Đô Thị Lão Tử Không Phải Kẻ Ngốc

Lão Tử Không Phải Kẻ Ngốc
Chương 40: C40: diệp phong cau mày nói


Lý Vĩnh Hoa có thể chấp nhận tỷ lệ bỏ vốn và chia cổ phần, vì dù sao Diệp Phong và nhà họ Diệp sau lưng anh mới là cốt lõi.

Thế nhưng một mình gánh vác mọi việc thì đúng là có hơi quá.

Phải biết là phần lớn việc làm ăn và tinh thần của anh ấy đều ở Giang Bắc.

Lý Vĩnh Hoa nói: “Cậu Diệp, cấp dưới của tôi cũng không ít người tài giỏi, cậu có thể chọn một trong số họ để đảm nhiệm chức vụ tổng giám đốc.”

“Chỉ e là tôi không đủ sức để đảm nhiệm vai trò kia.”

“Tổng giám đốc Lý, nếu như anh không đến thì ai sẽ trấn áp thị trường may mặc Kim Lăng cùng những người ở tầm giữa và cuối?”

“Tuy rằng nhà họ Diệp của tôi mạnh, nhưng tôi không quá am hiểu về thị trường may mặc, nếu thật sự đạp đổ nhà họ Trương thì chẳng phải là may áo cưới giúp những người khác sao?”

Diệp Phong cau mày nói.

Một câu này lập tức đánh thức Lý Vĩnh Hoa.

Một trong số những chiến lược của Diệp Phong là kéo những người khác tham dự vào trong cuộc chiến “chém giết” nhà họ Trương.

Sau đó đợi đến khi nhà họ Trương ngã xuống thì bọn họ lại đánh bại từng nhà một rồi thu hồi lại số định mức.

Đây là bước quan trọng nhất của chiến lược lần này.

Dựa vào danh tiếng của Lý Vĩnh Hoa, chỉ cần có anh ấy trấn áp thì nhất định những tên yêu ma quỷ quái kia sẽ không dám làm bừa, đề phòng bọn họ đục nước béo cò.

Nhưng nếu không có anh ấy thì không cần tính nữa.

“Cứ vậy đi cậu Diệp, tôi sẽ ở lại Kim Lăng, cùng với cậu Diệp, chiếm lĩnh thị trường may mặc!”

Lý Vĩnh Hoa hùng hồn nói.

Ngày hôm sau.

Diệp Phong lấy hai trăm năm mươi triệu từ tài khoản nhà họ Diệp ra, kết hợp với Lý Vĩnh Hoa đầu tư tổng cộng là năm trăm triệu để thành lập may mặc Diệp thị.

Diệp Phong trực tiếp đăng lên báo “Tạp chí kinh doanh Kim Lăng” nhằm tuyên chiến với nhà họ Trương, đồng thời tố cáo Trương Trạch Hạo phá hoại công ty của bạn gái mình, nhà họ Trương là một gia tộc làm ăn mờ ám.

Diệp Phong anh muốn báo thù nhà họ Trương cho bạn gái mình!

Ngay khi báo vừa ra lò, toàn bộ giới kinh doanh Kim Lăng lập tức dậy sóng.

“Trời má, tôi còn tưởng hôm qua cậu Diệp mắng Trương Trạch Hạo xong là đã nguôi giận rồi, mẹ kiếp, không ngờ giờ lại có hành động như vậy.”

“Tôi cũng vậy, tôi cho rằng cùng lắm thì cậu Diệp lại đánh Trương Trạch Hạo một trận, giờ thì hay rồi, ông trời con này thiếu điều muốn đào mồ cuốc mả tổ tiên người ta lên luôn rồi.”

“Nhà họ Diệp có khối tài sản khổng lồ, là gia tộc giàu có nhất Kim Lăng, e là lần này nhà họ Trương toang rồi.”

“Cũng không thể nói vậy, tuy rằng nhà họ Trương có hơi kém nhà họ Diệp và bốn gia tộc lớn kia, thế nhưng bọn họ cũng là đầu rồng trong thị trường may mặc Kim Lăng, chưa chắc nhà họ Diệp có thể cạnh tranh với người ta ngay khi đang ở trên ‘sân nhà’ của họ đâu.”

“Đúng nha đúng nha, trước đây Mao Hùng lợi hại như thế, tới cuối cùng cũng không phải là thua ngay tại nghĩa địa đế quốc sao?”

“Dù sao thì tôi cũng mặc kệ, dù nhà họ Diệp hay nhà họ Trương thắng thì tôi cũng chỉ cần hóng hớt là được.”

“Ăn len thôi các anh em, bầu trời Kim Lăng sắp thay đổi rồi, chúng ta cầm theo tiền đến đến chỗ cậu Diệp để báo thù nhà họ Trương thôi.”

“Đúng vậy, ngành may mặc do nhà họ Trương làm chủ cũng đủ lâu rồi.”

