Khác [Licheang/BlackPink]Người con gái cô độc🖤

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
231452593-256-k658778.jpg

[Licheang/Blackpink]Người Con Gái Cô Độc🖤
Tác giả: SallyNa7
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Sống thất lạc bố mẹ từ nhỏ,được một gia đình thường dân nhận nuôi...Thời gian đầu sống rất hạnh phúc ở một mái ấm gia đình.Nhưng khi cô lên 8 người mẹ nuôi đột ngột mất khiến người cha trở nên tuyệt vọng.Cuộc sống của bé năm ấy sẽ đi về đâu??!



rosemylove​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [ Tổng công, NP ] Tứ quốc kỷ thực
  • Nghe lén được tiếng lòng của tiểu công chúa, một...
  • [FUTANARI] còn không mau phục vụ bổn tiểu thư
  • [12 Chòm Sao] Thế Giới Vampire Và Thế Giới Con Người
  • Vô Tận Thần Công full
  • [ ABO ] TRỌNG SINH OMEGA ĐẠI PHẢN CÔNG
  • [Licheang/Blackpink]Người Con Gái Cô Độc🖤
    Người cưu mang tôi trong cuộc đời


    Mùa đông lạnh giá đã đến,tuyết bắt đầu rơi,nhà nhà lại hội tụ sum vầy cho đêm giáng sinh năm nay.Có nhà thì cùng nhau làm bánh,nhà kia thì tạo trò vui còn tôi...chỉ là một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ.Nhưng may thay,tôi được một gia đình thường dân nhận nuôi và có một cái tên đẹp đẽ:"Park Chaeyoung" có nghĩa rằng tôi là bông hoa hồng đến với bố mẹ.Vào ngày này...

    19 Năm Trước

    Mẹ nuôi:Anh này,em mong đến ngày được gặp con bé quá.Chắc hẳn nó sẽ là một đứa bé đáng yêu.

    Bố nuôi:Anh cũng mong vậy,nhưng tận 2 tuần nữa ta mới được gặp!Tại sao vậy???

    Mẹ nuôi:Mới đi chuyển ra ngoài lần đầu,phải để cho bé tinh thần tốt chứ

    Bố nuôi:Anh tiếc thật đó....

    Bố nuôi;À mà em này,ngày chúng ta nhận chaeyoung là đúng dịp giáng sinh đúng không???

    Mẹ nuôi:Vậy ra là..có thể chuẩn bị quà cho con bé rồi.Nhưng tất cả chỉ còn là quá khứ.

    Họ Cười Nói Vui Vẻ

    CÒN BÂY GiỜ

    Mẹ tôi mất vì không may bảo vệ tôi khi tôi suýt bị xe tông.Ba tôi biết tin thì ông suy sụp,thất nghiệp,đổ đốn vào cờ bạc rượu bia...Nhưng những số tiền đó đều do một tay tôi làm ra.

    Tôi đã tìm rất nhiều công việc nhưng nhiều người họ không hề nhận tôi.

    VÀ CUỐI CÙNG

    Tôi trở thành một cô bé bán diêm nghèo khổ ngày đêm đi bán.Mong mỏi kiếm được một ít tiền.

    Đêm Đó,trong vào ngày giáng sinh

    Tôi trở về nhà như mọi hôm nhưng đêm nay tôi có một cảm giác không lành.Tôi vừa và nhà thì đã thấy một cảnh tượng thật khó chịu.

    Những miếng thủy tinh vỡ khắp nơi,đồ đạc lộn xộn tung bay và người bố của tôi..Một người tôi từng rất YÊU THƯƠNG nhưng giờ đã khác,ông đối xử với tôi như một người Lạ.Ông quát mắng tôi chửi rửa tôi.Và ông nói:

    - Tao hận mày,tại mày..TẠI MÀY mà người phụ nữ tao yêu thương nhất đã chết đi.Tao thật sai tao thật sai khi nhận nuôi một đứa như mày.TẠI SAO!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!.

    Tao nhắc lại cho mày biết,mày mà không bán nổi hết đông này thì đừng có về nhà hoặc CÚT đi!!!

