Khác Liên Minh Huyền Thoại 1

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Liên Minh Huyền Thoại 1
Liên Minh Huyền Thoại chap 20


Phần 20

Hai ngày sau đó John ở tại Pháo đài bay Calestial để dưỡng thương, ở bên ngoài không một chút tin tức gì của hắn.

Shen, Akali, Kennen đều vô cùng lo lắng.

Kennen nhìn Shen nói: "En không thể ngồi yên được, em phải đi đến đó."

Shen lập tức ngăn lại nói: "Đừng hành động ngu ngốc, ở đó rất nguy hiểm, anh tin cậu ấy với đầu óc thông minh kia nhất định sẽ không sao đâu."

Trong khi đó tại Pháo đài Calestial, John lúc này đã bình phục hẳn, tốc độ bình phục của hắn cũng khiến cho Syndra hết sức bất ngờ, hai ngày qua ở cùng hắn quả thực Syndra có một cảm giác rất khác, cái cảm giác ấy không như trước đây khi cô còn ở một mình.

John nhìn Syndra cười nói: "Đến lúc tôi phải đi rồi, nếu không trở về sớm bọn họ nhất định sẽ rất lo lắng."

Syndra cảm thấy có chút mất mát, gật đầu nói: "Được rồi, anh cũng nên quay trở lại đi, nhưng sau này rảnh hãy đến đây, nơi này luôn luôn mở cửa chào đón cậu."

John gật đầu, ngay lúc hắn định quay lưng rời đi thì Syndra đột nhiên nắm lấy tay hắn ngăn lại nói: "Khoan đã, John anh nên cẩn thận, chuyện lần này nếu như không phải do những kẻ thù trước đây của tôi muốn báo thù thì nhiều khả năng chính là do Dawn sư phụ, hắn là một kẻ rất gian xảo, hãy đề phòng gã."

John cảm thấy đôi tay mềm mại kia đang nắm lấy tay hắn, cười gật đầu.

Syndra buông tay John ra nhìn vào bóng lưng đang dần biến mất trước mặt, trong đôi mắt có chút gì đó ửng đỏ kia, không biết cô ấy đang suy nghĩ điều gì.

John chạy thật nhanh quay trở về Học viện Ninja.

Trước cửa học viện có một bóng dáng nhỏ bé quen thuộc đang ngồi ủ rủ tại đó.

John tiến lại hô lớn: "Kennen"

Kennen đang ngồi ủ rủ ở cửa khi nghe thấy tiếng nói cùa John lập tức nhảy lên vui sướng, Kennen như một tia chớp chạy đến nhảy thẳng lên cổ của hắn mà ôm chặt vui sướng nói: "Cậu đã về rồi."

John cảm động cười nói: "Được rồi cậu mau xuống đi, cậu nặng thật đấy."

Kennen không chịu xuống xoay người ngồi trên cổ hắn nói: "Nào... mau vào trong thôi, mọi người đang đợi cậu."

John thực sự không biết nói sao, thôi thì mặc cho Kennen nhỏ bé ngồi trên cổ vậy, John bước vào bên trong phát hiện Shen, Akali và cả Dawn sư phụ đang đi đến.

Có lẽ họ đã biết chuyện hắn về.

Akali nhanh chóng chạy đến xem xét cô cười nói: "Không hề có dấu hiệu bị thương, thật tốt."

Shen cũng gật đầu nói: "Cậu đã hoàn thành xong thử thách rồi chứ?

Việc cậu trở về chứng tỏ bây giờ cậu chính thức trở thành học viên của học viện Ninja, chúc mừng cậu."

Dawn sư phụ bước đến một bước ông ta nhíu mày nhìn John sau đó hỏi: "Cậu đã đưa cho Syndra chiếc hộp đó rồi đúng chứ?

Cô ta có nói gì không?"

John lập tức đáp: "Không gì cả, cô ấy trông rất vui vẻ."

Dawn sư phụ hai hàng lông mày nhíu lại hỏi: "Thực sự không có gì phát sinh sao?"

Đôi lông mày của John cũng nhíu, lại hắn mù mờ phát hiện ra điều gì đó, sau đó đáp: "Không có gì cả."

Kennen ở trên cổ John vội hỏi: "Thế sao cậu lại trở về muộn đến vậy?"

John không muốn nói chuyện hắn bị trúng độc ra nên trả lời: "Vì sau khi cô ấy nhận được thứ trong chiếc hộp thì cực kì vui vẻ nên đã mời tôi ở lại làm khách vài ngày."

Akali hơi chút ngạc nhiên nói: "Cô ta tốt đến vậy sao?"

John nhún vai đáp: "Không rõ lắm, có lẽ cô ấy đang vui vẻ vì nhận được chiếc hộp."

Dawn sư phụ thở dài một tiếng sau đó xoay người bước đi, không nói thêm gì cả.

Shen tiến lại nói: "Bây giờ cậu về nghỉ đi, chiều nay chúng ta bắt đầu tập những thứ cơ bản nhất để trở thành một Ninja.

Kennen... em dẫn cậu ấy đến nơi ở, đồng thời nói cho cậu ấy một số quy định của học viện."

"Vâng" – Kennen nhanh chóng trả lời sau đó ở trên cổ của John bắt đầu chỉ hướng dẫn hắn đi.

Trên đường đi, John cười nói: " Kennen cậu xuống đi, ngồi trên đấy khiến tôi khó chịu quá."

Kennen ha hả đáp: "Cảm giác này thật là thú vị."

John thở dài nói: "Cậu ăn cái gì mà nặng vậy hả."

Kennen xòe mấy ngón tay ra đếm: "Ăn cơm, ăn thịt, ăn cá, ăn trái cây.... nhiều lắm..."

John mếu miệng không biết nói gì, Kennen thực sự không khác gì một đứa con nít cả.

Rất nhanh chóng Kennen đã dẫn John đến một căn phòng trống trải thoáng mát.

Kennen nhảy khỏi cổ hắn nói: "Từ nay về sau nơi này là phòng của cậu, anh Shen đặc biệt sắp xếp cho cậu một nơi thông thoáng và ít bị người khác làm phiền đấy."

John bước vào căn phòng, mặc dù nó không lớn lắm nhưng có thể xem là khá thoải mái, hắn cười đáp: "Cậu chuyển lời cảm ơn của tôi cho anh ta."

Kennen nhảy lên bàn nói tiếp: "Chưa xong đâu, ở học viện này có một số luật lệ cậu cần phải nghiêm chỉnh chấp hành."

Kennen bắt đầu liệt kê một dải các điều lệ ở đây, nào là các học viên không được gây gổ đánh nhau, không được nói xấu người khác v... v.....

Điều luật thì nhiều mà những gì lọt vào đầu John cũng chỉ có một thứ đó là tuyệt đối không được vào ngôi đền phía sau học viện, nếu bị phát hiện lập tức bị đuổi và bị đánh tàn phế, suốt đời không thể trở thanh Ninja.

John nằm trên giường cảm giác này thật thoải mái, lâu lắm rồi hắn mới có cảm giác này.

Kennen không để cho hắn thoải mái được lâu lập tức lôi hắn dậy nói: "Đây là phòng ở của cậu, bây giờ tôi sẽ dân cậu đi xem phòng tắm của các học viên, phòng ăn, phòng tập luyện......"

"Còn phải đi nữa sao?" – John mệt mỏi nói.

Đến chiều, buổi học đầu tiên để chính thức trở thành một Ninja cũng bắt đầu, bài học đầu tiên của hắn chính là ném phi tiêu, Ném thì dễ nhưng làm sao ném trúng mục tiêu một cách chính xác nhất mới khó.

John dù cố sức bao nhiêu cũng không thể làm được.

Ngày thứ hai là học thể lực, các Ninja phải đi lấy nước từ một con sông cách đó hơn ba cây số trở về học viện, không lấy nước coi như không có nước để mà tắm.

Mặc dù John có cơ thể cải tạo đặc biệt hơn những người bình thường nhưng những công việc thế này cũng khiến hắn như muốn chết.

Và trong bài tập thứ hai ấy hắn về chót, bị phạt rửa chén bát cho toàn bộ học viên.

John đang ngồi bực mình với đống chén bát kia, hắn không nghĩ khi mình đến thế giới này lại phải cực khổ đến thế.

Đột nhiên một ông lão bưng một xô nước đến ngồi bên cạnh hắn, ông ấy cười cười với hắn một sau đó cùng hắn rửa đống chén bát, John bất ngờ cười nói: "Này ông lão....

đây là hình phạt của tôi.... hãy để tôi làm, ông đi nghỉ đi....

ông cũng lớn tuổi rồi đừng làm mấy công việc này."

Ông lão kia không trả lời chỉ cười cười gật gật rồi quay sang làm tiếp, John kì lạ hét to vài tiếng, rõ ràng ông lão kia không chút phản ứng.

John đoán ra ông ấy bị câm và điếc không nghe thấy hay không nói được gì.

John vừa rửa đống chén bát vừa nói: "Thật là... không nghĩ trên đời này lại có những người như ông, không thể nói không thể nghe, thật tôi nghiệp, này ông lão.... nghỉ đi.... chuyện nhỏ này để tôi cho."

John đứng dậy nâng ông lão kia đứng lên dìu ông ấy qua chiếc ghế gỗ cạnh đó nói: "Ông ngồi yên đây, những cô việc thế này đừng có làm....

để đó cho tôi."

Ông lão kia có chút kinh ngạc sau đó nở nụ cười.

"Này lão câm.... mau đi giặt giúp chúng tôi những quần áo này." – Một đám học viên đem theo rất nhiều quần áo đến vứt vào người ông lão mà nói.

John thấy thế cực kì tức giận vội nói: "Này... những thứ quần áo ấy, các anh tự giặt cũng được mà, tại sao lại bắt một ông lão như vậy đi làm mấy công việc đó."

Một tên trong số đó nói: "Ông ấy là người giúp việc, đây là công việc của ông ấy cậu cản được sao?"

John tức giận đến phát điên hắn bây giờ như muốn lao vào cho mấy tên đó vài cái đấm vậy, ông lão kia vội đứng trước mặt John ngăn lại.

Đám học viên kia cười ha hả sau đó rời đi.

John khó chịu nói: "Sao ông lại ngăn cản tôi, để tôi cho mấy tên kia một trận chừa thói xem thường người khác."

"Không cần, cũng quen cả rồi!'

John giật bắn người, hắn lùi lại một bước run rẩy nói: "Vừa rồi là ông nói đó phải không?"

"Cậu đừng sợ, ta nói chuyện với cậu thông qua ý niệm... tai ta không nghe thấy gì... miệng cũng không nói được nên chỉ có thể giao tiếp qua ý niệm mà thôi và cậu là người duy nhất tôi cho biết bí mật này." – Ông lão kia cười cười truyền ý niệm sang cho hắn.

John cố gắng gõ gõ vào đầu mình mấy phát cho tỉnh sau đó nói: "Làm thế nào để tôi có thể dùng ý niệm nói chuyện với ông đây?"

"Cậu là một cậu bé tốt, vậy nên tôi sẽ chỉ cậu cách dùng ý niệm để trao đổi tin tức...."

Ông lão kia bước đến lại gần hắn, tay phải để lên trán một luồng năng lượng kì lạ chảy vào bên trong đầu khiến đầu hắn cứ như muốn nổ tung lên.

Rất nhanh mọi thứ lại như cũ.

John cảm thấy bây giờ đầu óc của mình sáng suốt hơn hẳn.

Hắn thử dùng ý niệm của mình trao đổi: "Ông... có nghe thấy tôi chứ."

"Có nghe rất rõ.... cậu quả nhiên là tài năng mặc dù tôi truyền cho cậu khả năng giao tiếp bằng ý niệm, nhưng thứ này cần phải tập luyền nhiều ngày mới thành thục được, không ngờ cậu lại có thể sử dụng ngay lần đầu tiên." – Ông lão kia truyền âm lại nói.

John cười hì hì truyền âm đáp: "Không ngờ trên thế giới này lạ có một thứ lợi hại thế này, sau này chúng ta có thể nói chuyện thoải mái rồi."

Ông lão cười truyền âm đáp: "Phải, để tôi giúp cậu rửa xong đống chén bát này."

John ngăn lại truyền âm nói: "Không được, đây là việc của tôi, hãy để tôi làm, cả đống đồ kia nữa hãy để tôi, ông mau ngồi nghĩ đi, không được nói gì cả cứ để đó."

John cười cười tâm trạng của hắn rất vui vẻ, nhanh chóng làm tiếp công việc của mình.

Những ngày tiếp theo sáng chìu hắn cùng với nhưng Ninja khác tập luyện năng nổ, đến tối thì lại tìm ông lão vừa câm vừa điếc kia truyền âm trò truyện.

Tại sân tập của học viện John đang chăm chú theo giỏi cặp đấu trước mặt mình, bên trái là Shen sẽ đấu cùng với Zed.

Thực chất đây chỉ là một cuộc so tài tập luyện nho nhỏ mà thôi, tuy nhiên đối với hai người thì lại khác, dù là so tài gì đi nữa thì với họ không khác gì một trận chiến thực sự cả.

Dawn sư phụ cầm trên tay chén trà vừa thong thả uống vừa xem trận đánh.

Zed là người ra tay đầu tiên, anh ta lao đến như điện, hai kiếm trên tay lập tức rút ra tấn công Shen liên tục.

Shen cũng không để mình rơi và thế hạ phong lập tức hư vô bộ pháp lao đến trước mặt Zed, hai kiếm sau lưng lập tức rút ra chem vào Zed.

"Keng..." – một tiếng thanh thúy vang lên, Zed và Shen tiếp tục tấn công, Zed độn thổ Shen cũng độn thổ theo, Shen sử dụng kiếm khí tấn công liên tục Zed cũng không kém xử dụng lôi kiếm đáp trả.

