Khác LingOrm ♥️Liên Minh Máu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
387695758-256-k42297.jpg

Lingorm ♥️liên Minh Máu
Tác giả: NhuBinh1604
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lingling Kwong :lão đại lạnh lùng và tàn nhẫn của băng đảng khét tiếng Hắc Ưng, luôn sống với nguyên tắc: không tin ai ngoài chính mình.

Orm Kornnaphat: tiểu thư kiêu ngạo và thông minh của băng đảng Bạch Hổ, mang trong mình trách nhiệm lớn lao và một trái tim không dễ khuất phục.



tinhyeuoangia​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • LINGORM - Sinh Mệnh.
  • LingOrm - Những câu chuyện nho nhỏ
  • LINGORM | CON MA THỎ ĐẾ [COVER]
  • Lingorm ♥️Liên Minh Máu
    Giới thiệu truyện


    Giới thiệu truyện: Liên Minh Máu

    Thế giới ngầm, nơi những luật lệ được định đoạt bằng máu và súng đạn.

    Ling :lão đại lạnh lùng và tàn nhẫn của băng đảng khét tiếng Hắc Ưng, luôn sống với nguyên tắc: không tin ai ngoài chính mình.

    Còn Orm:tiểu thư kiêu ngạo và thông minh là con gái của lão đại Bạch Hổ, mang trong mình trách nhiệm lớn lao và một trái tim không dễ khuất phục.

    Hai con người, hai thế lực tưởng chừng như mãi mãi đối đầu, lại buộc phải bắt tay hợp tác khi kẻ thù chung – tổ chức Phán Quan – xuất hiện, đe dọa cả hai băng đảng.

    Trong những trận chiến khốc liệt, từ những mâu thuẫn căng thẳng đến sự bảo vệ lẫn nhau, Ling và Orm dần khám phá ra những bí mật sâu kín trong lòng đối phương.

    Liệu một liên minh bất đắc dĩ có thể hóa giải hận thù và tạo nên tình yêu?

    Hay tất cả chỉ là ván cờ mà ai cũng muốn làm người chiến thắng?

    "Liên Minh Máu" là câu chuyện về tình yêu, thù hận, và lòng trung thành trong thế giới ngầm đầy sóng gió.

    Một mối quan hệ bắt đầu bằng sự đối đầu, nhưng liệu có kết thúc bằng sự hy sinh và tình cảm chân thành?

    >

    Thể loại: Hiện đại, thế giới ngầm, hành động, tình yêu, cường cường, sủng ngọt.

    CP chính: Ling (công) x Orm (thụ).

    Điểm nhấn: Sự căng thẳng giữa tình yêu và thù hận, những pha hành động nghẹt thở, và mối tình sâu đậm giữa hai nhân vật chính.

    Hãy bước vào thế giới của "Liên Minh Máu" để chứng kiến câu chuyện đầy cuốn hút này!
     
    Lingorm ♥️Liên Minh Máu
    Chương 1: Cuộc Chạm Trán Định Mệnh


    Thành phố Màn Đêm chưa bao giờ có một ngày bình yên.

    Trong thế giới ngầm, nơi quyền lực được định đoạt bằng súng và máu, Hắc Ưng và Bạch Hổ luôn là hai thế lực đứng đầu, chia cắt cả thành phố.

    Hắc Ưng, dưới sự lãnh đạo của Ling, lão đại lạnh lùng và tàn nhẫn, kiểm soát các tuyến vận chuyển vũ khí, thuốc phiện và mạng lưới tình báo khắp nơi.

    Ling không chỉ đáng sợ vì sự thông minh và quyết đoán, mà còn vì cô chưa từng thất bại trong bất kỳ phi vụ nào.

    Bạch Hổ, do Trần Lão Gia cầm đầu, chuyên kiểm soát các băng nhóm nội địa, bảo kê và rửa tiền.

    Nhưng người thực sự khiến kẻ thù e dè không phải ông ta, mà là con gái ông – Orm, tiểu thư xinh đẹp và kiêu ngạo, đồng thời là người thừa kế duy nhất của Bạch Hổ.

    Dù căng thẳng, hai thế lực lớn này vẫn luôn giữ một thỏa thuận ngầm: không xâm phạm lãnh thổ của nhau.

    ---

    Tuy nhiên, sự cân bằng mong manh đó bị phá vỡ khi một lô hàng ma túy trị giá hàng triệu đô của Bạch Hổ bị đánh cắp ngay trên lãnh thổ của họ.

    Tất cả bằng chứng đều hướng về Hắc Ưng.

    Orm, mang trọng trách của người thừa kế, được cha giao nhiệm vụ đích thân đối chất với Ling.

    Tại tầng cao nhất của một nhà kho bỏ hoang – địa điểm được Ling chọn cho cuộc gặp, Orm bước vào cùng hai vệ sĩ.

    Cô mặc bộ vest trắng tinh khôi, bước đi đầy tự tin nhưng không kém phần uyển chuyển.

    Ánh sáng từ những chiếc đèn vàng hắt lên khuôn mặt cô, tạo nên một sự đối lập lạ kỳ: dịu dàng mà sắc bén.

    Ling ngồi trên ghế, chiếc áo khoác da đen phủ ngoài váy bó sát, toát lên phong thái quyền uy không thể nhầm lẫn.

    Xung quanh cô là những người đàn em trung thành, tay lăm lăm vũ khí.

    “Tiểu thư Bạch Hổ,” Ling lên tiếng, giọng trầm lạnh, ánh mắt xoáy sâu vào Orm.

    “Tôi không ngờ lão Korn lại cử cô đến đây.

    Tôi cứ nghĩ ông ấy sẽ tự mình đến để buộc tội tôi.”

    Orm “Cha tôi không cần tốn thời gian cho những chuyện vớ vẩn.

    Tôi ở đây để nói thẳng: cô trả lại hàng hoặc đối mặt với chiến tranh.”

    Ling nhếch mép cười, ánh mắt lóe lên tia thách thức.

    “Cô nghĩ tôi cần số hàng đó sao?

    Nếu tôi muốn, tôi đã lấy luôn cả lãnh thổ của các người.”

    Không khí trong phòng trở nên căng thẳng.

    Orm tiến lên một bước, đứng gần Ling, giọng nói nhẹ nhưng chứa đựng sự uy quyền:

    “Cô có thể giỏi che giấu, nhưng đừng quên, tôi biết rõ cách Hắc Ưng vận hành.

    Đừng nghĩ Bạch Hổ dễ dàng bị qua mặt.”

    Ling khẽ nhướn mày, nhìn Orm với sự thích thú.

    Lần đầu tiên, cô gặp một người dám đối đầu với mình mà không run sợ.

    “Cô có gan lắm, tiểu thư.”

    Ling đứng dậy, đối mặt với Orm.

    Khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn vài bước.

    “Nhưng gan không phải là thứ giúp cô sống sót trong thế giới này.”

    Orm đáp trả bằng ánh mắt sắc lạnh.

    “Chúng ta sẽ xem ai là người sống sót cuối cùng.”

    Cuộc gặp không đi đến kết quả nào.

    Ling không thừa nhận liên quan đến vụ cướp, nhưng cũng không đưa ra bằng chứng để minh oan.

    Orm rời đi với sự nghi ngờ ngày càng lớn, quyết tâm điều tra đến cùng.

    Trong khi đó, Ling nhìn theo bóng Orm rời khỏi nhà kho, trong lòng xuất hiện một cảm giác kỳ lạ mà chính cô cũng không thể lý giải.

    Từ đây, định mệnh đã vô tình gắn kết hai con người đối lập, mở ra một chuỗi sự kiện không thể đoán trước.
     
    Lingorm ♥️Liên Minh Máu
    Chương 2:Ngòi Nổ Của Sự Hợp Tác


    Sau cuộc gặp mặt đầy căng thẳng, Orm trở về căn cứ Bạch Hổ, mang theo những nghi ngờ và cảm giác bất an.

    Cô không tin lời phủ nhận của Ling, nhưng cũng hiểu rằng việc đổ lỗi cho Hắc Ưng quá đơn giản.

    Trong thế giới ngầm, không có gì là ngẫu nhiên.

    Orm nhanh chóng triệu tập đội tình báo của mình để điều tra, đồng thời giữ liên lạc với các mối quan hệ bên ngoài.

    Cô biết, nếu không tìm ra kẻ chủ mưu thật sự, một cuộc chiến với Hắc Ưng là điều không thể tránh khỏi.

    Phía Ling, cô ngồi trong văn phòng của mình tại trụ sở Hắc Ưng, đôi mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào bảng thông tin trước mặt.

    Báo cáo từ đàn em cho thấy, lô hàng của Bạch Hổ bị cướp không phải do Hắc Ưng thực hiện.

    Nhưng có một chi tiết khiến Ling cảm thấy bất an: cách thức của vụ cướp này giống hệt chiến lược từng được cô sử dụng trong một phi vụ lớn vài năm trước.

    “Có kẻ đang cố tình gài bẫy chúng ta,” Ling nói với cánh tay phải của mình-Ying

    “Lão đại, cô nghĩ kẻ nào có khả năng làm điều đó?”

    Ying hỏi.

    Ling nhíu mày.

    “Phán Quan.

    Tổ chức đó đã nằm im quá lâu.

    Nếu tôi đoán không lầm, chúng muốn kích động chiến tranh giữa Hắc Ưng và Bạch Hổ để giành quyền kiểm soát toàn thành phố.

    Ying khựng lại.

    “Vậy chúng ta có nên báo cho Bạch Hổ không?”

    Ling lắc đầu, ánh mắt sắc như dao.

    “Không.

    Orm sẽ không tin chúng ta dễ dàng như thế.

    Chỉ khi cô ta tự thấy sự thật, tôi mới có cơ hội thuyết phục cô ta.”

    Ngay khi cả Hắc Ưng và Bạch Hổ đang trong trạng thái căng thẳng, một đợt tấn công bất ngờ xảy ra tại một trong những sòng bạc lớn của Bạch Hổ.

    Hơn 20 người bị thương, và số tiền mặt trong sòng bạc bị cướp sạch.

    Orm tức tốc đến hiện trường, chỉ để tìm thấy một dấu hiệu quen thuộc: biểu tượng của Hắc Ưng.

    “Ling!”

    Orm nghiến răng, ném tấm thẻ có biểu tượng đó lên bàn.

    Korn Lão Gia, cha của Orm, tức giận ra lệnh triệu tập toàn bộ lực lượng.

    Ông muốn đáp trả ngay lập tức.

    Nhưng Orm ngăn lại.

    “Cha, đây không phải cách của Hắc Ưng.

    Ling không ngu ngốc đến mức để lại dấu hiệu rõ ràng như vậy.”

    “Con tin cô ta sao?”

    Korn Lão Gia gằn giọng.

    Orm không đáp, nhưng ánh mắt cô đầy kiên định.

    “Con sẽ tự mình đối mặt với Ling.”

    Orm lại đến gặp Ling, lần này tại trụ sở chính của Hắc Ưng.

    Cô bước vào, một mình, không vệ sĩ.

    “Cô có gan lắm,” Ling khoanh tay trước ngực, ánh mắt đánh giá Orm.

    “Tôi không đến để tranh cãi.

    Tôi đến để đề nghị hợp tác.”

    Ling nhướn mày.

    “Cô muốn hợp tác với kẻ cô nghĩ đã cướp hàng của mình và tấn công sòng bạc của gia đình cô?”

    Orm cười nhạt.

    “Tôi không tin cô làm những chuyện đó.

    Nhưng tôi tin rằng, nếu không hành động, cả Hắc Ưng và Bạch Hổ đều sẽ bị tiêu diệt bởi kẻ thù chung.”

    “Cô nghĩ mình có thể tin tôi?”

    Ling tiến sát lại gần, ánh mắt xoáy sâu vào Orm.

    Orm không chút sợ hãi: “Không.

    Nhưng tôi không có lựa chọn nào khác.”

    Ling im lặng một lúc, rồi gật đầu.

    “Được.

    Nhưng tôi có một điều kiện: từ giờ, cô phải làm việc dưới sự chỉ đạo của tôi.

    Nếu không đồng ý, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.”

    Orm nhíu mày, nhưng cuối cùng cũng gật đầu.

    “Tạm thời vậy.”

    Từ đây, Ling và Orm chính thức bắt tay, khởi đầu một liên minh bất đắc dĩ để đối phó với tổ chức Phán Quan.

    Nhưng liệu hai con người với những mâu thuẫn sâu sắc, những nỗi đau và bí mật riêng, có thể thực sự tin tưởng nhau?

    Hay đây chỉ là một ván cờ mà cả hai đều muốn làm người chiến thắng?
     
    Lingorm ♥️Liên Minh Máu
    Chương 3: Lửa Thử Vàng, Gian Nan Thử Sức


    Ngay sau khi thỏa thuận hợp tác được thiết lập, Ling và Orm tổ chức một cuộc họp kín tại trụ sở của Hắc Ưng.

    Ying – cánh tay phải trung thành của Ling – không khỏi lo lắng khi thấy Orm xuất hiện tại địa bàn của họ.

    “Lão đại, tôi không hiểu tại sao cô lại tin tưởng tiểu thư Bạch Hổ.

    Nếu đây là cái bẫy thì sao?”

    Ying nhíu mày, ánh mắt cảnh giác hướng về phía Orm.

    Ling nhếch mép cười, giọng lạnh nhạt.

    “Tôi không tin cô ta.

    Nhưng tôi biết, cô ta không ngu ngốc đến mức dám giở trò ở đây.”

    Orm đứng khoanh tay, không nói gì, nhưng cô cảm nhận được ánh mắt đầy sát khí của Ying.

    “Bớt thì giờ tranh cãi đi,” Orm nói, giọng lạnh băng.

    “Nếu muốn hạ Phán Quan, chúng ta cần một kế hoạch cụ thể.

    Tôi không có thời gian chơi trò đấu mắt với cấp dưới của cô.”

    Ying giận dữ định lên tiếng, nhưng Ling giơ tay ngăn lại.

    “Được rồi.

    Nói xem, cô có thông tin gì”

    Orm đặt lên bàn một tấm bản đồ chi tiết về thành phố, đánh dấu những địa điểm trọng yếu của Phán Quan.

