Đam Mỹ Lên Án

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Lên Án
Chương 79: Chỉ có ràng buộc, không có tình thú.


[Em 'ăn giấm' với trẻ con sao?]

Ngày Kỳ Bạc Ngôn xuất viện, Kỷ Vọng không có đến đón hắn. Lý Phong bịt kín cho hắn từ đầu đến chân, chỉ sợ hắn bị người khác nhận ra, kéo đám chó săn đến chụp ảnh.

Nếu như bị người khác biết, mấy ngày nay Kỳ Bạc Ngôn không phải đi tránh đầu sóng ngọn gió mà là nằm viện, vậy sẽ bùng nổ một trận tin tức, dấy lên làn sóng tranh luận cả chuyện này đến chuyện khác.

Kỳ Bạc Ngôn đứng ở ngoài xe không chịu lên, hôm nay hắn mặc quần áo còn sót lại mùi hương của Kỷ Vọng, ba lần bốn lượt xác nhận với Lý Phong: "Anh ấy thật sự không nói đến đón tôi?"

Lý Phong bỏ vali vào trong cốp xe: "Tôi hỏi Tiểu Húc mấy lần rồi, hôm nay Kỷ lão sư có lịch trình."

Kỳ Bạc Ngôn không lên tiếng.

Lý Phong: "Hôm nay quay về nghỉ ngơi một ngày, rạng sáng 4 giờ phải lên máy bay. Vốn đã rất bận rồi, cậu còn tranh đoạt với Phương Thịnh Vân, 3 tháng tiếp theo cậu cũng đừng nghĩ đến việc nghỉ ngơi."

Kỳ Bạc Ngôn lấy điện thoại mở Wechat ra nhìn nhìn, cuộc hội thoại của bọn họ vẫn dừng ở ngày hôm qua, hắn nói với Kỷ Vọng, hắn xuất viện.

Kỷ Vọng trả lời hắn 'Ừm, được.'

'Được' là ý gì, hóa ra chính là không đến đón hắn sao.

Kỳ Bạc Ngôn đeo kính râm, cả đoạn đường không thèm nói chuyện. Lý Phong thỉnh thoảng rời mắt khỏi ipad nhìn sang gương mặt Kỳ Bạc Ngôn, có chút buồn cười.

Cuối cùng cũng đến nơi, tay trái Kỳ Bạc Ngôn đóng cửa xe, tay phải nhấn gọi Wechat, hắn không mong đợi có thể kết nối được, nhưng chỉ muốn cho Kỷ Vọng nhìn thấy, gọi lại cho hắn, hôm nay hai người còn chưa có liên lạc với nhau.

Lúc ở tầng hầm, Kỳ Bạc Ngôn nghe thấy tiếng nhạc phát ra từ tầng 1, là bài hát trong album của hắn.

Kỳ Bạc Ngôn giữ cửa quay đầu lại, Lý Phong lộ ra một nụ cười ý vị sâu xa: "Kỳ gia, nghỉ ngơi vui vẻ."

Lý Phong nhìn theo Kỳ Bạc Ngôn chạy nhanh lên tầng, thay bọn họ đóng cửa gara, tâm tình phấn chấn mà rời đi.

Mà lúc này, Kỳ Bạc Ngôn đứng ở tầng một, tâm trạng cũng rất tốt, hình ảnh trước mắt thật sự khiến hắn hài lòng.

Trong phòng không mở cửa sổ, chỉ có một cái đèn led màu vàng nhạt được bật sáng, Kỷ Vọng nằm trên sô pha rộng lớn mềm mại, không có mặc quần, trên người chỉ mặc mỗi cái áo của Kỳ Bạc Ngôn, miễn cưỡng che đi bụng dưới.

Giữa những ngón tay thon dài, kẹp một điếu Sobranie* đã được châm lửa, là hương đào.

*Sobranie: là một nhãn hiệu thuốc lá, hiện đang được sở hữu và sản xuất bởi Gallaher Group, một công ty con của Japan Thuốc lá.

(Sobranie hương đào.)
loading4.png


Tay còn lại của Kỷ Vọng đang cầm kịch bản, cậu thò nửa khuôn mặt ra nhìn Kỳ Bạc Ngôn đang đứng đơ ở cầu thang: "Ngốc rồi?"

"Anh với Lý Phong hùa nhau gạt em." Kỳ Bạc Ngôn nói như thế, nhưng giọng điệu lại không hề có chút mất hứng nào, ai nhìn thấy người yêu của mình mặc thành như vậy cũng sẽ không mất hứng nổi.

Kỷ Vọng hít một hơi thuốc lá, chậm rãi nhả khói: "Không bằng số lần em gạt anh."

Câu này khiến bước chân Kỳ Bạc Ngôn khựng lại một chút, hiển nhiên có điểm chột dạ.

