Chap 04
-
Cơ thể Ling hiện tại không có dấu hiệu của co giật hay bất cứ tình huống xấu nào, thân nhiệt và mọi thứ theo cô nhìn nhận thì vẫn ổn trong mức cho phép, nhưng nếu kéo dài thì cô không thể biết trước chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, an toàn nhất là sơ cấp cứu và lấy đạn ra khỏi vết thương, tránh gây viêm loét nguy hiểm nhất là mất máu và hoại tử sau này.
“ Đẩy cô ấy vào bên trong căn phòng, mọi người chuẩn bị cho tôi tất cả dụng cụ y tế có sẵn, nên tìm cho tôi những dụng cụ chuyên dụng, tôi cần lấy viên đạn”
Đôi tay Orm chuẩn không một động tác thừa, ngay lập tức dùng kéo, cắt chiếc áo sơ mi trắng đầy máu ra khỏi cơ thể của Ling, giờ chỉ còn chiếc áo thun che chắn cơ thể.
Ling bất động, không thể cử động, nhưng vẫn biết xung quanh đang xảy ra chuyện gì, nhận thức của cô vẫn còn, những thứ Orm cần cũng đã có, những dụng cụ cơ bản để phẫu thuật lấy viên đạn đã được thuộc hạ chuẩn bị.
Kiểm tra lần nữa những thứ cần trên khay inox, còn thiếu một thứ đó là thuốc giảm đau.
Trong phẫu thuật phải dùng thuốc giảm đau hoặc gây tê cục bộ để kiểm soát cơn đau trong và sau phẫu thuật.
Nếu không có, thì từng đường dao, mũi chỉ Ling sẽ cảm nhận được tất cả.
Quay sang nhìn Ling với đôi mắt nhắm ghiền, cô cũng nên nói trước cho Ling.
“ Ling, hiện tại không có thuốc giảm đau, hay thuốc gây tê, nên trong quá trình làm, sẽ rất đau đớn, cô thấy có ổn không ?”
“ Cô cứ làm đi, mọi thứ sẽ ổn thôi mà.
Tôi chịu được”
Ling mở mắt nhìn thấy Orm đang lo lắng cho cô mà trong lòng có chút ấm áp.
“ Được tôi sẽ làm nhé, có việc gì cứ nói ngay với tôi”
“ Cô đưa cho tôi chiếc khăn, … rồi cô muốn làm gì cũng được”
Orm nghe Ling nói như vậy thì ngay lập tức đưa chiếc khăn nhỏ, Ling cắn chặt chiếc khăn đó, gật đầu ra hiệu Orm có thể bắt đầu.
Cầm dao y tế, cắt 1 đường sâu vào trong vết thương.
Với vai trò là một bác sĩ thì việc này không quá khó với cô, nhưng phẫu thuật với ánh sáng quá yếu như này, thì cũng không rõ được viên đạn đang nằm sâu như thế nào, cũng khó cho cô.
Ling nằm trên bàn dài, cắn chặt chiếc khăn trong miệng, mọi thứ Orm làm với cánh tay của mình cô đều cảm nhận được hết tất cả, nó đau đến mức không gì có thể tưởng tượng được, tay còn lại liên tục bấu víu vào cạnh bàn trong bất lực, mong mau kết thúc.
“ Keng”
Tiếng viên đạn rơi trên khay inox, nó đã được Orm gắp ra.
Cuối cùng thì cũng đã phẫu thuật xong, mũi khâu cuối đã được cắt bởi kéo.
Orm cũng thở phào nhẹ nhõm, trong quá trình thực hiện Orm theo dõi gương mặt, trạng thái của Ling phòng những trường hợp không hay xảy ra.
Gương mặt đó vẫn không cảm xúc gì quá đau, vẫn cứ bình thản, nhưng khi quan sát kĩ thì cánh tay còn lại bấu chặt bám víu vào tất cả những gì có thể giữ, để kiềm lại cơn đau, quả thật con người này luôn làm cô khâm phục, mạnh mẽ tuyệt đối.