“Tôi đã sớm không thích Trương Viễn Sơn người đứng đầu nhà họ Trương rồi, góa phụ mà ông ta cũng cưới, đúng là không biết xấu hổ!”

……

Hầu hết mọi người trong giới kinh doanh đều cho rằng Diệp Phong “phẫn nộ vì hồng nhan”, quyết tâm trả thù cho bạn gái.

Nhưng không ai biê, tổng giám đốc của may mặc Diệp thị là ông lớn Giang Bắc là Lý Vĩnh Hoa.

Thậm chí khi tra cứu tên cổ đông cũng không thấy tên của Lý Vĩnh Hoa.

Cổ phần của anh ấy được người khác đứng tên.

Cùng lúc đó, Diệp Phong rất nhanh đã đánh vào điểm yếu của nhà họ Trương.

Mặt khác, Diệp Phong cử người đến đàm phán với tất cả các xưởng sản xuất hợp tác với nhà họ Trương, lấy giá cao hơn giá của nhà họ và cướp được đơn đặt hàng.

Hợp đồng hợp tác với thời hạn là một năm, hơn nữa cấm xưởng cung cấp hàng hóa cho nhà họ Trương.

Phần lớn các xưởng đều vui vẻ chấp nhận, có tiền mà không kiếm là đồ ngu.
 
Lão Tử Không Phải Kẻ Ngốc
Chương 41: C41: nhưng hôm nay có hơi kỳ lạ


Nhưng cũng có một vài xưởng có quan hệ mật thiết với nhà họ Trương nên không muốn hợp tác, những người này đều bị Diệp Phong xếp vào danh sách tiêu trừ trong kế hoạch giữa.

Về phần những người bằng mặt không bằng lòng, trước mặt thì tiếp nhận những ưu đãi Diệp Phong đưa, sau lưng âm thầm cung cấp hàng cho nhà họ Trương thì Diệp Phong sẽ để cho nhóm pháp lý của mình uống trà cùng bọn họ.

Ở một khía cạnh khác, mục tiêu tiếp theo Diệp Phong nhắm đến là các cửa hàng thuộc sở hữu của nhà họ Trương ở Kim Lăng, anh làm cho chủ nhà vi phạm hợp đồng, tiền vi phạm sẽ do may mặc Diệp thi chi ra, hơn nữa giá thuê của cửa hàng cũng cao hơn.

Chủ nhà của các cửa hàng cũng bị cấm bán đồ cho nhà họ Trương.

Còn các cửa hàng trực tuyến thì Diệp Phong cũng đã thành lập một bộ phận thương mại điện tử đặc biệt để chuẩn bị tấn công nhà họ Trương.

Trong phút chốc, toàn bộ thị trường kinh doanh Kim Lăng trở nên hỗn loạn.

Diệp Phong vậy mà lại nghiêm túc!

Anh thế mà lại đoạt các làm ăn của nhà họ Trương và thu mua toàn bộ các cửa hàng của họ.

“Chỉ có nhà họ Diệp có tiền mới dám chơi như vậy.”

“Không ngờ cậu Diệp còn biết chơi như vậy, lần này sợ là nhà họ Trương gặp rắc rối lớn rồi.”

“Đừng vội kết luận, tao ngược lại muốn xem thử một kẻ ăn chơi trác táng như Diệp Phong có thể đốt tiền tới khi nào.”

“Thôi mày nín mẹ đi, mày dám xem thường cậu Diệp nhà tao à? Nhà họ Diệp muốn bóp chế.t nhà họ Trương cũng chỉ giống như bóp ch.ết một con kiến hôi mà thôi, chày gỗ như mày thì hiểu cái đách gì!”

Mặc dù có không ít người ủng hộ nhà họ Diệp và không ít kẻ mong chờ nhà họ Trương sụp đổ, thế nhưng hầu hết mọi người đều không cho rằng Diệp Phong có thể đánh bại nhà họ Trương.

Trong ấn tượng của bọn họ thì Diệp Phong chỉ là một tên nhà giàu bốc đồng.

Trong trận chiến này, kết cục có khả năng xảy ra nhất chính là đốt tiền đến mức nhà họ Trương hoảng hốt, sau đó đền thường và xin lỗi.

Tuy nhiên đây lại là kết cục song phương đều thua.

Nhưng dựa vào tính cách của Diệp Phong thì đây là một việc thường tình.

Cũng không thể chỉ vì hôm nay Diệp Phông thông minh hơn một tẹo mà thay đổi được gì.

Ngay cả Trương Trạch Hạo ngồi bên trong văn phòng hưởng thụ thư ký mát xa cũng cho rằng như thế.

“Cái tên phá của Diệp Phong này muốn đốt tiền đúng không? Vậy thì cứ từ từ mà đốt.”

