Cập nhật mới

Khác [lichaeng] • Ngày Định Mệnh

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
345876063-256-k495815.jpg

[Lichaeng] • Ngày Định Mệnh
Tác giả: okseomi209
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nối tiếp Một Lòng Một Dạ của HanyuLN "đây là phần 2 để mọi người đọc cho đở đau thương" mà mấy bạn có thể là đau thương hơn 🙂) nhưng có thể ko còn đau thương



okseomi209​
 
[Lichaeng] • Ngày Định Mệnh
Chương 1


Ngày qua ngày Thái Anh cũng đã 30 nhưng Thái Anh vẫn không lấy chồng Thái Anh vẫn cứ đợi một người, dù biết cô chẳng quay lại được nữa, hôm nào Thái Anh cũng ra hiên nhà ngồi ngóng ra cửa, cuối cùng ngày này lại đến ngày mà Thái Anh và cô gặp nhau, Thái Anh lại hát lên ca khúc năm đó

"Cho nhau cởi áo qua đầu...hức...phủ lấy thân nhau...dù nắng mưa dãi dầu...hức...thương nhau nắm lấy dây trầu...giữ lấy buồng cao...hức...cho đến khi bạc đầu..."*

"Cô..út..ơi" con Hạnh đi lại

"Tao lại...hức...nhớ Lệ Sa nữa rồi Hạnh ơi..."

"Người cũng đã đi rồi, Cô đừng khóc nữa" ôm Cô út và an ủi

"Đã nhiều năm trôi qua...hức...tao không thể quên...hức...hình bóng đấy, nó cứ ám tao hoài Hạnh ơi"

"Cô út nín đi, rồi vào nhà đi Cô, Cô nghe lời con đi Cô" Hạnh đỡ Cô út vào nhà trong

"Cô nghĩ ngơi đi Cô kẻo ốm"

"Ùm...tao biết rồi, mày ra ngoài đi, tao cần phải ngủ"

Con Hạnh im lặng nhìn Cô út

"Không sao đâu, tao đi ngủ mà"

"Dạ..."

Đêm đó Thái Anh qua phòng Lệ Sa để ngủ vì cô đã quen mùi phòng Lệ Sa ở đấy có mùi Lệ Sa và một chút hơi ấm còn sót lại, Thái Anh ôm cái gối mà Lệ Sa đã nằm Thái Anh lại khóc và nói

"Lệ Sa...đồ Cô còn đây...hức...mà Cô...đâu mất rồi..."*

Cô ngủ thiếp đi, đôi mắt đỏ hoe và sưng phù lên...sáng hôm sao cô vẫn điềm đạm như chưa có gì xảy ra...có tiếng đập cửa

"Có ai ở nhà không...có ai không..g"

Con Hạnh bước ra

"Đây là..."

"Tôi đến đây để tìm cô Phác Thái Anh, có Cô ở nhà không"*

"Cậu kiếm cô ấy để làm gì"

"Tôi có một bức thư gửi đến cô ấy"

"Đưa tôi là được rồi cần gì phải gặp cô ấy" gương mặt chán ghét

"Không được có người nói phải đưa tận tay cho Cô Thái Anh"*

"Hạnh có chuyện gì vậy" Cô bước ra

"Dạ, có người lạ mặt muốn gặp Cô, nhưng mà..."

"Không sao đâu cho vào đi"

"Dạ..."

Con Hạnh mời người này vào nhà

"Mời cậu ngồi..."

"Để con vào pha trà"

"Ùm..."

Cô vừa ùm thì con Hạnh liền vào trong

"Cậu là..."

"À...tôi xin tự giới thiệu, tôi tên là Kanyoung họ của tôi là...à mà thôi biết tên được rồi"

"Cậu đến đây tìm tôi làm gì"

"Có một người đã đưa tôi bức thư này và nhờ tôi đưa nó cho cô" Kanyoung đưa bức thư tới Thái Anh

"Này là..."

Cô mở bức thư và đọc trong lòng...Chào em, dạo này em thế nào...chắc em đã quên tôi rồi nhỉ cũng đã 12 năm rồi đúng không em, Cô đọc tới đây liền rưng rưng nước mắt, từng giọt nước mắt nhiểu vào bức thư cô đang cầm, em đọc tiếp...em đừng khóc, tôi biết khi em đọc bức thư này là lúc em đang khóc, xin lỗi em vì không thể ở bên em suốc 12 năm ròng rã, mai tôi sẽ đến chỗ mà hai ta đã từng thả diều cùng nhau, mong em sẽ đến đấy vào ngày mai, tôi sẽ chờ em...khi cô đọc bức thư cũng là lúc Kanyoung phải đi
 
[Lichaeng] • Ngày Định Mệnh
Chương 2


"Tới lúc tôi phải đi rồi, hẹn gặp lại"

Kanyoung bước ra cổng thì Cô Thái Anh gọi lại

"Họ tên đầy đủ của Cậu là gì"

"Họ tên đầy đủ của tôi là...Kanyoung Manoban"

Vừa nói xong Cậu liền rời đi để Cô đứng thẳng thờ ở đó, con Hạnh cũng vừa nghe cái tên xong cũng ngỡ ngàng, nó để đồ xuống bàn chạy ngay lại chỗ Cô út

"C...Cô út...Cô nghe Cậu ta nói gì không"

"Ta nghe chứ...hức"

"C...Cô đừng khóc, vậy là Gia Đình Manoban không ai bị sử tử"

"Ta vui lắm Hạnh ơi...hức....Cô vui lắm"

"Cô vui sao cô lại khóc, Cô đừng khóc nín đi Cô"

"Tại sao vậy Hạnh...hức...tại sao 12 năm trời mới tìm Ta" gương mặt hiền dịu hỏi con Hạnh

"Chắc Lệ Sa có chuyện nên giờ mới về tìm cô á..."

Hôm đó làm cho Cô và con Hạnh vui mừng đến chẳng ngủ được, sáng hôm sau Thái Anh gấp gáp để chuẩn bị đi đến nơi hai người gặp nhau, lúc này Cô vui hơn hôm nào hết, con Hạnh lấy xuồng để chở Cô qua đó mặc dù buồn nôn nhưng cô vẫn vui vẻ, khi tới nơi Cô thấy một người mặc trang phục đất nước mình, Cô vui đến nổi muốn nhào vào ôm một cái, khi Lệ Sa quay lại Cô chưa kiệp nói gì thì bị Thái Anh tát vào mặt cô ôm mặt nói

"Thái Anh...em tát Cô đau quá"

"Ui...da...đau"

"Cô là Thống Đốc sao em tát một cái thang đau rồi" Cô khóc

"Đây là giấc mơ à...hức"

"Tôi là Lạp Lệ Sa không còn là LaLiSa nữa"

Cô tự tát mặt mình vì lời Lệ Sạ giống như giấc mơ của cô vào 2 hôm trước

"Em đừng tát mặt mình nữa...Phác Thái Anh"

"E..em...hức em không nằm mơ đó chứ"

"Đúng em không nằm mơ đây là ban ngày, có con Hạnh ở đây nữa mơ sao được"

Con Hạnh lên tiếng

"Cô...út, Lệ Sa..."

"À, ý Cô là tại sao tôi chưa chết à, về nhà đi tôi kẻ cho nghe"

Khi đang trên đường về Thái Anh tựa vào người Lệ Sa

"Mình ơi...em nhớ mình lắm"

"Mình cũng nhớ em"

"Nó như một giấc mơ vậy, mình đến rồi mình đi..."

"Không, tôi về lần này là cưới em, ở bên em cả đời, lần này là nói thật"

"Tôi xin thề, tôi sẽ ở bên Thái Anh cả đời nếu có nói sai thì..."

Cô chưa kiệp nói xong thì Thái Anh đã đưa ngón tay lên miệng Cô

"Mình đừng nói như vậy..."

____________________________________________________________________________

Vui chưa, vui rồi chứ gì? nhưng như vậy vẫn chưa là gì đâu hihi!!
 
[Lichaeng] • Ngày Định Mệnh
Chương 3


"Mình muốn ở bên Thái Anh, bù đấp cho Thái Anh cả đời"

Sao khi nói xong cũng là lúc phải lên bờ và đi về Thái Anh nắm chặt tay Lệ Sa, hai con người này nói chuyện qua lại, con Hạnh ở sau thì cười tủm tỉm một mình

"Lệ Sa...mình đi tắm đi rồi ra ăn cơm với em"

"Vậy em đợi Mình nha"

"Dạ" Cô nở một nụ cười rạng rỡ hài lòng và đầy hạnh phúc

Lúc ăn Thái Anh gấp đồ ăn cho Lệ Sa như 12 năm trước

"Này...mình ăn nhiều vào để có sức"

"Để làm gì?

Đừng nói là em muốn..."

"Không phải, mình kì quá à" mặt đỏ ửng lên

"Vậy hai ta đi đâu"

"Bí mật"

Nàng cười làm Lệ Sa cười theo, con Hạnh thấy vậy xúc động nước mắt tèm nhem trên mặt tỏa vẻ hạnh phúc khi cả hai được ở bên nhau như giây phút này đây, khi ăn xong con Hạnh bưng bát đĩa vào thì

"Mình này..."

"Hủm...à"

"Thực ra thì...chuyện là như vầy"

"Lúc ta đứng trước những họng súng, thì ta đã ngăn họ lại và kêu người dân chạy đi, mặc dù họ đánh ta, chém ta nhưng ta vẫn bảo vệ họ, lúc đấy xung quanh ta là mưa bom bão đạn của Thái Lan đang ập đến, ta lấy thân mình bảo vệ họ, nhưng trong số đó có một thuộc hạ của Chanasit đã đâm ta làm ta hôn mê sâu, lúc ta biết được là Chanasit say thuộc hạ đâm ta thì ta đã bị người Việt Nam bắt đi, họ có nói với ta rằng nhờ ơn Lệ Sa đây họ mới sống tới giờ, giờ tôi cứu ngài lần này ngài sẽ không bị sử tử thay vào đó người sẽ bị sử tử là Chanasit, và người dân đã đưa ta đến một nơi an toàn"

"Cũng khuya rồi em về phòng ngủ đi"

"Mình ơi..."

"Có chuyện gì vậy"

"Thái Anh muốn ngủ với mình...liệu..."

