Khác LingOrm - Những câu chuyện nho nhỏ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
391766255-256-k808957.jpg

Lingorm - Những Câu Chuyện Nho Nhỏ
Tác giả: Seelenschnitt-R
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Oneshort về LO mà ad viết nên cũng không biết đặt tên như thế nào, sẽ có rất nhiều thể loại nên mong mn ủng hộ nhé



ormkornnaphat​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • LINGORM - Sinh Mệnh.
  • LingOrm ♥️Liên Minh Máu
  • LINGORM | CON MA THỎ ĐẾ [COVER]
  • Lingorm - Những Câu Chuyện Nho Nhỏ
    Truyện 1


    Bangkok về đêm không bao giờ ngủ.

    Những con đường rực rỡ ánh đèn, dòng người tấp nập, và trên những mái nhà cao, một cái bóng nhỏ lướt qua nhẹ nhàng như mèo.

    Orm ngồi xổm trên một mái nhà, mắt dõi xuống con phố bên dưới.

    Một cửa hàng đá quý vừa đóng cửa, và cô đã nhắm đến nó từ ba ngày trước.

    Không phải vì tiền-Orm chẳng bao giờ thiếu cách kiếm tiền-mà vì trò chơi này thú vị hơn nhiều.

    Nhưng vừa khi cô nhảy xuống một mái hiên thấp hơn, một giọng nói trầm trầm vang lên sau lưng.

    "Em nghĩ chị không biết em sẽ tới đây sao?"

    Orm xoay người, đúng như Orm dự đoán, Lingling Kwong đứng đó, khoanh tay, ánh mắt sắc lạnh nhưng ẩn chứa sự kiên nhẫn quen thuộc.

    "Chào chị."

    Orm cười tinh nghịch, rồi không chần chừ, quay người phóng đi.

    Lingling Kwong cũng lao theo, nhanh chóng đuổi sát.

    Orm không phải người dễ bị bắt, còn cảnh sát Lingling Kwong cũng chưa từng để tên trộm nào lọt khỏi tay mình.

    Hai người băng qua những con hẻm nhỏ, bước chân Orm nhẹ như không chạm đất, còn Lingling Kwong thì kiên nhẫn, không vội vã nhưng luôn áp sát.

    "Em nên dừng lại trước khi rắc rối hơn đấy, Orm."

    Orm bật cười, nhảy lên một thùng hàng rồi phóng qua hàng rào.

    "Nhưng chị biết em thích rắc rối mà."

    Lingling Kwong thở dài, nhưng vẫn đuổi theo.

    Không sao, chị có cả đêm nay.
     
    Lingorm - Những Câu Chuyện Nho Nhỏ
    Truyện 1


    Orm lướt qua những con hẻm tối như một cơn gió, lòng phấn khích khi cảm nhận được hơi thở của Lingling Kwong ngay phía sau.

    Chị ấy không hề chậm, thậm chí còn nhanh hơn mọi lần Orm từng thấy.

    Orm nhảy lên một mái nhà thấp, lăn một vòng rồi đứng dậy, quay lại nhìn Lingling.

    “Chị thật sự nghiêm túc à?”

    Orm cười, giọng đầy thách thức.

    Lingling không nói gì, chỉ tiếp tục lao tới.

    Orm biết mình phải đi ngay nếu không muốn bị tóm.

    Nhưng trước khi cô kịp di chuyển, Lingling bất ngờ tăng tốc.

    Trong một khoảnh khắc, Orm cảm nhận được bàn tay mạnh mẽ giữ chặt lấy cổ tay mình.

    Cô khựng lại.

    Lingling nhìn cô, ánh mắt sắc lạnh.

    “Hết đường chạy rồi, nhóc.”

    Orm chớp mắt.

    Rồi cô cười.

    “Chị chắc chứ?”

    Trước khi Lingling kịp phản ứng, Orm vặn cổ tay, trượt ra khỏi sự kiềm chế rồi nhảy xuống bên dưới.

    Lingling lao tới, nhưng chỉ kịp nhìn thấy Orm lộn người đáp xuống một tấm bạt phía dưới, bật nảy lên và biến mất vào đám đông.

    Chị nghiến răng, nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên.

    Lại để cô trốn thoát.

    ______

    Lingling bước vào trụ sở cảnh sát, đôi giày da nện xuống sàn tạo thành những tiếng cộp cộp chắc chắn.

    Vừa ngồi xuống bàn làm việc, chị đã nghe đồng nghiệp trêu chọc:

    “Vẫn chưa bắt được con mèo hoang ấy à?”

    Chị liếc nhìn người vừa nói, Gap-một cảnh sát cùng đội.

    Anh ta đang cười đầy ẩn ý.

    “Chuyện sớm muộn thôi.”

    Lingling đáp gọn, rót cho mình một cốc cà phê.

    Gap nhún vai.

    “Cô ta thông minh đấy.

    Cũng liều lĩnh nữa.”

    Lingling im lặng.

    Đúng, Orm rất thông minh.

    Quá nhanh, quá tinh quái, và luôn đi trước một bước.

    Nhưng điều đó không có nghĩa là cô ấy sẽ luôn thắng.

    Đúng lúc đó, điện thoại của chị rung lên.

    Một tin nhắn gửi đến từ số lạ:

    “Lần sau em sẽ không dễ tha cho chị đâu 😉

    Lingling nhìn chằm chằm vào màn hình, khóe môi nhếch nhẹ.

    Con mèo hoang này thật sự không biết sợ là gì.
     
    Lingorm - Những Câu Chuyện Nho Nhỏ
    Truyện 1


    Hai ngày sau, Lingling bước vào một quán café nhỏ trong con hẻm vắng, nơi chỉ có dân địa phương mới biết.

    Chị không mặc đồng phục cảnh sát, chỉ khoác một chiếc áo sơ mi đen giản dị, nhưng khí chất vẫn sắc bén như thường.

    Chị đã nhận được một tin nhắn ẩn danh vào sáng nay:

    “Tối nay, chị không có việc gì làm thì ghé quán ‘Mèo Lười’ nhé.

    Đừng trễ.”

    Không cần suy nghĩ, chị đã biết ai là người đã gửi tin nhắn đó.

    Lingling bước vào quán café với tâm thế của một cảnh sát, tập trung, cảnh giác.

    Cô nhóc đó đang ngồi bên cửa sổ, mái tóc xõa nhẹ, chiếc áo hoodie rộng thùng thình khiến cô trông vô hại hơn bao giờ hết.

    Nếu không biết rõ Orm là ai, có lẽ ai đó sẽ nghĩ cô chỉ là một sinh viên bình thường.

    Nhưng Lingling biết.

    Chị bước đến, kéo ghế ngồi xuống, ánh mắt không rời khỏi Orm.

    “Lần này là trò gì?”

    Orm chống cằm, cười tủm tỉm.

    “Sao chị căng thẳng thế?

    Em chỉ muốn mời chị một ly cà phê thôi.”

    Lingling hừ nhẹ.

    “Em nghĩ chị sẽ tin à?”

    “Tin hay không tùy chị.”

    Orm nhún vai.

    “Nhưng nếu muốn bắt em, chị có thể làm ngay bây giờ.”

    Lingling không trả lời.

    Không phải vì chị không muốn bắt.

    Mà vì Orm không bao giờ để mình rơi vào thế bị động.

    Nếu cô ta dám ngồi đây, nghĩa là đã có đường lui.