Hắn nhanh chóng bước đến, đang định bổ nhào lên người Kỷ Vọng trên sô pha, kết quả bụng dưới lại bị Kỷ Vọng dùng chân đạp lên: "Đừng nghịch, anh đang đọc kịch bản."

"Mặc thành thế này đọc kịch bản?" Kỳ Bạc Ngôn không tin.

Kỷ Vọng dập thuốc, mùi hương Sobranie rất nhạt, quả nhiên hút không quen, hương vị rất thơm, Kỷ Vọng thiên vị hết tất cả mọi thứ có mùi đào.

"Em 'lên' được?" Kỷ Vọng tùy ý dùng mũi chân xoa nhẹ đ*ng q**n của Kỳ Bạc Ngôn.

Nhìn thấy sắc mặt Kỳ Bạc Ngôn cứng đờ lại, Kỷ Vọng đặt kịch bản xuống: "'làm' không được thì ôm một cái đi."

Đợi cho nhóc hờn hờn giận giận đè mình lên sô pha mà ngậm lấy cổ, dùng răng nanh uy h**p g*m c*n, Kỷ Vọng mới vuốt tóc Kỳ Bạc Ngôn nói: "Không thể cắn."

Kỳ Bạc Ngôn buông lỏng khớp hàm ra: "Biết rõ không thể làm, tại sao lại mặc thành như thế này chớ?"

Kỷ Vọng lần nữa mở kịch bản ra: "Không vui sao? Còn tưởng em sẽ rất kinh hỉ."

"Đúng rồi, trong phòng ngủ tầng 2 anh phát hiện có vài thứ thú vị." Kỷ Vọng nghiêm giọng nói.

Cậu soạn hết ra, đặt lên sô pha bên cạnh.

Kỳ Bạc Ngôn chớp chớp mắt: "Cái gì đây?" Trông giống như hoàn toàn không biết Kỷ Vọng đang nói đến cái gì.

Kỷ Vọng đẩy Kỳ Bạc Ngôn ra, đưa tay mở hộp. Bên trong có rất nhiều thứ, dây thừng đỏ trói buộc*, còng chân bằng dây xích**, thậm chí còn có cả bình xịt thuốc mê bị cấm bán trên thị trường.

*Dây thừng đỏ trói buộc
loading4.png


**Còng chân bằng dây xích.
loading4.png


Nói là đồ dùng tình thú, thực tế lại chẳng có mấy cái thực dụng hơn như roi da, nến*, rush** hoặc bôi trơn.

*Nến: Sử dụng nến nhiệt độ thấp là một cách khác để đa dạng hóa các mối quan hệ, đánh thức sự gợi cảm và bổ sung cho sự hồi hộp của cảm giác trong mỗi lần quan hệ và chơi trò chơi Bɖʂʍ.
loading4.png


**Rush: thuốc ngửi kíƈɦ ɖụƈ, giúp tạo hưng phấn và kíƈɦ ɖụƈ, tăng sự kíƈɦ ŧɦíƈɦ cháy bỏng khi làʍ ŧìиɦ ân ái nhau

Chỉ có ràng buộc, không có tình thú.

"Mấy thứ trong hộp này là gì, em muốn phạm tội à?" Ngữ điệu của Kỷ Vọng rất chậm, mang theo áp lực.

Kỳ Bạc Ngôn vươn tay cầm lấy dây thừng trói buộc màu đỏ: "Cái này buộc trên người anh nhất định sẽ rất đẹp."

"Nếu anh không đồng ý cho em dùng mà em lại dùng, lúc này mới tính là phạm tội. Anh diễn vai cảnh sát, có thể mặc quân phục bắt em lên giường?" Kỳ Bạc Ngôn cầm sợi dây thừng trong tay, mỉm cười với Kỷ Vọng.

Kỷ Vọng cau mày: "Anh nghiêm túc, những thứ trong hộp này là gì."

Kỳ Bạc Ngôn đặt dây thừng sang một bên, hai tay ôm lấy eo Kỷ Vọng: "Không phải anh biết sao? Dùng để nhốt anh lại."

Kỷ Vọng không nghĩ tới Kỳ Bạc Ngôn có thể thẳng thừng thừa nhận như vậy, có chút run sợ.

Ngón tay Kỳ Bạc Ngôn vén áo Kỷ Vọng lên, trực tiếp ngậm vào nơi mà lúc trên giường hắn yêu thích nhất, khiến Kỷ Vọng rên lên một tiếng.

Gương mặt Kỷ Vọng ửng hồng, không có ngăn cản động tác của Kỳ Bạc Ngôn: "Tại sao lại nhốt anh."

Kỳ Bạc Ngôn: "Bởi vì sợ anh rời đi."

"Lo lắng anh biết chuyện Phương Thịnh Vân sẽ ngay lập tức rời khỏi em, chạy trốn đến nơi em không thể gặp lại anh nữa." Kỳ Bạc Ngôn chơi đùa nơi đó đến đỏ cả lên, còn muốn ở bên trên cắn một cái.

