Đam Mỹ Lão Nam Nhân – Trì Tổng Tra

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Lão Nam Nhân – Trì Tổng Tra
Chương 40


Em trai nhớ lại tất cả, trừ những kỉ niệm với lão nam nhân, những thứ khác không phải thứ tốt đẹp gì.

Cuộc gọi cuối cùng của cậu với lão nam nhân, đúng là đã xảy ra chuyện, nhưng cậu tránh được, nhưng điện thoại bị xe nghiền nát.

Cậu bị bắt, bị nhốt và bị đánh. Những thứ gọi là kẻ thù của cha cậu, lại chính là thuộc hạ của ông ta.

Mục đích là muốn dọa cậu, bắt cậu khuất phục đi nhờ vả cha cậu.

Về phần tại sao người cha đã biến mất nhiều năm lại xuất hiện, em trai không quan tâm cũng không muốn đi tìm hiểu.

Cuối cùng cậu vẫn chạy ra ngoài, cậu đi tìm lão nam nhân, núp ở trong trạm điện thoại muốn gọi điện cho anh.

Những người đó tìm được cậu, lại không ép buộc phải dẫn cậu đi, chỉ mở máy tính cho cậu xem một đoạn video.

Trong video, lão nam nhân nhận thi thể "cậu", khóc chết đi sống lại, mà cha cậu cuối cùng cũng tìm được điểm yếu của cậu. Hắn nói với cậu, nếu như em trai lựa chọn trở về cuộc sống bình thường, vậy thì tùy cậu. Nhưng người bên cạnh cậu, chưa chắc có thể bình thường.

Cậu thấy trên người lão nam nhân có một chấm đỏ chuyển động.

Mà lão nam nhân đang đắm chìm trong bi thương, căn bản không biết bản thân mình có bao nhiêu nguy hiểm.

Điện thoại kết nối, cậu nhìn thấy lão nam nhân trong video dụi mắt, nhìn như cái xác không hồn, trì độn "alo" một tiếng.

Em trai không lên tiếng, cậu chọn bỏ điện thoại xuống, sau đó ôm bụng rời khỏi trạm điện thoại.

Cậu đồng ý mình "chết", cũng đồng ý với thân phận Thích Tranh.

Cậu còn xóa bỏ tất cả những dấu vết và sẹo trên người mình đi.

Bởi vì cậu sợ sau này gặp lại lão nam nhân, anh sẽ nhận ra cậu.

Sau đó cậu trải qua một trận tẩy não toàn bộ, những phương thức điều trị độc ác cùng giật điện, khiến thần kinh cậu đều bị tổn thương.

Thích Tranh nghĩ rằng mình xảy ra tai nạn nên sức khỏe mới tệ như vậy.

Thích Tranh tỉnh lại, cậu hoàn toàn sùng bái và nghe lời cha mình. Cậu thích phụ nữ, sống trong một gia đình hạnh phúc, năm nay 24 tuổi, mới từ nước ngoài về.

Nhưng cho dù bị tẩy não hay ám thị tâm lí, cậu sẽ có lúc muốn tỉnh lại.

Cậu nhớ ra rồi, cũng biết rốt cuộc người đàn ông kia dùng cậu làm gì.

Chỉ cần hắn muốn, bất cứ lúc nào Thích Tranh cũng có thể vào tù hoặc chết rất khó coi.

Thích Tranh đã làm quá nhiều chuyện, những thứ này Địch Chân không thay đổi được.

Hơn nữa sau đó cậu biết, Địch Thiến mất tích nhiều năm như vậy là bị người đàn ông đó giam giữ.

Lúc chị ta đến tìm cậu, tinh thần đã không còn tốt.

Người đàn ông kia nói yêu Địch Thiến, nhưng hắn không thể khoan dung cho nhược điểm của mình được.

Cho nên nhốt cô lại, dùng cái gọi là phương thức an toàn phá hủy cô.

Hắn cũng nói chỉ cần Địch Chân nghe lời, hắn vẫn cho cậu quyền thừa kế.

Điều kiện đầu tiên là cậu phải nghe lời.

May mắn thay, người đàn ông đó không biết mối quan hệ thật sự của cậu với lão nam nhân, cho nên lão nam nhân vẫn an toàn.

Chỉ sợ người đàn ông kia biết, cậu sẽ không bảo vệ được lão nam nhân.

Thà đầu xuôi đuôi lọt còn hơn là đồng quy vu tận*.

*Đồng quy vu tận (同归于尽): cùng nhau chết

Như thế, tối thiểu, lão nam nhân vẫn còn an toàn.

Mà cậu cũng đã từng chết một lần rồi.

Cậu chia tay với lão nam nhân, lúc chia tay có khó coi một chút, nhưng có lẽ đối phương sẽ không đau buồn khi nhận được tin tức xấu của cậu lần nữa.
 
Lão Nam Nhân – Trì Tổng Tra
Chương 41


Gần đây trời trở lạnh, lão nam nhân hơi ho khan.

Anh đi bệnh viện lấy thuốc, bây giờ đi khám bệnh ở viện rất dễ, đứng trước máy có thể lấy số.

Lần cuối anh nói chuyện điện thoại với em trai là nửa năm trước, lão nam nhân vẫn không chịu sử dụng số tiền trong thẻ, anh cũng thường xuyên xem tin tức.

Chỉ sợ ngày nào đó thấy được tin tức xấu của em trai.

Anh thường xuyên giật mình tỉnh dậy vì mơ thấy cả người em trai toàn là máu.

Lão nam nhân xách thuốc chậm rãi đi trên đường, đột nhiên có chiếc xe đạp điện phi tới, không kịp tránh nên bị xe đâm phải.

Anh ngã xuống đất, mặt mũi trắng bệch, chỉ cảm thấy cánh tay đau nhức.

Người làm ngã anh là một sinh viên, mặt mày hoảng sợ chạy đến đỡ anh lên.

Lão nam nhân vừa ra khỏi bệnh viện lại vào viện.

Lần này còn rất thê thảm, bị gãy xương.

Vừa nghe thấy bệnh nặng như vậy, sinh viên tái mặt, làm sao có thể bồi thường được số tiền lớn như vậy.

Lão nam nhân nhìn sắc mặt cậu khó coi như vậy, chỉ biết cười, nói không sao, anh không cần bồi thường.

Sinh viên cảm thấy hổ thẹn, sau khi đưa nam nhân về nhà thường xuyên qua giúp đỡ.

Tay lão nam nhân bị thương, hoạt động không tiện, sinh viên chỉ giúp nấu cơm, cơm cũng nấu xong, không thể mời người ở lại ăn cơm.

Ngày qua ngày, hai người dần dần quen nhau.

Anh biết nhà sinh viên cũng không có ai, không khỏi cảm thấy thương hại.

Hơn nữa, sinh viên bằng tuổi em trai, dáng người cũng xấp xỉ, lão nam nhân khó tránh khỏi có hơi đồng cảm.

Sinh viên lần đầu tiên mang máy tính đến, khi đang làm bài tập ở phòng khách, lão nam nhân đứng ở ngoài cửa sững sờ.

Sững sờ một lúc liền khóc.

