Khác [Lichaeng] Gió Thủ Đức

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Lichaeng] Gió Thủ Đức
Tập 20.


Cốp - một người dáng cao cao, đeo kính râm, khoác áo jean xám.

Đi lại gần quầy thuốc Long Biên của một dược sĩ mở bảng hiệu riêng.

-"Dạ, bệnh gì ?"

-"..."

Lạp Lệ Sa kéo một bịch ni lông, không quá lớn, cũng không quá nhỏ, mở ra đổ lên cái khây phân thuốc của cô nàng dược sĩ.

-"À...hả ?"

-"..."

Lạp Lệ Sa kéo kính mắt xuống, gác lên cổ áo, rồi nói :

-"Cô coi giùm tôi.

Thuốc này, là để chữa cho bệnh gì ?"

Ở trong đủ đựng 4 viên thuốc, mỗi viên kích cỡ khác nhau, màu khác nhau, nhưng trong ruột lại có bụi trắng i hệt như nhau.

-"..."

-"Tên là gì ?"

Lạp Lệ Sa ngước mặt nhìn cô ấy.

-"Tui hỏi cô tên gì ?"

-"..."

Lạp Lệ Sa lấy thuốc trong khây lại, và bỏ vô bịch.

-"Này, đưa thuốc đó cho tui.

Cô không được lấy." cô dược sĩ vừa ra khỏi quầy, thì Lạp Lệ Sa đã ngồi vào xe và rời đi mất.

Cô ấy cũng bị người ta 'dặn dò' rồi.

Lạp Lệ Sa, chỉ có thể tô màu cho tranh Phác Thái Anh đã phác thảo.

Ô tô tấp vào vệ đường vắng.

Bịch - Lạp Lệ Sa ngã người lên vô lăng.

-"Thái Anh..."

Lạp Lệ Sa.

-"Em giấu gì vậy."

Lạp Lệ Sa.

Lạp Lệ Sa ngã người ra ghế, nhìn chỗ rỗng không ở mặt đường, và vài con mèo nhếch nhác đi lãng đãng trong bụi cây.

-'Xin em đó...'

-'Đừng để chúng ta phải xa nhau.'

-'...em cho tôi biết, nếu em bệnh tật, tôi cũng có bỏ em đâu ?'

-'Làm sao có thể bỏ người như em được.'

-'Nếu em có ra làm sao.

Thì tôi vẫn...yêu em mà...'

-'Em nguyên vẹn như lúc...không đẹp.

Trong mắt tôi, em luôn mập mạp...thùy mị, dịu dàng.'

-'Là người dì bán rau.'

-'Em không biết sao ?'

-'Em không thay đổi.'

-"Nhưng tại sao, em bây giờ lại thay đổi !"

-"Điều gì đã làm cho em..."

-"Thái Anh !"

Bịch.

Lúc này đã mười một giờ trưa.

Xe lăn bánh qua phố phường, chỉ là để hỏi, thuốc này là thuốc gì.

Đôi mắt, thì cầu mong người đó đừng nói, tên của cô là gì ?

Lần trước, chỉ đi vài hiệu thuốc và bệnh viện gần để hỏi vì công tác cản trở, nên không thể đi đâu xa hơn.

Sau này, khi tất cả đã được sắp đặt có quy mô, Lạp Lệ Sa có thì giờ, thì lại phải cồng kềnh hỏi thăm, mà hình như, không thể hỏi thăm.

-"..."

Lạp Lệ Sa đẩy cửa xe đi ra.

Trong lòng bàn tay, chìa ra cái bánh ngọt, Phác Thái Anh mỗi tuần hay chuẩn bị, bỏ vào trong cốp nhỏ trong xe, khi vội đi làm không thể ăn sáng, Lạp Lệ Sa sẽ lấy ăn.

Bây giờ, lại chỉ là cái cớ.

Lạp Lệ Sa ăn lót dạ, không còn là trong lúc đi làm vội, mà là trong lúc trốn chạy với áp lực.

Muốn đứng ở chỗ cao để thoải mái một chút.

-"..."

Ring.

Vợ đang gọi.

Lạp Lệ Sa kéo điện thoại từ túi quần ra, bấm và áp bên tai.

-"Alo..."

Lạp Lệ Sa.

-"Nghe đây."

Lạp Lệ Sa.

Phác Thái Anh tựa đầu vào cửa :

-"Dạo này đi là không nói ai một tiếng luôn ha..."

Nàng chỉ nghe tiếng Lạp Lệ Sa cười.

Biết Lạp Lệ Sa không muốn trả lời.

-"Ăn gì chưa ?"

-"Rồi.

Vợ ăn gì chưa ?"

-"Mới xong..."

-"Mà, công tác gì đó ?

Lịch hồi bữa gửi vợ, đâu có công tác gì."

-"Cấp trên điều đi, thì đi."

-"Ừm, Thái Anh hỏi cho biết đó mà.

Tại sợ, người ta giận gì vợ...nên bày đặt nói đi đây đi đó, bỏ Thái Anh ở nhà."

Phác Thái Anh mỉm cười.

-"..."

Lạp Lệ Sa cũng cười.

-"...cái miệng, cái mặt, thì lúc nào cũng nhớ vợ lắm, thương vợ nữa.

Mà nỡ lòng nào, đi không nói, mà đi lâu nữa chứ."

Phác Thái Anh.

-"Ừm, cái đó xí xóa đi.

Biết sao bây giờ ?"

Lạp Lệ Sa.

-"Hồi tối...có qua hôn dì Anh không ?"

Phác Thái Anh.

-"Không."

Lạp Lệ Sa.

-"Xạo quá..."

Phác Thái Anh.

-"Có hôn chứ, làm sao không hôn.

Đi lâu mà."

Lạp Lệ Sa.

Nhận ra, vài cuộc nói chuyện càng lúc lại thêm nhạt nhòa.

Trái tim Lạp Lệ Sa, đau lên từng chút.

-"Tôi..."

-"Hữm ?"

-"Thái Anh."

-"Sao..."

Lạp Lệ Sa đá một nhành cây khô trên vỉa hè, răng cắn vào nhau.

Nỗi đau nào bằng nữa, mười mấy năm bên nhau, đâu phải là ít ỏi.

Phác Thái Anh chưa hay đã nhận ra, Lạp Lệ Sa không muốn cùng chung sống.

Giá như nàng hãy nói ra.

Nàng biết hay không, mà cứ im lặng hoài, vậy thì không được rồi.

Lạp Lệ Sa không có phép, không thể đọc lòng nàng.

-"...em cứ như vậy hoài.

Làm sao tôi sống được ?"

-"..."

-"Thôi, bận rồi."

Lạp Lệ Sa.

-"Em xin lỗi.

Sa..."

-"..."

Tút.

Phác Thái Anh để điện thoại lên nệm, rụt mặt vào lòng bàn tay để khóc.

-'Em cũng có muốn như vậy đâu...hức......'

...

Cô An chơi với con trai của bà ở sau nhà.

Trên gương mặt to, xù xì của vết bớt to.

Lại xuất hiện một giọt nước mắt, lăn dài như dòng nước sôi làm bỏng da mặt.

Trong lúc nấu ăn với nhau.

Thấy Phác Thái Anh không được vui.

Cô An ra lời an ủi.

Lát sau, lại thấy nàng khóc sau vườn, Phác Thái Anh vừa ngắt hoa vừa lau nước mắt, rất thăng trầm.

Cô An đang bẵm em ngồi trên xích đu nhìn thấy được, bèn đưa bà chủ vào nhà nghỉ ngơi.

Ít lâu sau Thái Anh nói chuyện điện thoại với Lạp Lệ Sa.

Nên cô An mới bồng em ra sau nhà chơi.

Lúc bồng em ra.

Cô An được Trân Ni, bẽn lẽn đưa cho một tờ giấy.

Đó là một tờ giấy rất đẹp của bệnh viện.

Nhưng khi nhìn ra dòng chữ nguệch ngoạc không đẹp ghi những gì.

Cô An, tại sao lại khóc ngay lập tức.

-'Em...hôm qua lau chùi nhà cửa, có vô kho để phân bón của bà, quét mạng nhện.

Thấy nó bị nhét kĩ lưỡng trong cái hộp thiếc bà bỏ bên góc.

Nên em có mở ra...coi không dùng thì sẵn tiện sẽ bỏ.'

-'Thì...em thấy như vậy.'

-'Chị coi đi, em còn đem cất lại chỗ cũ...'

-'Đừng nói cho Lạp Lệ Sa.

Nha chị.

Em hiểu bà rồi...'

...

Nếu ngày bệnh viện cấp cho, là ngày 15/6, một khoảng thì giờ cách nay ba năm.

Thì bây giờ, đã ở mức nào.

Tờ giấy kết thúc bệnh bé nhỏ nằm trên lòng bàn tay, cô An đọc, nó có ghi cục súc như thế này.

Ung thư Cổ tử cung, giai đoạn giữa - đang di căn.
 
[Lichaeng] Gió Thủ Đức
Tập 21.


-"Đồng chí đã làm tốt chuyện của mình chưa ?"

Trí Tú.

-"Tiệm thuốc nào cũng đuổi tôi đi."

-"Ừm...mẫu đồng chí chia cho tôi, tôi cũng có đến nhà thuốc quen.

Nhưng hỏi, vẫn không muốn trả lời."

Trí Tú.

Phác Thái Anh nhìn vậy chứ không phải như vậy.

Viên thuốc con nhộng không có hãng độc lập, không đem đi so sánh được, trong ruột là bột thuốc cần giám định chuyên nghiệp, may ra mới biết thuốc đặc trị cái gì.

Rất tốn thời gian.

Chứng tỏ đã có tìm hiểu lịch công tác và thời gian giải lao của Kim Trí Tú và Lạp Lệ Sa, thời gian ấy hợp lại cũng không đủ cho nửa ngày giám định thuốc nữa là...

-"Vợ đồng chí ranh ma quá.

Tinh vi quá...haha."

-"Nếu đã vậy rồi thì..."

-"Đồng chí không có thì giờ nhiều.

Hãy về đơn vị đi ?"

-"Nhờ người trong bộ phận y tế của cơ quan.

Tuy không có người học điều chế thuốc.

Nhưng ít ra vẫn có đường dò hỏi sổ sách."

-"Dù đó có bắt buộc là Anh Thư.

Tôi sẽ là người đưa thuốc, và hỏi thuốc, đồng chí không bị làm khó."

-"Tú."

Lạp Lệ Sa.

-"Sao ?"

-"Sếp không cần làm gì nữa."

-"Tôi về nhà nha.

Sếp."

...

Lạp Lệ Sa đút máy vào túi quần, mở cửa xe và ngồi vào.

...

Trong lúc lái xe về nhà, thiết nghĩ.

...cuộc đời Lạp Lệ Sa đã an bài, được vòng tay Phác Thái Anh sắp đặt.

Lạp Lệ Sa đi xa Phác Thái Anh là ra khỏi sự thật của nàng.

Và khi đi xa rồi, thì sẽ tìm thấy những điều nàng chôn giấu.

Khi biết chắc phải làm Lạp Lệ Sa đau lòng, nên nàng không muốn nói.

Trong Lạp Lệ Sa, thì nghĩ.

Nàng đang có bệnh, nàng đang đau lòng, nàng muốn nói gì đó với Lạp Lệ Sa, nàng có một trái tim nồng nàn yêu thương Lạp Lệ Sa.

Và Lạp Lệ Sa không nên làm gì, để phiền trái tim đang yêu của nàng nữa.

Còn mọi điều sinh ra nghi ngờ còn lại, Lạp Lệ Sa coi như 'người lạ'.

Mặc dù, cách của Lệ Sa sẽ làm cô đau lòng.

Nhưng Lạp Lệ Sa yêu nàng lắm.

Yêu nàng cho đến khi nàng mãn nguyện.

Tự tâm nói ra điều đó.

...

-"Nay bạn lớn cái bạn chê tui...đâu có thèm để ý tui nữa..."

Thái Anh.

-"Thương má như Lệ Sa không ?"

Thái Anh.

-"Chứ sao, cái mặt này giống cái mặt kia quá.

Hà hà..."

-"Má hôn con nha.

Hôn con nè.

Thương quá, nhớ quá."

Hít - hít.

Thằng đó trắng trẻo nằm trong lòng Thái Anh, lòng bàn tay bưng cái đít của nó, tay còn lại bợ bình cho nó bú.

Nó bú sữa má nó thì ít lắm, mà để bình vô, là nó rất thảo.

Hai con mắt, to tròn như là, Lệ Sa.

Mỗi lần nhìn, là mỗi lần nhớ.

Hai ngày, hay là nhiều ngày.

Nửa tiếng hay là mười tiếng.

Cái đó, nàng hay bị nhầm hoài.

-"Bà chủ đói bụng không ?"

Cô An lấy đồ cho thằng đó đi tắm, pha nước ấm cho nó trong thau, trở lại ngồi lên giường, để bồng nó vô tắm.

-"Hồi nãy, cô đưa tui hai cái bánh bông lan, ăn còn no."

Phác Thái Anh.

-"Vậy hả..." cô An nhìn Thái Anh và gật gù.

-"Đi tắm nha cục vàng." cô An đưa tay ra, bồng thằng đó lên.

-"Đi tắm nha con."

Phác Thái Anh híp mắt cười khì khì, nắm lấy bàn tay của thằng đó, lắc lư mấy cái.

Sau đó, Phác Thái Anh bỗng quay qua nhìn cô An, đôi mắt nàng xinh đẹp, chớp vài lần, mở vài lần từ tốn.