Trận đấu kéo dài một cách này lửa, kẻ tám lạng người nửa cân không phân cao thấp.

Zed xoay người tung một cước đá về phía Shen.

Cú đá kia kèm theo sức mạnh cực lớn của anh tiếng gió rít nghe lạnh thấu xương.

Shen cũng không chịu kém, xoay người tung ra một cước cực mạnh.

Hai cước chạm nhau làm không khí xung quanh chấn động mạnh, gió thổi lên.

Dawn sư phụ thấy thể đứng dậy nói: "Được rồi, đánh đến đây thôi, Shen con đánh tốt lắm."

Không một lời khen, không mời lời hỏi thăm Zed cảm thấy vô cùng tức giận, hắn nhìn Shen với ánh mắt đầy lửa hận rồi lập tức rời đi.

John muốn chạy đến nói chuyện với anh ta nhưng Kennen vội giữ lại nói: " John...

John.... cậu đi với tôi.... tôi được biết Sona cô ấy đã đến Ionia này rồi, tôi cũng có vé để xem buổi biểu diễn của cô ấy, tối nay cậu phải đi với tôi đó."

(Sona) Wakaii >.
 
Liên Minh Huyền Thoại 1
Liên Minh Huyền Thoại chap 21


Phần 21

Đêm khuya yên tĩnh, đâu đó vẫn còn vang lên vàng tiếng con trùng kêu như một bản giao hưởng nhẹ nhàng giữa màng đêm tĩnh lặng.

John lúc này đang đứng trước một tòa nhà to lớn sang trọng và nguy nga, tòa nhà này được thiết vô cùng đặc biệt, toàn bộ từ trong ra ngoài đều được lát gạch, khiến nó vừa mang nét cổ kính vừa có chút hiện đại.

Một người phụ nữ với trang phục người hầu từ bên trong đi ra, đến trước mặt John nói: "Tiểu thư cho mời cậu, xin hãy đi theo tôi."

John gật đầu đi theo cô gái kia, không hiểu sao hắn có chút gì đó khá hồi hộp lo lắng, trước đi dù có gặp những người phụ nữ xinh đẹp như Miss hay Nami hắn cũng chưa từng có cảm giác này.

Trong lúc đi cô gái người hầu kia lên tiếng nói: " Tiểu thư của chúng tôi không thể nói chuyện được như những người khác, đây cũng là việc khiến tiểu thư cảm thấy vô cùng đau khổ, vậy nên khi gặp cô ấy hi vọng anh đừng nhắc đến vấn đề này."

John gật gật đầu đáp: "Điều này ta biết, ai cũng có nỗi khổ trong lòng mà, đừng lo tôi sẽ không đề cập gì đến chuyện này đâu."

Cô gái người hầu kia tiếp tục nói: " Anh thực sự rất may mắn, trước đây chưa từng có người đàn ông nào có cơ hội được gặp riêng với tiểu thư cả, ngay cả Garen tướng quân, hoặc Javan hoàng tử cũng không thể."

John cười đáp: "Nói vậy tôi thực sự may mắn quá rồi."

Cô gái người hầu kia tiếp tục dẫn đường cho John đi qua vài ba cái hành lang đến bên một ngôi nhà nhỏ nằm giữa khu vườn rộng lớn đầy hoa.

Mùi hương của các loài hoa bắt đầu lan tỏa, khiến cho John không thể kiềm lòng mà hít một hơi thật sâu.

Cô gái người hầu kia nói: " Tiểu thư rất thích hoa, chúng ta đến rồi."

Cô gái người hầu kia lấy tay gõ vào cửa nói: "Tiểu thư, tiểu nữ đã dẫn anh ta đến đây rồi."

"Tanh" – Từ bên trong một nốt nhạc vang lên.

Cô gái người hầu đẩy cửa vào, nhìn về John nói: "Tiểu thư bảo chúng ta vào, anh đừng để cô ấy đợi."

John tiến vào bên trong, nơi đây mọi thứ rất bình thường, ngôi nhà được xây từ tre, bàn ghế tất cả đều từ tre và gỗ cả, những thứ trang trí trong căn nhà này cũng vô cùng thô sơ như vài chiếc đàn, vài ống sáo......

John tiến đến ngồi vào chiếc bàn tre cạnh đó theo như cô gái người hầu kia chỉ, hắn lập tức thấy trước mặt hắn, một lớp lụa mỏng che đi căn phòng trước mặt, cô gái người hầu kia bước vào bên trong một lát sau đó đi ra mở chiếc tấm vải lụa lớn che đi căn phòng, một gương mặt như thiên thần lập tức xuất hiện, khuôn mặt xinh đẹp, làn da trắng mượt mà không tì vết, nụ cười quyến rũ lòng người khiến cho John ngây ngốc.

(Sona) không có pic sợ các reader chán, xexxy tý chứ không muốn ăn gạch âu nhoa >.
 
Liên Minh Huyền Thoại 1
Liên Minh Huyền Thoại chap 22


Phần 22

Một ngày mới bắt đầu, John vẫn như mọi ngày bắt đầu tập luyện để trở thành một Ninja thực thụ, những bài tập khốc liệt rèn luyện ý chỉ và thể xác, John vẫn cố sức vượt qua.

Có một điều khác với mọi hôm đó là việc hôm nay ánh mắt mọi người nhìn hắn rất khác, giống như đang nhìn kẻ thù vậy.

John mặc dù cảm thấy rất kì lạ nhưng cũng không tiện hỏi, Kennen tiến lại gần hắn giả vờ ho ho vài tiếng nói: "Đêm qua cậu đi đâu mà khuya mới về vậy?"

John cười nói: "Không phải cậu biết tôi đi gặp Sona hay sao mà còn hỏi vậy?"

Kennen nheo mắt nói: "Vì biết cậu ở chỗ Sona nên tôi mới hỏi vậy, cậu có biết việc cậu ở cùng với cô ấy đến tận khuya như vậy khiến rất nhiều người trong học viên ganh ghét cậu không hả."

John nghe vậy mới hiểu ra ánh mắt của mọi người, khó khăn nói: "Cậu phải tin tôi chứ, đêm qua tôi chỉ đơn giản là nghe cô ấy đàn và muốn cô ấy dạy đàn cho tôi thôi."

"Hả!" – Kennen bất ngờ nói: " Cậu học đánh đàn á?"

John kì lạ gật đầu nói: " Phải mà sao thế?

Có chuyện gì à?"

Kennen đi một vòng xung quanh hắn nhìn ngó khắp nói rồi nói: "Trước đây chưa từng nghe đàn ông phải biết đánh đàn, đây vốn là việc của phụ nữ mà..... cậu.... có vấn đề gì không đấy.. ?"

John đột nhiên giật mình, cái việc này thực sự quá lạ, ở thế giới hắn con trai con gái học đánh đàn là chuyện bình thường, vậy mà theo Kennen nói đàn ông ở thế giới này không thể học đánh đàn.

John khó hiểu hỏi lại: "Tại sao đàn ông lại không thể học đánh đàn được chứ?

Ở chỗ tôi trước kia, đàn ông hay phụ nữ đều có quyền học những thứ mình thích."

Kennen lắc đầu nói: "Ở chỗ cậu khác, ở nơi này không giống thế.... cậu cẩn thận đấy nếu không sẽ bị bọn nhiều chuyện kia đem ra làm trò cười, đến lúc đó tôi cũng không thể giúp."

"Mọi người tập trung lại" – Shen từ bên ngoài bước vào nói lớn, mọi học viên đang luyện tập quanh đó ngay lập tức tập trung thành hai hàng đợi lệnh.

Shen cùng Akali tiến đến, nhìn qua một lượt Shen nói: " Hôm nay chúng ta sẽ tập về cách chiến đấu cận chiến, John cậu lên đây."

Shen nhìn về phía John rồi chỉ tay kêu hắn bước lên, John lập tức bước lên trước, đối diện với anh ta.

Shen nhìn hắn nói: " John... cậu hãy tấn công tôi đi, dùng hết sức mạnh mà cậu có, đừng lo, tôi sẽ không dùng đến nhẫn thuật để đánh với cậu đâu, chỉ dùng sức mạnh bình thường mà thôi."

John gật gật đầu, hai tay thủ thế, hét lên một tiếng, hắn lao vào tấn công, lên hoàn đấm tung ra, Shen như biết trước cử động của hắn anh ta tránh né rất dễ dàng.

John lùi lại một bước xoay hông tung ra một cước quét ngang, Shen nhảy lên, lộn một vòng trên không rồi đáp xuống sau lứng hắn, anh ta đưa nấm đấm về phía trước, một cú đấm mạnh mẽ đầy uy lực đánh thẳng vào lưng John khiến hắn ngã lăn trên mặt đất.

Shen sau khi hạ được John liền nói: "Điều đầu tiên cần nhớ khi đánh cận chiến với đối thủ chính là việc nắm bắt thời cơ và điểm yếu mà đối thủ để lộ ra, dù là một khoảnh khắc nhỏ nhưng cũng phải tận dụng cho được."

Shen tiến lại gần John đưa tay đến nói: "Cậu không sao chứ?"

John nắm lấy tay của Shen, cứ tưởng anh ta giúp mình đứng dậy nhưng sự thật không phải thế, Shen nhanh như chớp tay kia đấm thẳng vào mặt John khiến hắn một lần nữa ngã lăn ra đất.

Shen lại nói: "Điều thứ hai ta muốn dạy mọi người chính là đối thủ của chúng ta sẽ không bao giờ giúp chúng ta hay đánh nhau một cách công bằng cả, phải cẩn thận đề phòng mọi lúc."

John sờ sờ mặt của mình ngồi dậy nói: "Anh ra tay thật mạnh."

Shen lùi lại ba bước nói: "Chưa gì đã ngồi ra đất vậy....

đứng lên tiếp tục đánh."

Buổi tập hôm đó John bị Shen cho ăn đòn cực no, no đến nỗi buổi trưa và chiều hôm đó cả người đều cảm thấy tê nhức, đám học viên còn lại kia thấy John bị đánh, ánh mắt bọn chúng tỏ vẻ hứng thú vô cùng, chung quy là vì đã có người gián tiếp thay bọn chúng cho John một bài học vì tội ở bên cạnh với Sona.

Đêm đó đúng như lời hẹn, John cùng Kennen đến nhà hát lớn tại trung tâm Ionia để xem Sona biểu diễn, dáng đi của John phải nói là dị vô cùng, những vết bầm tím trên cơ thể vẫn chưa đỡ hẳn nên tướng đi có chút xiên xẹo, Kennen nhìn hắn cười ha hả nói: "Anh Shen chỉ muốn dạy mọi người cách để chiến đấu cận chiến mà thôi, không ngờ lại gián tiếp làm cái lũ học viên kia sung sướng đến thế, thật tội nghiệp cho cậu."

John khổ sở đáp: " Shen... anh ta thật ác độc, dạy thì cũng nên ra tay nhẹ chút có phải hơn không, tại sao lại ra tay nặng đến vậy kia chứ?"

Kennen đáp: "Anh ấy vốn là vậy, làm việc gì cũng rất nghiêm khắc.

Chúng ta đến nơi rồi, mau vào kiếm chỗ ngồi thật đẹp nào, nhanh lên chứ không mất chỗ."

John và Kennen sau khi qua đợt kiểm tra vé vào nhanh chóng kiếm chỗ ngồi, tuy nhiên cả hai lập tức thất vọng khi có nhiều kẻ còn đến sớm hơn cả hai người bọn họ, chỗ đẹp hoàn toàn bị chiếm mất.

Một cô gái nhanh chóng bước lại nói: "Hai vị có phải là John và Kennen hay không?

Tiểu thư Sona đã chuẩn bị cho hai vị một chỗ ngồi rất đẹp xin hãy đi theo tôi."

Kennen vui mừng trên mặt chạy theo, cậu ta quay đầu lại nhìn John nói: "Công lao cậu thật lớn nha, đi nhanh thôi."

John và Kennen được ngồi ngay tại vị trí đẹp nhất, từ vị trí đó có thể quan sát cả khán đài, và đặc biệt hơn là có thể ngắm Sona một cách rõ nhất.

Kennen ngồi cạnh John, cậu ta rất hứng thú, nhìn quanh một vòng rồi chỉ từng người giới thiệu cho John: "Cậu thấy vị kia ngồi ở hàng thứ hai ghế thứ năm từ trái sang chứ, ông ấy là Leesin mà trước đây tôi nói cho cậu biết đấy."

(Leesin) Thầy Dòng ad méo biết Dòng là gì nhưng thôi kệ 🙂)

John nhìn theo ngón tay nhỏ bé của Kennen hắn phát hiện thấy một vị thầy tu, khoác trên người một bộ trang phục "Thầy Dòng" chiếc áo đỏ có mũ che đi một nữa khuôn mặt của ông.

Kennen tiếp tục nói: "Nghe người ta nói ông ấy rất thích nghe Sona đàn, bởi khi nghe nhạc điệu do cô ấy tấu lên thì ông ấy cảm thấy trở nên vô cùng thanh thản, những sai lầm hối hận của ông ấy trước đây cũng giảm đi rất nhiều, à, tôi cũng nghe mấy vị thầy tu trong tu viện Shojin nói vì được nghe tiếng đàn của Sona mà ông ấy tự sáng tạo ra một tuyệt kĩ tên gọi là "Sóng Âm" từ khi sáng tạo ra tuyệt kĩ đó ông ấy lợi hại hơn trước gấp bội."

John "ồ" lên một tiếng, nghe Kennen kể hắn mới biết được những thứ mới lạ như vậy.

Kennen lại kéo tay hắn chỉ về phía hàng thứ ba ở giữa nói: " Cậu có thấy hai người kia không, ông ấy là Master Yi và đệ tử của mình: Ngộ Không, hai người họ thường thích ẩn cư bên trong khu rừng phía nam của Ionia đấy, rất lợi hại nha, ngài Yi là một bậc thầy về Wuju đấy, cùng đẳng cấp với kiếm khách Lito."