Nếu như em trai không xảy ra chuyện, có phải đang ngồi ở phòng khách bây giờ chính là em trai không?

Cậu cũng sẽ buồn phiền vò đầu, trầm ngâm suy nghĩ nên làm bài như nào.

Lão nam nhân sẽ đi xuống bếp làm bát mì, sau đó mang đến trước mặt em trai, lúc bộ não hoạt động chính là lúc dễ bị đói nhất.

Nếu như sau này hai người bên nhau, biết đâu có thể sẽ nuôi chó, chờ đến khi hai người đều già, chó chắc đã đẻ được vài lứa.

Khi đó chắc lão nam nhân già hơn em trai rất nhiều, thấy mấy bà lão nhảy ở quãng trường thích em trai, cũng sẽ giận dỗi.

Đợi đến khi làm hòa, hai người lại nắm tay nhau về nhà.

Hai người sẽ bên nhau cả đời.

Vốn nên như vậy.

Lão nam nhân che mặt, vội vàng vào phòng ngủ đóng cửa lại.

Anh cầm điện thoại, lại lần nữa gửi tin nhắn cho em trai vào số điện thoại kia.

Anh nhớ cậu, rất rất nhớ.

Nước mắt liên tiếp rơi trên điện thoại, chạm vào màn hình điện thoại không trượt được.

Anh đắm chìm trong nỗi buồn của mình, không phát hiện sinh viên đã đi vào.

Sinh viên gọi đồ ăn bên ngoài, là một hộp pizza, cậu vui vẻ đi vào muốn gọi lão nam nhân cùng ăn, không ngờ lão nam nhân ngồi cạnh giường khóc đến đỏ ửng cả mũi.

Trái tim cậu rung động, đến khi phản ứng lại, đã đến ôm lão nam nhân, hôn lên khuôn mặt ướt đẫm của đối phương.

Lão nam nhân bị dọa mất hồn mất vía, dùng sức đẩy người ra.

Khuôn mặt sinh viên thoáng qua tia bi thương, sau đó nhìn anh:"Không phải anh thích em sao? Anh...luôn dùng loại ánh mắt đó nhìn em."

Sắc mặt lão nam nhân hết hồng lại trắng cuối cùng tái xanh, anh nghiêm nghị nói, hai người sau này không nên qua lại nữa, cánh tay anh đã khỏi rồi.

Sinh viên không cam lòng, khi đứng lên còn cao hơn anh, cậu đi đến, ép lão nam nhân vào góc:"Em biết anh có thể có người thích, nhưng anh cũng thích em mà. Lâu như vậy cũng không thấy ai đến gặp anh, anh và cậu ta chia tay rồi không phải sao?"

Lão nam nhân lắc đầu:"Không có, không có chia tay, tôi có thể chờ cậu ấy cả đời, cho đến khi tôi già, cho đến khi cậu ấy quay về."
 
Lão Nam Nhân – Trì Tổng Tra
Chương 42


Anh đuổi sinh viên đi, rất cương quyết. Anh dùng hết sức lực đẩy người đi.

Sinh viên nói anh luôn dùng loại ánh mắt đó nhìn cậu, là vui vẻ.

Căn bản không phải, những thứ anh thích đều không còn rồi.

Ánh mắt anh nhìn sinh viên là nhớ nhung, anh không có ý về phương diện kia, cũng không muốn gây ra loại hiểu nhầm như vậy.

Sinh viên giống em trai, lại giống bản thân anh, nên anh nghĩ có thể chiếu cố cậu một chút, ở nơi anh không biết có lẽ cũng có người chiếu cố cho em trai như vậy.

Ngày thứ 2 lão nam nhân ra ngoài, nhìn thấy sinh viên đáng thương đứng trước cửa nhà nhận sai.

Lão nam nhân mặt không biểu cảm, anh khóa cửa lại, không nhìn sinh viên.

Anh xách túi, đi đến công ty em trai.

Sinh viên nhìn lão nam nhân hèn mọn đưa thuốc lá và nước cho nhân viên canh cổng, cầu xin người ta cho mình vào một lần, anh muốn tìm người.

Sau đó người canh cổng không kiên nhẫn vứt thuốc lá của anh, đuổi anh đi.

Lão nam nhân lại cầu xin mấy câu, đành phải lưu luyến nhìn tòa nhà, nhặt thuốc lá lên bỏ vào túi.

Anh đến quá nhiều lần, lần trước người canh cổng còn cho vào, bây giờ không cho nữa.

Lão nam nhân cầm túi, đi vào chợ thức ăn, mua rất nhiều đồ, còn đi vào cả cửa hàng bánh sinh nhật.

Sinh viên vẫn luôn đi theo sau, thỉnh thoảng chụp mấy tấm.

Sau khi lão nam nhân xách bánh sinh nhật ra, liền trở về nhà.

Sinh viên từ chỗ tối chậm rãi đi ra, lúc này, trên trời có tiếng sấm ầm ầm vang lên.

Cậu nhíu mày nhìn tòa nhà kia của lão nam nhân, chậm rãi nhếch môi cười.

Cả ông trời cũng đang giúp cậu.

Cậu gọi điện thoại, chờ bên kia nhận máy mới nói:"Khoản tiền kia chắc là ở chỗ anh ta, hơn nữa...quan hệ của hai người họ..." Nói đến chỗ này, cậu dừng lại:"Rất bình thường, chính là cha con nuôi bình thường thôi."

Trong nhà.

Lão nam nhân cẩn thận lấy bánh ra, hôm nay là sinh nhật em trai, anh không mong đợi em trai sẽ trở về, nhưng vẫn mua bánh sinh nhật.

Anh dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, sau đó làm một bàn thức ăn.

Lão nam nhân đốt nến trên bánh sinh nhật, sau đó nhìn ánh nến đung đưa ngẩn người.

Trong phòng quá yên tĩnh, anh thậm chí có thể nghe thấy tiếng tích tắc của đồng hồ báo thức.

Lão nam nhân nhìn thời gian, anh còn đang đợi cái gì chứ? Lại nhìn nến, nếu như không thổi, thì sẽ cháy thành một đống hỗn độn, làm hỏng bánh kem.

Lão nam nhân thở dài, đang muốn cúi đầu thổi nến.

Đột nhiên ngoài cửa có người gõ 3 tiếng.

Lão nam nhân đứng dậy, lão đảo chạy ra cửa.

Giữa đường còn bị đụng đầu gối, anh hít khí lạnh, vui mừng chạy đến trước cửa. Anh ôm hy vọng đi mở cửa.

Gió lạnh lẫn ẩm ướt ngoài cửa tràn vào, thổi bay nhiệt độ ấm áp trên người lão nam nhân.

Anh nhìn bên ngoài, là sinh viên. Cả người ướt đẫm, giống như chú chó nhỏ gặp nạn, khẩn cầu nhìn anh muốn vào nhà.

Ánh sáng trong mắt lão nam nhân dần hạ xuống, những thứ như háo hức vui mừng cũng nguội lạnh.

Anh ngăn trước cửa nhà, nhưng không ngăn được sinh viên hắt hơi giả vờ tội nghiệp.

Lão nam nhân không còn cách nào, không thể làm gì khác ngoài quay người để sinh viên đi vào.