"Được chứ em muốn ngủ với Ta thì vào đây"

Nắm áo Lệ Sa và bám theo, Cô nằm lên giường, Lệ Sa ôm Cô thật chặt, Nầng xoay người lại ngước lên nhìn vào mắt Lệ Sa, cả hai nhìn nhau một lát thì mặt ai cũng đỏ như trái ớt

"Em ngủ đi, mà mai hai ta đi đâu vậy em...?"

"Hai ta đi chợ cùng nhau á" Nàng cười

"Em này...ta không muốn đi chợ, ta sợ..."

"Không sao, có Phác Thái Anh đây rồi Mình không phải sợ" cười nhết mép

"Em chắc không đấy Thái Anh"

"Em chắc mà giờ em là người hùng rồi, mình lo gì"

Sáng hôm sau, Lệ Sa và Thái Anh thức dậy mới ra mở cửa thì thấy Cha mẹ, Anh Cả với chị Mỹ Anh nữa, họ nhìn Thái Anh rồi nhìn sanh phải thấy Lệ Sa cũng ở đó cha mẹ Thái Anh quỳ xuống chấp tay xin tha mạng, chị Mỹ Anh vs Anh Cả cười lớn, cười đến nổi đau cả bụng ra

"Hai đứa bây cười cái gì còn không mau quỳ xuống, Lệ Sa ơi xin cô hãy tha cho gia đình tôi đừng ám gia đình tôi nữa"

"Ta chưa có chết, hai người mau đứng lên đi"

Lệ Sa tiến tới đỡ hai người lên, cả hai giờ mới cảm nhận được hơi ấm của Lệ Sa và thở phào nhẹ nhõm

______________________________________________________

Tất cả ổn chứ, hè nóng thấy mẹ hà
 
[Lichaeng] • Ngày Định Mệnh
chương 4


Và Lệ Sa đã kể câu truyện của mình cho gia đình Phác nghe, ông bà cũng thông cảm cho cô rồi cho cô ở đây.

Thái Anh nắm lấy tay Lệ Sa chạy đi, ông bà Phác lại đổ mồ hôi hột

"Lệ Sa" Nắm chặt tay nhau

"Em kêu Mình chi đấy"

"Mình đừng đi bỏ em nữa nha, em sợ lắm đó đa"

"Ùm...chắc rồi Ta sẽ không bỏ Nàng đâu" cười trừ

Khi tới chợ Lệ Sa sợ sệt không dám bước tới sợ họ cầm đồ đánh Cô, vì giờ cô không đem súng hay bắt cứ thứ gì, Cô đã bỏ hết vào ngăn tủ, thư từ của Cô đều đem cất hết nếu có ai thấy thì Cô sẽ không chiếm được Việt Nam một lần nào nữa

"Lệ Sa...Lệ...Sa..."*

"H...hả...hả nàng kêu ta cái chi đó" gương mặt trắng bệt

"Mặt Mình sao không có miếng sức sống nào vậy Mình bị bệnh à"

"Thôi hai ta đi về he"

"Đ...được...được"

Những ánh mắt căm thù của những người dân Việt Nam nhìn Lệ Sa làm cho lệ xa lo lắng, Thái Anh nắm tay Lệ Sa kéo Cô chạy nhanh về

"Mình có sao không Lệ Sa..."

"Ta không sao..."

Gương mặt lạnh lùng

Thái Anh cũng chẳng nói gì thêm, một ngày nữa trôi qua.

Satra cùng Kanyoung đứng trước cửa kêu Lệ Sa

"Lệ Sa...Lệ Sa" kêu lớn

Con Hạnh bước ra

"Là Cậu à Satra C...Cậu cũng chưa chết" con Hạnh chạy lẹ vào trong để kêu mọi người ra

"Kanyoung em đến đây có việc gì...?"

"À Tía Má kêu Chị về có việc" uống miếng trà

"Rồi, mà đi ngay bây giờ à"

"Dạ đúng rồi Thống...nhầm Lệ Sa" tí nữa thì

"Để ta vào chuẩn bị đồ rồi đi"

"Dạ"

Thái Anh bước ra

"Hai người..."

"Dạ...không phải gì đâu, Tía Má kêu Lệ Sa về để bàn chuyện cưới hỏi thôi" cười nhẹ

Không phải về để hỏi cưới không đâu mà họ còn bàn việc đánh chiếm Việt Nam đợt hai, không phải trận chiến nào cũng đánh đợt một đợt hai là thôi cũng phải có một mất một còn

"Mình...ơi"

"Mình chỉ về nhà thôi, mai Mình sẽ về với em mà"

"Em muốn theo Mình"

Lệ Sa liếc nhìn Kanyoung, Cậu ấy cười nhẹ và gặt đầu, Lệ Sa mới cho Thái Anh đi theo

"Được nếu em muốn"

Kanyoung mở cửa xe cho Lệ Sa vào Thái Anh vào, bắt đầu đến nhà Lệ Sa, khi trên xe Thái Anh nhìn xung quanh, đường xá, xa lạ con đường này Cô chưa đi bao giờ

"Lệ Sa, Mình nhìn kia kìa chỗ đó đẹp quá đi mất"

"Lệ Sa, chỗ đó cũng đẹp nữa"

"Lệ Sa, đấy nữa kìa đẹp quá"

Lệ Sa chỉ biết cười gượng, Thái Anh kêu Cô hết lần này đến lần khác, làm Cô bắt lực

"L...Lệ Sa...Em buồn nôn quá" mặt tái mét

"Em có sao không, Thái Anh để Mình kêu xe dừng lại để em nôn" hoảng hốt

"Chắc nhịn hồi nữa nó hết á" cười với khuôn mặt tái mét

"Kanyoung dừng xe..."*

Lệ Sa dìu dắt Thái Anh xuống để Cô nôn 10' sau, Lệ Sa dìu Thái Anh quay trở lại xe, Cô tựa đầu vào vai Lệ Sa

"Mình ơi...Em quý Mình lắm"

"Mình cũng quý em"

Hai người ôm ấp nhau đến hết trận đường, cuối cùng cũng tới nơi

"Mình ơi, sao giống Dinh Thống..."

Lệ Sa che miệng Thái Anh lại

"Không Lệ Sa này không còn là Thống Đốc Thái Lan nữa, bây giờ Lệ Sa này chỉ là con của gia đình Quyền Quý của Việt Nam mà thôi"

Cô nắm lấy tay Thái Anh, sau lưng là Kanyoung đi theo

"Tía má tụi con về rồiiii"

"Đâyy...là..."

"Đây là người con muốn cưới làm Vợ thưa tía má"

"Dạ...con chào Cô Chú..." lo sợ

"Chào con, hóa ra đây là người mà Lệ Sa ngày nào cũng nhắc đấy saoo, nhìn được thế này mà không ai yêu mới lạ đó đa" Ông Bà cười lớn

"Tên con là Phác Thái Anh con Ông Bá Hộ Phác đúng không"

"Dạ đúng, con là Phác Thái Anh con Ông Phác"

"Con giờ gọi Ta và Bà ấy là tía má được rồi" cười mừng

"Dạ...tía má" mặt đỏ tới hai bên tai

"Coi con nó kìa Bà mặt đỏ hết lên" hahaha

"Vào việc chính, Lệ Sa"

Ông ngước nhìn Lệ Sa rồi xoay nhìn Thái Anh, Lệ Sa đã hiểu

"Thái Anh, em qua bên kia ngồi đợi Mình nha"

"Dạ được" cười hạnh phúc

Tất cả mọi người ở đấy đều mặc những chiếc áo Việt Nam làm cho Thái Anh rất rất hạnh phúc, gia đình Manoban trầm mặt xuống và giao tiếp bằng ngôn ngữ khác đó là english, họ biết Thái Anh nghe và hiểu tiếng Thái Lan nên họ đã nói bằng tiếng khác nước khác để tránh trường hợp Thái Anh nghe và hiểu

___________________________________________________________

Tới khúc hay mình lại dừng hết Chương tức không haha
 
[Lichaeng] • Ngày Định Mệnh
Chương 5


Hàng loạt những từ Tiếng Anh bắn ra làm cho Thái Anh ngơ cả người, Cô thấy những quyển sách ở trên kệ tủ Cô lấy một cuối để đọc trong đấy toàn là thứ tiếng Cô không hiểu, Và trên những trang giấy đấy có hình của đợt đánh đầu tiên giữa nước Cô và Thái Lan, Cô hoài nghi nhưng thôi cũng chẳng nghĩ gì thêm

"Le Sa why are you so stupid..."*

(Lệ Sa sao con lại ngu ngốc đến vậy)

"why do you want to marry Thai Anh, did you forget that day..."*

(Tại sao con lại muốn cưới Thái Anh, bộ con quên ngày hôm đó rồi sao)

"I remember, but I still want to marry Thai brother..."

(Con nhớ chứ, nhưng con vẫn muốn cưới Thái Anh)

Cô trầm mặt nhìn Thái Anh lúc này, Cô thấy Lệ Sa nhìn mình rồi Cô cũng nở một nụ cười nho nhã để đáp lại Lệ Sa

"but in my mind only her"

(Nhưng trong tâm trí con chỉ có cô ấy)

Người nhà Lệ Sa nhìn Cô bằng ánh mắt khinh thường ngu ngốc

"it's okay, I won't say it anymore"

(Sao cũng được Ta không nói nữa)

Ông đứng dậy bước ra cửa

"Mai Ta sẽ đến nhà Ông Bà Phác" ông liếc rồi rời đi

"Không sao đâu em quen ai cũng được..."

Chị Lệ Sa cười khoái chí rồi Cô cũng bước đi không nhìn lại

"Lệ Sa có chuyện gì..."

Thái Anh hỏi Lệ Sa và cười

"Không có gì chỉ là bàn chuyện cưới hỏi thôi" Cô cười gượng

Bước tới bên Nàng nắm tay Nàng và bước đi ra sảnh

"Mình...Em thấy Mình không được vui thì phải"

"H...hả Em nói gì?"

Mặt cô bỡ ngỡ

"Không có gì..."

Cả hai im lặng không nói gì suốt trận đường đi về, khi về tới nhà cũng chẳng thèm ngó ngàng gì nhau, trong bữa ăn cũng vậy, Ông Phác lên tiếng

"Hai đứa đang có chuyện gì mà không nói chuyện với nhau vậy đa"

"Lệ Sa...Lệ Sa"* Mỹ Anh kêu lớn

"Hả?

Chị kêu em?"

Mặt thất thần

"Em về đây có ý gì..."