“ Xong rồi, Cô có thể vào phòng nghỉ ngơi , nhưng tuyệt đối không được cử động, không được làm gì cả cho đến sáng mai”
“ Nhớ kĩ, không được làm bất cứ điều gì, cô nhớ chưa?”
Dặn dò Ling như vậy thôi chứ cô biết rằng có bắt làm gì đi chăng nữa Ling cũng không thể làm được.
“ Ông chú ơi, chú có thể nhờ người đi mua thuốc được không ? cháu sẽ kê đơn, cứ ra nhà thuốc mua sẽ có”
“ Phòng trường hợp, lát nữa cô ấy sẽ lên cơn sốt”
Orm nhìn ông Supattra nhờ mua những gì cần cho Ling, Ông Supattra nhìn Orm đang lau rửa vết máu khô, rồi cặm cụi viết ra giấy từng loại thuốc, nhận tờ giấy trên tay, cùng nụ cười của Orm, nhìn cách Orm chăm chút từng việc nhỏ, ông mới cảm nhận rõ hơn sinh mệnh của một người dù là ai đi nữa cũng xứng đáng được trân trọng, chứ không như những gì trong những năm qua cái tổ chức này đã làm, coi mạng sống người là giao dịch, là mua bán, là kinh doanh những thứ chết người, coi là cỏ rác.
Nhìn sang Ling, đã thở đều trở lại, cơ thể không còn căng cứng, cố gắng gồng lên mà trở nên mềm mại, ông bước ra ngoài, để lại mọi chuyện còn lại cho Orm, cảm giác tin tưởng cô gái bé nhỏ này.
“ Hiện tại tôi đang ở chỗ của LingLing Kwong, tôi cần chi viện gấp, tôi không để yên chuyện này được”
“ ………………….”
“ Tôi sẽ giải quyết thay cho LingLing Kwong, không thể để bất kì ai coi thường luật của tổ chức”
Ông Supattra không để mọi việc diễn ra theo hướng xấu cho Ling, ông sẽ một lần nữa đối đầu với những tên ném đá giấu tay đầy hèn hạ.
Cuộc gọi kết thúc, nhưng trận chiến sẽ được bắt đầu.
.
Mọi thứ đã được chuẩn bị xong hết cả cho việc chăm sóc cho Ling và người làm việc đó chỉ có thể là Orm, Ling đã được đưa lên trên phòng của mình, cô cũng chọn cho mình một chiếc ghế sofa dài trong phòng để ngủ, nói là ngủ nhưng cô vẫn thăm trông Ling cách giờ.
Nơi Sofa cô đang chìm sâu vào giấc ngủ, thì đột ngột có tiếng Sột soạt do cử động, có tiếng rên của Ling, nó làm cô giật mình bật dậy nhanh chóng với phản xạ của một bác sĩ , bên giường người Ling đổ đầy mổ hôi lạnh, ướt hết cả áo và lưng, nhiệt kế đo được cô ấy đang sốt cao, không có thuốc tiêm, cô đành dùng những các sơ cứu đơn giản là lau và chườm lạnh.
“ Ling, cô có nghe tôi nói gì không ?? tôi đưa thuốc, cô cố gắng uống nhé”
“ LingLing, cô bị sốt rất cao rồi, Ling Ling …”
Chạm vào gương mặt xinh đẹp đang đỏ ửng vì sốt, Orm dịu dàng lay Ling dậy, nhận thấy được cái gật đầu đồng ý, Orm cho viên thuốc vào miệng của Ling, lại chạm nhẹ vào đôi môi đỏ, ấm nóng, mềm mại đó làm cô không khỏi ngại ngùng.
Ngay lập tức bỏ đi nhanh cái suy nghĩ đó, Cho Ling uống nước, rồi lại chăm và lau cơ thể cô ấy.
“ Không được rồi Ling, người cô đầy mồ hôi, ướt như này càng thêm lạnh, tôi,….
