Ngôn Tình Lẳng Lơ Cho Anh Xem

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Lẳng Lơ Cho Anh Xem
Chương 61: Chương 61


Trong phòng ngủ, Du Duyệt Duyệt rón ra rón rén tới gần giường.
“Mẹ” Cô nhỏ giọng kêu một tiếng, thấy bà không có đáp lại liền tiến đến gần hơn một chút.
Mẹ Du còn đang ngủ say, có thể nhìn thấy rõ dấu vết của năm tháng trên khuôn mặt bà nhưng nhìn bà vẫn rất xinh đẹp.
Dung mạo của Du Duyệt Duyệt chính là được thừa hưởng từ mẹ, chẳng qua là do trước kia cô rất béo nên không ai phát hiện ra điểm này.
Mà cũng không thể nói là không ai phát hiện ra, Quý Lâm là người duy nhất thích cô trước khi cô gầy đi.

Du Duyệt Duyệt nhìn xung quanh phòng, cô đi tới trước gương trang điểm, cầm lấy cây lược chải tóc rồi cọ cọ nó lên mặt mẹ Du, rất nhanh bà liền trở mình.

Cô lại nổi hứng trêu ghẹo, tiếp tục đổi bên để chọc bà.
Cứ như vậy làm sao có thể ngủ nổi nữa, cuối cùng mẹ Du cũng tỉnh.
“Lão Du, ông đừng có quấy rầy giấc ngủ của tôi.” Tuy rằng bà đã tỉnh nhưng không chịu mở mắt, còn cho là chồng đang chọc mình.

Du Duyệt Duyệt hắng giọng, "Mẹ là còn nè!"
Mẹ Du nghe được giọng nói quen thuộc, cuối cùng cũng chịu mở mắt ra.

“Duyệt Duyệt?”
“Là con, con ghé qua thăm ba mẹ.

Chẳng lẽ mẹ quên hôm nay là sinh nhật mẹ sao?”
Mẹ Du lập tức tỉnh ngủ hẳn, “Duyệt Duyệt? Lại đây cho mẹ xem con gái yêu của mình có gầy đi không?!”
Du Duyệt Duyệt cúi người xuống để mẹ Du nhìn rõ hơn.

Bà đưa tay nhéo nhẹ lên mặt cô.
“Mặt có mấy miếng thịt, chẳng còn đáng yêu như hồi nhỏ nữa.

Gần đây con có ăn uống đầy đủ không đó?”
“Mẹ không cần lo, gần đây con ăn uống rất được, bằng không mẹ cho rằng mấy miếng thịt trên mặt con từ đâu ra? Còn nữa, hôm nay con đến mừng sinh nhật mẹ, sao mẹ cứ nói con.”
Mẹ Du liếc mắt nhìn Du Duyệt Duyệt, “Mẹ mày chỉ có một đứa con gái là mày, không quan tâm mày thì quan tâm ai? Gần nhất có quen ai chưa? Tiểu Lý nhà kế bên sắp kết hôn rồi đó.”
Hiện tại Du Duyệt Duyệt không còn sợ hãi mỗi khi người trong nhà nhắc đến chuyện kết hôn nữa, cô tự tin trả lời, "Đương nhiên là có rồi, hôm nay con còn mang bạn trai theo, anh ấy đang uống trà ở ngoài với ba đó."
Mẹ Du nghe xong thì rất kinh ngạc, "Con đừng có gạt mẹ đó, cả bốn năm đại học không yêu đương với ai, mẹ còn tưởng là con muốn làm ni cô suốt cả đời chứ.”
Du Duyệt Duyệt thân mật ôm lấy cánh tay bà, làm nũng nói: “Mẹ, mẹ nói bậy gì vậy~ Cả đời này con sẽ không bao giờ làm ni cô đâu.

Mẹ mau dậy đi, con ra ngoài chờ mẹ.”
Mẹ Du dùng ngón tay gõ nhẹ lên trán cô, “Lớn rồi còn nhõng nhẽo.”
Du Duyệt Duyệt hừ một tiếng, sau đó chạy ra khỏi phòng ngủ, vừa ra liền thấy Quý Lâm đang nói chuyện với ba cô, có vẻ như hai người khá hợp nhau.

“Mẹ vừa dậy rồi, giờ đang thay quần áo.” Du Duyệt Duyệt nói xong liền đi tới ngồi cạnh Quý Lâm.
Ba Du buồn rầu nhìn con gái cưng và con rể tương lai, trong lòng thầm thở dài một tiếng.

Thời gian thật sự trôi qua quá nhanh, mới chớp mắt mà con gái đã lớn rồi.
“Để ba đi xem mẹ con đã thay đồ xong chưa.” Ba Du nói xong liền đứng dậy.
Chờ ông vào phòng ngủ, Du Duyệt Duyệt lập tức dựa vào người Quý Lâm.
“Anh cảm thấy ấn tượng của ba em về anh thế nào?”
“Tạm được.”
Cô cười đến cong mắt, “Tự tin gớm nhỉ?”
Quý Lâm bị Du Duyệt Duyệt trêu chọc nhiều rồi nên không còn bị động như lần đầu, anh nắm lấy bàn tay cô đang sờ loạn ở bên hông mình rồi, “Không phải là tự tin, mà là tin tưởng.

Còn nữa, đây không phải là lúc để em nghịch ngợm xằng bậy đâu.”
Du Duyệt Duyệt rút tay về, ngồi thẳng dậy, kiêu ngạo hừ một tiếng, “Nói cứ như em thèm khát lắm vậy.

Còn không biết lúc nãy ai mới là người suýt không kìm được? Hình như là cái người tên Quý Lâm thì phải.”
Quý Lâm hoàn toàn bất lực trước Du Duyệt Duyệt.
“Đừng náo.”
Cô giả vờ khó hiểu hỏi lại: “Hả? Anh vừa mới nói gì đó? Em không nghe rõ.”
Quý Lâm cúi người qua sát bên tai cô, lặp lại một lần nữa.
Du Duyệt Duyệt ngứa ngáy rụt cổ lại rồi cười khanh khách.
“Anh mới là người đừng náo đó, ngứa chết em.”.
 
