Hiện tại, thân thế thật sự của hai đứa nhỏ trước mắt chỉ có cô và Lingling biết, dì Winny là người nhà họ Kwong, nếu Lingling đã không nói cho dì ấy biết, thì cô cũng không cần thiết nói vì cô chỉ là người ngoài.
Orm nghĩ đi nghĩ lại, dì Winny đã nhận ra Mina giống cô, không thừa nhận sẽ là vô lý, nếu bảo dì hỏi Lingling, chẳng khác nào thừa nhận cô với Lingling có quan hệ không bình thường à?
Nhất thời không nói được gì, cảm thấy dù có nói gì đi nữa cũng sẽ có vấn đề.
Ning nghe dì Winny nói xong, nâng gương mặt Mina lên nhìn trái nhìn phải, cô nhóc tò mò tuổi còn nhỏ như bộ dáng như người lớn lắc đầu: "Con cảm thấy, vẫn là con giống mẹ hơn."
Dì Winny ăn dưa xong, lau miệng, vứt vỏ dưa hấu đi, cười mỉm nói: "Thì đúng là vậy mà, hai người chẳng phải là mẹ con à."
Orm thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy thái độ bàng quang của dì Winny khi nói chuyện.
"Ning, chào tạm biệt với Mina và dì Winny đi, chúng ta về nhà thôi."
Orm lo lắng ở lại thì sẽ bị dì Winny hỏi tiếp, khó mà đối phó được, vẫn nên chuồn sớm.
"Mina, đã hứa rồi nha, lần sau mình đưa cậu đi xem phim, cái màn hình kia to hơn ipad nhiều lắm."
Ning dang hai tay ra, miêu tả khoa trương.
"Được nha!"
Mina hưng phấn gật đầu.
Orm thường mang Ning đến rạp chiếu phim xem phim hoạt hình, được nhìn nhân vật hoạt hình cô nhóc yêu thích ở trên màn ảnh lớn cùng với bắp rang bơ vị caramen siêu ngon chỉ ở rạp mới có, có lẽ đây là niềm vui lớn nhất của Ning.
Mina nói cô bé chưa từng đến rạp chiếu phim, cho nên Ning quyết định, sẽ mang cô bé đến rạp chiếu phim để thể nghiệm niềm vui này.
"Con muốn dẫn Mina đi xem phim chiếu rạp à?"
Orm nắm tay Ning để cô nhóc nhảy xuống giường, cưng chiều mà gãi gãi chóp mũi cô nhóc.
"Vâng ạ."
Ning cong mặt lên cười.
"Có tiền mua vé xem phim không?"
Orm cười hỏi con gái.
Ning không suy nghĩ nhiều, giơ tay ra trước mặt mẹ: "Mẹ cho con đi."
Orm bất đắc dĩ buồn cười, vỗ nhẹ lên bàn tay nhỏ bé của cô nhóc: "Tưởng bở."
Dì Winny lại ăn xong một miếng dưa, dì cầm một miếng dưa khác, mặt đầy tươi cười: "Cô Kornnaphat, Ning nhà cô đáng yêu quá."
"Tạm biệt dì Winny, lần sau cháu lại đến."
Ning vẫy tay với dì Winny, rồi vẫy tay với Mina.
"Tạm biệt, dì Winny thích cháu lắm, phải đến thường xuyên nha."
Trước khi đi, dì Winny còn đưa miếng dưa cho Ning.
Ning cắn một miếng góc nhọn của quả dưa hấu, mỉm cười ngọt ngào với dì Winny.
Dì Winny nhìn khuôn mặt tươi cười của Ning, trong đầu chợt lóe lên một tia sáng, đáng tiếc không bắt kịp, cầm miếng dưa rơi vào cảnh mê mang.
"Vậy chúng tôi đi nhé."
Orm chào tạm biệt với dì Winny, bế Ning đang không nỡ xa Mina, mang Ning đi ra khỏi phòng bệnh.