    “Đây là ba cơ sở chính của chúng,” Orm giải thích.

    “Một nhà kho chứa vũ khí ở phía nam, một sòng bạc ở trung tâm thành phố dùng để rửa tiền, và trụ sở chính của chúng nằm ở ngoại ô phía tây.”

    Ling nhìn bản đồ, khẽ gật đầu.

    “Vậy chúng ta bắt đầu từ đâu?”

    Orm chỉ vào sòng bạc.

    “Chỗ này.

    Nó không chỉ là nguồn tiền chính của chúng, mà còn là nơi chúng lưu giữ thông tin quan trọng.

    Nếu chiếm được, chúng ta sẽ có lợi thế lớn.”

    Ying xen vào.

    “Tấn công sòng bạc ở trung tâm thành phố là tự sát.

    Cô có biết lượng bảo vệ của chúng dày đặc thế nào không?”

    Orm nhếch môi cười nhạt.

    “Đó là lý do chúng ta cần phối hợp.

    Người của Bạch Hổ sẽ lo phần bên ngoài, dụ lính của chúng rời khỏi.

    Người của Hắc Ưng sẽ đột nhập từ cửa ngầm mà tôi đã tìm ra.”

    Ling trầm ngâm, ánh mắt sắc bén nhìn Orm.

    “Nghe có vẻ ổn.

    Nhưng tôi cần cô tham gia trực tiếp.

    Nếu kế hoạch thất bại, tôi không muốn chịu trách nhiệm một mình.”

    Orm gật đầu không do dự.

    “Được thôi.

    Nhưng cô cũng phải ra mặt.

    Nếu cô nghĩ tôi sẽ để cô điều khiển mọi thứ từ xa, thì đừng mơ.

    Dưới ánh đèn vàng le lói của trung tâm thành phố, cả Hắc Ưng và Bạch Hổ đồng loạt triển khai kế hoạch.

    Ying dẫn một đội nhỏ của Hắc Ưng đột nhập vào cửa ngầm theo thông tin mà Orm cung cấp.

    Trong khi đó, Orm đứng cùng Ling trên một tòa nhà cao tầng gần đó, quan sát toàn bộ diễn biến.

    “Cô không sợ tôi lật kèo sao?”

    Orm hỏi, ánh mắt dò xét.

    Ling không nhìn Orm, chỉ nhàn nhạt đáp: “Nếu cô muốn, cô đã làm từ lâu rồi.

    Tôi chỉ tò mò xem cô giỏi đến đâu thôi.”

    Orm bật cười, lần đầu tiên cảm thấy một chút thú vị trong mối quan hệ căng thẳng này.

    Khi Ying và đội của cô đột nhập được vào bên trong, họ phát hiện ra một điều kinh hoàng: Phán Quan đã dự đoán trước kế hoạch này.

    Cả đội rơi vào một cái bẫy, bị phục kích bởi hàng loạt tay súng.

    Ling nhận được tin, lập tức lao xuống để cứu đội của mình.

    “Đừng ngu ngốc!

    Đó là cái bẫy!”

    Orm hét lên, cố giữ Ling lại.

    Ling hất tay Orm ra, ánh mắt rực lửa.

    “Ying là người của tôi.

    Tôi sẽ không bỏ mặc cô ấy!”

    Orm nhìn theo bóng Ling lao đi, lòng trào lên một cảm xúc lạ lùng.

    Không do dự lâu, cô cũng quyết định chạy theo.

    Trong cơn hỗn loạn, Ying bị trúng đạn nhưng vẫn cố gắng che chắn cho Ling và Orm khi cả ba bị bao vây.

    “Lão đại… tôi xin lỗi…”

    Ying thều thào, máu thấm đẫm áo.

    Ling siết chặt nắm đấm, ánh mắt đầy phẫn nộ.

    Nhưng trước khi cô kịp phản ứng, Orm đã nhanh tay hạ gục hai kẻ tấn công phía sau Ling.

    “Đừng đứng đó mà uất hận!

    Nếu không muốn mất thêm người, thì chiến đấu đi!”

    Orm hét lên.

    Ling lấy lại tinh thần, cùng Orm tiêu diệt toàn bộ lính của Phán Quan trong khu vực.

    Dù thành công thoát khỏi cái bẫy, Ling và Orm không thể phủ nhận rằng đây là một thất bại cay đắng.

    Ying bị thương nặng, còn Phán Quan vẫn nắm thế chủ động.

    “Tôi đã cảnh báo cô, liên minh này không dễ dàng đâu,” Orm nói, giọng mệt mỏi.

    Ling nhìn Orm, ánh mắt đầy mâu thuẫn.

    “Cô cứu tôi.

    Tại sao?”

    Orm nhún vai.

    “Nếu cô chết, tôi cũng chẳng sống yên.

    Đừng hiểu nhầm.”

    Ling không đáp, nhưng trong lòng dấy lên một cảm giác kỳ lạ – cảm giác mà cô chưa từng có với bất kỳ ai.
     
    Lingorm ♥️Liên Minh Máu
    Chương 4: Phe Thứ 3 Lộ Diện


    Dù cuộc đột kích vào sòng bạc không mang lại kết quả như mong muốn, Ling và Orm không có thời gian để tiếc nuối.

    Ying vẫn đang được điều trị tại căn cứ Hắc Ưng, nhưng tình hình của cô không mấy khả quan.

    Trong khi đó, Phán Quan dường như đang di chuyển một bước lớn, và điều này khiến cả hai phải tập trung mọi nguồn lực để ứng phó.

    Ling đang xem xét các báo cáo thì điện thoại riêng của cô reo lên.

    Đầu dây bên kia là một giọng nam trầm, lạnh lùng:

    “Ling, tôi đã nghe về liên minh tạm thời của cô với Bạch Hổ.

    Cô nghĩ mình thông minh, nhưng cô không biết mình đang chơi một trò chơi lớn hơn rất nhiều.”

    Ling cau mày, giọng nói đầy sát khí.

    “Mày là ai?”

    “Tôi là kẻ mà cả Hắc Ưng và Bạch Hổ đều không muốn đối đầu.”

    “Phán Quan?”

    Người kia bật cười.

    “Phán Quan?

    Đám đó chẳng là gì ngoài những con cờ trong tay tôi.

    Cô nghĩ chúng tự nhiên xuất hiện và dám khiêu khích hai băng đảng lớn nhất thành phố sao?

    Cô thật sự không biết gì cả.”

    Cuộc gọi kết thúc ngay sau đó, để lại Ling với hàng loạt câu hỏi.

    Ling ngay lập tức triệu tập Orm đến căn cứ Hắc Ưng.

    Dù không thích bị triệu tập như một cấp dưới, Orm vẫn đến, vì cô biết Ling sẽ không gọi nếu không có lý do chính đáng.

    “Kẻ nào đã gọi cô?”

    Orm hỏi, vừa bước vào phòng họp.

    “Cô nghe về cái tên Độc Thủ bao giờ chưa?”

    Ling hỏi, ánh mắt sắc bén.

    Orm khựng lại.

    “Độc Thủ?

    Một tổ chức sát thủ ẩn danh trong truyền thuyết?

    Họ chỉ tồn tại trong những lời đồn đại.”

    Ling ném lên bàn một tập hồ sơ.

    “Không còn là đồn đại nữa.

    Tôi vừa nhận được tin: kẻ cầm đầu Độc Thủ là người đứng sau Phán Quan.

    Mục tiêu của hắn không chỉ là chúng ta mà là cả thế giới ngầm của thành phố này.”

    Orm mở tập hồ sơ, bên trong là những bức ảnh mờ nhạt và một danh sách dài những vụ ám sát chưa có lời giải.

    “Vậy ý cô là, Phán Quan chỉ là bình phong?”

    Ling gật đầu.

    “Đúng.

    Và tôi tin rằng, hắn đang cố tình kéo cả Bạch Hổ và Hắc Ưng vào một cuộc chiến tiêu hao để dễ dàng chiếm lấy mọi thứ.”

    Không lâu sau cuộc họp, một thông tin rò rỉ từ Phán Quan cho thấy chúng sẽ tiến hành một vụ giao dịch lớn tại cảng biển phía đông – nơi thuộc lãnh thổ trung lập.

    Orm và Ling quyết định hành động.

    Họ tập hợp lực lượng, lên kế hoạch đánh úp, hy vọng có thể bắt giữ một thành viên cấp cao của Phán Quan để lấy thêm thông tin.

    Nhưng khi họ đến nơi, mọi thứ đã quá muộn.

    Hàng trăm lính trang bị vũ khí hạng nặng đã chờ sẵn.

    “Lại là một cái bẫy,” Orm thở dốc, rút súng khỏi bao.

    Ling không trả lời, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía trước.

    Ở giữa bãi container, một người đàn ông xuất hiện.

    Hắn mặc bộ vest đen, khuôn mặt sắc lạnh, tay cầm một chiếc nhẫn bạc xoay xoay như đang chơi đùa.

    “Chào mừng đến với sân chơi của tôi,” hắn nói, giọng đầy trêu chọc.

    “Tôi là Tan, người mà các cô nên nhớ đến trước khi chết.”

    Orm nhìn Ling, ánh mắt đầy nghi ngại.

    “Đây là kẻ đứng sau tất cả sao?”

    Luther cười lớn.

    “Tôi không hẳn là kẻ đứng sau tất cả.

    Tôi chỉ là người mở màn cho sự sụp đổ của các cô thôi.

    Còn kẻ thực sự điều khiển trò chơi này… sẽ sớm ra mặt.”

    Dưới sự chỉ huy của Tan, lính của Phán Quan tấn công dữ dội.

    Orm và Ling phối hợp nhịp nhàng, bảo vệ nhau trong từng loạt đạn.

    Trong lúc giao tranh, Luther đột ngột biến mất.

    Trước khi rời đi, hắn để lại một câu nói:

    “Các cô có thể tạm thời sống sót hôm nay.

    Nhưng đừng mơ rằng liên minh này sẽ cứu được các cô mãi mãi.”

    Ling và Orm thoát được khỏi vòng vây, nhưng không thể phủ nhận rằng Luther đã thành công trong việc gieo rắc hỗn loạn.

    Orm thở dài, lau vết máu trên mặt.

    “Nếu chúng ta không tìm được cách, không chỉ Bạch Hổ và Hắc Ưng, mà cả thành phố này sẽ bị hắn nuốt chửng.”

    Ling im lặng một lúc, rồi đáp: “Được thôi.

    Từ giờ, chúng ta sẽ không chơi theo luật của hắn nữa.

    Tôi sẽ tìm hắn và hạ hắn trước khi hắn kịp ra tay.”

    “Vậy thì lần này, hãy để tôi là người dẫn đường,” Orm nói, ánh mắt sắc lạnh.

    Liên minh của họ giờ đây không chỉ là một thỏa thuận bất đắc dĩ mà đã trở thành một cuộc chiến sinh tử với phe thứ ba nguy hiểm.

    Liệu họ có đủ sức mạnh để đối đầu với một tổ chức sát thủ đáng sợ như Độc Thủ, hay tất cả sẽ chỉ là ván cờ mà Tan đã sắp đặt?
     
    Lingorm ♥️Liên Minh Máu
    Chương 5: Cuộc Săn Lùng Thủ Lĩnh Phán Quan


    Khi trở về từ cuộc đụng độ ở cảng, Ling và Orm chưa kịp nghỉ ngơi thì nhận được một cuộc gọi bất ngờ.

    “Ling,” giọng nói lạnh lẽo vang lên từ đầu dây bên kia.

    “Ta nghe nói ngươi đang rất quan tâm đến tổ chức Phán Quan?”

    Ling nhận ra ngay giọng nói này, nhưng cô vẫn giữ bình tĩnh.

    “Tan.”

    “Thông minh.

    Nhưng nếu ngươi nghĩ rằng ngươi có thể săn lùng ta, thì hãy nghĩ lại.

    Ta không chỉ là một cái tên, mà là cơn ác mộng của các ngươi.”

    Trước khi Ling kịp đáp, cuộc gọi ngắt.

    Orm bước vào phòng, nhìn thấy nét mặt căng thẳng của Ling liền hỏi: “Hắn nói gì?”

    “Tan muốn khiêu chiến.”

    Ling thả điện thoại xuống bàn.

    “Và chúng ta sẽ đáp trả.”

    Ling triệu tập tất cả các thành viên chủ chốt của Hắc Ưng và Bạch Hổ để lên kế hoạch.

    Ying đứng bên cạnh Ling, phân tích dữ liệu từ các nguồn tin.

    “Hắn đang di chuyển liên tục,” Ying báo cáo.

    “Nhưng tôi phát hiện một căn cứ khả nghi ở ngoại ô phía đông thành phố.

    Nơi này từng thuộc sở hữu của một tổ chức buôn lậu, nhưng gần đây đã được mua lại.

    Rất có thể đây là một trong những điểm tập trung của Phán Quan.”

    Orm gật đầu, tay chỉ vào bản đồ: “Nếu đây là nơi hắn ẩn náu, chúng ta không thể tấn công trực tiếp.

    Hắn chắc chắn đã giăng sẵn bẫy.

    Chúng ta cần chia đội, một nhóm đánh lạc hướng, nhóm còn lại đột nhập từ bên trong.”

    Ling lặng lẽ nhìn bản đồ, sau đó nói: “Được.

    Tôi và Orm sẽ dẫn đầu.

    Ying, cô giám sát từ xa.”

    Dưới màn đêm, Ling và Orm dẫn đầu đội tấn công đến căn cứ được nghi ngờ là nơi trú ẩn của Tan.

    Lực lượng Phán Quan tại đây trang bị vũ khí hạng nặng, nhưng không thể ngăn cản bước tiến của Hắc Ưng và Bạch Hổ.

    Ling và Orm phối hợp nhuần nhuyễn, như thể đã chiến đấu bên nhau hàng năm trời.

    “Tầng hai!”

    Orm hét lớn khi phát hiện một nhóm lính đang rút lên trên.

    Ling lập tức dẫn theo hai người, còn Orm cùng nhóm khác kiểm tra tầng trệt.

