Ngôn Tình Lệ Tổng! Em Mệt Rồi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Lệ Tổng! Em Mệt Rồi
Chương 60: 60: Hạnh Phúc


Mà Huỳnh Hứa Giai cũng rất phối hợp từng động tác một, thỉnh thoảng cả người cô lại cong lên, bàn tay đan xen vào tóc Lệ Phó Thành vùi đầu vào cổ anh.
Lệ Phó Thành bị hơi thở của cô phả lên cổ mà nhịp thở của anh đã không còn ổn định, dần dần trở nên nặng nề rối loạn khiến vật bên dưới càng sưng phồng lên.

Đã hơn 5 năm rồi rốt cuộc người đàn ông đã từng trải qua bao nhiêu lần h0an ái với cô sao có thể nhịn lâu được như vậy chứ.
- “ Ngoan nào, đừng căng thẳng.

Anh sẽ nhẹ thôi “.

Lệ Phó Thành trầm giọng vuốt dọc sống lưng cô giúp cô trấn an.
Bây giờ cả người Huỳnh Hứa Giai đã không còn suy nghĩ được nhiều vô thức làm theo lời anh nói.

Cô bị anh hôn đến nỗi cả người đều mềm nhũn, đầu óc trống rỗng.

Hai người họ cứ như vậy triền miên không dứt đến tận gần sáng.
Ngày hôm sau, trời vừa hửng sáng Huỳnh Hứa Giai đã nghe được giọng nói ríu rít dưới nhà.

Cô cau mày trở người lại phát hiện toàn thân đau nhức khắp nơi.
Lệ Phó Thành đã dậy từ lúc nào đẩy cửa bước vào.

Đôi lúc khiến cô thật nghi ngờ không biết anh đang mù thật hay giả bởi nhìn cử chỉ lưu loát đó khiến người ta không thể tin.
Lệ Phó Thành bế cô vào phòng tắm, hôn cô thay cho một lời chào buổi sáng.

Anh vẫn chưa dám tin đây là sự thật cứ ngỡ đây chỉ là giấc mơ vậy, đã có rất nhiều lần anh từng nằm mơ như vậy.

Đến khi tỉnh dậy lại như một địa ngục luôn muốn con người ta cảm nhận những hạnh phúc rồi đến thực tại khốc liệt đầy ám ảnh.
- “ Giai Giai.

Nói với anh đây không phải là mơ đi “.

Khuôn mặt anh có vẻ hơi buồn như đang sợ sệt giấc mơ đẹp này rồi sẽ biến mất như mọi khi.
- Em đã quay trở về rồi, sau này và mãi mãi sẽ ở bên cạnh anh.
Lệ Phó Thành lúc bấy giờ mới vui vẻ trở lại giúp cô tắm rửa sạch sẽ rồi bôi thuốc mỡ giúp cô.
- Có ai ở dưới lầu sao.
- Mẹ anh và Ôn Điềm nghe nói em đã trở về liền tới thăm, nếu em còn mệt cứ nghỉ ngơi trước đi.
Huỳnh Hứa Giai đột nhiên đứng dậy, cơn đau đớn ê ẩm cũng biến mất.

Bọn họ tới thăm cô sao có thể lười biếng không xuống được chứ.
Cô cùng Lệ Phó Thành bước xuống.

Ôn Điềm thấy cô cũng vui vẻ đứng dậy chạy tới, Huỳnh Hứa Giai liếc sang bên cạnh còn có một đứa nhỏ.

Mà Từ Hạo Sênh sao lại nhìn cô với anh mắt như vậy, chẳng lẽ anh ta ghen tị vì cô được Ôn Diềm yêu quý hơn hay sao.
Huỳnh Hứa Giai vui vẻ ôm bạn mình, cô ấy đang mang thai nên cô không dám ôm chặt.

Cô đỡ Ôn Điềm đến sofa.
Chỉ mới hơn 5 năm một chút thôi mọi người đã thay đổi nhanh thật.
Từ Hạo Sênh và Ôn Điềm đã kết hôn rồi, đứa nhỏ ngồi bên cạnh là con của họ.

Là con gái, xinh xắn như Ôn Điềm nhưng tính cách lại nghịch ngợm như Từ Hạo Sênh.

