Cập nhật mới

Khác [Lịch Sử - Xuyên Việt] Nhất Thống Thiên Hạ

[Lịch Sử - Xuyên Việt] Nhất Thống Thiên Hạ
Chương 61: Thuần Phục Sư Tử Hà Đông


Thiên Kiều tiến cung đã hơn hai tháng nay, là một thiếu nữ ngây thơ, trong sáng, nàng nào biết tương lai đón chờ mình là như thế nào.

Tuy nàng có chút hung hăng, nhưng ở độ tuổi trăng tròn, nàng lại chưa trải nhiều sự đời, còn bị cha nàng rót vào tai viễn cảnh màu hồng khi được làm vợ vua, nàng thích lắm, tin ngay tất cả.

Háo hức trước mộng đẹp làm phi tần của hoàng đế bao nhiêu, thì sự thực đối với nàng lại tàn khốc bấy nhiêu

Ngày lại ngày, cứ trôi qua lặng lẽ, buồn tẻ, cả cái bóng của Hoàng đế nàng cũng chưa từng thấy, chưa từng được gặp.

Không được đi đâu, không được làm gì, cái gì cũng theo khuôn phép, cái gì cũng theo luật lệ, chỉ có thể đối mặt với bốn bức tường u ám, nàng tưởng chừng mình phát điên.

Vậy là cách trút giận duy nhất của nàng là chửi bới và đập phá, ngày nào khi lên cơn là nàng lại lôi vua ra mà mắng, đem đồ đạc trong phòng ra mà đập.

Hai nô tỳ theo nàng từ tấm bé khuyên nhủ mãi không được đành buông xuôi, chỉ biết ra ngoài đứng gác đuổi hết những ai lảng vảng đến gần, cầu trời khấn phật chuyện này không thể bại lộ ra, nếu không hình phạt đối với các nàng chính là tội khi quân phạm thượng, tru di chín họ.

Và chuyện ấy cứ thế tiếp diễn cho đến tối nay...

Hự!

Lý Hạo ôm bụng, lùi lại phía sau ba bước, thở dốc một hơi, thoáng nhíu mày, đoạn chuyển sang vẻ mặt dâm đãng, cợt nhả: "Thục phi à, nàng muốn khởi động cơ tay trước ư?

Từ từ trẫm sẽ tập luyện cho nàng.

Đâu cần phải ham muốn như thế chứ."

Túm lấy cái bình trà đặt trên bàn, Thiên Kiều ném về phía Lý Hạo, mắng lớn: "Lý Huệ Tông, ngươi, ngươi, ngươi độc ác lắm.

Ngươi bỏ ta ở đây cô đơn hàng tháng trời, ngươi có phải là con người không?"

Ném xong, nàng bay người tung chân, nhằm giữa ngực Lý Hạo mà đá.

Bình trà đầy nước nóng, bay thẳng tới Lý Hạo, kèm theo những giọt nước nóng trong bình văng ra tung tóe.

Lý Hạo lộn mèo sang trái, kêu la oai oái: "Không phải chứ?

Còn chơi trò tạt nước sôi nữa.

May mà thời này chưa có axit, nếu không nàng cũng đem tạt luôn trẫm không chừng.

Quá bi ai, quá nhẫn tâm mà, trẫm đau lòng quá."

Dứt lời, hắn đã thấy bàn chân Thiên Kiều ngay trước mặt, tiếp tục lạng người qua trái lần nữa, khi né người hắn còn không quên vuốt tay dọc từ bàn chân Thiên Kiều lên tới bắp chân, rồi vỗ đét lên mông nàng một cái.

Cảm nhận đường cong tuyệt hảo qua bàn tay, tuy vải quần đã che đậy phần nào cơ thể, nhưng Lý Hạo vẫn khoai khoái gào lên trong lòng quá đã.

"Huệ Tông, ngươi, ngươi... ta phải giết ngươi..."

Bị Lý Hạo vỗ lên bộ phận nhạy cảm trên cơ thể, Thiên Kiều đỏ rần hết mặt, nhưng nàng có cảm giác nói không nên lời, từ chỗ ấy đột nhiên truyền lên những đợt kích thích khó hiểu, nó gây cho nàng cảm xúc nhột nhạt, ham muốn dị thường.

Nàng cố dằn cảm xúc kì lạ kia, vung phấn quyền đánh tới.

Nhanh như thoắt, Lý Hạo xoay một vòng, đối mặt với Thiên Kiều, hắn chụp lấy nắm đấm của nàng, vừa cào cào ngón tay lên mu bàn tay nàng, vừa nhếch mép nói: "Thục phi, nàng thật đẹp!

Nhất là bàn tay nàng này, mềm mại, nõn nà, trắng bóng, trẫm nắm mãi mà không muốn buông ra, nàng cho trẫm nắm suốt đời nhé."

Lý Hạo trờ tới hai bước, hắn thèm thuồng hít lấy hít để hương thơm ngào ngạt tỏa ra từ người đẹp.

Một mái tóc đen huyền óng ả, buông xõa ra được bó lại ở phần giữa bằng sợi dây màu xanh lá cây mơn mởn.

Hắn ghé sát mặt lại ngắm nhìn gương mặt phớt hồng như ráng chiều, chiếc cổ trắng tinh như ngọc như ngà.

Những màu sắc đấy phối kết hợp với nhau tạo ra sức cuốn hút vô cùng, đem đến cho Lý Hạo một cách nhìn hoàn toàn mới lạ về Thiên Kiều.

Cảm thấy cơ thể nóng ran của Thiên Kiều, hắn cũng bị ảnh hưởng theo, bên dưới như khởi nghĩa, phất cờ muốn xé toạc mà chui ra.

Lý Hạo có trực giác rằng sức hấp dẫn như tòa hỏa diệm sơn của Nguyễn Thục phi đang thiêu đốt tâm can đang hừng hực khí thế của hắn.

Hắn hít hà, khe khẽ gọi: "Thiên Kiều..."

Hít mạnh một hơi dài dưỡng khí, Lý Hạo vươn mình tới chộp ngang eo người ngọc.

