Kiếm Hiệp Liều Mạng Công Lược Vai Ác

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Liều Mạng Công Lược Vai Ác
Chương 120: Bách Lý Kiêu Tử 2


Nửa canh giờ trước.
Tô Mã lâm vào hôn mê, trong mộng nàng lại thấy được cảnh tượng trong nguyên tác.
Toàn bộ Vô Thượng Phong đổ nát thê lương, máu chảy thành sông.
Bách Lý Kiêu ỷ kiếm mà đứng, người vây chung quanh hắn như mãnh thú, nhanh chóng cắn nuốt hắn.
Tô Mã trái tim kịch liệt nhảy dựng, nàng đột nhiên mở mắt ra.
Trước mắt không phải đỉnh núi Vô Thượng Phong, cũng không phải trong lòng Bách Lý Kiêu.
Nàng sửng sốt, giãy giụa ngồi dậy.
Vừa chuyển đầu, liền nhìn thấy Vu Vân có chút kinh ngạc nhìn nàng, sau đó thu liễm thần sắc:
- Ngươi tỉnh?
Hắn thanh âm khàn khàn, khẽ ho hai tiếng.
Tô Mã biết hắn là quỷ y, sao quỷ y ở đây, Bách Lý Kiêu đi đâu?
Tô Mã vội hỏi:
- Bách Lý Kiêu đâu? Hắn đi đâu?
Vu Vân rũ mắt:
- Hắn đi đối phó Diệp Minh, mệnh ta ở đây chiếu cố ngươi.
Tô Mã vừa nghe, trong lòng căng thẳng.
Bách Lý Kiêu lại hôn mê nàng, một mình đi đối phó Diệp Minh.

Không phải nàng sợ hắn không đánh lại Diệp Minh, mà là sợ Thiên Đạo khó thở giết hắn!
Nàng âm thầm kêu gọi Thiên Đạo, nhưng ngoài nàng dự kiến, Thiên Đạo không trả lời.
Nàng nội tâm trầm xuống, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Thiên Đạo đã ra tay với Bách Lý Kiêu?
Nghĩ đến đây, nàng cảm giác có người gắt gao bóp chặt yết hầu, tay nàng run rẩy xốc lên chăn mền, nghiêng ngả lảo đảo muốn hướng ra bên ngoài.
- Ta đi tìm hắn!

Vừa ra đã bị Vu Vân ngăn lại:
- Ngươi chớ hoảng sợ, hắn nói lập tức sẽ giải quyết.
Tô Mã có thể nào không vội:
- Ngươi buông tay!
Vu Vân dừng một chút, tuy hắn nắm cổ tay nàng, lại không dùng lực, khuôn mặt khô gầy, chỉ có đôi mắt hơi tỏa sáng:
- Phu nhân ngươi đừng nóng nảy, phong chủ rất nhanh sẽ trở về.
Tô Mã nhiều lần giãy giụa không được, căm tức nhìn hắn, thanh âm run rẩy:
- Nếu ngươi gọi ta một tiếng phu nhân, nên biết phu thê chính là nhất thể.

Ta không thể mặc kệ hắn.
Vu Vân ngơ ngẩn nhìn nàng, ánh mắt lập loè.
Hắn hầu kết vừa động, vừa muốn nói gì, ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng vang ầm ầm ầm, toàn bộ phòng muốn đong đưa.
Nàng hoảng sợ, thừa dịp Vu Vân thất thần, vội tránh thoát hắn, chạy ra ngoài cửa.
Vu Vân theo bản năng hô một câu:
1
- Tô...Phu nhân!
Tô Mã lao ra khỏi phòng, liền nhìn thấy Bách Lý Kiêu phun ra một búng máu, từ trên không trung ngã xuống.
Ầm ầm một tiếng, nàng cảm giác trái tim không còn, trước mắt mênh mông một mảnh, cái gì cũng không nhìn rõ.
Nàng ngơ ngẩn đi về phía trước hai bước, đột nhiên ngực cứng lại, nôn ra một búng máu.
Mọi người kinh ngạc:
- Đây là ai a...
- Sao lại khóc?
- Hình như là tân thê tử của Bách Lý Kiêu...
Tô Mã không màng ánh mắt của mọi người, gian nan đi về phía trước, cũng không ai cản nàng.