Trương Trạch Hào không hề hoảng sợ tí nào, tuy rằng việc sản xuất và buôn bán bị cản trở khiến việc làm ăn của nhà họ Trương bị đình trệ, thế nhưng anh ta chẳng lo lắng chút nào.

Gia tộc thậm chí còn không tổ chức cuộc họp nào.

Muốn gây chuyện đúng không? Diệp Phong muốn nói thì để cho nói, bản thân anh ta vẫn không động, Diệp Phong muốn đào thì để cho đào, anh ta chỉ việc nằm trong nhà cười ha hả!

“Cậu Trương, cậu cho rằng Diệp Phong có thể đốt tiền như thế đến khi nào? Em nghe nói tài sản nhà họ Diệp lên đến mấy chục chữ số lận nha!”

Nữ thư ký vừa bóp vai và “cọ” vừa lo lắng hỏi.

“Tôi không quan tâm, dù sao cũng không phải tiền của tôi.”

Trương Trạch Hạo trợn mắt nói: “Tôi bảo cô nhéo vai tôi à? Một chút chuyện cũng làm không xong, có còn muốn tăng lương không hả?”

“Cậu Trương bớt giận.”

Nữ thư ký vội vàng xin lỗi, sau đó ánh mắt liếc về phía khóa kéo Trương Trạch Hạo.”

……

Sau một ngày bận rộn, bảy giờ tối Diệp Phong mới về đến nhà.

Giờ phút này, Diệp Long Chu cha đang ngồi trên bàn cơm, trên bàn có một cái đĩa đậu phộng, một vài món nhắm và hai chai bia.

Ông thấy Diệp Phong về thì vẫy tay: “Diệp Phong, lại đây uống với cha một ly.”

“Hôm nay cha tan làm sớm vậy?”

Diệp Phong tò mò hỏi, Diệp Long Chu cha chính là một người cuồng công việc điển hình, bình thường đều tăng ca đến hơn mười giờ tối.

“Con thành lập may mặc Diệp thị chắc đầu tư khoảng năm trăm triệu nhỉ?”

“Hai trăm năm mươi triệu kia hẳn là tiền của vị Lý Vĩnh Hoa Giang Bắc chi ra?”

Diệp Long Chu nhàn nhạt nói ra, trước này ông đều trầm mặc ít nói, trầm ổn giỏi giang, được mệnh danh là thiên tài số một trong giới kinh doanh Kim Lăng.

Chỉ cần liếc mắt một cái đã có thể nhìn ra mấu chốt vấn đề.

“Không hổ là cha con, thật đúng là bị cha đoán trúng rồi.”

Diệp Phong chời nói, không ai ở Kim Lăng biết được chuyện Lý Vĩnh Hoa nhập cổ.

Anh ấy là át chủ bài mà Diệp Phong che giấu, giai đoạn đầu là làm tê liệt việc kinh doanh của nhà họ Trương và các nhà khác, giai đoạn sau có thể tọa trấn may mặc Diệp thị, trấn áp những tên có ý đồ xấu xa.

Tuy nhiên đây không phải việc gì khó đối với Diệp Long Chu, bởi vì nòng cốt của may mặc Diệp thị đều được điều động từ tập đoàn Diệp thị đến đây.

Diệp Long Chu luôn không lộ buồn vui đột nhiên nở nụ cười, ông vỗ bả vai Diệp Phong, nói: “Cứ vậy đi, con cố gắng lên, nếu hai trăm năm mươi triệu quá ít thì có thể tiếp tục ném thêm.”

“Ấy, có phải cha già say rồi không?”

Diệp Phong tò mò, trước đây cha anh đâu có như vậy.

Ông chắc chắn sẽ mắng một câu “thằng phá của”, sau đó âm thầm dung túng hành động của Diệp Phong.

Nhưng hôm nay có hơi kỳ lạ.
 
Lão Tử Không Phải Kẻ Ngốc
Chương 42: C42: Diệp long chu bật cười


“Say?”

Diệp Long Chu bật cười, ông chỉ mới uống một lon thôi.

Ông tiếp tục nói: “Chỉ là cha cảm thấy, nếu ngay cả Lý Vĩnh Hoa cũng tham dự thì xem ra không phải con đang làm bậy làm bạ.”

“Việc làm ăn của nhà họ Diệp chúng ta năm năm trở lại đây không có mở rộng thêm, nếu nhưng con thành công thì coi như chúng ta đang mở rộng lãnh thổ.”

“Thêm vào đó tuổi của con cũng không còn nhỏ nữa, cũng cần phải rèn luyện một chút, dù là mệt cũng không sao, chỉ cần con có năng lực thì tương lai nhà họ Diệp mới có hy vọng.”

“Con có biết những người đó đã cười nhạo sau lưng cha thế nào không? Họ nói Diệp Long Chu cha một đời anh dũng, cuối cùng người thừa kế lại là một kẻ phế vật, nhà họ Diệp chúng ta sẽ diệt vong ở đời thứ hai!” . Ngôn Tình Nữ Phụ

Diệp Long Chu nói đến đây thì rõ ràng tâm trạng có hơi kích động.