    Chaeyoung:Ba à,Con xin lỗi ba mà,ba ơi...BAAAAAAAAA(Gào thét)

    Chaeyoung:Con thật sự không làm gì mà ba ơi....con xin lỗi ba đừng đuổi con đi mà ba..Con xin lỗi ×2

    - CÚT ĐI!!!!CÚT CHO KHUẤT MẮT TAO.

    Tôi âm thần lặng lẽ rời khỏi căn nhà chứa đầy sự đâu buồn đó.Lòng tôi nặng trĩu trên con đường hoang vắng.Tôi đói tôi mệt...Nhìn gia đình người khác sum vầy thấy các đứa trẻ cùng lứa được bố mẹ tặng quà và những thứ hiện đại mới.Tôi thật sự rất buồn.Tôi chỉ ngồi tạm vào một góc lề đường nhìn những đống diêm mình đã tốn sức đi bán nhưng vô vọng.Tôi đốt một que diêm,hình ảnh ngọn lửa sưởi ấm hiện ra trong mắt tôi,tôi ấm áp đến nhường nào nhưng rồi nó bỗng vụt tắt tôi lại trở lại giá rét trong mùa đông.Chỉ khoác tạm lên mình chiếc áo len mỏng manh tôi lạnh lắm.SAO.. mọi thứ mờ nhạt thế này???Sao tôi lại cảm thấy mình sắp ngã xuống????

    Tôi bỗng mơ thấy người mẹ nuôi tôi luôn kính trọng và yêu thương.

    Mẹ ơi,con muốn đi cùng mẹ!!!!!
     
    [Licheang/Blackpink]Người Con Gái Cô Độc🖤
    COMEBACK


    Ái chà,chào các đọc giả.Lâu lắm mới gặp các bạn🙂))

    Cũng đã hơn mọt năm rồi nhỉ? ...

    Gomennn,tôi bị mất nick wattpad nên tôi bỏ truyện luôn.nhưng giờ tôi quay trở lại rồi đây.Lần nay tôi hứa tôi sẽ không bỏ truyện đâu,mà có bỏ thf mấy má đừng trách tui tại khó lắm mới lấy lại được nick đấy(-.-)

    Thế bây giờ đọc truyện cẩu lương nhé!

    ________________________________

    Cô gái nhỏ bé bỏ chạy ra ngoài đường trong đôi chân trần,ngắm nhìn xung quanh mình!Nhà nhà hạnh phúc xum vầy trong cái đêm lạnh giá,còn TÔI!!!

    Tôi chẳng có ai cả,nhìn những người bạn cùng lứa tuổi được cười đùa vui vẻ,cười đùa bên ba mẹ mình...Tim tôi chợt thắt lại.Tai sao?

    Tại sao vậy ???

    Tại sao tôi lại không có mọt gia đình êm ấm chứ !!!

    Tôi đâu làm gì sai...

    Và sau đó,tôi chẳng nhận thức được điều gì nữa

    _________________________________

    Roses:...

    Tôi mơ màng tỉnh dậy,toàn thân cảm thấy êm ấm đến lạ thường.Thực sự...khiến tôi chỉ muốn nằm mãi trong hơi ấm này.Bỗng tôi chợt tỉnh bởi một giọng nói lạ thường,nghe thật dịu dàng,ấm áp làm sao nhưng trong giọng nói đó khong kém phần lạnh lùng và ảm đạm...

    Cô gì ơi...

    Roses:Hửm..

    Tôi bât dậy nhìn xung quanh,khó hiểu về mọi thứ.Rốt cuộc tôi đang ở đâu vậy???Tại sao tôi lại ở đây???

    Lisa:À bày,cô gì ơi...

    Tôi quay sang với vẻ mặt bất ngờ!

    Roses:ÔI!Xin lỗi

    Tôi tá hỏa🙂))

    - Cho hỏi tôi đang ở đâu vậy???

    - Cô đang ở nhà tôi,xin lỗi vì khiến cô giật mình như vậy>>>

    Bỗng người đó im lặng rồi cất tiếng tiếp...