Thiên Kiều cảm thấy bên dưới nàng bị vật gì đó cứng rắn tì lên người nàng, liếc mắt nhìn xuống, gương mặt nàng đã đỏ lại càng đỏ hơn, pha thêm vài phần quyến rũ, động lòng người.

Nàng gắng gượng né tránh cố vùng người thoát khỏi Lý Hạo, dùng hết sức hô lớn: "Dâm tặc, buông ta ra..."

Bằng một động tác cực kỳ nhanh nhẹn, Lý Hạo uốn tay như rắn đớp mồi vồ chặt lấy bả vai của Thiên Kiều, ghì sát cơ thể nõn nà của nàng úp xuống mặt bàn.

Dán mắt vào vùng đất phì nhiêu màu mỡ đang cong cong vươn lên uốn éo, theo từng động tác giãy dụa của Thiên Kiều, Lý Hạo quệt dòng nước bọt đang chảy ra bên khóe miệng, rồi hùng hổ vỗ lên vị trí đó.

Bốp!

"Dám đánh trẫm à?

Để xem nàng còn dám đánh trẫm không?"

Bốp!

"Cả chồng mình mà cũng dám đánh, phải dạy dỗ nhiều hơn mới phải đạo.

Vợ hư phải được răn đe."

Bốp!

"Đây gọi là dạy con từ thuở còn thơ, dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về."

Vỗ chan chát lên phì đồn Thiên Kiều vài cái, hắn lại xoa lên đó mấy cái.

Làm công việc dạy bảo tuyệt vời này, ai mà không muốn làm cơ chứ, nhất là Lý Hạo.

Hắn hào hứng làm việc không ngơi tay, không mệt mỏi, không oán thán, sướng khoái nghĩ thầm trong bụng: "Con bà nó, đã tay quá.

Không ngờ người nhỏ mà mông to thế, kiểu này chắc phải đến đây thường xuyên mới đặng."

Chỉ tội cho Nguyễn Thục phi đang cong người oằn mình hứng chịu cơn thịnh nộ của Hoàng đế đang trút xuống, từ đầu đến chân đỏ rần như con tôm luộc.

Ấy thế mà, hình như biểu hiện của nàng không giống đau đớn lắm thì phải.

Có ai biết tại sao không?
 
[Lịch Sử - Xuyên Việt] Nhất Thống Thiên Hạ
Chương 62: Mùa Xuân Đầu Tiên Của Thiên Kiều


Thiên Kiều bị Lý Hạo đánh vào vùng nhạy cảm trên cơ thể, nàng gục hẳn mặt xuống bàn không dám ngẩng đầu lên nữa.

Nàng càng xấu hổ hơn nữa khi nhận ra dường như ở nơi ấy, vùng thượng nguồn bắt đầu từ từ khơi dòng suối chảy.

Nàng không hiểu tại sao mình lại như vậy?

Nàng chưa từng bị đánh bao giờ, cha nàng rất cưng chiều nàng, từ lúc cha sinh mẹ đẻ tới giờ nàng luôn được nâng niu vỗ về, có ai dám làm trái ý nàng cơ chứ?

Vậy mà giờ đây nàng đang bị đánh, lại bị đánh lên vị trí mẫn cảm nhất.

Nàng không thấy đau, chỉ thấy xúc cảm tê dại mỗi khi bàn tay ma quỷ kia vỗ lên, cổ họng nàng như vô thức bật ra những tiếng rên khe khẽ.

Từ trên cao, Lý Hạo nhận ra vành tai nàng đỏ dừ như trái gấc chín mọng, cộng thêm những thanh âm run rẩy ư ư điên đảo thần hồn phát ra lúc có lúc không, mặc dù rất nhỏ nhưng sao có thể thoát khỏi thính lực của Lý Hạo.

Hắn lật ngửa Thiên Kiều lại, nhìn chằm chặp vào khuôn mặt kiều diễm của nàng, nàng nhắm tịt mắt, không dám mở ra nhìn hắn, thể hiện sự cam chịu, pha lẫn đón chờ.

Hắn không chần chừ nữa, cúi xuống hôn lên lên đôi mi thanh tú, lại hôn xuống dưới như muốn nuốt chửng luôn cánh mũi dọc dừa.

Hắn cuồng dại mút lấy hai vành môi đỏ mọng như đóa hoa đào vừa chớm nở.

Con tim hắn đập thình thịch tựa hồ nhảy khỏi lồng ngực, hơi thở hắn trở nên nhanh hơn, đưa lưỡi lùa vào tách cặp môi của nàng ra hút lấy hương thơm người đẹp một cách tham lam man dại.

Bất thình lình, Lý Hạo chụp lấy vạt áo trước ngực Thiên Kiều, roạt một tiếng, hắn xé thật mạnh, làm lộ ra gò bồng đảo trắng phau, điểm bên trên là hạt nho màu đỏ hồng hào đang lung lay rung động theo từng nhịp thở của nàng.

Như một gã nổi cơn điên, Lý Hạo ghì chặt thân hình Thiên Kiều, một tay chụp lên ngọn đồi đang vươn cao ngạo nghễ, tận tình nhào nặn.

Thiên Kiều ứ một tiếng trong cổ họng rồi im bặt ngay sau đó bởi Lý Hạo dán chặt lấy miệng nàng.

Môi kề môi, miệng áp miệng, cả hai đắm chìm trong hạnh phúc vô bờ bến.

Nàng run người vài lượt, nàng thẹn thùng khẽ khép hai chân, nơi u cốc trước đây đã biến thành vùng suối mất rồi.

Có lẽ vì nàng vượt qua trở ngại tâm lý ban đầu, nàng đón nhận hòa cùng nhịp thở với Lý Hạo, nàng thò cánh tay mềm mại như chiếc đuôi hồ ly vòng qua cổ Lý Hạo, nhẹ nhàng kéo đầu Lý Hạo xuống ngọn đồi đang ưỡn cao.

Cặp lông mi nàng chớp chớp, ẩn hiện ánh mắt liếc liếc nhìn Lý Hạo một cách khiêu khích, kích thích đến tột cùng.

Dưới đôi môi tà ác của Lý Hạo, Thiên Kiều dần dần không chống đỡ được nữa, cả người nàng vô lực bị chiếc lưỡi điêu luyện của Đoạn Vân đánh bại.