Cô hỏi với khuôn mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm Lệ Sa

"Em...về đây để cưới Thái Anh" Cô cười quay ngang nhìn Thái Anh đang ăn ngon lành

"Vậy hôm nay em đưa Thái Anh về nhà là để hỏi gia đình hả đa?"

"Dạ...đúng là như vậy" ngại ngùng

"Vậy tốt quá, nào Ông Bà Lạp đến đây?"

"D...dạ ngày mai ạ"

"Sao nhanh vậy Ta chưa kiệp chuẩn bị gì cho ngày mai cả" vừa hoảng hốt vừa vui mừng khi sắp gã được Con mình

__________________________________________________________

Mình bệnh nên không ra Truyện được xin lỗi mng nha!!
 
[Lichaeng] • Ngày Định Mệnh
Chương 6


Và một ngày mới lại đến ai ai cũng bận rộn để chuẩn bị đón gia đình Ông Bà Lạp đến, ai nấy đều chạy qua lại ồn ào nháo nhào lên

"Treo xích lên một chút"*

"Nhanh cái tay cái chân lên coi đa"*

Mới sáng sớm mà ồn ào làm cho Lệ Sa và Thái Anh tỉnh giất, Cô mở hai mắt to như mới nhớ ra gì đó, còn Thái Anh thì vẫn bình thường không hoản hốt như cô

"Chết rồi Em ơi Mình quên nay Cha Má tới"*

"Haha...không sao Mình đi tắm đi em tắm sao" Nàng cười tươi như hoa vậy làm cho Lệ Sa đứng hình trước giờ Cô chưa thấy Thái Anh cười như vậy thật là một nụ cười cảm nắng

Tiếng xe đã đổ trước cửa, người trên xe bước xuống những trang phục của họ đều là đồ của quý tộc, Anh Lệ Sa mặc trên người bộ vest đen Kanyoung trên người cũng mặc như vậy, những cô gái phú hộ khác đi ngang nhìn đều đứng lại và muốn gã cho họ, Kanyoung thì niềm nở cuối đầu chào mọi người, còn Anh thì im lặng mặt không một chút biểu cảm mà chào họ

"Mời mọi người và Ông Bà thôn gia vào nhà" Ông Phác mặt tươi tắng hẩn

"Mời..."

Ông Lạp đưa tay mời lại

"Tôi đến đây để hỏi cưới Cô Thái Anh đây cho Lệ Sa nhà Tôi"

"Chuyện sính lễ Tôi đã chuẩn bị không biết Ông Phác đây có đồng ý gả con gái mình cho Lệ Sa không đa"

"Được được Tôi đồng ý miễn là Thái Anh con Tôi nó đồng ý thì Tôi không ý kiến"

Lúc này Lệ Sa nắm tay Thái Anh bước ra rồi cười với người nhà hai bên

"Lệ Sa con có muốn cưới Thái Anh làm vợ không"

"Con có thưa tía"

"Thái Anh con có đồng ý láy Lệ Sa làm chồng mình không"

"Dạ con đồng ý thưa cha"

"Vậy là hai đứa nó đã đồng ý giờ chỉ còn chọn ngày lành tháng tốt nữa thôi"

"Tôi quyết đinh rồi 3 bữa nữa sẽ tổ chức đám cưới cho tụi nhỏ, ý ông Phác thế nào?"

"Cũng được vậy 1 tuần sau sẽ tổ chức đám cưới"

Hai bên gia đình ngồi cười nói chuyện với nhau cũng gần chiều

"Ấy chết chưa gì đã chiều tôi xin phép gia đình tôi về"

"Tụi con xin phép hai bác tụi con về"

"Ông và hai cháu về cẩn thận"

___________________________________________________________________________

Hanyu đã quay lại và lợi hại hơn xưa >-<
 
[Lichaeng] • Ngày Định Mệnh
chương 7


Lúc này Thái Anh nhìn con Hạnh đứng trong buồng rưng rưng nước mắt liền kêu con Hạnh ra

"Hạnh ra đây, tao biết mà mầy đừng khóc nữa"

"Cô Út ơi, hắn nói cưới con mà cuối cùng bỏ con theo cô gái khác" ôm cô khóc nức nở

Tất cả mọi người đã vào trong nghĩ ngơi bên ngoài chỉ còn con Hạnh, Thái Anh và Lệ Sa

"Nếu người này không yêu mầy thì vẫn còn những người khác mà, đừng khóc nữa" dỗ con Hạnh nín

"Con biết rồi"

"Lệ Sa mình qua đây ngồi đi"

"Được mình qua liền với em đây"

Lệ Sa bước lại ngồi kế Thái Anh, đưa tay ra ôm Thái Anh

"Nhìn, nhìn Cô với Cô Lệ Sa hạnh phúc là con vui rồi" con Hạnh lao nước mắt rồi đứng dậy

"Con xin phép vào buồng trong ạ"

"Mầy vào đi"

Lúc này chỉ còn lên xa và Thái Anh, Lệ Sa thấy thế kéo Thái Anh lại gần thêm chút nữa rồi ôm chật lại

"Mình, mình đừng làm vậy người ta thấy kì lắm"

"Mình sắp cưới nhau rồi kì gì nữa" hôn lên má Thái Anh

"Mình này kì quá à tự nhin hôn người ta không nói trước gì hết" Thái Anh đứng dậy chạy luôn vào nhà

(Tất cả sẽ kết thúc, em sẽ mãi mãi bên Lệ Sa này đất nước của em, mình không muốn đánh chiếm lần hai nhưng mình phải làm theo những gì đã sắp đặc, xin lỗi em Thái Anh) những lời của Lệ Sa chỉ dám nói trong lòng cô gục mặt xuống một lát rồi đứng dậy đi vào trong luôn.

"Lệ Sa, Mình ơi mở cửa cho em vào"

"Hôm nay Mình muốn ở một mình em vè phòng đi"

"Không em chỉ muốn ngủ với Mình thôi"

Cô nghe thấy thế thì đem giấy tờ bỏ lại vào ngân tủ và khóa lại hết

"Được rồi đợi Mình ra mở cửa"

Lệ Sa ra mở cửa, nàng liền lao vào ôm Lệ Sa

"Tuần sau mình cuối rồi em vui lắm" mặt hớn hở

"Em nên kêu chị Trân Ni với Chị Trí Tú về không?"

"Được nếu em muốn"

Lệ Sa bế nàng lên giường ôm nàng vào lòng

"Mình ơi"

"Mình nghe đây" hôn lên tóc nàng

"Mình có yêu em thật lòng không?"

"Có chứ"

"Mình có dấu em gì không?

Lệ Sa im lặng một chút

"Không có, thôi em ngủ đi, mình ngủ đây"

Sáng hôm sau, Thái Anh thức dậy không thấy Lệ Sa đây cô liền rửa mặt đi ra kiếm Lệ Sa, nàng đi lây lòng vòng nhà nhưng vẫn không thế Lệ Sa, nàng hoản loạn la lớn tên Lệ Sa

"Lệ Sa...Mình đâu rồi"* khóc lớn

"Lệ Sa"*

Con Hạnh thấy thế chạy ra.

"Cô Út, Cô Út có chuyện gì có chuyện gì?"

"Cô Lệ Sa đâu rồi Hạnh"

"Cô đi chợ với bà rồi, Cô Út đừng khóc"

"Làm tao cứ tưởng..."

"Cô Út vậy mà sợ Cô Lệ sa đi mất...hahaha" cười trên nổi dau của cô Út

"Mầy gan hé, tao chiều mầy riết rồi mầy ngồi lên đầu tao đúng không?"*

"Không có, con xin lỗi Cô Út...Aaaa"

"Đừng rượt con nữa"

"Mầy gan quá rồi Hạnh ơi"*

Người rượt người chạy cả buổi mới ngừng

"Thái Anh con đang làm gì vậy?"

"Con chào bà"

"Con chào mẹ"

"Ùm, Hạnh vào làm cơm đi"

___________________________________________________________

❤️🥺🤍🫧
 
[Lichaeng] • Ngày Định Mệnh
Chương 8


"Thái Anh, vào mẹ có chuyện muốn nói" *bước vào nhà*

"Con không thấy gì lạ à"

"Con có thấy gì lạ đâu ạ?"

"Ngốc gì đâu á"

"Con không thấy Lệ Sa lạ à"

"Con thấy bình thường Cô về là con vui rồi" *cười tủm tỉm*

"Tùy con vậy" *bỏ vào phòng*

Thái Anh không quan tâm những chuyện xung quanh cho lắm, tự nhiên mẹ nói vậy làm cô suy nghĩ lại lúc ở nhà Lệ Sa

"Thái Anh, em làm gì ngồi đây một mình vậy"

"Tại em thích ngồi đây á" *cười nắm tay Lệ Sa kéo xuống để ngồi chung với mình*

"Mình ơi" *tựa vai Lệ Sa*

"Hả Mình đây"

"Mình có dấu Em gì không vậy??" *nghi ngờ*

"Không có, Em sao nay hỏi lạ vậy??" *nhìn Thái Anh*

"Tại Em hỏi vậy thôi, chứ không có gì hết" *cười cười*

"Vậy Thái Anh có dấu mình gì không??"

"Không, Em không dấu mình gì hết á!!"

"Không dấu là được rồi"

(Xin Lỗi Em Thái Anh)

"Thôi vào ngủ với Em đi Mình" *kéo Lệ Sa vào trong*

Lệ Sa giấu Thái Anh một chuyện mà không thể nói cho Nàng biết được, Lệ Sa đã tính hết rồi khi cưới Thái Anh về rồi mới đánh chiếm Việt Nam lần 2...

Bên trong phòng Thái Anh

"Thái Anh, Em hát cho Mình nghe đi"

"Sao lại hát?

Em không hát đâu!!"

"Mình muốn nghe Em hát, nha nha"

"Dạ...em hát"

"Cho Nhau Cởi Áo Qua Đầu...Phủ Lấy Thân Nhau Dù Nắng Mưa Dãi Dầu...Thương Nhau Nắm Lấy Dây Trầu...Giữ Lấy Buồng Cao Cho Đến Khi Bạc Đầu..." *rưng rưng nước mắt*

"Em...em sao vậy Thái Anh" *lao nước mắt cho Nàng*

"Em sợ..." *khóc*

"Em sợ gì?