    - Tôi thấy cô ngất giữa đường,với thân con gái là con gái mà người lại mặc một tấm áo mỏng,chân lại trần.Bộ..cô không thấy lạnh hả?

    Nghe người đó nói thế tôi lại nghĩ về ba mẹ tôi.À không,đúng hơn là mẹ tôi và người đàn ông chịu trách nhiệm nuôi nấng thôi.Tôi chẳng muốn nhớ đến người cha đó,tôi căm thù ông ấy,tôi không muốn quay trở lại đó.Tôi chỉ..muốn về với mẹ!

    - À xin lỗi nếu tôi có nói gì làm cô buồn nhé (người đó bối rối xua tay)

    -Không có gi đâu,cảm ơn chị đã giúp tôi.Bây giờ tôi phải đi rồi..

    - Khoan đã,cô vừa mới tỉnh mà người còn yếu nữa>>

    Hay là...

    Cô ăn bát cháo đã rồi hẵng đi!

    Tôi im lặng.

    _________________________________

    - Vậy,cô tên gì???

    - Tôi quên giới thiệu rồi,tôi là Park Cheayoung.Cứ gọi tôi là Rosé...

    - Còn tôi là LISA ,chỉ Lisa thôi!

    Tôi 18 tuổi,còn cô thì sao?

    Tôi cũng vậy...

    - Vậy tại sao cô lại trở nên như vậy?

    Xin lỗi nếu tôi đụng chạm đến vấn đề riêng tư.

    - Không sao,ba tôi ...

    Ông ấy cờ bạc rượu chè nên nhà tôi thấy bát về kinh tế,giờ tôi phải đi làm thêm từ sáng đến chiều,tầm tối tôi đi bám diêm kiếm thêm.

    Cô ngập ngừng,khóe mắt cay cay...

    Trước tôi là trẻ mồ côi,tiếp đó được bố mẹ tôi nuôi nhận.

    Kể từ ngày mẹ mất,ba tôi ngày nào cũng đánh đập tôi,quát mắng.Hồi trước mẹ cứu tôi trong một vụ tai nạn nên không may qua đời...Và sau đó

    Mà thôi,đừng nói về việc đấy nữa.Cô thì sao???

    - Tôi sống một mình.cũng là trẻ mồ côi giống cô.Hiện tại tôi cũng làm thêm kiếm tiền để nuôi sống bản thân.

    Tôi vừa ăn bát cháo,nhìn xung quanh ngôi nhà>>

    Nhìn kĩ lại thì,tuy ngôi nhà trông nhỏ bé và đơn sơ nhưng đồ đạc đều được sắp xếp gọn gàng,ngăn nắp.Thật sự rất đẹp.

    - Tôi có thể hỏi cô một câu không?

    - Được chứ!

    - Tôi có thể ở nhà cô tạm một thời gian không???

    _ HẢ///

    - Xin lỗi,tôi chỉ hỏi thôi nếu cô không đồng ý thì thôi vậy🙂

    - Sao cô lại cần vậy,người cha ở nhà thì sao?

    - Tôi nói rồi mà,ông ấy đối xử tệ với tôi lắm nên tôi không muốn quay trở về nơi đó!

    - Thôi được rồi,cô cứ ở lại đi.Toi sẽ giúp cô kiếm việc làm,hãy cứ ở lại đếnn khi cô có chỗ ở!

    - Thật sao?

    Tôi vui mừng khôn xiết khi nghe Lisa nói như vậy.

    Tối đó...

    - Đây là phòng của cô,tôi chỉ có mỗi căn phòng này là còn trống,hơi nhỏ nhưng đủ rộng để ngủ mà🙂))

    Waoooo tôi trầm trồ...

    - Cảm ơn cô nhiều,có phòng là tôi vui rồi!

    - Vậy..cần gì cứ gọi tôi nhé!

    Tôi khẽ gật đầu,cô bạn kai đi ra ngoài.Đóng cửa lại,nằm ườn lên chiếc đệm êm ấm.Đưa mắt nhìn qua cửa sổ...

    "Mẹ...giờ mẹ có trên đấy có ổn không?"