    Ở tầng cao nhất, Ling bước vào một căn phòng lớn.

    Một chiếc ghế xoay đặt giữa phòng, và Tan đang ngồi đó, vẻ mặt đầy trêu chọc.

    “Ling, cuối cùng chúng ta cũng gặp nhau,” hắn nói, tay xoay một chiếc nhẫn bạc.

    Ling không chần chừ, giơ súng lên.

    “Kết thúc ở đây.”

    Tan cười lớn, giọng nói đầy mỉa mai: “Ngươi nghĩ mọi chuyện đơn giản thế sao?

    Ta không ở đây để chiến đấu, mà để gửi lời cảnh báo.”

    Trước khi Ling kịp phản ứng, màn hình lớn sau lưng Tan bật sáng, hiển thị một loạt bản đồ và ký hiệu.

    “Dự Án Phượng Hoàng,” hắn nói, ánh mắt sắc lạnh.

    “Đây là tương lai của thế giới ngầm.

    Ngươi có thể cố gắng ngăn cản, nhưng sẽ không kịp đâu.”

    Sau câu nói đó, căn phòng bỗng chốc rung chuyển.

    Tan nhấn một nút trên tay cầm, kích hoạt hệ thống tự hủy.

    Ling vội rút lui khi căn cứ bắt đầu nổ tung.

    Orm và đội của cô cũng nhanh chóng rời khỏi, nhưng tổn thất không nhỏ.

    “Tan đã thoát,” Orm nói khi cả hai đứng trước đống đổ nát.

    Ling nắm chặt tay, ánh mắt lạnh như băng: “Hắn chỉ đang chơi đùa với chúng ta.

    Nhưng lần sau, hắn sẽ không có cơ hội nữa.”

    Orm nhìn Ling, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

    Giữa cuộc chiến đầy hỗn loạn, cô bắt đầu nhận ra sự quyết tâm không khoan nhượng của người phụ nữ đứng cạnh mình.
     
    Lingorm ♥️Liên Minh Máu
    Chương 6: Dự Án Phượng Hoàng


    Trở về từ căn cứ bị phá hủy của Phán Quan, Ling và Orm dành cả đêm phân tích những gì thu thập được.

    Ying, với kỹ năng hacker của mình, đã kịp tải xuống một số tài liệu trước khi hệ thống tự hủy kích hoạt.

    “Đây là tất cả những gì tôi lấy được,” Ying nói, đặt một tập hồ sơ và ổ cứng lên bàn.

    Orm mở tài liệu, mắt dừng lại ở hai từ nổi bật: Dự Án Phượng Hoàng.

    “Dự Án này liên quan đến điều gì?”

    Orm hỏi, ánh mắt đăm chiêu.

    Ying trả lời: “Theo những gì tôi giải mã được, nó là một kế hoạch lớn của Tan nhằm kiểm soát toàn bộ thế giới ngầm.

    Hắn đang xây dựng một đội quân riêng, không chỉ bao gồm con người mà còn cả công nghệ vũ khí tiên tiến.”

    Ling nhíu mày, nhìn vào sơ đồ chi tiết về các thiết bị quân sự và một bản đồ đánh dấu những địa điểm chiến lược.

    “Tan không chỉ muốn thống trị,” Ling trầm giọng.

    “Hắn muốn quét sạch tất cả những ai cản đường.”

    Sau khi trở lại căn cứ ,Kris thành viên của bang Hắc Ưng được Ying chữa trị, tỉnh lại vào buổi sáng hôm sau.

    Dù bị thương, ông vẫn đủ tỉnh táo để cung cấp thêm thông tin.

    “Dự Án Phượng Hoàng không chỉ là một kế hoạch thâu tóm quyền lực,” Kris nói, giọng yếu ớt.

    “Nó còn là một phương tiện để trả thù.”

    Ling bước tới, ánh mắt sắc lạnh.

    “Ý ông là gì?”

    Kris hít một hơi dài, cố gắng ngồi dậy.

    “Nhiều năm trước, Tan từng là cánh tay phải của một tổ chức lớn ở Đông Nam Á.

    Nhưng khi hắn cố gắng lật đổ lãnh đạo, hắn bị phản bội và bị săn lùng.

    Hắn đã mất tất cả và thề sẽ trả thù.

    Dự Án Phượng Hoàng là công cụ để hắn làm điều đó.”

    Orm nhìn vào bản đồ trên tường, nơi đánh dấu nhiều khu vực quan trọng.

    “Nhưng tại sao hắn lại nhắm vào Hắc Ưng và Bạch Hổ?

    Chúng ta không liên quan đến quá khứ của hắn.”

    Kris bật cười cay đắng.

    “Các cô là những thế lực lớn nhất hiện tại.

    Nếu hắn muốn thống trị, các cô chính là mục tiêu đầu tiên hắn phải hạ bệ.”

    Ling quay lại với nhóm của mình, ánh mắt đầy quyết tâm.

    “Chúng ta không thể để Tan tiếp tục triển khai kế hoạch này.

    Phải tìm ra trung tâm chỉ huy chính của hắn và phá hủy nó trước khi quá muộn.”

    Ying chen vào: “Tôi đã tìm thấy một dấu hiệu lạ trên bản đồ.

    Có một khu vực phía nam thành phố đang tiêu thụ lượng điện năng khổng lồ, dù trên giấy tờ chỉ là một nhà máy bỏ hoang.

    Có thể đó là nơi hắn đặt trung tâm chỉ huy.”

    Orm gật đầu.

    “Chúng ta cần một đội mạnh nhất.

    Đây sẽ không phải là một cuộc đột kích dễ dàng.”

    Ling quay sang Korn Lão Gia.

    “Tôi cần người của ông phối hợp.”

    Korn Lão Gia cười nhạt.

    “Ling, tôi không thích phong cách của cô, nhưng tôi không ngu ngốc.

    Nếu Tan thắng, tất cả chúng ta đều mất.”

    Dưới màn đêm, Ling và Orm dẫn đầu một đội quân tinh nhuệ đến nhà máy.

    Khu vực này được bao phủ bởi hệ thống an ninh dày đặc.

    “Ying, cô sẵn sàng chưa?”

    Ling nói qua bộ đàm.

    “Đã xâm nhập hệ thống,” Ying trả lời.

    “Tôi có thể tạm thời tắt camera và mở khóa cổng ngoài, nhưng chỉ trong 10 phút.”

    “10 phút là đủ.”

    Ling ra hiệu, dẫn đội tiến vào.

    Bên trong nhà máy là một mê cung của các hành lang dài và phòng thí nghiệm.

    Tiếng bước chân vang vọng trong không gian im lặng đến rợn người.

    Orm thận trọng bước bên cạnh Ling, súng sẵn sàng.

    “Cô có cảm thấy gì đó không đúng không?”

    Ling khẽ gật đầu.

    “Tan sẽ không để nơi này yên bình như vậy.

    Cẩn thận.”

    Khi cả đội tiến sâu vào trung tâm nhà máy, tiếng còi báo động vang lên.

    Từ bốn phía, lính của Tan tràn ra, súng và lựu đạn dồn dập.

    “Tôi đã bảo mà!”

    Orm hét lên, nấp sau một thùng kim loại, bắn trả.

    Ling giữ bình tĩnh, ra hiệu cho đội phân tán.

    “Tìm nơi ẩn nấp!

    Ying, tình hình thế nào?”

    “Có vẻ như Tan đã gài bẫy.

    Hắn để tôi xâm nhập hệ thống quá dễ dàng.

    Nhưng tôi đang cố tìm lối thoát cho các cô.”

    Cuộc chiến kéo dài đến tận nửa đêm.

    Lực lượng của Tan đông hơn, nhưng Ling và Orm chiến đấu như những cỗ máy không biết mệt mỏi.Một bí mật bị phát hiện

    Khi gần như bị dồn vào chân tường, Ling và Orm tìm thấy một phòng điều khiển bí mật.

    Bên trong, họ phát hiện bản đồ chi tiết về Dự Án Phượng Hoàng và một video ghi lại lời tuyên bố của Tan:

    > “Dự Án Phượng Hoàng sẽ tái lập trật tự.

    Kẻ mạnh sống, kẻ yếu chết.

    Và ta sẽ đứng trên tất cả.”

    Ling nghiến răng, ánh mắt lạnh như băng.

    “Hắn sẽ không bao giờ đạt được điều này.”

    Orm nhìn sang Ling, trong lòng dâng lên một cảm giác lạ lẫm: sự tin tưởng.

    “Chúng ta sẽ ngăn hắn,” Orm nói chắc nịch.

    Ling quay lại, khẽ gật đầu.

    “Cùng nhau.”
     
    Lingorm ♥️Liên Minh Máu
    Chương 7: Lời Khiêu Chiến


    Trở về căn cứ, Ling và Orm đều mang trong mình những vết thương – không chỉ trên cơ thể, mà cả trong tâm trí.

    Cuộc tấn công vào nhà máy của Tan tuy giành được tài liệu quý giá, nhưng cái giá phải trả không nhỏ: nhiều thuộc hạ của cả hai phe đã hy sinh, và Tan vẫn chưa bị tiêu diệt.

    Korn Lão Gia ngồi trong phòng họp, giọng nói nặng trĩu: “Chúng ta đã tiến rất gần, nhưng cũng bị Tan nhìn thấu.

    Từ giờ trở đi, hắn sẽ không để lại bất kỳ sơ hở nào.”

    Ying lên tiếng, phá tan không khí im lặng: “Nhưng chúng ta không hoàn toàn thất bại.

    Tôi đã tải được toàn bộ bản đồ chi tiết của các căn cứ còn lại.

    Một trong số đó rất có thể là trung tâm chỉ huy chính của Tan.”

    Orm cau mày, nhìn chằm chằm vào màn hình hiển thị: “Nơi nào?”

    Ying chỉ vào một điểm trên bản đồ, nằm sâu trong khu rừng ở biên giới phía bắc.

    “Theo dữ liệu, đây là một cơ sở nghiên cứu bị bỏ hoang từ lâu.

    Nhưng các tín hiệu gần đây cho thấy nó đang hoạt động trở lại.”

    Ling đứng dậy, ánh mắt kiên định: “Lần này, chúng ta sẽ không chỉ đột kích.

    Chúng ta sẽ san bằng nơi đó.”

    Ngay khi cả đội chuẩn bị kế hoạch, một cuộc gọi video bất ngờ xuất hiện trên màn hình chính.

    Gương mặt của Tan hiện ra, vẫn với nụ cười đầy thách thức.

    “Ling, Orm, các cô thực sự làm tôi ngạc nhiên.

    Các cô đã phá hủy một trong những căn cứ nhỏ của tôi.

    Thành thật mà nói, tôi có phần ấn tượng.”

    Ling bước lên, giọng lạnh lẽo: “Tan, trò chơi của ngươi kết thúc rồi.”

    Hắn bật cười lớn, ánh mắt sắc lạnh: “Trò chơi ư?

    Đây chỉ mới là màn dạo đầu.

    Các cô nghĩ rằng có thể chạm đến ta sao?

    Ta đang chờ ở trung tâm chỉ huy của mình.

    Nếu muốn, hãy đến mà thử vận may.”

    Trước khi cuộc gọi kết thúc, Tan để lại một câu nói đầy ẩn ý: “À, và Orm...

    Ta có vài món quà bất ngờ dành riêng cho cô.

    Chắc chắn cô sẽ thích.”

    Cả Hắc Ưng và Bạch Hổ phối hợp chặt chẽ để chuẩn bị cho trận chiến quyết định.

    Ling và Orm cùng Korn Lão Gia dẫn đầu đội quân, tiến về phía bắc trong một đoàn xe vũ trang.

    Trên đường đi, Orm ngồi cạnh Ling trong xe chỉ huy.

    Không khí giữa họ im lặng, nhưng không hề khó chịu.

    “Cô nghĩ Tan thực sự đang chờ chúng ta?”

    Orm lên tiếng, phá tan sự im lặng.

    Ling không quay lại, chỉ trả lời ngắn gọn: “Hắn quá tự tin.

    Nhưng đó chính là điểm yếu của hắn.”

    Orm khẽ cười: “Cô luôn tỏ ra lạnh lùng, nhưng thật ra lại rất giỏi quan sát.”

    Ling liếc qua Orm, ánh mắt thoáng dịu đi: “Còn cô, lúc nào cũng hỏi quá nhiều.”

    Orm bật cười, nhưng sâu trong lòng, cô cảm thấy sự tin tưởng giữa họ ngày càng lớn dần.

    Đến khu vực biên giới, đội của Ling và Orm phải vượt qua một khu rừng rậm rạp trước khi tiếp cận cơ sở chính của Tan.

    Ying từ xa hỗ trợ, cung cấp thông tin tình báo.

    “Ling, Orm,” Ying thông báo qua tai nghe.

    “Có nhiều cảm biến nhiệt trong khu vực.

    Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng.”

    Ling ra hiệu cho đội chia nhỏ nhóm, tiến từng bước cẩn trọng.

    Orm dẫn đầu một nhóm, dùng dao găm để hạ gục lính canh mà không gây tiếng động.

    Khi đến gần cơ sở, một loạt tiếng nổ bất ngờ vang lên.

    Tan đã gài bẫy khắp khu vực.

    “Chết tiệt!”

    Orm hét lên, kéo Ling tránh khỏi vụ nổ.

    “Hắn đang chơi trò mèo vờn chuột với chúng ta.”

    Ling nhìn quanh, đôi mắt lạnh băng: “Nếu hắn muốn chơi, chúng ta sẽ chơi đến cùng.”

    Sau khi vượt qua lớp phòng thủ bên ngoài, Ling và Orm cùng một nhóm nhỏ đột nhập vào trung tâm chỉ huy.

    Bên trong là một không gian tối tăm, với ánh sáng từ các màn hình hiển thị những dữ liệu phức tạp.

    Orm dừng lại khi nhìn thấy một bức ảnh trên tường – đó là hình ảnh gia đình cô.

    “Chuyện quái gì thế này…”

    Orm thì thầm, ánh mắt đầy nghi ngờ.

