[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 139,947
- 0
- 0
[Lingorm] [Ginjay] Phụ Nữ Là Độc Dược
100
100
Sau khi về đến nhà, đơn giản đi tắm rửa rồi thay quần áo.
Lingling nấu cơm tối, còn Orm ở trong phòng khách, nhìn tấm ảnh chụp chung của Lingling và Ginny trên giá pha lê, lặng người hồi lâu.
Một thời gian dài trầm mặc, cuối cùng Orm đưa tay lấy khung ảnh xuống rút tấm ảnh bên trong ra, lại lấy album của Lingling, tìm tấm hình chụp chung lúc trước của Lingling, Ginny và Kimberley đứng trước tháp nghiêng Pisa, để vào khung ảnh.
Cô đem khung ảnh nhẹ nhàng để lên giá pha lê, nhìn ba người trong hình đang vui vẻ cười rạng rỡ, tự dưng chính cô cũng nở nụ cười theo.
Những thứ như nụ cười thế này, quả nhiên đều sẽ lây nhiễm.
Từ nhà bếp đi ra, Lingling vốn muốn gọi Orm ăn cơm, nhưng khi thấy hành động của Orm thì chợt ngây người.
Lingling đi tới phía sau Orm, lẳng lặng vòng tay quanh eo, đem cằm để trên hôm vai cô, dịu dàng hỏi: "Không còn khó chịu nữa sao?"
"Còn chứ."
Thân thể Orm ngửa ra sau, nghiêng đầu hôn lên môi Lingling, "Vẫn có chút khó chịu.
Lúc trước em nghĩ, chị và Ginny có thể xem Kimberley là bạn thân nhiều năm, nhất định chị ta cũng có ưu điểm nào đó.
Ngày hôm nay mới phát hiện, ưu điểm lớn nhất của chị ta chính là đối xử rất chân thành với hai người bạn thân là chị và Ginny.
Lingling, bên cạnh chị quá nhiều bạn bè mang theo mặt nạ.
Em yêu thích những người đối xử chân thành với chị, nên chỉ cần chị ta thật tâm đối đãi với chị, thì dù em có nhận chút oan ức cũng không sao."
Lingling cười khẽ, nhẹ nhàng hôn lên phần cổ của Orm, nói: "Em đang muốn khiến chị cảm động đến rơi lệ đấy ư?"
"Ừm..."
Orm xoay người, vuốt ve đường cong hoàn mỹ của Lingling, cả người liền bị nóng bừng chịu kích thích.
Cô cắn môi Lingling, cười nói, "Em muốn khiến chị cảm động để đêm nay tình nguyện cho em ăn."
"Quỷ háo sắc.
Trước tiên đi ăn cơm."
"Không muốn, trước tiên thích ăn chị thôi à."
Orm nói xong, liền ngồi xổm xuống, nhắc váy ngủ của Lingling lên, chui đầu vào.
Lingling không thể đứng thẳng, lập tức ngã người ngồi trên ghế sofa đằng sau, tức giận nói: "Khốn nạn.
Chẳng lẽ em không biết mấy thứ này còn có năm chữ 'khởi động trước khi chơi' sao?"
"Biết chứ."
Orm vừa giơ chân Lingling lên, vừa cách một tầng vải mỏng hôn lên hạt đỏ hồng mắc cỡ đang tỏa ra mùi thơm ngát, "Mới vừa rồi nhắc đến ba mươi sáu kế.
Chị đã thực hành mỹ nhân kế với em, nên em cũng chỉ đành dùng tương kế tựu kế đấu lại chị.
Hơn nữa... chị thường dùng từ viết văn, hẳn phải biết, trong văn chương có một phép rất hay chính là phép đảo từ.
Em đang đảo từ thôi mà."
"Nhưng chị muốn đúng từ."
Lingling ra sức di chuyển thân thể về phía sau, hai chân cố gắng khép lại, rõ ràng muốn đẩy đầu Orm ra ngoài.