Ôn Điềm nói cô ấy mang thai lần thứ 2 đã được 4 tháng.
Huỳnh Hứa Giai nhìn kĩ cô ấy, cô ấy vẫn xinh xắn dịu dàng như vậy nhưng có chút mập hơn.

Nhưng không sao, mẹ bầu mập một chút mới có sức nuôi con.
Từ Hạo Sênh cũng trưởng thành hơn, nhìn bọn họ càng ngày càng đẹp đôi.
- “ Khi nghe tin con vẫn còn sống mẹ đã vui biết nhường nào chứ “.

Hà Dĩ, bà ấy vẫn như cái lần cuối cô gặp hôm đó có điều làn da đã trắng hồng không còn nhợt nhạt.
- “ Con cũng rất vui vì gặp lại mọi người “.

Huỳnh Hứa Giai nở nụ cười tươi như hoa.
Cô lúc này tuy không nói gì nữa nhưng lại lặng lẽ cười rất ngọt ngào.

Hoá ra cuộc đời của cô còn có mật ngọt, thật viên mãn quá đi.
- “ Em đâu cần nhìn gia đình nhỏ nhà Từ Hạo Sênh như vậy, nếu muốn anh sẽ cho em còn hạnh phúc hơn như vậy.

Sinh lực của anh mạnh mẽ hơn cậu ta gấp trăm lần, em muốn có bao nhiêu con anh sẽ cho em bấy nhiêu con”.

Lệ Phó Thành ghé sát tai cô nói nhỏ nhưng cũng đủ khiến cô ngượng chín mặt sợ có ai sẽ nghe thấy.
Huỳnh Hứa Giai hừ một tiếng, quay mặt đi.

Anh đúng là không biết ngại là gì mà.

A, sao càng nghĩ mặt cô càng nóng như vậy.

Bọn họ ngồi đấy thì lại được dịp trêu chọc cô và Lệ Phó Thành một phen.
1 tháng tiếp theo đã trôi qua.
Lệ Phó Thành đã trải qua cuộc phẫu thuật mắt thành công.
Huỳnh Hứa Giai cũng có tin vui, cô mang thai được 4 tuần.

Là một cặp sinh đôi.
Hôm nay trước khi đến bệnh viện cô đã ghé thăm căn hộ bà lão đã cứu mình tiện thể tới thăm Huỳnh Trương Văn.

Ông ta có vẻ tính khí bớt nóng nảy hơn, cô cũng nói mình đã mang thai cho ông ta nghe.

Huỳnh Trương Văn chỉ mỉm cười rồi nói chúc mừng.
Cô cũng đến trước bia mộ của Thái Hàn, đặt một bó hoa hướng dương lên.

Con người cậu ấy rất hợp với loài hoa này, rực rỡ mà tráng lệ.
Huỳnh Hứa Giai rời khỏi đây đến bệnh viện, Lệ Phó Thành nói anh không thích ở mấy nơi như này lên được đưa về nhà.

Có lẽ anh vẫn ám ảnh mấy chuyện lúc trước.
Sức khoẻ Lệ Phó Thành dần hồi phục hơn có thể dần nhìn thấy rõ mọi thứ.
Hôm nay cô cùng anh đi dạo quanh sân vườn, Mấy cái cây cô trồng đã cao lớn toả bóng xum xuê.

Đợi khi nào hai đứa trẻ này được sinh ra Huỳnh Hứa Giai nhất định sẽ làm cho chúng một cái xích đu ở đây.
- “ Giai Giai “.

Lệ Phó Thành giọng nói khàn khàn khẽ gọi.
- Hửm.
- Anh yêu em.
Huỳnh Hứa Giai mỉm cười kiễng chân lên hôn anh, Lệ Phó Thành cũng nhiệt tình đáp trả ôm nhẹ lấy gáy cô.

Hai chiếc bóng như hoà làm một dưới ánh nắng yếu ớt.
“ Dù cho mai sau có ra sao, thế giới có đổi thay.

Anh vẫn yêu em như bây giờ, như cách mà em đã từng yêu anh “.
…_END_….
 