An biết nàng muốn gì đó.

Nên cổ quan sát, chờ đợi nàng nói ra.

-"An, ăn cơm chưa ?"

Phác Thái Anh.

-"Dạ, chưa.

Đợi bà ăn chung."

An.

-"Mà, định hỏi cái gì ?"

An thẳng, như một cây cọc đâm vào lời chôn giấu của nàng.

Phác Thái Anh đang gật rồi lại tự nhiên lắc lư đầu, tóc mái bị làm cho rơi lên gò má, nhìn xuống mũi chân, đưa tay vén lọn tóc vào mang tai.

Bóng dáng vô cùng quạnh quẽ.

Nàng đưa tay, cầm theo điện thoại và ngồi dậy.

-"Bà, cô Lệ Sa tranh thủ xong việc sớm thì chắc sẽ về sớm." cô An.

-"Cô Lệ Sa không muốn xa bà như bà tưởng." cô An.

-"Cô Lệ Sa coi chừng xong việc bữa nay, sẽ về vào buổi chiều." cô An.

Cô An biết, nàng không phải muốn hỏi cổ đã ăn chưa.

Mà có câu hỏi khác.

-"..." nên cô An đã nói vậy, thì nàng không phải buồn đi buồn lại làm chi nữa.

-"Sao cô biết đó ?"

Phác Thái Anh hỏi cô An một câu trắc trở.

Cô An lâu lắm mới thấy cười lại một lần trong ngày hôm nay :

-"Trước khi đi cô đã phải nhắc nhở tui rất kĩ chớ.

Tại vì thấy bà qua quay qua quay lại, khó chịu trong mình.

Nên tui mới không muốn giấu bà."

-"Giấu bà, là để bà đừng nôn để hụt hẫng, đừng nhớ để có bệnh."

-'...' Phác Thái Anh mỉm cười.

-"Tụi mình phải là chị em..."

Phác Thái Anh.

-"..."

Tiếng cười của cô An vang lên giòn giã :

-"Tui với bà, là chị em mà." cô An.

-"..."

Chỉ cần nhìn An cười một cái, hay những gì cô An thấu nàng như đi trong ruột nhau.

Nàng vô thức mát lòng, chứ không cần nên lời hỏi thăm.

-"Oaaaa~"

-"À à, đợi lâu quá nên khóc rồi đó hả...để thằng nhỏ đợi lâu quá rồi nè An ơi..."

Cô An khẩn trương bồng thằng cu vào trong nhà tắm.

Bẻ nhẹ tay nắm cửa, nàng ra khỏi phòng.

Cạch.

...

Kính coong ~

Khoảng chừng 7 giờ đêm.

Chuông cổng kêu.

Phác Thái Anh không vắng nhà lúc nào.

Ngồi ở phòng khách, bất kể lúc nào chuông reo, liền buông xuống mọi việc.

Nàng bồng thằng đó và Trân Ni.

Đi ra, đón Lạp Lệ Sa trở về nhà.

-"Chà, chà...xe của ai đó, ai đó ?

Phải của ba không Bom, Bom ơi."

Trân Ni.

Nó cười quát lên, chân tay vỗ vô nhau bẹp bẹp.

-"..."

Thằng đó rất thích coi đèn xe, đèn xe hơi chỉa vô đâu, nó ngoái đầu nhìn chỗ đó.

Quay suốt cũng chịu.

-"Vui dữ ta, để cô Ni mở cửa nhanh nhanh cho ba chạy vô nhà với Bom nha."

Trân Ni.

-"Coi nó quậy tay kìa, Ni..."

Phác Thái Anh.

-"Hà hà, cưng quá."

Két -

Ô tô lăn bánh tiến vào, đậu ngay ngắn ở dưới cây Bằng Lăng trong sân.

Phác Thái Anh ôm em trong vòng tay đi lại gần chiếc xe hơi đậu ở đó.

Gió tự dưng thổi qua, làm Phác Thái Anh vuốt da mình.

Mái tóc bay về một hướng, chiếc đầm ngủ màu trắng kín tay và trấn thỉ, bị lấp nhẹ bởi áo khoác len, chân mang vớ dày và dài.

Phác Thái Anh luôn đơn giản về đêm, luôn buồn về đêm.

Đôi khi quần áo đang mang cũng tỏa ra mùi hương tâm tình, vẫn xinh đẹp và thùy mị, nhưng có chút buồn phiền trong mắt.

-"Cô mới về."

Trân Ni nhìn Lạp Lệ Sa kĩ lưỡng.

Lạp Lệ Sa nói hai ngày mới về kia mà.

-"Ừm."

Lạp Lệ Sa.

Lạp Lệ Sa đã mua quần áo ở ngoài mặc mới.

Chỉ giữ lại áo khoác và chiếc nón bo cũ, còn lại đều đã thay đổi.

Nhưng Trân Ni, nhớ Lạp Lệ Sa khi đi khỏi, có đem hành trang cho hai ngày.

Lạp Lệ Sa đưa tay rờ rẫm đầu và tóc, gỡ nón ra rồi lại đội nón vào.

Rất kì quặc.

Và Trân Ni đã nhìn thấy điều Lạp Lệ Sa đang che giấu sơ xuất.

Chắc Lạp Lệ Sa, không hề muốn Phác Thái Anh biết.

Trân Ni lãng chiếc đầu đi.

Gáy Lạp Lệ Sa, từ sau đầu, chảy xuống một quầng thâm máu, có nước có cả bầm giập.

Lạp Lệ Sa quay qua kiếm nàng.

Thì Phác Thái Anh đang đứng bên mui xe, ôm thằng Bom trong lòng, lẳng lẽ nhìn Lạp Lệ Sa.
 
[Lichaeng] Gió Thủ Đức
Tập 22.


-"..."

Chỉ là vừa nhìn thấy Thái Anh, ánh mắt đó cong lên như hạt dẻ cười.

Lạp Lệ Sa cài chìa khóa lên thắt lưng, đưa tay vô túi quần lấy cái gì đó.

Lạp Lệ Sa đang đi đến gần.

Còn lòng bàn chân mềm của nàng, lại nhấp nhả không vững về đằng trước.

Chỉ là trong tâm nghĩ mình không nên, nhưng lòng lại trông mong được âu yếm nhất ai hết.

-"Cái này, của con nè."

Lạp Lệ Sa bỏ vô cái nấm tay hay càu nhàu vào nhau của nó, một chiếc xe hơi nhỏ xíu.

Quay qua nhìn Phác Thái Anh, mắt nhướng lên hỏi :

-"Sao đứng đây..."

Lạp Lệ Sa.

-"Nó thích dòm đèn xe."

Phác Thái Anh chỉ tay vô thằng đó.

Và vòng tay của Lạp Lệ Sa quấn quanh nàng.

Ôm người Lạp Lệ Sa yêu thương vào trấn thỉ, đặt một nụ hôn thật lâu lên trán Phác Thái Anh.

Rời khỏi nhau, Lạp Lệ Sa đưa nắm tay qua, đang ôm cái gì đó bé nhỏ trong lòng bàn tay :

-"Đây, cái này...của Thái Anh."

Lạp Lệ Sa nắn nót đi kiếm bàn tay của nàng, khi kiếm được, mong nàng xòe lòng bàn tay ra.

Đặt tay mình lên trên Thái Anh, thả ra nhẹ nhàng trên đó, là hộp nhẫn nhung trắng mịn màng.

-"Để tôi đeo cho Thái Anh."

Lạp Lệ Sa.

-"À, đưa con đây, tôi bồng."

Lạp Lệ Sa bê con trai ngồi lên cổ.

Hôn hít cái chân đeo vớ thơm của nó, nói mấy lời nhung nhớ.

Thái Anh và Trân Ni, tự nhiên nhìn nhau mỉm cười.

Bốc - mở nắp hộp nhẫn, lấy nhẫn, đưa từ dưới mang vào đốt tay, vừa hay nhăn lên một cái, nhẫn vừa hấn.

Nhẹ tay như mũi tiêm chuyên nghiệp, Phác Thái Anh không biết Lạp Lệ Sa đeo cho nàng từ khi nào nữa.

Nghiêng bàn tay về một bên để nhẫn lung linh, có thể lấp lánh, một màu tình yêu của Lạp Lệ Sa dành cho nàng.

-"..."

Phác Thái Anh ngước mặt lên nhìn Lệ Sa.

Từ nãy đến giờ.

Nàng không ngỡ được chuyện gì sẽ xảy ra...kể cả Lạp Lệ Sa, Lạp Lệ Sa sau cuộc điện thoại khi sáng, sao không thể trách nàng gì nữa đi, tại sao khi về...lại bình ổn như thế này.

Nàng không muốn mình giấu, cũng không muốn Lạp Lệ Sa giấu mình những cảm xúc thật thà nhất.

Nghĩ đến càng thêm đau đớn.

Trong lòng, và trong lòng mắt, đang có một thứ nước muốn rơi xuống.

-"Nhìn gì ?!

Hữm ?"

Lạp Lệ Sa bậm môi với nàng, biểu cảm hù dọa trìu mến, hai bàn tay nắm lấy hai cái dò nhỏ trên vai.

-"Cảm ơn con..."

-"...rất ý nghĩa đối với dì."

Phác Thái Anh vịnh vai Lạp Lệ Sa, kiễng chân hôn lên đôi môi của cô.

...

Lạp Lệ Sa cưỡi thằng đó trên cổ, đi vô nhà, cho làm tàu lượn chạy một vòng tròn lớn.

Đi chán, thì cho nằm xuống so-pha lăn qua lăn lại với con mèo bông, ngồi lên bụng Lạp Lệ Sa nghịch nút áo khoác.

Hôn hít nó một trận cho đã.

Mấy khi tái ngộ.

Tiếng cười thằng đó giòn giã, vang ngô nghê từ vách, dội niềm vui vào bếp, nơi má nó đang có công chuyện vẫn náng nghe nó cười cái gì, nói chuyện u ê chưa rành cái gì.

...

Lát nữa thôi, Lạp Lệ Sa sẽ dùng bữa.

Phác Thái Anh đứng trong ngăn bếp rỗng, thái thịt heo, nhanh tay bỏ một nắm rưỡi muối vào thau ngâm rau.

Lâu lắm rồi, khuôn miệng nâng lên không ngừng lại được.

Nghe tiếng con cười ngọt ngào, trái tim nàng trăm lần tan chảy.

-"Ni nè."

-"Dạ ?"

-"Con nói Lệ Sa đi tắm bây giờ là vừa."

Chỉ thấy nàng vuốt tỏi băm từ bên mình dao xuống chảo dầu, nổ ti tách, Trân Ni bước ra khỏi bếp.

Đứng ở cửa ra vô phòng khách.

Nhìn thằng đó đang cười sặc sụa, tối nay chắc có thể là cổ họng sẽ khan tiếng rồi.

Vui cười bên cạnh Lạp Lệ Sa.

Trái tim Ni cũng biết điều đó ấm áp và vô cùng hạnh phúc.

Trân Ni cũng không nỡ phá hỏng.

-"Sao đó ?"

Lạp Lệ Sa nhìn thấy Ni đứng ở đó.

-"Dạ, bà nói cô tắm bây giờ là vừa.

Cơm sắp xong rồi."

Trân Ni.

-"À..."

Trân Ni quay gót bỏ đi.

An ngồi túc trực, mỗi khi thằng đó không ai trông là đưa tay bồng cậu chủ nhỏ vào lòng ngồi.

Cô An nói : -"Cô thu xếp ăn sớm, để trễ cũng không tốt gì cho bụng dạ."

-"Ừm ừm."

-"Bái bai nha, bạn.

Chút gặp lại bạn."

Lạp Lệ Sa vẩy vẩy ngón tay, chào tạm biệt thằng đó.

-"Bai bai ba đi con."

-"Bái bai."

Cô An cầm tay nó lúc lắc, rồi nhái một cái giọng dễ thương khi chào tạm biệt.

...

Lạp Lệ Sa đột ngột có điện thoại.

-"Hồi nãy rượt buôn hàng lậu ở Bình Chánh hả ?"

Vinh - cộng sự.

-"Ừ."

- lấy khăn giấy chùi qua chùi lại cái ót.

-"Nghe nói bị tụi nó đánh ngược.

Có sao không ?"

Một giọng khác chen vô nghe máy, hình như là thằng Lộc chung bộ.

-"Trầy sau ót."

Lạp Lệ Sa.

-"Nhốt nó bên trại tạm giam kìa.

Mai ra đánh lộn tiếp đi.

Mày hay quá ha.

Súng nó cầm mấy cây bá bá không."

-"Tại mày, mày không nhả nó."

-"Hình như tiểu đội bao vây, bắt nó lúc giao dịch phải không Sa ?"

Lạp Lệ Sa ngồi lên giường, vò tóc nhìn vách tường trắng.

-"Tao...-" Lạp Lệ Sa : -"Cũng không nhớ."

-"..."

Lộc tháo tai phone, đưa mắt nhìn Vinh.

Hai thằng nhìn nhau sắp thở dài, chuyện này không biết nói sao...

Lạp Lệ Sa được điều động đi trong mấy vụ việc đột ngột.

Nên nhiệm vụ của Lộc thường là giữ hội thoại, khi nghe Lạp Lệ Sa kể lại công tác phòng chống, kịp thời đánh máy để khép lại chuyên án.

Nhưng hình như, không thể.

-"Ừm...cũng tối rồi.

Mày giữ gìn sức khỏe, rồi băng bó gì đi.

