Sáu giờ rưỡi sáng, đồng hồ báo thức kêu inh ỏi, Orm mệt mỏi rời giường, hai mắt vẫn đang nhắm nghiền, đưa tay cột tóc lên cho gọn, rồi mới lảo đảo vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Nước lạnh vừa chạm vào da thịt, cuối cùng Orm mới tỉnh táo, có lại tinh thần.
Một loạt hành động quen thuộc, lấy kem lên bàn chải, đánh răng, thoa chút kem, rửa mặt, đi mở cửa sổ cho cơn gió sáng sớm lùa vào phòng, giơ tay ưỡn mông tập chút thể dục buổi sáng, pha một ly ngũ cốc, ăn bữa sáng, mặc quần áo, mở cửa ra ngoài, chen lấn trên các phương tiện công cộng, đến Znews.
Cuộc sống không vì thiếu đi sự hiện diện của một người mà mất đi trật tự vốn có.
Thương tâm qua đi, hết thảy mọi chuyện đâu lại vào đấy, không chút thay đổi.
Lingling thường đến tòa soạn lúc chín giờ.
Khi cô đến, thấy bọn người Orm đã bắt tay bận rộn làm việc cách đấy một tiếng.
Đối với nghề vẽ tranh tường, thường phải tập trung làm việc trong ban ngày, nhằm tận dụng ánh sáng tự nhiên khi pha màu vẽ, chứ nếu để đến tối, dưới ảnh hưởng của ánh đèn sẽ làm màu sắc pha trộn bị sai lệch khá nhiều.
Đây là một trong những nguyên nhân khiến đám người Orm phải chạy đến đây thật sớm, làm một nhân viên mẫu mực chăm chỉ tô vẽ cho các bức tường.
Trợ lý của Lingling - Typhoon, nhìn thấy Lingling đến, liền đứng dậy chào cô.
Typhoon có giới tính nam, là một người mang vẻ thư sinh trắng trẻo trầm tĩnh.
Khi một người đàn ông cam tâm làm trợ lý cho một người phụ nữ, không chỉ làm một năm mà còn làm tận vài ba năm, thì cũng đủ thấy Typhoon có bao nhiêu ấn tượng tốt đối với Lingling.
Đúng vậy, Typhoon thầm mến Lingling, tuy nhiên lòng thầm mến chỉ giới hạn để ở trong lòng, chứ cậu không dám thể hiện rõ ra ngoài.
Thứ nhất, cậu biết rõ bạn trai của Lingling - Leo Saussay, có bao nhiêu cường tráng và to khỏe, nếu một chọi một đấu với Leo thì với người gầy yếu thư sinh như cậu, nhất định chỉ có thể chuốc lấy thảm bại.
Thứ hai, cậu cũng biết Lingling không có tình ý gì với mình, nếu đơn phương đâm thủng cửa sổ giấy thì rất có thể khiến Lingling khó chịu, và y theo tính tình của Lingling, khi đó rất có khả năng cậu bị cho thôi việc.
Vì thế thích thì thích, nhưng dù sao công việc vẫn nên đặt ở vị trí đầu tiên.
Nghĩ được như vậy, Typhoon quả thật là người rất lý trí.
Lingling mỉm cười gật đầu, rồi đưa tay đẩy cửa văn phòng của mình.
Đập vào mắt là hình ảnh một bên sườn mặt của Orm đang cầm bút chăm chú vẽ lên bức tường, một bên tóc như che phủ khuất tầm mắt, sống mũi cao thẳng biểu hiện vẻ kiêu ngạo khó giấu, khóe miệng nhếch lên tỏ rõ sự quật cường, mái tóc đen suôn mượt để thả tự do bay lãng đãng trong không khí, phía dưới là quần jean xanh ôm sát đôi chân thon dài.
Đột nhiên Lingling khách quan phát hiện, một bên mặt của Orm nhìn quyến rũ hơn khi nhìn trực diện cả khuôn mặt, và thời điểm Orm im lặng cho cảm giác thuận mắt hơn khi mở miệng nói chuyện.