Lệ Tổng! Em Mệt Rồi
Chương 61: 61: Ngoại Truyện Cuộc Sống Sau Sinh


5 năm sau.

Cuộc sống sau sinh của Huỳnh Hứa Giai ngày càng hạnh phúc hơn.
Cô gửi hai đứa trẻ cho Hà Dĩ trông nom còn mình cầm hộp cơm đến công ty Lệ Phó Thành.
Nhân viên đã quá quen với việc này nên mỉm cười muốn dẫn Huỳnh Hứa Giai đi nhưng bị cô từ chối, dù gì bọn họ cũng đang làm việc không nên làm phiền thì hơn.
Cốc Cốc.
- “ Vào đi “.

Âm thanh trầm khàn bên trong vang vọng ra.
Cô nghe thấy giọng nói mới đẩy cửa bước vào, mặc dù Lệ Phó Thành đã căn dặn không cần phải câu lệ như vậy.

Cứ trực tiếp đi vào là được rồi, bởi cô là vợ của anh.

Cái gì của anh cũng đều là của cô, tất nhiên công ty cũng không ngoại lệ.

Vả lại giữa hai người cần gì khách sáo như vậy.
Lệ Phó Thành vừa thấy cô bước vào đã lập tức đứng dậy, hai tay còn dang ra muốn được cô ôm.
Huỳnh Hứa Giai lại bày ra khuôn mặt ghét bỏ khẽ lườm anh một cái.

Suốt 5 năm đầy đủ cả sáng trưa chiều tối ôm anh đến phát ngán rồi.

Cô đặt mạnh hộp cơm xuống.

- Sáng nay là ai đã làm vỡ cửa kính vậy.
Lệ Phó Thành bỗng trưng ra vẻ mặt vô tội, tư thế hiên ngang lúc nãy giờ trở nên khép lép.

Hai ngón tay trỏ dính chặt vào nhau.
- Anh chỉ chơi đá banh với bọn nhỏ, nhìn vẻ mặt Huỳnh Lệ Lam và Huỳnh Lệ Tĩnh lại như đang coi thường anh.

Một người ba như anh sao chịu nỗi nhục này, bỗng chốc cả người hừng hực chiến đấu.

Ai ngờ lực chân quá mạnh mà vỡ luôn cái cửa sổ.
Huỳnh Hứa Giai thở dài, từ ngày có hai đứa nhỏ cái nhà này loạn hết lên rồi.

Trong nhà toàn chiến tích của hai cục cưng nhà cô hết.
- Ai kêu chân anh quá dài làm gì.
- Như vậy mới cho con chút gen.

Con gái và con trai đều cao giống anh, còn phần dễ thương bọn nhóc sẽ giống em.
Lệ Phó Thành lập tức tiến sát lại gần, ánh mắt lưu manh nhìn cô.
- Em nói xem không phải như vậy sao vợ yêu.
- Mồm mép dẻo thật đấy.
Huỳnh Hứa Giai đưa mắt nhìn đôi chân dài của anh đã để giữa hai ch@n mình từ bao giờ, khoé môi lại nhếch lên tà tà.
- Đúng là ngày càng lưu manh, anh học mấy thói hư này ở đâu vậy.

Lại còn để tóc loà xoà che chớm mắt nữa chứ.
Lệ Phó Thành bộ mặt oan ức:
- Còn không phải vì giống mấy oppa của em hay sao.

Suốt ngày mê họ mà không để ý đến anh.
Cô không thể thừa nhận bộ dáng của Lệ Phó Thành lúc này quả thực quyến rũ chết người, cứ nghĩ biết bao cô gái đang say đắm anh cô lại nổi cơn ghen.

Con người này tại sao lại càng ngày càng đẹp như thế chứ, nhìn khuôn mặt ấy chỉ muốn cắn mấy phát.
Vài sợi tóc rơi xuống dưới trán, anh cúi đầu liền bị che đi nửa con mắt làm gương mặt góc cạnh càng thêm đẹp mắt, bộ dạng vừa lưu manh vừa quyến rũ bỗng dưng làm Huỳnh Hứa Giai tức tối.

