Đô Thị Lén Lút Yêu Đương Trong Giới Giải Trí Là Trải Nghiệm Gì?

Lén Lút Yêu Đương Trong Giới Giải Trí Là Trải Nghiệm Gì?
Chương 20: Chương 20


Sau khi Biên Bá Hiền xuất viện, cương quyết muốn quay bổ sung cho show, nghỉ ngơi thêm một ngày cũng không chịu, Phác Xán Liệt hết cách, đành ở nhà làm sẵn cơm chờ cậu về.

Việc công khai tình cảm vẫn còn dư độ hot, ở trong show Biên Bá Hiền thường xuyên bị MC nhắc tới chuyện yêu đương của hai người, tiếng hò reo trêu ghẹo của fan có mặt tại trường quay khiến lỗ tai Biên Bá Hiền đỏ bừng, tự nhiên quên mất bệnh đau dạ dày không đáng kể, về đến nhà mới phát giác bao tử rỗng đau đau.

Phác Xán Liệt lạnh mặt nhìn cậu, Biên Bá Hiền biết hắn đang nghĩ gì, nằm lên ghế sa lon chậm rãi vươn tay ra muốn hắn ôm.

Cái tính thúi này của Phác Xán Liệt, ai khác không hiểu, chứ Biên Bá Hiền có thể không hiểu ư? Nghiêm mặt, chính là đang khó chịu vì cậu không nghe khuyên mà vác bệnh đi làm, khom lưng về nhà đau tới phờ phạc.

Phác Xán Liệt khoanh tay, mặt không cảm xúc liếc Biên Bá Hiền đang nằm trên sa lon bĩu môi tỏ vẻ đáng thương.

Tay Biên Bá Hiền vẫn đưa về phía hắn, thấy Phác Xán Liệt không có phản ứng, bèn cong mũi chân gãi lên bắp chân hắn: “Em kêu anh ôm em, không nghe à?”
Phác Xán Liệt kéo mắt cá chân cậu qua, cả người Biên Bá Hiền bị lôi theo dựa vào hắn, đến khi bị Phác Xán Liệt đè dưới thân, cậu mới bắt đầu nũng nịu: “Làm gì vậy… Em cũng đâu muốn nó đau, nhưng nó không chịu nghe lời!”
Dáng vẻ ‘ỷ được cưng mà kiêu’ của Biên Bá Hiền, Phác Xán Liệt đã chứng kiến nhiều rồi, xưa nay hắn chẳng những chưa tìm được phương pháp đối phó, còn lần nào cũng bị đánh bại bởi vẻ yếu ớt lẫn kiểu ‘sure kèo rằng anh sẽ chịu thua’ của Biên Bá Hiền.

Hắn oán hận bóp cái má còn được chút thịt của cậu: “Dậy ăn cơm!”
Biên Bá Hiền làm mặt quỷ với hắn.

Ăn cơm cũng chẳng có khẩu vị, cậu động vài gắp, mất hứng quay về phòng, toàn thân vô lực mà ngã xuống giường thiếp đi.

Biên Bá Hiền bị bệnh đích thực là một tổ tông, nửa đêm thức giấc đòi ăn cháo, Phác Xán Liệt bèn vác cái đầu tổ chim đi vo gạo nấu cháo cho cậu, lúc gọi cậu dậy ăn, hắn phát hiện cậu lại ngủ mất.

Biên Bá Hiền cau mày, nom không thoải mái lắm, vạt áo bị xốc lên vì tư thế ngủ nhốn nháo của cậu, cái bụng trắng bóc lộ ra giữa không khí, vừa đáng thương vừa đáng yêu, Phác Xán Liệt như cam chịu số phận mà cúi xuống hôn hôn bụng cậu, giúp cậu chỉnh lại quần áo đắp kỹ chăn.

Hắn vừa nằm xuống, Biên Bá Hiền đã nhích tới gần tìm nguồn nhiệt, bản năng cơ hồ là khắc trong xương tủy, Phác Xán Liệt xoa tóc cậu, để cậu dán vào ngực mình ngủ.

Qua nửa đêm, Phác Xán Liệt phát hiện Biên Bá Hiền lên cơn sốt.

Cơ thể nóng hầm hập, hắn đánh thức cậu, Biên Bá Hiền nheo mắt mơ màng hỏi: “Gì dợ?”
Âm mũi rất nặng, khuôn mặt cũng đỏ ửng, Phác Xán Liệt thay quần áo cho cậu: “Em sốt rồi, chúng ta đi bệnh viện.


Thấy Biên Bá Hiền mơ mơ màng màng nằm xuống lại, hắn bất đắc dĩ kéo tay cậu, đặt trên lưng mình.

Phác Xán Liệt cõng cậu vào thang máy, Biên Bá Hiền bị dây kéo áo khoác đè bụng, xoay tới xoay lui thử đổi tư thế khác thoải mái hơn, hắn vỗ mông cậu: “Còn nhúc nhích à?”
Biên Bá Hiền sốt nên lơ mơ, ngón trỏ và ngón cái nắm tai Phác Xán Liệt, thổi hơi bên tai hắn: “Em khó chịu mà.


Toàn thân Biên Bá Hiền bị quấn thành cái bánh ú, chỉ lộ ra gương mặt đỏ bừng bừng, dán vào gò má Phác Xán Liệt không ngừng tìm kiếm nơi có thể xoa dịu nhiệt độ trên mặt cậu.

Phác Xán Liệt cõng cậu ra khỏi thang máy, nghiêng đầu sờ mặt Biên Bá Hiền: “Nóng thế…”.

||||| Truyện đề cử: Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu |||||
Gần đây đi bệnh viện quá thường xuyên, Biên Bá Hiền ngửi thấy mùi thuốc khử trùng, khẽ nhíu mày: “Ơ sao lại tới bệnh viện?”
Phác Xán Liệt thả cậu xuống, không trả lời, nghiêng người qua dùng trán kề lên trán cậu, Biên Bá Hiền buồn ngủ mở mắt không nổi rồi.

“Anh đi rót nước nóng cho em, ngoan ngoãn ở đây, anh trở lại nhanh thôi.


Đêm khuya, phòng chích ngừa ngoại trừ y tá ra ra vào vào và Biên Bá Hiền thì không còn ai, Biên Bá Hiền ngoẹo đầu nghỉ ngơi, nói nhiều hơn một câu cũng khiến cổ họng cậu muốn bốc cháy.

Suy đi nghĩ lại, hẳn là máy điều hòa lúc trong show quá lạnh, cậu cứ hít mũi mãi, hay rồi, dạ dày không đau, đầu lại ong ong.

Y tá đang chỉnh kim, Biên Bá Hiền tháo khẩu trang ra, xác định rằng lần này phải chích, cậu chậm rãi mở miệng: “Ờm… Dì ơi, có thể đợi một lát hẵng chích không ạ?”
Phác Xán Liệt không có ở đây, cậu sợ.

Biên Bá Hiền vui mừng vì y tá không phải cô nàng nào đó trẻ tuổi, bằng không bị phát hiện khéo sẽ lại lên hot search nhảy múa một trận.

Thế nhưng dì cũng không phải người dễ đối phó, thấy Biên Bá Hiền không phối hợp, tính khí lập tức dâng trào: “Thanh niên các cậu bây giờ ngộ ha? Sốt cao vậy còn không chịu chích, con nít hay gì?”
Phác Xán Liệt bưng hai ly nước nóng bước vào, ngồi cạnh Biên Bá Hiền ôm cậu vào ngực, xắn tay áo trái của cậu: “Dì, chích bên này ạ.


Biên Bá Hiền không bao giờ chích tay phải, cậu nói, chích tay phải xong sẽ khó cầm bút cầm đũa.

Biên Bá Hiền an tâm dúi đầu vào ngực Phác Xán Liệt, không thèm nhìn mũi kim đáng sợ, một màn nhoi nhói qua đi, cậu mới từ từ ngóc đầu lên.

Dì y tá đánh giá hai người đang ôm nhau: “Hai anh em tình cảm khắng khít ghê, nhóc có người yêu chưa?”
Phác Xán Liệt vuốt tóc cho Biên Bá Hiền: “Có, chuẩn bị kết hôn rồi ạ.


“Úi chà trẻ vậy đã kết hôn á? Nhóc đẹp trai thế thảo nào… Em trai cậu có người yêu chưa? Con gái dì đẹp lắm…”
Biên Bá Hiền: “Dì, con chính là người yêu của anh ấy.


Ý là, đừng nạp con rể lung tung nữa.

Dì im bặt, lúng túng đi ra ngoài.

Phác Xán Liệt đút cậu uống nước, Biên Bá Hiền ngại nóng không chịu uống, nghiêng đầu làm nũng với hắn, do bệnh, chất giọng cũng nhiễm âm mũi: “Phác Xán Liệt, anh vừa nói gì dọ?”
Vội vàng mở đề tài.

“Anh nói gì nhỉ?” Phác Xán Liệt chỉnh cổ áo cho cậu, xuyên ngón tay cậu qua kẽ tay mình, đan thật chặt.

“Chính anh nói mà còn không biết à?” Biên Bá Hiền quýnh đít, gia giảm âm mũi, ngữ điệu lộ vẻ uất ức hơn: “Anh suy nghĩ đi, không nghĩ ra thì tối nay khỏi lên giường.


Biên Bá Hiền không nhận được đáp án, giận dỗi ngẩng phắt đầu, bị Phác Xán Liệt hôn hôn chóp mũi.

Hắn nào không hiểu tâm tư Biên Bá Hiền, cầu hôn rồi, nhẫn cũng đưa rồi, còn thiếu một giấy chứng nhận, một hôn lễ thôi.

Những thứ ấy đều nằm trong kế hoạch của hắn.

Hắn vu0t ve gáy Biên Bá Hiền trấn an: “Nếu em bệnh lại, hôn lễ bị hoãn thì sao?”
Biên Bá Hiền mơ mơ màng màng đáp: “Em sẽ không bệnh nữa, thật luôn, lời em nói tuyệt đối không phải giả.