John nhìn hai người họ, Sư phụ Yi ra dáng cao nhân, ông ngôi yên tĩnh, trên mặt đeo một thứ rất kì lạ, nhìn xa cứ như ông ấy có rất nhiều mắt vậy, bên cạnh ông đệ tử Ngộ Không bộ dáng nghịch ngợm chọc phá những kẻ xung quanh.

Kennen cười nói: "Cậu ta khá là nghịch nhưng thực lực rất mạnh, nghe nói ngài Yi trước kia vì muốn luyện tuyệt kĩ Wuju của mình đến mức cao nhất, mức độ biến ảo khôn lường mà ngay cả đến mắt của ông cũng không thể nhìn thấy chính bản thân mình nên đã tự tay chế tạo một chiếc mũ đặc biệt, trên đó có rất nhiều ống dài, nhìn cứ như là mắt vậy, nhờ đó khả năng Wuju của ông ấy được nâng lên liên tục, đến mức người ta đồn rằng, khi ông ấy di chuyển sẽ chẳng có ai nhìn được hình dàng của ông ấy, ngoại trừ chính những con mắt trên chiếc mũ kia."

"Bụp... bụp..." – (Tiếng đèn tắt. )

Những bóng đèn xung quanh đột nhiên tắt đi, đây chính là báo hiệu cho buổi biểu diễn của Sona đã bắt đầu, mọi người lập tức yên lặng chờ lắng nghe tiếng đàn tuyệt diệu từ chính tay cô đàn.

"Tanh.... tinh... tang......" – Những giai điệu tuyệt diệu cuối cùng cũng vang lên, mọi người nhanh chóng bị tiếng đàn làm cho mê hoặc, cảm nhận từng thanh âm trong trẻo đầy cảm xúc.

John nhìn trên khán đài, Sona từ bên dưới khán đài xuất hiện lên, cô khoắc trên người một bộ trang phục xanh dương, với dải lụa trên vai, mái tóc màu xanh lam dài mượt càng làm tôn thêm vẻ đẹp động lòng người của mình.

John thực sự muốn nhìn Sona liên tục, hắn không một chút cảm thấy chán.

Sona nhìn về phía John nở nụ cười, sau đó lại tiếp tục đàn.

Tiếng đàn du dương khiên ai cũng phải nhắm mắt để cảm nhận, John nhận thấy tiếng đàn của Sona thật sự quá diệu kì, những vết thương làm hắn đau đớn lúc nãy bây giờ đã giảm đi, giống như âm nhạc mà Sona tấu có khả năng giảm đau vậy.

Buổi biểu diễn tiếp tục, không một ai có thể rời bước khỏi chiếc ghế của mình, đơn giản vì bên ngoài có hàng trăm người đang xếp hàng do không có vé nên chỉ có thể đứng bên ngoài lắng nghe.

"Giai điệu của cô làm ta cảm động tâm hồn, còn sự câm lặng của cô chấn động cơ thể ta" – Jericho Swain đã từng nói thế, cái tên Swain có ai tại Valoran này mà không biết ông ta, một người được xem lạnh lùng vô cảm nhất Noxus mà phải thốt lên như thế khi nghe thấy những điệu nhạc mà Sona đã tấu, điều đó cũng đủ để khẳng định sự cuốn hút mà âm nhạc của Sona mang lại.

...

Buổi biểu diễn của Sona vô cùng ấn tượng, ấn tượng đến nổi khi buổi diễn đã kết thúc chưa một ai dám rời khỏi ghế mà ra về, ai nấy cũng đang tự nhẩm lại những giai điệu mà Sona đã tấu.

Một cô gái người hậu tiến lại gần chỗ John nói với hắn: "Tiểu thư nhắn lại với anh là đến gặp tiểu thư."

John gật đầu nhìn sang Kennen đang rất hí hửng nhảy múa tại chiếc ghế của mình hắn nói: "Kennen, cậu về trước nhé, tôi có chút việc."

Kennen hai mắt nhắm chặt, chắc vẫn còn đang muốn thưởng thức âm nhạc còn chưa bay ra khỏi đầu mình, cậu ta đáp: "Đi đi, cậu cứ làm gì mình thích, tôi còn phải bay... bay giữa đám hoa này...."

John lắc đầu bất lực nhìn Kennen, hắn trông thấy bộ dáng ấy thực sự muốn cười cho vỡ bụng.

Rời đi cùng cô gái người hầu, John đến chỗ Sona sống, chiếc nhà tre vẫn thế, đơn sơ mộc mạc."

John bước vào bên trong, Sona ngồi lau chùi chiếc đàn cổ của mình, thấy hắn bước vào cười một tiếng, truyền âm nói: "Hôm nay chúng ta học đàn tiếp chứ?"

John tiến đến ngồi đôi diện với Sona cười hì hì truyền âm đáp: "Hôm nay cô đã biểu diễn mệt lắm rồi, hay để bữa sau đi."

Sona lắc đầu cười nói: " Không mệt, Sona cảm thấy khi ở bên cạnh anh John, được dạy cho anh âm nhạc mà Sona yêu thích thì Sona cảm thấy không mệt chút nào."

Sona nói xong mới nhận ra mình có nói điều gì đó quá lộ liễu nên lập tức cúi mặt ngượng ngùng.

John cười cười, hắn nhận ra sự quan tâm mà Sona dành cho mình nên đáp: "Được rồi, nếu vậy hôm nay chúng ta sẽ học một ít thôi vậy, nhớ nhé, một ít thôi, tôi không muốn thấy cô vì dạy nhạc cho tôi mà mệt mỏi."

Sona cười vui vẻ gật đầu, bắt đầu dạy hắn đánh đàn.

Cùng lúc đó ở bên ngoài, trên một mái nhà cạnh đó, một bóng đen đứng từ ngoài nhìn vào thấy John và Sona đang ở cùng nhau, bóng đen kia thở dài một hơi lầm bẩm nói: " Không lẽ đây là số trời đã định sao?

Con bé liệu có chấp nhận sự thật hay không, John..... nếu cậu thật sự yêu con bé liệu cậu có giám đem mạng sống của mình ra để giải đi lời nguyền trên người con bé không.....

đến lúc đó con bé nhất định sẽ rất đau khổ... hài..."

Bóng đen kia đột nhiên biến mất như chưa từng có ai tại nơi đó.

...

John rời khỏi nơi ở của Sona như mọi lần hắn lại nhanh chóng tiến thẳng về học viện, hôm nay một lần nữa hắn lại bắt gặp Zed, hắn không vội tiến đến bắt chuyện mà cố gắng theo dõi xem anh ta đang làm điều gì.

Đi với Zed được một lúc anh ta vẫn chưa phát hiện John đang theo dõi, bỗng nhiên John giật mình phát hiện nơi Zed đang muốn đến chính là nơi bị xem là cấm địa của học viện Ninja – Ngôi đền sau học viện.

Zed đang chuẩn bị tiến vào thì John lập tức ngăn cản chạy đến nói: " Zed đừng vào đó, không lẽ anh không biết đây là cấm địa của học viện hay sao?"

Zed giật mình quay lại thấy John anh ta tỏ ra vô cùng lo lắng, hai kiếm trên tay nhanh chóng được rút ra.

John đưa tay ra trước nói: " Zed đừng làm điều dại dột, tôi sẽ không nói cho ai biết chuyện này cả, anh hiểu con người của tôi mà."

Zed rút lại kiếm của mình nói: "Cậu đi đi, tôi không muốn ai dính vào chuyện này cùng tôi."

John đáp: " Vậy cho tôi biết đi, tại sao anh lại liều mình tiến vào cấm địa của học viện?"

Zed thở dài một hơi nói: " John... tôi coi cậu là bạn, và tôi cũng rất tin tưởng vào nhân phẩm của cậu, thôi được để tôi nói cho cậu biết.

Mấy hôm nay tôi vào thư viện với mục đích là tìm thêm được một loại nhẫn thuật mạnh mẽ hơn, như vậy tôi mới có thể chiến thắng được Shen.

Một lần tôi vô tình phát hiện ra một tấm da cũ kĩ, trên đó có viết bên trong ngôi đền này cất dấu một bí mật vô cùng lớn, tôi nghĩ bên trong có thứ tôi cần tìm."

John gật đầu nói: "Hóa ra là vậy à, nhưng nếu chuyện này để những người khác biết thì rất nguy hiểm."

Zed gật đầu nói: "Bởi vậy nên tôi muốn cậu đừng nói cho ai biết, tôi tin cậu nên mới nói sự thật này."

John gật đầu nói : "Tất nhiên tôi sẽ không nói cho ai biết cả, tôi có thể giúp anh được chứ?"

Zed có chút kinh ngạc nói: "Cậu giúp tôi sao?

Đừng có tham gia vào chuyện này, rất nguy hiểm, không biết bên trong ngôi đền kia có ẩn chứ bí mật hay thứ gì khác nguy hiểm."

John lắc đầu nói: "Không phải vừa rồi anh bảo tôi là bạn anh sao?

Vậy hãy để tôi giúp."

Thấy thiện ý của John cao như vậy, Zed không đành lòng từ chối anh ta thở dài một hơi rồi nói: "Vậy cũng được, nhưng nói trước bên trong chắc sẽ có nhiều cạm bẫy nguy hiểm, đến lúc đó tôi không thể cứu cậu thì......."

John đưa tay nói: "Yên tâm, tôi mạng lớn lắm, không thể nào chết được đâu."

Zed xoay người hướng về phía ngôi đền, John cất bước theo sau.
 
Liên Minh Huyền Thoại 1
Liên Minh Huyền Thoại chap 23


Phần 23

Ngôi đền phía sau học viện vốn là nơi cấm địa, nghiêm cấm các học viên bước vào, thậm chí những người là chủ nhân của học viện cũng không thể bước vào đó.

Nơi đây là một nơi vô cùng đáng sợ, một màu đen u tối lan tràn khắp mọi nơi, những luồng không khí lạnh lẽo đến thấu xương.

Những âm thanh kì lạ cứ như tiếng ai đó đang khóc than u oán.

John đứng sau lưng Zed, hắn nhìn ngôi đền cũ kĩ trước mặt, không hiểu sao cảm thấy có chút sợ hãi, cái không khí này sao giống với không khí khi còn ở tại Shadow Isles quá, rùng rợn, lạnh lẽo và đầy ma quái.

Zed nói: "Nếu cảm thấy sợ thì có thể quay về, ta không cản cậu đâu."

John lập tức nói: "Sợ gì chứ?

Vào đi, tôi sẽ cô gắng giúp anh."

Zed bước thẳng tiến vào ngôi đền, John lập tức bước theo sau.

Ngay khi họ vừa bước lên những bậc đầu tiên của cầu thang gỗ thì một trận gió lớn bắt đầu thổi mạnh.

Zed và John mặc kệ cơn gió bước tiếp, hai người đột nhiên có cảm giác như mình vừa đi qua cái màng gì đó mỏng mỏng, theo bước chân dần xuyên qua cả cơ thể.

John cảm giác ấy vừa lân lân, bồng bồng, vừa có chút gì đó..... hắn cũng không biết diễn tả sao cho được cái cảm giác ấy.

Zed và John đẩy cánh cửa cũ kĩ bước vào bên trong.

Sau khi hai người bước vào thì ở bên ngoài hiện lên một màng bảo hộ kết giới cường đại, màng kết giới ấy thậm chí những người có ma pháp cực cao cũng chưa chắc xuyên qua được nó.

John vào bên trong hắn phát hiện ở trong này vô cùng tối.

Mặc dù vậy kì lạ ở chỗ nơi đây lại sạch sẽ, sạch đến kì lạ, không một chút bụi, không một chút mạng nhện.

Zed tiến đến phía trước, anh ta nhìn quanh một lượt rồi nói: "Theo như ta tìm hiểu những điều đã viết bên trong tấm da cũ đó thì rõ ràng có thứ gì đó đang được cất dấu trong này, vậy tại sao trong này lại không có gì cả."

John bước đến cạnh Zed, ánh mắt hắn đảo quanh, kì lạ là trong ngôi đền này ngoài một cái bàn, một cái bài vị, trên đó không có chữ và một chiếc gối ở bên dưới chiếc bàn thì không còn gì khác.

Zed tiến lại gần chiếc bài vị kia anh ta định xem xét ở đó, John đột nhiên ngăn cản anh ta lại nói: "Đừng chạm vào bất cứ thứ gì?

ở đây rõ ràng không bình thường chút nào."

Zed cũng rất cẩn thận rút tay lại nói: " John cậu thông minh, có suy nghĩ gì không?"

John lấy tay vuốt cằm suy nghĩ một lúc nói: "Ở đây xung quanh không có bất cứ thứ gì ngoài cái bàn đặt tấm bài vị cùng chiếc gối này, có lẽ mấu chốt của nó nằm ở đây."

Zed cũng nhận ra điều này nên nói: "Ta cũng biết nhưng nếu không tìm hiểu những thứ này thì làm sao tìm ra thứ gì?"

John đột nhiên nghĩ ra một thứ, hắn nói: "Đây là ngôi đền, tất nhiên là để thờ một ai đó, ở đây lại có bài vị chi bằng chúng ta lạy họ vài lạy coi như tỏ lòng tôn kính trước."

Zed còn chưa kịp nói gì thì đã bị John kéo quỳ xuống, John và Zed lạy trước bài vị một lạy, thì lúc này có phát sinh kì lạ, tấm bài vị đột nhiên sáng lên, trên đó xuất hiện bốn chữ: "Chúa Tể Bóng Đêm."