Vì vậy anh không thấy, sau khi sinh viên vào nhà, liền chạm vào khóa cửa "cạch" một tiếng.
 
Lão Nam Nhân – Trì Tổng Tra
Chương 43


Anh lấy mấy món đồ trong tủ quần áo của em trai đưa cho sinh viên, cũng không đồng ý cho đối phương tắm rửa, thay xong là phải đi luôn.

Nhưng sinh viên nói mình lạnh, ôm cánh tay run rẩy, nói mai phải thi, nếu bị ốm thì không tốt lắm.

Lão nam nhân do dự, để cậu tự mình đi vào phòng tắm sấy khô tóc.

Cậu ngồi trước bàn cơm, mãi lâu sau mới gửi một video cho em trai.

Lão nam nhân không biết sử dụng điện thoại thành thạo, góc chụp khó nhìn, lúc chụp, trừ bánh sinh nhật còn có câu:"Chúc mừng sinh nhật."

Tay chân luống chụp quay, lúc sinh viên đi ra, cậu hỏi anh quay gì.

Lão nam nhân vội vàng ấn dừng, sau đó không biết tại sao video kia lại được gửi đi.

Lão nam nhân luống cuống nhìn màn hình điện thoại, không biết thu hồi lại kiểu gì.

Sinh viên nhìn thấy dáng vẻ của lão nam nhân, dùng khăn lông xoa tóc ướt hỏi:"Anh đang gửi tin nhắn cho ai?"

Lão nam nhân mặt không biểu cảm:"Không liên quan đến cậu, thời gian không còn sớm nữa, cậu về đi."

Nào biết anh càng có thái độ như này, càng làm sinh viên nóng nảy.

Cậu cầm khăn lông từ trên vai xuống, vắt lên khuỷu tay, đi về phía lão nam nhân.

.....

Sau khi em trai thu thập chứng cứ của cha, vẫn luôn tìm cơ hội lật đổ hoàn toàn người đàn ông kia.

Người đàn ông kia hiển nhiên biết ý định của cậu, liền ra tay với cậu.

Mà đồ đã sớm bị em trai giấu ở một nơi vốn cho là an toàn nhất.

Bây giờ cha muốn đe dọa cậu xuất hiện, em trai không chỉ một lần suýt bị g**t ch*t.

May mà cậu đủ cảnh giác.

Thế lực của cha vững chắc không thể lung lay, nhưng cậu biết đối phương muốn bằng chứng trong tay cậu.

Mặc dù liên thủ với thế lực khác không khác nào bảo hổ lột da*.

*与虎谋皮: không thể hy vọng đối phương đồng ý vì việc đó có liên quan đến sự sống còn của đối phương.

Hôm nay là sinh nhật cậu, cậu trốn trong một quán rượu nhỏ, tự mua cho mình một cái bánh mì.

Mấy lần cầm điện thoại lên lại buông xuống. Cuối cùng cũng không nhịn được đăng nhập vào tài khoản đã lâu không vào.

Đó là nơi cậu không nên xem, cậu biết lão nam nhân thường gửi tin nhắn cho cậu.

Có điều thật sự chịu không nổi, cậu mới buông thả xem tin nhắn lão nam nhân gửi cho mình trên weixin.

Cậu chưa từng quay về, cậu sợ mình không nhịn được sau đó đi tìm lão nam nhân.

Vậy coi như xong, lão nam nhân sẽ bị cậu liên lụy. Cậu để lại số tiền kia cho lão nam nhân, đủ để đối phương bắt đầu một cuộc sống mới.

Mà bản thân đầy nguy hiểm như cậu nên sớm phải bị xé rách giống như cuốn Hoàng lịch cũ.

Lão nam nhân gửi cho cậu một đoạn video, sau đó trong video xuất hiện giọng nói của một người.

Cậu đã nghe thấy giọng nói đó của người bên cạnh cha.

Em trai lạnh cả người.

Không bao lâu, cậu xuất hiện dưới lầu nhà lão nam nhân. Cậu có chìa khóa, khóa trái cửa vô dụng đối với cậu.

Trong phòng khách một mảnh lộn xộn, cậu thấy quần áo của lão nam nhân bị xé rách vứt trên ghế.

Chiếc bánh sinh nhật kia mua cho cậu bị rơi xuống đất nát bét.

Em trai nghe thấy tiếng thở hổn hển đau đớn của lão nam nhân, phòng ngủ của hai người khép một nửa, âm thanh từ bên trong truyền ra.

Em trai chậm rãi mở cửa.

Cậu thấy hai mắt lão nam nhân đỏ bừng, và sự sợ hãi cùng tuyệt vọng xuất hiện khi đối mặt với cậu.
 
Lão Nam Nhân – Trì Tổng Tra
Chương 44


Cậu thấy lão nam nhân bị bịt miệng trói trên giường. Lão nam nhân kích động lắc đầu, sau lưng có tiếng gió thổi lướt qua, một lọ hoa đập vào đầu em trai.

Lão nam nhân sợ run, tim muốn ngừng đập, trơ mắt nhìn máu trên đầu em trai rơi xuống sau đó quỵ gối xuống đất.

Anh nhìn em trai bị sinh viên đá văng sang một bên, hắn rút con dao sau người.

Sinh viên nhếch miệng, thờ ơ cười:"Tiểu thiếu gia, cậu cũng đừng có trách tôi, ai kêu cậu khiến ông chủ tức giận như vậy."

Trong cổ lão nam nhân đột nhiên phát ra tiếng hét dữ dội, hốc mắt anh đỏ bừng, gân xanh nổi lên, giống như con thú bị nhốt.

Sinh viên nhẹ nhàng "a" một tiếng, sau đó nhìn lão nam nhân lại nhìn em trai:"Người tình mờ ám của anh, quả nhiên là cậu ta."

Lão nam nhân căm giận nhìn sinh viên, giống như muốn dùng ánh mắt mình ăn tươi nuốt sống sinh viên.

Sinh viên xoay xoay con dao trên tay:"Yên tâm, tôi không có ý định giết cậu ta, có điều cần dày vò hành hạ cậu ta mà thôi."

Hắn ngồi xổm xuống, nắm tóc em trai, đầu ngón tay ấn vào vết thương của đối phương, muốn ép đối phương tỉnh lại.

Chỉ nghe thấy tiếng loảng xoảng, lão nam nhân ngã xuống đất, không ngừng giãy giụa.

Sinh viên cau mày nhìn lão nam nhân, cuối cùng cũng đứng dậy đi về phía lão nam nhân, vừa đi vừa nói:"Tiền ở trên người anh, anh có thể còn đắt hơn tiểu thiếu gia."

Hắn duỗi tay ôm vai lão nam nhân, thấy má lão nam nhân đỏ ửng vì bị ngã, còn có khóe miệng đang rỉ máu.

Hắn dùng ngón tay chà khóe miệng lão nam nhân:"Tôi còn muốn hỏi, tiểu thiếu gia sao lại bị anh mê hoặc, để lại tất cả tiền cho anh."

Lão nam hất cằm, muốn thoát khỏi tay sinh viên.