Đáng tiếc phát hiện khách quan này không thể duy trì lâu trong ánh mắt của Lingling.
Orm đang rất tập trung vẽ, căn bản không nghe thấy tiếng động khi Lingling đi vào.
Lingling cũng nhớ đến mấy chuyện bực mình xảy ra hôm qua, nên cũng chẳng muốn mở miệng chào hỏi Orm, tự động xem cô như không khí mà đối xử, thản nhiên cởi áo khoác treo lên giá, đi đến bàn làm việc, xoay ghế ngồi xuống, khởi động máy vi tính, chuẩn bị làm việc.
Lingling ngẩng đầu nhìn một chút bức tranh đang dần hoàn thiện trên tường, không khỏi gật đầu tán thưởng.
Tuy Orm vừa mới vẽ không được bao lâu, nhưng tổng quan đã cho thấy rõ bố cục và đường nét cơ bản.
Nhìn thấy Orm thuần thục múa bút thông thạo trên tường, Lingling đã hoàn toàn loại bỏ lòng nghi ngờ trước tài hoa nghệ thuật của Orm.
Chức tổng biên tập này của Lingling cũng không phải tự dưng mà có.
Nhớ năm đó, Pitt Karchai đã không ngại tốn bao tâm tư và thời gian để mời bằng được cô đầu quân vào tòa soạn của ông.
Tại sao Pitt Karchai phải dùng hết mọi thủ đoạn để có được Lingling?
Thứ nhất, ông nhìn ra được năng lực thật sự của Lingling.
Thứ hai, ông nhìn trúng bối cảnh gia đình của Lingling.
Từ xưa tới nay, có mối quan hệ xã giao rộng rãi chẳng khác nào có cơ hội, mà có cơ hội chẳng khác nào có tài phú.
Cha mẹ Lingling có quyền có thế, giao thiệp lại rộng, nên sau khi lớn lên Lingling rất tự nhiên được thừa hưởng những lợi điểm đó.
Đến bây giờ, Pitt Karchai luôn là người đi một bước tính trước mười bước, rất đa mưu túc trí, vì thế người như ông làm sao có thể bỏ qua miếng thịt béo như Lingling đây?
Do yêu cầu công việc, Lingling bắt buộc phải nắm rõ tất cả các kiến thức nghệ thuật cơ bản, nên để đánh giá các tác phẩm nghệ thuật đối với cô không hề xa lạ.
Hơn nữa, trong tòa soạn cũng có một bộ phận chuyên về thiết kế và nhiếp ảnh cho các bài báo, những nhân viên trong đây đều là những người tài năng trăm dặm mới tuyển được một, vì thế khi cô thường xuyên thảo luận và nghe bọn họ trình bày ý tưởng thì vô hình trung khả năng cảm nhận của cô đối với nghệ thuật cũng được tăng thêm vài bậc.
Nhưng chuyện nào ra chuyện nấy, nghệ thuật và công việc là hai chuyện khác nhau.
Ngày hôm qua, Orm đã nói những lời trù ẻo kia, không những thế trù ẻo lời nào thì ứng nghiệm ngay lời ấy, nên Lingling càng không thể nào quên.
Người biết rõ Lingling đều biết cô là con hổ mặt cười* có thù tất báo.
(*Con hổ mặt cười: ám chỉ những người nham hiểm, bề ngoài thì cười nói vui vẻ, bên trong thì đầy mưu tính kế.)
Thời gian cứ từng giây từng phút trôi qua.
Orm vẽ xong các đường phác thảo chính, liền để bảng phối màu xuống, bước lui về sau hai bước.
Cô muốn nhìn từ xa xem bố cục có ổn thỏa hết chưa?
Nhưng có lẽ do bước chân của cô quá rộng, chỉ lùi xuống hai bước đã đụng ngay chỗ ghế xoay của Lingling.
Bánh xe của ghế xoay bị Orm đẩy xuống một lực, lập tức mang theo Lingling trượt về phía sau.
Ngay lúc này, Lingling lại đang tập trung vào các vấn đề đang gặp phải trong công việc, hầu như đem trọng lượng toàn thân giao hết cho ghế xoay.
