[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 139,933
- 0
- 0
[Lingorm] [Ginjay] Phụ Nữ Là Độc Dược
40
40
Orm ngoảnh đầu sang bên, không nói lời nào.
Ginny lắc eo thon nhỏ, đi đến trước mặt Orm, cợt nhã hỏi: "Nghe nói em muốn tìm tôi?"
Orm nắm chặt tay, vẫn không nói lời nào.
Nếu Lingling không đứng ở đây, chắc chắn cô đã không hề ngần ngại giơ thẳng nắm đấm vào mặt Ginny.
Tuy nhiên Ginny lại là bạn thân của Lingling, gì thì gì cô cũng phải để ý đến thể diện của Lingling, cho dù trong lòng cô đang cực kỳ khắc chế ý nghĩ muốn đánh Ginny một trận.
Dù sao cũng không thể ở trước mặt Lingling đi đánh bạn thân của chị ấy được!
Ginny ngẫm nghĩ, Cũng khó trách sao trong lòng Jayna chỉ có một mình Orm!
Nếu có được một người thật tâm để ý đến mình như vậy, quả thật rất khó để buông người ấy xuống nhỉ?
Thế nhưng Orm lại đang yêu đương với Lingling, vậy mà vẫn còn dây dưa ái muội với Jayna.
Thú vị nhỉ~ Ginny cảm thấy chuyện này rất thú vị, đột nhiên rất có hứng thú xen một cước vào trong.
Lingling liếc Ginny một cái sắc lẻm, ánh mắt kia tựa như lưỡi dao sắc bén lướt qua người, dọa Ginny sợ đến mức hai hàm răng vô thức va vào nhau lập cập.
Ginny đi đến bên cạnh Jayna – người vẫn đang cúi đầu từ nãy đến giờ.
Cô đưa tay giúp Jayna chỉnh lại mái tóc rối loạn, thấy vậy Orm thấp giọng quát: "Chị đừng động vào cậu ấy!"
Ginny làm như không nghe thấy câu nói vừa rồi, một bên giúp Jayna vuốt lại mái tóc cho ngay ngắn, một bên khoan thai nói: "Lingling, cái người mà cậu yêu quý kia đúng là một cô nhóc hung dữ!
Đừng để em ấy đi cắn người lung tung đấy!
Jayna, giờ em không thích hợp ở lại chỗ này đâu, để chị mang em về nhà nhé, nhân tiện có vài lời muốn nói với em, dù sao em cũng nên nghe chị nói một chút chứ, đúng không?"
Thoáng cái Orm vọt tới trước mặt Jayna, đem cô ôm vào ngực, cực lực áp chế cơn tức giận có thể bùng nổ bất cứ lúc nào, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nói chuyện với Ginny: "Chị còn chuyện gì cần nói với cậu ấy?
Chị hại cậu ấy đến nông nổi này rồi còn chưa đủ sao?
Chị còn muốn hại cậu ấy đến chừng nào nữa?
Cậu ấy đã từ chỗ của tôi chịu đủ tổn thương, thế mà chị còn muốn đẩy cậu ấy vào chỗ ch.ết rồi mới buông tha hả?
Nếu cậu ấy xảy ra chuyện gì, dù có thành quỷ thì tôi cũng sẽ không buông tha chị đâu!"
Lingling nhìn thấy dáng vẻ ấy của Orm, trong lòng đau đớn từng chập, đôi tay cũng run rẩy theo.
Hiện giờ cô không còn chút tự tin nào để xác định rốt cuộc ở trong mắt Orm, giữa cô và Jayna Angelina, ai quan trọng hơn ai?
Nước mắt Jayna từng giọt lớn giọt nhỏ rơi xuống.
Có thể được Orm quan tâm thế này, cho dù không ở bên nhau được nữa thì còn cần đòi hỏi gì thêm?
Đã đủ rồi, đủ lắm rồi!
Cô lau nước mắt, ngẩng đầu lên, vỗ về gương mặt Orm, nhỏ giọng an ủi: "Orm, cậu nghe kỹ mình nói lại một lần nữa này.
