Khác [ Len x Miku ] Princess Hatsune

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
192706969-256-k49248.jpg

[ Len X Miku ] Princess Hatsune
Tác giả: NguyenUyen162
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

đọc đi rồi biết



lenxmiku​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Khi tôi đổi đối tượng đính hôn với nữ chính..... [EDIT]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [BHTT - EDIT HOÀN] SAU KHI TRỞ THÀNH ĐẠI HỘ -...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [BHTT - ABO] Tra A Không Nghĩ Tẩy Trắng - Hạc Vệ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • /HOÀN/GL/ABO/PO18/ Cà Phê Đen - Nhĩ Tại Hồ Thuyết...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [ĐM/EDIT/HOÀN] Xuyên Thành Yêu Đao Của Nam Chính.
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Phần 2] Update tianya Cầm Gian Đích Luật Động [琴间的律动]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [ Len X Miku ] Princess Hatsune
    [ Len x Miku ] Second World


    Second World (thế giới thứ hai) là một hành tinh ở rất xa nhưng cũng rất gần với Trái Đất.

    Ở đây tồn tại hai thứ mà đáng lẻ chúng không nên tồn tại song song ở cùng một nơi, ngay cùng một thời điểm như vậy

    Chuyện xưa kể rằng trước kia từng có một câu chuyện tình yêu rất đẹp tựa như Romeo và Juliet, câu chuyện giữa chàng hoàng tử tuấn tú cùng nàng công chúa kiều diễm, nhưng rồi cuộc vui nào cũng chống tàn, khi cuộc tàn sát gia tộc dần dà dẫn tới chiến tranh, nó như một con dao sắt cắt đứt sợi dây tơ hồng của đôi trai gái để rồi khiến trái tim người con gái vỡ tan

    .....................................................

    Đây là lần đầu tiên mình viết truyện nên còn non nớt lắm mong mọi người thông cảm

    À mà lý do mình đặt tên hành tinh kia là Second World là vì mình thấy tên đó hay với lại mình bí tên rồi nên đặt đại
     
    [ Len X Miku ] Princess Hatsune
    Chap 1


    Tít tít tít tít tít tít

    Bộp

    5 phút sau

    Tít tít tít tít tít tít

    Bộp

    10 phút sau

    Tít tít tít tít tít tít

    Bộp

    20 phút sau

    Tít tít tít tít tít tít

    Bộp

    Một người phụ nữ nói lớn

    - Miku dậy đi con, chẳng phải hôm nay con nói sẽ đi học sớm à.

    Cục chăn trên giường bỗng bật dậy

    - A chết rồi, chết rồi, hôm qua mình đã cố gắng ngủ thật sớm rồi mà.

    Sau khi vệ sinh của nhân và thay đồ xong thì cô liền chạy xuống nhà, chào bố mẹ rồi liền phóng đi

    Vâng đây là nữ chính của chúng ta Hatsune Miku, chị ấy là một người tốt bụng và hơi (rất) hậu đậu hình của chỉ nè

    Nhìn dị thui chứ hơi bao lực á nha

    Chuyện là ở gần trường của Miku có một tiệm bánh rất ngon nhưng số lượng bánh có hạn nên phải xếp hàng mua từ rất sớm.

    Khi chạy tới nơi thì tiệm bánh đã đóng cửa (vì hết hàng).

    Miku buồn bã đi tới trường vừa đi cô vừa nói

    - ước gì mình có phép thuật, nếu như có thì mình sẽ sử dụng phép thuật để quay về nửa tiếng trước.

    Vừa mới nói xong thì Miku thấy những người xung quanh mình tự nhiên đi lùi lại, lá vừa mới rơi xuống đất tự dưng bay trở lại lên cây, mọi thứ xung quanh Miku như một cuốn phim bị tua ngược vậy.

    Sau đó Miku quay lại thì thấy tiệm bánh mở cửa, không nghĩ gì thêm cô liền chay lại tiệm bánh để mua đồ.

    Sau khi mua được một cái bánh thật ngon thì Miku đi tới trường, vừa đi cô vừa suy nghĩ

    - tại sao thời gian lúc đó bị quay ngược như vậy, nó xảy ra khi mình nói đến phép thuật, mà đây không phải là lần đầu tiên mình bị như vậy, có khi nào mình có phép thuật không ta.

    Haizz mình đang nghĩ gì vậy nè, mình làm sao mà có phép thuật được chớ vớ vẩn.

    Ây da

    Mãi chìm đắm trong suy nghĩ nên Miku không nhìn đường nên đã đụng chúng người ta

    - A xin lỗi anh không sao chứ.

    Tên kia Lên tiếng:

    - nè đi đứng phải nhìn đường chớ, mắt cô để sau lưng à

    Miku: nè anh quá đáng vừa thôi nha tôi đã xin lỗi rồi còn muốn gì nữa, anh có thể né ra lúc tôi đi mà.

    - cô đi lung tung hết làm sao tôi biết mà né chứ

    Miku: anh...

    -sao, cứng họng rồi chứ gì, lần sau đi nhìn đường giùm cái.

    Nói xong thì tên kia đi.

    Miku tức sôi máu nhưng cũng đâu làm gì được nên đành ôm cực tức vào lòng rồi vào trường

    Tiết đầu

    HS1: ê ê nghe nói hôm nay lớp mình có học sinh mới đó

    HS2: không biết là nam hay nữ ha?

    HS1: ừ tui mong là ai đó đẹp đẹp xíu chứ lớp này chẳng có ai đẹp cả toàn mấy người xấu xí không à

    HS2: Ý bà là tui xấu đó hả

    HS1: không không ý tui không phải dị

    - cả lớp đứng.

    Chúng em chào cô ạ

    - chào cả lớp, các em ngồi xuống đi.

    Hôm nay chúng ta có một học sinh mới, vào lớp đi em.

    Một cậu học sinh với mái tóc màu vàng nắng bước vào, trong khi mọi người đang há hốc vì cậu học sinh thì ở cuối lớp có một người ngồi ủ rũ nhìn người đứng trên bục giảng

    HS mới: Chào, tôi là Kagamine Len rất vui được làm quen.

    Hình anh len nè, nhìn dị thôi chứ anh lạnh lụng lém

    Len nhìn mọi người trong lớp rồi dừng mắt ở cuối lớp, cậu chỉ tay về phía cuối lớp rồi nói

    Len: em có thể ngồi ở chỗ đó được không?

    Cô giáo: nhưng chỗ đó có người rồi em à.

    Len: cô có thể chuyển cậu ta ra chỗ khác được mà.

    Cô giáo: à vậy cũng được, Piko em qua chỗ Nero ngồi đi.

    Piko: dạaaa thưa cô

    (vì Len là con của chủ tịch một tập đoàn nổi tiếng thế giới nên mới có cái quyền chọn chỗ ngồi thôi á nha)

    Len sau đó đi về chỗ ngồi mà mình chọn.

    Mới ngồi vào chỗ thôi thì người ngồi bên cạnh nói

    - nè , sao cậu lại chỗ này chứ

    Len: tôi thích, với lại trong lớp này tôi còn quen ai ngoài cô đâu.

    - tôi quen anh hồi nào

    Len: hồi sáng

    - gì chớ?

    (mọi người biết ai ngồi bên cạnh len hôm, tất nhiên là chị hành nhà ta rồi còn ai vào đây nữa)

    Miku: Sao hôm nay mình xui quá dị nè.

    Len: được ngồi cạnh người đẹp trai như tôi mà xui xẻo cái gì

    Giờ ăn trưa

    Teto: Miku sướng nha được ngồi cạnh một người đẹp trai lại còn nhà giàu như Kagamine nữa chứ.

    Teto nè (bạn thân của chị Hành)

    Miku: sướng cái gì chứ, tớ thì ngồi với heo còn hơn ngồi với tên đó

    Teto: thôi đừng có dối lòng nữa, sướng dữ mà còn.

    Miku: thôi đi đừng chọc tớ nữa.

    Ăn nhanh đi, sắp vào lớp rồi đó.

    Teto: biết rồi biết rồi.

    Kết thúc buổi học

    Teto: Miku nhanh lên, chúng ta về thôi.

    Miku: rồi rồi đợi tớ chút

    Sau khi cất đồ xong Miku ra ngoài, lúc đi ra thì gặp Len, Len nhìn Miku rồi nói

    - nhìn cậu giống lắm, rất giống

    Rồi Len đi về.