Dứt lời, cậu nâng cằm Phác Xán Liệt: “Mu bàn tay em ngứa, gãi cho em đi…”
“Ưm, em muốn ăn cháo.


Tiếp đó tựa vào ngực Phác Xán Liệt ngủ khò.

Biên Bá Hiền bị bệnh quả là một tổ tông, Phác Xán Liệt lần nữa rút ra kết luận này
Dĩ nhiên, bình thường Biên Bá Hiền khỏe mạnh cũng là một vị tổ tông.


Sáng sớm Phác Xán Liệt đi mua thức ăn, trước khi đi bèn cúi người thử nhiệt độ trán cậu, Biên Bá Hiền hạ sốt rồi.

Hắn ra ngoài, tiếng khóa cửa trọn vẹn chui vào tai Biên Bá Hiền, cậu thậm thà thậm thụt vén chăn rời giường, vươn người một cái trước, sau chạy đến phòng khách lục lọi tủ quà vặt.

Cậu nghiện khoai tây chiên muốn chết, bị bệnh là không được ăn, bây giờ phải ăn ngấu nghiến.

Ai dè miếng đầu tiên còn chưa vào miệng, Biên Bá Hiền đã bị Phác Xán Liệt bắt quả tang.

Thang máy xuống phân nửa, Phác Xán Liệt mới phát hiện quên mang chìa khóa xe, quay trở lại tìm, thì tóm được quỷ tham ăn Biên Bá Hiền này.

Hắn đen mặt, Biên Bá Hiền run rẩy, khoai tây chiên cũng không kịp giấu, trề môi lẩy bẩy đưa khoai tây tới trước mặt Phác Xán Liệt: “Em chưa đụng miếng nào hết, thật đó thật đó thật đó!”
Phác Xán Liệt chẳng ử chẳng hử, cậu hoang mang ngay lập tức, mấy bữa nay vì chăm sóc cậu, Phác Xán Liệt hốc hác thấy rõ, lúc này cậu còn muốn lén ăn thực phẩm vớ vẩn, Phác Xán Liệt không vui, cậu cũng không dễ chịu.

Đích thân cậu vứt khoai tây chiên vào thùng rác, nhón chân đu lên người Phác Xán Liệt, y hệt đang thi ôm cây.

“Không ăn nữa đâu mà… thật luôn…”
Phác Xán Liệt vẫn im lặng, Biên Bá Hiền hạ quyết tâm, bưng mặt hắn, nghiêm túc nói: “Nếu em ăn nữa, em sẽ cho anh làm nhiều hơn một lần!”
Dứt câu mới biết mình nói những gì, cậu nghe thấy Phác Xán Liệt phì cười: “Chính em nói nhé.


Phác Xán Liệt vui vẻ rồi, nhưng mông mình phải chịu tội thôi.

Đều tại khoai tây chiên, ai bảo ngon làm chi!
Cho nên cậu không nhịn nổi, lại ăn vụng lần nữa, lại xui xẻo bị Phác Xán Liệt bắt gặp lần nữa.

Tối hôm đó, Biên Bá Hiền khóc lóc không cho phép hắn làm tiếp, mắt cũng sưng hết cả lên: “Anh đi ra cho em! Làm nữa là em đăng Weibo tố cáo anh đó… anh cái đồ… dâm dê không biết xấu hổ!”
Phác Xán Liệt ôm hôn cậu, lau nước mắt cho cậu, vẫn luyến tiếc bèn vồ tới lần nữa.

.
 
Lén Lút Yêu Đương Trong Giới Giải Trí Là Trải Nghiệm Gì?
Chương 21: Chương 21


Lúc Phác Xán Liệt về đến nhà, Biên Bá Hiền đã ngủ rồi.
Khi ngủ Biên Bá Hiền thích mở đèn, Phác Xán Liệt tắm xong nằm xuống, giúp cậu sửa sang tấm chăn bị đá lung tung.

Biên Bá Hiền an tĩnh ngủ, tay phải khéo léo kê dưới má, cái bóng xinh đẹp của hàng mi phản chiếu nơi mí mắt, có lẽ động tác êm ái của Phác Xán Liệt cũng chạm tới cõi mộng của cậu, mí mắt Biên Bá Hiền động đậy, vô thức tìm về phía hắn.
Phác Xán Liệt kiềm lòng không đậu hôn một cái.
Biên Bá Hiền say giấc thật sự là quá ngoan.
Hôm nay mất hồn mất vía nguyên một ngày, chung quy vẫn phải trách tội vị tổ tông trước mặt này.
Biên Bá Hiền khỏi bệnh rồi là bận rộn liên tục, mỗi lần về nhà đều vội vàng tắm rửa đi ngủ thật sớm, đến hôm nay Phác Xán Liệt mới biết cậu bận cái gì.
Thời điểm trông thấy đoạn phim ngoài lề do studio của Biên Bá Hiền đăng, hắn liền hiểu hết thảy.
Trong video, Biên Bá Hiền choàng khăn lụa mỏng, đường thêu rậm trắng như tuyết, dưới hành động cố ý che mặt của cậu, ngũ quan chẳng hề có sức công kích thoắt ẩn thoắt hiện được vẻ thuần khiết bao phủ.
Biên Bá Hiền thoáng đổi tư thế, đặt khăn lụa lên đầu.
Dù cho nhan sắc non nớt, cũng khiến người ta miên man bất định.

Phác Xán Liệt khó lòng mà không nghĩ tới nơi khác, da Biên Bá Hiền vốn đã trắng, trong video cậu vuốt mái tóc nhu thuận, theo sự thay đổi tư thế, cậu cũng thành thạo biến hóa biểu cảm, áo len hồng trên người, hoa văn anh đào ngọt ngào, dường như cùng hòa tan giữa khí chất đáng yêu quyến rũ.
Ban đầu còn cảm thán Biên Bá Hiền đẹp quá dễ thương quá, lúc bấy giờ trong đầu lại tưởng tượng vài khung cảnh khó miêu tả, Phác Xán Liệt lắc đầu nguầy nguậy, cố xua ý tưởng ‘ban ngày tuyên dâm’ đi.
Nhưng Biên Bá Hiền bẩm sinh đã trong trẻo.
Khăn lụa trắng phau, là món đồ cưới nghi thức tráng lệ được cậu bài trí.

Sợi vải tinh mịn tôn lên mảng đỏ vì e thẹn, xuyên qua đợt sóng tình lấp ló dưới da thịt, mỗi một đường thêu, là một lần tim đập mạnh.
Biên Bá Hiền bị Phác Xán Liệt lay tỉnh, đầu tiên chỉ cảm thấy trên cổ ngưa ngứa, vết nước ướt át lưu lại trên làn da trắng mịn, cậu cau mày, dụi mắt.
Trông thấy Phác Xán Liệt đang đè trên người, đầu vùi vào cổ mình, từng cái m*t mát không khỏi phát ra tiếng vang sắc dục, cậu bị môi của Phác Xán Liệt chạm trúng địa phương nhạy cảm trên cổ.
Hõm cổ trái của Biên Bá Hiền, là nơi phòng thủ cuối cùng dấy lên d*c v*ng.
Môi lưỡi điêu luyện, ùn ùn kéo đến, Biên Bá Hiền sắp thua trận, thịt mềm trên cổ bị hắn hôn hết lần này tới lần khác, ở nơi đó, sinh ra một màu đỏ diễm lệ.
“Ưm… làm gì vậy anh?” Cậu nhấc tay đẩy Phác Xán Liệt, sức lực thiếu hụt bởi những nụ hôn vừa rồi, Biên Bá Hiền không khỏi xuất thần, lẽ nào Phác Xán Liệt là yêu quái hút tinh khí?
Mạch tư duy đi chu du bốn phương, chưa đợi Biên Bá Hiền hoàn hồn, Phác Xán Liệt đã lặng lẽ c** đ* ngủ cậu.
Da Biên Bá Hiền rất trắng, phần nhiều là vì tính đặc thù nghề nghiệp, cậu cực kỳ chú trọng bảo dưỡng, bình thường thích dùng kem dưỡng thể, trên người luôn mang mùi sữa thơm.

Phác Xán Liệt dời trận địa từ cổ cậu xuống eo, châm lửa khắp nơi, không tha cho chỗ nào.
“Phác Xán Liệt… đêm hôm anh đ*ng d*c cái gì hả… A…”
Đôi khi, có vài thứ, bản thân con người cũng không tài nào khống chế nổi.
Tỷ như buồn ngủ, tỷ như nước mắt, tỷ như t*nh d*c.
Ba điều hòa lại với nhau, trở thành sự tồn tại lạ lùng vừa hành hạ vừa khiến người ta hưởng thụ.
Ngứa ngáy hóa thành sóng tình, đánh tan sự kiềm nén của Biên Bá Hiền, d*c v*ng không ngừng bành trướng, chỉ muốn người trước mắt dùng những cái đụng chạm để hóa giải.
Vóc dáng Phác Xán Liệt săn chắc, hình tam giác ngược, tuyến nhân ngư, thân trên tr*n tr**, làm huyết mạch người ta phun trào, hắn giữ eo Biên Bá Hiền kéo lên, để cậu ngồi trên đùi mình, sau đó xoay người đổi vị trí, lưng dựa vào đầu giường, nắm vạt áo Biên Bá Hiền, cởi áo ngủ ra thay cậu.
Lúc này, thân trên của Biên Bá Hiền, phơi bày trước mắt hắn không chút cố kỵ, vô luận sắc trắng tinh khiết hay màu đỏ xinh đẹp vì bị Phác Xán Liệt giày vò, đều là thuốc k*ch d*c vô hình.
Biên Bá Hiền ôm hắn, cùng hắn hôn môi.

Hôm nay Phác Xán Liệt hơi khác thường.