Nàng nhìn khuôn mặt Bách Lý Kiêu tái nhợt, cảm giác bi ai như sóng biển bao phủ, liền ngã ngồi xuống đất, máu tươi cùng nước mắt rơi xuống mặt Bách Lý Kiêu.
- Ngươi vương bát đản......!Vương bát đản!
Nàng ôm thi thể của hắn, cảm giác mỗi một câu nói đều như máu loãng:
- Không phải ngươi đã nói dù chỉ còn hai chúng ta, cũng sẽ không tách ra sao? Sao ngươi dám chết trước! Không phải ngươi là thiên hạ vô địch, trước nay đều không chết sao?
Nàng vừa dứt lời, liền cảm giác phía sau bao phủ một thân thể lạnh lẽo, Vu Vân nói:
- Phu nhân, chớ có bi thương...
Nàng bi phẫn quay đầu lại, đột nhiên nhìn vào đôi mắt thâm thúy tràn đầy đau lòng.
1
Nàng nội tâm ngẩn ra, đột nhiên ý thức có chút không thích hợp.
Nàng bất động thanh sắc sờ sờ xương cốt của Bách Lý Kiêu.
1
Này không phải là thân thể của Bách Lý Kiêu.
Mặt có thể gạt người, cơ bắp có thể gạt người, nhưng xương cốt không thể gạt người.
Nàng biết Bách Lý Kiêu lợi hại như vậy, sao có thể chết, mà "Vu Vân", sau khi nàng tỉnh lại cũng trở lên kỳ dị.
Nguyên lai trên mặt đất cái này "Bách Lý Kiêu" là giả, mà "Vu Vân" mới thật sự là Bách Lý Kiêu.
Nàng là Mary Sue, vốn dĩ chỉ cần liếc mắt liền phát hiện, nhưng hoảng hốt sẽ bị loạn, không nhận ra kế hoạch của hắn.
Nghĩ vừa rồi nàng vừa hộc máu lại vừa rớt nước mắt, nàng vừa tức lại vừa bực, hung hăng ngã nhào về phía sau.
- Vu Vân
Tuy sắc mặt Bách Lý Kiêu không thay đổi, nhưng ngực chấn động, không biết là cười hay là đau.
Tô Mã vẫn không hết giận, vừa định véo hắn một phen, lại bị hắn trộm kéo đầu ngón tay.
Nếu đã biết hắn ngụy trang, này phải diễn tiếp.
Nàng phát huy ưu thế, nước mắt rớt càng mãnh liệt, ngẩng đầu lên án mọi người:

- Các ngươi giết Bách Lý Kiêu, các ngươi này đó đều là đao phủ!
Có người không dám nhìn thẳng nàng, có người tức giận bất bình:
- Hắn chết chưa hết tội! Nếu Bách Lý Kiêu không chết, thì người chết chính là chúng ta!
Vân Khiếu không còn cánh tay nào, vẫn cười đến vui sướng:
- Các vị! Đại ma đầu Bách Lý Kiêu bị Diệp công tử gi3t ch3t! Ma giáo đã bị tiêu diệt!
Mọi người vui sướng rống to lên, có người thậm chí khóc lóc thảm thiết, quỳ bái Diệp Minh.
Diệp Chấn Thiên vui mừng vỗ vai Diệp Minh:
- Minh nhi, làm tốt lắm.