    Orm nghiêng đầu, giọng nhẹ tênh: “Sao vậy?

    Chẳng lẽ chị không muốn nói chuyện với em một chút trước khi còng tay em sao?”

    Lingling khoanh tay, bình tĩnh nhìn cô.

    “Em chỉ đang câu giờ để có cơ hội chạy trốn thôi.”

    Orm bật cười.

    “Có thể.”

    Chị thở ra, ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn.

    “Nhưng lần này, em không dễ thoát đâu.”

    Cô nhóc đó cười khẽ, đôi mắt long lanh như đang chờ đợi điều gì đó.

    “Vậy thì...”

    Rồi Orm nhẹ nhàng đứng dậy.

    “Chị bắt em đi.”

    Lingling chợt nhận ra có gì đó không ổn.

    Chị chưa kịp phản ứng, thì bụp—

    Tất cả đèn trong quán café vụt tắt.

    Bóng tối ập xuống.

    Lingling chỉ kịp đứng bật dậy thì đã cảm nhận được một luồng hơi ấm áp đến sát bên mình.

    Bản năng khiến chị đưa tay lên định tóm lấy.

    Nhưng chưa kịp chạm vào, một thứ gì đó mềm mại lướt nhẹ qua bờ môi.

    Chạm khẽ.

    Rồi biến mất.

    Lingling đứng sững, cả người căng cứng.

    Trong bóng tối, một tiếng cười khẽ vang lên ngay sát bên tai:

    “Chúc may mắn lần sau nhé, chị yêu.”

    Rồi vụt mất.

    Lingling đứng yên vài giây, cảm giác tê nhẹ vẫn còn trên môi.

    Chết tiệt.

    Chị đưa tay lên, siết chặt nắm đấm, buộc bản thân không để cảm xúc cá nhân làm lung lay quyết tâm.

    Orm không chỉ trốn thoát, cô ta còn dám trêu chọc chị một cách trắng trợn như vậy.

    Nhưng được thôi.

    Chị sẽ không để chuyện này lặp lại lần nữa.

    Lingling nhanh chóng rời khỏi quán café, bước vào con hẻm nhỏ bên cạnh.

    Đây là đường thoát thân hợp lý nhất, và chắc chắn Orm đã để lại dấu vết gì đó.

    Ánh mắt sắc bén của Lingling quét qua mặt đất.

    Một dấu giày mờ in trên nền xi măng ẩm ướt.

    Chị bật cười khẽ.

    Bắt được rồi.

    Rút điện thoại ra, Lingling mở một ứng dụng theo dõi.

    Ngay sau đó, chị đã nhanh chóng kích hoạt thiết bị định vị mini được gắn trên chiếc vòng tay của Orm trong một lần cô ta sơ suất.

    Tín hiệu đang di chuyển.

    Lingling nhét điện thoại vào túi, bước nhanh ra đường chính, Gap đang đứng chờ bên đường và sẵn sàng di chuyển.

    Lần này, Orm sẽ không chạy xa được đâu.

    Tín hiệu trên điện thoại nhấp nháy liên tục, dẫn Lingling đến một con phố sầm uất.

    Nhưng lần này, thay vì những con hẻm tăm tối hay những mái nhà, Orm lại chọn một khách sạn.

    Lingling đứng trước sảnh, mắt sắc lạnh.

    Cô ta nghĩ có thể trốn trong đây sao?

    Không do dự, chị bước vào.

    Nhân viên lễ tân vừa định lên tiếng thì Lingling đã giơ phù hiệu cảnh sát ra.

    “Có ai vừa nhận phòng không?”

    Cô nhân viên thoáng ngập ngừng, rồi lật danh sách.

    “À…

    Có một vị khách đặt phòng dưới tên—”

    Lingling không cần nghe tiếp.

    Chị đã thấy cái tên đó rồi.

    Ayla.

    Một cái tên giả mà Orm hay dùng.

    Chị không chần chừ thêm, nhanh chóng bước lên cầu thang.

    Phòng 706.

    Lingling dừng trước cửa, tim đập chậm rãi.

    Chị lấy chìa khóa vạn năng của cảnh sát ra, cắm vào ổ khóa.

    Cạch.

    Cửa mở.

    Bên trong, đèn vẫn sáng.

    Nhưng không có ai trong phòng.

    Chị bước vào, mắt quét nhanh xung quanh.

    Chiếc giường chưa bị động vào, rèm cửa vẫn khép hờ.

    Căn phòng yên ắng một cách lạ thường.

    “Chị đến nhanh hơn em nghĩ đấy.”

    Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.

    Lingling xoay người thật nhanh.

    Orm đang đứng đó, lưng dựa vào cửa, nụ cười tinh quái hiện rõ trên môi.

    “Em đang đợi chị à?”

    Lingling hỏi, giọng trầm.

    Orm nhún vai.

    “Có thể.”

    Chị nheo mắt.

    “Em nghĩ lần này có thể chạy thoát sao?”

    Orm bước chậm về phía trước, nụ cười vẫn không biến mất.

    “Em không định chạy.”

    Rồi trước khi Lingling kịp phản ứng, cô ta chộp lấy cổ áo chị, kéo xuống… và hôn một lần nữa.

    Lần này không phải chỉ là một cái chạm thoáng qua.

    Là một nụ hôn thật sự.

    Lingling sững người.

    Nhưng chỉ một giây sau, bản năng cảnh sát kéo chị trở lại.

    Chị lập tức xoay người, đè Orm xuống giường, giữ chặt cổ tay cô ta.

    Orm cười khẽ, hơi thở có chút gấp gáp.

    “Chị nhanh quá.”

    Lingling siết tay mạnh hơn.

    “Em nghĩ trò này sẽ có tác dụng mãi sao?”

    Orm chớp mắt, rồi nghiêng đầu.

    “Vậy chị định làm gì với em đây?”

    Chị nhìn cô ta một lúc, rồi nhếch môi.

    “Bắt em.”
     
    Lingorm - Những Câu Chuyện Nho Nhỏ
    Truyện 1


    Cổ tay Orm bị siết chặt dưới bàn tay mạnh mẽ của Lingling.

    Cô nhóc đó vẫn giữ nguyên nụ cười, ánh mắt lấp lánh như thể thích thú hơn là sợ hãi.

    Lingling hít một hơi thật sâu, cố giữ bình tĩnh.

    “Em tưởng cứ hôn chị là sẽ thoát được à?”

    Orm nhướng mày.

    “Thoát đâu mà thoát.

    Em đang ở ngay đây còn gì.”

    Giọng điệu vô cùng bình tĩnh.

    Lingling nghiến răng, rút còng tay từ thắt lưng ra.

    “Vậy thì tốt.”

    Cạch!

    Tiếng khóa còng vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng.

    Orm cúi xuống nhìn, thấy một bên cổ tay mình đã bị khóa chặt vào thanh sắt đầu giường.

    Orm chớp mắt.

    “Ồ…”

    Rồi ngẩng lên nhìn chị, nụ cười càng đậm hơn.

    “Hơi thô bạo đấy, chị yêu.”

    Lingling khoanh tay, đứng thẳng dậy, nhìn xuống cô nhóc bị còng một tay trước mặt mình.

    “Lần này thì xem em chạy kiểu gì.”

    Orm nghiêng đầu, mắt cong cong như thể đang đánh giá tình huống.

    “Thật sự định giữ em lại đây cả đêm à?”

    Chị nhướng mày.

    “Có gì sai sao?”

    “Không sai.”