Kết quả hắn bị Kỷ Vọng che kín miệng, cưỡng ép nâng mặt hắn lên, Kỷ Vọng nói: "Em nghiêm túc à? Em muốn nhốt anh lại?"

Kỳ Bạc Ngôn chỉ để lộ ra đôi mắt, bình tĩnh nói: "Anh sợ hãi?"

Kỷ Vọng không có lập tức trả lời.

Kỳ Bạc Ngôn lại hôn hôn lòng bàn tay Kỷ Vọng: "Yên tâm, em sẽ không làm tổn thương anh."

"Em sẽ không giống như mẹ em, kéo anh chết cùng." Kỳ Bạc Ngôn mở tay Kỷ Vọng ra, khẽ nói.

Hắn ngậm lấy môi Kỷ Vọng: "Cho dù em chết, cũng sẽ không để anh xảy ra chuyện gì."

Tiếp đó, môi hắn truyền đến một trận đau nhức, Kỷ Vọng cắn hắn, vết thương gần sát phần thịt bên trong, Kỳ Bạc Ngôn nếm được vị máu của mình.

Kỳ Bạc Ngôn l**m l**m môi dưới: "Anh à, em không ngại cho anh đánh dấu em đâu, có điều em sắp xuất hiện trước ống kính rồi, vết thương này mờ ám quá."

"Sợ bị phát hiện sao?" Kỷ Vọng thốt ra một câu không giống như bình thường cậu sẽ nói.

Kỳ Bạc Ngôn chống người dậy, mái tóc của hắn rơi xuống cổ Kỷ Vọng, ngực cùng với nơi kia bị đùa nghịch đến đỏ bừng.

"Anh muốn công khai sao?" Hai mắt Kỳ Bạc Ngôn phát sáng, giống như chỉ cần Kỷ Vọng gật đầu, hắn lập tức sẽ lên Weibo chiếu cáo thiên hạ ngay.

Kỷ Vọng dở khóc dở cười, cậu đúng là không nên hỏi Kỳ Bạc Ngôn câu này.

Đáp án của Kỳ Bạc Ngôn cậu sớm nên hiểu rõ, Kỳ Bạc Ngôn hận không thể nói cho toàn thế giới biết quan hệ giữa hai người.

"Tạm thời không cần." Kỷ Vọng nói.

Kỳ Bạc Ngôn chạm vào chân Kỷ Vọng, trên tay cảm nhận được xúc cảm nhẵn nhụi của làn da mà ve vuốt, mặc dù hắn lúc này chỉ có lòng mà không có sức: "Tại sao lại cắn em?"

"Bởi vì anh không thích những lời vừa rồi em nói." Kỷ Vọng đám.

Kỷ Vọng bắt được bàn tay Kỳ bạc Ngôn đang sờ đến đùi cậu, kéo lên trước mặt mình, ánh mắt dừng trên vết thương ở cổ tay: "Chuyện từ khi nào?"

Kỳ Bạc Ngôn đè thấp cổ tay, không quá muốn để cho Kỷ Vọng xem.

Kỷ Vọng: "Là lúc bị nhốt sao?"

Ánh mắt Kỳ Bạc Ngôn dời từ mắt Kỷ Vọng đến môi cậu, cẩn thận xem xét từng chỗ một trên gương mặt cậu, thành công tìm được nỗi thống khổ mà Kỷ Vọng che giấu kĩ càng.

Nhiều ngày trôi qua như vậy, Kỷ Vọng trước sau vẫn chưa khôi phục lại.

Kỳ Bạc Ngôn dùng giọng điệu không quá để ý nói: "Khi đó đầu óc em không rõ ràng, làm chuyện ngu ngốc. Mới vừa cắt xuống đã hối hận, bịt cổ tay đi tìm Lý Phong, hắn bị em làm cho hoảng sợ."

Cũng không biết có phải bởi vì xảy ra chuyện này, Kỳ Hướng Nam cuối cùng cũng đến bệnh viện thăm hắn, nói xin lỗi hắn.

Không bao lâu sau thì Kỳ Thiên xảy ra chuyện.

Kỳ Bạc Ngôn không biết Kỳ Hướng Nam cũng ở trên xe, có điều đối với tin Kỳ Hướng Nam chết, nói thật thì, Kỳ Bạc Ngôn chẳng có cảm giác gì.

Tiếc nuối chính là Kỳ Thiên không có chết cùng.

Có lẽ hắn cũng không phải là người bình thường nhỉ.

Vì không để Kỷ Vọng xoắn xuýt chuyện hắn tự sát, Kỳ Bạc Ngôn ngược lại chuyển sang chủ đề khác: "Lý Phong là bạn cùng phòng bệnh với em, hắn cũng rất xui xẻo."

