Ngôn Tình Lên Tàu Trước, Mua Vé Sau

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Lên Tàu Trước, Mua Vé Sau
Chương 20: 20: Giả Vờ


"Em tuyển được nhân viên rồi à?"
Kha Hằng gật đầu.

"Hôm nay đã đăng bài tuyển, có khá nhiều sinh viên trường đại học gần đây ứng tuyển.

Ngày mai tôi sẽ phỏng vấn, nếu được thì cho bọn họ đi làm luôn."
Hiện tại cô đang bất tiện, không thể kham hết công việc một mình.

Thuê nhân viên càng sớm thì càng có nhiều người giúp đỡ trang trí quán.
Doãn Tư Hàn và Kha Hằng ở tiệm một lúc đợi bên vận chuyển chuyển nốt đồ đạc lên lầu 3.
Doãn Tư Hàn nhìn đồng hồ đeo tay.

"Mình đi ăn tối nhé?"
"Hôm nay không về nhà ăn cơm sao?"
"Không, tới nhà hàng em thích." Anh dắt tay cô ra ngoài.

"Em muốn ăn gì?"
Nghe tới đây, tâm trạng vui vẻ của Kha Hằng tăng vọt.

Dạo này phải ăn đồ ăn theo chế độ của chuyên gia dinh dưỡng, cô phát chán rồi.
Hai tay cô nắm bàn tay to lớn của anh, nghiêng đầu nhìn anh cười.

"Vậy hay mình đi ăn món Nhật đi? Anh ăn được sushi không?"
"Có thể." Anh nhìn cô.

"Nhưng em chỉ được ăn đồ đã nấu chín thôi."
Thực phẩm tươi sống dễ có giun sán gây hại cho bà bầu.
Kha Hằng gật đầu đã hiểu.

"Tôi muốn ăn tonkatsu*, cả cơm cà ri nữa!"
Doãn Tư Hàn dắt tay cô, ánh mắt tràn ngập cưng chiều.

"Được."
"Sau đó mình đi ăn Kashipan* nhé?" Đôi tay nhỏ nhắn của cô nắm lấy bàn tay anh, dung dăng nhảy nhót.
Anh có chút buồn cười.

"Em có ăn nổi không?"
"Tôi gọi mỗi món một chút thôi." Cô không ăn nhiều, nhưng hiện tại nhắc tới món nào cũng thèm.
—————
Ngày hôm sau, từ sớm Kha Hằng đã tỉnh dậy.

Hôm nay cô phải tới tiệm sách sớm để phỏng vấn tuyển nhân viên mới.
Khi xuống lầu, Doãn Tư Hàn vẫn đang đọc tài liệu trong phòng bếp, trên tay là tách cafe nóng hổi.
Kha Hằng đi về phía bàn ăn.

"Chào buổi sáng."
"Ừm, chào buổi sáng." Anh đặt tách cafe xuống bàn, nhìn cô.

"Hôm nay trang trí cửa tiệm à?"
"Ừm." Cô cầm dĩa bắt đầu bữa sáng.

"Sau khi tuyển nhân viên xong sẽ cùng bọn họ sắp xếp sách truyện luôn.

Sáng nay bên vận chuyển sẽ gửi hàng tới."
Doãn Tư Hàn tắt máy tính bảng.

"Anh sẽ tan làm sớm qua phụ em."
"Không cần đâu.

Có nhân viên rồi, anh đừng lo."
"Hôm nay chỉ có 2 cuộc họp.

Xong việc anh sẽ qua, lại dẫn em đi ăn."
Lời nói này có sức thuyết phục hơn nhiều.

Kha Hằng nghe tới không cần ăn cơm ở nhà theo chế độ dinh dưỡng, liền cười híp mắt.

"Vậy anh tới sớm chút nhé!"
"..." Doãn Tư Hàn có chút bất lực.
Đợi cô ăn xong, 2 người cùng ra khỏi nhà.

Kha Hằng hỏi anh.

"Bây giờ anh cũng sẽ đưa tôi tới tiệm sao?"
Doãn Tư Hàn nhìn đồng hồ đeo tay, anh xoa đầu cô.

"Bây giờ thì không được, lát nữa anh phải họp.

Hôm nay bảo tài xế đưa em đi, mai anh sẽ đưa."
Kha Hằng chỉ hỏi cho có lệ chứ cũng không muốn anh đưa đi.

"Không cần đâu, anh cứ bận đi.

Dù sao đường tới tiệm sách cũng không xa."
Nói rồi cô tạm biệt anh, leo lên ô tô đi làm.
—————
Kha Hằng tới tiệm sách khá sớm.

Hiện tại quán chưa có ai.