    Ling cũng dừng lại, nhưng trước khi họ kịp làm gì, cánh cửa phía sau đóng sập lại.

    Giọng nói của Tan vang lên từ hệ thống loa:

    “Chào mừng, Ling và Orm.

    Đây là nơi tất cả sẽ kết thúc – hoặc là cho các cô, hoặc là cho ta.

    Hãy chuẩn bị đi, vì điều bất ngờ nhất vẫn đang chờ đợi.”
     
    Lingorm ♥️Liên Minh Máu
    Chương 8: Ngọn Lửa Nhỏ Giữa Cuộc Chiến


    Trong căn phòng tối tăm, giọng nói của Tan tiếp tục vang lên, vừa khiêu khích , vừa đầy tính toán:" Orm ,cô có nhận ra không?Cha cô và tôi từng là đồng minh.Nhưng rồi chính ông ta đã phản bội tôi, đẩy tôi vào con đường này.Còn Ling...cô chỉ là một kẻ lạc lối ,không biết mình đang chơi trò gì."

    Orm siết chặt nắm đấm "Đừng có lôi cha tôi vào chuyện này, Tan .Nếu như cậu muốn nhắm vào tôi thì cứ tiếp tục.

    Ling kéo Orm lại ,ánh mắt như lạnh băng "Bình tĩnh hăns đang cố khiến cô mất kiểm soát."

    Orm hít sâu cố gắn trấn tĩnh bản thân mình, cảm giác tay Ling đặt nhẹ lên vai mình khiến cô thoáng khựng lại.

    Trong khoảnh khắc đó giữa bầu trời không khí căng thẳng có điều gì đó lặng lẽ len lỏi trong trái tim cô.

    Ling bắt đầu quan sát căn phòng tìm cách thoát khỏi cái bẫy của Tan.

    Ying qua tai nghe báo cáo" Lão đại tôi đã tìm được sơ đồ căn cứ, có một lối ra bí mật dẫn đến trung tâm điều khiển chính nhưng nó được khoá bằng hệ thống mã hoá ba lớp."

    Ling hỏi " cô có thể phá được không."

    Ying : tôi cần thời gian, lão đại cô và orm phải giữ vị trí và cầm cự.

    Ngay sau khi Ying vừa dứt lời, tiếng cửa sập bật mở và lính của Tan tràn vào .Ling và Orm nhanh chóng núp sau các bức tường phối hạ nhịp nhàng để bắn hạ từng kẻ địch.

    "Đừng đẻ chúng bao vây!"

    Ling hét lớn ,hạ gục hai tên lính bằng những phát súng chuẩn xác.

    Orm che chắn cho Ling , ném lựu đạn khói để cản trở tầm nhìn của địch "Cô có vẻ giỏi chiến đấu trong không gian chật hẹp nhĩ," giọng nói có chút mỉa mai, Ling cười nhạt ,còn cô thì quá ồn ào.

    Sau khi dọn sạch đám lính, Ling và Orm chạy đến một góc tường để tạm thời nghỉ lấy sức, Orm ngồi bệt xuống lau máu trên trán và ngẩn đầu nhìn Ling , người vẫn đứng như chưa từng mệt mỏi.

    Orm " cô luôn mạnh mẽ như thế này à," giọng nhẹ nhàng hơn thường ngày ,Ling nhìn Orm đôi mắt lạnh lùng nay thoáng dịu lại " nếu không, tôi đã chết từ lâu."

    Orm khẽ cười , "cô không sợ chết à" Ling im lặng trong giây lát rồi đáp" không sợ, nhưng tôi sợ những người tôi luôn tin tưởng sẽ phản bội."

    Orm ngẩn người ,câu nói ấy cùng với ánh mắt kiên định của Ling khiến cô nhận ra rằng phía sau vẻ ngoài tàn nhẫn ấy là một người phụ nữ cô độc.

    "cô có thể tin tôi," Orm bất giác thốt lên làm Ling nhìn cô với ánh mắt bất ngờ .

    Trong khoảng khắc ấy không còn là lão đại Hắc Ưng và tiểu thư Bạch Hổ nữa mà chỉ là hai con người tìm thấy sự đồng điệu giữa khói lửa chiến tranh.

    Lối thoát gần kề, Ying cuối cùng cũng phá được hệ thống mã hoá " lối ra đã mở nhưng lão đại các cô phải nhanh lên ,hệ thống an ninh đã kích hoạt tự huỷ các cô chỉ còn 15 phút."

    Ling đứng dậy kéo Orm lên ,chúng ta phải đi còn Orm nắm lấy tay Ling trước khi cô kịp bước đi nói cảm ơn cô vì đã tin tưởng tôi.

    Ling thoáng khựng lại nhìn Orm với ánh mắt khó hiểu , cô không trả lời nhưng nắm tay Orm siết chặt hơn như một lời hứa không cần nói thành lời.

    Khi cả hai băng qua những hành lang đầy khói vừa lửa cuốc cùng đến được trung tâm điều khiển.

    Tan đứng đó chờ đợi họ với vẻ mặt đầy tự mãn," các cô thật sự rất giỏi" hắn nói ,vỗ tay chậm rãi nhưng đến đây là đủ rồi Dự Án Phượng Hoàng vẫn sẽ tiếp tục, dù có hay không có các cô.

    Ling giơ súng lên ,ánh mắt lạnh như dao" kết thúc rồi, Tan."

    Hắn bật cười ,rút ra một thiết bị nhỏ." không , đây mới là khởi đầu" Tan kích hoạt thiết bị vàv toàn bộ căn cứ bắt đầu rung chuyển.

    Ling hét lên đẩy Orm về phía cửa "Orm, đi" ,cô do dự nhìn Ling một cách đầy lo lắng nhưng ánh mắt kiên định của Ling khiến cô hiểu rằng mình không thể bỏ lại người phụ nữ này, " chúng ta cùng đi !"

    Orm hét lớn và kéo tay Ling chạy ra khỏi căn cứ đang sụp đổ.

    Khi đã thoát ra ngoài cả hai ngã phịch xuống nền đất ,hơi thở dồn dập nhưng trong mắt họ không chỉ có sự mệt mỏi mà còn có điều gì đó sâu sắc hơn.

    Orm quay sang Lìn khẽ mỉm cười " tôi không nghĩ cô lại liều mạng vì tôi như vây."

    Ling quay đầu nhìn thẳng vào Orm nói cô quan trọng hơn những gì cô nghĩ đó Orm, tim Orm như lỡ một nhịp cô không biết trả lời nhưng thế nào chỉ cảm nhận được rằng giữa hai người họ có một sợ giây vô hình đang dần thắt chặt hơn.
     
    Lingorm ♥️Liên Minh Máu
    Chương 9: Giao Ước Ngầm


    Căn cứ của Tan giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát, nhưng điều đó không khiến Ling và Orm nhẹ nhõm.

    Tan vẫn sống sót, một lần nữa biến mất vào bóng tối.

    Trong trụ sở tạm thời ở khu vực biên giới, Korn Lão Gia triệu tập một cuộc họp khẩn.

    Ling, Orm, Ying và các thủ lĩnh chủ chốt của hai băng đảng đều có mặt.

    “Tan đang chơi trò mèo vờn chuột với chúng ta,” Korn Lão Gia cất giọng, ánh mắt trầm ngâm.

    “Hắn không chỉ muốn phá hủy chúng ta, mà còn muốn chứng minh rằng hắn vượt trên cả thế giới ngầm này.”

    Ling ngồi dựa vào ghế, tay chậm rãi xoay khẩu súng.

    “Hắn là một kẻ thông minh, nhưng sự kiêu ngạo đó sẽ giết chết hắn.

    Chúng ta cần lật lại thế cờ.”

    Ying xen vào: “Lão đại, tôi đã theo dõi các tín hiệu vệ tinh.

    Có một cơ sở nhỏ khác mà tôi nghi ngờ Tan đang dùng làm nơi trú ẩn tạm thời.

    Nhưng...”

    “Nhưng sao?”

    Orm cau mày.

    “Nơi đó nằm trong vùng lãnh thổ của ‘Hồng Ưng’ – phe đang có ý định muốn tranh giành quyền lực thế giới ngầm.

    Chúng ta không thể xông vào mà không xin phép.”

    Ling bật cười nhạt.

    “Hồng Ưng?

    Đám đó cũng chỉ là một lũ cơ hội.

    Chúng ta không cần phải xin phép gì cả.”

    Korn Lão Gia lắc đầu.

    “Không đơn giản vậy đâu, Ling.

    Hồng Ưng khác với Tan.

    Chúng là một băng đảng tinh vi, và thủ lĩnh của chúng, Lãnh Dực, nổi tiếng là một kẻ tàn nhẫn nhưng cực kỳ khôn ngoan.

    Nếu không cẩn thận, chúng ta sẽ rơi vào bẫy của cả hai bên.”

    Orm nhìn Ling, ánh mắt lo lắng: “Chúng ta cần phải có chiến lược.

    Đây không chỉ là chuyện của Hắc Ưng hay Bạch Hổ nữa.

    Sau khi bàn bạc, Ling và Orm quyết định đích thân đến gặp Lãnh Dực để thương lượng.

    Trên đường đi, không khí trong xe có phần lặng lẽ.

    Orm ngồi bên cạnh Ling, đôi mắt khẽ liếc nhìn người phụ nữ lạnh lùng bên cạnh.

    “Cô không sợ sao?

    Gặp Lãnh Dực nghĩa là đặt cả mạng sống lên bàn cân.”

    Ling quay sang, khóe môi cong lên thành một nụ cười nhạt.

    “Nếu tôi sợ, tôi đã không ngồi đây.”

    Orm bật cười khẽ: “Lúc nào cô cũng mạnh mẽ như vậy sao?”

    Ling im lặng một lúc, rồi trả lời: “Không phải lúc nào.

    Nhưng khi cần, tôi không cho phép bản thân yếu đuối.

    Đặc biệt là khi có người đang trông cậy vào tôi.”

    Orm nhìn Ling chăm chú, cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.

    Cô không hiểu vì sao, nhưng mỗi lời nói của Ling đều khiến cô cảm thấy an toàn một cách lạ thường.

    Hội Nghị Ngầm, căn cứ của Hồng Ưng nằm sâu trong một khu nhà máy bỏ hoang.

    Không khí ở đó đặc quánh sự nguy hiểm, với những ánh mắt sắc lạnh của thuộc hạ Hồng Ưng hướng về phía Ling và Orm.

    Lãnh Dực ngồi trên chiếc ghế lớn ở trung tâm, gương mặt góc cạnh và ánh mắt sắc bén.

    “Ling, Orm.

    Tôi không nghĩ rằng một ngày hai người đứng đầu của Hắc Ưng và Bạch Hổ lại đến cầu xin tôi.”

    Ling không chút nao núng, bước lên phía trước.

    “Chúng tôi không đến để cầu xin, mà để hợp tác.

    Tan đang là mối đe dọa cho cả chúng ta, và nếu hắn thành công, Hồng Ưng cũng sẽ không thoát khỏi tầm ngắm của hắn.”

    Lãnh Dực bật cười lớn.

    “Hợp tác?

    Ling, cô nghĩ tôi cần sự giúp đỡ của các người sao?

    Tôi có quân đội, có nguồn lực.

    Tan có là gì đâu.”

    Orm bước lên, giọng nói sắc sảo: “Lãnh Dực, đừng để sự tự mãn làm lu mờ lý trí.

    Tan không phải là kẻ mà cô có thể xem thường.

    Nếu hắn hạ được chúng tôi, cô nghĩ Hồng Ưng sẽ còn lại gì?”

    Lãnh Dực im lặng, nhìn sâu vào mắt Orm.

    Cuối cùng, cô khẽ gật đầu.

    “Được thôi.

    Tôi sẽ để các người qua lãnh thổ của tôi, nhưng tôi có một điều kiện.”

    Ling nhướng mày: “Điều kiện gì?”

    Lãnh Dực mỉm cười đầy ẩn ý: “Nếu các người thất bại, Hắc Ưng và Bạch Hổ phải giao nộp toàn bộ lãnh thổ của mình cho Hồng Ưng.”

    ---

    Trở về sau cuộc gặp, Ling và Orm đều im lặng.

    Khi về đến trụ sở, Ling kéo Orm ra một góc.

    “Cô không nên đồng ý với điều kiện đó,” Ling nói, giọng pha chút trách móc.

    Orm nhún vai, nở nụ cười nhạt: “Chúng ta đâu có lựa chọn nào khác.”

    Ling nhìn thẳng vào Orm, ánh mắt có chút lo lắng.

    “Nếu chúng ta thua, điều đó không chỉ là kết thúc của băng đảng, mà còn của chính chúng ta.”

    Orm nhẹ nhàng đặt tay lên vai Ling.

    “Ling, tôi tin chúng ta sẽ không thua.

    Và tôi cũng tin cô.”

    Ling khựng lại.

    Đó là lần đầu tiên cô nghe Orm nói như vậy.

    Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng, khiến cô không khỏi cảm thấy ấm áp – điều mà cô tưởng mình đã đánh mất từ lâu.

    “Cảm ơn.”

    Ling nói, giọng trầm ấm hơn thường ngày.

    Orm khẽ mỉm cười: “Cô mạnh mẽ lắm, Ling.

    Nhưng cũng đừng quên, đôi khi cô không phải gánh mọi thứ một mình.”

    Cả hai nhìn nhau, không cần nói thêm lời nào.

    Trong mắt họ, có một sự tín nhiệm mà không ai có thể phá .

    Hết chương

    Au: lần đầu viết truyện nếu có sơ xót gì mong mọi người góp ý♥
     
    Lingorm ♥️Liên Minh Máu
    Chương 10: Ván Cờ Nguy Hiểm


    Hai ngày sau, Ying gửi đến báo cáo mới nhất: “Tan đang hoạt động ở một khu vực thuộc biên giới của chúng ta và Hồng Ưng.

    Dựa vào tín hiệu thu được, hắn dường như đang tiến hành một vụ giao dịch lớn với một tổ chức vũ khí quốc tế.”

    Ling cau mày, ánh mắt lóe lên sự nguy hiểm.

    “Chúng ta không thể để hắn hoàn thành giao dịch.