Ngươi tự tay diệt trừ nghiệt tử Ma giáo, chính là ân nhân của toàn bộ võ lâm.
Diệp Minh ngơ ngẩn nắm chặt Huyền Vụ, hắn muốn giải thích vừa rồi hắn không có muốn giết Bách Lý Kiêu, cũng không phải hắn giết Bách Lý Kiêu, mà là có một hắc y nhân dùng nội lực rót vào thân thể hắn, mượn tay hắn giết Bách Lý Kiêu.
Hắn đảo mắt tìm kiếm người kia, lại không thấy đối phương đâu.
Chẳng lẽ là cao nhân lánh đời?
1
Hắn vừa định giải thích, nhưng vừa chuyển đầu liền nhìn thấy ánh mắt mọi người sùng bái cảm kích, câu nói kia đột nhiên chắn ở yết hầu.
Hắn miễn cưỡng gợi lên khóe môi, cứng đờ gật đầu:
- Giúp đỡ chính nghĩa, này không tính là gì...
Có người thở dài:
- Diệp công tử thật là ánh sáng võ lâm, ngay cả Bách Lý Kiêu cũng có thể đánh bại, trong võ lâm, chỉ sợ chỉ có hắn võ công tối cao.
Có người nội tâm vừa động:
- Một khi đã như vậy, sao không đề cử Diệp công tử làm võ lâm minh chủ?
Mọi người hai mặt nhìn nhau, đột nhiên bái hạ Diệp Minh:
- Bái kiến minh chủ!!
Diệp Minh ngẩn ra, Từ Tư Tư vui rạo rực đẩy hắn một phen, lúc này hắn mới lấy lại tinh thần:
- Các, các vị xin đứng lên!
Mọi người đứng dậy, Diệp Minh nội tâm có chút hoảng loạn, nhưng càng có một loại vui sướng.
Một loại vui sướng có được đồ vật vốn nên thuộc về mình..

Hắn nhìn ánh mắt mọi người tràn đầy kỳ vọng, dần dần rối rắm mờ mịt trong lòng cũng rút đi.
Mặc kệ như thế nào, là hắn tự tay gi3t ch3t Bách Lý Kiêu, hắn làm minh chủ là danh xứng với thật.
Hắn nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, hưởng thụ vinh dự không dễ có:
- Các vị, tuy Ma giáo bị diệt trừ, nhưng chính đạo tang thương.

Về sau Diệp mỗ sẽ tiếp tục dẫn dắt mọi người diệt trừ tà ác, giúp đỡ chính nghĩa!
Mọi người hoan hô lên.
Diệp Minh nhớ trong tay Bách Lý Kiêu còn một thanh thần kiếm, vừa định đi tìm, đột nhiên nghe thấy một tiếng thê lương kêu r3n:
- Kiêu nhi!!!
Thanh âm thê lương khàn khàn, khiến Diệp Minh cùng Diệp Chấn Thiên sửng sốt.
- Nương!!
- Trúc Vân?!
1
Không chỉ mọi người, ngay cả Tô Mã cùng Bách Lý Kiêu cũng rất kinh ngạc, không ngờ Tang Trúc Vân lại đến nơi này, hắn ánh mắt chợt lóe, không nói gì.
Tang Trúc Vân nghiêng ngả lảo đảo đẩy mọi người ra, nhìn thấy thi thể "Bách Lý Kiêu", sắc mặt trắng bệch, như có gì ầm ầm sập xuống, đột nhiên nằm liệt trên mặt đất:
- Ta, ta đã tới muộn a! Kiêu nhi!
- Nương....
Diệp Minh nghĩ Tang Trúc Vân đồng tình với Bách Lý Kiêu, vừa định nâng nàng dậy, lại thấy Tang Trúc Vân đột nhiên quay đầu, phẫn nộ nhìn chằm chằm hắn.
Hai mắt đỏ đậm, khóe mắt tẫn nứt.
Ánh mắt kia khiến Diệp Minh giật mình.
Trước nay hắn chưa từng thấy mẫu thân nhìn hắn như vậy, như hắn không phải là nhi tử của nàng, mà là kẻ thù sát tử.
Nghĩ đến đây, Diệp Minh không rét mà run.
Diệp Chấn Thiên càng khiếp sợ:
- Trúc Vân, sao nàng ở chỗ này? Ta biết nàng đồng tình với ma tử này, nhưng hắn...
Tang Trúc Vân hai vai run rẩy, hai mắt đỏ đậm, nàng nghẹn ngào gào rống với Diệp Minh:
- Ngươi biết ngươi giết ai sao? Ngươi giết là ta thân sinh nhi tử! Là ngươi thân sinh huynh đệ!.
 
