi cơ thể của Ling, giờ chỉ còn chiếc áo thun che chắn cơ thể.

    Ling bất động, không thể cử động, nhưng vẫn biết xung quanh đang xảy ra chuyện gì, nhận thức của cô vẫn còn, những thứ Orm cần cũng đã có, những dụng cụ cơ bản để phẫu thuật lấy viên đạn đã được thuộc hạ chuẩn bị.

    Kiểm tra lần nữa những thứ cần trên khay inox, còn thiếu một thứ đó là thuốc giảm đau.

    Trong phẫu thuật phải dùng thuốc giảm đau hoặc gây tê cục bộ để kiểm soát cơn đau trong và sau phẫu thuật.

    Nếu không có, thì từng đường dao, mũi chỉ Ling sẽ cảm nhận được tất cả.

    Quay sang nhìn Ling với đôi mắt nhắm ghiền, cô cũng nên nói trước cho Ling.

    “ Ling, hiện tại không có thuốc giảm đau, hay thuốc gây tê, nên trong quá trình làm, sẽ rất đau đớn, cô thấy có ổn không ?”

    “ Cô cứ làm đi, mọi thứ sẽ ổn thôi mà.

    Tôi chịu được”

    Ling mở mắt nhìn thấy Orm đang lo lắng cho cô mà trong lòng có chút ấm áp.

    “ Được tôi sẽ làm nhé, có việc gì cứ nói ngay với tôi”

    “ Cô đưa cho tôi chiếc khăn, … rồi cô muốn làm gì cũng được”

    Orm nghe Ling nói như vậy thì ngay lập tức đưa chiếc khăn nhỏ, Ling cắn chặt chiếc khăn đó, gật đầu ra hiệu Orm có thể bắt đầu.

    Cầm dao y tế, cắt 1 đường sâu vào trong vết thương.

    Với vai trò là một bác sĩ thì việc này không quá khó với cô, nhưng phẫu thuật với ánh sáng quá yếu như này, thì cũng không rõ được viên đạn đang nằm sâu như thế nào, cũng khó cho cô.

    Ling nằm trên bàn dài, cắn chặt chiếc khăn trong miệng, mọi thứ Orm làm với cánh tay của mình cô đều cảm nhận được hết tất cả, nó đau đến mức không gì có thể tưởng tượng được, tay còn lại liên tục bấu víu vào cạnh bàn trong bất lực, mong mau kết thúc.

    “ Keng”

    Tiếng viên đạn rơi trên khay inox, nó đã được Orm gắp ra.

    Cuối cùng thì cũng đã phẫu thuật xong, mũi khâu cuối đã được cắt bởi kéo.

    Orm cũng thở phào nhẹ nhõm, trong quá trình thực hiện Orm theo dõi gương mặt, trạng thái của Ling phòng những trường hợp không hay xảy ra.

    Gương mặt đó vẫn không cảm xúc gì quá đau, vẫn cứ bình thản, nhưng khi quan sát kĩ thì cánh tay còn lại bấu chặt bám víu vào tất cả những gì có thể giữ, để kiềm lại cơn đau, quả thật con người này luôn làm cô khâm phục, mạnh mẽ tuyệt đối.

    “ Xong rồi, Cô có thể vào phòng nghỉ ngơi , nhưng tuyệt đối không được cử động, không được làm gì cả cho đến sáng mai”

    “ Nhớ kĩ, không được làm bất cứ điều gì, cô nhớ chưa?”

    Dặn dò Ling như vậy thôi chứ cô biết rằng có bắt làm gì đi chăng nữa Ling cũng không thể làm được.

    “ Ông chú ơi, chú có thể nhờ người đi mua thuốc được không ? cháu sẽ kê đơn, cứ ra nhà thuốc mua sẽ có”

    “ Phòng trường hợp, lát nữa cô ấy sẽ lên cơn sốt”

    Orm nhìn ông Supattra nhờ mua những gì cần cho Ling, Ông Supattra nhìn Orm đang lau rửa vết máu khô, rồi cặm cụi viết ra giấy từng loại thuốc, nhận tờ giấy trên tay, cùng nụ cười của Orm, nhìn cách Orm chăm chút từng việc nhỏ, ông mới cảm nhận rõ hơn sinh mệnh của một người dù là ai đi nữa cũng xứng đáng được trân trọng, chứ không như những gì trong những năm qua cái tổ chức này đã làm, coi mạng sống người là giao dịch, là mua bán, là kinh doanh những thứ chết người, coi là cỏ rác.

    Nhìn sang Ling, đã thở đều trở lại, cơ thể không còn căng cứng, cố gắng gồng lên mà trở nên mềm mại, ông bước ra ngoài, để lại mọi chuyện còn lại cho Orm, cảm giác tin tưởng cô gái bé nhỏ này.

    “ Hiện tại tôi đang ở chỗ của LingLing Kwong, tôi cần chi viện gấp, tôi không để yên chuyện này được”

    “ ………………….”

    “ Tôi sẽ giải quyết thay cho LingLing Kwong, không thể để bất kì ai coi thường luật của tổ chức”

    Ông Supattra không để mọi việc diễn ra theo hướng xấu cho Ling, ông sẽ một lần nữa đối đầu với những tên ném đá giấu tay đầy hèn hạ.

    Cuộc gọi kết thúc, nhưng trận chiến sẽ được bắt đầu.

    .

    Mọi thứ đã được chuẩn bị xong hết cả cho việc chăm sóc cho Ling và người làm việc đó chỉ có thể là Orm, Ling đã được đưa lên trên phòng của mình, cô cũng chọn cho mình một chiếc ghế sofa dài trong phòng để ngủ, nói là ngủ nhưng cô vẫn thăm trông Ling cách giờ.