Dì Winny cầm dưa hấu trong tay lên cắn một miếng lớn, bà mơ hồ thấy tia sáng của Ning rất giống một người mà bà biết.
Là ai nhỉ?
"Mina, con có cảm thấy Ning giống một người không?"
Bà tạm thời nghĩ chưa ra, tâm trạng khá chán nản đi hỏi Mina.
"Ning chính là người mà."
Mina trả lời rất hiển nhiên.
Dì Winny nhất thời không có phản ứng, phải mất mấy giây mới nhận ra Mina không hiểu lời bà nói, bà không có gì để bàn với một đứa trẻ bốn tuổi, vẫn là nên ăn dưa thôi: "Được rồi, con là tiểu tổ tông của nhà họ Kwong, nói gì cũng đúng."
Trên đường về nhà, Orm tập trung lái xe, Ning có nói chuyện nhưng cô chỉ trả lời cho có.
Suy nghĩ đều xoay quanh dì Winny, cô luôn đưa Ning đến chơi với Mina, hôm nay dì Winny nói Mina giống cô, nhưng theo thời gian lâu ngày, đương nhiên càng nhìn sẽ càng giống, rồi sau đó bản thân cố giải thích không có quan hệ gì với Mina, sợ là người ta cũng không tin.
Sao gen của cô với Lingling lại mạnh như thế?
Hai đứa trẻ sinh ra đều giống thế hệ trước.
Không được, dì Winny – cái người ăn dưa quần chúng này, sớm muộn cũng sẽ ngừng ăn dưa, cô nên bàn với Lingling giải quyết chuyện này thế nào mới được.
Ưu tiên hàng đầu vẫn là tìm được tủy xương phù hợp với Mina, nhưng chuyện này chỉ lo suông, hy vọng bên Mỹ coi như bằng không, ngoại trừ chờ và phối hợp điều trị, thì không còn cách nào khác.
Không có... cách nào khác....
Ngón tay Orm vô thức nắm chặt vô lăng, cô nghĩ tới một khả năng khác, nhưng thực tế quá khó khăn.
Cũng không hẳn là khó, mà chính là sợ, mấy năm qua một mình nuôi con vừa khổ vừa cực cũng chưa từng sợ, thật ra cái đó mới chính là thứ cô không dám đối mặt nhất.
Đến dưới chung cư, Ning mang ba lô nhỏ xuống xe, ngoan ngoãn đứng sang một bên chờ mẹ cùng về nhà.
Orm xuống xe, mở cốp xe lấy túi đồ bên trong ra, Ning cầm hai cái, tò mò mở túi ra.
"Mẹ, mẹ mua nhiều quần áo mới ghê."
"Mẹ không mua, là dì Cố của con tặng."
Orm khoá xe, dắt tay Ning và xách túi xách đi vào toà nhà.
"Mẹ Mina ạ?"
Ning có một tình cảm khó tả với Lingling, cho dù chỉ mới gặp vài lần.
"Đúng vậy."
"Tại sao dì Kwong lại tặng quần áo cho mẹ vậy?"
Ning mở đôi mắt to tròn, a lên một tiếng, "Con biết rồi, dì Kwong thích mẹ."
"Gì chứ?"
Orm dở khóc dở cười, trán đầy dấu chấm hỏi.
Con nít con nôi, không biết chuyện gì xảy ra, còn dám khẳng định đây là thích?
"Nhóc mập ở lớp con nói, nếu thích một người sẽ tặng quà cho người đó."
Ning đắc ý giải thích.
Orm mở cửa, nhìn đôi mắt trong veo của Ning: "Có phải nhóc mập kia thích con không?"
Ning nhanh chóng lắc đầu, "Bạn ấy mập lắm, con không thích đâu."
"Me cũng không thích dì Kwong."
Orm đem túi đồ vứt ở phòng khách, đi vào trong bếp, mở tủ lạnh tìm nguyên liệu nấu bữa tối.