Liều Mạng Công Lược Vai Ác
Chương 121: Báo Ứng


Ầm ầm một tiếng, mọi người trong lòng chấn động.
Diệp Minh không thể tin lui về sau hai bước, vẫn không thể phục hồi tinh thần.
- Người vừa nói cái gì?
Tang Trúc Vân ghé vào thi thể “Bách Lý Kiêu”, thanh thanh khấp huyết:
- Ta nói, ngươi giết là nhi tử của ta, giết huynh đệ của ngươi!
Diệp Minh sắc mặt trắng nhợt, theo bản năng nhìn thi thể trên đất:
- Người nói...Bách Lý Kiêu là ta huynh đệ?
Diệp Chấn Thiên mờ mịt nhìn Tang Trúc Vân, hỏi:
- Trúc Vân, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Tang Trúc Vân rời thi thể “Bách Lý Kiêu”, run rẩy đứng lên:
- Hôm nay làm trò cười trước mặt võ lâm đồng đạo, ta sẽ đem tất cả ân oán nói rõ ràng.
Nàng hít sâu một hơi, nói:
- Hai mươi năm trước, Bách Lý Nhất Hải dùng danh giả là Bạch Hải tiếp cận mấy người chúng ta, hắn hận Diệp ca cướp ta khỏi hắn, hắn hận chúng ta cướp đi ma kiếm, vì thế liền bày ra hai mươi năm âm mưu!
- Năm đó, lúc ta sản tử( sinh con), hắn thiết hạ mưu kế, ôm hài tử của ta đi, sau đó hắn nuôi nấng lớn lên.

Hai mươi năm sau đứa nhỏ này trưởng thành, hắn đã bồi dưỡng trở thành công cụ báo thù.

Đứa nhỏ này chính là Bách Lý Kiêu!
Mọi người ngạc nhiên.
Tang Trúc Vân hai mắt đẫm lệ mông lung:
- Cướp ma kiếm hay là giết Ngô Nham, đều là Bách Lý Nhất Hải làm, nhưng hắn lại vu hãm cho Kiêu nhi.

Chính là vì khiến ta đau đớn muốn chết, hắn là súc sinh!
Mọi người kinh hoảng nhìn chung quanh, Diệp Minh nhìn thi thể “Bách Lý Kiêu”, thật lớn khiếp sợ khiến hắn không nói nên lời.
Hắn run rẩy môi hỏi:
- Bách Lý Kiêu thật là người…Nhi tử? Ta đâu? Ta là ai?
Tang Trúc Vân nhắm mắt, nàng nói giọng khàn khàn:
- Minh nhi, nhiều năm như vậy ngươi không phát hiện ra ngươi cùng chúng ta bất đồng sao?
Một câu giống như trọng cổ, hung hăng đập vào nội tâm Diệp Minh.

Hắn nhớ trước nay không thích luyện đao, nhớ mình cùng Tang Trúc Vân không có thói quen tương đồng...
Hắn mờ mịt nhìn về phía Tang Trúc Vân:
- Chẳng lẽ ta không phải là nhi tử của người? Ta cũng không phải là thiếu chủ của Liệt Hỏa sơn trang? Ta rốt cuộc là ai?