Một tay Lý Hạo bợ lên phần eo Thiên Kiều, không ngừng vuốt ve, xoa nắn, hắn rên qua cổ họng: "Thục phi, ta muốn nàng" Bàn tay còn lại của Lý Hạo, lần mò vuốt ve mái tóc nàng, trượt dần xuống qua vành tai, qua chiếc cổ, rồi trực tiếp leo lên đỉnh núi của Thiên Kiều.

Vốn dĩ nàng đã là một thiếu nữ xinh đẹp, qua sự kích thích liên miên bất tuyệt của Lý Hạo, thời khắc này mị lực của nàng càng thêm hấp dẫn, làm cho Lý Hạo dâng trào cảm xúc điên cuồng khó tả.

Đầu của hắn áp vào phần đồi bên kia của Thiên Kiều không ngừng cọ xát, miệng không ngừng hôn hít.

Bàn tay đang xoa nắn phần eo kia, hắn di chuyển xuống, với chiến ý mãnh liệt tấn công vào kiều đồn phì nhiêu, màu mỡ, với chủ ý áp sát nhằm chơi trò chiến trận đánh giáp mặt, đánh phủ đầu.

Dù sao đi nữa Thiên Kiều vẫn còn là gái tơ, là trinh nữ, nàng đâu có bạo gan như Lý Hạo.

Khi một tay của Lý Hạo manh nha kéo quần, nàng vội chụp lại, năn nỉ đứt quãng: "Đừng!

Đây...

ở ngoài phòng... hoàng thượng... vào giường đi..."

Thiên Kiều lo sợ nếu hai nô tỳ của nàng mà đột nhiên chạy vào, thấy tiểu thư vô tư, hồn nhiên của họ ngày nào, dám làm chuyện kinh thiên động địa như vầy ở giữa phòng, không đóng cửa, và còn ngay trên bàn nữa, thì nàng chỉ có nước độn thổ xuống đất.

Nghĩ tới đấy, nàng xấu hổ quá, nhấc đầu lên, cắn một phát vào vai Lý Hạo.

"Ái da, nàng thuộc họ cẩu à?

Cắn thế nhụt chí anh hùng đấy...

Á á... lại tóe máu rồi...

Hừ, lên giường thì lên giường...

Hà, tiếc quá, định thử tư thế mới với thiếu nữ cổ đại xem thế nào, gác lại lần sau vậy..."

Lý Hạo hậm hà hậm hực, xốc Thiên Kiều lên vai vác như vác bao gạo đi như bay vào trong phòng, thế nhưng hắn vẫn không hề dừng những động tác trắng trợn lại, mà cứ vừa đi vừa bóp vài cái lên hai vùng sơn cước của nàng.

Hí hửng đặt nàng lên giường thật nhẹ nhàng, thật trìu mến, đoạn hắn nhào lên người nàng như con dã thú.

Rồi từ từ, rồi khe khẽ thoát y phục hộ Thiên Kiều.

Khi hoạt động đôi tay, hắn vẫn không quên hoạt động đôi môi, hớp lấy cặp môi mọng nước đang bặm lấy nhau.

Lúc này Thiên Kiều đã chủ động hơn rất nhiều, nàng không như lần trước nữa.

Chiếc lưỡi vừa mềm vừa thơm của nàng nghịch ngợm, chọc ghẹo Lý Hạo, chốc chốc quấn lấy lưỡi hắn, chốc chốc lại né tránh, trốn chạy, khiến cho Lý Hạo phải giục cho con rắn nhỏ chạy theo nháo nhào mà vẫn không cách nào rượt kịp.

Dưới sự nghịch ngợm của Nguyễn Thục phi tinh quái, Lý Hạo bị lửa dục lấn át lý trí, người anh em của hắn đã trở nên căng cứng tựa núi lửa chực chờ phun trào nham thạch.

Cảm giác ấm ức gây ra sự ham muốn cuồng dại, điên loạn hơn nữa.

Phần thân dưới Lý Hạo đã áp sát vào chỉ còn cách một lớp quần mà thôi.

Dưới sự chà xát cận kề như thế, người anh em của Lý Hạo càng khó có thể kìm nén được nữa rồi.

Cuối cùng Lý Hạo đã không thể chi trì dưới loại áp bách, đè chặt này, ngọn lửa tình ái hoàn toàn kiểm soát ý chí trong tâm trí hắn.

Hắn xé toạc quần áo của hắn ra, giựt phăng tất cả xiêm y của Thiên Kiều.

Bức tường chặn lại sự tiến công của quân đoàn Lý Hạo bị sụp đổ, người anh em của hắn dựng thẳng uy vũ cạ lên phần đùi mượt mà của Thiên Kiều, như muốn an ủi quãng thời gian thiếu thốn khổ sở trước kia.

Ngược hẳn với ý muốn của hắn, muốn làm giảm bớt xúc cảm phun trào, chốn ôn nhu tươi mới mà người anh em đang tiếp xúc kia, lại như đổ dầu vào lửa kích động quân đoàn bạo động khởi nghĩa đứng lên.

Mặc dù hắn là kẻ lão luyện chốn phòng the, tuy thế dòng nham thạch sôi sùng sục kia thực sự đã muốn phun trào.

Cố gắng hết sức lực khống chế đoàn ai binh đang muốn lao ra khỏi vùng đất cấm, trường thương ấy dũng mãnh đâm chọc truy tìm cửa hang mỹ lệ, vùng đất thiên thần có thể đưa con người ta lên chốn bồng lai tiên cảnh.

Và rồi mon men theo dòng suối đang chảy ngược, binh đoàn kia đã tìm được miền đất hứa.

Trường thương ương ngạnh, vũ dũng nhưng vụng về tới đáng thương kia rốt cuộc cũng tìm ra điểm yếu trí mạng, không chút do dự, không chút chần chờ, cây thương hoa lên một vòng, nhất quyết đâm tới.
 
[Lịch Sử - Xuyên Việt] Nhất Thống Thiên Hạ
Chương 63: Con Heo Con Của Trẫm


Kiếm trắng đâm vào, kiếm đỏ rút ra.

Nước Đại Việt lại có thêm một thiếu nữ trở thành đàn bà.