Lẳng Lơ Cho Anh Xem
Chương 66: Chương 66


Bên trong Du Duyệt Duyệt còn chứa đầy t1nh dịch của Quý Lâm, chỉ cần nghĩ đến cảnh anh sẽ phải nuốt thứ mình vừa bắn cho cô khiến cô cảm thấy vô cùng hưng phấn, có cảm giác như đang vấy bẩn anh.
Quý Lâm ở trong mắt người khác như thần tiên không dính khói lửa phàm tục.

Nhưng giờ phút này, anh lại vì cô mà đắm chìm vào trong tình d*c, thậm chí còn tình nguyện khẩu giao cho cô.
Du Duyệt Duyệt không nhịn được mà kẹp chặt hai chân, nhưng vừa mới khép lại một nửa thì đã bị cưỡng chế tách ra.

Sức lực của Quý Lâm rất lớn, cho dù là đã nhẹ tay hơn nhưng Du Duyệt Duyệt vẫn không tài nào phản kháng lại được.
Ngoại trừ đầu lưỡi, Du Duyệt Duyệt còn cảm giác được sự tồn tại rõ ràng của ngón tay bên trong cơ thể cô.

Ngón tay cắm sâu vào tiểu huy3t đỏ bừng, t1nh dịch theo đó mà ào ạt chảy ra bên ngoài.
T1nh dịch dính nhớp chảy qua đáy chậu, cảm giác giống như có động vật nhuyễn thể nào đó bò qua, vừa ướt vừa ngứa.
Cô không thể nào khống chế phản ứng cơ thể của mình, và cũng chẳng có biện pháp phản kháng, hơn nữa người đưa ra yêu cầu này lại chính là cô.

Vì sợ làm đau Du Duyệt Duyệt nên khi ngậm lấy miệng huyệt, động tác của Quý Lâm rất nhẹ nhàng.

Nhưng cái nhẹ nhàng này mới làm cô khó chịu, ngứa ngáy đến phát điên.
Du Duyệt Duyệt khẽ run rẩy, bây giờ cô chỉ muốn làm cái gì đó để giảm bớt sự tê ngứa trong cơ thể.
Lúc này cô mới chú ý tới hai bầu nhũ trước ngực mình, sau đó nhanh chóng đưa tay xoa bóp chúng.

Hai bầu ng ực vừa trắng vừa tròn, qu@ng vú màu hồng phấn cực kỳ đáng yêu.

Du Duyệt Duyệt vừa vân vê vừa th ở dốc, bộ ng ực phập phồng lên xuống, nhìn rất mê người.
Cảnh đẹp như vậy mà Quý Lâm lại không nhìn thấy vì anh đang bận vùi đầu vào giữa hai ch@n cô.
Thứ càng nhỏ càng linh hoạt nên kh0ái cảm mà đầu lưỡi mang lại hoàn toàn khác côn th*t.

Tuy nhiên do kỹ thuật khẩu giao của Quý Lâm không tốt cho lắm nên mỗi lần li3m tới chỗ nào là chỗ đó lại truyền đến cảm giác ngứa ngáy nhưng không được đến thỏa mãn.
Nói đúng hơn thì là thoải mái xong lại cảm thấy trống rỗng, điều đó càng làm cô thêm khó chịu.

Hiện tại Du Duyệt Duyệt hoàn toàn hối hận vì đã kêu Quý Lâm khẩu giao cho cô, đây không phải là đang tự tra tấn bản thân sao?!
Cô nhanh chóng chống tay ngồi dậy rồi nói với Quý Lâm: “Đủ rồi, anh mau dừng lại đi, aaa ——”
Khi Quý Lâm ngẩng đầu lên, chóp mũi vô tình cọ qua âm đ ế, vốn đang bị kích thích sắp đến cao trào, lần này Du Duyệt Duyệt trực tiếp l3n đỉnh.
Toàn bộ d*m thủy đều phun hết lên mặt Quý Lâm, bởi vì quá nhiều mà thậm chí còn chảy dọc xuống theo cổ.

Du Duyệt Duyệt giật mình kêu một tiếng, hưởng thụ giây phút đạt c@o trào này.
Quý Lâm li3m li3m môi dưới, hương vị này thật sự rất mới lạ nhưng cũng không quá khó nuốt.

Và quan trọng nhất là nó có một tác dụng rất rõ ràng, đó chính là kích d*c.

Quý Lâm có cảm giác rất khát, khát đến mức yết hầu như sắp bị thiêu cháy.

Mà cơ thể xinh đẹp trắng nõn trước mặt anh như một hũ mật hoa thơm ngọt, chỉ cần uống một hơi là có thể giảm bớt cơn khát.
D*c vọng đen tối chiếm cứ hết con người Quý Lâm, anh đè lên người cô, từ bụng nhỏ hôn một đường thẳng lên tới trước ngực.
Bởi vì vừa mới khẩu giao cho Du Duyệt Duyệt xong nên trong miệng anh còn sót lại hỗn hợp t1nh dịch cùng d*m thủy, mà tất cả chất lỏng nhớp nháp này giờ đây đều dính hết lên người cô.
Du Duyệt Duyệt ngứa ngáy đến tê dại, từng ngón tay nắm chặt khăn trải giường.
Giờ phút này trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ, sao Quý Lâm còn chưa c ắm vào?!
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~.
 
Lẳng Lơ Cho Anh Xem
Chương 67-68


<b>Chương 67</b>

<b>- ---
Du Duyệt Duyệt cong chân chủ động câu lấy eo Quý Lâm.

Quý Lâm vẫn luôn tập luyện duy trì vóc người nên eo bụng rất chắc, cơ bắp cân xứng.
Kể từ khi yêu nhau, Du Duyệt Duyệt nhìn chỗ nào của anh cũng thấy thích mắt.

Cô kìm nén tiếng r3n rỉ, nói: “Sao anh vẫn chưa c ắm vào? Cứng không nổi sao?”
Quý Lâm ngẩng đầu lên khỏi ngực cô, nhìn anh không có vẻ gì là tức giận nhưng khí chất trên người lại thay đổi.
Trong đầu Du Duyệt Duyệt nổi lên hồi chuông báo động, chuyện này đã xảy ra bao nhiêu lần rồi, cô nói chuyện không suy nghĩ gì cả, đợi đến lúc hối hận thì đã quá muộn.
Quý Lâm không trả lời Du Duyệt Duyệt mà đỡ lấy d**ng v*t, trực tiếp c ắm vào tiểu huy3t ẩm ướt.

