[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 142,310
- 0
- 0
[Lingorm] [Ginjay] Phụ Nữ Là Độc Dược
80
80
Tích tắc, tích tắc.
Kim giây không biết đi qua mấy vòng, rốt cuộc Orm nắm chặt tay Lingling, thở dài: "
Sau này không được tùy tiện nói hai chữ chia tay được không?"
"Nhất định sẽ không bao giờ nói nữa."
Lingling biết Orm sẽ không cùng cô xa nhau, sống mũi chợt đau xót, bật tiếng khóc nức nở vì vui mừng.
Orm nhẹ nhàng lau đi nước mắt của Lingling, cười nói: "Chị khóc lên thật khó coi.
Sau này không được khóc nữa đấy."
"Vậy sau này em cũng không được tự ti nữa nhé.
Càng không thể nói mất tích là mất tích ngay.
Hai ngày nay chị đã bị hù ch.ết rồi.
Hiện giờ rốt cuộc không cần sống trong sợ hãi."
"Vất vả cho chị rồi.
Chị có đến chỗ Mark và Yaya hỏi tin tức của em không?"
"Có chứ.
Không những thế chị còn gọi điện hỏi View và Jayna nữa."
"Trời ơi!
Vậy chút nữa, chị gọi điện cho mấy cậu ấy giúp em với, nói em đã trở về an toàn rồi, nếu không mấy cậu ấy sẽ lo lắng lắm đấy."
"Biết rồi.
Đợi lát nữa rồi gọi."
Lingling ôm lấy Orm, nói: "Chị biết hết chuyện em đi tìm Kimberley vào ngày đó rồi.
Đứa ngốc!
Làm gì lại tự rước oan uổng vào mình vậy?
Sau này không cho phép làm mấy chuyện dư thừa nữa!
Có nghe không?"
"Á!
Hết chuyện để nói hay sao mà lại lôi chuyện này ra?
Thật đúng là, rất mất mặt đó!"
Orm đỏ hết cả mặt, đem đầu chôn dưới gối, lăn qua lộn lại, bĩu môi lầm bầm lầu bầu nói, "Em sợ bởi vì em mà quan hệ giữa chị và Kimberley trở nên căng thẳng.
Lúc đó, chị cũng nói muốn chia tay với em, nên em mới đi tìm chị ta để giải quyết cho xong mọi chuyện.
Vốn em định cố gắng chân thành nói lời xin lỗi với Kimberley, sau đó sẽ nói cho chị ta nghe chị với em đã chia tay, không còn em làm thứ cản đường cho mối quan hệ giữa hai người nữa.
Nếu không còn em ở giữa ngăn cản, ắt hẳn mọi chuyện giữa chị và Kimberley sẽ như xưa, lúc đó chị sẽ không lại trách em, và em sẽ cảm thấy thoải mái.
Ai biết mọi chuyện lại không như mong muốn... ngược lại thành ra như thế, kỳ thật cũng không có gì.
Chị làm sao biết được chuyện em đi tìm Kimberley?"
"Kimberley nói với chị."
Orm suy nghĩ đôi ba phút, nói: "Đừng bởi vì chuyện này mà làm căng với chị ta, được không?"
Lingling ôm chặt Orm trong lồng ngực, chống cằm trên đỉnh đầu của cô, nhíu mày nói: "Việc này chị biết phải giải quyết ra sao, em không cần lo lắng biết chưa?"
"Ừm."
Orm thật sự không muốn nhắc lại đề tài khá nhạy cảm này nữa.
Những chuyện không vui nếu như đã qua thì cứ cho qua đi, cô không muốn nhắc lại.
Giống như thời kỳ đầu khi cô gầy dựng sự nghiệp đã gặp phải vô vàn cực khổ, nhưng cái khổ ấy một khi đã qua đi, ngày sau cũng không cần nhắc lại làm gì, đợi khi nào chân chính không bận tâm đến nữa thì nói sau.
Orm biết tâm tư hiện tại của Lingling giống như cô, nhiều ít gì cũng có chút nặng nề và tổn thương.
Cô không muốn để Lingling càng thêm tự trách.
Cô muốn nói chút chuyện gì đó để cả hai được thoải mái, nên đỏ mặt đi dúi đầu sượt qua ngực Lingling, bất mãn nói: "Tại sao lại nhỏ đi nữa rồi?
Nhất định chị lại không ăn cơm chứ gì?
Một khi không ăn cơm liền nhỏ đi?
Thật ch.ết mất thôi."