Ánh mắt sinh viên nguy hiểm:"Nếu anh không nghe lời, sau khi tôi xử lí anh, tôi sẽ để bọn họ dùng thuốc tra hỏi anh. Bọn họ xuống tay còn độc ác hơn tôi, nếu anh muốn trở thành thằng ngốc. Cuối cùng, cũng vẫn là tôi muốn chơi sao thì chơi thôi."

Lão nam nhân trợn mắt nhìn, trong mắt có hoảng hốt và sợ hãi.

Sinh viên l**m môi:"Yên tâm, tạm thời tôi không nhẫn tâm biến anh thành thằng ngốc." Hắn thả lão nam nhân ra, đi đến cạnh em trai, sau đó kéo cổ áo em trai, lôi người về phòng ngủ cậu.

Lão nam nhân ngã dưới đất, trơ mắt nhìn em trai bị kéo vào, giày ở chân cậu rơi xuống.

Lần đầu tiênanh hận mình vẫn còn liên lạc với em trai, hận mình quen biết người không rõ ràng, dẫn sói về nhà.

Tiếng sấm ngoài cửa vang lên không ngừng, cửa phòng em trai đóng lại trước mắt anh.

Lão nam nhân nằm trên đất, dùng sức vùng vẫy, muốn gỡ tay ra.

Sinh viên thủ pháp chuyên nghiệp, trói anh không thể cựa quậy tay, nhưng lão nam nhân giống như không muốn sống nữa, anh lấy chân với lấy mảnh sứ vỡ, dốc sức mài cổ tay.

Đồ sứ không có cắt được thứ trói tay, ngược lại cắt vào thịt trên tay anh.

Mùi máu tanh tràn ra khắp nơi, lão nam nhân hô hấp dồn dập, động tác không ngừng.

Một tiếng ầm ầm vang lên, trong phòng "cạch" một tiếng, mất điện.

Động tác của lão nam nhân dừng lại, sau đó anh nghe thấy tiếng súng.

Lão nam nhân đần người, ngơ ngác nhìn cánh cửa kia.

Lúc cửa phòng ngủ lần nữa được mở ra, lại là một tiếng sấm, lóe sáng khuôn mặt sinh viên đứng sau cửa.
 
Lão Nam Nhân – Trì Tổng Tra
Chương 45


Lão nam nhân nhìn mặt học sinh, cả người hắn cũng hoang mang, thậm chí không hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Tiếng súng vang lên, em trai vẫn chưa đi ra.

Một lát sau, sinh viên ngã xuống, mặt đập xuống đất, sống chết không rõ.

Em trai từ phía sau sinh viên đi ra, tay cầm súng, trên mặt còn dính máu.

Lão nam nhân thấy em trai vẫn còn sống, trong họng vang lên âm thanh kì quái.

Anh trải qua vui mừng, đau buồn, cả người đều bị ngốc rồi.

Cho đến khi em trai đến cởi trói và ôm anh vào lòng. Lão nam nhân một lúc sau mới tỉnh hồn lại, động tác đầu tiên anh làm chính là đoạt khẩu súng trên tay em trai.

Tay cậu run rẩy, đầu ngón tay lạnh ngắt. Anh cẩn thận muốn đụng vào vết thương trên đầu em trai nhưng lại không dám.

Cả người anh toàn mồ hôi lạnh, nhưng lại nở nụ cười khó coi với em trai.

Lão nam nhân cầm quần áo dùng sức lau chùi khẩu súng kia, tay anh luống cuống còn vội vàng ngẩng đầu đẩy em trai:"Cậu, cậu đi mau, đi."

Anh liếc nhìn máu trên đầu em trai, gấp rút đi về phía hòm y tế, kéo mạnh một cái, đồ vật bên trong "loảng xoảng" rơi ra.

Trên tay lão nam nhân có máu, anh đem những thứ lộn xộn kia đẩy đến trước mặt em trai, sau đó chạy vào nhà tắm cầm cây lau sàn.

Anh giống như bị bệnh thần kinh:"Lát cậu nhảy từ cửa sổ bên kia xuống, tiểu khu bị mất điện rồi, không ai có thể nhìn thấy cậu, camera cũng không hoạt động."

Lão nam nhân nhìn máu ở đầu sinh viên chảy ra:"Sẽ không có ai biết chuyện cậu giết hắn, mau đi đi."

Đầu em trai đau dữ dội, mãi lâu sau mới nói:"Anh muốn nói gì?"

Lão nam nhân đột nhiên giống như nhớ ra chuyện gì đó, đột nhiên chạy vào phòng ngủ, sau đó đi ra.

Anh nhét thẻ vào tay em trai:"Tiền bên trong tôi chưa động vào. Cậu cầm rồi nhanh đi đi."

Em trai nhìn khuôn mặt tái nhợt của lão nam nhân, thấp giọng nói:"Em đi, vậy anh thì sao?"

Lão nam nhân đột nhiên run rẩy:"Tôi, tôi sẽ không thừa nhận hắn chết ở chỗ này, cũng không có quan hệ với tôi. Bọn họ cũng không thể đổ oan cho tôi, tôi không có chuyện gì đâu.

Lời lão nam nhân nói ra giống như lời nói của trẻ con vậy, sẽ không có ai tin tưởng.

Ngay cả bản thân lão nam nhân cũng không tin.

Sau đó giọng anh dần dần nhẹ nhàng, anh dịu dàng nhìn em trai, chạm vào má đối phương:"Cậu mau đi đi, cho dù có sấm chớp, cũng sẽ có người nghe thấy tiếng súng, đợi đến lúc cảnh sát đến sẽ không kịp nữa."

Em trai nhìn lão nam nhân, cũng không cử động.

Ánh mắt lão nam nhân đột nhiên hung dữ:"Cậu đi mau! Tôi..." Bỗng nhiên anh nhận ra, em trai sẽ không rời đi nữa.

Anh cố gắng suy nghĩ, học giọng điệu tuyệt tình trước đây của em trai:"Cậu mau đi đi. Cậu hại tôi còn chưa đủ sao? Cậu đi mau, trở về đây làm gì? Trở về để hại tôi sao?"

Anh đẩy em trai, hận mình không đủ sức để đẩy người tránh xa khỏi căn phòng này.

Nhưng em trai nắm tay anh, nhìn chằm chằm sau đó lắc đầu.

Em trai lấy điện thoại di động, gọi 1 cuộc điện thoại.

Lão nam nhân nghe thấy em nói, cha, tôi biết lỗi rồi, tôi sẽ giao đồ, đến thu dọn người ông phái đến đi.
 
Lão Nam Nhân – Trì Tổng Tra
Chương 46


Đây là lần đầu tiên lão nam nhân chân chính nhìn thấy cha em trai, dáng dấp hai người họ không giống nhau, chỉ có đôi mắt còn có thể nhìn ra chút tương tự.

Người đàn ông kia đi vào, không giống dáng điệu của xã hội đen trong tưởng tượng.

Mà chỉ mặc áo sơ mi với quần tây đơn giản, ngũ quan lập thể*, tóc mai lấm tấm bạc.

*五官立体 (Ngũ quan lập thể): là kiểu khuôn mặt với mũi cao thẳng, mắt to, đường nét khuôn mặt sắc nét như người phương Tây.