    Miku sững người , không biết ý của Len là gì nhưng rồi cô cũng bỏ suy nghĩ đó ra khỏi đầu rồi về

    Tối hôm đó

    Miku: hôm nay có nhiều chuyện kì lạ xảy ra với mình quá

    Miku nhìn ra ngoài cửa sổ bầu trời hôm nay rất đẹp, nhìn Lên Miku thấy có một ngôi sao rất sáng, khoan đã hình như nó đang bay về phía Miku

    Miku: cái gì đừng như thế chớ.

    Á

    .

    ........................................................

    Chap đầu tiên nên còn nhiều sai sót lắm mong mọi người thông cảm
     
    [ Len X Miku ] Princess Hatsune
    thông báo


    Mọi người ơi mình đang tìm hình của một linh thú nào đó để đăng lên truyện nhưng không thấy ,bạn nào có hình thì chia sẻ cho minh với nha cảm ơn ạ
     
    [ Len X Miku ] Princess Hatsune
    chap 2


    Miku: á ui da đau quá đi, trời ơi, cái gì dị nè

    - a xin lỗi xin lỗi bạn

    Trên cửa sổ xuất hiện một sinh vật nhỏ màu trắng trong rất là đáng yêu

    Đáng yêu nhỉ

    Miku: cái.....cái gì vậy nè

    -xin chào, mình là moko, mình đến từ hành tinh Second World rất vui được gặp bạn

    Miku:....

    - bạn gì ơi bạn có sao không.

    Bay tới

    Miku:bạn...

    Bạn biết bay sao?

    - đương nhiên rồi, tất cả các linh thú ở Second World đều biết bay hết.

    Miku: Second World ?

    - à nãy giờ gặp mà mình không giới thiệu, mình là momo, linh thú đến từ Second World, từ giờ về sau mình sẽ đi theo bạn để hổ trợ cho bạn.

    (Miku: sao nghe giống trong phim quá dị)

    Miku: bạn nói thật chứ, dự này hơi bị khó tin à nha

    Momo: thật mà, mình nói dối bạn làm gì?

    Miku: nhưng mà theo như mình thấy thì linh thú đang lẻ ra phải to lớn oai phong chứ, ninh bạn giống như là gấu bông vậy.

    Momo: nè mình nhỏ xíu di thôi chứ sức mạnh cũng không phải dạng vừa đâu à nghen.

    Miku: hồi nãy bạn nói là bạn tới đây để hổ trợ cho mình sao?

    Momo: đúng vậy

    Miku: nhưng...

    Nhưng chỉ là một người bình thường thôi mà, đâu có tham gia chiến trường nào đâu mà hổ trợ ?

    Momo: bạn ngốc quá đi, dỉ nhiên là bạn phải có khả năng gì đó mình mới hổ trợ cho bạn chớ.

    Miku: khả năng ?

    Momo: bây giờ bạn hãy giơ thẳng tay ra trước mặt bạn đi

    Miku: như thế này hả ?

    Momo: đúng rồi, bây giờ bạn hãy nói "phép thuật ngưng động thời gian" đi

    Miku: Sao mình thấy giống trong truyện quá dợ

    Momo: thì cứ làm đi

    Miku: " phép thuật ngưng động thời gian "

    Momo: được rồi, cậu mau qua đây xem đi

    Miku đi tới bên cửa sổ, cô mở to mắt ngạc nhiên, thật không thể tin nổi vào mặt mình

    mọi thứ đều ngưng lại, đồng hồ tự nhiên đứng, mọi người đi trên đường cũng dừng lại, chứ cảm nhỏ đang bay cũng dừng lại giữa không trung

    Miku: chuyện...

    Chuyện này là...là sao?

    Momo: là phép thuật đó, cậu là một người sở hữu phép thuật

    Miku: vậy tớ chỉ có thể sử dụng những phép thuật về thời gian thôi á

    Momo: không đâu cậu còn có thể sử dụng nhiều loại phép thuật nữa cơ

    Miku: thật sao

    Momo: tất nhiên

    Miku: vậy bây giờ tớ muốn mọi thứ trở lại như cũ, tớ phải đọc thần chú gì đây

    Momo: ờ hình như là...

    Là...

    Là gì ấy nhỉ

    Miku: linh thú gì mà cả mấy câu thần chú cũng không nhớ

    Momo: chỉ là nhất thời không nhớ ra được thôi mà ( giận dỗi)

    Miku: vậy bây giờ phai làm sao

    Momo: thôi không sao đâu lát nữa tớ nhiều ra sẽ nói cho cậu

    ( miku xém xỉu)

    Miku: à mà hồi nãy cậu nói là cậu đến từ Second World, Second World là gì?

    Momo: Second World là một hành tinh ở khá xa Trái Đất nhưng cũng rất gần Trái Đất

    (miku: sao mà rắc rối dị)

    Miku:ừ ừ kể tiếp đi

    Momo: ở đây có hai thứ tồn tại song song là phép thuật và có công nghệ.

    Ở đó cũng giống ở đây vậy, cũng có nhiều nước lắm.

    Ở Trái Đất thì các nhân tài thường tập trung ở đâu để bộc lộ tài năng nhỉ ?

    Miku: hình như là Mĩ

    Momo: vậy hả, còn ở Second World thì các nhân tài tập trung ở Kaga, ở đó cũng giống ở Mĩ vậy nhưng mà nó lớn hơn rất rất nhiều

    Miku: quao, lớn đến như vậy luôn á

    Momo: chứ sao, ở đó còn có một toà nhà bự ơi là bự luôn, cậu coi nè

    Momo đưa tay ra, bỗng dưng có một vòng tròn với rất nhiều đường nét đẹp hiện lên, sau đó trên vòng tròn xuất hiện một toà nhà nhỏ, vừa với vòng tròn

    Miku: quo, toà nhà này đẹp quá, cả cái vòng tròn trên tây cậu cũng đẹp nữa, đậy là phép thuật gì vậy ?

    Momo: đây là phép mô phỏng, phép này cũng dễ thôi, chừng nào rảnh tớ sẽ chỉ cậu.

    Miku: toà nhà này tên gì dợ

    Momo: toà nhà này tên là blue eyes

    Miku: mắt xanh sao?

    Tên gì lạ dợ?

    Momo: à tại vì tòa nhà này được xây dựng với hai mục đích, một là để tiêu diệt những con quái vật đang trú ngụ ở các hành tinh khác, hai là để tìm ra công chúa

    Miku: công chúa?

    Ở đó cũng có công chúa, hoàng tử nữa Sao

    Momo: ở Second Word thì, Nước nào cũng có vua hết.

    Miku: ở Trái Đất thì rất ít nước còn vua, đa số là có tổng thống, chủ tịch thôi

    Momo: ồ

    Miku: mà công chúa gì đó Sao bị mất tích dợ

    Momo: công chúa ấy là công chúa của Vương Quốc Hatsu, theo như tớ biết thì cô ấy là bạn thân của Hoàng tử nước Kaga.

    Nghe nói là vào ngày sinh nhật thứ 15 của công chúa Hatsu thì đã có chuyện gì đó xảy ra ở ảnh hưởng đến Second World, công chúa đã làm gì Đó để cứu hành tinh ấy và điều đó đã khiến cô ấy mất tích.

    Sau đó thì nhà tiên tri nào á tớ không biết đã nói rằng : công chúa không bị Sao cả, nàng chỉ bị thu nhỏ lại thành một đứa trẻ sơ sinh mà thôi, sau đó cô sẽ lớn Lên theo thời gian.

    Vào ngày sinh nhật thứ 15 của nàng, nàng sẽ hiện nguyên hình lúc đó mọi người sẽ biết ai là công chúa

    Miku: vụ việc đó có nghiêm trọng không?

    Momo: cực kì nghiêm trọng

    Miku: nếu nghiêm trọng vậy sao tớ thấy cậu kể kì dợ

    Momo: Sao kì

    Miku: nếu nó nghiêm trọng thì đáng lẻ ra cậu phải biết là đã có truyện gì xảy ra với nàng công chúa vào ngày đó chớ, ít nhất cậu cũng phải biết là vị pháp sư kia tên gì chứ

    .........................................................

    Mình viết hơi nhanh nên nếu có sai chính tả mong Mn bỏ qua
     
    [ Len X Miku ] Princess Hatsune
    chap 3


    Momo: thì tại...