Là mình đã uống say, chứ không chịu oan ức gì hết.
Cậu đừng hiểu lầm Ginny, hôm qua quả thật chị ấy đã chăm sóc mình cả đêm, còn chuyện hoang đường kia không quan hệ với chị ấy.
Cậu chờ mình suy nghĩ thông suốt, lúc đó sẽ nói hết cho cậu nghe, vậy được không?
Khoảng thời gian này, chúng ta tạm thời đừng gặp nhau, chờ cậu và mình đều đã bình tĩnh, lúc đó mới gặp lại, được chứ?"
"Không được, không được đâu."
Orm lau nước mắt cho Jayna, sau đó lại đau đớn nằm nhoài trên vai Jayna khóc nức nở, "Mình đã hứa với Yaya, sau này tụi mình không được nói không để ý tới ai liền thật không để ý tới ai.
Chúng ta vẫn là bạn bè tốt, vậy được không..."
Lingling và Ginny thấy Orm và Jayna đang ôm chặt lấy nhau khóc lóc đầy đau khổ, trong lòng chua xót không sao kể xiết, không biết đó là vì hai người, hay vẫn là vì chính mình mà cảm thấy thế, hoặc là cả hai đi!
Lingling hít sâu một hơi, nỗ lực tự nói với chính mình phải giữ được bình tĩnh.
Cô cắn răng, đem Orm kéo về phía mình, lấy ra chiếc khăn tay, mạnh bạo từng chút một lau nước mắt cho Orm, bực bội nói: "Em đây là đang dằn vặt Jayna, hay vẫn là đang dằn vặt chị?
Hoặc là em đang dằn vặt chính mình?
Jayna chỉ muốn cùng Ginny quay về nhà, em sốt ruột lớn tiếng như thế để làm gì?
Chuyện gì cũng chưa biết rõ, thế mà em mặt sưng mày xỉa như thế để ai coi?
Kêu la cái gì?
Trừng mắt với ai?
Bày ra bộ mặt hung dữ như muốn đi giế.t người thế này bộ rất uy phong sao?
Nhiều người như vậy đều đang bận bịu vây quanh em, tất cả đều xoay vòng sốt ruột chỉ vì em, thế mà cả ngày em cứ nói đi nói lại về sự hối hận để làm gì?
Chả lẽ muốn giả bộ đáng thương?
Em dằn vặt người còn chưa đủ?
Rốt cuộc muốn dằn vặt đến khi nào mới xong đây?
Jayna không hề đề cập một chữ nào đến chuyện tuyệt giao với em, thế mà em khóc lóc thương tâm để làm gì?
Hay cố ý khóc cho chị xem để còn tiện thể dằn vặt chị, phải vậy không?"
Orm cúi đầu, không dám nói gì nữa.
Hiển nhiên Lingling đang rất tức giận, cho nên Orm có chút run sợ, cô không biết nên nói gì, chỉ có thể nắm kéo góc áo của Lingling, đưa qua đưa lại.
Lingling thấy cuối cùng Orm cũng coi như đã lấy lại được chút bình tĩnh, liền vươn tay nắm chặt bàn tay của Orm đang kéo góc áo, rồi quay đầu nhìn Jayna và Ginny.
"Hai người mau đem những chuyện chưa nói xong thì nói hết đi, và cả những chuyện chưa làm xong cũng lôi ra xử lý hết luôn đi!
Ginny Natnicha, mình chỉ cần liếc mắt đã có thể nhìn thấu ý đồ kia của cậu.
Dù gì thì gì mình đã chứng kiến thủ đoạn và bộ dạng kia của cậu đã hơn mười năm, kể cả nhắm mắt mình cũng biết cậu đang suy nghĩ gì!
Vì thế, mình cảnh cáo cậu một câu.
Không phải chuyện nào chỉ cần nhìn thấy thú vị liền muốn thò một chân chen vào!
Có muốn thò thì trước tiên cũng cần phải xem đối tượng đó có thích hợp hay không?
Muốn chơi bời vào lúc này, thì cậu mau từ bỏ ý định đó ngay cho mình!