    Nơi Sofa cô đang chìm sâu vào giấc ngủ, thì đột ngột có tiếng Sột soạt do cử động, có tiếng rên của Ling, nó làm cô giật mình bật dậy nhanh chóng với phản xạ của một bác sĩ , bên giường người Ling đổ đầy mổ hôi lạnh, ướt hết cả áo và lưng, nhiệt kế đo được cô ấy đang sốt cao, không có thuốc tiêm, cô đành dùng những các sơ cứu đơn giản là lau và chườm lạnh.

    “ Ling, cô có nghe tôi nói gì không ?? tôi đưa thuốc, cô cố gắng uống nhé”

    “ LingLing, cô bị sốt rất cao rồi, Ling Ling …”

    Chạm vào gương mặt xinh đẹp đang đỏ ửng vì sốt, Orm dịu dàng lay Ling dậy, nhận thấy được cái gật đầu đồng ý, Orm cho viên thuốc vào miệng của Ling, lại chạm nhẹ vào đôi môi đỏ, ấm nóng, mềm mại đó làm cô không khỏi ngại ngùng.

    Ngay lập tức bỏ đi nhanh cái suy nghĩ đó, Cho Ling uống nước, rồi lại chăm và lau cơ thể cô ấy.

    “ Không được rồi Ling, người cô đầy mồ hôi, ướt như này càng thêm lạnh, tôi,….

    Tôi sẽ cởi áo của cô ra”

    Đôi môi mấp máy nói vì ngượng, nhưng đôi tay thì vẫn làm, cơ thể của Ling hiện ra trước mắt Orm, đầy quyến rũ và mê hoặc, cái body chuẩn không cần chỉnh với những múi cơ bụng, rắn chắc, giờ đây không chỉ có Ling mặt đỏ vì sốt, mà cô cũng đỏ mặt vì ngượng.

    Nhanh chóng thay cho Ling một chiếc áo thun ba lỗ khác, để thay cho chiếc áo cũ dính đầy máu kia, sau khi xong tất cả, Orm trở về chiếc sofa của mình, mặt đầy sự khó hiểu của bản thân.

    Chẳng biết cái cảm xúc này là gì.

    Bản thân là một bác sĩ, những việc nhìn cơ thể nude, hoặc nhìn cả bộ phận sinh dục của con người đó là việc bình thường đối với cô, chẳng có gì ngại ngùng, đôi khi khám bệnh người ngại là bệnh nhân chứ không phải là cô.

    Nhưng lần này, chắc là do sự việc đặc biệt, hay là việc gì đó, Orm mới như vậy, tự bảo chữa cho suy nghĩ của bản thân mình, rồi từ từ cô cũng chìm vào giấc ngủ.

    .

    .

    .

    Buổi sáng hôm sau, căn phòng tràn ngập ánh nắng chiếu rọi vào căn phòng, ánh nắng ban mai buổi sớm, làm mọi thứ trở nên trong lành, cho căn phòng thêm sinh khí.

    Ánh sáng đó, nó cũng làm cho Ling tỉnh dậy sau một buổi tối đầy mệt mỏi và đau đớn, cơ thể của cô đã không còn sốt, nhưng sức lực thì vẫn còn yếu, nhất là cánh tay đang được băng bó, nhìn xung quanh, rồi nhìn sang Orm đang nằm trên ghế sofa với một chiếc chăn mỏng, ngủ thật ngon, làm Ling cũng bất giác mỉm cười, thầm cám ơn vì chính Orm đã cứu Ling.

    Cố gắng chống một bên tay ngồi cao dậy, cánh tay bị thương không thể cử động, chỉ là hành động kéo tay ra khỏi lớp chăn thôi cũng khiến cô nhăn mặt vì đau.

    “ Này, cô không nghe lời bác sĩ à”

    “ Tôi ổn rồi, có thể di chuyển bình thường được rồi”

    Ling giật mình ngước nhìn lên gương mặt khó chịu của cô bác sĩ tóc nâu kia.

    “ Ok, cô thấy ok rồi... thì cô muốn làm gì làm, vết thương động nữa, đừng gọi tôi ”

    “ Ok Ok, tôi sẽ không làm phiền gì đến cô nữa đâu, tôi ổn rồi, từ từ cử động nhẹ thì nó sẽ bình thường lại”

    Động tác của Ling rất dứt khoát, không một động tác thừa, cánh tay trong lớp chăn đã được lộ diện, hít thở thật sâu, rồi đứng dậy, tiến về hướng Orm, khẳng định với cô ấy rằng, cô ổn.

    “ Cám ơn cô vì đã cứu tôi một bàn thua nhé”

    “ Không có gì, cô nhanh nhanh giải quyết cái tay đi, thuốc ở đây không đủ để chữa hết cánh tay cô, nên đi lên tỉnh lớn”

    “ Tôi biết rồi bác sĩ, cô vẫn cứ tiếp tục ở đây, đừng đi đâu hết nhé, tôi nghĩ mọi thứ đã bắt đầu rồi”

    Giọng nói Ling nhỏ dần, nhưng vẫn đủ để Orm nghe, cô bước vào phòng vệ sinh cá nhân, để chuẩn bị đi đến một nơi cô cần đến.

    .

    . .

    Lái xe với cánh tay bị thương, nhưng tốc độ của chiếc xe cũng không giảm quá nhiều, cô hiện tại đang đứng trước căn nhà biệt thự sang trọng của một người trong tổ chức đó là ông ChueJing.

    Tiếng thắng xe kêu riết, bụi mịn khắp nơi, Ling vẫn phong thái của một chiến binh chẳng sợ ai bước xuống xe đầy uy quyền, cất giọng từng chữ rõ ràng.

    “ Tôi muốn gặp ông ChueJing, bảo ổng ấy, LingLing Kwong đang đứng đây” Bên trong vọng ra tiếng cười lớn của lão ấy, cùng giọng nói to phát ra.

    “ Không nghĩ cô hồi phục nhanh như vậy, cô đến đây tìm tôi làm gì ? tôi đã giải quyết vấn đề hôm qua cho cô xong rồi”

    “ Muốn đến để cảm ơn à, không cần quá khách sáo, tôi là đàn an..h..”