Tôi sẽ cởi áo của cô ra”
Đôi môi mấp máy nói vì ngượng, nhưng đôi tay thì vẫn làm, cơ thể của Ling hiện ra trước mắt Orm, đầy quyến rũ và mê hoặc, cái body chuẩn không cần chỉnh với những múi cơ bụng, rắn chắc, giờ đây không chỉ có Ling mặt đỏ vì sốt, mà cô cũng đỏ mặt vì ngượng.
Nhanh chóng thay cho Ling một chiếc áo thun ba lỗ khác, để thay cho chiếc áo cũ dính đầy máu kia, sau khi xong tất cả, Orm trở về chiếc sofa của mình, mặt đầy sự khó hiểu của bản thân.
Chẳng biết cái cảm xúc này là gì.
Bản thân là một bác sĩ, những việc nhìn cơ thể nude, hoặc nhìn cả bộ phận sinh dục của con người đó là việc bình thường đối với cô, chẳng có gì ngại ngùng, đôi khi khám bệnh người ngại là bệnh nhân chứ không phải là cô.
Nhưng lần này, chắc là do sự việc đặc biệt, hay là việc gì đó, Orm mới như vậy, tự bảo chữa cho suy nghĩ của bản thân mình, rồi từ từ cô cũng chìm vào giấc ngủ.
.
.
.
Buổi sáng hôm sau, căn phòng tràn ngập ánh nắng chiếu rọi vào căn phòng, ánh nắng ban mai buổi sớm, làm mọi thứ trở nên trong lành, cho căn phòng thêm sinh khí.
Ánh sáng đó, nó cũng làm cho Ling tỉnh dậy sau một buổi tối đầy mệt mỏi và đau đớn, cơ thể của cô đã không còn sốt, nhưng sức lực thì vẫn còn yếu, nhất là cánh tay đang được băng bó, nhìn xung quanh, rồi nhìn sang Orm đang nằm trên ghế sofa với một chiếc chăn mỏng, ngủ thật ngon, làm Ling cũng bất giác mỉm cười, thầm cám ơn vì chính Orm đã cứu Ling.
Cố gắng chống một bên tay ngồi cao dậy, cánh tay bị thương không thể cử động, chỉ là hành động kéo tay ra khỏi lớp chăn thôi cũng khiến cô nhăn mặt vì đau.
“ Này, cô không nghe lời bác sĩ à”
“ Tôi ổn rồi, có thể di chuyển bình thường được rồi”
Ling giật mình ngước nhìn lên gương mặt khó chịu của cô bác sĩ tóc nâu kia.
“ Ok, cô thấy ok rồi... thì cô muốn làm gì làm, vết thương động nữa, đừng gọi tôi ”
“ Ok Ok, tôi sẽ không làm phiền gì đến cô nữa đâu, tôi ổn rồi, từ từ cử động nhẹ thì nó sẽ bình thường lại”
Động tác của Ling rất dứt khoát, không một động tác thừa, cánh tay trong lớp chăn đã được lộ diện, hít thở thật sâu, rồi đứng dậy, tiến về hướng Orm, khẳng định với cô ấy rằng, cô ổn.
“ Cám ơn cô vì đã cứu tôi một bàn thua nhé”
“ Không có gì, cô nhanh nhanh giải quyết cái tay đi, thuốc ở đây không đủ để chữa hết cánh tay cô, nên đi lên tỉnh lớn”
“ Tôi biết rồi bác sĩ, cô vẫn cứ tiếp tục ở đây, đừng đi đâu hết nhé, tôi nghĩ mọi thứ đã bắt đầu rồi”
Giọng nói Ling nhỏ dần, nhưng vẫn đủ để Orm nghe, cô bước vào phòng vệ sinh cá nhân, để chuẩn bị đi đến một nơi cô cần đến.
.
. .
Lái xe với cánh tay bị thương, nhưng tốc độ của chiếc xe cũng không giảm quá nhiều, cô hiện tại đang đứng trước căn nhà biệt thự sang trọng của một người trong tổ chức đó là ông ChueJing.
Tiếng thắng xe kêu riết, bụi mịn khắp nơi, Ling vẫn phong thái của một chiến binh chẳng sợ ai bước xuống xe đầy uy quyền, cất giọng từng chữ rõ ràng.