Lời này vừa nói ra, Từ Tư Tư mở lớn hai mắt, vội đỡ lấy Diệp Minh lung lay sắp đổ.
Diệp Chấn Thiên kinh hãi, khó bảo trì trấn tĩnh.
Hắn nhìn về phía Tang Trúc Vân, trầm giọng nói:
- Vân muội, chẳng lẽ nàng hồ đồ rồi, sao Minh nhi lại không phải là hài tử của chúng ta?
Tang Trúc Vân lạnh giọng gào rống:
- Ta không có hồ đồ! Ta trước nay chưa từng thanh tỉnh như thế!
Nàng quay đầu, nhìn về phía đám người:
- Bách Lý Nhất Hải, ta biết ngươi ở đây.

Hiện giờ Kiêu nhi đã chết, mục đích của ngươi cũng thành, ngươi không thể bỏ lỡ giờ khắc này! Một khi đã như vậy, ngươi ra đây cùng ta đối chất!
Nàng vừa nói ra lời này, mọi người kinh hãi, lo sợ không yên nhìn chung quanh.
Một lát, đột nhiên trong đám người đi ra một hắc y nhân, hắn dùng một tay tháo xuống mũ choàng, mọi người thình lình phát hiện, người nọ lại là phong chủ đời trước biến mất thật lâu của Vô Thượng Phong, Bách Lý Nhất Hải!
1
Mọi người hoảng hốt, luống cuống tay chân cầm lấy vũ khí nhắm về phía hắn.
Tang Trúc Vân cắn chặt răng, Diệp Chấn Thiên cùng Diệp Minh càng kinh ngạc.
Không ngờ Bách Lý Nhất Hải lại ở trong đám người, người này đến tột cùng muốn làm gì?
Bách Lý Nhất Hải nhìn Tang Trúc Vân.

Trong mắt hiện lên khiếp sợ, hoài niệm cùng phức tạp nói không nên lời, hắn ách thanh kêu một tiếng:
- Vân muội...
Tang Trúc Vân nhìn hắn, run run môi.

Trong mắt hoài niệm rút đi, dư lại chính là phẫn hận:
- Bách Lý Nhất Hải, ngươi thật sự ở đây.
Bách Lý Nhất Hải vẻ mặt bình tĩnh.

Hắn đoán Tang Trúc Vân đã biết chuyện hắn tráo đổi Diệp Minh cùng Bách Lý Kiêu, lúc này nói nhiều cũng vô ích.
Bách Lý Kiêu tên nghiệt chủng đã chết, hắn cũng tận mắt nhìn thấy Diệp Minh lên làm Võ lâm minh chủ, dù hắn có chết cũng không hối tiếc.
- Nơi này là Vô Thượng Phong, ta là phong chủ Vô Thượng Phong, sao không thể ở đây.
Diệp Chấn Thiên cùng Diệp Minh che trước mặt Tang Trúc Vân, vẻ mặt lộ ra đề phòng:
- Bách Lý Nhất Hải! rốt cuộc ngươi có âm mưu gì?
- Hắn không có âm mưu.
Tang Trúc Vân trào phúng nói:

- Hắn chỉ tới thu hoạch thành quả mà hắn đã bố cục hơn hai mươi năm.

Hắn là tới cười nhạo nhi tử của kẻ thù chết trong tay kẻ thù, hắn là tới nhìn nhi tử của mình ngồi lên minh chủ chi vị!
Ầm ầm một tiếng, tựa hồ như có gì đó nổ tung trong đầu Diệp Minh, hắn mất đi toàn bộ năng lực tự hỏi.