    _________________________________

    Sáng hôm sau.

    Cốc...cốc

    - Rosé,cậu dậy chưa?

    Cửa phòng lặng lẽ mở ra

    -Chào buối sáng!

    Cô ấy nở một nụ cười nhẹ với tôi!

    Chết rồi...

    Tim tôi lỡ loạn nhịp.đập nhanh liên hồi.Cái cảm giác gì vậy chứ???

    - Lisa,cậu ổn chứ?

    Mặt cậu sao trông đỏ vậy?

    - Không gì,dậy rồi vậy cậu xuống ăn sáng đi...

    -Ừm!

    _____________________

    - Hôm qua cậu ngủ có ngon không???

    Tôi lặng hỏi>>

    - Tốt lắm luôn ấy.

    Tôi khẽ cười.

    - Cảm ơn cậu vì đã đồng ý cho tớ ở nhờ!

    - Không có gì,tớ đã hứa sẽ giúp cậu kiếm việc làm rồi mà.

    - Cậu có biết việc nào gần đây không?

    Cheayoung vừa vội vã ăn vừa nói..

    - Cậu ăn từ từ thôi,có ai dành của cậu đâu🙂))

    Có một cửa hàng coffe gần đấy,cũng là chỗ tớ đang làm.Chủ tiệm ở đấy tốt tính lắm luôn ấy!

    - Vậy,lát nữa cậu đưa tớ đến đó được không???

    -Được thôi!

    Tôi nhún vai.

    _______________________

    -Đây là quán tôi làm

    - Vậy ta vào thôi.

    Tiếng chuông cửa vang lên...

    - Tôi vào làm trước nhé!

    Tôi nói nhỏ với Cheayoung.

    -Ừm..

    Cô chủ tiệm lặng lẽ bước ra

    - Cháu muốn gọi gì???

    - À cô ơi,cháu muốn đến đây xin việc ạ!

    - Vậy sao...

    Sau đó Cheayoung bắt đầu buổi phỏng vấn nhỏ.

    - Bao giờ cháu có thể đi làm được???

    - Ngay hôm nay luôn ạ!

    - Được rồi,mọi người ngưng làm ra đây nào.

    Mọi nhân viên đều tạm dừng công việc đang dở mà tập trung lại.

    - Đây là Cheayoung.từ nay sẽ là nhân viên mới của quán mọi người nhớ chỉ bảo con bé nhé.

    Tôi lặng lẽ nhìn Lisa,cô ấy cũng nhìn lại tôi.Hai ánh mắt chạm nhau,một nụ cười nhỏ khẽ hiện trên khóe môi.

    - Mong mọi người giúp đỡ /tôi lặng lẽ khép nép cúi đầu chào mọi người/

    - Chao ooiiii xinh quá!!!!

    Một chị gái cất tiếng.

    - Waoo không ngờ quán mình lại có thêm một nữ thần đấy.

    - Đúng rồi,xinh chẳng kém gì Lisa đâu đó!

    Lisa:Haizz thôi mọi người,quay lại làm việc nào.

    __________________________

    - Chúc mừng vì nhận được việc làm!

    - Cảm ơn cậu,tớ không ngờ rằng nhận việc nhanh thế cơ đấy.

    - Lúc tớ đi xin việc ở đây tớ cũng bát ngờ không kém đâu🙂))

    - Vậy...Tiền bối có gì chỉ bảo em nhé!

    - Hahaa,được rồi không cần nghiêm trọng vậy đâu.

    Thế là cả hai chúng tôi bắt đầu vào làm việc.

    Chiều tối...

    - Cheayoung ơi.chúng ta về thôi.

    - Đợi tớ một chút!

    _____________________

    - Waaaaa mệt quá đi mất!

    - Ngày đầu làm việc thế nào?

    - So happy...

    We did a gread job!

    - It's great,isn't it???

    -Yessssss

    Thank you so much!

    - You're welcome!

    Fighting

    ___________________
     
    [Licheang/Blackpink]Người Con Gái Cô Độc🖤
    c3


    Chào các bạn lại là tác giả này,trước tin xin gửi lời cảm ơn vì đã đọc bộ truyện này nhé!