    Chưa kịp để lão nói hết câu, Ling ngay lập tức bước đến, đứng trước mặt ChueJing với thái độ có thể gây chiến bất cứ lúc nào.

    Nhưng có giọng nói cất lên bên trong vọng ra làm Ling dừng lại.

    “ Ling, cô bình tĩnh, chuyện này là do bọn buôn bán bên ngoài gây hấn với tổ chức của chúng ta, cũng may nhờ ChueJing đã can thiệp kịp lúc”

    Giọng nói đó là của ông Supattra, ông muốn Ling bình tỉnh, tránh bứt dây động rừng, nhìn vào thì chắc chắn có thể thấy là do ChueJing đứng phía sau nhún tay vào, làm cho sự việc xảy ra, làm giảm sự tin tưởng của Lão Đại dành cho Ling.

    Tất cả cũng chỉ là trò tôm tép, nhưng khi chưa có bằng chứng rõ ràng và cơ hội chưa đến thì không nên đụng vào, người đàn ông ChueJing này là một con cáo già muốn lật đổ mọi thứ của người khác thành của mình.

    Hít thở một hơi, ánh mắt của Ling dịu lại khi nghe những gì mà ông Supattra nói, Ling không thảo mai, dạ vâng hay bỏ qua bất cứ điều gì về con người ChueJing này, không chỉ riêng về việc của tổ chức, mà nó có thể ảnh hưởng đến công việc đặc vụ của Ling.

    Kiềm lại rồi bước đi ra bên ngoài xe, mở cửa xe bước vào trong, không một lời nói cũng không cần giải thích điều gì, Ling cho xe lùi lại rồi quay xe đi, bước ra khỏi căn biệt thự thối nát đó.

    “ Cô ta cứ như vậy, chẳng khác nào chính minh mình không có năng lực, chẳng biết sao Lão Đại lại chọn cô ta, đồ nít ranh”

    ChueJing hướng mắt nhìn Ling đi rồi, vẫn mở lời, nói ra những câu mỉa mai như thế.

    “ Ling có là nít ranh hay như nào cũng đã được Lão Đại công nhận và giao quyền, nếu là con nít mà giỏi như vậy…”

    “ Có thể gọi là tuổi trẻ tài cao”

    Nói rồi cũng chẳng thèm đôi co thêm với ChueJing, ông Supattra cũng bước lên chiếc xe của mình và rời đi, ở nơi đó vẫn còn âm mưu, vẫn còn những mưu tính sắp đến của lão già đê tiện, nụ cười gian xảo xuất hiện.

    .

    Những ngày sau, trận chiến ngầm giữa các nhóm trong tổ chức lại càng nhiều, bắt đầu nhiều bè phái, có thể nói là vụ việc của LingLing Kwong gần đây gây nhiều tiếng nhất, có tiếng tăm cũng có trong đó tai tiếng, đều mà Ling cũng chẳng quan tâm, vì không xứng đáng để suy nghĩ.

    Từ lần chăm sóc cánh tay cho Ling, họ bắt đầu nói chuyện thoải mái với nhau hơn, Ling cũng biết Orm là một cô gái trẻ có tình yêu thương mọi thứ xung quanh, yêu tất cả những gì tồn tại trên trái đất này, còn Ling trong mắt Orm không còn là kẻ sơ hở là dọa súng, hay nghiêm mặt lạnh lùng, mà là một người ít nhất là tốt cho đến thời điểm hiện tại và rất tâm huyết với những gì mình làm, trách nhiệm với mọi việc.

    Kiểm tra kĩ lưỡng vết thương cho Ling, nó cũng đã dần kéo mài, nhưng vẫn còn đỏ tấy, cần phải rửa vết thương tránh nhiễm trùng chứ không thể kêu tên LingLing Kwong đó ngừng vận động.

    “ Tối tôi sẽ đi Bangkok, tôi có việc, cô có muốn đi theo không?”

    “ Không, tôi không đi đâu hết, tôi ở đây vẫn an toàn chứ ?”

    “ Uhm, vẫn an toàn miễn là không rời xa khỏi căn nhà này…”

    “ Vậy tôi sẽ ở đây, tôi không muốn đi Bangkok”

    Không khí bỗng tự nhiên trầm xuống hẳn, vì ánh mắt và gương mặt của Orm bỗng dưng không có cảm xúc vui vẻ hay bất kì điều gì chỉ là một gương mặt buồn man mác, nhìn Orm như vậy, cô cũng không muốn gợi thêm, chỉ im lặng rồi rời phòng, để lại Orm một mình.

    .

    .

    .

    Orm’s POV

    Khi nghe Ling hỏi về chuyện có muốn đi theo đến Bangkok cùng cô ấy không, cảm giác trong bản thân tôi liền khó xử, cơn buồn kéo đến, không còn thiết tha gì về Bangkok, nơi mà tôi sống cũng đã 24 năm, tưởng chừng với một nghề nghiệp là bác sĩ, nhà ở thủ đô của Thái lan là ước mơ của bao người, nhưng đó với tôi là sự mệt mỏi kéo dài, là sự cố gắng để sớm thoát khỏi xiềng xích của hai từ “ gia đình ”.

    Từ nhỏ tôi đã được nhận nuôi từ gia đình hiến muộn con, tất cả diễn ra năm tôi 4 tuổi, được nhận thức bản thân mình là trẻ mồ côi, nên tôi mong chờ vào kết quả gì tốt đẹp cho mình, đến khi được một gia đình nhỏ nhận về nuôi, 2 năm đầu tôi đã được nhận rất nhiều tình yêu thương từ hai người gọi là ba mẹ, tôi rất hạnh phúc vì mình đã có một gia đình.

    Nhưng không bao lâu tôi lại bị ghẻ lạnh cũng bởi gia đình đó, khi họ sinh được một đứa con trai, tôi ngay lập tức không còn tồn tại trong mắt họ, với trách nhiệm đã nhận tôi từ cô nhi viện, họ không thể nào trả lại, hay bỏ rơi, nhưng họ cũng không thể cho tôi cuộc sống như họ từng nói.