Cậu đừng nghĩ đến mấy chuyện giương cờ CCTV hay gõ mõ CNN đấy, bằng không đến lúc đó, đừng nói Orm sẽ đánh cậu, mà chính mình cũng sẽ đập cậu!"
Đã bao lâu rồi chưa thấy Lingling tức giận như vậy?
Ái chà!
Thực sự hiếm thấy à nha!
Không ngờ Lingling cũng có lúc giận đến mức khó thể kiềm chế dường này, tức giận tới mức miệng phun ra lửa mũi xì ra khói luôn ta ơi!
Hơn nữa còn quay sang nổ súng với mình nữa chứ?!
Orm quả đúng là thiên tài!
Trong lòng Ginny gào to mọi uất ức một lúc lâu, rồi mới đưa tay giúp người nước mắt giàn giụa là Jayna mang giày vào.
Chờ Jayna sửa soạn đàng hoàng, mới nắm lấy tay cô, quay sang nhìn Lingling, nói: "Con mắt nào của cậu nhìn thấy tôi đang đùa hả?
Là người ta trước sau như một cứ đùa với tôi, hiểu lầm tôi thôi!
Cậu có muốn xả tức, thì trước tiên cũng cần phải xem đối tượng đó có thích hợp hay không?
Ở trước mặt hai đứa nhóc khốn nạn này, tôi đây bị hại đầy mình đã phải chịu biết bao oan uổng, thế mà cậu còn muốn chụp lên đầu tôi thêm vài cái mũ oan uổng nữa hả?
Cậu biết tức giận, chẳng lẽ cậu cho rằng tôi không biết tức giận?"
"Bà cô đây cả đời chưa từng phải chịu uất ức như lần này bao giờ đấy!
Có ngày hôm nay đều là nhờ phúc của cậu đó Lingling!
Nếu không vì cuộc gọi quỷ quái kia của cậu, chẳng lẽ tôi còn gặp chuyện thê thảm đến nông nổi này?
Cậu nói khi xem náo nhiệt phải đi nộp thuế, nhưng coi bộ lần này tôi giao thuế cũng quá cao đi?
Không những thế, số thuế này còn giúp cậu đi nộp nữa chứ.
Bà cô đây từ đầu đến cuối không có chút xíu chỗ tốt!
Bản thân cậu không cố gắng kiểm điểm lại mình, thế mà còn quay sang khè lửa trừng mắt với tôi?
Cậu nhìn không nổi bộ dạng kia của tôi, vậy cậu cho rằng tôi có thể chịu được dáng vẻ này của cậu?
Được rồi, tôi nói xong, cơn tức cũng đã tiêu, tôi đi trước!
Cậu mau dạy dỗ lại tổ tông quý hóa của cậu đi, đừng để người ta lúc nào cũng nhăn mặt trừng mắt với tôi, nhìn cứ như con hổ cái đấy, đáng sợ quá đi!
Jayna Angelina, chúng ta đi, trước tiên cứ ăn cơm đi đã, sau đó sẽ từ từ nói chuyện!"
Ginny nói xong liền kéo Jayna đi ra ngoài, trước khi đi còn không quên lườm Orm, giống như đang hạ chiến thư cho đối thủ, vẻ mặt vô cùng khiêu khích.
Orm bước theo hai người vài bước, lại dè dặt nhìn Lingling, dừng chân lại.
Lingling đang nổi nóng, cơ bản cũng mặc kệ Orm.
Cả đời tình ái này của cô chưa từng trải qua một lần yêu đương lao tâm khổ tứ như lần này bao giờ!
Lingling thở mạnh, đá đôi giày ra một góc, chạy đến trên giường, kéo chăn lên rồi nhắm chặt mắt lại.
Từ hôm qua đến giờ, mình chưa chợp mắt lấy một lần, còn Orm đã được ngủ hơn mười mấy tiếng đồng hồ nên đương nhiên có tinh thần để khóc lóc sướt mướt, còn mình không thể có đủ tinh thần cùng em ấy làm loạn vậy được!
Mắt dù đã nhắm lại, nhưng dù cố thế nào cũng không thể ngủ.