"Lúc học đại học đắc tội với người khác, bị người ta tống vào, ngay cả đại học cũng chưa học xong."

"Sau đó em lại dẫn theo hắn ra, ý của em muốn để hắn đi học, hắn lại không chịu, nói muốn kiếm tiền, nên em cho hắn làm trợ lý của em."

Kỷ Vọng nhìn chằm chằm cổ tay Kỳ Bạc Ngôn, không có thuận theo chủ đề của hắn.

"Anh à, có phải rất đau lòng không, đau lòng đến nỗi không biết nên làm gì mới tốt?" Kỳ Bạc Ngôn hỏi.

Kỷ Vọng hoàn hồn nói: "Đúng vậy, em nói phải làm sao bây giờ?"

"Kết hôn với em." Kỳ Bạc Ngôn mặt không đổi sắc nói ra một chuyện không có khả năng xảy ra.

Kỷ Vọng lại đáp: "Được."

Kỳ Bạc Ngôn chỉ là thuận miệng mà nói, hoàn toàn không nghĩ tới Kỷ Vọng sẽ đồng ý.

Kỷ Vọng nắm lấy eo Kỳ Bạc Ngôn, lật người đặt hắn dưới thân mình: "Em muốn có con không? Nước R có đáy huyệŧ nhân tạo, nếu em muốn..."

Kỳ Bạc Ngôn không cần suy nghĩ nói: "Không muốn."

Kỷ Vọng: "Tại sao?"

Kỳ Bạc Ngôn: "Em biết anh nhất định sẽ là một người cha tốt, anh sẽ tiêu phí rất nhiều tinh lực đi chăm sóc đứa nhỏ kia. Nhưng người được chiếm giữ tất cả sự chú ý của anh, chỉ có mình em là đủ rồi."

Lời này nói ra tùy hứng lại trắng trợn, Kỷ Vọng khẽ cười nói: "Em 'ăn dấm' với trẻ con sao?"

"Không thể?" Kỳ Bạc Ngôn thẳng thắn vô tư nói.

Kỷ Vọng: "Không có cái gì không thể, anh thích lý do này."

Hai người họ dựa vào sô pha nói chuyện phiếm, bất tri bất giác, hai người cứ ôm nhau như vậy ngủ thiếp đi.

Kỷ Vọng đã một tuần liền đều mơ thấy ác mộng.

Ban ngày cậu bày ra dáng vẻ bình thường, chỉ khi màn đêm buông xuống, ác mộng cũng theo đó mà kéo đến cùng.

Cậu luôn mơ thấy Kỳ Bạc Ngôn bị trói chặt trên giường bệnh, bị tra tấn đến mức mặt mày trắng bệch, thống khổ giãy dụa.

Mặc kệ cậu ở trong mơ liều mạng đến thế nào, cũng hoàn toàn bất lực.

Cậu không ngừng chạy về phía trước, cho đến khi dưới chân giẫm lên máu tươi.

Kỳ Bạc Ngôn vô hồn nằm trên mặt đất, máu nóng ồ ạt tuôn ra từ cổ tay hắn.

Hình ảnh này Kỷ Vọng đã mơ thấy quá nhiều lần, mỗi một lần đều trở thành sự giày vò, ở trong mơ cậu muốn duỗi tay bắt lấy cổ tay thấm đẫm máu trước mặt, mà ở hiện thực cậu cũng nắm lấy được một bàn tay.

Nhẫn đeo trên ngón áp út, ấm áp, đẹp đẽ, bàn tay này khoác trên eo cậu.

Kỷ Vọng chậm rãi thở ra một hơi, trông thấy khuôn mặt vẫn đang say ngủ của Kỳ Bạc Ngôn, cậu cảm thấy may mắn vì đã không làm Kỳ Bạc Ngôn thức giấc.

Nhưng mà giây tiếp theo, Kỳ Bạc Ngôn mở mắt ra, lặng yên nhìn cậu.

"Mơ thấy cái gì?"

"Không có gì." Vừa dứt lời, giọng nói Kỷ Vọng còn mang theo chút run rẩy, cậu đem tất cả sợ hãi trong mơ kéo về hiện thực.

Cậu nâng tay ôm chặt lấy Kỳ Bạc Ngôn, trên trán mướt mồ hôi, giống như người vừa sống sót sau tai nạn.
 
Lên Án
Chương 80: Lâm Uyển Ngôn


[.....ỷ vào việc không có 'củi' mặc sức mà 'đốt lửa', dù sao đốt cũng không 'dậy' nổi.]

mụi ngừi qua wordpress đọc nhó, mấy chương sau cũng thế....đợi wiki THÂN IU reup rồi em đăng bên nì =)))))

*Link wordpress: ghim trên phần gthieu nhóoooooooo
 
Lên Án
Chương 81: Chồng à.