Hai giọt nước mắt lăn ra theo khóe mắt, Thiên Kiều bặm chặt môi, nàng bấu năm đầu ngón tay xuống đôi vai trần của Lý Hạo, ấn mạnh xuống.

Lý Hạo rên lên: " Ái thiếp à, nàng đau còn muốn trẫm đau theo sao?"

"Cho hoàng... thượng biết tay... ai bảo làm thần... thiếp đau tới... vậy...

đừng... nhẹ thôi..."

Thiên Kiều thở dốc, nàng ương ngạnh nói từng tiếng đứt quãng.

Quân đoàn hùng mạnh do Lý Hạo chỉ huy đã đột kích bất ngờ dẫn đến thành quả thắng lợi ngoài mong đợi, cổng thành vững chắc như bức tường đồng của Thiên Kiều đã bị công phá hoàn toàn.

Từng đợt tiến công mãnh liệt của quân đoàn ấy, đã làm cho động đào thiếu nữ đau đớn khôn cùng, khiến cả tòa thành rung lên từng hồi, con hào nước ẩm ướt ở xung quanh tòa thành giờ đây càng trở nên lầy lội hơn bao giờ hết.

Cánh đồng lúa khô cằn bao năm qua được tưới tắm cơn mưa phùn mùa hạ, bỗng chốc hóa thành cánh đồng bát ngát, xanh mướt bạt ngàn.

Rồi từ đâu, một cơn lũ tuôn ra ào ạt, quân đoàn hiếu chiến bị nước lũ dội cho không đường né tránh, bối rối chật vật không lời tả xiết.

Thiên Kiều không đẹp bằng Trần Thị Dung, không quý phái bằng Đàm Ngọc Trúc, nhưng nàng có một vũ khí chết người, động đào của Thiên Kiều rất tuyệt vời, có thể nói nơi ấy chính là vũ khí sát thương cực mạnh đối với mọi đàn ông trên cõi đời.

Trường thương của Lý Hạo đã từng trải qua trăm trận, nhưng phải công nhận rằng trận này là khó chơi nhất.

Quá chặt, quá khít, quá ẩm ướt, lại còn suối phun nữa, binh đoàn bách chiến hùng sư đã muốn đầu hàng tập thể rồi.

Không, không thể thua một cách vô vị như thế được, tự tôn đàn ông mách bảo hắn rằng hắn phải chiến đấu tới cùng, hắn phải thắng.

Con sóng lớn ầm ầm đổ lên đầu đám binh lính nổi loạn do dũng tướng Lý Hạo chỉ huy.

Rất khôn khéo, rất tài tình, Lý Hạo đã cho thấy kinh nghiệm là trên hết.

Hắn chia quân ra ba đường, một binh đoàn tập kích ở phía trên vào thung lũng màu đỏ có con rắn nhỏ đang nhấp nhô trườn lên trườn xuống, ở giữa cho hai binh đoàn bao phủ chiếm lĩnh toàn bộ hai vùng cao nguyên trung du, và binh đoàn tinh nhuệ nhất phải gánh chịu khổ ải nhất thì dùng hết sức công đổ thành trì ương ngạnh do nữ vương Thiên Kiều đích thân tọa trấn.

Bị tập kích trên ba mặt trận khác nhau, với kinh nghiệm chiến đấu non kém, nữ vương Thiên Kiều đã rơi vào bị động, nàng bối rối chống đỡ sự trùng kích mãnh liệt nhất từ trước đến nay.

Dòng thác lũ dần dần yếu bớt, cổng thành nửa khép nửa mở dần dần nới rộng ra.

Không bỏ lỡ thời cơ, những binh lính lão luyện dưới sự chỉ huy của viên tướng sành đời thâm mưu viễn lự, đã toàn lực xung kích.

Dưới sự công kích điên cuồng không ngừng nghỉ, không ngơi tay ấy, nữ vương Thiên Kiều chấp nhận chào thua, giơ cờ trắng đầu hàng, co giật một lúc, đoạn buông thõng tay chân, nằm xụi lơ đứ đừ.

Phá toang cổng thành, quân đoàn hùng mạnh tràn ra mọi ngóc ngách, con phố, ngõ nhỏ, của tòa thành trì xinh đẹp, động lòng người, tổ chức hoan ca tưng bừng, đón mừng chiến thắng.

Và Lý Hạo đã chính thức cắm ngọn cờ vinh quang, chính thức tuyên bố sở hữu toàn bộ vương quốc kỳ diệu, đầy tính truyền kỳ này.

Sự đời lắm thứ trớ trêu, cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.

Lý Hạo cho rằng đây là lần đầu tiên Thiên Kiều hiểu thế nào là mùa xuân, nàng sẽ yếu đuối, khép nép mà ôm hắn ngủ cho đến sáng.

Nhưng hắn có ngờ đâu hắn đã quá coi thường nàng, chỉ một lúc nghỉ ngơi hồi sức, nàng đã khiến hắn trải qua từ bất ngờ này tới bất ngờ khác.

Thiên Kiều trở mình, bò dậy, leo lên người Lý Hạo, cười nanh ác: "Hà hà, bây giờ thần thiếp sẽ chủ động, thần thiếp sẽ làm cho hoàng thượng biết thế nào là lễ độ."

Nói xong, nàng bắt đầu tiến hành công cuộc trả thù, phản công giành lại độc lập cho vương quốc của nàng đang chịu cảnh tang tóc, khổ đau dưới sự cai trị vô đạo của tên hôn quân đang thở hồng hộc bên dưới...

Ngoài bầu trời đêm mịt mờ âm u, từng hàng cây lao xao, rủ rỉ với nhau những lời tâm sự ngọt ngào, chan chứa tình yêu thương.

Trong cung nguyên phi vang lên những tiếng tình tự của đôi trai gái đang đắm chìm trong hạnh phúc.

"Con heo con dễ thương của trẫm, nằm nghiêng qua nào, để trẫm xoa lưng cho nào."

"Hoàng thượng xấu quá, chỗ đấy có phải lưng đâu, nhầm rồi, bên trên cơ, ứ ừ."