Em đừng khóc nữa Mình ở đây với em mà *ôm Nàng vào lòng*

"Em lần nào hát...hức Mình đều đi mất" *ôm Lệ Sa khóc nứt nở*

"Em sợ lắm Mình ơi" *khóc lớn hơn lúc nãy*

"Mình ở đây, Mình không đi đâu hết Thái Anh ngoan Mình thương em" *ôm nàng chặt hơn"

________________________________________________________________

Tin Buồn Cho Ai Đẩy Thuyền JenSoo Là YG Đã Lên Tiếng Jisoo Và Anh Bo Hyun Hẹn Hò Với Nhau, Lần Này Là Thuyền Chìm Mất Xác HuHuHuHuHu 🤧🤧😭😭😭Em Chúc Chị Jisoo Hạnh Phúc Bên Anh Bo Hyun 😭😭💔
 
[Lichaeng] • Ngày Định Mệnh
Chương 9


"Thái Anh, Em ngủ đi" *ôm Nàng*

"Dạ" *ôm Cô mà ngủ*

Sáng sớm tinh mơ như bao ngày khác, ngày đám cưới của 2 người cũng gần đến, ai nấy cũng bận tối mũi để chuẩn bị đám cưới cho Lệ Sa và Thái Anh.

"Hạnh đâu, ra đây Tao biểu" *kêu lớn*

"Con đây Cô Út gọi Con" *chạy nhanh ra*

"Hôm nay đi ra đồng chơi đi"

"Nhưng mà..."

"Nhưng nhị gì đi nhanh lên, ở nhà ngột ngạc quá Tao chịu không nổi"

"Dạ, Con đi liền, mà có Cô Lệ Sa không Cô Út"

"Có chứ sao không, Tao đi đâu, Lệ Sa đi đó"

"Dạ, giờ Mình đi luôn hả Cô Út"

"Ừ, Tao vô kêu Lệ Sa rồi Mình đi luôn" *bỏ đi vào trong*

Thái Anh vào trong để kêu Lệ Sa đi ra đồng chơi cho khoay khỏa chứ ở nhà miết cũng nhàn.

"Mình ơi" *mở cửa đi vào*

"H...hả?" *giật mình cắt cuốn sách vào lại tủ và khoá lại*

"Mình đang làm gì?

Mà giật mình thế?"

"A...a không có gì chỉ là Mình đang xem sách tí thôi"

"Sách gì đó ạ?"

"A...a sách bình thường như là báo á" *né tránh*

"Ùm...Mình đi ra đồng chơi với Em nha" *nắm tay Cô*

"Ùm...Mình đi" *nắm tay Nàng đi ra ngoài*

Cuốn sách ấy là cuốn sách chiến lượt đánh chiếm Việt Nam trong đấy chỉ toàn là chử tiếng Anh, mà Ba Cô đã đưa trước khi mà Ba Cô về nhà.

"Cô Út với Cô Lệ Sa mau lên xuồng đi"

"Dịnh cho chắt nghe mậy Tao mà té xuống sông là Mày tôi đời"

"Dạ Con biết rồi mà Cô Út" *mặt nhăn nhó*

"Trời đất ơi sao cái xuồng nó lắt dữ ạ!!"

"Coi chân Cô Út nó rung kìa" *nhìn xuống chân Nàng*

"Thái Anh từ từ thôi Em, lần nào xuống xuồng Em cũng rung hết" *cười nhẹ*

"Cuối cùng cũng ngồi xuống được, Mình mau xuống đây ngồi với Em" *ngoắt Cô lại*

"Ùm...Mình xuống liền đây" *bước xuống cái một*

"Chèo đi Hạnh"

"Dạ" *chèo đi ra đồng*

Con Hạnh chèo cả buổi mới tới đồng người Ta.

"Cô Út"

"Kêu Tao gì?"

"Đằng kia có cây xoài to quá kìa Cô Út" *chỉ tay*

"Vậy Mày hái cho Tao với Cô Lệ Sa đi"

"Con á" *chỉ tay vào mình*

"Chứ không lẽ Tao"

"Thôi để Mình hái cho" *bước xuống xuồng và chạy lại cây xoài*

"Đợi Em Mình ơii" *nhảy xuống chạy theo*

"Cô Út xíu nữa là Con xuống sông rồi!!"

Cái xuồng lắt qua lắt lại nhanh, Con Hạnh cấm chặt cái cây xuống dưới nước để cho nó hết lắt đồng thời cho cái xuồng không trôi đi.

"Cô Út đợi Con" *đi xuống nhanh và chạy theo Nàng*

"Mình cẩn thận đó" *nhìn lên cây xoài cao chót vót*

"Mình cẩn thận mà" *leo lên từ từ*

"Cô Út chạy nhanh quá vậy" *thở hổn hển*

"Hạnh chụp nè Mày" *ném trái xoài xuống*

"Trời ơi!!" *chụp nhanh*

"Nữa nè Mày" *ném xuống*

"Từ từ Cô Lệ Sa ơi" *vừa chạy vừa chụp*

"Mày rán chụp đi" *Nàng cười ôm bụng*

"Cô Út chụp tiếp Con Cô ơi" *đổ mồ hôi quá trời*

"Lệ Sa, Mình leo xuống được rồi, nhiều quá sao ăn hết"

"Ăn hết mà, ăn hết mà" *ném xuống vài trái nữa Cô cũng chịu đi xuống*

"24 trái xoài Cô Út ơi" *đưa lên cho Nàng xem*

"Ùm"

"Aaaaaaa" *té từ trên cây xuống*

"Mình ơiiiii" *hoảng hốt chạy lại*

"Cô Lệ Saa" *chạy lại*

"Mình có sao không?" *rưng rưng*

"Ui daaa, chết cái mông của Mình rồi"

"Sao mình bắt cẩn vậy chứ" *đở Cô đứng lên*

"Không sao chỉ hơi ê cái mông thôi à, Em nín đi" *lao nước mắt cho Nàng*

"Mình leo xuống cũng phải từ từ chứ, có cần hấp tấp vậy không hả?" *đánh vào vai Cô*

"Aaa, đau Mình á" *vuốt vai Mình*

"Mình ngồi đây luôn đi Cô Út" *đi lại cây xoài ngồi xuống"

"Mày có đem theo muối ớt không đó" *chống nạnh nhìn Con Hạnh*

"Có chứ sao không, Cô Út hỏi ngộ" *lấy bọc muối dầm ớt trong túi áo ra*

"Đây nè Cô Út" *đưa bọc muối*

"Ừ" *giật lấy*

"Mình ngồi xuống đây đi" *ngồi xuống*

"Ùm" *cười nhẹ, ngồi xuống*

"Em thấy nóng không?"

"Hơi hơi thôi, đập trái xoài dúp Em" *đưa trái xoài cho Cô*

"Cô Lệ Sa đập cho Con với" *đưa trái xoài*

"Đây, Tao đập cho" *lấy*

"Cảm ơn Cô" *lấy trái xoài mới được đập xong*

Thế là cả 3 ngồi ở góc xoài mà ăn, ngoài đồng rất bình yên có những con cò đáp xuống kiếm ăn, có những Bác nông dân cày cuốc, có những con trâu đang ăn cỏ, có những đứa trẻ đang nô đùa và thả diều (Thái Anh Mình xin lỗi Em nhiều lắm, Mình sẽ không để Em và gia đình Em phải chịu khổ đâu...).

___________________________________________________________

Xin chào Mình đã rảnh 1 chút rồi đây, xin lỗi đã đợi trong 1 tháng nay nha, 🐰🐻🐿🐣, TÔI CẢM THẤY TÔI BỊ KHÙNG CHỨ KHÔNG KHỜ NỮA 🙂), R KHỊA L VÀ F HÀI GHÊ 😆😆
 
[Lichaeng] • Ngày Định Mệnh
Chương 10


"Trái này chua quá" *nhân mặt*

"Đưa đây Mình ăn cho, Em ăn trái này đi ngọt lắm nè" *đưa trái xoài của mình cho Nàng*

"Cảm ơn Mình" *nhận lấy*

"Sao nhìn mặt Mày buồn quá vậy Hạnh?"

"Dạ không có gì đâu Cô Út" *cười gượng*

"Buồn vì Thằng kia bỏ Mày cưới người khác đúng không?"

"Đừng buồn, rồi Mày cũng sẽ tìm được người yêu Mày thật lòng mà" *an uổi Con Hạnh"

"Không sao đâu Cô Út" *cười nhìn Nàng*

"CHỊ LỆ SA" *kêu lớn*

"Kanyoung?"

"Em đi đâu đây?"

"Chào Chị Dâu, chào Hạnh" *cười ngại ngùng*

"Em rảnh nên xin Tía Má qua Chị chơi" *ngồi kế Con Hạnh*

"Satra đâu?

Cả tuần không thấy Cậu Ta vậy"

"À...dạ Cậu ấy có việc nên không thể gặp mọi người được"

Đi đặt mìn nên không thấy Cậu Ta, đúng hơn là mìn dậm.

"Hạnh, có thể cho Tôi xin miếng xoài không?" *thèm chảy nước miếng*

"Dạ, đây ạ" *đưa miếng xoài*

"Cảm ơn Em" *nhận lấy*

"Em hả??" *Nàng nhìn họ ngơ ngác*

"À...không gì đâu" *ngại*

"Hạnh sao mặt Mày đỏ như quả cà chua vậy?"

"Dạ...không có gì đâu Cô Út"

Cả 4 người ngồi đó nói qua nói lại trong không khí mát mẽ, Hạnh với Kanyoung nói chuyện cũng khá ưng ý và hợp nhau.

"Em nghĩ là Mình đã kiếm được nữa kia của Mình rồi" *cười nhìn Con Hạnh*

"Vậy Chị tác hợp cho Em với Hạnh"

"Nhưng...Mà"

"Cô Lệ Sa nói vậ rồi Mày còn nhưng nhị gì đa"

"Một người cao quý như Cậu Kanyoung đây...Con phận kẻ ăn người ở...Con sợ Ông Bà Lạp không chấp nhận Con..." *buồn*

"Hạnh, Em đừng lo Tía Má sẽ đồng ý mà" *nắm tay Con Hạnh nói*

"Con..." *ngại*

"Đừng kêu Con hãy kêu Em và Anh đi"

"Dạ...Em biết rồi" *tựa đầu vào vai Kanyoung vì ngại*

"Lệ Sa, Chị theo Em ra đây 1 chút"

"Ùm...Thái Anh Em đợi Mình tí nha"

"Dạ"

2 người đi xa chỗ Nàng và Hạnh, đứng ngay bụi chuối nói chuyện.