Quả nhiên lập tức đầu Orm bị đẩy xuống chân ghế sofa, mái tóc đen thật dài rủ xuống đất như tạo thành một tấm bình phong màu đen.
Lingling giơ chân vổ lên mặt Orm, cười gian nói, "Kế thứ hai mươi hai, đóng cửa cản giặc.
Em đừng mong thực hiện được gì."
Orm bất mãn dùng tay vuốt lại mái tóc, ngồi quỳ chân trên tấm thảm, gõ lên đầu gối Lingling răn dạy: "Thật ngốc.
Phải là 'đóng cửa bắt giặc chứ'*"
(*đóng của đồng giặc vào thế bị không thể chạy thoát.)
Lingling bắt mãn: "Em có thể đem câu chẳng thẹn hỏi kẻ dưới đổi thành chẳng thẹn hôn kẻ dưới, thì đương nhiên chị cũng có thể sửa câu đóng cửa bắt giặc thành đóng cửa cản giặc rồi."
"Được rồi.
Sư phụ thừa nhận con là học sinh tiểu học thiên tài có thể học một biết mười.
Nhưng mà Jiejie nè, có lẽ con đã quên còn có kế thứ chín, 'cách bờ xem lửa'* đó nhỉ?"
Orm nhoài người đến giữa hai chân của Lingling, khe khẽ thổi một hơi vào trong, tức khắc thân thể Lingling mơ hồ nóng lên.
Orm lại thổi tiếp một hơi thật dài, thế là cánh hoa thơm ngát như ẩn như hiện kia liền run rẩy liên hồi.
Orm ngẩng mặt lên nháy mắt với Lingling, quăng đến một cái mị nhân, dùng giọng nói vô cùng mê hoặc, "Kế thứ mười ba, 'đánh cỏ động rắn'**, coi bộ rắn đã giật mình rồi.
Người yêu dấu à, hai ta bắt đầu đến đảo từ nào."
(*để yên cho kẻ địch tư rối loạn.)
**tấn công vào xung quanh kẻ địch khiến chúng hoảng sợ mà lộ diện.)
Đảo từ... hẳn cũng không sai đi?
Hứng thú đột nhiên xuất hiện, Lingling không muốn làm trái lại điều thân thể đang mong chờ.
Cô thả lỏng người ngồi trên ghế sofa, khẽ cắn môi, nhắm chặt mắt lại, trong lòng còn không chịu thua suy nghĩ.
Mình làm thế này là vì thực hiện kế thứ mười sáu, 'muốn bắt phải thả'.
Cởi ra miếng vải nhỏ vướng víu, Orm bắt đầu hưởng dụng mỹ vị.
Orm tìm thấy bàn tay của Lingling, kéo xuống để ngay bên cạnh miệng, khi thì mút ngón tay thon dài, khi thì hút cửa vào thơm ngọt, khi thì đưa ngón tay đảo quanh sự ẩm ướt bên trong, khi thì gãi quanh làm lan tràn mật dịch ra ngoài.
Orm lẩm bẩm nói: "Kế thứ hai mươi, 'đục nước bắt cá'*"
(*lợi dụng tình thế ra tay đạt mục đích.)
Lingling bị lời nói của Orm kích thích đến đỏ mặt, thân thể cũng ngày càng trở nên mẫn cảm.
Hình như có sương mù mịt mờ chậm rãi bay lên, hình như có suối ngọt róc rách chậm rãi chảy ra, mật dịch thơm tho mê ly, chìm đắm trong đám mây trôi mềm mại, nước suối rầm rì, thấm ướt cả một bể ánh trăng.
Lingling tóm chặt lấy vai Orm, cái eo đi theo chuyển động cùng cái lưỡi linh động của Orm đồng thời múa lên những điệu nhịp nhàng, ánh sáng sung sướng thoảng hiện lên trong nháy mắt, thân thể mỹ lệ của cô giống như dây đàn được kéo căng ra đến tận cùng, miệng hồng không thể ức chế ngâm nga một khúc hát tươi đẹp.