    __________________________________________

    Tối hôm đó

    - Ngày đầu đi làm trông cậu vui nhỉ??

    - Ohhh

    Trông tớ vui như thế sao...

    - Từ lúc làm đến giờ cậu cứ mỉm cười hoài luôn ấy

    - Chằng qua là vui vì may mắn tìm được việc thoii màaaa

    Y khẽ phồng má tỏ vẻ tức giận,nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu này của Y cô khẽ bật cười

    Y thấy thễ liền ngưng lại mà thay vào đó lại đỏ mặt,chẳng biết mặt đỏ vì ngượng hay mặt đỏ vì tức giận nữa???

    - Thế tối nay cậu muốn ăn gì

    Lẩu nhé?

    - Lẩu saoooo

    - Tớ thấy nó phù hợp để làm bữa tiệc nhỏ chúc mừng cậu kiếm được việc mà...

    Cô vừa nói vừa đứng dụa vào thành bàn tạo khí phách trông thật sang trọng dù chỉ đơn giản là mặc trên mình một chiếc áo oversize và chiếc quần ống rộng.

    Nhìn như thế ai mà không mê cho nổi...

    - Vậy ta chốt tối nay ta ăn lẩu nhé/

    OK!!!

    __________________________

    - Thấy sao?

    - Waooooo ngon thực sự luôn ấy

    Tớ chưa bao giờ ăn lẩu,tớ chỉ nghe mọi người nói về món ăn này và thực sự là nó rất ngon luôn ấy!

    - Cậu thích nó là tớ vui rồi

    (Tôi không nghĩ là mới gặp nhau được mấy ngày,xin ở nhờ.Mà thân nhua nhanh vậy luôn đó🙂))

    - Mà tớ thắc mắc một điều

    - Sao vậy?

    Cô bày vẻ mặt khó hiểu nhìn Y

    - Nói thật là tớ chẳng thấy cậu giống người Việt Nam chút nào?

    - Hahaaa

    Nghe thấy Y nói thế cô liền bật cười.

    - Tưởng vấn đề gì khiến mặt cậu nghiêm trọng vậy.

    - Sao???

    - Tớ là người Thái,

    Hồi năm tuổi ,khoảng thời gian đấy tớ vẫn sống trong trại trẻ mồ côi.Tớ được một người cô nuôi dạy ở đấy nói với tớ rằng tớ là người Thái.

    Tớ hỏi lí do tại sao,cô ấy chỉ nói rằng lúc đó mọi người thấy tớ được để trước cổng và ngay bên cạnh là một dòng chữ tiếng thái.

    Trên đó ghi là:

    " Lisa,dòng máu Thái"

    - Nghe thật sự rất vô lý đúng không nhưng thật sự nó là vậy đấy!

    Y nghe xong liền bất ngờ cất giọng cảm thán.

    - Cậu lo mà ăn đi,đồ ăn trong bát nguội hết rồi kìa.

    - Bít òiiiiii

    - Mà Cheayoung này

    - Hửm?

    - Ngày mai là thứ 7...

    Cô ngập ngừng rồi đưa tay lên gãi mã.

    - Cậu có rảnh không???

    - Rảnh chứ sao không,tớ đã đi kiếm thêm việc làm đâu!

    - Thế mai bọn mình đi chơi nhé???

    - Ở đâu vậy???

    - Thì cứ đi đi rồi sẽ biết

    _________________________

    Sáng thứ 7

    - WAAAAAAAHHHH

    Tiếng hét thất thanh của cô gái khiến mọi người xung quanh phải ngoáy đầu lại.

    - Nói bé thôi mọi người nhìn kìa /ngượng ngùng/

    - Hì hì tớ xin lỗi tại tớ vui quá

    - Chắc hẳn cậu cảm thấy phấn khởi lắm

    - Cậu nói đúng rồi đó,lâu lắm rồi tớ mới được đi công viên giải trí đó.

    - Vậy ta đi mua vé thôi

    _____________________________

    - Này này..ta chơi tàu lượn siêu tốc đi

    Y chỉ tay về phía tàu lượn đang đưa con người về nơi đất mẹ!

