Cập nhật mới

Khác Lệ Ai Lệ Ta

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
342981583-256-k428233.jpg

Lệ Ai Lệ Ta
Tác giả: dothingoclinh108
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Giọt lệ hạnh phúc của chàng rơi vì ta, giọt lệ đau thương của ta rơi vì chàng.

Chàng không trách ta, ta biết.

Nhưng tất cả mọi việc không liên quan đến chàng nhưng tại sao chàng và cả gia tộc chàng lại phải chịu.

Chàng cứ trách ta, hận ta, oán ta đi đừng như thế.

Cho dù chàng được rửa oan, nhưng ta không thể gửi đến chàng lời xin lỗi nữa rồi.

Cho dù kiếp nay hay là kiếp sau ta vẫn sẽ yêu chàng.



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Lệ Ai Lệ Ta
Chap 1: Khởi đầu


Chiều hè oi ả, lời giảng của cô giáo dạy văn cứ thế ấm áp bao trùm cả phòng học.

Rất thơ mộng phải không ạ nhưng mà với một cái đứa có thù với môn văn từ lớp 1 như tôi thì... không muốn nói luôn á.

Cứ thế từ từ, từ từ tôi chìm vào giấc ngủ.

Trong cơn mơ, tôi thấy đứng giữa nơi khá là rộng, có nhiều người mặc trang phục thời xưa bị trói.

Một hồi sau, vài người đàn ông đi ra với vóc dáng to béo, tay cầm thanh đao to bự với vẻ mặt hung tợn.

Cứ từng đao vung xuống là một người tù nhân ngã xuống, không khí lúc này vô cùng tang thương, máu chảy từng dòng, tiếng khóc thang vang vọng khắp đất trời.

Đột nhiên một tiếng rầm khiến tôi giật mình tỉnh dậy.

Lơ nga lơ ngơ chưa hiểu chuyện gì thì đã nghe cô tôi trách móc:

- Chị Linh, chị giỏi nhỉ, thi đến nơi rồi mà chị vẫn thanh thản ngủ được, có phải chị không muốn lên lớp nữa không.

- Dạ cô em không cố ý.

Hì hì.

- Chị còn cười được à.

Chị cầm sách bút bước ra ngoài cửa đứng cho tôi.

Khẩn trương!!!!

- Vâng ạ.

Mặc dù tôi bị đuổi ra ngoài nhưng mà cái lũ bạn mất nết của tôi chúng nó cứ cười khúc khích, râm ran cả một góc lớp.

Và thế là đám bọn tôi 4 đứa bị đuổi đứng cửa lớp luôn.

Đứng cửa lớp mà chúng nó cũng không để tôi yên cơ.

Con bé Huyền nhanh nhảu hỏi:

- Ê mày nãy mày mơ thấy cái gì mà ngủ say thế, đã thế nước mắt nước mũi còn chảy tòng tòng nữa chứ.

- Ủa tao khóc đâu mày sao thế vậy.

- Ô hay kia thây nước mắt vẫn còn đang trên khóe mắt kia thây.

Tôi đưa tay sờ lên khóe mắt thì đúng thật là có nước mắt.

Mi tôi ướt hết cả vì khóc.Tại sao tôi lại khóc nhiều đến thế.

Giấc mơ kia có ý nghĩa gì tại sao tôi lại cảm thấy đau lòng đến vậy.

Tại sao?

Trong đầu tôi cứ quanh quẩn bao nhiêu là câu hỏi khiến tôi cứ như con ngớ ngẩn, đến cái mức tiếng trống trường vang lên mà không biết.

- Linh mày không định đi về hay sao mà cứ ngẩn người ra thế?

- Đây đây đới xíu coi bé Linh tới đây.

Cái nết của tôi sau khi tan học là không về nhà luôn cứ phải đi ăn mỳ cay, xúc xích, uống trà sữa, trà đào chán chê mới về nhà.

Mà ăn thế thì về nhà làm sao mà ăn được cơm tối nữa, thế nên là về nhà tôi chỉ phụ mẹ làm mấy việc vặt rồi đi tắm và lên phòng.

Lạ một cái là hôm nay tôi buồn ngủ từ khá sớm.

Tôi chìm vào giấc ngủ một cách nhanh chóng.

Giấc mơ hồi chiều lại lặp lại một lần nữa, vẫn khung cảnh đó, vẫn không khí tang thương đó, nhưng giờ đây dường như giấc mơ đã hiện rõ hơn một chút.