Cô mở cửa vào trong, bật hết các công tắc điện.
Được một lúc thì nhân viên vận chuyển tới, bọn họ lái một xe tải lớn, bên trong toàn bộ đều là sách truyện của tiệm.
Mất hơn một giờ đồng hồ thì nhân viên giao hàng mới vận chuyển được hết các thùng lớn nhỏ vào trong tiệm, đặt giữa sàn của lầu 1.

Kha Hằng bảo bọn họ có thể ra về, việc vận chuyển đồ lên tầng 2 cô sẽ cùng nhân viên của tiệm phụ trách.
Kha Hằng đang đi lại ngắm nghía mấy thùng đồ thì ở cửa tiệm có bóng dáng vài người bước vào.

Trông bọn họ rất trẻ, chắc là sinh viên tới đây xin việc.
Mấy cô cậu sinh viên cúi đầu chào cô.

"Chào chị, bọn em tới phỏng vấn ạ."
"Chào các em, các em vào đi." Kha Hằng ra cửa đón bọn họ.
Một nhóm tầm 5,6 người vào quán.

Mọi người ngồi ở bàn lớn ở góc tiệm, tiến hành trao đổi.
Bọn họ đều là những sinh viên trẻ tuổi năng động, rất hợp với tiêu chí của Kha Hằng, vì vậy cô đồng ý nhận tất cả.

Trong ấy có 2 cậu thanh niên trẻ, một người còn biết pha chế.
"Tô Trầm, em sẽ phụ trách công việc trên lầu 3 nhé.

Còn 4 bạn nữ sẽ giúp chị phụ trách các công việc buôn bán sách cũng như ở lầu 1 và lầu 2."
Cô nhìn cậu thanh niên còn lại.

"Cao Minh Đạc, em cũng đứng quầy ở lầu 3 và hỗ trợ mọi người nhé."
Mọi người đều nhất trí, vì vậy bắt tay vào công việc.
Một buổi chiều trôi qua, cả nhóm đã chuyển được hết sách lên tầng 2, hiện tại bắt đầu sắp xếp đồ lên các kệ ở lầu 1.
Hôm nay các bạn nữ đều có tiết học buổi tối, vì vậy sau hoàng hôn, chỉ còn Kha Hằng cùng hai nam sinh ở lại tiệm dọn đồ.
Cao Minh Đạc kiếm được một xe đẩy hàng 4 bánh, bắt đầu chất đầy sách lên đó để di chuyển tới kệ tủ.

Kha Hằng nhìn thấy chồng sách cao hơn cả đầu cậu ấy, có chút buồn cười.

"Em có đẩy nổi không? Nhìn chồng sách này phải cao 2m mất."
"Chị yên tâm, em rất chuyên nghiệp đó!" Vừa nói cậu ấy lại vừa xếp thêm vài cuốn sách lên.
Kha Hằng tuỳ ý cậu nhóc, cô ngồi xổm lấy đồ đạc trong thùng carton.
Từ ngoài cửa tiệm truyền tới tiếng dừng xe ô tô, Kha Hằng đứng dậy đi ra ngoài.
Cao Minh Đạc xếp xong chồng sách cao 2m, bắt đầu đẩy xe đi vào tủ kệ phía bên trong.
Đúng lúc cậu ấy đủn xe đi qua người cô, bánh xe lăn do sàn nhà trơn bóng mất phương hướng bị bị trật bánh, chồng sách trên xe bắt đầu nghiêng ngả, không có trụ vững, chực chờ đổ ập xuống.
Kha Hằng chưa kịp phản ứng, đã thấy một bóng người từ ngoài cửa lao tới, xoay người ôm chầm lấy cô.
Cả chồng sách cao gần 2m đổ ập xuống lưng Doãn Tư Hàn.

Anh ôm Kha Hằng trong lòng, không để sách rơi trúng cô.
Cao Minh Đạc hốt hoảng la lên một tiếng "Ôi DM!!!", Tô Trầm nghe thấy tiếng hét cũng từ lầu 2 vọt xuống.
Đợi khi tất cả qua đi, sàn nhà rơi đầy sách, những quyển ở phía trên cao rơi xuống còn bị rách vỏ bọc, có quyển bìa cứng thì bị móp gáy.
Kha Hằng chưa hết bàng hoàng nhìn Doãn Tư Hàn, anh vẫn cúi người ôm gọn cô trong lòng.

Giọng cô run run: "Doãn Tư Hàn, anh có sao không?"
"Không sao." Doãn Tư Hàn thả lỏng người, xoa mặt cô.

"Bị doạ sợ rồi à?"
Cô đẩy anh ra, lại xoay người anh lại.