Tiểu huy3t vốn đã được "chăm sóc" trước đó nên rất dễ dàng tiếp nhận nguyên thân gậy, nhiệt tình m*t lấy.

Nơi này của Du Duyệt Duyệt cũng được coi là hàng cực phẩm, không chỉ xinh đẹp ở bên ngoài, mà bên trong cũng tuyệt vời không kém, hút đến mức Quý Lâm dục tiên dục tử.
côn th*t c**ng cứng như chày sắt, mỗi lần c ắm vào đều khiến cô phun nước liên tục.

Không phải Du Duyệt Duyệt không muốn kìm nén tiếng r3n rỉ của mình, mà căn bản là không kìm nén được.

Mỗi lần Quý Lâm nghiêm túc, mạnh bạo động eo, cô mới có thể cảm nhận rõ sự chênh lệch thể lực giữa hai người.

Cô giống như một con mồi yếu ớt không tài nào chống lại được người thợ săn hung ác, chỉ có thể mặc cho hắn xâu xé.
Cơ thể cô bị khống chế bởi tình d*c, kh0ái cảm truyền đi khắp cả người.
Du Duyệt Duyệt nhỏ giọng nức nở dưới sự k1ch thích mãnh liệt, không phải bởi vì cô khó chịu, mà là bởi vì quá mức sảng khoái, sảng khoái đến mức linh hồn như sắp tan biến.

Từng đợt cao trào liên tiếp ập tới, miệng tử c ung như một đứa trẻ ngậm kẹo, m*t chặt lấy d**ng v*t, muốn cùng đối phương l3n đỉnh sung sướng.

Cơ thể trắng nõn mềm mại của cô đã trở nên hồng hào và quyến rũ bởi những cơn cực kh0ái lặp đi lặp lặp lại và sự dày vò, vuốt v e của anh.
Du Duyệt Duyệt căn bản không nhớ rõ bản thân rốt cuộc đã cao trào bao nhiêu lần, càng không thể nhớ nổi họ đã thay đổi bao nhiêu tư thế.

Điều duy nhất cô nhớ rõ chính là kh0ái cảm ở lần cuối cùng bắn t1nh.

Sau đó cô ngất lịm đi vì không còn chút sức lực nào nữa.
Cơ thể hoàn mỹ dính đầy chất lỏng nhớp nháp và dấu tay, chỉ nhìn thôi cũng đủ biết là trận tình ái vừa rồi có bao nhiêu mãnh liệt.
Quý Lâm vô cùng thỏa mãn, nhưng anh cũng tự biết bản thân hôm nay hơi quá đáng, sau khi xong việc liền rút côn th*t ra khỏi tiểu huy3t.

côn th*t mới vừa bắn t1nh xong còn chưa mềm hẳn, kích cỡ cũng khá lớn, khi rút ra lại vô tình cọ vào vách động mang đến k1ch thích khiến cho Du Duyệt Duyệt đang ngất xỉu cũng không khỏi run rẩy một chút.

Sau khi không còn bị tắc bởi d**ng v*t, chất lỏng màu trắng đặc sệt chậm rãi chảy ra, che kín miệng huyệt sưng đỏ.
Quý Lâm nhìn cảnh tượng này một hồi lâu, sau đó bế Du Duyệt Duyệt lên.
Vóc dáng của cô nhỏ nhắn, cho dù có thêm chút da chút thịt cũng vẫn nhẹ như bông.

Anh bế cô hoàn toàn không tốn chút sức lực nào.
Thật ra là Quý Lâm cảm thấy Du Duyệt Duyệt còn chưa đủ nặng, dù có ăn ít cũng không đến nổi gầy như vậy.

Về sau anh sẽ làm cho người trên tay mình nặng hơn một chút.

Sau khi thoát khỏi bể dục, Quý Lâm lại trở về bộ dạng ôn tồn lễ độ thường ngày.

Động tác tắm rửa cho Du Duyệt Duyệt rất nhẹ nhàng, không hề làm đau cô, thậm chí còn nghiêm túc lau người cho cô thật sạch sẽ.

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~.

<b>Chương 68
</b>

Sau nhiều ngày dung tục quá độ, Du Duyệt Duyệt dần cảm thấy có chút thư thái, nhẹ nhàng.

Tình yêu là một thứ gì đó rất tích cực, nó có thể khiến con người ta mạnh mẽ hơn, vui vẻ hơn, can đảm hơn.

Khi cô còn nhỏ, có cha mẹ ở bên hậu thuẫn, bao dung hết thảy, cho nên dù có mập mạp, Du Duyệt Duyệt vẫn rất lạc quan. Sau khi lớn lên, tiếp xúc với nhiều người hơn, cô không thể tránh khỏi việc gặp phải những người xấu tính, ác ý, không muốn ai tốt hơn họ. Ngày qua ngày bị đả kích, cho dù là người lạc quan đến mấy cũng phải nghi ngờ về bản thân. Đã từng có một đoạn thời gian cô cảm thấy mập là một cái tội, không dám ăn uống gì cả. Cũng may là hiện tại cô đã tỉnh ngộ ra, chỉ cần không ảnh hưởng đến sức khỏe thì có ăn nhiều một chút cũng chẳng sao.

Vì vậy người trước giờ chưa từng đi khảo sát đánh giá đồ ăn như Du Duyệt Duyệt lần này cũng đi theo những đồng nghiệp khác vào nhà ăn. Đến đây rồi cô mới biết tưởng tượng hương vị qua ảnh chụp vẫn còn thiếu sót.

Tiền Hà Đồng thấy Du Duyệt Duyệt hôm nay không chỉ đi chung mà còn ăn rất khá thì vô cùng tò mò.

“Duyệt Duyệt, cậu không định giữ dáng nữa sao?”

Du Duyệt Duyệt vừa mới nuốt xong miếng thịt xào chua ngọt, trong miệng vẫn dư vị thơm ngon đó, cô chép chép miệng cảm nhận hết hương vị của món ăn, phải mất một lúc sau mới phản ứng lại.

“Hả? Cậu vừa mới nói cái gì đó?”

Tiền Hà Đồng kiên nhẫn lặp lại một lần, Du Duyệt Duyệt đáp: “Bởi vì tớ cảm thấy phàm là người thì không thể phụ lòng thức ăn ngon được.”

“Hơ, trả lời cũng như không.”