Không những thế tôi còn mơ thấy một người phụ nữ mặc trang phục thời xưa vô cùng sang trọng.

Dáng người nhỏ nhắn nhưng vẫn toát ra vẻ quyền lực.

Mặc dù tôi không thể nhìn rõ khuôn mặt của người đó nhưng tôi có thể thấy người đó đang nở một nụ cười vô cùng nham hiểm và dường như cô ta đang hướng về tôi và nói gì đó nhưng khoảng cách quá xa tôi không thể biết cô ta nói gì cả.

Tôi muốn tiến lại gần hơn nhưng:

- Linh, mày có dậy ngay không sắp muộn học đến nơi rồi mà vẫn nằm ườn ra đó thế hả.

Tôi giật bắn mình dậy và gọi với ra nói cho mẹ biết rằng tôi đã thức dậy.

Như mọi ngày tôi đi đến trường với một khuôn mặt mệt mỏi nhưng trong đầu vẫn không thôi nghĩ về giấc mơ hôm qua.

Rốt cuộc người phụ nữ đó là ai?
 
Lệ Ai Lệ Ta
Chap 2: Cậu có nghĩ là???


Đang lững thững đi như người mất hồn thì con bé Bơ- cô bé hàng xóm gần nhà tôi cháy lại kéo lấy tay áo tôi mà nũng niu:

- Chị Nhinh ơi, chị đi học ạ.

- Đúng rồi đó chị đi học nè.

- Chị Nhinh đi học xong về chơi với Bơ nhá.

- Được rồi chị hứa mà, chị hứa về chị sẽ chơi với Bơ nha giờ thì chạy vào trong nhà đi mẹ đang gọi kìa.

Vừa nói tôi vừa chỉ về hướng nhà cô bé.

Con bé rất nghe lời, nó dạ một tiếng rất to rồi chạy đi.

Nhìn bóng lưng con bé chạy rồi tôi cung tiếp tục đi đến lớp.

Vẫn cái lớp quen thuộc lúc nào cũng ồn ào náo nhiệt.

Khi tôi vừa đặt chiếc cặp xuống bàn thì cái Thủy đã chạy lại trước mặt tôi với khuôn mặt hớn hở:

- Linh ơi mày biết gì không?

- Chưa nói sao biết má.

Câu chuyện đầu đuôi ra sao kể khúc giữa nghe chơi coi.

- Hình như lớp mình sắp có học sinh chuyển đến hay sao đó.

Nghe bảo đẹp trai lắm, không biết có người yêu chưa nữa.

- Đẹp trai luôn á, ôi cuối cùng lớp mình cũng có một người gọi là nhìn cho được ở trong cái lớp này rồi

- Này này, ý bà là gì đây - Thằng Đức giọng đanh đá nói

- Ai biếc gì đâu trời đất ơi.

Hi hi

Cuối cùng thì tiếng trống báo hiệu vào tiết cũng đã vang lên.

Học sinh đứa nào đứa nấy láo nhá trở về chỗ ngồi cũng mình.

Cô giáo chủ nhiệm của tôi bước vào với một nụ cười dịu dàng hơi khác mọi ngày.

Cô dõng dạc nói:

- Hôm nay lớp mình có một học sinh mới.

Bạn ấy chuyển trường từ Hà Nội về nên là các em giúp đỡ bạn ấy nhé.

Khi bạn ấy chưa bức vào thì cả lớp tôi vẫn râm ra thảo luận:" Ê này, từ Hà Nội về chắc là khó gần lắm nhỉ nghe bảo mất bọn thành phố chảnh lắm".

Đứa khác lại nói:" Tùy từng người thôi mày ơi chứ có phải đứa nào cũng như đứa nào đâu".

" Ai mà biết được đâu chứ".

Cuối cùng thì cậu bạn đó cũng bước vào.

Cậu bạn này đúng như tôi nghĩ vô cùng trắng trẻo cao ráo, khuôn mặt vô cùng anh tú toát ra vẻ thông minh sáng lạn, rất là thư sinh, đúng như mấy cậu ấm lớn lên ở trên thành phố vậy.

Nhưng sao lạ quá cậu bạn này tại sao lại cho tôi cái cảm giác quen thuộc và đau lòng đến vậy chứ.

Mắt tôi tự nhiên mờ mờ và hai hàng nước mắt cứ thế tuôn trào không ngừng:

- Linh ơi mày sao thế sao tự nhiên lại khóc.

- Tao cũng không biết tại sao nữa.