    Miku: tại Sao?

    Momo: tại vì hoàng tử kaga đã xoá hết kí ức của mọi người về việc đó kể cả mặt của công chúa hatsu luôn chỉ để lại những kí ức còn thiết thôi, những gì mình kể nãy giờ là kí ức được để lại.

    Miku: tại sao vậy, bộ hoàng tử ghét công chúa đó lắm sao

    Moko: không có đâu chẳng qua là hoàng tử ko muốn ai nhắc về chuyện đó nữa, với lại mấy tên lừa đảo có thể sử dụng phép thuật để biến thành công chúa hatsu rồi Đi lua người khác

    Miku: ồ thì ra là vậy.

    Sự việc đó xảy ra vào năm nào?

    Moko: cũng gần đây thôi khoảng 12 năm trước lúc đó hoàng tử và công chúa chỉ mới 18 tuổi thôi.

    Miku: dị bây giờ chắc hoàng tử đó đã 30 tuổi rồi ha

    Momo: không đâu, bây giờ hoàng tử chỉ mới 18 tuổi thôi

    Miku: ụa di kì dợ

    Momo: tại sau sự việc đó hoàng tử để sử dụng phép thuật để cho mọi người chìm vào giấc ngủ đến khi công chúa ở đâu đó tròn 18 tuổi thì mọi người sẽ tỉnh dậy

    Miku: ồ, hoàng tử đó chắc là có sức mạnh phi thường lắm ha

    Momo: chứ sao, hoàng tử kara được coi là chúa tể phép thuật đó

    Miku: không thể tin được

    Momo: thôi mình nhớ ra câu thần chú hóa giải rồi nè.

    ( miku: giờ mới nhớ ra)

    Ở một nơi nào đó

    - hồi nãy mới có người sử dụng phép thuật thì phải, có cảm nhận được không?

    - có, chắc là cô ấy đã gặp Được linh thú rồi

    Hôm sau

    Teto: chào buổi sáng miku

    Miku: chào buổi sáng teto

    Momo: bạn của cậu đó hả dễ thương quá

    Miku: suỵt

    (Teto* nhìn)

    Miku: a không không có gì hết á( cười cười)

    Teto: vậy thôi chúng ta lớp đi

    * hồi tưởng

    sáng

    Miku : tớ đi học đây

    Momo: cho tớ đi nữa

    Miku: không được cậu đi rồi lỡ có ai phát hiện ra thì sao

    Momo: tớ sẽ ở trong cặp cậu và im lặng nha được ko

    Miku: nhưng cậu đi theo để làm gì chứ ?

    Momo: tớ muốn xem môi trường học tập của cậu như thế nào, với lại tớ muốn tham quan Trái Đất đi mà nha nha

    ( làm mặt dễ thương)

    Miku: thôi được rồi, cậu phải im lặng đó

    * kết thúc hồi tưởng

    Trưa

    Momo: miku à tớ đói quá

    Miku: rồi rồi lát tớ cho cậu ăn được chưa

    Teto: cậu nói chuyện với ai dợ?

    Miku: à không tớ nói sảng ấy mà

    Teto: miku hay là hai tụi mình Lên sân thương ăn cơm đi

    Miku: ơ nhưng mà...

    Nhưng mà

    Teto: cậu cứ đi Lên Đi

    Trên sân thượng

    Teto: tớ biết rồi nha

    Miku: biết gì chớ?

    Teto: thôi đừng giấu nữa, bạn bè với nhau mà cậu cứ giấu quài

    Miku: tớ có giấu gì đâu?

    Teto giựt lấy cái túi của miku

    Teto: dị cái này là cái gì

    Miku: chả đây cho tớ

    Teto: cậu phải nói trong đây có gì thì tớ mới chả

    Miku: chả đây

    Momo bay ra

    Momo: nè hai người làm tui chóng mặt quá đó

    Im lặng

    Teto: con gì thế

    Miku: haizz bị phát hiện rồi

    Một lúc sau

    Teto: vậy cậu là linh thú sao, trời ơi sao giống trong thủ lĩnh thẻ bài dị, nhìn cậu dễ thương quá

    Momo: Hehe cảm ơn

    Teto: mà có thật là miku có phép thuật không di, cậu ấy vừa hậu đậu, vừa nhút nhát dị mà cũng có phép thuật Sao

    Miku: nè có cần nói xấu tớ như dị không

    Teto: xin lỗi xin lỗi

    Momo: có phép thuật hay không là do bản chất chứ không phải là do tính cách đâu

    Teto: tiếc quá, tớ cũng muốn có phép thuật

    Miku: có phép thuật khổ lắm

    Momo: thôi dẹp chuyện đó qua một bên Đi, tớ đói quá.

    Teto: vậy thôi chúng ta ăn đi

    .........................................................

    Chưa hết chap 3 đâu nha

    Mỏi tay quá nên mình cắt ra với lại thấy nó dài rồi
     
    [ Len X Miku ] Princess Hatsune
    chap 3(tiếp tục)


    Teto: lát ăn xong cậu chui vô cặp của miku lại hả

    Miku: tất nhiên

    Moko: không chịu đâu (phồng má)

    Miku: sao

    Momo: ở trong đó vừa chật vừa nóng nữa.

    Miku: nhưng nếu cậu không vô cặp tớ thì cậu ở đâu?

    Momo: ờ...

    Hay là tớ sẽ sử dụng phép thuật tàn hình.

    Teto: cậu...

    Cậu có thể sử dụng phép thuật sao.

    Momo: tất nhiên rồi, các linh thú đều có phép thuật

    Miku: ủa dị phép thuật của cậu có mạnh không

    Momo: phép thuật của các linh thú tùy thuộc vào chủ nhân của họ, nếu phép thuật của chủ nhân mạnh thì phép thuật của linh thú cũng mạnh còn yếu thì phép thuật của cả hai đều yếu

    Teto: ồ vậy phép thuật của miku có mạnh không

    Momo: tớ không rõ lắm, chắc phép thuật của cậu ấy cũng dạng bình thường

    Miku: thôi thôi mệt quá, lo ăn đi hai chị

    Giờ học

    Miku: không biết momo đang ở đâu nhỉ, cậu ấy sử dụng phép tàn hình nên mình không thấy cậu ấy, sao mình thấy hơi nặng đầu (chị hành đang suy nghĩ)

    Tên tóc vàng bên cạnh đang nhìn trên đầu chị mi

    Miku: nè, sao cậu cứ nhìn trên đầu tôi quài dợ, bộ trên đầu tôi dính gì à.

    Len: bộ cậu không thấy nặng đầu à( lạnh lùng nói)

    (miku:sao tên này biết hay vậy ta)

    Miku: sao... sao cậu biết

    Len: mọi thứ xảy ra ngay trước mắt tôi làm sao tôi không biết được

    Miku: trước mắt?

    Len: lo học đi

    Tan học

    Khi miku, teto và momo đi về

    (Miku:cái tên đó nói vậy là sao ta............chẳng lẽ)

    Miku: ủa Momo hồi nãy trong giờ học cậu ở đâu vậy

    Momo: ờ thì...

    Tớ nói ra cậu không được nổi giận với tớ đó nha

    Teto: chỉ là nơi mà cậu ở lúc đó thôi mà, có gì đâu mà phải nghiêm trọng dữ vậy ....

    Miku: được rồi tớ hứa, cậu nói đi

    Momo: tớ ngồi ở...

    Ở trên đầu cậu đó miku

    Miku: cái gì chớ

    Momo: ê ê cậu đã hứa là sẽ không nổi giận rồi mà

    Teto: miku bình tĩnh, bình tĩnh

    Miku: ơ nhưng mà

    Teto: hở có chuyện gì sao

    (miku: ý của len là đang nói momo sao)

    Momo: miku về nhà của cậu nhanh đi tớ có chuyện muốn nói

    Teto: chuyện gì dợ, sao cậu không nói ở đây luôn, không muốn tớ biết hả?