Khi ghế xoay vừa chuyển động, phản ứng đầu tiên của cô là giật mình hoảng hốt, chờ bình tĩnh muốn dừng ghế xoay lại thì đã chậm, chiếc ghế mang theo cô xông thẳng đến bức tường đằng sau.
Rầm một tiếng, tay vịn ghế cùng đầu của Lingling lập tức đụng vào tường, lúc này mới chính thức dừng lại.
Mà lúc này, Orm đang có quán tính lui bước về phía sau, nên trục thân cũng có xu hướng ngã về đằng sau, vì thế khi bị kéo trượt theo ghế xoay, cô liền vội vàng đưa tay cầm lấy cái bàn trước mặt để giữ mình khỏi ngã.
Ai biết mặt bàn kia lại rất trơn, trong khi tay của Orm đang lấm lem mực nước nên độ ma sát giữa tay và mặt bàn không có nhiều, do đó cơ thể cô không được giữ vững, và thân người vẫn trên đà ngã về phía sau.
Cũng may Orm phản ứng nhanh, vội vàng đưa tay trái nắm lấy phần tay vịn của ghế dựa, rồi xoay người lại để bảo vệ cái mông thân yêu của cô.
Thế nhưng rất đáng tiếc, cả người cô hiện giờ cũng rất vừa vặn đáp lên người Lingling, thật khéo sao khi tay phải của Orm chộp vào bên ngực trái của Lingling, còn toàn bộ gương mặt cô lại kề sát giữa hai chân của Lingling.
Vị trí đáng ngượng ngùng ấy lại nghênh đón bản mặt của Orm, thoáng chốc mọi sợi tóc gáy của Lingling đều dựng đứng lên.
Orm vốn đang tập trung cao độ vào bức tranh trên tường, Lingling cũng đang tập trung cao độ giải quyết vấn đề đang gặp phải trong công việc.
Hai người đều bị tình huống đột ngột phát sinh khiến đầu óc bị mụ mị, nhất thời nửa khắc chưa kịp hoàn hồn.
Thế nhưng, khi người đã gặp phải xui xẻo, uống miếng nước lọc cũng có thể bị kẹt kẽ răng, vì thế ngay tại thời điểm này, trợ lý Typhoon lại nhấc tay gõ cửa bước chân vào.
Typhoon nhìn thấy một màn kích thích thị giác như thế, cũng cảm thấy choáng váng không kém.
Tuy nhiên Lingling là ai?
Để có thể leo lên cái ghế tổng biên tập này, cô cũng phải lăn lộn biết bao nhiêu chuyện chứ đâu ngồi không, do đó khả năng phán đoán để đưa ra giải pháp hiệu quả trong mọi tình huống hiểm nghèo là một trong các tố chất cần phải có hàng đầu.
Giống như đang trả thù, Lingling làm ra vài động tác nhỏ, đưa mũi giày gót nhọn đạp lên mu bàn chân của Orm ở dưới bàn, còn dùng sức giẫm rồi day qua day lại một lúc, sau đó mới làm ra bộ dạng cực kỳ đau đớn, đưa tay ngoắc Typhoon: "Typhoon, mau tới đây giúp tôi nâng Orm Kornnaphat lên nào.
Cô ấy té từ trên thang xếp xuống, ngã trúng vào người tôi rồi."
Sếp đã lên tiếng, cấp dưới chỉ còn cách phục tùng mệnh lệnh.
Typhoon vội vàng bỏ tập hồ sơ sang một bên, nhanh chân chạy tới đỡ Orm đứng dậy.
Lúc này Orm đã có lại phản ứng, dùng sức rút chân ra, bất chấp cơn đau, cũng vội vàng phối hợp diễn kịch với Lingling, bày ra bộ dạng mím môi xoa eo vung vẩy chân, đau đớn la lên: "Ôi má ơi!
Xém nữa đã ngã chết!"
Typhoon thấy tình cảnh thế này, nào còn có những ý nghĩ khác?
