[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 142,310
- 0
- 0
[Lingorm] [Ginjay] Phụ Nữ Là Độc Dược
60
60
Orm sâu kín thở dài, lôi kéo Jayna ngồi lên ghế sofa trong góc phòng gần đó, nói: "Dù không nỡ, cũng phải từ bỏ thôi, bằng không tháng ngày còn lại làm sao mà qua nổi được đây?
Kỳ thật... nếu cậu thật sự cùng Ginny bên nhau, mình cũng rất không nỡ đó chứ, cho dù hiện tại mình và Lingling đã bên nhau.
Có phải mình rất tham lam không, khi muốn trong đôi mắt cậu chỉ nhìn thấy mình, chỉ yêu mình?
A, quả nhiên mình rất ích kỉ?
Thế nhưng mình biết mình không thể cứ ích kỉ như thế mãi được.
Jay, mình muốn cả đời này được làm bạn thân của cậu, càng muốn nhìn thấy cậu có được hạnh phúc.
Cậu biết không?
Mặc kệ mình ở bên ai, đều sẽ không quên được cậu.
Mình cũng biết, mặc kệ cậu ở bên ai, cậu cũng sẽ không thể quên được mình.
Như vậy đã đủ rồi đi?
Có chút yêu, có chút tình, làm bạn bè càng thêm bền vững và lâu dài hơn.
Còn cậu, thử đi tiếp nhận Ginny xem, cho bản thân một cơ hội, được không?"
Jayna im lặng không nói gì, chỉ trầm mặc, một lúc lâu sau mới yếu ớt nói: "Cậu hy vọng mình và Ginny ở bên nhau?
Nếu như đây là hy vọng của cậu, mình sẽ nghe theo cậu."
"Mình hy vọng cậu có được hạnh phúc."
Orm nắm chặt tay Jayna, "Mình hy vọng cậu có thể tìm thấy tình yêu, hy vọng có một người thật tâm thật ý yêu thương chăm sóc cho cậu."
"Mình biết, đừng lo lắng quá."
Jayna cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, nở nụ cười tươi, "Có điều, mình vẫn phải nói câu này, mặc kệ mình ở bên ai, hình bóng của cậu vĩnh viễn không thể xóa được."
"Ừm."
"Thôi được rồi, không nói những lời nặng nề này nữa.
Đã lâu rồi không gặp nhau, nói chuyện khác đi."
"Ừ."
Jayna nhìn quanh một vòng trong phòng, tự mình cười nhạo: "Orm, kỳ thật mình cũng rất không thích những nơi thế này.
Những người mà mình tiếp xúc, phần lớn là người trong giới thiết kế hoặc khách hàng biết nhau qua công việc.
Nhưng khi đột nhiên đến đây cùng ở chung một nơi với các đại quan và đại phú thương thế này, mình không thể nào thích ứng được."
"Mình biết.
Ngay từ đầu, vốn mình đã không muốn đến đây, chỉ bởi vì Lingling nói cậu sẽ đến nên mình mới đi đó chứ."
"Mình cũng thế.
Ginny nói cậu sẽ đến nên mình mới đi."
"Mình cứ cảm thấy Lingling và Ginny đang có ý định thử thách mình với cậu."
"Mình cũng thấy thế.
Nè, nơi này cùng cuộc sống của tụi mình quả thật khác xa nhau hoàn toàn luôn ha.
Thời gian cậu ở bên Lingling chưa lâu, nhất định hai người phải đi thích ứng lẫn nhau rất nhiều thứ nhỉ?"
"Ừ."
Orm liếc mắt nhìn Lingling đang đứng ở một nơi khá xa, "Nên thích ứng chứ, dù thế nào cũng phải đi thích ứng thôi.
Chim sẻ ở bên phượng hoàng... ai bảo mình trèo cao quá chi?"
"Đúng đấy, trèo quá cao luôn ấy."
Jayna tỏ vẻ hờn dỗi rồi bật cười, "Thế nhưng biết bao người muốn trèo cao mà đâu thể trèo nổi.
Con người thường ai thán, chim én, chim sẻ làm sao biết được chí khí của loài chim hộc, chim hồng*, nhưng ít ai lại đi hỏi chim hộc, chim hồng có thấu hiểu được chí khí của loài chim én, chim sẻ.