Chồng sách cao gần 2m, cuốn cao nhất đổ xuống, vừa hay rớt trúng xuống gáy anh, bây giờ sau gáy vẫn còn một vệt bầm đỏ.
"Anh bị thương rồi!"
Cao Minh Đạc lúc này mới hoàn hồn, hoảng hốt xin lỗi.

"Bà chủ, em xin lỗi.

Chị có sao không?"
Lại nhìn người đàn ông đang ôm Kha Hằng.

"Anh ơi, anh có sao không?"
Kha Hằng không nhìn cậu ấy.

Cô kéo tay Doãn Tư Hàn.

"Đi bệnh viện kiểm tra xem."
"Không sao, không nghiêm trọng." Anh giữ cô lại, xoa đầu cô.
Cô vẫn chưa hết lo lắng, quay sang nhìn 2 cậu nhân viên.

"Các em ở lại dọn nốt, chị về trước." Nói rồi cô kéo Doãn Tư Hàn ra khỏi tiệm sách.
"Vâng." Hai cậu nhân viên cun cút nghe lời.
—————
Hai người lên xe trở về biệt thự, Kha Hằng nhờ tài xế ghé qua tiệm thuốc để mua thuốc cho Doãn Tư Hàn.
Ngồi trên xe cô lo lắng nhìn anh, mà Doãn Tư Hàn mặt không đổi sắc, ngồi ngả lưng lên ghế, tay vẫn nắm tay cô.
Cô vươn tay qua sau gáy anh, sờ lên vết thương, lo lắng hỏi: "Anh có đau không?"
Vốn dĩ anh chẳng cảm thấy gì, nhưng nhìn biểu cảm kia của cô, liền ngập ngừng: "...Có."
Nghe lời này, cô càng run rẩy.

"Hay là đi bệnh viện kiểm tra đi? Bị thương ở gáy rất nguy hiểm."
"Không cần đâu, về nhà bôi thuốc là được." Anh ngả đầu dựa vào vai cô.

"Cho anh mượn vai em một chút."
Kha Hằng cũng không phản đối.

Hiện tại nếu anh ngả đầu dựa vào ghế xe thì sẽ chạm phải vết thương.

Cô vươn tay ra phía sau đỡ gáy anh.

"Nếu anh cảm thấy không ổn thì nhất định phải bảo tôi đó!"
"Ừm." Doãn Tư Hàn nhắm mắt, lại càng dựa sát vào người cô hơn.
Đầu anh dựa vào vai cô, chạm sát vào gò má trắng nõn, chóp mũi anh tì lên phần tóc nâu hạt dẻ của cô.

Ngồi trong tư thế này, Doãn Tư Hàn có thể ngửi thấy rõ mùi cơ thể của cô.

Hôm nay Kha Hằng dùng nước hoa có mùi cam chanh.
Anh nhắm mắt dưỡng thần, Kha Hằng ở bên cạnh chăm chú quan sát anh.

Chỉ cần anh nhíu mày, cô liền sốt ruột hỏi han.

Cô vươn tay chỉnh lại tóc cho anh.

Vừa rồi chồng sách rơi xuống, anh cúi đầu, bây giờ tóc tai đã bị rối loạn một chút.
Hai người cứ im lặng như vậy cả một đoạn đường.
Về tới nhà, Kha Hằng liền kéo Doãn Tư Hàn vào phòng khách kiểm tra vết thương.

Thấy ngoài vết bầm đỏ sau gáy thì không nhìn thấy có vết thương ngoài da nào.

"Lưng anh có làm sao không?" Anh dùng lưng đỡ lấy chồng sách rơi xuống người cô.
Doãn Tư Hàn: "Phải cởi áo ra mới biết được."
Lúc này Kha Hằng chẳng còn tâm trạng mà ngại ngùng, cô một mạch kéo tay anh vào thang máy, chuẩn bị lên phòng ngủ của hai người.
Xong anh lại nắm tay cô đi vào phòng bếp.

"Ăn cơm đã, tí lên phòng kiểm tra sau."
Cô nào có chịu.

"Anh đang bị thương đấy!"
"Không chết được." Anh ấn cô ngồi xuống bàn.

"Đói mới chết."
Kha Hằng không cãi lại được anh.

Cô cho rằng hôm nay anh nhất định đi làm mệt mỏi nên bây giờ đang rất đói.

Cô cầm đũa bắt đầu ăn cơm, nhưng chốc chốc lại ngẩng đầu nhìn anh.
Doãn Tư Hàn lại hoàn toàn thản nhiên, anh ăn cơm rất chậm rãi từ tốn.