Nói thật, dạo này số lần họ ân ái ít hơn trước kia nhiều, Phác Xán Liệt ‘dục cầu bất mãn’, Biên Bá Hiền cũng có thể hiểu, nhưng lúc cậu đang ngủ mà bị hắn “làm” cho tỉnh, lại là lần đầu tiên.
Cậu cho rằng hắn đang làm nũng, xoa tóc sau gáy hắn như an ủi, hiến dâng mỗi một nụ hôn ngọt ngào của mình.
Biên Bá Hiền y hệt em bé thơm mùi sữa, buồn ngủ muốn chết, mắt cũng díu lại, vẫn kiên cường chống đỡ, ôm ôm hôn hôn vỗ về hắn, cả người tỏa ra hương vị khiến Phác Xán Liệt yêu không thể buông.
Tận đến khi súng của hắn chọc vào hậu huyệt, Biên Bá Hiền mới giật mình, hoàn hồn.
Cậu vỗ ngực hắn một phát: “Phác Xán Liệt, đồ quỷ già dê!”
Phác Xán Liệt bật cười, tụt quần cậu ra, đáp một nẻo: “Ngày mai nghỉ phép đúng chứ?”
Biên Bá Hiền đành chìm đắm trong sóng tình cuồn cuộn, hắn thì rủ rỉ bên tai cậu, cậu cũng chỉ có thể khống chế tiếng r*n r* mà trả lời ngắt quãng.
“Clip tạp chí đó, em cố ý phải không? Hửm?” Dứt câu, th*n d*** Phác Xán Liệt chợt th*c m*nh.
“Ưm… phải… phải, a…”
Phác Xán Liệt ôm cơ thể run rẩy kia, hai người dùng tư thế ngồi để g*** h*p, Biên Bá Hiền bởi vì đ*ng t*nh mà sắc mặt hồng hào, Phác Xán Liệt thu toàn bộ vào mắt, d4i tai nối liền mạch với đường viền hàm, kéo dài đến cằm, hắn nhịn không được, ghé tới hôn một cái.
“Cưng, muốn đội khăn voan cưới cho anh xem đúng không?”
“Anh biết… biết rồi còn… hỏi… A……”
Lịch trình quay tạp chí, Phác Xán Liệt chẳng hề nhận được xíu thông tin nào từ cậu.

Đoạn phim tạp chí lần này, hoàn toàn chính là tâm tư của Biên Bá Hiền được bày lên bàn tiệc một cách quang minh chính đại, tài tình đánh cược đem ý tưởng của mình ra thông báo thiên hạ, cũng tiện thể dè dặt nói cho Phác Xán Liệt nghe.
“Phác Xán Liệt, em muốn… em muốn kết hôn với anh.”
Về chuyện kết hôn, hai người chưa từng chính thức ngồi lại với nhau để bàn bạc, nhưng rất hiểu ý mà dùng cách thức đùa giỡn nhằm cho đối phương biết, bước tiếp theo của cầu hôn đương nhiên là đám cưới, chẳng qua thân phận họ đặc biệt, rất nhiều sự việc không thể như nguyện vọng.
Con đường tương lai sẽ phải đi thế nào? Tính mẫn cảm của nghề nghiệp khiến họ không thể đưa quan hệ ra ánh sáng quá mức, dù có được nhiều thanh âm ủng hộ hơn nữa, cũng chỉ là sự tĩnh lặng của dòng nước vẩn đục, hai người chỉ có thể đơn độc hành hương, hóa âm thanh thế tục thành gió, thổi qua tai, chẳng màng để trong lòng.
Song thế tục là một giọt mực.
Sóng gợn sẽ làm lan rộng giọt mực, sự hiểu lầm lẫn gièm pha đen đúa nở rộ khắp nơi.

Lưỡi dao sắc bén, nào có chuyện nghe theo đạo lý.
Danh tiếng quan trọng, tiền đồ cũng quan trọng.
Nhưng Phác Xán Liệt không muốn để cậu thiệt thòi, một chút cũng không.
Bọn họ có thể chạy trốn.
Thế là hắn hướng về phía Biên Bá Hiền, thủ thỉ: “Vậy thì kết hôn thôi.”.
 
Lén Lút Yêu Đương Trong Giới Giải Trí Là Trải Nghiệm Gì?
Chương 22: Chương 22


Đêm khuya Biên Bá Hiền đăng Weibo, không viết ghi chú gì, chỉ có một bức ảnh.
Trong ảnh dùng bìa thư màu hồng làm phông nền, một tờ giấy bị lòi ra, nét chữ phía trên rõ ràng, cuối thư còn có một hình trái tim được vẽ xiêu xiêu vẹo vẹo, hai chiếc nhẫn đặt trên nó.
Số lượt bình luận và chuyển tiếp tăng liên tục, chưa tới hai phút, #Phác Xán Liệt Biên Bá Hiền kết hôn# đã được đẩy lên đầu bảng hot search.
Người hâm mộ rối rít chúc phúc, trong đó có một bình luận được Biên Bá Hiền bấm thích:
“Từ lần đầu họ cùng bước vào show là fan già này bắt đầu xuất hiện rồi.

Thấy hai anh cưới em rất vui rất yên tâm, giống như đang nhìn con của mình vậy, Bá Hiền đi từ nugu lên đại minh tinh, Xán Liệt cũng đạt được rất nhiều giải thưởng.

Lúc các anh chưa công khai, fan đều từng đọc được không ít lời bịa đặt, em không có tin đâu.

Em luôn tin vào mắt nhìn của mình, trong mắt em, các anh mãi là một đôi yêu nhau.”

“Bá Hiền,
Ở trước mặt em, anh chỉ là một kẻ phàm phu tục tử.

Anh sẽ vì em mà rơi vào ái tình.

Có lẽ em không biết, ngày em đồng ý đi cùng anh, anh đã vui muốn khóc.

Em ôm anh, nói em cũng thích anh.
Thế mà em lại thích anh cơ đấy, khi ấy anh cứ tưởng tượng về cuộc sống sau này sống chung của hai ta, tưởng tượng vào buổi sáng nào đó, cháo đang sủi bọt trong bếp, em mặc đồ ngủ, đầu tóc rối bời, anh sẽ cho em một nụ hôn tinh mai, em vẫn chưa tỉnh táo hoàn toàn mà nặn kem đánh răng, lau mặt, rồi anh lại nhéo cái má hơi thịt của em.

Biết đâu chúng ta còn nuôi một chú chó nhỏ.
Trên thực tế, đến bây giờ vẫn chưa nuôi chú chó nào, nhưng tụi mình đã đi qua hơn bảy trăm buổi sớm tối rồi.
Em hay thích làm nũng với anh, thích nằm trên bụng anh ăn khoai tây chiên, thích quấn lấy chân anh, ôm eo anh mỗi khi ngủ.

Trong miệng còn rầm rì tên anh.
Ngày qua ngày anh đều nhớ em, dù chúng ta gặp nhau hằng ngày, anh vẫn cảm thấy không đủ, mãi mãi không đủ.

Trên thế gian có rất nhiều nơi mình chưa từng đặt chân tới, anh lại đang tưởng tượng, chúng ta sẽ tìm thời gian rảnh để đi biển một chuyến, ngắm mặt trời lặn.
Anh sẽ ôm em, ôm em tựa như thời điểm em đồng ý ở bên anh.
Cả tương lai về sau cũng sẽ ôm em như thế.
Những lời này, muôn đời cũng không hết hạn.”

“Phác Xán Liệt.”
“Hửm?”
“Nè, nhìn em coi!” Biên Bá Hiền đụng tay Phác Xán Liệt, rút sách trong tay hắn ra: “Anh xem đây là cái gì?”
Phác Xán Liệt nhìn chằm chằm cậu hồi lâu, cả nửa buổi, hắn dùng tay phải chống đầu, dém kín chăn cho Biên Bá Hiền, xong xuôi mới trả lời vấn đề của cậu: “Nhẫn.”
“Ai đưa?”
Hắn cầm lòng không đậu bóp má cậu một cái: “Anh đưa.”

“Hì hì… anh đưa đó, của em đó.” Biên Bá Hiền nghịch chiếc nhẫn, liếc nhìn Phác Xán Liệt bên cạnh: “Phác Xán Liệt, chúng ta kết hôn thật rồi hả?”
“Cảm giác quen anh cứ như chuyện hôm qua ấy.

Nhớ lần đầu tiên anh tới nhà em không, hồi lúc em ôm bụng kêu đau, anh lo trước lo sau nấu cháo cho em, đắp khăn nóng lên bụng cho em, sau đó trời tối mà anh còn chưa về á?”
“Sao tự nhiên nhớ lại lúc đó?” Phác Xán Liệt nằm xuống, mặc cho hai chân Biên Bá Hiền quấn lấy mình, y hệt tám cái xúc tu.
Biên Bá Hiền đeo nhẫn vào lại: “Thật ra á, sau đó em hết đau rồi, chỉ muốn giữ anh lại thôi, em giả bộ đó.”
Cậu vùi đầu vào cổ Phác Xán Liệt, không ngừng cọ tới cọ lui, hắn vén tóc mái lộn xộn của Biên Bá Hiền ra.
“Anh biết em giả bộ.”
“Hả?” Biên Bá Hiền nhìn hắn.
“Mí mắt em đánh nhau rồi nhưng vẫn không chịu buông tay anh, anh đứng ở mép giường nhìn em ngủ, nghe thấy em cứ lẩm bẩm tên anh.”
Phác Xán Liệt luồn tay vào chăn mò mẫm ngón tay cậu, cuối cùng nắm lấy: “Rõ ràng em buồn ngủ lắm rồi, vẫn kéo tay anh bảo bụng còn đau, diễn xuất quá vụng về, tưởng anh không nhìn ra à? Có điều bộ dạng lóng ngóng đó rất đáng yêu.”
Biên Bá Hiền đạp chân hắn: “Anh chưa kể với em bao giờ!”
Phác Xán Liệt đè lại, nhanh chóng đặt một nụ hôn lên mắt cậu: “Chuyện em không biết còn nhiều lắm…”
“Cái gì?” Biên Bá Hiền trừng hắn, định thọc lét Phác Xán Liệt, ai dè bị hắn kẹp cổ tay.
“Trên giá sách ở phòng làm việc, ngăn thứ ba quyển thứ sáu đếm từ trái sang, bên trong có một tấm hình của anh, mặt sau viết ‘Phác Xán Liệt, em rất thích anh.”
Nhìn gương mặt dần nhiễm đỏ của Biên Bá Hiền, Phác Xán Liệt không khỏi cười rộ: “Còn lúc chưa ở chung, chúng ta đi xem phim, hôm đó anh mệt quá nên ngủ gục, lúc sắp tỉnh ngủ, em lén hôn anh.”
Phác Xán Liệt nhắc tới chuyện trước kia thuộc như lòng bàn tay: “Acc clone của em đăng không ít tin nhắn riêng của chúng ta đúng không? Anh thấy hết… ưm…”
Biên Bá Hiền ôm cổ hắn, môi lưỡi quấn quít, hô hấp như chất k*ch th*ch, lượn quanh xoang mũi.