"Satra đặt mìn tới đâu rồi" *cháp tay ra sau lưng nói*

"Dạ, chắc gần xong rồi thưa Thống Đốc"

"Mình cũng là Chị Em đừng gọi Thống Đốc lỡ có ai nghe thấy thì chết giỡ"

"Dạ!!"

"Mà Em muốn cưới Con Hạnh thật à?"

"Dạ đúng, Em thích gái Việt Nam hơn gái Thái Lan"

"Ùm"

"À mà, đây là tờ giấy Tía kêu Em đưa Chị, nó rất quan trọng trong cuộc chiến tranh sắp tới..."

"Chị giữ cho cẩn thận, Em nghe nói Trí Tú và Trân Ni sắp về ăn cưới Chị và Thái Anh rồi đấy"

"Chị biết rồi, Chị sẽ cẩn thận, kêu 2 người họ về thôi, chắc họ đợi mình lâu lắm rồi đấy"

"Dạ"

Cả 2 đi lại chỗ Nàng và Hạnh, nhìn họ mặt hầm hầm nhìn mình cũng hơi sợ.

"2 người làm gì mà lâu quá vậy hả??" *Nàng cọc*

"Bộ ngủ ở đó luôn hay gì á!!" *Con Hạnh sắp có Chồng nên không sợ ai nữa*

"Cho Mình xin lỗi, Mình về thôi"

"Ủa mà Em đi bằng gì tới đây vậy Kanyoung??" *thắc mắc nãy giờ*

"Em đi bộ, có cây cầu khỉ đằng kia kìa, Em xém té 3 lần nó trơn ghê lắm đó đa" *chỉ lại cây cầu khỉ*

"Vậy giờ về được chưa"

"Được rồi về thôi, Mình đói bụng rồi" *xuống xuồng trước*

"Mình ăn xoài chưa no à?" *nắm lấy tay Cô đi xuống xuồng*

"Coi chừng té đó đa" *dịnh lấy tay nàng*

"Xuống được rồi, mừng quá" *ngồi xuống*

Hạnh và Kanyoung cũng đi xuống xuồng và đi về.

Vui chơi cả buổi thì trường cũng bắt đầu chiều.

"Để Anh chèo cho, Em ngồi xuống đó đi" *lấy cây chèo trong tay Hạnh*

"Được không đó đa" *lo lắng*

"Được hết mà, yên tâm" *chèo từ từ*

"Sao nó quay vòng tròn hoài vậy nè" *cọc*

"Không biết chèo mà cứ giành với người Ta *lấy cây chèo lại*

"Đi lại kia ngồi đi, tài lanh tài lẹt không hà" *chèo đi*

Vậy là Hạnh cũng chèo từ từ về nhà, ai như ai kia tài lanh chịu.

___________________________________________________________

Tặng 1 chap nè!! ❤️❤️ Ngủ sớm đi nha baibai
 
[Lichaeng] • Ngày Định Mệnh
Chương 11


"4 đứa về rồi đó à"

"Hạnh đi bưng đồ ăn đi"

"Mấy đứa đi rửa tay rửa mặt rồi ra ăn cơm"

Vậy là cả 4 người giải tán để đi vệ sinh cá nhân rồi ra ăn cơm, một hồi lâu mới xong.

"Chị Mỹ Anh với Anh đâu rồi Cha"

"2 đứa đó lên huyện làm công việc hết rồi"

"Vậy nào họ về vậy Cha"

"Vài hôm nữa"

"Ăn cơm đi, nói nhiều quá đó đa"

Nguyên nhà có Ông Bà Phác, Thái Anh, Lệ Sa và còn có Kanyoung nữa

"Kanyoung Con ăn nhiều vào đi Con" *gắp thức ăn cho cậu*

"A, dạ con cảm ơn Bác gái"

"Người 1 nhà không hà, khách sáo làm gì"

"À, dạ"

"Cả nhà ăn cơm đi"

[Mời cả nhà ăn cơm cùng gia đình Mình nha, cơm nhà nhiều món]

"Món thịt kho này là ngon lắm đó, Mình ăn đi" *gắp cho Cô*

"Ùm, Mình ăn ngay đây" *ăn miếng thịt Nàng mới gắp cho*

"2 đứa cũng sắp tới ngày cưới rồi đúng không"

"Tui cần 2 Cô Cậu kiếm cho Tui đứa cháu bòng"

"Già sắp đi rồi mà tới giờ vẫn chưa có cháu bế, Mỹ Anh thì không chịu lấy Chồng...haizz khổ cho 2 thân già này" *bỏ chén đủa xuống*

"Tại Chị không muốn lấy Chồng thôi đó đa, chứ mà lấy Chồng rồi chắc sinh được mấy lứa" *Nàng cũng vừa ăn xong và đáp lại*

Ngồi cả buổi thì mọi người cũng ăn xong ai về phòng nấy, chỉ có Kanyoung và Lệ Sa ra cái giường tre trước cửa nhà nằm ngắm sao.

"Sao không vào ngủ mà ra đây?" *nhìn mấy vì sao trên cao*

"Lạ chỗ Em ngủ không quen"

"Lệ Sa Chị có yêu Việt Nam không?" *ngước nhìn những vì sao sáng lắp lánh trên bào trời*

"......" *im lặng*

Cả 2 cứ thế ngồi đó tới đêm muộn mới chịu vào ngủ, vậy là chỉ còn 4 ngày nữa là tới đám cưới của Lệ Sa và Thái Anh rồi.

(Đêm nay sao khoing buồn ngủ vậy nè, đành lấy sách chiến lược đọc vậy)

Cô đọc đến tờ mờ sáng mới buồn ngủ, gà bắt đầu gáy thì Cô mới biết đã gần sáng nhưng Cô vẫn chưa ngủ được

(Sao mình thấy có gì đó nó bắt an vậy nè, thôi dẹp đồ đi ngủ vậy)

Sáng sớm, Thái Anh chạy qua phòng Lệ Sa kêu Cô đi chợ cùng mình thì...

"Lệ Sa Mình đi chợ với...Em...nha" *nhìn Cô*

"Lệ Sa Mình sao vậy?" *chạy lại lấy tay đặt lên mặt Cô xoay qua lại*

"Sao mât Mình thăm quá vậy nè?" *lo lắng*

"Sao không ngủ được vậy trời" *mặt bơ phờ*

"Vậy là cả đêm Mình không ngủ sao!!"

"Đúng vậy...ngủ không được" *cười nhẹ*

"Có chuyện gì vậy Chị Dâu?" *Kanyoung bước vào*

"TRỜI ƠI!!

GẤU TRÚC SAO LẠI Ở ĐÂY??" *chọc Cô*

"Đi ra ngoài hết đi, Tui đi rửa mặt thay quần áo rồi đi chợ" *bỏ đi*

"Chị ấy sao vậy Chị Dâu" *ngáp ngắn ngáp dài*

"Đi ra ngoài đợi đi" *đi ra ngoài*

"HẠNH ĐÂU"

"Dạ Con đây Cô Út"

"Đi chợ"

"Dạ" *nhìn Kanyoung đỏ mặt*

"Buổi sáng vui vẻ" *cười và nhìn Hạnh*

"A...dạ Cậu buổi sáng vui vẻ" *chạy vào nhà trong*

Đợi cả buổi thì Lệ Sa cũng ra, rồi cả 4 người đều sách dép đi chợ.

________________________________________________________

Mình nghe nói 28/8 mấy bạn khai giản đúng không nhỉ?

5/9 mấy bạn bắt đầu đi học đúng không?

Học tốt nhé nào chán cứ vào Wattpad đọc tiểu thuyết của Mình là hết chán ngay.

"ĐỪNG CÓ MÀ HÂM DỌA TUI, KHÔNG SỢ, KHÔNG SỢ, KHÔNG SỢ, cái gì cũng phải đọc 3 lần mới linh 🙂) hihi 🐰🐻🐿🐣
 
[Lichaeng] • Ngày Định Mệnh
Chương 12


"Ê Hạnh Mày ăn gì không Tao mua cho"

"Thôi Cô ơi tốn kém lắm đó đa" *lắt đầu*

"Ăn gì để Tui mua cho" *nhìn Hạnh*

"Nhưng...nhưng mà Cậu" *ngại*

"Đừng gọi Tui là Cậu từ giờ gọi Tui là Khang Anh là được rồi" *cười với Hạnh*

"Ủa vậy là Em cũng có tên Việt Nam à"

"Em là Con Dân Việt Nam, Chị Dâu nói gì vậy" *híp mắt*

"Chị tưởng..." *gãy đầu*

"Thôi mình đi nhanh lên tan chợ bây giờ *Cô đẩy 3 người họ đi nhanh*

"Ê Hạnh nay làm món gì vậy?"

"Dạ Bà kêu nay làm món măng hầm dò heo á Cô Út"

"Còn món gì khác nữa không?"

"Dạ có, còn có cá lóc kho tộ, đậu que xào chung với thịt heo, tép xào nữa"

"Lâu quá không ăn đậu que xòa với thịt, nhắc tới thèm ghê"

"Vậy mình đi chợ xong là có ăn liền hà"

"Vậy đi nhanh lên" *chạy nhanh đi*

"Cô Út đợi Con" *chạy theo*

Cả 2 chạy ton ton như con nít vậy, bỏ lại 2 người đứng ngơ ngác không hiểu gì?.

"Ủa?

Là Mình bị cho ra rìa rồi đó hả?" *khó hiểu*

"Em đâu biết đâu đa?" *câu mài*

"Chạy theo lẹ, còn đứng đó ngơ ngơ gì nữa"

"Dạ"

Vậy là Khang Anh và Lệ Sa dịnh cái quần chạy theo 2 con đàn bà vô tri 🙂).

"Mua này nè Hạnh" *chỉ tay*

"À, dạ" *lấy*

"Ê, ê Hạnh" *ngoắc Hạnh lại*

"Cô Út kêu Con"

"Cặp vòng tay này đẹp quá, Tao muốn mua"

"Vậy Cô Út mua đi ạ"

"Ông chủ cặp vòng này bao nhiêu đồng?"

"Dạ là 20 đồng"

"Lấy cho Tôi cặp này đi"

"Dạ" *gói cặp vòng lại cho Nàng*

"Dạ cặp vòng của Cô Út đây ạ" *đưa Nàng*

"Hạnh trả tiền đi" *nhìn Con Hạnh*

"Hạnh??" *quơ tay trước mặt Hạnh*

Con Hạnh nhìn chăm chú cặp vòng trên bàn nên không nghe thấy tiếng Nàng gọi.