Zed và John còn chưa kịp bày tỏ cảm xúc của bản thân thì đột nhiên không khí xung quanh bắt đầu trở nên khác lạ, cả căn phòng đột nhiên biến mất.

John và Zed như đang lạc vào một nơi đầy màu đen.

"Ầm" – một tiếng một bóng đen trước mặt hai người xuất hiện, bóng đen kia hư vô ảo ảo, không có hình thù cố định, từ bóng đen kia phát ra tiếng nói: " Ba trăm năm mới có người đến đây tìm ta, coi như người đó có duyên để nhận được sự chân truyền sức mạnh vĩ đại của bóng đêm từ ta.

Tuy nhiên đây là sức mạnh cực kì cường đại nên không dễ gì trao, phải xem duyên của kẻ đó thế nào."

Bóng đen kia sau khi nói xong ngay lập tức biến mất, John nghe vậy nhìn sang Zed cười nói: "Hay quá, vậy là đúng như anh đoán rồi, ở đây có chứa một loại bí kĩ đặc biệt."

Zed không tỏ ra chút vui mừng nói: "Ông ta bảo sức mạnh của ông ấy chỉ dành cho người có duyên, vậy làm sao mới có được nó đây."

Ngay lập tức câu hỏi của Zed có lời giải đáp, trước mặt hai người vô sô các hộp gỗ xuất hiện, phải hơn một trăm cái là ít.

Âm thanh từ bóng đen kia lại vang lên: "Bên trong một chiếc hộp nào đó ở kia có chứa sức mạnh mà ta để lại, nếu là người có duyên thì hãy lựa chọn chiếc hộp đó cho mình.

Nên nhớ chỉ có thể chọn một, nếu chọn sai linh hồn lẫn thể xác của ngươi sẽ bị bóng tối ăn mất."

John có hơi chút rùng mình, hơn trăm chiếc hộp mà chỉ có thể được chọn một lần, xác xuất là quá thấp, chọn một lần phải trúng ngay, nếu chọn sai thì chết chắc.

John và cả Zed cảm thấy vô cùng khó xử, Zed nhìn vào John nói: "Bây giờ làm sao đây, ở đây có cả trăm chiếc hộp, biết chọn cái nào."

John bước đến gần xem những chiếc hộp đang lơ lửng trước mặt hắn, chiếc nào cũng như nhau không gì khác cả.

Hắn nhìn quanh một lúc cũng không biết nên chọn cái nào đây.

Zed đến gần một chiếc hộp nói: "Có phải cái này không?"

John lắc đầu nói: "Không chắc được, tất cả thứ này đều giống nhau, nếu chọn đại ăn may thì không thể được."

Zed vội hỏi: "Vậy phải làm sao đây?

Không lẽ bỏ cuộc, chúng ta đã đến tận đây kia mà."

John lắc đầu nói: " Tất nhiên chúng ta không thể bỏ cuộc được, hãy để tôi suy nghĩ thêm đã."

Zed gật đầu, hiện tại John là người thông minh nhất, cậu ta từng vượt qua những thử thách một cách dễ dàng, đối với thứ này chắc hẳn sẽ không gặp chút khó khăn.

Zed ngồi xuống, hắn nhìn quanh hơn một trăm chiếc hộp, mắt thường không nhận ra thì đừng dùng mắt, John đã nghĩ như vậy, hắn ngay lập tức nhắm mắt lại để cảm nhận.

Hàng trăm chiếc hộp gỗ được vẽ lên trong đầu của John, từng cái một lướt qua đầu hắn.

Năng lượng màu tím bên trong cơ thể hắn đột nhiên trỗi dậy, sức mạnh ấy truyền thẳng lên não khiến John có một cảm giác kì lạ.

Hắn đột nhiên mở mắt đứng bật dậy nói: "Tôi tìm ra rồi, là nó."

Zed gấp rút nói: "Là cái nào?"

John chạy thật nhanh về phía trước, dừng lại bên cạnh một chiếc hộp gỗ bay lơ lửng, Zed từ đằng sau nói: "Là nó sao?

Tại sao cậu chắc là nó?"

John lắc đầu nói: "Không rõ lắm, chỉ là cảm nhận được mà thôi, tôi cảm nhận được từ bên trong phát ra một sức mạnh bóng tối cực lớn."

Zed hít một hơi thật sâu nói: "Được vậy tôi đánh liều vậy?"

Zed cầm vào chiếc hộp, từ từ mở nó ra, ngay lập tức một thứ năng lượng đen tối bắn thẳng vào người anh ta.

John lo lắng nói: "Zed anh không sao chứ?"

Cùng lúc ấy tại pháo đài nơi Syndra sinh sống cô đột nhiên cảm nhận được một nguồn sức mạnh bóng tối đang thức tỉnh, môi mỉm cười nói: "Xem ra ta sắp có đồng minh rồi, Dawn... chắc lão ta khi biết chuyện này sẽ bất ngờ lắm đây."

Toàn bộ hàng trăm chiếc hộp khác ngay tức khắc biến mất, bóng đen kia lại hiện ra, hắn nói: "Chúc mừng ngươi đã thừa hưởng được sức mạnh tối thượng của ta.

Bây giờ thì hãy đi đi."

Cả không gian xung quanh nhanh chóng trở lại như cũ, ngôi đền cũ kĩ xuất hiện ngay trước mắt.

Zed cầm trên tay chiếc hộp gỗ bên trong có một cuộn giấy hắn mở ra thì lập tức vui mừng tột độ, hắn giữ hai vai của John mà nói: "Cảm ơn cậu, cuối cùng tôi cũng tìm thấy nó rồi."

John cũng vui mừng lây nói: "Được rồi, hi vọng anh sẽ tập luyện được các tuyệt kĩ bên trong đó, chúng ta phải rời khỏi đây sớm, nếu không bị phát hiện sẽ không tốt."

Zed và John nhanh chóng rời khỏi ngôi đền.

Sau đó Zed đột nhiên mất tích ba ngày, việc Zed mất tích có lẽ chẳng ai quan tâm cả bởi những người trong học viện không có thiện cảm gì với anh ta.

Ngoại trừ một người cảm thấy việc Zed mất tích vô cùng kì lạ đó là Dawn sư phụ, rốt cuộc trong hồ lô ông ta chứa gì thì không ai biết cả.

Cũng trong ba ngày này, tại nơi ở của Sona, mẹ nuôi của cô ấy đột nhiên xuất hiện khiến cho Sona vô cùng bất ngờ.

Sona truyền âm nói với mẹ nuôi của mình: " Mẹ nuôi đến Ionia này có việc gì vậy?"

Mẹ nuôi của Sona tên là Lestara Buvelle, là một phụ nữ giàu có và là người của gia tộc Buvelle danh giá và đầy lòng nhân ái nhất Demacia.

Bà Lestara đáp: "Ta đến đây để đón con trở về, gần đây ta nghe được bên Noxus đang chuẩn bị tàu chiến và quân đội có lẽ sắp đến sẽ có chiến tranh, việc Noxus dòm ngó vùng đất này đã lâu, không ngoại trừ sẽ khởi đầu cuộc chiến ở đây."

Sona lắc đầu nói: "Nếu vậy con cũng muốn chiến đấu để bảo vệ nơi này, mẹ nuôi à, người cũng biết con sinh ra tại đây cơ mà."

Bà Lestara gật đầu thở dài nói: "Ta biết là vậy, tuy nhiên ta rất lo cho con...."

Bà cầm vào chiếc đàn của Sona vuốt ve nó đột nhiên phát hiện ký tự kì lạ tại góc đàn, khuôn mặt bà đột nhiên hoảng hốt nói: "Sona.... cái này....."

Sona khó hiểu hỏi: "Mẹ nuôi, có chuyện gì vậy?

Chiếc đàn bị làm sao à?"

Bà Lestara nhìn vào ký tự cổ kia vội hỏi: " Sona nói cho ta biết, gần đây con có quen biết ai không?

Có để ai chạm vào chiếc đàn này không?"

Sona nghe hỏi vậy đột nhiên cúi đầu khuôn mặt có chút đỏ ửng lên gật đầu.

Bà Lestara thở dài nói: "Không lẽ đây là số trời sao?"

Sona nhìn dáng vẻ của bà kì lạ hỏi: "Mẹ nuôi à, có chuyện gì sao?"

Bà Lestara đáp: " Sona... con có thể kể cho ta biết những chuyện xảy ra gần đây được chứ?"

Sona chỉ có bà Lestara là người thân của mình nên cô không bao giờ dấu bà điều gì cả, lập tức kể lại mọi chuyện.

Sona sau khi kể lại thì khuôn mặt hiện lên một đám mây hồng ngượng ngùng nói: "Con thích anh ấy, không biết anh ấy có thích con không?"

Bà Lestara tiến đến ngồi cạnh Sona nói: " Con gái, có phải ta từng nói với con chiếc đàn này có chứa một bí mật đúng không?"

Sona gật gật đầu, bà Lestara nói tiếp: "Vậy con hãy cho ta gặp cậu ta.... nếu như con muốn giải bỏ đi lời nguyền của mình."

...

Học viện Ninja, Phòng ở của John.

"Cốc.... cốc...."

Lúc này John đang nằm trên giường đọc sách thì từ bên ngoài có tiếng gõ cửa, hắn lập tức bước đến mở cửa, người ở bên ngoài chính là ông lão bị câm.

John cười mời ông ấy vào bên trong.

Vào bên trong ông lão bị câm truyền âm nói: "Ta muốn cho cậu biết 2 sự thật."

John khó hiểu hỏi: "Sự thật ư?

Là sự thật gì?"

Ông lão bị câm chỉ tay muốn John ngồi xuống sau đó ông ấy nói: "Ta đến đây là cho cậu biết hai bí mật mà ta vốn dấu từ rất lâu.

Bí mật đầu tiên của ta chính là liên quan đến cô bé Sona mà cậu vẫn hay gặp."

John nghe ông ấy nhắc đến Sona thì kinh ngạc hỏi: "Sao ông biết cô ấy?"

"Là bởi vì ta đã theo dõi cậu, khi hay tin cậu gặp riêng Sona ta đã lo lắng chuyện cậu sử dụng khả năng truyền âm để nói chuyện với cô bé nên đã đi theo." – Ông lão bị câm thở dài nói.

John đột nhiên nhớ lại bóng đen trước đây hắn phát hiện, hóa ra là do ông lão bị câm này đang theo dõi mình, John hỏi: "Tại sao ông lại phải làm thế?"

Ông lão bị câm đáp: "Bởi vì ta là người đã cứu sống con bé và đem nó gửi đến tu viện."

"Hả!" – John kinh ngạc.

Ông lão bị câm gật đầu nói tiếp: "Thực ra chuyện là thế này, ta với cô bé Sona kia vốn ở chung một làng, ngôi làng của chúng ta nằm sâu bên trong rừng xanh, ít ai biết đến, nó có tên là Làng Âm Thanh, nghe tên cậu cũng hiểu, mọi người trong làng ta ai cũng có khả năng đàn ca, cực kì điêu luyện."

"Vào hai trăm năm trước khi các trưởng lão trong làng muốn tạo ra giai điệu hay hơn thần kì hơn nên đã họp lại và thiết kế ra một chiếc đàn cầm, chiếc đàn cầm ấy được làm từ gỗ của cây đại thụ ngàn tuổi, trên đàn có mười sáu sợi dây mỗi sợ dây là lông của một quái thú trong truyền thuyết như Hoàng Kim sư tử, Bạch Hổ v... v....

Khi chiếc đàn được tạo ra tất cả các vị trưởng lão đều cảm thấy vô cùng hưng phấn và đặt tên cho nó là 'etwahl' là chữ cái đầu tiên trong tên của các vị trưởng lão tạo ra nó.

Tuy nhiên đó chưa phải là kết thúc.

Để tạo ra thứ âm thanh tuyệt vời nhất một vị trưởng lão đã đề xuất ý kiến đưa phép thuật vào bên trong để mỗi giai điệu vang lên là như có một ma pháp lôi cuốn vậy.

Rất nhanh chóng tất cả các trưởng lão kia đã đồng ý họ đã thay nhau thử truyền phép thuật của bản thân vào bên trong cây đàn nhưng không thể nào làm được, chiếc đàn quá kì diệu nó không chấp nhận phép thuật của bất cứ ai."

John kinh ngạc nói: "Chiếc đàn ấy liệu có phải là chiếc đàn mà Sona đang cầm không?"

Ông lão bị câm gật đầu nói: " John cậu thật thông minh, mới đó đã nhận ra, thế nhưng không đơn giản như cậu nghĩ đâu.

Sau khi các vị trưởng lão kia thử đưa phép thuật của mình vào không thành công, họ bắt đầu nghĩ đến nguồn phép thuật mà tổ tiên để lại – Phép Thuật từ thời cổ ngữ.

Tất cả các vị trưởng lão vì quá muốn tạo ra thứ âm thanh tuyệt nhất thiên hạ nên đã trái lời khuyên của các lão tổ của Làng Âm Thanh, đem nguồn Ma thuật cổ ngữ đưa vào bên trong chiếc đàn.

Chiếc đàn quả đúng là báu vật tuyệt diệu, nó nhanh chóng hấp thụ sức mạnh ma thuật ấy, nó tỏa ra thứ ánh sáng lấp lánh nhất, rực rỡ nhất.

Thế nhưng ngay chính lúc ấy từ chiếc đàn tỏa ra một luồng năng lượng cực đại khiến toàn bộ người dân trong làng của ta... họ... tất cả họ đều không thể nói được, ngay cả những đứa trẻ được sinh ra sau đó cũng không thể nói."

John kinh ngạc hốt hoảng nói: "Không lẽ việc Sona cô ấy không nói được chính là do cây đàn, và cả ông nữa tại sao ông lại biết những việc này. ?"

Ông lão bị câm thở dài nói: "Bởi vì ta vốn là một trong số những vị trưởng lão đó.