Tự nhiên nước mắt tao rơi mày ạ.

- Thôi nè lau nước mắt đi - Cái Thảo vừa ân cần hỏi han vừa đưa khăn giấy cho tôi.

Cô giáo nhẹ nhàng kêu chúng tôi trật tự và bảo cậu bạn mới giới thiệu bản thân mình.

Cậu ta từ từ giới thiệu bản thân mình:

- Em chào cô mình chào các bạn, mình tên là Huy.

Cả họ tên là Nguyễn Quang Huy.

Mình là một người con của vùng đất thủ đô nhưng vì bố mình chuyển công tác nên là mình chuyển về đây.

Còn nhiều điều mình chưa biết mong cô và các bạn giúp đỡ mình nhiều.

- Thôi được rồi bây giờ em muốn ngồi đâu.

Cậu ta đưa mắt nhìn xuống cuối lớp và dừng lại ở chỗ tôi.

Quả thật là cạnh tôi có một chỗ trông bởi vì mới tuần trước có một cậu bạn vừa mới chuyển đi nên còn trống.

Và dường như cô chủ nhiệm cũng hiểu ý và cho cậu ấy ngồi cạnh tôi.

Cậu ấy đi xuống ngồi cạnh tôi và nở một nụ cười dịu dàng.

Nhưng cậu ấy lại nói một câu khiến tôi bất ngờ:

- Tìm thấy cậu rồi.

- Cái gì cơ, cậu nói tìm thấy tôi nghĩa là sao.

- Không có gì đâu.

- Này cậu.....

Tôi chưa kịp hỏi hết câu thì đã nghe thấy tiếng cô giáo:

- Này đám tiểu quỷ kia đừng có mà kéo bạn mới mất trật tự trong giờ theo nhá.

Nghe xong tôi không biết nói gì chỉ biết cúi đầu xuống và khẽ vâng một tiếng.

Sau khi nói xong thì cô giáo quay vào bài giảng.

Còn tôi thì vẫn không thể tập trung vào bài học, trong đầu tôi giờ đây chỉ nghĩ về câu nói kia của cậu bạn mới đến.

Nó rốt cuộc là sao?

Sao cậu ta lại nói thế?
 
Lệ Ai Lệ Ta
Chap 3: Tại sao lại thế?


Cứ thế tôi ngồi ngẩn đến hết tiết.

Như mọi người đã biết thì có người mới chuyển đến là một việc rất là thu hút đám đông, đằng này cậu bạn này còn vô cùng đẹp trai nữa chứ thì lại càng thu hút hơn.

Thế nên là không lạ khi mà ngay khi vừa ra chơi cái lớp tôi đông nghịt người kể cả cửa trước cửa sau ngoài cửa sổ cũng có mấy em lớp dưới đứng nhìn vào.

Bên tai tôi không câu khen cậu bạn cùng bàn đẹp trai thì cũng là câu hỏi liệu cậu ấy có người yêu chưa.

Dù cho kia là chỗ của tôi nhưng mà giờ đây tôi không thể ngồi nó mà phải đi ra ngoài vì quá ngột ngạt.

Cái gì mà quá trời quá đất vậy trời ơi có mỗi một đứa học sinh mới chuyển đến thôi mà bu đông thấy sợ à.

Cuối cùng cô giáo tôi cũng trở lại và giải tán đám đông để tôi có thể về lại chỗ.

Vừa đặt mông xuống ghế thì cậu bạn đã cất tiếng hỏi:

- Cô bé à có thể nói cho tôi biết cậu tên gì không?

- À thì... mình tên Linh.

Rất vui được gặp cậu.

- Rất vui được làm quen cô bé đáng yêu.

Giờ mới có dịp nhìn gần, phải công nhận cậu ấy đẹp thật, mắt phượng mày ngài, làn da trắng trẻo, khuôn mặt như tạc tượng vậy.

Thật không ngờ có một ngày mình có thể học cùng với một người đẹp như vậy.

Và rồi tôi chợt nhớ đến câu nói hồi nãy cậu ta nói với mình.

Tôi bèn hỏi:

- Này hồi nãy cậu bảo cuối cùng cũng tìm được tôi là sao vậy?

- À thì....

- Này hai đứa kia, làm quen thì đợi giờ ra chơi bây giờ đang là giờ học đó - Cô giáo tôi trách móc

Hừm đúng lúc sắp hỏi được thì lại...

Cứ thế cứ thế cũng hết buổi học.