“Cha yên tâm, con nhất định sẽ thành công.”

“Giải quyết nhà họ Trương và chiếm lấy thị trường may mặc không chỉ đơn giản là giúp Vân Tương báo thủ mà còn là vì nhà họ Diệp mà mở rộng.”

Diệp Phong cũng có phần cảm động, tuy rằng là thế giới trong sách, thế nhưng anh lại thấy được một người cha âm thầm chịu đựng hết tất cả, vất vả vì người nhà.

Điều mà họ cung cấp không chỉ là về vật chất mà còn là tình thân đã lâu chưa cảm nhận được.

“Ha ha, đương nhiên là cha tin tưởng con.”

“Nào, uống rượu.”

Diệp Long Chu cười to, cầm lấy bia, sau đó uống.

Trong lòng Diệp Phong cũng vui vẻ nên tự nhiên ở lại uống cùng ông.

Thế là hai cha con uống hết một thùng bia.

Khi Chu Tuyết Hoa mẹ về đến nhà thì nhìn thấy lon bia tán loạn khắp nơi, còn có hai cha con nằm trên sô pha ngủ ngáy quên hết trời đất.

Bà nhíu mày giận dữ nói: “Cha say rượu ngủ quên, con cũng say bét nhè, còn làm cho nhà cửa lộn xộn cả lên.”

Bởi vì trong nhà chỉ có ba người nên nhà họ Diệp cũng không thuê giúp việc, vậy nên Chu Tuyết Hoa bắt đầu thu dọn lon bia.

Nhưng trong lòng Chu Tuyết Hoa lại rất vui, đã lâu rồi cha con hai người họ chưa hoà thuận vui vẻ như vậy.

Trước đây Diệp Phong không nên thân, Diệp Long Chu cũng chỉ mắng “thằng trời đánh”.

Nhưng bây giờ, Diệp Phong chẳng những yêu đương đàng hoàng với Cố Vân Tương mà còn bắt tay vào công việc làm ăn.

Cho dù thành bại thế nào thì từ đáy lòng Chu Tuyết Hoa cũng đã cảm thấy vui mừng.

……

Sáng hôm sau, Diệp Long Chu đứng dậy khỏi sô pha đi làm.

Diệp Phong cũng không lười biếng mà tỉnh ngủ đã đi đến công ty, bữa sáng ăn hai miếng bánh mì cũng xong.

Vì hôm qua đã đàm phán với không ít xưởng và chủ cửa hàng nên công ty bận rộn vô cùng, cũng mai có Lý Vĩnh Hoa phụ trách.

Lý Vĩnh Hoa không hổ là ông lớn Giang Bắc, làm việc gọn gàng ngăn nắp khiến Diệp Phong không nhịn được mà. cảm thán dân trong nghề có khác.

“Cậu Diệp, hôm nay chúng tôi sẽ tiếp tục cử người đi đàm phán với chủ xưởng và các cửa hàng, còn các cửa hàng đã đàm phán thành công vào hôm qua đã trang trí sẵn sàng, đã có thể trực tiếp mở cửa buôn bán.”

“Tôi đã chuyển một lô quần áo từ phía Giang Bắc bên kia đến để bổ sung số lượng trước.”

“Bước tiếp theo chúng ta cần làm đó là xây dựng thương hiệu của riêng mình, về vấn đề thiết kế thì vẫn nên để cậu xử lý đi.”

Lý Vĩnh Hoa nói, anh ấy có thể tìm được rất nhiều công ty thiết kế để hợp tác, nhưng rõ ràng, Diệp Phong có ý tưởng khác cho việc này.

Ngoài bản hợp đồng Lý Vĩnh Hoa mang đến lần trước, bản thân may mặc Diệp thị cũng có nhu cầu thiết kế rất lớn.

“Ừm, lát nữa tôi sẽ đi tìm Vân Tương.”

Diệp Phong khẽ gật đầu, đã hứa trong vòng ba ngày sẽ đưa đơn đặt hàng mới đến công ty cho Vân Tương, đương nhiên anh không thể thất hứa.

“Cậu Diệp.”
 
Lão Tử Không Phải Kẻ Ngốc
Chương 43: C43: Sao ông lại ở đây


Đúng lúc này, thư ký Diệp Phong là Đường Tuyết Lan đi vào văn phòng nói: “Người đứng đầu nhà họ Bạch, Bạch Kiến Hào đang chờ ở bên ngoài.”

“Không tiếp.”

Diệp Phong quả quyết từ chối.

“Vâng, tôi sẽ nói anh đang bận.”

Đường Tuyết Lan lập tức đi làm, cô ấy là người được Diệp Phong điều từ tập đoàn Diệp thị đến, năng lực vô cùng vượt trội.