Có thể nói đó là sai lầm lớn nhất của chúng ta, khiến toàn bộ người trong làng dính với lời nguyền, không ai có thể nói được.

Sau đó chiếc đàn kia như có linh tính vậy nó chỉ chọn những người xứng đáng để sử dụng nó mà thôi.

Suốt hơn một trăm năm bọn ta liên tục tìm cách để phá bỏ lời nguyền nhưng không thành công.

Đến một ngày vì quá tức giận, toàn bộ các trưởng lão họp nhau và ra quyết định phá vỡ chiếc đàn kia.

Thế là đêm ấy bọn ta bí mật trộm lấy chiếc đàn từ trong tay chủ nhân của nó dùng toàn bộ sức mạnh của bản thân để có thể phá bỏ nó.

Thế nhưng thật đáng sợ.... chiếc đàn ấy có một sức mạnh quá lớn.... sức mạnh mà nó tạo ra đã phá hủy toàn bộ ngôi làng, kể cả chủ nhân của nó."

John thẩn thờ nói: "Mọi chuyện là vậy sao?

Hóa ra cha mẹ của cô ấy đã chết như vậy!

Vậy chiếc đàn ấy vẫn còn và Sona cô ấy chính là người được chiếc đàn ấy lựa chọn?"

Ông lão bị câm gật đầu nói: "Đúng vậy!

Ngay vừa lúc ngôi làng bị phá hủy thì cô bé Sona kia vừa chào đời và thật kì lạ cô ấy lại chính là người được chiếc đàn ấy chọn làm chủ nhân của mình."

John vội hỏi: "Không lẽ không có cách nào phá bỏ lời nguyền đó sao?"

Ông lão câm kia gật đầu nói: "Cách thì có nhưng quá nguy hiểm, bởi vì cách này nguy hiểm và không khả thi nên từ đầu bọn ta đã gạt nó qua một bên."

John tiến lại giữ chặt lấy hai vai của ông lão bị câm nói: "Đó là cách gì?

Xin hãy nói cho tôi biết?"

Ông lão bị câm nhìn vào bộ mặt lo lắng của hắn nói: " Ta hỏi cậu, cậu thực sự thích con bé Sona kia chứ?"

John lập tức gật đầu, bây giờ hắn không muốn dấu gì cả, hắn không muốn mình lại phải hối hận như chuyện của Miss và Nami.

Ông lão bị câm kia thở dài nói: "Nếu vậy thì chỉ còn cách đó mà thôi, đấy là cậu phải hấp thụ toàn bộ sức mạnh Pháp Thuật Cổ Ngữ ở bên trong chiếc đàn ấy vào người, có như vậy khi chiếc đàn mất đi Ma Pháp Cổ Ngữ ấy, lời nguyền nhất định sẽ giải.

Thế nhưng không phải ai cũng có thể hấp thụ được, phải là người được chiếc đàn kia đồng ý làm việc đó."

"Phải được nó đồng ý ư?" – John kinh ngạc nói

Ông lão bị câm gật đầu nói: "Đúng vậy, chiếc đàn ấy có linh tính và nó biết được nỗi khổ của chủ nhân mình nên rất muốn giúp chủ nhân của nó, vì nó không thể tự loại bỏ đi sức mạnh phép thuật cổ ngữ kia ở bên trong nên chỉ có thể lựa chọn được người xứng đáng làm điều đó, và cậu đã được nó lựa chọn."

John hiểu ra vấn đề nói: "Nếu vậy thì làm ngay thôi, tôi không thể để cho cô ấy suốt đời không thể nói chuyện được."

Ông lão bị câm nhìn vào quyết tâm của hắn nói: "Cậu chắc chứ?

Việc này sẽ đánh đổi cả tính mạng của bản thân, giả sử như cậu chết đi Sona con bé sẽ rất đau khổ."

John cũng nghĩ đến điều đó nên cũng vô cùng khó xử.

Hắn hỏi: "Vậy bí mật thứ hai ông muốn nói là gì?"

Ông lão gật đầu nói: "Bí mật thứ hai chính là ta vốn không phải là con người."
 
Liên Minh Huyền Thoại 1
Liên Minh Huyền Thoại chap 24


Phần 24

(Sona) thật ra chap này buồn lắm nhưng.... vẫn muốn 1 em sexxy 🙂)

John giật mình hốt hoảng, hắn lùi lại vài bước hỏi ngược lại, giọng nói có chút run run: "Ông nói ông không phải là con người, vậy ông là gi?"

Ông lão bị câm thở dài lắc đầu nói: "Thực ra ta chỉ là một linh hồn mà thôi, lúc ngôi làng bị chiếc đàn phá nát, ta vì không cam tâm phải chết và muốn chuộc lại lỗi lầm của mình nên đã sử dụng toàn bộ sức mạnh phép thuật của bản thân để bảo vệ lấy linh hồn của mình, đó là lý do vì sao bây giờ ta còn tồn tại và chỉ có thể xuất hiện vào buổi tối mà thôi."

John kinh ngạc lắc đầu nói: "Không thể nào, tôi từng chạm vào người ông mà, ông không thể là linh hồn được."

Ông lão bị câm gật đầu nói: "Đúng vậy theo lý thuyết thì linh hồn sẽ không thể bị ai chạm vào được, tuy nhiên trong lúc ta thực hiện việc sử dụng phép thuật của mình để bảo vệ linh hồn mình thì đã bị nhiễm một ít năng lượng từ chiếc đàn phát ra nên ta có cơ thể không khác gì người bình thường.... tuy nhiên cũng sắp kết thúc rồi."

"Sắp kết thúc?" – John khó hiểu hỏi: "Ý ông là sao vậy?"

Ông lão bị câm đáp: "Thời hạn của ta sắp hết, ta phải biến mất khỏi thế gian này rồi, John cậu là chàng trai tốt, cô bé Sona kia là tộc nhân của cùng của ngôi làng Âm Thanh, ta hi vọng cậu hãy chăm sóc nó thật tốt."

John gật đầu nói: "Tất nhiên, nhưng ông có thể nói cho tôi biêt làm cách nào để có thể giải được lời nguyền ấy chứ?"

Ông lão bị câm đứng dậy tiến đến cạnh John nói: "Chỉ cần cậu hấp thụ toàn bộ phép thuật cổ ngữ ở bên trong chiếc đàn vào cơ thể mình là được, tuy nhiên việc này thực sự quá nguy hiểm, cho nên ta muốn tặng cậu một món quà."

"Món quà?" – John kinh ngạc.

Hai tay ông lão bắt đầu làm một ấn chú kì lạ, một luồng năng lượng màu vàng óng bắn thẳng vào người hắn, ông lão bị câm kia nói: "Ta đã trao cho cậu cả sinh mệnh của mình, hi vọng với chút ít phép thuật này nó sẽ cứu sống cậu khỏi việc bị ma pháp cổ ngữ kia ăn mòn, John... cậu có giải được lời nguyền đó hay không, không quan trọng, quan trọng là trước khi ta vĩnh biệt thế gian này đã gặp được một người như cậu, tạm biệt..."

Nói rồi cả cơ thể ông lão bị câm hóa thành một đám khói tan vào không khí, John đứng ngơ người, có lẽ mọi chuyện xảy đến quá nhanh khiến hắn chưa thể nào tiếp nhận được.

"Mình là người duy nhất có thể giải đươc lời nguyền của Sona..... mình phải cứu cô ấy khỏi lời nguyền."

"Cốc.... cốc...." – Tiếng gõ cửa bên ngoài vang lên, John vẫn như vậy, dường như hắn không nghe thấy bất cứ điều gì cả.

Kennen từ bên ngoài bước vào, nhìn hắn với ánh mắt kì lạ nói: "John cậu làm sao vậy?

Tôi gõ cửa cậu không ra là sao?"

Nghe giọng nói của Kennen, John mới thực sự tỉnh lại hắn lắc đầu nói xin lỗi, kennen nói: "Người của Sona vừa đến, họ bảo nhắn lại với cậu là cô ấy muốn gặp cậu đấy."

John ầm ừ vài tiếng rồi bước ra bên ngoài, hắn đi như một người vô thức tiến thẳng đến nơi ở của Sona, trong đầu hắn lúc này có quá nhiều chuyện.

Khi đến nơi, John bước vào bên trong, ở đó ngoài Sona ra còn có một người phụ nữ khác bà ta tuổi xem như đã ngoài năm mươi nhưng trông vẫn rất quý phái xinh đẹp.

Sona truyền âm nói: " John anh đến rồi, mau ngồi đi."

John gật đầu ngồi lên chiếc ghế cạnh đó, bà Lestara nhìn John truyền âm nói: "Đúng như những gì Sona đã kể, cậu có khả năng truyền âm nói chuyện."

John lúc này kinh hoảng, hắn không hiểu làm sao bà ấy lại biết truyền âm nói chuyện, Sona nhìn hắn đang kinh ngạc thì vội giải thích: " Bà ấy là mẹ nuôi của Sona, anh đừng lo."

John nghe Sona nói vậy thì cũng yên tâm, hắn hỏi Sona: "Cô gọi tôi đến đây có việc gì vậy?"

Sona lắc đầu nhìn mẹ nuôi.

Bà Lestara thở dài nói: "Ta gọi cậu đến đây cũng là vì chuyện của con bé, cậu thực sự yêu con bé chứ?"

Nghe câu hỏi của bà Sona đột nhiên đỏ mặt cúi đầu, còn John hắn đã lờ mờ đoán được những gì bà ấy sẽ nói tiếp theo nên gật đầu nói: "Đúng thực là tôi có thích cô ấy, có phải bà muốn tôi phá bỏ lời nguyền trên người cô ấy đúng không?"

Sona và bà Lestara vô cùng kinh ngạc, nhưng cái kinh ngạc của mỗi người một khác, Sona kinh ngạc vì John nói đến việc giải bỏ lời nguyền trên người mình.

Còn Bà Lestara lại kinh ngạc vì John biết những gì bà ấy sắp nói.

"Làm sao cậu biết những việc này?" – Bà Lestara nghi vấn hỏi.

John thở dài nói: "Một ông lão đã nói cho tôi biết, ông ấy cũng giống Sona không thể nói được, và là một trưởng lão của ngôi làng trước đây Sona sinh ra."

Bà Lestara kinh ngạc vội nói: "Vậy ông ấy đâu rồi, hãy dẫn ta đi gặp ông ấy."

John lắc đầu nói: "Sau khi ông ấy nói hết mọi việc cho tôi thì ông ấy đã hoàn toàn biến mất, bởi lẽ ông ấy chỉ là một linh hồn cố níu kéo cuộc sống và sửa chữa sai lầm của mình."

Bà Lestara thở dài lắc đầu.

Sona nghe hai người nói thì khó hiểu cực kì hắn nhìn bà Lestara hỏi: "Mẹ nuôi, rốt cuộc hai người đang nói chuyện gì vậy?"

Bà Lestara nắm lấy tay Sona nói: "Bây giờ ta sẽ kể cho con nghe toàn bộ sự thật, về bí mật đằng sau chiếc đàn, rồi làm sao cha mẹ con lại chết."

Bà Lestara bắt đầu kể lại mọi chuyện, khuôn mặt Sona liên tục thay đổi từ ngơ ngác đến đau thường, buồn rầu, cô úp mặt xuống bàn mà khóc thật to.

John nhìn mẹ nuôi Sona nói: "Tôi có thể hỏi bà một câu được không?

Tại sao những chuyện ấy bà lại biết hết vậy?"

Bà Lestara đáp: "Năm xưa ta vốn là một người rất yêu thích âm nhạc, cho nên khi ta nghe nói đến tại vùng đất Ionia này có một ngôi làng bí ẩn rất yêu thích âm nhạc, lúc ấy ta đã tìm đến nó, ta sống ở đó một thời gian, kết thân được rất nhiều người.

Cho nên mọi việc ở đó ta điều biết rõ."

Bà Lestara lại nhìn John nói: "Cậu thực sự yêu Sona, vậy cậu có muốn giải bỏ lời nguyền trên người nó không?

Mặc dù việc này có thể phải đánh đổi cả sinh mạng."

John đứng dậy tiến đến cạnh Sona hắn vuốt ve mái tóc xanh lam mượt mà của cô nói: "Ta chấp nhận."

Sona ngẩn đầu lại ôm chặt lấy hắn ngăn cản nói: " Không được, anh không được làm vậy?

Nếu anh chết đi Sona phải làm sao đây?"

John đã liệu trước tình huống này hắn ngắm nhìn khuôn mặt đầy nước mắt của Sona mà thương tâm nói: "Yên tâm đi, mạng sống của anh rất lớn, không thể chết được đâu."

Sona vẫn không chịu buông John cô ấy nói: "Không.. không...

Sona không muốn mất anh, chính anh là người đem lại niềm vui cho Sona, anh John không được bỏ Sona không được."

Bà Lestara thấy đứa con gái của mình như vậy cũng cảm thấy vô cùng đau khổ.

John hiểu tấm lòng Sona dành cho hắn, nhưng vì Sona hắn phải làm điều này.

John từ đằng sau đánh một chưởng thật mạnh lên cổ của cô ấy khiến Sona lập tức bất tỉnh, bà Lestara thấy vậy có chút hốt hoảng nhưng John đã kịp nói: "Đừng lo, cô ấy chỉ ngủ một giấc mà thôi, bà hãy giúp tôi để loại bỏ lời nguyền này."

Bà Lestara thấy quyết tâm của hắn nên nhắc nhở trước: "Cậu có chắc hay không?

Chuyện này cực kì nguy hiểm, nếu như cậu chết đi, con bé......"

John lấy ngón tay sờ sờ trên gương mặt xinh đẹp của Sona nói: "Đừng lo, tôi không chết được đâu, cứu Sona quan trọng hơn."