Một trận chiến vừa xong, Orm ngẩng đầu lên, lại nhanh chóng đưa thân thể đè lên người Lingling, hôn môi cô, da thịt ma sát nhau, lưu luyến khó thể kiểm chế, chỉ có thể không ngừng đưa tay vào thăm dò bên trong cửa nhỏ đỏ hồng yêu kiều quyến rũ phía dưới, ra sức hái mật ngọt chỉ thuộc về một mình cô.
Lingling né tránh nụ hôn của Orm, vô lực mắng: "Vô liêm sỉ.
Em đừng được một tấc lấn một thước."
"Vừa nãy là đảo từ, nhưng giờ là xen từ."
Orm nói, có ý gia tốc động tác ngón tay phía dưới, nụ hôn cũng dần chuyển xuống dưới, ngậm lấy váy ngủ mỏng manh, cắn vào quả anh đào đã sớm đứng thẳng lên từ lâu.
Cô vui vẻ thầm thì, "Chúng ta phải học cách sử dụng trí.
Hiện tại bắt đầu kể thứ năm, 'dụng lửa đánh cướp'*"
(*tranh thủ nhà cháy mà đánh cướp, lợi dùng lửa để hành động.)
Hiện tại cả người Lingling đã không còn chút sức lực, chiến lược 'muốn bắt phải thả' lúc đầu của cô đã triệt để phá sản.
Lingling rên lớn một tiếng, tóm chặt lấy vai của Orm.
Đôi khi Lingling rất băn khoăn về Orm.
Tình cờ vài lần tâm huyết dâng trào, cô cực kỳ nghiêm túc tự hỏi chính mình.
Orm thông minh sao?
Thế nhưng rõ ràng Orm đã làm khá nhiều việc ngốc nghếch đấy thôi.
Vậy Orm ngốc sao?
Thế nhưng rõ ràng nói chuyện gì Orm cũng đều hiểu hết kia mà.
Nếu nói Orm là người túc trí đa mưu, nhưng rõ ràng ở vài thời điểm Orm lại đi làm chuyện ngớ ngẩn đến không ngờ, ví dụ như chấp nhận đi quỳ gối ngay trước mặt Kimberley.
Nếu nói Orm chỉ là người giỏi lý luận suông, nhưng rõ ràng ở vài trường hợp Orm lại rất giỏi bày mưu tính kế, ví dụ như trận chiến yêu đương này đây.
Băn khoăn đến cuối cùng Lingling chỉ còn có thể thở dài.
Orm là quái vật.
Lingling bị ép thừa nhận Orm rất thông minh, bởi vì Orm có thể đem hết thảy mọi tuyệt tác đã xem qua, đi vận dụng rất linh hoạt vào chuyện giường chiếu.
Nếu như cách phán đoán để đối xử với người của Orm cũng có thể được một phần vận dụng linh hoạt các điểm hay của tuyệt tác vào đời thật thế này, nhất định Lingling sẽ cam tâm tình nguyện thừa nhận tài trí của Orm, chứ không cần như hiện tại, bị ép đi thừa nhận.
Lingling xin thề, Mấy món nợ đảo từ rồi xen từ của ba mươi sản kế này, sớm muộn gì cũng phải trả toàn bộ lại mới được.
Orm hành hạ dằn vặt Lingling đến sức cùng lực kiệt mới chịu bỏ qua.
Hai người vẫn chưa ăn cơm tối, nhìn xem thời gian đã hơn mười giờ.
Lingling nằm dài trên ghế sofa, một chút động đậy nhỏ cũng không muốn động, vài sợi tóc dài tán loạn che khuất gò má xinh đẹp, thân thể trắng nõn yêu kiều dày đặc những dấu vết hoan ái đỏ hồng, được ánh đèn dìu dịu chiếu tới, khiến cả người đang tỏ vẻ lười biếng đều tỏa ra từng tầng mê hoặc đầy nguy hiểm đến tính mạng, làm Orm không nhịn được lại muốn đè cô ra hành hạ thêm một lần.