Nghỉ ngơi.

Có gì tao coi điều tra, rồi đánh máy lại."

...

Lạp Lệ Sa ăn một muỗng cơm đầy đủ, hai chân mày cùng nhau nhíu ra, mắt đóng lại, mấy chiếc răng trắng lại lộ ra sau nụ cười sảng khoái.

Cơm ngon quá.

Cốp -

-"Ăn cơm mà làm gì thấy ghê vậy ta..."

Phác Thái Anh.

-"Đồ ăn ngon quá, Thái Anh."

-"Mà bày hộp y tế ra làm gì đó."

Lạp Lệ Sa.

-"Bây giờ, tự thú với những cái bầm giập của bản thân.."

Phác Thái Anh.

-"Hay là để vợ nói ra, con đang bị đau chỗ nào với chỗ nào ?

Cái nào đẹp mặt thì làm nha."

Phác Thái Anh.

-"Nói thử."

Lạp Lệ Sa.

-"Nói thiệt, không có nói thử."

Phác Thái Anh.

Cốp - Phác Thái Anh mở hộp y tế, đổ cồn ra khây, tẩm dầu nước xanh vô bông.

Gọn gàng để một góc.

Để tay lên đùi Lạp Lệ Sa.

Vén tóc về sau mang tai.

Thơm lên má cô một cái.

Chầm chậm hỏi hang :

-"Bữa nay đi đâu..."

Phác Thái Anh.

-"Đi công chuyện."

Lạp Lệ Sa.

-"Sao ban đầu nói đi công tác ?"

Phác Thái Anh.

Lạp Lệ Sa bĩu môi : -"...hai cái khác gì nhau đâu."

Lạp Lệ Sa.

-"Lời nói sai với ban đầu thì là khác rồi."

Phác Thái Anh.

-"Thôi !

Để ăn cơm đã."

Lạp Lệ Sa.

-"Rồi, ăn đi."

...

Lúc Lạp Lệ Sa đã tàn bữa tối.

Dọn dẹp, tất cả sạch sẽ, tươm tất.

Phác Thái Anh lấy kẹp, nhét một miếng bông vô đầu kẹp.

Phăng phắc, không một lời trách khứ, không đánh đau vào mình mẩy Lạp Lệ Sa.

Bưng bàn tay của Lệ Sa trong lòng bàn tay, Phác Thái Anh cầm lấy trở qua nhiều bề, cũng vài chỗ hở miệng, thấy thịt chứ ít ỏi, nhẹ nhàng gì nữa.

Rọi đèn sau ót, vạch từng thớ tóc trên đầu.

Lạp Lệ Sa ngồi nghỉ, bị Phác Thái Anh than rằng, thân thể dẫu đau đớn là của Lạp Lệ Sa mà sao nàng rất nhót ruột.

-'Đành đạn nói dóc tui nè...' Phác Thái Anh tắt đèn đi, đi vòng qua, ngồi khụy bên cạnh ghế ngồi của Lạp Lệ Sa.

-"Sao không lên ghế ngồi ?"

Lạp Lệ Sa.

-"Nói dóc Thái Anh cái gì ?"

Lạp Lệ Sa.

Bàn tay nhỏ, ôm lấy bàn tay Lạp Lệ Sa để vào trấn thỉ.

-"..."

Phác Thái Anh ngước lên nhìn Lạp Lệ Sa, ánh mắt đầy nhắc nhở và đã ngấn nước :

-"Không nói, không phải là không biết."

Phác Thái Anh.

-"..."

Lạp Lệ Sa quay mặt nhìn chỗ khác.

-"Chỉ là không muốn nói ra..."

Phác Thái Anh.

-"Không muốn nói ra để giọt nước tràn ly."

Phác Thái Anh.

-"Đến lúc đó...."

Phác Thái Anh cúi mặt, làm rơi thanh kẹp trên tay, cùm tay gầy chùi qua giọt nước mắt.

-"Thái Anh sẽ nói..."

Phác Thái Anh.

-"Nên...con đừng tìm kiếm thuốc đó là thuốc gì...đừng giận dỗi...khi Thái Anh lưỡng lự không thể nói ra..."

Phác Thái Anh.

Cạch.

Lạp Lệ Sa kéo ghế ra, nói nhỏ nhẹ : -"Lên phòng, nghỉ ngơi nha..."

Phác Thái Anh ngồi tựa đầu vào chân ghế, ánh mắt mỏi mệt, đau khổ rũ xuống.

Lạp Lệ Sa nhắm mắt lại, không thể nhìn nàng buồn bã.

Lòng Lệ Sa kinh động...

Điều gì khủng khiếp đến như vậy ?

Lưng nàng ngã lên lòng ngực Lạp Lệ Sa phía đằng sau, bàn tay ấy sửa chữa mái tóc ướt nhèm rũ rượi của nàng.

-"..." bàn tay của Phác Thái Anh đáng thương tìm kiếm trên sàn nhà bàn tay của Lạp Lệ Sa, nàng ôm lấy vào lòng ngực, và khóc òa.

-'Thôi...con nó đang ngủ.'

-'Đừng khóc nữa.'

-'Đừng khóc nữa mà...'
 
[Lichaeng] Gió Thủ Đức
Tập 23.


-"Thuốc này đặc trị...ung thư cổ tử cung."

-"Không rõ giai đoạn."

-"Nhưng nghe hồi nãy nói.

Thuốc được giấu rất là nhiều, thì dè chừng, là...kế cuối."

-"Vùng kín trong khi này có mùi hôi."

-"Đường đại tiện bất thường."

-"Chắc vậy nên là, sẽ từ chối ngủ chung khá nhiều."

-"Mà ung thư thì đa số, nếu lo nghĩ nhiều, tóc sẽ rụng nhanh hơn là sống vô lo."

-"...khuyên nhủ bà sớm công khai điều trị.

Sẽ có lợi cho, sức khỏe và thể chất vào vài tháng tới..."

-"Nếu không kịp thời.

Thì có lẽ, sẽ không tốt.

Nếu giữ để sống, thì chỉ sống thực vật được thôi..."

-"Nhưng giữ lại như vậy.

Rất đau đớn, tàn nhẫn."

...

Buổi tối, đã là 10 giờ tối.

Bầu trời có vài vệt nứt nẻ màu trắng, sắp mưa lớn.

Bệnh viện đa khoa, đèn không mở nhiều, u ám, quạnh quẽ.

Vẫn còn bệnh nhân, tiếng bíp bíp, người trực ca đêm, người lao công và y tá, bác sĩ mạnh khỏe có thể thức được.

Lạp Lệ Sa ngồi ghế trên sảnh chờ, nhưng không phải để chờ.

-'...'

Và bên cạnh là một người đàn bà, cũng đang chờ bệnh, không quen biết.

Chờ khi nào cũng không quan trọng.

Quan trọng, là đau đến không thể rơi nước mắt, không thể đổ máu.

Lạp Lệ Sa rất đau đớn, rất đau đớn.

Ôm lấy khuôn mặt, khụy tay trên đầu gối, cả người ngã sạp về phía trước.

Không ai có thể chống đỡ nỗi đau kinh khủng này nữa.

Chính mình đã khốn nạn...không bị ép đến đường cùng bao giờ nên chưa thấy tối tăm mà.

Lạp Lệ Sa chưa trải qua nỗi sợ Phác Thái Anh nên chưa thấy khủng khiếp.

Phải làm sao khi bác sĩ đã nói như vậy...

-"Chị sao vậy ?

Chị ơi, chị có sao không..."

-"Y tá!

Y tá! lại đỡ tiếp tui !

Chị này...chị ơi ?"

...

Tít tít tít.

Mở mắt thức giấc, đã thấy trần nhà trắng xóa của phòng bệnh, ánh sáng màu xanh và đỏ, của bình minh tràn vào nhẹ nhàng, nhưng không lâu, cũng phải nhắm lại vì đau nhức.

Đồng hồ trên vách điểm bốn giờ sáng.

-"..."

Lạp Lệ Sa ngồi dậy, môi khô rát và nứt nẻ, đôi mắt không mở được, cục súc bức hết dây nhợ ghim chi chít trên tay.

-"..."

đến lúc nhớ lại những dặn dò chắc như đinh đóng cột của bác sĩ về bệnh tình Phác Thái Anh.

Lòng lại đau như cắt.

Tất cả thương xót đều đổ về nàng.

Lạp Lệ Sa quá thương nhớ nàng, muốn trở về với vòng tay của Phác Thái Anh.

Lạp Lệ Sa được điều đi công tác chuyên án cuối, sẽ được nghỉ ngơi nhiều tháng nếu kết thúc.

Lạp Lệ Sa muốn bên Phác Thái Anh nhiều, nên gật đầu chấp nhận đi xa hai ngày.

Thật sự đã qua hai ngày - ngày hôm trước "chinh chiến" thương tích đầy mình nằm viện không báo ai hay, ngày cuối sẵn ở lại bệnh viện để lắng nghe kết quả từ ông bác sĩ có quen biết.

Đến cuộc gọi từ Phác Thái Anh cũng không có sức mà bấm nghe.

Thanh quản làm việc nói năng cũng bị ảnh hưởng, rất nặng nề.

Nào ngờ tin nát lòng nhất, là bệnh mà Phác Thái Anh "giữ gìn" trong thân thể suốt bao năm qua.

Bỗng mùi hoa từ gió vuốt dưới mũi, làm cho nóng giận, phiền muộn tạm nguôi ngoai.

Không phải mùi của đàn ông, không phải mùi của đàn bà.

Là mùi của bông hoa ngoài ruộng, mùi của quá khứ.

Có nghe qua, nhưng không biết, là lúc nào đã nghe.

Từng đốt tay mát lạnh, áp lên gò má hao gầy của Lạp Lệ Sa.

Hai mắt lờ đờ, trong lòng như có lửa, tại sao muốn nhìn thấy lại không thể, Lạp Lệ Sa bức rức nói :

-"Buông ra."

Lạp Lệ Sa.

-"..."

đôi mắt đang nặng trĩu cau có, đột ngột bị cái gì nhấc bổng lên như ý nguyện.

-"..."

Khoảnh khắc nhìn được mọi thứ rõ ràng, bệnh viêm mắt và cận thị từ lâu, hình như cũng đang tan biến.

Thật sâu trên đáy mắt Lạp Lệ Sa, phản chiếu một ánh sáng nhiều màu đẹp đẽ.

Một làn gió thổi qua gáy, da thịt nổi lên vài mảng sần sùi.

Muộn phiền, đáng thương trên đôi chân mày rậm của Lạp Lệ Sa đã bỏ đi từ lúc này.

-"..."

Lạp Lệ Sa ngồi bất động, da mặt lạnh lên, trong đầu đi tìm kiếm bóng hình trước mặt.

Trong tim chỉ có sợ, ân hận, và đau lòng.

-"Nhớ không ?"

-"Chắc nhớ mà..."

Giọng nói xinh đẹp xen xen cùng tiếng vang.

Mái tóc hơi ngã màu xám.

Đó là màu tóc của một bà già, nhưng óng ánh và mềm mại, bay bồng bềnh trong không trung.

Nụ cười có chiếc răng khểnh, má lúm ngọt ngào.

Đôi mắt trong veo như con nước ngoan ngoãn, êm đềm trong ruộng.

Thùy Anh cúi người xuống từ trên cao, chớp mắt rất đẹp, đôi môi hồng hào, cả khuôn mặt không pha tầm thường, xinh đẹp và lạnh lùng nhưng không còn dung nhan non nớt, ngây thơ như lúc xưa, có một chiếc áo cà sa hồng phấn rất đẹp, tay áo thòng xuống dễ chịu.

-"Chị hai đang có bệnh, sao đi hoài vậy ?"

-"..."

Lạp Lệ Sa đang bị hoãn lại vì biểu tình nhiệm màu trước mặt, ngồi yên lặng nhìn chung quanh, không làm gì, không cử động.

Thật sự đã nằm mơ nhìn thấy rất nhiều.

Nhưng chưa can đảm, để mơ một cách chân thật như vậy.

Lạp Lệ Sa chỉ biết nghĩ bệnh thần kinh của mình đang hoành hành, tinh thần bị kiệt quệ, nên làm ra những cảnh ảo tưởng này, lúc đó, chỉ để dặn dò những cái nên làm và không nên làm.

-"Không được đi nữa.

Nghe chưa ?"

Thùy Anh buông mặt Lạp Lệ Sa ra, bước qua ngồi xuống nệm bên cạnh.

Lạp Lệ Sa đưa mắt theo mọi cử động của Thùy Anh.

Còn đôi mắt dễ thương của Thùy Anh, liếc nhìn Lạp Lệ Sa trìu mến rồi lại nhìn khỏi cửa sổ.

Căn phòng vắng lặng, vách tường treo cây Trầu bà trong sạch, mùi máy lạnh, máy quạt quay ù ù bên tai, còn lại là tiếng thở còn sống của Lạp Lệ Sa.

-"Em không còn sống..."

-"..."

Trong tâm Lạp Lệ Sa vừa khởi lên câu hỏi, Thùy Anh liền trả lời cho nghe.

Vừa nghe xong, tinh thần của Lạp Lệ Sa...cũng không vững.

Phác Thái Anh đang tháo rượt tìm út suốt đời, bây giờ út đã đi mất rồi, mà chẳng có nổi một tung tích.

Đang ngồi bên nhau không nói được gì.

Cùm tay lại được nắm bởi Thùy Anh, da dẻ nàng út không được ấm áp...