    Tôi không cần gì quá nhiều, chỉ cần họ không ràng buộc, bắt ép, lợi dụng hai chữ “ gia đình” để có những gì họ mong muốn.

    Tất cả những gì tốt nhất đều được cho đứa con trai, vì tôi là con nuôi nên mọi chi phí cũng chỉ là đủ để học cho qua từng năm từng năm, đến khi năm 18 tuổi, thoát ra khỏi nơi đó, tôi dần tìm về con đường riêng biệt của mình, tự làm tự sống, học phí cũng tự chi trả, đó là những gì tôi cảm nhận về gia đình, nơi gọi là quê hương, tất cả cũng chỉ là vỏ bọc, thật chất bên trong chẳng có gì, chỉ có thờ ơ, vô cảm, mệt mỏi, lợi dụng và giả tạo.

    Lý do tôi đăng kí tên mình ngay khi có sự lựa chọn rời đi hay ở lại, tôi quyết định đi xa nơi chỉ toàn tổn thương…

    Nói cho cùng, tôi cũng cám ơn, cám ơn họ cho tôi biết sự thật về cuộc sống, cho tôi biết thế nào là tình yêu, để bây giờ tôi có tình yêu vô cùng lớn với những điều xung quanh mình, tôi không nhận được, nhưng vẫn sẽ cho đi những gì mà tôi có.

    End POV

    .

    .

    Đôi tay mỏi nhừ đặt trên chiếc vô lăng, bị thương nên thao tác của Ling cũng không còn như ngày trước, lái xe từ Nakhon Si Thammarat đến được Bangkok gần 800km, với tính cách luôn thận trọng trong mọi việc nên Ling mới quyết định lên Bangkok vừa có thể chuẩn bị chi viện cho cuộc đối đầu lớn sau này.

    Ling cần nhóm thuộc hạ thân cận và cả trong tổ chức mật vụ của mình, không chỉ là cuộc đối đầu giữa Ling với những tổ chức bên ngoài, mà còn chính trong tổ chức Lão Đại đó là ChueJing, Ling cảm nhận mọi thứ rất gần rồi, sẽ có kết quả là một kết thúc.

    Dừng xe trước một quán coffee nhỏ trong con hẻm, bước đến bên bàn trong góc khuất, trên bàn đặt một tệp hồ sơ mà thám tử quen biết gửi đến cho Ling, cô cần biết một số thông tin về một người đang bên cạnh mình, việc có người ở bên nhưng không biết gì, rất nguy hiểm có thể là gián điệp, sẽ ảnh hưởng đến công việc, tất cả đều được kiểm soát, mở ngay tệp hồ sơ, bên trong là một hình ảnh quen thuộc.

    Kornnaphat Sethratanapong tên thường gọi Orm Kornnaphat, 24 tuổi, nghề nghiệp bác sĩ bệnh viện đa khoa Bangkok….

    địa chỉ ….

    Xx …….

    Gia đình hiện tại có 3 người, được nhận nuôi từ gia đình.

    Ông Thinnakorn Sethratanapong và bà Makok Ratanaporn.

    Em trai Arthit Sethratanapong.

    Trước khi được nhận nuôi từ gia đình, Kornnaphat được nuôi dạy từ cô nhi viện “Chaiyapruk Children's Home”.

    “Chaiyapruk Children's Home sao?"

    Đọc đến đây, Ling bắt đầu cảm giác được tim mình đập ngày càng nhanh, nhìn sang đến dòng tiếp theo Ling như chết lặng.

    Tên trước khi đổi : Narawan.

    “ Narawan…

    Narawan…”

    “ Đúng rồi, đúng là em ấy, Orm chính là Narawan… chị đã tìm được em rồi”

    Gương mặt Ling không ngừng xúc động trước những gì mà ông trời sắp đặt cho cuộc gặp gỡ này, Ling đã tìm người con gái này rất lâu, với lời hứa bao năm qua, tưởng chừng những kí ức thơ bé về cô gái nhỏ có mái tóc nâu, đôi mắt màu nâu hổ phách sẽ chỉ còn là những hình ảnh và kỉ niệm, không ngờ rằng cuối cùng Ling cũng tìm được người mà bao năm cô tìm kiếm mà lại không có duyên.

    Cảm giác thân thuộc từ những ngày qua cho Ling biết đây là định mệnh cho ta gặp nhau.

    Đang chìm đắm trong quá khứ và hiện tại, thì chiếc điện thoại lại reo lên, cuộc gọi từ ông Supattra.

    “ Ling, cô Orm đã bị bắt cóc, chính là bọn gây sự lần trước”

    “ Cô có nghe rõ không Ling??? sao không trả lời”

    Ling như chết lặng vì nghe thông tin từ ông Supattra, định hình lại mọi thứ, Ling trả lời dứt khoát.

    “ Tôi nghe rồi, tôi sẽ về lại Lansaka ngay lập tức, nhờ ông ở đó, giữ tình hình , gửi thông tin ngay cho tôi khi có.”

    “ Ông Supattra, làm ơn, đừng để Orm xảy ra bất cứ chuyện gì, xin hãy giúp”



    .

    .

    .

    -------------------

    End chap 04

    Note:

    Tên ba mẹ nuôi, và em trai của Orm trong truyện này là do tôi tự đặt.

    Tên Narawan, chính là tên thật của Orm trước khi MaeKoy đổi cho nhỏ ( từng được Orm chia sẻ ) tên nhỏ trước đó là Narawan Sethratanapong.

    Thông tin đến mọi người.
     
    Lingorm - Sinh Mệnh.
    Chap 05


    Chap 05

    -

    Như thường ngày, sau khi Ling có việc của tổ chức, Orm vẫn ở trong căn biệt thự đó cùng với thuộc hạ mà Ling cho để bảo vệ Orm an toàn nhất có thể, một buổi sáng trong lành.