"Hề hề, xin lỗi, xin lỗi, tại cái tay nó không nghe lời ấy mà, trẫm bảo trên mà nó cứ đòi dưới có chết không cơ chứ.

Trẫm đánh cho nó chừa này."

"Ái, đau, sao lại đánh vào chỗ ấy của thần thiếp, ngượng chết được."

"Lại nhầm, lại nhầm, trẫm sẽ không thế nữa.

Được rồi, ngoan nào, trẫm xoa lưng cho nàng ngủ nhé, ngủ ngoan nào con heo con đáng yêu của trẫm."

"Ơ... con heo con là con gì thế hoàng thượng?"

"À à, con heo là con lợn ấy mà."

"Sao hoàng thượng lại gọi con heo là con lợn vậy?"

"Thì... là... là... trẫm thích gọi thế.

Mệt quá, sau này trẫm sẽ ra chiếu chỉ, bắt toàn dân gọi con lợn là con heo hết.

Ai không gọi heo, trẫm xăm chữ heo trên trán cho nhớ, hô hô."

"A, hoàng thượng, đừng làm thế, làm thế ác lắm, người dân có tội tình gì đâu."

"Được, được, trẫm không ác với dân, chỉ ác với ái phi yêu dấu của trẫm thôi."

"Á á...

Đừng, hoàng thượng, thần thiếp mệt lắm rồi, buông thần thiếp ra đi.

Coi như thần thiếp cầu xin hoàng thượng đó."

"Cầu xin vô hiệu, ý trẫm đã quyết.

Lúc nãy nàng hung hăng lắm mà, còn hạ gục cả trẫm nữa.

Trẫm phải báo thù, nào lại đây nào, con heo con của trẫm, he he."

Lấp ló ngoài cửa cung Thục phi, hai cung nữ thân cận của Thiên Kiều đang dỏng tai lên nghe ngóng động tĩnh từ trong phòng truyền ra.

Chốc chốc hai nàng lại cười khúc khích, đưa tay thọt lét, chọc ghẹo nhau.

Tiếng cười trong trẻo, tươi vui của hai nàng hòa quyện vào màn đêm tĩnh mịch, bay lên chín tầng trời.
 
[Lịch Sử - Xuyên Việt] Nhất Thống Thiên Hạ
Chương 63: Không...


Ầm.

"Cái gì thế?

Thằng nào đánh bom nhà ông?"

Lý Hạo nhảy dựng dậy, hét toáng lên, sau đó hắn mở bừng mắt.

"Đây là đâu?

Không thể nào!"

Lý Hạo phóng xuống sàn, chân hắn mát lạnh, hắn sững sờ trông lại căn phòng mà hắn đã ngủ bao năm qua.

"Đây...

đây là thời hiện đại.

Mình... chẳng lẽ mình đã trở về thời hiện đại..."

Hắn bước tới gần tường sờ sờ lên vách tường, hắn cảm nhận được sự thô ráp rõ mồn một ở lòng bàn tay, rất sống động, rất chân thực.

Lý Hạo chạy ra đến bên cạnh cửa sổ có viền xanh lam nhạt, kéo roạt tấm màn cửa sang phải, ngó ra bên ngoài.

Cảnh tượng bên ngoài quá hỗn loạn, khói lửa mịt mùng khắp nơi, hắn nghe đâu đó tiếng rú rít của máy móc, tiếng ào ào của động cơ khuynh đảo trên bầu trời.

Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, điềm báo nguy hiểm đã từng giúp hắn rất nhiều lần.

Ầm.

Tung người, phá toang cửa kính, Lý Hạo nhảy qua cửa sổ.

Lăn thêm vài vòng nữa, Lý Hạo chạy thoát khỏi vùng nguy hiểm.

Hai chân vừa đứng lên, hắn quay ngoắt đầu lại, trợn mắt nhìn cảnh hoang tàn sau lưng.

Cả tòa biệt thự đã sụp đổ hoàn toàn, những bức tường vỡ vụn, thanh sắt cong queo nghiêng ngả, khói bụi cuộn lên thành một màu trắng xóa.

Chạy như điên vào tòa nhà đổ nát, Lý Hạo gào lớn: "Không..."

Hắn nhảy lên bậc thềm đầy cát pha lẫn những mảnh vụn vương vãi tung tóe, mắt như rách toạc ra, xoay người nhìn tứ phía.

Trông thấy mảnh vải màu hồng đậm quen thuộc của chiếc áo ngủ mà Mai thường hay mặc, nàng là một trong những người vợ của hắn.

Cuống cuồng chạy lại chỗ tường đổ nát ấy, dòng máu tươi chảy ra thấm đẫm mảnh vải, rú lên như con dã thú bị thương: "Không...

Mai...

Không..."

Chống hai tay lên bức tường nặng trịch, hắn cố sức đẩy lên, nhưng không được, bức tường quá nặng.

Hắn cảm thấy bất lực hơn bao giờ hết, khuỵ chân xuống sàn đất, gục đầu lên cánh tay trầy xước ri rỉ máu tươi, lẩm bẩm: "Mai, Mai ơi...

Không, chắc chắn không phải là em, là người khác... người khác...

Đúng rồi, còn những người khác ở đâu?"

Hắn đứng dậy, vừa chạy quanh vừa gọi vang tên của những người vợ, những đứa con của hắn: "Mai...

Tuyết...

Lan...

Nam ơi...

Hùng ơi..."

Bất chợt hắn nghe tiếng rên ư ử yếu ớt ở cuối tòa biệt thự, chạy mải đến mới thấy cây đàn ghita gãy đôi nằm lăn lóc, còn Hùng, cậu con trai đam mê văn nghệ bị tấm ván đè mất nửa thân dưới, với gương mặt của một cậu nhóc thiếu niên, đang hấp hối một cách yếu ớt: "Cha... cha ơi... cứu con..."

"Hùng, nằm yên đó con, cha lại ngay đây."

Lý Hạo tới bên cạnh người con trai, hắn vận hết sức bình sinh nâng tấm ván dày cộm lên, đẩy ngược ra phía sau.

Hắn quỳ xuồng bằng một chân, bàn tay hắn run run nhấc đầu đứa con trai út, đứa con trai mà hắn cưng chiều, yêu thương nhất lên gối lên chân hắn, bi thương hỏi: "Không sao, không sao rồi, cha đến rồi đây, con cố gắng lên."