Quay đầu nhìn về phía thang xếp dựng cao ở phía sau, cũng bắt đầu có cảm giác đau lòng giùm Orm.
Một cô gái mảnh mai xinh đẹp như vầy đừng vì té thang mà xảy ra chuyện gì đáng tiếc đấy!
Lingling vốn đang ôm đầy bụng lửa giận, nhưng khi nhìn thấy phản ứng làm bộ làm tịch của Orm, không hiểu sao chẳng còn thấy tức.
Cô vừa muốn khóc vừa muốn cười, nhưng vì ngại sự có mặt của Typhoon, nên không thể để suy nghĩ này hiện lên mặt, chỉ có thể trước tiên giả bộ mở miệng an ủi Orm vài câu, sau đó hỏi Typhoon vào đây có chuyện gì?
Typhoon đưa tập hồ sơ cho Lingling, chờ cô ký tên xong, liền nhanh chóng cầm lấy chạy mất.
Trước khi đi, cậu không quên quay lại dặn dò Orm sau này phải cẩn thận khi đứng trên thang xếp, làm Orm rất cảm động.
Vào giờ phút này, cuối cùng Lingling đã hiểu rõ một vấn đề, kể từ khi chạm mặt Orm, cô chưa có một ngày trải qua trong sự bình yên!
Không bị trù ẻo này nọ, cũng bị người nào đó đẩy vô tình huống xấu hổ.
Như thế ai có thể chịu đựng được?
Rốt cuộc, Lingling lại thầm cất tiếng thề lần thứ tư: Thù lần này nhất định mình phải trả!
Typhoon đi rồi.
Orm có chút lúng túng nhìn Lingling.
Vừa rồi, bàn tay và gương mặt của cô cùng đặt lên những vị trí nhạy cảm trên cơ thể Lingling, muốn không xấu hổ thật sự có chút khó.
Ngược lại, biểu tình của Lingling thờ ơ chẳng để ý, như thể chuyện vừa rồi xảy ra với người khác chứ chẳng hề liên quan đến cô, cũng không nhìn đến Orm đang đứng trước mắt, chỉ mặt lạnh kéo ghế xoay về vị trí cũ, tiếp tục cúi đầu làm việc.
Orm cảm thấy nên nói câu gì đó, nên do dự mở miệng: "Vừa nãy tôi..."
"Vẽ tiếp đi."
Orm chỉ mới phun ra được ba chữ, đã bị lời nói lạnh như băng của Lingling đánh gãy.
Tâm trạng cô bất mãn, nhưng cũng tự biết đuối lý, không tốt nói gì thêm, chỉ đành cầm lên bảng phối màu tiếp tục làm việc.
Thời gian kế tiếp, mọi chuyện bình an vô sự.
Thời điểm nghỉ trưa, trợ lý Typhoon mang hộp cơm vào phòng Lingling.
Hộp cơm này là phần ăn làm riêng cho Lingling, có thành phần rau xanh và các loại thịt phối hợp với nhau rất dinh dưỡng.
Lingling tạm ngừng công việc dang dở trên tay, cầm lên đôi đũa rồi ăn cơm trưa, đưa mắt nhìn Orm, thấy cô vẫn còn ở trên tường tập trung vẽ mấy họa tiết gì đó.
Người này không biết đói bụng hả?
Lingling cũng lười quan tâm, tiếp tục một mình ăn cơm.
Orm ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, cái bụng cũng bắt đầu ùng ục vang lên.
Cô ngẩng đầu nhìn ngoài cửa sổ, mặt trời đang đứng ngay trên đỉnh đầu.
Hóa ra đã trưa, cũng nên ăn thôi.
Cô cẩn thận từ trên thang xếp bước xuống, để bút và bảng phối màu gọn vào một chỗ, đi tới túi đựng đồ móc ra bánh mì cùng bịch sữa tươi, tưởng tượng chúng thành một bữa yến tiệc mỹ vị tạo thêm cảm giác thèm ăn.
Bánh mì và bịch sữa tươi được Orm tiện tay mua trong cửa hàng tiện lợi trên đường đi làm sáng nay.