“ Tôi muốn gặp ông ChueJing, bảo ổng ấy, LingLing Kwong đang đứng đây” Bên trong vọng ra tiếng cười lớn của lão ấy, cùng giọng nói to phát ra.
“ Không nghĩ cô hồi phục nhanh như vậy, cô đến đây tìm tôi làm gì ? tôi đã giải quyết vấn đề hôm qua cho cô xong rồi”
“ Muốn đến để cảm ơn à, không cần quá khách sáo, tôi là đàn an..h..”
Chưa kịp để lão nói hết câu, Ling ngay lập tức bước đến, đứng trước mặt ChueJing với thái độ có thể gây chiến bất cứ lúc nào.
Nhưng có giọng nói cất lên bên trong vọng ra làm Ling dừng lại.
“ Ling, cô bình tĩnh, chuyện này là do bọn buôn bán bên ngoài gây hấn với tổ chức của chúng ta, cũng may nhờ ChueJing đã can thiệp kịp lúc”
Giọng nói đó là của ông Supattra, ông muốn Ling bình tỉnh, tránh bứt dây động rừng, nhìn vào thì chắc chắn có thể thấy là do ChueJing đứng phía sau nhún tay vào, làm cho sự việc xảy ra, làm giảm sự tin tưởng của Lão Đại dành cho Ling.
Tất cả cũng chỉ là trò tôm tép, nhưng khi chưa có bằng chứng rõ ràng và cơ hội chưa đến thì không nên đụng vào, người đàn ông ChueJing này là một con cáo già muốn lật đổ mọi thứ của người khác thành của mình.
Hít thở một hơi, ánh mắt của Ling dịu lại khi nghe những gì mà ông Supattra nói, Ling không thảo mai, dạ vâng hay bỏ qua bất cứ điều gì về con người ChueJing này, không chỉ riêng về việc của tổ chức, mà nó có thể ảnh hưởng đến công việc đặc vụ của Ling.
Kiềm lại rồi bước đi ra bên ngoài xe, mở cửa xe bước vào trong, không một lời nói cũng không cần giải thích điều gì, Ling cho xe lùi lại rồi quay xe đi, bước ra khỏi căn biệt thự thối nát đó.
“ Cô ta cứ như vậy, chẳng khác nào chính minh mình không có năng lực, chẳng biết sao Lão Đại lại chọn cô ta, đồ nít ranh”
ChueJing hướng mắt nhìn Ling đi rồi, vẫn mở lời, nói ra những câu mỉa mai như thế.
“ Ling có là nít ranh hay như nào cũng đã được Lão Đại công nhận và giao quyền, nếu là con nít mà giỏi như vậy…”
“ Có thể gọi là tuổi trẻ tài cao”
Nói rồi cũng chẳng thèm đôi co thêm với ChueJing, ông Supattra cũng bước lên chiếc xe của mình và rời đi, ở nơi đó vẫn còn âm mưu, vẫn còn những mưu tính sắp đến của lão già đê tiện, nụ cười gian xảo xuất hiện.
.
Những ngày sau, trận chiến ngầm giữa các nhóm trong tổ chức lại càng nhiều, bắt đầu nhiều bè phái, có thể nói là vụ việc của LingLing Kwong gần đây gây nhiều tiếng nhất, có tiếng tăm cũng có trong đó tai tiếng, đều mà Ling cũng chẳng quan tâm, vì không xứng đáng để suy nghĩ.
Từ lần chăm sóc cánh tay cho Ling, họ bắt đầu nói chuyện thoải mái với nhau hơn, Ling cũng biết Orm là một cô gái trẻ có tình yêu thương mọi thứ xung quanh, yêu tất cả những gì tồn tại trên trái đất này, còn Ling trong mắt Orm không còn là kẻ sơ hở là dọa súng, hay nghiêm mặt lạnh lùng, mà là một người ít nhất là tốt cho đến thời điểm hiện tại và rất tâm huyết với những gì mình làm, trách nhiệm với mọi việc.