-'...' Út nắm lấy dây truyền nước biển, nắm tay của Lệ Sa, cắm tiêm truyền vào khớp, và ngón tay nhỏ bé xoa xoa trên mấy vết thương rách rưới gần đó.

Không đau đớn, không rát ngứa, tiêm mặc dù không có băng cố định cũng không lỏng lẻo rơi ra.

Vừa dặn dò rằng...tinh thần Lạp Lệ Sa còn rất yếu ớt, nếu không được truyền nước, đối mặt với những sự thật về bệnh tình của Phác Thái Anh, thì sớm mai khó mà tỉnh táo bước khỏi đây.

Để khi Lạp Lệ Sa được trả về với những vùng da thịt được Thùy Anh vuốt qua, mấy chỗ đau đớn, thương tích đều liền da vào nhau, chỗ được lành lặn sẽ lưu luyến một hương hoa dễ chịu.

Lạp Lệ Sa cảm giác trong người lại thoải mái vô cùng.

Lạp Lệ Sa ngước mặt nhìn Thùy Anh, rồi nhìn lại những quằn quại đau nhức đã được chữa khỏi trên thân thể.

Thùy Anh thì chỉ mỉm cười...

-"...vài lần em nhìn thấy, Lạp Lệ Sa có muốn chiêm bao gặp em.

Nhưng em chỉ có thể, làm cho ta gặp nhau một chút."

-"Nhắn nhủ mấy sự thật."

-"Nhưng hình như, Lạp Lệ Sa không nghe lời em."

-"Lệ Sa, cứ đi tìm kiếm cướp để bắt, tự sa vào mấy chuyện khó xử."

-"Có khi nắm lấy cái mạng cũng không chặt."

-"Không ai tốt như chị hai.

Không cho Lệ Sa đi nhiều."

-"Không thì, cái đầu lì lợm của Lệ Sa, chà trên đường mấy lần rồi."

-"Bấy giờ, em chết ở chùa rồi.

Mới tới thăm em.

Coi có ghét không ?

Có hận không ?"

Sau nhiều năm.

Trong lòng cũng còn giấu đi nhiều nghi ngờ.

Hình như...có oan ức ngay trong chùa.

Chỉ là có sự thông đồng, có sự giấu giếm.

Nên hoài cũng không hỏi được gì.

Lạp Lệ Sa nhắm mở đôi mắt, nhìn Thùy Anh.

Rất nhiều lúc ở quê nhà âm thầm điều tra.

Nhưng cái chủ yếu nhất, là Thùy Anh đang sống ở đâu ?

Cũng không nắm trong tay.

Thì làm sao mà tiếp tục tìm kiếm và điều tra bằng con mắt thịt của người phàm.

...từ ngày chia ly, chưa từng nhìn lại Út Anh bên cạnh như thế này.

Bên cạnh nhau như thế này, mọi thứ ùa về.

-"Luôn đi bắt cướp thành công, trọn vẹn."

-"Luôn được điều mình muốn."

-"...còn muốn gì nữa ?"

-'...'

-"Nói đi ?

Sao gặp lại nhau rồi...thì không nói ?"

Lạp Lệ Sa nâng mép miệng lên, nhưng khốn là...không thể nói.

Không có dũng cảm.

Người từng khổ đau thiết tha vì mình, bây giờ hồn vía cũng chỉ còn phân nửa.

Chỉ vỏn vẹn như vậy, làm sao mà nói, mà hỏi được.

Nhưng thiết nghĩ, nếu đây là cơn mơ.

Mọi thứ an bài, cho tái ngộ nhau.

Thì Lạp Lệ Sa không cần ngẩn ngơ, mất thì giờ, để khi thức giấc, muốn hỏi nhiều cái, lại uổng, và tiếc nuối.

-"Vậy tại sao chết ?"

Lạp Lệ Sa.

Út Anh quay mặt qua nhìn Lạp Lệ Sa, đôi mắt thanh thuần, tỏa ra hào quang rất đẹp nhưng luôn mở to như vầy với Lạp Lệ Sa thì trông quá đáng sợ, đôi khi còn mang theo một làn gió nhỏ có mùi hoa thơm tho, thổi trước mặt Lạp Lệ Sa :

-"...sau này sẽ biết."

Thùy Anh.

-"Mà đừng có tò mò làm chi."

Thùy Anh.

Thùy Anh từ từ quay mặt nhìn chỗ khác, từ chối những cảm xúc yêu thương tầm thường đó, và nói về một chuyện khác :

-"Hai tháng sau, em kéo chị hai đi với em.

Chịu không ?"

Thùy Anh mỉm cười, nụ cười chọc ghẹo Lạp Lệ Sa.

-"Đã giấu đến bây giờ thì tôi có không chịu cũng được sao ?"

Lạp Lệ Sa.

-"...sống thì cũng quằn quại, đau khổ.

Đi thì đỡ cực khổ tấm thân, nhưng ở đây không ai ở với tôi, thì buồn lắm."

Lạp Lệ Sa.

-"Giấu cũng vì cuộc sống đang tươi của mấy người thôi..."

Thùy Anh.

-"Chị của em đã đàng hoàng như vậy rồi.

Còn đòi hỏi gì nữa ?"

Thùy Anh.

-"..."

Thùy Anh nhìn nụ cười hiền lành trên môi Lệ Sa.

Đọc từng dòng chữ đau đớn đang ghi trong đầu người ta.

Lạp Lệ Sa nghĩ rất nhiều vậy mà, lại nói ra chẳng được bao nhiêu :

-"...Thái Anh sống trọn đời."

Lạp Lệ Sa.

-"..."

Bên tai Lạp Lệ Sa lại nghe thấy vài chữ Thùy Anh nói ra, là không thể và có thể.

Đầu ngã lên bờ vai ấy, nắm lấy bàn tay kia.

Đôi môi mở nhẹ nói rằng mình sắp phải đi.

Dặn dò Lạp Lệ Sa :

Không cần nghe lời bác sĩ.

Từ nay ở nhà, gắn bó bên cạnh, chăm sóc cho Phác Thái Anh.

Chỉ cần ở bên cạnh nhau, là được.

Chuyện lớn hãy để Phác Thái Anh quyết định, không được cãi nửa lời.

Không được cãi lời Phác Thái Anh.

Phải gởi cô An dắt con trai về quê, gia nhân trong nhà để cho về quê.

Nhà chỉ còn vợ chồng xây sở, không quản nổi thì tới chỗ nhỏ mà ở.

Phải vững trải trước mọi sự tối tăm sau này, chuyện gì cắc cớ diễn ra cũng vững trải.

Bất quá thì được Thùy Anh soi đường dẫn lối, gia trì cho hạnh phúc.

Nghe lời.

Thì mọi chuyện sẽ đổi dời, bệnh tật sẽ thay đổi, định mệnh sẽ chuyển di.

Không còn đau đớn, xót xa nữa.

...

Chừng 8 giờ sáng, Lạp Lệ Sa thức dậy.

-"..." ngồi dậy nhìn chung quanh, thấy còn nằm ở phòng bệnh như lúc ban đầu, chỉ là có y tá đi vô, đẩy xe đẩy đựng dụng cụ theo.

Lạp Lệ Sa lặng thinh như tờ chừng lâu, rồi đột ngột đứng dậy, sờ soạng khắp thân thể.

Thật sự nhiệm màu.

Da tay không sờ được vết thương nào, hết thảy đều liền da với nhau rồi.

-'...'

Lạp Lệ Sa hít thở vài lần, dài ngắn thay nhau mà thở.

Nhận ra đường thở vô cùng rộng.

Toàn thân sảng khoái, trong người sung mãn, rất có sức lực.

Thùy Anh nuông chiều cho đời này một trang mới để Lạp Lệ Sa vẽ vời, viết cuộc đời tùy thích.

Vì tình yêu, đối xử với Lạp Lệ Sa tốt đẹp đến thế đã là cùng.

Là một tờ giấy cho phép Lạp Lệ Sa không âu lo, nghĩ ngợi, thể xác không bị dày vò, tinh thần không bị dày vò, không dùng lại những tờ giấy cũ, bẩn thỉu.

Cứ ghi mọi chuyện ngay ngắn trên dòng kẽ, ở đời thường yêu thương che chở Phác Thái Anh.

Còn lại, Phác Thùy Anh sẽ sắp đặt mọi chuyện.

Lạp Lệ Sa đầy sức khỏe, hô lên một cái.

Cốp.

Cô y tá giật mình đánh rơi cái băng gạc, tưởng mình đã làm gì sai, sắp bị đánh.

Lại còn nhìn thấy Lạp Lệ Sa đang cởi áo ra nữa.

-"Cô coi...còn chỗ nào sau lưng bị trầy không ?

Cô y tá."

Cô y tá mặt mũi đỏ lèm, bóp hết mắt vô lòng bàn tay.

Nắn nót vài chữ : -"Kh-không...không....không có thấy..."

Ánh mắt Lạp Lệ Sa nhìn khỏi cửa sổ, đây là phòng bệnh, nằm cao hơn tầng trung tâm thương mại đằng kia.

Ai có thể buộc một bó hoa lơ lửng ở ngoài cửa sổ.

Lạp Lệ Sa bước lại cửa sổ, vắt áo lên cùm tay, rướn người gỡ dây đem bó hoa xuống.

Dòm bó hoa nhỏ bé trong tay, Lạp Lệ Sa nhặt điện thoại trên bàn lên, gọi cho nàng.

-"..."

-"..."

Tít.

Giọng nói ngọt ngào ở đầu dây bên kia luôn như lúc ban đầu biết yêu :

-"Sao chịu điện tui rồi..."

-"Chút nữa, tôi về."

...

Phác Thái Anh mỉm cười, áp máy bên tai, mấy khi giọng nói người ta cất lên, trái tim của nàng như được âu yếm đến nghẹt thở.

Lau ngực bằng chiếc khăn bông êm ái, mái tóc ướt át vừa gội sạch còn nhỏ giọt lên gạch.

Đứng ngay ngắn trước gương, ngắm dung nhan thân thể qua từng ngày đang già đi bao nhiêu.

-"Mình mẩy có gì là đánh đòn."

Phác Thái Anh.

-"Còn i nguyên, trầy xước miếng nào đâu."

Lạp Lệ Sa.

-"Miệng thì nói vậy, chứ không biết...có phải vậy."

Phác Thái Anh.

-"Về tính sau."

Lạp Lệ Sa.

-"Ăn gì, tui sắm."

Phác Thái Anh.

-"Nhà có gì, ăn cái đó."

Lạp Lệ Sa.

Lạp Lệ Sa chỉ nghe tiếng nàng cười.

...

-"Alo ?

Tao nghe."

-"Về đơn vị nhận huy chương.

Mai bắt đầu được nghỉ vài tháng rồi.

Có ai khỏe bằng đâu.

Không đi nhận nữa thì kêu sếp Tú tăng thêm hạn chuyên án."

-"Mấy thằng đi công tác thiếu tháng, không được hửi mùi mấy ngày nghỉ nên gợi đòn bằng miệng hả chàng trai."

Lạp Lệ Sa.

-"Thôi nha !"

-"Hà hà !"

Lạp Lệ Sa.

...

Cạch.

11 giờ trưa, Lạp Lệ Sa về tới nhà.

Cửa mở ra, Lạp Lệ Sa đã đứng đó cười cười.

Phác Thái Anh mặc áo quần dài, kín đáo, ngồi bé nhỏ trên nệm, tóc thắt bím, môi mím vào nhút nhát.

Nhưng đó là tất cả những gì xinh đẹp nhất trên đời.

Sau bộ dạng mềm yếu, cần chở che đằng kia.

Ấy là người đàn bà trí tuệ.

Sau hôm nay Lạp Lệ Sa muộn màng nhìn thấy.

...đã chống đẩy những tổn thương tan nát, ầm thầm làm mấy chuyện mà không ai nghĩ sẽ có trên đời.

-"Về rồi đó hả..."

Phác Thái Anh bỏ điện thoại lên nệm.

Trong mắt chỉ có bóng hình Lạp Lệ Sa.

-"Về rồi.

Tặng vợ hoa, đẹp không ?

Hoa này không úa đâu, hay ho lắm."

Lạp Lệ Sa đi lại ôm lấy nàng vào lòng.

-"..."

Phác Thái Anh cầm hoa, đứng dậy trong vòng tay Lạp Lệ Sa, quàng tay qua cần cổ, ôm Lạp Lệ Sa chặt hơn Lạp Lệ Sa ôm.

Ganh đua từng yêu thương, từng câu nói.

Tặng một nụ hôn yêu thương lên yết hầu Lạp Lệ Sa, bày tỏ nhớ nhung khi Lạp Lệ Sa đi xa.

Ban đầu, Lạp Lệ Sa cầm hoa cùng quà bánh đi vào nhà, đứng ở ban công trên môi đã nở nụ cười vô cùng xinh đẹp, không nỡ buông nụ cười hạnh phúc xuống, vì cho đến khoảnh khắc Lạp Lệ Sa tặng hoa, trái tim của Phác Thái Anh sống lại.

-"Cảm ơn con...lúc nào đi về cũng có quà tặng cho vợ hết.

Cưng hết sức."

Phác Thái Anh.

-"Đẹp nhất nhà...sao không có quà được ?"

Lạp Lệ Sa.

-"Hà hà..."

Lạp Lệ Sa cười.

-"Rồi ăn gì chưa ?"

-"Ăn no mới về."

Lạp Lệ Sa.

-"Thôi, vậy đi tắm đi nè.