    Momo: không phải, chỉ là ở đây không an toàn

    Ở nhà miku

    Miku: được rồi cậu nói đi

    Momo: cái người mà ngồi cạnh cậu trong lớp đó, tớ thấy cậu ta có gì đó rất lạ

    Miku: ý cậu là kagamine đó hả

    Teto: sao vậy Momo

    Momo: lúc tớ ngồi ở trên đầu miku cậu ta đã nhìn tớ chầm chầm giống như là cậu ta thấy tớ vậy

    Teto: nhưng chẳng phải là cậu đã sử dụng phép thuật tàn hình rồi sao

    Momo: thật ra thì ở hành tinh của tớ thi những người có phép thuật mạnh thì sẽ có khả năng phá phép thuật tàn hình

    Miku: vậy chẳng lẽ kagamine cũng có phép thuật

    Momo: gì cơ họ tên của người đó là gì?

    Miku: Kagamine Len

    Momo: Kagamine Len, chẳng lẽ

    .........................................................

    Xin lỗi mọi người vì lâu rồi mà mình chưa ra chap mới, tại bữa giờ mình mắc một căn bệnh mà không ít người bị đó là bệnh lười, hiện giờ mình đang có gắng chiến đấu với căn bệnh này, mình sẽ cố gắng để ra chap thường xuyên
     
    [ Len X Miku ] Princess Hatsune
    chap 3 ( cuối)


    Miku : sao thế Moko?

    Moko: Hừm, tớ thấy cái tên này rất quen

    Miku: trời trên đời này thiếu gì người tên Kagamine Len chứ, haizzz bó tay cậu luôn

    Moko: nhưng.... nhưng

    Miku: thôi bỏ đi.

    À mà Moko này, tớ có hơi thắc mắc một chuyện

    Moko: chuyện gì?

    Miku: ở hành tình của cậu, phép thuật có được chia ra thành chức hay gì đó tương tự không?

    Moko nghiên đầu, tỏ vẽ không hiểu

    Teto: ý của Miku là những người sử dụng phép thuật có được chia thành các cắp không ?

    Moko: a tại Miku nói nói khó hiểu quá đó nói ngắn ngọn dễ hiểu thôi, như Teto nè

    Miku có hơi bực bội nói : trả lời câu hỏi giùm cái

    Moko: ở hành tinh của tớ thì ai cũng có thể sử dụng phép thuật hết, cứ cách 10 năm là sẽ có một cuộc thi bắt buộc ai cũng phải tham gia.

    Cuộc thi này là để thử tài của mọi người sau đó đánh giá phép thuật của họ thuật hạng nào.

    Ví dụ phép thuật của Miku quá yếu thì sẽ được gọi là yowai hito ( kẻ yếu g

    Miku: nè ý Cậu là tớ yếu đó hả

    Moko: chỉ là ví dụ thôi.

    Còn kẻ mạnh thì sẽ đc gọi là Tsuyoi.

    Thật ra thì còn nhiều cắp lắm nhưng mà...

    Teto mặt tò mò: nhưng mà sao?

    Moko: nhưng mà...

    Miku: cậu nói nhanh đi

    Moko: các cậu ko được giận tớ á nha

    Miku, Teto đồng thanh : tui tớ hứa

    Moko: nhưng mà...nhưng mà tớ quên rồi

    Miku, Teto: MOKOOOOO

    Và thế là hai thánh rượt con nhỏ chạy khắp nhà

    Sau khi đã rượt nhau đã đời

    Miku: hờ hờ ( thở) mệt quá đi

    Teto: có chút xíu mà chạy nhanh dễ sợ

    Moko: hahaha

    Teto: vậy thôi tớ về đây tối rồi

    Miku: tạm biệt

    Moko: Bye bye

    .........................................................

    Xin lỗi các bạn rất nhiều
     
    [ Len X Miku ] Princess Hatsune
    xin lỗi


    Mình thành thật xin lỗi mọi người vì đã ko ra chap mới trong một thời gian (rất) dài, mình thật sự không có thời gian để viết truyện nên mong mn thông cảm
     
    [ Len X Miku ] Princess Hatsune
    chap 4


    --------------

    Chúc con ngủ ngon, Miku bé bỏng của bố mẹ

    '' ai vậy?, ai đang nói đó?

    Ruốt cuộc là ai.

    Không đừng đi, đừng đi mà''

    --------------

    Miku: đừng đi

    Moko: đi đâu?

    Mới sáng sớm mà la lối om sòm

    Miku: Moko?

    Chỉ là mơ thôi Sao?

    Chỉ là mơ thôi

    Moko: mơ gì mà đừng đi dị, mơ hôn ai hả?

    Miku: hôn hôn cái gì, tớ chỉ mơ Mấy cái linh tinh thôi

    Moko: Tớ vừa nhận được thông báo từ blue eyes, rằng các quái vật ở Trái Đất đã thức dậy rồi

    Miku: thật sao?

    Nhưng trước đây tớ luôn nghĩ rằng quái vật không ngủ chứ

    Moko: thế cho tớ hỏi 14 năm qua cậu sống ở đây có gặp một con quái vật nào không ?

    Miku: ừm....không.....

    Không có

    Moko: năm nay......

    À mà thôi...

    Nếu cậu không chuẩn bị đi học ngay thì sẽ trễ học đấy

    Miku: ấy chết...

    Tại nói chuyện với Cậu nên tớ quên mất.

    Tại cậu đó

    Moko: chưa thấy ai vô duyên như cậu

    .........................

    Teto: Miku ở đây, ở đây nè

    Miku:hờ....

    Hờ....

    Xin lỗi tớ tới trễ

    Teto: không sao không sao.

    Ủa mà Moko đâu rồi?

    Miku: sáng nay cậu ấy nói cần về second word

    Teto: để làm gì?

    Miku: tớ cũng không biết nữa, chỉ nghe cậu ấy nói vậy thôi, thôi tụi mình qua bên kia mua đồ ăn rồi còn tới trường nữa

    Teto: ukm

    .......................................

    A: Trong vũ trụ này, hầu hết tất cả các hành tinh đã qua ngày đó rồi chỉ còn mỗi Trái Đất là chưa thôi.

    Chắc chắn bọn họ đang nhấm vào Trái Đất

    B: Ừ chắc chắn là vậy, nhưng hiện tại các pháp sư ở Trái Đất rất ít, hơn nữa hầu hết họ không thể sử dụng thành thạo phép thuật

    A: không sao, ngày đó còn khá lâu mới tới, chúng ta sẽ gửi một số pháp sư giỏi xuống Trái Đất để họ chuẩn bị

    C: à Moko, pháp sư của ngươi sao rồi?

    Moko: dạ tôi chỉ mới đến đó có hai ngày thôi nên chưa dạy cho cô ấy nhiều phép ạ

    C: không sao không sao, pháp sư đó may mắn lắm đó, pháp sư tài giỏi nhất ở đây đã chọn cô gái đó để dạy phép cho

    Moko: pháp sư giỏi nhất?

    Nhưng tôi ở đó có thấy ai đâu ạ

    B: có thể ngài ấy đã đến rồi mà ngươi không biết đó thôi

    Moko: vậy mọi người có hình không ạ?

    B: đây

    Moko: OMG
     
    [ Len X Miku ] Princess Hatsune
    chap 4.2


    -----oOo-----

    À chap trước mình có ghi một số nhân vật tên A,B,C ( để tạo cảm giác bí ẩn đó mà ^ω^)đó là nhưng người có địa vị cao ở blue eyes ấy .

    Sau này mình sẽ kể rõ tên, họ, mặt mũi tóc tai...

    Của họ ở một chap nào đó.

    Còn giờ thì chúng ta vào câu truyện thôi ≧ω≦

    -----oOo-----

    Trường học

    Trong giờ toán

    Cô giáo: bây giờ chúng ta sẽ kiểm tra 15 phút các em lấy giấy ra, chuẩn bị làm bài

    Cả lớp: ể( kéo dài)

    Cô giáo: các em yên tâm đi, đề kiểm tra lần này chỉ có 15 câu trắc nghiệm thôi.

    Nội dung là bài hôm trước, ai học bài thì sẽ làm được còn không học thì ít nhất cũng được 1 điểm.

    Các em lấy giấy ra đi, lớp trưởng lên phát giấy cho các bạn

    Lớp trưởng: vâng

    (miku: ôi không)

    10 phút sau

    Cô giáo: còn 5 phút nữa

    (Miku: chết mình rồi, hôm qua lo luyện một số phép thuật nên mình quên học bài, giờ sao đây π_π)

    Len: ABA DBC DAA CCB CBD

    Miku quay lại nhìn Len với ánh mắt khó hiểu

    Len: nhìn gì, lo làm đi, còn 5 phút thôi đó

    Tất nhiên là miku lo làm rồi

    Miku: Len, đọc lại đi hồi nãy cậu đọc nhanh quá

    Len🙁 thở dài) không tự nhớ đi

    Miku: Lennnn

    Len: ABA....