Thế nhưng Phác Xán Liệt nhận ra được, Biên Bá Hiền khóc rồi.
Hắn kinh hoảng kéo cậu ra, muốn lau nước mắt, lại bị Biên Bá Hiền ôm chầm, nghe thấy Biên Bá Hiền lặp lại không ngừng ba chữ “em yêu anh” bên tai mình.
“Phác Xán Liệt, em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh…”
“Anh ngốc lắm, lần đầu ăn sinh nhật em, anh cắm nến nhưng quên chụp hình, khép nép hỏi em có thể thổi nến lần nữa không.”
“Không ngờ quà tặng em là sao giấy, còn dùng lọ thủy tinh để đựng, vì sợ bể nên phải chứa trong một cái hộp lớn.”
“Anh còn móc ngoéo với em, nói mỗi năm đều sẽ ăn sinh nhật cùng em, năm thứ hai, anh mặc đồ mascot để làm em bất ngờ, em tháo mũ của anh xuống, thấy anh đầu đầy mồ hôi, lúc đó em rất muốn hôn anh, anh nói anh mồ hôi lắm, không thể hôn.”
“Em đâu thèm để ý chuyện đó, anh siêu siêu ngốc, nhưng em siêu siêu thích.” Biên Bá Hiền vùi hết cả người trong ngực Phác Xán Liệt: “Em yêu anh.”
Hôm nay tại nhà thờ vắng vẻ, hai người cùng trao nhẫn.
Ngập trong ánh mắt thâm tình của Phác Xán Liệt đều là hình bóng cậu, tựa như từng đường nét của mình đều được anh ấy dùng tình yêu tô vẽ nên, và rồi bọn họ nói lời tuyên thệ, hôn nhau dưới sự chứng kiến của thần linh.
Thánh đường chẳng có cánh hoa hay lụa trắng, ngay cả cha xứ cũng vắng mặt.
Nhưng tình yêu thì không bao giờ kết thúc, câu chuyện vẫn tiếp diễn, thời gian vẫn kéo dài.
“Một nụ hôn một chiếc nhẫn, một cuộc đời một kiếp người.”
CHÍNH VĂN HOÀN.
 
Lén Lút Yêu Đương Trong Giới Giải Trí Là Trải Nghiệm Gì?
Chương 23: 23: Phiên Ngoại 01 Vài Mẩu Chuyện Yêu Đương Của Đôi Tình Nhân Nhỏ


Lý do thích Phác Xán Liệt á? Biên Bá Hiền nghĩ tới nghĩ lui, cũng không tìm được một đáp án xác định.
Khi cậu còn là một tên vô danh tiểu tốt trong giới giải trí, ngày tháng ở phòng luyện tập, hát những bài “gieo vần cưỡng chế” không có chút ấn tượng nào còn muốn nhiều hơn quãng thời gian đứng trên sân khấu kia, đã len lén đặt Phác Xán Liệt trong lòng rồi.
Lúc vẫn là thành viên nhóm nhạc nam, Biên Bá Hiền luôn bị xếp chỗ ngoài rìa ngoài góc, cảm giác tồn tại không cao, cậu căn bản không thấy mình có tương lai gì, dường như chỉ là quân cờ góp cho đủ số.
Khoảng thời gian ở phòng luyện tập mong chờ ngày debut ấy, thế mà chẳng khác gì hiện tại.
Hôm đó mưa rơi rất lớn, Biên Bá Hiền ở phòng tập một mình, tắt đèn, ngồi trong góc lắng nghe tiếng mưa.
Mệt mỏi bởi tâm trạng đè nén quá lâu lẫn sự lung lay đối với tương lai khiến mình nghẹt thở, Biên Bá Hiền đều cảm nhận được một cách sâu sắc, móc điện thoại ra định xem phim chiếu đêm.
Trên giao diện mua vé, bộ phim đầu tiên tên《Trốn chạy》.
Biên Bá Hiền phì cười.
Đưa mắt nhìn lại, vai chính Phác Xán Liệt.
Biên Bá Hiền biết Phác Xán Liệt, nói không ngoa khi sự trẻ trung triển vọng đều đặt trên người hắn, sự nghiệp trong giới giải trí lên như diều gặp gió, Biên Bá Hiền thở dài, hâm mộ cơ duyên của người ta, rồi lại bi thương chính mình.
Rạp chiếu bóng cách công ty không xa, bấy giờ mưa đã tạnh, Biên Bá Hiền nhanh chóng tới đây cũng đã gần lúc mở màn.
Bộ phim kể về cái gì ư? Biên Bá Hiền không biết.
Cậu ngủ, xem được mười phút đã ngủ, cậu mệt quá rồi.
Máy điều hòa của rạp bật rất thấp, Biên Bá Hiền cơ trí mang theo áo khoác để đắp.
Đang say giấc nồng, bị tiếng “sột soạt” bên cạnh làm ồn đành phải mở mắt ra, Biên Bá Hiền ngoẹo đầu sang, cau mày định ngủ tiếp.
Có người vỗ vai cậu: “Ê.”
Biên Bá Hiền ngoái đầu, người nọ như trang bị toàn diện, nón lưỡi trai, khẩu trang, kính râm, cả một cây đen.
Có người ngồi kế, Biên Bá Hiền cũng không tiện ngủ nữa, cậu ngồi thẳng người: “Có chuyện gì ạ?”
Người nọ tháo kính râm xuống, nhìn cậu một cách lạ lùng: “Phim dở lắm hả?”
Biên Bá Hiền cứ như quân đào ngũ bị bắt tại trận, may thay phòng chiếu mờ tối không thể thấy được khuôn mặt đỏ bừng của cậu: “Ờm… đâu có, tôi mệt quá, nên ngủ.”
Người nọ gật đầu, dời tầm mắt về lại màn hình: “Vậy thì xem đi.”
Biên Bá Hiền cảm thấy hắn hơi kỳ quái, nhưng lời của hắn lại khá có lực uy h**p, ngoan ngoãn ngồi xem diễn biến còn lại.

Biên Bá Hiền âm thầm ngó xung quanh, rạp phim to nhường này chỉ có hai người họ, Biên Bá Hiền mất tự nhiên sờ sờ cổ, bỗng bị người bên cạnh ghé tới gần dọa hết hồn.
“Theo cậu, nhân vật đó thế nào?”
Biên Bá Hiền nhích ra sau, tua một vòng trong đầu cũng chẳng nghĩ ra tính từ gì, chỉ nghe được diễn viên trên màn hình đang nói thoại, cậu bèn trắc trở đáp: “À… gi-giọng, rất êm tai.”
Người nọ vẫn nhìn chằm chằm cậu, cặp mắt như muốn chọc một cái hang xuyên qua Biên Bá Hiền.
Hắn gỡ khẩu trang: “Thế à? Vậy giọng tôi thì sao?”
Biên Bá Hiền giật mình thiếu điều té rớt ghế.
Phác Xán Liệt, là Phác Xán Liệt! Trên màn hình là anh ấy, ngồi bên cạnh cũng là anh ấy, Biên Bá Hiền tưởng chừng như mình hít thở không thông rồi, một người xưa nay chưa từng gặp, lại còn là ảnh đế xa vời, đã bắt quả tang mình mua vé phim xong không xem nghiêm túc, một loạt đối thoại ban nãy gây lúng túng đến nỗi ngón chân của Biên Bá Hiền đều co quắp.
Biên Bá Hiền cười gượng: “Giọng anh đương nhiên cũng êm tai, ha ha.”
Phác Xán Liệt nhìn cậu cười, hai người lặng lẽ xem hết bộ phim điện ảnh.
Kết thúc phim, Phác Xán Liệt hỏi cậu có cảm xúc gì sau khi xem.
Lúc này Biên Bá Hiền có thể đáp được trọn câu, còn có nhiều nhận xét hơn.
Vai chính luôn lẩn trốn, trốn gia đình tan nát, trốn nợ nần, thoát chết trong đường tơ kẽ tóc khỏi đám cháy, hắn bắt đầu một cuộc sống khác, tái sinh trong cảnh đầu đường xó chợ.
“Tôi đã 26 rồi, hình như chẳng còn bao nhiêu thời gian để mơ mộng nữa.” Biên Bá Hiền nhìn hắn: “Nhưng mà, tôi cũng muốn trốn thoát mọi thứ của hiện tại, dù là mơ cũng được, tôi chỉ muốn mơ thấy giấc mơ mình mong mỏi thôi.”
“Phim của anh rất hay.” Biên Bá Hiền cười nhìn hắn.
Có vẻ Phác Xán Liệt được khen nên khá ngượng ngùng, hắn xoa xoa mũi, nhẹ giọng nói “Cảm ơn”.
Sau khi hết phim, ngoài cửa đã đổ mưa như thác lũ, Biên Bá Hiền lấy cây dù ra, phát hiện Phác Xán Liệt đang lúng túng đứng nguyên tại chỗ, Biên Bá Hiền thấy hơi buồn cười: “Anh không mang dù hả?”
Phác Xán Liệt lắc đầu.
“Dù của tôi cũng nhỏ quá…… vầy đi, anh chờ tôi một chút, công ty tôi ở ngay trước mặt, tôi đem dù cho anh, đợi tôi quay lại nha!” Dứt lời liền chạy vào làn mưa, để Phác Xán Liệt trông thấy ống quần dính nước bởi gấp gáp của cậu.
Biên Bá Hiền vội vàng, mang dù tới cửa rạp chiếu bóng, quần áo cũng ướt hơn phân nửa, toàn thân nhếch nhác.
Nhưng Phác Xán Liệt đi mất rồi, không có chờ cậu.
Đáy lòng Biên Bá Hiền trầm xuống.
Bị người ta cho leo cây chẳng hề dễ chịu tí nào.