Chỉ có thể cứng đờ quay đầu nhìn về phía Tang Trúc Vân:
- Nương...Người đang nói gì?
- Ta không phải nương ngươi!
Tang Trúc Vân hai mắt đẫm lệ mông lung:
- Ninh Uyển Ca mới là nương ngươi!
Vừa dứt lời, bốn phía tĩnh lặng.
Ninh Uyển Ca, Ninh Uyển Ca…… Diệp Minh theo bản năng nâng lên trường kiếm.
Kia chẳng phải là linh hồn nữ nhân bám vào Huyền Vụ sao? Sao nàng lại trở thành nương hắn?
Vậy phụ thân hắn đâu?
Theo bản năng, Diệp Minh nhớ tới một năm trước ở bên huyền nhai, hắc bào nam nhân kia thủ hạ lưu tình với hắn, vừa rồi cũng hắc bào nam nhân cứu mình một mạng.
Trong tay Huyền Vụ không ngừng rung động, Diệp Minh cảm giác toàn bộ đầu óc bị người đào đi, chỉ có đoán, hắn không thể tự hỏi, cũng không dám nghĩ nhiều.
Gắt gao nắm chặt Huyền Vụ, như cọng rơm rạ cứu mạng hắn.
- Người nói bậy!
Hắn vô lực gào rống:
- Sao ta có thể là, là nhi tử của Ninh Uyển Ca!
Nếu hắn là nhi tử của Ninh Uyển Ca, vậy không phải đại biểu hắn cũng là nhi tử của Bách Lý Nhất Hải? Chuyện này không có khả năng, chuyện này không có khả năng!
Không chỉ hắn, mà mọi người cũng không thể tiếp thu.
Đại đa số người cũng không biết Ninh Uyển Ca là ai, vì vậy lo sợ không yên, nhưng Diệp Chấn Thiên biết, hắn yết hầu kịch liệt rung động, khiếp sợ nhìn về phía Tang Trúc Vân, lại không dám nhìn thi thể Bách Lý Kiêu.
Tô Mã âm thầm nắm lấy tay “Vu Vân”, đối phương nắm lại tay nàng.
Lúc mọi người hoảng sợ, Bách Lý Nhất Hải đột nhiên phát ra một trận cười to:
- Vân muội, ta cho rằng bí mật này sẽ không ai phát hiện ra, không ngờ vẫn bị ngươi phát hiện.
Tang Trúc Vân khóc ròng nói:
- Vẫn quá muộn, quá muộn, ta đã mất đi hết thảy!
Hai người một hỏi một đáp, hoàn toàn chặt đứt một chút hy vọng cuối cùng của Diệp Minh.
Hắn thất tha thất thểu lui về phía sau một bước, cầm kiếm lại không biết nên chỉ hướng ai:
- Này rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Ai có thể nói cho ta!

Tang Trúc Vân nhắm mắt lại, nước mắt rơi như mưa:
- Hai mươi năm trước, Bách Lý Nhất Hải không chỉ ôm thân sinh nhi tử của ta đi, hắn còn đem nhi tử của hắn cùng Ninh Uyển Ca đặt bên cạnh ta.

Khiến ta coi hắn như thân sinh cốt nhục, cẩn thận nuôi lớn.