Kiểm tra kĩ lưỡng vết thương cho Ling, nó cũng đã dần kéo mài, nhưng vẫn còn đỏ tấy, cần phải rửa vết thương tránh nhiễm trùng chứ không thể kêu tên LingLing Kwong đó ngừng vận động.
“ Tối tôi sẽ đi Bangkok, tôi có việc, cô có muốn đi theo không?”
“ Không, tôi không đi đâu hết, tôi ở đây vẫn an toàn chứ ?”
“ Uhm, vẫn an toàn miễn là không rời xa khỏi căn nhà này…”
“ Vậy tôi sẽ ở đây, tôi không muốn đi Bangkok”
Không khí bỗng tự nhiên trầm xuống hẳn, vì ánh mắt và gương mặt của Orm bỗng dưng không có cảm xúc vui vẻ hay bất kì điều gì chỉ là một gương mặt buồn man mác, nhìn Orm như vậy, cô cũng không muốn gợi thêm, chỉ im lặng rồi rời phòng, để lại Orm một mình.
.
.
.
Orm’s POV
Khi nghe Ling hỏi về chuyện có muốn đi theo đến Bangkok cùng cô ấy không, cảm giác trong bản thân tôi liền khó xử, cơn buồn kéo đến, không còn thiết tha gì về Bangkok, nơi mà tôi sống cũng đã 24 năm, tưởng chừng với một nghề nghiệp là bác sĩ, nhà ở thủ đô của Thái lan là ước mơ của bao người, nhưng đó với tôi là sự mệt mỏi kéo dài, là sự cố gắng để sớm thoát khỏi xiềng xích của hai từ “ gia đình ”.
Từ nhỏ tôi đã được nhận nuôi từ gia đình hiến muộn con, tất cả diễn ra năm tôi 4 tuổi, được nhận thức bản thân mình là trẻ mồ côi, nên tôi mong chờ vào kết quả gì tốt đẹp cho mình, đến khi được một gia đình nhỏ nhận về nuôi, 2 năm đầu tôi đã được nhận rất nhiều tình yêu thương từ hai người gọi là ba mẹ, tôi rất hạnh phúc vì mình đã có một gia đình.
Nhưng không bao lâu tôi lại bị ghẻ lạnh cũng bởi gia đình đó, khi họ sinh được một đứa con trai, tôi ngay lập tức không còn tồn tại trong mắt họ, với trách nhiệm đã nhận tôi từ cô nhi viện, họ không thể nào trả lại, hay bỏ rơi, nhưng họ cũng không thể cho tôi cuộc sống như họ từng nói.
Tôi không cần gì quá nhiều, chỉ cần họ không ràng buộc, bắt ép, lợi dụng hai chữ “ gia đình” để có những gì họ mong muốn.
Tất cả những gì tốt nhất đều được cho đứa con trai, vì tôi là con nuôi nên mọi chi phí cũng chỉ là đủ để học cho qua từng năm từng năm, đến khi năm 18 tuổi, thoát ra khỏi nơi đó, tôi dần tìm về con đường riêng biệt của mình, tự làm tự sống, học phí cũng tự chi trả, đó là những gì tôi cảm nhận về gia đình, nơi gọi là quê hương, tất cả cũng chỉ là vỏ bọc, thật chất bên trong chẳng có gì, chỉ có thờ ơ, vô cảm, mệt mỏi, lợi dụng và giả tạo.
Lý do tôi đăng kí tên mình ngay khi có sự lựa chọn rời đi hay ở lại, tôi quyết định đi xa nơi chỉ toàn tổn thương…
Nói cho cùng, tôi cũng cám ơn, cám ơn họ cho tôi biết sự thật về cuộc sống, cho tôi biết thế nào là tình yêu, để bây giờ tôi có tình yêu vô cùng lớn với những điều xung quanh mình, tôi không nhận được, nhưng vẫn sẽ cho đi những gì mà tôi có.
End POV
.
.