Cô chính là không tìm được lí do để mắng, nhưng vẫn là muốn mắng.
Huỳnh Hứa Giai bỗng bật cười, con người này đúng là ngây thơ lại có ý nghĩ như thế.
- Oppa của em thì có rất nhiều người nhưng còn anh là độc nhất vô nhị.
Quả nhiên lời nói ra làm tim ai đó mềm lại, cả người rộn ràng không thôi.

Lệ Phó Thành càng ép sát cô chặt hơn, hơi thở dồn dập.
- Em sao lại ngọt ngào như vậy chứ? Anh càng ngày càng yêu em nhiều thêm rồi.
- “ Vậy trước kia chưa yêu em nhiều như vậy sao “.

Huỳnh Hứa Giai khoé môi cười cười nói đùa.
Ai ngờ lại bị anh cắn nhẹ vào cổ, ra sức hít hà hương thơm hoa nhài ấy.
- Lúc nào cũng yêu em nhiều hết, không phải bản thân anh cũng là của em rồi sao.

Thân thể trong trắng cùng trái tim này đều trao cho em hết rồi, chẳng lẽ em ăn rồi lại không chịu thừa nhận.
Lời nói vừa dứt cổ áo anh đã bị Huỳnh Hứa Giai nắm xuống, môi kề môi.

Rất nhanh hơi thở hoà làm một, Lệ Phó Thành có hơi ngạc nhiên nhìn cô nhưng cuối cùng cũng nhắm mắt lại đáp trả nụ hôn ấy.

Tất nhiên anh phải nhân cơ hội cô chủ động này rồi.
- Lệ tổng! Tối nay em đợi anh ở nhà.
Huỳnh Hứa Giai buông anh ra để lại anh đang đờ đẫn nhìn mình đầy luyến tiếc, d*c vọng trong người đành phải đè nén vậy.
* * * * *.

Đến tối khi về nhà đã thấy cô đang chơi với các con, Lệ Phó Thành nới lỏng cà vạt áp bờ môi lên trán cô rồi ôm hai đứa trẻ lên cao.
- Hôm nay không nói xấu ba chứ?
Huỳnh Lệ Lam và Huỳnh Lệ Tĩnh vẻ mặt ngây thơ non nớt khẽ lắc đầu.
Lệ Phó Thành khẽ nhìn cô ra ám hiệu lại bị cô gạt phăng đi.

Tức quá anh đành kêu hai đứa nhỏ ra chơi với bà nội.
Đến khi căn phòng khách trống trơn Lệ Phó Thành mới tiến tới ôm cô lên, Huỳnh Hứa Giai bị ôm đột ngột bất ngờ hét lên.
- Anh...!Anh tên lưu manh này, nhịn chút nữa không được sao.
Cô ngọ ngậy như con mèo nhỏ gặp nước nhưng lại càng làm ngọn lửa của anh bùng lên.
- Đừng làm càn, hôm nay em không trốn được đâu.
- Anh mới là làm càn, là anh bắt nạt em.
Quả thực Lệ Phó Thành không nhịn nổi nữa rồi, hai đứa nhóc này luôn xuất hiện mỗi lúc cao trào.

Đã mấy ngày nay anh không được làm, cả người bí bách khó chịu khôn cùng.
- Vợ à.
Giọng nói Lệ Phó Thành nỉ non, ánh mắt mờ đục.

Câu nói như mê hồn câu dẫn Huỳnh Hứa Giai.
Thấy cô không nói gì anh biết cô đã đồng ý liền ôm cô lên lầu, đang giữa hiệp bụng cô đã réo lên.
- Em đói sao.
- Ừm vận động nhiều quá lên tiêu hoá rất nhanh.
Lệ Phó Thành hít một hơi rút thứ đó ra khỏi người cô.
- Được vậy em muốn ăn gì, anh mua cho em.
Huỳnh Hứa Giai khẽ cười, cả người hưng phấn:
- Ăn anh là được.
Người nào đó mặt đã đỏ tận tai, tiếp tục cúi xuống hôn ngấu nghiến:
- Vậy cho em ăn cả đời.

Yêu em, bà xã của anh.
- Ưm...!Lệ Phó Thành à.
- Hửm.....
- Cám ơn vì ông trời đã cho em được gặp anh.
…******….
 
Back
Top Bottom