Ngủ trưa, nghỉ ngơi nữa..."

Phác Thái Anh.

-"Chiều chở Thái Anh đi lên cơ quan chơi..."

Lạp Lệ Sa.

Phác Thái Anh nhướng chân mày :

-"Nay ngộ lắm nha."

Phác Thái Anh.

-"Nay lên văn phòng lấy huy chương."

Lạp Lệ Sa.

-"Đã ta, oai ta."

Phác Thái Anh.

-"Thôi, nhiều lời !"

Lạp Lệ Sa ôm nàng hôn hít.

-"Hồi vô chà lưng cho tôi đó."

Lạp Lệ Sa.

Phác Thái Anh nhìn Lạp Lệ Sa.

Lần đầu tiên, nàng không đoán được Lạp Lệ Sa.
 
[Lichaeng] Gió Thủ Đức
Tập 24.


Cạch.

-"Chào sếp."

Lạp Lệ Sa bắt tay thân mật với Trí Tú.

-"Nay dắt vợ lên đây đánh tôi à ?

Ha ha !"

Kim Trí Tú.

-"Đánh được thì cũng đánh rồi, hỏi hoài đi..."

Phác Thái Anh.

-"Ha ha.

Thôi, hai người ngồi xuống uống miếng nước.

Tôi đi lấy quà cho chiến công hôm qua của Lệ Sa, quá lam lũ."

-"Lam lũ hả ?"

Phác Thái Anh.

-"Ý là...-" Kim Trí Tú.

-"Cực khổ."

Lạp Lệ Sa.

-"Đúng rồi, đúng rồi.

Cực khổ.

Rất là cực khổ."

Kim Trí Tú tranh thủ đi vào văn phòng riêng.

Cạch.

Hai tên yêu chưa rành nói hớ với nhau, tưởng người ta không biết...hồi hôm qua Lạp Lệ Sa đi đánh lộn tới nhập viện hay gì.

Vừa có cuốc điện thoại được dặn từ thằng bạn làm chung của Lạp Lệ Sa, là góc gối đêm qua vắt ra nước.

Chỉ là nhiều lời nói dối quá nên làm lòng này đã bất lực, không cho cản thì không thích dạy đời nữa.

-"..."

Phác Thái Anh mỉm cười chống cằm, ngồi trên sa lông trong văn phòng, nghĩ tới cảnh Lạp Lệ Sa thinh thích nằm trong lòng nàng, giấu cái mặt đỏ lên như trái cà dó ở trỏng, vì câu hỏi tại sao có tờ giấy xuất viện trong túi quần, Phác Thái Anh giặt đồ móc ra hồi sáng.

Đau đớn vì Lạp Lệ Sa, yếu đuối tuyệt đối, khóc vào một đêm nào đó, khi tất cả đều xong và ổn định, Phác Thái Anh mới vạch trần sự thật, có can đảm mới lấy được sự thật từ miệng Lạp Lệ Sa.

Vậy mà Lạp Lệ Sa đôi lúc sẽ nghe, đôi lúc sẽ không nghe mà chỉ muốn nàng tha thứ.

Con người kia hiền lương, trách nhiệm thật, nhưng quá tồi với nàng.

-"Dễ với con quá rồi Lệ Sa..."

Phác Thái Anh yếu lòng nói một câu.

Thể hiện tất cả sự hiểu biết của mình về chuyện Lạp Lệ Sa giấu giếm.

-"..."

Nàng chùi quanh miệng ly rồi tưới trà vào, đẩy qua cho Lạp Lệ Sa.

-"Uống đi để lì một chút."

Phác Thái Anh.

Lạp Lệ Sa ngước mặt lên nhìn nàng :

-"Gì đó ?"

Lạp Lệ Sa.

-"Về tính."

Phác Thái Anh.

-"..."

Cạch.

-"Về tính cái chi đó ha ha !"

Kim Trí Tú.

-"Đây, quà đến rồi đây đồng chí."

Kim Trí Tú.

Lạp Lệ Sa đưa lòng bàn tay nhận lấy.

Chiếc hộp thiếc xanh bộ đội dài bằng cùm tay được vải đỏ thắt nơ, có khắc họ tên người lính được trao và Đảng.

Cầm được rồi, lòng khỏe hết biết.

Phác Thái Anh ngồi trên ghế dòm Lạp Lệ Sa biểu tình, trên môi không ngưng cười nụ cười say đắm.

Tay Lạp Lệ Sa bắt lấy tay của Trí Tú, miệng thì tươi cười, lỗ tai hồng hào thiếu điều muốn nhúc nhích, trong lòng náo nức lắm mà lạnh lùng thế thôi.

-"Mà nè, buổi họp cử tri sắp tới rồi...không thì sẵn có huy chương danh giá ở đây, đến buổi đấy trang trọng đi lên nhận.

Oai biết bao nhiêu mà nói."

Kim Trí Tú.

-"Thôi, trong đó cao cấp hơn ai đâu mà khoe làm gì.

Ở nhà ôm nàng còn hơn..."

Lạp Lệ Sa.

Trí Tú cùng Lạp Lệ Sa ôm vai nhau cười to.

-"À ha ha ha ha!

Hay quá hay quá rồi.

Được, cứ thế mà ở nhà.

Ha ha !"

Kim Trí Tú.

-"Mà thật sự rất bận sao ?"

Kim Trí Tú.

-"Không phải không rảnh, mà là vì chuyện riêng."

Lạp Lệ Sa.

-"Nếu được thì, có dịp tôi sẽ cùng anh em đến thăm nhà đồng chí."

Kim Trí Tú.

-"Nhậu thì nói té ra.

Bày đặt là hỏi thăm.

Ghiền rượu quá rồi đồng chí trưởng ơi."

Kim Trí Tú nghe Phác Thái Anh giả giọng mấy cô giao liên mà lại cười thêm một tràn hết nấc nữa.

-"Vui quá..."

Kim Trí Tú.

-"Mà..."

Lạp Lệ Sa quay qua dòm nàng, hạ người cầm túi xách của Phác Thái Anh ra về : -"Hồi nãy cô Trân Ni nói gửi bánh gì cho sếp Tú.

Sao không thấy ?"

-"Trân Ni ngồi trong xe nãy giờ, dặn chừng nào gần về, mượn con đưa bánh cho sếp Tú.

Ni không đưa."

Phác Thái Anh ngồi dậy.

Trí Tú ngỡ ngàng, hơi tiến tới cửa sổ để nhìn ra ngoài sân :

-"Sao lại không đưa..."

-"À, Trân Ni làm bánh gì đó à ?

Thôi, một lát nữa...sẵn tôi sẽ tiễn hai vợ chồng, lúc đó kêu cô Ni trao cho cũng không muộn.

Hà hà..."

-"Muốn gặp nhau thì nói nha sếp nha !

Ha ha !"

Lạp Lệ Sa.

-"Nói thế thì chịu, chứ...thành thật mà nói, mình được tặng thì phải nhận phần quà từ tay người làm ra chứ."

Kim Trí Tú.

...

Cốp.

-"Sếp ăn lấy thảo..."

Trân Ni.

Kim Trí Tú gật gù, gật gù.

-"Cảm ơn người ta bằng lời đi, sao chỉ gật không thế kia ?"

Vinh với Lộc biết sếp Tú đã để ý cô gái trẻ hơn mười mấy tuổi.

Nhân dịp nghe tin có cô nàng biếu bánh sếp Tú, nên đeo theo chọc ghẹo.

-"Cảm ơn cháu."

Kim Trí Tú.

Nhìn cô bé nhỏ con đứng ngay ngắn trước cửa xe đang mở, Kim Trí Tú lại hay ngoảnh mặt nhìn chỗ khác.

Mấy người đẹp bị Phác Thái Anh giấu trong nhà hết hay sao.

Mãi mới thấy một lần Trân Ni đi khỏi nhà vì làm bánh cho Kim Trí Tú, kể từ khi, mấy lúc Kim Trí Tú tới nhà chơi, chắc lo nghĩ nhiều lắm nên mới tặng bánh để gặp lại nhau như vầy.

Cực kỳ dễ thương và đơn giản.

-"Chào sếp..."

Trân Ni.

-"Ừ cháu về."

Trí Tú.

...

Trông thấy Lạp Lệ Sa đã mở cửa ngồi vào xe.

Kim Trí Tú hạ hộp bánh xuống, cùng Lộc tiến đến Phác Thái Anh.

Phác Thái Anh buông tay nắm cửa, náng lại chút ít.

Lộc đưa số điện thoại của mình cho nàng, và nói :

-"Này là số sim hai của em.

Để Lạp Lệ Sa không biết."

-"Chuyện là..."

-"Lạp Lệ Sa có làm một vụ với công an dưới quê, hình như mấy ổng đã điều tra ra, Lạp Lệ Sa gửi em hồ sơ vụ án.

Chắc cũng sẽ bắt được thủ phạm."

-"Vụ này là của em gái chị."

-"Em đọc và cảm thấy...rất oan ức."

-"Nếu chị đủ tinh thần để chống chọi với những gì sắp được phanh phui, lấy lại công bằng cho cô Thùy Anh.

Thì hãy, hợp tác với công an để mọi việc được sáng tỏ."

-"Em nói cho chị hay, là Lạp Lệ Sa nó giấu chị như vậy, chứ bây giờ không có chị thì mọi chuyện không tiện."

-"Vì chị là người hiểu rõ nhất."

-"Về em gửi chị hồ sơ, chị đọc rồi...cũng có thể lên văn phòng gặp em.

Em sẵn sàng về quê để bào chữa, xử lí cho chị."

-"..."

...

Cạch.

Phác Thái Anh ngồi vào xe, cả người không vững nữa.

-"Nói gì vậy ?"

Lạp Lệ Sa cho xe lăn bánh.

-"Việc lặt vặt của con ở cơ quan thôi.

Không có gì..."

Phác Thái Anh.

Lạp Lệ Sa quay qua nhìn nàng, khi nghe thấy giọng nói dịu dàng to rõ đã bị nghẹn đến mức nhỏ lại.

Thái Anh ngã đầu lên ghế, cởi bỏ kính mát, lòng trắng đỏ lên.

Tuột áo khoác cùng vòng tay, tất cả đều tháo ra.

-"Sao vậy ?

Không khỏe hả."

Lạp Lệ Sa.

-"Đã nói là không có gì !"

Phác Thái Anh.

-"..."

Sau khi Phác Thái Anh lớn tiếng nạt nộ.

Lạp Lệ Sa đã không nói gì nữa.

Trân Ni vì việc nhà sớm tối, chỉ cần một hồi không cử động đã ngủ yên trên ngăn xe rộng rãi.

-"..."

Phác Thái Anh dựa đầu vào cửa sổ, nhắm mắt lại.

Hai dòng nước mắt lăn dài trên má và khi rơi tỏng xuống, sẽ thấm vào cổ áo len đen bụi ấm áp của nàng.

Bên ngoài mưa phùn, từng giọt lăn tăn trên cửa sổ, và hạt nước ngày một nặng sẽ chảy cùng nước mắt của nàng.

Gió còn thổi một màng sương mỏng lên gương chiếu hậu.

Sài Gòn đang mùa mưa lạnh, còn chất lượng không khí thì không cao.

Bệnh ho của Lạp Lệ Sa càng lợi hại.

Cộc.

Lạp Lệ Sa xoa vô lăng thoát một ngã tư, đút ngón tay vào cái hộp nhỏ trên ngăn buồng lái, nhấn cái.

Máy lạnh đã bị ngắt.

Chút nữa sẽ không còn lạnh, mà ấm nóng, dễ chịu.

Chịu đựng chờ đợi để ép xẹp khí lạnh, làm khí lạnh tan biến...Lạp Lệ Sa nắm lấy tay Thái Anh, vai nàng run lắm rồi.

-"...ngày mai, xếp lương cho Trân Ni về ngoải.

Để cô An bồng nó về quê.

Thấy chừng nữa không rảnh, thì bây giờ tranh thủ hết đi."

Lạp Lệ Sa.

-"Chừng nào cần về, tôi sẽ đưa Thái Anh về..."

-"Có được không ?"

-"Tôi xin lỗi."

-"Tôi có lỗi với Thái Anh."

Lạp Lệ Sa dùng lòng bàn tay chùi nước mắt cho nàng.

-"...đáng lẽ, vài tháng qua nên để Thái Anh biết."

Lạp Lệ Sa.

-"Đối chọi trước, thì đâu phải chịu đựng như bây giờ."

Lạp Lệ Sa.

Bao nhiêu năm tháng, chỉ tin và nghe theo lời nói xưa của sư cô trụ trì, rằng em đã bỏ quê mà đi, chấp niệm em vẫn còn sống mà lưu lạc trên thành phố.

Khi giàu có, nhà cửa đồ sộ rồi, mới chọn người truy lùng, tìm đâu cũng tìm.

Em ở đâu, em đang thế nào, chưa biết được gì.

Vậy mà giờ đây, người ta nói là em bị oan ức đã chết ở chùa, mã mồ xanh cóc, lạnh lẽo không ai thăm nhiều hơn má.

Đau nào đau hơn nữa.

Máu thịt Phác Thái Anh như nát tan.

Phác Thái Anh lòng vặn vào nhau, đớp hơi bằng nước mắt mà thở.

Phác Thái Anh mím môi, chỉ sợ mình phiền Ni thức giấc, dựa chặt người vào ghế, chút động đậy lại làm lệ rơi trên đôi má đã đẫm nước từ lâu.

Cuộc đời nàng toàn nước mắt.