"HẠNH!!" *đánh vào vai Hạnh*

"Aaa, dạ Cô Út kêu Con" *hoàn hồn*

"Mày làm gì mà ngơ ra đó vậy?, trả tiền đi"

"Dạ, dạ" *nhìn cặp vòng bên cạnh*

"Mày muốn mua cái đấy à?"

"À, dạ không" *cười gượng*

"Ông chủ lấy 1 cặp đấy cho Tôi"

"Nhưng mà Cô Út..."

"Tiết tiền cái gì Tao mua tặng Mày vì đã đi theo hầu Tao từ nhỏ"

"Dạ, Con cảm ơn Cô Út"

"Đi chợ tiếp thôi...ủa mà Lệ Sa với Khang Anh đâu?"

"Dạ Con không biết"

"Mày mua đồ xong hết chưa?"

"Dạ đủ rồi ạ"

"Vậy đi kiếm 2 người đó nhanh lên!!" *chạy đi kiếm*

"Dạ dạ" *chạy đi kiếm*

Nàng và Hạnh thì chạy khắp nơi để kiếm 2 người mà trong khi đó Lệ Sa và Khang Anh ngồi dưới mé sông ăn ấu với 1 người nào đó.

"LỆ SA!!" *ngắt tai Cô*

"Uiii, đau Mình" *mặt nhăn nhó*

"Biết đau hả!!" *bỏ ra*

"Tui kêu đi chợ cùng Tui để phụ Tui sách đồ mà giờ ngồi đây ăn ấu hả??" *tay chống nạnh*

"Bỏ qua cho Chị ấy lần này đi Chị Dâu" *khuyên ngăn*

"Ehem..." *liếc Khang Anh*

"Ờ, coi như em chưa nói gì đi" (xin lỗi Chị Lệ Sa) *nói trong lòng*

"Thôi được rồi đó Cô Thái Anh" *đứng lên*

"Ủa đây là...!! *chỉ tay vào mặt ai đó*

________________________________________________________

NGƯỜI BÍ ẨN LÀ AI??

GỢI Ý CHO CÁC BẠN 1 NGƯỜI TUI ĐÃ NHẮC VÀO CHAP 10.

Hãy Vui Khi Còn Có Thể Hé Hé Hé Hé 😏 ❤️🐰🐻🐿🐣❤️
 
[Lichaeng] • Ngày Định Mệnh
Chương 13


TUI SẼ NÓI THẬT VỚI CÁC BẠN LÀ TUI CÓ SÀI [[NOVEL TOON]] 🙂), TUI CÓ LÀM TRUYỆN CHAT, VẬY NGHEN DÔ TRUYỆN NÈ!!

_________________________________________________

"Tôi là Satra lâu rồi không gặp" *cười nhẹ*

"Chào *cười lại*

"Mình ơi" *nhìn sang Cô*

"Mình nghe đây Thái Anh" *nhìn Nàng*

"Em có mua 1 cặp vòng cho Mình và Em á" *lấy vòng ra*

"Đưa tay đây, Em đeo cho Mình"

"À, được" *đưa tay ra cho Nàng đeo*

"Xong rồi, Mình thấy đẹp không?"

"Đồ của Em mua cái gì cũng đẹp" *cười tươi"

"Đúng là chỉ biết nịnh" *đánh yêu Cô*

"Ê Hạnh Mày cũng có mua mà sao không lấy ra tặng ai đó đi" *nhìn Hạnh*

"A...dạ..." *nhìn mọi người ngại ngùng*

"Lấy ra tặng đi ngại ngùng gì??" *chau mài*

"Cậu...à không, Khang Anh" *lắp ba lắp bắp*

"Tui nghe đây Hạnh" *đi sát lại Hạnh*

"Tặng Cậu!!" *đưa cái vòng ra*

"Cảm ơn nha, đeo giúp Tui đi" *đưa tay ra*

"D...dạ được" *mặt đỏ như trái ớt*

"Cảm ơn nhiều nha Hạnh" *xoa đầu Hạnh*

2 người nói chuyện qua lại như không có ai xung quanh vậy, 3 con người đứng 2 bên nhìn kiểu chúc phúc.

"Đưa đây Tui đeo giùm Hạnh cho" *xòe tay ra*

"À...d...dạ được" *đưa*

"Làm gì mặt đỏ giữ vậy cà" *đeo cho Hạnh*

"T...tại trời nắng nên nó đỏ vậy đó"

"Đeo xong rồi, Mình về thôi" *nắm tay Hạnh dẫn đi*

"Mình nhìn 2 người họ tình tứ kìa!!" *mặt coc vì ghen tị*

"Mình thấy rồi, Em cũng muốn như vậy à" *khùm mặt xuống sát mặt Nàng*

"Ờ...đúng" *né tránh ánh mắt của Cô"

"Tôi đi trước, 2 người ở đây tiếp đi" *khoanh tay sau lưng hiên ngang bỏ đi*

Không gian giờ chỉ còn Lệ Sa và Thái Anh đứng đấy, 4 mắt nhìn nhau đắm đuối, từ từ 2 khuôn mặt sát lại gần với nhau và đặt lên môi đối phương 1 nụ hôn nhẹ nhàng đầy ngọt ngào.

"Thái Anh, Mình yêu Em" *ôm Nàng vào lòng*

"Em cũng yêu Mình lắm" *ôm lại Cô*

2 người ôm nhau với phong cảnh chim hót líu lo, những nhánh cây va vào nhau tạo tiếng xào xạc, gió thổi liu riu rất lãng mạn.

Ôi thật là lãng mạn làm sao~

"Mình về thôi Thái Anh, về trể Má la đó" *rời cái ôm ấm áp*

"Mình về thôi, Em rất hạnh phúc khi có Mình bên cạnh" *mỉm cười*

"Mình cũng vậy" *mỉm cười*

Thế là Lệ Sa và Thái Anh nắm tay nhau và đi về, thật là 1 tình yêu đẹp.

______________________________________________

Hê sì lô, hê sì li li.

Lâu Lâu Lãng Mạn dị đó đừng có mà tới nhà Tui, Tui sợ 🥲.

Tăng mấy bạn vài câu thơ nè.

________________________________________

Thái Anh Em Đẹp Như Trăng Rằm

Lệ Sa Đứng Nhìn Không Chớp Mắt

Bà Nguyệt Se Duyên Cho Hai Người

Ông Tơ Thấy Thế Gắn Ghép Mối Lương Duyên.

Vậy Nhen Nhớ Hóng Đám Cưới Thái Anh Và Lệ Sa, Còn Đám Cưới Của Thị.Hạnh Và Khang Anh, Chắc Chắn 2 Đám Cưới Chung 1 Ngày!! 💜🐰🩷🐻💛🐣🩵🐿
 
[Lichaeng] • Ngày Định Mệnh
Chương 14


"2 người về nhanh nhỉ?"

"Cơm canh nấu chiến hết rồi"

"Thì...Chị với Thái Anh chỉ đi ngắm cảnh thôi" *gãy đầu*

"Có thật là vậy không?" *nghi ngờ*

"Thật, Em bớt suy nghĩ đi Khang Anh"

"Em không làm khó 2 người nữa, Em vào phụ Hạnh của Em đây" *bỏ đi*

"Cái gì Hạnh của Em??" *ngạc nhiên*

"Tại 2 ngườu không biết thôi, Tui đi về chung với họ, nào là nắm tay xin cưới rồi đồng ý" *uống ngụm trà*

"Khanh Anh nói mai kêu Tía Má qua hỏi cưới Hạnh nè"

"Chung đám cưới 2 người luôn"

"À"

"Em vào trong nghĩ ngơi đi Thái Anh, Mình ở đây nói chuyện với Satra 1 chút rồi vào với Em"

"Dạ, Em vào đây" *vào trong*

Lệ Sa nhìn theo bóng lưng Nàng xem Nàng có thật sự vào trong chưa mới yên tâm nói chuyện với Satra.

"Theo Ta" *mặt trầm ngăm ra ngoài*

"Dạ!!" *ra theo*

"Chuyện ở doanh trại thế nào rồi?"

"Dạ, nhiệm vụ đặt mìn đã xong thưa Thống Đốc"

"Trí Tú với Trân Ni khi nào về tới đây?"

"Là ngày mốt ạ"

"Hãy cẩn trọng bọn họ, nếu không kế hoạch sẽ bị phát hiện"

"Dạ rõ thưa Thống Đốc!!"

"Truyền tin cho Tía Ta nói rằng Khang Anh muốn cưới Lê Thị Hạnh người ở trong gia đình Phác"

"Dạ, Satra sẽ truyền tin ngay bây giờ"

"Kêu Tía Má Ta nhất định phải đồng ý"

"Tại sao?" *mặt khó hiểu*

"Phải lấy lòng gia đình Phác mới cướp được Việt Nam"

"Dạ rõ!!"

"Còn đây là...súng của Ngài" *đưa cây súng năm ấy ra*

"Ùm, đi truyền tin đi" *lấy súng giắt trên lưng quần*

Thế là Satra đã bỏ đi về Dinh Thống Đốc để truyền tin còn Lệ Sa thì ngồi đấy cười nhẹ.

Cô cũng bỏ về phòng mình để cắt súng vài ngăn tủ của mình.

Giờ cũng trưa rồi cơm canh đã dọn ra xong, Ông Bà Phác đi công chuyện đã về.