Bà Lestara nhắm chặt mắt lại rồi mở ra, bà tiến lại cầm chiếc đàn của Sona lên tay rồi nhanh chóng vẽ lên một đồ hình ma pháp kì lạ.

Gió đột nhiên thổi mạnh, ma pháp nguyên tố trong không khí đột nhiên chấn động kịch liệt, Bà Lestara nói: "Cậu hãy đặt tay lên chú ấn này, vì cậu đã được chiếc đàn này chọn nên sẽ không gặp khó khăn gì khi toàn bộ sức mạnh ma thuật bên trong chảy vào người."

John không chút chậm trễ, hắn đặt tay phải của mình vào, ngay lập tức một dòng năng lượng cực đại nhiều như đại dương chảy vào người hắn, khuôn mặt hắn đột nhiên sáng lên năm màu: " Đỏ – Hỏa, Vàng Kim – Lôi, Xanh lam – Thủy, Xanh Lá – Phong, Vàng Nhạt – Thổ."

Cả cơ thể của John bắt đầu méo mó, hắn cảm giác như muốn nổ tung ra, quỳ xuống nghiến chặt răng.

Những tiếng xương kêu lách cách vang lên không ngừng.

Bà Lestara lo lắng nói: " John, ta nghĩ cậu nên thôi đi, con bé cần cậu, đừng như vậy nữa."

John cố gắng nói trong đau đớn: "Không được, thấy Sona đau buồn việc không thể nói chuyện khiến tôi vô cùng đau khổ, tôi phải giải được lời nguyền này."

"Á..." – John hét to, cả căn nhà đột nhiên chao đảo chấn động, tiếng hét của hắn vang vọng khắp vùng đất Ionia này.

Tại lâu đài Calestial, Syndra đang ngồi trong phòng đột nhiên cảm nhận được rung chuyển cực đại của Ma pháp nguyên tố trong không khí, sau đó cô nghe tiếng hét kia, tim cô đột nhiên thắt chặt lại, đôi mắt đột nhiên không hiểu sao lại ửng đỏ: "Là John... anh ấy đang gặp nguy hiểm."

Trên một con tàu đang lênh đên giữa đại dương, Miss ngồi trên boong tàu, đột nhiên trái tim cô đau nhói, cô có một giác bất an kinh khủng.

Ở bộ tộc Barai, Nami đột nhiên lăn lộn đau đớn, sinh mạng của cô và John liên kết lại với nhau, mọi đau đớn hắn chịu Nami cũng chịu tương tự, đôi mắt Nami chảy dài hai hàng nước đau đớn nói: "Anh John, Nami có lỗi, Nami không được ở bên cạnh anh, chia sẽ đau đớn này....

Anh John anh không được chết, Nami muốn gặp lại anh dù chỉ một lần."

Tại ngôi nhà của Sona lúc này, toàn bộ năng lượng cổ ngữ đã chảy vào cơ thể của John, hắn đang lăn lộn đau đớn trên sàn nhà, lục phủ ngũ tạng bắt đầu bị tổn thương nghiêm trọng, kì kinh bát mạch cứ như muốn vỡ tung, thất khiếu chảy máu, Bà Lestara nhìn hắn như vậy vô cùng đau đớn, định dùng phép thuật của mình làm giảm cơn đau của hắn lại nhưng không thể, bà đã sử dụng hết năng lượng của bản thân để mở phong ấn.

Sona bị tiếng hét thảm đau đớn của John làm cho thức tỉnh, cô nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì trở nên hốt hoảng vô cùng, cô lao lại ông chặt lấy John khóc nói: "Sao sao anh lại làm thế?"

Bà Lestara kinh ngạc nói: "Sona... con nói được rồi!"

Sona có tâm trí đâu mà nhận ra điều này cô ôm chặt lấy hắn khóc nói, mặc cho hắn đang giẫy dụa đau đớn.

"Phụt..."

John phun ra một búng máu lớn, đôi mắt đỏ như máu, da trên người cứ như muốn nứt toác ra vậy.

Ở bên trong cơ thể hắn năng lượng sinh mệnh mà ông lão bị câm đưa vào người John lúc này cũng vô tác dụng, sức mạnh của phép thuật cổ ngữ kia quá mạnh, thứ bây giờ chống được với nó chỉ có thể là sức mạnh kì bí màu tím kia.

Thứ sức mạnh kì bí kia và sức mạnh phép thuật cổ ngữ ấy cứ như hai con mãnh thú tấn công liên tục nhưng không thể nào phân được thắng bại.

John đau đớn vô cùng, hắn bây giờ cảm thấy cơ thể không còn nghe theo bản thân nữa, hắn hét lên thảm thiết, chân tay bắt đầu co lại.

"Phụt..."

John lại một lần nữa phun ra một búng máu, máu của hắn bắn cả lên người của Sona nhưng cô ấy vẫn không bỏ hắn ra, cô khóc nói: "Anh John, nếu anh chết Sona cũng sẽ chết theo, Sona sẽ luôn ở bên cạnh anh."

John đột nhiên đẩy Sona ra, hắn cố gắng nói: "Tránh xa anh ra, đừng lại gần đây....."

Sona bị John đẩy ra ngay lập tức được bà Lestara đỡ lấy, mẹ nuôi của Sona ôm chặt lấy con mình khóc nói: "Đừng đến gần cậu ấy, sức mạnh phép thuật cổ ngữ đang bắt đầu ăn mòn cơ thể cậu ấy bên trong, chỉ có trời mới giúp cậu ấy sống được."

"Á" – John lại hét lên đau đớn một lần nữa, cả căn nhà tre lập tức bị thổi tung, cơ thể của John xảy ra dị biến, lúc chuyển thành màu đỏ thì nóng như lửa đốt, lúc chuyển thành màu xanh lam thì mồ hôi chảy như nước........

Syndra từ xa theo âm thanh tiến đến phát hiện thấy John đang đau đớn khổ sổ, cô lập tức hốt hoảng lao lại gần hắn, đôi tay run lên vì sợ hãi nói: "Chuyện gì xảy ra thế này?

John, ai đã làm anh ra thế này?"

Syndra nhìn thấy Sona gào khóc, đôi mắt cô đột nhiên trở nên dữ tợn hét lớn: "Là hai người các ngươi hại anh ấy thế này đúng không?

Ta phải giết các ngươi."

Một quả cầu hắc ám nhanh chóng xuất hiện trên tay Syndra nhưng lập tức cánh tay của John đã ngăn cản: "Đừng..... hại họ..... là ta tự nguyện làm vậy....."

Sona thoát khỏi vòng tay của bà Lestara lao đến bên cạnh John nói: "Sao anh lại phải làm như vậy?

Không phải Sona đã bảo chỉ cần cùng anh nói chuyện mỗi ngày là Sona cảm thấy vui rồi sao?"

Syndra không để ý đến Sona cô ấy nhìn vào bộ dáng khổ sở của John hai hàng nước mắt chảy dài nói: " John cố lên, em sẽ giúp anh."

John lắc đầu nói: "Không kịp nữa rồi, sức mạnh phép thuật kia quá lớn anh....

Syndra hãy hứa....

đừng làm hại Sona bởi vì.... cô ấy cũng giống cô...."

Sona thấy John bất tỉnh, hốt hoảng vô cùng cô vội nói: "Phải mau đưa anh ấy đến Soraka, cô ấy có thể cứu được anh John."

Syndra gật đầu nâng John lên nói: "Đi ngay!"
 
Liên Minh Huyền Thoại 1
Liên Minh Huyền Thoại chap 25


Phần 25

Bà Lestara thấy Sona muốn đi theo thì vội ngăn cản nói: " Sona... con định đi theo cô ta sao?"

Sona gật đầu nói: " Mẹ nuôi, anh ấy đã liều cả mạng sống của mình để cứu con khỏi lời nguyền, con không thể để anh ấy như vậy được...."

Syndra xoay đầu nói: "Nếu đi bộ thế này thì sẽ không kịp mất.

Cô bám chắc vào."

Syndra lập tức huy động sức mạnh bóng đêm nâng cả cô John và Sona bay lơ lửng trên không sau đó tiến thật nhanh về hướng nam.

Trên đường đi, Syndra và cả Sona đều vô cùng lo lắng cho mạng sống của John, Syndra nhìn Sona sau đó lại nghĩ đến câu cuối cùng hắn nói.

Syndra nhìn vào Sona nói: "Sau khi chữa trị cho John xong tôi muốn một lời giải thích từ cô."

Khu rừng Grove Astral là nơi ngự trị của Soraka, tinh nữ duy nhất và là người có khả năng chửa trị rất nhiều loại bệnh tại vùng đất Ionia này.

Syndra đưa hai người John và Sona đến trước ngôi nhà nhỏ đơn sơ nằm giữa khu rừng, Sona biết nơi này là đâu, bởi trước đây cô cũng đã đến đây.

Sona và Syndra hai người cùng đỡ lấy John tiến lại cửa, liên tục gọi tên Soraka.

Từ bên trong Soraka bước ra, cô gái có hình thù đôi chút kì lạ, đôi chân của cô không giống chân người, nói chính xác thì nửa người nửa thú.

Mái tóc màu trắng cột dài của cô càng làm tôn thêm vẻ bí ẩn vốn có của mình.

Soraka sau khi thấy hai người thì đã vô cùng kinh ngạc nhưng khi thấy John lại càng kinh ngạc hơn, bởi vì với ánh mắt của cô cũng có thể nhận ra John đang bị thương rất nặng.

Soraka gấp rút nói: "Mau đưa anh ta vào bên trong."

Sona lẫn Syndra không chút chậm trễ nhanh chóng đỡ lấy John vào bên trong đặt nằm lên trên giường.

Soraka bắt đầu xem xét mọi thứ, khuôn mặt cô thay đổi liên tục.

Syndra vội hỏi: "Anh ấy thế nào, có cứu được không?"

Soraka lắc đầu nói: "Anh ta bị thương quá nặng, nguồn phép thuật bên trong cơ thể lớn đến mức cơ thể anh ấy không thể nào chịu đựng được, nhưng cũng may bên trong cơ thể anh ta có một nguồn sức mạnh khác ngang ngửa với sức mạnh phép thuật kia nên hiện tai hai luồng năng lượng này đang ở thế bình hòa chưa làm gì quá mức."

Sona gấp rút nói: " Vậy phải làm gì đây?

Làm cách nào để cứu sống anh ấy. ?"

Soraka lắc đầu nói: "Rất khó, trước giờ tôi chưa từng gặp chuyện thế này, hiện tại tôi chỉ có thể tạm thời giữ mạng sống của anh ta được một lúc, còn chữa bằng cách nào xem ra tôi cần phải hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện."

Nói rồi Soraka huy động sức mạnh phép thuật của mình, đôi tay phát sáng, một luồng năng lượng ôn hòa bắn vào người của John giúp hắn duy trì mạng sống ít nhất là được một lúc.

Soraka đưa tay ý bảo hai người ngồi qua bên bàn rồi nói: "Bây giờ có thể kể cho tôi nghe mọi chuyện được chứ?"

Sona bắt đầu kể lại mọi chuyện, Syndra cũng muốn biết nguyên nhân vì sao John lại ra nông nỗi này.

Khuôn mặt Syndra tràn đầy cảm xúc thay đổi, hắn nhìn sang John đang nằm trên giường, trong đầu cô không biết đang nghĩ việc gì?

John vừa yêu Sona vừa yêu cả cô như vậy........

Soraka sau khi nghe xong câu chuyện thở dài nói: "Sức mạnh phép thuật cổ ngữ à, vừa nãy tôi có xem qua trong người anh ta có đến hai nguồn sức mạnh kì lạ, một là sức mạnh phép thuật cổ ngữ mang năm loại đặc tính ma pháp nguyên tố Hỏa, Thủy, Lôi, Phong, Địa.

Còn lại nguồn sức mạnh kia rất lạ tôi chưa từng nhìn thấy bao giờ."

Sona hỏi: "Vậy có cách nào cứu anh ấy không, nếu anh ấy chết, tôi cũng không thiết sống nữa."

Soraka gật đầu nói: "Vậy hãy đợi tôi một lát, tôi cần tìm hiểu lại thật kĩ."

Nói xong Soraka nhanh chóng tiến vào bên trong phòng mình, đem rất nhiều sách cổ ra để xem xét.

Sona bước lại cạnh John ngồi xuống giường, đôi mắt bỗng nhiên đỏ ửng, cánh tay mảnh dẻ vuốt ve khuôn mặt của hắn.

Syndra đột nhiên cảm thấy như có gì đó cắt sâu vào tim của mình.

Sona đột nhiên nói: " Syndra... cô cũng thích anh ấy đúng không?"

Syndra không đáp, cô đang chiến đấu nội tâm.

Sona nắm lấy tay Syndra nói: "Tôi cũng thích anh ấy, và tôi cũng không phải người hẹp hòi gì, Syndra... nếu cô thực sự thích anh ấy thì tôi cũng không ngăn cản gì đâu, chúng ta cứ như chị em là được."

Syndra kinh ngạc nhìn Sona, cô không nghĩ Sona lại nói ra những lời đó: "Cô thực sự muốn vậy sao?

Nếu như vậy John sẽ không chỉ yêu mình cô đâu, 'trái tim' anh ấy sẽ phải chia ra cho mỗi người đấy."

Sona lắc đầu nói: "Tôi không quan tâm trái tim anh ấy sẽ chia ra bao nhiêu, chỉ cần trong tim anh ấy có Sona là được rồi."

Syndra thở dài nói: "Ngay từ đầu gặp hắn ta đã nghĩ hắn có thứ gì đó không giống người bình thường mà.

Hài..."

Sona đáp: " John, anh ấy rất tốt, Sona tin anh sẽ không phụ bạc với những người đã yêu thương anh ấy."