"Cha... cha... con đau...

đau lắm..."

Hùng thở hắt ra từng hơi khó nhọc, gắng gượng mở cặp mắt to tròn với cặp lông mi dài như lông mi con gái, hắn nhíu mày rên rỉ: "Cha ơi, có lẽ... con... con sẽ chết."

"Câm mồm, con trai của Lý Hạo, không ai được chết... con trai của Lý Hạo... sẽ không ai phải chết....

Cha sẽ cứu sống con... kiên cường lên... con trai..."

Lý Hạo gằn giọng, tiếng của hắn trở nên khàn khàn, hắn không phát hiện ra nước mắt của hắn đã nhỏ xuống áo của Hùng.

Bởi vì hắn không dám nhìn xuống nửa dưới cơ thể Hùng, cả nửa thân dưới đã bị dập nát be bét, bầy nhầy.

"Cha... con... con tự hào là con trai của cha..."

Hùng mỉm cười mấp máy môi, hai hàng lông mi cong dài khép lại, đầu hắn ngả sang một bên, trên đôi môi vẫn đọng lại nụ cười yếu ớt.

"Hùng... con của cha...

Hùng...

A a a a..."

Lý Hạo để mặc những giọt nước rơi, hắn vùi đầu ngực đứa con thân yêu.

Những hình ảnh hắn nuôi nấng, chăm chút nó từ nhỏ đến lớn lại hiện ra chầm chậm, mạch lạc.

Hắn bế nó xoay vòng khi nó mới sinh ra.

Hắn vật lộn với nó khi nó bị ốm đau, khóc lên oe óe.

Hắn vỗ tay tán thưởng khi nó chập chững biết đi.

Hắn gật gù khen ngợi khi nó gẩy những khúc nhạc với cây đàn ghita lúc nó mới lớn...

"Hùng, bé cưng, con là con của ai?"

"Con của cha Lý Hạo."

"Con ai nữa?"

"Con của mẹ Tuyết Lan."

"Cha ơi con đánh đàn có hay không?"

"Hay lắm, ha ha ha, con của cha đánh đàn là hay nhất quả đất."

Khuôn mặt đẫm lệ của Lý Hạo dần dần biến hóa dữ tợn, hung ác, hằn gầm gừ: "Bọn nào?

Là bọn nào?

Khoan đã, còn ở công ty, còn Long, Hoài, My ở công ty.

Mình phải chạy lên công ty ngay xem tụi nó thế nào?"

Hú ú ú.

Ầm.

Hắn giật mình nhìn về hướng tiếng nổ, đến bây giờ hắn mới để ý đến bầu trời.

Trên cao, những vật thể đen sì đang bay lượn ngược xuôi, một lúc lại nghe như tiếng gió hú, một lúc lại nghe thấy tiếng nổ lớn vang rền.

"Chiến tranh?

Nước nào xâm lược Việt Nam?

Khốn nạn.

Không, không thể nào.

Không có dấu hiệu báo trước sẽ xảy ra chiến tranh.

Sao có thể như..."

Lý Hạo đang gào rú như gã điên thì một chùm ánh sáng màu đen vằn vện tia lửa điện lao vùn vụt về phía hắn.

Không kịp né tránh, một tay nâng đầu đứa con trai, một tay hắn vô thức giơ lên chắn trước mặt.

"Không..."

Xem tiếp bộ truyện tại viptruyen.vn
 
[Lịch Sử - Xuyên Việt] Nhất Thống Thiên Hạ
Chương 64: Không tt


Nhất Thống Thiên Hạ

Tác giả: sheepboy

Chương 64: Không...

Ầm.

"Cái gì thế?

Thằng nào đánh bom nhà ông?"

Lý Hạo nhảy dựng dậy, hét toáng lên, sau đó hắn mở bừng mắt.

"Đây là đâu?

Không thể nào!"

Lý Hạo phóng xuống sàn, chân hắn mát lạnh, hắn sững sờ trông lại căn phòng mà hắn đã ngủ bao năm qua.

"Đây...

đây là thời hiện đại.

Mình... chẳng lẽ mình đã trở về thời hiện đại..."

Hắn bước tới gần tường sờ sờ lên vách tường, hắn cảm nhận được sự thô ráp rõ mồn một ở lòng bàn tay, rất sống động, rất chân thực.

Lý Hạo chạy ra đến bên cạnh cửa sổ có viền xanh lam nhạt, kéo roạt tấm màn cửa sang phải, ngó ra bên ngoài.

Cảnh tượng bên ngoài quá hỗn loạn, khói lửa mịt mùng khắp nơi, hắn nghe đâu đó tiếng rú rít của máy móc, tiếng ào ào của động cơ khuynh đảo trên bầu trời.

Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, điềm báo nguy hiểm đã từng giúp hắn rất nhiều lần.

Ầm.

Tung người, phá toang cửa kính, Lý Hạo nhảy qua cửa sổ.

Lăn thêm vài vòng nữa, Lý Hạo chạy thoát khỏi vùng nguy hiểm.

Hai chân vừa đứng lên, hắn quay ngoắt đầu lại, trợn mắt nhìn cảnh hoang tàn sau lưng.

Cả tòa biệt thự đã sụp đổ hoàn toàn, những bức tường vỡ vụn, thanh sắt cong queo nghiêng ngả, khói bụi cuộn lên thành một màu trắng xóa.

Chạy như điên vào tòa nhà đổ nát, Lý Hạo gào lớn: "Không..."

Hắn nhảy lên bậc thềm đầy cát pha lẫn những mảnh vụn vương vãi tung tóe, mắt như rách toạc ra, xoay người nhìn tứ phía.

Trông thấy mảnh vải màu hồng đậm quen thuộc của chiếc áo ngủ mà Mai thường hay mặc, nàng là một trong những người vợ của hắn.

Cuống cuồng chạy lại chỗ tường đổ nát ấy, dòng máu tươi chảy ra thấm đẫm mảnh vải, rú lên như con dã thú bị thương: "Không...

Mai...

Không..."