Lingling thấy Orm nói chuyện có ý trêu ghẹo, tâm trạng lập tức khá hơn hẳn.
Cô luồn tay vào trong áo ngủ của Orm xoa bóp hai bên ngực, nói: "Không phải của em cũng nhỏ đi ư?
Còn không thấy ngại khi nói chị."
"Chị lè lưỡi ra đi."
"Để làm gì?"
"Bảo gì thì làm đó đi!"
"Chị đâu phải Hắc Bạch Vô Thường, lè lưỡi làm gì?"
"Chị không nghe lời, em tức giận thật đó."
Lingling không nói gì, chỉ có thể nghe lời khẽ lè lưỡi ra ngoài.
Orm lập tức rướn người tới, bắt lấy đầu lưỡi đang lè ra ngoài kia, cắn mạnh xuống một cái.
Lingling bị đau suýt chút đã co giật toàn thân.
Orm đắc ý nói: "Đây là chút trừng phạt.
Ai biểu chị lung tung nói tiếng chia tay làm gì.
Sau này không cho phép tái phạm nữa đâu.
Sau khi Mark gây ra cái chuyện kia, chị đã nói không trừng phạt sẽ không biết ghi nhớ.
Đây là em học từ chị thôi, chị không thể trách em.
Đương nhiên em cũng có lỗi, nhưng em đã phải chịu đựng ba ngày gió lạnh thổi vù vù trên núi rồi, xem như ông trời đã giúp chị trừng phạt em, lần này chúng ta huề nhau."
Lingling che miệng nghẹn ngào, trong đôi mắt nước mắt long lanh, khóc cũng không phải mà cười cũng không được.
Orm sờ tóc của chính mình, nói: "Em muốn đi tắm.
Ba ngày nay đã không tắm rửa gì rồi, trên người chắc bẩn thỉu lắm, tóc cũng bết dính lại hết này.
Chị mau tránh xa em ra, mất công lại bị lây bệnh cảm của em."
"Vừa nãy em cắn chị sao không lo lây bệnh cho chị đi?"
Lingling khẽ nhíu mày, "Chị không chê em bẩn, không sợ em lây bệnh cho chị thì thôi, em ở đó càm ràm cái gì?
Làm sao có nhiều tật xấu vậy không biết nữa.
Mà thôi, đúng là em nên đi tắm cho sạch, để chị giúp em."
"Đi thôi."
Lingling pha nước nóng, rồi đỡ Orm đi vào phòng tắm.
Thân thể Orm vẫn chưa lấy lại sức lực, bước đi vẫn nghiêng ngả lảo đảo, dáng vẻ chếnh choáng như say.
Vào tới phòng tắm, đầu tiên Orm dùng bàn chải đánh răng thật sạch, sau đó ngoài bộ phận hàm răng này, từ đầu đến chân cô đều rất hào phóng để Lingling đi xử lý.
Trong phòng tắm nóng hổi vô cùng ấm áp, Lingling giúp Orm gội sạch đầu, rồi giúp cô lau người tắm rửa.
Orm thoải mái nằm trong bồn tắm, mãn nguyện đến cực điểm, suýt chút đã ngủ mất.
Orm yếu ớt quay sang nói với Lingling đang giúp cô chà lưng: "
Sau này ngày nào chị cũng làm như vầy thì thật tốt biết bao."
"Đừng mơ xa nữa!"
Lingling đổ một ít sữa tắm vào lòng bàn tay rồi xoa lên người Orm, "Nếu không phải là do chị làm sai trước và em bị bệnh thế này, thì làm sao em có thể hưởng thụ đãi ngộ cấp chính phủ hầu hạ tận răng như vầy được chứ?"
Orm than thở tự đáy lòng: "Em thật hy vọng chị sai thêm nhiều lần và em cũng thêm nhiều lần ngã bệnh nữa nha!"
"Thôi đi cô.
Em cứ tiếp tục hy vọng hão huyền đi ha."
Lingling dịu dàng nũng nịu hỏi, "Vừa nãy chị giúp em gội sạch đầu, hiện tại lại giúp em tắm rửa thân thể.
Ngày sau em sẽ không quên mấy chuyện này, đúng không?"
Orm hiên ngang lẫm liệt đáp: "Đương nhiên sẽ không quên.
Chuyện này rất khó quên, quên rất khó luôn đó."
"Tốt lắm, vậy hiện tại những gì mà chị đã hầu hạ em, chờ khi nào em khỏi bệnh rồi, em phải làm lại những việc này để hầu hạ chị đó!"
