Huyền Huyễn Lão Nương Chuyển Sinh Rồi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Lão Nương Chuyển Sinh Rồi
Chương 40: 40: Huyết Linh


Như Nguyệt, ta sẽ chịu trách nhiệm với cô.- Như Nguyệt, đừng như tảng băng di động nữa.
- Như Nguyệt, ăn món này đi!
- Như Nguyệt, cô thật đẹp.

Ta Không nhịn được a.
Những lời Nhã Uyên từng nói hiện về trong tâm trí cô.
Bóng hình kia ôm lấy cô, một dòng khí ấm áp lan tỏa khắp người.
- Như Nguyệt! Ta xin lỗi.

Là ta vô dụng không bảo vệ được cô.

Ta xin lỗi! Xin lỗi.
Nhã Uyên khóc òa, cô hối hận rồi.
Nếu cô không chủ quan, không chậm trễ thì Như Nguyệt đã không chết.
" Đừng trách mình, Nhã Uyên.

Cố sống cho tốt, sống thay phần ta."
Linh hồn nàng đặt lên môi cô một nụ hôn nhẹ nhàng.
- Xin lỗi! Ta xin lỗi!
" Hứa với ta, vì ta mà sống, được chứ? "
Như Nguyệt không còn lạnh lùng nữa mà nhẹ nhàng, dịu dàng.
- Ta đồng ý.

Cô đừng đi.

Xin cô!
" Tạm biệt.

Cố sống cho tốt."
- Không! Như Nguyệt!
Linh hồn nàng hóa thành điểm điểm tinh phách, tan biến trong không khí.
" Truyền thừa Sát Thần Cố Như Nguyệt chuyển giao cho Lý Nhã Uyên thành công.

Ban cho 10% thần tính."
- Cái gì? Tại sao lại như vậy? Rõ ràng người giết nó là ta mà?
Hóa ra trước đó Như Nguyệt đã giao lại truyền thừa cho Nhã Uyên.
Nàng biết chắc Huyết Linh sẽ không dễ dàng tha cho mình, nàng đã tự nguyện giao lại cho cô.
- Như Nguyệt! Ta hứa với cô.

Ta sẽ sống thay cô.

Chờ ta, ta sẽ tìm được cô.

Nhất định.
Nhã Uyên đứng dậy, đôi chân nhỏ nhắn liêu xiêu đi từng bước về phía Huyết Linh.
Ả ta lúc này vẫn đang điên cuồng tự hỏi tại sao truyền thừa lại chuyển qua Nhã Uyên.
- Huyết Linh, ta đã từng nói ngươi không động ta ta không động ngươi.

Bây giờ ngươi đã vi phạm vậy cái kết ngươi chịu chỉ có một.

CHẾT.
- Muốn giết ta, si tâm vọng tưởng.
- Đúng, là ta si tâm vọng tưởng.

Nhưng cho dù như vậy ta vẫn muốn làm.

Ta muốn xé xuống một miếng thịt của ngươi.
- Ngươi tại sao lại vì một nhân loại như vậy? Yêu là một thứ vô nghĩa.
- Vô nghĩa ư? Ta nhớ ta đã từng đọc ở đâu đó một câu như này " Tham là vì yêu, sân là vì ghen, si là vì mê ".

Vì yêu mà tam độc cũng trở nên đẹp đẽ hơn, vậy hà cớ gì ta phải từ bỏ nó.
- Ta đã hứa với nàng ấy, sống vì nàng ấy.

Ta đã hứa là sẽ làm.
Huyết Linh lại cười phá lên, chân thân huyết quỷ giải phóng.
Đôi cánh dang rộng ra, nàng dần bay lên, lơ lửng giữa không trung.
- Nhã Uyên, hôm nay chỉ cần giết ngươi ta sẽ có được hai truyền thừa của thần.
Nhã Uyên lạnh nhạt không nói gì, cô vẫn tiến đến.
Chân thân cũng giải phóng, cô cũng dần bay lên ngang với Huyết Linh.
- Hắc hóa.

Linh thể.
Hai Nguyên Anh của cô dần hòa làm một, kết hợp với cơ thể cô.
Hoa văn hắc sắc lan tỏa khắp cơ thể, đôi mắt cô cũng dần hóa đen.
Đôi con ngươi màu đỏ máu ánh lên sự hận thù và lạnh lẽo.
Cặp sừng của cô cong lên, ôm sát đầu.