Orm, nếu cậu đã tự so mình với chim sẻ, vậy chí khí của cậu là gì?"
(*Câu gốc 'yến tước an tri hồng hộc chí': ý nói, người thấp kém (như chim én, chim sẻ) sao hiểu chí khí của người tài giỏi (như chim hộc, chim hồng).)
"Chân thật sinh sống, chân thật được làm công việc mình thích.
Mình hy vọng đến khi mình già rồi, có thể như thầy Pi có được cuộc sống tiêu sái thoải mái, chuyên tâm viết sách, ghi chép những chuyện tâm đắc, không bị quấy nhiễu bởi những chuyện bên ngoài, khi nào nhàn rỗi có thể cùng bạn già đi du sơn ngoạn thủy, ngâm nga hát vang, tùy ý vẽ vời.
Chí khí của chim sẻ như mình cũng chỉ có chừng ấy thôi."
Trên gương mặt Orm đong đầy sự ngóng trông.
"A, mấy chí khí này của cậu có vẻ như đều lấy thầy Pi làm gương noi theo nhỉ?
Cũng khó trách sao thầy Pi lại yêu quý cậu như thế, ngay cả vợ thầy cũng rất yêu quý cậu."
"Vợ thầy Pi vừa là một người vợ giỏi, vừa là người vợ hiền, chính là kiểu mẫu phụ nữ tốt hiếm thấy.
Tính tình kia của thầy Pi lúc còn trẻ ắt hẳn sắc bén vô cùng, cũng chỉ có vợ thầy mới có thể bao dung được thôi.
Khi thầy Pi ngồi viết sách, vợ thầy đều bỏ ra khá nhiều công sức vào đó.
Mà nè, mấy ngày nữa, tụi mình cùng đi thăm thầy cô đi."
"Được, lâu rồi mình cũng chưa đi thăm thầy Pi, đến lúc đó rủ cả Mark và Yaya nữa.
Tụi mình cùng đi chung."
"Ừm, nhân tiện mang theo chút rượu ngon đi hiếu kính thầy Pi một bữa."
"Được đấy!
Ồ, cậu xem kìa."
Jayna chỉ một ông lão đeo kính, tuổi chừng hơn sáu mươi, kinh ngạc nói, "Cậu xem cái ông kia đi, ông ta đang làm bên bất động sản đấy.
Còn cái chị đi bên cạnh chưa được ba mươi đâu, nghe nói năm ngoái vừa mới được ông ta cưới vào nhà."
Orm nhìn chăm chú vào hai người kia, đột nhiên bật cười, nói: "Thời đại này hình như đang lưu hành phong trào trâu già thích gặm cỏ non nhỉ?
Mà cái ông kia nhìn đáng tuổi làm ông cô ta luôn ấy chứ, cũng thật khó cho cô ta khi chấp nhận làm vợ một người ở độ tuổi này, thật không biết cô ta làm sao chịu đựng mấy chuyện vận động trên giường ha?"
Jayna bị Orm chọc cười khanh khách, chờ cười xong, cô lại đưa mắt qua lại chung quanh, đột nhiên chỉ vào đám người túm tụm nói chuyện không xa: "Cậu xem đi, nơi này ngoại trừ đại quan và đại phú thương, cũng có vài ngôi sao và người dẫn chương trình kìa."
"Nhìn còn trẻ thế mà đã là ngôi sao rồi á?
Là một người đại biểu cho nhiều người, chúng ta biết người đại biểu, nhưng người đại biểu không biết chúng ta, thế nhưng người ta thỉnh thoảng phải đại biểu chúng ta nói vài lời."
Orm nhìn một hồi, lắc đầu nói, "Mình không biết ai trong mấy người đó hết, mà bọn họ cũng không biết đến mình.
Ôi trời, coi bộ mình quá già rồi nhỉ?"
"Do bình thường cậu rất ít khi xem tivi và tin tức đó, mà tin tức giải trí cũng rất ít xem, nên đương nhiên không biết là phải rồi."
"Tin tức giải trí thì cần gì phải xem?"