    Nếu hắn có thêm nguồn lực, cuộc chiến này sẽ trở nên bất lợi.”

    Orm đứng dậy, lên tiếng: “Nhưng nếu chúng ta can thiệp vào, cũng đồng nghĩa sẽ đối đầu với tổ chức vũ khí kia.

    Điều đó rất mạo hiểm.”

    Ling liếc nhìn Orm.

    “Cô sợ sao?”

    Orm đáp lại ngay: “Không.

    Tôi chỉ muốn chắc rằng chúng ta sẽ không lao đầu vào một cái bẫy khác.”

    Ying cắt ngang: “Tôi đã chuẩn bị một kế hoạch.

    Chúng ta có thể phá hoại giao dịch bằng cách chiếm lấy lô hàng trước khi Tan kịp nhận nó.

    Nhưng điều này cần sự phối hợp chặt chẽ từ cả hai phe.”

    ---

    Phối hợp khác biệt

    Ling và Orm cùng dẫn đầu đội tấn công.

    Đội hình bao gồm những tinh anh từ cả Hắc Ưng và Bạch Hổ, những người vốn dĩ không ưa gì nhau.

    Không khí trong nhóm nặng nề, nhưng Ling và Orm đều hiểu rằng không có chỗ cho sự bất hòa trong nhiệm vụ này.

    “Nghe đây,” Ling nói, giọng lạnh lùng nhưng dứt khoát.

    “Dù các người có ghét nhau thế nào, thì ở đây chỉ có một kẻ thù, và đó là Tan.

    Nếu ai gây rắc rối, đừng trách tôi tàn nhẫn.”

    Orm đứng bên cạnh, gật đầu: “Đúng vậy.

    Nếu muốn sống sót, chúng ta phải làm việc như một đội.

    Ai không chịu hợp tác, tôi sẽ đích thân xử lý.”

    Lời nói của Orm khiến cả nhóm im lặng, nhưng Ling lại nhìn cô với chút ngạc nhiên.

    “Cô bắt đầu giống tôi rồi đấy,” Ling thì thầm.

    Orm mỉm cười: “Có lẽ tôi bị ảnh hưởng từ cô.”

    ---

    Tại Điểm Giao Dịch

    Khu vực giao dịch là một nhà kho khổng lồ nằm sát bờ biển.

    Tan đã chuẩn bị kỹ lưỡng, với đội ngũ bảo vệ đông đảo và trang bị vũ khí tối tân.

    Ying thông báo qua tai nghe: “Tôi đã xâm nhập được hệ thống an ninh.

    Các cô có khoảng 15 phút để hành động trước khi chúng phát hiện ra sự xâm nhập.”

    Ling ra hiệu cho đội tản ra, mỗi người đảm nhận một vị trí chiến lược.

    Orm ở lại bên cạnh Ling, ánh mắt tập trung nhưng không giấu được sự lo lắng.

    “Cô ổn chứ?”

    Ling hỏi, giọng dịu dàng hơn thường ngày.

    Orm gật đầu: “Tôi ổn.

    Nhưng tôi sẽ không ổn nếu cô không cẩn thận.”

    Ling thoáng cười, một nụ cười hiếm hoi.

    “Đừng lo.

    Tôi sẽ không để cô phải cứu tôi đâu.”

    ---

    Ngay khi đội của Ling bắt đầu tiến vào, Tan xuất hiện cùng với một nhóm vũ trang hùng hậu.

    “Ling, Orm,” Tan cất tiếng, giọng điệu tràn đầy thách thức.

    “Tôi biết các cô sẽ đến.

    Nhưng các cô nghĩ rằng chỉ với đám người này, các cô có thể ngăn tôi sao?”

    Ling lạnh lùng đáp trả: “Chúng tôi không cần ngăn.

    Chỉ cần phá hủy tất cả.”

    Orm bước lên, đôi mắt sáng lên sự kiên định.

    “Tan, ông đã đi quá xa.

    Đây là hồi kết của ông.”

    Tan cười lớn, rút súng ra và hướng về phía họ.

    “Chưa đâu, tiểu thư Bạch Hổ.

    Trò chơi chỉ mới bắt đầu.”

    Trận chiến khốc liệt khi tsúng nổ vang, cả nhà kho nhanh chóng biến thành chiến trường.

    Ling và Orm phối hợp ăn ý, bảo vệ lẫn nhau trong từng pha hành động nguy hiểm.

    Trong một khoảnh khắc, Orm bị trượt chân, suýt nữa bị một tên lính của Tan hạ gục.

    Ling lao đến, hạ gục hắn chỉ trong tích tắc, rồi kéo Orm đứng dậy.“ Cô phải cẩn thận hơn,” Ling trách nhẹ, nhưng ánh mắt đầy lo lắng.

    Orm cười nhẹ, mồ hôi lấm tấm trên trán.

    “Tôi biết.

    Nhưng cô cũng đừng để bản thân bị thương vì tôi.”

    Ling im lặng, rồi bất giác nói: “Tôi không muốn mất cô.”

    Orm khựng lại, tim đập loạn nhịp.

    Câu nói đơn giản ấy như xóa tan mọi bức tường giữa họ, để lộ ra cảm xúc mà cả hai đã cố gắng chôn giấu.

    ---

    Sau một trận chiến dài, đội của Ling chiếm được ưu thế.

    Tan bị dồn vào góc nhà kho, nơi không còn đường thoát.

    “Ling, Orm,” hắn nói, vẻ mặt căng thẳng nhưng vẫn giữ được nụ cười nham hiểm.

    “Các cô có thể thắng trận này, nhưng các cô không bao giờ thắng được tôi.

    Dự án Phán Quan vẫn sẽ tiếp tục, và tôi sẽ luôn dẫn đầu.”

    Ling giơ súng lên, ánh mắt lạnh lẽo.

    “Hết trò chơi rồi, Tan.”

    Trước khi Ling kịp bóp cò, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía sau.

    Tan kích hoạt hệ thống tự hủy của nhà kho, rồi biến mất qua một lối thoát bí mật.

    Orm kéo tay Ling: “Chúng ta phải rời khỏi đây ngay!”

    Ling siết chặt nắm tay, ánh mắt tràn đầy sự tức giận.

    Nhưng cô biết Orm nói đúng.

    Họ không thể ở lại lâu hơn nữa.

    Cả đội rút lui kịp thời, nhưng vụ nổ đã khiến nhiều người bị thương.

    Ling và Orm đứng trên đỉnh một ngọn đồi gần đó, nhìn về phía nhà kho đang chìm trong biển lửa.

    “Chúng ta đã để hắn thoát,” Orm nói, giọng đầy tiếc nuối.

    Ling nhìn cô, đặt tay lên vai cô như một sự trấn an.

    “Hắn có thể chạy, nhưng không thể trốn mãi.

    Chúng ta sẽ kết thúc chuyện này, Orm.

    Tôi hứa.”

    Orm gật đầu, ánh mắt chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối.

    Trong bóng tối của cuộc chiến, một ngọn lửa nhỏ giữa họ đang ngày càng sáng rõ hơn.
     
    Lingorm ♥️Liên Minh Máu
    Chương 11: Cạm Bẫy Trên Mạng Lưới Ngầm


    Hậu Quả Của Trận Chiến

    Những vết thương từ trận chiến tại nhà kho chưa kịp lành, nhưng Ling và Orm không có thời gian để nghỉ ngơi.

    Korn Lão Gia triệu tập một cuộc họp khẩn với Ling, Orm, và Ying tại căn cứ Bạch Hổ.

    “Tan đã thoát,” Korn Lão Gia cất giọng trầm, ánh mắt sắc lạnh nhìn cả phòng.

    “Nhưng tôi nghi ngờ hắn không chạy xa.

    Hắn vẫn cần thời gian để khôi phục sau thất bại này.”

    Ying mở màn hình máy tính, chỉ vào một sơ đồ phức tạp: “Tôi đã tìm thấy dấu vết giao dịch tài chính lớn từ một tài khoản ẩn danh.

    Đây là mạng lưới mà Tan đang dùng để rửa tiền và chuyển tài nguyên.”

    Orm nhíu mày: “Chúng ta có thể lần theo mạng lưới này để tìm ra hắn không?”

    Ying gật đầu: “Có thể, nhưng tôi cần thời gian.

    Hệ thống của hắn được bảo mật rất kỹ.

    Nếu chúng ta xâm nhập, hắn có thể phát hiện và dùng điều đó để đánh lạc hướng.”

    Ling đứng dậy, giọng đầy uy quyền: “Vậy thì chúng ta cần một kế hoạch.

    Ying, cô sẽ lo việc lần theo dấu vết.

    Tôi và Orm sẽ đảm bảo cô có đủ thời gian để làm điều đó.”

    ---

    Trong khi Ying tập trung vào việc phá giải mạng lưới tài chính của Tan, Ling và Orm phải đối mặt với một vấn đề khác: sự can thiệp của Hồng Ưng.

    Một tin nhắn được gửi đến từ Lãnh Dực:

    “Chúng ta cần nói chuyện.

    Ngay lập tức.”

    Ling nhíu mày, đưa tin nhắn cho Orm xem.

    “Cô nghĩ cô ta muốn gì lần này?”

    Orm hỏi, giọng pha chút căng thẳng.

    Ling lắc đầu: “Có lẽ cô ta đang tìm cách lợi dụng tình thế.

    Nhưng chúng ta không có lựa chọn.

    Nếu Lãnh Dực quyết định đổi phe, cả Hắc Ưng và Bạch Hổ sẽ rơi vào thế bị động.”

    Cả hai đến điểm hẹn – một tòa nhà cao tầng bỏ hoang ở trung tâm thành phố.

    Lãnh Dực ngồi chờ sẵn, nụ cười đầy ẩn ý vẫn hiện diện trên gương mặt sắc sảo của cô ta.

    “Ling, Orm,” Lãnh Dực lên tiếng, ánh mắt đảo qua họ như đánh giá một món hàng.

    “Tôi nghe nói các cô vừa để Tan thoát.

    Không hay chút nào.”

    Ling khoanh tay, giọng lạnh lùng: “Cô không gọi chúng tôi đến đây chỉ để nói điều đó, đúng không?”

    Lãnh Dực bật cười.

    “Thông minh như mọi khi.

    Tôi muốn thỏa thuận.

    Tan là kẻ thù chung, nhưng nếu tôi giúp các cô bắt hắn, tôi muốn một phần lãnh thổ của Bạch Hổ.”

    Orm cứng người, ánh mắt đầy tức giận.

    “Cô đang đùa sao?

    Đây không phải lúc để mặc cả.”

    “Không, tôi rất nghiêm túc,” Lãnh Dực nói, giọng vẫn bình thản.

    “Tôi cần lợi ích để đảm bảo sự đầu tư của mình.

    Các cô có thể từ chối, nhưng tôi nghĩ Tan sẽ rất vui nếu biết các cô đang lãng phí cơ hội này.”

    Ling liếc nhìn Orm, ánh mắt như muốn hỏi ý kiến.

    “Cô quyết định đi,” Orm nói khẽ, giọng bất đắc dĩ.

    Ling quay sang Lãnh Dực, giọng cứng rắn: “Được.

    Nhưng chỉ khi cô thật sự mang lại kết quả.

    Nếu không, đừng trách tôi vô tình.”

    Lãnh Dực mỉm cười, như thể đã dự đoán trước câu trả lời.

    “Tuyệt vời.

    Tôi sẽ bắt đầu ngay lập tức.”

    ---

    Trên đường trở về, Orm không giấu được sự bực bội.

    “Chúng ta đã nhượng bộ quá nhiều, Ling.

    Tôi không tin Lãnh Dực.

    Cô ta chỉ chờ cơ hội để phản bội chúng ta.”

    Ling trầm ngâm, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ xe.

    “Tôi biết.

    Nhưng chúng ta không còn lựa chọn.

    Tan quá nguy hiểm, và chúng ta cần tất cả đồng minh mà chúng ta có thể tìm được.”

    Orm thở dài, rồi bất giác cất lời: “Ling, cô không cảm thấy mệt mỏi sao?

    Lúc nào cũng phải gánh vác tất cả.”

    Ling khẽ cười, nhưng đó không phải nụ cười vui vẻ.

    “Tôi không có thời gian để mệt mỏi, Orm.

    Thế giới này không cho phép tôi làm vậy.”

    Orm nhìn Ling, cảm thấy tim mình thắt lại.

    Cô biết Ling đã chịu đựng quá nhiều, nhưng vẫn luôn giữ mọi thứ cho riêng mình.

    “Ling,” Orm thì thầm, giọng dịu dàng hơn.

    “Dù cô mạnh mẽ đến đâu, cô vẫn là con người.

    Nếu có bất cứ lúc nào cô cảm thấy mệt mỏi, tôi sẽ ở đây.”

    Ling quay sang nhìn Orm, ánh mắt thoáng hiện sự ngạc nhiên.

    Một cảm xúc ấm áp len lỏi vào tim cô, nhưng Ling nhanh chóng giấu đi.

    “Cảm ơn,” Ling nói, giọng thấp hơn thường ngày.

    ---

    Ba ngày sau, Ying gửi đến một tin vui: “Lão đại tôi đã lần ra một cơ sở bí mật mà Tan thường xuyên sử dụng.

    Đó là một khu nhà máy cũ ở vùng ngoại ô, cách đây khoảng 50km.”

    Ling gật đầu, ánh mắt sáng lên.

    “Tốt.

    Chúng ta sẽ tấn công ngay lập tức.”

    Orm bước tới bên cạnh Ling, tay đặt lên vai cô.

    “Lần này, chúng ta sẽ không để hắn trốn thoát.”

    Ling nhìn Orm, nở một nụ cười nhẹ.

    “Không, lần này hắn sẽ phải trả .”
     
    Lingorm ♥️Liên Minh Máu
    Chương 12: Ngọn Lửa Gần Bùng Cháy


    Chuẩn Bị Cho Trận Chiến

    Kế hoạch tấn công nhà máy cũ của Tan được chuẩn bị kỹ lưỡng.

    Ling và Orm dành cả buổi tối trong phòng họp để thảo luận chiến lược với Ying và các đội trưởng.