Đôi cánh cũng dần bị bao phủ bởi một màu đen hắc ám.
- Phệ Hồn hình thái: Phệ Hồn Ma Liêm.
Hắc cầu phân tách thành những hình khối nhỏ hơn, rồi dần hình thành một cây chiến liêm đen đặc màu u tối.
Từng luồn hắc khí bốc lên không ngừng, cả người cô bao bọc trong ám quang.
Đột nhiên một bên cánh cô lại hóa thành bạch sắc, chiếc cánh của huyết quỷ biến thành thiên thần dực trắng muốt.
Một bên đồng tử cũng hóa thành màu vàng, trong ánh mắt đó không có hận thù, chỉ có sự nhân ái.
- Xin chào, ta là Thiên Sứ Thần.

Huyết mạch của con có một phần của ta, nhưng con chưa thức tỉnh.

Con giờ là truyền nhân Thiên Sứ Thần, vì vậy hãy tha cho cô ta đi.

Độ hóa cô ta thoát khỏi lầm than.
- Ha ha, tha thứ? Thiên Sứ Thần? Độ hóa? Ha ha
Nhã Uyên nghe thấy như vậy, cười một cách mỉa mai.
- Bảo ta tha thứ cho cô ta? Nằm mơ.

Cô ta phải trả cái giá cho những gì cô ta đã làm.
- Được rồi, ta sẽ cho con xem thứ này.
Thiên Sứ Thần điều khiển tay phải của cô, búng tay đánh tách một tiếng.
Không gian vạn vật dường như dừng lại, hình ảnh trước mắt không ngừng biến đổi.
Trước mắt cô là Huyết Linh khi còn trẻ.
Cô ta lúc này xinh đẹp dịu dàng, đang đi bên mọt người đàn ông nhân loại.
Cả hai thật sự rất đẹp đôi.
Đột nhiên khung cảnh lại biến đổi, cảnh vật yên bình nhẹ nhàng lại chuyển thành đau thương tang tóc.
Người đàn ông kia đang ôm lấy Huyết Linh, trên người hắn nhuốm đầy máu tươi, hai thanh kiếm sắt bén cắm xuyên qua ngực.
Huyết Linh gào khóc trong lòng hắn, giọng nói run rẩy.
- Trần Phong…tại sao lại làm vậy? Không, đừng…chàng đừng chết mà.

Đừng mà.
Chân thân giải phóng, ả điên cuồng lao đến nhóm tu sĩ kia.
Nhưng rồi ả lại một lần nữa thất bại, rơi xuống bên cạch Trần Phong.
- Trần Phong, ta đi theo huynh đây.
- Huyết Linh, muội không sao chứ?
- Huyết Linh tỷ, tỷ sao vậy?

- Huyết Nguyệt tỷ, Vô Song muội.

Xin lỗi mọi người, ta đi trước.
- Ta không để muội đi đâu.

Ngủ một chút đi.
Huyết Nguyệt sau đó g**t ch*t tất cả.
Làm cô ngạc nhiên nhất là Huyết Vô Song, nàng bình thường tinh nghịch, nhìn rất vô dụng.
Vậy mà bây giờ xung quanh nàng là huyết khí đậm đặc, huyết văn còn dày đặc hơn cả cô.
- Bá Huyết Chi Thể.

Khai.
Ánh mắt đã mất đi thần trí, lao vào đám tu sĩ mà chiến đấu.
Cách chiến đấu của nàng có chút tàn nhẫn, đối thủ của nàng yếu thì bị bóp nát đầu, mạnh thì bị nàng xé xác từng chút một.
Huyết tinh tanh nồng hòa cùng không khí, máu tươi rơi xuống hóa thành mưa.
Cảnh tượng gió tanh mưa máu, không khác gì nhân gian luyện ngục.
- Huyết Nguyệt tỷ…đánh ngất ta.
Nàng mấp máy môi, Huyết Nguyệt nghe thấy liền động thủ.
Vô Song ngất đi, cũng dần rơi xuống.
Huyết Nguyệt đỡ lấy nàng trên tay, nàng đã quá quen với kiểu chiến đấu này của Vô Song.
Cảnh tượng lại lần nữa chuyển biến, trong một căn phong tối, Huyết Linh cùng tu sĩ áo đen đang trò chuyện.
- Ngươi nói thật chứ, có thể hồi sinh chàng ấy?
- Đúng vậy, trái tim của người truyền thừa Sát Thần có thể làm nghi thức hồi sinh hắn ta.
- Được, ta sẽ làm, chỉ cần các ngươi hồi sinh chàng ấy là được.

Cái giá nào ta cũng sẽ trả..
 