Minh nhi, đó chính là ngươi.
Mọi người hít hà một hơi, không thể tin nhìn về phía Diệp Minh.
Từ Tư Tư không tự giác buông tay đang đỡ lấy Diệp Minh.
2
Diệp Minh đồng tử chấn động, lúc này như bị người lột da nằm phơi dưới ánh mặt trời, hắn gào rống một tiếng, theo bản năng quay đầu đi không muốn đối mặt với ánh mắt của mọi người.
Rồi lại thấy thi thể “Bách Lý Kiêu” cùng Huyền Vụ trong tay, chuyện cũ đủ loại hiện lên trước mắt, hắn tâm tính đại loạn, đột nhiên phun ra một búng máu.
Nguyên lai, nguyên lai, kiếm này bám vào huyết nhục không phải là nương của Bách Lý Kiêu nương, mà là nương hắn.
Nguyên lai, nguyên lai Bách Lý Kiêu không phải nghiệt chủng Ma giáo, hắn mới là!
Hắn mới là!
Diệp Minh lảo đảo ngã xuống đất, đau lòng gào rống:
- Ta không tin! Ta không tin!
- Sao ngươi không tin!
Bách Lý Nhất Hải đột nhiên túm hắn lên, đắc ý dào dạt nhìn về phía mọi người:
- Hiện giờ ngươi đã là Võ lâm minh chủ, sao lại có bộ dạng hèn nhát này!
Bách Lý Nhất Hải nhìn về phía Diệp Chấn Thiên sắc mặt tái nhợt:
- Diệp Chấn Thiên, biết chính mình dưỡng nhi tử hơn hai mươi năm là nhi tử của kẻ thù, tư vị này như thế nào?
Diệp Chấn Thiên tay chân phát run, thế nhưng sau một lúc lâu nói không nên lời:
- Ngươi, ngươi…
Bách Lý Nhất Hải nhìn thi thể “Bách Lý Kiêu” càng thêm đắc ý:
- Dưỡng nhi tử của kẻ thù gi3t ch3t thân sinh nhi tử, tư vị này dễ chịu không?
Hắn nói một chữ liền tiến lên một bước:
- Ta quên nói với ngươi, vụ hội quán ở Lạc thành là ta một tay bày ra.

Cùng nhi tử của kẻ thù vu hãm thân sinh nhi tử, tư vị này lại như thế nào?
Diệp Chấn Thiên trong lòng đại chấn, hắn run rẩy chỉ hướng Bách Lý Nhất Hải, giọng nói phát ra “Hách, hách”, vẫn không nói ra lời.
Tang Trúc Vân ánh mắt chợt lóe, lúc này nàng không phản bác Bách Lý Nhất Hải.
Từ khi Bách Lý Kiêu chết, nàng giống như nhìn thấu rất nhiều.
Nào có ai hoàn toàn vô tội? Bách Lý Nhất Hải ngoan độc, Diệp Chấn Thiên cố chấp lạnh nhạt cùng nàng do dự không quyết đoán mới tạo thành bi kịch hôm nay.
Nếu Diệp Chấn Thiên hiểu lầm Bách Lý Kiêu là nhi tử của hắn cũng tốt, chỉ có đao này chém trên người hắn, hắn mới có thể biết đau bao nhiêu.
2
Mọi người nhìn trường hợp trước mắt, thật lâu thất thần.
Nguyên lai, hết thảy đều là âm mưu của Bách Lý Nhất Hải? Bọn họ hận Bách Lý Kiêu một thời gian dài như vậy cũng chỉ là một công cụ, mà bọn họ thờ phụng, cảm kích thật lâu Võ lâm minh chủ, lại là nghiệt tử Ma giáo?
Thật lớn khiếp sợ, mọi người vừa kinh vừa giận, sôi nổi gào rống:

