[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 88,960
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
Lãnh Chúa: Kỳ Tích Vũ Trụ (4)
Chương 38: Giới Hạn
Chương 38: Giới Hạn
Nhìn ma thú giãy dụa mà vẫn muốn lao vào tấn công hắn, sau đó lắc đầu đi đến gần và xác nhận chúng ở đâu.
Cuối cùng, hắn bước lên một bước, lưỡi kiếm đâm xuyên bụng, xuyên qua lớp cơ thịt còn đang giật giật, thẳng vào vị trí ma hạch.
Phập.
Ma hạch bị xuyên qua — rồi vỡ nát.
Ngay khoảnh khắc đó, một dao động vô hình lan tỏa.
Quy tắc bắt đầu len vào, cưỡng ép tiếp quản phần năng lượng còn sót lại.
Ma khí mất đi trung tâm điều khiển, nhanh chóng bị phân giải, chuyển hóa thành dòng năng lượng tinh khiết và công vào bên trong hệ thống của lãnh địa, biến thành toàn bộ năng lượng.
Một ma thú 0 giai, phẩm chất màu lam...
đã bị quy tắc biến đổi thành năng lượng.
Và ở nơi xa, trong bộ chỉ huy tiền tuyến, một dòng ghi chép mới lặng lẽ xuất hiện, kèm theo đó là số liệu trên mạng phân thân này đồng bộ lên.
Dù con người ở 0 giai vẫn chưa sở hữu phẩm chất, thậm chí bản thân còn chưa thể hình thành bất kỳ kết cấu năng lượng ổn định nào, thì ma thú lại hoàn toàn khác.
Ngay từ khi sinh ra, chúng đã mang theo phẩm chất, do tự động hấp thu ma khí từ ma hạch trong cơ thể.
Ma hạch của ma thú tại khu vực này, về bản chất đều nằm trong khoảng 0 đến 1 giai.
Nguyên nhân rất đơn giản: cấp độ ma thú ở nơi này bị giới hạn, không cho phép xuất hiện cá thể vượt quá ngưỡng đó.
Dù hình thái, kích thước hay chủng loại có khác nhau, thì bản chất năng lượng của chúng vẫn bị khóa trong cùng một tầng.
Ở cấp thấp, thường sẽ xuất hiện một hiện tượng:
lãnh chúa không phải sinh linh có giai vị cao nhất.
Sinh linh đi theo con đường tu luyện hoàn chỉnh, dù chỉ ở giai đoạn thấp, về giai vị lý thuyết thường vẫn cao hơn lãnh chúa 1 giai vị, hiện tại dù là 0 giai lãnh chúa nhưng mà có được 1 giai sinh linh nhưng mà không thể có được 2 giai sinh linh.
Tuy nhiên, nếu chỉ xét về sức mạnh thực tế, hai bên lại hoàn toàn không cùng một cấp độ.
Sự chênh lệch ấy, có thể nói là trời với đất.
Nguyên nhân là lãnh chúa là khắc hẳn với sinh linh về mặt bản chất.
Còn ma thú có khả năng trực tiếp hấp thu ma khí, sau đó chuyển hóa thành năng lượng dùng để tăng phẩm chất hoặc giai vị cho chính nó.
Quá trình này không đòi hỏi tu luyện pháp, không cần lĩnh ngộ, càng không yêu cầu ngộ tính.
Chỉ cần có đủ ma khí, ma hạch sẽ tự động vận hành.
Điều kiện để ma thú tăng phẩm chất đó là cần phẩm chất ma khí cao hơn mà thôi, vì thế, không khắc nghiệt như sinh linh.
Ngược lại, sinh linh đi theo con đường tu luyện lại hoàn toàn khác.
Dù sử dụng rèn luyện pháp màu xám, về mặt lý thuyết có thể kéo dài cực kỳ lâu, thậm chí có thể duy trì ổn định ở một giai đoạn, nhưng muốn tăng phẩm chất thì lại là một chuyện khác.
Phẩm chất của sinh linh không tự sinh ra, mà phụ thuộc vào độ thuần thục của rèn luyện pháp.
Càng lên giai cao, yêu cầu càng khắt khe.
Muốn nâng phẩm chất ở giai đoạn cao hơn, sinh linh buộc phải tiếp xúc với rèn luyện pháp có màu tốt hơn, đồng thời phải đạt được độ thuần thục đủ sâu.
Điều này không chỉ đòi hỏi thời gian tài nguyên, mà còn cần ngộ tính.
Chỉ khi lĩnh ngộ được rèn luyện pháp cao cấp ở một màu nào đó, thì phẩm chất tương ứng của sinh linh tại giai đoạn đó mới có thể tăng thêm.
So sánh như vậy, có thể thấy con đường của ma thú là dễ mà thô, còn con đường của sinh linh là khó nhưng chuẩn.
Chính vì ma khí ở khu vực tân thủ lãnh chúa chỉ là 4 giai mà thôi nhưng mà do lãnh chúa ở nơi này nên ma khí bằng với được cấp độ của sinh linh (1 giai), nên phẩm chất mà chúng có cũng rất hạn chế.