Lạp Lệ Sa cho xe tấp vào lề, Phác Thái Anh khóc, Lạp Lệ Sa không còn tỉnh tuồng để lái nữa.

Lóng tay xen đan vào lóng tay, Lạp Lệ Sa âu sầu nhìn nàng.

-"Tất cả...đều là dối trá..."

Phác Thái Anh.

-"Con và má, mấy người đều là đồ dối trá !"

Phác Thái Anh.

Cạch.

Phác Thái Anh đẩy cửa bước ra ngoài.

Lạp Lệ Sa quay đầu nhìn chỗ khác.

Ánh mắt kia như hộc tủ, mỗi ngăn đều là nước mắt, sao Lạp Lệ Sa có thể nhìn đây.

Cạch.

-"..."

Phác Thái Anh đứng bên lan can, mở nắp hộp thuốc lá.

Tại sao phải giấu giếm người đã giấu giếm mình ?

Bốc hột quẹt trong túi áo, ngâm lửa cho đầu thuốc, rồi ngậm vào miệng.

Đứng ở lan can công viên, nhìn sông có tàu tới lui, thả một vài làn khói quạnh quẽ ra sông Sài Gòn.

-"..." lòng ngực Lạp Lệ Sa phủ lấy lưng nàng, vòng tay giữ Thái Anh trong lòng.

-"Vợ bị, ung thư cổ tử cung.

Vợ sắp chết rồi con..."

Phác Thái Anh.

-"...tóc đang đội, là tóc giả, vì tóc thật không còn bao nhiêu."

-"Đội chỉ để xinh đẹp trong giây phút."

Phác Thái Anh.

-"Không nguyên vẹn được bao lâu nữa."

Phác Thái Anh ngừng lại, sờ lên bàn tay còn xuân sắc, khỏe mạnh...của Lạp Lệ Sa, chùi đi dòng nước mắt muộn màng.

-"Để rồi một hôm."

-"Da thịt teo lại, mặt mũi, thể xác chỉ còn bộ xương khô.

Nằm trên giường chỉ phụ thuộc vào bình oxi..."

-"...thì hạnh phúc sẽ được bao nhiêu ?"

Phác Thái Anh để thuốc lá nằm lên lan can, vừa xoay người đã được Lạp Lệ Sa ôm vào lòng.

Phác Thái Anh cắn môi, tay cào vào áo khoác của Lạp Lệ Sa :

-"Không ngủ chung, thì con lại nghi, ngủ chung, thì con lại buồn.

Nên sẽ nói ra, để cho con biết dì chung thủy với con, yêu con sắc son...đến hết cuộc đời này.

Không ai yêu con bằng dì."

-"Dì yêu con..."

-"Dì không muốn xa con của tụi mình....."

-"..."

Phác Thái Anh áp hai tay lên mặt Lệ Sa.

-"Con phải trả thù cho Thùy Anh giúp cho vợ..."

Phác Thái Anh.

-"Phải trả thù giùm vợ !

" Phác Thái Anh.

-"Hức...hức...phải trả thù...phải trả thù giùm vợ...hức..."

Phác Thái Anh.

-"..."

Lạp Lệ Sa đưa tay bợ lấy đầu Phác Thái Anh, hạ mặt xuống, đặt nụ hôn nồng cháy lên môi nhau.

'Tao sẽ giết mày...thằng chó rắc rối...'
 
[Lichaeng] Gió Thủ Đức
Tập 25.


-"Quý khách dùng gì ?"

-"Ly cà phê, không đường..."

7 giờ tối.

Chủ quán đứng trên ban công híp mắt nhìn người đội nón kết ngồi ở bàn hai đang được nhân viên phục vụ hỏi nước, trên tay nắm một góc hình phin để so bì.

Sau khi nhận thấy, người đội nón kết đi vô quán là người trong hình.

Nhân viên đang quay trở lại quầy để làm nước.

Anh chủ quán đã đi xuống lầu, bước lại quầy.

-"Bây giờ, anh thấy...hình như là thằng đó."

Anh chủ quán.

Nàng nhân viên ấy đứng ở đó, ly cà phê chưa dông đá, phút chốc đã lộ ra đôi mắt mở to.

-"...em đừng sợ, mấy anh em công an xung quanh em, còn có anh nữa."

Anh chủ quán.

-"Em không cần sợ nó.

Đi đi."

Anh chủ quán.

-"Anh nói vậy sao em dám đi nữa anh ?"

-"Tại nói cho em biết để em phòng thân."

-"Biết chưa ?"

-"Dạ..."

Anh chủ quán móc điện thoại từ túi quần chẹt chọi, đi ra bên ngoài gọi điện :

-"Alo ?

Dạ anh, thằng đó nó mới kêu nước, nó đi có mình, mà ngồi cái bàn nhiều người, chắc còn đợi ai nữa."

-"Rồi cảm ơn em.

Các cán bộ được bố trí trong quán hết rồi, còn cài vào cửa sau, em ra kêu bảo vệ mở cửa dùm anh, hỏi ổng chiếc xe nó gởi rồi chụp biển số xe của nó luôn nha em.

Trăm sự nhờ em."

____________________________________________

Các đối tượng được thanh niên đội nón kết chờ đợi, đang từ từ xuất hiện và ngồi vào ghế.

Dáng đi khòm khòm.

Không tên nào có vẻ tỉnh táo.

Trên mặt dường như từ trước đã e dè, xanh xao, hao gầy, như bị thứ gì đó bao mòn tinh thần rất sát sao.

-"Dạ quý khách dùng gì ?"

-"Cho tui..."

Vinh ngồi trên gác, đầu tóc bóng bẩy như một công tử đánh lừa tội phạm, ăn mặc sạch sẽ nhưng bận rộn đánh máy, đôi tai khuất đi trong tầm nhìn của Tuấn Chó, đang đeo một tai nghe có dây.

Vinh sẽ nghe lại cuộc trò chuyện của người nhân viên và những tên tội phạm thông qua thiết bị gắn trên người nhân viên, khi nhân viên đi sẽ khéo léo gắn thiết bị xuống gầm bàn, để truyền đạt nội dung ngắn gọn cho bộ phận an ninh.

-"Sếp, trong cặp tụi nó có súng trường."

-"Sếp.

Thằng trong tụi nó, muốn đi nhà vệ sinh."

-"Đồng chí Lạp Lệ Sa lập tức di chuyển vào cổng, đề nghị đồng chí hãy trú vào chỗ thu ngân.

Đối tượng đang có dấu hiệu muốn di chuyển, đã hỏi nhân viên nhà vệ sinh, mong đồng chí nhanh chóng tiếp nhận lệnh."

-"Các cán bộ di chuyển nhiều người vào nhà vệ sinh nam vào 5 phút nữa."

Lạp Lệ Sa đi vô quán.

Diện mạo rất vênh váo ăn chơi, mặc áo sơ mi ít cài cúc, quần tây trắng, giày da, đeo kính râm, đội tóc giả, giả làm con trai không ngăn nắp, quần áo rộng rãi dễ phát huy trong quá trình vây bắt cướp, bước đi ngông nghênh, trông rất không ưa nhìn.

-"..."

Tuấn Chó khi ra ngoài rất để ý, mọi sự đều để ý, nếu nhận ra gì đó sẽ khéo léo biến mất, hay hơn đàn em rất nhiều.

Nên do đó, không ai nói có thể bắt Tuấn Chó, khi ở đó tâm lý Tuấn Chó luôn kĩ lưỡng an toàn.

Lúc nhìn thấy Lạp Lệ Sa, hình như đã gây ra phiền tức cho cả đám tụi nó.

-"Sếp, tụi nó nói một hồi sẽ dọng Lạp Lệ Sa ra bã."

Vinh báo cáo cùng tiếng cười nhỏ.

Trưởng bộ công an quan sát máy quay ghi hình, phát biểu để giảm bớt căng thẳng cho tất cả các lực lượng :

-"...đi kiểu như thế, tôi còn ghét.

Hú chi các anh ấy."

-"Các đối tượng có mang theo súng, mà trời lại tối.

Rất bất lợi cho chúng ta."

-"Tất cả đừng căng não, hãy nhanh và chắc chắn bắt được cướp, không cần nổi giận với nó hay là căng thẳng vì nó làm gì.

Sẽ càng lộ cho nó thấy mà thôi."

Lạp Lệ Sa đứng vào quầy, gài mắt kính vào cổ áo, làm giả một vẻ có chuyện phiếm với nữ nhân viên xinh đẹp.

-"Ối..."

Lạp Lệ Sa mỉm cười.

-"Cô nhìn tôi thôi.

Đừng nói gì hết."

Lạp Lệ Sa.

Nàng nhân viên mím môi im bật, ôm cái khây trong lòng, hai má đỏ lên dần dần.

Lạp Lệ Sa đứng đó nhịp chân.

Cho đến khi cái bóng lớn đằng sau lướt qua có để lại gió nhẹ.

Song, mới chầm chạp xoay vai, đi theo vào trong.

-"Tuấn Chó nói, anh ta sẽ đi qua Campuchia vào thứ hai."

-"Tuấn Chó nói, anh ta đã hết tiền và cần đàn em kiếm tiền từ mấy vụ bán thuốc súng trái phép."

-"Tuấn Chó nói, anh ta đã quăng đá làm bể kính để vào nhà...Phác Thái Anh.

Kết liễu tất cả những người có trong nhà, thấy ai giết người đó, khi Lạp Lệ Sa vắng nhà thì rất thoải mái.

Nhưng hôm nay khi xông vào nhà, lại không biết, tại sao nhà cửa lại trống trải, không còn một ai."

-"Tuấn Chó nói, đang nghi ngờ Phác Thái Anh chuyển nhà, nhưng anh ta rõ ràng rình rập bao lâu nay, không hề có khả năng nào để Phác Thái Anh chuyển nhà vì đó là căn hộ tốt, và không có gì xấu để bỏ, ngoại trừ đã đi đâu đó."

-"Tuấn Chó nói, anh ta đành lấy vài thứ trong nhà sau đó tẩu thoát.

Khi bảo vệ khu vực sắp đi tuần."

-"Tuấn Chó đang thắc mắc, tại sao đàn em đi vào nhà vệ sinh khá lâu chưa thấy trở ra."

-"Mọi thứ phải thật cẩn thận, vì băng nhóm có thể sẽ dùng súng trường để tấn công."

-"Đề nghị đồng chí Lạp Lệ Sa nhanh chóng ra khỏi nhà vệ sinh, tự nhiên đi tới một bàn có sẵn hai cán bộ giả khách."

-"Các lực lượng được điều động từ trước, hãy khống chế đối tượng vừa ngất trong nhà vệ sinh ra ngoài xe."

-"Sếp, khoang hãy cho lệnh giải tán Lạp Lệ Sa trong nhà vệ sinh, Tuấn Chó còn muốn một người đàn em đi vào coi."

-"Lạp Lệ Sa đã được giải tán rồi."

-"Lực lượng canh gác bên trong nếu còn ở lại, hãy chờ tóm gọn thêm một tên và đem đi."

...

Sau hai tiếng đồng hồ ngồi bàn bạc cùng với ba người đàn em còn lại của mình, Tuấn Chó nhận thấy, hai người trước đó đã không có dấu hiệu quay lại từ nhà vệ sinh.

Nên bắt đầu nghi ngờ, nâng mũi nón lên, nhìn xung quanh quán.

-"Tuấn Chó đang nhìn chung quanh."

-"Yêu cầu các đồng chí không nhìn vào anh ta nữa."

-"Tuấn Chó nói, vài phút nữa phải đi."

-"Anh ta hình như...không có nghi ngờ nữa, nhưng vẫn rất chú ý xung quanh sếp à."

-"Chủ quán đang đi gần tới Lạp Lệ Sa.

Đề nghị đồng chí Lộc nói những điều chúng ta đang cần giúp đỡ."

Lộc nói với anh chủ quán :

-"Giải tán khách đi, và họ sẽ được giải thích khi đi khỏi quán.

Tội phạm rất nguy hiểm.

Mong anh hợp tác để giữ an toàn cho tất cả mọi người."

Lộc.

-"À dạ, được.

Tôi sẽ làm liền."

Thế là một lúc sau, tất cả khách khứa bắt đầu lui đi khỏi quán, trên mặt còn rất không hài lòng, xì xào với nhau tại sao lại bị đuổi đi.

Tuấn Chó không nghe thấy, nhưng lại cảm giác được thời khắc này nên đi khỏi quán, nên vội vàng từ giã anh em.

-"Tuấn Chó nói rời đi, nhưng các đàn em vẫn muốn ở lại để chờ hai người trước."

-"Đề nghị các cán bộ có trang bị súng điện, di chuyển từ từ vào bên trong nhà vệ sinh sẵn."

-"Tuấn Chó đã đứng dậy và quải theo cặp."

-"Nhanh, tất cả đều nhanh hành động."

Vinh ngồi dậy, xếp máy tính lại.

-"Đồng chí Lạp Lệ Sa lập tức mang theo chìa khóa, ba ton, đi theo đối tượng Tuấn ra bãi xe."

-"Ở đó có các cán bộ đã phục kích để khống chế anh ta.

Mong đồng chí tự nhiên hoạt động."

...

-"Sao hai tụi nó đi lâu vậy ?

Nãy giờ mấy tiếng đồng hồ rồi đó..."

-"Đụ mẹ.

Hai thằng chó đó."

-"Phải đi vô chợ sớm nó mới giao thuốc súng.