Mấy ngày sau đó, mỗi lần hắt xì là cậu sẽ nhớ đến Phác Xán Liệt ——– tên đầu sỏ khiến cậu cảm cúm.
Ai dè lần gặp thứ hai tới nhanh như vậy.
Lần thứ hai Phác Xán Liệt chạm mặt Biên Bá Hiền, vẫn là ở rạp phim.
Vẫn là suất nửa đêm, phòng chiếu trống trải, Phác Xán Liệt mò mẫm bước vào, ánh sáng màn hình rọi lên mặt Biên Bá Hiền, Phác Xán Liệt trịnh trọng hít một hơi, tiến tới ngồi xuống kế Biên Bá Hiền.
“Trùng hợp thật.” Phác Xán Liệt không dám nhìn cậu, phóng thẳng tầm mắt vào màn hình, phát hiện người bên cạnh không đáp, Phác Xán Liệt có phần lúng túng, li3m li3m môi nói tiếp: “Tôi chưa biết cậu tên gì.”
Biên Bá Hiền nghiêng đầu: “Sao lại là anh?”
Âm mũi nặng nghẹt dọa Phác Xán Liệt giật mình, hắn nhìn về phía Biên Bá Hiền, một gương mặt phủ đầy nước mắt bị đèn màn ảnh chiếu vào, Biên Bá Hiền khịt mũi: “Nhìn cái gì, bộ chưa thấy ai khóc hả?”
Phác Xán Liệt không dám nhiều lời.
Ngay sau đó hắn liền nghe được Biên Bá Hiền nhẹ nhàng mở miệng: “Tôi quyết định rồi, tôi phải đi, rời khỏi cái chỗ rách nát đó.”
“Bài hát tôi tự sáng tác, tôi tự sáng tác đó! Công ty chưa hỏi ý tôi mà đã đưa cho thành viên trong nhóm làm ca khúc solo, tôi nên tìm ai để khóc đây?” Dứt lời lại uất ức mếu máo, dùng mu bàn tay lau nước mắt.
Phác Xán Liệt không biết phải an ui cậu làm sao, nhưng từ trong những lời của Biên Bá Hiền, hắn nghe ra được cậu cũng là người trong giới.
Có điều khá mờ nhạt, cái loại thấy rõ mặt cũng không gọi nổi tên ấy.
“Sao anh lại đến đây? Lần trước cho tôi leo cây hại tôi bị cảm, anh không biết xấu hổ à?” Biên Bá Hiền chất vấn.
Phác Xán Liệt vội vã giải thích: “Không phải, hôm đó tôi thật sự có việc gấp, hại cậu bị bệnh, xin lỗi.”
Biên Bá Hiền ngừng khóc: “Một ảnh đế như anh mà ngày ngày lượn khắp nơi cũng được hả? Lỡ tôi là paparazzi thì sao?”
Phác Xán Liệt không đáp, hắn nhìn vào đồng tử của Biên Bá Hiền, gần đôi mắt cụp xinh xắn vẫn còn vương vài giọt lệ, có lẽ là khóc lâu lắm rồi, mắt cũng hơi sưng.
Trời bên ngoài lại mưa, to hơn mấy ngày trước.

Phác Xán Liệt chậm rãi lên tiếng: “Hôm nay tôi mang dù, tôi đưa cậu về.”
Biên Bá Hiền kinh ngạc nhìn hắn, hắn không nhịn được giơ tay vuốt mấy cọng tóc ngố trên đỉnh đầu cậu: “Lần này sẽ không để cậu bị cảm nữa.”
Cây dù không lớn, che vừa đủ hai người, không nhiều không ít.

Biên Bá Hiền hơi mất tự nhiên, bả vai họ đều không thể tránh khỏi va chạm, giữa cơn mưa đêm hè này, Biên Bá Hiền cảm thấy nơi ấy thật là nóng.
Phác Xán Liệt có chút hồi hộp.

Xưa nay hắn chưa từng có loại cảm giác này, tựa như trái tim bị treo lên, lủng lẳng vang thình thịch.
Một làn gió tập kích mang theo những hạt mưa, Phác Xán Liệt lo rằng Biên Bá Hiền sẽ bị văng trúng, kéo cậu ra giữa dù: “Đứng gần lại chút.”
Nhưng Biên Bá Hiền lại phóng về đằng trước, nhảy lên bậc thềm: “Tôi đến rồi, cảm ơn anh.”
“Anh… anh cũng đừng để bị bệnh, hẹn gặp lại.” Biên Bá Hiền xoay người ôm ngực, để lại trái tim loạn nhịp khó tả cho trận mưa bên ngoài, cùng cái người đang giơ dù kia.
Sau đó Biên Bá Hiền chấm dứt hợp đồng với công ty, những tháng ngày bận rộn, thỉnh thoảng sẽ nhớ tới Phác Xán Liệt.
Hai người cũng chẳng gặp lại nhau nữa, về sau Biên Bá Hiền tra trên mạng, mới biết Phác Xán Liệt sắp quay bộ phim mới, còn chuyện quay ở đâu, cậu không tài nào biết được.
Cậu bèn liên tục lên mạng lấy tin tức của Phác Xán Liệt, xem phim, lưu hình của hắn, nghe những ca khúc hắn chia sẻ với fan trên Weibo.
Dần dà, cậu dung nhập luôn Phác Xán Liệt vào trong sinh hoạt của mình.
Quãng thời gian hơn một năm, chưa từng gặp lại, chỉ dựa vào nỗi nhung nhớ đơn phương, Biên Bá Hiền cảm thấy khoảng cách giữa họ, còn muốn xa vời hơn khoảng cách giữa Phác Xán Liệt và người hâm mộ của hắn.
Chí ít người hâm mộ có thể hào phóng nói ra câu “Em yêu anh”.
Cuộc sống từ từ thay đổi tốt lên, Biên Bá Hiền ký công ty mới, đạt được sự công nhận của đông đảo quần chúng.
Cậu nỗ lực trở thành người có khả năng tham dự mọi hoạt động trọng đại, mỗi một lần quen thói tìm kiếm bóng dáng Phác Xán Liệt, cậu chỉ có thấy được hắn bị đám đông vây quanh, đang ung dung trả lời phỏng vấn.
Hóa ra anh ấy chói mắt thật.

Biên Bá Hiền nghĩ, không hổ là người mình thích.
Thời điểm Phác Xán Liệt lên núi đóng phim, cứ luôn quấn lấy Ngô Thế Huân hỏi đủ loại vấn đề, tỷ như “cách để chung đụng với người mình thích”, tỷ như “cách để tình cảm của hai người nóng lên”.
Ngô Thế Huân cười nhạo hắn: “Anh còn chưa quyến rũ được người ta, suy nghĩ nhiều vậy làm chi?”
Phác Xán Liệt giả bộ nổi giận, cho y một đấm, trong lòng cân nhắc phải làm sao mới có thể chính thức làm quen với Biên Bá Hiền.
Đối với tình yêu, bao lâu nay Phác Xán Liệt không hề có ý tưởng gì.
Hắn hầu như chưa từng rung động.
Hiện tại xấp xỉ đầu ba rồi, mới bị “con quỷ” tình yêu va trúng đầu, toàn bộ trí khôn trí thông minh, ở trước mặt tình yêu đều biến thành hư vô.
Chính vì thích, chính vì quý giá, cho nên mới dè đặt, giấc mộng đẹp đan bện dưới đáy lòng, cũng không thiếu nỗi lo âu về kết quả tệ nhất.
Hắn len lén đăng ký tài khoản phụ, chỉ follow một mình Biên Bá Hiền, đặt Biên Bá Hiền vào mục “đặc biệt quan tâm”, nhấn thích bình luận chuyển tiếp đầu tiên mỗi khi Biên Bá Hiền đăng Weibo, mua từng thùng mỗi khi Biên Bá Hiền ra album cũng không ngại nhiều, cuối năm ban thưởng, mua mấy ngàn acc clone để vote những khâu cần bỏ phiếu cho Biên Bá Hiền.

Hắn cho hết tất cả những thứ hiện tại có thể cho, to gan phát biểu trên mạng, nhưng trong thực tế lại dừng bước không tiến lên.
Ngô Thế Huân trêu hắn, hắn nói Ngô Thế Huân không hiểu.
Bởi quá thích, quá quá thích.
Thích đến mức không dám đòi hỏi cậu đáp lại.
Vào lúc hắn thực sự lấy dũng khí thêm Wechat của Biên Bá Hiền, chào hỏi cậu, dường như Phác Xán Liệt có thể nghe thấy tiếng tim mình đập vậy.
Trong đầu có một người tí hon, hô to với hắn: Cậu xem kìa, em ấy đang ở ngay trước mặt cậu, dũng cảm lên.
Cho nên, hắn bèn cẩn thận hơn bất cứ lúc nào mà mở miệng: “Hi.”
Hắn trông thấy Biên Bá Hiền cười với mình, cả thế giới của hắn liền bừng sáng.
Ngô Thế Huân nói, thích cậu ấy, thì phải tận dụng mọi thời cơ nhằm hòa mình vào cuộc sống của cậu.

