[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Lingorm]- Bạn Gái Tôi Là Một Con Mèo Trắng
Chương 40: Đừng Để Trẻ Nhỏ Ở Nhà Một Mình
Chương 40: Đừng Để Trẻ Nhỏ Ở Nhà Một Mình
LingLing nhẹ nhàng xoa đầu Orm, tay khẽ vuốt những sợi tóc mềm như tơ, giọng cũng dịu lại:
"Chị phải đi thực tập rồi.
Em ở nhà ngoan nhé?"
Nhưng chưa kịp bước ra khỏi cửa, LingLing đã cảm nhận được một vòng tay nhỏ quấn chặt lấy eo mình.
Orm áp má vào người chị, giọng nũng nịu không chịu buông:
"Không chịu đâu!
Em muốn ở với chị cơ!"
LingLing thở dài, cúi đầu nhìn bé con đang bám dính lấy mình như sam, ánh mắt bất lực pha chút dở khóc dở cười.
"Không được.
Bệnh viện là nơi làm việc, không phải chỗ để chơi."
"Nhưng mà chị sẽ đi cả ngày...
Em sẽ nhớ chị lắm luôn á!"
- Orm phụng phịu, mắt đã bắt đầu ngân ngấn nước.
LingLing khựng lại trong giây lát, rồi nghiêm giọng:
"...Em có thể gọi điện mà."
Từ sau cái lần Orm đi lạc khiến cô cuống cuồng đi tìm, LingLing đã đặc biệt mua cho em một chiếc điện thoại để tiện liên lạc.
Nhưng dạy một bé mèo biết xài công nghệ hiện đại không phải chuyện đơn giản - đó là cả một quá trình nhức đầu đối với cô.
Orm vẫn không chịu, giọng cao hơn:
"Không giống nhau đâu!"
-
Cuối cùng, sau một hồi vật lộn, Orm vẫn bị "đẩy" trở lại nhà với lệnh nghiêm khắc: ở yên trong nhà đợi chị về.
Mèo con ngồi bẹp xuống sofa, hai chân đung đưa, ánh mắt nhìn trân trân về phía cửa, vẻ mặt hờn dỗi thấy rõ.
Chán quá đi!
Orm ngã người ra ghế, tay ôm gấu Capybara, thở dài thườn thượt.
Đầu óc cô bé bắt đầu nghĩ ra đủ thứ trò để giết thời gian.
Và rồi, mắt cô sáng rỡ:
Không ra ngoài được thì... rủ bạn tới chơi vậy!
-
Chiều hôm đó, vừa mở cửa bước vào nhà, LingLing gần như chết lặng.
Sự mệt mỏi vì công việc chưa kịp tan biến thì đã bị thay thế bởi một lý do khác - cả phòng khách đang bị một bầy mèo an nhiên tự tại chiếm đóng.
Một con lông đen tuyền nằm duỗi dài trên sofa như vua mèo.
Một con lông vàng đang leo lên bàn cào móng cạch cạch dáng vẻ trông vô cũng suy tư.
Một con khác thì thản nhiên vục đầu vào túi bim bim của LingLing để trên kệ.
Giữa đám mèo, có một con lông trắng trông đặc biệt khác lạ.
Nó ngồi đăm chiêu trước bức ảnh đôi duy nhất của hai người, đôi mắt ánh lên vẻ bất mãn mỗi khi cô liếc nhìn tới.
Còn Orm - mèo "chính chủ" - đang ngồi chính giữa đám đông, cười vui vẻ vẫy tay:
"LingLing về rồi nè!
Chị thấy không?
Em có bạn rồi!
Em không cô đơn nữa nha~"
LingLing chết lặng tại chỗ.
Cô chống tay lên hông, cố hít sâu trấn tĩnh, ánh mắt đảo một vòng quanh hiện trường như vừa bước vào... hội họp hoàng gia mèo.
LingLing cẩn thận bước nhón chân đi vào trong vì sợ sẽ bước phải "bạn em" đang nằm đầy trên sàn
"Mối quan hệ của em... thật sự rất rộng rãi ha?"
Orm cười toe, gật đầu đầy tự hào:
"Đương nhiên rồi!
Trước đây em còn quen cả hổ nữa đó!"
LingLing để túi xách lên sofa, có chút buồn cười nheo mắt: "...Có trời mới tin em."
Orm bĩu môi, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc:
"Thật mà!
Hồi còn là mèo, em bị lạc vào khu rừng gần đây, gặp một con hổ to oành.
Lúc đầu em sợ muốn xỉu luôn, nhưng anh ấy lại hiền khô!
Còn cho em trèo lên lưng ảnh chơi nữa!"
LingLing khoanh tay, ánh mắt đầy nghi ngờ.
Cô không phản bác, nhưng gương mặt thể hiện rất rõ một chữ: Không-tin.
"Vậy sao em vẫn sợ nước?"
"...Ơ cái đó... cái đó không liên quan!"
Orm lúng túng, rồi nhanh chóng đánh trống lảng sang chuyện khác.
LingLing không bỏ qua, giọng chậm lại đầy dò xét:
"Còn mấy con mèo này thì sao?
Em gọi tụi nó vô bằng cách nào?"
Orm cười híp mắt, vẻ mặt đắc ý:
"Thì gọi thôi!
Em meo meo vài tiếng là tụi nó kéo tới liền!"
LingLing: "..."
Không lẽ mình đang nuôi một con mèo... có sức hút với cả người lẫn động vật?
Em ấy là nam châm à?
Sau một hồi vất vả dọn dẹp "đoàn khách không mời", LingLing cuối cùng cũng tiễn được từng vị "đại ca" rời khỏi nhà, chỉ còn lại một mình Orm ngồi trên sofa, ôm gối Capybara, mắt rưng rưng.