Người cha liếc nhìn thi thể trên mặt đất, lại nhìn em trai rũ mắt yên lặng không nói gì, thật sự không giống dáng vẻ vừa giết người, không khỏi bật cười:"Quả nhiên là con tao."

Lại chuyển mắt nhìn về phía lão nam nhân, so với em trai bình tĩnh bên cạnh, thì lão nam nhân không có tiền đồ mấy.

Tầm mắt người cha nhìn xung quanh, vẫy tay ra ngoài cửa, liền có một vài người đi vào.

Rất nhanh hiện trường đã được xử lý xong, một chút dấu vết cũng không còn.

Lão nam nhân lấy hết dũng khí, muốn bảo vệ em trai.

Nhưng người cha chỉ cần nhìn anh một lượt, giống như có một dòng máu mãnh liệt trào ra. Lời nói của lão nam nhân kẹt trong cổ họng, không dám lên tiếng.

Em trai đột nhiên lấy dao, lão nam nhân kinh ngạc kêu lên, người phía sau cha cậu đồng loạt giơ súng lên.

Chỉ thấy em trai dùng mũi dao đâm sâu vào trong cánh tay, đâm sâu thêm chút nữa và khều ra.

Lấy ra một chiếc thẻ nhớ đẫm máu được.

Đây là thứ cha cậu muốn, cũng là chiếc bùa bảo vệ mạng sống của em trai.

Em trai yên lặng đưa thứ đồ đẫm máu kia cho thuộc hạ của cha, sau khi đưa nhìn đối phương xác minh, chắc chắn không có sai sót gì cả.

Hắn hài lòng gật đầu, sau đó nhìn khuôn mặt rất giống Địch Thiến của em trai:"Nếu như mày không phải là con trai tao, mày biết tao sẽ xử lý mày như nào không?"

Em trai không nói lời nào nhưng lão nam nhân lại sốt ruột.

Anh cử động người nhưng lại bị người phía sau vây quanh đè xuống.

Em trai thấp giọng nói:"Tôi biết sai rồi, tùy ông xử lý."

Cha cậu nheo mắt, thấp giọng nói:"Đưa cả đi." Em trai ngẩng đầu nói:"Không được động vào anh ấy."

Cậu giống như con sư tử lộ ra móng vuốt, nhưng chưa đủ trưởng thành nên bị kẻ địch dễ dàng nắm được điểm yếu.

Dưới tình thế cấp bách, em trai quên mất phải che giấu nên để lộ tầm quan trọng của lão nam nhân đối với mình.

Vừa rồi sau khi gọi điện cho cha, cậu đã biết kết cục của mình sẽ không được tốt, cho nên cậu muốn để lão nam nhân đi.

Đáng tiếc cậu không nghĩ tới, cha sẽ đến nhanh như vậy, hơn nữa lão nam nhân lại không muốn đi cho nên mới xảy ra tình huống khó khăn như bây giờ.

Lão nam nhân và em trai đều bị trói tay chân, cùng nhau bị vứt vào sau cốp xe, cũng may thân xe to, cốp sau có thể nhét vừa hai người họ.

Thân xe lắc lư, bọn thuộc hạ không bịt miệng hai người lại, có lẽ cũng đoán được hai người họ sẽ không bỏ trốn.

Em trai nhìn lão nam nhân cười khổ:"Lần này tốt rồi, hai chúng ta đều không thoát được."

Lão nam nhân vùi mặt vào ngực cậu, cũng khẽ giọng nói:"Cậu muốn bỏ lại tôi đi đâu?"

Em trai im lặng lúc lâu, sau đó hôn anh nói:"Không bỏ lại, cũng sẽ không đi nữa."

Sau cốp xe lắc lư lại chật chội, bọn họ có thể cảm nhận được hô hấp của đối phương, em trai nhẹ nhàng hôn lên môi lão nam nhân nhỏ giọng nói xin lỗi.

Cậu nói rằng sau khi nuôi cậu lớn, anh không những không được hưởng phúc mà còn bị cậu hại chết.

Anh khó chịu nhưng lại rất vui vẻ.

Em trai đồng ý chết cùng chỗ với anh.

Cậu nói lão nam nhân đừng giận cậu, bởi vì cuối cùng cậu có thể hôn lão nam nhân rồi, không có băn khoăn, hai bên tình nguyện.
 
Lão Nam Nhân – Trì Tổng Tra
Chương 47


Hai người họ bị nhốt trong 1 căn phòng.

Lão nam nhân ngồi sát em trai, cẩn thận quan sát xung quanh.

Căn bản không biết đây là nơi nào, bốn phía trang trí không tồi, thậm chí tinh xảo, quý giá.

Nhưng sắc mặt em trai trở nên vô cùng khó coi, lão nam nhân hỏi bị sao, em trai lại nói, đây là "nhà" cậu.

Thích Tranh mỗi tháng phải trở về một lần chào hỏi cha mẹ.

Không sai, Địch Thiến cũng ở chỗ này.

Cậu không biết người đàn ông kia mang 2 người đến đây là muốn làm gì, nhưng rất nhanh cậu đã biết.

Người đàn ông kia quả nhiên là tên điên.

Hắn thay bộ quần áo khác, dẫn Địch Thiến đến chỗ này.

Hắn cầm tay Địch Thiến, dịu dàng hỏi:"Thiến Thiến, em có biết hai người này là ai không?"

Địch Thiến nhìn có vẻ không tốt, cô mặc chiếc váy rộng thùng thình, bụng nhô lên, cô đang mang thai.

Địch Thiến nhìn lão nam nhân và em trai đang ngồi trên đất, cô nắm tay người đàn ông kia cầu xin:"Cầu xin anh, anh thả bọn họ đi đi."

Hắn nheo mắt:"Thả ai? Con trai hay tình nhân cũ?"

Sắc mặt Địch Thiến trắng bệch, cô biết hôm nay người đàn ông này mang cô đến đây chính là muốn giày vò cô.

Cả đời cô, chuyện hối hận nhất chính là gặp phải người đàn ông này.

Đúng như dự đoán, người đàn ông này mỉm cười đặt súng vào tay cô:"Tôi cho em một cơ hội, em cứu con trai hay tình nhân cũ?"

Địch Thiến nhìn khẩu súng, mấp máy môi:"Anh điên rồi. Anh điên thật rồi."

Hắn chịu dàng nhìn bụng Địch Thiến:"Thật ra con trai chết chúng không sao, không phải bụng em vẫn còn 1 đứa sao?"

Địch Thiến run rẩy, nhấc súng hướng về phía em trai.

Sắc mặt cha cậu thay đổi, lướt qua tia âm hiểm. Nhưng rất nhanh, khẩu súng lại chĩa về phía lão nam nhân.

Em trai đột nhiên động đậy, nhào lên người lão nam nhân, mặc cho lão nam nhân có giãy giụa cũng không tránh.

Địch Thiến nhìn hai người vùng vẫy, cô muốn chết đi cho xong. Cô ngồi xuống đất khóc, cầm súng ôm đầu:"Xin anh, xin anh đừng ép tôi."