Từ trước tới nay, cô cùng Mark và Yaya vì chi phí sinh hoạt, vì tiết kiệm thời gian, đều sớm tự chuẩn bị bữa trưa nhanh gọn, vô hình trung ăn bánh mì và uống sữa tươi đã trở thành bữa trưa quen thuộc của bọn họ.
Lingling ăn ít, chỉ gắp vài đũa đã thấy có chút no.
Cô quay đầu nhìn thấy Orm đang đứng bên cửa sổ gặm bánh mì, không khỏi kinh ngạc.
Đó chính là bữa trưa của cô ta?
Không hiểu sao lại nổi lên chút cảm giác không đành lòng.
Có điều dù thấy không đành lòng, nhưng cũng chỉ là một cảm giác thoảng qua.
Lingling cúi xuống nhìn hộp cơm của mình còn sót lại hơn phân nửa, khóe môi nhếch lên một tia cười xấu xa.
Cô gọi điện cho Typhoon, bảo Typhoon đi mua một củ cà rốt về đây.
Typhoon vừa nghe xong liền cảm thấy choáng váng, không biết Lingling muốn mua cà rốt làm gì?
Tuy vậy cũng không tiện hỏi, chỉ có thể cố hết sức nghe lệnh sếp mà lấy tốc độ nhanh nhất chạy đến chợ thức ăn gần Znews nhất để mua cà rốt.
Theo sai bảo của Lingling, cậu chỉ mua một củ, hại bà chủ bán rau quả mới đầu thấy một thanh niên như Typhoon đến chợ mua thức ăn, còn thầm khen khen ngợi cậu là một chàng trai tốt, biết lo cho gia đình.
Thế nhưng sau đó lại thấy cậu không mua bất cứ thứ gì khác ngoài một củ cà rốt, liền có chút không biết nói sao, ngạc nhiên quá độ, cân cũng chẳng thèm cân, ngay lập tức bảo trả năm tệ.
Typhoon mua được cà rốt, lấy tốc độ nhanh nhất chạy về tòa soạn, đem rửa sạch mới mang vào văn phòng Lingling, rồi lui đi ra, trong lòng còn thầm hỏi.
Lẽ nào Lingling thiếu hụt beta-carotene nên đang muốn tẩm bổ?
Lingling thấy Typhoon đi ra ngoài, vội ho một tiếng, nói: "Này!
Cô lại đây."
Lúc này Orm đang chuyên tâm một mình gặm bánh mì, mơ màng nhìn dòng xe cộ qua lại ngoài cửa sổ đến xuất thần, sao nghe được câu nói kia của Lingling?
Lingling cau mày, xé một tờ giấy nháp, vo thành một cục rồi quăng thẳng vào đầu Orm.
Bị cục giấy đụng trúng đầu, Orm mới lấy lại tinh thần, quay đầu nhìn Lingling, thắc mắc hỏi: "Chị làm gì vậy?"
"Cô tới đây!"
Orm tiếp tục gặm thêm một miếng bánh mì, nhồm nhoàm vừa nhai vừa hỏi: "Để làm gì?"
"Đừng ăn bánh mì, không đủ dinh dưỡng.
Hộp cơm này tôi ăn không hết, vẫn còn dư nhiều, nên cô lại đây ăn hết đi.
Còn củ cà rốt này nữa, cũng ăn hết luôn đi!"
Lingling chỉ hộp cơm, với bộ dạng không cho phép người khác được thương lượng.
Không phải cô mắng tôi đi yêu đương với tên bạn trai cục mịch như gấu ư?
Vậy thì tôi đây sẽ để cô làm cái con thích ăn củ cà rốt này!
Đã là con người, dù ít hay nhiều ai cũng có lòng tự trọng, không bao giờ muốn ăn đồ thừa của người khác.
Chẳng phải cô là kẻ kiêu ngạo lắm sao?
Vậy hãy xem tôi diệt trừ cái tính kiêu ngạo này của cô thế nào!
Quả nhiên Orm trợn tròn mắt, tỏ ra rất bực bội, hỏi: "Tôi đâu phải thỏ, cần gì phải ăn cà rốt?