Orm nở nụ cười, "Có câu nói: xã hội cũ, con hát bán nghệ không bán thân; xã hội mới, diễn viên bán thân không bán nghệ, lăn qua lộn lại đều là những chuyện ấy, nhìn bọn họ thật sự không cảm thấy mới mẻ gì hết, còn tin tức trên tivi thì thôi luôn đó.
Nhớ lúc đi học, tụi mình còn thường thảo luận sôi nổi với nhau, chứ bây giờ Đảng quang vinh toàn đề cao đất nước anh hùng cùng ca ngợi tinh thần kế thừa truyền thống tốt đẹp gì đó, mấy tin chính thức đưa trên truyền hình có cái nào chuẩn xác đâu?
Xem bản tin thời sự có giá trị chút nào không?
Vậy mà hồi xưa, mỗi khi tụi mình nghe được những tin tức thời sự nóng hổi luôn sục sôi ý chí và tinh thần dâng trào, cậu còn nhớ chuyện này?"
"Nhớ chứ."
Tán gẫu đến những chuyện cũ, đôi mắt Jayna chợt sáng bừng, "Ngày đó, hai đứa mình cùng Mark, Yaya thường yêu thích đi chỉ trích thuyết Nho gia nữa mà.
Ví dụ bọn họ một bên chủ trương dân là trọng, xã tắc là thứ và vua không quan trọng, thế mà một bên lại hô to hình bất thượng đại phu, lễ bất hạ thứ dân*, quả thật cực kỳ mâu thuẫn.
Khi đó, tụi mình còn thường ưa thích tranh luận một chút chuyện lý thú của các danh tướng, bây giờ nhớ lại cảm thấy thật buồn cười.
Mà đúng là bây giờ mình cũng rất lâu rồi chưa từng xem mấy bản tin thời sự.
Mấy lời nói suông nói láo đó đâu phải tiếng người, không nghe cũng được."
(*Câu gốc 'hình bất thượng đại phu, lễ bất hạ thứ dân': ám chỉ hình phạt không tính đến tầng lớp cao, còn lễ nghi không dùng cho tầng lớp thấp.)
"Ái da!
Cậu thật sự là tri âm của mình."
Trong xương Jayna chứa đựng sự cao ngạo tùy hứng luôn rất hợp với khẩu vị của Orm, điều này làm Orm cực kỳ vui.
"Mình vẫn luôn là tri âm của cậu, nếu không khi còn đi học, làm sao cậu lại yêu mình?"
Jayna nhớ đến lúc trước, mỗi khi Orm nhìn cô luôn toát ra ánh mắt khâm phục lẫn ái mộ, liền ẩn chút đau, nếu như dòng thời gian có thể chảy ngược thì thật tốt biết bao.
"A, yêu cậu là chuyện mình không bao giờ hối hận.
Thật nhanh ghê, mới chớp mắt một cái, tụi mình sắp bước vào hàng ba, đã sắp già đến nơi rồi."
Khi đề cập đến chuyện cũ, Orm không chịu nổi sự thổn thức.
Chốc lát sau điều chỉnh tốt tâm trạng, mới ngẩng đầu lên, giọng nói mang theo chờ mong cất lên, "Cuộc sống rất ngắn, tri kỷ khó cầu.
Sau này hai đứa mình vẫn là tri âm của nhau, được không?"
"Ừm, vẫn luôn như thế."
"Ngoéo tay."
"Ngoéo tay."
Giống như mấy năm trước khi Jayna sắp sửa xuất ngoại ngày ấy, hai ngón út tinh tế thon dài lại ngoéo cùng nhau, khẽ lay động, một lần chạm vào nhau, chân tâm ưng thuận sự ước định một lòng.
Cả hai người đều biết, lần kỳ hạn trước là ba năm, nhưng lần kỳ hạn này là cả một đời.
Tư vị mối tình đầu, tất cả lẫn lộn đủ loại đắng cay ngọt bùi.
Thời gian thấm thoắt, hai người đã không còn tiếp tục là những thiếu nữ ngây ngô lúc trước, nhưng thời gian trôi qua nhiều năm sau, mỗi khi mặt đối mặt với đối phương, nỗi lòng không biết vì sao cứ như không còn được khống chế để trở lại sự ngây ngô lúc trước.
