Đáng sợ hơn cả, ma khí không chỉ ăn mòn vật chất, mà còn trực tiếp xâm nhập sự sống và linh hồn.
Sinh linh tiếp xúc lâu dài với ma khí sẽ dần bị ô nhiễm...
ý chí suy yếu, cảm xúc méo mó, bản năng bạo lực bị phóng đại....
Khi sự xâm thực vượt quá giới hạn chịu đựng, linh hồn sẽ sụp đổ, thân thể bị chiếm đoạt, từ đó sinh ra ma vật....
Ma vật không có khái niệm đạo đức hay sợ hãi.
Chúng chỉ biết tấn công, xâm lấn, chiếm đoạt lãnh thổ và gieo rắc ma khí nhiều hơn nữa.
Trong chiến đấu, ma vật sở hữu sức sống bền bỉ dị thường, dù bị thương nặng vẫn có thể tiếp tục hành động.
Ở cùng cảnh giới, ma vật thường có thể đấu ngang, thậm chí áp chế sinh linh bình thường, nhờ vào thể chất bị ma khí cường hóa và sự tồn tại gần như không cần lo lắng...
Chính vì vậy, ma khí được xem là thứ đáng sợ hơn cả bản thân ma tộc.
Bởi ma tộc chỉ là kẻ sử dụng nó...
Trong những ghi chép cổ xưa và truyền thuyết bị phong tỏa, từng có lời đồn rằng ma khí cấp cao không chỉ là nguồn ô nhiễm, mà còn là một dạng căn nguyên sinh sôi.
Người ta nói rằng, khi ma khí đạt tới một cấp độ đủ cao, nó sẽ không còn đứng yên hay đơn thuần lan tỏa.
Ma khí cấp cao sẽ tự động phân giải, từng chút một sinh ra ma khí cấp thấp, giống như một nguồn suối không bao giờ cạn, âm thầm duy trì sự tồn tại của toàn bộ hệ thống ma khí ở tầng dưới.
Chính vì đặc tính ấy, nơi nào từng xuất hiện ma khí cấp cao, dù chỉ trong thời gian ngắn, thì sau đó rất lâu vẫn sẽ liên tục sinh ra ma khí cấp thấp, khiến vùng đất ấy vĩnh viễn không thể thanh tẩy hoàn toàn.
Nhưng mà ngoài ma vật và ma tộc thì hiện tại hầu hết các vị diện đều phải chiến đấu với ma thú.
Ma vật thì hiếm và chỉ những vị diện chiến bại với những sinh linh không bị thôn phệ mới có thể bị chuyển hóa.
Còn ma tộc thì còn đáng sợ hơn thuộc về hiếm ở những lãnh chúa cấp thấp.
Ma thú thì vô cùng vô tận với những lời nói khác nhau, đẳng cấp này hiện tại thì hắn chưa biết được.
Đối với ma tộc, ma thú thì ma khí cấp cao lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Trong truyền thuyết, nó được xem là đại bổ chi vật.
Chỉ cần hấp thu một lượng nhỏ, huyết mạch sẽ được cường hóa, thân thể trở nên cứng cáp hơn, ma khí trong cơ thể tinh khiết và ổn định hơn trước.
Với ma thú, ma khí cấp cao có thể thúc đẩy tiến hóa, rút ngắn quá trình trưởng thành vốn cần vô số thời gian.
Với ma tộc, nó thậm chí còn có khả năng gia cố căn cơ, mở rộng giới hạn tiềm năng, trở thành bàn đạp cho việc đột phá cảnh giới.
Cũng vì vậy, những nơi từng tồn tại ma khí cấp cao luôn là điểm tranh đoạt điên cuồng.
Ma thú sẽ bị bản năng hấp dẫn mà tụ tập.
Ma tộc sẽ không tiếc giá nào để chiếm giữ, phong tỏa, thậm chí hủy diệt cả một vị diện, chỉ để độc chiếm nguồn ma khí ấy.
Thế nhưng, tất cả những điều này chỉ tồn tại dưới dạng truyền thuyết.