Du Duyệt Duyệt hắng giọng, “Sau này tớ sẽ đi đánh giá đồ ăn với mọi người nên đừng hòng tranh với tớ.”

Tiền Hà Đồng buồn rầu xoa xoa bụng mình rồi nói: “Cậu cho rằng tớ dám tranh với cậu sao? Dạo này thịt trên bụng tớ càng lúc càng dày, cậu nói xem đây có được tính là tai nạn lao động không?”

Du Duyệt Duyệt nghe xong không kìm được mà bật cười, “Sếp mà nghe được là cậu toi đời. Tuy rằng tiền lương nghề đánh giá đồ ăn của chúng ta không cao nhưng người muốn vào làm tuyệt đối không thiếu. Công việc nhàn nhã, thậm chí ngày nào cũng có tiền ăn.”

Càng nói Du Duyệt Duyệt càng cảm thấy trước kia cô thật sự quá ngu ngốc, bỏ lỡ nhiều cơ hội ăn miễn phí như vậy. Tuy là cô không thiếu tiền, nhưng cũng không phải kiểu người tiêu xài hoang phí, có thể ăn miễn phí thì càng tốt.

Nửa tháng trôi qua, Du Duyệt Duyệt vẫn thường xuyên đi với mọi người, cân nặng cũng tăng lên chút ít. Thật ra cô vẫn lén kìm nén bản thân, tuy rằng có ăn nhưng không nhiều lắm, coi như là nếm thử hương vị cho đỡ thèm.

Nửa tháng nữa lại trôi qua, Du Duyệt Duyệt đứng trước gương cẩn thận nhìn toàn bộ cơ thể mình.

Lúc này cô chỉ mặc một cái qu@n lót, bộ ng ực so với trước kia to hơn một chút, mỗi chỗ trên cơ thể đều thêm một tí thịt, không những không béo mà càng thêm đầy đặn, trắng nõn.

Thậm chí cô còn muốn thử tự cắn bản thân xem có phải giống kẹo bông gòn hay không.

Du Duyệt Duyệt vui vẻ cười một tiếng rồi mặc quần áo vào.

Bởi vì vòng 1 lớn hơn nên áo ngực mặc vào có hơi chật. Du Duyệt Duyệt cúi đầu nhìn một mảng thịt lớn bị ép ra bên ngoài, khuôn mặt có chút bất đắc dĩ.

Còn tưởng rằng được ăn chùa là món hời lớn chứ, cuối cùng lại phải tốn tiền thay toàn bộ đồ lót mới.

Cô xoa xoa 2 bên ngực, nh* thịt trắng mềm theo đó lắc lư vài cái.

Du Duyệt Duyệt tròng một chiếc váy màu hồng nhạt lên người, vốn dĩ cái váy này lúc mua có hơi rộng nhưng bây giờ mặc lên lại có chút chật.

Phần cánh tay hơi bó lại, không dễ di chuyển, trước ngực bị ép lại, hai luồng nh* thịt càng hiện lên rõ ràng.

Quả thật là Du Duyệt Duyệt rất ph óng đãng, nhưng chỉ trong giới hạn trong không gian riêng tư. Ngày thường cô ăn mặc rất kín đáo, không bao giờ để lộ dáng người.

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 
Lẳng Lơ Cho Anh Xem
Chương 69: Chương 69


Du Duyệt Duyệt chán nản lẩm bẩm phải đi mua đồ lót mới sau đó kiếm một cái áo khoác rộng thùng thình mặc vào.
Hôm nay là thứ bảy, cô có hẹn với bạn thân Đàm Linh đi dạo phố.

Thật ra cô cũng có thể kéo Quý Lâm đi mua nội y mới với cô, chắc chắn đến lúc đó sẽ có cơ hội chọc anh.
Nhưng vì nghĩ đến khả năng tự chủ của bản thân, cô sợ lúc đó mình sẽ yêu cầu anh làm cô trong phòng thay đồ mất.
Tuy rằng l@m tình nơi công cộng rất k1ch thích nhưng Du Duyệt Duyệt vẫn giữ được lý trí.
Xã hội bây giờ đã thoáng hơn trước rất nhiều, ngành công nghiệp tình d*c cũng đã trở thành chuyện rất bình thường, không nhất thiết phải làm những chuyện "bậy bạ" ở bên ngoài.
Nhưng nếu muốn trải nghiệm thì không phải không có khả năng, hiện nay xuất hiện rất nhiều hội quán có dịch vụ trải nghiệm tình thú ở nơi công cộng, có thể trải nghiệm rất nhiều thể loại ở đó.

Du Duyệt Duyệt vừa thay giày vừa nghĩ xem ngày nào đó sẽ dẫn Quý Lâm đ ến chơi một lần.
Nên chơi thử loại nào đây ta? Ngục giam? Bệnh viện? Hay là phòng học?
Phòng học… Du Duyệt Duyệt bỗng nhiên nghĩ tới thời cao trung của hai người.
Lúc ấy cô vẫn còn là một cô bé mũm mĩm, thật ra cũng không mũm mĩm lắm, nhưng có vài người chỉ muốn thoả mãn sự xấu xa của bản thân bằng cách dìm người khác xuống.
Nếu lúc ấy cô không chia tay với Quý Lâm thì liệu họ có ăn trái cấm khi chưa đủ tuổi hay không? Nghĩ lại thì với cái tính tình bảo thủ, cổ hủ đó của anh thì chắc chắn là không có khả năng.
Du Duyệt Duyệt thay giày xong liền ra cửa, cô đã hẹn Đàm Linh ở lối vào của trung tâm mua sắm.

Bình thường Đàm Linh đều rất đúng giờ nhưng hôm nay Du Duyệt Duyệt phải chờ rất lâu.

Cô sợ Đàm Linh xảy ra chuyện nên nhanh chóng lấy điện thoại ra định gọi hỏi xem.

Ngay lúc đó Du Duyệt Duyệt bị người ta đi ngang qua đụng phải.