Có lẽ làm bạn bè sẽ lâu dài hơn làm tình nhân.
Jayna mỉm cười, mặc dù trong lòng cô đang rất đau, nhưng chỉ cần có thể nhìn thấy Orm hạnh phúc là đã quá đủ rồi.
Có vài thứ lặng lẽ biến hóa, có vài người cũng nên lặng lẽ buông xuống.
Chỉ cần người còn nhớ đến tôi, và tôi cũng nhớ đến người, mặc dù chỉ là bạn bè thân thiết, thì có sao đâu?
Orm và Jayna ngồi trên ghế sofa nói chuyện phiếm, tình cờ cũng có vài người tiến đến ngồi ở bên cạnh hai người, nhưng cả hai rất ngầm hiểu ý nhau, lẹ làng né tránh, một mực không đi đáp lời.
Có vài phương diện xác thật cả Orm và Jayna rất giống nhau, ví dụ như sự thanh cao từ trong xương và cá tính không thích dựa dẫm hay luồn cúi trước một ai.
Mặc dù Lingling trong đám người luôn tỏ ra vui vẻ cười đùa tán gẫu, nhưng khóe mắt vẫn nhìn chằm chằm lấy Orm không buông tha.
Thấy Orm và Jayna giơ lên ngón út rồi ngoéo tay nhau, trong dạ dày liền trào dâng cuồn cuộn lớp sóng giấm chua, thế nhưng vẫn còn giữ tỉnh táo nghĩ tiếp, Hai em ấy có thể quang minh chính đại ngoéo ngón út như thế, hẳn là cũng không làm ra mấy chuyện mờ ám gì đâu.
Mặc dù đã mở rộng tâm tư, nhưng tần suất đảo mắt qua Orm lại ngày càng tăng lên.
Ginny trong đám người như cánh bướm bay tới lượn lui khắp nơi, thỉnh thoảng còn cùng vài quý ông tán tỉnh đùa giỡn.
Jayna nhìn, không biết sao lại cảm thấy rất không thích cảnh ấy.
Ở thời gian không ngắn gần đây, Ginny vẫn luôn vây quanh làm phiền cô, thế mà hiện giờ lại bỏ cô ngồi đây, còn bản thân đi cười nói vui vẻ với người khác, đột nhiên trong lòng Jayna có chút khó chịu.
Ginny một bên cùng người xã giao, một bên cũng không quên liên tục nhìn về phía Jayna.
Mọi thay đổi trên vẻ mặt của Jayna đều được cô thu hết vào đáy mắt, trong lòng vui vẻ không thôi, Dáng vẻ kia của Jayna có phải đang ghen không?
Má ơi!
Mình nhìn thấy hy vọng rồi!
Trong lòng Ginny mừng rỡ rống to: Ngày giải phóng đã gần kề!
Ôi, trời xanh ơi!
Ngày giải phóng tới gần thật khiến toàn dân phải phấn khích!
A!
Nhanh để bão táp giải phóng quét qua thật mãnh liệt đi nào!
Cả ngày bà chị đây phải chịu đựng sự bứt rứt khó chịu khi nhìn thấy món ngon trước mắt mà không dám ăn!
Đã ba tháng không biết mùi vị của thịt là thế nào!
Cần được giải phóng liền nha.
Ngay sau đó, Ginny càng giống như hồ ly tinh ở bên trong đám người, tăng cường giao lưu xã giao nhiều hơn.
Cô muốn nhìn cảnh Jayna uống giấm chua kia nhiều hơn nữa.
Trong câu lạc bộ xanh xanh đỏ đỏ, khắp nơi cười cười nói nói.
Mọi người đều mang theo tâm tư hoặc mục đích khác nhau để cùng trò chuyện, tán gẫu, mỉm cười, chạm cốc lẫn nhau.
Thoạt nhìn không khí rất nhàn nhã ung dung, cực kỳ hài hòa.
Đôi mắt Jayna như có như không lướt nhìn về phía Ginny, tình cờ va chạm cùng tầm mắt Ginny.