Con bé Huyền nhanh nhảu nói:

- Ê chúng mày, chỗ khu đô thị có mở hội chợ gì đó đấy chúng mày đi qua đó chơi đi.

- Được thôi dù gì tối nay chúng ta cũng không có bài mà.

Chúng nó rối rít dắt díu nhau đi.

Nhưng vừa ra đến cửa thì tôi đã bị cô chủ nhiệm gọi lại bảo rằng cô dạy văn của tôi muốn tôi xuống phòng giáo viên gặp cô.

Rồi xong có vẻ như bài kiểm tra văn của tôi vừa rồi kết quả không được ổn cho lắm rồi.

Tôi đành phải bảo chúng bạn của tôi cứ đi chơi đi còn tôi phải đi xuống phòng giáo viên.

Bước chân tôi càng đi càng nặng nề, thể nào tối nay tôi cũng bị bố mẹ ca cho một bài ing tai nhức óc rồi.

Đang đi thì tôi gặp Quang Huy, sao giờ cậu ta còn chưa về nữa:

- Ủa Huy sao giờ cậu chưa về.

- À mình để quên quyển vở ở trên lớp đang định lên lấy lại.

Còn cậu sao giờ chưa về.

- Giờ mình phải đến phòng giáo viên để gặp cô Hương.

- Cô Hương???

- Là cô giáo dạy văn của mình đó.

- Vậy cậu có muốn tôi đi cùng cậu không?

- À ờm...

Được thôi nếu cậu muốn.

Rồi cậu ta chạy rất nhanh lấy cuốn tập cùng tôi tới phòng gặp cô Hương.

Đúng như tôi nghĩ bài kiểm tra của tôi quá tệ và cô đã gọi điện thông báo về nhà.

Rồi xong luôn giờ không dám về nhà luôn trời đất ơi.

Tôi bước ra với một khuôn mặt ủ rũ.

Nhìn khuôn mặt của tôi Huy liền hỏi:

- Sao thế bị cô la hả.

- Úng ồi, ô a ê ắm (Đúng rồi, cô la ghê lắm) - Tôi vừa mếu máo vừa nói

- Thôi được rồi, giờ cậu có muốn đi đâu để khuây khỏa tâm trạng không?

- Đi đâu?

- Nghe đến đi chơi mặt tôi rạng rỡ lại liền.

- Hừm mình cũng không biết nữa cậu muốn đi đâu?

- Vậy thì đi đến chỗ này đi.

Thế rồi cậu bạn lại tôi đi trên chiếc xe đạp màu đen, ngồi đằng sau tôi mới thấy tấm lưng cậu ta rộng thật.

Không những thế người cậu tỏa ra thoang thoảng một mùi hương bạc hà nhẹ dịu vô cùng quen thuộc.

Tôi chỉ cậu đi tới một đồng cỏ xanh rì, lấp lánh dưới ánh nắng chiều hè.

Hai chúng tôi ngồi xuống và hướng mắt ra xa.

Tôi hít lấy hít để cái mùi hương đồng cỏ xanh mát này.

Đây là nơi mà tôi vô tình tìm được khi tôi đi lạc hồi còn nhỏ, nơi này khá là vắng có lẽ bởi vì nơi đây được bao quanh mởi những ngọn núi và lối đi vào đây khá phúc tạp.

Chỗ tôi là một thị trấn đang được đô thị hóa, khu đô thị và khu công nghiệp liên tục mọc lên nên là tìm được những nơi như thế này khá là khó, có lẽ nơi đây địa hình khá mấp mô đất đai cũng rất cứng nên người ta không để ý.

Dường như đến đây tâm hồn tôi trở nên thanh thản hơn, quên luôn việc về nhà sẽ bị bố mẹ la khi về nhà
 
Lệ Ai Lệ Ta
Chương 4: Bị đuổi


- Mà này hồi sáng cậu nói câu đó là ý gì thế?

- Câu gì cơ?

- Cái câu mà cậu đã tìm được tôi nghĩa là sao?

- À thì đó là....

Hì hì...

Sau này cậu sẽ biết.

- Ủa gì ngộ vậy?

Cũng không hiểu lắm nha.

Bỏ qua câu chuyện đó thì tôi ngồi thư giãn thoải mái cho đến tận khi trời nhá nhem tôi thì thôi mới về.

Tôi không biết là do trùng hợp hay sao mà nhà Huy ngay cạnh nhà tôi.

Hay quá sau này không lo đi học muộn rồi hehe.