Mắt thấy chiếc điện thoại hơn 8000 tệ sắp chạm mặt đất, cô sốt ruột bắt lấy.
Bởi vì dùng sức mà ngón tay cô trắng bệch, may mắn thay là chiếc điện thoại không có rơi xuống.
Sau đó Du Duyệt Duyệt ngẩng đầu lên, nhìn về phía người vừa đụng trúng mình.
Sắc mặt người đàn ông đó rất nhợt nhạt, trên khuôn mặt nở một nụ cười quái dị, ánh mắt bi3n thái nhìn chằm chằm Du Duyệt Duyệt.
Tuy là bề ngoài có hơi khác lúc họ gặp nhau ở buổi họp lớp nhưng cô vẫn nhận ra đây là ai.
Hắn là Đinh Thông, là người thường xuyên coi thường và bắt nạt cô hồi cao trung thời.

Trong buổi họp mặt lần trước đã bỉ bảo vệ đuổi ra ngoài do quấy rối, ăn nói tục tĩu với mọi người.

Du Duyệt Duyệt bỏ điện thoại vào trong túi xách, tranh thủ lúc đó nhấn núi quay số và cầm lấy bình xịt hơi cay phòng thân.

“Mày muốn cái gì?” Cô lùi lại hai bước.

Bởi vì Đinh Thông tạm thời chưa có làm gì gây nguy hiểm nên những người đi đường xung quanh không có chú ý tới chỗ họ.

Đinh Thông nở một nụ cười d@m đãng, cố tình hạ thấp giọng rồi tới gần Du Duyệt Duyệt.
“Du Duyệt Duyệt, tao đã biết thân phận thật sự của mày.

Mày cảm thấy người như Quý Lâm sẽ cho phép bạn gái mình làm chủ kênh livestream khoe thân sao?”
Sắc mặt Du Duyệt Duyệt trắng bệch, nhưng cô lập tức bình tĩnh lại.

Dù cho Quý Lâm có không thích đi chăng nữa thì chuyện này có liên quan gì tới hắn?
Cô cười lạnh một tiếng, “Đinh Thông, rốt cuộc là mày muốn cái gì?”
Tầm mắt của Đinh Thông đảo qua ngực của Du Duyệt Duyệt, “Tao muốn cái gì không phải mày rất rõ sao? Dù sao thì cái l.o.n đầy nước của mày cũng đã sớm bị một đám đàn ông nhìn thấy, thêm tao nữa thì cũng chẳng hề hấn gì nhỉ?”
Muốn tải ứng dụng livestream Sắc Sắc thì cần phải trả một vạn tệ, nhìn bộ dạng nghèo túng này của Đinh Thông thì phỏng chừng là không có download.

Cũng không biết làm sao hắn phát hiện được chuyện này rồi vội vã tới đây tìm cô uy h**p..
 
Lẳng Lơ Cho Anh Xem
Chương 70: Chương 70


Du Duyệt Duyệt không phải là người dễ bắt nạt, sẽ không để ai nắm thóp hết, cô nói: "Đinh Thông, nếu mày muốn dùng chuyện này để uy h**p tao thì xin thưa, mày uy h**p nhầm người rồi."
Biểu cảm của Đinh Thông có chút vặn vẹo, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Du Duyệt Duyệt.
So với kiểu hư vinh và đạo đức giả như Ngô Yến, Du Duyệt Duyệt cảm thấy Đinh Thông này càng ghê tởm càng khó đối phó hơn, gặp phải loại người như vậy sẽ phá hỏng tâm trạng vui vẻ nguyên một ngày.
"Du Duyệt Duyệt, mày không sợ tao nói chuyện này cho mọi người sao?"
"Có gì phải sợ chứ? Người nên sợ ở đây phải là mày mới đúng.

Nhìn động tác thành thục như vậy chắc là trước đây mày dùng chiêu này với nhiều người lắm rồi nhỉ? Có cần tao báo cảnh sát giúp mày hay không?" Thật ra Du Duyệt Duyệt vẫn có chút lo lắng, dù sao Đinh Thông cũng là đàn ông, có dùng sức đến mấy cũng không đấu lại hắn.

Sở dĩ cô nói như vậy cũng chỉ là thử vận may thôi nhưng không ngờ sắc mặt hắn lập tức thay đổi, Du Duyệt Duyệt liền biết bản thân đoán đúng rồi.

Một người không mấy tốt đẹp như hắn có thể tới đây uy h**p cô thì cũng có thể đi uy h**p người khác.
Tuy nhiên Đinh Thông không phải là loại chỉ dùng hai ba câu là có thể đuổi đi.

Hắn cho rằng một đứa ngực to não nhỏ như Du Duyệt Duyệt chẳng thể làm gì được mình hết.
Đinh Thông có đem theo một cây dao găm nhỏ bên người, lấy nó ra thì chẳng phải Du Duyệt Duyệt sẽ lập tức nhượng bộ sao?
Ngay lúc hắn vừa rút một nửa cây dao ra thì cơ thể đã bị một người đàn ông xô ngã.
Đinh Thông nằm bẹp xuống, căy dao găm rơi leng keng trên mặt đất rồi văng ra xa.
Người xung quanh hoảng hốt kêu lên khiến không ít người chú ý tới chỗ họ.

"Sao lại thế này?"
"Người này bị cái gì vậy?"
"Có chuyện gì thế?!"
Tiếng bàn tán của người qua đường làm Du Duyệt Duyệt ngay lập tức định thần lại.

Cô đã chuẩn bị lấy bình xịt hơi cay ra để đối phó với trường hợp xấu nhất, không ngờ lại có người ra tay giúp đỡ.
Nhưng với Du Duyệt Duyệt đây cũng là một chuyện tốt, nếu để cô tự mình đối phó với Đinh Thông thì vẫn quá nguy hiểm.
Khi người đàn ông cao gầy đang khống chế Đinh Thông ngẩng đầu lên, Du Duyệt Duyệt mới phát hiện ra đây là người quen của cô.

Nhưng bây giờ không phải là lúc để chào hỏi, Du Duyệt Duyệt lập tức báo cảnh sát.

Đinh Thông mang theo hung khí, còn định động thủ, nói không chừng còn là tội phạm bị truy nã.