Bởi lẽ đó Phác Xán Liệt suy ngẫm rất lâu, bèn bắt đầu từ oanh tạc Wechat trước.
Dù sao cũng là qua điện thoại, Phác Xán Liệt không có hồi hộp như lúc đối diện với người thật, lời quan tâm gì cũng nói ra được, mỗi ngày đều chúc ngủ ngon lẫn chào buổi sáng, thỉnh thoảng Biên Bá Hiền cũng chỉ đáp lại “à” “ừa”, Phác Xán Liệt thất vọng một trận xong, lại lần nữa chỉnh đốn tinh thần, tiếp tục mưu đồ tán tỉnh bằng Wechat.
Sau khi làm quen nhau lại, lần thứ hai gặp mặt chính thức là ở nhà Biên Bá Hiền.
Câu chào buổi sáng của Phác Xán Liệt không được trả lời, hắn giận dữ, gửi voice qua.
“Bá Hiền, ăn sáng chưa?”
Tại sao lại gửi voice ư, Phác Xán Liệt có dụng ý khác, hắn nhớ mãi giọng nói của Biên Bá Hiền rất êm ái.
Chẳng bao lâu, Biên Bá Hiền đã gọi sang, dọa Phác Xán Liệt giật nảy.
Hắn tự nói với bản thân phải bình tĩnh, tay run rẩy nhấn chấp nhận, liền nghe thấy thanh âm yếu ớt của Biên Bá Hiền: “Phác Xán Liệt, em đau quá……”
Phác Xán Liệt sợ hãi đứng bật dậy, gấp đến độ đi loanh quanh nhà: “Em ở đâu? Đau chỗ nào? Đau từ bao giờ?”
Biên Bá Hiền nghe được giọng anh, giống như đứa trẻ bị bắt nạt có người nhà che chở, chẳng cần tỏ vẻ mình kiên cường nữa, cậu hoàn toàn buông bỏ phòng bị, ngữ điệu cũng nhiễm chút nức nở: “Em ở nhà, anh tới đây được không?”
Phác Xán Liệt mặc kệ liệu có bị nhận ra hay không, mang giày xong phóng ra khỏi nhà, đến nơi Biên Bá Hiền gửi định vị, vội vàng bấm mấy lần chuông cửa.
Biên Bá Hiền mặc đồ ngủ, sắc mặt tái nhợt, tay mở cửa cũng chẳng có sức lực, nhất mực ôm bụng, thở hổn hển nhìn Phác Xán Liệt ở ngoài cửa.
Nhoáng cái mắt cậu lại đỏ ửng.
“Anh tới rồi?”.
 
Lén Lút Yêu Đương Trong Giới Giải Trí Là Trải Nghiệm Gì?
Chương 24: 24: Ngoại Truyện 02 Thất Tịch Tự Sự Của Một Fan


Hôm nay tôi bị mẹ đuổi ra khỏi nhà, nói rằng tôi chỉ biết đu idol, nếu tôi tìm người yêu mà mang theo phương diện đu idol này thì không biết tôi sẽ làm hại bao nhiêu chàng trai tốt.

Còn bảo nếu không mang theo anh chàng nào về thì đừng hòng về nhà.

Tôi hai mươi lăm tuổi ế từ trong bụng me, tự nhiên kêu tôi đi tìm ghệ, ngoại trừ club Bạch Mã, thật lòng tôi không nghĩ ra được cách nào khác.

Nhưng người mẹ yêu dấu rất cấp bách đối với chuyện tôi tìm bồ, nghe bà lải nhải mà tôi khó chịu cùng mình, chỉ có thể biết thời biết thế, rời nhà là rời nhà.

(*) club Bạch Mã: nhìn hình hiểu ngay =)))

ppjpg


Xui cái tôi quên hôm nay là Thất Tịch, bờ sông nhiều couple quá trời quá đất.

Nếu bạn nói tôi FA quá lâu rồi, sẽ không có bạn trai xuất hiện thì là điều không thể đâu, lúc còn trẻ ai mà chẳng tưởng tượng về nửa kia tương lai? Tưởng tượng người ấy đẹp trai nhiều tiền, dịu dàng săn sóc, hiểu rõ niềm vui nỗi buồn của bạn, giống như Phác Xán Liệt biết Biên Bá Hiền chỉ uống americano loãng, giống như Biên Bá Hiền biết chỗ ngứa của Phác Xán Liệt ở đâu.

Xin lỗi, không phải cố ý so sánh với idol đâu.

Nhưng dáng vẻ bọn họ ở bên nhau, chính là toàn bộ những gì tôi tưởng tượng về tình yêu.

Tại sao lại đu idol ư, trong cuộc sống vừa bận rộn vừa nhàm chán, chỉ cần gương mặt cool ngầu trên tấm áp-phích đã có thể khiến tôi cảm thấy, cuộc sống thật đáng giá, vẫn còn người đẹp để ngắm mà.

Trước khi họ công khai, tôi là fan only của Phác Xán Liệt.

Anh ấy diễn hay, đẹp trai, gia thế tốt, tính cách cũng không thể bắt bẻ, trên thế giới có sự tồn tại của anh ấy, làm tôi thấy may mắn cả ba kiếp lận đấy.

Ở trong lòng tôi anh ấy như thần tiên vậy.

Mà tôi không ngờ, thần cũng sẽ yêu đương.

Ngày họ công khai, trong livestream anh ấy ngại ngùng luống cuống, còn muốn Biên Bá Hiền chỉ dẫn anh ấy lời nên nói, hành động nên làm, đồ ngủ đôi của hai người được ống kính thu hình rõ mồn một, niềm hạnh phúc trong mắt Phác Xán Liệt rọi trọn vẹn vào đôi đồng tử của tôi.

Hóa ra anh ấy không phải thần, anh ấy cũng sẽ hẹn hò, sẽ bẽn lẽn vì tình yêu, sẽ vì Biên Bá Hiền mà đăng những bài ấu trĩ lên Weibo, nhưng lại làm tôi cảm thấy đáng yêu khó tả.

Thế nên tôi nghĩ, đến lúc đi tìm hiểu nửa kia của anh ấy rồi, người Xán Liệt thích, chắc chắn là một người rất tốt.

Bởi vậy cho đến hiện tại, tôi đã từ fan only Xán Liệt biến thành fan CP Xán Bạch, thường ngày lên Weibo chia sẻ tình hình yêu đương của hai người, thỉnh thoảng hú hét “Con trai! Mẹ yêu con” với Phác Xán Liệt hoặc Biên Bá Hiền, cuộc sống của tôi cũng vì họ mà ngày càng khát vọng nhận được nguyên tố tình yêu.

Người ở bờ sông dần tản đi, từ từ, chỉ còn vài mống thưa thớt gần như là ở mức mờ nhạt.

Tôi dựa lên lan can thẫn thờ.

“Liệu có ai phát hiện chứ?”
“Không đâu, xung quanh vắng mà, ơ, em đeo khẩu trang kỹ vào, bị cảm thì sao?”
Tôi ngoái đầu, tìm kiếm men theo ngọn nguồn âm thanh, hai chàng trai dựa lên lan can cách tôi không xa đang nói chuyện phiếm.

Dáng người kia….

.

Thật quen thuộc.

“Mẹ anh kêu mấy hôm nữa dẫn em về thăm nhà.

Cháu anh cũng nhắc em hoài, ngày nào cũng gọi điện cho anh kêu nhớ cậu Bá Hiền, làm sao đây? Bộ ba chữ Phác Xán Liệt bị ghẻ lạnh rồi hả?”
“Nhỏ con” nhón chân, nhọc nhằn bá vai “to con”, xét từ cơ thể lung lay bởi đứng không vững của cậu ta, ắt hẳn tâm trạng của cậu rất tốt.

“Ai bảo sức hút của em lớn làm chi, anh ăn giấm lung tung à?”
“To con” nựng má “nhỏ con”, hai người cứ như học sinh cấp ba chưa trưởng thành, cãi nhau ầm ĩ.

Chỉ có tôi biết, bọn họ chính là Phác Xán Liệt và Biên Bá Hiền, căn cứ vào dáng người, tôi nhắm mắt cũng có thể phác họa ra!
Tôi hận không thể lấy di động tìm lại hình cá chép may mắn share từ mấy bữa trước, không ngờ mình không tốn tiền mà còn được ngắm trai đẹp miễn phí!
Ông trời có mắt!
Nhưng nếu đứng quá gần họ sẽ lộ vẻ tôi mang lòng gây rối, tôi cố ý dời vài bước về hướng ngược lại, lỗ tai lại như mọc trên người họ.

Biên Bá Hiền than lạnh, bả vai còn run run, tôi nhớ cậu ấy là thể chất sợ lạnh.

Phác Xán Liệt vươn tay ôm trọn người vào lòng… Tôi thiếu điều đã gào rú, bất cẩn cắn trúng lưỡi.

Hỏi: Tận mắt nhìn thấy CP của mình khoe ân ái vào ngày Thất Tịch là trải nghiệm gì?
Đáp: Khoe ân ái đã là gì, doi ngay cho em!
(*) doi: have sếch
Tôi nghĩ chắc chẳng có ai hiểu được tâm trạng của tôi hiện giờ, chung quy cũng có mấy người hên như tôi đâu, có thể chứng kiến tận mắt mà (cười).

Giờ phút này cho phép tôi hét to: Nếu như có thể vô tình gặp được một cách thường xuyên, tôi tình nguyện ế cả đời!
Ế là gì, có vui hơn nhìn CP không?
Trong fanfic Xán Bạch, Bá Hiền luôn mang thiết lập nhõng nhẽo, đọc tiểu thuyết vẫn chỉ là đọc tiểu thuyết thôi, tôi tưởng rằng bọn họ trong thực tế đều là cường cường.

Nhưng tôi sai rồi, sai hoàn toàn, mưa đá lạnh lùng vỗ lung tung lên mặt tôi…
Tôi giả đò vén tóc, tầm mắt liếc không ngừng sang chỗ họ, nhãn cầu cũng sắp rớt ra ngoài luôn —
Biên Bá Hiền đang nép cả người vào ngực Phác Xán Liệt, bỏ lơ túi áo của mình, nhất quyết muốn vùi tay vào túi áo Phác Xán Liệt, Phác Xán Liệt nhéo má cậu, cậu lại còn bĩu môi làm nũng…
Má nó ơi, tôi lập tức phản bội cường công nhược thụ!
Phác Xán Liệt nhìn quanh thấy không có ai bèn mạnh dạn hôn lên!
Hôn lên! Miệng dính miệng!
Đừng xem em là người, em là cẩu nha.

