[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Lingorm] Nhầm Con
40
40
Orm mặc quần, lật bệ toilet xuống, ngồi lên đó, oán hận nhìn Lingling.
"Muốn đi vệ sinh à?"
Lingling hỏi.
Orm ôm trán đuổi Lingling đi: "Không, em muốn tĩnh lặng một mình."
Chuyện sao lại thành thế này?
Dì Winny không hiểu thì không biết, nhưng Mint nhất định hiểu rõ, cô làm sao không biết xấu hổ đi ra ngoài gặp người ta?
Lingling hiểu ý, nhưng không nhúc nhích.
"Chị không nghe lời phải không?"
Orm giả vờ đánh mông Lingling.
Lingling thấp giọng xin tha: "Chị cũng muốn tĩnh lặng."
Orm cho Lingling ánh mắt khinh thường, người này chính là tội đồ, còn không biết mà ở đó đòi tĩnh lặng à?
"Tránh sang một bên đi."
Lingling bước hai bước, tìm một góc tựa vào.
Orm tức giận xua tay: "Đi ra ngoài, tránh sang một bên."
Mint cần mấy tài liệu đứng cạnh giường Mina.
Là cô nông cạn quá rồi, trước khi nhìn thấy cảnh đó, thì chưa bao giờ nghĩ sếp lại chủ động đến mức đó.
Bản thân là người có kinh nghiệm yêu đương, so với sếp còn phong phú hơn nhiều, nhưng thật sự không làm chuyện đó được!
Mina lấy ra một cây kẹo mút dưới gối mà Ning đưa cho cô, giơ tay ra hiệu: "Dì Mint."
"Dì không ăn."
Mint phục hồi tinh thần lại, mỉm cười với Mina.
"Không phải."
Mina lại đưa nó ra, "Dì Mint, dì giúp cháu bóc bỏ kẹo đi, cháu không xé được."
Mint sửng sốt một chút, cười xấu hổ: "A, được rồi."
Liếc qua khóe mắt, nhìn thấy dì Winny đang cầm thứ gì đó đi về phía phòng tắm, Mint lo lắng vội vàng gọi bà dừng lại.
"Dì Winny!
Đừng đi!"
Cô hạ giọng, vẫy tay điên cuồng.
"Cô chủ bảo tôi mua dầu, tôi đi đưa."
Dì Winny chỉ nghĩ là Lingling xem vết thương trên đùi Orm, lúc này đưa dầu vào trong đó đúng lúc dùng luôn.
"Người ta đang bận mà."
Vừa dứt lời, cửa phòng tắm mở ra, Lingling đi ra với vẻ mặt khó coi, đối diện với dì Winny.
Cô cố tình phớt lờ dì Winny, đi vòng qua phía bên kia.
"Cô chủ, có muốn tôi đưa dầu cho cô Kornnaphat bôi không?"
Dì Winny có ý tốt, cầm dầu đi theo hỏi.
Lingling đành phải nói: "Cô ấy cần tĩnh lặng."
Dì Winny cho rằng Orm không muốn bà giúp, muốn gọi người khác đến, liền hỏi lại: "Tĩnh Lặng là ai?"
Mint cẩn thận bóc lớp vỏ kẹo ra, sợ sếp tới trách cứ, trong lòng buồn bực thì bị bốn chữ đơn giản của dì Winny làm cho buồn cười.
Cô xụ mặt xuống, nén cười.
Lingling liếc nhìn cô, đứng đó với vẻ mặt vô cảm.
Mint đưa cây kẹo mút cho Mina, không dám nhìn về phía Lingling.
"Mẹ, mẹ Kornnaphat đâu ạ?"
Mina liếm cây kẹo mút, bảo mẹ lại gần mình hơn.
Lingling ngồi ở bên cạnh cô bé, quay lưng về phía Mint: "Trong phòng tắm."
"À."
Mina nhìn dì Mint ở phía sau mẹ, hỏi mẹ: "Mẹ đang giận dì Mint à?"
Mint lo lắng nhìn chằm chằm vào bóng lưng của sếp lớn.
Lingling dừng một chút, vẫn không nhìn cô ấy: "Không có."
Nhất định là tức giận, Mint vừa u sầu vừa tủi thân, cô cũng đâu có muốn nhìn đâu.
Mina ngậm que kẹo mút, giống như không còn gì để nói, bảo dì Winny mang tập truyện tranh đến cho cô bé xem.