    Orm khẽ cười.

    “Nhưng mà…

    Chị sẽ ngồi đó nhìn em cả đêm luôn à?

    Hay định làm gì khác?”

    Lingling nheo mắt.

    Giọng điệu này, rõ ràng là đang trêu chọc.

    Chị cúi xuống, gằn giọng.

    “Nếu em còn nói nhiều, chị sẽ khóa luôn tay còn lại.”

    Orm nhún vai, nháy mắt.

    “Chị làm đi.”

    Cô ta hoàn toàn không có ý định ngoan ngoãn.

    Lingling hít một hơi, đứng dậy, rút điện thoại ra.

    “Chị sẽ gọi người đến áp giải em về đồn.”

    Orm chợt giật mạnh tay, kéo Lingling mất thăng bằng, khiến chị ngã xuống giường ngay bên cạnh.

    Trong một tích tắc, Orm xoay người, tận dụng khoảng cách gần để vòng tay còn lại kéo Lingling sát vào mình.

    Chị giật mình, nhưng quá muộn.

    Orm cười khẽ, ghé sát tai chị thì thầm:

    “Chị chắc là muốn bắt em về đồn chứ?”

    Hơi thở Orm phả nhẹ bên tai Lingling, đủ gần để cảm nhận được từng nhịp đập lặng lẽ giữa hai người.

    Chết tiệt.

    Lingling nghiến răng, cố giữ vẻ bình tĩnh dù bị kéo sát vào cô nhóc đó.

    “Em nghĩ làm vậy thì có thể thoát được sao?”

    Orm chớp mắt, ánh nhìn ngây thơ.

    “Thoát đâu mà thoát, em đang bị còng nè.”

    Tay cô ta khẽ giơ lên, để lộ chiếc còng kim loại lấp lánh dưới ánh đèn.

    Nhưng dù bị khóa một bên tay, Orm vẫn thảnh thơi như thể chưa từng xem đây là vấn đề.

    Lingling thở dài, định bật dậy, nhưng Orm nhanh hơn.

    Cô ta đột ngột xoay người, đổi vị trí, đè Lingling xuống giường.

    Chị trừng mắt.

    “Orm!”

    Cô nhóc đó bật cười, ánh mắt lấp lánh.

    “Gọi em ngọt ngào thế làm gì, chị yêu?”

    Cạch.

    Một tiếng động nhỏ vang lên.

    Lingling khựng lại.

    Cái gì—

    Chị nhìn xuống tay.

    Còng tay.

    Nó đang nằm trên tay chị.

    Trong giây lát bị phân tâm, Orm đã khéo léo còng một bên tay chị vào đầu giường, ngay bên cạnh tay mình.

    Cả hai bị khóa chung vào một chỗ.

    Orm chống tay lên giường, cười rạng rỡ.

    “Giờ thì công bằng hơn rồi ha?”

    Lingling nhìn cô ta, vừa giận vừa bất lực.

    Cô nhóc này đúng là không bao giờ chịu để yên mà.

    Lingling nhìn xuống cổ tay mình.

    Một bên bị còng vào thanh sắt đầu giường, chung với tay của Orm.

    Chết tiệt.

    Chị trừng mắt nhìn cô nhóc đối diện.

    “Em giỏi lắm.”

    Orm cười tít mắt.

    “Khen vậy làm em ngại ghê.”

    Orm kẹp chặt tay không bị còng của Lingling.

    Chìa khóa còng vẫn còn trong túi chị, nhưng với tư thế này, không dễ gì lấy ra được.

    Orm nghiêng đầu, chậm rãi kéo căng cánh tay bị còng chung với chị, bắt Lingling phải nhích lại gần hơn.

    Khoảng cách vốn đã gần, giờ chỉ còn vài phân.

    “Chị định làm gì bây giờ?”

    Orm hỏi, giọng đầy thích thú.

    Lingling hít một hơi, cố giữ bình tĩnh.

    “Gọi người đến đưa em đi.”

    Orm chớp mắt.

    “Nhưng mà nè…”

    Cô ta lắc nhẹ còng số 8, ánh mắt giả vờ ngây thơ.

    “Nếu có người vào đây, họ sẽ thấy chị với em bị còng chung một chỗ trên giường.

    Như vậy… có kỳ lắm không ta?”

    Lingling cứng người.

    Cô ta chơi trò tâm lý.

    Chết tiệt, Orm biết quá rõ chị sẽ không muốn cấp dưới thấy cảnh này.

    Orm nhích lại gần hơn, thì thầm, “Hay là mình tự giải quyết chuyện này đi?”

    Lingling nhếch môi, ánh mắt sắc lạnh.

    “Tự giải quyết?

    Nghĩa là sao?”

    Orm nghiêng đầu.

    “Là…”

    Bất ngờ, Orm vươn tay còn lại chạm vào túi áo của Lingling, nơi có chìa khóa còng.

    Lingling lập tức phản ứng.

    “Em đừng hòng—”

    Nhưng đã muộn.

    Orm giật lấy chìa khóa và bật cười đắc thắng.

    “Chị chậm quá rồi, cảnh sát.”

    Cạch.

    Trong một giây, cô ta mở khóa, tháo còng khỏi tay mình, nhưng vẫn để tay Lingling bị giữ lại trên giường.

    Orm chống tay lên giường, cúi xuống, hơi thở phả nhẹ lên môi chị.

    “Cảm ơn vì đã chơi cùng em nhé.”

    Rồi trước khi Lingling kịp phản ứng, Orm lại hôn chị một cái thật nhanh.

    Rồi… vụt mất.

    Cửa phòng mở ra, rồi đóng lại trong chớp mắt.

    Lingling giật mạnh cổ tay, nhưng chiếc còng vẫn siết chặt.

    Orm… cầm luôn chìa khóa rồi.

    Chết tiệt!

    Không chỉ thoát, cô nhóc đó còn để chị bị trói trên giường như thế này, còn dám hôn chị mấy lần.

    Lingling hít một hơi thật sâu, kiềm chế cảm giác muốn đấm vào đâu đó.

    Điện thoại nằm trên bàn gần đó.

    Chị cố rướn người, loay hoay mãi mới chạm được tới điện thoại.

    Cố gắng đấu tranh tâm lý một lúc, cuối cùng chị chỉ có một cách duy nhất.

    Gọi người tới cứu.

    Chưa đầy một phút sau—

    Cốc cốc.

    Tiếng gõ cửa vang lên.

    “Đội trưởng, chị ổn chứ?”

    Là Gap, một trong những đồng đội của chị.

    Lingling nhắm mắt, tự nhủ phải giữ bình tĩnh.

    “Vào đi.”

    Chị nói, giọng bình thản nhất có thể.

    Cánh cửa mở ra.

    Im lặng.

    Gap đó đứng trước cửa, nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mặt: Đội trưởng của cậu bị còng tay vào giường trong một khách sạn.

    Không nói cũng biết trông nó đáng nghi cỡ nào.

    Lingling thở dài.

    “Đừng có nghĩ bậy, mở còng ra giùm tôi.”

    Nhưng Gap vẫn đứng đơ một lúc, rồi—

    Phụt!

    Cậu bật cười.

    “Đội trưởng ơi, sao chị rơi vào tình huống này vậy?”

    “Còn dám cười?!”

    Lingling nghiến răng, mắt đầy sát khí.

    “Mau mở còng!”

    Gap vẫn cố nhịn cười, bước tới lấy chìa khóa dự phòng rồi giúp chị mở khóa.