"Á, hình như em có chứng hay quên nặng lắm!"
"Đừng quá lo lắng!
Chị chuyên trị chứng hay quên mà."
Lingling nhéo yêu mũi Orm, "Xoay người lại nào.
Để chị chà sạch cánh tay cho em."
"Chị sàm sỡ người tam.
Chà cánh tay thì chà cánh tay đi, chị cứ đụng đến ngực em làm gì?"
"Chị thích!
Em quản à?"
"Đồ dê xồm!
Cánh tay ở bên trên kia mà, chị mò gì ở phía dưới đùi vậy?"
"Chị thích!
Em dám quản chị?"
"Em có thể không cần chị giúp tắm rửa nữa được không?"
"Thật có lỗi!
Không thể!"
Có thể thừa dịp bệnh nhân yếu ớt để cháy nhà hôi của như thế này sao?
Orm trần trụi cảm thấy số phận mình cực kỳ bi ai.
Tắm rửa xong, Lingling bọc khăn tắm quanh người Orm, giúp cô sấy khô mãi tóc ướt, bảo cô nằm chở trên giường, còn chính mình đi xuống bếp nấu cơm.
Trải qua chuyến chia tay đầy phong ba, Lingling đột nhiên hiểu ra hai chữ quý trọng, cũng nhớ đến lời Jayna đã từng nói với cô.
Jayna đã nói 'Orm là dạng người rất dễ cảm thấy đủ' Quả đúng như thế đi.
Nếu lúc trước, sau khi Jayna nói hai chữ chia tay, lại lập tức quay về tìm Orm, nhất định Orm cũng đã bỏ qua mọi chuyện và nối lại tình yêu một lần nữa rồi nhỉ?
Tình yêu rất dễ khiến người ta mụ mị đầu óc, vì thế người đang hãm sâu trong tình yêu nhất định phải hiểu được, đúng lúc biết sai, đúng lúc sửa sai, bằng không chắc chắn sẽ hối hận cả đời.
Truyền hết hai bình nước biển, tắm rửa thơm tho sạch sẽ, Orm cảm thấy cả người khỏe khoắn hơn rất nhiều so với lúc vừa được đưa về nhà.
Cô nằm trên giường một lúc, cảm thấy có chút buồn chán, liền mặc quần áo ngủ, tự mình xuống giường, định đến bếp tìm Lingling.
Khi đi ngang qua phòng dành cho khách, từ cánh cửa phòng chưa đóng kín, Orm nhìn thấy Ginny đang ngủ say như chết trên giường.
Orm vốn định giúp cô đóng kín cửa, nhưng suy nghĩ lại, đơn giản bước hẳn vào bên trong.
Cô đi tới bên người Ginny, khom lưng nhìn mặt Ginny, nở nụ cười.
Có vẻ như Ginny khi ngủ nhìn thanh thuần hơn nhiều so với khi tỉnh ấy nhỉ?
Không hề có chút trăng hoa yêu mị giống hồ lỵ, mà ngược lại thật giống như một cô gái ngây thơ trong sáng.
Hẳn là chị ấy thật sự rất yêu Jayna?
Nếu không sao lại vì Jayna trả giá nhiều đến vậy, còn cam tâm tình nguyện?
Orm trở về phòng ngủ, lấy máy chụp hình, lại đi tới phòng dành cho khách, chụp một bức ảnh Ginny đang ngủ.
Orm muốn gửi bức ảnh này cho Jayna, bởi vì đột nhiên cô cảm thấy, trên đời này chỉ có Ginny mới đem đến hạnh phúc lâu dài cho Jayna.
Buông xuống máy chụp hình, Orm lại đi tới bên người Ginny, đưa tay trước mắt cô lắc qua lắc lại vài lần, thấy Ginny không có động tĩnh, mới ngồi xuống, một tay đặt ở bên giường để giữ thăng bằng, một bên nhỏ giọng nói: "Gin, con lừa nhỏ dính người này, thừa dịp chị chưa tỉnh, em mới muốn nói vài câu với chị đây.
Thật ra những câu này em cũng chỉ dám lúc chị ngủ mới có thể nói được thôi.
Gin nhà chị đó nha, rõ ràng rất tốt thế này kia mà, nhưng trước đây làm gì cứ chơi bởi bừa bãi thế chứ?
Bộ chị không sợ bị lây bệnh truyền nhiễm ư?
Em là người ngoài còn phải vì chị mà thấy lo lắng..."
"Vô liêm sỉ.