Thi thoảng thấy cô đang nhìn, anh khẽ nhíu mày tỏ vẻ đau một tí.
Kha Hằng nhìn thấy biểu cảm đau nhưng cố chịu đựng của anh, chẳng có tâm trạng ăn uống.

Cô ăn mấy miếng rồi buông đũa.
Cô ngồi đợi anh ăn xong liền kéo người lên phòng.

Doãn Tư Hàn để mặc cô lôi kéo, anh lững thững đi theo sau.
Vừa đóng cửa phòng, Kha Hằng đã ra lệnh: "Anh cởi áo ra đi!"
Doãn Tư Hàn rất ngoan ngoãn cởi áo sơmi.

Sơmi trắng có chút nhăn nhúm do sách va đập, lại dính thêm chút bụi mịn vấn trên bao bì, hiện tại tạo ra vài vệt nâu nhàn nhạt.
Tấm lưng rộng dần dần lộ ra.

Da anh khá trắng, nhưng không phải kiểu trắng thư sinh, trông rất khoẻ khoắn.

Cả tấm lưng trần láng mịn không một vết sẹo.

Bây giờ trên tấm lưng rộng lại có một vết bầm nhỏ ngang thắt lưng.

Vết bầm ấy đã chuyển màu sang xanh tím nhàn nhạt.
Kha Hằng chăm chú quan sát, thấy ngoài vết bầm này ra thì không có vết thương ngoài da nào khác.
Kha Hằng: "Anh có đau không?"
Doãn Tư Hàn: "Không."
Kha Hằng nhìn xuống th*n d*** của anh, do dự một lúc, nhấp môi hỏi: "Chân có bị thương không?"
Doãn Tư Hàn: "Không."
Kha Hằng: "Còn có chỗ nào khác khó chịu nữa không?"
Doãn Tư Hàn: "Hết rồi."
Lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm.

"Anh tắm trước đi."
Cô chỉ túi thuốc đang đặt trên bàn trà.

"Lát nữa còn phải bôi thuốc."
Doãn Tư Hàn: "Vết thương sau lưng tay anh không với tới."
Kha Hằng: "Yên tâm, tôi thoa giúp anh."
Doãn Tư Hàn vẫn đứng đó nhìn cô.
Kha Hằng: "Còn chuyện gì sao?"
Doãn Tư Hàn: "Không đau nhưng hơi mệt."
Kha Hằng giục anh: "Vậy anh mau đi tắm đi rồi đi nghỉ ngơi."
Anh lại chép miệng.

"Chồng sách khá nặng."
Kha Hằng: "Cả người đều ê ẩm sao?"
Anh gật đầu.
Kha Hằng: "Lát nữa tôi sẽ giúp anh xoa bóp."
Lúc này anh mới ừm nhẹ một tiếng, hài lòng đi vào phòng thay đồ lấy quần áo.
Kha Hằng cũng không rảnh rỗi.

Cô cầm túi thuốc bắt đầu nghiên cứu cách sử dụng.

Lúc đang ngồi xếp bằng trên sofa đọc hướng dẫn sử dụng, nghe thấy từ phòng tắm truyền ra tiếng gọi.
"Vợ ơi."
Kha Hằng giật mình, mất vài giây mới phản ứng được anh đang gọi mình, lật đật chạy ra trước cửa phòng tắm.

Cô gõ cửa.

"Sao vậy?"
"Em vào đây."
Cô có chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn mở cửa đi vào.

Cửa phòng tắm không khoá, trên lớp kính phủ một lớp hơi nước mờ ảo.
Kha Hằng bước vào phòng tắm, thấy Doãn Tư Hàn đang đứng trước vòi hoa sen, thân trên để trần, dưới quấn một chiếc khăn tắm trắng tinh, nước từ ngực chảy xuống rồi biến mất dưới lớp khăn tắm.

Nhìn thấy cảnh này, Kha Hằng cố kìm nén tâm tình đang nhộn nhạo trong người, bước lên vài bước.

"Anh bị sao à?"
"Anh chưa gội đầu."
"Hả?" Cô nhìn anh với ánh mắt hoang mang.
Doãn Tư Hàn tiến về phía cửa, mặt dày nói: "Em gội đầu cho anh đi."
Kha Hằng ngây ngốc trong chốc lát, chợt nhớ ra có thể anh đang bất tiện nên không thể cúi đầu.

Vì vậy cô đồng ý.