    Ngay khi cổ tay được giải phóng, Lingling lập tức bật dậy, vẻ mặt đằng đằng sát khí.

    Nhưng Gap vẫn không nhịn được, hỏi một câu nữa:

    “Là Orm làm đúng không?”

    “…Cậu im ngay.”

    Tiếng cười khúc khích lại vang lên.

    Hôm nay đúng là một ngày không thể cay hơn với Lingling Kwong.
     
    Lingorm - Những Câu Chuyện Nho Nhỏ
    Truyện 1


    Bangkok về đêm vẫn nhộn nhịp như thường.

    Đèn đường sáng rực, tiếng xe cộ hòa vào những cuộc trò chuyện ồn ào của người đi đường.

    Nhưng giữa dòng người ấy, có một kẻ đang ẩn mình.

    Orm kéo mũ áo khoác lên, bước chậm rãi qua một con hẻm nhỏ.

    Cô ta không ngu đến mức ở yên một chỗ sau khi chơi Lingling một vố cay cú như vậy.

    Nhưng mà…

    Vừa nghĩ đến khuôn mặt tức tối của chị khi bị trói trên giường, Orm lại cười khẽ.

    “Chắc bực lắm đây.”

    Chưa bao giờ cô ta thấy Lingling bất lực đến vậy.

    Ba ngày sau.

    Đã ba ngày Orm không thấy động tĩnh gì từ phía cảnh sát Lingling.

    Orm bắt đầu tò mò tìm kiếm, nhưng thứ duy nhất cô nhận được là một tin tức suýt khiến tim cô ngừng đập.

    "Đội trưởng Kwong bị thương nặng trong một nhiệm vụ."

    Cô vội lao đến bệnh viện, nhưng khi đến nơi lại bị chặn ngoài cửa.

    Cảnh sát đứng gác, ánh mắt lạnh lùng.

    Một người nói:

    “Cô không có tư cách vào đây.”

    Orm nghiến răng.

    “Chị ấy còn sống không?”

    Không ai trả lời.

    Sự im lặng đó bóp nghẹt lồng ngực cô.

    Lần đầu tiên trong đời, cô không quan tâm đến bản thân.

    Không quan tâm đến tự do, đến việc bị bắt hay không.

    Cô chỉ muốn biết Lingling còn sống không.

    Cô chậm rãi giơ hai tay lên, giọng khàn đi.

    "Tôi là Orm Kornnaphat.

    Tôi tự nguyện đầu hàng.

    Nhưng hãy cho tôi nhìn chị ấy một lần."

    Cảnh sát sững sờ trong chốc lát.

    Nhưng rồi họ tiến tới, khóa tay cô lại.

    Cạch.

    Tiếng còng tay vang lên, lạnh buốt.

    Orm bị còng tay.

    Nhưng cô không quan tâm.

    Chỉ cần được nhìn Lingling một lần, xem chị ấy ổn không.

    Cảnh sát dẫn cô vào khu vực điều trị đặc biệt, nơi Lingling đang nằm.

    Không khí trong phòng yên lặng đến mức khiến người ta nghẹt thở.

    Khi cánh cửa mở ra, Orm đứng sững lại.

    Lingling nằm trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt, tay quấn đầy băng.

    Máy móc kêu từng nhịp đều đặn, xác nhận rằng chị vẫn còn sống.

    Không biết tại sao, Orm cảm thấy lồng ngực mình siết lại đến mức khó thở.

    Tay cô khẽ siết chặt lấy tay Lingling.

    Tiếng còng tay va chạm vang lên, kéo cô trở lại thực tại.

    Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau:

    “Cô nhìn đủ chưa?”

    Orm không trả lời.

    Cô chỉ nhìn Lingling, rất lâu.

    Như muốn khắc sâu hình ảnh này vào tâm trí.

    Rồi… cô khẽ cười.

    Nụ cười yếu ớt, không có chút đắc thắng hay tinh quái nào.

    “Nhìn thấy rồi, có thể an tâm rồi.”

    Cô nhắm mắt, hít một hơi thật sâu.

    Rồi quay người lại, giơ tay về phía cảnh sát.

    “Đưa tôi đi.”

    Lần này, cô không chạy nữa.

    Trong căn phòng bệnh yên tĩnh, Lingling hơi cử động ngón tay.

    Cảm giác đầu tiên của chị khi tỉnh dậy là đau.

    Đầu đau.

    Cơ thể đau.

    Ngay cả việc mở mắt cũng tốn sức.

    Mọi thứ nhòe nhoẹt một lúc, rồi dần rõ ràng hơn.

    Trần nhà trắng toát.

    Mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt.

    Tiếng máy móc kêu từng nhịp đều đặn.

    Bệnh viện.

    Chị nhắm mắt lại, cố nhớ xem chuyện gì đã xảy ra.

    Lần cuối cùng trước khi mất ý thức, chị đang tham gia một cuộc vây bắt một tổ chức buôn lậu nguy hiểm.

    Không phải là bắt Orm.

    Một vụ án khác.

    Một nhiệm vụ đã thành công rực rỡ và có thể giúp chị thăng tiến trong công việc.

    Nhưng chị đã bị thương.

    Hình như có ai đó hét tên chị.

    Ai đó rất quen thuộc.

    Một giấc mơ hỗn loạn chợt hiện lên trong đầu chị.

    Hình ảnh về Orm, nhưng không phải dáng vẻ nghịch ngợm thường ngày.

    Mà là một Orm tuyệt vọng, đứng trước giường bệnh của chị, tay bị còng, ánh mắt sâu thẳm không chút ánh sáng.

    “Nhìn thấy rồi, có thể an tâm rồi.”

    Lời nói ấy cứ văng vẳng trong đầu chị.

    Lingling khẽ nhíu mày.

    Là mơ sao?

    Hay là thật?

    Chị cố nâng tay lên, rồi phát hiện lòng bàn tay mình có một vết hằn nhỏ.

    Như thể ai đó đã nắm lấy tay chị, rất chặt.

    Cảm giác ấm áp vẫn còn đó, rồi lại mơ hồ như dấu vết của một cơn gió thoáng qua.

    Chị mở mắt, nhìn ra cửa sổ.

    Bầu trời Bangkok xanh lơ, tĩnh lặng.

    ______

    Orm bị tống vào tù.

    Không có một cuộc bỏ trốn ngoạn mục, không có một kế hoạch tháo chạy đầy mưu mẹo.

    Cô bước vào phòng giam, nghe tiếng cánh cửa sắt đóng lại sau lưng.

    Cạch.

    Âm thanh ấy vang lên, đánh dấu lần đầu tiên trong đời, Orm thực sự mất tự do.

    Không còn những con hẻm tối giúp cô lẩn trốn.

    Không còn những cuộc rượt đuổi đầy kích thích.

    Không còn ánh mắt sắc bén của chị bám theo sau.

    Chỉ còn bốn bức tường lạnh lẽo bao quanh.

    Orm ngồi xuống góc phòng, ngửa đầu ra sau, nhắm mắt.

    Cô không sợ ngồi tù.

    Không sợ việc bị nhốt lại.

    Điều duy nhất cô sợ là…

    Chị sẽ không bao giờ muốn gặp lại cô nữa, sẽ quên đi mất cô là ai.
     
    Lingorm - Những Câu Chuyện Nho Nhỏ
    Truyện 1


    Ba năm sau.

    Ngày Orm được thả, trời Bangkok mưa lất phất.