Sắc mặt người đàn ông trở nên u ám:"Hay là vẫn còn luyến tiếc hai người họ, đừng tưởng tôi không biết, cô giúp thằng nhãi kia thu thập chứng cứ lật đổ tôi, uổng công tôi đối với cô tốt như vậy."

Hắn hung hãn tát Địch Thiến một cái, giật khẩu súng từ đôi tay run rẩy của Địch Thiến:"Cô không chọn, để tôi chọn."

Lão nam nhân nghe vậy liền điên cuồng cử động, anh bị trói tay, không có cách nào đẩy em trai đang đè trên người ra được.

Em trai nhìn mặt lão nam nhân khóc rất khó coi, kiên định lắc đầu.

Một lát sau, tiếng súng liên tiếp vang lên.

Lão nam nhân cảm giác được cơ thể em trai rung lên dữ dội mấy lần, sau đó chất lỏng màu đỏ tươi dần dần thấm vào người anh.

Em trai đau đớn nhíu mày, mấp máy môi muốn nói chuyện, sau đó máu từ miệng cậu trào ra, rơi xuống mặt lão nam nhân.

Con ngươi lão nam nhân co lại, mất âm thanh, tất cả đều là máu đỏ.

Chỉ có mặt em trai là nhợt nhạt.

Anh nhìn môi em trai, chậm chạp cử động, dùng môi mấp máy nói với anh một câu.

Em yêu anh.
 
Lão Nam Nhân – Trì Tổng Tra
Chương 48: Hoàn chính văn


Thị trấn xx có một người câm, người câm có tuổi rồi, trên đầu có rất nhiều tóc bạc.

Thị trấn có một người mới đến, người này có rất nhiều lời đồn.

Nhưng người câm có tiền, điều đầu tiên khi đến đây chính là mua một căn nhà.

Có người nói, người câm không phải là người câm, đã từng nói chuyện. Có người nghĩ đến người câm có tiền, dáng người không tồi, muốn gả đứa con gái đã ly hôn của mình cho người câm.

Chính là thím Lý ngay cạnh nhà người câm có chủ ý này.

Người câm là một người hay xấu hổ, gặp ai làm mối cho đều lắc đầu sau đó từ chối.

Thím Lý bên ngoài để người câm đi, nhưng thực tế bên trong lại vô cùng ghét bỏ, nếu không phải con gái mình không chịu thua kém, bà ta còn lâu mới chịu hạ mặt mũi mình xuống nói về hôn sự này.

Hơn nữa trên người người câm còn có vết thương bị bỏng để lại sẹo.

Bây giờ ngoài người phụ nữ đã kết hôn ra thì ai thèm để ý một người vừa già vừa bị câm như vậy chứ.

Người câm không biết dì Lý oán trách mình.

Thị trấn này rất yên tĩnh, buổi tối dường như không có âm thanh huyên náo nào.

Không giống như thành phố lớn, vừa náo nhiệt vừa ồn ào.

Người câm đào một cái giếng sau vườn, múc nước trong giếng, tự nấu cơm cho mình ăn.

Thỉnh thoảng cũng phải dùng máy tính, ngược lại thường xuyên gọi điện thoại hơn.

Người câm hầu như ngày nào cũng đi ra ngoài, đến tối mới trở về.

Dần dần, cũng có lời ra tiếng vào, nói người câm có lẽ không phải là người đứng đắn.

Không thấy anh tìm việc làm, cũng không ai biết anh đi đâu.

Người câm có xe, mỗi ngày lái xe ra ngoài rồi trở về nhà, cả con xe có màu u ám.

Nhưng người câm đối xử với trẻ xon trong thôn rất tốt, thường xuyên mua kẹo cho chúng ăn.

Thật ra người câm cũng không phải bị câm, anh đã từng đi viện kiểm tra, anh chỉ là không nói ra được, rất khó phát ra âm thanh.

Bác sĩ tâm lý khám cho anh cũng không có tác dụng gì. Bác sĩ tâm lý nói, có lẽ vào một ngày nào đó, anh có thể nói chuyện, nhưng đó ngày nào thì cũng không biết nữa.

Lão nam nhân cảm ơn bác sĩ, cầm thuốc về nhưng cũng không uống.

Anh đại khái biết vấn đề của mình nằm ở chỗ nào, bởi vì câu nói không âm thanh "Em yêu anh" của em trai.

Lúc tiếng hét chói tai của Địch Thiến vang lên, lão nam nhân vẫn còn đờ đẫn, em trai nằm trên người anh vừa nặng trĩu vừa yên tĩnh.

Chuyện sau đó anh cũng không nhớ rõ.

Địch Thiến điên rồi, hoàn toàn phát điên, giống như cô muốn g**t ch*t người đàn ông kia.

Lão nam nhân không biết cũng không quan tâm.

Lúc biệt thự bị đốt, khói xông vào cổ họng anh, đợi đến khi thoát khỏi đám cháy, anh đã bị câm rồi.

Lão nam nhân đi bệnh viện kiểm tra lại giọng nói. Những lời bác sĩ nói đều là, nguyên nhân nằm trong lòng anh, cổ họng bị khói làm tổn thương đã khỏi từ lâu rồi.

Anh đi ra khỏi phòng làm việc của bác sĩ, đi thang máy, không phải đi ra ngoài mà là đi lên trên.

Lão nam nhân đi vào khu nội trú, y tá cười với anh, anh cũng cười đáp lại.

Y tá nhỏ mới nhìn bóng lưng của anh hỏi y tá vừa cười với anh:"Đó là ai vậy?"

Y tá nói với y tá nhỏ:"Chính là người nhà của bệnh nhân người đẹp ngủ trong rừng mà cô hàng ngày thèm khát đấy."

Y tá nhỏ "a" một tiếng, sau đó hai mắt sáng rực lên:"Chị không nói sớm, đáng lẽ em nên đến chào hỏi anh ấy."

Lão nam nhân vào phòng bệnh, kéo rèm cửa sổ. Thời tiết hôm nay rất tốt, anh gọt một quả táo, bóc một quả quýt, sau đó để lên tủ cạnh giường bệnh.

Anh cầm tay người trên giường, sau đó hôn lên mu bàn tay, sau đó hé môi.

Lão nam nhân biết nguyên nhân căn bệnh của mình ở đâu, là người hôn mê bất tỉnh đang nằm trên giường này.

Anh không nói ra được, cũng không muốn nói. Bởi vì người anh muốn nói chuyện, không nghe được, không mở mắt, cũng không đi về với anh được.

Lão nam nhân đột nhiên tức giận, cắn tay em trai.

Anh mở miệng, im lặng mắng mấy câu. Cuối cùng vẫn rất quý trọng, đặt tay em trai vào trong chăn.

Lúc này hộ lý đi vào, là một thanh niên trẻ, sức khỏe tốt, có nhiều thời gian. Lúc lão nam nhân không đến chăm sóc em trai đều là hộ lý giúp đỡ.

Hộ lý là một người trẻ nói nhiều, có lẽ cũng biết lão nam nhân không nói được, cũng không để ý, thường xuyên lải nhải một mình.

Lão nam nhân đứng dậy, để hộ lý chăm sóc thay. Hộ lý nói:"Anh, có phải anh lại tăng tiền lương cho em không? Em đủ dùng, anh không cần làm vậy."