"Chị... ghét bạn của em sao?"
LingLing thở dài thả người ngồi xuống sofa vị trí bên cạnh xoa đầu Orm
"Không phải ghét.
Nhưng nhà chị không phải sở thú."
Orm vẫn phụng phịu, nhưng cũng gật đầu ngoan ngoãn:
"Vậy lần sau em chỉ gọi ít bạn thôi nha?"
"...Không có lần sau."
"Một bạn thôi!"
Orm lập tức níu lấy tay cô, ánh mắt long lanh, giọng nài nỉ.
Mái tóc vàng mềm mại dụi nhẹ vào cái tay cô làm nũng khiến LingLing có chút mềm lòng
LingLing thở hắt có vẻ cảnh giác:
"Bạn mèo thân nhất của em à?"
Orm híp mắt cười: "Không phải mèo đâu!"
LingLing nhíu mày.
Một cảm giác chẳng lành đang dâng lên trong lòng cô.
Nhưng cảm giác ấy chẳng thể nói rõ thành lời.
Ngay khi câu nói vừa dứt, tiếng gõ cửa vang lên - mạnh mẽ và dứt khoát.
LingLing đột nhiên lạnh sống lưng.
Ai lại đến vào giờ này?
Orm vui vẻ chạy ra cửa, tay đặt lên tay nắm, mắt sáng như sao:
"Anh hổ!"
LingLing quay phắt đầu lại, cả người bỗng khựng lại giữa không trung.
Anh gì cơ!?
"Anh vào đi!
Cứ tự nhiên nha.
Chị LingLing dễ thương lắm, chị sẽ không mắng đâu!"
KHÔNG!
Tôi khó tính lắm!!
Cửa mở ra.
Một thân hình to lớn xuất hiện - lông vàng vằn đen, bước chân nặng nề, ánh mắt vàng rực như hổ phách quét thẳng vào nhà.
Một con hổ.
Mắt hổ phách này tôi không chứa đâu!!!
LingLing đứng chết trân tại chỗ, miệng há hốc, tim như ngừng đập.
Trước mặt cô là một con hổ thật sự, con hổ mà sáng nay cô thấy trong tin tức.
Một con hổ đột nhiên nổi cơn, xổng chuồng trong sở thú gần đây.
Bỏ trốn để đến đây thăm hỏi nhà cô?
Orm cười tươi như hoa:
"Đây là anh Tiga!
Anh ấy từng cõng em khi em đi lạc trong rừng.
Hôm nay em rủ anh ấy đến chơi với chị!"
Mắt LingLing mở to hết cỡ, đầu óc trống rỗng.
Cô nuôi một con mèo... rồi nó lại dắt cả hổ về nhà???
Nó bỏ trốn khỏi sở thú để đến thăm mèo nhà cô?!!!
Cảnh tượng trước mắt quá mức không tưởng.
Tiga bước thêm một bước, ánh nhìn sắc bén dừng lại ở LingLing.
Cô kịp thốt lên một tiếng: "A-" rồi lập tức ngất xỉu tại chỗ.
-
LingLing từ từ mở mắt, trần nhà quen thuộc hiện ra trước mắt.
Cô đang nằm trên giường?
"Chị tỉnh rồi!"
- giọng Orm vang lên đầy nhẹ nhàng.
LingLing quay đầu, thấy Orm đang quỳ gối ngồi bên cạnh, khuôn mặt tròn trịa lo lắng xen lẫn vui mừng.
Cô lập tức bật dậy, nhìn quanh như mất trí:
"Hổ... hổ đâu rồi!?"
Orm mỉm cười, giọng nhỏ nhẹ:
"Anh ấy về rồi.
Nhiều người quá, anh sợ bị để ý."
LingLing thở hắt ra, vẫn còn run run.
Cô cảm thấy đầu mình đang xử lý chậm hơn bình thường tận... ba nhịp.
"Ý em là... con hổ đó biết sợ?"
"Dạ!"
Orm gật đầu, mặt rất nghiêm túc.
"Em đang nuôi một con hổ!?"
"Không phải nuôi!
Là bạn!"
- Orm vội xua tay, mắt sáng lấp lánh.
"Hồi xưa em bị đói sắp ngất, anh ấy cõng em đi tìm đồ ăn đó!"
LingLing ngồi thẫn thờ trên giường, tâm trí quay cuồng.
Cô không biết mình đang nuôi một con mèo...
Hay đang nuôi chìa khóa mở cổng sở thú.
"Bạn của em... còn nhiều như vậy không?"
Orm nghiêng đầu nghĩ ngợi, rồi hồn nhiên đáp:
"Không nhiều lắm đâu...
Nhưng mà chắc chắn chị sẽ gặp hết á!"
"Không nhiều lắm... là bao nhiêu?"
- LingLing siết chăn, giọng đã bắt đầu run.
Orm giơ tay đếm đếm: "Anh hổ, chị báo, cô chim cú, bác rắn... với vài người bạn khác nữa-"
"ĐỦ RỒI!!!"
LingLing hét lên, mặt trắng bệch.
Orm bĩu môi: "Chị đừng lo.
Ai cũng tốt bụng lắm!"
LingLing nắm chặt tay mình, cảm thấy bản thân cần uống thuốc trợ tim.
Không lẽ... cô phải chuẩn bị tiếp đón nguyên cái hội động vật hoang dã?
-----------
Góc đố vui nhảm
Bee: Trong số đám bạn của Orm, có một con mèo tên Sarocha - là cảm hứng đầu tiên viết truyện mèo hóa người đầu tiên của tui nhưng đời nó chỉ toàn bi đát thôi.
Đố mn biết là con nào?