    Sau giờ học hôm đó

    Miku: nè Len, tại sao cậu lại giúp tôi vậy?

    Len: tại sao tôi phải trả lời cậu

    Miku: đi mà, trả lời tôi đi

    Len: haizz, tôi không muốn vì luyện tập phép thuật mà cậu bị điểm kém.

    Lần sau cậu nên sấp xếp thời gian biểu của mình cho hợp lý.

    -sau đó Len đi ra khỏi lớp, miku vẫn đứng đó, thần thờ nhìn về hướng cửa lớp

    Miku: gì cơ, cậu ta...

    Cậu ta vừa mới nói cái quái gì vậy.

    (miku: không thể nào, không thể nào.

    Mokoooooo)

    -----oOo-----

    Vừa về đến nhà, miku đã ngay lập tức chạy lên phòng

    Mẹ miku: con làm gì mà chạy dữ vậy, miku, miku.

    Rầm( tiếng mở cửa thật mạnh)

    Miku: Moko, Moko cậu đâu rồi?

    Moko?

    Moko: Miku tớ có chuyện muốn nói( vừa mới về)

    Miku: tớ cũng có chuyện muốn nói

    Moko: vậy cậu nói trước đi

    Miku: sáng hôm nay, .....bla......

    Bla.....

    Bla.....( chuyện sáng hôm nay ấy mà, tại mình lười viết ra quá :>)

    Moko: chuyện của tớ cũng liên quan tới người tên Len đó

    Miku: vậy cậu nói đi

    Moko: hôm nay lúc tớ đi hộp, các pháp sư ở đó đã nói rằng có một pháp sư cấp cao được cử xuống đây để hổ trợ cho cậu

    Miku: vậy...

    Vậy...người đó...người đó chính là...là...

    Moko: chính là kagamine Lennnnnnnn

    Miku: không thể nàoooo

    Moko: còn một tin sốc hơn nữa, cậu ấy chính là hoàng tử kaga

    Miku: ôi trời ơi, không thể nào tin được.

    Vậy vụ sáng nay là...

    Là cậu ấy đọc suy nghĩ của tớ?

    Moko: chính xác là như vậy

    Miku: ôi trời ơi...

    Moko: vậy là lúc tớ tới trường cậu, cậu ta à không hoàng tử đã nhìn thấy tớ.

    Miku à, tớ nghĩ cậu nên đối xử tử tế với hoàng tử, không được gọi cậu ta hay tên, mà phải gọi là điện hạ hoặc hoàng tử và xưng là thần

    Miku: nhưng...trước đây tớ toàn....

    Moko: chắc không sao đâu, bởi vì cậu chưa biết đó là hoàng tử mà.

    Nhưng bây giờ biết rồi cậu phải xưng như vậy, nếu không cậu sẽ bị mang tội là không tôn trọng hoàng gia.

    Dù sao thì được hoàng tử hổ trợ là một vinh dự lớn của cậu đó

    Miku: vậy...vậy ngày mai...tớ phải...phải...

    Moko: thì cứ như bình thường thôi, nhưng phải xưng hô như những gì tớ bảo.

    Miku: đươc rồi...tớ kể cho teto nghe được không?

    Moko: được chứ, tối nay tờ sẽ chỉ cậu cách dịch chuyển tức thời

    Mẹ miku: Miku, xuống tắm đi con

    Miku: dạ, con biết rồi.

    *Buổi tối hôm đó

    Mẹ Miku: Miku à, dạo này có chuyện gì xảy ra sao?có thể kể cho mẹ nghe được ko?

    Miku: dạ??

    Dạ...dạ đâu có chuyện gì đâu mẹ, sao...sao mẹ lại hỏi vậy?

    Mẹ Miku: không có gì, chỉ là mẹ thấy dạo này con cứ xử lạ quá, nên mẹ hỏi thôi, nếu có chuyện gì thì hãy nói cho bố mẹ biết, được không con?

    Miku: vâng con biết rồi ạ??

    Mà bố mẹ ơi, tại sao con lại được đặt tên là Hatsune Miku vậy ạ?

    Bố Miku: ý con là sao, con không con thích tên đó hả

    Miku: ý, ý con là, thường thì bố mẹ hay đặt tên con cái cùng họ với mình, vậy tại, tại sao họ của con....Bởi vì con chỉ là con nuôi thôi đúng không ạ?

    Mẹ Miku: không, không phải như con nghĩ đâu, tại sao con lại n

    - là vì người khác muốn vậy ( bố nói)

    Mẹ Miku: anh à

    Bố Miku: lúc bố mẹ thấy con ở ngoài cửa, có một con mèo trắng nằm ngay bên cạnh.

    Khi bố mẹ bước ra thì con mèo vẫn ngồi đó nhìn chầm chầm vào bố mẹ rồi hướng mắt về phía con, trong cái dỏ mà con nằm một mẫu giấy ghi rằng '' làm ơn hãy nuôi nấn đứa trẻ này và đặt tên nó là Hatsune Miku, làm ơn hãy cưu mang thiên thần của chúng tôi''

    Miku: ồ quao

    Mẹ Miku: lúc đầu bố con không định lấy cái họ đó đâu, nhưng vì mẹ thuyết phục mãi nên bố con mới đồng ý

    Miku: vậy còn con mèo?

    Mẹ Miku: à sau khi mẹ bế con lên thì nó cũng đi mất luôn.

    Bố Miku: con thắt mắc chuyện này lâu rồi đúng không?

    Miku: vâng

    Bố: vậy thì sao bây giờ con mới hỏi

    Miku: dạ tại con sợ

    Bố: haha sợ gì chứ, lần sau thắc mắc gì thì cứ hỏi, bố muốn con bố phải can đảm lên được chứ?

    Miku: dạ con biết rồi, dạo này con cũng có một chút chuyện xãy ra, đợi thời cơ thích hợp con sẽ nói cho bố mẹ nghe

    Mẹ: hể??

    Đừng nói với mẹ là con có bạn trai rồi nha

    Miku: dạ không.....không làm gì có chuyện đó

    Bố: thật à, con có bạn trai từ khi nào thế

    Miku: không có mà

    ____

    (Moko: gia đình cậu hạnh phúc thật đó, Miku à cậu nhất định phải bảo vệ họ, thật tốt)
     
    [ Len X Miku ] Princess Hatsune
    chap 5


    ''tìm thấy rồi nha''

    Một cô bé với mái tóc xanh mượt đang đứng nhìn qua dãy hàng rào thấp màu trắng, xung quang hàng rào là một dàn hoa đậu biếc, cô đang nói chuyện với một cậu bé khác.

    Cậu ngồi dưới hàng rào, những bông hoa xanh thẳm rủ lên mái tóc màu vàng óng, cậu vừa bị câu nói kia làm cho giật mình nên khuôn mặt vẫn còn chút hoảng hốt

    ''cậu đang làm gì ở đây vậy, tớ tìm cậu nãy giờ '' cô bé kia hỏi với khuôn mặt vui vẻ, vừa nói vừa ngồi xuống bên cạnh cậu

    ''Tớ...tớ...tớ hái hoa để...

    Để làm...làm trà, với lại...

    Lại trốn cậu''cậu trả lời khá khó khăn

    ''cậu trốn cũng kĩ đó, nhưng đối với một thiên tài trốn tìm như tớ thì tìm cậu chỉ là chuyện nhỏ''cô bé đắc ý nói

    '' mà hoa tên gì vậy?

    Nó làm trà có ngon không?''

    ''c..

    Có, rất...rất ngon...và...và rất th...thơm.

    Nó...

    Nó là..là...hoa...hoa đ..đậu...biếc''

    '' sao cậu không nhờ bác đầu bếp làm cho, bộ trong bếp không có hoa này sẵn à?''

    Cậu bé lắc đầu

    ''sao cậu không bảo những người hầu làm?''

    Cậu nhìn cô rồi ko nói gì

    '' à tớ biết rồi,ùm.....vậy để tớ hái giúp cậu nhé''

    *gật đầu

    Cố bé đứng dậy, vừa phủi quần áo vừa nói:'' cậu đứng dậy đi, chúng ta vào trong lấy vỏ rồi ra hái, mình sẽ hái thật nhiều để mọi người cùng uống, được không?''