Nào có người như em mắng người như thế chứ hả."
Đột nhiên Ginny mở mắt ra.
Orm bị dọa đến nhảy dựng: "Chị tỉnh rồi á?"
"Bị em mắng đến tỉnh đấy.
Nhìn dáng vẻ lúc này coi bộ em đã khỏe lại rồi nhỉ?"
Ginny dùng sức nhéo má Orm, "Em muốn nói chuyện gì với chị nào?"
Orm ngượng ngùng cười: "Không có gì, không có gì hết."
"Em cứ coi như chị đã ngủ rồi nói tiếp đi.
Mặc kệ em nói điều gì, chị đều sẽ không trách em."
"Thật sự cũng không có gì thật mà."
Orm gãi mặt, không biết nên nói thế nào mới phải, "Kỳ thật em nghĩ phải nói cho chị biết, Jayna là một cô gái tốt.
Trước đây em rất yêu cậu ấy, yêu đến mức không cách nào dùng ngôn ngữ để biểu đạt.
Khi đó, toàn bộ bên trong thế giới của em chỉ có một mình Jayna, mặc kệ có khổ sở thế nào, chỉ cần nghĩ tới cậu ấy, tâm trạng sẽ tốt hơn rất nhiều..."
"Hiện giờ vẫn vậy?"
Ginny đánh gãy lời nói của Orm.
"Tất nhiên là không.
Em là người rất chung thủy trong tình cảm đó nha.
Hiện tại trong lòng em chỉ có mình Lingling thôi."
Orm ngồi xếp bằng trên thảm, "Máy ngày nay ở trên núi, em đã nghĩ đến rất nhiều chuyện.
Lingling là người giỏi giang ắt hẳn bạn bè của Lingling cũng sẽ không kém chỗ nào hết, bao gồm cả Kimberley chắc cũng không kém chị ấy chỗ nào.
Em và Kimberley có xung đột thế này, có thể là do em không thể hiểu được chị ấy, và chị ấy cũng không cách nào hiểu được em.
Nếu nhìn như thế, suy nghĩ thông suốt một chút, đột nhiên cảm thấy hết thảy đều đơn giản rất nhiều, ngược lại không còn thấy phiền phức hay mệt mỏi như trước kia nữa."
"Ginny, chị cũng là người tốt.
Hiện tại, tuy Jayna vẫn còn chưa hoàn toàn buông được em xuống, nhưng chị nhất định phải kiên trì ở bên chờ cậu ấy được không?
Nếu cậu ấy đã quyết định quen với chị, nhất định sẽ nổi lực buông em xuống, vì lẽ đó nhất định chị phải đối xử với cậu ấy thật tốt, nhất định phải bảo vệ cậu ấy, nhất định phải đưa hết những thứ đồ tốt đẹp nhất của chị cho cậu ấy.
Em phải thừa nhận, hiện tại em còn rất quan tâm đến Jayna, không muốn nhìn thấy cậu ấy bị dằn vặt đau khổ trong tình cảm.
Chị có thể làm được, đúng không?
Ginny chua xót than thở: "Nếu như chị không yêu Jayna, có lẽ chị đã thật tâm hy vọng hai em có thể gương vỡ lại lành rồi đấy.
Mà hỏi em một vấn đề rất tầm thường thế này.
Nếu như Jayna và Lingling đồng thời rơi xuống biển, thì em sẽ cứu ai trước?"
"Nếu như hai người ấy thật sự rơi xuống biển, em sẽ đi cứu Lingling trước tiên, cũng sẽ đồng thời để chị đi cứu Jayna."
Orm dùng cách nói chuyện như đang dụ dỗ trẻ con để trả lời Ginny, "Loại giả thuyết này kỳ thật rất không có trách nhiệm đó nha.
Làm sao chị có thể trơ mắt nhìn người mình yêu chạy thẳng ra biển đầy nguy hiểm như thế?
Đáng lẽ, chị phải thường xuyên đứng bên cạnh người ta, chuẩn bị tốt hết thảy các biện pháp an toàn, đem tất cả nguy hiểm đều bị đẩy xa ở vòng ngoài, do đó trước khi người ta rơi xuống biển, đã phải trang bị sẵn sàng một bộ áo phao.
Em có Lingling, đây là sự thật.
Trong lòng Jayna có chị, chuyện này cũng là sự thật.
Hai đứa em đã không thể trở về như lúc đầu, nên chị không cần ghen tuông vô lý, để rồi lại nghĩ ngợi mấy loại giả thuyết không hề thật tế này nữa."