Ánh mắt cô bâng quơ nhìn thẳng trực diện, như ngầm có ý chế nhạo, thật giống đang nói "Quả thật chị cũng không phụ cái danh công chúa trăng hoa rất nổi tiếng kia nhỉ?", sau đó thu tầm mắt lại, tiếp tục nói chuyện với Orm.
Ginny bị ánh mắt ấy của Jayna tạt một gáo nước lạnh, lập tức giật nảy mình, không dám đi khoe khoang gì nữa.
Kimberley đi dạo giao lưu với chung quanh xong, liền cất bước đi về phía Orm.
Cô ấy cầm ly rượu, chậm rãi đi đến đối diện Orm, nhàn nhã ngồi xuống.
Ở trong đám người, Ginny nhìn thấy Kimberley ngồi vào chỗ đối diện với Jayna cùng Orm, trái tim chợt rầm một cái nhảy dựng.
Chuyện cô yêu Jayna vẫn chưa nói với Kimberley.
Ginny có thể cảm giác được sự phản cảm của Jayna đối với Kimberley vẫn chỉ tăng thêm chứ không hề giảm đi, lần này Kimberley lại tự mình đến kiếm chuyện, cô thật chỉ mong mấy người này đừng mài ra mấy chuyện mùi thuốc súng gì đấy!
Ginny muốn tới đó rủ Kimberley đi cùng, thế nhưng bạn bè bên cạnh lại không thể nói ném liền ném, nhất thời rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, không thể làm gì khác ngoài lo lắng không yên, thật tâm cầu nguyện tuyệt đối đừng xảy ra chuyện gì.
Lúc này, Lingling đang bị một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi quấn lấy tán gẫu nói đông nói tây, trong lúc nhất thời không lấy đâu ra chút thời gian rảnh đi nhìn trộm tình huống bên kia của Orm, bằng không cô cũng sẽ lo lắng không yên.
Kimberley cố ý gây khó dễ, lớn tiếng hỏi: "Hai cô tới nơi này có thích ứng nổi không?"
Jayna che giấu bất mãn, khách sáo gật đầu.
Orm thấy Jayna gật đầu, do dự vài phút cũng khẽ gật đầu.
Kimberley thấy Orm thuộc dạng dễ bảo, càng khẳng định Orm là người ngậm bồ hòn làm ngọt.
Cô cất tiếng sang sảng như chủ đang dạy bảo đầy tớ để nói chuyện với Orm: "Hôm nay vốn đang có tâm trạng tốt, lại bất ngờ gặp phải chuyện không vui.
Nếu cô và Lingling ngày ngày ở cùng nhau, cũng không thể cả ngày chọc giận khiến cậu ấy bực bội như thế mãi được!"
Orm vì Lingling, không đi trêu chọc Kimberley, thế mà lần này Kimberley lại đến trêu chọc cô.
Tuy rằng cô khó chịu đến nhíu chặt lông mày, nhưng vẫn nhịn xuống, lại gật đầu một cái.
Kimberley thấy Orm chỉ gật đầu chứ không nói tiếng nào, trực tiếp cho rằng cái thứ nhân tình bị bao dưỡng như Orm sẽ không dám làm gì mình.
Sau đó, cô tiếp tục chế giễu xỏ xiên cô thêm vài câu, nhưng vẫn thấy Orm chỉ nhíu lông mày mà không nói gì, thậm chí ngay cả đầu cũng không gật lần nào nữa.
Cô cũng tự cảm thấy mất hứng, chỉ để lại một câu nói "Đúng là đồ hèn!", rồi trở lại hòa mình với đám đông.
Ginny thấy Kimberley ngồi một chút rồi đứng dậy bỏ đi, trái tim cuối cùng coi như không cần phải bay nhảy lo lắng.
Khi Kimberley ngồi trước mặt, Jayna bên cạnh cũng không tiện nói gì, dù sao Kimberley cũng được xem là bạn thân của Ginny, dù trong lòng cô đang tức giận tới cực điểm, thế nhưng mặt mũi thì cũng phải cho.
Nhìn Kimberley đi xa, Jayna cười khổ, tự chế nhạo: "Thật không ngờ hai đứa mình cũng có ngày rơi vào cảnh khốn cùng thế này.