    Bước ra ngoài sân cùng với chiếc vòi nước, đang có ý định sẽ tưới cây một chút ít, cây cũng cần được chăm sóc, công việc thì vẫn xoay quanh ở nhà, ngay lúc đó có một nhóm người bước vào bên trong biệt thự, thuộc hạ của Ling bắt đầu đề cao cảnh giác, không cho tiến gần đến Orm.

    Orm cũng thấy tình hình không ổn, liền lùi vào bên trong căn nhà, thuộc hạ của Ling đến gần đám người đó xác nhận có việc gì và chuyện gì.

    Ngay lập tức tiến đến chỗ của Orm trao đổi.

    “ Cô Orm Korn, có thông tin là cô LingLing Kwong đã bị thương trên đường đi lên BangKok, nhưng không thể nào quay về hay đến Bệnh viện, nên nhờ chi viện, có nhắc đến cô Orm, liên lạc cô Orm đến giúp”

    Thông tin vừa được nhận, chỉ cần nghĩ đến Ling đang gặp chuyện, Orm ngay lập tức chuẩn bị dụng cụ để cùng thuộc hạ của Ling, đám người đó đi đến chỗ Ling đang bị thương, mà không biết đó là một cái bẫy.

    .

    .

    .

    Chiếc xe càng ngày càng tiến sâu vào con đường mòn, trước mắt là một căn nhà cũ kĩ, trong rất đáng sợ, âm u và ẩm thấp, nhìn bên ngoài thôi đã không có một chút sức sống, nó càng làm Orm lo lắng.

    Bước ra khỏi xe cùng với thuộc hạ đi theo mình, vừa định hình được mọi thức xung quanh khi vừa tiến vào, ánh mắt cố gắng tìm hình bóng thân thuộc nhưng cũng chỉ là một không gian trống ngổn ngang, không có sự sống tồn tại. dự tính không lành từ Orm đã quá trễ, âm thanh tiến súng vang lên chói tai.

    Những người cận vệ đi chung với Orm đã bị đám người đó nổ súng, giết chết trong gang tấc, ánh mắt sợ hãi, kinh sợ đầy máu dính trên cơ thể, làm Orm không còn sức lực, bước lùi, đến khi bị dồn vào góc tường, âm thanh man rợ từ phía trên cầu thang vọng xuống.

    “ Không được giết cô ta, con tin này giúp ta khử tên LingLing Kwong”

    Một tên thuộc hạ bước đến, trên tay cầm một chiếc khăn tẩm đầy thứ nước thuốc mê, dù có kháng cự như thế nào, Orm cũng gục ngã và bị bắt giữ.

    Làm con tin, con mồi để nhử, để tên đó bắt được Ling.

    .

    .

    .

    Sau khi nhận được cuộc gọi từ ông Supattra về việc Orm bị bắt, Ling ngay lập tức lên chiếc máy bay trực thăng khẩn cấp, nhanh nhất có thể để đến Lansaka, đáp xuống an toàn, bên dưới đã có mặt Ông Supattra và thuộc hạ đứng chờ lệnh của Ling, sau khi bàn tính tất cả, biết địa điểm bắt giữ, họ đến tìm gặp người muốn đối đầu với LingLing Kwong.

    Vẫn cách bước xuống xe đầy quyền lực, bên cạnh là ông Supattra, LingLing nhờ sự chi viện của các thuộc hạ bên cạnh mà bước vào bên trong căn nhà đổ nát đó.

    Vừa bước vào, ánh mắt của Ling ngay lập tức tìm hình bóng của Orm, nhưng không thấy bất cứ điều gì.

    Chỉ có đống đổ nát của gạch tường, vật dụng ngổn ngang, vẫn như những gì dự đoán , tên cầm đầu bên đó là một ông trùm buôn bán vũ khí vận chuyển sang nước ngoài, ông ta cũng là đối thủ của Lão Đại, nhưng nói về gia thế và thế lực thì không thể bì được với Lão Đại, tổ chức này tiêu diệt nhanh gọn.

    Nay lại làm phiền đến Ling như vậy, Ling nhất định không bỏ qua. tha thứ cho bất cứ tên nào dám đụng đến Orm Kornnaphat.

    “ Chào LingLing Kwong.

    Cô thủ lĩnh trẻ tuổi, đầy tiềm năng mà Lão Đại đề bạc….”

    “ Cho cô cả cái quyền muốn làm gì làm ở cái đất Lansaka này… của tôi”

    Không nói nhiều hay nhận xét gì với những điều hắn ta nói.

    Ling không cảm xúc, chỉ chú trọng vào trọng tâm cô đang tìm kiếm đó là Orm.

    “ Ông không cần nói nhiều, người của tôi đâu ?”

    “ Cô đừng lo lắng, nói chuyện một chút, cô gái trẻ đó ta đã chăm sóc một cách chu đáo rồi”

    “ Ông cứ thử đụng đến một sợi tóc của cô ta … tôi sẽ cho ông biết thế nào là trứng chọi đá”

    “ Đừng có nói nhiều, làm được đi rồi hẳn nói”

    Hắn tay vẫn cầm điếu xì gà phì phèo từng ngụm, ra lệnh phát tay thuộc hạ tấn công LingLing.

    Ling chỉ nở một nụ cười, nhếch môi nhìn từng tên tiến lên, Ông Supattra bên cạnh cũng cho nhóm của mình tiến lên càng quét bên hắn ta.

    Trận chiến cứ thế diễn ra, tiếng vũ khí, tiếng la, tiếng súng vang lên khô hốc, hắn vẫn hướng về Ling với điếu xì gà, nhìn cách mà Ling hạ gục từng người của hắn, bằng nụ cười thỏa mãn, đã lâu lắm rồi, hắn không nhìn tận mắt một người có tinh thần mạnh như vậy.

    Ling tiến đến gần hắn với khẩu súng trên tay, cùng với 2 tên thuộc hạ bên cạnh hắn, đang cầm khẩu súng chỉa vào Ling.

    Hắn gằn giọng, riết từng tiếng.