    Ba năm trôi qua như một giấc mơ dài, nơi ngày nào cũng giống nhau.

    Không còn những lần chạy trốn trong con hẻm nhỏ.

    Không còn những trò chọc phá đầy nghịch ngợm.

    Không còn tiếng bước chân của chị đuổi theo cô trên đường phố Bangkok.

    Giờ đây, khi đã được tự do, cô lại không biết mình nên làm gì tiếp theo.

    Cô là đứa trẻ mồ côi không nhà không cửa, chính chị là ánh sáng duy nhất níu cô lại cuộc đời này.

    Cô ngước lên nhìn bầu trời xám xịt, tự hỏi liệu chị có còn nhớ đến cô không?

    Sống có tốt không?

    Hay là ba năm đã đủ để Lingling hoàn toàn quên đi cái tên Orm Kornnaphat?

    Cô không dám nghĩ nữa.

    Cô chỉ biết… mình muốn tìm chị.

    Dù có bị đuổi đi, bị mắng chửi, hay thậm chí là bị đuổi đi, cô vẫn phải gặp chị một lần.

    ---

    Trời vẫn còn sớm.

    Orm bước chậm rãi trên con phố quen thuộc, nơi ngày trước cô thường lẩn trốn khỏi cảnh sát.

    Nhiều thứ đã thay đổi, một vài tòa nhà mới mọc lên, một số con đường đã thay biển báo.

    Nhưng có một nơi vẫn không đổi.

    Sở cảnh sát Bangkok.

    Đó là nơi Lingling vẫn làm việc.

    Hoặc ít nhất, cô hy vọng là vậy.

    Orm đứng cách trụ sở một đoạn xa, không dám lại gần.

    Tay cô siết chặt chiếc túi vải cũ chứa toàn bộ đồ đạc của mình, chẳng có gì nhiều ngoài vài bộ quần áo đơn giản và một cái bật lửa cũ.

    Cô không biết nếu mình xuất hiện trước mặt Lingling, chị sẽ phản ứng thế nào.

    Bất ngờ?

    Thờ ơ?

    Hay tệ hơn là hoàn toàn quên cô là ai?

    Ý nghĩ đó khiến Orm cảm thấy lạnh sống lưng hơn cả cơn mưa đầu mùa.

    Cô tự cười mình.

    Ba năm trước, cô là kẻ trộm không sợ trời không sợ đất, có thể nghênh ngang bước qua mặt cảnh sát mà không thèm chớp mắt.

    Vậy mà giờ đây, cô chỉ đứng đây, không dám bước vào.

    Cô thở dài, rút điếu thuốc trong túi ra, châm lửa.

    Nhưng chưa kịp đưa lên môi—

    “Không hút thuốc trong khu vực này.”

    Giọng nói ấy vang lên, bình thản mà sắc bén.

    Orm cứng người.

    Cô từ từ quay đầu lại.

    Đứng cách cô không xa, ngay dưới mái hiên trụ sở cảnh sát là Lingling Kwong.

    Ba năm trôi qua, chị trông còn đẹp hơn trước.

    Vẫn là ánh mắt sắc lạnh ấy.

    Vẫn là phong thái điềm tĩnh, mạnh mẽ không thể lay chuyển.

    Nhưng có gì đó đã thay đổi.

    Orm nhìn vào đôi mắt ấy, và nhận ra, chị không còn là người ngày trước nữa.

    Chị đã cứng rắn hơn.

    Độc lập hơn.

    Và cũng xa cách hơn.

    Không còn là Lingling đã từng đuổi theo cô với ánh mắt bực bội nhưng đầy kiên nhẫn.

    Mà là một cảnh sát trưởng thực sự.

    Không phải người cô có thể đùa cợt như ngày xưa nữa.

    Orm chậm rãi dập điếu thuốc, không nói gì.

    Cô không biết phải mở lời thế nào.

    Nhưng rồi Lingling bước đến gần hơn.

    Chị đứng ngay trước mặt cô, dù thấp hơn cô vài phân, nhưng vẫn khiến Orm cảm thấy bị áp đảo hoàn toàn.

    Và rồi, chị giơ tay lên.

    Orm theo phản xạ lùi lại nửa bước, tưởng rằng chị định đánh cô.

    Nhưng không.

    Chị chỉ chạm vào gương mặt cô.

    Nhẹ nhàng, đầy lưu luyến.

    Ngón tay chị lướt qua xương gò má cô, như thể đang kiểm tra xem cô có thật sự đứng ở đây hay không.

    Trong một giây, ánh mắt Lingling lóe lên một cảm xúc phức tạp, nhưng nó biến mất ngay lập tức.

    Thay vào đó, chị lạnh lùng hỏi:

    “Em tới đây làm gì?”

    Orm khẽ cười, nhưng giọng cô khàn đi.

    “Chắc là để nhìn chị một xíu.”

    Lingling nhìn Orm, không nói gì trong một lúc lâu.

    “Sao không về nhà?”

    Orm cười cười.

    “Em làm gì có nhà để về, em tới để ăn bám chị nè.”

    Lingling hít một hơi thật sâu, cố kìm chế cảm xúc.

    Cô ta thực sự nghĩ có thể bước vào cuộc đời chị dễ dàng như vậy sao?

    Ba năm.

    Ba năm qua, chị đã tự thuyết phục mình rằng Orm Kornnaphat đã biến mất.

    Khi tỉnh dậy, cấp trên đã hủy lệnh truy nã Orm và điều chị đi làm nhiệm vụ khác, từ đó chị không còn thấy Orm nữa.

    Tất nhiên là do cấp trên muốn chị không dính dáng tới một tên trộm nhưng chị đâu nào biết.

    Rằng nếu không gặp lại, chị có thể quên đi mọi thứ.

    Nhưng bây giờ, kẻ đó lại đứng trước mặt chị, với nụ cười quyến rũ và ánh mắt sâu thẳm hơn trước.

    Không còn vẻ nghịch ngợm như xưa.

    Không còn thái độ khiêu khích.

    Chỉ có một Orm trầm lặng, đứng dưới cơn mưa tàn, nhìn chị như thể cô không còn nơi nào khác để đi.

    Lingling siết chặt bàn tay.

    Cô ta không được phép quay lại.

    Không phải bây giờ.

    Không phải khi chị đã mất ba năm để ép mình quên đi.

    Nhưng thay vì đuổi cô ta đi, chị chỉ hỏi một câu:

    “Giờ cô định làm gì?”

    Orm chớp mắt, rồi cười nhạt.

    “Em không biết.”

    Lingling nhìn cô ta.

    Rồi khẽ nhắm mắt, thở dài.

    Dù có ghét đến đâu, chị vẫn không thể làm ngơ.

    Chết tiệt thật.

    Dù ba năm đã trôi qua, dù chị đã tự nhủ rằng Ormkornnaphat chỉ là quá khứ, nhưng khi cô ta đứng trước mặt chị, chị vẫn không thể quay lưng đi.

    Vẫn không thể để mặc cô ta trong cơn mưa lạnh lẽo này.

    Vậy nên—

    “Đi theo tôi.”

    Orm ngạc nhiên.

    “Đi đâu?”

    “Cứ đi đã.”

    Lingling không giải thích, chỉ quay lưng đi.

    Sau một thoáng chần chừ, Orm cười nhẹ và bước theo chị.

    Dù không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, dù không biết Lingling có tha thứ hay không, chỉ cần chị không quay lưng bỏ đi, như vậy là đủ rồi.