Với cái âm mưu thâm độc đó thì tôi đã hỏi dò và ngỏ ý muốn cậu bạn đưa mình đi học mỗi ngày.

Không một chút suy nghĩ, cậu ta đồng ý cái một.

Cậu ta có dễ dãi quá không vậy.

Tôi với tâm trạng hớn hở chạy về nhà mà quên rằng...

- Ngọc có phải là mày ăn sung mặc sướng quá nên mày ương đúng không.

Mày chỉ việc ăn với việc học thôi mà cũng không xong là sao.

Mày có biết là cô giáo vừa gọi điện về nhà cho tao không, nào là đi học muộn, ăn vụng, nói chuyện, ngủ gật trong giờ, lại còn được thêm ba bài kiểm tra 2 điểm nữa chứ.....

- Ngọc là tên ở nhà của tôi á.

Trời đất ơi tôi đi chơi quên mất là cái vụ này nữa.

Mà mỗi lần mẹ tôi chửi y nhưng rằng là cả xóm nghe thấy nha mà không phải là năm, mười phút đâu mà là cả tiếng, cả tiếng đồng hồ luôn nha.

Mà có vẻ hôm nay mẹ tôi giận dữ lắm, nói quá trời quá trời luôn:

- Giờ tao không nuôi mày nữa, đi ra ngoài đường tự sinh tự diệt đi, kiếm chỗ nào người ta chứa thì ở chứ tao không nuôi nữa.

Nói xong rồi mẹ tôi quăng cho tôi cái túi quần áo rồi đóng cửa một cái rầm.

Rồi xong lại bị đuổi rồi, thường thì tôi sẽ quay nhà bà nội ở nhưng nay bà tôi là qua nhà bác để chơi rồi nên không có nhà.

Nhà mấy đứa bạn tôi thì cũng bé và đông người nên cũng không qua ở ké được.

Tôi đang đứng ôm túi quần áo trước cửa nhà tôi suy nghĩ nên đi đâu thì chợt bác gái nhà kế bên đi ra, hình như mà mẹ Huy thì phải.

Thấy tôi nước mắt nước mũi tèm lem thì bác cũng thương bác kêu vào nhà bác ngồi đỡ lát bác qua nhà nói đỡ với mẹ cho để vào nhà.

Đúng là đội ơn bác, con cũng đang không biết sao đây.

Bước vào nhà tôi khé ngồi xuống chiếc ghế gần đó.

Mẹ Huy đi lấy cho tôi cốc nước để uống.

Đúng là đó thì Huy đi xuống, nhìn thấy khóe mắt tôi ướt đẫm, khuôn mặt tôi mếu mào, nước mặt nước mũi tèm lem thì hiểu luôn câu chuyện.

Cậu ta xuống lấy cho tôi chiếc khăn mặt để tôi lau.

- Cũng tối rồi, con ăn cơm nước gì chưa, hay con ở đây ăn cơm với nhà cô luôn.

- Dạ thôi cô ạ, con không có đói.

Miệng tôi nói một đằng mà bụng tôi kêu một nẻo.

Ôi thề lúc đó xấu hổ kinh lên được.

Huy cũng nhẹ nhàng bảo tôi ở lại ăn.

Đành vậy chứ sao khóc một hồi bụng đói quá chừng.

Lạ thay là vào bữa cơm rồi những vẫn chưa thấy ba của Huy đâu:

- Cô ơi, chú nhà đâu ạ mà giờ cơm rồi chưa về ạ.

- À bố nó bận công việc lắm khéo cả tuần cũng không về cơ nên là con cứ ăn đi không phải ngại.

Ăn cơm xong xuôi rồi cô ấy mới cùng tôi và Huy đi sang nhà tôi để nói khéo cho tôi.

Không phải là lần đầu tiên bị đuổi nhưng lần trước toàn bà nội nói đỡ cho tôi nên tôi mới được vào nhà.

May quá lần này có mẹ Huy chứ không tôi cũng không biết sao nữa.

Hề hề.
 
Lệ Ai Lệ Ta
Chap 5: Câu chuyện khởi đầu


Cuối cùng tôi cũng được vào nhà.

Tôi cũng có một đêm ngủ ấm êm rồi.

Đêm nay khi tôi vừa chìm vào giấc ngủ thì giấc mơ đó lại tái hiện nhưng mỗi ngày một rõ ràng hơn.

Hôm nay tôi mơ thấy một người con trai nhìn tôi với ánh mắt vô cùng đau thương.