Từ xưa đến nay, cậu và mình chưa từng sợ ai, thế mà giờ lại không thể đáp trả dù chỉ một câu."
Orm cũng cười khổ, cảm thán: "Đúng đấy!
Mà cũng may có cậu chịu khổ cùng, không phải một mình cô quạnh.
Thật ra Kimberley chủ yếu nhìn mình không vừa mắt thôi, chứ không phải nhìn ngứa mắt cậu.
Cậu không cần để chuyện này trong lòng."
"Làm gì!
Mình thấy nếu như chị ta biết Ginny đang theo đuổi mình, không chừng hoàn cảnh của mình liền hoàn toàn tương tự cậu."
Jayna mơ hồ có chút lo lắng.
"Sẽ không."
Orm lên tiếng an ủi, "Kimberley là kiểu phân biệt giai cấp.
Khi nhìn một người, trước tiên sẽ nhìn vào hoàn cảnh gia đình của người đó, vì thế dù chị ta có biết Ginny theo đuổi cậu, cũng sẽ không có cái nhìn gì với cậu đâu.
Yên tâm đi, ha?"
"Kimberley đối xử với cậu như vậy, mà cậu không thèm để ý gì sao?"
Orm bất đắc dĩ cười: "Nếu để ý thì làm được gì?
Lúc nên nhẫn, thì dù thế nào cũng phải nhẫn.
Ai bảo chị ta là bạn thân của Lingling đây?
Lingling có thể cùng bạn bè của mình ở chung hòa thuận, thì mình cũng không thể cả ngày đối chọi gay gắt với bạn bè của chị ấy được, bằng không sẽ khiến cảm tình của cả hai mai một đi mất."
Jayna phẫn nộ: "Thật chẳng biết sao Lingling và Ginny lại xem Kimberley là bạn thân được nữa?"
"Rất đơn giản."
Orm gập từng ngón tay phân tích, "Thứ nhất, công tác cần.
Thứ hai, bạn học tình thâm.
Thứ ba, hoàn cảnh gia đình tương tự.
Với lại Kimberley luôn đối xử rộng rãi hào phóng với hai người ấy, nên đương nhiên phải xem chị ta là bạn thân thiết rồi."
"Đúng thật nhỉ.
Mà Orm này."
Jayna nghiêng người đến gần Orm, chỉ Kimberley, "Cậu xem dáng vẻ của Kimberley khi nói chuyện với cái cô nước ngoài kia đi.
Thật không biết nói sao nữa."
Orm theo tầm mắt của Jayna nhìn tới, vừa thấy liền bật cười.
Kimberley đang cùng một người phụ nữ nước ngoài nhiệt tình tán gẫu, nói chuyện mà liên tục khoa tay múa chân, làm như sợ người ta nghe không hiểu, nhìn cực kỳ giống Hán gian.
Quả nhiên một người khi có thành kiến với một người, thật sự nhìn chỗ nào cũng thấy thật ngứa mắt.
Kỳ thật Kimberley nói chuyện với người phụ nữ nước ngoài rất bình thường, chỉ là cô nước ngoài này là người Đức, nói tiếng Hàn và cả tiếng Anh đều không quá thông thạo, nên Kimberley khi tán gẫu với cô chỉ có thể liên tục khoa tay múa chân, có lúc không giải thích được, còn phải lấy giấy trắng vẽ minh họa hoặc viết một vài chữ.
Động tác cúi đầu khom lưng của Kimberley khi lọt vào trong mắt của Orm và Jayna, liền trở thành hành động khúm núm.
Nếu Kimberley biết được, chắc chắn sẽ mắng nhiếc hai người một trận.
Dù sao thì cả Orm và Jayna đều mang theo chút tính tình trẻ con.
Khi hai người tìm thấy đề tài thú vị, liền cùng kề tai nói nhỏ, liếc Kimberley rồi chỉ chỉ chỏ chỏ.
Vừa nãy cả hai phải nhẫn nhịn Kimberley đến đầy bụng tức giận, hiện tại coi như có thể xả bớt ra ngoài.