    “Tan có thể sẽ đặt bẫy tại đây,” Orm nói, chỉ vào sơ đồ nhà máy.

    “Chúng ta phải sẵn sàng cho bất kỳ tình huống nào.”

    Ling gật đầu, ánh mắt sắc lạnh.

    “Đội của tôi sẽ tiến vào từ phía bắc, nơi có ít camera nhất.

    Đội của cô, Orm, sẽ phối hợp từ phía nam.

    Nếu Tan định chạy, chúng ta sẽ chặn mọi lối thoát.”

    “Được,” Orm đáp, nhưng giọng nói của cô chứa đựng sự lo lắng.

    Cô nhìn Ling, đôi mắt đầy tâm tư.

    “Ling, cô phải cẩn thận.

    Tan là kẻ không dễ đối phó.”

    Ling thoáng cười, ánh mắt dịu đi một chút khi bắt gặp ánh nhìn của Orm.

    “Tôi biết.

    Nhưng cô cũng phải hứa với tôi, đừng tự mạo hiểm quá nhiều.

    Tôi không muốn cô bị thương.”

    Orm khựng lại, tim cô bất giác đập nhanh.

    Đây là lần đầu tiên Ling bộc lộ sự quan tâm rõ ràng đến cô như vậy.

    “Tôi sẽ ổn, miễn là cô cũng vậy,” Orm đáp, giọng nhỏ lại.

    ---

    Đêm đó, Orm không thể ngủ.

    Cô rời khỏi phòng, đi dạo quanh khu căn cứ.

    Đến sân thượng, cô bất ngờ thấy Ling đang đứng tựa vào lan can, ánh mắt xa xăm nhìn xuống thành phố.

    “Không ngủ được sao?”

    Orm bước đến bên cạnh.

    Ling liếc nhìn cô, khẽ cười.

    “Tôi không thường ngủ trước khi ra trận.”

    Orm đứng im lặng một lúc, rồi nói: “Cô lúc nào cũng gánh vác tất cả mọi thứ.

    Có bao giờ cô nghĩ đến việc để ai đó chia sẻ cùng không?”

    Ling im lặng, ánh mắt lóe lên sự ngạc nhiên.

    “Tôi đã quen làm mọi thứ một mình.

    Trong thế giới này, tin tưởng người khác là thứ xa xỉ.”

    Orm nhìn Ling, lòng tràn đầy cảm xúc phức tạp.

    “Tôi hiểu.

    Nhưng tôi không giống những người khác, Ling.

    Tôi không muốn cô phải chịu đựng một mình.”

    Ling quay sang nhìn Orm, đôi mắt chứa đựng một cảm xúc mà cô chưa từng bộc lộ trước đây.

    “Orm, tại sao cô lại quan tâm đến tôi như vậy?

    Chúng ta vốn dĩ thuộc hai thế giới khác nhau.”

    Orm cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng.

    “Có lẽ vì tôi nhìn thấy một con người khác bên trong cô.

    Không phải lão đại lạnh lùng của Hắc Ưng, mà là một người cũng biết đau, biết mệt mỏi, và biết quan tâm đến người khác.”

    Ling bất giác cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn.

    Cô không biết phải trả lời thế nào, nhưng có điều gì đó trong lòng cô bắt đầu rung động.

    “Orm,” Ling khẽ nói, giọng cô thấp hẳn xuống.

    “Nếu tôi cho phép mình tin tưởng cô, cô sẽ không làm tôi thất vọng chứ?”

    Orm bước gần hơn, đặt tay lên tay Ling.

    “Không bao giờ.

    Tôi hứa.”

    Sáng hôm sau, họ dẫn đội đến nhà máy cũ.

    Bầu không khí căng thẳng bao trùm khi cả hai đội tiếp cận mục tiêu.

    Ling ra hiệu cho đội của mình tiến vào, trong khi Orm dẫn đội Bạch Hổ bao vây phía sau.

    Cuộc tấn công diễn ra nhanh chóng và hiệu quả, nhưng không có dấu vết của Tan.

    “Cẩn thận, đây có thể là bẫy,” Ling cảnh báo qua tai nghe.

    Ngay lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên từ tầng hầm.

    Cả đội bị tách ra bởi khói và đống đổ nát.

    Orm bị kẹt lại ở một hành lang nhỏ, bị bao vây bởi thuộc hạ của Tan.

    Cô chiến đấu hết mình, nhưng tình hình ngày càng bất lợi.

    Bất ngờ, Ling xuất hiện, hạ gục những kẻ tấn công chỉ trong vài giây.

    “Cô không sao chứ?”

    Ling hỏi, ánh mắt lo lắng.

    Orm thở hổn hển, nhưng vẫn cố nở một nụ cười.

    “Tôi ổn.

    Nhưng cô không cần phải mạo hiểm như vậy.”

    Ling kéo Orm đứng dậy, giọng dứt khoát: “Tôi không để cô một mình.

    Cô là người quan trọng nhất trong nhiệm vụ này, Orm.

    Tôi không cho phép bất kỳ ai làm tổn thương cô, kể cả chính cô.”

    Orm khựng lại, trái tim cô dường như ngừng đập trong giây lát.

    Lời nói của Ling không chỉ là một lời quan tâm đơn thuần, mà còn mang theo một cảm xúc sâu sắc mà cô không thể lẫn lộn.

    “Ling...”

    Orm khẽ gọi tên cô, ánh mắt nhìn thẳng vào Ling.

    Ling cũng nhìn lại, không trốn tránh.

    Trong khoảnh khắc ấy, giữa khói bụi và tiếng súng, cả hai nhận ra rằng cảm xúc họ dành cho nhau đã vượt xa mối quan hệ đồng minh.

    ---

    Hứa Hẹn Thầm Lặng

    Sau khi toàn đội rút lui an toàn, Ling và Orm đứng tựa vào xe, cả hai đều im lặng.

    “Cô đã cứu tôi nhiều lần,” Orm nói khẽ, phá vỡ sự im lặng.

    Ling quay sang nhìn cô, ánh mắt dịu dàng hơn bao giờ hết.

    “Vì tôi không muốn mất cô, Orm.”

    Orm cảm thấy má mình nóng bừng.

    Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.

    Nhưng sâu trong lòng, cô biết rằng mình đã bắt đầu yêu người phụ nữ mạnh mẽ và kiên cường này.

    Ling cũng không nói thêm gì, nhưng ánh mắt cô nhìn Orm đã nói lên tất cả.
     
    Lingorm ♥️Liên Minh Máu
    Chương 13: Giữa Hai Trái Tim


    Sau trận tấn công không mấy thành công ở nhà máy cũ, Ling và Orm quyết định dành thời gian nghỉ ngơi tại căn cứ Bạch Hổ.

    Đêm đó, khi mọi người đã rời khỏi phòng họp, chỉ còn lại Ling và Orm, không gian bỗng trở nên yên tĩnh hơn bao giờ hết.

    Ling đứng bên cửa sổ, nhìn ánh trăng nhạt chiếu lên khuôn mặt nghiêm nghị nhưng lại có chút mệt mỏi.

    Orm bước đến, mang theo một cốc trà nóng, khẽ đặt xuống bàn gần Ling.

    “Cô cần nghỉ ngơi,” Orm nói, giọng dịu dàng.

    Ling quay lại nhìn Orm, đôi mắt sắc lạnh giờ đây lại mang chút dịu dàng.

    “Tôi quen rồi.

    Những trận chiến thế này, đâu dễ để tâm trí được thảnh thơi.”

    Orm mỉm cười, ngồi xuống chiếc ghế cạnh Ling.

    “Cô có bao giờ nghĩ rằng, nếu mình cho bản thân một chút thời gian, mọi thứ sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn không?”

    Ling nhìn Orm, lần đầu tiên để lộ một nụ cười thật sự.

    “Có lẽ, nhưng tôi không biết cách làm điều đó.

    Mọi thứ tôi có đều phải chiến đấu mà giành lấy.

    Tôi không thể buông lỏng.”

    Orm bất giác đưa tay nắm lấy tay Ling, hành động đầy bản năng nhưng cũng vô cùng chân thành.

    “Ling, tôi không biết cô đã phải trải qua những gì, nhưng từ bây giờ… tôi muốn chia sẻ cùng cô.”

    Ling nhìn bàn tay nhỏ nhắn đang siết chặt tay mình, lòng dậy lên một cảm giác lạ lẫm.

    “Tại sao, Orm?

    Cô không sợ sao?

    Ở bên cạnh tôi đồng nghĩa với việc đặt bản thân vào nguy hiểm.”

    Orm không rời mắt khỏi Ling, đôi mắt ánh lên sự chân thành.

    “Tôi không sợ.

    Vì tôi tin cô.

    Ling, cô không chỉ là một lão đại tàn nhẫn, lạnh lùng.

    Cô là người biết hy sinh vì người khác, dù cô luôn giấu điều đó sau vẻ ngoài cứng rắn.”

    Ling im lặng, cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Orm.

    Cô chưa bao giờ nghĩ sẽ để ai đó bước vào thế giới đầy bóng tối của mình.

    Nhưng Orm, bằng cách nào đó, đã làm trái tim băng giá của cô mềm đi.

    “Orm,” Ling khẽ gọi tên cô, giọng trầm ấm hơn thường ngày.

    “Ừ?”

    Orm ngước nhìn Ling, trái tim khẽ loạn nhịp.

    “Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có ai đó để dựa vào,” Ling thừa nhận, ánh mắt nhìn thẳng vào Orm.

    “Nhưng từ khi gặp cô, tôi đã bắt đầu thay đổi.

    Cô làm tôi cảm thấy rằng thế giới này không hoàn toàn chỉ có thù hận và máu.”

    Orm bất giác đỏ mặt, cảm xúc dâng trào nhưng cô vẫn cố giữ bình tĩnh.

    “Ling, tôi… tôi cũng không ngờ mình sẽ cảm thấy như thế này.

    Cô khiến tôi muốn bảo vệ, muốn ở bên dù mọi thứ có khó khăn đến đâu.”

    Ling nhẹ nhàng nắm lấy tay Orm, siết chặt hơn một chút.

    “Cô sẵn sàng chấp nhận điều này sao?

    Làm người của tôi nghĩa là bước vào thế giới không có đường lui.”

    Orm mỉm cười, ánh mắt sáng lên trong ánh trăng.

    “Tôi không sợ.

    Tôi muốn ở bên cô, dù con đường có khó khăn thế nào.”

    Ling không đáp, nhưng ánh mắt cô nhìn Orm dịu dàng đến lạ.

    Cô từ từ cúi xuống, đôi môi chạm khẽ lên trán Orm, như một lời hứa đầy trân trọng.

    Orm nhắm mắt lại, cảm nhận sự dịu dàng hiếm hoi từ người phụ nữ mà cô đã yêu từ lúc nào không hay.

    ---

    Sáng hôm sau, Orm tỉnh dậy trong phòng riêng của mình, nhưng cảm giác ấm áp từ đêm qua vẫn còn đó.

    Cô nhìn ra cửa sổ, thấy Ling đang đứng bên dưới sân, nói chuyện với đội trưởng của Hắc Ưng.

    Không hiểu sao, Orm cảm thấy trái tim mình ấm áp hơn bao giờ hết.

    Dù tương lai còn đầy rẫy hiểm nguy, cô biết rằng cô và Ling sẽ cùng nhau đối mặt với tất cả.

    Khi Ling ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người chạm nhau.

    Một nụ cười thoáng qua trên gương mặt Ling, khiến Orm không thể ngăn được việc khẽ mỉm cười đáp lại.

    Giữa những cuộc chiến và âm mưu, tình yêu của họ nảy nở như một ngọn lửa, âm ỉ nhưng mãnh liệt, sẵn sàng bùng cháy bất cứ lúc nào.
     
    Lingorm ♥️Liên Minh Máu
    Chương 14: Ngọn Lửa Không Thể Dập Tắt


    Sau đêm bày tỏ tình cảm, Ling và Orm dường như hiểu nhau hơn.

    Họ không nói nhiều, nhưng ánh mắt trao nhau lại chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc.

    Trở lại phòng họp, cả hai cùng Ying và các đội trưởng lập kế hoạch để hạ gục Tan.

    Kẻ thù không chỉ còn là mối đe dọa, mà giờ đây trở thành kẻ nhắm trực tiếp vào sự an nguy của cả hai băng đảng.

    “Tôi đã điều tra,” Ying nói, đặt một tập tài liệu xuống bàn.

    “Tan đang giao dịch một lô vũ khí lớn tại cảng phía đông.

    Đây là cơ hội để chúng ta tấn công hắn.”

    Ling nhíu mày, lướt qua những bức ảnh và thông tin.

    “Nhưng cảng phía đông không dễ đột nhập.

    Tan chắc chắn sẽ đặt bẫy.”

    Orm nhìn Ling, nhẹ nhàng lên tiếng: “Chúng ta cần một người đánh lạc hướng, tạo cơ hội cho đội chính tấn công vào trung tâm giao dịch.”

    “Cô muốn tự mình làm mồi sao?”

    Ling hỏi, giọng đanh lại.

    Orm nhìn thẳng vào Ling, kiên định.

    “Tôi biết cách thu hút sự chú ý của hắn.

    Đừng lo, tôi sẽ không để mình gặp nguy hiểm.”

    Ling nghiến răng, ánh mắt lóe lên sự không hài lòng.

    “Tôi không đồng ý.

    Cô nghĩ tôi có thể để cô đi vào chỗ nguy hiểm mà không làm gì sao?”

    “Ling,” Orm nhẹ giọng, đặt tay lên tay Ling.

    “Cô phải tin tôi.

    Tôi không yếu đuối như cô nghĩ.

    Chúng ta cần phối hợp, và tôi sẽ không làm cô thất vọng.”

    Ling im lặng một lúc, rồi gật đầu.

    “Được, nhưng cô phải hứa với tôi, nếu tình hình xấu đi, cô phải rút lui ngay lập tức.

    Tôi không muốn mất cô, Orm.”

    Orm khẽ mỉm cười.

    “Tôi hứa.”

    ---

    Tại Cảng Phía Đông

    Đêm đó, kế hoạch bắt đầu.