"Dì Kwong không mập mà còn đẹp, tại sao mẹ lại không thích dì ấy ạ?"
Ning nhớ lại hình ảnh của Lingling, dì ấy cao hơn mẹ, giọng nói rất êm tai, còn chiếc xe của dì Kwong, cũng đẹp như dì ấy.
"Là vì...."
Orm nghẹn họng, bản thân mặc dù đã chấp nhận thân phận Lingling là mẹ ruột của Ning, cũng tha thứ cho người này vô tri và có chướng ngại bộc lộ cảm xúc, đúng là bản thân cô không có lý do gì ghét người ta, nhưng nói đến mức độ thích thì còn kém lắm.
Ning bất lực nhìn cần tây trong tay mẹ bị vặt hết lá này đến lá kia, cho đến khi chỉ còn lại cuống.
"Bởi vì dì ấy nói nhiều!"
Orm cuối cùng cũng tìm được lý do.
"Nhưng mà Mina nói mẹ cậu ấy rất ít nói."
Ning dời chiếc ghế nhỏ ngồi trong bếp nhìn mẹ thái rau, lại nói thêm: "Dì Winny cũng nói như vậy."
Ning nói thế, Orm mới nhớ, lúc mới biết Lingling, người này mở miệng nói chuyện hơi khó khăn.
Có lẽ lúc sau thân quen thì nói nhiều?
Vừa rồi ở trong văn phòng của cô ấy, Lingling nói nhiều thật mà.
"Mẹ, mẹ đang nghĩ gì vậy?"
Ning tìm thấy một cây kem trong tủ lạnh.
Thời tiết trở lạnh, bình thường mẹ không cho ăn, nhưng hôm nay cô bé xé gói ra, mẹ không nói không cho, cũng không nói một lời nào.
Orm đang đứng trước thớt suy nghĩ, cũng không để ý tới Ning đang lén lút ăn kem, nếu nói Lingling nói nhiều, vậy thì Mina và dì Winny là người nhà họ Kwong phải biết rất rõ, nếu đã nói là nói ít, vậy thì có nghĩ là do sinh bệnh, cho nên mới nói nhiều với cô như thế.
"Mẹ, mẹ đang nghĩ về dì Kwong à?"
Ning rất chắc chắn, hai mẹ con đang nói đến dì Kwong, vậy chắc chắn mẹ cũng đang nghĩ đến dì Kwong mới đúng.
Orm khựng lại, xoay người liếc Ning một cái: "Ning, con cũng nói nhiều!"
Chẳng khác gì cái người Lingling kia, trước kia không biết mấy thói hư tật xấu kia giống ai, bây giờ sự thật đã sáng tỏ, tất cả đều là từ Lingling!
Ning cầm que kem rụt người lại, thè lưỡi không dám nói tiếp.
"Mấy quần áo kia không phải dì Kwong tặng mẹ, là dì ấy làm bẩn áo mẹ, cho nên bồi thường, hiểu chưa?"
Orm quên bỏ con dao trong tay xuống, quay đầu nghiêm túc giải thích với Ning.
Ning cảm thấy mẹ mình bây giờ trông thật đáng sợ, giống như bà sói trong truyện cổ tích muốn ăn thịt người, nên ngây người trả lời: "Con hiểu rồi."
"Con ăn kem à?
Trời lạnh thế này mà dám ăn kem?
Muốn sốt phải không?"
Nhắc đến sốt, bóng dáng Lingling lại xuất hiện trước mắt Orm, không biết người này hạ sốt chưa, chắc không nhanh thế.
Ning ném que kem, mạnh dạn giơ tay: "Mẹ, con có một câu muốn hỏi."
Orm tự cảm thấy vừa rồi hung dữ với con, cho nên mềm giọng nói: "Nói đi."