    Cậu gật đầu rồi đứng dậy, cô nắm tay cậu chạy về phía tòa nhà lớn.

    -----oOo-----

    Miku mở mắt, đây là lần thứ hai cô tỉnh dậy sau một giấc mơ kì lạ, nó khiến cô có cảm giác rất chân thật.

    Moko còn ngủ, tướng ngủ thật là kém sang.

    Miku: Moko, dậy mau, cháy khét ròii

    Moko:ưm, để người ta ngủ thêm chút nữa đi, cậu vệ sinh cá nhân đê

    Moko đáp trong khi mắt vẫn còn nhắm chặt

    Miku cầm Moko lên và lắc qua lắc lại, giống như đang cầm một con gấu bông vậy.

    Moko bị lắc một hồi thì khó chịu, mở mắt ra la

    Moko: aaaa, mới sáng sớm mà

    Mẹ Miku: có chuyện gì mà la làng thế Miku, mới sáng sớm thôi đó

    Nghe vậy Moko lập tức im miệng, nhìn Miku chầm chầm

    Miku: dạ không có gì đâu ạ

    Khi không còn nghe thấy gì nữa thì Moko nói

    Moko: sao hôm nay cậu dậy sớm thế

    Miku: tớ mơ thấy một giấc mơ kì lạ nên giật mình tỉnh dậy.

    Nó cũng không có gì là ghê rợn đâu

    Moko: giấc mơ kì lạ hả? hừm... chắc là do ảnh hưởng của phép thuật, cũng không có gì to tác, đối với người bình thường thì khi sử dụng phép thuật thì sẽ bị ảnh hưởng một chút.

    Miku: hôm nay tớ phải đi học, và sẽ đối mặt với vị hoàng tử kia haizzz

    Miku vừa nói vừa xếp mền

    Moko: sao lại dùng từ đối mặt?

    Cậu vinh hạnh lắm lắm lắm luôn mới được hoàng tử kaga trợ giúp cho đó

    Miku: biết là vậy nhưng tớ thấy rất lo lắng, vì đó là một người quan trọng cho nên tớ cảm thấy rất sợ khi phải đối mặt

    Moko: tớ biết, nhưng....

    Nhưng chẳng lẽ cậu định không đi học luôn, đến khi gặp ngài ấy thì có gì tớ sẽ chỉ cậu nên làm thế nào

    Miku không nói gì nữa, cô cầm lấy bộ đồng phục của mình và đi vào nhà vệ sinh.

    Một lúc sau thì cô đi ra

    Miku: nhưng ở trong lớp thì tớ nói chuyện với cậu bằng cách nào?

    Mọi người không thấy cậu mà, chẳng lẽ tớ phải nói chuyện với 1 khoảng không ngay tại lớp

    Moko: cậu nói cũng đúng, hừm....

    Để tớ nghĩ coi.......

    A có một thuật rất hay, rất đơn giản có tên là speechles( nói không ra tiếng).

    Thuật này giúp chúng ra có thể nói chuyện trong suy nghĩ luôn

    Miku: hay thật đó, tớ cũng muốn học

    Moko: cậu ngồi xuống đi

    10 phút sau

    Mẹ Miku: Miku à, xuống ăn sáng đi con, làm gì trên đó nãy giờ thế?

    Miku: con xuống ngay

    Nói xong Miku quay lại với Moko nói

    Miku: như vậy là được rồi đúng không? tớ thấy không ổn

    Moko: ổn mà ổn mà rồi, cậu đi xuống nhà đi tớ sẽ dùng phép tàng hình

    Miku: um

    Nói rồi Miku lấy cập và đi xuống nhà

    Mẹ Miku: con làm gì mà lâu thế?

    Miku: dạ tại con phải ờ...

    Soạn sách vở, đúng rồi soạn sách vở cho nên là hơi lâu ạ

    Mẹ Miku: được rồi, con qua ăn sáng đi

    -----oOo-----

    Sau khi ăn xong, Miku đi tới nhà Teto

    Teto: cậu làm gì mà lâu thế, tớ còn định qua nhà cậu đây này

    Miku: tại tớ dậy hơi muộn chút

    Teto: haizz đúng là heo, ngủ nướng vừa thôi cô nương.

    Ụa mà Moko đâu?

    Hôm nay cậu ấy không đi cùng cậu à

    Moko: tớ đây nè

    Teto: ủa sao tớ nghe giọng mà không thấy cậu ở đâu hết dợ

    Miku: cậu ấy đang dùng thuật tàng hình

    Teto: quào, giống như trong hoạt hình vậy, tuy là không dùng được phép thuật nhưng được làm bạn với một người có phép thuật như cậu tớ thấy thật vinh hạnh

    Miku: nhưng chẳng phải như vậy cũng có hại sao?

    Cậu sẽ chịu ảnh hưởng vì tớ

    Teto: cậu sẽ bảo vệ tớ mà đúng không?

    Miku: à mà có chuyện này tớ muốn kể cho cậu nghe

    Teto: ỏ?

    Quan trọng lắm hả?

    Miku: đúng vậy, cậu qua đây

    Miku kéo Teto qua một cái ghế trong công viên, kéo cô lại gần và nói gì đó.

    Một lát sau, Teto với khuôn mặt bất ngờ, đứng lên khỏi ghế

    Teto: ôi trời ơi không thể tin được, không thể tin được.

    Không ngờ có một vị hoàng tử đang ở trong trường mình, có một vị hoàng tử, ôi là hoàng tử đó

    Miku: tớ thấy không có gì đáng vui mừng cả

    Moko: được gặp một trong những người quan trọng nhất của thế giới phép thuật là một vinh hạnh cực kì cực kì lớn

    Teto: đúng đó đúng đó, tớ thấy cực kì cực kì vinh hạnh.

    Chòi oi có khi nào sau này Miku của chúng ta sẽ trở thành vợ của hoàng tử không?

    Hoo như vậy thì tớ sẽ là bạn thân của một vị hoàng hậu OMG

    Moko: cậu nói đúng, có thể lắm chứ, nếu vậy thì tớ sẽ là...

    Miku: thôi đi, chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra đâu, nếu vậy còn công chúa Hatsu thì sao?

    Nghe đến đây, nụ cười trên gương mặt hai người kia cứng lại rồi biến mất, một lúc sau Teto mới nói

    Teto: nhưng, nhưng lỡ không tìm được cô công chúa ấy thì sao

    - Sẽ tìm được thôi, chắc chắn sẽ tìm được

    Một giọng lạnh lùng vang lên

    ......................................................................

    Nghỉ dịch zui hông mn

    Mình học online các kiểu nên ko ra chap mới đc, mấy bạn cũng dị đúng hông hè hè
     
    [ Len X Miku ] Princess Hatsune
    chap 6




    Bọn họ đều quay lại nhìn về phía phát ra tiếng nói đó.

    Sau cánh cổng một cô gái với mái tóc dài màu tuyết bước ra, khuôn mặt chiếm mất sáu phần xinh đẹp, bốn phần lạnh lùng.

    Đôi mắt màu xanh ngọc trong veo nhìn họ chầm chầm

    ( IA, phó Chỉ Huy ban ngoại giao giữa các hành tinh của Blue Eyes)

    IA: Moko, ngươi bỏ quên đồ

    Nói rồi cô lấy một một quyền sách lớn, đó là quyển sách ghi lại các câu thần chú.

    Moko vội bay tới, nhận lấy quyển sách với vẻ lúng túng

    Moko: tôi...tôi cảm ơn, thành thật xin lỗi tôi là phiền ngài quá.

    IA: ừ, rất phiền nhưng nếu ta không tới sẽ không có cơ hội nghe được mơ ước vở vẩn ngu ngốc của các ngươi

    Cô khoang tay, nói với giọng lạnh lùng.

    Ánh mắt di chuyển rồi ngừng lại lên người Teto.

    Cười một cách khinh thường, nụ cười còn chứa vài phần tức giận không thể hiện rõ.

    Sau đó cô xoay người bỏ đi, trước khi đi cô còn nói một câu '' trên đời nay không ai có thể thay thể chủ nhân của ta được đâu, bọn thường dân dơ bẩn các ngươi có mơ cũng đừng mơ"

    Miku: Moko....cô ấy là ai vậy?