Ngoài ra vẻ ngoài cũng rất xinh đẹp, cô ấy chỉ cần mặc trang phục công sở cũng đã là một cảnh tuyệt đẹp trong công ty.

“Nhà họ Bạch kinh doanh vật liệu xây dựng, tôi nghe nói nhà họ Bạch sắp phá sản rồi, tới tìm cậu Diệp tám phần là để đầu tư.”

Lý Vĩnh Hoa khẽ tặc lưỡi, đồng thời nhắc nhở Diệp Phong, đầu tư thì không nên, nhưng bọn họ có thể thu mua.

Tuy rằng ngành sản xuất vật liệu xây dựng không còn nổi tiếng như thế kỷ trước, thế nhưng bây giờ vẫn là một ngành sản xuất có thể sinh lợi nhuận.

“Không cần vội.”

Diệp Phong khẽ mỉm cười, anh cũng không có bất cứ thiện cảm gì với Bạch Kiến Hào, về phần Bạch Tô Tô con gái ông ta, làm ơn đi, anh cũng không phải chó con của cô ta.

Điều duy nhất khiến Diệp Phong hứng thú đối với bọn họ chính là công ty vật liệu xây dựng kia.

Nhưng mà, như người ta thường nói “chỉ khi bệnh tật đến mới đúng là hết thuốc chữa”, nếu nhà họ Bạch không đến bước đường cùng thì họ tuyệt đối sẽ không bán rẻ công ty.

Diệp Phong cầm tài liệu thiết kế đến công ty Cố Vân Tương.

Hay lắm, một đống bản thiết kế, nếu đi bán giấy vụn thì kiếm được khoảng năm mươi đồng một cân, đống này chắc kiếm được khoảng tầm hai tệ.

“Anh Diệp Phong, cái này có phải nhiều quá rồi không?”

Cố Vân Tương giật mình, cô tin rằng Diệp Phong có thể đem đơn đặt hàng đến cho mình, thế nhưng cũng không có nghe nói là nhiều như vậy nha.

Cô e rằng mình phải tăng ca đến trọc đầu mới có thể làm xong mất.

“Cậu Diệp, cậu cũng độc ác quá đi mất, công ty này của chúng tôi toàn là những cô gái yếu đuối thôi.”

“Tổng giám đốc Cố, hay là chúng ta tuyển thêm người đi, tôi còn trẻ lắm, chưa muốn làm bà già hói đầu đâu.”

“Đúng vậy, tổng giám đốc Cố xinh đẹp như thế, nếu trở thành bé hói thì thật sự rất đáng tiếc.”

Mọi người nhìn Cố Vấn Tương đáng thương vô cùng, đồng thời khiếp sợ với năng lực làm việc của Diệp Phong.

Bạn trai này của tổng giám đốc Cố, quá đỉnh!

“Tăng ca cũng được, tuyển thêm người cho công ty cũng được, hành động mau lên, sau đó thiết kế ra bản vẽ tốt nhất cho công ty mới được nha.”

Diệp Phong cười nói, rất nhiều xưởng đã đàm phán xong xuôi, bọn họ cũng đã bắt đầu từ chối đơn đặt hàng của may mặc Trương thị, Diệp Phong cũng không thể để cho bọn họ rảnh rỗi mãi được. Bắt tay vào càng sớm thì càng có lợi cho đôi bên.

Tuy nhiên, trong công ty Cố Vấn Tương, ngoại từ cô thì chỉ có năm nữ thiết kế khác, mà khối lượng công việc khổng lồ như thế thì quả thật làm khác các cô ấy.

“Tuyển thêm người đi!”

Cố Vân Tương lớn tiếng nói: “Anh Diệp Phong, mọi chuyện cứ giao em, em sẽ không làm cho anh thất vọng.”

Cố Vân Tương rất vui, cuối cùng thì bản thân cô cũng có thể giúp cho anh Diệp Phong rồi.

Hơn nữa công ty mình cũng không phải đến mức chỉ vì một ngàn vạn lần trước mà phải rải rác khắp nơi.

Những chiếc bàn ghế, thiết bị máy tính bị Trương Trạch Hạo sai người đập phá hai ngày trước cũng đã được đổi mới, cả văn phòng rực rỡ hẳn lên để chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.

“Cố lên nhé, tôi cũng không làm phiền mọi người nữa.”

Diệp Phong cười nói, sau khi Cố Vân Tương đăng thông tin tuyển dụng thì cũng bắt tay vào thiết kế bản vẽ.

“Cậu Diệp.”

Diệp Phong vừa bước ra khỏi tòa văn phòng Cố Vân Tương thì lập tức gặp Bạch Kiến Hào.

“Sao ông lại ở đây?”

Diệp Phong sửng sốt.

“Tôi biết cậu vội nên đứng đợi cậu.”