"Dì Kwong làm bẩn áo của mẹ, đáng lẽ chỉ bồi thường một cái, còn lại coi như là tặng, vậy tại sao lại tặng đống đó cho mẹ?"
Câu hỏi lại quay lại câu ban đầu, Ning rất nghiêm túc, nhất quyết phải biết được lý do.
Orm ném con dao làm bếp lên thớt, xoay người chống nạnh hai tay: "Ning, nếu con nói thêm một chữ, tối nay mẹ sẽ phạt con chép 26 chữ cái tiếng Anh 10 lần."
Ning há miệng, nhưng không thốt ra lời nào, sau đó vội che miệng lại, khom người chuồn khỏi bếp.
Rốt cuộc cũng yên tĩnh, Orm ném rau củ đã cắt nhỏ vào chảo, động tác đảo trái đảo phải rất nhanh như đang trút giận.
Nói nhiều, cả lớn lẫn nhỏ đều nói nhiều.
Đến 8h30 tối, Ning đã chuẩn bị xong truyện cổ tích, nằm trong chăn chờ mẹ đến kể chuyện, hôm nay nghe truyện cô bé có chút lơ đãng, mẹ kể đến đoạn nàng tiên cá biến thành bọt biển dưới ánh mặt trời, chắc sẽ rất đau.
Kể xong câu chuyện, Ning không buồn ngủ mà móc tay mẹ: "Mẹ ơi, biến thành bọt biển hay tiêm vào xương đau hơn?"
Orm lập tức bối rối, Ning đến một số thuật ngữ trong cuộc sống hàng ngày không nói được, sao đột nhiên lại nhắc đến thuật ngữ chuyên môn "tiêm vào xương"?
Ning nghiêng người, cong lưng, chỉ vào cột sống của cô nhóc: "Lần trước Mina có kể với con, có một cây kim rất dày đâm xuyên qua xương cậu ấy, bác sĩ nói là đang tiêm vào xương cho cậu ấy, làm vài lần thì sẽ khỏi bệnh."
Sau khi tìm hiểu nhiều thông tin liên quan, Orm đã rất quen thuộc với mấy chữ này, người lớn tiêm vào xương cốt đau đến mức hoài nghi cuộc đời này, mà Mina chỉ mới 4 tuổi đã chịu được cái đau đớn này, thật sự rất lợi hại.
"Tiêm vào xương rất đau."
Cô nói.
Ning trầm tư thở dài: "Mina thật đáng thương."
"Mina không nói cho con biết là đau sao?"
"Có ạ, Mina nói lúc tiêm vào xương, sẽ ở trong một cái phòng nhỏ, mẹ cậu ấy và dì Winny không thể vào, sau đó sẽ tiêm thuốc, tiêm xong không có cảm giác gì, nhưng lúc cây kim dày kia đâm vào, vẫn rất đau."
Trong môi trường vô trùng, gây tê cục bộ, sau đó dùng kim đâm xuyên qua da, mô dưới da, lớp mỡ và cơ, màng xương và vỏ xương để đến khoang chứa tuỷ sống, một một lượng nhỏ dịch tủy xương được lấy ra để kiểm tra.
Orm nhớ lại ở trong tư liệu mà bản thân tìm thấy, có một đoạn mô tả, thời tiết không lạnh lắm, nhưng đột nhiên toàn thân nổi da gà.
Cô bé đến bị đâm sâu vào xương vẫn chịu được, nếu là cô muốn thử cái khiến người ta sợ kia... có lẽ cũng không khó như tưởng tượng.
Lingling không nhớ rõ mình đã ngủ bao lâu, vừa tỉnh lại, đầu của cô giống như bị một cái liềm rỉ sét xẻ ra làm đôi, so với cơn đau kịch liệt này, cơn đau nửa đầu mà cô thường phải chịu gần như không đáng kể.
Bên ngoài cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn, chỉ còn vài cái đèn neon trong thành phố vẫn nhấp nháy, Lingling rất quen thuộc với khung cảnh ban đêm xung quanh, có lẽ đã quá nửa đêm rồi.