[Hóa ra bị người khác che giấu...là loại cảm giác này.]

pass chương 81-84 viết ra là thấy =))) ultr nó dễ lắm :>>>
 
Lên Án
Chương 82: Anh nói, bây giờ anh không muốn rời khỏi em!


[Im miệng]
 
Lên Án
Chương 83: Thời Dao.


[Thời Dao không tin Kỷ Vọng hoàn toàn không có cảm giác gì với cậu]

Omega có độ phù hợp tin tức tố lên đến 100% với Kỷ Vọng lên sànnnnnn
 
Lên Án
Chương 84: Lý Phong không cho em nói.


[Muốn ôm nhau cùng ngủ trên sô pha, muốn làʍ ŧìиɦ.]

chương 85 có H chỉ đăng bên wordpress và KHÔNG CÓ gợi ý pass đou nha :>, nó đơn giản lắm mụi ngừi =)))))))))
 
Lên Án
Chương 85: Cắn anh.


[Khiến anh không có cách nào thỏa mãn, em đây 'chết vạn lần cũng chưa đền hết tội' ấy]

pass chương 85: tên thật của edit là gì?

Gợi ý: ctrlc ctrlv

pass cụa ngày mai nhó :>
 
Lên Án
Chương 86: Anh à, tại sao anh lại chột dạ?


[Kỳ Bạc Ngôn có cần phải tìm người trong đoàn để theo dõi cậu không?]

link chương 85: https://keobonggonhongngot.blogspot.com/2021/11/chuong-85.html (Có ghim link ở phần giới thiệu)

Chả là hôm nay thấy có bạn trùng tên nên ngày mai em khoá wordpress đổi tên khác đã =))))) nó như một hạt sạn ấy =))))))))))))))))))))))))
 
Lên Án
Chương 87: Là hắn nhìn trúng 'chồng tôi'!


[Xin chào Kỳ lão sư, em là Thời Dao, Thời trong thời gian, Dao trong cách xa.]
 
Lên Án
Chương 88: Anh không thể giận em!


[Chọn ngày không bằng gặp ngày, không bằng tướng công cùng ta, tối nay động phòng hoa chúc, không phụ đêm đẹp.]

mụi ngừi chuyển sang blogspot nhó :> em không đăng chương bên wordpress nữa đâu
 
Lên Án
Chương 89: Dục Tử


[Độ dày đôi môi Kỷ Vọng vừa phải, nhiệt tình hôn qua cằm nữ chính, cổ, cùng với mu bàn tay.]

Pass chương 88-90: có tất cả bao nhiêu người hỏi pass chương 85?

Gợi ý: k*******t

Khổng Tử từng nói : biết thì nói là biết, .......................
 
Lên Án
Chương 90: Ai lại không thích mỹ nhân rơi lệ.


[Muốn chết cũng có thể, trừ khi bị em 'làm' chết.]

..............

Kỳ Bạc Ngôn mặt không chút biểu tình, vẻ mặt nữ diễn viên trong lòng hắn lại tràn ngập xấu hổ, Trần Thăng lại hô một tiếng NG: "Cút xuống điều chỉnh cảm xúc rồi quay lại đây, nếu diễn không được thì không cần diễn nữa!"

Lời này nặng đến mức khiến Kỷ Vọng biến sắc, nghĩ thầm, lúc đạo diễn Trần nhận Kỳ Bạc Ngôn vào đoàn, làm sao lại không lo lắng đến kỹ năng diễn xuất của Kỳ Bạc Ngôn thế.

Bây giờ người cũng đã ở đây rồi, mắng thì có ích lợi gì, đương nhiên phải chỉ dạy cho tốt, dạy hắn diễn thế nào, khi nào thì nên bày ra vẻ mặt gì, tâm tình sau đó sẽ ra sao, dùng cách nào để bộc lộ ra ngoài.

Bây giờ Kỷ Vọng lại giống như một phụ huynh quan tâm nhóc con nhà mình, trách thầy giáo quá nghiêm khắc, lại lo lắng cho cảm xúc của con nhỏ.

Cũng may nhóc con nhìn qua đối với trách mắng của đạo diễn Trần không có cảm giác gì, còn từ dưới đất đứng lên, phủi phủi máu và bụi trên áo choàng trắng.

Kỳ Bạc Ngôn ra khỏi trường quay đã thấy Kỷ Vọng đứng trong đám người, hai người mới vừa đối diện nhau, vẻ mặt Kỳ Bạc Ngôn lập tức thay đổi, trông đáng thương muốn chết.

Tim Kỷ Vọng gắt gao thắt lại, nhanh chân chạy lên. Kỳ Bạc Ngôn quay về lều nghỉ ngơi chuyên dụng cho diễn viên, chờ Kỷ Vọng đến.

Lý Phong đã đem rèm của lều nghỉ ngơi buông xuống, còn đứng canh ở cửa, để phòng ngừa vạn nhất.