Bạch Kiến Hào lộ ra nụ cười lấy lòng, nói: “Cậu Diệp, tôi cảm thấy chúng ta có thể tiếp tục bàn bạc chuyện đầu tư lần trước.”

“Hôm khác đi, giờ tôi còn có việc.”

Diệp Phong nói xong định rời đi

“Cậu Diệp, tôi biết cậu không chịu cho chúng tôi đầu tư là bởi vì đã hết hy vọng với con nhóc Bạch Tô Tô, nhưng mà tôi cũng đã dạy dỗ con bé một trận ra trò rồi.”

“Cậu Diệp, chúng tôi cũng biết bây giờ cậu đã có bạn gái, tôi cũng biết con bé Tô Tô không bằng cô Cố.”

“Nhưng chỉ cần cậu và Tô Tô có tình cảm với nhau thì chúng tôi không ngại đến việc cô Cố làm bạn gái cậu!”

Bạch Kiến Hào sốt ruột, ông ta vừa chạy theo vừa nói.

Diệp Phong sửng sốt, thiếu chút nữa đã phun ra một ngụm máu.

Ý của ông già Bạch Kiến Hào này là muốn để con gái mình l*m t*nh nhân cho anh sao?
 
Lão Tử Không Phải Kẻ Ngốc
Chương 44: C44: Cô ấy ở hồ huyền vũ đúng không


“Cậu Diệp, cậu có muốn tôi gọi Tô Tô đến không? Bây giờ cũng gần trưa rồi, hai người cũng vừa kịp lúc có thể ăn bữa trưa dưới ánh nến!”

Bạch Kiến Hào kính cẩn nịnh nọt, giống như sợ Diệp Phong sẽ nói không.

Ông ta thấy Diệp Phong không nói gì thì lấy hết can đảm gọi cho Bạch Tô Tô.

“Tô Tô, con đang ở đâu?”

“Hồ Huyền Vũ? Không có việc gì lại đột nhiên đến hồ Huyền Vũ làm gì?”

“Cái con bé này, con mau đến đây cho cha!”

Sau khi Bạch Kiến Hào cúp điện thoại thì lại tiếp tục giương khuôn mặt tươi cười nịnh nọt lên, nói: “Cậu Diệp, bây giờ Tô Tô lập tức đến ngay, xin cậu chờ một lát.”

“Cô ấy ở hồ Huyền Vũ đúng không? Gửi địa chỉ cho tôi, tôi sẽ trực tiếp đến tìm cô ấy.”

Diệp Phong nói.

“Được được được, tôi sẽ lập tức kêu con bé gửi địa chỉ ngay.”

Bạch Kiến Hào nói xong thì gọi lại cho con gái ông ta, bảo cô ta ở yên đó không cần phải đi nữa, đồng thời gửi địa chỉ cho Diệp Phong.

Không lâu sau, Diệp Phong đã nhận được vị trí mà Bạch Tô Tô chia sẻ qua WeChat.

“Quả nhiên cậu Diệp vẫn chưa hoàn toàn buông bỏ Tô Tô.”

“Con gái ngoan của ta, lần này con phải nắm lấy cơ hội cho thật tốt nha.”

Bạch Kiến Hào nhìn theo bóng dáng Diệp Phong rời đi, trên mặt lộ ra nụ cười đã lâu chưa xuất hiện.

Tuy rằng Diệp Phong còn chưa đồng ý chuyện đầu tư, thế nhưng anh chịu đi hẹn hò với Bạch Tô Tô đã đủ để chứng minh tất cả.

Về phần có l*m t*nh nhân hay không thì Bạch Kiến Hào cảm thấy chả sao cả, dù sao thì đa phần những kẻ nhà giàu đều rất đào hoa, chỉ cần Tô Tô có thể xử lý Cố Vân Tương là đã có thể giành được vị trí chính thất.

Trong lòng Diệp Phong lại đang suy nghĩ đến một việc khác.

Dựa theo cốt truyện gốc thì ngay lúc này đây Lâm Dịch đang ở hồ Huyền Vũ và đã giành được một cơ hội tốt.

Mà sở dĩ nguyên nhân chính khiến Bạch Tô Tô đến hồ Huyền Vũ cũng là để hẹn hò với Lâm Dịch.

Chỉ là bây giờ Diệp Phong muốn qua đó để giành lấy chuyện tốt kia.

Hai ngày này anh chỉ mãi bận việc công ty nên suýt chút nữa đã quên mất chuyện này.

Cũng may có Bạch Kiến Hào nhắc nhở!

……

“Tô Tô à, bạn thân tốt của tôi ơi, cậu Diệp đã sắp đến đây rồi mà sao cậu còn ngồi đó để nhắn tin với Lâm Dịch vậy?”

“Đừng nhắn tin nữa!”