Lingling liếc nhìn điện thoại, tạm thời không có danh sách việc cần làm, cảm thấy tiếp tục giằng co với Mint thì cũng rất lạ kỳ, nhưng mà, cô cũng không nên là người mở lời trước.
Hạ thấp địa vị, không tốt chút nào.
Nhìn số nhảy trên điện thoại mới được 1 phút trôi qua, Lingling có chút thất vọng.
Mint lén nhìn sếp đang ngơ ngác nhìn điện thoại, khoảng chừng được một phút, tài liệu cầm trên tay cũng đổ mồ hôi.
Cô tự cổ vũ bản thân, đưa tài liệu qua: "Kwong tổng, những hồ sơ này cần sếp xem và ký tên."
Thế bế tắc đã được phá vỡ, Lingling quay người lại để lấy, khi ánh mắt hai người giao nhau, Mint giật mình: "Tôi thật sự không nhìn thấy gì cả."
Lingling mở một trong các hồ sơ ra, liếc nhìn mấy lần, coi như cũng chấp nhận số phận: "Thấy thì thấy thôi."
Mint tiếp tục leo lên cột, nhỏ giọng nói: "Cần phải đóng cửa cẩn thận...."
"Có phải gần đây tôi dễ nói chuyện lắm phải không?"
Lingling đột nhiên hỏi.
Mint không có suy nghĩ nhiều, gật đầu: "Vâng."
Nói xong mới hiểu được ý của sếp lớn, vội vàng lắc đầu: "Không, không, không."
Lingling bất động, lạnh lùng nói: "Đem cái vừa rồi nhìn thấy được, quên hết đi."
Mint mỉm cười ôn hòa nói: "Tôi quên rồi."
Thấy sếp lớn không nói lời nào, cô nhân cơ hội đổi chủ đề: "Cuộc họp thường niên đã được sắp xếp.
Thứ Hai tuần sau lúc 8 giờ tối, khách sạn Diamond."
Như thường lệ trong cuộc họp thường niên, Lingling phải lên sân khấu phát biểu vài câu, Lingling cũng không có ý định vắng mặt.
"Chỉ có một chuyện..."
Mint cảm thấy chuyện này có chút tầm thường, do dự không biết có nên nói cho sếp lớn biết hay không.
"Nói."
Mint vẫn nói ra: "Toà nhà cũ phía trước dự án IconSiam đã cho nổ sập, nhưng do sai sót trong đánh giá rủi ro, dẫn tới tại hiện trường xảy ra thương vong."
Lingling đã nhìn thấy việc này trên bản tin, cô rất tiếc nhưng cũng không thể làm gì được: "Việc này công ty con đảm nhiệm dự án phải chịu trách nhiệm, nên truy cứu thì phải truy cứu, nên bồi thường phải bồi thường."
"Nhưng mà chưa đạt được thỏa thuận bồi thường.
Số tiền quá lớn, công ty con không quyết định được, phó tổng cũng muốn đè chuyện này xuống, bảo Chaiyaporn tổng đi thương lượng với người nhà người bị nạn, nhưng không được họ còn kéo tới biểu tình, ảnh hưởng đến mảng bất động sản Kwong Thị rất lớn."
"Cho mức bồi thường hợp lý thì không cần, đến để vòi tiền thêm... cứ để họ biểu tình đi."
Lingling cau mày.
Mint suy nghĩ, rồi lấy điện thoại ra tìm video lan truyền trên X, lượt share không nhiều lắm chỉ mới mấy trăm lượt.
Địa điểm trong video gần khu vực dự án nổ mìn, hơn chục người cầm biểu ngữ có chữ đen trên nền trắng ghi: [Tập đoàn Kwong Thị coi thường mạng sống, phải khởi tố.]
Tăng âm lượng lên, nhóm người hô khẩu hiệu đòi Kwong Thị bồi thường, thấy có người đang quay phim, họ càng hét to hơn.
"Bảo vệ đâu?"
Đáng lý chuyện này không đến phiên cô phải lo lắng, xem xong lại khiến tâm trạng của cô bị ảnh hưởng.
"Nhân viên bảo vệ vừa đi qua họ lập tức la lên có người đánh họ, làm sao dám động vào họ được chứ?"
Mint kéo thanh phát, đến phần một người đàn ông đang được phóng viên phỏng vấn.
"Anh trai tôi đã xảy ra chuyện, bọn họ không muốn bồi thường, đây là mạng người!"