Đương nhiên là vậy rồi!
Đang trong loại tâm trạng rối bời dường này thì làm sao có thể ngủ được đây?
Lingling thật hận, Ngủ không được cũng quyết phải nhắm mắt lại, dù sao như thế cũng đỡ phải nhìn thấy đồ vô liêm sỉ không biết điều kia!
Orm thấy Lingling không để ý tới cô, lúc mới đầu cảm thấy rất oan ức.
Jayna đi rồi, Lingling cũng không để ý đến mình, làm sao lại ra nông nổi này?
Nhưng khi tỉnh táo lại, Orm mới phát hiện, hành động và lời nói vừa rồi của cô nhất định đã chọc Lingling thương tâm.
Tuy nhiên, cô cũng không dám mạo hiểm đi nói chuyện với Lingling.
Đây là lần đầu tiên cô thấy Lingling phát ra trận lửa giận lớn đến thế.
Những lần đấu võ mồm trước đây, mặc dù lúc đó Lingling cũng coi như có tức giận, thế nhưng mấy kiểu đùa giỡn hờn dỗi kia trên căn bản không được tính là tức giận, mà có thể gọi là ve vãn tán tỉnh nhau.
Orm cân nhắc, tám phần mười cô thật sự đã hiểu lầm Ginny, và ắt hẳn những câu nói giữa cô và Jayna khi đề cập đến Ginny kia cũng tám phần mười đã bị Ginny nghe thấy hết toàn bộ.
Orm rất sầu não, Hồi trước, có một lần mình nói xấu sau lưng Lingling, thì liền bị Lingling bắt ngay tại trận, còn bây giờ mới nói xấu bạn của Lingling lần đầu tiên, cũng bị người bạn đó phát hiện ngay?
Ông trời đây là muốn cùng mình đối nghịch đến cùng đó hả?
Coi bộ nếu quăng mình đến niên đại xem trọng việc tra xét chữ nghĩa kia, hẳn là cái miệng mắm muối sẽ khiến mình đi đến công đường ít nhất mười bận mỗi ngày luôn ấy nhỉ?
Orm nhìn đồng hồ, Đã hơn chín giờ tối, không biết Lingling ăn cơm chưa, lại quay sang nhìn túi đồ ăn mà hộ lý đặt lên bàn lúc cô và Jayna đang nói chuyện đã nguội ngắt từ lâu, cuối cùng quyết định đi ra ngoài mua chút đồ ăn cho Lingling.
Tìm thấy bộ quần áo mặc vào, Orm sờ túi, cũng còn may bên trong vẫn còn hơn một trăm nghìn baht.
Cô giúp Lingling đắp chăn ngay ngắn, rồi lặng lẽ đi ra ngoài.
Lingling cảm nhận được Orm giúp cô đắp lại chăn, liền nhắm mắt càng chặt, còn đôi tai lại dỏng lên nghe ngóng xem Orm đang chuẩn bị nói gì để làm lành với cô?
Thế nhưng nghe tới nghe lui, chỉ nghe thấy được tiếng đóng cửa, Lingling giật mình vén chăn lên ngồi thẳng dậy.
Orm đi ra ngoài lúc này làm gì?
Chả lẽ muốn tìm Ginny tính sổ thật sao?
Lingling thấy cả người như vô lực, bần thần dựa vào thành giường.
Khi con người rơi vào trạng thái mệt mỏi, mọi sự tự tin đều sẽ rơi đến mức thấp nhất, do đó dù Lingling đối với bản thân luôn có lòng tin, nhưng lúc này đây cũng không kiểm soát được tâm trạng chán chường đang lan tràn.
Bất kể thế nào đều sẽ không sánh nổi địa vị của Jayna Angelina trong lòng em ấy sao?
Đã như vậy, tội tình gì mình phải làm mấy chuyện này?
Vì em ấy mà bận tâm, vì em ấy mà lo lắng không yên, vì em ấy mà nhọc lòng suy nghĩ, xem ra em ấy chẳng nhìn thấy những việc mình đã làm, mà cho dù có nhìn thấy cũng chẳng để tâm đến nó.