Mò mẫm trên gối một lúc, khớp vai lập tức phát ra tiếng "răng rắc", Lingling chỉ nghĩ đến cơn đau đầu của mình, không để ý đến cơn đau xương bất thường khắp cơ thể, giống như toàn thân vừa được vớt ra khỏi axit ăn mòn xương, chỉ cử động một chút thôi mà giống như dùng hết toàn bộ sức lực.
Cầm lấy điện thoại, bật màn hình lên thì đã hai giờ sáng.
Cô xé miếng dán hạ sốt mà Orm đắp lên trán đã mất mát lạnh từ lúc nào, không biết bản thân còn sốt không, nhưng mà khó chịu vô cùng, so với trước khi ngủ còn khó chịu hơn vạn lần.
Trong bóng tối, cô cố gắng tìm túi thuốc mà Orm đặt dưới đất, trong đó có miếng dán hạ sốt và thuốc hạ sốt, có lẽ cô sẽ thấy dễ chịu hơn nếu đắp một miếng dán hạ sốt mới và uống thuốc.
Lingling nghiêng người di chuyển đến bên giường, ngẫu nhiên chộp lấy dưới bên giường, nhưng túi thuốc thì không lấy được còn làm đổ ly nước.
Ly nước lăn lộn trên mặt đất mấy lần, cuối cùng dừng lại ở một góc, Lingling không nhìn thấy, cũng không nhìn thấy túi thuốc mình đang tìm.
Nhưng cô thậm chí còn không còn sức để ra khỏi giường bật đèn lên.
Sau khi thở dốc mấy lần, dùng hết sức xoay người lại rồi nằm xuống, ngơ ngác nhìn trần nhà.
Cô đã một ngày không ăn gì, ban ngày cũng không có cảm giác thèm ăn, mặc dù bây giờ không muốn ăn chút nào, nhưng cơ thể cô đã kháng nghị, dạ dày đang hành hạ dây thần kinh cảm giác đau đớn của cô, cùng với cơn đau đầu và tứ chi đau nhức, đôi mắt của Lingling không kiểm soát được mà trào ra dòng nước mắt.
Cô buộc mình phải tỉnh lại, cầm điện thoại mở danh bạ điện thoại ra.
Mint đã về nhà từ sớm, đêm khuya gọi người ta đến công ty không phải vì công việc thì có hơi ngại.
Nhân viên bảo vệ trực ca đêm thì toàn là nam, cô lại không mặc quần áo, bảo người ta đi lên đây cũng không được.
Gọi điện thoại về nhà, thì người giúp việc ngủ say sưa, không ai để ý đến tiếng điện thoại đổ chuông trong phòng khách.
Rơi vào tình thế bất đắc dĩ, cô nhớ đến Enjoy, người nửa đêm còn la cà chơi ở bên ngoài, mặc dù người này không đáng tin cậy lắm, nhưng mà giờ chỉ có thể nhờ cô ấy mang cháo đến, nhiêu đó đủ rồi.
Vẫn như cũ, điện thoại không nghe máy, Lingling đã được nhắc nhở sau lần "Số điện thoại quý khách vừa gọi hiện tại không nghe máy, vui lòng gọi lại sau", cô bỏ cuộc, định vứt điện thoại sang một bên, vào lúc bản thân sống dở ch.ết dở lại nghĩ đến một người.
Một người vào nửa đêm còn trả lời tin nhắn của cô, Orm chắc lúc này còn chưa ngủ, mặc dù không chắc lắm, nhưng Lingling sợ lúc này gọi sẽ đánh thức cô ấy, cho nên mở W gửi một cái icon cười qua.