    Moko: ngài ấy là phó chỉ huy ban ngoại giao của Blue Eyes, IA, chúng ta không được phép gọi họ của ngài ấy vì chúng ta thuộc cấp thấp hơn,

    Miku: vậy ai ở cấp trên thì chúng ta cũng chỉ được gọi tên thôi sao?

    Moko: không phải, chỉ có ngài ấy thôi, tại ngài ấy không thích

    Teto: cô ấy trông đáng sợ quá, làm tớ lạnh cả sống lưng

    Miku: ban nãy cô ấy nói "chủ nhân của ta", vậy cô ấy là người của công chúa sao?

    Moko: đúng rồi đó, ngài ấy lạnh lùng vậy một phần cũng là do cái chết của công chúa

    Teto: êi thôi thôi chúng ta mau đi học đi, không là trễ giờ mất

    Nói rồi cô kéo tay Miku đứng dậy, vui vẻ nhảy chân sáo đến trường

    {Miku: công nhân cậu ấy nhiều năng lượng thật}

    Sau khi vào lớp, Miku vẫn có hơi lo sợ khi phải đối mặt với Len, Teto vẫn vui vẻ chào hỏi mọi người như bình thường, cô ấy động viên Miku rồi ngồi xuống bàn, lấy sách vở ra.

    Dù gì cũng đã sắp vào tiết rồi nên cũng không cần phải nói chuyện với người ta nhiều, cứ đợi cho đến giờ ăn trưa đã rồi tính.

    Moko vẫn còn dùng thuật tàn hình, cậu ấy ngồi trên bàn của Miku, mắt hướng về chàng hoàng tử với mái tóc màu nắng kia, bọn họ dùng thuật thông linh để nói chuyện với nhau, cũng chỉ là những câu nói cứng ngắc giữa chủ và tớ.

    Có khi nào những người thân xung quanh công chúa đều lạnh lẽo như thế không nhỉ?

    Cả ngày hôm đó Len không chủ động bắt chuyện với Miku, mà Miku cũng không dám hó hé gì với anh vì cô có chút sợ cùng ngại ngùng, không biết phải hành xử sao cho phải phép.

    Cả ngày cứ mang một tâm trạng lo âu, buồn bã.

    Vì muốn chấn an nhỏ bạn thân của mình, sau khi tan học Teto đã dắt Miku đến một tiệm hoa mới mở, Tiệm hoa nhìn rất đơn giản nhưng lại toát lên một vẽ đẹp thanh lịch, tiệm có một cái cửa sổ lớn làm bằng kính, có thể thấy được hết tất cả những bông hoa sặc sỡ sắc màu được bày biện một cách tỉ mỉ ở bên trong, bên ngoài còn có hai kệ đên được đặt đối diện nhau để trang trí những chậu xương rồng hay hoa sen đá nhỏ nhỏ.

    Trên kính cửa sổ còn có cả tên của tiệm được dán trên đó với tông màu đen nổi bật, dù không có quá nhiều đồ trang trí những tiệm hoa này lại khiến cho người ta bị thu hút, nó dường như có một nét đẹp bí ẩn gì đó khiến ai đi qua cũng phải quay lại nhìn thử một lần.

    Ngoài cửa có một vị khách nam đang ngồi xem xét từng chậu sen đá nhỏ, bên cạnh anh ấy là một cô gái với mái tóc dài màu anh đào, gương mặt xinh đẹp vớ nụ cười dịu dàng trong thật nổi bật.

    Teto đứng đợi vị khách kia đi rồi mới kéo Miku tớ đó, giọng hớn hở gọi

    Teto: chị Luka ơiiiiiiiiiii

    (Giới thiệu nhân vật:

    Megurine Luka 30/1 là một cô gái dịu dàng với một mùi hương đặc trưng không trình với bất kì loại nước hoa nào.

    Cô ấy rất giỏi tiếng Anh, thích nấu ăn nhưng chỉ nấu được vài món đơn giản hoặc trán miệng)

    Luka quay lại nhịn Teto, vẫy tay chào hai cô nhóc đang chạy ào tới

    Teto: xin giới thiệu với chị, đây là Hatsune Miku, là con nhỏ mà em hay kể với chị đó

    Luka: đáng yêu quá, chào em, chị là Megurine Luka, chị họ của Teto, em có thể gọi chị là Luka cũng được

    Miku: em chào chị, đây là lần đầu tiên em biết đến chị luôn, Teto không nói gì về chị hết

    Teto: tại chị ấy mới vừa từ Mỹ về cách đây 2 tháng, chị Luka muốn thử tự lập ở quê nhà

    Luka: được rồi gai đứa vô quán đi, để chị đi pha trà cho, các em uống trà hoa hồng nhé?

    Miku: dạ vâng cảm ơn chị

    Luka dẫn hai em vào tiệm rồi vô bếp, vì cô ấy dành hầu hết thời gian ở đây nên tiệm có cả bếp và nhà vệ sinh để tiện cho công việc, Miku và Teto ngồi xuống một cái bàn nhỏ gần cửa sổ, hoa ở đây tươi thật đấy, màu sắc lại rất đa dạng, nhiều loại để chọn lựa, lúc này Moko mới ngồi xuống bàn, hiện rõ nguyên hình như công con gấu bông.

    Teto: cậu làm tớ giật mình đấy, sao cậu hiện nguyên hình luôn thế?

    Không sợ bị chị ấy phát hiện hả?

    Moko: bông hoa trên cái bàn kính của là gì thế?

    Nó lớn quá

    Hai người nhìn theo hướng Moko nói, trên đó có một bó hoa đã được gói lại sẵn, bên cạnh còn có giấy gói và ruy băng, chắc chị Luka đang làm dở

    Miku: đó là hoa mẫu đơn, lần đầu tiên cậu thấy sao?

    Ở hành tinh của cậu không có hả?

    Moko: tớ được sinh ra để dẫn dắt những người từ hành tinh khác, trong quá trình học ít được tiếp xúc với người khác.

    Bông hoa đó....trong nó lộng lẫy quá, nhìn cứ như một bộ váy công chúa nhiều tầng vậy.

    Nghe đến đó Miku và Teto bất giác thấy thương Moko, các linh thú đều phải trải qua một quá trình học dài, sau đó mớ được bắt đầu làm nhiệm vụ, cả cuộc đời không biết liệu có được vui chơi thoải mái không.

    Miku đưa tay lên vuốt ve những sợi lông mượt mà của Moko, không nói gì nữa.

    Luka đi ra với một khay trà trên tay làm cả bọn giật bắn mình, không biết xử lý tình huống ra sao, cô ấy vừa nhìn Moko vừa đặt trà xuống.

    Luka: gấu bông của em à?

    Trong nó đáng yêu quá

    Teto: a đúng đúng, nó là gấu bông là gấu bông

    Luka: hai đứa sao thế?

    Có chuyện gì mà trong em có vẻ lúng trúng vậy

    Teto: dạ không dạ không, mọi chuyện vẫn ổn

    Luka: thế sao?

    Chị chạm vào nó được không?

    Miku: a dạ được, chị cứ tự nhiên

    Miku đẩy Moko lại gần Luka một chút, Luka nhìn bé gấu bông trắng muốt trắng mặt, đưa tay lên vuốt ve rồi sờ vào tai

    Luka: em ấy dễ thương thật, trông cứ như một vật sống vậy, đôi mắt rất có hồn, còn tỏa ra một mùi hương nhè nhẹ nữa

    Miku: aha cảm ơn chị, chắc bé Moko thích lắm

    Luka: bé này tên Moko sao?

    Cái tên nghe rất hợp đấy

    Ba người ngồi nói chuyện khá lâu, cách nói chuyện dịu dàng của Luka không làm Miku cảm thấy ngại mà ngược lại là rất thoải mái, cảm giác như đang trò chuyện với một người chị lâu năm không gặp vậy.

    Trước khi tạm biệt Miku đã xin chị Luka một bông hoa mẫu đơn, dù là cho nhưng chị ấy vẫn cẩn thận gói lại đẹp đẽ rồi mới cho Miku, còn tặng Moko một dây ruy băng hồng

    Miku: chị ấy dễ thương thật đó

    Moko: chị ấy chạm vào tớ rất dịu dàng, thật ấm áp

    Teto: chị của tớ mà, tính cánh nhẹ nhàng đó đã làm cho biết bao con tim thiếu nữ liu xiu rồi đó.