Sau khi báo cảnh sát, cô bước về phía người đàn ông kia rồi nói: "Vu Tử Tấn?"
Vu Tử Tấn cười cười với Du Duyệt Duyệt rồi trả lời: "Duyệt...!Du Duyệt Duyệt, tôi thấy hắn ta có ý đồ xấu nên xông lên."
"Cảm ơn cậu, không ngờ chúng ta có thể gặp nhau ở đây."
Du Duyệt Duyệt thật sự rất kinh ngạc, cô và Vu Tử Tấn là bạn hồi trung học, lần gặp mặt gần nhất là ở buổi họp lớp, và họ cũng rất ít khi giao tiếp.
Đinh Thông bị đánh mất hết sức lực để chống trả, nhất thời không thể bò dậy được, nhưng cơ miệng hắn vẫn còn hoạt động rất tốt, liên tục thốt ra những từ ngữ th ô tục ghê tởm.
Vu Tử Tấn khinh thường nhìn thoáng qua Đinh Thông, sau đó nói với Du Duyệt Duyệt: "Cậu đừng nghe hắn nói bậy, loại người như này sẽ bị pháp luật trừng trị."
Du Duyệt Duyệt hoàn toàn không quan tâm những gì Đinh Thông nói, đối với một kẻ rác rưởi như hắn không nhất thiết phải lãng phí nhiều thời gian.
Nơi này cách sở cảnh sát rất gần, chỉ một lúc sau cảnh sát đã xuất hiện.

Cây dao găm và camera an ninh của khu trung tâm đều là những bằng chứng buộc tội Đinh Thông có ý định đe dọa đến sự an toàn của người khác.
Du Duyệt Duyệt và Vu Tử Tấn đều là nhân chứng nên cũng cần phải đi theo để lấy lời khai.

Vừa lên xe cô liền gọi cho Đàm Linh.
Sau khi nói chuyện điện thoại, Du Duyệt Duyệt mới biết được rằng mẹ của Đàm Linh đột nhiên đổ bệnh, cô ấy phải lập tức chạy tới bệnh viện nên đành phải lỡ hẹn với cô.

Du Duyệt Duyệt rất thông cảm và hiểu cho Đàm Linh, còn không quên dặn cô ấy cứ chuyên tâm chăm sóc cho mẹ.
Sau đó Du Duyệt Duyệt lại gọi điện cho Quý Lâm, nhưng anh lại không bắt máy..
 
Lẳng Lơ Cho Anh Xem
Chương 71: Chương 71


Chỉ một lúc sau họ đã có mặt ở sở cảnh sát.

Vì không ai bắt máy nên Du Duyệt Duyệt không gọi lại nữa, cô vào trong ghi lời khai.
Sau một hồi điều tra, cảnh sát phát hiện Đinh Thông đã từng có không ít tiền án nhưng bởi vì nhiều nguyên nhân nên chưa bỏ tù hắn được.
Hôm nay chưa kịp ra tay thì đã bị cảnh sát bắt được, cộng thêm những tội danh trong quá khứ thì khoảng thời gian này hắn đừng hòng nghĩ đến chuyện tự do ra ngoài.
Bởi vì Đinh Thông nên tâm trạng Du Duyệt Duyệt rất tệ, cô còn phải phối hợp với cảnh sát lấy lời khai, thành ra cơ thể có chút mệt mỏi.
Sau khi rời khỏi sở cảnh sát, tinh thần cô đã không còn phấn chấn như lúc ra cửa.

Vu Tử Tấn nói với Du Duyệt Duyệt: "Hay chúng ta tìm một chỗ nào đó ăn uống nghỉ ngơi chút nhé?"
Ban đầu Du Duyệt Duyệt định từ chối, cô đã có bạn trai, tốt nhất vẫn là hạn chế tiếp xúc với những người đàn ông khác.

Nhưng vừa rồi Vu Tử Tấn đã giúp cô, nếu bây giờ từ chối thì có vẻ không được phải phép cho lắm.
Những lúc như thế này Du Duyệt Duyệt đặc biệt nhớ Đàm Linh, nếu có Đàm Linh ở đây thì cô đã không cần phiền não như vậy rồi.

"Cũng được, vừa lúc tôi cũng đang đói bụng." Du Duyệt Duyệt trả lời.
Vu Tử Tấn tươi cười nói: "Gần đây có một nhà hàng ngon lắm, tôi từng ăn ở đó vài lần."
Du Duyệt Duyệt gật đầu, "Được, vậy chúng ta tới đó đi."
Ngoại trừ mệt mỏi, cô còn thấy khó chịu với bộ nội y bó sát.
Đều tại Đinh Thông, nếu không có hắn thì bây giờ cô đã có một bộ nội y mới vừa người rồi.
Loại chuyện như nội y này Du Duyệt Duyệt không thể nào kể với Vu Tử Tấn, cô chỉ đành yên lặng chịu đựng.

Điều này cũng khiến cô ít nói hơn thường ngày rất nhiều, nhìn rất trầm mặc, lạnh lùng.
Vu Tử Tấn có chút xấu hổ, nhưng anh vẫn nỗ lực tìm đề tài để trò chuyện với Du Duyệt Duyệt: "Cậu thực sự đã thay đổi rất nhiều đó.

Ngày họp lớp hôm đó nếu không nghe được giọng cậu thì tôi hoàn toàn không dám tin đó là cậu."
Du Duyệt Duyệt cười cười nói: "Tôi giảm cân hồi đại học, béo quá cũng không tốt cho sức khỏe."
Vu Tử Tấn đột nhiên trở nên ấp úng, "Thật ra...!Thật ra cậu như trước vẫn rất xinh."
"Hửm?" Vừa lúc cô có chút thất thần, không nghe rõ Vu Tử Tấn nói cái gì.

Vu Tử Tấn ý thức được lời nói của mình chút không đúng nên lập tức sửa lời: "Không có gì."
Hai người vừa đi vừa trò chuyện, rất nhanh đã đến nhà hàng Vu Tử Tấn nói.
Mặc dù Du Duyệt Duyệt có đói bụng, nhưng cô vẫn cảm thấy không thoải mái nên đã nhờ Vu Tử Tấn gọi món.
Vu Tử Tấn có thiện cảm với Du Duyệt Duyệt, lúc gọi món liên tục hỏi ý kiến cô.

Du Duyệt Duyệt là một người thích ăn uống, không có gì kiêng cử gì cả, chỉ cần ngon là cô đều thích.

Nếu có thì cô hạn chế ăn những món nhiều calo, nhưng đó đã là chuyện của ngày trước khi cô còn giảm cân, hiện tại thì không có gì phải đắn đo cả.

Gọi món xong, Vu Tử Tấn lại nói về những chuyện hồi trung học với Du Duyệt Duyệt.
Lúc này, cô mới nhận thấy có điều gì đó không đúng.