    “ Không thể coi thường cái danh LingLing Kwong, nay tôi mới được tận mắt thấy. nhưng mà mọi thứ cũng đã kết thúc rồi.”

    “ Ông nói kết thúc là kết thúc gì”

    “ Tất… cả … kể cả cô gái bên cạnh cô”

    Ling nghe nhắc đến Orm càng điên tiếc hơn, ngay lập tức, khẩu súng chỉa thẳng vào đầu của hắn, thì hai khẩu súng của thuộc hạ hắng cũng kề vào Ling.

    Nhưng không để mất quá nhiều thời gian, Ling đi thẳng vào vấn đề.

    “ Cô ta đang ở đâu ? mau nói”

    “ Tôi đã nói là kết thúc rồi mà”

    Ông ta vẫn phì phèo điếu thuốc, trong ánh mắt của ông vẫn là hình ảnh LingLing mờ mờ qua làn khói mà ông ta thổi hơi ra.

    “ Chết tiệt, ông không muốn… sống, khi đụng đến người của LingLing Kwong này”

    Vừa gằn lên từng tiếng, hai thuộc hạ bên cạnh của tên kia cũng bị bên LingLing Kwong hạ thủ trong một lần súng.

    Chỉ còn tên lão già đó ngồi ánh mắt, gương mặt tái đi vì biết mình đã đụng vào ai.

    “ Tôi dù gì cũng là một trong những ông trùm ở khu vực này, cô đừng ỷ đông mà làm những chuyện không hay, đàn em tôi sẽ không để yên cho cô”

    “ Ngay từ ban đầu tôi cũng không có ý định sẽ đụng chạm gì với ông, vì nước sông không phạm nước giếng, cùng nhau làm ăn kiếm tiền ”

    “ Tiếc rằng ông không biết điều, rất nhiều lần và lần này, vượt qua giới hạn của tôi rồi”

    “ Dù có thế nào tôi cũng không tha cho ông, bất luận như nào”

    Nở một nụ cười đầy lạnh lẻo chết người, Ling ra hiệu cho ông Supattra giải quyết hắn.

    “ Ông Supattra, ông bắt hắn về căn cứ, tôi sẽ làm việc với hắn sau, trước tiên là an nguy của Orm”

    Nói rồi, Ling ngay lập tức tìm xung quanh căn nhà hoang đó, đến gần một chiếc cây lớn, phía bên dưới không phải là vực, nhưng độ dốc dựng đứng rất cao, theo quan sát của Ling và cả linh tính mách bảo, Orm có thể ở nơi đó, ngay lập tức cô leo nhanh lên dốc cây, nơi đó vẫn còn 1 tên thuộc hạ của địch, đang canh gác Orm.

    Khi vừa thấy tiếng sột soạt của Ling leo lên dốc, ngay lập tức tên đó dùng dao cắt phăng đi sợi dây treo giữ Orm với gốc cây, theo quán tính, không còn vật để giữ cơ thể, Orm mất phương hướng, lăn xuống dốc, đầy đau đớn.

    Ling không suy nghĩ, nhảy ngay lập tức xuống dốc đó, chỉ mong cứu được Orm.

    Với đôi bàn tay bị trói, miệng thì không thể nào cất lên tiếng kêu vì bị dán bởi băng keo.

    Chỉ còn ánh mắt nhắm chặt đầy hoảng sợ khi lăn xuống dốc, tiếng cơ thể va chạm, ma sát từng cành cây ngọn cỏ, cơ thể đau đớn toàn thân đến dần mất cảm giác, trong lúc đó, cô chỉ có nghỉ một điều, chắc sẽ chết thôi, cái chết đang cận kề…

    Nhưng

    Mọi thứ đã ngừng lại.

    âm thanh cũng không còn, cả cơ thể cũng không còn trượt xuống, có một thứ vật gì đó đã giữ cô , ấm áp…

    Đúng rồi, rất ấm áp…

    Từ từ mở mắt, ngước nhìn lên cô thấy đó là Ling, cả cơ thể của Ling bám sát vào trong thành của con dốc, một tay nắm chặt một gốc cây khô bám trên dốc, một tay đang bắt lấy đôi tay bị trói của cô.

    Ánh mắt của cô và Ling chạm vào nhau, không nói được câu gì, chỉ biết nhìn nhau trong hạnh phúc,.. không biết vì sao, nhưng bây giờ, cô chỉ biết rằng mình hạnh phúc khi nhìn thấy LingLing Kwong.

    Không có niềm vui trọn vẹn, cánh tay của Ling bắt đầu không nắm chặt được cánh tay của Orm, vì trọng lực mọi thứ đang làm cho cánh tay của Ling mỏi nhừ, chuyện gì đến cũng đến, cánh tay nắm chặt Orm chính là cánh tay bị thương chưa lành, máu đã bắt đầu rỉ thấm chảy dọc theo cánh tay.

    Càng làm cho Ling không còn lực để giữ, nhăn mặt đầy đau đớn.

    “ Đừng buông tay nhé Orm, chị sẽ kéo em lên” giọng của Ling nói trong khó khăn.

    Dù như thế nào cũng không buông tay Orm.

    Nước mắt của Orm trào trực nơi khóe mắt, nhìn Ling phải chịu đau đớn vì mình, cô nhất quyết lắc đầu trong tuyệt vọng, muốn Ling buông tay mình, nếu cứ như vậy, cả hai sẽ cùng rơi xuống dốc khá sâu này.

    Mọi chuyện không kết thúc như Orm nghĩ, ở phía bên trên, lúc Ling vừa nhảy xuống dốc, không ngoại lệ, tên đó chưa kịp bỏ chạy thì đã bị một viên đạn cắm thẳng vào đầu. cận vệ bên Ling đã tiếp ứng ngay lập tức.

    Xuống con dốc chi viện đỡ lấy LingOrm lên, thoát khỏi tình huống nguy hiểm.