Mặc dù Orm đã rất mệt, thế nhưng cô cũng biết cơm tối nhất định phải ăn, nếu không ăn thì không thể chịu được.
Cô đi xuống bếp, lấy cơm nước Lingling đã làm xong đem đi hâm nóng lại.
Sau khi làm nóng được rồi, lại bưng ra bàn ngoài phòng khách, để một cái gối ôm ra phía sau Lingling, giúp cô ngồi thẳng dậy, sau đó bưng chén cháo lên đút từng muỗng cho Lingling.
Lingling nuốt xuống mấy muỗng cháo, ít nhiều gì cũng lấy lại được chút sức lực, nên liền trừng mắt Orm: "Hôm nay em đã làm gì chị thì ngày mai chị sẽ làm thế với em, không cho phép phản kháng."
"Ngày mai nói tiếp, còn giờ ăn cơm trước đã."
Orm mau chóng đút một muỗng cháo vào miệng Lingling, "Hiện tại Ginny có muốn Jayna làm mấy chuyện này với chị ấy cũng không được đâu.
Em thương yêu chị như thế, làm xong hết rồi chị còn lên tiếng oán giận.
Người gì đâu mà chẳng biết điều."
"Cho nên mới nói, vì suy ngẫm đến nỗi khổ tâm trong lòng hiện giờ của Ginny, cho nên ngày mai cũng không cho phép em nói câu oán giận gì đâu đây."
"Ăn cơm, ăn cơm thôi nào."
"Em đừng đút mỗi cháo cho chị ăn thế chứ.
Chị cũng muốn ăn đồ ăn."
"Chị là bà nội!"
Orm căm giận để chén cháo xuống bàn, cầm dĩa đồ ăn lên, trong lòng vừa ngọt vừa chua khe khẽ oán giận.
Em đã vì nhân dân phục vụ hơn nửa ngày, mệt muốn ch.ết chẳng thể sống, thế mà một câu khen ngợi hay cổ vũ cũng không thèm nói, còn phải tiếp tục làm trâu làm ngựa đút cho ăn.
Cái thỏi đời quỷ quái gì không biết nữa.
Orm gắp một đũa đồ ăn nhét vào trong miệng Lingling, giống như lầm bầm lên tiếng trù ẻo: "Đồ vô liêm sỉ chỉ biết hưởng thụ.
Người lao động sẽ có được quang vinh.
Trong thức ăn có độc, em đút cho chị ăn ch.ết luôn."
Lingling vội và muốn phản bác, đột nhiên há to miệng, âm thanh còn không đi ra, nhưng đống thức ăn chỉ mới vừa nhai hai cái trong miệng bắt chợt được phun hết toàn bộ lên mặt Orm.
Cô bật cười ha ha: "Đây là kể thứ hai mươi chín, trên cây nở hoa'*"
(*một kế giả phô trương lực lượng gây hiểu lầm cho kẻ địch.)
Orm act cool đứng hình mất năm giây, không biết nói gì.
Ánh nắng mặt trời đầu tiên đột phá tầng mây dày đặc, xuyên thấu qua lớp sương mù quấn quanh để bò tràn lan khắp mặt đất phía dưới.
Thành phố lại nghênh đón một ngày tươi đẹp mới như mọi lần.
Orm và Lingling đang ngọt ngào ôm ấp nằm trên giường, cả hai đều lười biếng không muốn rời chiếc giường ấm áp.
Đáng tiếc cõi đời này thường không quá chiều lòng người mà chỉ luôn đi theo cách mà nó muốn, do đó dù con người có không vui đến thế nào đi nữa, nhất định phải nhấc người rời khỏi giường, bởi vì ai cũng có việc phải làm.
"Thời gian không còn sớm, em phải thức dậy trước đây."