Lão nam nhân lắc đầu cười, hộ công tiếp tục nói:"Anh, có phải anh ngủ không ngon không? Vành mắt đen cả rồi."

Hộ lý một bên lải nhải, một bên đỡ em trai trên giường, sau đó mát xa cho em trai.

Chuyện hai người không ngờ đến đột nhiên xảy ra.

Em trai nắm tay lão nam nhân, sức không quá lớn, nhưng thật sự là nắm lấy.

Lão nam nhân và hộ lý nhìn nhau, lông mi em trai cử động.

Hộ lý nghe được một giọng nói khàn khàn, nhưng không phải từ người trên giường mà từ người dưới giường.

Lần đầu tiên cậu nghe được giọng nói của lão nam nhân, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy bệnh nhân mình chăm sóc bao lâu nay mở mắt.

Ngoài cửa chim hỉ thước đột nhiên kêu lên, hộ lý bật cười, trong lòng nghĩ, mùa đông năm nay đã qua rồi.

HOÀN CHÍNH VĂN
 
Lão Nam Nhân – Trì Tổng Tra
Chương 49: Phiên ngoại 1


nhân.

Lão nam nhân nhìn em trai trẻ tuổi, mặt đầy collagen liền tức giận.

Mặc dù anh ngoan ngoãn để em trai đi lại không tiện nhuộm nửa đầu tóc bạc của mình, nhưng đến tối, anh không để em trai ôm mình đi ngủ.

Em trai hỏi anh tại sao, lão nam nhân không nói, tự dọn sang phòng khác. Cái nhà này to như thế, đủ để anh một mình ngủ một phòng.

Em trai bị bỏ lại trong phòng ngủ vẫn thích ngôi nhà cũ hơn.

Anh cũng tức giận, sau khi em trai để lại toàn bộ gia sản cho lão nam nhân, lại càng thay lão nam nhân chiêu mộ hoa đào.

Đừng tưởng anh không biết ba cô sáu bà* đều đánh chủ ý với lão nam nhân

*三姑六婆: chỉ những người nhiều chuyện.

Lão nam nhân đứng ở đây soi gương, tỉ mỉ ngắm nhìn khuôn mặt mình. Tóc đã bị em trai nhuộm đen lại, nhưng trên mặt vẫn còn nếp nhăn nè.

Anh dẩu môi, em trai đã lâu lắm rồi không chạm vào anh.

Liệu có phải vì da thịt trên người anh trở nên lỏng lẻo nên em trai không thích nữa?

Lão nam nhân đã đến tuổi trung niên, cuối cùng cũng nghênh đón cảm giác khủng hoảng.

Mà em trai ở bên kia không ngủ được càng nghĩ càng thấy tức, thức dậy liền đi bắt lão nam nhân vẫn còn đang giận dỗi.

Kết quả mở cửa đi vào thấy lão nam nhân vén quần áo lên, lộ ra đầu v* non mềm.

Em trai cứng người.

Lão nam nhân cũng cứng đờ người.

Lão nam nhân vội vàng kéo quần áo xuống, vừa xấu hổ vừa sốt ruột:"Sao cậu không gõ cửa?"

Em trai chậm rãi đi đến:"Sợ cái gì? Có chỗ nào của anh mà em chưa nhìn qua đâu."

Lão nam nhân nắm chặt quần áo mình không buông. Đột nhiên em trai tức giận:"Anh vừa thấy Thích Tranh liền c** q**n áo, bây giờ ngay cả phía trên cũng không cho em nhìn?"

Lời này của cậu khiến cho lão nam nhân tức giận, lúc sau mới vội nói:"Cậu không nói đạo lý."

Em trai nói:"Em nhớ ra rồi. Anh còn từng theo đuổi hắn."

Lão nam nhân bất lực nói:"Cậu ấy chính là cậu, cậu chính là cậu ấy, cậu ghen cái gì?"

Em trai cũng cảm thấy mình có hơi không nói đạo lý, nhưng không chịu nhận sai, chỉ nhìn chằm chằm quần áo của lão nam nhân:"Vậy anh c** q**n áo đi."

Lão nam nhân nào biết đề tài sẽ thay đổi nhanh như vậy, mới vừa rồi vẫn còn buồn vì em trai không muốn mình, giờ em trai muốn rồi lại ngại ngùng.

"Cơ thể cậu còn chưa tốt."

Em trai c** q**n áo anh:"Anh đến động là tốt ngay."

Mặt lão nam nhân đỏ ửng.

Đêm đó ở trong ngôi nhà cũ vang lên tiếng rên ư ư a a hồi lâu.

Tiếng rên khiến cho chú chó nhà hàng xóm cũng sủa cả đêm.

Hôm sau, em trai sờ mặt như hồi xuân của lão nam nhân cười nói:"Anh giống như trở nên đẹp mắt hơn rồi.". Đột nhiên mặt em trai đen lại, cậu xoa mặt anh ấu trĩ nói:"Không được, mau biến trở lại."

Cả người lão nam nhân yếu mềm, vật kia của em trai vật còn bên trong anh, rất trướng.

Đột nhiên lão nam nhân nói:"Chúng ta đi xem phim đi."

Em trai sững sờ.

Không bao lâu, mặt cậu đỏ bừng:"Anh...nhật kí."

Lão nam nhân không biết tại sao:"Ừm, tôi đọc rồi, cậu thật sự thích đi xem phim sao? Thật ra ngày hôm đó tôi không có cùng người phụ nữ nào đi xem mắt cả, tôi chỉ là..."

Anh chưa nói hết lời liền bị em trai đè xuống.

Em trai xấu hổ muốn chết, làm lão nam nhân một lần nữa, cho đến khi đối phương mơ màng buồn ngủ, mới l**m tai anh:"Cả người anh đều là của em rồi, còn xem phim làm gì nữa."
 
Lão Nam Nhân – Trì Tổng Tra
Chương 50: Phiên ngoại 2


Lần đầu tiên của lão nam nhân và em trai là khi lão nam nhân uống say.

Em trai cố ý rót rượu cho anh, cứ như vậy từng cốc từng cốc đổ vào bụng anh. Sau đó không ngoài dự đoán, lão nam nhân say.

Nửa say nửa không, cả người lão nam nhân mềm nhũn, vẫn là em trai ôm anh lên giường, giúp anh c** q**n áo.

Lão nam nhân nghĩ em trai đang chăm sóc cho mình, rất phối hợp. Nhấc hai chân lên để em trai kéo quần xuống mắt cá chân lộ ra q**n l*t màu trắng, q**n l*t mềm mại bao lấy thứ bên trong, lộ ra mấy phần màu da. Lão nam nhân lẩm bẩm, hai mắt nhắm chặt.

Sau đó anh liền cảm thấy hai chân mình bị kéo ra, có thứ ướt át mềm mại lướt cách q**n l*t lướt qua hạ thể anh.

Lão nam nhân bị dọa đến tỉnh táo, cả người cũng không có bao nhiêu sức lực, anh ngẩng đầu lên nhìn chỉ thấy đứa trẻ chính anh nuôi lớn vùi dưới thân anh, đôi tay còn x** n*n bên trong bắp đùi, xoa bóp thành những vết bầm xanh tím.