    Orm bị kéo về nhà của Lingling như một con mèo hoang nhặt ngoài đường.

    Cô đứng trong phòng khách, nhìn quanh căn hộ gọn gàng, tối giản của chị.

    Cách bài trí ngăn nắp, sạch sẽ, không có gì thừa thãi.

    Chỉ có một điều khác biệt.

    Trên giá sách có treo một chiếc còng tay.

    Cái còng đã từng khóa cô lại vào đầu giường ba năm trước.

    Chị vẫn giữ nó.

    Orm chớp mắt, khẽ cười.

    “Chị không nỡ vứt nó à?”

    Lingling đứng ở bếp, rót nước, lườm cô.

    “Im miệng.”

    Tất nhiên Orm không im.

    “Chắc là nhớ em lắm nhỉ?”

    Cốc nước bị đặt xuống bàn một cách mạnh bạo.

    Chị hít một hơi, nhíu mày.

    “Em mà còn lảm nhảm, tôi sẽ đá ra khỏi nhà ngay lập tức.”

    Orm bĩu môi, nhưng trong lòng lại thấy buồn cười.

    Nói vậy mà đã kéo người ta về nhà.

    Cô biết rõ, nếu Lingling thực sự muốn đuổi cô đi, chị đã không mang cô về đây ngay từ đầu.

    Dù có lạnh lùng đến đâu, chị vẫn không vứt bỏ cô.

    Và Orm thích điều đó chết đi được.
     
    Lingorm - Những Câu Chuyện Nho Nhỏ
    Truyện 1


    Tối hôm đó, Lingling dọn dẹp giường ngủ, ném cho Orm một cái chăn.

    "Ngủ ở sofa."

    Orm nhận lấy, cười nhạt.

    "Chị tính nuôi em dài hạn hả?"

    Lingling không đáp.

    Cô nhóc ngả lưng xuống sofa, mắt khẽ cong.

    "Vậy là chị thương em rồi."

    Không có câu trả lời.

    Chỉ có ánh đèn ngủ dịu nhẹ phản chiếu lên góc nghiêng sắc nét của Lingling, và cái cách chị xoay lưng bước vào phòng ngủ-một cách gượng gạo, như thể không muốn Orm thấy được biểu cảm của mình.

    Nhưng Orm đã thấy.

    Màu đỏ nhàn nhạt nơi vành tai chị.

    Cô khẽ cười, kéo chăn lên, thầm nghĩ:

    Chết chắc rồi, cảnh sát ơi.

    Sáng hôm sau, Orm tỉnh dậy với mùi cà phê thoang thoảng.

    Cô lười biếng duỗi người, mắt lim dim nhìn về phía bếp.

    Lingling đang đứng đó, tay cầm tách cà phê, áo sơ mi xắn lên hờ hững.

    Vẫn là khí chất lạnh lùng ấy, vẫn là phong thái cảnh sát sắc bén ấy, nhưng trong cái ánh nắng ban mai len lỏi qua rèm cửa, chị trông... dịu dàng hơn.

    Có thể là do ảo giác vì Orm chưa tỉnh ngủ.

    Cô ngáp một cái, lười biếng gọi: "Chào buổi sáng, chị yêu."

    Chỉ nhận lại một ánh mắt sắc như dao.

    "Đừng có nói linh tinh."

    Nhưng thay vì đuổi cô đi, Lingling đặt thêm một cái ly lên bàn.

    Không cần hỏi cũng biết là pha cho ai.

    Orm chống cằm, nhếch môi.

    "Chị quan tâm em ghê."

    Lingling lườm.

    "Không uống nhanh, tôi đổ đi đấy."

    Orm bật cười, cầm ly lên, nhấp một ngụm.

    Vị ngọt nhẹ.

    Chắc chắn không phải kiểu cà phê đắng mà Lingling thường uống.

    Orm khẽ nhướng mày, nhìn chị.

    "Chị bỏ đường?"

    Lingling liếc chỗ khác.

    "Làm sao tôi biết cô thích uống gì."

    Xạo.

    Orm biết thừa.

    Lần cuối cùng họ uống cà phê cùng nhau đã là ba năm trước, ngay trước khi cô bị bắt.

    Vậy mà Lingling vẫn pha đúng vị cô thích.

    Chết thật.

    Cô nhìn chị, khóe môi cong lên.

    Chị có thể giả vờ lạnh lùng bao nhiêu cũng được, nhưng những hành động nhỏ nhặt đã bán đứng chị rồi.

    Buổi trưa, Lingling phải ra ngoài làm việc.

    Trước khi đi, chị để lại một câu: "Đừng có làm loạn."

    Orm ngoan ngoãn giơ tay lên như học sinh tiểu học.

    "Em hứa."

    Lingling không tin tưởng lắm, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác.

    Chị vừa ra khỏi cửa, Orm đã thả mình xuống sofa, vắt chân lên bàn, tay cầm điều khiển TV.

    Không thể tin được.

    Từ một kẻ trộm bị truy nã, giờ cô lại ngồi trong nhà cảnh sát trưởng, uống cà phê và xem truyền hình thực tế.

    Đúng là đời thay đổi nhanh thật.

    Cô híp mắt, cười khẽ.

    Nhưng mà cũng không tệ.

    ---

    Tối muộn, Lingling về nhà.

    Vừa mở cửa ra, chị khựng lại.

    Orm đang cuộn tròn trên sofa, chăn trùm kín người, chỉ để lộ mái tóc lòa xòa.

    TV vẫn bật, nhưng tiếng đã nhỏ lại.

    Một giây nào đó, chị bỗng nghĩ trông chẳng khác gì một người vợ chờ chồng về.

    Lingling thở dài, bước lại gần.

    Orm vẫn ngủ ngon lành, miệng lẩm bẩm gì đó trong mơ.

    Chị nhìn cô nhóc đó một lúc, rồi vô thức với tay kéo lại mép chăn, sợ cô bị lạnh.

    Vừa chỉnh lại chăn xong, Orm mở mắt.

    "Chị đang lo cho em đó hả?"

    Lingling cứng người.

    Orm cười nhạt, giọng ngái ngủ.

    "Chị yêu em rồi đúng không?"

    Lingling nhanh chóng rụt tay lại.

    "Ngủ đi."

    Rồi quay lưng bước vào phòng ngủ nhanh hơn bình thường một chút.

    Không hiểu sao, tai lại đỏ.

    Sáng sớm, Orm bị đánh thức bởi một cú đá nhẹ vào chân.

    Cô chớp mắt, lười biếng nhìn lên và thấy Lingling đứng đó, tay cầm chìa khóa xe, ánh mắt lạnh tanh.

    "Dậy."

    Orm rên rỉ, lật người trùm chăn.

    "Sớm vậy mà..."

    Cú đá tiếp theo mạnh hơn một chút.

    "Dậy.

    Đi làm."

    Orm ngẩng đầu, mắt tròn xoe.

    "Cái gì?"

    Lingling khoanh tay, nhìn cô như thể đang nhìn một đứa trẻ lười biếng.

    "Tôi không nuôi không em.

    Muốn ở lại thì phải làm việc."

    Orm cười nhạt.

    "Chị muốn em làm gì?

    Đi bắt trộm?"

    Lingling không cười.

    "Đi làm thêm ở quán cà phê."

    "...Hả?"

    Orm nhìn chị, như thể không tin nổi vào tai mình.

    Nhưng ánh mắt Lingling thì rất rõ ràng: Không có chuyện cô sẽ được lười biếng ở đây.