Người đàn ông cường tráng trông rất thương tâm, tóc rối bù, vừa dơ vừa nhếch nhác, áo da mặc trên người đã có nhiều vết nứt bị nhăn nheo, dính đầy bụi, đây hẳn là người có cuộc sống khó khăn.
"Nghĩ cách đuổi chúng tôi đi, bức chúng tôi đi đến nước này, đừng ai nghĩ đến chuyện sống tốt!"
Người đàn ông gay gắt nói.
Phóng viên hỏi anh ta: "Các người tới đây đã mấy ngày, muốn làm gì đây?"
"Chúng tôi đã bàn bạc với nhau hết rồi, mấy người họ chỉ muốn đuổi chúng tôi bắt chúng tôi dĩ hoà di quý, nằm mơ đi, chúng tôi muốn nói chuyện với người đứng đầu Kwong Thị."
Gương mặt người phỏng vấn không xuất hiện trong video, nhưng có thể nghe được giọng đang nhịn cười của người này: "Người mà anh nói là Lingling Kwong, tổng giám đốc của Kwong Thị phải không?"
"Lingling Kwong?"
Sắc mặt người đàn ông đột nhiên sáng lên, như thể nhìn thấy ánh sáng trong bóng tối, "Đúng vậy!
Là cô ta."
Video kết thúc, Mint cất điện thoại, chờ sếp lớn lên tiếng.
"Không đạt được thỏa thuận thì cho là đuổi họ à?"
Sự đồng tình ban đầu của Lingling đã không còn, cơ bản không muốn quan tâm đến chuyện này.
"Anh ta còn đòi gặp sếp để nói chuyện."
Mint nhắc nhở.
Lingling phớt lờ, tầm mắt rơi trên mặt Mina: "Đòi gặp xong rồi thế nào?"
"Tôi thấy...."
Mint cảm thấy bản thân lo lắng hơi quá, nhưng không nhịn được mà nhắc: "Những người này rất vô lý, bây giờ đòi gặp sếp để nói chuyện, lỡ đâu làm ra chuyện gì kích động thì sao?"
Lingling một chút cũng không lo lắng: "Tôi rất ít đến công ty, anh ta tìm tôi được à?"
"Nhưng..."
Mint nghĩ nghĩ, cảm thấy sếp nói cũng không sai.
"Chuyện này cứ để Chaiyaporn tổng của công ty con thu xếp là được."
Sự ra đi của người thân tuy khó chấp nhận, nhưng cũng không phải là con bài mặc cả vòi tiền.
"Vâng."
Mint chuẩn bị quay lại công ty.
Lingling ngăn cô lại: "Mint."
Mint tự dưng nhắc lại: "Đã quên, quên sạch sành sanh."
Lingling làm mặt lạnh nói việc công: "Nếu thật sự không ổn thì bảo phó tổng đích thân tiếp đón họ, nếu bồi thường không quá đáng thì đồng ý đi."
Thái độ của cô đối với loại chuyện này mềm mỏng hơn nhiều so với trước, Mint cũng nhận ra.
Lingling quay đầu nhìn về phía Mina hỏi: "Con có muốn mẹ đọc truyện cho con không?"
Tiền có nhiều đến đâu cũng không thể mua được một cái mạng sống, đây là từ Mina dạy cô hiểu, Lingling nghĩ vậy, thế nên tăng thêm mức bồi thường cũng hợp lý.
Mina ngạc nhiên đưa cuốn truyện ra, đôi mắt to đầy mong đợi.
Orm ngồi trên bệ toilet lướt X, tin tức cô chuẩn bị tham gia lễ kỷ niệm 10 năm thành lập web truyện lan truyền khắp nơi, lại có người lập ra chủ đề: [OrmKorn ngoài đời.]
Cô nhìn thấy rất nhiều nội dung kỳ lạ trong chủ đề này, có người khẳng định đã tận mắt nhìn thấy cô, gì mà tác giả thiếu nữ xinh đẹp đều là lừa dối, rõ ràng chỉ cao 1m50, nặng 75kg.
Càng quá đáng hơn nữa là, có người nói thực chất cô là đàn ông, đầu hói, râu quai nón, bụng bia, nói như đúng rồi vậy.
Sau chuyện vừa rồi, Orm vốn tâm trạng không tốt, giờ lại càng không vui, chụp màn hình lại mấy bình luận quá đáng rồi đăng lên X của mình.
OrmKorn: [Tuổi đã lớn không được gọi là thiếu nữ xinh đẹp, bỏ chữ thiếu đi thì cũng ok, cao 1m63, nặng 45kg, không phải đàn ông.]