Chống hai tay lên bức tường nặng trịch, hắn cố sức đẩy lên, nhưng không được, bức tường quá nặng.

Hắn cảm thấy bất lực hơn bao giờ hết, khuỵ chân xuống sàn đất, gục đầu lên cánh tay trầy xước ri rỉ máu tươi, lẩm bẩm: "Mai, Mai ơi...

Không, chắc chắn không phải là em, là người khác... người khác...

Đúng rồi, còn những người khác ở đâu?"

Hắn đứng dậy, vừa chạy quanh vừa gọi vang tên của những người vợ, những đứa con của hắn: "Mai...

Tuyết...

Lan...

Nam ơi...

Hùng ơi..."

Bất chợt hắn nghe tiếng rên ư ử yếu ớt ở cuối tòa biệt thự, chạy mải đến mới thấy cây đàn ghita gãy đôi nằm lăn lóc, còn Hùng, cậu con trai đam mê văn nghệ bị tấm ván đè mất nửa thân dưới, với gương mặt của một cậu nhóc thiếu niên, đang hấp hối một cách yếu ớt: "Cha... cha ơi... cứu con..."

"Hùng, nằm yên đó con, cha lại ngay đây."

Lý Hạo tới bên cạnh người con trai, hắn vận hết sức bình sinh nâng tấm ván nặng trịch lên, đẩy ngược ra phía sau.

Hắn quỳ xuồng bằng một chân, bàn tay hắn run run nhấc đầu đứa con trai út, đứa con trai mà hắn cưng chiều, yêu thương nhất lên gối lên chân hắn, bi thương hỏi: "Không sao, không sao rồi, cha đến rồi đây, con cố gắng lên."

"Cha... cha... con đau...

đau lắm..."

Hùng thở hắt ra từng hơi khó nhọc, gắng gượng mở cặp mắt to tròn với cặp lông mi dài như lông mi con gái, hắn nhíu mày rên rỉ: "Cha ơi, có lẽ... con... con sẽ chết."

"Câm mồm, con trai của Lý Hạo, không ai được chết... con trai của Lý Hạo... sẽ không ai phải chết....

Cha sẽ cứu sống con... kiên cường lên... con trai..."

Lý Hạo gằn giọng, tiếng của hắn trở nên khàn khàn, hắn không phát hiện ra nước mắt của hắn đã nhỏ xuống áo của Hùng.

Bởi vì hắn không dám nhìn xuống nửa dưới cơ thể Hùng, cả nửa thân dưới đã bị dập nát be bét, bầy nhầy.

"Cha... con... con tự hào là con trai của cha..."

Hùng mỉm cười mấp máy môi, hai hàng lông mi cong dài khép lại, đầu hắn ngả sang một bên, trên đôi môi vẫn đọng lại nụ cười yếu ớt.

"Hùng... con của cha...

Hùng...

A a a a..."

Lý Hạo để mặc những giọt nước rơi, hắn vùi đầu ngực đứa con thân yêu.

Những hình ảnh hắn nuôi nấng, chăm chút nó từ nhỏ đến lớn lại hiện ra chầm chậm, mạch lạc.

Hắn bế nó xoay vòng khi nó mới sinh ra.

Hắn vật lộn với nó khi nó bị ốm đau, khóc lên oe óe.

Hắn vỗ tay tán thưởng khi nó chập chững biết đi.

Hắn gật gù khen ngợi khi nó gẩy những khúc nhạc với cây đàn ghita lúc nó mới lớn...

"Hùng, bé cưng, con là con của ai?"

"Con của cha Lý Hạo."

"Con ai nữa?"

"Con của mẹ Tuyết Lan."

"Cha ơi con gảy đàn có hay không?"

"Hay lắm, ha ha ha, con của cha gảy đàn là hay nhất quả đất."

Khuôn mặt đẫm lệ của Lý Hạo dần dần biến hóa dữ tợn, hung ác, hằn gầm gừ: "Bọn nào?

Là bọn nào?

Khoan đã, còn ở công ty, còn Long, Hoài, My ở công ty.

Mình phải chạy lên công ty ngay xem tụi nó thế nào?"

Hú ú ú.

Ầm.

Hắn giật mình nhìn về hướng tiếng nổ, đến bây giờ hắn mới để ý đến bầu trời.

Trên cao, những vật thể đen sì đang bay lượn ngược xuôi, một lúc lại nghe như tiếng gió hú, một lúc lại nghe thấy tiếng nổ lớn vang rền.

"Chiến tranh?

Nước nào xâm lược Việt Nam?

Khốn nạn.

Không, không thể nào.

Không có dấu hiệu báo trước sẽ xảy ra chiến tranh.

Sao có thể như..."

Lý Hạo đang gào rú như thằng điên thì một chùm ánh sáng màu đen vằn vện tia lửa điện lao vùn vụt về phía hắn.

Không kịp né tránh, một tay nâng đầu đứa con trai, một tay hắn vô thức giơ lên chắn trước mặt.

"Không..."

Xem tiếp bộ truyện tại viptruyen.vn
 
[Lịch Sử - Xuyên Việt] Nhất Thống Thiên Hạ
Chương 65: Lầu Xanh


Nhất Thống Thiên Hạ

Tác giả: sheepboy

Chương 65: Lầu Xanh

"Không..."

"Hoàng thượng, hoàng thượng, tỉnh dậy, dậy mau."

"Không, không."

"Hoàng thượng, dậy."

Thục phi Nguyễn Thị Thiên Kiều lay mãi không tỉnh, tức tối nắm cả hai cánh tay Lý Hạo giật ngược dậy.

"Không...

Ứ ứ, chuyện gì thế?"

Lý Hạo bị kéo bất ngờ, đưa tay dụi mắt, nhận ra Nguyễn Thục phi đang hằm hè, trợn mắt liếc nhìn hắn.

Ngó lại tay chân người ngợm của mình, hắn vẫn không thấy sứt mẻ chỗ nào, có điều mồ hôi vã ra như tắm.

Nhìn không gian, đồ vật xung quanh một lúc, hắn mới chắc chắn là mình vẫn đang sống tại thời đại triều Lý.

"Ái phi đó hả, dậy sớm thế?

Trời chưa sáng mà."