Nhưng nếu điều này chưa phải là hết, dù cho cần phẩm chất cao ma khí thì ma thú có thể tăng lên phẩm chất cao nhưng nó vẫn không đáng sợ bằng ma thú tăng giai theo thời gian dù cho ma khí có cấp thấp.
Lấy số lượng chồng chất lượng nên nếu như mà để không dọn dẹp ma thú thì sau 1 đoạn thời gian thì sẽ có cả đống ma thú phẩm chất cực cao tấn công lãnh địa.
Hiện tại chỉ là khởi đầu nên phẩm chất còn thấp nên phải dọn dẹp ma thú ngay từ giai đoạn này nếu không đó là thảm họa.
Thông thường, một ma hạch 0 giai chỉ có thể tích trữ được từ 5 đến 7 đơn vị năng lượng.
Nguyên nhân chủ yếu nằm ở việc ma hạch ở ma thú này không quá cao, kết cấu yếu, cấp bậc thấp, không thể chuyển hóa lượng năng lượng lớn hơn.
Trong điều kiện tốt nhất, cực hạn của ma hạch 0 giai cũng chỉ đạt khoảng 10 đơn vị năng lượng.
Vượt qua ngưỡng đó, đó không còn là 0 giai ma thú nữa vì đó là quy tắc vũ trụ.
Còn đối với ma hạch 1 giai, giới hạn cũng không cao hơn là bao.
Dù kết cấu cao hơn 0 giai, khả năng hấp thu ma khí tốt hơn, nhưng năng lượng tối đa mà nó có thể chuyển hóa được chỉ khoảng 30 đơn vị.
Con người phẩm chất yếu đuối, nên không thể trực tiếp đối kháng về năng lượng với ma thú.
Khi tiếp xúc với ma thú, thứ họ cảm nhận được không phải sức mạnh thuần túy, mà là áp lực của phẩm chất.
Dù ma thú không mạnh hơn quá nhiều về thể chất, nhưng chỉ riêng sự tồn tại của năng lượng phẩm chất kia cũng đủ tạo ra cảm giác bị áp chế.
Ma thú dựa vào ma hạch để duy trì ưu thế bẩm sinh là điều khiển ma khí.
Con người thì dựa vào ý chí, chiến thuật và số lượng.
Ở mạng nội bộ, không biết từ khi nào, trong đám phân thân bắt đầu xuất hiện những kẻ không còn thỏa mãn với rèn luyện ý thức chiến đấu kiểu an toàn.
Chỉ đứng sau tuyến phòng ngự, mô phỏng tình huống, hoặc đối kháng có kiểm soát đã không còn đủ kích thích đối với bọn họ nữa.
Những tên này rất thẳng thắn.
Chúng trực tiếp gửi yêu cầu lên bộ chỉ huy, xin được phân phối vài con ma thú 0 giai để "quyết đấu thực chiến", với lý do là tích lũy kinh nghiệm chiến đấu cho toàn bộ phân thân.
Lý do nghe thì rất chính đáng.
Nhưng ai cũng hiểu rõ trong lòng chúng đang nghĩ gì.
Phân thân trực ở bộ chỉ huy vừa nhìn bản yêu cầu là biết ngay —— bọn này muốn đánh quái.
Không phải nghiên cứu, không phải kiểm nghiệm chiến thuật cao cấp, mà đơn thuần là thích cái cảm giác bắt nạt mấy con ma thú cấp thấp, thích cái khoảnh khắc xông lên chém thẳng, máu me văng tung tóe, không cần suy nghĩ quá nhiều.
Nói cho đúng thì, đám phân thân này chưa đủ tư cách đi liều với 1 giai, nhưng lại dư thừa khi mà đánh cấp thấp ma thú.
Phân thân phụ trách xử lý hồ sơ ngồi trong bộ chỉ huy nhìn đống yêu cầu ấy, khóe miệng giật giật.
Hắn cũng là phân thân, cũng hiểu rõ cái cảm giác ngứa tay kia là từ đâu mà ra.
Thật ra trong lòng hắn cũng muốn lên tiền tuyến, muốn tự tay chém vài con ma thú cho hả giận.
Nhưng hắn đang ở bộ chỉ huy.
Ở đây không có tiếng gào thét của ma thú, không có mùi máu tanh, chỉ có số liệu, báo cáo, và những quyết định phải cân nhắc trước sau.
Chức trách của hắn là giữ cho toàn bộ hệ thống vận hành ổn định, chứ không phải thỏa mãn ham muốn cá nhân.
Hắn nhìn những dòng chữ trên màn hình, trong đầu thoáng qua một ý nghĩ rất rõ ràng:
Đợi chuyển khỏi vị trí ở bộ chỉ huy đã...
đến lúc đó, hắn cũng sẽ chém quái sau.
Không ai nói ra điều đó, nhưng hầu như tất cả phân thân đều nghĩ giống nhau.
Bộ chỉ huy lúc này giống như một cái lồng, giam giữ đám kẻ vốn quen với hành động.
Còn tiền tuyến, với ma thú 0 giai kia, lại giống như một nơi xả áp hoàn hảo.
Bộ chỉ huy bắt đầu đồng ý và rồi tạo ra chiến trường đánh cấp thấp ma thú được xuất hiện nhưng mà cần có được cho ma thú vào một các hoàn chỉnh thì mới có quái để đánh.