Tưởng mình đã bác bỏ được tin đồn nhưng lại thấy bên dưới tràn ngập tin nhắn.
[Có có hình ai chứng cho!]
[Cần hình để chứng!"
......
[Xếp hàng dài ở phía dưới.]
Nói cũng lạ kỳ thật, trước kia chẳng ai nghi ngờ danh tích thực của cô, bây giờ sắp lộ mặt thì một đám người chạy đến nghi ngờ.
Orm rảnh rỗi không có gì làm, đọc nhiều bình luận khiến bản thân bức xúc, thế là trong album ảnh trong điện thoại tìm hình, tìm được một tấm hình ở phòng tập gym thực hiện động tác duỗi tay, tấm này huấn luyện viên chụp bóng lưng của cô.
Phần thân trên chỉ mặc chiếc áo thể thao, phần thân dưới là quần legging đen tuyền, dáng người mảnh khảnh, mông tròn trị, đường lưng khi kéo xuống rất rõ ràng.
Dù sao cũng không thấy mặt, thế là Orm ngồi đó chỉnh filter rồi đăng lên.
[Hình đây, chứng đi.]
Ngồi mệt mỏi, cô bắt chéo chân trong bồn cầu, thay đổi tư thế, bắt đầu đi hóng bình luận.
[Kornnaphat Sethratanapong!
Cầu cho xin tấm hình thấy mặt!]
[Kornnaphat Sethratanapong của tôi có mông đào!]
Tự dưng đọc được cái bình luận gây mất hứng: [Không dám lộ mặt, chắc xấu lắm!]
Orm định khẩu chiến với người này, do dự rồi lười luôn.
W nhận được tin nhắn thoại của Lingling, Orm lập tức bấm vào, nghe thì nghe, làm ra chuyện lớn thế không dễ tha cho người này.
Giọng nói trong trẻo ngọt ngào của Mina vang lên: "Mẹ Kornnaphat ơi, dì Mint đi rồi."
Orm không cần nghĩ cũng biết là Lingling dạy Mina nói lời này, cô cũng hiểu lòng dạ người này quá rồi mà, dù bản thân đành lòng bơ Kwong Móng Heo, nhưng đâu có nỡ bỏ lơ con gái đâu?
Một giọng nói khác: "Dì Winny không biết hai mẹ làm gì hết."
Bảo con nói câu này, Kwong Móng Heo đúng là không biết xấu hổ.
Orm gửi tin nhắn văn bản qua: [Bảo mẹ con nói đi.]
Mười giây sau, cửa phòng tắm bị gõ hai lần, sau đó cửa mở ra, Lingling cầm chai dầu đứng ở cửa, nhìn cô cười khẽ: "Chị tới rồi nè."
Orm không hài lòng nhướng mày: "Mint đi rồi à?"
"Đi rồi, không thấy gì hết đâu."
Khóc Nhè không cho tới gần, Lingling đành đứng yên ở đó.
"Dì Winny không hiểu thì em tin, Mint nói không nhìn thấy gì, em chẳng tin."
Orm tức giận chỉ vào cô: "Đều tại chị hết."
"Được rồi, là do chị."
Lingling lắc lắc chai dầu trong tay, "Để chị chịu tội nha?
Bôi dầu cho em được không?"
Orm hừ một tiếng, vén ống quần lên.
Thấy Orm ngầm đồng ý, Lingling bước một bước dài, đi tới quỳ một gối dưới chân Orm.
"Còn đau không?"
Lingling hỏi.
Lần này Orm cảnh giác: "Đau cũng không cần chị hôn."
Lingling đổ dầu ra, gương mặt đều là ý cười.
"Chị thành thật cho em!"
Orm nhìn cái dáng vẻ nhộn nhạo của người này, cứ cảm thấy bất an sao đó.
Đây là lần đầu Lingling bôi dầu cho người khác, tay còn vụng về, thậm chí còn làm Orm đau thêm.
Ban đầu Orm hơi chê, nhưng thấy dáng vẻ nghiêm túc của người này, xem mấy lần lại cảm thấy đáng yêu.
"Thử thai chưa?"
Tính thời gian thì chắc là có rồi.
Lingling theo bản năng trả lời: "Chưa."
Orm không nói gì, nhìn Lingling xoa xoa chân mình.
Lingling đột nhiên nghĩ tới cái gì, nhìn Orm, cúi đầu giải thích: "Cái chị nói là tử cung nhân tạo."