Ở bên kia thành phố, Orm gần như ch.ết vì kiệt sức về tinh thần và thể chất do viết gấp đôi, cái chén cơm viết truyện này ngày càng khó ăn, bản thân đúng là một tác giả nổi tiếng trên mạng, nhưng mà tình cảnh giờ chẳng khác nào nước sông này đè lên nước sông kia, tác giả mới ngày càng nhiều, ngày nào cũng đăng chương mới, nếu cô không chăm chỉ đăng, sợ là vài năm nữa sẽ bị người ta chụp hình bỏ mạng ở trên bờ cát.
Một năm 365 ngày, trừ khi có những chuyện đột xuất, Orm mới không đăng bài được, còn lại thì ngày nào cũng đăng, đến cả 30 tết mồng 1 cũng đăng luôn.
Đặt một dấu chấm ở cuối dòng cuối cùng, nhiệm vụ hôm nay đã xong.
Chỉ vài giây sau khi chương mới được đăng lên, độc giả đang chờ đợi ở trang bài viết đã bắt đầu bình luận.
"Đăng gấp đôi, rải hoa!!!"
"Sống đến giờ này mà còn thấy đăng một lần hai chương, chỉ có thể là Kornnaphat Sethratanapong!"
"Kornnaphat Sethratanapong!
Tôi vẫn có thể yêu cô một vạn năm nữa!"
Sau khi ngồi trước máy tính năm tiếng, suy nghĩ về cốt truyện, gương mặt đen như gan lợn của Orm sau khi đọc bình luận bên dưới, tâm trạng đột nhiên vui vẻ hơn.
Cô tắt máy tính, chuẩn bị đi tắm, quay lại phòng ngủ ôm Ning ngủ, trước khi bước vào phòng tắm, cô cầm điện thoại lên xem, tin nhắn W của Lingling treo trên màn hình khóa.
Khi cô mở màn hình ra chỉ là biểu cảm tươi cười tượng trưng cho nội tâm hehe, Orm cởi áo ra, rồi gửi lại một cái icon giống như trên.
Con người Lingling này cũng khá thú vị, nửa đêm tỉnh dậy thì tỉnh đi, còn phải nhắn cái cười ha ha với cô, sợ người khác không biết là cô ấy đã tỉnh vậy.
Orm cởi quần lót bước vào phòng tắm, điện thoại trên bồn rửa đột nhiên rung lên.
Là số lạ, nửa đêm gọi điện thoại thì sẽ là cuộc gọi đứng đắn kiểu gì đây?
Orm lập tức cúp điện thoại mà không hề suy nghĩ.
Chỉ hai giây sau khi cúp điện thoại, số điện thoại đó lại gọi lại.
Orm tắt vòi nước, tức giận nghe điện thoại, cô phải mắng chửi mới được: "Alo?"
"Là... tôi."
Giọng nữ trong điện thoại vang lên như thể cô ta đã trải qua hàng loạt cực hình khủng khiếp.
Orm do dự một lát, dù vậy, cô vẫn có thể nghe được giọng nói của Lingling, cô có linh cảm nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì, thở dài hỏi: "Tỉnh rồi à?
Đêm khuya gọi có chuyện gì?"
Trong điện thoại vang lên vài tiếng thở nặng nề, sau đó là tiếng nghẹn ngào, "Tôi đói quá...."
Lingling ôm điện thoại trên giường, xem ảnh đại diện của Orm suốt mười phút, ban đầu cô còn tưởng rằng Orm đã ngủ rồi, sẽ không để ý đến cô, nhưng vào lúc bản thân rơi vào tuyệt vọng, thì thấy được tin nhắn của Orm, nghe được giọng nói của Orm, giống như một cái cây khô trên sa mạc chờ cả 100 năm mới đón được cơn mưa, phần phấn khích kia không thể diễn tả được.
Orm trần trụi, cứng đờ tại chỗ, sao cô nghe ba chữ này trong đó có ý làm nũng thế?