Còn tưởng cốm dễ gạt, chưa đầy mấy phút nó bắt cho thấy mẹ.

Đại ca nói thứ hai phải đi rồi."

-"Thôi, tao với mày vô kiếm tụi nó, sẵn mua thêm mấy chai bia đem theo mấy bữa đi.

Đi.

Mày ở lại canh nha Khoa."

Sau khi hai đối tượng đó rời đi để kiếm anh em của mình.

Chỉ để lại một đối tượng gầy gò, không có khả năng phản kháng quá mạnh ngồi trông đồ.

Thấy hai đối tượng kia đã có khoảng cách xa đối với vị trí hiện tại.

Lộc cùng các cán bộ, đã ập tới kéo ba lô chứa súng trường ra xa, bắt lấy tên Khoa, chấn áp xuống đất không cho la hét để báo cho đồng đội.

-"Ah!

Thả tao ra!"

-"Hả!?"

Hai tên khi đi vào nhà vệ sinh, tướng tá lớn con, cũng đã bị lực lượng công an khống chế bằng súng điện.

-"Ah!!!"

-"Ah!!"

...

Tuấn Chó nhìn xung quanh, sau đó đem chìa khóa xe từ túi quần ra.

-"Ách !"

Một bàn tay kéo cặp của anh ta từ đằng sau, dùng vùng vẫy và sức mạnh để Tuấn Chó khó chịu làm cái cặp đựng súng văng xuống đất.

-"Mày..."

Tuấn Chó nhìn Lạp Lệ Sa, hai chân hơi chùn xuống để bắt lấy Lạp Lệ Sa mà đánh.

Nhưng không may cho anh ta, lực lượng đã vây bọc, cầm roi tiến gần vào Tuấn Chó.

Còn rất bất tiện cho anh ta, là chỉ còn đường ra cổng sau tẩu thoát, nên vô cùng mất thời gian để chạy bọc ra đường cái.

-"Đề nghị anh dơ hai tay lên, và nằm xuống để nhận được sự khoan hồng."

Tuấn Chó thấy không còn thời gian để tay đôi với Lạp Lệ Sa, nhân lúc các lực lượng chưa tiến lại quá gần, còn thưa thớt, Tuấn Chó đã trèo lên mái nhà bằng cột sắt, và tiếp cận chiếc xe của mình để dễ dàng tẩu thoát hơn.

-"..." các chiến sĩ công an lần lượt trèo lên mái nhà và rượt theo Tuấn Chó.

Tuấn Chó vì nhanh chân và tinh ý lựa đường, thì đã trèo xuống từ mái nhà bên kia, ngồi vào xe và đề máy.

Trên đường chạy, tông biết bao là cán bộ khống chế bằng thân.

Lạp Lệ Sa lúc bấy giờ chạy ngược ra cổng trước, trèo lên xe, Tuấn Chó vừa đúng lúc vượt ra từ cổng chào phía sau của quán.

...

Tuấn Chó lão luyện xe máy, lao nhanh vun vút trên đường, giống như không bị cản trở bởi cái gì.

-"..."

Lạp Lệ Sa không thể tấn công gần Tuấn mà không làm người khác bị thương, bởi tuyến giao thông đang trên giờ cao điểm quá chặt hẹp.

Người dân chạy xe máy, muốn giúp Lạp Lệ Sa nắm lấy Tuấn Chó, nhưng anh ta có dao, khuôn mặt trông không giống sẽ nương tay.

Vì an toàn, Lạp Lệ Sa hô to, không cho phép ai chạm vào anh ta.

Còn mình thì tận dụng từng khe hẹp, để tiếp cận.

Vừa lúc ngã tư tan người.

Lạp Lệ Sa cho xe lao lên đường đi bộ, Tuấn cũng đúng lúc cho xe vượt qua dòng xe đang đợi đèn đỏ.

Hai xe nổ bô điếc tai, chạy như cơn gió.

Phố phường bắn loạn khi các cán bộ công an đổ bộ ra các cung đường.

Mưa gió bắt đầu kéo tới trong đêm.

Đầu xe lạng lách, cua vào đường này rồi lại đường kia.

Đuổi bắt một tiếng không ngừng nghỉ.

Mưa đã làm cho quá trình vây bắt của các cán bộ càng khó khăn.

Tuấn Chó chỉ cần tách vào hẽm vắng và tắt máy xe, đã đơn giản cắt đuôi hàng chục cán bộ đang rượt phía sau.

Dưới mưa âm ỉ, ẩm ướt trong quần áo, bức rức đến nhăn mặt.

Chỉ là nãy giờ không biết Lạp Lệ Sa đang ở đâu.

Anh ta bèn dừng lại để quan sát.

Coi không bị đeo bám, sẽ chạy thẳng đến sân bay, dùng số tiền non nớt còn trong túi, rời khỏi cái chốn này.

-"...con mẹ."

Tuấn Chó chửi thề một tiếng, bởi đang thấy cái cảnh khá khiếp.

Lạp Lệ Sa đậu bên kia đường, vác hai cùm tay trên đầu xe, đang nhìn Tuấn Chó vênh váo trong hẽm cụt từ nãy tới giờ.

-"Sợ tao cầm dao đâm mày nên không lại gần hả ?

Hả ?

Ha ha!"

Tuấn Chó nói to lên khiêu khích, nhưng tay lại vùng vẫy mở chìa khóa muốn bỏ chạy.

-"Mày không bắt được tao, không làm sáng tỏ được gì đâu...Lạp Lệ Sa."

Gầm.

Tuấn Chó vừa ngước lên, đã bị bánh xe chà lên mặt.

Là Lạp Lệ Sa băng qua đường, tông thẳng vào mình mẩy anh ta.

-"Đồng chí Lạp Lệ Sa nghe rõ trả lời.

Nghe rõ trả lời.

Đồng chí hiện đang ở đâu, đã có được vị trí đối tượng hay đã mất dấu."

-"Alo ?

Alo ?!"

-"Sếp ơi, trời mưa rồi, chắc bộ đàm của Lạp Lệ Sa bị hư."

-"Không.

Nó bỏ bộ đàm rồi...."

Vinh.

Vinh nhức đầu cúi mặt xuống : -"Nó là muốn không cần ai xen vào chuyện này..."

-"Nó đã phải lăn lộn, chỉ để được một lần tay đôi với Tuấn Chó.

Xử lí hận thù mà nó gánh lấy..."

-"Khi nó muốn chúng ta đến giúp, thì chúng ta hãy đến giúp.

Sếp à."

-"..."

Kim Trí Tú bức rức, không ngồi yên mãi ở văn phòng được.

...

-"Ách..."

Tuấn ngã sổng soài ra đất, quần áo dính đầy cát đất, sờ soạng trên đất tìm dao, nhưng nhận ra, dao đã văng đi.

Lạp Lệ Sa trèo xuống xe, đi lại ngoai cổ áo Tuấn Chó, kéo ra đường lớn.

-"Con mẹ..."

Tuấn Chó lật đật ngồi dậy, đưa chân lên, kẹp hông Lạp Lệ Sa, bẻ người sao cho Lạp Lệ Sa ngồi xuống đường.

Lạp Lệ Sa buông cổ áo anh ta ra, tháo nón bảo hiểm đứng dậy.

Trời mưa tầm tả, nhá nhử vài vết nứt nẻ sáng hoắc trên không trung.

Tuấn Chó và Lạp Lệ Sa, xông vô nhau mà đánh lộn.

-"Ách..."

Lạp Lệ Sa bị đạp vào bụng, xê qua một bên.

Đầu tóc rũ rượi phủ lên mặt.

-"Mày chỉ có vậy thôi hả ?"

Tuấn Chó đi nghênh ngang lại gần, mỉa mai Lạp Lệ Sa.

-"Con vợ của mày...là cái con không biết điều."

-"Mấy lần, bỏ tiền ra muốn kiếm em gái của nó, để tao bị luyên lụy, cốm rượt muốn điên đi.

Nhưng mà...cũng phải."

-"Tao làm em gái nó chết đó."

-"Sao ?

Ha ha !"

-"Vì nhà của mày, đã ép cuộc đời tao vào bể khổ.

Ngày đó khi tống tao vào tù, thằng cha mày còn kháng cáo, muốn tao ở thêm nhiều năm."

-"Anh em trong giới...nghĩ tao chỉ vì một con nhỏ nhà quê, mà phải vào tù vô lí."

-"...danh tiếng bị tiêu tan, tất cả đều bỏ tao mà đi hết !"

-"Tao...cũng biết hận, nên vào năm ấy, đã kêu mấy thằng em, àm, đi tới chùa kiếm con em vợ mày.

Ha ha!

Sao thì mày biết rồi đó..."

-"Con em vợ mày te tua luôn.

Mà hên tao không có ở đó, phải có ở đó....là con em vợ mày chết sớm rồi.

Ai làm lại tao đâu !

Ha ha !!"

-"..."

Lạp Lệ Sa sửa lại mái tóc.

-"Sao ?

Vợ mày sao rồi..."

-"Thái Anh, cái con đờn bà...ung thư...cổ tử...cung!"

-"Trong mình mày có bệnh hoạn gì không, mà mày làm cái tử cung của nó..."

Bốc.

-"Ách!"

Tuấn Chó lùi lại vài bước, sờ tay lên quai hàm.

Cả miệng cứng lại, họng há ra như thiếu thuốc.

-"..."

Chưa tan tê liệt, choáng váng.

Lạp Lệ Sa đi lại gần, móc cánh tay vào nách Tuấn Chó, bẻ một cái, Tuấn Chó lộn một vòng rồi nằm xuống đất.

Anh ta dang chân ngồi bật dậy, nhảy lại đục vào trấn thỉ Lạp Lệ Sa, nhiều lần lên gối, làm nhức nhối bụng và lưng của Lạp Lệ Sa.

Lạp Lệ Sa đưa bàn tay, bắt lấy chân của Tuấn Chó, bẻ một cái.

Anh ta la đau rồi đứng loạng choạng.

Ạch.

Lạp Lệ Sa bỏ một đạp vào đầu của Tuấn Chó, anh ta ôm đầu cuộn vào.

-"Ah!"

Tuấn Chó.

Mưa rơi xuống làm ướt tất cả.

Lạp Lệ Sa bọc còng vào hai tay Tuấn Chó, đứng ở trên cao, ngước khuôn mặt cho tóc văng về đằng sau, thò tay xuống ngoai cổ áo, buộc cái đầu Tuấn Chó ngốc dậy.

-"Ah!

Buông ra, con chó!"

-'...' Lạp Lệ Sa : -'Kêu rồi, đau rồi...'

Tuấn Chó nghe vậy ức chế gào lên :

-"Con vợ của mày ! !

-"

Lạp Lệ Sa nắm đầu của anh ta đè xuống đường.

-"Tao bẻ cổ mày đó..."

Lạp Lệ Sa.

-'Mày đừng có mà chọc tao....'

-'Tao nói cho mày biết là như vậy...' Lạp Lệ Sa thì thào.

-'Và cái nỗi đau của mày, nhỏ như không nhìn thấy.' Lạp Lệ Sa.

-'...'

-'Mày không là cái con mẹ gì hết.' Lạp Lệ Sa.

-'Mày ở trong tù.

Thùy Anh bị mày làm nhục nhã, Thái Anh bị bệnh.

Ai có nỗi đau ?

So bì nỗi đau cái con mẹ gì ?' Lạp Lệ Sa.

-'...mày trong tù mới ra, mà cũng đòi có nỗi đau riêng hả ?' Lạp Lệ Sa.

-'Súc vật.' Lạp Lệ Sa.

-"Con mẹ.

Phải tao tới nhà mày, chơi cho con vợ mày khùng sớm thì bây giờ được biết mấy rồi."

Tuấn Chó nhăn mặt, cảm nhận nỗi đau từ quai hàm.

Lạp Lệ Sa bó bàn tay lại, đập lên quai hàm của Tuấn Chó.

-'Mày hay nhắc nỗi niềm của tao quá.'

Tuấn Chó đau đớn gồng người lên.

-"Hay là, sợ tao đánh mày ?"

-'Nên mày mới nói nhiều.' Lạp Lệ Sa.

-'Mày nói nhiều quá.' Lạp Lệ Sa.

-'Tao bẻ cái hàm của mày rồi mà mày còn nói chuyện được.' Lạp Lệ Sa.

-'...' Tuấn Chó nghiến răng, ánh mắt đầy chống đối Lạp Lệ Sa.

Tên tội phạm láu cá vô nghĩa, rõ ràng đang là người nằm xuống, sống chết sắp tới chưa rõ ràng, sự trừng phạt đang đến gần đè lên lưng, nhưng vẫn không phục.

-"Mày đã giết chết Thùy Anh...mày đã giết chết cuộc đời của Thái Anh..."

Lạp Lệ Sa.

-"Mày hại tao không yên ổn..."

Lạp Lệ Sa.

-"Tao sẽ tử hình mày trong pháp trường."

Lạp Lệ Sa.

-"Cái gì..."

Tuấn Chó.

Tuấn Chó đối với chính mình rất sợ chết.

Nghe thấy câu nói đó, đầu óc bay bổng, nhận ra đau khổ, nhưng không có cảm giác hối hận, mà là rất sợ chết.

-'Con mẹ mày !' Tuấn Chó bắn loạn, vùng vẫy làm nước văng tung tóe, muốn ngồi dậy, nhưng sức lực đã bị còng tay triệt tiêu.

-'...'

Mưa dội xuống ngày càng to.