Ginny mạnh miệng: "Chị không có ghen."
"Được rồi, chị không ghen."
Orm thoải mái cười, "Yên tâm đi.
Trước khi Jayna chưa thể triệt để buông em xuống em với cậu ấy sẽ không thường gặp mặt.
Trước đây, nai con vây quanh cá nhỏ xoay chuyển, nhưng sau này nai con đã có mái ấm của mình, không thể ngày ngày vây quanh cá nhỏ xoay chuyển được nữa.
Hiện tại đã biến thành tiểu lừa vây quanh cá nhỏ xoay chuyển, nhất định tiểu lừa thích dính người phải kiên trì cùng cá nhỏ đồng thời chung tay xây nên một mái ấm cho riêng mình nha.
Mà nè, nếu tiểu lừa đẹp đẽ nhà chị quen thói trăng hoa rồi đối xử không tốt với cậu ấy, nhất định em sẽ thiến chị đó.
Ờ mà không đúng, chị là lừa cái làm sao thiến được?
Ca này khó à, để chờ em ngẫm lại rồi nói sau đi.
Ginny nhíu mày trừng mắt: "Hôm nay vì thấy em bệnh hoạn nên chị mới không trách em.
Sau này, em mà cứ nói lừa này lừa kia mãi không ngừng, mặc kệ em là đực hay cái, chị đều sẽ thiến em."
"Vậy em phải thừa dịp bệnh còn chưa khỏi để gọi chị thêm mấy lần nữa mới được."
Orm cợt nhả cười nói, "Lừa dính người nha, lừa ngốc quá nha.
Ôi trời, chị và Lingling đều từ nhỏ được ăn cơm ngon và mặc áo đẹp, đến nông thôn dĩ nhiên cái gì cũng không biết, trong cuộc sống đã bỏ lỡ biết bao lạc thú rồi chứ?
Thật là hai cô bé đáng thương.
Những thứ hạnh phúc thường toàn là chuyện giản đơn.
Đôi mắt của hai chị nếu đội lúc biết cách nhìn xuống một chút thì mới tốt.
Trước đây Jayna rất yêu thích ăn rau tể thái, em cũng thường nấu mấy món canh với rau tể thái này rồi đút cho cậu ấy ăn.
Chờ khi nào rảnh rỗi, em sẽ cho chị biết cách nấu mấy món canh rau tế thái nhé.
Nếu như tâm trạng của cậu ấy không tốt, chị có thể dùng mấy món này để giúp cậu ấy vui vẻ trở lại."
"Jayna thích ăn rau tế thái?
Em không nói, chị đúng thật không biết đấy.
Em thường nấu mấy món canh đó thế nào vậy?"
"Nói đến chuyện này thì dài lắm.
Chờ sau này rảnh, em sẽ nói hết cho chị nghe."
"Được rồi.
Vậy ngày mai em đem mấy công thức nấu món này viết vào email rồi gửi cho chị đi."
"Chị cần gì phải gấp gáp thế chứ?"
"Em và Lingling đâu còn việc gì cản chân nữa.
Nhưng chị vẫn còn đường xá xa xôi đây, có thể không gấp gáp được sao?"
"Chị cũng sắp đến đích rồi còn gì."
"Cảm ơn lời chúc phúc của em."
"Không cần khách sáo vậy đâu."
Hai người Ginny và Orm đang trò chuyện hăng say, thì điện thoại của Ginny lại chợt vang lên.
Là Kimberley gọi đến cho cô, Kimberley sốt ruột muốn biết Lingling đã tìm được Orm chưa.
Ginny nói tìm được rồi.
Nghe vậy, Kimberley nhiều ít cũng yên tâm, cô không muốn mối quan hệ giữa cô và Lingling trở nên căng thẳng, nếu như tìm thấy Orm thì có cách để giảng hòa.
Cô nói muốn mời Lingling và Orm ăn bữa cơm, để tiêu tan mọi hiểm khích lúc trước.
Kimberley có thể hạ giọng xuống nước trước như vậy cũng thật không dễ dàng.
Ginny không dám tùy tiện quyết định, chỉ nói chuyện này phải hỏi Lingling một tiếng thì mới quyết định được.
Cúp điện thoại, Ginny nói với Orm: "Kimberley muốn mời em và Lingling ăn bữa cơm, muốn hòa giải với cả hai người.
Ý em sao?"
Orm cúi đầu, suy nghĩ một lúc mới nói: "Kimberley chỉ muốn hòa giải với Lingling.