"Bác trai, Bác gái Con có chuyện muốn nói"

"Con nói đi Kanyoung" *Bà cười niềm nở*

"Dạ mọi người cứ gọi Con là Khang Anh là được rồi"

"Con muốn nói gì cứ nói, 2 Bác sẽ giúp"

"Dạ là..." *nhìn Hạnh đứng kế Bà Phác*

"Dạ là Con muốn cưới Em Hạnh về làm Vợ!!" *thẳng thắng nói*

"Aa...chuyện này Con hỏi Con Hạnh đi" *cười nhẹ*

"Em Hạnh đã đồng ý, chỉ chờ 2 Bác chấp thuận thôi"

"Vậy thì 2 Bác sẽ gả Con Hạnh cho Con, với 1 điều kiện"

"Điều kiện gì Con cũng làm được hết, Bác trai cứ nói"

"Con Hạnh nó bị người Ta hủy hôn, nếu Con thật lòng yêu Con Hạnh mà không bỏ nó Ta không ý kiến"

"Con xin thề Con sẽ không bỏ Em Hạnh" *giơ 3 ngón tay lên trời*

"Khang Anh không được thề bậy" *ngại và lo sợ*

"Anh nói được sẽ làm được" *nhìn Hạnh*

"Dạ..." *mặt đỏ*

"Hạnh, Con lấy thêm cái chén với đôi đũa ra đây ngồi ăn chung với cả nhà"

"Dạ...Con" *ngại*

"Đừng ngại ngùng gì hết trước sao gì cũng thành người 1 nhà mà"

"À, dạ Con đi lấy liền" *bỏ đi 1 mạch*

"Cả nhà ăn cơm đi, Hạnh Con qua ngồi kế Chồng Con đi" *nhìn Hạnh mà nói*

"Dạ?!!" *mặt đỏ*

"Dạ cái gì mà dạ, qua kia ngồi với Chồng tương lai đi chứ" *chọc Hạnh*

"Em qua đây ngồi nè" *chỉ cái ghế trống bên cạnh*

"Dạ" *cầm chén cơm chạy qua*

"Cả nhà ăn cơm đi"

Vậy là tất cả mọi người ăn cơm rất vui vẻ chỉ có Hạnh là ngượng ngùng mặt cứ đỏ đỏ khi Khang Anh gắp thức ăn cho mình hoài.

"Em ăn nhiều vào đi" *gắp cho Hạnh*

"Nhiều 2 đứa Em hạnh phúc quá" *Cô nói xong rồi ăn tiếp*

"Từ giờ Hạnh Mày phải gọi Tao là Chị hai đó" *nhìn Hạnh rồi ăn tiếp*

"Dạ"

"Satra đâu rồi Chị 2?"

"À, Satra về kêu Tía Má mai qua hỏi cưới rồi" *nói bình thảng*

"Lúc nào?

Sao Chị không nói cho Em biết?" *ngạc nhiên*

"Có sao đâu, cuối cùng 2 đứa cũng cưới nhau mà"

"Ờ, cũng phải" *nhìn Hạnh rồi cười*

"Đừng nhìn Em quá, Em ngại" *ăn cơm tiếp*

"Thái Anh, Em ăn thịt với đồ bổ nhiều vào" *gắp cho Nàng*

"Tại sao?" *nhìn Cô khó hiểu*

"Tại vì Em cần mang thai để có Em Bé cho Tía Má chứ" *nói không biết ngượng*

Cả bàn ăn nghe thấy thì bỏ chén đũa xuống nhìn 2 người tình tứ.

"Sao Mình lại nói 1 chuyện kì cục ngay lúc ăn cơm vậy??" *chau mài*

"Mình chẳng thấy kì cục ở đâu cả" *nhìn Nàng đắm đuối*

"Nhưng mà..." *nhìn Tía Má và Khang Anh với Hạnh*

Lệ Sa lúc này mới nhìn xung quanh thì thấy 8 con mắt đang nhìn mình.

"Aaa...thì coi như Con chưa nói gì nha" *cười gượng*

"Mọi người ăn cơm tiếp đi"

Cả nhà nghe xong câu đó mới bắt đầu ăn tiếp.

Cả nhà cứ thế tiếp tục ăn, 1 lúc sau mới ăn xong, Bà Phác cũng kêu người rửa vì Con Hạnh đã được gả nên không còn là phận tôi tớ.

______________________________________________

Chiều bù thêm chap nữa nha!! 💜🐰🩷🐻🩵🐿💛🐣

Các bạn buổi trưa vui vẻ mạnh khỏe đọc truyện 🙂)
 
[Lichaeng] • Ngày Định Mệnh
Chương 15


Sáng hôm sau.

Vậy là chỉ còn 2 ngày nữa là đám cưới, ngày tử thần sắp đến với họ rồi...

"Dạ, thưa 2 Bác Con đi, thưa Chị và Chị Dâu Em đi" *nhìn vào trong nhà*

"Hạnh đâu rồi ạ"

"Nó ở trong á" *chỉ vào trong*

"Để Con vào trong gặp Hạnh" *bỏ đi*

"Ùm Con vào trong đi không gấp"

"Hạnh Em có trong đây không?" *nhìn xung quanh bếp*

"Hạnh ơi, Anh đi đó nha" *giả bộ bỏ đi*

"Em đây..." *từ ngoài vườn vào*

"Em đây rồi, mà sao mặt Em buồn quá vậy"

"..." *im lặng*

"Tui đi mai Tui dẫn Tía Má qua hỏi cưới Em mà, có bỏ Em đâu?

Cười lên" *vuốt ve mặt Hạnh*

"Biết rồi đi đi kẻo trể" *đẩy Khang Anh ra*

"Tạm biệt" *vẫy tay chào tạm biệt*

"Đi nhé..." *xoay lưng rời đi*

"Khang Anh" *chạy tới ôm Khang anh từ phía sau*

"Đi cẩn thận"

"Chắc chắn cẩn thận rồi" *xoay người lại nhìn Hạnh*

"Đi nhé, đi có 1 ngày mà tưởng như 1 năm vậy" *cười chọc Hạnh*

"Đáng ghét!!

Đi luôn đi" *chỉ tay ra cổng nhà*

"Xin lỗi, Anh đi đây" *đi 1 mạch ra xe*

Thế là Khang Anh đi 1 mạch ra xe, để lại Thị Hạnh đứng đó nhìn ra.

"Này, qua đây Chị nói 1 chút" *Cô kéo Khang Anh ra sau xe nói chuyện*

"Sao vậy ạ?" *khó hiểu*

"Tía Má chắc đang tức giận khi Em cưới Hạnh đấy" *nói đủ cả 2 nghe*

"Tại sao ạ?"

"Tía Má không muốn Mình giao lưu với người Việt Nam nhiều quá, cưới Con gái Việt Nam lỡ họ báo lại quân Việt Nam thì toang"

"Nhưng có sao ạ?

Mình nói chuyện ở Dinh....à không ở nhà bằng tiếng nước khác mà lo gì"

"Bộ Em không nhớ lúc Chị ở nhà xin Tía Má cưới Thái Anh à!!" *quát lớn*

"Có chuyện gì vậy 2 đứa" *nhìn ra sau xe*

"Dạ bọn Con chỉ nói chuyện thôi không có gì đâu ạ"

"Nói nhanh đi sắp trưa đến nơi rồi"

"À dạ"

"Hãy nhớ làm thế nào Tía Má đồng ý là được, nếu còn không đồng ý thì Em làm ầm lên và nói sẽ báo lại với quân Việt Nam là được" *đặt tay lên vai Khang Anh*

"Dạ Em nhớ rồi ạ!!

Em xin phép đi" *hành lễ nghiêm*

"Được thuận lộ bình an" *nghiêm*

"Rõ!!" *bước đến cửa xe và lên xe*

"Nhớ lời Chị dận" *hét lớn*

"Dạ nhớ rồi" *vẫy tay chào cả nhà*

Xe lăng bánh và chạy đi, Khang anh suy nghĩ những gì Lệ Sa nói lúc nãy.

(Tại sao phải làm như vậy nhỉ?

Liệu có ẩn khuất gì sao?

Thôi kệ về đến Dinh Thống Đốc tính tiếp).

Xe chạy mãi, chạy mãi thì cũng đến nơi khi đến nơi Khang Anh bước vào trong thì thấy Satra trên người bầm dập chi chít những vết tím.

"Ngươi bị sao vậy Satra?" *đở lấy Satra và hoảng hốt*

"Tôi đã cố gắng để xin cho Cậu cưới Hạnh nhưng..." *giọng nói càn ngày càn nhỏ*

"Nhưng thế nào!!"

"Họ không đồng ý..." *mệt mỏi*

"Để Ta vào trong tự xin" *tức giận*

"Chúc Ngài may mắn, Tôi đi nghĩ ngơi" *loạng choạng bước đi*

Khang Anh bước ngay vào trong để hỏi rõ mọi chuyện.

"Parents, why can't I marry the person I love?"

/Tía Má tại sao Con không được cưới người Mình yêu chứ/ *tức giận*

"We will never accept an orphaned Daughter-in-law"

/Bọn Ta sẽ không chấp nhận đứa Con Dâu mồ côi/

"What's wrong with an orphaned daughter-in-law?

"

/Con Dâu mồ côi thì đã sao?/

"We told you, no no no"

/Bọn Ta nói rồi, không là không/

"Kanyoung You calm down, You're a noble person, why would you fall in love with a short woman"

/Kanyoung Con tĩnh lại đi, Con là một người quyền quý tại sao lại yêu một người phụ nữ thấp bé chứ/

"I don't care if I'm short or not, but Me and She really love"

/Con không cần biết thấp bé hay không, nhưng Con và Cô ấy yêu thật lòng/

"I do not accept"

/Ta không chấp nhận/

"Dad doesn't accept it because she's short"

/Tía không chấp nhận vì thân phận Cô ấy thấp bé sao/

"If Dad doesn't accept it, I'll tell Vietnam about this second war"

/Nếu Tía không chấp nhận thì Con sẽ nói cuộc chiến tranh lần hai này cho Việt Nam biết"

"Even the strategy I will tell"

/Kể cả chiến lược Con cũng nói/

"I dare"

/Con dám/

"Why don't you dare, Dad should remember This guy can do it"

/Sao Con lại không dám, Tía nên nhớ Thằng này nói được làm được/

"I really can't talk about you, from your Sister to you now"

/Ta thật hết nói nổi Con, hết Chị Con giờ tới Con/

"Alright I'll go to their house tomorrow"

/Thôi được rồi Ta sẽ đến nhà họ vào ngày mai/

Nhờ có Lệ Sa bây giờ Khang Anh đã được cưới người mình yêu như mong muốn của Mình, Tía Má Lệ Sa rất khó tính, không phải Con mình thì đánh bầm dập, còn Con mình thì chửi mắng chứ không đánh.

Tội nghiệp Satra haizz.....

__________________________________________________

Được chưa, các cậu ngủ sớm đi tui đi ngủ đây bai bai 👋👋👋
 
[Lichaeng] • Ngày Định Mệnh
Chương 16


Khang Anh bắt đầu lên phòng của Mình, lýc gần tới phòng thì thấy cánh cửa phòng ai đó mở ra.