Cảnh chiến trận tan hoang, máu vươn vãi khắp ngực Lạp Lệ Sa và mặt đường, hai chiếc xe máy nằm nghiêng ngã trong hẽm.

Cây dao sắt bèn rớt vào vách hẹp.

Tuấn Chó nằm đó mắng chửi, sỉ nhục, mấy câu từ như nước mưa rơi.

Hồ sơ vụ án mở ra như một thước phim nhỏ chảy trong đầu của Lạp Lệ Sa.

Thùy Anh hiện lên quét lá cây sa la rơi trong sân chùa, đầu đội chiếc nón len nâu ấm áp, nụ cười và nước da như trăng sáng.

Nhưng rồi cổng chùa bị đẩy mở rộng, tay chân Thùy Anh bị mỗi người mỗi níu.

Máu và lưỡi từ họng nàng rơi xuống thềm chùa, Thùy Anh nguyện chết chứ không để trinh tiết bị phá.

Những tên tội phạm ghê sợ sẽ vạ lây, bỏ chạy không ngoảnh lại...

Ngày hôm nay tất cả đều đã phải trả giá cho những chuyện tàn nhẫn mà mình đã làm.

Nhưng oan ức ở đó vẫn còn, Thùy Anh vẫn còn ở đó, mãi mãi không xóa nhòa nỗi đau đớn thảm thiết.

Lạp Lệ Sa quỳ gối xuống đất, đập tay lên đường, đau đớn thét lên.

-"Thùy Anh...tôi tàn nhẫn với em quá..."

____________________________________________

Khi mưa đã tạnh.

Ánh đèn xanh đỏ gấp gáp của xe bắt giữ xuất hiện trên cung đường vắng sau khi nhận được cuộc gọi từ Lạp Lệ Sa.

Lực lượng chức năng lao xuống, khống chế đưa lên xe tên tội phạm đứng sau mọi chuyện.

Không khí ẩm lạnh, cô liêu quạnh quẽ...

Kim Trí Tú bước xuống cùng chiếc áo khoác dù xanh mới, một kỉ niệm của bộ đội miền Nam mà Kim Trí Tú giữ gìn đã lâu.

Đi lại chỗ Lạp Lệ Sa.

Nay đã có dịp trao lại người cần trao.

Lạp Lệ Sa đang trèo lên chiếc xe máy của mình, có vẻ sẽ đi khỏi.

-"Lạp Lệ Sa."

Lạp Lệ Sa cười cười, ngồi trên xe bắt lấy tay Trí Tú.

-"Này, mặc cái này vào...tôi tặng đồng chí.

Coi như là món quà của tôi dành cho đồng chí, khi hoàn thành chuyên án này."

-"Quý quá...cảm ơn sếp."

Lạp Lệ Sa.

-"Được.

Không có gì."

Kim Trí Tú ậm ừ.

Đứng gần bên động đội mà không thấy an ủi được gì.

Sau chuyên án này.

Trong lòng thấy khá bức rức.

-"Đồng chí đến bệnh viện à ?"

-"Ừm..."

Lạp Lệ Sa.

-"Cho đi cùng đi."

Kim Trí Tú.

-"Sao không ?

Lên đi."

Lạp Lệ Sa.

Lộc hô lớn : -"Có công an ở đây mà hai tướng quân đi xe máy dám để cái đầu trọc lóc, không đội cái nón nào he."

-"Ha ha !"

...

Cạch.

Tít tít...tít tít...tít tít...cánh cửa mở ra, máy đo nhịp tim kêu tít tít, mạch điện tử trôi đều đều trên màn hình.

Mùi máy lạnh, mùi ngọt ngào của bông hoa Dạ Lý.

-"..."

Tỏng, tỏng.

Những giọt nước mưa ẩm thấp trong áo quần, bây giờ đã chịu rơi xuống.

-"Về rồi đó hả ?" bà hai Nhị.

Bà hai Nhị, và bà ba Quạ, trông ra cửa, hai bà mỗi người mỗi việc.

Bà hai thì xếp đồ ở cử cho Thái Anh, bà ba thì bồng thằng cu đi vòng vòng phòng bệnh.

Phác Thái Anh ngồi trên giường, trông ra cửa, tay chân đầy dây sợi truyền dịch, khuôn mặt xinh đẹp, nở một nụ cười mềm mại.

Nhìn Lạp Lệ Sa bằng đôi mắt yêu thương.

Bàn chân mang vài bao vớ, cả người quấn quần áo ấm.

Đầu đội chiếc mũ len màu trắng, tóc dư ở ót không còn xuất hiện.

Bàn tay hồng hào nhỏ bé, tự múc cháo trong tô ăn bằng cái muỗng nhựa.

-"Dạ.

Con mới về, má Quạ, má."

-"Tôi mới về, Thái Anh."

-"..."

Bàn tay giữ tay nắm cửa, nhưng không bước vào vì cả người không khô ráo.

-"Lạp Lệ Sa, đồng chí hãy mặc quần áo khô vào kẻo bệnh."

Kim Trí Tú.

Lạp Lệ Sa nghe tiếng Trí Tú nói chuyện, mới quay mặt qua.

Trên lòng bàn tay Kim Trí Tú nâng một xấp đồ khô, chiếc áo phông trắng và quần xanh rêu của cán bộ.

Hình như là bộ đồ để quên ở trong tủ của kí túc xá.

-"Để tôi vào nói chuyện với Thái Anh và các bà.

Đồng chí cứ đi đi."

...

Lạp Lệ Sa bước khỏi buồng thay đồ trong nhà vệ sinh.

Bỏ đồ ướt vào sọt rác.

Khự máu đông trên vết thương cho mình mẩy sạch sẽ.

Sải bước trên hành lang ít sáng của bệnh viện về đêm, Lạp Lệ Sa có biết bao suy nghĩ trong lòng này...

Hôm nay, hay tin...mình có thêm một em bé gái xinh xắn, nằm trong bụng Thái Anh.

Và hôm nay, cũng là ngày chuyên án bắt đầu và kết thúc.

Sau bao tháng ngày theo sát hoạt động của Tuấn Chó và đọc vị nơi đối tượng thường xuyên lui tới.

Cùng cực thâu đêm, vừa nôm Thái Anh ở bên cạnh, vừa phải xem đi xem lại màn hình quán ăn, quán nước trên địa bàn.

Thì hôm nay, lực lượng chức năng đã quyết định bắt đầu chuyên án, và kết thúc chuyên án, khi Lạp Lệ Sa...ở đây.

Cạch.

-"..."

Lạp Lệ Sa đi vào, ôm vai bà ba Quạ, bà hai Nhị trước tiên.

Song, ngồi lên nệm bệnh của Phác Thái Anh, ẵm thằng cu vào lòng hôn hít cưng chiều.

-"Sao đầu cổ bầm giập hết chơn vậy nè."

Bà hai Nhị.

-"Đánh lộn với mấy thằng này nè."

Lạp Lệ Sa chỉ tay vô, thằng Vinh và mấy thằng em trong cơ quan.

Vinh nhướng nhướng chân mày :

-"Ê, ai đánh đấm gì với mày."

Vinh.

-"Có sếp Sa ở nhà quậy quá...nên vợ sếp nựng mấy cái đó mà."

-"Ha ha!" cả đội hình cười ồ lên.

Lạp Lệ Sa nhếch khóe miệng nhìn chung quanh, một bầu không khí vui vẻ, mà ai cũng đều đang cười sảng khoái.

Thằng cu nằm trong lòng đưa bàn tay lên, Lạp Lệ Sa nhanh chóng đút ngón tay vào.

Năm ngón ôm lấy một ngón...Cả khuôn mặt của nó là ăn cắp của Lạp Lệ Sa qua.

-"Cho tao bồng với Lệ Sa."

Vinh đưa tay ra đòi bồng.

-"Sao nó nhìn i chang mày vậy."

Vinh khi bồng được, liền phát biểu linh tinh.

-"Mà chừng nữa đừng có khó như sếp được rồi."

-"Đúng đúng.

Nhất là...đừng có được vợ cưng quá mà lên cơ quan xin nghỉ dùm."

-"Ha ha!"

-"Sướng hơn khối anh không có vợ để được cưng."

Lạp Lệ Sa.

-"Nhìn sếp Tú kìa, sếp Tú liếc sếp kìa.

A ha ha..."

Đội hình lại cười ồ lên.

Phác Thái Anh mỉm cười, tựa đầu lên gối nằm.

Đôi má đang được Lạp Lệ Sa yêu thương thơm lên, tay quàng qua cổ Lạp Lệ Sa đầy mở lối.

-"Mà, má có hỏi bác sĩ rồi.

Phác Thái Anh mấy nay đã khỏe lợi, nếu mấy bữa nữa truyền dịch xong, có thể xuất viện tạm thời." bà hai Nhị.

-"Hai đứa, về quê đi ? gần tháng nữa đám giỗ cha mày tới rồi.

Mà mấy đứa này cũng mướn xe về dưới chơi với bà, đi một lần cho biết đồng ruộng, làng quê ra làm sao.

Thùng nhạc, karaoke, bia mấy két tao cũng bao hết."

Bà ba Quạ.

-"Tao mới mần lúa."

Bà ba Quạ.

Ha ha ha !

Cả đội hình ồ lên, đổ xô ánh mắt nhìn về Kim Trí Tú.

Kim Trí Tú nói :

-"Tới bữa đó đồng chí Lạp Lệ Sa phải thông báo cho nhóm.

Để ngay sáng ngày hôm đó, 4 giờ tại cơ quan, có xe đậu sẵn, không ai vắng chuyến nha !"

-"Oh!

Quá chí phải rồi sếp !"

...

1 tháng sau.

...

Tại quê nhà, vào một buổi sáng chim hót líu tíu.

Lạp Lệ Sa nắm lấy tay của Phác Thái Anh, hai đứa bước trên cái hẽm quen thuộc.

Cây sa la trong chùa cách cái hẽm một vách tường, lá rơi chi chít, rơi liên tục và không xa nhau...mặt đường đầy lá, mỗi lần đạp lên, nghe tiếng giòn tan.

Hai đứa đi thăm mộ của Thùy Anh, má mới cho thợ xây lại ở đằng sau chùa.

-"Hồi đó...tôi chạy xe đạp, còn út Anh thì đi tung tăng trong kia ra."

-"Ngay chỗ cua này, bóp thắng không kịp, làm út té."

Lạp Lệ Sa.

-"Út Anh lúc đầu thì chửi mà lúc sau thì ngồi im ru.

Còn tôi sợ út khóc, rồi về méc Thái Anh.

Hà hà..."

Lạp Lệ Sa.

-"Chắc cũng từ đó, mà con nhỏ thương mấy người."

Phác Thái Anh.

Két.

Chùa giờ đây đã là của chung, thay phiên nhau dọn dẹp và cúng Phật, không còn trụ trì và các sư, kể từ khi sự tình có cướp vào chùa năm ấy.

Đi qua nhưng căn phòng trì kinh yên ắng, sảnh vắng vẻ nhưng sáng sủa và trang nghiêm.

Và lối ra cửa sau, hình như đã mở sẵn.

Bước xuống từ bục đá nhỏ.

Phần mộ khang trang, có mái che của Thùy Anh xuất hiện bên cạnh cây sa la sau chùa.

Chiếc mũ len tháo xuống để lên lòng bàn tay Lệ Sa.

Phác Thái Anh đi lại sờ lên đầu mã như vuốt tóc em.

-"Chị cũng không có tóc giống em rồi nè..."

Phác Thái Anh.

Một cơn gió nổi lên, làm cây sa la rụng lá phấp phới.

Tiếng chuông chùa đúng lúc vang dội.

Nhưng trong chùa, làm gì còn ai.

Ngày trước, mộ phần không đàng hoàng như thế này, thì đã lạnh lẽo, cô quạnh đến mức nào ?

Lạp Lệ Sa thắp hương, quỳ xuống tấm chiếu đã được trải sẵn trên nền đá lạnh lẽo.

'Cảm ơn em.

Thùy Anh...'

...

Đùng.

-"Oaaaa !"

Lạp Lệ Sa gác súng vào hông.

Phác Thái Anh thở ra một hơi dài và ngất xỉu trong phòng sanh.

Tội ác đã kết thúc một sinh mạng.

Và một sinh linh đáng yêu, nhỏ bé đã được chào đời.

___________________________________________

Lạp Lệ Sa để tay lên vành chiếc nôi nhỏ, trông mong nhìn hình hài con gái.

Phác Thái Anh đứng trong lòng ngực, tay trong tay với Lạp Lệ Sa.

Bệnh ung thư đã tan biến vào nửa năm trước.

Lạp Lệ Sa và Phác Thái Anh bên nhau hạnh phúc cho đến ngày nàng sanh nở.

Nôi được y tá mở ra.

Lạp Lệ Sa đưa vòng tay vào trong, đón em bé lên lòng ngực.

-"...con đẹp quá, Thái Anh."

-"..."

Phác Thái Anh mỉm cười, nhìn con ư a mà lòng ấm áp biết mấy.

-"...oa, oaaaa"

-"Chà, con đẹp quá, con giống má quá."

Lạp Lệ Sa.

Bỗng, Phác Thái Anh đưa ngón tay, nâng nhẹ bàn tay chưa cứng cỏi, còn hồng luộc của em bé lên.

-'Cái bớt...' Phác Thái Anh.

Ánh mắt nàng ứa nước, lấp lánh như một viên kẹo ngọt ngào :

-"Cái bớt này...là của, Thùy Anh.

Của Thùy Anh đó Lệ Sa..."
 
Back
Top Bottom