Bộ dạng này của Vu Tử Tấn rất giống những người theo đuổi cô sau khi cô giảm cân hồi đại học.
Nhưng dù cho Vu Tử Tấn không có ý đồ như những người đó thì Du Duyệt Duyệt cũng không có hứng thú với cậu.

Cho nên cô quyết định phải "bóp ch3t từ trong trứng nước".
"Đồ ăn chưa lên, tớ đi gọi điện cho bạn trai một chút.".
 
Lẳng Lơ Cho Anh Xem
Chương 72: Chương 72


Tuy ngoài mặt tươi cười nhưng thật chất trong lòng Du Duyệt Duyệt rất thất vọng, mất mát, bởi vì trước đó cô liên tục gọi cho Quý Lâm nhưng anh lại không bắt máy.
Cô biết Quý Lâm không cố ý không nhận điện thoại, nhất định là có việc nên mới như vậy, nhưng dù là thế thì trong lòng cô vẫn có chút tủi thân.
Ngón tay Du Duyệt Duyệt liên tục di chuyển trên màn hình điện thoại nhưng lại không ấn nút gọi.

Cô không chắc rằng hiện tại Quý Lâm có thời gian nghe điện thoại hay không.
Nhưng nếu bây giờ không gọi thì không có cách nào từ chối khéo Vu Tử Tấn, cho nên cuối cùng Du Duyệt Duyệt vẫn quyết định ấn nút.

Âm thanh "tút tút" dường như dài hơn mọi ngày, tâm tình của cô cũng theo đó mà trầm xuống.

Điện thoại vẫn như cũ không có ai bắt máy, khuôn mặt Du Duyệt Duyệt không còn tươi cười như trước đó nữa.

Vu Tử Tấn vốn dĩ đang cảm thấy phiền muộn khi Du Duyệt Duyệt nói rằng sẽ gọi điện cho bạn trai, nhưng khi nhìn bộ dạng của cô, anh lập tức gạt bỏ hết những cảm xúc vừa nãy sang một bên, an ủi Du Duyệt Duyệt trước.
"Có lẽ là do cậu ấy đang bận thôi...!À mà bạn trai của cậu là ai vậy??"

Du Duyệt Duyệt vừa cất điện thoại đi vừa nói: "Là Quý Lâm."
"Quý Lâm..." Vu Tử Tấn có hơi sửng sốt một chút, sau đó cười cười nói: "Quý Lâm là một người rất tốt, chắc chắn là do cậu ta đang bận thôi, cậu đừng để trong lòng."
Đối với người bình thường mà nói, Quý Lâm chính là một mong muốn không thể đạt được.

Bất luận là nam hay nữ đều sẽ cảm thấy anh thật xa vời, thậm chí có thể nói là họ không cùng một thế giới.

Nếu tình địch là Quý Lâm, Vu Tử Tấn cảm thấy bản thân hoàn toàn không thể cạnh tranh lại.

"Dạo này công việc của cậu thế nào?" Vu Tử Tấn ngượng ngùng thay đổi chủ đề.
Du Duyệt Duyệt rất phối hợp trả lời, các món ăn cũng lần lượt được dọn ra.

Hai người vừa ăn vừa trò chuyện.

Hương vị thực sự rất ngon, trước đây cô không hề phát hiện có một nhà hàng ngon như vậy ở khu này.

Du Duyệt Duyệt suy nghĩ, lần sau cô nhất định sẽ rủ đồng nghiệp tới đây viết về các món ăn của nhà hàng này.
Thức ăn là niềm đam mê lớn nhất của Du Duyệt Duyệt, chúng có thể trấn áp cảm xúc tiêu cực một cách hiệu quả và mang lại niềm vui cho cô.
Sau khi ăn no, Du Duyệt Duyệt thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này cô vẫn chưa phát hiện rằng điện thoại của mình chỉ còn 1% pin cuối cùng và sắp tắt nguồn.

Tuy Vu Tử Tấn biết bản thân không có cơ hội theo đuổi Du Duyệt Duyệt nhưng anh là vẫn có ấn tượng tốt với cô nên lo lắng hỏi.
"Tôi thấy tâm trạng của cậu không tốt lắm, hay chúng ta đi dạo một vòng nhé? Thư giãn chút."
Du Duyệt Duyệt dự định dành cả ngày hôm nay ra chỉ để mua sắm nhưng cuối cùng Đàm Linh không thể đi cùng cô, rồi lại gặp phải Đinh Thông.

Kế hoạch ban đầu chỉ có thể ngâm nước nóng.

Ngay cả việc gọi Quý Lâm cũng bất thành, và cô cũng không muốn về nhà.

Sự kết hợp của những lý do này dẫn đến việc Du Duyệt Duyệt đồng ý với đề nghị của Vu Tử Tấn.
Thấy cô đồng ý, Vu Tử Tấn không giấu nổi sự vui mừng trên khuôn mặt, điều này lại khiến Du Nguyệt Nguyệt hối hận.

Thật ra Vu Tử Tấn cũng không tồi, nhưng chung quy là do cô không thích anh.

Du Duyệt Duyệt thầm thở dài trong lòng, định đi dạo một lúc rồi tìm đại lý do để về nhà.
Vốn là cô muốn mời bữa cơm này, dù sao thì Vu Tử Tấn cũng đã giúp cô, cho nên đãi một bữa cũng là chuyện bình thường.

Nhưng Vu Tử Tấn lại quyết tâm trả tiền, dù cô có nói gì cũng vô dụng.

Theo quan niệm của anh, để phụ nữ trả tiền là không lịch sự, cho nên cuối cùng vẫn là Vu Tử Tấn thanh toán.
Ở điểm này, Du Duyệt Duyệt cảm thấy Vu Tử Tấn có hơi cố chấp quá mức, ngược lại làm cô có chút bối rối.
Ngoài nhà hàng, cách hai người bọn họ không xa có một cây cầu.

Hôm nay trời nhiều mây, không có nắng và lộng gió, nhưng không khí lại nặng nề, buồn tẻ.
Du Duyệt Duyệt ngẩng đầu nhìn lên không trung, những đám mây lớn tụ lại với nhau, có vẻ như trời sắp mưa lớn.
Mỗi khi trời mưa, Du Duyệt Duyệt đều sẽ nghĩ đến chiếc ô mà Quý Lâm đã cho cô mượn khi còn học trung học.
Du Duyệt Duyệt đi dạo với Vu Tử Tấn một lúc, sau đó cô đột nhiên dừng lại, "Xin lỗi, tôi hơi mệt, tôi muốn về nhà nghỉ ngơi."
Vu Tử Tấn tỏ vẻ thông cảm, còn hỏi Du Duyệt Duyệt có cần anh tiễn cô một đoạn hay không.