Kỳ Bạc Ngôn đưa đôi tay bẩn thỉu của mình đến trước mặt Kỷ Vọng, rũ mắt xuống, nói nhỏ: "Tay em bẩn rồi, lát nữa còn phải về quay phim, không thể ôm anh được."

Kỷ Vọng nhịn không được, nhanh chóng vươn tay ôm lấy Kỳ Bạc Ngôn: "Anh có thể ôm em."

Kỳ Bạc Ngôn: "Có phải em rất mất mặt hay không, diễn xuất kém như vậy."

...........
 
Lên Án
Chương 91: Chúng ta kết hôn đi.


[Là anh ấy vứt bỏ tôi, không phải tôi vứt bỏ anh ấy.]
 
Lên Án
Chương 92: Anh à, tại sao lại hối hận?


[Bởi vì bệnh của em? Anh đừng sợ, em sẽ không dễ phát bệnh, cho dù có phát bệnh, cũng sẽ không làm tổn thương anh.]
 
Lên Án
Chương 93: Ngày 8 tháng 7 là ngày may mắn của tôi.


[Giọng điệu giống như đang hỏi Kỷ Vọng, có phải ngoài em ra anh còn cục cưng nhỏ nào khác hay không.]
 
Lên Án
Chương 94: Không thể lén đi tìm Kỳ Bạc Ngôn?


[Nếu concert này là nơi mà Nhậm Nhiên có thể đi, vậy khẳng định là em ấy sẽ quậy một trận ở buổi concert....]
 
Lên Án
Chương 95: Baba yêu con!


[Đoạn giai điệu này, là hình xăm trên cổ tay Kỳ Bạc Ngôn, khắc vào trong mỗi bản nhạc hắn viết, là ký hiệu đại diện của Kỳ bạc Ngôn, đồng thời cũng là biểu tượng dành riêng cho Kỷ Vọng]
 
Lên Án
Chương 96: Hoàn!


[Em muốn giữ lại nơi đó, chúng ta liền giữ lại, nếu em không muốn, anh trai sẽ giúp em san bằng nó.]

hẹn mụi người tối nay :> chứ giờ chưa có gì đâu =))))))))))))
 
Lên Án
Chương 97: Phiên Ngoại 5: Giáng Sinh


Lễ Giáng Sinh của Kỳ Bạc Ngôn và Kỷ Vọng.

Đáng lẽ Kỳ Bạc Ngôn lén về nhà của hai người bọn họ, sau đó thay một bộ bé thỏ đầy quyến rũ tạo bất ngờ cho chồng mình.

Bởi vì hắn biết lịch trình của Kỷ Vọng, biết tối nay anh sẽ về.

Kết quả đợi mãi, đến khi nhiễm lạnh, hắt hơi gọi cho Kỷ Vọng.

Kỷ Vọng kinh ngạc, em về sao? Không phải em đang ở nơi khác à?

Kỳ Bạc Ngôn âm u nói: "Anh ơi, anh đang ở đâu?"

Kỷ Vọng không biết phải làm sao: "Anh đang ở đoàn phim, đoạn hôm qua quay chưa đạt yêu cầu, hôm nay ở lại quay bù."

Kỳ Bạc Ngôn giận đến mức không biết nói gì mới phải: "Nhưng hôm nay là Giáng Sinh!"

Kỷ Vọng hết cách, Kỳ Bạc Ngôn nói năng ngông cuồng, nói Kỷ Vọng diễn phim cả đời đi, nói xong cúp điện thoại, sau đó lại hối hận.

Mở Wechat ra, cuối cùng chụp tất chân mình cho Kỷ Vọng xem.

Kỷ Vọng cũng đang gõ một đoạn dài trên Wechat an ủi hắn.

Kết quả bị bức ảnh này cắt ngang, vô thức che điện thoại lại, nhanh chóng nhìn xung quanh.

Đạo diễn ở cùng phòng với anh, đang biên tập phim, nói anh như đang ăn trộm vậy, không biết bị làm sao.

Kỷ Vọng nghiêm túc nói, anh có thể phải xin nghỉ mấy ngày. Ra‎ chương‎ nhanh‎ nhất‎ tại‎ ﹢‎ t𝙧ù𝗆‎ t𝙧𝙪уện.Vn‎ ﹢

Nói xong Kỷ Vọng đứng dậy mặc quần áo, đạo diễn khó hiểu nhìn anh: "Có thể nghỉ, nhưng muộn rồi cậu còn muốn đi về à."

Kỷ Vọng:"....Ừm, về mặc quần áo cho người yêu."

Đạo diễn:"....????"

Sau khi trở về nhà ở thành phố C, cậu bé thỏ Kỳ Bạc Ngôn đã sớm không còn mặc bộ đồ đó, ghét bỏ ném xuống đất, quấn một tấm chăn mỏng xem phim của Kỷ Vọng.

Kỷ Vọng nhặt quần áo dưới đất lên, cười nói: "Sao không mặc nữa rồi?"