Cô cảm thấy Lingling quả thực quá đáng, nhưng bị cái giọng nũng nịu hụt hơi kia làm cho bản thân không nói được lời gay gắt, bất lực nói: "Đói à, tìm tôi cũng vô ích, đi tìm mẹ cô đi."
"Mẹ tôi ở nước ngoài...
Or...."
Lingling yếu ớt nói, chật vật phát âm tên Orm.
"Tôi đây, tôi đây."
Orm cau mày, cô có thể nghe được, Lingling thật sự khó chịu, không đến liếc nhìn một cái thật sự không nói nổi, hơn nữa còn cái câu mà bản thân cô tự nói gì mà sau này là người một nhà, này tự đào hố nhảy vào, dù chân có gãy cũng phải nhảy xuống.
"Đau đầu quá, cả ngày chưa ăn...."
Orm mềm lòng, vừa nghe điện thoại vừa mặc quần áo mới cởi ra, "Bảo đi bệnh viện không đi, đêm hôm khuya khoắt còn hành hạ tôi."
Cả ngày không ăn thì sao, trách ai đây?
Một đứa trẻ như Ning còn biết ăn cơm đúng giờ, Lingling sống còn thua cả một đứa trẻ.
Lingling ngoan ngoãn nhận sai: "Xin lỗi, cô có thể... mua cháo mang đến cho tôi không, tầng trệt có bảo vệ...
Cô nói đến tìm tôi, bảo vệ sẽ mở cửa cho cô."
Orm bị chọc tức đến bật cười: "Gần ba giờ sáng rồi đó cô Kwong à, tôi đi đâu mua cháo cho cô hả?"
"Tôi...."
Lingling không còn lời gì để nói, nếu không phải không đứng dậy đi được, cô cũng không muốn làm phiền Orm vào lúc đêm khuya.
Orm đi vào phòng ngủ nhìn Ning đang ngủ ngon lành, cô đóng cửa lại, đi vào phòng bếp, lấy nồi áp suất ra, đổ một chén gạo vào.
Cầm điện thoại lắc đầu, trên đời này làm sao có người tốt bụng như cô cơ chứ?
Lingling ở đầu bên kia điện thoại còn đang do dự, Orm cố ý trêu chọc cô: "Đói bụng thì hay gọi mẹ, cô gọi tôi là mẹ đi, tôi nấu cho cô."
Đặt nồi áp suất lên bếp ga, Orm nhìn chằm chằm vào ngọn lửa xanh nhạt, cô cũng không trông mong cái người phụ nữ không thú vị Lingling kia sẽ đùa giỡn cái trò nhạt nhẽo này với mình, đang tính nói thế thì thôi, thì lại nghe cô ấy khó khăn phát ra âm thanh: "Mẹ...."
"Phốc...."
Orm không ngờ Lingling lại dễ lừa như vậy, ngụm nước vừa uống trong miệng phun ra xa ba mét, bản thân thì ho, "Khụ khụ khụ...."
"Cô nấu cho tôi... nha?"
Lingling thấp thỏm hỏi.
"Khụ khụ khụ....
Nấu nấu nâu."
Orm vỗ ngực, nước sặc vào khí quản, nói chuyện có chút khó khăn.
Sau khi cúp điện thoại, Orm tìm hộp cơm trong tủ, cô thề sẽ không bao giờ đùa giỡn với Lingling nữa, người này thật thà quá rồi.
40 phút sau, Orm xuất hiện ở cửa văn phòng Lingling, khi nhân viên bảo vệ tuần tra tầng dưới nhìn thấy cô muốn gặp Lingling, liền gọi điện, sau khi nhận được câu trả lời xác thực từ Lingling, anh ta ngẩng đầu nhìn Orm, đánh giá từ trên xuống dưới, làm cô mất tự nhiên.
Cửa văn phòng không khóa, đồ đạc bên trong vẫn như lúc cô rời đi, cô đi đến cửa phòng nghỉ ấn tay nắm cửa nhưng cửa không mở được.