    - hả..a..ả?

    - Tớ bảo là mình đi TÀU LƯỢN SIÊU TỐC đi!

    Y nhấn mạnh chữ "TÀU LƯỢN SIÊU TỐC"

    - Thôi cậu chơi một mình đi,tớ không thích đâu...

    Cô quay mặt

    - Ồhhhh

    Cậu không muốn chơi hay là cậu sợ vậy???

    Y cất giọng nói đểu.

    - Nayfyyy tớ đâu có sợ

    Cô ngượng ngùng mà đáp tra

    - Thế ta đi thôi!

    _________________

    - WOAAAAA vui quá đi

    Y hớn hở nhảy tót lên vì vừa mới chơi xong cái trò "Đưa Em Đi Chơi Xa" kia🙂))

    - Lisa ahhh,cậu ổn chứ

    Lisa đầu óc quay cuồng mà khập khiễng bám tay vào thanh chống bên cạnh.

    - Tớ...tớ ổn /khẽ gật đầu/

    - Òooo

    Vậy ta đi ăn kem nhé?

    -Ừm

    ___________________________

    - Hôm nay tớ thật sự rất vui,cảm ơn cậu!

    - Không có gì,cậu thấy vui là được rồi.

    Cả hai dạo bước trên đường mà trò chuyện về chuyến đi chơi hôm nay.

    - Tớ cảm thấy hạnh phúc,thật sự đấy!

    Hồi bé tớ cũng hay đi cùng bố và mẹ đến công viên giải trí...

    Nói xong Y liền bật khóc

    - Thôi đừng khóc,bây giờ cậu phải sống cho hiện tại.Đừng buồn nữa...

    Cậu nghĩ xem,nếu cậu khóc,người mẹ của cậu nhìn thấy có vui không?

    - Cậu nói đúng,tớ phải trở nên thật mạnh mẽ không thì mẹ tớ sẽ buồn.

    - Vậy giờ cùng nhau về nhà thôi nào!

    Tối hôm đó cả hai đứa cùng nhau trở về nhà.Lisa về đến nhà liền trở về trong phòng và suy nghĩ về ngày hôm nay!

    Cô cảm thấy trái tim mình bỗng ấm áp lạ thường mỗi nhìn thấu nụ cười ấy,cảm thấy vui vẻ khi bên cạnh người đó.

    không...thật sự tôi đâu phải là thích cô ấy?

    Chỉ đơn thuần là tình cảm bạn bè bình thường thôi mà...

    ________________________________

    Phòng của Cheayoung:

    - jhsdbjhbcwhbvhvbjfhdb

    Cái cảm xúc gì vậy nè.

    Trong lòng Y đang cảm thấy nóng lên,cứ nghĩ đến cô Y liền thấy tim mình đập nhanh một nhịp.

    Có phải là thích không vậy??

    Chết rồi.lỡ say người ta mất rồi!

    _________________________________

    -Ưmmmmm

    Y thức dậy ngáp ngắn ngáp dài lười biếng rời khỏi chiếc chăn ấm áp và đi ra ngoài phòng khách

    - Lisa đâu rồi nhỉ?

    Đúng thật là hôm nay không thấy cô ấy đâu cả,thường Y chỉ cần tỉnh dậy và bước chân ra phòng khách là cô ấy đã ở đó rồi.Trong úc đắm chìm vào thắc mắc Y liền thấy một tờ giấy nhỏ để trên bàn:

    "Tớ có việc đến chiều tối tớ mới về,cậu không cần nấu cơm cho tớ đâu

    Đồ ăn sáng tớ đã làm sẵn rồi cậu nhớ mang ra hâm nóng mà ăn nhé"

    Đọc xong Y liền bất giác mà nở nụ cười trên khóe môi.

    - Aiii chàaaaaa

    Hôm nay không có cậu ấy ở nhà,chắc sẽ buồn lắm đâyyyy

    Nói rồi Y liền đi VSCN

    18h tối

    - Đói quá ta ơiiii

    Khẽ thở dài vươn vai mà than thở

    - Nhà hết đồ ăn rồi sao???