    Vừa lên đến phía trên, Ling nở nụ cười hiền ấm áp dành cho cô gái của mình, vì cuối cùng Orm cũng bình an.

    “ Em không sao chứ Orm, có bị gì không ??”

    Ling cởi trói, xác nhận mọi thứ trên Orm vẫn ổn.

    “ Tôi không sao?

    Ling mới là người không ổn đó”

    “ Không sao mà, chúng ta về thôi”

    “ Nào, về thôi”

    Vừa dìu Orm đứng dậy cùng mình, Ling bắt đầu cảm giác đầu xoay vòng, rồi ngất xỉu, không còn biết việc gì xảy ra tiếp theo.

    “ Nhanh chóng chuẩn bị xe” Ông Supattra đến gần dìu Ling bước vào trong xe, về biệt thự để chữa trị vết thương.

    .

    .

    .

    “ Đặt cô ấy lên giường, tôi sẽ giải quyết mọi thứ, sẽ ổn thôi” Orm vệ sinh, khử khuẩn nhanh nhất có thể, để vào xem vết thương cho Ling, nó có thể đã bị động vào mạch, hoặc bị rách do lực kéo khi nãy.

    Sau một tiếng đồng hồ, thì mọi thứ đã đâu vào đó, Ling đã được băng bó và đã chìm vào giấc ngủ, bình yên bên sự chăm sóc của Orm.

    Đứng nhìn thật lâu LingLing Kwong, kiểm tra tất cả những gì trên cơ thể, trạng thái, biểu cảm, mọi thứ đã ổn, cô quên mình cũng đang bị thương.

    “ Cô nên về nghỉ ngơi, Ling đã ổn rồi, tôi sẽ cho người canh chừng, sẽ báo cho cô”

    Ông Supattra bước vào với một nụ cười hiền, không phải là gương mặt căng thẳng cô thường thấy.

    “ Vậy nhờ ông nhé, tôi về phòng một chút rồi sẽ qua ngay”

    Căn phòng lại trở về trạng thái tĩnh lặng, chỉ còn nhịp thở và tiếng của gió lùa vào.

    .

    Buổi tối hôm đó, vẫn có một cô gái tóc nâu, nằm ngủ trên chiếc ghế sofa quen thuộc chăm sóc một cô gái tóc đen đang nằm ngủ trên chiếc giường, …

    Nhưng lần này, không phải là Orm chăm Ling, mà Ling đã tỉnh dậy, nói đúng hơn là giật mình tỉnh vì lo lắng cho Orm.

    Bước đi nhẹ nhàng đến bên chiếc sofa dài, bên bệ cửa sổ của căn phòng đầy gió.

    Nhìn người con gái đang ngủ say, với đôi tay đầy vết xướt đỏ do dây thừng siết chặt.

    Nhìn gương mặt xinh đẹp bao năm qua cô tìm kiếm, nay đã bị trầy ửng đỏ bởi ma sát với đá cát, cô xót đến đau lòng, ngồi nhẹ xuống bên cạnh chiếc sofa, đưa tay xoa nhẹ lên vết trầy nơi trán, nhẹ chạm vào mái tóc nâu hạt dẻ mà cô yêu thương với lời hứa bảo vệ cô gái này.

    Từng hành động, hơi thở của Ling làm Orm tỉnh giấc, nhẹ nhàng mở đôi mắt mệt mỏi nhìn xem có chuyện gì, thì bắt gặp ánh nhìn trìu mến của Ling dành cho mình, điều đó khiến Orm giật mình, rụt mình lại đôi chút.

    “ Cô làm gì vậy? sao không nghỉ ngơi, tính làm gì tôi” Orm giật mình với hành động của Ling và với suy nghĩ của mình nên gương mặt đã đỏ.

    Ling phì cười với cô gái đang ngồi rụt lại bên cạnh, nhìn phản ứng đó mà bật cười.

    “ Chị không làm gì em đâu” Ngồi xuống bên cạnh Orm , Ling thỏ thẻ nói chuyện.

    “ Không là không như thế nào?

    Cô có bị gì không , mà sao tự nhiên nói chuyện ngọt ngào với tôi vậy ?? có chạm ở đâu không?”

    Orm vừa hỏi vừa dùng tay rờ vào trán của Ling.

    Ling kéo bàn tay Orm đang để lên trán mình, đặt lên tim, đặt lên trái tim đang thổn thức đập của mình cho Orm lắng nghe từng nhịp đập.

    “ Có, ở đây có vấn đề rồi, Narawan à”

    Ling nhìn vào mắt Orm, đầy tình cảm.

    Nghe cái tên đó, tên khi còn nhỏ của mình được phát ra từ Ling làm Orm ngạc nhiên, xúc động, vì từ lâu rồi cô không còn được nghe ai gọi cái tên đó.

    Ling là ai, vì sao biết. trong đầu cô bây giờ có rất nhiều suy nghĩ.

    “ Em ngạc nhiên lắm đúng không?

    Từ từ chị sẽ nói cho em nghe”

    Nhìn sự hiếu kì của Orm khi muốn biết về những gì cô sắp nói ra, làm Ling cũng vui vẻ quên đi tất cả mọi thứ hiện tại, chỉ nhớ về những ký ức xa xưa của hai đứa trẻ, sắp kể cho Orm nghe.

    “ Em từng ở cô nhi viện “Chaiyapruk Children's Home” cùng với mọi người, em tên là Narawan, có một người chị thân thiết với lời hứa bảo vệ em dù có chuyện gì xảy ra, em nhớ chứ ??”

    “ JeJe….

    Là chị ?? chị là JeJe ???”

    Orm phấn khích bật người dậy khi nhớ đến người chị mà cô rất yêu quý khi còn ở Cô nhi viện.

    Không trả lời, Ling chỉ mỉm cười và gật đầu xác nhận.

    “ Từ lúc em đi, chị như không còn niềm vui, chị rất muốn tìm em, ít nhất em đi cũng nên chia tay với chị chứ, sao im lặng bỏ chị vậy…”

    Nhìn sang Ling, Orm không nói gì chỉ nhẹ nhàng cho Ling một cái ôm, dịu dàng.