Syndra như bị những lời nói của Sona làm cho thuyết phục ngồi cạnh John nắm lấy tay hắn rồi nói: "Phải.... tên này hắn rất kì lạ..... hắn thậm chí xả thân quên cả mạng sống chỉ để bảo vệ những thứ không đâu, cứu những người không hề quen biết mình."

"Có rồi!" – Soraka từ trong phòng bước ra bộ dáng vô cùng gấp rút nói: "Có một cách có thế cứu lấy anh ta......"

Sona và cả Syndra cùng đồng thanh đáp: "Là cách gì."

Soraka cầm theo một quyển sách cổ, khá rách nát, cô lật ra nói: "Quyển sách cổ này có nói khi con người đang ở ranh giới của sống và chết thì lúc đấy con người kia sẽ ở gần nhất với các vì sao, nếu những vì sao chấp nhận người đó thì những vì sao sẽ trao cho sinh mệnh sống và trở thành người đại diện cho công lý và ánh sáng."

Syndra và Sona khó hiểu hỏi: "Cô có thể nói rõ hơn được không?"

Soraka gật đầu, nói: "Đây là một quyển sách cổ, từ thời đại cổ ngữ của tộc tinh nữ chúng tôi, bởi vậy dù có đọc ra mọi người cũng khó hiểu, nhưng nói tóm lại chúng ta sẽ khiến cho bạn hai người sẽ lột xác để có một thân xác mới."

Sona và cả Syndra kinh ngạc hốt hoảng nói: "Lột xác ư?

Anh ấy là con người chứ có phải sâu đâu mà lột xác thành bướm?"

Soraka quả quyết nói: "Các cô hãy tin ở tôi, mặc dù cách này khá cổ nhưng theo những gì ghi trên đây tôi chắc chắn nó sẽ cứu sống được bạn hai người."

Sona nhìn Syndra sau đó gật đầu nói: "Vậy bây giờ chúng tôi phải làm gì để giúp anh ấy."

Soraka gấp rút ngồi trên bàn lấy bút ra vừa viết vừa nói: " Tôi sẽ viết một lá thư nhờ cô đưa đến cho một người, có cô ấy mới có thể thực hiện việc này."

Syndra bước đến nói: "Vậy hãy để tôi đi."

Soraka viết xong lá thư ngay lập tức Syndra nhận lấy sau đó dùng hết tốc độ của mình bay đi nhắm nơi đã ghi trên lá thư.

Trong căn nhà của Soraka, Sona vô cùng lo lắng nói: " Soraka, bây giờ chúng ta làm gì tiếp?"

Soraka gật đầu nói: " Chúng ta cần phải chuẩn bị kĩ lưỡng nhất, không được để quá trình trị thương xảy ra bất cứ việc gì, Sona cô giúp tôi ra phía sau nhà, ở đó là kho thuốc, cô lấy những thành phần có ghi như trong này giúp tôi.

Nên nhớ thuốc 1kg thì lấy 1kg không lấy hơn hoặc thiếu đi dù chỉ một ít."

Soraka lấy trong người ra một mảnh giấy đưa cho Sona, cô ấy lập tức gật đầu chạy về phía sau nhà.

Soraka hít sâu một hơi, cô dọn trống toàn bộ phóng khách của mình, nơi này chỉ còn lại mỗi chiếc giường John đang nằm bất tỉnh.

Sau đó Soraka xử dụng đến sức mạnh của các vì sao trên thiên đường.

Hai cánh tay của Soraka lập tức phát sáng, thứ ánh sáng màu vàng thánh khiết.

Soraka bắt đầu vẽ lên mặt đất những đồ hình ma thuật kì lạ, sau đó miệng cô lâm râm đọc chú ngữ liên tục, cánh tay lay động Soraka hét lên:

"Chòm sao Bảo Bình hiện!"

"Chòm sao song ngư hiện!"

"Chòm sao Bạch dương hiện!"

"Chòm sao kim ngưu, song sinh, cự giải, sư tử, xử nữ, thiên bình, bò cạp, nhân mã, ma kết hiện.... hiện..... hiện......"

Mười hai chòm sao ứng với mười hai cung giờ xuất hiện thành một hình tròn tỏa ra từng đợt dao động năng lượng cực đại.

Trán của Soraka thấm đầy mồ hôi, cô cảm thấy có chút mệt mỏi.

Sona lấy xong thuốc từ phía sau chạy lấy cô bất ngờ với đồ hình trận pháp ma thuật trước mặt.

Soraka lập tức nói: "Đừng hỏi lung tung..... mau giúp tôi đưa anh ta vào trong trận pháp."

Sona gật đầu sau đó hai người cùng khiên John nằm ngay trung tâm trận pháp, mười hai chòm sao lập tức lóe sáng mãnh liệt.

Soraka cũng bất ngờ với việc này nên nói: "Anh chàng này thật đặc biệt, cậu ta vốn là người được chọn bởi các vì sao cho nên khi vừa vào đã được các vì sao chấp nhận và hỗ trợ giữ lại mạng sống."

Sona lo lắng nói: "Bây giờ chúng ta làm gì tiếp đây?

Tôi đã đem đủ số thuốc cô cần đến rồi."

Soraka gật đầu nói: " Bây giờ đến công đoạn tạo kén, Sona cô giúp tôi cởi toàn bộ đồ trên người anh ta sau đó dùng dải băng này quấn chặt toàn bộ người anh ta lại như một xác ướp ấy, mà cô từng thấy xác ướp rồi chứ?"

Sona gật đầu nhưng việc cởi đồ cho John khiến cô có chút ngập ngừng.

Soraka nói: "Cô là người anh ấy yêu nên chắc hẳn chuyện này sẽ không sao đâu, cô đừng ngại tôi sẽ ra bên ngoài không làm phiền cô."

Nói rồi Soraka bước ra bên ngoài, cô cũng tranh thủ để nghỉ ngơi, bởi việc tạo trận pháp mười hai chòm sao khiến cô mất rất nhiều sức lực.

Bên trong căn nhà Sona khuôn mặt đỏ ửng cô cúi thấp người cởi từng nút áo trên người John, đôi tay run lên liên tục, khi thấy cái thứ của đàn ông kia, Sona sợ hãi rút tay lại như không dám nhìn, khuôn mặt cô đỏ bừng như lửa đốt, ở phía dưới của cô bất giác ri rỉ ra một ít nước.

Thế nhưng vì mạng sống của John và vì cô yêu anh ta nên cô đành tiếp tục, không dám nghĩ bậy bạ nữa.

Soraka đang nghỉ ngơi bên ngoài thì nghe trong gió có tiếng động, Syndra đã trở về cô mang theo một người con gái nước da có chút ngăm đen, mái tóc ngắn màu nâu, Soraka vui mừng nói: "Karma... cảm ơn cô đã đến."

Hóa ra người con gái kia tên là Karma, Syndra vội vã nói: "Hiện tại anh ấy thế nào rồi, bây giờ chúng ta làm gì tiếp."

Soraka nói: "Chờ đợi Sona làm xong công việc của cô ấy....."

"Tôi đã làm xong rồi!" – Vừa mới nói thì Sona từ trong nhà đi ra.

Soraka thấy vậy, không để lãng phí thời gian liền nói: "Vào thôi, đã đến thời khắc quyết định rồi."

Vừa bước vào nhà Syndra lập tức kinh hãi khi thấy trước mặt cô là một trận pháp ma thuật kì lạ, ở giữa trận pháp là một cái xác ướp bị quấn băng từ trên xuống dưới chỉ để hở lỗ mũi và đôi mắt.

"Là John, sao anh ấy lại như vậy?" – Syndra nhận ra xác ướp kia là John.

Soraka nói: "Đây là cách để trị liệu, đừng lo lắng.

Karma hiện tại anh chàng kia đang bị thương rất nặng không chỉ lục phủ ngũ tạng, kì kinh bát mạnh đều tổn thương mà thậm chí linh hồn anh ta cũng bị thương tổn rất nặng, cô có thể dùng Kính Mantra của mình để hồi phục lại linh hồn cho anh ta được chứ?"

Karma gật đầu nói: "Tất nhiên được, nhưng phải kết hợp cùng trận pháp của cô và phải tìm người có linh hồn mạnh mẽ để cùng tu sửa nó.

"

Soraka gật đầu nói: "Chuyện này tôi đã tính cả rồi."

Soraka xoay đầu nhìn Sona và Syndra nói: "Hai cô có dám đem cả mạng sống của mình để cứu anh ta chứ?"

Sona và Syndra không cần suy nghĩ, lập tức gật đầu.

Soraka nói: "Vậy hiện tại tôi cần sự giúp đỡ từ hai người, Sona cô đã từng sử dụng qua cây đàn và nhiều lần tiếp xúc với sức mạnh ma phuật cổ ngữ ở bên trong nó, bây giờ tôi sẽ làm cô thành mồi dẫn để chuyển bớt những ma thuật dư thừa bên trong cơ thể anh ta sang người cô, đồng thời nhờ vào trận pháp cứu chữa mọi thương tích bên trong cơ thể.

Syndra cô là cô gái thiên tài, từ nhỏ đã tu luyện sức mạnh hắc ám vậy nên linh hồn của cô vô cùng mạnh mẽ, cô sẽ cùng với Karma để sử dụng linh hồn chính mình cứu lấy anh ấy, hai cô làm được chứ?"

Syndra lập tức nói: "Làm đi, đừng dài dòng."

Soraka gật đầu nói: " Sona, cô ngồi bên trái anh ta, Syndra cô thì ngồi bên phải, Karma chúng ta làm thôi, không nên để lâu, phép thuật của tôi chỉ có thể cậm cự mạng sống anh ta thêm được vài phút nữa."

Karma gấp rút gật đầu, kính Mantra theo miệng đọc chú ngữ của Karma ngay lập tức xuất hiện lơ lửng phía sau lưng cô, chiếc kính phát ra thứ ánh sáng chan hòa, khiến lòng người trở nên nhẹ nhõm hơn.

Sau khi tất cả đã vào vị trí, Karma lập tức huy động kính Mantra tạo ra một sợi dây liên kết giữa linh hồn Syndra và linh hồn John, sợi dây liên kết kia ngay lập tức phát sáng mãnh liệt.

Ở bên Soraka, hai tay cô bắt ấn quyết, mười hai chòm sau nhanh chóng xoay phòng với tộc độ cực nhanh, một luồng sức mạnh ma thuật từ bên trong cơ thể của John bắt đầu chuyển vào cơ thể Sona, khuôn mặt cô bắt đầu có chút nhăn nhó, nhưng so với đau đớn mà John phải chịu đó có là bao nhiêu, Sona đã nghĩ như vậy.
 
Liên Minh Huyền Thoại 1
Liên Minh Huyên Thoại chap 26


Phần 26

Sợi dây liên kết linh hồn của John và Syndra ngày một tỏa sáng, điều đó chứng tỏ điều gì?

Điều đó chứng tỏ linh hồn của Syndra đang thông quá sợi dây liên kết để chữa trị cho John.

Nếu như mọi chuyện thành công thì từ nay về sau, John và Syndra sẽ trở nên tâm ý linh thông.

"Phụt" – Sona và Syndra cùng lúc phun ra một búng máu lớn, họ đang bắt đầu cạn kiệt sức lực, ở bên ngoài Karma và Soraka cũng không khá hơn, sắc mặt của họ nhợt nhạt thấy rõ.

Mười hai chòm sao liên tục xoay chuyển, trận pháp liên tục hấp thụ những tinh hoa nguyên tố ở trong không khí và cơ thể của John để giúp hắn trị thương.

Lớp băng quấn quanh cơ thể hắn đột nhiên phát sinh dị biến, từng đợt năng lượng chạy ngang, nặng lượng đỏ, xanh, xanh lục, vàng, vàng nhạt.......

"Bình bịch.....

Bình bịch...." – Tiếng tim đập to đến mức có thể nghe bằng lỗ tay thông thường.

Soraka đột nhiên hét lớn: "Hỡi những vì sao trên thiên đường hãy nghe tiếng gọi của con, cứu vớt lấy chàng thanh niên này, hãy cho anh ta một sự sống mới, một thân xác mới..... hãy để anh ta làm người của các vì sao..... kết ấn...."

Mười hai chòm sao đột ngột dừng lại, sau đó thu nhỏ thành một hình tròn trước ngực John."

Vút!" lên một tiếng, mười hai chòm sao hoàn toàn nhập vào bên trong cơ thể của John, cũng lúc ấy một vụ chấn động cực lớn chấn bay bốn người ra.

Syndra mệt mỏi đến vô lực, cô sử dụng chính linh hồn mình để cứu lấy linh hồn của John, linh hồn bị thương tổn còn đáng sợ hơn những vết thương trên cơ thể gấp mấy chục lần.

Sona vì hấp thụ những sức mạnh cổ ngữ dư thừa trong cơ thể John nên lúc này cô cảm thấy không hề ổn chút nào, mặc dù trước đây chính sức mạnh này mình đã từng sử dụng nhưng đưa nó vào cơ thể thế này thì chưa bao giờ.

Syndra nhìn sang Soraka nói: "Anh ấy sẽ bình phục, đúng chứ?"

Soraka gật đầu nói: "Mọi nguy hiểm đã qua, anh ta sẽ mau chóng tỉnh lại thôi, hai cô cũng mệt rồi có cần nghỉ ngơi gì không?"

Sona và Syndra lắc đầu nói: "Không cần, tôi muốn ở đây chờ cho đến khi anh ấy tỉnh lại."

...

Đến giữa trưa.

"Rắc... rắc..." – Tiếng lớp băng quấn quanh cơ thể John bắt đầu rạn nứt, một vết nứt ở tay xuất hiện, một vết nứt ở ngực, rồi ở chân...... cứ như thế lớp băng bên ngoài liên tục nứt vỡ, những tia ánh sáng chói lóa bắn lên từ những vết nứt kia.