Một mình chị ấy đi là được, chị ở giữa giảng hòa, còn em không đi đâu."
"Em cảm thấy Lingling sẽ đồng ý đi?"
"Nên đi.
Dù gì ba người là bạn bè thân thiết nhiều năm, có lời gì cũng có thể nói thẳng, chứ có em tới đó lại rất bất tiện."
Orm nhìn bầu trời ngoài cửa sổ đang dần tối đi, "Kimberley không thể thật lòng thật dạ đến trước mặt em chịu đòn nhận sai, mà em cũng không thể thật lòng thật dạ đứng trước mặt chị ấy nhún nhường nói đỡ lời.
Nếu đã vậy, những ứng phó trước mặt mọi người cũng không cần bày vẽ rắc rối làm gì.
Thế nhưng Lingling lại không giống vậy, vì về mặt công việc, chị ấy rất cần sự hỗ trợ từ Kimberley.
Hiện tại Kimberley cho Lingling một bậc thang để bước xuống, em thấy Lingling cứ trực tiếp mượn cơ hội tốt này để giảng hòa thì hơn."
"Em cứ thế dễ dàng để Lingling tha thứ cho Kimberley?"
"Em đâu phải Bồ Tát, nào có lòng dạ bao dung lớn vậy.
Em biết chị và Lingling đều có chút cái nhìn phiến diện với Kimberley, nhưng công việc của ba người lại dính líu liên quan vào nhau rất chặt, nên em chỉ không muốn nhìn thấy hai chị khó xử."
"Em thật có thể chịu được oan ức nhỉ?"
"Cái này còn phải nhìn xem em vì ai mà phải đi chịu oan ức đã."
Orm và và đối chân hơi tê, cười yếu ớt nói, "Lingling vì em đã trả giá rất nhiều.
Hai người phụ nữ ở bên nhau, cần gạt cha mẹ, đồng nghiệp, bạn bè, cần cẩn thận khắp mọi nơi; trong khi đó Lingling lại đang ngồi ở cái ghế tổng biên tập ở tạp chí M'Style, nên chị ấy lại càng phải cẩn thận hơn rất nhiều.
Lỡ như mối quan hệ giữa chị ấy và Kimberley cứ căng thẳng, rồi lỡ như Kimberley không còn giữ đầu óc tỉnh táo nên đi chung quanh nói lung tung thì...
Em không có gì cả nên không cần sợ, thế nhưng Lingling lại không như vậy.
Vừa nãy em cũng nói rồi, trước khi người mình yêu rơi xuống biển, phải trang bị sẵn sàng một bộ áo phao.
Dù cho áo phao có thể không được dùng đến, nhưng luôn rất cần thiết phải chuẩn bị thật tốt biện pháp an toàn."
"Em nói cũng đúng, nhưng cứ yên tâm đi.
Tuy Kimberley đôi khi không khiến người ta cảm thấy thoải mái, thế nhưng bản chất cậu ấy không xấu, cái miệng cũng rất kín nữa."
Ginny ngáp một cái, nói: "Em có nhiều lời lẽ và suy nghĩ đúng đắn ghê nhỉ?
Coi bộ em cũng là hiền thê lương mẫu đã đọc qua nhiều sách đấy."
"Quá khen.
Đọc sách giúp mình nhìn mọi chuyện sáng suốt hơn, lùi một bước trời cao biển rộng thôi mà.
Đáng tiếc em thường chỉ lý luận suông, không thể nào đem ra so sánh được với chị và Lingling.
Chị ngủ tiếp đi, em ra ngoài."
Ginny rất nghe lời, lại nhắm chặt mất lại.
"Nói ngủ là ngủ ngay sao?"
Orm bĩu môi, hậm hực đứng dậy đi ra ngoài, tự nhủ, "Đồ ham ngủ.
Chẳng trách sao lại bị Jayna đè dưới thân đến chết đi sống lại.
Đáng đời.
Hề hề."
Ginny suy nghĩ những lời Orm đã nói vừa nãy, ý cười không cách nào ngăn chặn.
Cô cầm điện thoại lên, nhanh chóng viết một tin nhắn gửi cho Jayna: "Orm đã tốt lên rất nhiều.
Chị nhớ em."
Hai phút sau, Ginny nhận được tin trả lời từ Jayna: "Thăm Orm xong, buổi tối hai chúng ta cùng về nhà."
Ginny bật cười, trong lòng cảm động, mọi thứ như tươi đẹp hẳn lên.