“Thất Tịch vui vẻ!”
“Anh cũng vậy nhé, ảnh đế Phác.


Hay, hay… Chung khung hình tức là phát đường, đối mắt tức là lên giường, thế hôn môi nghĩa là gì, hôn môi, con cháu đầy đàn… wsl【mỉm cười】.

(*) wsl: chớt tui rồi
Gió ở bờ sông rất mạnh, bọn họ đứng một chốc rồi rời đi, tôi không có chụp hình, không có thu âm, thứ có thể chứng minh lần gặp vô tình này, tôi chẳng có cái nào.

Song đây không phải là mơ, mà là bí mật của một mình tôi.

Tôi hít hít mũi, định xoay người về nhà, bả vai lại bị vỗ.

“Hi! Có thể thêm Wechat không?”
Tôi kinh ngạc móc điện thoại ra, ngay cả tay quét mã cũng run rẩy, không ngờ tôi lại được trai đẹp bắt chuyện…
Mẹ ơi, nguyện vọng của mẹ thành thực hiện rồi.

Phải cảm ơn ngôi sao may mắn của con, Phác Xán Liệt tiên sinh và Biên Bá Hiền tiên sinh đấy.

Có điều mai mốt ra ngoài hẹn hò cố gắng đừng tìm chỗ có người nha.

Về sau, tôi từng cùng bạn trai đi xem concert của Biên Bá Hiền.

Không sai, chính là anh trai “mắt mù” đổ một tôi mặc đồ ngủ mặt mũi lôi thôi bị gió lạnh thổi đến nỗi đực ra vào hôm ở bên bờ sông kia.

Anh ấy đỡ tôi khi tôi suýt bị đụng ngã, giúp tôi giơ banner đèn cao hơn.

Biên Bá Hiền đi tới trước mặt tôi, tôi hô to tên cậu, cậu nghe được, quay đầu nhìn tôi một cái.

Tôi nhìn thấy khẩu hình của cậu ấy, cậu cười nói: “Được.


Quên kể, trên banner của tôi viết: Chúc các anh mãi mãi hạnh phúc.

Hết ngoại truyện 02.
 
Lén Lút Yêu Đương Trong Giới Giải Trí Là Trải Nghiệm Gì?
Chương 25: 25: Ngoại Truyện 03 Bạn Trai Quấn Người Quá Phải Làm Sao Đây


Trước khi ngủ, Biên Bá Hiền nhàm chán nằm trên giường lướt Zhihu.
Một chủ đề thu hút tầm mắt cậu: Bạn trai quấn người quá phải làm sao đây?
Cái từ “quấn người” này, dùng để miêu tả Phác Xán Liệt trong khoảng thời gian gần đây là cực kỳ thích hợp.

Sau khi kết hôn, Biên Bá Hiền bận rộn xử lý công việc của mình, thời gian lên chương trình truyền hình cũng bớt đi, do người hâm mộ quá mong đợi, cậu mới đồng ý lời mời của một show tạp kỹ.
Một ngày trước khi xuất phát, Biên Bá Hiền soạn hành lý trong phòng, Phác Xán Liệt thì ngồi xếp bằng trên giường, mặt mày ủ dột, Biên Bá Hiền xoay người, vỗ đầu gối Phác Xán Liệt: “Đứng lên, anh ngồi lên quần áo của em rồi.”
Phác Xán Liệt trườn sang bên cạnh, vẫn xụ mặt như cũ.
Biên Bá Hiền bị phản ứng của hắn chọc cười, một tay chống giường, một tay bóp má Phác Xán Liệt: “Đại minh tinh của em sao thế này?”
Phía “công” giận dỗi, khiến Biên Bá Hiền nảy sinh loại ảo giác dỗ bà xã, khụ khụ…
Phác Xán Liệt đặt tay cậu trong lòng bàn tay mình mà x** n*n: “Anh đã biểu hiện rõ ràng vậy rồi em còn không nhìn ra à?”
Thấy Biên Bá Hiền trưng vẻ mặt khó hiểu, Phác Xán Liệt dang hai tay vòng qua eo cậu, đè hết cả nửa người mình lên Biên Bá Hiền: “Ngày mai chúng ta phải yêu xa rồi.”
Biên Bá Hiền nhướng mày: “Chỉ một tuần?!”
Phác Xán Liệt nhìn cậu: “Em chất vấn cái gì chớ? Nếu không cái câu một ngày không gặp như cách ba thu ở đâu ra?”
“Coi như em hiểu rồi đi, Biên Bá Hiền ơi bây giờ anh không xa em được đâu, không có em anh sẽ ăn uống không ngon, đứng ngồi không yên, dở khóc dở cười, tới lui không ngừng…”
Thấy Phác Xán Liệt càng nói càng xa, Biên Bá Hiền nắm mỏ Phác Xán Liệt, miệng của hắn dưới tay Biên Bá Hiền bị dẹt thành dạng mỏ vịt, cậu không nói lời nào, cứ cười mãi, cuối cùng mổ lên môi hắn một cái, lúc buông ra, bên mép hắn có dấu hồng hồng cậu vừa mới để lại.
Thấy hắn ngạc nhiên bất động, Biên Bá Hiền lại hôn hắn mấy cái, cuối cùng vò tóc Phác Xán Liệt, tiếp tục gói ghém đồ đạc.
Cậu cũng đâu nỡ, hận không thể một ngày 24 giờ úm chung với Phác Xán Liệt nữa kia kìa.
Nhưng bất khả thi, còn công việc mà.
Phác Xán Liệt đằng sau lại sấn tới gần ôm chầm lấy cậu: “Nè em nói thử xem xác suất anh đi theo em là bao nhiêu?”
Biên Bá Hiền nghiêng đầu: “Đi theo em? Chẳng phải ngày mốt anh còn…”
“Cái đó hủy rồi!” Phác Xán Liệt vội vã trả lời: “Có chút hy vọng phải không? Hử?”
Cũng không phải không được, nếu Phác Xán Liệt ở bên, khi nhàm chán còn có thể tán gẫu chuyện trời đất với hắn.

Cộng sự quay chụp của chương trình lần này đều là diễn viên cậu không thân, một tuần lễ ở cùng nhau, nghĩ tới thôi cũng đủ mệt.
Nhưng giả như bị phát hiện, lại sẽ có dư luận xấu.

Tỷ như fanservice vân vân mây mây gì đó, Biên Bá Hiền nghĩ đến là nhức đầu.
“Không bị phát hiện đâu, anh ở bên cạnh xem thôi, máy quay sẽ không quay đến anh.”
Biên Bá Hiền nhìn chằm chằm hắn hồi lâu, cuối cùng cậu nặng nề gật đầu: “Soạn hành lý đi.”
Phác Xán Liệt ở sau lưng vui vẻ hôn má cậu mấy cái, Biên Bá Hiền dụi chỗ bị hôn tới nỗi phát ra tiếng, lén lấy búp bê trong vali ra.
Đó là búp bê mà fan của họ tặng ở buổi fan meeting, hai con búp bê mặc đồ cưới đôi, biểu cảm cũng thể hiện nét đặc thù gương mặt của họ, moe vô cùng.
Có Phác Xán Liệt rồi, không mang các em nữa nhé, Biên Bá Hiền nghĩ.
Phác Xán Liệt cũng tới trường quay nên dẫn đến một trận nháo nhào.

Thậm chí đạo diễn còn ý đồ khuyên Phác Xán Liệt tham dự vào trung tâm tiết mục này, làm khách quý bất ngờ.
Sao hạng A x sao hạng A của giới giải trí, còn là người yêu, cùng xuất hiện trong chương trình truyền hình, chắc chắn mức tiêu thụ sẽ bùng nổ.

Ngặt nỗi Phác Xán Liệt lại lịch sự cảm ơn, từ chối đề nghị của đạo diễn.
Từ khi hai người công khai đến giờ, mặc dù sự ủng hộ chiếm tỷ lệ dư luận khá lớn, nhưng vẫn không tài nào xem nhẹ được sự phản đối và bài xích.

Phác Xán Liệt sẽ không mạo hiểm đem tương lai hai người ra làm trò đùa.
Có Phác Xán Liệt ở cạnh, hiển nhiên toàn thân Biên Bá Hiền đều sống động hơn bình thường, liên tục tuôn ra những câu thoại vàng, chọc cười khách mời và nhân viên công tác trong trường quay.
Song Phác Xán Liệt hiện đang đứng sau lưng tổ quay phim, ánh mắt của Biên Bá Hiền cứ đảo qua hướng này, hiệu quả phơi bày trước ống kính vô cùng kỳ quái.
Cuối cùng Phác Xán Liệt bó tay, đành đi đến tầng hai của công trình kiến trúc.

Địa điểm quay lần này là thắng cảnh siêu nổi tiếng, tổ tiết mục vì để suôn sẻ mà bao trọn khu, bốn phía đều là nhân viên, giữ tính bảo mật cực mạnh.
Lầu hai trống huơ, không có ai, nhưng sẽ thấy rõ mồn một hồ nước kéo dài dưới lầu một, non xanh nước biếc bao quanh, Phác Xán Liệt tính toán hôm nay tan việc xong sẽ dẫn Biên Bá Hiền đi dạo thăm thú.

Biên Bá Hiền đã rất cố gắng khắc chế bản thân không tìm kiếm Phác Xán Liệt rồi.

Song cái thứ hẳn là bản năng ấy lại thúc giục cậu, tìm kiếm Phác Xán Liệt dường như đã là động tác vô thức của cậu.
Thời điểm chuẩn bị xuống nước, cậu len lén nhìn Phác Xán Liệt trên lầu hai một cái, việc này làm cậu nhớ lại thời điểm họ đi nghỉ phép, Phác Xán Liệt ở trong hồ bơi bế cậu theo kiểu công chúa.
Khi đó xuống nước đơn thuần là ý tưởng đột xuất, hai người hãy còn mặc sơ-mi, quần áo họ ướt nhẹp, dính sát lên người, da thịt dán vào nhau là sự tồn tại nóng rẫy châm dầu vào lửa, bọn họ ở trong hồ bơi không người trao nhau một nụ hôn ngạt thở có thể khiến trái tim nổ tung.
Mãi đến khi người bên cạnh vỗ vai Biên Bá Hiền, cậu mới hoàn hồn.
Cái cảm giác người đang ở trước mắt mà không sờ được thật khó chịu, Biên Bá Hiền nảy sinh ý nghĩ đình công, nhưng rất nhanh lại bị trò chơi hấp dẫn lực chú ý.
Biên Bá Hiền ở trong mắt Phác Xán Liệt chẳng an phận gì cả, làm việc không nghiêm túc, chỉ biết liếc lên tầng hai.