Orm bắt buộc bản thân phải rời xa vòng tay dịu dàng của người yêu, cố gắng mở to mắt, đầu ngón tay nhặt lên áo lót nằm kế bên mặc lên người, vì tinh thần vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi trạng thái buồn ngủ nên giọng nói đặc biệt còn chút khàn khàn.
"Ừm."
Lingling yêu kiều lười biếng xoay người, tay phải theo quán tính giơ lên đặt trên ngực Orm khe khẽ xoa nắn, "Tối nay chị phải đi xã giao, nên em và mấy người bạn ăn gì đó rồi hẵng về nhà."
"Biết rồi."
Orm kéo bàn tay đang làm chuyện xấu của Lingling thả lại vào trong chăn, "Lần này chị đi ăn với ai đấy?"
"Alexander.
Người này là luật sư chị định giới thiệu cho Ginny, tối nay đi ăn để làm anh ta vui lòng nhận vụ án này."
Orm dừng lại động tác mặc quần áo trên tay, nhoài người đến bên cạnh Lingling, trong đôi mắt mang theo vẻ trêu tức nồng đậm hỏi: "Giống như nô tài lấy lòng chủ nhân quá ha?"
Lingling đưa tay vuốt ve quanh cần cổ Orm, nhíu mày: "Nếu không biết cách làm tốt thân phận một nô tài, sẽ không làm nổi vị thế chủ nhân."
"Chị nói gì cũng có lý."
"Coi như em cũng là người thức thời."
Tầm mắt Lingling chợt đi xuống, nhìn vào phần ngực của Orm đang bị chiếc áo buộc chặt tạo ra một vết lõm ưu mỹ giữa hai bầu ngực, hai mắt bắt đầu đăm đăm.
Orm che hai mắt của Lingling, sẵng giọng: "Dê xồm."
"Dê hồi nào?"
Lingling đưa ngón út luồn vào bên trong áo ngực rồi giật giật vài cái, "Hình như em mặc lộn áo ngực rồi đó.
Cái này của chị."
"Thật không?"
Orm cúi đầu nhìn, quả nhiên mặc lộn rồi.
Nàng không thèm để ý, cũng không tính cởi ra thay áo ngực khác mà tiếp tục lấy áo thun tròng lên người, "Lỡ mặc lộn rồi thì cứ mặc tiếp thôi, dù sao áo ngực chúng ta cùng một kích cỡ.
Tối nay chị đi ăn với người ta đừng uống rượu nhiều, nhớ về sớm một chút."
"Ừ, biết rồi."
Krit Natnicha nói cố gắng trong thời gian ngắn nhất sẽ thu xếp công việc rồi về nước một chuyến, cũng thật sự trong thời gian ngắn đã bay trở về.
Trải qua mấy năm sinh hoạt học hành ở nước ngoài, vốn Krit Natnicha đã có gương mặt anh tuấn thì nay càng tăng thêm vài phần chín chắn.
Bởi thường xuyên ra bờ biển chạy bộ hoặc lướt sóng, nên làn da vốn trắng nõn của cậu đã được ánh nắng sưởi thành một màu nâu đồng khỏe khoắn, hiện giờ phong thái của Krit Natnicha rất tuấn tú và tràn đầy vẻ nam tính nên thu hút không biết bao nhiêu tầm mắt của các thiếu nữ đi đường.
Cũng may tính cách của Krit Natnicha và Ginny trái ngược hoàn toàn, xưa nay cậu không thích đùa giỡn ái tình, cũng không có tâm địa xảo trá lừa dối ai, nên đối với những ánh mắt ưu ái dành cho cậu liền có sức đề kháng nhất định.
Cả ngày vùi đầu trong việc học hành, Krit Natnicha sớm đã nuôi dưỡng nên nếp sống cẩn thận và nghiêm túc.
Cậu và bạn gái đã quen nhau ba năm, từ đó đến nay vẫn rất ngọt ngào ân ái, chưa bao giờ để xảy ra bất cứ chuyện gì ngoài ý muốn.