Có lẽ cảm nhận được cơ thể lão nam nhân đang run rẩy, em trai ngẩng đầu lên, lưỡi l**m niêm dịch không biết là của anh hay của em trai.

Đầu lão nam nhân ong ong, lâu sau mới nghe thấy âm thanh của mình, vừa yếu ớt vừa mềm mại, không hề nghiêm nghị:"Cậu đang làm gì vậy?"

Em trai từ dưới ngẩng đầu lên, leo lên trên người anh, mang thể trọng cơ thể mình đè xuống. Rất nặng cũng rất nóng.

Anh cảm nhận được em trai đè lên người mình, say mê thích thú cọ sát cơ thể anh, cọ vào hai đầu v* trước ngực, cọ vào giữa đ*ng q**n anh, cách lớp vải tỉnh thoảng tăng tần suất cọ sát, cậu còn cầm d**ng v*t của mình cọ sát với d**ng v*t của anh.

Tiếng r*n r* của lão nam nhân không nhịn được mà phát ra, còn run rẩy thành nhiều đoạn ngắt quãng.

Hai mắt anh đỏ ửng:"Cậu mau đi xuống...." Em trai đột nhiên tăng lực đạo, hung hăng đỉnh vào nơi yếu ớt g*** h** ch*n anh:"Phía dưới ướt như vậy, thật sự muốn em đi?" d**ng v*t của anh quả thật bị k*ch th*ch tiết ra không ít chất nhầy. Nhưng lời của em trai thật sự giống như đem anh trở thành đàn bà.

Lão nam nhân không chịu nổi, lấy tay ôm mặt:"Nếu cậu vẫn còn coi tôi là trưởng bối của cậu thì mau đi xuống."

Cái loại lời nói th* t*c này k*ch th*ch lão nam nhân không ngừng, anh mới nói xong:"Tôi dạy dỗ cậu như vậy sao?" đầu v* của anh bị em trai ngậm vào, răng cọ vào chỗ mềm mại nhô lên.

Tay em trai nắm hai mông anh, động tác xoa mông rất thô lỗ, giống như muốn đem nửa người dưới anh kéo lên, phía dưới có d**ng v*t đỉnh vào, phía sau có hai tay nắm bóp. Lão nam nhân đạp chân cậu, anh đã cấm dục nhiều năm căn bản không chịu nổi loại dày vò như này.

Chỉ thấy người anh run rẩy, sau đó bắn bên trong q**n l*t, một ít t*nh d*ch chảy ra ở mép q**n l*t.

Qúa dâm loạn, lão nam nhân bật khóc. Phía dưới của anh càng ướt, em trai giống như bị cơn kh*** c*m của anh k*ch th*ch, cậu đứng dậy nhanh chóng c** q**n áo, sau đó đè lên người anh, ngón tay cậu kéo mép q**n l*t, đầu d**ng v*t đỉnh vào bên trong lỗ nhỏ ẩm ướt.

Lúc đầu vẫn còn quá chặt, lão nam nhân không có giãy giụa khiến em trai rất vừa lòng.

Trên thực tế lão nam nhân uống say quá, lại vừa bắn một lần, càng yếu ớt và mềm nhũn, cả người tê dại như bị ngâm trong nước nóng cả tiếng đồng hồ.

Em trai nghĩ anh căng thẳng, đưa tay vào trong q**n l*t bôi t*nh d*ch của anh lên d**ng v*t mình.

Chân lão nam nhân bị gập trước ngực em trai, lúc em trai đâm vào, cả người anh đột nhiên giãy giụa nhưng anh bị giữ lại, chỉ có thể đáng thương khóc nức nở đẩy bụng cậu ra, không ngờ bên trong quá chật, vật kia không vào hết được.

Lúc em trai cả cây tiến vào, lão nam nhân bị ngốc luôn rồi, ánh mắt anh nhìn chỗ g*** h*p, không dám tin mình bị làm, còn bị người anh coi là đứa nhỏ làm.

Hai người l*m t*nh, làm chuyện đáng xấu hổ. Anh sụp đổ khóc lớn nhưng em trai không quan tâm anh, nắm mắt cá chân anh, bắt đầu c*m v** miệng huyệt. Động tác lúc đầu chậm rãi đâm vào rút ra, sau đó không nhịn được hung hăng đâm vào hung hăng rút ra, đâm đến miệng huyệt đỏ ửng.

Cơ thể lão nam nhân bị làm đến lảo đảo, đầu v* bị người bóp không thương tiếc. Em trai ở trên người anh phát cuồng, giống như nhịn đã lâu, cho nên làm anh rất hung ác.

Hận không thể ăn anh, cho dù không ăn được, anh cũng phải bị đâm nát. Phía dưới anh vừa nóng vừa ch** n**c. Làm chuyện cấm kị khiến cả người anh đỏ ửng, hai chân anh giang rộng trên giường, bị đứa trẻ mình nuôi lớn ** đến chết.

Thứ to dài kia hóa ra vẫn chưa hoàn toàn đi vào, túi nang còn chưa chạm vào miệng huyệt.

Sau đó em trai không nhịn được lật người anh lại, n*ng m*ng anh lên, nhỏ giọng dụ dỗ lão nam nhân đang khóc, để anh thả lỏng huyệt để cậu đi cả cây vào.

Lão nam nhân thần chí không rõ, lắc đầu nói không được. Em trai bật cười, không ngừng xoa mông anh, đột nhiên dùng sức c*m v**. Lão nam nhân ngửa đầu, há miệng nhưng không phát ra âm thanh, cả người toàn mồ hôi.

Sau khi em trai hoàn toàn đi vào, liền tùy ý ra sức, tiếng lạch bạch vang lên, không có lúc nào chậm rãi. Thể hiện sức lực đáng sợ của người trẻ tuổi, trực tiếp đặt lão nam nhân nắm gối nằm ở trên giường, ** lão nam nhân không khép chân lại được, miệng huyệt cũng mở thành một lỗ nhỏ, khiến cho vật càng lớn kia tự do đi vào.

Buổi tối hôm đó vô cùng hỗn loạn, từ giường đến phòng tắm, sau đó đặt lão nam nhân ở trên bàn ăn để chân lão nam nhân để trên ghế, trực tiếp c*m v** lỗ nhỏ. Không dùng bao, khắp nơi đều là t*nh d*ch của hai người.

Lão nam nhân bị ** đến hỏng, gần như không khống chế được âm thanh của mình, càng về sau có xấu hổ cũng vô dụng.

Bởi vì em trai sẽ không buông anh ra, anh vui vẻ thoải mái giống như không có ngày mai vậy.

Cuối cùng lão nam nhân ngất đi, trong mơ không có khóc, chỉ có em trai nhỏ nhỏ.

Lần đầu hai người gặp nhau, lão nam nhân đưa tay về phía em trai đang quỳ trong tang lễ.

Sau đó em trai cười với anh, anh không biết rằng mình sẽ ở cùng đứa bé này cả đời, mãi mãi không xa rời.

TOÀN VĂN HOÀN
 
Back
Top Bottom