Kỳ Bạc Ngôn hừ một tiếng, hắn không ngạc nhiên khi Kỷ Vọng về chút nào.

Hoặc là nói sau khi gọi, Kỳ Bạc Ngôn biết Kỷ Vọng sẽ về.

Hắn biết rõ anh trai thương hắn đến nhường nào mà.

Kỷ Vọng cho rằng Kỳ Bạc Ngôn đang tức giận, nhưng ban nãy gọi điện Kỳ Bạc Ngôn dùng giọng mũi nói chuyện, không khỏi lo lắng.

Anh tiến lên muốn kéo chăn của Kỳ Bạc Ngôn ra sờ trán xem thử.

Kết quả chưa đụng tới trán, tay anh đã bị Kỳ Bạc Ngôn nắm lấy ấn vào nơi hưng phấn đã lâu.

Kỳ Bạc Ngôn l**m môi: "Đều tại anh, đau muốn chết."

Kỷ Vọng nhìn mình trên Tivi, phim cổ trang, quần áo chỉnh tề, quang minh chính đại, sao lại làm Kỳ Bạc Ngôn "đau" rồi?

Kỳ Bạc Ngôn đeo tai thỏ lên, kéo Kỷ Vọng xuống dưới người mình, cười híp mắt nói: "Anh ơi, muốn ăn "thịt" thỏ không?"

Kỷ Vọng khó nhọc nói: "Có thể ăn không?"

Kỳ Bạc Ngôn: "Thỏ đáng yêu như vậy, sao có thể không ăn đây?"

Sau khi nói xong Kỷ Vọng liền bị ép ăn, miệng há ra hết cỡ, cổ họng đau rát, phía dưới tiếp tục ăn.

Dứt bữa, trời cũng sáng rồi.

Tiểu Húc bỗng phát hiện mình bị bỏ lại, khi cuộc gọi đến, chiếc giường vẫn đang rung lắc dữ dội.

Kỷ Vọng không nghe máy được, Kỳ Bạc Ngôn muốn giúp anh nghe, kết quả bị anh trai ôm eo đè xuống giường.

Kỷ Vọng từ trên cao nhìn xuống, khàn giọng nói: "Anh th* d*c như vậy, muốn cho ai nghe?"

Kỳ Bạc Ngôn vô tội nói: "Nếu có chuyện gấp thì sao?"

Kỷ Vọng ném điện thoại ra xa, cúi người hôn lên môi Kỳ Bạc Ngôn.

Nói ra điều Kỳ Bạc Ngôn muốn nghe.

"Chuyện gấp nhất đang trước mặt anh, còn có gì quan trọng hơn em."
 
Lên Án
Chương 98: Phiên ngoại 6: Sau khi công khai


Sau khi công khai _ Trên diễn đàn.

Post: Để tôi xem nhà nào đang sập....À, hóa ra là nhà mình.

1. Như trên.

2. Chắc hẳn tôi sống chung nhà với chủ post...Không sai, chính là nhà Bạc Hà chúng ta......

3. Chủ post buồn cười quá, nhà cậu không phải sớm sập rồi sao? Concert đã công khai rồi, sợ mình cháy chưa nhanh sao?

4. Buồn cười, lầu 3 anti quá, Kỳ gia nhà tôi sau khi công khai không mất đồng nào, bộ phim nào tham gia thành công vang dội, doanh thu album cũng phá kỷ lục. Đã thế người yêu là Kỷ Vọng - hắc mã giành giải Nam diễn viên xuất sắc nhất năm nay! Không nói đến Kỷ Vọng có phải Alpha hay không, ít nhất anh ấy vừa đẹp trai lại có thực lực!

5. Có cần phải khoe khoang vậy không? Nước ta từ khi nào AA có thể quang minh chính đại khoe khoang như vậy?

6: Lầu trên, trọng tâm là idol rốt cuộc có thể yêu đương hay không, công khai hay không công khai là được rồi, đừng lôi tình yêu AA ra.

7: Đảng Chính trị đến rồi?

8: Lạc đề rồi, Kỷ Vọng thật sự rất đẹp trai, nói thật 2 người bọn họ ở show tạp kỹ cũng có chút tương tác rồi.

9: Một người qua đường đơn thuần, không khoe khoang không chê bai, chỉ cần tuân theo tiêu chuẩn, điện ảnh vẫn cao cấp hơn lưu lượng nhiều.

10: Trò cười của năm à, Kỳ Bạc Ngôn không xứng với Kỷ Vọng.

11: Không có Kỳ gia, ai biết Kỷ Vọng là ai?

12: Vô nghĩa vl, đám fans các cô ồn ào đến đâu thì chính chủ người ta vẫn ngọt ngọt ngào ngào yêu nhau, chỉ muốn yêu, nói không chừng đã kết hôn rồi, tức chết mấy người!