Mà còn nữa, tại sao tôi phải ăn phần cơm thừa của chị?"
Lingling vui sướng trong lòng, nhưng ngoài mặt thản nhiên hỏi ngược lại: "Hôm qua cô đã nói gì ấy nhỉ?
Còn ngày hôm nay cô đã làm gì rồi?
Đừng nói đã quên hết đấy chứ?
Và cô hẳn phải biết, chân thành xin lỗi là phép lịch sự tối thiểu của con người?"
Orm đã hiểu.
Lingling đang trách cô không biết đúng lúc nói lời xin lỗi, nên nghĩ cách trả thù cô.
Vốn Orm còn đang tìm một dịp thích hợp để nói lời xin lỗi Lingling, nhưng lần này thì được lắm.
Cô nhìn vẻ mặt Lingling vênh váo đắc ý, bộ dạng hất mặt lên như đang sai khiến cấp dưới, làm tinh thần thù ghét người giàu lại trỗi dậy quấy phá.
Đồ thích ức hiếp người!
Được!
Nếu vậy thì tôi càng không xin lỗi đó, quyết sẽ không để chị được như ý!
Orm thấy Lingling cũng không động đũa nhiều vào hộp cơm, bất chợt nặn ra một gương mặt tươi cười xán lạn như ánh mặt trời: "Chưa quên, làm sao có thể quên được?
Phần cơm ngon lành thế này, nếu đem đi đổ thì thật lãng phí.
Có phải chị đau lòng khi thấy tôi ăn bánh mì không có dưỡng chất, mới cho cơm tôi ăn không?
Chị thật đúng là người tốt!
Vậy tôi không khách sáo đâu."
Nói xong, Orm cầm lấy củ cà rốt cắn một cái, tiếng răng rắc vang lên.
Orm lập tức muốn phun ngay miếng cà rốt cứng ngắc trong miệng ra ngoài nhưng nhịn xuống được.
Cô căm tức nhìn củ cà rốt, bên ngoài nhìn rất tươi ngon, nhưng bên trong lại chai sần gần hết.
Ai đã mua củ cà rốt này?
Làm sao lại không biết lựa gì hết vậy?
Cứng như đá thì bảo người ta sao có thể ăn?
Lingling nhìn dáng vẻ chịu đựng của Orm mà suýt chút đã bật cười thành tiếng.
Cô nỗ lực sừng sộ lên: "Đã ăn rồi thì không cho phép phun ra, cũng không được để thừa chút thức ăn nào.
Nếu không làm được thì cô cứ tự giác thu dọn đồ đạc mà về đi, nghe chưa?"
"Dựa vào gì mà bắt tôi thu dọn đồ đạc về nhà?"
"Tôi là sếp ở đây, cô nói thử xem tôi dựa vào gì?"
Orm không còn gì để nói.
Cả quỷ còn biết Lingling là sếp lớn thứ hai của Znews.
Cô đắc tội với Lingling, nếu người ta muốn cô rời đi, tất nhiên cô phải nghe lời mà thu xếp đồ đạc ra đi rồi, do đó vì tiền, Orm chỉ còn cách nhịn.
Cô nắm chặt tay thành nắm đấm, nín giận, cố ăn hết củ cà rốt chỉ với vài lần cắn, sau đó lại ôm lấy hộp cơm, cố ý ngồi đối diện với Lingling, vỗ bốp bốp bộp bộp ăn say sưa ngon lành.
Lingling nhướn mày nhìn cảnh trước mắt, hộp cơm thừa của cô ngay cả Leo còn chưa từng ăn, thế mà nay Orm đang như sói như hổ ăn cả hộp cơm.
Đột nhiên, cô cảm thấy có chút gì đó không chịu nổi, bên trong cảm giác không chịu nổi còn pha lẫn thêm một tia cảm xúc khó hiểu, bởi vì Orm đã gây cho cô một ấn tượng chưa từng có từ trước tới nay, chính là người đầu tiên ăn cơm thừa của cô.