Một sinh linh mới đang được khai sinh, một con người đang bắt đầu lột xác để trở thành một con người khác, một hình hài mới, một sức mạnh mới...... giống như một con sâu đang tự phá kén hóa bướm......

"Ầm" một tiếng, toàn bộ lớp băng đó đã bị phá nát, cả cơ thể của John được bao bọc bởi một lớp ánh sáng chói lóa, bỗng cả cơ thể hắn bay lên lơ lửng giữa căn phòng.

"Vù... vù..." – hàng loạt các ma pháp nguyên tố hội tụ về cơ thể của John.

"Ha... ha..." – Soraka đột nhiên cười to nói: "Chúng ta thành công rồi, thành công rồi... anh ta đang được các vì sao ban phúc...."

Mọi thứ nhanh chóng trôi qua lớp anh sáng bao phủ xung quanh cơ thể John lập tức biến mất, hắn rơi trên mặt đất.

Sona và Syndra vội vã lao đến bên cạnh hắn, họ nhận ra John lúc này rất khác, khuôn mặt đẹp trai hơn trước, da trắng hơn, cơ thể săn chắc, cơ bắp cuồn cuộn, chỉ có điều trên người hắn không mặc chút quần áo nào nên khiến hai người nhìn thấy cái cái thứ đàn ấy của John thực sự rất lớn nên có chút sợ hãi.

Soraka ném qua một chiếc mền nói: "Tạm thời che cơ thể anh ta lại."

Sona đắp chiếc mền lên người John, khuôn mặt dù vẫn rất mỏi mệt nhưng vẫn hiện lên hai áng mây hồng xinh xinh.

Đôi mắt John từ từ mở ra, đập vào mắt hắn là hai khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần.

Syndra rơi nước mắt nói: " John... cuối cùng anh cũng tỉnh lại, thật là tốt quá."

John nhìn khuôn mặt hai người hắn đột nhiên kì lạ hỏi: "Hai người là ai?

Tại sao ta lại ở đây?"

Câu nói khiến con tim của hai người con gái xinh đẹp như muốn nát tan, Sona khóc òa lên nói: "John... anh không nhận ra Sona và Syndra sao?

Anh không nhớ chút gì sao?"

Syndra cũng rươm rướm nước mắt, cô không nghĩ được John lại quên mất mình.

John đột nhiên cười ha hả nói: "Bị lừa rồi nhé.. ha.... ha..."

Khuôn mặt của cả bốn người quanh đó méo đi, Syndra tức giận đấm mạnh vào ngực hắn nói: "Tên khốn, sao anh dám....."

Syndra đột nhiên ngã lên ngực của hắn mà thiếp đi, Sona ở bên cạnh cũng vậy.

John vô cùng hốt hoản: "Hai người làm sao vậy? này... này..."

Soraka tiến đến nói: "Xem ra họ đã quá mệt rồi, cứ để họ nghỉ ngơi đi."

John nhận ra hai cô gái trước mặt, trí nhớ của hắn vẫn còn, hắn nhận ra họ là Soraka và Karma.

John gật đầu nói: "Cô có thể kể lại moi chuyện cho tôi được chứ?

Vì sao tôi lại ở đây."

Soraka gật đầu nói: "Đỡ họ lên giường nằm nghỉ trước rồi tôi sẽ kể lại toàn bộ cho anh."

...

John được Soraka kể lại toàn bộ sự việc, hắn kinh ngạc nhận ra Sona và cả Syndra đều muốn cứu hắn mà thậm chí đánh cược với sinh mạng của bản thân.

Hắn tiến đến giường nơi hai người đang ngủ, ngắm nhìn hai khuôn mặt xinh đẹp nhưng khá nhợt nhạt và mệt mỏi, trong lòng hắn tự nhiên cảm thấy thật sự có lỗi, hắn không chỉ yêu một người mà đến hai người, nếu như chuyện này một trong hai biết được thì thật sự rất khó để đối mặt.

John nghĩ vậy vì có lẽ hắn chưa biết việc Sona và Syndra biết hết tất cả rồi, và hai người không hề xem nhau như kẻ địch mà coi nhau như chị em.

Soraka tiến đến cạnh Karma nói: "Thế nào rồi, cô đã luyện thuần thục kính Mantra chưa?"

Karma lắc đầu nói: "Điều cuối cùng để sử dụng tuyệt kĩ mạnh nhất của Kính Mantra tôi vẫn chưa làm được, muốn thực hiện thành công cần phải có tinh thần vô cùng minh mẫn, đồng thời việc hợp nhất giữa hơi thở và hấp thụ ma pháp bên trong không khí, nó quá khó."

John ở bên nghe vậy vội nói: "Không biết tôi có thể giúp gì cho cô không?"

Karma nhìn hắn lắc đầu nói: "Không thể đâu, cậu không biết cách tu luyện để điều hòa nhịp điệu hơi thở sao cho dung hòa với tự nhiên."

John suy nghĩ những gì Karma nói, hắn có nhớ đến một thứ ở thế giới trước kia liền nói: "Tôi biết có một bài võ có khả năng giúp cô thực hiện được điều đó."

Nói rồi John lập tức múa bài võ đó, đấy chính là bài Thái Cực Quyền nổi tiếng.

Mỗi động tác nhẹ tựa bông hồng, nhịp nhàng uyển chuyển.

Hơi thở nhịp nhàng, không rối loạn.

Bài quyền cứ như vô thực vô ảo.

Lấy nhu chế cương.

Nhìn ở bên ngoài nhẹ nhàng uyển chuyển nhưng khi chạm vào lại như đại dương xanh thẳm không thể nào làm được gì.

Karma nhìn John múa Thái Cực Quyền, cô lập tức trở nên mê mẩn.

Cô nhanh chóng nói: " Đây là bài quyền gì?

Tại sao trước giờ tôi chưa chưa từng thấy, đã thế nó quá ảo diệu."

John dừng lại cười nói: "Nếu cô muốn tôi có thể dạy lại cho cô."

Những ngày tiếp theo John hàng ngày đều truyền lại cho Karma bộ Thái Cực Quyền ảo diệu, Karma nhiều lần muốn nhận hắn làm sư phụ nhưng John đều từ chối, hắn dạy cô đơn giản vì muốn báo đáp việc cô đã cứu hắn mà thôi.

Có một điều khiến hắn kinh ngạc hơn từ sau khi hắn lột xác thành công chính là việc hắn có thể cảm nhận được sức mạnh ma pháp nguyên tố ở trong không khí, sức mạnh này thực sự quá tuyệt diệu, trước giờ hắn không hề biết được sức mạnh ma pháp cổ ngữ đang chảy trong người hắn lại kì diệu đến thế.

John hiện tại có thể cảm nhận được bên trong cơ thể mình có hai luồng năng lượng đang chảy, luồng năng lượng ma thuật cổ ngữ kia vẫn liên tục di chuyển qua các mạch máu, kinh mạch toàn thân vô cùng bình hòa và John có thể tùy ý sử dụng nó.

Nguồn năng lượng còn lại kia chính là sức mạnh màu tím kì bí ấy, nó ngang ngửa với sức mạnh ma pháp từ thời cổ ngữ và nó cứ như một bức tường thành vững chắc vậy, dù John có thử bao nhiều lần cũng không thể nào sử dụng được nó, và có lẽ phải làm theo người thần bí kia nói: "Cần phải rèn luyện cả thể xác và tinh thần mới có thể sử dụng được."

Qua lần lột xác này, thể xác của John đã được cải thiệt một cách khủng khiếp, có thể nói cơ duyên này là một điều tốt, hắn đã đáp ứng được tiêu chí đầu tiên trong hai tiêu chí để có thể sử dụng sức mạnh màu tím kì bí kia.

Nhưng đến một ngày hắn sử dụng được thì sao?

Hắn có muốn quay trở về với thế giới của mình trước kia hay không?

Hay lại muốn ở lại đây cùng chung sống với những người mình yêu thương.....

Cũng trong những ngày này tại Học viện Ninja xảy ra rất nhiều việc.

Việc chấn động nhất chính là sau ba ngày biến mất không rõ tung tích, Zed lại xuất hiện, và trong lần xuất hiện lại anh ta lập tức thách đấu Shen.

(Zed vs Shen)

Tại khu đất tập luyện của học viện, Shen và Zed đang đứng đối đầu với nhau.

Dawn sư phụ nhìn qua Zed ông ta đột nhiên nheo mắt, lão cảm nhận thấy Zed có chút gì đó khác lạ.

Shen lao đến tấn công Zed, kiếm khí lăng lệ xé gió lao đến.

Hai kiếm trên tay Zed lập tức rút ra, song kiếm chém thẳng ngay lập tức chặn được kiếm khí từ Shen.

Zed lao đến với tốc độ cực nhanh, liên hoàn kiếm cứ liên tục chém về phía Shen.

Shen lùi lại liên tục, một lớp bảo vệ xuất hiện bên ngoài cơ thể như một lớn giáp chặn toàn bộ kiếm chiêu mà Zed gây ra.

Shen xoay người tung một cước thật mạnh, Zed không dễ gì bị đánh bại, ánh ta mượn lực từ chân của Shen nhảy lên cao.

Vài phi tiêu sắc lẻm bắn ra xé gió hướng về phía Shen.

Shen rút kiếm sau lưng mình chém rơi toàn bộ số phi tiêu kia.

Zed nói: "Cũng không tệ, tiếp chiêu đi."

Zed lập tức độn thổ từ dưới đất, hàng trăm mũi kiếm phá đất đâm lên.

Shen liên tục sử dụng Hư vô bộ pháp tránh né.

Shen không chịu kém cạnh cũng sử dụng độn thổ.

Cuộc so tài từ trên mặt đất bây giờ chuyển sang trong lòng đất.

"Ầm!!"

Mảnh đất nổ tung Shen và Zed bay lên, cả hai liên tục tung chiêu không ngừng nghỉ.

Shen và Zed lùi lại cách nhau mười mét, Shen nói: "Mấy ngày không gặp cậu có vẻ lợi hại hơn trước rất nhiều."

Zed lạnh lùng đáp: "Đó là ta chưa tung hết sức ra mà thôi, hãy xem đây."

Zed đột nhiên hay tay bắt ấn, một bóng phân thân bóng tối xuất hiện ngay trước mặt.

Shen kinh ngạc vô cùng anh ta chưa bao giờ nhìn thấy nhẫn thuật này trước đây.

Phân thân bóng tối kia lập tức sao chép lại toàn bộ tuyệt kĩ của Zed.

Bây giờ Shen giống như một đánh hai vậy cực kì gặp bất lợi.

Zed cúi nửa người nói: "Đến đây kết thúc rồi, để tôi cho cậu xem thế nào là sức mạnh vĩ đại của bóng tối."

Ba chiếc bóng của Zed đột nhiên xuất hiện quanh Shen.

Zed hoàn toàn biến mất trước mặt anh ta.

Ba chiếc bóng ấy lao vào tấn công Shen liên tục, Shen chỉ biết phòng thù bởi anh ta không thể nào làm gì được những cái bóng kia.

Trên ngực Shen đột nhiên xuất hiện một cái chú ấn kì lạ, Zed hiện hình ngay sau lưng Shen nói: "Chấm dứt rồi, tôi đã thắng."

"Ầm......" – dấu ấn trên ngực của Shen đột nhiên nổ tung, Shen trọng thương nằm trên đất.

Mọi học viên xung quanh kinh ngạc không thôi, Zed đã thắng Shen bằng nhẫn thuật kì lạ và cực kìa lợi hại.

Dawn sư phụ kinh hãi, ông nhận ra thứ Zed sử dụng, chạy đến đỡ lấy Shen sau đó nhìn Zed nói: "Đồ phản bội, sao người dám vào nơi cấm địa của học viện kia chứ?"

Zed nhìn sư phụ của mình hắn nói: "Người không khen con sao?

Con đã đánh bại cậu ta."

Dawn sư phụ đầy phẫn nộ nói: "Ngươi xem ngươi đã làm gì Shen, thứ sức mạnh của ngươi chính là sức mạnh bị cấm kị, ngươi đã dám trái lời răng dạy của ta.... cút đi... từ nay về sau trong học viện Ninja không còn có ai tên là Zed nữa cả..... ngươi bị khai trừ khỏi học viện..... vĩnh viễn."

Hai chữ "vĩnh viễn" ấy cứ như một cây dao sắc lẻm cắt vào tim Zed.

Câu nói ấy như chấn động sâu thẳm trong lòng, khiến anh ta không thể nào tin được điều đó lại là sư thật Zed hỏi lại: "Người nói gì vậy, người đừng đùa với con."

Dawn sư phụ khuôn mặt lạnh như băng nói: "Ngươi không nghe ta nói gì sao, ta nói ngươi bị khai trừ khỏi nơi này vĩnh viễn."

Một loạt các hình ảnh quá khử thay nhau suất hiện trong đầu Zed, sau đó những hình ảnh ấy bắt đầu rạn nứt, rồi vỡ tan.

Zed quỳ trên mặt đất.... hắn hét lên hai chữ "Tại Sao..."

đầy bi phẫn......

Zed cảm thấy vô cùng tức giận, nỗi tủi nhục dâng tràn bên trong trái tim vốn cô đơn lạnh lẽo kia, hắn nói: "Được, nếu ông đã từ bỏ tôi thì tôi cũng không hứng thú gì với nơi này..... từ này về sau Zed này sẽ không còn là học viên của cả học viện này nữa....."

Zed biến mất ngay tại chỗ, Dawn sư phụ hừ lạnh một tiếng, lão ta đang nghĩ gì thì không ai biết cả.

John mất tích bây giờ đến lượt Zed bị đuổi khỏi học viện, xem ra sóng gió tại đây vẫn chưa hoàn toàn lặng.
 
Back
Top Dưới