"Được."
Doãn Tư Hàn nghe thấy liền sảng khoái bước vào bồn tắm, chuẩn bị tháo lớp khăn tắm đang quấn trên hông.
"Này! Này! Anh làm gì thế?" Kha Hằng cuống quýt chạy lại ngăn cản anh.
"Gội đầu."
"Gội đầu thì cởi khăn tắm chỗ đó làm gì?" Tay cô bấu chặt cái tay đang nắm khăn tắm của anh.
Anh khẽ nhíu mày.

"Vào bồn ngâm nước mà."
"Anh cứ để thế đi!" Phòng tắm kín, cô lại có hơi cao giọng, tạo ra thanh âm khá lớn, như đang giận dỗi.
—————
*
 
Lên Tàu Trước, Mua Vé Sau
Chương 21: 21: Lưu Manh


Cô không cho anh cởi khăn tắm, bắt đầu đi kiếm chậu đặt trước một bên bồn tắm.
Cô ấn mở vòi xả nước, hếch cằm ra hiệu cho anh.

"Nằm xuống đi!"
Doãn Tư Hàn nửa nằm nửa ngồi xuống dựa vào thành bồn tắm, ngửa đầu ra phía sau ngẩng mặt nhìn cô.
Dòng nước ấm xả xuống, Kha Hằng từ từ gội đầu cho anh.

Mặt cô lúc này không đánh phấn mà cũng đỏ như thoa son, tim đập thình thịch.

Cô cố gắng tập trung chỉ nhìn tóc Doãn Tư Hàn, mắt không dám liếc chỗ nào khác.
10 sau.
Kha Hằng xả lần nước cuối cùng sạch sẽ, vuốt nhẹ mái tóc sũng nước, chuẩn bị đứng dậy tìm khăn lau tóc cho anh.
Bỗng cánh tay Doãn Tư Hàn vươn lên, túm lấy gáy cô, ấn xuống.
Anh hôn lên môi cô, lại m*t nhẹ cánh môi mềm mọng, phác họa môi cô một đường.
Kha Hằng bị động tác của anh làm cho hoảng hốt.

Cô mở trừng mắt đẩy anh, thấy người đàn ông trước mặt đang ngửa cổ, tham lam m*t lấy môi cô.
Cô muốn giơ tay đánh anh, nhưng lại sợ động vào vết thương nào đó trên người anh, vì vậy hai tay đẩy hai bên vai anh, nghiêng đầu né tránh.

Nhưng lực đạo của anh rất lớn, tay giữ chặt gáy cô khiến cô không nhúc nhích được, bắt đầu tham luyến m*t chặt cánh môi cô, tách răng tìm kiếm đào nguyên.
Kha Hằng nhíu mày cắn chặt răng, tay đập bộp bộp lên vai anh, bắt anh buông ra.

Doãn Tư Hàn lại làm như mắt điếc tai ngơ, anh nhắm chặt mắt, đầu lưỡi tấn công mãnh liệt.

Anh m*t mạnh môi cô, lại mạnh mẽ xông thẳng tới tách hai hàm răng, tiến vào trong.
m** l*** d** d** một hồi lâu, đến khi Doãn Tư Hàn thả lỏng bàn tay đang giữ gáy cô, hai đôi môi mới tách ra.

Hai người vẫn giữ nguyên tư thế trong khoảng cách gần, hơi thở quẩn quanh hoà lẫn không phân biệt được là của ai.

Kha Hằng bị anh hôn đến * l**n t*nh m*, đáy mắt nhiễm một màng hơi mỏng, môi đỏ sưng mọng vẫn còn vệt nước.
Doãn Tư Hàn l**m môi, cười nhẹ nhìn cô: "Xin lỗi em, anh không nhịn được."
Định thần lại, Kha Hằng đứng bật dậy, lùi ra xa vài bước, tay chỉ chỉ Doãn Tư Hàn.

"Doãn Tư Hàn! Anh....Anh lưu manh!"
Nói xong mặt đỏ đến mang tai, cả người đều nóng rực, cô chạy một mạch ra khỏi phòng tắm, đóng sầm cửa một tiếng.
Doãn Tư Hàn ung dung đứng dậy bước ra khỏi bồn tắm, mắt nhìn về cửa kính đã đóng kín, bật cười không thanh sắc.
Kha Hằng chạy vào phòng thay đồ, thở hổn hển.

Cô như vừa đi xông hơi về, cả người đều nóng, làn da hồng phớt, người cơ hồ có một lớp mồ hôi bao bọc.

Trong căn phòng yên tĩnh nghe thấy rõ tiếng tim đập nhanh liên hồi.

Cô giơ tay vỗ vỗ hai má, ép bản thân bình tĩnh lại.

Tiếng bước chân đang đến gần từ phía sau truyền lại, cô quay đầu nhìn, thấy Doãn Tư Hàn đã từ tắm xong đi ra, trên người quấn một chiếc khăn khô mới, thân trên vẫn không chịu mặc áo, nét mặt hết sức thản nhiên.
Cô giãy nảy lên.