    Mình có nên ra ngoài đi mua ít đồ không nhỉ?

    - Đi thôiiii

    ____________________________

    Hửm?

    Y đang xách đống đồ vừa mới đi mua về liền thấy ai đó...

    - Có phải là cậu ấy không vậy?

    Y thấy ai đó rất giống cô bạn cùng nhà của mình đang đứng nói chuyện với một cô gái lạ mặt nào đó liền tới gần núp sau bức tường mà nghe cuộc đối thoại của họ:

    - Chị xin lỗi màaa

    - Tại sao chị lại ứng xử như vậy chứ?

    - Thì tại chị thấy tội cô ấy quá nên mới cho cô ấy ở nhờ thôi mà

    - Thế lỡ...

    Cô gái kia chưa kịp dứt lời Lisa liền áp vào môi cô ấy một nụ hôn.

    - Chị thề sẽ không có chuyện gì!

    - Thôi được rồi,em tha cho đó...

    Không thể tin vào mắt mình,cậu ấy đã có người mình thương rồi sao?

    Vậy à...

    Hóa ra mình cũng chẳng có cơ hội!

    Y quay người lại,khóe mắt hơi cay

    - Không sao,dù gì bọn mình cũng chỉ là bạn bè thôi mà

    Nói rồi Y liền bỏ đi

    - Em vừa thấy có ai ?

    - Hả?Chắc không có gì đâu.

    Y buồn thật rồi,thật sự không thể chấp nhận điều này được.Vừa về nhà cất đồ liền bỏ ra ngoài một mình trong thời tiết lạnh buốt.

    Vừa đi vừa khóc Y thật sự...

    Tại sao tôi lại đi đem lòng yêu người con gái đã có người thương rồi chứ?

    Gục đầu bên lề đường,cất tiếng khóc thút thít...

    - Này bé ơi

    Một tiếng giọng trầm ấm cất lên

    - Anh...anh...anh Hoàng

    Sao anh lại ở đây?

    - Câu đó là anh nên hỏi em mới đúng,sao em lại ngồi đây khóc vậy?

    - Em...em...

    Hoàng - 20 tuổi

    Nhân viên làm cùng quán với Roses và Lisa!Thích thầm Roses.

    - Thôi có chuyện gì cứ nói với anh...

    ___________________________

    - Vậy em thích họ nhưng họ có người yêu rồi hả?

    - Dạ...

    Hoàng biết là Cheayoung thích ai....

    - Thôi đừng buồn em ạ,không có người này thì mình tìm người khác...

    Trên đời này thiếu gì người!

    - Anh nói chí phải

    - Chứ sao

    Cô ơi cho cháu thêm một lon bia nữa ạaaa

    _________________________________

    - Cheayoung ơiiiiiiii

    Đâu rồi nhỉ?

    Lisa đã trở về nhà rồi.Bây giờ là 22h đêm,Y lại đi đâu mà không thấy trả lời nhỉ?

    - Cheayoung ahhhh đi đâu rồi không biết...

    Ting .. tong ..

    - Hửm/

    Mở cửa

    - Anh Hoàng???

    - Ahh xin chào Lisa,hôm nay Roses đi chơi với anh mà em ấy uống nhiều quá nên giờ say luôn rồi🙂))

    - Ôi em xin lỗi ạ,để em đưa cậu ấy vào

    Cô bối rối

    - Không sao,không sao,thôi anh về nhé...

    - Dạ chào anh ạ /cúi đầu/

    Cô dìu Y vào phòng rồi nhẹ nhàng đtặ xuống giường,cởi áo khoác giày dép cho cô...

    - Trời ạ,sao lại uống bia thế này cơ chứ,tửu lượng đã kém rồi còn đú đởn🙂))

    Cô tính bỏ đi thì..

    - Lisa..

    Y khẽ rên

    - Hửm?

    - Ở lại với tớ đi mà...

    Trong vô thức Y liền kéo Lisa xuống nằm cạnh mình mà ôm.

    - Chậc..thoou được rồi chỉ hôm nay thôi đấy nhé!