Lingling vốn tưởng rằng Orm sẽ từ chối thẳng thừng, rồi sau đó sẽ tìm cách dùng lời lẽ nào đó để xin lỗi cô, nhưng biểu hiện bây giờ của Orm làm cô thật thất vọng.
Cô lạnh lùng hừ một tiếng, khinh thường nói: "Coi bộ cô chỉ có chút tiền đồ thế này thôi nhỉ?"
Bắt Orm ăn cơm thừa thì cũng không sao, nhưng câu nói này của Lingling lại làm tổn thương đến lòng tự trọng của Orm.
Đúng rồi!
Tôi là người không có tiền đồ.
Nếu tôi có tiền đồ, Jayna đã không bỏ tôi mà đi.
Nếu tôi có tiền đồ, kết cuộc đã không đến nỗi thảm hại như hiện giờ, có nhà nhưng không thể về.
Tôi đúng là người không có tiền đồ đấy, nếu thật là vậy thì bà chị có thể làm gì tôi?
Không phải bà chị là người vênh mặt lên tận trời xem thường người khác hay sao?
Vậy thì tôi sẽ để chị xem thường đến cùng, thuận theo ý muốn của bà chị.
Orm thật sự tức giận, đang cố gắng tự khuyên nhủ chính mình.
Tôi với chị có lẽ địa vị không giống nhau, nhưng trên phương diện nhân cách lại tuyệt đối bình đẳng.
Thời đại này, ai có thể xem thường ai?
Hôm nay tôi ăn cơm thừa của chị, cũng giống như khi tôi chen lấn trên các phương tiện giao thông công cộng thôi.
Chen lấn trên đó còn cần phải có cốt khí và văn minh ư?
Đáp án chính là không cần cốt khí cao sang và cũng chẳng cần văn minh lịch sự, vì người có mấy thứ này sẽ không chen lấn ai, mà không chen lấn sẽ không lên được xe, đồng nghĩa không về được nhà.
Nếu vậy, mấy thứ đó có còn hữu dụng?
Hay vì xem trọng mấy thứ nhảm này mà tầng lớp các người mới phải sắm sửa một chiếc xe hơi riêng để tự mình về nhà?
Dù sao ba tháng nữa, tôi với chị cũng mỗi người một ngả.
Chị có hướng đi của chị, tôi có công chuyện của tôi, chúng ta nước giếng không phạm nước sông, ai đi đường người nấy.
Ai còn phải sợ ai?
Ai còn phải quan tâm đến ai?
Biển người mênh mông, có chăng chúng ta chỉ là những người qua đường, mà đã đi qua rồi thì còn ai lại có thể nhớ đến ai nữa đây?
Orm càng nghĩ càng phiền muộn, thế là càng nhét vào mồm ngày càng nhiều cơm.
Cô cúi đầu, tóc mái rủ xuống, nên Lingling không thể nhìn thấy vẻ mặt lúc này của cô.
Nhưng với hình dạng quai hàm của Orm đang ráng sức bành ra để cố gắng xử lý hết số cơm bị nhồi nhét ở bên trong, thì Lingling cũng biết, cái người trước mặt này có lòng tự trọng cao, vì thế có thể xem như cô đã trả thù thành công.
Tuy vậy, mặc dù đã trả thù thành công nhưng lại không mang cho cô bao nhiêu thỏa mãn.
Khi cẩn thận ngẫm lại, thật ra Orm cũng chẳng gây ra lỗi lầm gì lớn.
Hôm qua, cô không đồng ý cho Orm để dụng cụ trong văn phòng, xem ra đúng là do cô gây chuyện trước.
Còn chuyện hôm nay, chỉ là một việc xui xẻo bất ngờ, không ai có thể lường trước được.
Tuy Lingling cũng khá bực bội khi sau lưng cô, Orm lại nói những câu kia với Mark.
Kỳ thật, trong thời gian làm việc ở tòa soạn này, Lingling cũng bị không ít cấp dưới đặt điều nói xấu sau lưng, những câu đó khi so với lời nói của Orm ngày hôm qua chỉ có hơn chứ không kém.