Hai người thì thầm to nhỏ, người này nói một câu, người kia trả lại một câu.
Hai người nói xấu Kimberley triệt để từ trên xuống dưới, quả thật trong lòng thoải mái cực kỳ.
Tuy Kimberley đang nói chuyện với người nước ngoài, nhưng vẫn cảm giác được có người đang nói xấu mình, đôi mắt liền đảo một vòng, tìm kiếm một hồi, tầm mắt liền rơi lên người Orm và Jayna.
Lúc này Orm và Jayna đang vô cùng hào hứng nói xấu cô, lại còn che miệng nhìn bóng lưng cô cười trộm, thế mà bị Kimberley bắt được, quả thật không khéo chút nào!
Kimberley nhìn thấy hai người Orm và Jayna cười trộm, liền biết nhất định hai người đang nói xấu cô sau lưng.
Cô cùng người nước ngoài nói thêm dăm ba câu liền cáo từ, rồi cầm ly rượu đi về phía Orm lần nữa, ngồi vào chỗ đối diện, ngẩng cao đầu thẳng lưng, nghiễm nhiên là dáng vẻ của một quý phu nhân, cất tiếng: "Ở đây có quá nhiều bạn bè cần phải xã giao!
Thật mệt!
Nếu được rảnh rỗi như hai cô đây thì khỏe biết bao nhiêu?"
Nghĩa bóng câu nói của Kimberley chính là ám chỉ tất cả mọi người đến nơi đây đều phải bận rộn xã giao để mở rộng mối quan hệ, chỉ có hai người Orm và Jayna đến nơi này không có việc gì để làm, thật khiến người ta phải cười chê.
Đương nhiên Orm và Jayna có thể nghe hiểu tầng nghĩa ám chỉ này của Kimberley, thế nhưng không trêu chọc nổi người ta thì chỉ còn cách lẩn trốn, nên hai người cùng ăn ý duy trì sự trầm mặc.
Kimberley ngồi nói chuyện với hai khúc gỗ, cảm thấy phát chán vô cùng, tuy nhiên mọi người đều có trong mình một dục vọng khám phá những chuyện chưa biết.
Jayna và Orm càng trầm mặc, Kimberley càng muốn bắt hai người mở miệng, đặc biệt muốn Orm phải mở miệng ra nói.
Cô hỏi Orm: "Cô bao lớn rồi?"
"Sắp 27."
Orm ăn ngay nói thật đáp.
"27?
Tuổi không nhỏ, sau này cũng nên suy tính một chút đi."
Câu nói này của Kimberley hiển nhiên không xem Orm là người yêu của Lingling để đối xử.
Orm quay lại giữ sự trầm mặc, tình yêu của cô và Lingling chỉ cần hai người bên trong hiểu rõ là được, còn những người khác thích nói gì thì cứ để mặc kệ đi!
Kimberley lườm Orm, hỏi: "Nơi này có không ít người độc thân, có vừa mắt ai không?"
Biết rõ mối quan hệ giữa Orm và Lingling, thế mà Kimberley vẫn cất tiếng hỏi một câu như vậy?
Rốt cuộc trong từ điển của chị ta có tồn tại hai chữ TÔN TRỌNG hay không?
Jayna thật tức giận, mắt liền phun ra lửa, muốn bật người mắng Kimberley một phen.
Thế nhưng Orm đúng lúc tóm chặt lấy tay Jayna, vỗ về nhắc nhở cô không nên tức giận, Jayna chỉ có thể nhịn cơn tức xuống.
Hai người vẫn cố gắng giữ sự trầm mặc như cũ.
Kimberley thấy Orm là người bị đạp ba cái mà không đánh trả lấy một cái, càng cảm thấy phát chán hơn, nhưng tâm trạng hăng hái muốn chinh phục gỗ mục của cô cũng tự dưng cao lên thêm.
Cô thay đổi thái độ khinh khỉnh nãy giờ, xoay chuyển sang bộ mặt hiền lành, nhìn như thân thiết nở nụ cười với Orm, hỏi: "Em yêu đương mấy lần rồi?"
"Hai lần."