Orm có chút mơ hồ, hoàn toàn không hiểu Lingling nói cái gì: "Chứ còn cái gì nữa?"
"Không có gì."
Lingling cúi đầu nói.
Orm đưa tay đỡ cằm Lingling, nhẹ nhàng nâng lên, nhìn vào mắt người đối diện.
Trong mắt Lingling ngoài sự ngơ ngác ra... thì còn có một tia hoảng sợ vô hình.
"Chị có chuyện giấu em."
Quả nhiên sự ngơ ngác đã biến mất, chỉ còn lại hoảng sợ.
Lingling thuộc loại người bình chân như vại, sự hoảng sợ của cô chỉ vô tình bộc lộ trong thoáng qua, Orm còn chưa kịp nhìn rõ thì cô đã bình tĩnh đứng dậy, cầm điện thoại tìm kiếm, bấm số gọi cho công ty công nghệ bên kia.
Chuyện của bản thân còn chưa nắm rõ, bây giờ không thể nói, kẻo lại dọa tới Khóc Nhè.
Dù thời gian quen biết nhau chưa đủ dài, nhưng đã rất hiểu rõ tính cách của Orm, chuyện này là cô đã lên kế hoạch từ lâu, cô cũng tự có tính toán của bản thân, nhưng đối với Orm mà nói, cái này có khi là cú sốc chứ chẳng phải niềm vui gì.
Lingling không phải muốn thông qua cách này để lấy lòng Orm, cô cũng chưa nghĩ ra được, cho dù thành công, thì vẫn sẽ giấu cho đến khi không giấu được nữa.
Trình độ tiếng Anh của Orm vẫn ở trình độ đại học cấp 4, có lẽ đã kém đi rất nhiều so với trước đây, cô chỉ nắm bắt được vài từ quen thuộc trong thứ tiếng Anh lưu loát của Lingling, không thể hiểu được đối phương đang muốn nói gì.
Cho nên cô chỉ có thể nhìn chằm chằm biểu cảm của Lingling, nhưng chưa nhìn ra được gì hết.
Lingling cúp điện thoại, nhìn Orm, cô muốn thử một lần, nhưng khóe miệng không nghe lời mà lại cong lên.
Orm hiểu ý, quên mất vết thương trên chân, cô đứng dậy, nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay Lingling: "Sao rồi?"
Lingling mỉm cười gật đầu.
"Thật tốt quá!"
Orm hưng phấn đến mức ôm chầm lấy Lingling.
Lingling vòng tay qua eo Orm, ngày đưa phôi thai vào lồng ấp sớm hơn cô ba ngày, hôm nay mới có kết quả, vậy ngày mai cô có nên dùng que thử thai để thử trước không?
Không có chút kinh nghiệm nào, hay là đi xét nghiệm máu?
Lingling không nhịn được nữa, cô định sáng mai sẽ thử bằng que thử thai trước.
"Kwong Móng Heo, sao chị không nói gì hết thế?"
Orm ôm người này một hồi lâu mà không thấy người này nói lời nào, nghi hoặc nhìn Lingling: "Không vui à?"
Sợ bị nhìn ra được tính toán trong lòng, Lingling vội vàng trả lời: "Không có."
"Hôm nay chị rất lạ."
Từ lúc suýt ngã cho đến vẻ mặt sợ hãi vừa rồi, tất cả đều bất ổn.
Lingling viện cớ, nhưng thật ra đó cũng là suy nghĩ trong đầu cô, nhưng chuyện này có chia sẻ với Khóc Nhè cũng không có hại gì: "Chị nghĩ, lúc đó để tăng tỷ lệ thành công, bác sĩ đề nghị thụ tinh 2 phôi thai, cho nên không biết có phải là song sinh không nữa?"
Thật ra chả có bác sĩ nào đề nghị hết, này là do Lingling tự quyết, ngoại trừ chuyện này, còn tự quyết không ít chuyện, tuân thủ nghiêm ngặt nguyên tắc tận dụng tốt nhất mọi thứ.
Thân thể Orm lập tức cứng đờ, lúc trước để chuẩn bị tinh thần đón nhận thêm một đứa con, cô đã phải đấu tranh tâm lý rất nhiều, bây giờ biết được có thể có hai đứa con, nhất thời cô không chấp nhận được.
"Tình trạng của Mina không thể kéo dài mãi, bác sĩ nói đúng, có thể nâng cao tỷ lệ cấy ghép thành công.