    “ Lúc em đi, chị và mọi người cùng nhau đi mua quà giáng sinh cho các bạn, còn em thì…” ngưng một lát, Orm ngập ngừng đầy cảm xúc.

    “ Một gia đình ở Bangkok đến nhận. em không kịp nói lời tạm biệt….”

    Nhẹ nhàng choàng tay sang vai siết chặt, ôm Orm vào lòng, giọng ấm áp ngọt ngào.

    “ Không sao, bây giờ thì chúng ta đã được gặp nhau rồi”

    “ Chị thật sự rất nhớ em, chị tìm kiếm em rất lâu, rất lâu đến tuyệt vọng, chỉ cứ nghĩ rằng chúng ta không còn duyên để gặp nhau nữa”

    “ Đối với chị, em là gia đình…”

    Nghe từng câu từng chữ của Ling dành cho mình, đây cũng chính là cảm giác mà Orm đang muốn, Orm đang cần tìm lại, cái cảm giác thiếu thốn mệt mỏi trong bao nhiêu năm qua, nay đã được Ling bù đắp tất cả, dù nó chỉ là một vài câu nói, một vài hành động nhỏ nhưng đầy ý nghĩa đối với cô bây giờ.

    “ Từ khi em đi, em cũng tìm chị rất lâu, nhưng không biết chị tên gì, chỉ biết cách gọi thân thuộc JeJe mà thôi.”

    “ Sau khi em lớn một chút, Em tìm đến tận cô nhi viện lúc nhỏ, nhưng chỗ ấy không còn hoạt động nữa, mọi thứ như biến mất hoàn toàn, không có một chút ít thông tin gì”

    Ling cười nhạt nhìn Orm, đó là điều bắt buộc phải xảy ra, vì cô là người của mật vụ, điều tra tổ chức mafia nên tất cả thông tin của cô trước đó điều bị tổ chức mật vụ thay đổi, cũng như làm mất hoàn toàn thông tin để thuận tiện cho Ling hoạt động.

    Nếu tổ chức có điều tra cũng chỉ biết vài thông tin cơ bản.

    “ Điều đó là bí mật của chị, có những thông tin em không biết về chị đâu, nó là công việc”

    Nhìn ánh mắt khó hiểu của Orm dành cho mình, Ling cũng không thể nói thêm bất cứ điều gì, vì không muốn liên quan, nguy hiểm.

    “ Hmmmm nói chung là, mọi thứ điều là bí mật, A secret makes a woman woman …”

    Biết đến đó là kết thúc câu chuyện, Ling cũng sẽ không nói thêm bất cứ điều gì, Orm cũng không quan trọng, vì điều quan trọng nhất hiện tại đó là, LingOrm tìm gặp được nhau trong cuộc đời này một lần nữa.

    Họ cứ từ từ chìm vào giấc ngủ bên cạnh nhau, Trước giông bão, thì bầu trời thường bình yên, đây có thể là khoảnh khắc hạnh phúc nhất của LingOrm, cũng chỉ là điều bình thường nhỏ bé, mà không thể kéo dài được.

    .

    .

    .

    Một buổi sáng bình thường bên khung cửa sổ đầy gió và hương thơm của vườn hoa nơi ban công,…

    đón một ngày mới còn gì tuyệt vời bằng, không khí này, có người mình yêu bên cạnh.

    Mở mắt mơ màng tận hưởng, hít thật sâu đầy phổi, mùi hương yêu thích này, nhìn sang bên cạnh Orm vẫn còn ngủ vùi, tựa đầu trên vai Ling, cô nhẹ nhàng cử động nhẹ, rồi bước đến kiểm tra điện thoại, cô biết sắp đến, sẽ có nhiều việc xảy ra.

    Có tin nhắn mật thư được gửi vào mail của mình, sau khi đọc xong nhìn sang Orm, nhìn vào tin nhắn trên màn hình, thở dài đầy mệt mỏi.

    “ Điều không muốn cũng đã đến rồi”

    Bước nhanh xuống tầng 1 của biệt thự, tìm quanh khắp nhà, tìm kiếm ông Supattra bàn một chút về tin nhắn, cô cần ông giúp.

    “ Ông Supattra đang ở bên ngoài khu bắn súng”

    Tên cận vệ báo cáo thông tin cho Ling, ngay lập tức không tốn thời gian, Ling đã có mặt ở sân bắn súng phía sau biệt thự.

    “ Cô ổn chưa ? mà đi ra đây, nghỉ ngơi đi”

    Nhìn thấy Ling đang đứng bên cạnh mình, Ông ngừng bắn quay sang bên cạnh nhìn Ling bằng ánh mắt đã biết một số chuyện.

    “ Ông cũng biết là tôi sẽ có mail của Lão Đại gửi, đúng không?”

    “ Uhm, tôi cũng đoán trước được, khi nào cô và cô ta sẽ đi”

    “ Tôi đang sắp xếp, tôi nghĩ lần này cũng sẽ có ChueJing, ông cũng đến chứ ?”

    Ling dùng ánh mắt dò xét, xem biểu hiện của ông Supattra như nào rồi tiếp tục nói thẳng vào vấn đề.

    “ Ông đến để bảo vệ cô ấy giúp tôi, vì tôi không biết trong lúc đó như nào, nếu có tình huống xấu xảy ra, vẫn còn có ông.”

    “ Tôi sẽ đến cùng với hai người”

    .

    .

    Trên chuyến máy bay, bay về BangKok, ông ChueJing nở nụ cười đắc thắng, ông đang nghĩ ra hàng tá câu chuyện cho chuyến gặp nhau của Lão Đại, LingLing Kwong và cô ả bác sĩ kia.

    “ Mọi chuyện bắt đầu thú vị rồi đây, LingLing Kwong”.

    ..

    .

    ------------------------

    End Chap 05.
     
    Back
    Top Bottom