Đã như vậy mình tội gì phải chịu khổ chứ?
Lingling không ngừng được cảm xúc đau xót trên sống mũi, rớt xuống một dòng lệ, ôm chăn ngồi ở đầu giường, ai thán đau thương.
Orm cầm hộp cơm, đẩy cửa đi vào, thấy Lingling không ngủ, trái lại ôm chăn ngồi đờ ra.
Cô nhanh chóng đi tới, để hộp cơm xuống, ngồi bên cạnh Lingling, hỏi: "Chị sao thế?
Không phải đang ngủ sao?"
Lingling nghe thấy giọng nói của Orm, vội vàng ngẩng đầu, rồi lập tức cúi đầu xuống, không nói lời nào.
Lingling hành xử như thế hẳn là còn đang trách mình?
Orm mở hộp cơm, đưa về phía Lingling, đem đôi đũa tới trước mắt cô: "Chị ăn cơm chưa?
Em mới ra ngoài mua đồ ăn cho chị.
Muốn ăn giờ luôn không?
Mau ăn chút đi."
Em ấy đi mua đồ ăn cho mình?
Chứ không tìm Ginny tính sổ?
Trong lòng Lingling vui như mở hội, sự tự tin cũng như con thuyền theo nước dâng lên, sau đó di chuyển người nằm xuống, kéo chăn lên, xoay người qua một bên, tiếp tục không để ý đến Orm.
Orm bật cười, Sao con người dữ dằn vừa mới lớn tiếng giáo huấn mình biến mất nhanh thế?
Giờ nhìn giống một cô bé con đang hờn dỗi giận lẫy ghê luôn!
Orm nằm trườn trên người Lingling, cúi người hôn mặt cô, rồi thốt ra một chuỗi tên bằng một giọng vô cùng nũng nịu: "Ling?
P'Ling?
Jiejie?
Mập?
Ling yêu dấu?
Cục Cưng?" (má nhây thấy ớn)
Lingling nghe xong cảm thấy cả da đầu như tê dại, nổi da gà khắp người, dứt khoát lôi chăn lên che kín đầu.
"Lấy chăn che đầu không tốt cho hô hấp đâu.
Ngoan, để chị giúp bé kéo chăn xuống nào."
Orm vừa nói, vừa kéo chăn xuống, nhìn thấy Lingling lộ đầu ra, lại đến gần liên tục hôn lên mặt cô, sau đó mới lấy giọng nghiêm túc, "Em biết vừa nãy đã chọc giận chị, nhất định chị cảm thấy rất thất vọng, phải không?
Nếu em là chị, cũng sẽ rất thất vọng, nhưng hiện tại thật sự em không thể không bận tâm đến Jayna.
Chị biết không?
Tận trong xương, Jayna là một người rất bảo thủ, cũng là một người rất truyền thống."
"Tuy rằng cậu ấy đã ra nước ngoài du học, được hấp thụ những luồng văn hóa mới, cũng như học đòi hàng hiệu và thói quen chạy theo mốt, nhưng giang sơn dễ đổi còn bản tính thì khó dời, nên cậu ấy nói ngày hôm qua đã làm ra chuyện hoang đường, vậy nhất định đó là chuyện rất hoang đường."
"Nếu cậu ấy không nói ra, không xả hết ra ngoài, lỡ như nghĩ quẩn chui vào ngõ cụt, thì có khi lại làm ra những chuyện tiêu cực.
Em biết trong lòng chị nhất định đang nghĩ, địa vị của chị và Jayna ở trong lòng em, ai giữ vị trí trọng yếu hơn, đúng không?
Jayna mới vừa hỏi em vấn đề này, em đoán nhất định chị cũng nghĩ đến điều này nhỉ?
Lingling, em không muốn nói dối chị, nhất là mấy chuyện tình cảm, em càng không nói xạo bao giờ.
Đôi khi em không biết nên làm sao để đối mặt với hai người, cả đời này của em không bao giờ nghĩ tới sẽ cùng hai người phụ nữ ràng buộc dây dưa, cũng không bao giờ đã quen với một người còn vương vấn một người khác, vì thế xin chị hãy tin tưởng em, người em yêu chính là chị.