Nhưng Biên Bá Hiền như thế khiến người ta rất đỗi yêu thương.
Giữa con người luôn có từ trường mà.
Ánh mắt nhìn nhau mất tự nhiên và tình cảm tự nhiên cùng bộc lộ, giống như con cá bơi song song bên bờ, dễ bắt, nhưng lại đang vùng vẫy lẫn nhau trên lưới cá.
Haiz, hắn rất muốn ôm Biên Bá Hiền, hiện tại rất muốn.
Cuối cùng cũng tới khâu dạo hồ, Biên Bá Hiền tận dụng triệt để, bảo các khách mời đi ngồi thuyền trước, cậu thì nhận khăn lông của trợ lý lau chùi nước trên mặt, không kịp đợi mà chạy ù lên lầu hai.
Hai người ôm chầm lấy đối phương, lảo đảo chạy tới phòng thay quần áo.
Biên Bá Hiền y hệt cá không xương, dinh dính ỷ hết sực lực của mình lên người Phác Xán Liệt, không ngừng hôn nốt ruồi trên chóp mũi hắn.
“Anh đẹp trai quá Phác Xán Liệt à.”
“Anh biết.”
“Phác Xán Liệt, anh rất yêu em.”
“Chính xác.”
“Phác Xán Liệt, em muốn hôn anh.”
Không có ai đáp lại, không gian chật chội chỉ còn lại tiếng vang của nước bọt giao thoa, Biên Bá Hiền kiễng chân, hai tay đan nhau vòng qua sau cổ Phác Xán Liệt, dường như muốn lây cái sự ướt dầm dề trên người mình cho hắn, xúc cảm vừa ướt vừa nóng là mồi dẫn lửa của kíp nổ s*c t*nh.

Phác Xán Liệt tham lam mut môi Biên Bá Hiền, toan lấp đầy không gian trong miệng cậu, hai đầu lưỡi như có linh hồn mà đánh cắp nước bọt của đối phương, đương lúc môi và lưỡi quyết chiến, nh*c d*c lại mài nhẵn con người ta.
Chẳng hề thấp thỏm, hai người hứng rồi, dĩ nhiên phía dưới khó mà khắc chế.
Thế nhưng đây không phải nơi tốt để hành sự, lý trí của Biên Bá Hiền quay về, ôm ghì lấy Phác Xán Liệt, cuối cùng hôn nốt ruồi trên mũi hắn.
“Buổi tối hẵng… khụ khụ……” Câm nín.
Làm chuyện ấy ở cái chốn bất cứ lúc nào cũng có người xông vào này, nỗi k*ch th*ch bên ngoài hòa lẫn cùng t*nh d*c bên trong, cổ họng Biên Bá Hiền đặc quánh, cậu ho khan chừng mấy tiếng, rốt cuộc cũng có thể nói năng rõ ràng hơn.
Cậu nhìn th*n d*** phấn chấn tinh thần của Phác Xán Liệt: “Hết cách rồi, anh nhịn chút nha.”
“Em không muốn?”
“Muốn thì muốn… ưm…” Lời vừa dứt, Phác Xán Liệt ghé tới, đùi phải chen vào g*** h** ch*n Biên Bá Hiền, hôn môi cậu, như thể không đủ vậy, hắn nhanh chóng đỡ mông Biên Bá Hiền lên, bế Biên Bá Hiền như bế trẻ con, đến mức cậu cao hơn hắn nửa cái đầu.
Hắn ngước lên, Biên Bá Hiền cúi xuống, thế này thuận lợi hơn.
Bởi vì phải xuống nước, Biên Bá Hiền mặc đồ lặn bó sát người, trang phục với đường nét ôm sát cơ thể phác họa nên vòng eo rõ mồn một, Phác Xán Liệt ôm rịt eo cậu, một tay nâng cánh tay cậu, toàn thân Biên Bá Hiền cứ như bị Phác Xán Liệt châm lửa, lo âu về buổi quay phim kế tiếp, rồi lại say sưa với nụ hôn của Phác Xán Liệt.
Tuy áy náy bởi ban ngày tuyên dâm, nhưng hãy để mình buông thả như vậy một lần đi, bởi vì ở bên Phác Xán Liệt quá đỗi thoải mái.
Biên Bá Hiền nghĩ.
Thời gian những khách mời ở trên thuyền dạo hồ, quay phim bị kéo dài, mà Biên Bá Hiền đột nhiên “mất tích”, ai nấy đều ngầm hiểu giữ yên lặng.
Lúc ngồi xe di chuyển tới địa điểm tiếp theo, Biên Bá Hiền yếu ớt mất hết sức lực, lần này Phác Xán Liệt ác thật đấy, đến tận bây giờ Biên Bá Hiền vẫn còn cảm nhận được loại xúc cảm bàn tay Phác Xán Liệt bấu trên mông mình một cách đặc sắc.
Vị khách ngồi bên cạnh dường như muốn để Biên Bá Hiền tham gia vào cuộc hội thoại của họ, nhắc tới Phác Xán Liệt như có như không, tạo thêm điểm nhấn cho chương trình:
“Anh Bá Hiền, em nghe nói anh đích thân diễn chính trong MV lần trước của mình đúng không? Làm em nhớ ảnh đế Phác có một bộ phim bởi vì phải treo dây nên bị thương thì phải… Hai anh đều chuyên nghiệp ghê á…”
“Anh ấy luôn như vậy đấy.” Biên Bá Hiền nhớ lại lần Phác Xán Liệt treo dây xảy ra vấn đề bị té xuống đất gãy xương, ở trong bệnh viện đáng thương mà ôm eo cậu lải nhải rằng không muốn ăn canh xương nữa.
Đạo diễn nhìn chằm chằm nụ cười của Biên Bá Hiền, mừng thầm.
Giờ chỉ cần chờ tỷ suất người xem kỳ này tăng vọt thôi.
———–
Biên Bá Hiền rất thích dạo super topic Xán Bạch, trước khi ngủ rất thích lướt Weibo, xem xem người hâm mộ đang bàn tán những gì.
Thứ hạng của super topic tăng cao miết, Biên Bá Hiền nghi ngờ, gần đây hai người họ đâu có làm gì, sao fan lại “áaaaa” mãi thế.
Kết quả trông thấy bóng người của Phác Xán Liệt ở trong chương trình, đứng tại góc lầu nom chỉ có thể nhìn ra mỗi màu sắc bộ đồ, Biên Bá Hiền ngơ ngác.
Sao cái này cũng phát hiện được vậy!
Dáng vóc giống thì giống, nhưng lại chưa có bằng chứng chắc chắn là Phác Xán Liệt mà, Biên Bá Hiền cau mày lướt xuống tiếp, có người hâm mộ phát hiện quần áo của Phác Xán Liệt trùng với tấm ảnh tự sướng do hắn đăng.
Hôm nay mị lại mập: Xịn xịn xịn, hôm nay hai con trai của tui cũng yêu đương thắm thiết nè.
Trái kiwi: ÁAAAAAAAAAAAAA.

Ngu đần đứng lại cho tôi: Yêu giỏi thiệt nha mấy bà? Đi công tác với ghệ luôn, quá giỏi quá giỏi.
Khò khò không muốn rời giường: Người qua đường nha, hai vị ấy mấy lần rồi?
Cây mơ vị sữa bò: Yêu vô chỉ muốn quấn nhau thui, cbj hôm nay cũng á đến khản cổ rồi.
Mở điều hòa cho tui: Nhưng fan soi khiếp nhỉ? Mua kính hiển vi hiệu nào zay?
Không ai có thể cản tôi ăn lẩu: Mà cả nhà phát hiện ra khum? Trong đó ngoại trừ Bá Hiền, mọi người đều đi dạo hồ… Sau khi ẻm trở về thì mặt khá là đỏ nha【đầu chó】
Biên Bá Hiền ụp điện thoại xuống giường cái “bộp”, thở phì phò đắp chăn ngủ.
Bị người hâm mộ soi không lọt cái q**n l*t, Biên Bá Hiền giận lắm luôn.
Phác Xán Liệt tắm ra, nhìn thấy Biên Bá Hiền ngủ còn trề môi, thở phì phò như cá nóc.
Hỏi: Bạn trai quấn người quá phải làm sao đây?
Cảm ơn đã hỏi.

Còn có thể làm sao, nuông chiều người ấy là được.

Tôi không nghĩ quấn người là tật xấu gì, tôi cũng không ghét người ấy quấn tôi, rõ ràng rất bự con, nhưng lại thích ngồi chồm hổm nhõng nhẽo với tôi.

Khi người ấy ở trần để lộ cơ bắp rắn chắc, ôm tôi bảo tôi đi công tác cũng phải mang người ấy theo, tôi bèn suy tư, người bình thường luôn một mình đảm đương bốn bề, ở trước mặt tôi lại như một đứa trẻ, người ấy thật sự không thể rời xa tôi mà.

Hành động của người ấy luôn khiến tôi cảm thấy mình được cần, được yêu, được quý trọng, tôi ở trong lòng người ấy chính là trân quý.

Tôi tự nhận rằng trong tình yêu mình thuộc kiểu hơi lý tính, nhưng khi gặp được người ấy, đầu óc tôi đã bảo tôi hãy yêu thương người ấy thật nhiều đi.

(Hiện tại không phải là bạn trai, là chồng rồi.【 cười 】)
Ờm, nhưng thật ra là tôi quấn anh ấy.

Hết rồi hết rồi.
Hết ngoại truyện 03.
 
Back
Top Dưới