    Rồi cả hai ôm nhau ngủ tới sáng

    - Xin chào

    - Chào buổi sáng

    Y nhớ lại ngày hôm qua,tai liền đỏ...

    - Lisa này...

    - Sao vậy ?

    - Hôm qua tớ có nói gì linh tinh với cậu không ?

    - KHông có!

    - Phù...

    Y khẽ thở phào nhẹ nhõm.

    - Cậu chỉ níu lại tay tớ rồi kéo tớ xuống nằm với cậu,ôm chặt đến nỗi tớ không nhúc nhích được...

    - hảaaaa

    Y tá hỏa

    - Nhưng mà không sao đâu..

    Cậu ổn hơn là được rồi

    Y đỏ mặt...

    - Tớ xin lỗi

    - Không sao đâu

    __________________________________

    6 tháng sau...

    Buổi sáng đẹp trời

    - Ohayo

    - Lice,cậu dậy rồi à?

    - Tôi vừa mới thôi

    Khẽ cất lời,cô gái với mái tóc dài đen tuyền liền đi đến không gian bếp để tìm kiếm thứ gì đó để ắp đầy cho cái bụng đói meo của mình.

    - Tớ mới mua takoyaki,cậu lấy trong tủ ra mà ăn.

    - "TAKOYAKI"??

    Dứt lời,cô liền chạy như bay đến tủ lạnh và lấy chúng ra ăn.

    _ Cậu không ăn cả Cheayoung???

    - Tớ ăn trước khi cậu dậy rồi.

    - Ahh được rồi.

    = Mà Lice này...

    - Sao vậy?

    - Tớ nghĩ tớ sẽ ở lại thêm 1-2 tuần nữa

    -....

    Cô gái tóc vàng cất lời,cô liền khựng lại...

    - Ý cậu là sao!

    - Vì tớ kiếm được chỗ ở rồi,cũng kiếm được vài công việc mới nữa.Nên tớ quyết định chuyển đi.

    - Vậy sao...

    Mặt cô trở nên tối đi

    - Không sao mà,tớ vẫn làm ở quán coffe cùng cậu vẫn sẽ sang chơi với cậu mà.

    Nói vậy chứ thực chất một phần Y cũng không muốn làm phiền cô.Không những thế cô còn có người yêu rồi nên Y quyết định chuyển ra ngoài!

    _______________

    - Tặng em...

    - AHHH em cảm ơn anh Hoàng.

    Y nở nụ cười rạng rõ vui ừng đón nhận bó hoa đỏ rực.

    - Cheayoung này...

    - Dạ?

    - Anh...anh....

    -...

    - Thôi không có gì đâu,chúc mừng tiệc tân gia nhaaa

    - Em cảm ơn anh!

    Đứng xa xa đó,cô đã thấy hết tất cả.Sao lòng lại cảm thấy nặng trĩu đến thế...

    ________________________

    - Lisaaaaa

    -...

    - Xem em mới mua được gì này,đẹp không?

    Buổi tối hôm đó Lisa cùng người yêu của mình đi chơi với nhau

    Cô gái đó liền đến bên Lisa và khoe chiếc váy mới mua của cô ấy.

    - Chị àaaaaa

    -.....

    -LISA!!!

    - Hả..

    Cô giật mình mà quay sang nhìn người yêu.

    - Chị sao vậy?

    - Không có gì...

    ...........................

    - Jenny này

    - Dạ???

    - Mình...chia tay nhé?

    - ....

    Lí do?

    - Chỉ là ...

    - Yêu cô gái kia rồi đúng không?

    - Sao em...

    - Không sao,em biết điều này cũng sẽ xảy ra mà!

    Em ủng hộ,cố lên nhé...

    - Cảm ơn em!

    Nói rồi cô liền bỏ đi

    Tội cho cô gái đó,một mực hết lòng vì người mình yêu rồi để nhận lại kết quả như vậy

    Haizzzzzzz

    --------------------------

    Nay tôi viết đến đây thôi nhé!

    Bái bai 🙂))))))
     
    Back
    Top Dưới