Hắn nhếch mép mỉm cười hỏi Thiên Kiều, điệu cười của hắn pha chút đau thương.

Vốn là cô bé vô tư vô lự, nên Thiên Kiều không nhận ra sự khác thường của Lý Hạo, nàng bĩu môi: "Hoàng thượng còn dám nói...

Tại hoàng thượng cứ kêu gào không, không, inh ỏi hết cả lên.

Ai mà ngủ cho được cơ chứ."

"Hà hà, xin lỗi, xin lỗi, thôi ngủ, ngủ đi nào ái phi, lại đây trẫm ôm nàng ngủ nào."

Lý Hạo kéo tay Thiên Kiều dựa hẳn vào lòng hắn, nghiêng người nằm xuống.

Lát sau, Thiên Kiều đã ngủ ngon lành, còn hắn vẫn mở mắt nhìn trần nhà, đặt tay ngang trán, nhíu mày suy nghĩ: "Thì ra chỉ là ác mộng.

Ác mộng này ... nhưng tại sao nó chân thật đến vậy?

Tương lai... tương lai đang xảy ra chuyện gì..."

* * * * * * * * * *

Lầu xanh là một địa phương nổi tiếng mà ai ai cũng biết, ai ai cũng hiểu, nhất là những vị đại gia, công tử no cơm ấm cật, dậm dật suốt ngày.

Và từ trước đến nay khi nhắc đến kỹ nữ người ta lại nghĩ ngay tới chốn lầu xanh son son phấn phấn, tới những cô gái bán thân nuôi miệng, tới cảnh hoan lạc giường chiếu...

Nhưng có mấy người biết được chữ lầu xanh ở thời xưa là tượng trưng cho sự cao sang, quý phái.

Cái tên lầu xanh bắt nguồn từ thời kỳ Chiến Quốc..

Vào thời ấy lầu xanh là nơi các nhà quyền quý, những thiếu nữ khuê các ở.

Câu "Đại lộ khi thanh lâu" nghĩa là đường lớn dựng lầu xanh.

Ở nước Tề, vua Võ Đế bắt dân phu và bộ Công xây dựng những lầu cao thật đẹp.

Cửa sổ đều sơn xanh.

Nhà vua ở cùng với các mỹ nữ cung tần thường thường ở nơi đây.

Rồi lầu đài của các hàng công khanh, đại thần cũng sơn cửa bằng màu xanh, nên dân chúng thường gọi chỗ ở của vua chúa, quan lại ở là "lầu xanh".

Quan lại, nhà giàu quyền quý nào mà có con gái đẹp, con gái xinh thì trông mong con nhà mình được tiến cung, làm vợ vua hòng nâng cao danh vị, nên thường sơn nhà màu xanh cho con gái ở.

Rồi chuyện đó lại trở thành trào lưu, khiến những bậc vương tôn, công tử thấy nhà ai có cửa sổ hoặc lầu đài sơn xanh thì cho rằng nhà đó có mỹ nữ.

Lúc ấy, phường buôn son phấn, hay còn gọi là nhà chứa đem gái đẹp mở nhà rước khách tìm của lạ, nhằm quyến rũ khách làng chơi hay các thiếu gia, công tử con quan nên cũng tô phết nhà thành màu xanh để đón khách.

Dần dần hoàn toàn biến thành nơi chốn để khách làng chơi, những kẻ yêu thích của lạ tìm nơi giải sầu, ý nghĩa bắt đầu "lầu xanh" biến đổi.

Vì thế, đến triều đại Lương, Lưu Diễn có hai câu thơ nói về chữ lầu xanh để chỉ chỗ ở của gái bán hoa:

Xướng nữ bất thăng sầu,

Kết thúc hạ thanh lâu.

Nghĩa là:

Gái hát chẳng xiết buồn,

Thu vén xuống lầu xanh.

Từ ấy trở về sau chữ lầu xanh được dùng để chỉ nơi ong bướm, nơi chứa gái bán hoa.

"Ơi là trời, chào Tô công tử, hai hôm rồi không thấy Tô công tử đến, tưởng Tô công tử quên mất cái lầu Mộng Xuân nhỏ bé này rồi chứ?"

Mụ tú bà ưỡn ẹo ôm chầm lấy cánh tay Tô Trung Hậu cười nói.

"Bổn công tử vừa đi công cán mới về, ông già của ta cứ bắt ta phải đi giao cái mớ hàng hóa chết tiệt kia, mệt rã cả người đây."

Tô Trung Hậu phát lên cái mông to bè của mụ tú bà một cái, uể oải đáp.

Tô Trung Hậu là con của Tô Trung Sang, cháu gọi Tô Trung Từ là bác.

Gã đích thị là một gã tứ đổ tường, chuyên đi phá phách khắp nơi, ham mê tửu sắc, có thể xem chốn lầu xanh là nhà thứ hai của gã cũng được.

Mụ tú bà õng à õng ẹo gỡ bàn tay Tô Trung Hậu đang nắn bóp cái mông đẫy đà của mụ ra, cười cười: "Sao có thể như thế chứ?

Công việc gian nan cực khổ như thế mà Tô đại nhân lại nỡ lòng nào đem giao cho công tử làm.

Thôi thôi, không nhắc đến chuyện ấy nữa.

Chẳng hay Tô công tử muốn gọi cô nào hầu rượu công tử đêm nay?"

Nhếch mép cười khoái trá, Tô Trung Hậu bảo: "Tất nhiên là cô nàng mới được tuyển về chứ ai nữa.

Hỏi vớ vẩn, đã hai ngày bổn công tử không luyện công phu giường chiếu rồi, hê hê.

Mau đem cô em đó ra đây cho bổn công tử nhìn mặt cái xem nào.

Nghe đâu cô em tên là Thúy Uyên hay gì ấy nhỉ?"

Chập hay bàn tay vào nhau xoa xoa, mụ tú bà có vẻ chột dạ, khẽ chau mày nói: "Thúy Uyên có lẽ đêm nay không được rồi, hay để ngày mai công tử tới được không?

Đêm nay cô ấy có chút khó chịu trong người."

Xem tiếp bộ truyện tại viptruyen.vn
 
Back
Top Bottom