    Miku: nhưng mà tớ hơi lo, một người nhẹ nhàng như chị ấy mà lại sống một mình, lỡ gặp kẻ xấu thì sao

    Teto: tớ cũng lo, bố mẹ tớ muốn chị ấy sống chung nhưng chị ấy nói là sợ làm phiền gia đình nên từ chối nhiều lần lắm rồi, tối nào bố với mẹ tớ cũng canh giờ chị ấy đóng cửa tiệm để tìm cớ hộ tống chị về đến nhà.

    Moko: gia đình cậu đáng yêu thật đó

    Teto: điều nên làm thôi mà
     
    [ Len X Miku ] Princess Hatsune
    chap 7 Blue Eyer


    Dưới ánh trăng xanh đôi trai gái cùng nhau hẹn ước, thề rằng sẽ cùng nhau suốt kiếp mãi mãi không chia lìa.

    Đôi mắt nàng long lanh tựa mặt hồ, xanh thâm thẫm như bầu trời đêm, với đôi tay trắng ngần mảnh mai nàng đưa lên vuốt ve gương mặt chàng, thủ thỉ với chàng những câu nói ngọt ngào.

    Mái tóc chàng óng vàng như rực sáng giữa trời đêm, gương mặt thanh tú đợm chút nét buồn, im lặng nghe những lời nàng nói.

    Cả hai đều đang rất sợ, bởi có thể đây sẽ là làm cuối cùng họ gặp nhau, lần cuối cùng được chạm vào đối phương, đám hoa mẫu đơn trắng tinh bên cạnh như đang tô điểm cho cuộc chia ly của cặp đôi trẻ, ánh trăng dịu dàng như ăn ủi tâm hồn cả hai người.

    Bỗng nàng lấy ra một sợi dây chuyền bằng bạc, mặt dây chuyền được làm bằng đá Sappire xanh, được mài thành hình hình giọt nước với những đường viền tinh tế bên ngoài, nó đẹp hệt như đôi mắt nàng vậy

    -"Đây, sợi dây chuyền này ta tặng chàng, mỗi lần nhớ tới ta cứ lấy nó ra ngắm và ngỏ kên nó ba lần, nếu nó sáng lên thì là ta đang đáp lại chàng"

    Chàng thoáng chốc ngạc nhiên hỏi:"vậy còn nàng thì sao?"

    -" ta cũng có" vừa nói nàng vừa lấy ra một sợi dây chuyền y hệt nhưng được là từ đá Sapphire vàng, vui vẻ khoe cho chàng xem:" có nó rồi chúng ta sẽ luôn có thể được gắn kết với nhau" Nàng vui vẻ cười với chàng, nụ cười như muốn xóa tan đi mọi buồn phiền của chàng nhưng chính nàng cũng chẳng thể giấu đi sự lo lắng.

    Chàng nhìn nàng, cũng cố găng nở nụ cười trấn an, nhẹ nhàng ôm nàng vào trong lòng, nàng cũng không kìm được mà ôm chặt lấy chàng, bả vai run run

    -" ngoan não đừng khóc, nàng luôn luôn lạc quan trong mọi chuyện mà không phải sao?

    Mọi chuyên rồi sẽ ổn thôi Mi..."

    Len ngồi trên ghế ngắm nhìn bàu trời đêm, hôm nay là ngày trăng tròn, mặt trăng cũng có màu xanh ngọc hệt như hôm đó, cũng dịu dàng an ủi tâm hồn anh như vậy.

    Len nhìn sợi dây chuyền trên tay, bất giác ngỏ ba cái lên mặt dây chuyền như chờ đợi điều gì đó...ngỏ đi ngỏ lại bao nhiêu lần nó cũng chẳng thể sáng lên lần nào nữa.

    -"em ngủ lâu thật đấy" anh thầm thì với giọng điều trầm thấp buồn bả, nhìn chầm chầm vào kỉ vật của hai người, long không khỏi quăng thắt lại.

    Cùng lúc đó Miku đang chăm chỉ học câu lệnh mới, vì thấy cô có vẻ mệt mỏi nên Momo đề nghị kéo cửa sổ ra cho thoáng, đồng thời để Miku thư giản một chút.

    Miku cũng nghe lời mà đứng dậy, vén màn cửa sổ ra, mặt trăng hôm nay có màu xanh- một màu xanh ngọc nhàn nhạt tỏa sáng giữa bầu trời đêm.

    Miku đứng đơ ra nhìn khung cảnh trước mắt, cũng lâu lắm rồi cô mới nhìn thấy mặt trăng xanh, lần nào cũng thế, Miku đều đứng lăng im trước khung cảnh tuyệt đẹp này, mỗi lần như vậy cô lại liên tưởng đến một vườn hoa mẫu đơn trắng tỏa hương, liên tưởng đến một mái tóc vàng tựa ánh sao, nhưng tại sao lúc nào cũng thế vậy?

    Tại sao?

    Cô cũng không biết nữa.

    Khung cảnh đó lúc nào cũng gợi lên cho cô sự tò mò, sự thân thuộc, sự chua xót, tò mò vì không biết nó ở đâu?

    Tại sao bản thân lại nhớ về nó nhiều đến vậy?

    Thân thuộc vì nó như đã xảy ra rồi, như bản thân cô đã từng trải qua nó rồi, còn sự chua xót....cô không rõ, chỉ là trong lòng luôn thấy đau buồn luyến tiếc điều gì đó.

    Momo thấy cô đứng yên như thế mới tò mò mà bay đến hỏi

    -" Miku, Miku....cậu sao thế??"

    Bị tiếng gọi của Momo kéo về thực tại Miku bỗng hoàn hồn quay sang nhìn Momo, có hơi lúng túng hỏi lại:" hở??cậu nói gì cơ???"

    -"tớ hỏi là câu sao thế?

    Làm cái gì mà đứng yên như tượng, tớ còn tưởng cậu không thở khi đứng đây đó"

    -"tới mức đó luôn á??"

    -" tất nhiên, tớ chẳng thêm mắm muối gì cả"

    Momo vừa nói vừa chú ý quan xát biểu hiện của Miku, im lặng chờ cô trả lời

    -"tớ không biết sao lại thế nữa....tớ thấy có nhiều thứ nó lạ lẫm lắm, tớ bị như này lâu rồi, mỗi khi nhìn thấy mặt trăng xanh đều như thế"

    Momo bay xung quanh ngẫm nghĩ một hồi mới đưa ra kết lận.

    -" theo như tớ suy đoán thì có thể cậu bị ảnh hưởng bởi các hiện tượng thiên nhiên.

    Chuyện này thưởng xảy ra đối với những pháp sư cấp thấp nên cũng không có gì lạ"

    -"nhưng từ khi chưa biết sử dụng phép thuật tớ đã thế rồi"

    -" òmmmmmmmmm....cũng bình thường thôi không có gì đâu, chắc là nó đến sớm hơn dị tính"

    -"thật à?

    Thấy cậu có vẻ không chắc chắn lắm" Miku có hơi ngờ nghệch

    Momo tỏ vẻ đắt ý mà vỗ ngực nói:"cậu phải tin tưởng tớ, tớ kà thần thú cấp A được đào tạo rất chuyện nghiệp đó"

    -"ài biết rồi biết rồi, hở chút là cậu lại bắt đầu khoe khoang" Miku phì cười vì sự trẻ con của Momo

    Cô cũng muốn tin lời Momo lắm nhưng cô cứ có cảm giác không phải như thế, tuy nhiên vẫn không thể đưa ra câu trả lời nào hợp lý hơn cả.

    Miku đứng ngắm trăng thêm một lúc nữa rồi mới thở dài vào trong học tiếp, vì để không ảnh hưởng đến Miku học nên Momo đã kéo màn lại, họ không hề hay biết rằng phía cách đó không sa một con phượng hoàng với bộ lông trắng như tuyết xen vài nét xanh phía đuôi đang nhìn về phía bọn họ, trước ngực nó là một viên đá quý màu vàng lấp lánh, nó nhìn được một lúc mới chịu bay đi, bay xuyên không gian tới một bức tranh lớn đã cổ, không ngần ngại mà bay xuyên qua bức tranh ấy rồi biến mất vào hư vô.

    -++++-++++-++++-++++-++++-+++

    Thả nhẹ cái ảnh thui, chúc mn ngủ ngon ꒰⑅ᵕ༚ᵕ꒱˖♡
     
    Back
    Top Dưới