Nhưng sao tôi nhìn người đó quen quá.

Là Huy, có kẽ hôm nay tôi gặp cậu ấy nhiều quá nêu tôi mơ thấy cậu ta sao.

Nhưng sao nhìn cậu ta có vẻ bi thương vậy, hình như cậu ta đang nói với tôi điều gì đó:" Cuối cùng ta cũng đã tìm được nàng".

Lại là câu nói đó, tại sao lại là tìm được, tôi và cậu ta đã quen nhau trước đây sao.

Cứ thế giấc mơ cứ lặp đi lặp lại từ ngày này qua ngày khác kéo dài cả tuần liền khiến tôi cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Cũng như mọi ngày Huy lại chở tôi về.

Đột nhiên, cậu ta hỏi:

- Linh à, hôm nay mẹ mình bảo là rủ cậu sang nhà mình chơi đó.

Cậu qua được không?

- Qua nhà cậu chơi sao, được thôi.

- Vậy về cất cặp đi rồi sang nha.

Tôi về nhà quăng cái cặp sách lên bàn học rồi chạy ngay sang nhà Huy.

Thì ra hôm nay mẹ cậu ấy vừa mới làm bánh nên là rủ mình sang ăn cùng.

Trong lúc chờ bánh chín thì mẹ cậu dắt tôi xuống dưới tầng hầm tham quan.

Thì ra dưới đây là nơi chứa sách, có bao nhiêu là những quyển sách từ châu Á sang châu Âu.

Với một cái đứa thích đọc sách như tôi thì nhìn vô cùng mê.

Nói là thích đọc sách vậy thôi chứ tôi học vẫn ngu nha tôi chỉ thích đọc mấy cái liên quan đến lịch sử thôi đặc biệt là lịch sử nước nhà cuốn dữ lắm.

Tôi đi quanh một vòng nhìn những cuốn sách lịch sử dày cộp trông vô cùng hấp dẫn.

Nhưng tôi dừng lại trước một cuốn sách màu đen.

Tôi liền đưa tay lấy xuống.

Cuốn sách có tiêu đề là:" Nguyễn Trãi và cuộc đời bi thảm của một danh nhân văn hóa thế giới".

Nó có một sức hút kì lạ khiến tôi muốn đưa nó về nhà và đọc liền ngay bây giờ.

Tôi liền hỏi cô nhà:

- Cô ơi, cho cháu mượn quyển sách này được không ạ?

Có vẻ như lúc đó cô ấy vẫn đang bận loay hoay với mẻ bánh nên không để ý nên cũng nói với ra:

- Ừ có cứ lấy thoải mái.

- Vâng ạ

Lúc đó tôi vui lắm, tôi tung tăng đi lên thì vừa lúc bánh chín.

Tôi ngồi ăn vô cùng vui vẻ.

- Huy ơi, xuống ăn bánh nè con.

- Vâng ạ.

Huy đi xuống thấy tôi đang cầm cuốn sách háo hức thì cậu hốt hoảng chạy đến giật lấy cuốn sách mà nói:

- Linh sao cậu có cuốn sách này

- À thì mẹ cậu cho mình mượn

- Không được cậu không được đọc nó.

- Tại sao vậy?

- Mình nói không được là không được.

Càng như thế khiến tôi lại có khao khát được đọc, được khám phá nó.

Ngọn lửa muốn tìm hiểu cứ cháy rực trong tâm trí tôi.

Mấy ngày tiếp theo tôi cứ đi theo Huy năn nỉ bằng được cậu ấy cho tôi mượn.

Và cuối cùng sau mọi nỗ lực của tôi thì tôi cũng đã mượn được.

Ôi hạnh phúc quá.

Nhưng tôi nào ngờ vì mấy ngày qua tôi đi theo Huy mượn sách mà bị những người tôi không nên đụng chú ý đến.

Như thường ngày tan học tôi chuẩn bị đi về thì cái Huyền với lại:

- Linh à, mày với Huy đang yêu nhau đúng không?

- Mày bị điên à làm gì có

- Đừng có mà giấu tao mấy ngày nay nó đèo mày tíu tít về, rồi ngày nào mày cũng bám theo nó không yêu là gì?

- Không có đâu má nghĩ linh tinh quá à

- Mày cẩn thận nha tao thấy mấy bọn con gái lớp bên nó để ý mày rồi đó.

Mà mày biết chúng nó ghê gớm như nào rồi đó

- Tao biết rồi khổ ghê
 
Back
Top Bottom