    Ba mươi phút sau, Orm ngồi trong quán cà phê, khoác tạp dề nhân viên, mặt mày nhăn nhó.

    Chị ấy thật sự đẩy mình đi làm.

    Đúng là bạo lực mà.

    Cô lẩm bẩm chửi thầm, nhưng rồi lại khẽ cười.

    Bởi vì cô biết Lingling không phải muốn đuổi cô đi.

    Chị chỉ muốn cô có một cuộc sống bình thường, tránh xa phiền phức.

    Không nói, không thể hiện, nhưng từng hành động nhỏ đều thể hiện sự quan tâm cứng đầu của chị.

    Một kiểu mật ngọt giấu trong lớp băng lạnh.

    Orm cười khẽ, bắt đầu làm việc.

    ___

    Trời mưa.

    Orm đứng dưới mái hiên quán cà phê, tay cầm điện thoại, lười biếng bấm số.

    Cuộc gọi vừa kết nối, giọng Lingling vang lên:

    "Gì?"

    Orm cười khẽ.

    "Chị đón em được không?"

    Bên kia im lặng một lúc.

    "Tự đi bộ về đi."

    "Nhưng mà..."

    Orm hạ giọng, kéo dài âm điệu, "...em lười đi bộ về quá."

    Lingling thở dài.

    "Chờ đấy."

    Cúp máy.

    Orm cất điện thoại vào túi, khóe môi cong lên.

    Chị có thể phàn nàn bao nhiêu cũng được.

    Nhưng cuối cùng vẫn đến đón cô.

    Mười phút sau, một chiếc xe máy phanh lại trước mặt Orm.

    Chị không nói gì, chỉ nghiêng đầu ra hiệu: Lên xe.

    Orm ngoan ngoãn leo lên, tay ôm lấy eo chị.

    Xe lăn bánh, băng qua những con phố nhộn nhịp.

    ---

    Orm ngồi khoanh chân trên sofa, tay cầm cốc nước ấm, mắt len lén nhìn Lingling.

    Chị đang ngồi trên ghế đối diện, tập trung vào laptop, không buồn ngẩng lên.

    Lạnh lùng ghê.

    Orm thở dài, chán chường chống cằm.

    "Chị có bao giờ nghĩ... nếu em không phải tội phạm, có khi nào mình gặp nhau theo cách khác không?"

    Lingling vẫn không rời mắt khỏi màn hình.

    "Em vẫn sẽ phiền phức như vậy thôi."

    Orm bật cười.

    "Vậy là dù trong hoàn cảnh nào, chị cũng sẽ để ý em nhỉ?"

    Lingling khựng lại đúng một giây.

    Nhưng chỉ một giây đó thôi cũng đủ để Orm nhận ra.

    Cô nghiêng đầu, mỉm cười.

    "Chị à..."

    "...Gì?"

    Orm bò đến gần hơn, đặt cốc nước xuống bàn, chống tay nhìn thẳng vào mắt chị.

    "Chị quan tâm em đúng không?"

    Lingling vẫn bình tĩnh.

    "Không."

    "Xạo."

    "Không có."

    "Chị đón em lúc chiều."

    "...Thì sao?"

    "Chị nấu ăn cho em."

    Lingling liếc cô.

    "Tôi cũng ăn mà."

    Orm bĩu môi.

    "Chị nhớ em thích uống trà."

    "...Tình cờ."

    Orm chống tay lên má, ánh mắt cong cong.

    "Chị à, chị giỏi phủ nhận ghê."

    Lingling thở dài, đóng laptop lại, cuối cùng cũng nhìn cô.

    "Em muốn gì?"

    Orm cười tít mắt.

    "Muốn chị thừa nhận là chị yêu em."

    Lingling im lặng một lúc.

    Rồi, rất bình tĩnh, chị cầm cốc nước trên bàn rồi đặt vào tay Orm.

    "Uống đi, bớt nói nhảm."

    Rồi đứng dậy bỏ vào phòng.

    Orm ngồi đó, tròn mắt nhìn theo bóng lưng chị.

    Một giây sau, cô bật cười.

    Không nói ra không có nghĩa là không có.

    Sáng hôm sau, Orm vừa lười biếng vươn vai bước ra khỏi phòng thì đã nghe thấy tiếng động từ bếp.

    Cô dụi mắt, nhìn về phía bóng dáng quen thuộc.

    Lingling đứng đó, tay đảo đều chảo trứng, vẻ mặt tập trung như thể đang làm nhiệm vụ quan trọng nhất thế giới.

    Orm nhướn mày.

    "Chị nấu bữa sáng cho em à?"

    Lingling không quay lại.

    "Không.

    Tôi nấu cho tôi."

    Orm bĩu môi, lò dò đến gần, chống tay lên bàn.

    "Vậy mà có tận hai phần?"

    Lingling vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, gắp trứng ra đĩa.

    "Đoán xem."

    Orm cười rạng rỡ, kéo ghế ngồi xuống.

    "Em đoán là chị không muốn thừa nhận."

    Lingling đặt đĩa xuống trước mặt cô, ánh mắt lạnh nhạt.

    "Ăn đi."

    Orm vừa ăn xong, vừa thỏa mãn vươn vai.

    "Công nhận, trứng chiên của chị ngon thật."

    Lingling uống một ngụm trà, không đáp.

    Orm lặng lẽ quan sát chị.

    Càng ngày, cô càng nhận ra Lingling không hề lạnh lùng như vẻ bề ngoài.

    Chị chỉ không thích nói ra.

    Mọi thứ chị làm từ đón cô về nhà, nấu bữa sáng, chuẩn bị trà đúng vị cô thích đều là cách chị quan tâm cô.

    Orm chống cằm, nở nụ cười.

    "Lingling Kwong."

    Lingling liếc cô.

    "Gì?"

    Cô nghiêng đầu, ánh mắt sáng lên đầy tinh quái.

    "Chị càng ngày càng giống người yêu em rồi đó."

    Lingling im lặng ba giây.

    Rồi, rất bình tĩnh, chị cầm đũa, gắp miếng trứng cuối cùng trong đĩa của Orm bỏ vào miệng mình.

    Orm: "..."

    Chị ấy trả đũa theo cách này hả?

    Lingling đứng dậy, cầm tách trà, bình thản nói:

    "Bớt nói một chút đi."

    Nói xong, chị bỏ vào phòng làm việc.

    Orm ngồi đó, há hốc mồm nhìn theo.

    Một lúc sau, cô bật cười.

    Trời về chiều, Orm nằm ườn trên sofa, lười biếng nghịch điện thoại.

    Lingling thì đang ngồi bên bàn làm việc, chăm chú đọc tài liệu.

    Nhưng chỉ được ba phút.

    "Chị ơi."

    "...Gì?"

    "Em chán quá."

    "Vậy đi rửa chén đi."

    "...Thôi hết chán rồi."

    Lingling khẽ thở dài, nhưng vẫn không rời mắt khỏi tài liệu.

    Orm bĩu môi, lười nhác lăn qua lăn lại trên sofa.

    Được một lúc, cô chống cằm nhìn chị, ánh mắt long lanh như mèo con.

    "Lingling Kwong~."

    Lingling nhướng mày.

    "Em lại định làm gì?"

    "Không có gì hết á."

    Orm chớp mắt vô tội.

    "Chỉ là... tự nhiên thấy chị dễ thương quá."