Gõ cửa, cao giọng nói: "Lingling, mở cửa cho tôi nhanh lên."
Trong cửa không có động tĩnh gì, một lúc sau, điện thoại trong tay cô rung lên, có tin nhắn WeChat từ Lingling: "Tôi không khóa cửa, cô đẩy mạnh vào."
Orm nghiêng người đẩy cửa đi vào, lúc này cửa mở ra, một mùi nước hoa đặc trưng của Lingling xộc thẳng vào mặt cô.
"Tôi đang ở trước cửa, nói chuyện là được rồi, mắc gì phải gửi W?"
Cô tìm công tắc đèn trên tường trước cửa, ấn vào, cả phòng sáng sủa, Lingling nằm trên giường nhìn thẳng vào cô.
Orm không biết mình có phải ảo giác hay không, đèn bật sáng trong nháy mắt, hình như cô Lingling đang nhìn cô, trong mắt còn có giọt nước mắt lấp lánh.
Cô có chút sợ, sợ một giây sau Lingling sẽ gọi cô là "Mẹ".
"Tôi không còn sức để hô lên."
Lingling đợi cô đến gần, mũi giật giật, cô thật muốn khóc, nửa đêm thế này chỉ có người này còn để ý đến cô, còn nấu cháo mang đến nữa.
Lingling sống trong nhung lụa, được người người cung phụng, người khác đối tốt với cô không thiếu, nhưng họ làm vậy là vì cái danh Kwong tổng còn là cô chủ của nhà họ mẹ Kwong, có người nói thẳng là vì cái gương mặt này của cô.
Cô biết Orm không quan tâm đến bất cứ thứ gì từ cô, thậm chí còn có chút chán ghét, cho nên đêm khuya thế này cô ấy bằng lòng chạy đến đây, khiến cô xúc động.
Orm nhìn thấy quần rơi trên mặt đất, không khỏi cau mày, tựa hồ cô vừa rời đi, Lingling liền cởi quần của ra.
"Dậy ăn đi."
Cô mở hộp cháo ra, ngoài cháo trắng ra, còn có một ít món ăn kèm buổi tối còn sót lại.
"Không dậy nổi, mất sức rồi, đau đầu, đau bao tử."
Lingling lẩm bẩm, đưa tay về phía Orm.
Orm tiến lên sờ trán cô, tìm nhiệt kế trong túi thuốc, bảo cô đo lại nhiệt độ.
"Đến ly nước cũng làm đổ, biết thế nghe lời đi bệnh viện là được rồi."
Orm thấy ở đây ngay cả cây lau nhà cũng không có, vũng nước đọng ở đây thật chướng mắt.
"Cô có thể..."
Cổ họng Lingling nghẹn ngào, muốn nói lại thôi.
"Gì nữa?"
Orm bưng cháo đưa tới.
Lingling nằm ngửa, vẻ mặt đáng thương nhìn cô: "Đút cho tôi ăn."
Tay Orm run lên, cháo gần như rơi xuống đất: "Lingling Kwong, cô cũng quá đáng lắm rồi đó."
"Tôi thật sự không có sức mà.
Cô xem đi... dưới cánh tay còn kẹp nhiệt kế, không có cách nào cử động, với lại ngồi dậy sẽ đau đầu."
Lingling bày ra sự thật, nói rõ tình hình cho Orm biết, nói xong còn mím môi, giống như đã hạ quyết tâm, "Hay là, tôi lại kêu cô là mẹ, được không?"
Orm muốn đấm ngực dậm chân, tại sao lại nói đùa như vậy với một người vô tri chứ?
Cái chiếm tiện nghi này chẳng sảng khoái tí nào, ngược lại còn thêm gánh nặng.
Múc một thìa cháo, thổi thổi rồi đưa ngay miệng Lingling: "Ăn đi, ăn đi, ăn nhiều vào, coi như kiếp trước tôi nợ cô."