Hơn nữa chị nghĩ... sinh thêm con cũng sẽ mang lại nhiều hy vọng hơn."
Lingling khéo léo nói, cô muốn thử suy nghĩ của Khóc Nhè, để chuẩn bị sẵn tinh thần cho thời gian sắp tới.
Phôi thai đã được đưa vào trong cổ tử cung nhân tạo, Orm cảm thấy truy hỏi thêm cũng vô ích, nên không nói gì, nhưng nghĩ đến chuyện sắp có thêm 2 đứa con, cô thấy rầu, 4 đứa....
đợi lớn rồi chơi mạt chược với nhau à?
"Thêm một bé con thêm phần hy vọng...."
Orm lặp lại lời của Lingling, khó chịu lẩm bẩm: "Không mấy chị lấy hết trứng đi thụ tinh luôn đi."
Hai mắt Lingling sáng lên, định mở miệng nói chuyện thì thấy vẻ mặt hờn dỗi của Khóc Nhè, thì ngậm miệng lại.
Dì Winny mỗi ngày đều dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng cho Lingling và Mina, bà từ trong phòng ngủ nhỏ đi ra, không thấy bóng dáng Lingling đâu.
Cửa phòng tắm đóng chặt, dì Winny vặn tay nắm cửa, bị khoá, chắc Lingling ở trong đó, cho nên bà đứng sang một bên để chờ đi vào rửa mặt.
Đợi 10 phút, bên trong vẫn không có động tĩnh gì, còn nghĩ hôm nay chắc Lingling đến công ty, ở bên trong thay đồ.
Đợi một lúc, cánh cửa cuối cùng cũng mở ra, dì Winny mỉm cười chào Lingling, nhưng vừa nhìn thấy bà thì Lingling giấu thứ gì đó sau lưng.
Cô ấy chỉ mặc bộ đồ ngủ, trông như mới ngủ dậy, tóc chưa chải kỹ.
Dì Winny trong lòng có một dấu chấm hỏi rất lớn, hình như Lingling ở trong phòng tắm hơn mười phút... mà không làm gì hết sao?
Lingling tránh né bà, quay lại giường nằm.
Dì Winny từ đầu đến cuối không nhìn rõ trên tay Lingling có thứ gì, cảm thấy ngứa ngáy khó chịu.
Vào phòng tắm ngửi ngửi nhưng không có mùi gì, càng kỳ lạ hơn.
Lingling đem hộp với que thử thai mang ra ngoài, thấy dì Winny đi vào, đứng dậy xử lý cái hộp, sau đó cẩn thận kiểm tra que thử.
Hai vạch, này nói cách khác là hạt giống của Orm đã cắm vào trong cơ thể cô rồi sao?
Tâm trạng đột nhiên trở nên vi diệu, cô ấn vào bụng dưới, nhưng chỗ đó không có cảm giác gì, giống như không có dấu hiệu của sự sống đang nảy mầm.
Mina đang ngủ say giấc, mặc hướng về phía mẹ, cơ thể nhỏ bé cuộn tròn thành một quả bóng.
Lingling nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái, nhớ lại khoảnh khắc nhìn thấy con gái lần đầu tiên cách đây 4 năm, khi được từ trong cổ tử cung nhân tạo đi ra, chỉ là một cục nhỏ đầy máu, tay chân múa máy, há miệng khóc không ngừng.
Ban đầu chỉ là một cụm tế bào không thể nhìn bằng mắt thường, sau 10 tháng lại trở thành một đứa trẻ khiến người ta không ngừng yêu thương.
Có chút tiếc nuối khi bản thân không hoài thai sinh con ra, lúc Orm nói ra quá trình mang thai sinh Ning, Lingling hoàn toàn không có chút đồng cảm nào vì bản thân chưa từng trải qua, cái loại đau trong hạnh phúc này, cô rất muốn trải qua một lần trong đời.
Muốn vì Mina mà nếm thử.
Muốn cảm nhận được cái cảm giác vất vả của Khóc Nhè khi sinh Ning.
Còn có một lý do khác...
Lingling không dám nghĩ nữa, ý niệm đen tối này đã bị chôn vùi trong góc đã lâu, không nên đào ra.
Bên bệnh viện ở Mỹ cứ cách ngày lại gửi báo cáo về tình trạng phôi thai, kết quả đánh giá khá tốt, bác sĩ tin có khả năng cao sẽ là một cặp song sinh.