Với các sinh linh ở tầng thấp, ma khí cấp cao là thứ không được phép tiếp xúc, không được phép nghiên cứu.
Bởi vì có những bí mật,
chỉ riêng việc nghe thấy...
đã đủ để bị quy tắc xóa bỏ theo một cách nào đó.
Ma khí bản thân không thể trực tiếp chuyển hóa thành năng lượng.
Chỉ khi ma thú hoặc ma tộc bị đánh giết, năng lượng mới được sinh ra mà trong bản hướng dẫn không hề nói.
Ma khí chỉ là môi trường sinh tồn và nuôi dưỡng bọn chúng, còn sinh mệnh của ma thú, ma tộc mới là vật dẫn thật sự cho năng lượng phản hồi.
Theo dòng thông tin truyền thừa hiện lên trong thức hải, Mệnh Kỳ dần hiểu ra bản chất của nơi này.
Lãnh chúa triệu hồi lĩnh dân, bồi dưỡng bọn họ, đưa họ ra chiến trường đối mặt với ma thú.
Mỗi lần chiến thắng, mỗi sinh mệnh bị đánh bại, đều sẽ phản hồi lại năng lượng cho lãnh địa, khiến nó mạnh lên từng chút một.
Đó là một vòng tuần hoàn tàn khốc nhưng hiệu quả.
Chỉ là... vòng tuần hoàn ấy ở những khu vực này đã sắp vỡ nát.
Ma thú quá mạnh.
Mạnh đến mức đa số lãnh chúa chỉ có thể cố thủ, cầm cự từng ngày, tiêu hao sinh mệnh và thời gian để đổi lấy một chút an ổn mong manh.
Khi dòng thông tin ấy hiện rõ, sống lưng Mệnh Kỳ lạnh toát, cảm giác ớn lạnh lan dọc theo xương sống.
Để duy trì sự tồn tại và phát triển, lãnh chúa không thể chỉ dựa vào một con đường duy nhất, mà buộc phải đi song song trên nhiều hướng khác nhau, lợi dụng tối đa những quy tắc có lợi cho bản thân trong thế giới này.
Lãnh chúa còn phải vận dụng các quy tắc khác: bồi dưỡng lĩnh dân để tăng hiệu suất săn giết, mở rộng lãnh địa để tăng phạm vi hấp thu, ổn định pháp tắc để giảm tổn hao năng lượng.
Thậm chí, việc lựa chọn loại lĩnh dân nào, thời điểm chiến đấu ra sao, hay là ưu tiên phòng thủ hay tiến công, và chế tạo nhiều thứ quy tắc khác nhau có lợi ích cho bản thân của mình.
Nói cách khác, lãnh chúa không phải kẻ mạnh nhờ sức lực đơn thuần, mà là kẻ hiểu luật chơi và biết cách khai thác nó.
Mệnh Kỳ khẽ thở dài, ánh mắt rơi vào phần truyền thừa liên quan đến lĩnh dân.
Theo ghi chép, lĩnh dân được chia thành hai loại.
Loại thứ nhất là triệu hồi trực tiếp: những sinh mệnh đã đủ mười tám tuổi, bọn họ biết cách sinh tồn, biết nhận thức môi trường xung quanh, hiểu những quy tắc phổ thông nhất của lãnh địa và ma khí.
Họ hiểu cái gì nguy hiểm, cái gì có thể tiếp cận, biết dùng công cụ thô sơ, biết tổ chức lao động, biết nghe theo mệnh lệnh của lãnh chúa.
Nhưng ngoài những điều đó ra, gần như trống rỗng.
Và tiềm lực của họ cực thấp, huyết mạch thuần nhất, hoàn toàn trùng với chủng tộc phổ thông.
Dù lãnh chúa đã tiến hóa đến cấp độ cao hơn, lĩnh dân được triệu hồi trực tiếp vẫn chỉ là "bản thể nguyên thủy" yếu ớt, chưa tiến hóa, chưa phát triển so với các chủng tộc cùng gốc nhân tộc nhưng đã phát triển vô số thế hệ.