    Orm cùng một nhóm nhỏ tiến vào khu vực bên ngoài cảng, thu hút sự chú ý của đám lính canh.

    Cô khéo léo dẫn dụ chúng đến một khu vực khác, tạo điều kiện cho Ling và đội của mình tấn công từ phía trong.

    Ling theo dõi mọi thứ qua tai nghe, nhưng lòng cô không thể yên.

    Từng lời nói, từng hơi thở của Orm qua sóng vô tuyến khiến cô không thể ngừng lo lắng.

    “Orm, tình hình thế nào?”

    Ling hỏi, giọng trầm nhưng căng thẳng.

    “Ổn,” Orm đáp, giọng bình tĩnh.

    “Họ đã đi theo tôi.

    Cô có thể tiến vào được rồi.”

    Ling ra hiệu cho đội mình, nhanh chóng tiếp cận trung tâm giao dịch.

    Tan không hề có mặt tại đó, nhưng những kẻ dưới trướng của hắn đều được trang bị vũ khí tối tân.

    Một trận đấu súng dữ dội nổ ra.

    Orm đang cố gắng thoát khỏi đám lính canh thì bất ngờ bị một tên phục kích từ phía sau.

    Trước khi cô kịp phản ứng, một viên đạn sượt qua vai cô, máu thấm đỏ áo.

    “Orm!”

    Ling hét lên qua tai nghe khi nghe thấy tiếng súng và âm thanh ngắt quãng.

    Không chút do dự, Ling bỏ lại đội mình và lao về phía Orm.

    Cô tìm thấy Orm đang tựa vào tường, máu chảy xuống cánh tay nhưng ánh mắt vẫn kiên cường.

    “Cô bị thương,” Ling nói, giọng pha lẫn sự giận dữ và lo lắng.

    Orm cười nhẹ, dù môi cô tái nhợt.

    “Tôi đã bảo là tôi ổn mà…”

    “Đừng nói nữa!”

    Ling quát, nhanh chóng cởi áo khoác của mình để cầm máu cho Orm.

    “Cô nghĩ tôi có thể tha thứ cho bản thân nếu cô xảy ra chuyện sao?”

    Orm nhìn Ling, ánh mắt dịu dàng.

    “Ling, tôi không hối hận.

    Dù có bị thương, chỉ cần cô an toàn, tôi đều sẵn sàng.”

    Ling sững lại, lòng tràn ngập cảm xúc.

    Cô không thể kìm nén được nữa.

    “Orm, tôi không muốn chỉ bảo vệ cô vì trách nhiệm.

    Tôi muốn cô sống, vì tôi…”

    Ling ngập ngừng, nhưng rồi dứt khoát nói.

    “Tôi yêu cô.”

    Orm khựng lại, tim cô như ngừng đập trong giây lát.

    Nhìn vào đôi mắt đầy chân thành của Ling, cô không thể kìm được nụ cười.

    “Ling,” Orm khẽ nói, ánh mắt long lanh.

    “Tôi cũng yêu cô.”

    Ling không nói thêm gì, chỉ kéo Orm vào lòng, ôm chặt lấy cô như sợ mất đi điều quý giá nhất trong đời mình.

    Sau khi cả hai được đưa về căn cứ an toàn, Ling không rời khỏi Orm dù chỉ một phút.

    “Từ giờ, tôi sẽ không để cô tự mạo hiểm nữa,” Ling nói, ánh mắt kiên định.

    Orm mỉm cười, khẽ nắm lấy tay Ling.

    “Tôi biết.

    Nhưng chúng ta là đồng đội, Ling.

    Tôi sẽ luôn chiến đấu bên cạnh cô.”

    Ling cúi xuống, khẽ đặt một nụ hôn lên trán Orm, như một lời hứa sẽ bảo vệ cô bằng mọi giá.

    Giữa những hiểm nguy và âm mưu, tình yêu của họ đã chính thức bùng cháy, trở thành ánh sáng dẫn lối trong thế giới ngầm đầy bóng tối này.
     
    Lingorm ♥️Liên Minh Máu
    Chương 15: Đồng Hành Cùng Nhau


    Au sẽ sửa lại xưng hô của cả hai nha mọi người ♥

    ---

    Buổi Sáng Trong Yên Bình

    Orm tỉnh dậy với cánh tay được băng bó cẩn thận, ánh nắng len lỏi qua cửa sổ, chiếu sáng căn phòng.

    Cô quay đầu nhìn sang bên cạnh, thấy Ling đang ngồi trên ghế, gương mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt lại chăm chú nhìn cô đầy quan tâm.

    “Em dậy rồi à?”

    Ling hỏi, giọng trầm ấm pha chút lo lắng.

    Orm mỉm cười nhẹ, cố gắng ngồi dậy.

    “Chị ở đây cả đêm sao?”

    “Tôi không yên tâm để em ở một mình,” Ling đáp, tiến lại gần, cẩn thận giúp Orm chỉnh lại gối.

    Orm nhìn Ling, lòng cảm thấy ấm áp.

    “Chị quan tâm em nhiều như vậy… có phải là vì trách nhiệm không?”

    Ling khựng lại, ánh mắt thoáng vẻ bất ngờ.

    Nhưng cô nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh.

    “Không.

    Là vì tôi muốn em an toàn… vì em quan trọng với tôi.”

    Orm cười, ánh mắt long lanh.

    “Em biết.

    Và em cũng vậy… em muốn ở bên chị.”

    Ling cúi xuống, nhẹ nhàng nắm lấy tay Orm.

    “Tôi hứa, dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng sẽ bảo vệ em.

    Từ giờ, chúng ta cùng nhau chiến đấu, em đồng ý không?”

    Orm gật đầu, siết chặt tay Ling.

    “Em đồng ý, chị.”

    ---

    Buổi chiều hôm đó, khi cả hai đang bàn kế hoạch tiếp theo, Ying bước vào với vẻ mặt nghiêm trọng.

    “Lão đại tôi có tin tức mới,” Ying nói.

    “Phe Phán Quan đang cố lôi kéo một nhóm nhỏ từ Bạch Hổ và Hắc Ưng về phe chúng.”

    Ling nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh.

    “Tôi không ngạc nhiên.

    Tan luôn muốn gây chia rẽ nội bộ để dễ bề hành động.”

    Orm thở dài, lòng không khỏi lo lắng.

    “Nếu điều đó xảy ra, chúng ta sẽ mất đi sức mạnh đoàn kết.

    Chị nghĩ chúng ta nên làm gì?”

    Ling suy nghĩ một lúc, rồi đứng dậy, ánh mắt kiên định.

    “Tôi sẽ trực tiếp đối mặt với những kẻ có ý định phản bội.

    Còn em, Orm, em ở lại đây và hỗ trợ Ying điều tra thêm.”

    Orm nhìn Ling, trong lòng lo lắng.

    “Nhưng chị sẽ đi một mình sao?

    Nguy hiểm lắm.”

    Ling cười nhẹ, đặt tay lên vai Orm.

    “Yên tâm, tôi biết cách tự bảo vệ mình.

    Em tin tôi chứ?”

    Orm khẽ gật đầu, ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng tin tưởng.

    “Em tin chị.

    Nhưng chị phải cẩn thận, được không?”

    Ling cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Orm.

    “Tôi hứa.

    Vì tôi còn phải trở về bên em.”

    ---

    Ling đến địa điểm đã được Ying cung cấp, một nhà kho bỏ hoang ở ngoại ô.

    Đúng như dự đoán, một nhóm nhỏ từ Hắc Ưng và Bạch Hổ đang bí mật gặp gỡ đại diện của Phán Quan.

    “Tôi không ngờ lại có những kẻ quên mất lòng trung thành nhanh như vậy,” Ling lên tiếng, bước ra từ bóng tối.

    Những kẻ phản bội giật mình, vội vàng rút súng.

    Nhưng Ling chỉ cười nhạt, ánh mắt lạnh như băng.

    “Nếu muốn sống, hãy quay về ngay bây giờ.

    Còn không…”

    Đúng lúc đó, một kẻ trong nhóm bắn về phía Ling.

    Nhưng cô nhanh chóng né được, rút súng bắn hạ tên đó trong nháy mắt.

    “Còn ai muốn thử không?”

    Ling hỏi, giọng đanh thép.

    Những kẻ còn lại hoảng sợ, vội vàng bỏ chạy.

    Ling đứng đó, ánh mắt lạnh lùng nhìn theo, rồi rời đi, trong lòng chỉ muốn nhanh chóng trở về bên Orm.

    ---

    Khi Ling trở lại căn cứ, Orm lập tức chạy đến, ánh mắt đầy lo lắng.

    “Chị có sao không?

    Có bị thương không?”

    Ling cười, lắc đầu.

    “Tôi không sao.

    Tôi đã hứa sẽ trở về bên em mà, đúng không?”

    Orm thở phào nhẹ nhõm, rồi bất giác nắm lấy tay Ling.

    “Chị phải giữ lời hứa đó, không được để em lo lắng thêm nữa.”

    Ling cúi xuống, ánh mắt dịu dàng.

    “Tôi hứa, Orm.

    Tôi sẽ luôn ở bên em.”

    Giữa những âm mưu và nguy hiểm, Ling và Orm ngày càng thấu hiểu và tin tưởng nhau hơn.

    Tình cảm của họ không chỉ là sự rung động, mà đã trở thành lời hứa cùng nhau vượt qua mọi giông bão.
     
    Lingorm ♥️Liên Minh Máu
    Chương 16: Bóng Tối Cận Kề


    Sau khi giải quyết nhóm phản bội, Ling và Orm có được một chút yên bình ngắn ngủi.

    Nhưng Ying mang đến một tin tức khiến không khí căng thẳng trở lại.

    “Korn lão gia vừa nhận được một bức thư đe dọa,” Ying nói, đặt bức thư xuống bàn.

    “Chữ ký là của Tan.”

    Orm nhíu mày, cầm bức thư lên xem.

    Nội dung ngắn gọn nhưng đầy khiêu khích:

    "Chỉ cần một cái gật đầu của tôi, Bạch Hổ và Hắc Ưng sẽ sụp đổ.

    Chuẩn bị sẵn sàng để nhận hậu quả."

    “Tan đang chơi trò tâm lý,” Orm nhận xét.

    “Hắn muốn chúng ta mất bình tĩnh, nhưng nếu phản ứng không đúng cách, chúng ta sẽ rơi vào bẫy của hắn.”

    Ling đứng tựa vào bàn, ánh mắt sắc bén.

    “Tôi không quan tâm hắn định làm gì.

    Nếu hắn dám động đến người của tôi, tôi sẽ đích thân xử lý hắn.”

    Orm khẽ đặt tay lên tay Ling, ánh mắt dịu dàng nhưng kiên quyết.

    “Chị, chúng ta cần cẩn thận.

    Tan không chỉ mạnh về hành động, mà còn rất giỏi trong việc gây chia rẽ.”

    Ling nhìn Orm, giọng trầm xuống.

    “Tôi hiểu, em.

    Nhưng tôi không thể ngồi yên khi hắn đe dọa em và mọi người.

    Em biết tôi không giỏi kiềm chế mà.”

    Orm bật cười nhẹ.

    “Em biết.

    Nhưng em sẽ luôn ở bên chị để cân bằng mọi thứ, được chứ?”

    Ling mỉm cười, ánh mắt dịu lại.

    “Được.

    Từ giờ, tôi sẽ nghe theo em, bảo bối của tôi.”

    Trong khi Ling và Orm lên kế hoạch đối phó, Korn lão gia triệu tập cả hai đến biệt thự chính của Bạch Hổ.

    “Tan đang nhắm vào điểm yếu của chúng ta,” Korn lão gia nói, giọng điềm tĩnh nhưng đầy uy quyền.

    “Nếu hai băng đảng không thể phối hợp nhịp nhàng, chúng ta sẽ thua.”

    “Cha, chúng con đã có kế hoạch,” Orm nói, ánh mắt sáng lên sự tự tin.

    “Nhưng chúng ta cần sự hỗ trợ từ phía Bạch Hổ để đảm bảo mọi thứ diễn ra suôn sẻ.”

    Korn lão gia nhìn Orm, ánh mắt thoáng vẻ tự hào.

    “Con thật sự đã trưởng thành, Orm.

    Ta tin vào con.”

    Ông quay sang Ling, ánh mắt đầy dò xét.

    “Và Ling, ta cũng tin con.

    Nhưng nếu có bất kỳ điều gì khiến Orm gặp nguy hiểm, con sẽ phải trả giá.”

    Ling gật đầu, ánh mắt không chút do dự.

    “Tôi hiểu, lão gia.

    Tôi hứa sẽ bảo vệ Orm, dù có phải đánh đổi bằng cả mạng sống của mình.”

    Orm khẽ nhìn Ling, lòng cô dậy lên một cảm xúc khó tả.

    ---

    Tối hôm đó, khi Ling và Orm cùng nhóm của mình đến kiểm tra một nhà kho thuộc quyền kiểm soát của Bạch Hổ, họ phát hiện dấu hiệu bất thường.

    “Có vẻ như đây là bẫy,” Ying thì thầm, khẩu súng sẵn sàng trên tay.

    Orm gật đầu.

    “Tan muốn chúng ta mắc bẫy, nhưng hắn không ngờ chúng ta đã chuẩn bị trước.”

    Ling ra hiệu, cả nhóm chia thành hai hướng.

    Nhưng khi tiến sâu vào bên trong, họ bất ngờ bị tấn công từ nhiều phía.

    Tiếng súng nổ vang, ánh sáng từ những phát đạn xé toạc màn đêm.

    Orm đứng sát bên Ling, phối hợp nhịp nhàng với cô.

    “Chị, cẩn thận!”

    Orm hét lên khi một kẻ từ phía sau lao tới.

    Ling nhanh chóng xoay người, hạ gục kẻ đó.

    Cô quay lại nhìn Orm, ánh mắt lo lắng.

    “Em ổn chứ?”

    “Em ổn,” Orm đáp, nhưng giọng hơi gấp.

    “Chúng ta cần rút lui ngay.

    Đây không chỉ là bẫy, mà là một cuộc phục kích quy mô lớn.”