Trước khi Ginny và Jayna chính thức quen nhau, ai biết đến hai chị em đều từng không nhịn được mà cảm thán trong lòng, nhất định cô và Krit Natnicha khi hoài thai trong bụng mẹ đã không cẩn thận chọn lầm giới tính.
Sau khi Krit Natnicha về nước, chuyện thứ nhất cậu làm chính là dụng tâm đi động viên cha mẹ.
Cha mẹ họ Natnicha thấy con trai nhà mình thế này liền thấy cậu rất hiểu chuyện, trong lòng ít nhiều cũng coi như có chút an ủi.
Sau khi Krit Natnicha về nước, chuyện thứ hai cậu làm chính là tìm tới nhà Ginny và Jayna.
Bên trong bầu không khí dạt dào nhiệt tình của đôi bên, tiến hành cuộc thảo luận đàm phán thành thật với nhau.
Đôi bên cùng nhất trí với luận điểm hoa hồ điệp Ginny đã lột xác trở thành hoa hồ điệp rực rỡ nhất, sau đó cả đôi bên nghiêm túc trao đổi ý kiến về vấn đề giải quyết chuyện công khai sao cho êm đẹp nhất.
Krit Natnicha cứ nhắc đi nhắc lại với chị cậu và Jayna rằng cậu sẽ là chỗ dựa vững chắc luôn ủng hộ cho hai người, đồng thời biểu lộ vẻ kiên quyết không rời chủ trương và nguyên tắc này trong tương lai.
Lần đầu tiên Ginny cảm thấy người em trai Krit Natnicha thật đáng yêu muốn chết.
Jayna ngẫm lại 'lịch sử trăng hoa vinh quang' trước đây của Ginny, lại nhìn Krit Natnicha vừa chín chắn vừa chung thủy trước mặt, lần đầu tiên cảm thấy hai chị em nhà họ Natnicha xác thật nên thay đổi giới tính cho nhau.
Sau khi Krit Natnicha về nước, chuyện thứ ba cậu làm chính là đi thăm hỏi cha mẹ Jayna.
Cậu dùng cách nói chân thành nhất để thỉnh cầu cha mẹ Jayna có thể nào đừng quá khó khăn với chuyện tình cảm của Ginny và Jayna, cùng lời thề son sắt nói rằng: "Nếu cô chú lo lắng chị Jayna về già không có chỗ nương tựa, chờ cháu có con, nhất định sẽ để con cháu nhận chị Jayna làm mẹ nuôi, con của cháu sẽ chịu trách nhiệm chăm sóc chị ấy khi về già ạ."
Cha mẹ họ Angelina nghe xong, mặc dù có chút không thể tưởng tượng nổi, nhưng trong lòng ít nhiều vẫn thấy cảm động.
Angelina lão gia không khỏi thở dài, Sao người trẻ tuổi đã từng ra nước ngoài du học đều có thể nhìn nhận mấy chuyện này cởi mở thế?
Mấy người có thể nhìn nhận, nhưng tôi lại không thể nhìn nhận nổi đâu.
Vợ ông cũng không khỏi thở dài, Nếu Jayna có thể chấp nhận quen Krit Natnicha là tốt rồi.
Bày đặt anh chàng tốt không đi yêu, lại rửng mỡ đi yêu đương phụ nữ làm gì?
Thật chỉ khiến người ta phải thương tâm.
Việc học của Krit Natnicha vẫn chưa xong, chỉ có thể về nước được một tuần là phải đi ngay.
Trước ngày khởi hành, cậu lại đến nhà thăm hỏi cha mẹ Jayna, dù sao Jayna cũng là con gái một nên tình cảnh gia đình cô khó xử hơn rất nhiều khi so với cha mẹ Natnicha.
Trên người Ginny đầy thương tích, không thể động đậy nhiều, nên Jayna chỉ có thể thay cô đưa Krit Natnicha ra sân bay.