Lão Nương Chuyển Sinh Rồi
Chương 41: 41: Hóa Thần


Thiên Sứ Thần, ngươi cho ta thấy thứ này ý bảo ả cũng chỉ là kẻ bị lừa thôi ư?- Đúng vậy.
Nhã Uyên không nói gì, ma liêm trong tay chớp nhoáng lướt qua.
- Ngươi làm gì vậy? Tại sao lại giết cô ấy?
Huyết Linh bị Phệ Hồn cắt đôi cơ thể, linh hồn bị rút ra khỏi nhục thân, giam cầm trong Ma Liêm.
- Tha thứ? Cái đó ta không làm được.

Ta chỉ muốn trả thù cho Như Nguyệt.

Nàng chết đau đớn như vậy, ta cho ả chết một cách không đau đớn là đã nhân từ lắm rồi.
- Ngươi không được làm như thế, ngươi là truyền nhân của Thiên Sứ Thần, ngươi phải độ hóa cô ta chứ không phải giết cô ta.

Đó là nghĩa vụ của ngươi.
- Nghĩa vụ? Hai chữ nghĩa vụ này là do huyết mạch của ngươi ban cho?
- Đúng vậy.
- Vậy thì con mẹ nó bà đây đếch cần.

Hai chữ này ngươi giữ lại cho chính mình đi.
Nhã Uyên vừa nói vừa dùng lực lượng của mình bóc tách huyết mạch, tự tổn thương bản thân rút bỏ huyết mạch Thiên Sứ Thần trong cơ thể.
- Ngươi điên rồi, lại dám bóc tách huyết mạch của mình, đây là tự đoạn con đường tu hành.
- Cho dù như vậy thì đã sao? Bà đây là kẻ tàn nhẫn với bản thân như thế đấy.

Lão nương không phải là kẻ làm theo lời người khác.
- Ngươi có được huyết mạch của Thần là vinh dự của ngươi, vậy mà ngươi lại từ bỏ? Ngu xuẩn.
- Đúng vậy.

Cái vinh dự này ta xin nhường lại cho kẻ khác, ta khoing phải con rối của ngươi.
Nhã Uyên gom Thiên Sứ Thần huyết mạch lại thành một quả cầu nhỏ, sáng cả vùng.
- Ngươi muốn làm gì?
- Làm gì, ngươi biết ngay thôi!
Nhã Uyên bóp mạnh tay, huyết mạch đè nén đến cực hạn rồi vỡ nát.
- Không! Bề tôi thấp hèn, ngươi dám!
Giọng nói của Thiên Sứ Thần tức giận, khinh thường Nhã Uyên.
- Lão nương có gì mà không dám, cùng lắm là chết thôi.
Nhã Uyên nhún vai, cô không để tâm đến huyết mạch nữa mà tự kết liễu mình.
Lại hồi sinh, những thương tổn đều được hồi phục hoàn hảo.
- Lại đẹp gái rồi! Như Nguyệt, nàng yên tâm.

Ta đã hứa với nàng nhất định sẽ làm.
…---------------…
Tại Thần giới.
Thiên Sứ Thần tức tối đi tìm người trút giận.
Nàng xé nát không gian, bước vào thông đạo hư vô tiến đến khu nhà của vợ chồng Huyết Thần.
- Huyết Thần, truyền nhân của ngươi dám hủy thần thức của ta, ta muốn nó phải chết.
- Hả, cái gì thế?
Huyết Thần và Sát Thần ngơ ngác nhìn nhau, Long Thần cũng từ nhà dưới đi lên.
- Thiên Sứ Thần, có chuyện gì thì ngồi xuống nói chuyện.

Uống chút nước hạ hỏa đi.
Thiên Sứ Thần cũng không câu nệ, ả cầm lấy ly nước nốc một hơi.
Long Thần nhẫn nhịn, nàng không muốn làm lớn chuyện.
- Huyết Thần, ta muốn ngươi giết con nhóc Nhã Uyên đó cho ta.
- Cái này không được, truyền nhân của ta chỉ có con bé, giết nó thì ai truyền thừa ta.
- Ta không cần biết, ta muốn nó chết.
- Haiz, ta không giết được.

Nó bất tử rồi.
- Vậy thì hủy hoại tinh thần hải của nó.
- Cũng không được, ta không can thiệp vào cơ thể của nó được, có một loại sức mạnh bảo vệ nó.
- Ngươi cố ý đúng không? Đây là không tôn trọng ta.
Thiên Sứ Thần tức giận, nàng gào lên.
Sắc mặt Long Thần u ám cực kì, Sát Thần ngồi bên mà mồ hôi chảy thành dòng.
Hắn lén lút liên lạc với Huyết Thần.
" Huyết Thần, nàng ta tức giận rồi.