Lâm Phượng Kiều nhìn dáng vẻ không chút tiền đồ này của bạn thân thì thực sự tức muốn nổ phổi.

Cô ta vươn tay muốn giật lấy điện thoại, thế nhưng Bạch Tô Tô đã có cảnh giác nên cô ta không cướp được.

“Phượng Kiều, mình nhớ rằng chẳng phải cậu đã nói cậu siêu chán ghét Diệp Phong vì anh ấy đã chặn cậu hay sao?”

Bạch Tô Tô cảm thấy khó hiểu nhìn cô ta.

“Chuyện này…”

Lâm Phượng Kiều nghe thấy Bạch Tô Tô nhắc lại chuyện này thì khuôn mặt già lập tức đỏ rần, lần trước cô ta chất vấn Diệp Phong ngay trong tiệc mừng thọ nhà họ Bạch, đó đúng thật là sai lầm trong sai lầm.

Nhưng cô ta làm thế cũng không phải vì cảm thấy tức giận với Diệp Phong mà chỉ vì anh có bạn gái, không còn làm một con chó theo đuôi Bạch Tô Tô nữa.

Thế mà giờ Diệp Phong lại chủ động nói muốn đến hồ Huyền Vũ để tìm Bạch Tô Tô, rõ ràng anh vẫn chưa bỏ cuộc.

Suy cho cùng thì đây cũng là một loại bệnh tâm thần.

Một thời gian ngắn không theo đuôi nữa thì cảm thấy đầu óc sáng suốt, thế giới rực rỡ, thế nhưng nếu không được đuôi trong thời gian dài thì sẽ cảm thấy khó chịu giống như mắc bệnh nan y.

Mà Bạch Tô Tô chính là liều thuốc chữa bệnh cho Diệp Phong.

Lâm Phượng Kiều xoa xoa vòng veo nhỏ nhắn của mình, nói năng đầy lý lẽ thuyết phục: “Chuyện này thì khác, mình ghét Diệp Phong thì đúng là có ghét, thế nhưng mình làm vậy còn không phải là vì hạnh phúc của cậu sao?”

“Cậu nghĩ kỹ lại xem, bây giờ nhà họ Bạch của cậu đang ở trong tình cảnh thế nào rồi? Cứ lấy tiệc mừng thọ của cha cậu làm ví dụ đi, khi cậu không chịu đến gặp Diệp Phong để nói chuyện đầu tư thì cha cậu đã nổi giận đến mức nào, thậm chí còn muốn cắt đứt quan hệ cha con với cậu nữa.”

“Bạn thân tốt của tôi ơi, cậu đã bao nhiêu tuổi rồi mà còn không chịu suy nghĩ như vậy?”

“Cho dù cậu không có hứng thú với Diệp Phong đi nữa, thì anh ta cũng vẫn mạnh hơn một kẻ thua cuộc như Lâm Dịch mà, đúng không?”

“Anh Lâm Dịch không phải là kẻ thua cuộc!”

Bạch Tô Tô vội vàng bác bỏ, cô ta còn bổ sung: “Phượng Kiều, không phải mình đã nói với cậu rồi sao, mình chỉ xem anh Diệp Phong như anh trai, còn về phần mình và anh Lâm Dịch cũng chỉ là bạn bè mà thôi.”
 
Lão Tử Không Phải Kẻ Ngốc
Chương 45: C45: Anh nhìn thấy em hả


“Tại sao cả cậu và cha mình, ai cũng muốn ép mình phải ở bên cạnh anh Diệp Phong vậy?”

“Hạnh phúc của mình phải do bản thân mình làm chủ!”

Lâm Phượng Kiều cạn lời mẹ luôn, cô bạn thân này của cô ta không thể kiếm một lý do nào mới mẻ hơn hả?

Hơn nữa ngày nào cũng nhắn tin trò chuyện với Lâm Dịch, còn siêng hơn cả nhắn cho cô ta, sao không mạnh dạn thừa nhận bản thân thích Lâm Dịch đi trời?

Cô ta cảm thấy rất mệt mỏi, tận thế mau đến đi!

“A, cậu Diệp đến!”

Lâm Phượng Kiều liếc mắt vừa lúc nhìn thấy Rolls-Royce Diệp Phong đậu ở bên đường, tinh thần cô ta lập tức trở nên phấn khởi.

Để đảm bảo cuộc hẹn hò diễn ra thuận lời, cô ta nhân lúc Bạch Tô Tô không chú ý mà giật lấy điện thoại.

Đề phòng Bạch Tô Tô tiếp tục tình chàng ý thiếp với Lâm Dịch, phá hỏng niềm vui của cậu Diệp!

“Phượng Kiều, cậu!”

Bạch Tô Tô tức điên.

Lâm Phượng Kiều bỏ điện thoại vào trong túi, không thèm để ý đến Bạch Tô Tô nữa, cô ta thấy Diệp Phong đến thì vội vàng tiến lên chào hỏi: “Cậu Diệp, cậu tới rồi.”