Lingling không nói chuyện này với Orm, nhân lúc Orm không có ở đây thì đến bệnh viện phụ sản, có rất nhiều người nổi tiếng sinh con ở đây, dịch vụ và bảo mật rất tốt.
Bác sĩ là một phụ nữ trung niên khoảng ngoài 50 tuổi, sau khi nhận được kết quả xét nghiệm máu, phân tích tình hình cụ thể của Lingling và cho cô lời khuyên: "Chỉ số HCG còn ổn, loại trừ khả năng thai ngoài tử cung.
Progesterone là hơi thấp, có thường xuyên uống thuốc tránh thai hay chậm kinh không?"
"Đều có."
Lingling hỏi, "Nếu nồng độ progesterone của tôi thấp thì phải làm sao?"
"Tiêm một mũi đi.
Progesterone trong nước mỗi ngày tiêm một lần, còn có loại progesterone nhập khẩu, mỗi tuần có thể tiêm một lần thôi."
Bác sĩ gõ gõ bàn phím, "Tuổi của cô cũng không còn nhỏ nữa, nên dùng loại nhập khẩu."
Bị người ta nói tuổi không còn nhỏ, Lingling có chút hoảng hốt: "Tôi có được tính là sản phụ lớn tuổi không?"
Bác sĩ rút ra một bản báo cáo, ký tên, nhìn cô, mỉm cười nói: "Tuổi của cô, cũng coi như là thế rồi."
Lingling hụt hẫng, rõ ràng đang trong thời kỳ sung sức nhất.
"Người yêu của cô không đi cùng cô à?"
Bác sĩ thản nhiên hỏi.
Lingling lập tức nghĩ đến Khóc Nhè, lắc đầu.
Bác sĩ đưa cho cô báo cáo hỏi: "Chọn làm thụ tinh nhân tạo là vấn đề của cô hay là người yêu cô?"
Lingling bị câu hỏi này làm cho bối rối, cô không chắc chắn trả lời: "Chắc là... không có vấn đề gì chứ?"
Bác sĩ suy nghĩ một chút, cho rằng thụ tinh trong ống nghiệm không có vấn đề gì, nhìn Lingling đứng dậy, dặn dò thêm: "20 ngày nữa nhớ siêu âm B để kiểm tra tim thai và phát triển của thai nhi."
Lingling cảm ơn, tiêm xong liền rời khỏi bệnh viện, vô thức lấy điện thoại di động ra gửi tin nhắn cho Orm.
Lingling: [Sau khi em thụ tinh có dùng progesterone không?]
Orm đang đúng lúc chơi điện thoại, rất nhanh đã trả lời lại: [Có tiêm, một ngày một mũi, mông của em muốn vứt đi luôn rồi, sưng lên hết.]
Lingling đọc tin nhắn mà đau lòng: [Không phải một tuần tiêm một lần sao?]
Orm: [Có à?
Có lẽ bệnh viện em đến khám không có.]
[Đau lắm không?] Lingling tiêm có một lần, chỗ tiêm vẫn còn đau.
[Nó là ác mộng!!!] Orm gửi hàng loạt dấu chấm than.
Lingling muốn nói em vất vả rồi, thì lại thấy tin nhắn của Orm gửi đến: [Chị hỏi chuyện này làm gì?]
Không có ở trước mặt đối phương, Lingling thoải mái nói dối: [Nói chuyện với mẹ lớn mấy câu, nghĩ tới chuyện này nên hỏi em.]
Orm cũng không hỏi nhiều về chủ đề này, hỏi sang chuyện khác: [Chị đi đâu rồi?
Đến công ty à?]
Lingling gửi icon cười màu vàng, không thừa nhận cũng không phủ nhận, chỉ gửi một cái icon cười xinh đẹp.
Orm: [Mấy ngày nay chị lạ lắm nhé!]
Đáp lại cô vẫn là icon cười màu vàng.
Orm nghi hoặc, cố ý hù dọa: [Chắc chắn chị đã giấu em chuyện gì đó.]
Lần này Lingling không có trốn tránh hay phủ nhận mà hỏi ngược lại: [Nếu chị thật sự giấu em thì sao?]
Orm hít sâu một hơi, cẩn thận gõ chữ: [Là chuyện tốt hay chuyện xấu?]
Đương nhiên là chuyện tốt rồi!
Lingling vội vàng đáp: [Chuyện tốt.]