Kể từ ngày chính thức làm bạn gái chị, em đã không còn ý nghĩ muốn quay trở lại bên cạnh Jayna nữa rồi."
"Tối qua Jayna Angelina không gặp chuyện gì xấu.
Là em hiểu lầm Ginny."
Lingling thở dài, rốt cuộc mở mắt ra.
"Ừm, vậy chị còn tức giận nữa không?"
Lingling thấy Orm không vội hỏi tối qua Jayna đã xảy ra chuyện gì, trái lại trước tiên quan tâm cô có còn tức giận nữa không, cả người đều vui vẻ hẳn lên.
Cô nhìn gương mặt chân thành của Orm, lại đột nhiên nở một nụ cười thâm trầm, cất tiếng hỏi: "Nếu như chị nói muốn tác thành cho em cùng Jayna Angelina và chấp nhận rút lui, thì em thấy sao?"
Đôi mắt Orm ngay lập tức ảm đạm, Đối mặt với người cứ mãi do dự vương vấn đến tình cũ như mình, quả nhiên đã khiến Lingling cảm thấy mệt mỏi?
Trước đây mình bận rộn bù đầu với công việc, qua lại ngược xuôi để vẽ tranh cho khách hàng, nên quên không để ý đến cảm nhận của Jayna, vì lẽ đó Jayna đã nói với mình hai chữ 'chia tay'.
Còn hiện giờ, khi đối mặt với cảm tình lại không quyết tuyệt, gây thương tổn cho Lingling, vì lẽ đó Lingling cũng muốn rời khỏi mình.
Orm nghĩ đến đây, không nhịn được muốn hỏi, Rốt cuộc là do hai người ấy đẩy mình ra, hay vẫn là do mình đẩy hai người ấy đi đây?
Hẳn là cái sai của chính mình thì phải.
Nếu như lúc đó mình có thể nhạy cảm và quan tâm hơn, sao lại có chuyện chia tay với Jayna?
Nếu như bây giờ có thể quyết đoán hơn, sao lại có chuyện Lingling muốn rút lui chứ?
Orm là một học sinh giỏi của Đảng, luôn mang trong mình tinh thần cầu thị và tự phê bình bản thân, nên cô lại bắt đầu đem toàn bộ sai lầm ôm đồm hết lên người.
Chẳng lẽ loại tính cách này của mình không xứng đáng để có được tình yêu?
Dù biết là thế, nhưng thật muốn khóc quá!
Trái tim cô như đã bị một lỗ hổng đâm xuyên qua, gây cảm giác đau rát không thôi.
Orm ngồi thẳng dậy, một lần nữa cầm đôi đũa đưa cho Lingling, cố hết sức tỏ vẻ quật cường, gắng gượng cười nói: "Trước hết cứ ăn chút cơm đi đã, chứ để lát nữa nguội rồi mới ăn sẽ không còn ngon.
Nếu chị đã cảm thấy mệt mỏi... muốn chia tay..."
Orm muốn nói với Lingling, 'Nếu chị muốn chia tay, thì chia tay đi.
Rốt cuộc cũng do em đã chọc giận khiến chị cảm thấy thương tâm dường này.
Thật xin lỗi!'
Thế nhưng cái vế phía sau kia, Orm làm thế nào cũng không thể nói ra khỏi miệng.
Cô cắn chặt môi, nỗ lực khống chế chính mình không để nước mắt rơi xuống.
Trong phút giây này, cô quyết định, nếu như Lingling thật sự muốn hai người chia tay, thì cô muốn rời xa thành phố vừa mang cho cô niềm hạnh phúc, vừa đem lại nỗi bi thương này.
Cô muốn tìm một nơi nào đó không ai nhận ra để chui rúc vào đó, chỉ mình cô sống với cô để gặm nhấm những tổn thương đã trải qua, rồi sau đó thật tâm chúc phúc cho người cô yêu có thể tìm thấy một tình yêu chân thành.