Ví dụ như lãnh chúa tóc đỏ hay có dấu hiệu đặc thù thì nếu triệu hồi trực tiếp, lĩnh dân của hắn cũng chỉ là nhân tộc phổ thông, khó có khả năng theo kịp bước tiến của chủ nhân.
Loại thứ hai là thụ nôi.
Sinh mệnh được thai nghén trong thụ nôi sẽ được tăng cường huyết mạch, dung hợp nhiều loại tiềm năng khác nhau.
Dù hình thái không hoàn toàn giống lãnh chúa, nhưng bọn họ lại sở hữu địa vị cao hơn hẳn so với nhân tộc phổ thông.
Tiềm lực vượt trội, tâm trí trưởng thành nhanh chóng, truyền thừa tiếp nhận được nhiều hơn.
Chỉ có điều, khi vừa sinh ra, thể xác của họ chỉ tương đương với sáu tuổi, cần thời gian để trưởng thành, để thích nghi, để biến tiềm lực thành sức mạnh chân chính.
Nhưng truyền thừa vẫn chưa kết thúc.
Bên dưới hai loại lĩnh dân quen thuộc ấy, còn tồn tại — cũng là loại khiến nhịp tim Mệnh Kỳ khẽ chậm lại trong vô thức.
Hậu duệ của cường giả.
Đó không phải sinh mệnh được triệu hồi, cũng không hoàn toàn là thụ nôi thông thường.
Hậu duệ được sinh ra từ huyết mạch tinh luyện trực tiếp, là sự kéo dài của bản thân trong hình thái sinh mệnh độc lập.
Huyết mạch của họ đã trải qua sàng lọc, cô đọng và tinh luyện, loại bỏ tạp chất, chỉ giữ lại phần tinh túy nhất.
So với lĩnh dân triệu hồi, bọn họ mạnh hơn không chỉ một tầng.
So với sinh mệnh thụ nôi, tiềm lực của họ càng ổn định.
Ngay từ khi sinh ra, hậu duệ đã mang theo dấu ấn pháp tắc mơ hồ, có khả năng ảnh hưởng trực tiếp với lãnh địa.
Tốc độ trưởng thành của họ nhanh hơn, giới hạn cao hơn, con đường phát triển rõ ràng hơn rất nhiều.
Trong truyền thừa thậm chí còn ghi chép: một hậu duệ cường giả trưởng thành, có thể sánh ngang thậm chí vượt qua một nhóm lớn lĩnh dân phổ thông.
Mệnh Kỳ lặng im hồi lâu, ánh mắt dừng lại trên dòng truyền thừa liên quan đến loại thứ hai — bồi dưỡng huyết mạch bằng thụ nôi.
Khóe môi cậu khẽ cong lên, một nụ cười rất nhẹ, rất thật.
Không phải cuồng hỉ, cũng không phải kích động, mà là cảm giác an tâm hiếm hoi sau khi cân nhắc tất cả những con đường sinh tồn khắc nghiệt.
Ít nhất... hắn không phải bắt đầu từ tầng thấp nhất.
Là sinh mệnh được thụ nôi bồi dưỡng, huyết mạch của cậu đã được tăng cường ngay từ ban đầu, tiềm lực vượt xa phổ thông nhân tộc.
Dù thể xác còn non nớt, cần thời gian để trưởng thành, nhưng con đường phía trước rõ ràng hơn, ổn định hơn.
Quan trọng hơn cả, hắn có quyền tiếp cận sâu hơn với truyền thừa, hiểu được quy tắc của lãnh địa, hiểu được cách thế giới này vận hành.
Trong một thế giới mà phần lớn lãnh chúa chỉ có thể cầm cự tuyệt vọng, điểm xuất phát cao hơn một bước đã là ưu thế sống còn.
Mệnh Kỳ khẽ thở ra một hơi.
Niềm vui ấy không ồn ào, không phô trương, nhưng lại vững chắc như rễ cây bám sâu vào lòng đất.
Hắn biết rõ, lựa chọn này không khiến con đường phía trước trở nên dễ dàng...
Nhưng ít nhất, hắn có tư cách đi tiếp.