Orm nhìn thấy hai chữ này, mới thở phào nhẹ nhõm: [Chị định tạo bất ngờ cho em à?]
Hiểu như thế cũng còn được, Lingling vẫn gửi icon cười màu vàng qua.
Orm: [Chị xong việc rồi chạy lại đây nhanh đi, chiều nay Enjoy đến thăm Mina, người bạn này của chị, em sợ một mình em không đỡ được.]
Lingling đã ngồi vào ghế lái, cô trả lời sẽ lập tức đi tới, trước khi lái xe ra khỏi bãi đậu xe, cô bất an ấn bụng.
Chỉ vậy thôi sao?
Chỉ như vậy... chào đón một sinh mệnh đến cuộc đời này sao?
Buổi chiều, Lingling họp qua video, vẫn luôn ở trong phòng ngủ nhỏ, Orm ở bên ngoài dạy Mina ngâm thơ, dì Winny nằm trên giường ngủ một giấc đã lâu.
Kết quả trị liệu của Mina một tuần mới có kết quả, Mina ngày nào cũng mong ngón bác sĩ đến báo tin vui nói cô bé có thể xuất viện.
"Mẹ ơi."
Mina gọi mẹ Kornnaphat, nếu mẹ ruột ở đây thì cô bé sẽ gọi mẹ có thêm họ vào, còn nếu không có mẹ ruột thì cô bé sẽ gọi mẹ cho ngắn gọn.
Orm đóng tập thơ lại, cưng chiều ôm cô bé: "Mệt rồi à?"
"Có phải Ning sắp được nghỉ rồi không ạ?"
Mina vẫn còn nhớ chuyện này, cô bé vừa xuất viện thì Ning cũng vừa được nghỉ, vậy hai đứa có thể chơi đùa mỗi ngày với nhau rồi.
"Phải rồi nè."
Nghĩ đến việc bản thân suy nghĩ không cẩn trọng, đáp ứng biên tập tham dự lễ kỷ niệm 10 năm, mà quên mất Ning sắp nghỉ đông, cô đi ra ngoài hai ba ngày, đương nhiên sẽ giao con cho Lingling lo, nhưng ba mẹ Kwong Móng Heo, hình như sắp về nước.
"Có thể để Ning đến nhà con ở được không ạ?"
Mina háo hức nhìn mẹ Kornnaphat, "Mẹ chắc chắn cũng muốn mẹ Kornnaphat tới ở cùng."
Chuyện nào cũng có thể thỏa mãn con gái, nhưng chuyện này thì không, Orm nói rõ với Mina: "Không được rồi, nhưng mà hoan nghênh Mina đến nhà mẹ."
Vẻ mặt thất vọng của Mina sáng lên sau khi nghe được nửa câu sau, cô bé mỉm cười gật đầu: "Vậy con để mẹ đưa con đến đó."
"Được."
Orm nhẹ nhàng xoa đầu cô bé.
Nghe được tiếng mở cửa, Orm trở nên đặc biệt nhạy cảm với tiếng mở cửa sau chuyện lần trước xảy ra với Lingling trong phòng tắm.
Cô nhanh chóng quay lại và nhìn thấy Enjoy bước vào với hai túi quà.
Mina lập tức nhiệt tình hô lên: "Dì Enjoy!"
Enjoy đưa túi quà trên tay trái cho cô bé: "Mina ngoan!
Xem thử dì mang gì đến cho con?"
Trong túi có mấy hộp đồ chơi Lego, thực ra độ khó không phù hợp với trẻ con như Mina nhưng cô bé vẫn rất thích khi cầm trên tay.
"Tiểu Kornnaphat, tôi mang tới..."
Enjoy chuẩn bị đưa ra một túi quà khác với vẻ chân thành.
Mina nhìn vào trong túi: "Dì Enjoy, cái này cũng có đồ chơi à?"
Enjoy nghiêm túc giải thích: "Đúng vậy, nhưng đây là đồ chơi của người lớn."
Lập tức, hai tay cầm túi, đưa cho Orm như báu vật: "Là cho cô và Lão Kwong."
Orm nghi hoặc nhận lấy, trong túi chứa đầy hộp carton, cô thuận tay lấy ra một cái, liếc nhìn một cái, nhanh chóng nhét lại, rồi bịt chặt miệng túi.
Mina đang cầm khối lego, chớp chớp mắt hoang mang.
Hình như dì Enjoy tặng mẹ món đồ chơi rất đáng gờm.
Chứ nếu không sao lại coi như báu vật thế?