Chúng ta trốn trước đã, nếu không chắc chắn chết a."
" Ta động ý.

Đếm đến ba chúng ta cùng đi."
" Một "
" Hai "
" Ba "
Cả Huyết Thần và Sát Thần cùng lúc biến mất, trốn vào trong hư không.
Long Thần gầm lên một tiến, chân thân Thái Cổ Thần Long giải phóng, áp lực bức người.
- Thiên Sứ Thần, ta đã nhân nhượng lắm rồi.

Ngươi đến đây lại dám quát tháo chàng ấy.

Được, ngươi muốn kiếm chuyện ta sẽ cùng ngươi đối đáp.
- Long Thần, ngươi muốn làm gì? Ta cũng không phải quả hồng mềm.
Thiên Sứ Thần cũng giải phóng chân thân của mình, sáu đôi cánh thiên sứ trắng muốt xòe ra, mười hai chiếc cánh này là đại biểu cho thiên sứ tối cao.
Trên đầu nàng xuất hiện một chiếc vòng thiên sứ vàng rực.
Đây thực chất là vũ khí của thiên sứ, một loại vũ khí biến đổi theo ý muốn chủ nhân.
Bá khí của hai người toát ra, va vào nhau làm không gian vỡ nát.
Huyết Thần và Sát Thần ôm lấy nhau, cả hai run rẩy đồng thanh.
- Phụ nữ thật đáng sợ a.
…---------------…
Quay lại phía Nhã Uyên, cô đã hồi phục thương thế, hướng đến phía của Huyết Nguyệt mà bay đến.
Bay một lúc lâu, cô cảm nhận từng làn sóng xung kích lan tỏa, uy áp làm cô hộc ra một ngụm máu tươi.
- Mạnh thật, chỉ mới là uy áp ngoài rìa đã như vậy rồi.
Nhã Uyên tiếp tục tiến vào sâu hơn, cơ thể liên tục bị tàn phá.
" Ting, Cực Hạn Tôi Thể Quyết tiến cấp Thái Cổ Bất Diệt Thân cấp một."
- Chúc Dung, cô quay lại rồi?
" Ta đây, mới đi không lâu mà ngươi đã nhớ ta đến thế sao?"
Chúc Dung ngửa mặt lên, tự hào nói.
- Lúc khác nói chuyện, sao công pháp lại tăng rồi?
" Uy áp này tổn thương cơ thể ngươi, cũng tôi luyện nó.

Thêm cái phía trên nữa thù cơ thể ngươi lại tăng cấp rồi."
- Phía trên?
Nhã Uyên nhìn lên, phía trên bầu trời tối mịt.
Kim lôi nổ lách tách, lôi vân dần tập hợp lại.
Tia lôi điện đánh xuống, Nhã Uyên lại mỉm cười vui mừng.
- Đến đi, ta tưởng ngươi quên ta rồi chứ, lôi kiếp.
Cô không kháng cự, để mặc cho lôi điện quấn thân, đốt cháy lớp da bên ngoài của cô.
Bảy bảy bốn chín đạo lôi kiếp đánh xuống, hình thành một con lôi long rực rỡ.
Nhã Uyên bị nhấn chìm trong lôi điện, từng tế bào liên tục bị đốt cháy rồi lại hồi phục.
Dần dần hình thành một lớp biểu bì cứng cáp và dẻo dai bên ngoài, cơ bắp của cô nhìn nhỏ bé nhưng thực chất lại là do sự nén ép không ngừng.
Chỉ riêng cơ bắp thôi cô đã gấp mười lần tu sĩ cùng cấp, có thể nói là one punch man, một đấm chết luôn.
Cơ thể cô còn cứng chắc hơn thể tu nữa.
" Ting, chúc mừng cường độ thân thể kí chủ đột phá Hóa Thần sơ kì."
- Chỉ có vậy thôi à?
" Con ngu này, Hóa Thần kì có ai có cường độ thân thể như ngươi đâu.

Cho dù là thể tu cũng không bằng.

Như mấy lão quái vật Độ kiếp kì kia cường độ thân thể cùng lắm cũng chỉ là Hợp Thể kì thôi."
- Tệ như vậy? Không phải chứ?
" Đâu có ai tu thể đâu, họ tu linh là chính.

Vả lại cường đọ thân thể vừa tu luyện khó vừa chậm chạp, chả ai muốn để tâm cả.".
 
Back
Top Bottom