"Brother, why did you marry someone else?"

/Em trai, sao Em lại cưới người ở/

"I'm not related to you"

/Kệ Em không liên quan tới Anh/

"My brother is now raising his voice at me."

/Em trai Tôi nay lớn tiếng với Tôi luôn này/

Khang Anh định đáp lại thì nghe tiếng 1 người nữa vang lên.

"You stop going Moonseong"

/Anh thôi đi Văn Thành/

"Why are you always messing with Kanyoung?"

/Sao Anh suốt ngày kiếm chuyện với Khang Anh vậy?/

"What a bunch of bad guys"

/Đúng là 1 lũ ăn hại/

"Who did you say eat bad!!"

/Anh nói ai ăn hại chứ!!"

"Kanyoung Calm down so I can talk."

/Khanh Anh Em bình tĩnh để chị nói được rồi/

"Listen well, Moonseong, you're just promoted to lieutenant, don't brag about other people."

/Anh nghe cho rõ đây Văn Thành, Anh chỉ mới cấp bật Trung úy mà thôi, Anh đừng có mà lên mặt với người khác/

"He's an outsider, why are you on his side?"

/Nó là người ngoài, sao Em lại bên vực Nó?/

Thật ra Khang Anh chỉ là con nuôi mà thôi.

20 năm về trước tại Bangkok Thái Lan.

"แม่ เราจะไปไหนกัน?"

/Mẹ ơi mình đi đâu ạ?/

"ฉันจะไปตลาดคอน..."

/Mình đi chợ á Con.../

"ครับแม่"

/Dạ Mẹ/

"แม่คะ ฉันจะซื้อขนมโชกันยองทีหลัง"

/Mẹ ơi, tí nữa Mẹ mua kẹo cho Khang Anh nha/

"เอ่อ ฉันซื้อให้คุณ"

/Ùm, tí mẹ mua cho/

"ครับ ขอบคุณครับแม่"

/Dạ, Con cảm ơn Mẹ/

"คุณเป็นลูกชายของฉัน คุณไม่จำเป็นต้องขอบคุณ"

/Con là Con của Mẹ, Con không cần cảm ơn/

"ครับแม่"

/Dạ Mẹ/

Mẹ của Khang Anh đã dẫn Cậu mua kẹo rồi dẫn Khanh Anh đếm 1 gốc cây đa to.

"คังยอง ฉันจะรอคุณอยู่ที่นี่สักพัก"

/Khang Anh Con đợi Mẹ ở đây tí nhé/

"ใช่"

/Dạ/

Từng phút từng giờ trôi qua, Mẹ của Cậu vẫn chưa đón Cậu, lúc này Cậu rưng rưng nước mắt muốn khóc, cũng mai Cậu vẫn nhớ nhà Mình ở đâu nên Cậu cũng tự đi về nhà.

Vừa về tới nhà thì trước mặt Cậu là ngọn lửa đang nhấn chìm ngôi nhà của Mình.

"แม่ แม่!!"

/Mẹ, Mẹ ơi!!/

"กันยองห้ามเข้า!!"

/Khang Anh không được vào!!/

"แม่อย่าทิ้งกันยองนะ!!"

/Mẹ đừng bỏ Khang Anh mà!!/

ข้างในมันอันตรายมาก ใจเย็นๆ กันยอง!!"

/Bên trong rata nguy hiểm, Con bình tĩnh lại đi Khang Anh/

"ม...แม่!!!"

/M...Mẹ ơi!!!/

Cậu đứng bên ngoài gào thét trong tuyệt vọng, người dân thì giữ Cậu lại không cho Cậu chạy vào trong biển lửa.

Lửa đã được dập tắt, Cậu đi vào bên trong cùng với những người lính cứu hỏa xem còn gì sót lại không, nhưng đáng tiết chẳng còn gì, tất cả đã bị cháy rụi.

"ไม่เหลืออะไรเลย..."

/Chẳng còn gì sót lại.../

"ฉันเป็นเด็กกำพร้าเหรอ?"

/Mình mồ côi rồi sao?/

Cậu đi lang thang khắp phố, Cậu đi xin ăn khắp nơi, đến nổi phải ăn cắp ăn trộm.

"เป็นขโมยเหรอ!!"

/Mày ăn trộm hả!!/

"ฉันจะทุบตีคุณให้ตาย!!"

/Tao đánh Mày chết/

"ไอ้สารเลว!!"

/Đồ Con hoang Con chợ/

Ông Ta chửi và đánh đập Khang Anh giả mang, 1 lúc sao thì có người ngăn lại.

"เขาหยุดเพื่อฉัน!!"

/Ông ngừng lại cho Tôi!!/

"เยี่ยมมาก...ทั่วไป"

/Đại...Đại Tướng/

____________________________________________________

Hiện tại mình bận công việc lại rồi, buồn nhỉ 😁
 
[Lichaeng] • Ngày Định Mệnh
Chương 17


Chap rất ngắn viết để xem qua!!

"จะเป็นอย่างไรถ้าคุณทุบตีทารกจนตาย?"

/Ông đánh đứa trẻ chết thì sao hả?/

"ฉัน...ฉัน"

/Tôi...Tôi/

"พาเขาไปตายซะ!"

/lôi ông ta ra tử hình/

"ครับท่าน!!!"

/Dạ rõ!!!/

Và thế Tía của cô đã mang về nhà 1 thành viên mới đó là Kanyoung!!!

Quay lại với hiện tạ"

"Even though she is an outsider, she is still our family member."

/Em ấy dù có là người ngoài đi nữa thì Em ấy vẫn là người nhà của chúng ta/

"Sister..."

/Chị à.../

"Don't be upset because of that selfish person."

/Em đừng vì con người ích kỷ ấy mà phiền lòng/

"Thank you for helping me"

/Cảm ơn chị đã giúp em/

________________________________________

Không biết còn ai nhớ mik không, học liên tục nên ko có thời gian ra chap, giờ này mik còn phải thức để học bài với viết bài...nãn thật sự!

Mik đăng chỉ có vài hàng thôi nhưng mik sẽ có gắng làm nhiều hơn vào những chap sau nhé ❤️
 
[Lichaeng] • Ngày Định Mệnh
Chương 18


"It's okay, we're sisters" *cười*

(Không gì đâu, mình là Chị Em mà)

"I'll go in and rest"

(Em vào nghĩ ngơi đi)

"Thank you for helping me" *cúi đầu cảm ơn*

(Cảm ơn Chị đã giúp Em)

"I told you not to thank me" *cười 1 cái rồi rời đi*

(Chị nói rồi đừng cảm ơn)

Và thế, cuộc đấu khẩu đã kết thúc người chiến thắng là Cậu và Chị.

Quay lại phía cô.

"Mình!!

Trái đó non nhìn ngon quá kìa" *chỉ tay*

"Để mình hái" *trèo qua nhánh cây bên cạnh*

Trước mắt là Cô đang ở trên cây xoài và đang hái xoài cho nàng ăn vì nàng thèm.

"Chụp lấy nè em" *thẩy xuống*

Nàng chụp lại rất điêu luyện, như việc chụp xoài này mỗi ngày đều diễn ra vậy.

Cô bẻ trộm của ông Tư gần hết xoài rồi cô leo xuống cầm tiếp nàng, cả 2 chạy nhanh về để ông Tư ổng thấy là toang.

"Mình ở đây đợi Em, Em vào làm chén muối ớt thiệt cay ăn cho nó đã" *lon ton chạy vào bếp*

Cô thì lấy cái rổ đựng xoài non rồi xuống sông rửa cho sạch để ăn đừng có dính mủ xoài.

"Mình ơi, Em ra rồi nè" *cầm chén muối quá trời ớt đi ra*

"Thái Anh, Em làm nhiều ớt vậy sao Mình ăn được đây Em?" *xụ mặt xuống*

"Em biết nên Em mới làm cho Mình chén ít ớt nè!" *cầm chén ít ớt dơ lên*

"Cảm ơn Em" *cầm chén muối ớt của mình*

"Ăn đi" *ngồi xuống*

"Em quên lấy dao rồi, thôi để Em vào lấy" *định đứng lên*

"Thôi khỏi, Em không cần lấy dao" *cầm tráu xoài đập mạnh vào cột nhà*

"Mình gan quá, Tía Má mà có đây là Mình no đòn với Tía Má rồi"

*cười gượng và đưa miếng xoài cho Nàng*

"Tía Má coi nhà này như là Con mình vậy, trân trọng lắm, Mình đập trái xoài dơ cây cột nhà luôn rồi" *lấy miếng xoài Cô đưa*

*chấm chén muối ớt của mình*

"Ngon quá nè Mình ơi!" *ăn với con mắt sáng trưng*

Khụ...khụ...khụ cay quá! *hít hà liên tục*

"Em bỏ mấy trái ớt vậy Thái Anh?" *hít hà*

"5 trái ớt hiểm hà" *ăn với vẻ mặt điềm tĩnh*

"Cái gì 5 trái?!!" *choáng váng*

"Ăn không được thì để Em ăn cho" *giặt miếng xoài và chén muối Cô đang cầm*

"Còn chén em vao nhiêu trái ớt?" *khó hiểu nhìn Nàng sao ăn chén muối ớt nhiều ớt vậy mà không la hét*

"Chén em có 15 trái hà" *ăn ngon lành*

"Cái gì 15 trái!!" *kinh ngạc nhìn Nàng*

"Haha, Mình làm em mất cười quá à" *che miệng mình lại*

"Vậy Em ăn tiếp đi, Mình nhìn Em ăn được rồi" *nhìn Nàng*

"Vâng" *ăn từ tốn*

________________________________________

Xin Chào Các Bạn Mình Quay Lại Rồi Đây!!

NGÀY NÀY LẠI ĐẾN RỒI

TÔI THƯƠNG MÌNH NHIỀU LẮM

SAO MÌNH LẠI LÀM VẬY VỚI TÔI?

TÌNH YÊU VỪA CHỚP NỞ

LẠI VỤT TẮT MẤT RỒI

TÔI LÀ NGƯỜI VIỆT NAM

MÌNH LÀ NGƯỜI THÁI LAN

GIỮA TÔI VÀ MÌNH CÓ THỨ GÌ ĐẤY

NHƯNG KHÔNG BIẾT THỨ GÌ

TÌNH YÊU GIỮA TÔI VÀ MÌNH

THÀ KHÔNG CÓ THÌ HƠN!
 
Back
Top Bottom