“Để mọi người chờ lâu.”

Diệp Phong khẽ mỉm cười.

“Không sao, không sao, là việc nên làm!”

Lâm Phượng Kiều thấy Diệp Phong dễ tính như vậy thì có hơi lo sợ, xem ra anh không hề tức giận với mình vì chuyện lần trước.

Mà cũng phải, dựa vào địa vị của Diệp Phong, nếu thật sự so đo với cô ta thì chẳng phải là đang hạ thấp thân phận của anh xuống à?

Thế là Lâm Phượng Kiều lập tức chuyển từ chế độ antifan sang fan ngay tại chỗ.

Đương nhiên Diệp Phong vẫn còn nhớ rõ chuyện Lâm Phượng Kiều đã giúp Lâm Dịch đến để chất vấn mình, thế nhưng cô ta là cái thá gì, chỉ cần một cái hắt hơi của anh cũng đủ để khiến cô ta bay tới Thái Bình Dương.

Giữ lại người xem như công cụ cũng được coi là tái chế rác thải.

“Cậu Diệp, hôm nay trời đẹp, thời tiết lại không nóng, chúng ta đi dạo đi.”

Lâm Phượng Kiều nịnh nọt, đồng thời điên cuồng nháy mắt ra hiệu Bạch Tô Tô mau vào việc.

Thời tiết đầu tháng năm rất đẹp, phong cảnh Giang Nam vừa lúc, hoa thơm chim hót.

Hồ Huyền Vũ dưới chân núi Tử Kim là vườn thượng uyển lớn nhất thời cổ đại và đồng thời cũng là vườn thượng uyển duy nhất còn sót lại của lâm viên hoàng gia Giang Nam khi xưa.

Đến nay hồ đã có lịch sử hơn một ngàn năm trăm năm.

Mặc dù Kim Lăng xếp cuối về kinh doanh trong tỉnh, thế nhưng nói thế nào thì đây cũng là cố đô lục triều, danh lam thắng cảnh và di tích lịch sử cũng không ít đâu!

“Được, đi dạo đi.”

Diệp Phong trả lời, nói thì nói thế nhưng anh vẫn bất động không nhúc nhích, bởi vì “vai chính” quan trọng còn chưa lên sân khấu đâu.

Lâm Phượng Kiều thấy thế còn tưởng rằng Diệp Phong bất mãn với thái độ không chủ động của Bạch Tô Tô.

Ngay khi cô ta đang muốn làm công tác tư tưởng thì điện thoại trong túi vang lên.

Là điện thoại của Bạch Tô Tô.

Người gọi đến đúng là Lâm Dịch.

“Anh Lâm Dịch.”

Khuôn mặt Bạch Tô Tô lập tức trở nên vui vẻ, cô ta muốn lấy điện thoại của mình.

Lâm Phượng Kiều nhanh tay lẹ mắt thẳng thừng tắt điện thoại.

“Là bạn học Lâm Dịch gọi à? Sao lại không nhấc máy?”

Đuôi lông mày Diệp Phong cũng hiện lên sự vui vẻ.

“A, cậu Diệp, cậu…”

Lâm Phượng Kiều còn cho rằng mình nghe nhầm, đây thực sự là lời do Diệp Phong nói chứ không phải ảo giác của cô ta hả?

Gì vậy trời? Lâm Dịch là tình địch của anh đó!

Lâm Phượng Kiều còn chưa kịp nghĩ xong thì cái tên Lâm Dịch khiến người ta chán ghét lại gọi đến.

“Nhấc máy đi.” . Đọc 𝘁hê𝙢 𝔫hiều 𝘁ru𝗒ệ𝔫 ở _ 𝘁ru𝙢𝘁ru𝗒 e𝔫.v𝔫 _

“Hôm nay thời tiết đẹp, thêm một người đi dạo hồ thì càng thêm náo nhiệt.”

Diệp Phong khẽ cười.

Bạch Tô Tô nghe vậy thì cầm lấy điện thoại, anh Diệp Phong còn chưa nói gì thì Phượng Kiều còn lo gì chứ?

Cô bạn này của cô ta đúng thật là lo chuyện bao đồng!

“Anh Lâm Dịch, tụi em đang ở…”

“Sao? Anh nhìn thấy em hả?”

Bạch Tô Tô đặt điện thoại xuống, quả nhiên Lâm Dịch đang đứng cách đó không xa vẫy tay với cô ta.

“Tô Tô, Phượng Kiều, chúng ta đi thôi.”

Lâm Dịch cười bước đến, đột nhiên anh ta phát hiện bên cạnh còn có thêm một người đàn ông trông rất quen mắt.

Lâm Dịch mở to mắt, kinh ngạc thốt lên: “Cậu cả Diệp? Sao anh cũng ở đây?”
 
Back
Top Dưới