13: AA không thể kết hôn, chẳng lẽ đi nước ngoài?

14: Bọn họ ch*ch nhau thế nào? Có ai tìm hiểu không?

15: Lầu 14, trên siêu thoại Kỳ Kỷ luyến cái gì cũng có......Bây giờ fans CP phát điên rồi, tất cả đều cầu nguyện CP nhà mình cũng có thể công khai.

16: Lầu trên đang nói nốt nhạc của Kỳ Kỷ chi luyến sao?

17: Nốt nhạc gì?

18: Có người mò ra, chuỗi nốt nhạc trên cổ tay Kỳ Bạc Ngôn là mật mã, sau khi giải ra là JIWANG.

19: ĐM! Thật hay giả vậy? Da gà da vịt nổi lên hết rồi? Không phải hoa mắt chứ, không phải bọn họ ở show tạp kỹ mới biết nhau sao? Có phải hơi gượng gạo không?

20: Lầu 19, nào chỉ có trên cổ tay, sau đó có người còn phát hiện mỗi bài hát đều có đoạn nhạc này. Lúc tôi nhìn thấy cũng sợ ngây người.

21: Kỳ gia, anh có xứng với fans không!

22: Không phải tôi nói chứ fans CP này, công khai thì công khai, ngược lại không cần gắn mac thâm tình cho Kỳ Bạc Ngôn. Hai người bọn họ không phải ở show tạp kỹ mới quen nhau sao?

23: Bất kể có phải đầu óc mê muội hay không, Kỳ Bạc Ngôn dám công khai khi đang ở đỉnh cao của sự nghiệp quả thật trâu bò mà.

24: Đúng đúng, Kỳ Bạc Ngôn hạnh phúc rồi, nhóm fans cũng không được khóc. Có điều bọn họ đúng là điên rồi, Kỷ Vọng vừa mới nhận giải đã thổ lộ rồi.

25: Theo một nghĩa nào đó, hai người bọn họ rất môn đăng hộ đối nha.

26: Fans CP cút đi!

27: Cười vl, bây giờ fans only nên nhường chỗ cho fans CP đi, nào đến chuyện của mấy người chứ.

28: Thành thật mà nói, tôi nghĩ bọn họ phải quen nhau trước khi tham gia show tạp kỹ, ánh mắt Kỳ Bạc Ngôn lúc đó nhìn Kỷ Vọng rất bất thường.

29: Mấy người nhớ kỳ 2 đại dương "ở trên đường" không, tôi nghi ngờ bọn họ "làm" rồi, bởi vì trên lưng Kỳ Bạc Ngôn có vết cào.

30: Thả tôi xuống đây, đây không phải xe đi nhà trẻ.*

<i>*Ý nói 29 nói chuyện 18+ không phù hợp với lứa tuổi.</i>

31: Lầu này nói chuyện dần đi lệch hết, đám fans CP trên dưới cút hết được không! Có nhìn thấy tiêu đề không thế! Quảng trường siêu thoại lớn thế không đủ cho các người nhảy à?

32: Tôi là chủ post đây, sau khi Kỳ gia công khai tôi khóc mấy ngày liền. Nhưng sau một thời gian dài, tôi thường nghĩ người có thể khiến Kỳ gia rung động rốt cuộc là người như thế nào.

Sau khi biết là Kỷ Vọng, lúc đầu tôi không thể nào chấp nhận được. Nhưng bây giờ nghĩ lại, Kỳ gia yêu đậm sâu, hơn nữa dù thế nào cũng chỉ chọn Kỷ Vọng. Cho dù đám fans chúng ta khóc nháo đến đâu cũng không thay đổi kết quả.

Huống chi Kỷ Vọng ưu tú hơn tôi nghĩ, chỉ có thể nói, xem như tôi không thể chấp nhận, nhưng hai người bọn họ nhìn đăng đối muốn chết!

Kỳ gia, mặc dù em khó chịu, nhưng em càng hy vọng anh sẽ hạnh phúc! Kỳ gia! Bạc Hà yêu anh! Cũng sẽ yêu Kỷ Vọng! Hai người cũng phải hạnh phúc! Huhuhuhu! Không nói nữa, em khóc tiếp đây.

...............

Tiểu Húc đẩy cửa ra, đúng lúc nhìn thấy Kỷ Vọng cất điện thoại đi. Tiểu Húc tò mò hỏi: "Anh Vọng, cảnh tiếp theo sắp quay rồi, anh nhìn gì thế?"

Kỷ Vọng nghĩ nghĩ, cười nói: "Đang nhìn một lời chúc phúc."

Tiểu Húc: "Ai chúc phúc vậy?"

Kỷ Vọng: "Những người sau màn hình, vì bọn anh mà khóc, mà cười, mà ồn ào."

Kỷ Vọng: "Hy vọng bọn họ có thể hạnh phúc vui vẻ."
 
Back
Top Dưới