Krit Natnicha căn dặn Jayna: "Chị em trước giờ là người nhiệt tình như lửa, hay tùy tiện làm theo ý mình, nên chị quen với chị ấy phải biết cách kiểm soát chút nhé.
Còn về phía cha mẹ chị thì không cần quá lo lắng, chờ đến khi em tốt nghiệp xong và trở về nước, đến lúc đó chúng ta lại cùng nhau đi khuyên giải tiếp là được thôi."
Jayna mỉm cười, gật đầu nói: "Krit Natnicha, cám ơn cậu nhiều."
Krit Natnicha thoải mái vung tay một cái, bước vào sân bay.
Trong nháy mắt máy bay xông thẳng vào trong đám mây, mang theo một khoảng mây của tổ quốc.
Krit Natnicha đem những chuyện cậu phải làm đều hoàn thành xong.
Lingling và Kimberley cũng đem những chuyện hai người nên làm cũng đều làm xong.
Kimberley đứng ra mời mấy người bạn đang làm ở bộ công an và tòa án thành phố đi ăn cơm.
Lingling giúp Ginny tìm tới luật sư giỏi có tiếng Alexander.
Hai người cùng đâm đơn kiện Tina Jittaleela lên tòa án.
Bên phía Tina Jittaleela cũng tự nhiên sẽ không nhàn rỗi, nên tìm quan hệ đều tìm, nên đưa quà tặng đều đưa, còn lại chỉ xem ai có quan hệ cứng hơn, ai có quà tặng nặng hơn và ai có thế lớn hơn mà thôi.
Dù Natnicha lão gia tức giận Ginny tới cực điểm, nhưng xưa nay ông đều là người bao che khuyết điểm của người nhà.
Con cái của mình chỉ có thể để chính mình đánh, chứ người khác không ai được động tay vô.
Natnicha lão gia có thể từ bàn tay trắng gầy dựng được một công ty hoành tráng như hiện nay, hiển nhiên ông không thể thiếu những âm mưu thủ đoạn trong người.
Ông tức giận với Ginny một, thì lại càng tức giận Tina Jittaleela đến mười.
Ông cảm thấy cái người tên Tina Jittaleela kia có phẩm chất độc ác đến cực điểm, đánh con gái ông một trận thừa sống thiếu chết thì thôi đi, đằng này còn chạy đến khắp nơi nói lung tung việc riêng tư của con gái.
Ông ghét nhất chính là loại người dùng thủ đoạn một đao đâm sau lưng người khác, mặc dù ông đã từng đâm sau lưng không ít người, thế nhưng đây là thủ đoạn tất yếu phải sử dụng trên thương trường.
Huống chi ông luôn là người cực kỳ bá đạo, xưa nay đều chỉ cho quan lại phóng hỏa chứ không cho dân chúng đốt đèn.
Natnicha lão gia đi tới bệnh viện, tìm bác sĩ trưởng điều trị cho Ginny, nói chuyện với bác sĩ để viết khống trong bệnh án từ gãy một chiếc xương sườn sửa thành đâm thủng lá phổi, dẫn đến suýt chút nữa gây nguy hiểm đến tính mạng để làm bằng chứng.
Bác sĩ trưởng điều trị cho Ginny và Natnicha lão gia là bạn bè nhiều năm, nên việc này không thể không giúp, thậm chí còn vui vẻ cam đoan sẽ đi làm chứng trước tòa nếu cần thiết.
Đối với kẻ già đời trong thương trường như vị Natnicha lão gia xem ra, thứ gọi là công bằng ở thế giới này đều được xây dựng trên cơ sở không công bằng.
Không chiếm của người, làm sao ta giàu được đây?
Nắm đấm không đủ cứng, nói chuyện quy tắc có tác dụng gì không?
Đạo đức là gì?
Thực chất đạo đức chỉ là công cụ để tầng lớp thống trị bên trên dùng để đàn áp các tầng lớp phía dưới.
Đạo đức không phải trời sinh tự có, mà do con người chậm rãi đúc kết theo thời gian mà thành.