Orm thấy Kimberley như một con tắc kè hoa, vẻ mặt và giọng nói trong nháy mắt bảo thay đổi liền thay đổi ngay, quả thật khó ai sánh kịp!
Cô thấy thái độ lúc này của Kimberley khá dễ chịu, vì không để Kimberley tiếp tục ảnh hưởng đến cảm tình của cô và Lingling, liền lấy thành ý để đáp lời.
"Mới hai lần thôi?"
Kimberley cảm thấy Orm đang nói dối.
Nhan sắc của Orm được xem là đẹp, cũng đã 27 tuổi, lại chưa kết hôn, làm sao có khả năng chỉ mới yêu đương hai lần?
Cô lại lấy giọng thân thiết hỏi tiếp Orm, "Lần thứ nhất em yêu là khi nào?"
"Đại học."
"Cấp ba không yêu ai?"
"Không.
Cấp ba phải bận rộn thi đại học."
"Quả thật là một học sinh ngoan.
Thế mối tình đầu của em, người kia cũng là con gái sao?"
"Ừm."
Kimberley kinh ngạc với xu hướng tính dục của Orm, càng kinh ngạc với sự bộc lộ thẳng thắn của Orm, cô đem sự kinh ngạc bật thốt khỏi miệng: "Thì ra tính hướng này của em là do trời sinh.
Mà xưa nay em không biết phải che giấu chuyện này với người khác?"
Orm nghe thế liền tái cả mặt.
Thật đáng thương cho mình khi cứ nghĩ tốt cho người ta.
Cô cảm thấy đối xử có thành ý với Kimberley quả thật là một chuyện đầy nực cười.
Jayna ngồi bên cạnh cũng tái hết cả mặt.
Cô rất muốn đạp Kimberley một cước.
Là con người, ai mà chẳng biết phải che giấu, thế nhưng bà chị đây là bạn thân của Lingling, cũng biết rất rõ mối quan hệ của Lingling và Orm, nên căn bản không cần thiết phải che giấu trước mặt chị làm gì.
Thế mà bà chị lại lấy cái ý đó ra để trào phúng Orm?
Lẽ nào kiếp trước của Orm thiếu nợ bà chị một con lừa?!
Sau khi Kimberley bật thốt ra câu hỏi kia mới cảm giác lời nói của mình có chút không ổn, thế nhưng nghĩ lại cũng không có gì ghê gớm.
Nếu yêu phụ nữ, cũng nên chuẩn bị tốt tư thế bị người khác cười nhạo đi.
Cho tới nay Lingling đều chỉ yêu đàn ông, nên cô có cảm giác mối quan hệ giữa Lingling và Orm, nhất định là do Orm ra tay quyến rũ trước, vì ham mới lạ nên Lingling mới hãm sâu trong lưới tình không rõ vì sao này.
Thân là bạn bè tốt của Lingling, cô cũng không thể chỉ đứng một bên để tùy Orm làm bừa mãi được.
Kimberley tìm đủ cớ cho câu nói lỡ lời của mình, liền lập tức điều chỉnh tốt tư thế, khoe ra bộ dạng của một quan viên công vụ, lên tiếng nhắc nhở Orm: "
Sau này không thể tùy tiện nói lung tung chuyện này với những người chung quanh, cứ tiếp tục làm thế sẽ ảnh hưởng xấu đến danh tiếng của Lingling.
Phải biết nhìn tình huống mà lựa lời nói chứ?
Mặt mũi của cô không cần cũng được, nhưng Lingling lại rất cần, có biết không?
Mối quan hệ của Lingling có rất nhiều, không thể bị bôi xấu bởi những tin tức không hay."
Sắc mặt Orm trầm xuống, âm thầm nắm chặt tay.
Sắc mặt Jayna âm u đi, ánh mắt chuyển hướng ra xa, cô không muốn lại nhìn Kimberley.
Thái độ của Orm khiến Kimberley cảm thấy có thể dễ dàng chà đạp cô mà không sợ bị lên tiếng phản kháng.
Kimberley chuyển sang giọng cao ngạo của các ông quan, hỏi: "Trước khi tôi đến đây, cả hai vừa nãy thật giống như đang cười đùa vui vẻ lắm nhỉ?
Thế nói gì đó?"