Đôi tay mỏi nhừ đặt trên chiếc vô lăng, bị thương nên thao tác của Ling cũng không còn như ngày trước, lái xe từ Nakhon Si Thammarat đến được Bangkok gần 800km, với tính cách luôn thận trọng trong mọi việc nên Ling mới quyết định lên Bangkok vừa có thể chuẩn bị chi viện cho cuộc đối đầu lớn sau này.
Ling cần nhóm thuộc hạ thân cận và cả trong tổ chức mật vụ của mình, không chỉ là cuộc đối đầu giữa Ling với những tổ chức bên ngoài, mà còn chính trong tổ chức Lão Đại đó là ChueJing, Ling cảm nhận mọi thứ rất gần rồi, sẽ có kết quả là một kết thúc.
Dừng xe trước một quán coffee nhỏ trong con hẻm, bước đến bên bàn trong góc khuất, trên bàn đặt một tệp hồ sơ mà thám tử quen biết gửi đến cho Ling, cô cần biết một số thông tin về một người đang bên cạnh mình, việc có người ở bên nhưng không biết gì, rất nguy hiểm có thể là gián điệp, sẽ ảnh hưởng đến công việc, tất cả đều được kiểm soát, mở ngay tệp hồ sơ, bên trong là một hình ảnh quen thuộc.
Kornnaphat Sethratanapong tên thường gọi Orm Kornnaphat, 24 tuổi, nghề nghiệp bác sĩ bệnh viện đa khoa Bangkok….
địa chỉ ….
Xx …….
Gia đình hiện tại có 3 người, được nhận nuôi từ gia đình.
Ông Thinnakorn Sethratanapong và bà Makok Ratanaporn.
Em trai Arthit Sethratanapong.
Trước khi được nhận nuôi từ gia đình, Kornnaphat được nuôi dạy từ cô nhi viện “Chaiyapruk Children's Home”.
“Chaiyapruk Children's Home sao?"
Đọc đến đây, Ling bắt đầu cảm giác được tim mình đập ngày càng nhanh, nhìn sang đến dòng tiếp theo Ling như chết lặng.
Tên trước khi đổi : Narawan.
“ Narawan…
Narawan…”
“ Đúng rồi, đúng là em ấy, Orm chính là Narawan… chị đã tìm được em rồi”
Gương mặt Ling không ngừng xúc động trước những gì mà ông trời sắp đặt cho cuộc gặp gỡ này, Ling đã tìm người con gái này rất lâu, với lời hứa bao năm qua, tưởng chừng những kí ức thơ bé về cô gái nhỏ có mái tóc nâu, đôi mắt màu nâu hổ phách sẽ chỉ còn là những hình ảnh và kỉ niệm, không ngờ rằng cuối cùng Ling cũng tìm được người mà bao năm cô tìm kiếm mà lại không có duyên.
Cảm giác thân thuộc từ những ngày qua cho Ling biết đây là định mệnh cho ta gặp nhau.
Đang chìm đắm trong quá khứ và hiện tại, thì chiếc điện thoại lại reo lên, cuộc gọi từ ông Supattra.
“ Ling, cô Orm đã bị bắt cóc, chính là bọn gây sự lần trước”
“ Cô có nghe rõ không Ling??? sao không trả lời”
Ling như chết lặng vì nghe thông tin từ ông Supattra, định hình lại mọi thứ, Ling trả lời dứt khoát.
“ Tôi nghe rồi, tôi sẽ về lại Lansaka ngay lập tức, nhờ ông ở đó, giữ tình hình , gửi thông tin ngay cho tôi khi có.”
“ Ông Supattra, làm ơn, đừng để Orm xảy ra bất cứ chuyện gì, xin hãy giúp”
…
.
.
.
-------------------
End chap 04
Note:
Tên ba mẹ nuôi, và em trai của Orm trong truyện này là do tôi tự đặt.
Tên Narawan, chính là tên thật của Orm trước khi MaeKoy đổi cho nhỏ ( từng được Orm chia sẻ ) tên nhỏ trước đó là Narawan Sethratanapong.
Thông tin đến mọi người.