    Ling gật đầu, ra hiệu cho đội của mình rút lui.

    Nhưng trước khi kịp thoát khỏi nhà kho, một tiếng nổ lớn vang lên, khiến cả hai bị tách ra.

    Ling ngã sang một bên, đầu hơi choáng váng.

    Khi lấy lại thăng bằng, cô không thấy Orm đâu.

    “Orm!”

    Ling hét lên, ánh mắt hoảng loạn.

    “Em đây!”

    Tiếng Orm vang lên từ phía bên kia đống đổ nát.

    “Chị có sao không?”

    Ling thở phào, nhanh chóng chạy về phía Orm.

    Khi thấy Orm đang cố gắng đứng dậy, cô lập tức đến đỡ cô.

    “Tôi đã bảo em đừng rời xa tôi,” Ling nói, giọng pha chút trách móc.

    Orm nhìn Ling, mỉm cười dù gương mặt nhợt nhạt.

    “Em không sao.

    Miễn là chị vẫn ở đây với em.”

    Ling siết chặt tay Orm, ánh mắt dịu dàng nhưng kiên định.

    “Tôi sẽ luôn ở đây.

    Em là tất cả đối với tôi.”

    Orm bất giác đỏ mặt, nhưng không nói gì thêm.

    Cả hai nhanh chóng rời khỏi nhà kho, trong lòng thầm hứa sẽ không bao giờ để mất nhau.

    Trở về căn cứ an toàn, Ling ngồi cạnh Orm, nhẹ nhàng băng bó vết thương cho cô.

    “Từ giờ, em phải luôn ở bên tôi,” Ling nói, giọng đầy quyết tâm.

    “Tôi không thể để em rời xa tôi thêm một lần nào nữa.”

    Orm nhìn Ling, khẽ đặt tay lên tay cô.

    “Em hứa với chị.

    Chúng ta sẽ luôn bên nhau.”

    Giữa những hiểm nguy, tình yêu của họ ngày càng sâu đậm, trở thành động lực để cả hai đối mặt với mọi thử thách phía trước.
     
    Lingorm ♥️Liên Minh Máu
    Chương 17: Bóng Ma Trong Bóng Tối


    Buổi sáng sau trận phục kích, Ying bước vào phòng họp với một biểu cảm khó đoán.

    “Tôi đã điều tra xong hiện trường đêm qua,” Ying nói, ánh mắt nhìn Ling và Orm.

    “Có vẻ như Tan không chỉ muốn tiêu diệt chúng ta mà còn đang chơi một trò mèo vờn chuột.

    Hắn để lại một dấu hiệu.”

    Ying đặt một tấm thẻ bài lên bàn, khắc ký hiệu hình cái cân – biểu tượng của tổ chức Phán Quan.

    Orm nhíu mày, lấy tấm thẻ lên xem xét.

    “Hắn muốn khiêu khích chúng ta.

    Nhưng tại sao lại để lại thứ này?

    Đây không giống Tan – hắn thường sạch sẽ và kín đáo hơn.”

    Ling tựa vào ghế, ánh mắt lạnh lùng nhìn tấm thẻ.

    “Có thể đây là cách hắn muốn gửi thông điệp.

    Một lời cảnh báo, hoặc… một lời mời.”

    Ying gật đầu.

    “Đúng vậy.

    Và theo thông tin tôi thu thập được, Tan sẽ có mặt tại một buổi đấu giá ngầm tối nay.

    Đó có thể là cơ hội để chúng ta giáp mặt hắn.”

    Orm nhìn Ling, ánh mắt lóe lên sự kiên quyết.

    “Chị, em muốn đi cùng.”

    Ling thoáng khựng lại, ánh mắt phức tạp.

    “Không.

    Em ở lại căn cứ.

    Nơi đó sẽ an toàn hơn.”

    Orm đứng lên, đối mặt với Ling.

    “Không, em sẽ đi.

    Em không thể để chị một mình đối mặt với nguy hiểm.

    Hơn nữa, đây cũng là cuộc chiến của em.”

    Ling nhìn sâu vào mắt Orm, rồi khẽ thở dài.

    “Được.

    Nhưng em phải hứa, em sẽ không hành động liều lĩnh.”

    Orm mỉm cười, nhẹ nhàng nắm lấy tay Ling.

    “Em hứa.

    Vì chị, em sẽ cẩn thận.”

    ---

    Buổi Đấu Giá Ngầm

    Đêm đó, cả nhóm cải trang để tham gia buổi đấu giá.

    Ling mặc một bộ vest đen vừa vặn, toát lên vẻ lạnh lùng và quyền lực.

    Orm diện một chiếc váy dạ hội đỏ quyến rũ, mái tóc búi cao khiến cô trông vừa sắc sảo vừa kiêu sa.

    Ling khẽ liếc nhìn Orm khi cả hai bước vào hội trường.

    “Em… rất đẹp.”

    Orm quay sang nhìn Ling, nụ cười thoáng qua trên môi.

    “Cảm ơn chị.

    Còn chị… vẫn là kiểu khiến người khác không thể rời mắt.”

    Ling nhếch môi cười nhẹ, nhưng ánh mắt không rời khỏi Orm.

    Trong khi Ying và các thành viên khác tỏa ra xung quanh để giám sát, Ling và Orm cùng tiến vào khu vực chính.

    Không khí trong hội trường vừa xa hoa vừa ngột ngạt, tiếng người trò chuyện xen lẫn âm nhạc du dương.

    “Tôi cảm nhận được hắn ở đây,” Ling nói khẽ, mắt quét qua đám đông.

    Orm gật đầu, đôi mắt sắc bén không ngừng quan sát.

    “Chúng ta cần chờ hắn lộ diện.

    Nếu manh động, sẽ làm hỏng kế hoạch.”

    Không lâu sau, Tan xuất hiện, với dáng vẻ điềm tĩnh và một nụ cười đầy mỉa mai.

    Hắn bước lên bục đấu giá, vẫy tay chào mọi người.

    “Thật vinh hạnh khi được gặp những vị khách đáng kính của tôi tối nay,” Tan cất giọng, ánh mắt lướt qua đám đông, rồi dừng lại ở Ling và Orm.

    “Đặc biệt là hai người…

    Ling, Orm.

    Đã lâu không gặp.”

    Ling nắm chặt tay, ánh mắt lạnh như băng.

    “Tan.”

    Tan bước xuống, tiến về phía hai người, thái độ ung dung.

    “Tôi không ngờ hai người lại tham dự.

    Một bất ngờ thú vị.”

    “Ngừng giả vờ, Tan,” Orm nói, giọng đầy sự cảnh giác.

    “Hắn đang muốn dẫn dắt chúng ta vào bẫy.”

    Tan cười lớn.

    “Orm, em luôn sắc sảo như vậy.

    Nhưng lần này, không phải là bẫy.

    Tôi chỉ muốn gửi đến hai người một lời nhắn nhủ.”

    Hắn nghiêng người, thì thầm vừa đủ nghe.

    “Sự đoàn kết của hai băng đảng chỉ là một ảo mộng.

    Sẽ không lâu nữa, mọi thứ sẽ sụp đổ.”

    Ling không kìm được, nắm lấy cổ áo Tan.

    “Nếu ngươi dám đụng vào bất kỳ ai trong Hắc Ưng hay Bạch Hổ, ta sẽ không để ngươi sống sót.”

    Tan mỉm cười, không chút sợ hãi.

    “Hãy chờ xem, Ling.”

    ---

    Khi Tan rời đi, Ling và Orm quay về căn cứ trong tâm trạng nặng nề.

    “Chúng ta cần làm gì đó trước khi Tan ra tay,” Orm nói, ánh mắt lo lắng.

    Ling gật đầu, đặt tay lên vai Orm.

    “Tôi sẽ không để hắn thắng.

    Và tôi sẽ không để em gặp nguy hiểm, bất kể giá nào.”

    Orm nhìn Ling, cảm nhận được sự chân thành trong từng lời nói của cô.

    “Chị, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.

    Dù khó khăn thế nào, em cũng sẽ luôn bên chị.”

    Ling khẽ mỉm cười, lòng thầm cảm ơn vì có Orm bên cạnh.

    Giữa bóng tối của thế giới ngầm, tình yêu của họ là ánh sáng duy nhất dẫn lối.
     
    Lingorm ♥️Liên Minh Máu
    Chương 18: Kẻ Phản Bội


    Sau cuộc chạm mặt với Tan, Ling và Orm bắt đầu củng cố lực lượng.

    Từng chi tiết nhỏ đều được kiểm tra kỹ lưỡng, không để lại bất kỳ sơ hở nào.

    Tuy nhiên, một biến cố bất ngờ xảy ra khiến cả hai rơi vào tình thế nguy hiểm.

    Ying bước vào phòng họp với một biểu cảm căng thẳng.

    “Chúng ta có vấn đề.

    Một trong những người của Bạch Hổ vừa bị bắt khi đang chuyển hàng.

    Nhưng đó không phải điều tệ nhất.”

    Ling ngồi thẳng người, ánh mắt sắc bén.

    “Điều tệ nhất là gì?”

    “Anh ta khai ra thông tin của cả hai băng đảng cho Phán Quan,” Ying nói, giọng thấp đi.

    Orm ngạc nhiên, đứng bật dậy.

    “Không thể nào!

    Người của em đều rất trung thành.

    Ai lại dám phản bội?”

    “Chính là Win– cánh tay phải của cô” Ying đáp, ánh mắt lộ vẻ bất lực.

    Orm cảm thấy như có ai vừa đâm vào tim mình.

    “Win sao?

    Không thể nào!

    Anh ta là người em tin tưởng nhất…”

    Ling nhìn Orm, ánh mắt phức tạp.

    “Em, bây giờ không phải lúc để sốc.

    Chúng ta cần biết Win đã nói gì và phải hành động ngay lập tức.”

    ---

    Truy Lùng Kẻ Phản Bội

    Ling và Orm dẫn đội đến một nhà kho cũ, nơi Win đang bị giam giữ để điều tra.

    “Win!”

    Orm hét lên khi nhìn thấy anh ta bị trói chặt vào ghế.

    “Tại sao anh lại làm thế?

    Anh đã bán đứng tất cả chúng ta!”

    Win ngẩng lên, ánh mắt lạnh lùng.

    “Tiểu thư, em không hiểu đâu.

    Tất cả những gì tôi làm là vì sự tồn tại của Bạch Hổ.”

    “Vì sự tồn tại?”

    Ling nhướng mày, tiến đến gần.

    “Ngươi đã đưa thông tin của chúng ta cho Phán Quan, và ngươi gọi đó là bảo vệ?!”

    “Phán Quan không phải kẻ thù,” Win đáp, giọng bình thản.

    “Tan đã cho tôi thấy rằng chỉ cần hợp tác, Bạch Hổ và Hắc Ưng có thể sống sót.

    Chống lại hắn chỉ là tự sát.”

    Orm lắc đầu, nước mắt dâng lên.

    “Anh đã sai.

    Hợp tác với Tan chỉ là con đường dẫn đến sự sụp đổ.

    Anh đã phản bội lòng tin của em, của cả gia đình!”

    Ling giơ tay ra hiệu cho Ying.

    “Giải anh ta đi.

    Chúng ta sẽ quyết định số phận anh ta sau.”

    Win bị lôi đi, nhưng trước khi rời khỏi, anh ta quay lại nhìn Orm.

    “Em sẽ hối hận, Orm.

    Tan mạnh hơn những gì em tưởng.”

    ---

    Tối hôm đó, Ling và Orm ngồi bên nhau trong phòng làm việc.

    Không gian im lặng, chỉ có ánh đèn mờ nhạt chiếu lên những gương mặt đầy tâm sự.

    “Em không ngờ Win lại làm thế,” Orm nói, giọng nghẹn lại.

    “Anh ta là người đã cứu em nhiều lần.

    Tại sao anh ta lại phản bội?”

    Ling kéo Orm lại gần, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.

    “Em, trên đời này, lòng tin là thứ dễ vỡ nhất.

    Không phải ai cũng giữ được sự trung thành trong hoàn cảnh khó khăn.

    Nhưng tôi hứa, tôi sẽ luôn bên em.

    Tôi sẽ không bao giờ phản bội em.”

    Orm ngước lên nhìn Ling, ánh mắt đong đầy cảm xúc.

    “Cảm ơn chị, Ling.

    Nếu không có chị, em thật sự không biết phải làm gì.”

    Ling mỉm cười, khẽ vuốt tóc Orm.

    “Em không cần cảm ơn.

    Em là tất cả của tôi.

    Tôi sẽ bảo vệ em, dù bất kỳ giá nào.”

    Orm không kìm được, đặt một nụ hôn nhẹ lên má Ling.

    “Chị, em nghĩ em đã yêu chị từ rất lâu rồi.

    Nhưng em không dám thừa nhận.”

    Ling thoáng ngạc nhiên, nhưng rồi mỉm cười, ánh mắt dịu dàng.

    “Tôi cũng vậy.

    Có lẽ giữa những nguy hiểm này, chúng ta lại tìm được một lý do để sống sót và chiến đấu.”

    Orm mỉm cười, tựa đầu vào vai Ling.

    Dù thế giới ngoài kia đầy sóng gió, họ biết rằng chỉ cần có nhau, họ có thể vượt qua tất cả.

    Sáng hôm sau, một đoạn video được gửi đến căn cứ của cả hai băng đảng.

    Trong video, Tan đứng trước một nhà máy bỏ hoang, cười đầy ngạo mạn.

    “Ling, Orm, tôi biết các người đang tìm tôi.

    Vậy thì hãy đến đây.

    Tôi sẽ chờ.

    Nhưng nhớ, nếu các người đến, hãy chuẩn bị cho một cuộc chiến không lối thoát.”

    Ling siết chặt tay, ánh mắt lộ rõ sự tức giận.

    “Hắn muốn kết thúc mọi chuyện ở đây.”

    Orm gật đầu, ánh mắt kiên định.

    “Vậy chúng ta sẽ không để hắn toại nguyện.

    Chúng ta sẽ đến đó, và lần này, sẽ là kết thúc cho Tan.”
     
    Back
    Top Bottom