"Anh mau mặc quần áo vào ngay!"
Anh hết sức vô lại kéo tay cô trở về phòng ngủ.

"Mặc quần áo không tiện bôi thuốc."
Doãn Tư Hàn ngồi trên ghế sofa, ánh mắt trông mong nhìn Kha Hằng đợi cô thoa thuốc cho mình.
Cô thở dài, lấy thuốc bắt đầu bôi cho anh, mặt vẫn ửng hồng.

Kha Hằng xịt một lớp nước khoáng làm dịu da, sau đó một tay phe phẩy quạt cho mau khô, một tay mở tuýp thuốc bôi chuẩn bị thoa cho anh.
Doãn Tư Hàn đột nhiên kéo người cô lại gần, hai đầu gối kẹp lấy hai chân đang đứng thẳng của cô, tay vòng qua hông ôm cô.
Kha Hằng bị đánh úp đến giật mình, đánh một cái lên cánh tay anh.

"Này, nghiêm túc đi!"
Anh hôn nhẹ một cái lên bụng cô, rồi nghiêng mặt áp tai lên bụng.

"Em cứ làm việc của em đi, anh nói chuyện với con một lát." Nói xong anh nhắm mắt, như thể đang thật sự cảm nhận hai sinh linh trong bụng cô.
Cô không đôi co với anh nữa, cúi người nghiêng đầu nhìn sau gáy, bắt đầu công việc.
Làn da anh sau khi tắm khô ráo mà mát lạnh, tay cô xoa nhẹ lên vết thương sau gáy, lại mát xa một chút cho kem thấm.

Như đã hứa, cô giúp anh xoa bóp vai một lúc.

Anh da dày thịt chắc, cô xoa bóp đến toát mồ hôi cũng chẳng thấy anh nhíu mày kêu đau câu nào.
Xong xuôi, Kha Hằng nhấc chân lùi ra, nhưng Doãn Tư Hàn vẫn ôm chặt không buông.

Cô nhấp môi: "Xong rồi, buông ra."
Đối phương vẫn mặt dày ôm ấp.
Cô đẩy đầu anh.

"Nghe thấy không?"
Đối phương vẫn giả điếc.
Kha Hằng: "..."
"Anh mà không buông ra thì tối nay ngủ một mình đấy nhé!"
Doãn Tư Hàn không những không thả lỏng tay đang ôm eo cô mà lập tức nắm eo kéo xuống, để cô trực tiếp ngồi lên đùi anh.
Kha Hằng bị làm cho hoảng sợ, cô hét lên một tiếng, hai tay vòng qua ôm cổ anh, mắt trợn tròn nhìn anh.
Cô còn chưa hết bàng hoàng, quát: "Anh bị điên à?"
Anh siết chặt vòng tay ôm cô, nhìn cô chăm chú.
Kha Hằng tức giận: "Buông ra!"
Doãn Tư Hàn: "Ôm một lát."
Kha Hằng đánh mấy cái lên ngực anh: "Con ong thối!"
Bị mắng, Doãn Tư Hàn cũng không khó chịu, ngược lại dịu dàng hỏi cô.

"Hôm nay có mệt không?"
Kha Hằng: "...Có!"
Doãn Tư Hàn: "Có gặp phiền phức gì không?"
Kha Hằng: "Có!"
Doãn Tư Hàn: "Thế có vui không?"
Kha Hằng: "Có!"
Doãn Tư Hàn: "Có ăn cơm đúng giờ không?"
Kha Hằng: "Có!"

Doãn Tư Hàn: "Có nhớ anh không?"
Kha Hằng: "Có!"
Doãn Tư Hàn.

"Anh cũng nhớ em."
Kha Hằng: "..."
Cô lườm anh, anh ta vậy mà dám trêu chọc cô.

"Tôi trả lời theo quán tính thôi!"
"Ừm." Anh cười nhẹ, lại cúi đầu xuống thấp hơn chuẩn bị hôn cô.
Lần này Kha Hằng đã có phòng bị trước, cô nghiêng đầu, đẩy anh ra, vùng dậy.