Ít nhiều gì cô cũng đã từng nghe qua những lời lẽ nhục mạ khiếm nhã hơn nhiều, chỉ là cô chưa bao giờ để ý quá mức chuyện đó.
Dù sao, đã là người thì không ai là hoàn hảo, cho nên có thể khiến người ta sinh lòng ghen ghét đồng nghĩa cô có năng lực và tư chất vượt trội hơn người, đã thế cô cần gì phải quan tâm những kẻ không đáng là đối thủ làm chi?
Cô thấy chỉ cần cố gắng chứng minh giá trị của bản thân là đủ.
Thế nhưng, những lời trù ẻo ngày hôm qua của Orm lại khác hẳn, hoàn toàn vượt khỏi sự tưởng tượng của Lingling.
Đây mới chính là điểm làm cho cô cảm thấy bực bội khó chịu nhất.
Trước đây cô đã nghe rất nhiều những lời bóng gió chửi rủa, nhưng chẳng cái nào trở thành sự thật, nhưng một người mới quen có mấy ngày như Orm khi trù ẻo cô thì tất cả đều biến thành sự thật.
Quả thật chuyện này khiến Lingling không thể không nhìn Orm bằng con mắt khác.
Lingling không mê tín, thế nhưng việc này lại quá kỳ quái đi?
Trực giác của Lingling nói cho cô biết, sau này phải đề phòng Orm, có thể chèn ép được thì phải chèn ép triệt để không cho ngóc đầu lên.
Rất nhanh, Orm ăn sạch sành sanh phần cơm thừa.
Cô lau miệng, vỗ bụng, hiên ngang lẫm liệt nói: "Cám ơn chị, tôi no rồi."
Lingling nhìn dáng vẻ ngông nghênh của Orm, không hiểu sao lửa giận trong lòng lại bộc phát.
Cái người này thật muốn khiến mình gây khó dễ đây mà!
Chỉ mới nhẹ nhàng được một chút, đã ngay lập tức bày ra bộ dạng vênh váo ngông đời?
Lingling cắn răng, cố nặn ra một gương mặt tươi cười, nói: "Nếu cô là người sợ lãng phí lương thực, vậy sau này mấy phần cơm thừa của tôi nên để cô xử lý hết nhỉ?"
Tiếp theo, Lingling lại gọi điện cho Typhoon, bảo cậu mỗi lần đưa cơm đến văn phòng, nhớ chạy đến chợ gần đây mua một củ cà rốt.
Typhoon hít một hơi lạnh, máy móc đồng ý, nghĩ thầm, Xem ra Lingling quả thật thiếu beta-carotene rồi.
Cậu nghĩ tiếp,
Sau này có nên mua thêm mấy củ cà rốt, đỡ phải ngày nào cũng vắt giò lên cổ chạy đến chợ mua không nhỉ?
Orm tức giận không có chỗ xả.
Cô cũng biết kỳ thật Lingling chỉ muốn một câu xin lỗi từ cô, nhưng vừa rồi mới phải ăn hết phần cơm thừa của người ta mà ngay sau đó đã dễ dàng chịu khuất phục cúi đầu xin lỗi thì sao được?
Huống chi cô vốn đã rất chướng mắt với khí thế bức người của Lingling đang thể hiện lúc này, nên không thể nào cô là người chịu thua trước.
Orm giả vờ hờ hững, nhàn nhạt nói: "Được.
Dù sao cơm trưa miễn phí dâng lên tận miệng, ai mà lại không ăn?
Nói gì đi nữa, chị còn giúp tôi cân bằng lại hàm lượng dinh dưỡng, bù đắp lượng vitamin và acid amin thiếu hụt, nên phải là tôi nói lời cám ơn chị mới đúng."
Tầm mắt hai người đối diện nhìn nhau, mũi nhọn đấu với đao sắc, hiệp tranh tài này kết thúc, trên căn bản, ai cũng không chiếm được lợi thế hơn ai.
Với tình huống này, ngay cả Thượng đế trên trời cũng không đành lòng đứng xem náo nhiệt.
Ngài lặng lẽ vẽ một thập tự giá, quay mặt bỏ đi.