Lingling chăm chú nhìn chằm chằm Orm, biết cô rõ ràng sắp khóc đến nơi, nhưng vẫn nỗ lực gắn nụ cười gượng trên môi.
Trên gương mặt đó vốn đã không có chút đỏ hồng, giờ nhìn lại càng trắng xanh hơn nữa.
Lingling cảm thấy đau lòng, Làm sao mình lại quên mất Orm mới vừa bị kích động mà ngất xỉu tối qua?
Hiện giờ làm sao mình còn cố ý đem những lời ấy ra nói để làm Orm đau lòng?
Vừa nãy, Lingling vốn định để Orm chịu chút cảm giác tổn thương, nên mới cố ý đi hỏi vấn đề kia.
Hiện tại đúng là được nhìn thấy Orm bị tổn thương, nhưng không ngờ tới rốt cuộc bản thân cô mới là người chịu tổn thương nhiều hơn, căn bản cô không thể nào chịu nổi dáng vẻ ra vẻ quật cường của Orm.
Lingling kéo vai của Orm lại, nắm lấy cằm của cô, hôn lên.
Orm cho rằng đây là nụ hôn tiễn biệt, liền vòng hai tay quanh cần cổ Lingling, vô cùng nhiệt tình hôn đáp trả, quấn quýt gắn bó như môi với răng, lưu luyến triền miên như muốn nhớ kỹ mùi vị của người kia, để sau này có thể nhớ lại dư vị trong những tháng ngày cô độc.
Tâm Orm rất đau, cô âm thầm cười khổ.
Thì ra cảm giác vạn tiễn xuyên tim chính là tư vị thế này đây.
Trên môi truyền đến cảm giác đau nhói, đó là do Lingling cắn Orm.
Lingling nhẹ nhàng dời môi ra, lấy trán tựa vào trán Orm, gằn từng tiếng: "Ai nói chị muốn chia tay với em?
Cả đời này của em đừng hòng nghĩ đến chuyện chia tay với chị.
Đủ rồi, chị trừng phạt em đủ rồi."
Orm sững sờ, Vừa nãy Lingling nói vậy là với ý gì?
Đợi cô phản ứng lại được, liền cảm thấy vui mừng như điên, sau đó lại là một trận oà khóc lớn như sông cuộn biển gầm, ôm chặt lấy Lingling, đem toàn bộ nước mắt nước mũi thấm đầy trên người Lingling, một bên vừa khóc nức nở, một bên không quên giãi bày nỗi khổ trong lòng: "Chị toàn bắt nạt em thôi, vừa nãy em...
đã thật sự cho rằng chị muốn chia tay với em.
Làm sao chị có thể làm vậy...
Bắt nạt em vui lắm hả?
Đồ xấu xa!
Nào có người xấu xa dường này chứ.
Không muốn chia tay đâu...
Nếu chị không muốn em và Jayna gặp mặt nhau, thì em sẽ không gặp nữa.
Chỉ cần hai ta không chia tay thôi, vậy được không?"
Thông qua lần này, Lingling cuối cùng coi như triệt để hiểu rõ rốt cuộc cân nặng của cô trong lòng Orm được bao nhiêu?
Cô ôm chặt Orm, vành mắt không khỏi đỏ lên.
Đây là lần đầu tiên Orm vì mình mà khóc thì phải?
Nên vui mừng mới đúng, nhưng vì gì một chút cảm giác thành công cũng không có?
Hay là, khi thật tâm yêu một người, hẳn nên làm cho người ta vì mình mà cười, chứ không phải khiến người ta vì mình mà khóc?
Chờ Orm khóc xong, Lingling nhẹ nhàng giúp cô lau khô nước mắt.
Cô khẽ trách: "
Sau này đừng khóc lóc trước mặt chị nữa đấy, phải đối xử tốt với chị, lúc nào cũng phải cười cho chị xem."
Orm sụt sịt, nhõng nhẽo nói: "Vậy chị cũng không thể nói hai chữ chia tay với em, em sợ nhất là chia tay."