Khi tất cả mọi người đều lấy chuyện giết người làm vui, thì ai không giết người, người đó chính là kẻ thiếu đạo đức.
Khi tình yêu đồng tính trở thành trào lưu chủ yếu trong xã hội, thì ai có tình yêu dị tính chính là kẻ thiếu đạo đức, hay một khi xu hướng đồng tính trở thành trào lưu của xã hội, thì những người có tình yêu nam nữ mới chính là kẻ thiếu đạo đức.
Tựa như hai chữ phỉ báng đã từng là từ ngữ dùng để ca ngợi, nhưng nay lại mang hàm nghĩa xấu vô cùng.
Vì thế hai chữ đạo đức này, hiện tại không thể quơ đũa cả nắm để ra kết luận cuối cùng, vì nó là thứ thay đổi rất nhanh tùy theo tình hình hiện tại bên ngoài.
Đối xử với tiểu nhân phải dùng chiêu của tiểu nhân để đối phó.
Nếu như muốn tìm lẽ công bằng cho bản thân, thì không thể quá đạo đức.
Cả ngày chỉ biết cầm tám điều vinh, tám điều nhục làm thánh chỉ để nhắc nhở bản thân cách sống đúng đắn thì chỉ có thể trở thành một thứ hủ Nho.
Vì lẽ đó, ở thời điểm Natnicha lão gia làm những chuyện này không hề có chút bất an.
Cha Ginny đi tới Znews, tự tay đem bằng chứng giao cho Lingling, sau đó liền quay đầu bước đi.
Lingling biết trong lòng ông đang rất khó chịu, nên đuổi theo sau, nói: "Chú Natnicha ơi, chú đã lớn tuổi, nhất định phải chăm sóc kỹ lưỡng thân thể của chính mình.
Còn chuyện của Gin cứ giao cho cháu với Kim lo liệu là được ạ.
Hai đứa cháu sẽ xử lý việc này thật tốt."
"Haiz..."
Cha Ginny thở dài một hơi, "Cháu và Kim đều là bạn tâm giao của Gin.
Nếu con bé cũng cư xử đúng mực giống hai cháu thì đã có thể khiến người ta bớt lo hơn rồi.
Việc này chú không ra mặt, nên phải làm phiền hai cháu."
"Không có gì đâu ạ.
Chú Natnicha*, nếu chú thấy buồn thì cứ đi tìm cha cháu nói chuyện tâm sự chút đi ạ.
Coi như giải sầu cũng tốt."
"Được."
Ông gật đầu, "Cháu cứ làm tiếp việc của mình đi.
Giờ chú cũng nên về rồi."
"Vâng."
Lingling hiểu tâm trạng lúc này của ông đã không thể làm gì hơn ngoài chuyện để mặc cho Ginny muốn làm gì thì làm.
Natnicha lão gia vừa rời đi, Lingling lập tức đem xấp bằng chứng trong tay giao cho luật sư Alexander.
Năm nay Alexander 38 tuổi, chiều cao lẫn tướng mạo đều rất bình thường giống những người bình thường khác, nhưng trình độ của anh lại rất không bình thường.
Trong giới luật sư, anh được xem là thiên tài, với cái miệng có thể đem người sống nói thành chết, cũng có thể khiến người chết nói thành sống, trời sinh chính là một gã luật sư cực kỳ giỏi cũng cực kỳ khốn nạn.
Có đôi khi cũng không thể không khiến người ta đi cảm thán.
Hễ là đàn ông có sự nghiệp thành công vang dội, thì phần nhiều đều là người có tướng mạo bình thường.
Nếu muốn biết kiểu mẫu thì mời xem những ủy viên trung ương 'tài năng tuấn tú' đầy tràn trong quốc hội kia đi, cơ bản người nào có gương mặt thường thường bậc trung sẽ có con đường quan lộ tốt hơn những người khác.
Đương nhiên phương diện này phải loại trừ những diễn viên ca sĩ trong giới giải trí.