"Tôi đi tắm!"
Sau đó nhanh chân trốn thoát.
—————
Tắm xong trở lại phòng, Kha Hằng thấy Doãn Tư Hàn nằm yên trên giường, mắt nhắm, hơi thở nhè nhẹ, dường như đã ngủ say.
Cô rón rén bước tới gần giường, nhè nhẹ lật chăn, không tiếng động nằm xuống bên cạnh.
Doãn Tư Hàn mặt không đổi sắc, mắt vẫn không mở, nghiêng người kéo cô ôm vào lòng.
Kha Hằng: "..."
Cô thử đẩy anh ra, nhưng người đàn ông này không có phản ứng gì.
Kha Hằng: "Này, sao đi ngủ rồi anh vẫn không mặc đồ?"
Doãn Tư Hàn: "Mặc áo sẽ bị dính thuốc."
Kha Hằng: "Ờ, thế anh có bôi thuốc phía dưới đâu, sao cũng không mặc quần?"
Doãn Tư Hàn: "Em tự kiểm tra lại xem, anh có mặc q**n l*t."
Kha Hằng: "..."
Kha Hằng thở dài, mặc kệ anh.

Cô đặt tay lên thắt lưng anh, ngắm anh trong khoảng cách gần, tâm tình cả ngày hôm nay cuối cùng cũng dịu lại.
Có lẽ hôm nay anh đi làm cả ngày, lại đỡ chồng sách nặng cho cô, hiện tại rất mệt, mắt nhắm nghiền.

Cô vươn tay chạm vào vết bầm tím sau lưng anh, bắt đầu xoa nhẹ.
Doãn Tư Hàn được nước lấn tới, anh hôn nhẹ lên trán cô, vòng ôm lại càng thêm chặt.
Kha Hằng: "..."
Cô lầm bầm: "Anh cũng biết chiếm tiện nghi gớm."
Cơn buồn ngủ ập đến, Kha Hằng mí mắt nặng trĩu, ý thức mơ màng.

Cô nhắm mắt, tay vẫn nhẹ nhàng xoa xoa lưng cho anh.

Được một lúc, lực đạo trên cánh tay càng ngày càng nhẹ, tay xoa lung tung khắp nơi, cô đã ngủ say.
Nhưng người đàn ông bên cạnh thì sớm đã bị quậy cho tỉnh táo.

Anh vốn muốn ôm cô ngủ một đêm, nhưng cô lại đốt lửa.

Tay cô mân mê lưng anh như gãi ngứa, khiến ruột gan anh cồn cào.
Doãn Tư Hàn nhìn người con gái trong lòng say giấc, cúi xuống hôn lên môi cô chụt một cái, lại một cái.

Càng hôn lòng càng như lửa đốt, anh đỡ gáy cô, hôn sâu.
Kha Hằng vốn đang lim dim ngủ lại bị nụ hôn của anh đánh thức.

Cô mơ mơ màng màng mở mắt.

"Cái gì vậy?"
Cô muốn ngồi dậy xem tình hình nhưng Doãn Tư Hàn đã lật người, đè cô dưới thân, anh gia tăng nụ hôn lên môi cô, sau đó hôn khắp mặt.
Kha Hằng giật mình.

"Anh sao thế?"
Kha Hằng bị hành động của anh làm cho tỉnh táo, cô hốt hoảng đấy anh ra.

Doãn Tư Hàn vẫn không hề lay chuyển, anh hôn cần cổ của cô.

Kha Hằng liên tục với tay đánh lên lưng anh.
Giọng Doãn Tư Hàn khàn khàn, hơi thở nóng rực phả vào tai cô.

"Vợ ơi, giúp anh với."
Tay anh cầm lấy tay cô, kéo di chuyển xuống phía dưới.
Huyết sắc dồn lên mặt, Kha Hằng cảm thấy khó thở, cô khó khăn mở miệng ngăn cản.

"Doãn Tư Hàn, không được!"
Cô mới mang thai hơn 2 tháng, chưa thể làm chuyện vợ chồng.
"Anh biết." Âm thanh phát ra từ cổ họng anh khản đục, động tác vẫn không dừng lại.

"Em giúp anh một lát."
Kha Hằng: "..."
Anh cúi người xuống, hôn lên xương quai xanh trắng mịn, tay kéo tay cô bắt đầu công phá.
May mắn hiện tại đã tắt điện, tất cả chìm trong bóng tối, nếu không anh sẽ thấy mặt cô như đèn lồng đỏ treo ngày Tết vậy.
Cô nhắm chặt mắt mặc anh lôi kéo mình.
Qua một lúc, Kha Hằng ngượng muốn bất tỉnh.

"Doãn Tư Hàn, xong chưa?"
"Một lúc nữa."
Lại qua một lúc, cô đã mệt rã rời.

"Xong chưa?"
"Một lúc nữa."
Lại qua thêm một lúc, thấy anh vẫn chưa chịu buông tha, cuối cùng cô không nhịn được.