- Bách Lý Nhất Hải, ngươi là tiểu nhân đê tiện!
Bách Lý Nhất Hải cười dữ tợn:
- Nếu không phải các ngươi này đó tự xưng là ngụy quân tử một lòng vì chính đạo lại xuẩn độn như lợn, thì kế hoạch của ta há có thể như nguyện?
Mọi người một nghẹn, như bị ai tát một bạt tai, trên mặt nóng rát.
- Còn có ngươi, Diệp Chấn Thiên! Ngươi tự cho là thông minh, cho rằng nhìn thấu kế hoạch của ta, vạch trần thân phận của Bách Lý Kiêu, nhưng không ngờ mục tiêu cuối cùng của ta căn bản không phải là Bách Lý Kiêu, mà là Diệp Minh! Hắn mới là nhi tử của ta, mà nhi tử của ta cuối cùng vẫn lên làm Võ lâm minh chủ!
Diệp Chấn Thiên tức giận đến nổi giận gầm lên một tiếng:
- Bách Lý Nhất Hải, ta liều mạng với ngươi!
Hắn đột nhiên xông lên phía trước, Bách Lý Nhất Hải cười khinh thường, đẩy Diệp Minh qua một bên, một tay rút ra trường kiếm sau lưng.
Mọi người thình lình phát hiện, lại chính là thần kiếm của Bách Lý Kiêu!
Lúc hắn muốn đón nhận đại đao công kích, đột nhiên khựng lại, cúi đầu, một thanh kiếm đâm thủng ngực, máu tươi đầm đìa nhỏ giọt.
Hắn không thể tin nhìn về phía sau.
Diệp Minh cầm Huyền Vụ, âm ngoan nhìn hắn:
1
- Ngươi nói bậy, ngươi nói bậy! Ta không phải là nhi tử của ngươi, sao ta có thể là nhi tử của ngươi!
Bách Lý Nhất Hải giận dữ, hắn một chưởng đẩy ra Diệp Minh, phun ra một búng máu.
Diệp Minh khụ hai tiếng, tóc tai tán loạn, thần sắc tiếp cận hỏng mất:
- Ta không có khả năng là nhi tử của ngươi! Ta mới không phải là nghiệt tử Ma giáo! Ta là thiếu chủ Liệt Hỏa sơn trang! Ta là Võ lâm minh chủ!
Nói xong, hắn khẩn cầu nhìn về phía Tang Trúc Vân:
- Nương, nương, đây đều là mộng, các ngươi đều đang lừa ta có phải không?
Tang Trúc Vân không để ý đến hắn, nàng cười trào phúng Bách Lý Nhất Hải:
- Bách Lý Nhất Hải, ngươi thấy được đi, thân sinh nhi tử đều không nhận ngươi, đây là ngươi bị báo ứng!
Bách Lý Nhất Hải nhìn máu trên tay, ngồi bệch xuống đất thất thần thật lâu.
Trong lòng không biết trào ra loại cảm xúc gì, vừa kinh vừa giận, thậm chí thất vọng liếc nhìn Diệp Minh một cái, cuối cùng cắn răng nói:
- Thì sao? Hiện giờ hắn đã là Võ lâm minh chủ, ta chơi đám ngụy quân tử các ngươi đến xoay vòng, lão phu đời này chết cũng không tiếc!
Tang Trúc Vân lảo đảo đứng lên, Tô Mã liếc nhìn vẻ mặt “Vu Vân” không cảm xúc, thở dài một hơi vội đỡ Tang Trúc Vân.
- Ngươi cho rằng kế hoạch của ngươi thiên y vô phùng?
Tang Trúc Vân nhìn thi thể Bách Lý Kiêu, cười đến châm chọc mà lại bi thương:
- Bách Lý Nhất Hải, ngươi còn tính sai một chuyện.
Bách Lý Nhất Hải nhìn nàng cười, có một loại dự cảm bất hảo:
- Chuyện gì?
- Ngươi không biết, đêm đó vào hai mươi năm trước, ở cùng ngươi một đêm không phải Ninh Uyển Ca, mà là ta.
Bách Lý Nhất Hải ngẩn ra, hắn như nhớ lại trước kia, vẻ mặt hiện lên phức tạp.
Thanh âm cũng trở nên khàn khàn:
- Thì sao?
Tang Trúc Vân không màng Diệp Chấn Thiên đang khiếp sợ, thanh âm trở nên kỳ dị lên:
- Ngươi còn không hiểu? Bách Lý Kiêu không phải là nhi tử của ta cùng Diệp Chấn Thiên, mà là nhi tử của ta và ngươi.
Là thân sinh nhi tử mà ngươi lợi dụng hơn hai mươi năm, tra tấn hắn hơn hai mươi năm, cuối cùng tự tay gi3t ch3t hắn!.
 
Back
Top Bottom