    Lingling khựng một chút, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

    Chị lật trang tài liệu, giọng điềm nhiên: "Nói chuyện đàng hoàng lại đi."

    Orm chống tay lên má, ánh mắt cong cong.

    "Em đang nói thật mà."

    "Không có ai thấy tôi dễ thương hết."

    "Có em nè."

    Lingling lườm cô, nhưng Orm chỉ cười hì hì.

    Cô nhóc này đúng là không biết sợ là gì.

    Lingling quyết định không đôi co nữa, tiếp tục đọc tài liệu.

    Nhưng Orm thì không dễ bỏ cuộc vậy đâu.

    Cô nhấc người khỏi sofa, lặng lẽ đi đến sau lưng Lingling.

    Rồi, nhanh như chớp, cô vòng tay ôm lấy chị từ phía sau.

    "..."

    Lingling cứng người.

    "Làm gì vậy?"

    Giọng chị thấp xuống đầy cảnh giác.

    Orm cười khẽ, áp cằm lên vai chị.

    "Ôm chị một chút thôi."

    Lingling thở dài, giọng có chút bất lực: "Em đang thử thách sức chịu đựng của tôi đúng không?"

    Orm không trả lời, chỉ siết nhẹ vòng tay, hơi thở phả lên cổ Lingling.

    "Em yêu chị, thật đấy."

    Tim Lingling đập mạnh một nhịp.

    Chết tiệt.

    Cô nhóc này càng ngày càng táo bạo.

    Chị mím môi, cố giữ bình tĩnh.

    "Buông ra."

    "Không buông."

    "Buông."

    "Không."

    Lingling hít sâu, đột nhiên kéo tay Orm-

    Bẻ khớp nhẹ một cái.

    "Ai da!"

    Orm giật mình, vội vàng buông ra.

    Lingling đứng dậy, khoanh tay nhìn cô, ánh mắt bình thản: "Còn dám nghịch nữa không?"

    Orm xoa cổ tay, cười hì hì.

    "Vẫn dám."

    Lingling: "..."

    Chị bất lực quay đi.

    Chết tiệt, càng ngày càng khó trị.

    Thật ra tim chị nãy giờ đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực luôn rồi.
     
    Lingorm - Những Câu Chuyện Nho Nhỏ
    Truyện 1


    Đêm khuya.

    Orm ngồi trên ghế sofa, chống cằm nhìn Lingling.

    Chị đang ngồi trên giường, lật xem tài liệu, ánh mắt vẫn tập trung như mọi ngày.

    Bình tĩnh.

    Lạnh lùng.

    Nhưng Orm biết, sâu bên trong, Lingling không phải là người vô cảm.

    Chỉ là… chị chưa chịu thừa nhận thôi.

    Cô mím môi, rồi đột nhiên lên tiếng:

    “Lingling Kwong.”

    Chị vẫn không ngẩng lên.

    “Gì?”

    “Chị thích em đúng không?”

    “…”

    Không gian rơi vào tĩnh lặng.

    Lingling dừng động tác lật tài liệu, nhưng vẫn không nhìn lên.

    “Em lại nói linh tinh gì nữa?”

    Orm bật cười, đứng dậy, chậm rãi bước đến gần.

    “Em nói thật mà.”

    Cô cúi xuống, chậm rãi tì hai tay lên giường, rút ngắn khoảng cách giữa hai người.

    “Chị đối xử với em đặc biệt như vậy, không phải thích thì là gì?”

    Lingling cuối cùng cũng ngẩng lên, ánh mắt lạnh lùng.

    “Em đang hoang tưởng.”

    Orm khẽ cười, nhưng không lùi lại.

    Cô chậm rãi đưa tay lên, đầu ngón tay lướt nhẹ qua sợi tóc lòa xòa bên má Lingling.

    “Chị không cần nói dối em đâu.”

    Lingling nheo mắt, nhưng lại không né tránh.

    Chết tiệt.

    Rõ ràng có thể đẩy ra, nhưng lại không làm.

    Orm nhìn thẳng vào mắt chị, rồi bất ngờ cất giọng nhẹ nhàng:

    “Em thích chị.”

    Một câu nói đơn giản.

    Nhưng lại khiến Lingling thoáng sững người.

    Cảm giác như có thứ gì đó trong lòng bị chạm đến.

    Orm vẫn nhìn chị, ánh mắt chân thành không hề trêu chọc.

    “Thích từ lâu rồi.”

    Lingling siết nhẹ tay.

    Tim chị đập nhanh hơn một nhịp.

    Orm nhìn phản ứng của chị, khẽ cười.

    “Chị có thích em không?”

    Lingling hít sâu.

    Chị nên nói không.

    Chị phải nói không.

    Im lặng.

    Lingling không trả lời, nhưng có lẽ Orm đã biết rõ đáp án.

    Cô bật cười khẽ.

    Rồi cúi xuống, nhẹ nhàng chạm môi Lingling.

    Không hề vội vã.

    Chỉ là một cái chạm khẽ, như muốn xác nhận.

    Lingling không đẩy ra.

    Orm hơi nheo mắt, thì thầm bên môi chị:

    “Chị không từ chối.”

    Giọng điệu của cô vừa nhẹ nhàng, vừa mang chút đắc ý.

    Lingling siết tay lại, nhưng cuối cùng chỉ bật ra một câu khẽ khàng:

    “Im đi.”

    Chị đang đỏ mặt.

    Một lúc sau, Orm cười khẽ.

    “Hồi đó em làm trộm… một phần cũng vì muốn thu hút sự chú ý của chị.”

    Lingling liếc nhìn cô.

    “Em nghiêm túc đấy à?”

    Orm bật cười.

    “Nghiêm túc chứ.

    Lúc đầu chỉ nghĩ là vui, muốn chọc chị, muốn xem cảnh sát nổi tiếng lạnh lùng như chị sẽ phản ứng thế nào.”

    Cô thở dài, ánh mắt xa xăm.

    “Nhưng cũng có một phần… là do em bị dụ dỗ.

    Bốc đồng, nông nổi.

    Lúc đó em nghĩ thế giới này chẳng có gì quan trọng cả.

    Cứ sống như vậy, không cần bận tâm đến ngày mai.”

    Lingling im lặng, lắng nghe.

    Orm nghiêng đầu, mỉm cười.

    “Nhưng rồi em gặp chị.”

    Một cơn gió nhẹ lướt qua, cuốn theo chút hơi lạnh của cơn mưa.

    Cô chậm rãi tiếp tục.

    “Chị là người duy nhất không coi em như một kẻ hết thuốc chữa.”

    Orm bật cười, tựa đầu lên vai Lingling.

    “Nếu không có chị, chắc em vẫn sẽ lang thang ngoài kia, chẳng biết mình đang làm gì với cuộc đời này.”

    Lingling mím môi, ánh mắt dịu đi một chút.

    “…Chị cũng từng nghĩ, nếu lúc đó không gặp em, chắc cuộc đời chị sẽ bình lặng hơn.”

    Orm bật cười, ngẩng lên nhìn chị.

    “Giờ thì sao?”

    Lingling thở dài.

    “Giờ thì…”

    Chị chậm rãi đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào má Orm.

    “…May là đã gặp em.”

    Orm sững người trong một giây.

    Rồi, cô khẽ cười, nghiêng đầu chạm vào lòng bàn tay chị.

    “Em yêu chị, Lingling Kwong.”

    " Chị cũng yêu em."

    — HẾT.
     
    Back
    Top Bottom