"Rốt cuộc anh xong chưa?"
"Xong ngay đây."
—————
Kha Hằng mệt lả người nằm trên giường, đầu tóc bù xù, người đẫm mồ hôi, mặt đỏ như phát sốt.
Doãn Tư Hàn ôm người đỡ cô, rút khăn giấy lau qua cho cô.

"Ôm em đi tắm nhé?"
Kha Hằng lườm anh một cái sắc lẹm, đẩy anh ra.

"Để tự tôi!"
Cô yếu ớt đứng dậy lê người bước vào phòng tắm.
Tắm rửa sạch sẽ xong, Kha Hằng uể oải đi ra.

Nhìn về phía giường lớn lộn xộn, lại nhớ tới mấy hành động thân mật vừa rồi của 2 người, mặt liền nóng lên, ngượng muốn độn thổ.

Lúc này cửa phòng ngủ bật mở, Doãn Tư Hàn đã tắm xong ở phòng bên ngoài sảng khoái đi vào.

Anh cất bước về phía cô, cầm tay cô xoa xoa, lại đưa lên miệng hôn.

"Có đau không?"
Kha Hằng rút tay lại, lườm anh không nói.
Anh cũng không chọc cô nữa.

"Giường này bây giờ không thể ngủ, mình sang phòng ngủ phụ ngủ trước, mai anh cho người dọn dẹp lại."
"Ồ." Cô cúi đầu, mặt đỏ như ớt không dám nhìn anh, quay người đi ra cửa.
Doãn Tư Hàn cúi người bế bổng cô lên, ôm sang phòng ngủ phụ.
Kha Hằng cáu kỉnh với anh.

"Anh lại muốn làm gì?"
Doãn Tư Hàn: "Anh ôm em về phòng."
Kha Hằng quả thực đã rất mệt, cô chẳng còn sức tranh cãi với anh, liền dựa vào lồng ngực anh, không tiếp tục nói chuyện.
Doãn Tư Hàn quan tâm cô: "Em có đói không?"
Bữa tối cô ăn ít, vừa rồi còn mệt mỏi như vậy.
"Không".

Kha Hằng nhắm nghiền mắt đáp, hiện tại cô chỉ muốn ngủ.
Doãn Tư Hàn: "Vậy em ngủ đi."
Phòng ngủ phụ ngay sát vách phòng ngủ chính của hai người, thiết kế giống hệt nhau, chỉ có điều không gian nhỏ hơn một chút.
Doãn Tư Hàn đặt Kha Hằng xuống giường, kéo chăn đắp cho cô.
Kha Hằng nằm gọn trong lòng anh, mệt đến mức ngủ say tít, không còn ý thức.

Anh hôn má cô, cả người thoải mái, cuối cùng cũng nhắm mắt ngủ.
—————
Sáng hôm sau, Kha Hằng tỉnh dậy trễ.

Cô nhìn đồng hồ, sắp muộn làm đến nơi rồi.
Kha Hằng tá hoả lật chăn lồm cồm bò dậy, vệ sinh cá nhân với tốc độ của gió.
Lúc xuống lầu, Doãn Tư Vũ cùng Tô Bạch Lan đang ăn sáng trong bếp.

Bọn họ chào cô.
Doãn Tư Vũ: "Chị dâu, em lỡ ăn mất bữa sáng của chị rồi."
Thực ra phần ăn đang nằm trong bụng Tô Bạch Lan
Dì Lý nhìn thấy cô liền hỏi.

"Trăng nhỏ, con muốn ăn gì để dì làm lại?"
Cô chạy vội ra cửa, vừa đi vừa nói.

"Dì ơi, con không kịp giờ làm, hôm nay không ăn sáng được đâu."
"Vậy con mang một ít bánh mang tới công ty ăn nhé." Dì Lý đóng gói sandwich kẹp thịt cùng sữa hạt vào túi mang ra cửa cho cô.
"Cảm ơn dì ạ." Kha Hằng nhận lấy rồi nhanh chóng chạy ra sân.
Cô không nhìn thấy xe của Doãn Tư Hàn, anh đã đi làm từ lâu.

Cơn tức giận trong lòng cô nhanh chóng bùng phát, lan toả ra khắp người.

Hay lắm, cô thì mệt mỏi đến mức sắp muộn làm, anh ta thì hay rồi, dậy từ sớm đi làm không gọi cô.
May mắn Kha Hằng đến kịp giờ, cô không bị muộn làm, nhưng cũng được một phen hết hồn vào sáng sớm.
Văn phòng hôm nay có dự án mới, Kha Hằng sắp nghỉ làm, vì vậy không tham gia cùng mọi người.

Cô hoàn thành nốt các công việc cũ..
 
Back
Top Bottom