Du Duyệt Duyệt cảm thấy rằng hôm nay cô đã ở cùng Vu Tử Tấn đủ lâu, vì vậy cô đã từ chối không chút do dự.
"Hôm nay tôi đã làm phiền cậu nhiều rồi, cứ tiếp tục như vậy sẽ ngại lắm." Du Duyệt Duyệt cười cười tỏ vẻ xin lỗi.
Sau đó, cô lấy điện thoại ra tính đặt xe nhưng lại phát hiện điện thoại đã hết pin từ bao giờ.

.
 
Lẳng Lơ Cho Anh Xem
Chương 73: Chương 73


Du Duyệt Duyệt cau mày, cảm thấy hôm nay bản thân thật xui xẻo.
Vu Tử Tấn vẫn luôn quan sát biểu hiện của cô, chỉ một chút thay đổi nhỏ thôi cũng quan tâm hỏi xem cô có cần anh giúp gì không.

Du Duyệt Duyệt không thể đi về đành nên nhờ đến Vu Tử Tấn.

Vu Tử Tấn cũng dần dần nhận ra được sự trốn tránh của Du Duyệt Duyệt, cho nên anh chỉ giúp cô đặt xe chứ không đích thân đưa cô về nhà.

Du Duyệt Duyệt nhanh chóng nói cảm ơn với Vu Tử Tấn, còn bảo rằng về đến nhà sẽ chuyển tiền xe lại cho anh.

Đương nhiên là Vu Tử Tấn từ chối không nhận.
Du Duyệt Duyệt cũng không nói thêm gì, mặc kệ anh có nhận hay không thì cô vẫn sẽ chuyển tiền qua.

Khi chiếc xe lăn bánh, Du Duyệt Duyệt mới thả lỏng cơ thể, cảm xúc lại lần nữa xuống dốc.
Ẩm thực có thể làm tâm trạng con người ta tốt hơn, nhưng đó cũng chỉ là tạm thời.

Nếu muốn vui vẻ trở lại thì phải giải quyết nguyên nhân gốc rễ của vấn đề.

Lý do khiến Du Duyệt Duyệt không vui không phải vì sự xuất hiện đột ngột của Đinh Thông, cũng chẳng phải vì nội y không vừa người, mà là vì Quý Lâm không nghe điện thoại.

Du Duyệt Duyệt có thể tự bịa ra cả ngàn lý do cho Quý Lâm, cô cũng biết rằng việc bắt anh luôn luôn mở máy để nhận cuộc gọi của cô là rất vô lý.

Không phải lúc nào Quý Lâm cũng ở bên cạnh cô được.
Trên đường về nhà, đầu óc Du Duyệt Duyệt chất chứa rất nhiều thứ lộn xộn, lúc tài xế nói cô còn sững sờ một lúc mới phản ứng lại được.

Tiền thì Vu Tử Tấn đã trả rồi, cho nên cô chỉ cần xuống xe lên lầu là được.
Vừa vào nhà, việc cô làm đầu tiên đó là sạc pin điện thoại.

Ngay khi cắm đầu sạc vào, Du Duyệt Duyệt liền khởi động máy.

Điện thoại vừa bật lên đã khiến cô giật mình, tiếng ting ting của tin nhắn mới vang liên tục, còn có rất nhiều thông báo cuộc gọi nhỡ và cửa sổ mới của app trò chuyện để nhắc nhở có tin nhắn chưa đọc.

Du Duyệt Duyệt không thể đọc tất cả cùng một lúc, vì vậy cô đành mở lịch sử cuộc gọi trước để xem đã ai gọi cho mình.

Gần đây nhất là cuộc gọi nhỡ của Quý Lâm, hơn nữa có là 7 8 cuộc.
Du Duyệt Duyệt lập tức gọi lại cho anh.

Có thể Quý Lâm đã nhìn thấy cuộc gọi nhỡ của cô sau khi kết thúc công việc rồi gọi lại nhưng lúc ấy điện thoại của cô đã hết pin.

Ngay khi Du Duyệt Duyệt vừa gọi đi thì đã có người bắt máy, cô định nói gì đó thì đột nhiên nghe thấy tiếng thở gấp ở đầu bên kia.

"Duyệt Duyệt." Giọng điệu của Quý Lâm khàn khàn cứ như đã lâu rồi không uống nước.

"Quý Lâm, anh đang ở đâu? Anh có chuyện gì sao?"
Quý Lâm nghe được giọng của Du Duyệt Duyệt, tâm tình vốn đang căng thẳng cũng nhẹ nhõm hẳn.

Anh cười một cái sau đó mới trả lời cô.
"Anh đang đi tìm em."
"Không cần tìm nữa đâu, em đang ở nhà.

Điện thoại của em hết pin nên không nghe máy được.

Giờ anh có muốn qua chỗ em không? Hay để em tới chỗ anh, giờ anh đang ở đâu?" Du Duyệt Duyệt cũng rất lo lắng cho Quý Lâm.
Khi cô đang nói, Quý Lâm đã điều chỉnh lại hơi thở của mình, "Để anh tới nhà em, em cứ ở đó đợi anh."
"Vâng.

Còn nữa...!Em xin lỗi." Thật ra cô vẫn ổn nhưng chắc chắn là Quý Lâm đã cho rằng cô xảy ra chuyện gì đó cho nên mới sốt ruột đi tìm như vậy.
Du Duyệt Duyệt không muốn nhìn thấy Quý Lâm đổ mồ hôi ngoại trừ những lúc ở trên giường.

Một người ưa sạch sẽ như anh chắc chắn sẽ rất khó chịu khi mặc quần áo ướt nhẹp mồ hôi.

Nhưng mà Quý Lâm lại nói: "Người nên nói xin lỗi là anh, xin lỗi vì đã không nghe điện thoại của em kịp thời."
Du Duyệt Duyệt hơi ngẩn ra một chút, sau đó lẩm bẩm: "Rõ ràng không phải lỗi của anh.".
 
Back
Top Bottom