Lingling nhéo lỗ tai Orm, trách mắng: "Lỗ tai nào của em nghe thấy chị nói chia tay hả?
Rõ ràng chính mình suy diễn lung tung rồi giờ ngồi trách chị?"
Orm đỏ mặt, lớn tiếng đáp: "Chị nói chị muốn tác thành cho em và Jayna!"
"Cả một câu hoàn chỉnh của chị không hề đề cập đến hai chữ chia tay nào nhá.
Huống chi phía trước câu còn có hai chữ nếu như!"
"Vậy cũng chứng tỏ chị từng có ý nghĩ đó."
"Em quả là người cãi chày cãi cối."
"Chị mới là người không thể nói lý."
"Em quả là người mù chơi đàn, suốt ngày mò mẫm."
"Chị mới là cây nhị hồ trong miếu Đông Nhạc*, phát tiếng như quỷ!"
(*Miếu Đông Nhạc: một miếu cổ nằm ở phía Tây của Bắc Kinh, đây là một ngôi miếu then chốt của Đạo giáo, được xây dựng dưới triều nhà Nguyên (1271 – 1368).)
"
Sau này không được khóc!"
"Chị cũng không thể nói chia tay!"
"Em mà khóc, chị sẽ nói chia tay."
"Chị mà nói chia tay, em sẽ khóc."
Nói đi nói lại cũng trở thành vòng tròn!
Lingling thật bó tay, không nói gì nữa.
Cô cúi đầu nhìn quần áo chính mình đang bị ướt một mảng, không nghĩ ngợi gì liền cởi áo ra, ném qua bên.
Orm thấy thế, lại oán giận, nói: "Chị ghét bỏ em."
Lingling sững sờ, hỏi: "Chị ghét bỏ em gì chứ?"
"Chị mới cởi áo kìa."
"Chị cởi áo mà cũng chọc em?"
"Không phải chỉ bị dính chút nước mắt của em lên đó thôi sao?
Có cần thiết phải cởi áo quăng luôn không?
Làm như chê em bẩn lắm ấy."
Lúc này Lingling mới hiểu được, liền nhéo má Orm, nhướn mày trừng mắt nói: "Chỗ đó đâu chỉ có nước mắt thôi nhỉ?
Thế nước mũi của em đi đâu rồi?"
Thế nhưng hiện giờ Orm không có thời gian để trả lời vấn đề của Lingling, vì khi Lingling cởi áo, bên trong chỉ còn mỗi áo ngực màu đen ôm sát thân thể, làm hiển lộ đường cong gợi cảm, nên Orm nhìn chằm chằm vào cổ áo, trong đầu suy nghĩ ước ao phần cổ áo kia rộng thêm một chút, để cô có thể nhìn sâu hơn.
Lingling vỗ đầu Orm, trách mắng: "Đừng lộ vẻ mặt mê gái đó ra, hiện giờ tình trạng cơ thể của em vẫn chưa khỏe lại, muốn bị ngất nữa hả?
Mau theo chị vào phòng vệ sinh rửa mặt rửa tay đi, rồi trở về ăn cơm.
Hai ngày nay vẫn chưa ăn món gì ra hồn hết, đang ch.ết vì đói đây này."
"Hai ngày nay chị không ăn gì?"
Orm cảm thấy đau lòng, vươn tay vuốt ve bộ ngực của Lingling, ra vẻ thông cảm nói, "Chẳng trách sao cứ cảm thấy chỗ này nhỏ hơn bình thường, hóa ra là do đói bụng.
Sữa bột Tam Lộc* tiêu rồi, chúng nó cũng không thể theo làn sóng đó tiêu luôn chứ!
Ôi trời, Khổng Tử đã viết, một ngày không ngủ, hai núi tất sụp.
Orm Kornnaphat viết, Khổng Tử nói rất đúng."
(*Sữa bột Tam Lộc: một nhãn hiệu sữa bột ở Trung Quốc, trước đây khá nổi tiếng.)
"Sao em không ngất nhiều hơn hai ngày luôn đi!"
Quả thật Lingling chỉ muốn tát Orm một cái cho ngất xỉu luôn.